Ngôn Tình Anh Không Thương Em Đâu Anh À!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 80: 80: Kẻ Lạc Lõng Bên Dưới Cơn Mưa


“Lần này không xong rồi…”
Ngoài vị bác sĩ trưởng khoa của bệnh viện, Vệ Loan còn gặp Vương Bách Tùng – c** nh* của Vương Đề Hiền mới xin nghỉ phép từ Mỹ để trở về nước.
Ngay khi đáp xuống sân bay, chú đã ngay lập tức đi tới bệnh viện luôn.
Vệ Loan nhìn Vương Bách Tùng dùng thìa quấy quấy tách cà phê rồi chậm rãi đưa lên miệng uống, trong giọng nói run rẩy tuyệt vọng.
“Thằng bé… rốt cuộc là phải bị thương nghiêm trọng đến mức nào mà đến cả chú cũng phải bó tay như vậy?”
Không sai, Vương Bách Tùng được cả thế giới vinh danh là một trong những bác sĩ khoa phẫu thuật giỏi nhất chuyên về chỉnh hình và nội tạng người.
Chưa từng có ca phẫu thuật nào do chú đứng đầu là thất bại cả.
Nhưng lần này, đến cả người tài gỏi như Vương Bách Tùng cũng căng thẳng như vậy, e rằng không hề dễ dàng gì.
“Mất máu nhiều, phần mềm bị tổn thương, có nhiều vết bỏng nặng trên da, thanh kim loại suýt nữa thì đã xuyên thủng cả nội tạng… Đến cả tôi cũng không thể nào mà hiểu được tại sao Đề Hiền còn có thể sống được đến hiện tại.”
Chú nhấp một ngụm cà phê nữa, đôi mắt thâm tím lại vì mất ngủ nhiều ngày.
Dáng người chú gầy gò mà cao ráo, trên vai khoác một chiếc áo blouse trắng của bác sĩ càng làm nổi bật lên nước da trắng nhợt nhạt của chú.
Mặc dù vậy, qua mái tóc đen dài xuề xoà là khuôn mặt điển trai mang những nét vẽ đặc trưng của con cháu Vương gia.
Vệ Loan cắn môi đầy đau khổ.

Nếu Vương Bách Tùng nói ca này thật sự khóc, thì là nó vô cùng khó.
Nhiều lúc, đột ngột bệnh viện tá hoả lên khi máy đo nhịp tim bên trong phòng của Vương Đề Hiền rè lên một tiếng rất dài.
Tính mạng của anh hiện tại đang vô cùng mỏng manh, có thể chết bất cứ lúc nào.
“Tên khốn nạn Vương Thì Vinh cùng với thằng con Vương Chí Nguyên của hắn! Tại sao đến giờ này chúng vẫn còn có thể nhởn nhơ mà sống được chứ?! Chúng hại con tôi thành ra bộ dạng này, rốt cuộc chúng có còn là con người nữa không vậy?!”
“Năm lần bảy lượt bày mưu tính kế đi hại người, bị Đề Hiền trừng phạt vẫn cố mà ngóc đầu lên càn quấy như giun đỉa!”
“Chẳng lẽ tôi phải đi đến tận nơi, lột từng tấc da, đánh gẫy hết chân tay của chúng thì chúng mới dừng gây nhiễu loạn sao?!”
Vương Bách Tùng bị lời nói này của Vệ Loan doạ cho sợ thực sự.

Chú vẫn luôn nghe người ta nói, sinh vật đáng sợ nhất trên thế giới chính là những người phụ nữ đang phát điên.
“Hiện tại chúng ta chưa có bằng chứng xác thực rằng chính xác có phải hai kẻ đó là hung thử thực sự hay không.

Điều quan trọng nhất hiện tại của chúng ta chính là Đề Hiền.”
“Đúng vậy.” Vệ Loan từ đay nghiến căm hận bỗng lặng người xuống, ôm mặt nức nở khóc: “Đề Hiền không thể chết được… Nó là đứa con của tôi…”
“…”
Hiểu Phù đứng ở bên ngoài cửa phòng bệnh, cô đã bám theo Vệ Loan rồi đứng đây nghe trộm cuộc trò chuyện của bọn họ.
Vương Đề Hiền… không thể cứu chữa được nữa ư?
Đôi con ngươi bên dưới ánh đèn điện sáng trưng trên hành lang lại càng thêm u tối.
Hiểu Phù ngóc đầu nhìn lên trần nhà, cách hành lang cô đang đứng đây hai tầng chính là căn phòng cấp cứu đặc biệt của Vương Đề Hiền.
Để đảm bảo cho mạng sống của anh, trừ những người có nghiệp vụ ra thì không một ai được phép lại gần anh cả, kể cả là người nhà.
Đến cả cô… còn không thể được nhìn thấy anh.
Một người y tá đi ngang qua hành lang nọ ngẩng đầu thì nhìn thấy Hiểu Phù, cô ta đã bước qua ngõ vào của đoạn rẽ ấy, nhưng bước chân đang đi chợt dừng lại.
Hình như, cô gái ấy… sao có chút quen mắt nhỉ?

Có phải cô là phu nhân Vương gia không? Sao lại đứng ở bên ngoài này vậy?
Người y tá hoang mang quay trở lại ngã rẽ ấy, nhưng đã không còn thấy bóng dáng của bất kì ai đang đứng ở bên ngoài hành lang.
Biến, biến mất rồi?! Vừa nãy là do cô ta nhìn nhầm sao?
Thời gian dần trôi, trời đã sẩm tối, những cơn mưa nhỏ lác đác động lên mái nhà lợp tôn, nhưng dần dần càng lúc càng chuyển nặng.
Ánh sáng từ đèn điện thậm trí còn bị mưa tuôn xối xả làm cho nhoè màu.
Trên vệ đường lớn tại một quãng đường không quá đông đúc, Hiểu Phù đi bên dưới cơn mưa.
Cô mặc một bộ đồ bệnh nhân sũng ướt, mặc kệ cho nước mưa có ngấm vào tóc, ngấm vào quần áo đến nặng trĩu cả thân thể.
Đôi chân trần đặt lên những phiến đá gồ ghề rồi lại nhấc góc rời đi.
Nước mưa có vị mặn mặn, chảy dọc vào khuôn miệng cô chợt trở nên chan chát.
Đôi mắt ẩm đậm hơi sương, vô hồn nhìn một mảng đen kéo dài trước mắt.
Cô đi trong cơn mưa như một kẻ vô hồn, cứ lững thững như vậy.
Không có kẻ nào quan tâm đến cô, cô cũng không muốn họ quan tâm đến mình.
Nếu có để ý đến cô, chắc họ cũng sẽ cho rằng cô là một con dở hơi nào đó mới từ trại tâm thần bước ra mà thôi.

Mặc đồ bệnh nhân mà.
Càng lúc cơn mưa càng đổ xuống đầu cô càng mạnh hơn, nhưng nó không thể ngăn được kẻ lạc lõng này dừng lại đôi chân đã bị trầy xước đến toạc máu.

Từ bên phía làn đường đối diện với cô, bỗng có hai ánh đèn pha loang loáng chiếu tới.
Là một chiếc xe con.
Nó sẽ tránh cô mà đi thôi, Hiểu Phù mặc kệ nó.
Nhưng chiếc xe ấy càng đến gần lại càng kì lạ, nó không hề tránh cô đi mà thay vào đó… hình như đang đi thẳng về phía cô!
Hiểu Phù giật mình mà vấp té ngã người ra sau khi đầu mũi xe kít mạnh ngay trước mặt cô.
Cô đưa mắt nhìn một người đàn ông từ trong xe bước ra, vội vã bật ô bước đến bên cạnh cô, chất giọng trầm khàn vang lên đầy sửng sốt.
“Tiểu, Tiểu Phù?!...!Có phải là Tiểu Phù không?!”
Trương Ngoạ Phàm nhìn cô thẫn thờ ngước mắt nhìn anh ta, kinh ngạc đến không thốt nổi thành một lời hoàn chỉnh.
“Sao em lại ở ngoài này vậy?! Ô đâu mà để người mình dầm mưa thế này? Khoan… Bộ đồ mà em đang mặc là sao?”
Qua bốn năm không gặp, Trương Ngoạ Phàm giờ đây đã là một người đàn ông trưởng thành, đã có gia đình và là giám đốc của một bệnh viện tư nhân rất lớn.
Nhưng dù có trưởng thành hơn đến đâu, qua bao năm qua, hình bóng của mối tình đầu bên trong anh là không hề phai nhoà.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cô trên đường một lát, anh ta liền có thể nhận ra Hiểu Phù..
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 81: 81: Vô Hồn


Trương Ngoạ Phàm đỡ cô ngồi vào trong xe, nhận phải ánh mắt và phản ứng hờ hững mặc kệ anh ta làm gì của cô, Trương Ngoạ Phàm với kinh nghiệm làm bác sĩ cũng có thể đoán ra cô đang gặp vấn đề tâm lí.

Mà còn là bệnh rất nặng, nặng đến nỗi khiến cho tâm trí cô trở nên đờ đẫn như một nhành cây khô héo úa.

Dù chẳng biết chuyện gì đang xảy ra với cô, nhưng anh ta không thể bỏ mặc cô đứng dầm mưa lâu hơn được nữa.

Không những thế, từ bộ áo bệnh nhân còn đang thấm loang ra một chút máu, có lẽ trên người cô có những vết thương đã bị hở miệng rồi.

Trương Ngoạ Phàm sau khi để cho Hiểu Phù ngồi ở hàng ghế sau thì nhanh chóng quay trở lại ghế lái chính, khởi động xe quay trở về nhà của anh ta.

“Tiểu Phù, sao em lại đứng ở ngoài trời mưa vậy? Nhà đâu sao em không về?”
“…”
“Cả những vết thương trên người em nữa, nó… là như thế nào vậy?”
“…”
“Tiểu Phù, cuộc sống của em với Vương Đề Hiền thế nào?” Chắc nó… không phải là do anh ta gây ra cho em đấy chứ?
“…”
Từ đầu đến cuối, Hiểu Phù đều im lặng không trả lời bất kể là một câu hỏi nào của anh ta.

Trương Ngoạ Phàm không dám nhìn cô bởi vì anh ta cảm thấy hơi sợ trước sự vô hồn đến lạnh lùng của cô.

Một cô gái với nụ cười như ánh dương của ngày xưa đã không còn nữa, thay vào đó, là một người phụ nữ thờ ơ đến vô cảm với tất cả mọi thứ xung quanh.

Đôi mắt của Trương Ngoạ Phàm hơi nheo lại, môi mím vào nhau.

Cuối cùng vì đã không thể kìm nén được sự nghi hoặc ở trong lòng, anh ta mới ngập ngừng mà hỏi cô.

“Vết thương trên người em, là của Vương Đề Hiền gây ra?”
Bất ngờ là lần này, Hiểu Phù đã có phản ứng lại với câu hỏi đó của anh ta.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta, qua gương chiếu hậu, Trương Ngoạ Phàm thấy đôi mắt cô đanh lại, nhưng vẫn tối tăm.

Vẫn như cũ cô chẳng nói gì cả, để anh ta tự hiểu rằng cô đang phủ nhận câu hỏi đó.

Trương Ngoạ Phàm gật gù đầu, cười nhạt: “Không phải thì thôi vậy…”
Hiểu Phù chỉ ngẩng đầu lên một lúc rồi lại cúi đầu xuống, như cũ, cô lại trở nên khép kín và tĩnh lặng.

Chiếc xe con nhanh chóng đi vào một khu biệt thự dành cho người giàu, đi qua một cách cổng tự động mở ra của một ngôi nhà to lớn.

Khi đã đỗ xe vào trong garage, Trương Ngoạ Phàm đã bật ô để che mưa cho Hiểu Phù, dẫn cô bước vào trong nhà của anh ta.

Bên trong gian nhà đèn điện sáng trưng, có mùi thơm của món ăn chín từ trong bếp tản ra.

Khi tiếng mở cửa vang lên, đồng thời lúc đó, từ trong nhà bếp vang lên tiếng reo vui mừng của một người phụ nữ.

“Ngoạ Phàm! Anh về rồi!! ”
Nhã Á từ trong bếp vui mừng đi ra, tạp dề trên cổ còn quên chưa tháo xuống.

Con trai của Trương Ngoạ Phàm cũng từ trên tầng bình bịch chạy xuống, nó đang định khoe với Trương Ngoạ Phàm về bài vẽ ngày hôm nay được cô giáo cho điểm cao liền nhìn thấy mẹ mình đang sững sờ đứng ở cửa ra vào.

“Tiểu Á, đây là Tiểu Phù, bạn của anh.

Cô ấy muốn đến nhà ta để trú tạm mưa.

” Trương Ngoạ Phàm nhìn Hiểu Phù: “Cô ấy đang gặp một vài vấn đề, nếu có thể… sẽ ở lại với gia đình chúng ta vài hôm.


Nhã Á sau khi hoàn hồn lại mới khách sáo mà cúi đầu chào Hiểu Phù, kéo cả người con trai ba tuổi là Trương Lệ Hà đến chào cô.

Nhưng Hiểu Phù từ đầu đến cuối chẳng nói gì cả.

Ánh mắt cô nhìn họ cứ như chẳng nhìn họ vậy.

