Ngôn Tình Anh Không Cần Bùa Xanh, Anh Chỉ Cần Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Không Cần Bùa Xanh, Anh Chỉ Cần Em
Chương 60: Chương 60


Thẩm Dục lái xe đến bệnh viện rồi đưa Nguyễn Viên vào khám.

Ở thành phố C, anh có một vài bạn bè thân thiết, trong đó có Chu Khôn.

Dẫn cô đi khám, bác sĩ nói rằng cô bị viêm phổi nhẹ, phải truyền thuốc mới được.
Nguyễn Viên nghe nói phải truyền thuốc, cô vội vàng lắc đầu, không chịu truyền: “Có thể uống thuốc thôi được không?”
Chu Khôn lắc đầu: “Nếu em không chịu truyền thuốc bây giờ thì sau này sẽ càng có nhiều biến chứng nặng hơn, không chỉ có khàn giọng mà đôi khi tắt tiếng, không nói được, lúc ho sẽ khiến ngực đau hơn.

Lúc đó em sẽ cảm thấy như phổi muốn văng ra ngoài”.
Nguyễn Viên giống như một con lười ôm chặt lấy cành cây to Thẩm Dục, giương mắt nhìn anh.

Ánh mắt yếu ớt, đáng thương, giống như cô đang hỏi anh: “Em có thể không truyền được không?”
Thẩm Dục cầm sổ khám bệnh của cô rồi nói: “Anh đưa em đi truyền thuốc, đừng sợ”.
Anh xoa đầu cô, vừa trìu mến vừa thương xót.

Anh nói cảm ơn với Chu Khôn, sau đó Nguyễn Viên bước chầm rì rì đi theo anh.

Cô không biết phải đi đến chỗ nào, vẫn phải đợi một chút, nên hai người kiếm ghế ngồi xuống.
Nguyễn Viên cảm thấy cô thật ngốc nghếch.

Anh rời khỏi chỗ của hai người sau đó gọi một cô y tá lại gần, nói bạn gái anh cần tiêm một mũi.

Nguyễn Viên hỏi Thẩm Dục: “Chỉ cần truyền một mũi là được, đúng không?”
Cô y tá mỉm cười rồi nói: “Đây là thử phản ứng của em đối với penicillin (kháng sinh) xem có bị dị ứng không.

Thử xong rồi mới bắt đầu truyền”.

Thẩm Dục ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô xắn tay áo lên, để lộ ra cánh tay mảnh khảnh trắng nõn, sau đó anh ôm cô, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Anh sẽ nhờ y tá chọn một đầu kim nhỏ một chút, em đừng nghĩ gì cả, cứ nhìn anh là được”.
Cô y tá luôn nở nụ cười, bệnh nhân sợ kim tiêm ngày nào cô cũng nhìn thấy nhưng yêu thương, chiều chuộng bạn gái như vậy, cô thật sự rất hiếm khi thấy.
Cô y tá rất nhanh đã giúp Nguyễn Viên làm xong phản ứng với thuốc, cô chỉ cảm thấy trên tay mình hơi lạnh, càng rúc sâu vào lòng anh, hỏi anh: “Như vậy là xong rồi sao?”
Thẩm Dục “Ừ” một tiếng, biết cô nói đến chuyện gì, “ Có lẽ là không còn việc gì nữa đâu, những việc còn lại anh trai anh sẽ giải quyết”.
“Vậy là tốt rồi”.
Hai người vẫn giống như trước, chưa từng xa nhau một tháng, vẫn cứ ngọt ngào, “dính người”.
Lúc nhìn thấy anh về, Nguyễn Viên cảm thấy giống như tìm lại được sự an tâm của mình.
Anh ấn miếng bông lên cánh tay Nguyễn Viên, nghĩ nghĩ, đột nhiên nói: “Anh thật sự cảm thấy ở bên cạnh em khá tốt.

Có lẽ là do anh không đủ tự tin, vì thế mới nổi giận với em.

Anh cũng không hiểu vì sao lại làm vậy, lúc đó anh chỉ cảm thấy rất đau lòng.

Nhưng anh rất thích em, nên anh muốn đối tốt với em.

Em đừng áy náy với anh, lời nói của em lúc đó làm anh cảm thấy hơi đau lòng”.
Thật ra không phải là có “hơi đau lòng” mà là rất đau lòng.
Thẩm Dục thấy lỗ tiêm trên tay cô không chảy máu nữa, vứt bông cầm máu vào thùng rác, kéo tay áo của cô xuống.
Nguyễn Viên đứng dậy, ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt của cô hơi mơ màng, đây là lần đầu cô chịu cúi đầu với người khác.
Có lẽ cô chính là loại người mà người khác đối tốt với mình một chút thì lập tức không chịu được.
Thẩm Dục cũng nhìn cô rồi nắm lấy tay cô.
Tay cô quá nhỏ so với tay anh, có thể nắm trọn trong lòng bàn tay anh, “Bây giờ chúng ta đừng nói về chuyện đó nữa, anh cũng đừng nghĩ nhiều, đợi bệnh của em khỏi rồi chúng ta lại nói tiếp”.
Thẩm Dục gật đầu, đợi 15 phút sau, y tá lại đi tới chỗ hai người xem phản ứng của Nguyễn Viên với thuốc, xác nhận cô không bị dị ứng, cười với cô: “Cần tiêm bốn bình, nhưng dùng đầu mũi tiêm nhỏ thì thuốc sẽ truyền khá chậm”.
Nguyễn Viên gật đầu, biểu cảm ngờ nghệch, cô hỏi: “Cần tiêm trong bao nhiêu ngày ạ?”
“Ba ngày”.
Thẩm Dục trả lời, anh lại ôm cô vào lòng bởi vì y tá nói chuẩn bị tiêm thuốc.

Ánh mặt trời bên ngoài ấm áp giống như người cô đang tựa vào.
Cô nhớ lúc còn nhỏ luôn bị bệnh, bác sĩ gia đình vẫn luôn đến truyền nước cho cô, đó là một anh bác sĩ rất cao to, đẹp trai, tháng nào cô cũng gặp anh bác sĩ đó.
Cô biết cần phải truyền thuốc, đưa cánh tay ra sau đó nói: “Em rất dũng cảm đó nha”.
Lúc còn bé, cô chả sợ gì cả, truyền nước thì truyền nước thôi.
Sau này, lớn rồi thì không hiểu vì sao cái gì cô cũng sợ.
Hình như là do có một lần, cô cũng bệnh giống vậy, cảm rất nặng, chỉ mình cô đi bệnh viện, khám bác sĩ, uống thuốc, truyền nước.
Chất lỏng lạnh lẽo từng giọt từng giọt truyền vào cơ thể, làm cô cảm thấy rất buồn.
Cô còn nhớ hôm đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo, gió bắc thổi mạnh, cảm thấy bản thân giống như không có gia đình vậy.
Cô từng sợ cả đời này không quên được đoạn ký ức đó, nhưng bây giờ Thẩm Dục ôm cô vào lòng, vô cùng ấm áp, an lòng, khiến cô cảm thấy rất buồn ngủ.
Không chịu nổi nữa, nhắm mắt lại, không biết sao cô lại rơi nước mắt.
Thẩm Dục nhìn người đang ngủ trong lòng mình.

Vốn dĩ anh còn định đi mua hai cái khẩu trang, tuy rằng bệnh viện là nơi chữa bệnh nhưng người bệnh nhiều như vậy, nếu lúc nói chuyện hoặc ngồi gần mà