Trương Lệ Hà bị ánh mắt vô cảm ấy của cô doạ sợ, vội nép sau lưng mẹ.

“Em có nấu cơm chừa đủ thêm cho một người ăn nữa phải không? Em có thể dẫn cô ấy lên nhà tắm rửa không? Nhờ em cả nhé.


Nhã Á dù không mấy nhiệt tình nhưng vẫn gật đầu, trong lòng luôn tự hỏi tại sao Trương Ngoạ Phàm lại có một sự quan tâm rất đặc biệt dành cho Hiểu Phù như vậy.

Sự quan tâm ấy hình như còn vượt xa cả khi anh đối với cô ta nữa.

Lúc dẫn Hiểu Phù lên phòng, Nhã Á tìm một bộ đồ để cho cô mượn.

Cô dù cao hơn cô ta nhưng lại gầy hơn rất nhiều, người lại thon mảnh, nhưng mông ngực lại đều đặn.

Quần áo ướt sũng ôm khít vào người càng để lộ ra bờ eo nhỏ.

Thật ghen tỵ quá, vóc người của Hiểu Phù thực sự rất đẹp.

Nhã Á không tìm đâu ra bộ nào cỡ nhỏ hơn để đưa cho Hiểu Phù, đành phải lấy một bộ đồ ngủ rộng để cho cô mặc.

Cô ta chu đáo chỉ từng các lọ dầu gội và tắm trên giá để rồi chỉ cả đến chỗ treo quần áo, công tắc bật vòi nước rồi mới đóng cửa để cho Hiểu Phù tự tắm, còn mình thì đi xuống dưới nhà chuẩn bị nốt bữa tối.

Khi món ăn cuối cùng cũng đã được đưa lên bàn, mọi thành viên trong gia đình đều đã ngồi hết xung quanh bàn ăn, Trương Ngoạ Phàm phát hiện Hiểu Phù mãi vẫn chưa xuống nhà.

“Để em đi xem cô ấy cho.

” Thấy anh ta đang định đứng lên, Nhã Á gấp gáp ngăn anh lại.

Dù cho nói mình tình nguyện bước lên tầng tìm Hiểu Phù, nhưng trong lòng của Nhã Á bây giờ đang tràn ngập đều là sự nghi hoặc đến khó chịu.

Chắc chắn, mối quan hệ của Hiểu Phù và Trương Ngoạ Phàm không thể đơn giản chỉ có bạn bè được.

Nếu không, thì tại sao cô ta luôn có cảm giác rằng anh ta rất quan tâm cô tới vậy?
Đứng bên ngoài phòng tắm, Nhã Á gõ lên thành cửa, vì không biết tên cô là gì nên Nhã Á đành phải ngượng nghịu gọi bằng cách mà Trương Ngoạ Phàm xưng hô với cô.

“Tiểu, Tiểu Phù, cô ở trong đó à? Tiểu Phù ơi?”
Bên trong không có tiếng trả lời, đáp lại cô ta chỉ là những tiếng chảy róc rách của vòi nước.

Cảm thấy bất an, Nhã Á đành phải xin phép cô tự mở cửa ra.

Đập vào mắt của cô ta là cảnh tượng Hiểu Phù ngồi bó gối ở trong bồn tắm đầy ngập nước, vòi hoa sen trên đỉnh đầu vẫn chảy xuống xối xả.

Cô không cởi bộ quần áo bệnh nhân ra mà ngồi im lìm ở bên trong bồn tắm, từ mặt nước trong suốt lênh loáng một số vết máu đỏ.

Mất máu như vậy, nhưng Hiểu Phù dường như chẳng hề cảm nhận được gì cả.

“Ngoạ Phàm! Ngoạ Phàm!”
Nhã Á hét lên đầy kinh sợ, gọi cho Trương Ngoạ Phàm chạy lên rồi vội vã đi tới kéo Hiểu Phù bước ra ngoài bồn tắm.

Hiểu Phù bị kéo ra khỏi mặt nước vẫn chẳng có phản ứng gì cả, chỉ lờ đờ khẽ nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa phòng.

Ở đó có Trương Lệ Hà theo tiếng hét của mẹ nó chạy lên, đột ngột nhận phải ánh mắt của cô, thằng bé rùng lên một cái lạnh toát, món đồ chơi khủng long đang cầm trên tay cũng rơi bộp xuống đất.

Hiểu Phù… đáng sợ quá.

.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 82: 82: Mối Tình Đầu


Hiểu Phù được đưa vào trong phòng ngủ chung của Trương Ngoạ Phàm và Nhã Á, khi anh ta đang gấp gáp dùng kéo lấy từ hộp y tế để ở gần đó để cắt xén đi những mảng áo dính vào miệng vết thương trên người cô, Trương Ngoạ Phàm vội vàng hét lên với Nhã Á.

“Lấy hộ anh cái bật lửa ở trong hộc tủ! Mau lên!”
Nhã Á hớt hải đứng lên, mở ngăn kéo ở bàn làm việc của Trương Ngoạ Phàm.

Cô ta lấy ở trong đó một chiếc bật lửa, vô tình, nhìn thấy ở bên cạnh đó là một cái hộp bằng gỗ sồi rất đẹp đẽ.

Nhã Á ngơ ngác nhìn nó.

Cô ta chưa từng nhìn thấy chiếc hộp này trước đây, Trương Ngoạ Phàm cũng không phải là một người cái gì cũng giấu giếm.

“Tiểu Á! Em còn làm gì nữa vậy? Nhanh lên!”
“Hơ… Vâng!”
Trương Ngoạ Phàm hét lớn khiến cho Nhã Á giật mình, đành phải đóng hộc tủ lại rồi đưa chiếc bật lửa cho Trương Ngoạ Phàm.

Anh ta đã cắt hết chỗ quần áo dính vào miệng vết thương, khử trùng, lấy từ trong hộp y tế một chiếc kim khâu rồi bật lửa hơ nóng đầu mũi kim ấy.

“Chỉ, anh cần chỉ.


Nhã Á gật đầu, cô ta lấy chỉ khâu vết thương từ trong hộp y tế đưa cho anh ta.

Trương Ngoạ Phàm nhanh chóng luồn sợi chỉ qua lỗ nhỏ trên đầu kim khâu rồi khâu lại vết thương hở đang chảy máu rất nhiều trên eo của Hiểu Phù.

Đầu nhọn của mũi kim hình bán nguyệt đâm xuyên qua da, chỉ nhìn thôi Nhã Á đã thấy cả thân người mình rùng lên đau buốt, nhưng Hiểu Phù lại chẳng có phản ứng gì cả, chỉ thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Có rất nhiều vết thương sâu trên người cô cần phải được khâu lại, Trương Ngoạ Phàm vừa phải khống chế lượng máu chảy, vừa phải gắng sức để khâu lại hết tất cả những miệng vết thương hở sâu hơn một cm.

Chật vật như vậy cũng đã đến hơn mười một giờ đêm, Trương Ngoạ Phàm sau khi băng bó lại quanh những chỗ có vết cắt trên người của Hiểu Phù cũng đã mệt đứt hơi.

Anh ta chưa ăn tối nên giờ thấy rất đói, nói Nhã Á giúp anh ta mặc lại quần áo cho Hiểu Phù còn mình thì xuống nhà ăn cơm.

Nhã Á đã dỗ Trương Lệ Hà đi ngủ nên bây giờ đang có thời gian rảnh, cô ta gật đầu đồng ý với anh ta rồi đi đến lấy từ tủ quần áo của mình một bộ đồ khác.

“Tiểu Phù, cô có thấy đau không?”
Khâu vết thương trong tình trạng không có thuốc giảm đau hay gây tê, vậy mà Hiểu Phù lại chẳng có phản ứng gì cả, chỉ nằm im một chỗ.

Nhã Á nhìn mà rợn cả người, tại sao Hiểu Phù có thể chịu đựng được vậy?
Cô ta cẩn thận mặc quần áo mới khác cho cô rồi ngồi lại trên giường ngắm nhìn Hiểu Phù.

Từ khi quen biết rồi cưới Trương Ngoạ Phàm đến thời điểm này, Nhã Á chưa từng được nghe anh ta nhắc tới Hiểu Phù.

Bạn bè của Trương Ngoạ Phàm thì chỉ có một số thôi, nhưng hầu hết tất cả đều là con trai, Nhã Á chưa từng thấy Trương Ngoạ Phàm tiếp xúc với phụ nữ ngoài cô ta ra cả.

“Cô tên là gì thế? Cô quen anh ấy, là từ hồi còn đi học à?

ngôn tình tổng tài
Hiểu Phù không hề mở miệng lấy một chút, đến cả nhìn cũng không nhìn Nhã Á, chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà màu trắng.

Nhã Á không biết cô đang nhìn cái gì cũng hiếu kì mà ngẩng đầu lên, nhưng thực sự chẳng thấy gì cả.

Cô ta thở dài.

Cô nàng này thật kì lạ, đến cả Trương Ngoạ Phàm cũng kì lạ nữa, có hỏi về Hiểu Phù thì anh ta toàn tìm cách né tránh hoặc trả lời bâng quơ mà thôi.

Đột nhiên, Nhã Á nhớ một điều gì đó.

Cái hộp!
Thế là Nhã Á quay đầu nhìn về phía hộp tủ đã đóng lại ở bên bàn làm việc của Trương Ngoạ Phàm.

Cô ta biết dù là vợ chồng, nhưng không phải cái gì riêng tư cũng đem ra làm soi mói được.

Nhưng sự nghi hoặc đã chiếm lấy hoàn toàn mọi suy nghĩ của cô ta.

Nhã Á nuốt một ngụm nước bọt, xoay đầu liếc nhìn ra xung quanh rồi mới từ từ đi đến bên chiếc bàn ấy.

Biết Hiểu Phù chẳng để ý đâu nên cô ta đã mở ngăn tủ của Trương Ngoạ Phàm.

Bên trong ngoài mấy tập hồ sơ của bệnh viện và một vài vật dụng linh tinh khác, còn có chiếc hộp làm bằng gỗ sồi ấy.

Nhã Á tò mò mở thử chiếc hộp ấy ra nhìn, đột ngột, toàn thân của cô ta sững lại.

Bên trong đó, là những bức anh chụp từ thời Trương Ngoạ Phàm còn là sinh viên đại học.

Ở trong những bức ảnh đó, ngoài anh và đám bạn của anh ra, còn có một số bức ảnh chụp anh cùng với Hiểu Phù.

Vòng tay anh khoác lên vai của Hiểu Phù khá thân mật, dù cho trên khuôn mặt của Hiểu Phù lúc đó không có mất phần tự nhiên, nhưng Trương Ngoạ Phàm trong ảnh lại đang vô cùng hạnh phúc.

Ngoài ra, bên cạnh những tấm ảnh còn có những bức thư.

Những bức thư ghi tên người gửi, người nhận hẳn hoi, ghi cả ngày tháng năm, nhưng chúng lại không được gửi đi.

Dù nội dung khác nhau, nhưng tất cả đều là những lời tiếc nuối và nhung nhớ gửi tới mối tình đầu của Trương Ngoạ Phàm.

Kết của những bức thư đó, đều có những dòng chữ:
“Thân gửi người con gái mà tôi luôn yêu thương.

Hiểu Phù.


Hiểu Phù… Cô gái đang nằm sau lưng Nhã Á là “Tiểu Phù”…
Cô… chính là mối tình đầu Hiểu Phù của Trương Ngoạ Phàm?!.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 83: 83: Tôi Là Mối Tình Đầu Của Anh Ta Đấy Thì Sao


Trương Ngoạ Phàm để cho Hiểu Phù nằm ngủ nhờ ở trong phòng ngủ chính của họ, còn anh và Nhã Á thì nằm tạm cùng với nhau trong một phòng dành cho khách.

Trương Ngoạ Phàm đã đắp chăn lên kín người, vì mai sẽ có một cuộc họp về nâng cấp và mua sắm thêm sinh phẩm và vật tư y tế nên anh ta cần phải đi nghỉ sớm.

Thấy Nhã Á cứ chần chừ đứng ở ngoài cửa phòng, như muốn nói gì đó với anh nhưng lại thôi, Trương Ngoạ Phàm hơi khó hiểu, vẫy tay vời vời Nhã Á lại.

“Em còn đứng ở đấy làm gì? Không lại đây đi ngủ sao?”
“Ừm.


Nhã Á gật đầu ngượng nghịu rồi đi tới vén chăn nằm xuống cùng với Trương Ngoạ Phàm.

Dù được anh ta ôm chặt vào trong lòng, má tựa lên trán ôn nhu, nhưng Nhã Á cứ cảm thấy có một điều nào đó rất kì lạ mà không thể giải thích được.

“Ưm… Ngoạ Phàm.

Cô ấy… Tiểu Phù ấy, hai người quen nhau từ lúc nào vậy? Sao em không biết cô ấy?”
“À, anh và cô ấy từng là bạn từ hồi đại học, rồi cô ấy đi sang nước ngoài một thời gian.

Tới hôm nay mới bất ngờ gặp lại nhau.

Bọn anh quen nhau trước cả khi anh quen em mà, đương nhiên em không biết rồi.


Nhã Á gật đầu, nhưng môi đã mím chặt vào nhau.

Tại sao anh lại phải giấu cô ta chuyện anh đã từng rất yêu Hiểu Phù chứ? Thậm trí anh còn xem cô ấy là mối tình đầu của mình.

Nhưng dù có yêu như thế nào thì bây giờ Trương Ngoạ Phàm đã là người đã có gia đình, anh ta và cô ta còn có con nhỏ.

Chắc chắn Trương Ngoạ Phàm sẽ không làm ra bất cứ hành động gì kì lạ đâu.

Nhã Á tự trấn an bản thân mình vậy rồi chìm vào giấc ngủ chung với Trương Ngoạ Phàm.

Ở căn phòng bên cạnh, Hiểu Phù đang nhắm nghiền hai mắt chợt rùng mình tỉnh dậy.

Trên trán cô nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt mở hờ vô cảm.

Cô lại mơ về ánh mắt khi ấy của Vương Đề Hiền.

Cô nghiêng đầu, nhìn về phía bên ngoài cửa sổ.

Đã quá nửa đêm rồi.

Bệnh viện chắc chắn đang ráo riết tìm cô.

Hiểu Phù im lặng, cô lặng lẽ nhổm người đứng lên.

Dù vết thương vừa mới khâu xong đang đau nhức đến âm ỉ, cô cũng chẳng cảm nhận được gì cả, chỉ lững thững bước xuống dưới tầng.

Trương Lệ Hà đang nằm ngáy ở trong phòng của nó, vì nghe thấy ở bên ngoài hành lang có tiếng ai đó đang đi lại nên cũng mơ màng mà tỉnh dậy, mở cửa phòng ngó ra bên ngoài.

Phòng nó ở tầng một, bên cạnh đoạn cầu thang bước xuống.

Vừa mới mở cửa phòng nhìn ra bên ngoài, Trương Lệ Hà đã nhìn thấy Hiểu Phù đang đứng bất động trước cánh cửa chính của căn nhà.

Như cảm nhận được có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình từ đằng sau, Hiểu Phù cũng quay đâu nhìn nó.

“Hơ…” Trương Lệ Hà không ngờ cô sẽ quay đầu ra sau, cả người căng cứng như một bức tượng bằng đá.

Hiểu Phù nhìn nó cũng chẳng có nói gì cả, chỉ hờ hững nhìn nó, rồi lại quay đầu bước lại lên trên tầng.

Đến tận khi cô đã bước qua phòng của nó để lên cầu thang quay trở lại phòng ngủ, Trương Lệ Hà bây giờ mới dám thở ra.

Khuôn mặt nó tái mét lại vì sợ.

Giữa đêm khuya, sẽ chẳng ai tự dưng vô duyên vô cớ lượn lờ ở quanh nhà đâu!
Trương Lệ Hà quay trở lại bên chiếc giường ngủ êm ấm nhưng nó đã không thể tiếp tục ngủ được nữa vì nỗi sợ Hiểu Phù vẫn còn đó.

Thành ra, đến khi sáng được mẹ đánh thức để đi học, trên hai bên mắt của nó đã tím bầm thành hai cái mắt gấu trúc.

Trương Lệ Hà trèo lên xe của Trương Ngoạ Phàm trong tình trạng mệt mỏi, lần nữa ngước mắt lên nhìn về phía trong phòng khách, nó hốt hoảng khi thấy Hiểu Phù cũng đang đứng ở bên cạnh cửa sổ, hững hờ nhìn nó.

Nhã Á không biết tại sao Trương Lệ Hà lại vội vàng thúc giục bố nó đi nhanh như vậy, nhưng cô ta không quan tâm lắm mà quay về nhà bắt đầu công việc nội trợ.

Nhìn Hiểu Phù đang ngồi ở trên sô pha xem ti vi, Nhã Á nuốt một ngụm nước bọt, bỏ lại cán chổ dựa vào thành tường rồi đi ra ngoài phòng khách ngồi cùng cô.

“Ừm… Hiểu Phù, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Hiểu Phù vẫn như cũ chẳng đáp lại, cô ta có cảm giác dù cho có cậy miệng của cô ra, cô cũng sẽ chẳng nói đến nửa từ.

“Có phải, cô với chồng tôi quen nhau không?”
“…”
“A không, ý tôi là, hai người quen nhau như thế nào vậy?”
“…”

Nhã Á nhìn Hiểu Phù, chỉ biết thở dài, hai tay mân mê lấy góc váy.

“Tôi biết hai người đã từng là người yêu của nhau… Trương Ngoạ Phàm đến hiện tại dù đã cưới tôi, có con với tôi, nhưng anh ấy cho đến bây giờ vẫn chưa thể quên được cô.


Hiểu Phù không quan tâm đến lời của Nhã Á nói, cô chỉ nhìn lên màn hình hiển thị tin tức của vụ tai nạn ngày hôm ấy đã nhắm vào Vương tổng giám đốc của tập đoàn Vương thị.

Nhã Á vì đang mải sắp xếp từ ngữ trong đầu nên không để ý đến bản tin thời sự đang chiếu.

Tiếng của phát thanh viên vẫn đang nói đều đều.

[Theo như tin chúng tôi nhận được mới nhất thì Vương tổng giám đốc đang trong tình trạng nguy kịch…]
“Hiểu Phù, cô có thể hiểu ý tôi, có thể… có khoảng cách với anh ấy được không?! ”
[Ngày mai sẽ là ngày mở phòng phẫu thuật lần hai cho ngài ấy, đã có người đồng ý hiến gan cho ngài ấy…]
“Chúng tôi đang sống rất hạnh phúc với nhau, cô xem, tôi còn đã có con trai đầu lòng…”
[Đây là cuộc phẫu thuật quy tụ nhiều chuyên gia có kinh nghiệm tốt nhất trên thế giới, nhưng e rằng, sẽ không có mấy khả quan…]
“Hiểu Phù, cô có nghe tôi nói không? Hiểu Phù-!”
“Chết tiệt.

” Hiểu Phù luôn bị Nhã Á làm phiền khi đang nghe bản tin, trong chất giọng của cô đã mất hoàn toàn kiên nhẫn: “Tôi là mối tình đầu của anh ta đấy thì sao?”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 84: 84: Tờ Xét Nghiệm Adn


Ngồi trên xe bố lái nhưng Trương Lệ Hà cứ lờ đờ như một con cá nằm ngửa bụng trên sông Tô Lịch, thấy vậy, Trương Ngoạ Phàm nhíu nhíu mày hỏi con.

“Tối qua không ngủ hay sao mà giờ ngủ gà ngủ gật vậy? Thế chốc nữa học hành kiểu gì hả?”
“Blu blu blu… Ú ờ ơ ớ.


“???”
Trương Lệ Hà mặc kệ ánh mắt kì quái của Trương Ngoạ Phàm mà dựa đầu ở bên cạnh cửa kính xe, đang ngồi không thì đột ngột, nó cảm thấy… sao trên vai mình không nặng như mọi khi nhỉ?
Trương Lệ Hà nuốt một ngụm nước bọt, quay đầu nhìn lên vai mình, nhìn sang cả chỗ ghế ngồi cạnh mình.

Không có.

Đầu nó toát mồ hôi.

Nó để quên cặp sách ở nhà rồi!!!.

||||| Truyện đề cử: Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp |||||
Chiếc xe con đang phi trên đường quốc lộ bỗng nhiên vang lên một tiếng hét thất thanh của một đứa trẻ, kèm theo sau đó là tiếng mắng của người đàn ông.

Ngay sau đó, con xe quay ngược lại đi về nhà.

“Có mỗi cái cặp sách thôi cũng để quên! Sáng dậy rốt cuộc con đã làm cái gì hả?!”
Trương Ngoạ Phàm tức giận mắng Trương Lệ Hà, thằng bé cảm thấy oan ức vô cùng.

Tại hôm qua Hiểu Phù doạ cho nó sợ đến mất hết sức sống làm cho không ngủ nổi, khi sáng dậy vì kiệt sức quá nên đầu óc lú lẫn.

Bố nó phải hiểu cho nó một chút chứ!
Hiện tại, ở căn biệt thự, Nhã Á ngơ ngác nhìn Hiểu Phù đã đứng dậy rời khỏi ghế sô pha, với ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo.

“Tôi và anh ta là mối tình đầu, chúng tôi là người yêu, sắp cưới đấy rồi có sao không? Anh ta quan tâm tôi đấy rồi có sao không? Làm ơn đừng có lải nhải quanh tai tôi nữa, phiền phức.


Nhã Á không ngờ Hiểu Phù sẽ có phản ứng lại, mà lời nói đầu tiên cô nói với cô ta lại là lời khẳng định cho mối quan hệ của bọn họ.

Khoan đã… Trong quá khứ, Trương Ngoạ Phàm còn định cưới Hiểu Phù?!
Đã qua thời lượng bản tin về Vương Đề Hiền, người phát thanh viên đã chuyển qua một tin tức mới trong ngày.

Hiểu Phù đã bỏ lỡ mất thông tin quan trọng nhất nên hiện tại tâm trạng cô đang rất ức chế.

Cô hừ lạnh một tiếng rồi đi lên trên tầng, đột ngột tay bị Nhã Á kéo mạnh trở lại.

“Khoan đã! Cô không được đi đâu cả!”
Nhã Á dù bình thường có hiền lành đến đâu thì đến khi tức điên, cô ta cũng không khoan nhượng một chút nào.

Cánh tay của Hiểu Phù bị Nhã Á siết mạnh, vết thương chỉ vừa mới khâu lại đêm qua liền bị bung một số chỉ, bắt đầu rớm máu.

Nhưng Hiểu Phù dù bị đau cũng không kêu lấy một chút, gằn giọng đáp lại Nhã Á.

“Tôi xin lỗi vì đã phá hoại tổ ấm của hai người, hiện tại tôi đang muốn rời đi mà cô giữ tôi lại là sao? Tiền ở nhờ nhà và tiền áo quần tôi sẽ gửi trả lại cho hai người.



“Không! Thứ tôi muốn nói với cô là chuyện khác!”
Nhã Á muốn kéo mạnh Hiểu Phù xuống dưới tầng, nhưng cô đã vịn lấy lang can.

“Này, cô đừng có kéo!”
Nhã Á không nhận ra nét mặt trắng bệch vì đau đớn của Hiểu Phù, chỉ nghiến răng cầm lấy cổ áo cô kéo mạnh xuống dưới tầng.

Sức của Hiểu Phù ốm yếu không thể đọ lại được với Nhã Á khoẻ mạnh, liền bị cô ta kéo xuống, vấp ngã va vào kệ để ti vi.

Lưng của Hiểu Phù bị đập mạnh vào thành tủ, vết thương sau lưng chưa lành hẳn nay lại tiếp tục rỉ máu tươi.

“Cô…”
Hiểu Phù trừng mắt nhìn Nhã Á, cô ta sau khi định thần lại mình vừa làm gì thì hớt hải vội vàng đến đỡ cô dậy.

Nhưng chân còn chưa kịp nhấc lên thì cửa nhà đột ngột mở ra, là Trương Ngoạ Phàm cùng với Trương Lệ Hà quay trở về.

Trương Ngoạ Phàm ngờ nghệch nhìn Hiểu Phù đang chật vật ngồi bên dưới sàn nhà, còn Nhã Á đứng ở ngay canh đó, trong lòng bàn tay của cô ta còn đang dính chút máu đỏ.

Trong đầu của Trương Ngoạ Phàm đột nhiên hiện lên đáp án cho cảnh tượng đang xảy ra trước mắt anh ta.

Cả hai người trong cùng một gia đình đờ đẫn đứng nhìn nhau, Hiểu Phù bắt đầu cảm thấy không muốn ở lại đây chút nào.

Khi cô đang định tự đứng lên để bước ra bên ngoài khỏi căn nhà, đột nhiên ánh mắt cô va phải một mảnh giấy được gấp gọn nhét ở giữa khe hở hẹp của kệ ti vi và thành tường.

Hiểu Phù móc lấy tờ giấy đó ra, là một tờ xét nhiệm ADN.

Nhã Á đang sững người bất chợt hét lên một tiếng kinh hãi, chạy đến định giật lấy tờ kết quả xét nhiệm từ trên tay Hiểu Phù, nhưng Trương Ngoạ Phàm đã nhanh hơn một bước, anh ta đã giành lấy tờ giấy ấy từ tay của Hiểu Phù trước cả khi Nhã Á kịp chạy đến.

Cả không gian bỗng chốc như đông cứng cả lại, hai vai của Trương Ngoạ Phàm bỗng run rẩy kịch liệt.

Nhã Á kinh sợ, lắp bắp.

“Ngoạ Phàm… Ngoạ Phàm à…”
Nhưng anh ta đã không thể nghe thêm được bất cứ âm thanh nào khác nữa, hàm răng siết chặt vào nhau.

Anh ta đi đến trước mặt của Nhã Á, đôi mắt hằn máu giơ mảnh giấy ấy đến trước mặt của cô ta.

“Cái này… là sao?”
“Em… em…”
“Nói! Cái này là sao hả?!”
Đây là tờ xét nhiệm ADN, trong đó, kết quả chỉ rằng, Trương Lệ Hà hoàn toàn không hề có máu mủ gì với Trương Ngoạ Phàm, thay vào đó, nó lại là con trai của một người đàn ông có tên Vương Chí Nguyên!.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 85: 85: Em Ngủ Lại Với Anh Được Không


Hai tròng mắt của Trương Ngoạ Phàm đã đỏ hoe lên như anh ta đã sắp khóc ra cả máu, tay vò nát cả tờ xét nghiệm ADN, áp sát lại gần Nhã Á.
“Nói đi Nhã Á, tôi đang cần một lời giải thích.

Tại sao trong này ghi Lệ Hà không phải là con tôi, còn Vương Chí Nguyên là ai hả?!”
Nhã Á dã run rẩy đến bật khóc, nước mắt lưng tròng.
Từ khi yêu nhau cho đến hiện tại, chưa từng có lần nào Trương Ngoạ Phàm gọi hẳn tên của cô ta ra, càng chưa có lần nào anh xưng “tôi” với cô ta cả.
Bây giờ anh đang rất tức giận.
“Ngoạ Phàm, anh bình tĩnh đã…”
“Hiện tại cô còn bắt tôi phải bình tĩnh ư? Tôi cũng muốn bình tĩnh lắm nhưng mà không thể! Nói mau lên!”
Nước mắt của Nhã Á đã tuôn xuống như mưa, trong cơn nấc nghẹn ngào, Nhã Á mấp máy môi đau khổ.
“Vương Chí Nguyên là bạn trai cũ của em… Trước khi em chia tay anh ta, anh ta đã ép em lên tường, và…”
“Con trai… của Vương Chí Nguyên?”
Hiểu Phù lẩm bẩm câu nói ấy ở trong miệng, cô trong vô thức tiến tới gần Trương Lệ Hà trong khi cả hai người đằng sau không hề chú ý tới.
Đứng trước mặt của thằng bé nãy giờ vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu bố mẹ nó đang nói cái gì, trong đôi mắt đen láy của Hiểu Phù đã ánh lên những tia sát khí đỏ rực.

Vương Chí Nguyên là kẻ đã giết con cô… là kẻ đã suýt nữa cướp đi mạng sống của chồng cô…
Còn thằng nhóc đang đứng ở trước mặt cô đây, lại là con của con quỷ khốn kiếp đó.
Cô muốn giết nó… Cô muốn giết nó… Cô muốn giết nó!!!
Đôi tay của Hiểu Phù giơ lên giữa không trung, hướng đến cổ của Trương Lệ Hà.
Đột ngột, Trương Ngoạ Phàm ở đằng sau cô cầm lấy một chiếc bình hoa ném vào trong góc nhà.
Tiếng của đồ vật vỡ choang khiến cho tâm thức cô bất chợt quay trở về.
Mồ hôi của cô nhỏ ra thành dòng, vội vã lùi ra sau cách xa Trương Lệ Hà.
Hai tay cô ôm chặt lấy ngực mình như muốn trấn an lấy trái tim đang đập mạnh đến nhói đau ở trong lồng ngực.
Không được.

Thằng bé không hề có tội gì cả.

Chỉ chút nữa thôi, cô đã không thể khống chế được bản thân mình mà muốn g**t ch*t nó.
Trẻ con không có tội, người lớn mới có tội.
Nó chỉ là một đứa trẻ được sinh ra bởi hắn.
“Chết tiệt! Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa!”
Trương Ngoạ Phàm dường như đã phát điên lên rồi, anh nghiến răng đến chảy cả máu lợi, xoay lưng kéo theo tay Hiểu Phù rời khỏi căn nhà đó.
Mặc kệ cho tiếng gọi thảm thiết của Nhã Á sau lưng, Trương Ngoạ Phàm vẫn không hề quay đầu lại.
Anh ta đưa Hiểu Phù lên xe rồi ngồi vào ghế lái, đạp ga đi thẳng.
Trong cơn điên cuồng, anh ta lái không cần biết đến mình đã đi vượt quá tốc độ quy định, trong đầu óc của anh ta hiện giờ chỉ đang có một dòng suy nghĩ.
Phải đi thật xa, đi thật xa để không phải đối mặt với hiện thực này!
Hiểu Phù nhìn những cột đèn giao thông đã loé đỏ mà Trương Ngoạ Phàm vẫn cứ thế rồ ga đi thẳng cũng không có thái độ ngăn cản gì.
Cô ngồi bần thần ở băng ghế sau, kiệt sức dựa lưng ở trên lớp ghế bọc da.
Cô… muốn chết đi cho rồi.

Mọi thứ càng ngày càng vượt xa khỏi tầm tay của cô.
Kể từ khi trọng sinh cho đến bây giờ, mọi thứ xung quanh cô đều thay đổi một cách không thể tưởng tượng được.
Cô muốn trở về những ngày tháng trước đó.

Cô nhớ Vương Đề Hiền.
Hiểu Phù không biết Trương Ngoạ Phàm đưa cô đi đâu, chỉ biết rằng anh ta đưa cô đến một nơi cách rất xa trung tâm thành phố, đến khi cô tỉnh lại sau một giấc ngủ nông, trời đã chạng vạng tối.
“Chúng ta xuống đây thôi.”
Trương Ngoạ Phàm dừng xe tại một căn biệt thự ven bờ biển, anh ta vẫn phong soái và tuấn tú như hồi sáng mới rời khỏi nhà, nhưng trên hai con mắt đã hiện lên vẻ tiều tuỵ.
Hình như anh ta cũng đã bình tĩnh hơn được một chút rồi.
Hiểu Phù không hỏi tại sao anh ta muốn bỏ đi mà kéo theo cả cô để làm gì, chỉ mở cửa xe đi xuống, theo sau lưng anh ta bước vào trong căn nhà.
“Đây là căn nhà trước đó anh từng ở cùng với bố mẹ, giờ họ đã chuyển sang Mỹ, căn nhà này hiện tại thuộc toàn quyền sở hữu của anh.”
Qua giọng nói của anh ta, Hiểu Phù đoán đây là nơi ra vào bí mật mà anh ta chỉ tiết lộ cho một mình cô biết.
Trương Ngoạ Phàm lấy chìa khoá bằng đồng cổ tra vào ổ, ổ khoá nặng nề kêu cạch một tiếng rồi rơi cộp xuống đất.
Trương Ngoạ Phàm mở cửa ra, có một tầng bụi mỏng bay lên không trung, anh ta xua xua tay xuẩy nó đi rồi đánh mắt ra hiệu cho Hiểu Phù bước vào.
Cô lặng lẽ heo sau lưng anh ta bước vào bên trong, sau khi chỉ các phòng ở quanh ngôi nhà, Trương Ngoạ Phàm lại ra ngoài đi mua nguyên liệu nấu ăn rồi quay về phòng bếp, chẳng một lời tự nấu cơm.
Một lúc sau, trên bàn ăn xếp gọn một vào món đơn giản.
“Xin lỗi em, lâu rồi anh chưa vào bếp nên có thể vị sẽ không vừa ý một chút.”

Hiểu Phù nhìn anh ta rồi đưa lên miệng một muôi canh nếm thử.
Đúng là… mặn thật đấy.
Thực ra, mấy năm nay cô cũng chưa vào bếp lần nào cả nên cô không dám mở miệng chê bai anh ta.
Tối đến, Trương Ngoạ Phàm ngồi ở ngoài ban công tầng hai đưa mắt nhìn ra ngoài vịnh biển, ở phía xa xa là một ngọn hải đăng đang mở đèn.
Anh ta trầm ngâm, trong ánh mắt chỉ bao chứa sự tuyệt vọng và buồn bã.
Bỗng từ phía sau anh ta có những tiếng bước chân đang tiến lại gần.
“Hiểu Phù, em tìm gì sao?”
Trương Ngoạ Phàm hơi ngạc nhiên khi Hiểu Phù bước vào phòng anh ta, chỉ nghe thấy cô đáp lại một cách rất ngắn gọn.
“Chăn.”
“À, để anh lấy cho em.”
Trương Ngoạ Phàm đứng dậy đi đến tủ quần áo cũ lấy ra một tấm chăn đủ vừa đưa cho Hiểu Phù.
Cô đưa tay nhận lấy, lại chợt nhận ra Trương Ngoạ Phàm không buông tấm chăn ra mà vẫn cứ giữ chặt không cho cô lấy đi.
“Hiểu Phù.” Trương Ngoạ Phàm mím môi: “Em ngủ lại với anh được không?”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 86: 86: Trẻ Con Không Có Tội Người Lớn Mới Có Tội


“Tiểu Phù, em ngủ lại với anh được không?”
Hiểu Phù nghêng đầu nhìn Trương Ngoạ Phàm, đôi mắt đanh lại.
“Anh chưa tỉnh táo lại sao?”
“Không, anh hiện tại đang vô cùng tỉnh táo.

Chưa bao giờ anh cảm thấy mình tỉnh táo như vậy đâu.”
Trương Ngoạ Phàm từ từ luồn tay qua lớp chăn bông, ôm lấy bàn tay của Hiểu Phù.
Thân người của anh ta càng lúc càng ép sát lấy Hiểu Phù.
Thấy vậy, cô lùi chân về phía sau, không để ý va vào thành tường.
Khuôn mặt của Trương Ngoạ Phàm đã ngay sát gần kề với cô, hơi thở nóng bỏng của Trương Ngoạ Phàm cũng in lên khuôn mặt của Hiểu Phù.
Anh ta muốn hôn cô, nhưng trong một giây phút bỗng lưỡng lự.
Hiểu Phù cũng không thích bị một người lạ đột ngột tiếp xúc gần như vậy thì đẩy người của anh ta ra, một bên lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
“Tôi đã có chồng, anh còn chưa li hôn.

Chúng ta căn bẳn không thể động chạm đến nhau.”
Trương Ngoạ Phàm bị cô cự tuyệt như vậy thì cười khổ, ngồi lại trên chiếc giường lớn mà ôm trán, lắc lắc đầu.
Cả hai cô gái mà anh đem lòng nguyện sống chết chung thuỷ đều lần lượt đẩy anh ra xa.

Nếu như những năm trước đó là Hiểu Phù đi theo Vương Đề Hiền, thì đến hiện tại, chính là người vợ của anh phát hiện mang thai con của kẻ khác.
Tại sao ông trời luôn đối xử bất công với anh như vậy chứ?
“Tiểu Phù, xin lỗi em vì hành động bộc phát vừa rồi nhé.

Có khi anh chưa đủ tỉnh táo thật.

Ha ha…”
Hiểu Phù không đáp lại lời mà anh ta nói, chỉ lặng lẽ đứng dựa người lên tường.
“Anh nên về lại nhà đi.”
“Hả?”
Trương Ngoạ Phàm không ngờ Hiểu Phù sẽ nói vậy với anh ta, rất kinh ngạc mà ngẩng đầu lên nhìn cô.

Trong chất giọng của anh ta giờ đây đã pha thêm vài phần phẫn nộ.
“Trở về đó? Trở về với người phụ nữ đã lừa dối mình và tiếp tục xem như không có chuyện gì mà đi nuôi con của một kẻ khác sao? Anh không phải là người tốt đến vậy.”
“Nhưng với Nhã Á, anh là người tốt.”
Hiểu Phù ôm chăn đi ra khỏi phòng của Trương Ngoạ Phàm, trước khi đóng cửa lại, cô còn để lại cho anh ta một lời khuyên nhủ.
“Nhã Á giờ đây chính là vợ anh, anh và cô ấy chưa li hôn thì vẫn là vợ chồng hợp pháp.

Lệ Hà là đứa trẻ do một tay anh nuôi nấng từ nhỏ, đối với đứa bé, anh chính là bố của nó, còn người đàn ông tên là Vương Chí Nguyên kia cơ bản không hề tồn tại trong kí ức của nó.”
“Nó chỉ có duy nhất một người bố là anh mà thôi.

Đừng bỏ nó ở lại một mình.”
“Trẻ con không có tội.” Hiểu Phù nghiến răng: “Người lớn mới có tội.”
Và cô sẽ g**t ch*t kẻ có tội đó.
Hiểu Phù quay trở lại phòng ngủ của mình, Trương Ngoạ Phàm cũng từ từ mà ngả người nằm xuống dưới giường.
Hiểu Phù nói đúng, hiện tại Nhã Á đang là vợ anh, đã không còn có bất cứ mối quan hệ nào đến tên đàn ông kia cả.
Từ xưa đến nay, Trương Lệ Hà chỉ duy nhất gọi một mình anh ta là “bố”.
Trương Ngoạ Phàm mệt mỏi nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra, nền trời đã hửng sáng.
Anh ta thử xem giờ ở trên điện thoại, bất ngờ khi thấy trên màn hình hiện đến rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Nhã Á.
Bờ môi của anh ta mím lại, vẫn quyết định không gọi lại cho cô ta.
Trương Ngoạ Phàm bước ra khỏi giường, đi đến trước cửa phòng ngủ của Hiểu Phù.
“Tiểu Phù, em đã dậy chưa?”

Không có ai bên trong trả lời cả.

Trương Ngoạ Phàm gõ cửa, gọi thêm một hồi nữa cũng không thu lại kết quả gì.
Thấy lạ, anh ta bèn tự ý vặn nắm tay cửa bước vào bên trong.
Bên trong căn phòng rộng rãi hoàn toàn trống không không một bóng người.
Anh ta bước vào trong phòng, thấy kẹp bên dưới một lọ cắm hoa là một mảnh giấy nhắn để lại.
“Tôi có việc phải về trước.
Hiểu Phù”
Trương Ngoạ Phàm ôm trán, đổ người dựa vào thành cửa.
Hiểu Phù bỏ anh lại mà tự ý ra về rồi.
Đúng lúc anh ta đang thở dài chán nản, đột nhiên chiếc điện thoại trong tay anh ta rung lên.
Là Nhã Á gọi đến.
“Có chuyện gì?” Trương Ngoạ Phàm ấn tiếp nhận điện thoại rồi đưa lên tai nghe, trong chất giọng hiện lên rất rõ sự không vui.
Nhưng thật kì lạ là người từ đầu dây bên kia đã kiên nhẫn bấm điện thoại gọi anh ta suốt nửa đêm, nay anh ta đã nhận cuộc gọi rồi nhưng đến cả một lời cũng chẳng nói.
Trong khi Trương Ngoạ Phàm đang cảm thấy hết sức khó hiểu, thì cuộc gọi đột ngột bị dập tắt.
“…” Trương Ngoạ Phàm bóp trán: “Cái quái quỷ gì vậy?”
Tâm trạng vốn đã không tốt, nay lại nhận được cuộc điện thoại cứ như là trêu chọc này khiến cho anh ta chịu không nổi mà phát cáu cả lên.
Biết mình rốt cuộc vẫn phải về để có một cuộc nói chuyện rõ ràng với Nhã Á, Trương Ngoạ Phàm thay lại quần áo rồi lên xe chạy về lại trung tâm thành phố.
Lại mất thêm cả nửa ngày nữa, anh mới có thể dừng xe lại được đến trước cổng nhà.
Vừa mới bước lên thềm nhà, vặn khoá tay nắm cửa, một bóng hình nhỏ bé đã lao ra bên ngoài nhào vào trong lòng anh ta.
Trương Lệ Hà khóc lên thảm thiết.
“Bố ơi! Mẹ không xong rồi! Có bọn người xấu đến nhà mình định bắt con đi!”

Trong khi Trương Ngoạ Phàm còn chưa kịp phản ứng, một gã đàn ông cao lớn mặc vest bước ra khỏi cửa giật phắt lấy Trương Lệ Hà kéo lê đi.
“Thằng đó không phải là bố của mày, bây giờ bọn tao sẽ cho mày biết ai mới là bố ruột thực sự của mày!”
Những tên này là tay sai của Vương Chí Nguyên!
“Không! Bỏ tôi ra! Đây mới là bố tôi! Tôi không có ai khác nữa là bố cả! Tôi chỉ là con trai của Trương Ngoạ Phàm thôi! Bố ơi! Bố!”
Trương Lệ Hà cắn mạnh vào cánh tay của tên vệ sĩ, bị tên đó tức giận đánh mạnh vào đầu, nó càng khóc lóc đau đớn hơn.
Chứng kiến cảnh đứa con trai nhỏ mà mình đã chăm bẵm suốt từ lúc nó vừa mới lọt lòng, trong lồng ngực của Trương Ngoạ Phàm đột ngột chướng đau đến tức thở.
Đôi mắt anh ta hằn lên những đường tơ máu.
“Bọn điên này, thả con tao ra!!!”
Trương Ngoạ Phàm nhanh như một ngọn gió lao đến tên đàn ông đó mà vung nắm đấm.
Hắn ta bị tấn công mạnh liền ngã ngửa ra đằng sau, mấy tên còn lại thấy đồng bọn bị đánh đến bật cả răng liền đi ra ứng cứu.
Trương Ngoạ Phàm liền chống trả lũ chúng nó, nhưng sức lực của người bác sĩ chỉ biết cứu người thì làm sao đấu lại được với những người đàn ông cao to vạm vỡ đã được rèn luyện bài bản?
Anh ta mau chóng bị thất thủ rồi bị một tên trong số chúng quật ngã xuống dưới sàn nhà.
“Chết tiệt.

Nó trông gầy yếu vậy mà đánh đau phết đấy.”
Tên đang bẻ tay anh ta giữ ở sau lưng nhổ ra một ngụm máu, hắn thản nhiên lấy từ trong túi áo ra một con dao, kề ngay cổ của Trương Ngoạ Phàm.
Chẳng cần nói, cũng biết ngay hành động tiếp theo của hắn ta là gì..
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 87: 87: Em Và Con Chỉ Là Của Anh


Con dao kề ngay cạnh cổ của Trương Ngoạ Phàm, từ lớp da bị cứa đến chảy máu, anh ta có thể cảm nhận được một xúc cảm lạnh đến buốt xương tủy từ lưỡi dao truyền đến.
Trước khi cổ mình bị cắt, ánh mắt của anh ta vẫn ngóng nhìn về phía trong gian nhà, nhìn Nhã Á đã bị chúng đánh đập đến bất tỉnh, đang nằm ở trên sàn nhà phòng khách với một vũng máu tươi.
Thoáng chốc, hốc mắt của Trương Ngoạ Phàm đã ửng đỏ.
“Giết người giữa thanh thiên bạch nhật mà không sợ đi tù hả?”
Tiếng nói lanh lảnh êm ái của phụ nữ đột nhiên vang lên, kèm theo đó là mộ tiếng hét thất thanh của người đàn ông, chính xác là từ tên vệ sĩ đang định cứa cổ Trương Ngoạ Phàm.
Hắn ta bị một người phụ nữ lạ mắt giật tóc kéo mạnh lên không trung, đau đớn đến thét lên những tiếng kêu gào đinh tai nhức óc.
Những tên còn lại ngơ ngác đứng nhìn đồng bọn bị kéo tóc đến sắp tróc cả da đầu mà chẳng tên nào dám nhúc nhích.
Tất cả đều đứng im như trời trồng, đến cả nuốt nước bọt cũng không dám nuốt xuống.
Người phụ nữ đó không ai khác chính là chị cả của Vương gia - Vương Nhã Nhã, là người con thứ ba của Vương đại lão gia.
Cô không chỉ là người đứng đầu của tập đoàn giải trí lớn nhất Trung Quốc, mà còn cực kì nổi tiếng với biệt danh “chó điên”.
(Để phân biệt giữa cách xưng “cô” của nữ chính và “cô” là em gái bố chồng - Vương Nhã Nhã, mình sẽ để cho người cô táo bạo này cách xưng là Cô viết hoa nha.)
Nghĩa trên mặt chữ, người ta gọi Vương Nhã Nhã như vậy đó là vì bản tính hung bạo của Cô.
Chỉ cần cảm thấy ngứa mắt là đánh, không cần biết già trẻ gái trai là ai cả.

Đến cả bố và các anh lớn của Cô cũng không cản nổi Cô làm loạn.
Vương Nhã Nhã chậc chậc hai tiếng, chỉ dùng một tay liền có thể bẻ gãy cổ tên đàn ông đang giãy khóc bên dưới sự khống chế của mình.
“Trời đẹp, rất hợp để đánh người.”
Vương Nhã Nhã kẹp lấy điếu thuốc lá trên tay, thổi ra một làn khói trắng huyền ảo.
Chỉ với một động tác đơn giản như vậy thôi, Cô cũng có thể khiến cho chúng sinh điên loạn đảo phượng.
Dù đã gần bốn mươi tuổi, nhưng Cô đẹp đến nỗi người ta nhìn vào chỉ nghĩ Cô là cô gái mới chỉ ngoài hai mươi tuổi.
Thậm trí, nếu đứng bên cạnh Hiểu Phù, hỏi người ta xem họ giống mối quan hệ nào, người ta sẽ ngay lập tức trả lời, họ là bạn bè cùng trang lứa! Hoặc là chị em.

Hoàn toàn không thể ngờ rằng họ lại là cháu dâu và cô chồng của nhau.
Trương Ngoạ Phàm nằm dưới đất đờ đẫn nhìn Vương Nhã Nhã, chỉ thấy Cô mỉm cười đầy mị hoặc rồi hếch đầu ra hiệu với những người mặc áo đen khác từ trong những chiếc xe sang mới đến cách đây không lâu.
“Đưa chúng đi, rồi sau đó rửa chúng cho thật sạch sẽ rồi cắm hoa vào.

Tôi thích những “bình hoa” mới.”
Rồi sau đó, Cô quay sang đưa một ngón tay lên miệng, nháy mắt với Trương Ngoạ Phàm.
“Chúng tôi xin lỗi vì đã để cho thành viên trong gia đình mình mạo phạm đến cuộc sống của gia đình cậu, mong cậu lượng thứ.

Chúng tôi đã gọi xe cứu thương đến rồi.

Nếu có cảnh sát tra khỏa, xin cậu hãy nói là bọn chúng đã rời đi từ lâu và không biết chúng là ai nhé, kể cả là chúng tôi.”
“Khoan đã! Các người chưa được đi!”
Trương Ngoạ Phàm vội vàng chống người đứng lên.

Nhưng chỉ ngay giây sau đó, anh ta đã ngơ ngác thấy mình lại nằm lại sõng soài bên dưới nền đất cứng.
Vương Nhã Nhã chỉ cần dùng một ngón tay đã có thể đẩy anh ta ngã xuống dưới đất.

Nhìn Trương Ngoạ Phàm trợn mắt lên kinh ngạc nhìn mình, Cô ta cực kì ưng ý với phản ứng này của anh ta, giọng nói càng ngọt hơn.
“Cậu yên tâm, vợ cậu và con cậu vẫn là của cậu.

Chúng tôi cam đoan rằng từ nay về sau sẽ không có một ai đến để làm phiền gia đình cậu nữa.”
Nói rồi, Vương Nhã Nhã phất vạt váy sườn xám mà quay người đi, b* m*ng căng mọng lắc lư tạo thành một cảnh tượng kiều diễn, cực kì gợi lên h*m m**n của người khác giới.
Phải nói rằng, Vương Nhã Nhã đẹp hơn tất cả những người phụ nữ mà trước đây Trương Ngoạ Phàm từng gặp trên đời.
Sau khi Cô đã lên xe rời đi đến khuất dạng, lúc này Trương Ngoạ Phàm mới giật mình mà hoàn hồn lại, vội vã lồm cồm bò lên mà chạy vào trong nhà.
“Tiểu Á! Tiểu Á!”
Nhã Á bị lay tỉnh cũng đã mơ màng mà mở mắt, nhìn thấy người đàn ông mà mình yêu thương đang ôm lấy mình vào lòng, Nhã Á đã không kìm được mà bật khóc.
“Em xin lỗi, là lỗi của em.

Xin anh đừng đi được không? Đây là nhà của anh, là em phải rời đi mới đúng.”
“Không sao, không sao nữa đâu, đừng khóc.” Trương Ngoạ Phàm vuốt lưng vỗ về Nhã Á, vừa xem qua những vết tích trên người của cô ta.
Trên chân có một vết rạch dài, mặt có một số vết bầm lớn.
Trương Ngoạ Phàm nghiến răng, vừa cởi áo vừa sơ cứu cho Nhã Á.
Trương Lệ Hà biết anh đang cần gì, chẳng cần nói một lời, nó đã tự giác chạy lên nhà lấy xuống một hộp y tế cá nhân để đến bên cạnh anh ta mặc cho cả người của nó cũng đang bị thương.
Rồi sau đó, nó ngoan ngoãn nép người ngồi bên mẹ mình, hoặc là chốc chốc, sẽ đưa ánh mắt nhìn về phía của Trương Ngoạ Phàm.

Trương Ngoạ Phàm nhìn con, nhìn đứa bé mới lớn chỉ ban nãy đã khóc giãy đến nấc cả lên, nay đã tự nín im vì sợ sẽ làm phiền đến bố mẹ của nó, trong lòng của anh ta càng thêm đau xót hơn.
“Không sao, mẹ con không sao đâu.”
Anh nhẹ giọng trấn an nó.
Trương Lệ Hà dù cả người đang run rẩy vì sợ hãi vẫn gật đầu một cái thật mạnh như để tỏ ra mình mạnh mẽ.
Anh biết, nó đang sợ mẹ mình bị đau, càng như đang giấu đi sự xúc động khi người mà nó coi là bố đang ở ngay bên cạnh nó.
“Bố xin lỗi, từ nay bố sẽ không rời đi nữa đâu, con sẽ chỉ là con trai duy nhất của Trương Ngoạ Phàm này thôi.”
Dường như là bất ngờ, dường như là kinh ngạc, Trương Lệ Hà ngẩng đầu lên cao nhìn anh ta, cực kì vui sướng mà mở to đôi mắt long lanh.
Nhã Á đang được anh băng bó lại vết thương cũng bất ngờ đến thân người run rẩy, nhận được ánh mắt dịu dàng của Trương Ngoạ Phàm, nước mắt của cô ta lần nữa lại trào ra khỏi khoé mi.
“Anh… nói thật sao?”
Trương Ngoạ Phàm đã xử lí xong cho vết thương ở trên người của Nhã Á, anh ôm lấy cô ta, kéo cả Trương Lệ Hà vào trong lòng.
“Chắc chắn, anh sẽ không rời xa em và con thêm một lần nào nữa.

Em và con chỉ là của anh.”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 88: 88: Cô Chồng


Bên trong sảnh lớn của Vương gia, bầu không khí ngột ngạt đến tức thở, ở trong đây, không một ai là không dám mở miệng.

Hiểu Phù, vị phu nhân đã biến mất trong một khoảng thời gian đột ngột quay trở về, còn tham gia cuộc họp của gia tộc với thân phận thay thế cho Vương Đề Hiền.

Vương Chí Nguyên dù đã được xuất viện nhưng trên người vẫn còn phải đang băng bó, nhìn Hiểu Phù ung dung ngồi uống trà ở trước mắt mình, hắn ta càng cay cú hơn, hận vì đống vết thương tổn này trên người mình mà chưa thể tự đứng lên đi đến đâm cho cô một nhát dao vào người.

Ngày hôm đó hắn ta đã ra lệnh cho tên tài xế xe tải g**t ch*t cả hai vợ chồng bọn họ, nhưng tên đó lại để chừa mất cô.

Cáu tiết hơn, thuộc hạ do hắn ta gửi đi vẫn chưa báo tin về.

Vương đại lão gia đã sắp đến rồi, hắn ta đã nói với cụ rằng mình đã có con trai mới được cụ xem xét để đưa trở về Vương gia.

Sau khi biết tin Hiểu Phù sảy thai, cụ đã thất vọng đến mức nào.

Trước khi về lại nơi chín suối, cụ chỉ ước mình mình được nhìn thấy cháu chắt của mình được sinh ra.

Nên khi hắn ta cho cụ biết rằng mình đã có con, mặc dù là con riêng, nhưng chỉ cần là có máu mủ huyết thống với Vương gia, hơn hết nữa lại là con trai, cụ chắc chắn sẽ mềm lòng nghĩ ngợi.

“Tổ tông nhà chúng nó! Sao đến tận lúc này vẫn chưa lôi thằng bé ấy đến?!”
Vương Chí Nguyên thấp thỏm chờ đợi, vô tình khi anh ta ngẩng đầu lên, phát hiện Hiểu Phù cũng đang nhìn mình.

Chỉ ánh mắt trào phúng ấy của cô cũng đã nói lên tất cả, ngay lập tức, hắn ta đã tức giận đến đứng phắt dậy định lao về phía cô.

Là cô đã giở trò phá hỏng mất kế hoạch của hắn ta!
“Mày…”
“Kìa anh họ, sao tự dưng phát điên với tôi vậy?” Hiểu Phù nghiêng đầu, tủm tỉm cười: “Người ta nhìn vào sẽ nghĩ rằng anh đang tâm thần không ổn định, không đủ khả năng tham gia vào cuộc họp này đấy.


Cô quá biết ý của hắn ta là gì, nhưng vẫn tỏ ra ngây thơ vô tội.

truyen bac chien
Hắn ta thực muốn nhào tới xé nát cái bộ mặt giả tạo ấy của cô ra!
Đồng hồ điểm đến đúng bảy giờ tối, là giờ diễn ra cuộc họp gia tộc đã được thông báo trước.

Vương đại lão gia chống gậy tiến vào trong sảnh chính, cụ liếc mắt nhìn về phía Vương Chí Nguyên, thấy hắn ta há miệng lắp bắp, ngoài ra, bên cạnh hắn không hề có đứa trẻ nào như hắn đã từng giao ước, Vương đại lão gia lắc đầu, lướt qua người của hắn ta mà đi thẳng lên ghế cao ngồi xuống.

Vương Chí Nguyên đang định níu cụ lại để giải thích, nhưng vệ sĩ của cụ đã ngăn hắn lại, không cho đến gần cụ.

Không thể làm gì được cả, Vương Chí Nguyên tức đến đỏ mắt, cả kế hoạch thừa kế gia sản của hắn ta cũng đi đời luôn rồi!
Mà tất cả là do con khốn Hiểu Phù!
Vương đại lão gia từ trên cao nhìn xuống con cháu, khi cụ đang định hắng giọng thông báo bắt đầu cuộc họp, đột ngột cửa nhà bị bật tung ra, tiếp theo đó là một bóng hồng kiều mị tung tăng bước vào như cánh bướm lượn, bay đến gần nơi mà Vương đại lão gia đang ngồi.

“Bố ơi, con gái cưng của bố về rồi nè~.


Vương Nhã Nhã hi hi cười, vừa ôm lấy cổ của Vương đại lão gia mà thắm thiết hôn lên má cụ.

Không chỉ có Vương đại lão gia mà là tất cả mọi người có ở trong sảnh đều thốt kinh mà nhìn Cô.

Kẻ đáng sợ bậc nhất Vương gia bình thường chính là Vương Đề Hiền, nhưng khi Vương Nhã Nhã xuất hiện, thì kẻ mà không ai muốn đụng đến nhất sẽ chính là Cô ta.

Chó điên với tính cách b*nh h**n, không một ai có thể biết Cô đang nghĩ gì và sẽ làm gì tiếp theo, nhưng một khi Cô đã có ý với bạn, thì đó chỉ là khi bạn sắp sửa trở thành nạn nhân tiếp theo của Cô!
Vương Nhã Nhã là một con người tuỳ hứng, Cô ta chẳng bao giờ có hứng thú tham gia mấy cuộc họp gia đình cả, cũng rất ít khi ở trong nước, nhưng hôm nay, lại đột ngột quay trở về Vương gia.

Vương đại lão gia nằm trong vòng tay ôm ấp của Vương Nhã Nhã cũng đã toát mồ hôi lạnh, cụ là bố nhưng lại có một sự sợ hãi đặc biệt riêng với Cô.

Đối với Vương Nhã Nhã, cụ luôn hạ giọng mềm mỏng.

“Con mới về sao? Thế thì sao không đi nghỉ sớm đi, ta sợ con vừa về sẽ bị mệt.


“Không sao đâu bố à, con gái bố khỏe re ấy mà.

Xuống sân bay cũng lâu rồi, chỉ là nổi hứng đi dạo quanh thành phố tìm mấy “lọ” cắm hoa mới để tặng bố thôi!”
Nghe đến đây, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhau run lên cầm cập.

“Lọ” mà Cô nói chắc chắn không phải là những chiếc lọ dùng để cắm hoa bình thường đâu!
Vương Nhã Nhã cười lên quyến rũ, trong lúc không ai để ý tới, Cô ta đã đánh mắt, nhìn về phía Hiểu Phù.

Ngồi giữa một đám đông đang mặt xanh mặt trắng, Hiểu Phù lại bình tĩnh đến lạ.

Cô không hề sợ Cô, thậm trí, cô còn làm một thứ mà không ai dám làm.

Đó là nhìn thẳng vào mắt của Vương Nhã Nhã.

Vương Nhã Nhã nhếch lên khoé môi mỉm cười đầy hứng thú, người cháu dâu này… thật thú vị quá.

Chưa từng có người nào dám đối diện trực tiếp với Cô, lại càng chẳng có ai đã đưa ra lời đề nghị hợp tác với Cô cả.

Người duy nhất trên cả thế giới này mà Vương Nhã Nhã coi là con người chỉ có một mình Vương Đề Hiền mà thôi, nhưng bây giờ, đã có thêm Hiểu Phù nữa rồi.

Vương Nhã Nhã buông tay ra khỏi người của Vương đại lão gia, đôi chân dài miên man bước đến bên cạnh Hiểu Phù.

Chiếc ghế bên cạnh cô đã có người ngồi, Cô lập tức đẩy mạnh anh ta ra chiếm chỗ.

Ngồi xuống ghế, Vương Nhã Nhã nghiêng đầu mỉm cười với Hiểu Phù, giọng nói vang lên trầm thấp quyến rũ như mật ngọt.

“Cưng à, em có thử suy nghĩ sẽ cặp bồ với chị không?”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 89: 89: Vị Trí Tổng Giám Đốc


Hiểu Phù nghiêng đầu nhìn lại Vương Nhã Nhã.
“Cô vừa mới xuống máy bay, chắc vẫn chưa hết choáng nhỉ?”
Vương Nhã Nhã cười lên sảng khoái, Cô ngả người ra sau dựa lưng lên thành ghế, rất tự nhiên mà khoác tay lên vai của Hiểu Phù.
“Biết đâu được.

Cứ thấy một thứ nào đó xinh đẹp là chị đây chịu không nổi.

Bởi vì chị là một kẻ sắc đảm bao thiên (từa tựa nghĩa với háo sắc) mà.”
Hiểu Phù lạnh lùng gạt tay của Vương Nhã Nhã ra.
“Cảm ơn.”
“Ơ? Bé đang cảm ơn chị khen bé sao? Cần gì cảm ơn chị chứ? Đấy là sự thật mà? Bé khen chị, hay là thưởng cho chị được ôm bé cái đi.”
Đương nhiên, Vương Nhã Nhã đã bị Hiểu Phù đẩy mạnh một cái không chút lưu tình.
Thật là, lúc Cô muốn ôm cháu trai Vương Đề Hiền của mình, nó cùng toàn đẩy Cô ra như vậy, cả vợ nó là cháu dâu của Cô cũng xem thường Cô luôn.

Thử xem có đau lòng không chứ?
Cả hai đều là những người duy nhất Vương Nhã Nhã tôn trọng mà toàn khinh dễ Cô thôi.

Haiz.
Khắp cả căn phòng đều là những người thuộc dòng họ Vương gia đều nín im thin thít, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Hiểu Phù có biết cô đang ngồi cạnh một kẻ mà tất cả mọi người đều kinh sợ không đấy?!
Mà sao hai người họ lại thân thiết với nhau đến vậy?!
Bọn họ chỉ biết Hiểu Phù và Vương Đề Hiền thân quen nhau từ nhỏ, hoàn toàn không hề biết đến chuyện khi đó, ngoài Vương Đề Hiền và Vệ Loan ra, cô còn có quan hệ với cả Vương Nhã Nhã.
Khi đó chẳng hiểu mối nhân duyên xảy ra như thế nào mà Hiểu Phù mười một tuổi lại là bạn thân với Vương Nhã Nhã hai mươi hai tuổi, thậm trí, Vương Nhã Nhã còn có cả một thời đầy huy hoàng khi đã từng đi tỏ tình với Hiểu Phù.
Đương nhiên đó không phải là tình yêu, đó đơn giản chỉ là vì họ đã quá thân thiết mà thôi.
Khi Vương Nhã Nhã rời khỏi Vương gia để tự lập một mình ở nước ngoài, bọn họ cũng xa nhau từ đấy.
Đến hiện tại, khi biết tin hai vợ chồng họ gặp tai nạn, Vương Nhã Nhã mới đặt một vé máy bay để quay trở về nước.
Nhìn thời gian cuộc họp đã bị hao phí mất gần một nửa, Vương đại lão gia ho một tiếng để tất cả tập trung lại, bắt đầu thông báo đến lí do tại sao cụ cho gọi mọi người về đây.
“Mọi người đều đã biết vụ tai nạn xảy ra mới cách đây không lâu, Vương Đề Hiền hiện đang ở bệnh viện và không còn khả năng làm việc, chiếc ghế tổng giám đốc đã bị bỏ trống.

Chúng ta cần bầu ra người đứng đầu để điều hành tập đoàn.”
“Hiện tại người đang nắm giữ cổ phần nhiều nhất của Vương thị là phu nhân Hiểu Phù, cháu có ý nghĩ muốn đề xuất ai lên làm tổng giám đốc tiếp theo?”
Việc nắm giữ một số cổ phần lớn do Vương Đề Hiền chuyển lại không chỉ trao cho Hiểu Phù một khối tài sản với giá trị khổng lồ, mà anh còn trao lại cho cô một thứ quyền lực rất lớn.
Tất cả mọi người bên trong căn phòng này đều nhìn cô, chờ đợi quyết định của Hiểu Phù.

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài: Hoắc Tổng Anh Tàn Nhẫn Lắm |||||
Cô nhìn xuống cốc trà nóng trên tay, thở ra một hơi.

Nhưng Hiểu Phù còn chưa kịp đưa ra quyết định nên chọn ai, Vương Chí Nguyên lại là người giành công nói trước.
“Ông nội! Con thấy thật bất công!”
Vương đại lão gia nhíu mày nhìn hắn ta.
“Bất công ở đâu? Hiểu Phù hiện tại chính là thành viên của ban hội đồng quản trị, con bé có quyền đưa ra ý kiến.”
“Đúng vậy, Hiểu Phù có quyền rất lớn đó.

Kẻ tôm tép không danh phận như cậu thì làm ơn ngồi yên đi.”
Vương Nhã Nhã nhếch lên khoé miệng cười xinh đẹp.
“Mà bố ơi, con thấy thế này này, sao bố không quyết định đưa luôn Hiểu Phù lên làm tổng giám đốc công ty ấy?”
“Nhã Nhã.” Vương Quân Thuỵ cũng ở đây, ông trầm giọng nhắc nhở Cô: “Em đừng có làm loạn nữa.”
“Loạn gì chứ? Em cũng có một chút cổ phần, chẳng phải cũng được đưa ra ý kiến sao?” Vương Nhã Nhã bĩu môi: “Anh thử nhìn xem, ở đây còn kẻ nào khác xứng đáng để lên làm tổng giám đốc hơn Hiểu Phù không?”
“Ý cô nói là cả cái Vương gia này đều phế hết rồi sao?” Vương Chí Nguyên tức tối.
Nhận phải ánh mắt châm biếm của Vương Nhã Nhã như muốn nói rằng sao mày chậm hiểu thế, Vương Chí Nguyên càng nóng giận hơn nữa.
Vương đại lão gia thở dài một hơn ngán ngẩm, nhưng ông hoàn toàn công nhận lời nói của Vương Nhã Nhã.
Con cháu Vương gia dù nhiều, thành tích khi so sánh với bên ngoài đều vô cùng chói mắt nhưng khi để đem ra so sánh với những người bên trong gia đình thì đều làng nhà làng nhàng.
Chỉ có một số ít người cao thì cao hẳn lên, trong đó có Hiểu Phù.
“Ông biết Hiểu Phù đã từng học ở đại học MIT và đã có bằng của khoa quản trị kinh doanh, nhưng một năm nay Hiểu Phù vẫn luôn chỉ ở nhà, chưa chắc đã có thể đột ngột tiếp nhận được công việc mới như thế này được.”

“Không sao đâu ạ, nếu như ông nội đã có lòng tin thì cháu sẽ không khiến cho ông thất vọng.”
Hiểu Phù đặt cốc trà lên khay của người hầu bê đi, mỉm cười với Vương đại lão gia.
“Một năm nay ông không cần phải lo cháu chỉ ngồi không ở nhà.

Có thời gian rảnh, cháu đều đến tập đoàn phụ việc với Đề Hiền.”
“Thế, thế hả?” Vương đại lão gia không thể che nổi sự bất ngờ ở bên trong giọng nói.
Phải nói là, quá tốt ấy chứ!
Chẳng cần ai phải nói ra, vị trí tổng giám đốc lần này đã thuộc về tay Hiểu Phù rồi, và tất cả bọn họ dù có muốn hay không đều ngầm lặng lẽ ra hiệu với nhau, đồng ý đưa cô lên làm tổng giám đốc.
Chỉ riêng vẫn còn có ai đó là vẫn chưa thể chấp nhận.
“Tôi không đồng ý! Cái lũ dở hơi này, sao có thể đồng ý để cho nó lên nắm chức vụ lớn của gia tộc như vậy chứ?!”
Vương Chí Nguyên hét lên với đám người ngổi ở bên cạnh mình.
“Mang tiếng là tập đoàn của Vương gia, vậy mà để một người ngoài lên tiếp quản, không biết nhục hả?!”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 90: 90: Cừu Và Chó


“Vương thị là tập đoàn do Vương gia lập ra và chính do con cháu của Vương gia điều hành, đâu thể có chuyện cho một con ả không có chung nguồn gốc lên nắm quyền được?”
Nói đoạn, Vương Chí Nguyên chỉ thẳng tay vào mặt của Hiểu Phù.
“Khéo có khi, sau khi giao tập đoàn cho nó, nọ lại đi cưới chồng khác rồi lấy nguyên cả tập đoàn của chúng ta cho thằng đấy thì sao?! Hoá ra chẳng phải công lao bao đời nay của chúng ta đều sẽ bị cướp một cách trắng trợn như vậy à?”
Đã có một số người lưỡng lự, bắt đầu suy nghĩ lại những gì mà hắn ta vừa mới nói.
Vương Chí Nguyên đắc ý hếch mặt về phía của Hiểu Phù, thấy trong ánh mắt cô nhìn hắn đã lạnh đi vài phần.
Bất chợt từ trong bầu không khí đang xao động phát ra tiếng ngáp của Vương Nhã Nhã.
Cô ta giơ nắm ngón tay lên ngắm nhìn bộ móng mới vừa làm, uể oải nói.
“Vương gia có phong tục, một khi đã cưới thì một vợ một chồng không đổi đến chết.” Chuyện này có liên quan đến phân chia tài sản khi ly hôn nên Vương Nhã Nhã chẳng muốn kết hôn chút nào: “Mà kể cả là có vậy, Hiểu Phù cũng sẽ không bao giờ dứt tình nổi với Đề Hiền đâu.”
Nhìn Vương Chí Nguyên còn định phản bác, Vương Nhã Nhã đã trực tiếp chặn họng hắn ta lại.
“Hay chúng ta giơ tay bầu chọn nhé? Những ai muốn bầu cho Hiểu Phù lên làm tổng giám đốc thì giơ tay lên.”
Nói rồi, Vương Nhã Nhã duỗi thẳng cổ tay giơ lên cao.
Cả căn phòng lại bắt đầu rục rịch, bọn họ nhìn nhau không biết có nên giơ tay hay không, đột ngột có thêm một cánh tay nữa giơ lên.

Vương Quân Thuỵ đã giơ tay, tiếp theo đó là Vương Đề Mã, dần dần có thêm cả những người khác nữa.
Những người còn đang mơ màng chưa chắc chắn nên đi theo ai, thấy mọi người đồng loạt bầu cho Hiểu Phù cũng vội vã mà giơ tay theo.
Cả những người mới ban nãy còn tin lời Vương Chí Nguyên nói cũng theo đám đông mà hưởng ứng chọn cho Hiểu Phù.
Đến hiện tại, đã là tất cả mọi người cùng giơ tay.
Thu được kết quả chắc chắn như thế này, Vương đại lão gia gật đầu chốt lại.
“Hiểu Phù từ nay sẽ lên nắm chức vụ tổng giám đốc.”
Vương Chí Nguyên vẫn chưa thể tin nổi được chuyện này, hắn ta há hốc nhìn xung quanh cả căn phòng đều đồng nhất đưa Hiểu Phù lên nắm toàn quyền Vương thị.
Hiểu Phù nhìn lên vẻ mặt hoảng hốt của hắn ta, khoé môi khẽ nhếch lên cười khẩy.
Trong đáy mắt ánh lên những tia nhìn sắc lạnh.
Vương thị hiện tại chính là thành quả và công sức của Vương Đề Hiền, cô sẽ không bao giờ để cho những kẻ đã hãm hại anh đắc ý vơ vét, dù là một chút cũng không bao giờ.

Hiểu Phù ngồi ở ghế lái phụ, được Vương Nhã Nhã chở đi bằng chiếc Ferrari mui trần có một màu đỏ tươi như máu.
“Hiệu ứng đám đông sao? Cô chồng cũng thật tinh ranh đấy.”
Hiểu Phù dựa tay lên thành cửa, chống cằm tận hưởng những luồng gió mát luồn qua từng kẽ tóc, vuốt lên da mặt cô.
“Những con cừu tội nghiệp ấy nên chỉ răm rắp nghe theo lời của chó săn thôi.” Vương Nhã Nhã rút ra một điếu thuốc mạ vàng rồi đưa lên miệng.
(Cừu là loài động vật sống theo bầy đàn, chúng đi cùng đi, đứng cùng đứng, ăn cùng ăn đồng loạt theo nhau.

Là một ví dụ điển hình của hiệu ứng đám đông.
Chó thường được dùng ở trong những trang trại nuôi cừu để lùa cừu về chuồng khi được thả ra.)
Hiểu Phù im lặng, nghiêng đầu nhìn lên bầu trời cao.

Hôm nay trời quang mây, có thể nhìn được rất nhiều sao, thậm trí, cô còn thấy được cả sao băng.
“Sao mà nhìn mặt đăm chiêu thế? Nghĩ gì hả?” Vương Nhã Nhã cười cười, vừa đẩy bao thuốc lá đến trước mặt cô: “Làm một điếu không?”

Hiểu Phù nhìn gói thuốc lá trên tay Cô, thở dài đẩy tay Vương Nhã Nhã ra xa.
“Không hút đâu.

Hút nhiều chết sớm.”
“Coi cái miệng ai nói kìa.

Cái đứa mới hồi sáng ngửa tay xin mình một điếu giờ đang nói gì kìa.

Lọt tai ghê.”
“Sáng khác, tối khác, giờ nghĩ lại rồi.

Hút thuốc chỉ tổ vàng răng, hại tim gan phèo phổi.”Đôi mắt của Hiểu Phù khép hờ lại: “Cháu vẫn muốn được sống thọ thêm một chút.

Những bệnh nhân mắc bệnh tim không thể cứu chữa được mỗi ngày đều kêu trời xin ông cho con thêm một chút thời gian.”
Vương Nhã Nhã đánh tay lái rẽ vào một con đường để đi vào trong trung tâm thành phố, vừa đánh mắt nhìn sang Hiểu phù, cười đùa.
“Em đã từng mắc bệnh tim rồi à? Sao bỗng dưng nói năng âm trầm thế?”

Hiểu Phù không đáp lại câu nói ấy, chỉ cười cười rồi ngả lưng dựa vào ghế xe.
Hiện tại đúng thật là bệnh tim của cô đã không còn nữa, nhưng cô vẫn h*m m**n được sống thật lâu, để có thể chờ cho đến khi được gặp lại Vương Đề Hiền.
Nhất định phải sống tiếp.
Cô nhất định phải chờ được cho đến khi Vương Đề Hiền bình phục lại, món nợ tình cảm từ kiếp trước, cô sẽ đền bù lại cho anh.
Bỗng, điện thoại trong chiếc ví xách tay của cô rung lên một hồi
Hiểu Phù lấy điện thoại, mở khoá màn hình đọc email do Plouton gửi đến.
Cô có nhờ cậu ta điều tra danh tính của những kẻ đứng đằng sau vụ tai nạn ngày hôm ấy, đây là kết quả điều tra được do cậu ta gửi lại.
Nhận ra sắc mặt của Hiểu Phù đột ngột bỗng trở nên lạnh lẽo, Vương Nhã Nhã cũng không còn trêu chọc cô nữa.
“Có chuyện gì à?”
“Không có gì đâu.” Hiểu Phù cất lại điện thoại vào trong ví: “Nhờ cô chở cháu đến một nơi.”
Cô nghiến răng.
“Cháu phải đích thân gặp mặt kẻ đó.”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 91: Chương 91


Chiếc xe Ferrari đỏ đột ngột thay đổi lộ trình rồi đi đến một vùng dân cư nhỏ ở bên ngoài nội thành.
Dừng lại ở trước cổng của một ngôi nhà cấp bốn thấp bé, Vương Nhã Nhã trợn mắt không thể tin được.
Đây là lần đầu tiên trong đời Cô nhìn thấy một căn nhà mà nó có thể bé đến như vậy!
“Còn chẳng bằng một cái tủ quần áo của tui!” Vương Nhã Nhã thẳng tiếng nêu ý kiến.
“Tại cô toàn ở trong những cung điện hay đại loại vậy nên mới thấy lạ thôi.

Chứ kiểu nhà này bình thường mà.”
Hiểu Phù bước ra ngoài cửa xe, vỗ vỗ lên nắp ca-pô.
“Cô cứ về trước đi, lát nữa cháu tự bắt xe về.”
“Chỉ sợ ở nông thôn không có taxi để bắt xe về mà thôi.

Thế chị về đây.”
Vương Nhã Nhã lùi xe rồi quay đầu, phóng ga rời đi.
Hiểu Phù nhìn chiếc xe mui trần dần khuất khỏi tầm mắt rồi xoay lưng đi đến trước cửa nhà cấp bốn ấy.
Đây là nhà ở mà Lãnh Ái Hy thuê.

Cô ta sau khi biết mình đã suýt g**t ch*t Vương Đề Hiền đã bị ám ảnh đến mức suy sụp, sống ẩn nấp tại một vùng ngoại ô nghèo nàn.
Bố của cô ta vì con gái đột ngột mất tích mà mất ăn mất ngủ đi tìm con, dần dà không mấy bận tâm tới công việc ở trên công ty nữa.
Lãnh thị giờ đây như một con rắn không đầu, giá trị cổ phiếu tụt dốc, gần đến với bờ vực phá sản.
Hiểu Phù đứng trước cửa nhà, cô giơ tay lên, gõ vào cửa một lúc.
Đương nhiên sẽ chẳng có ai đáp lại cô cả, thế nên trước khi tự mở cửa bước vào, Hiểu Phù hít vào một hơi rồi hô lớn, coi như là xin phép trước.
“Tôi vào đây!”
Lời nói vừa mới dứt, Hiểu Phù đã đá gãy cửa rồi đi vào, đưa mắt nhìn vào bên trong gian nhà.
Đèn điện vẫn sáng, cánh quạt trần ở phòng khách vẫn còn đang quay, ấm nước đun ở trong bếp vừa mới sôi, chứng tỏ vừa nãy vẫn còn người đang ở trong nhà.
Thế mà không ra tiếp đón cô à?
Hiểu Phù bình thản đi xem từng căn phòng ở bên trong gian nhà, nhưng khi cô bước đến kiểm tra căn phòng ở cuối hành lang, cánh cửa ấy lại bị khoá.
Hiểu Phù nhếch mép, một lúc sau, tiếng gót giày của cô xa dần.
Khi nghe thấy trong không gian không còn bất cứ âm thanh nào nữa, cánh cửa phòng bị khoá hơi rung lên, vang lên các tiếng lạch cạnh rồi he hé mở ra.
Lãnh Ái Hy liếc mắt ra bên ngoài nhìn thử, đập vào mắt cô ta chính là khuôn miệng cười lạnh lẽo của Hiểu Phù.
Cô chưa đi!
Lãnh Ái Hy vì quá kinh hãi mà hét lên một tiếng, hốt hoảng đóng mạnh cửa lại.
Nhưng khoảng khe hở đã bị Hiểu Phù lấy chiếc bàn là chặn vào.
Lãnh Ái Hy không thể đóng cửa lại được, thậm trí còn bị Hiểu Phù giật cửa mở ra.
“Nói chuyện chút nhé thư kí Lãnh.” Hiểu Phù dựa người lên thành cửa, nhìn cô ta từ trên cao xuống: “Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải giải quyết đấy.”
Lãnh Ái Hy hoảng sợ nhìn Hiểu Phù bước vào bên trong phòng ngủ rồi ngồi lên tấm đệm cũ trải trên giường, cô ta ngã ngồi ở dưới đất không sao mà đứng lên được vì sợ đến nỗi chân tay bủn rủn, chỉ có thể nhìn lên Hiểu Phù mà kinh hãi lắp bắp.
“Cô… Như thế này là đột nhập trái phép! Tôi sẽ báo cảnh sát!”
“Ồ, gan lớn nhỉ? Vậy thì cứ báo đi.

Tôi cũng sẽ đưa cô vào tù cùng với bố cô vì tội vu khống và giết người.”
Lập tức, toàn thân người của Lãnh Ái Hy ớn lạnh đến rùng mình, sau lưng của cô ta đã ướt sũng đều là mồ hôi cứ như vừa mới ngâm mình trong hầm băng ra vậy.

Cô ta không thể khống chế được sự sợ hãi mà run rẩy mấp máy môi.

“Tại, tại sao cô lại biết…?”
“Tôi có tiền.” Hiểu Phù nhàn nhạt nói: “Có tiền thì có thể thuê người điều tra danh tính của tên tài xế khi đó.

Nhiều tiền hơn, thì có thể trích xuất camera phòng làm việc của bố cô.

Nghe trộm điện thoại lại càng dễ.”
Lãnh Ái Hy hoàn toàn suy sụp, cô ta không thể ngờ Hiểu Phù còn có thể làm được đến mức vậy!
“Thế nên, cô đến đây là để bắt tôi đi đến đồn cảnh sát?”
“Làm sao mà có thể đơn giản như vậy được?”
Không biết Hiểu Phù rút từ đâu ra ở trong hộc tủ đầu giường một con dao gọt hoa quả.
Cô có thể thấy được đôi mắt vô cảm của mình được phản chiếu ở trên mặt của lưỡi dao ấy, miệng lẩm bẩm.
“Thật đẹp.”
Con dao này sắc đến nỗi nó có thể tạo thành một đường rạch kẻ rất ngọt.
Lãnh Ái Hy phát hoảng nhìn con dao được Hiểu Phù cầm lên chơi đùa, run rẩy lùi người ra sau khi thấy cô đột ngột đứng dậy rồi bước đến trước mặt của cô ta.
“Cô, cô đang định làm gì?! Cô đừng có mà lại gần tôi-! Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!”
Lãnh Ái Hy trợn trừng cả hai mắt nhìn lưỡi dao bén nhọn đâm vào cửa tủ quần áo ở đằng sau cô ta, chỉ cách mặt của cô ta bằng một khoảng còn chưa bằng một đốt ngón tay.
Cả người của cô ta thoát lực mà đổ xuống nằm chết lặng ở trên nền đất.
“Tôi vốn đã định sẽ làm như thế.

Nhưng vì người hiến gan cho Đề Hiền là cô nên tôi sẽ để chừa lại cho cô một cái mạng.”
Hiểu Phù quay trở lại tấm nệm cũ mà lấy chiếc ví xách tay của mình, mở ra tìm ở trong đấy một tấm vé máy bay sang Anh, ném đến bên cạnh Lãnh Ái Hy.
“Nhưng cô không thể tiếp tục ở lại trên mảnh đất này thêm một lúc nào nữa.

Từ nay, nếu tôi còn thấy cô xuất hiện ở trước mặt mình.” Giọng nói của Hiểu Phù chợt trầm xuống đến đáng sợ: “Thấy cô ở đâu, tôi lập tức sẽ giết cô ở đó.”
Lãnh Ái Hy bàng hoàng trườn ở trên mặt đất, thấy Hiểu Phù bước ra khỏi cửa nhà, lúc này cô ta mới hoàn hồn mà vội vã lấy hết mọi sức lực còn lại mà nói vọng theo bóng lưng của cô.
“Hiểu Phù, tôi đã phạm phải sai lầm chết người này chỉ vì muốn xin cô.

Xin cô có thể buông tha cho anh ấy! Anh ấy đã chịu quá nhiều tổn thương rồi!”
Bước chân ra đến cửa của cô chợt dừng lại.

Hiểu Phù quay đầu ra sau, con mắt đen sâu thẳm nhìn Lãnh Ái Hy đến khiến cho cô ta phát run lên vì sự lạnh lẽo.
“Tôi sẽ không bao giờ rời xa hay buông tha cho anh ấy, bất kể là vì một lí do nào đi chăng nữa.”
“Đề Hiền chỉ có thể là người của tôi.”.
 
Anh Không Thương Em Đâu Anh À!
Chương 92: 92: Cục Cưng Nhà Cô Sắp Không Xong Rồi


Thư Kí Ngô Hạ Tây trước kia là thư kí của Vương Đề Hiền, hiện tại đang làm việc dưới quyền của Hiểu Phù.
Anh ta cầm một túi cúc tài liệu đến trước cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, đưa tay gõ nhẹ lên thành cửa.
Cốc cốc cốc!
“Vào đi.”
“Tôi xin phép.”
Ngô Hạ Tây đẩy cửa bước vào trong phòng, nhưng mới chỉ he hé được một khoảng, cánh cửa phòng đã bị chặn lại bởi một chồng các tài liệu công việc để ở sau cửa.
Anh ta ngó mắt nhìn vào bên trong, quanh cả một căn phòng làm việc rộng lớn, trong tủ, góc tường, trên bàn trà và cả trên sàn nhà đều là những xếp giấy và kẹp đề để chồng lên nhau thành những khối cao ngang tới eo người.
Khi lên làm tổng giám đốc, Hiểu Phù đã mở rộng thị trường và các lĩnh vực của Vương thị, từ một tập đoàn bất động sản và cảng biển đã tăng thêm cả ngành điện tử công nghệ cao và dịch vụ giải trí, lời lãi tăng thêm gấp bội.
Vương thị không còn là “một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước” nữa mà là “lớn nhất cả nước” rồi.
Thực lực của Hiểu Phù không những ngang tầm với Vương Đề Hiền, mà hình như cô còn vượt xa cả anh nữa.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn vậy mà…
“Hiểu tổng, đây là tập tài liệu liên quan đến thị trường ở Châu Âu.” Ngô Hạ Tây vô cùng cẩn trọng đưa tập tài liệu bằng cả hai tay đến cho Hiểu Phù.
Cô mở túi cúc ra, rút ra một tờ đọc thử.
“Cậu làm tốt lắm.”
Ngô Hạ Tây gật đầu với lời khen của cô, bỗng cậu ta để ý đến hai quầng thâm lớn bên dưới khoé mắt của cô.
“Hiểu tổng, ngài đã không ngủ mấy đêm rồi.

Hay là ngài nghỉ ngơi một chút rồi sau đó làm việc tiếp?”
“Không cần.

Việc còn nhiều ngủ cũng không ngon.”
“Vậy để tôi mua cho ngài một cốc cà phê nhé?”
“Ồ, cũng được.

Cà phê nhiều sữa, nóng càng tốt.”
Ngô Hạ Tây gật đầu cung kính rồi bước ra khỏi căn phòng.
Bỗng anh ta bị Hiểu Phù gọi lại.
“Từ nay không cần gọi tôi là Hiểu tổng đâu.” Cô mỉm cười: “Cứ gọi Vương phu nhân như trước là được rồi.”
Ngô Hạ Tây hơi ngẩn người, rồi sau đó vâng dõng dạc một tiếng rồi cúi đầu chào cô.
Hiểu Phù nhìn cửa phòng đóng lại rồi tiếp tục nhìn sơ qua những bản kế hoạch và sổ báo cáo các hoạt động trong tập đoàn trong mấy tháng qua mới được gửi lên, đột ngột, tầm mắt của cô nhoè màu đi, hình ảnh vỡ nát.
Hiểu Phù lờ đờ dụi mắt, ngáp một tiếng rất dài rồi uể oải dựa người vào lưng ghế.
Đúng là… cô cần phải nghỉ ngơi một lúc.
Ngồi ở vị trí này luôn phải đối mặt với khối lượng công việc khổng lồ và áp lực rất lớn, thời gian nghỉ ngơi còn chẳng có mà luôn phải canh cánh theo dõi chiều hướng của thị trường.
Cô nể mấy ông ngồi vững được ở vị trí này trong một khoảng thời gian dài ghê.
Hiểu Phù lấy một quyển sách mở đôi rồi áp lên mặt mình, an tĩnh ngủ ở trên ghế làm việc trong ba mươi phút.
Nhưng hai mí mắt mới chỉ khép vào với nhau chưa đến vài giây, điện thoại trên bàn cô đã kêu rung lên.
Quyển sách trên mặt cô tuột rơi xuống đùi, để lộ ra một khuôn mặt đang nhăn nhó vì tức giận.
Nếu cô mà biết được kẻ nào to gan dám phá hỏng thời gian ngủ quý báu này của cô, cô sẽ ngay lập tức đưa kẻ đó vào trong lò thiến lợn.
“Cho hai mươi giây để nói, nhanh lên.” Hiểu Phù bắt máy, chưa để người bên kia kịp nói gì, cô đã chặn họng kẻ đó trước.
“…” Plouton cạn lời: “Phu nhân, hai mươi giây làm sao mà nói kịp?”
“Thế muốn bao nhiêu? Hai mươi lăm giây? Thôi đừng mặc cả nữa.

Tôi chỉ còn hai mươi chín phút nữa để ngủ nữa thôi.

Giờ là hai mươi tám rồi.”

Hiểu Phù nhìn mỗi giây trôi đi là đã cảm thấy xót hết cả lòng.
Plouton biết không thể nói nổi lại với cô nên đành phải gắng hết sức nói ngắn gọn lại lí do mà mình gọi cho cô.
“Cục cưng nhà cô sắp lên Tây Thiên thỉnh kinh rồi.

À không, lên hẳn Cân Đẩu Vân đi lướt gió luôn rồi.”
“Nói tiếng người.”
“Vương Thì Vinh đang lảng vảng ở trong bệnh viện nơi Vương tổng đang nằm dưỡng bệnh.

Chắc đang dò tìm phòng của ngài ấy.”
Nghe được tin báo, Hiểu Phù thở ra một hơi bất đắc dĩ, cô dựa lưng lên ghế, đôi mắt vô hồn băng lạnh nhìn lên trần nhà trắng tinh.
Hết con rồi đến bố, quả nhiên, để cho bọn chúng bớt quấy nhiễu lại, cô buộc phải giết sạch bọn chúng.
Vốn cô đang đợi để khôi phục lại Vương thị sau đợt khủng hoảng vụ tai nạn vừa rồi rồi sau đó mới xử lý đến chúng.
Nhưng hình như, chúng muốn chết sớm thì phải.
“Cậu có người bố là kẻ đứng đầu một tổ chức lính đánh thuê phải không? Nhờ cậu chuyển lời của tôi tới ông ấy, cho tôi mượn nhờ hai người được việc nhất đi.”
“Có cái méo ấy!!!” Pouton bỗng nhiên hét lớn vào loa khiến cho Hiểu Phù suýt nữa đã bị điếc mất một bên tai: “Cô có biết ông già đó đáng sợ như thế nào không hả?! Hồi nhỏ khi tôi chỉ xin ổng tí tiền tiêu vặt, ổng lập tức xách cổ tôi ném thẳng xuống sông luôn đấy! Xin mượn người chắc ổng bóp cổ tôi luôn quá!”
“Hai mươi triệu.

Giúp tôi chút đi.”
“… Không, không bao giờ!”
“Năm mươi triệu.”

“Khụ, khụ! Thôi được rồi, nể tình cô là khách quen nên tôi sẽ giúp cô.

Nhưng chỉ duy nhất lần này thôi đấy!”
“Tôi biết cậu là người tốt mà.” Hiểu Phù phì cười, nhưng ý cười ấy không thể chạm tới đôi mắt cô: “Sau khi đã có người rồi, cậu cho họ đi bắt con ruồi đang làm ô uế không gian của bệnh viện ấy về căn biệt thự ở phía Tây nhé.

Còn lại, tôi sẽ tự giải quyết hắn.’
Hiểu Phù cúp điện thoại rồi đứng lên rời khỏi bàn làm việc.
Cô giật lấy chiếc áo khoác măng tô treo trên giá treo đồ gần đó khoác lên người mình.
Vừa đúng lúc đấy, Ngô Hạ Tây cầm theo một túi xách đựng cà phê sữa và một hộp bánh ngọt về.

Thấy Hiểu Phù định rời khỏi tập đoàn, anh ta vội vã hỏi theo.
“Hiểu tổng… Vương phu nhân! Ngài đi đâu vậy ạ? Đợi chút để tôi chở ngài đi!”
“Không cần đâu, cậu cứ làm việc của cậu đi.” Hiểu Phù mỉm cười, tay đặt lên tay nắm cửa: “Tôi đi có chút việc thôi.

Cà phê của tôi, nhờ cậu giữ ấm lại.”.
 
Back
Top Bottom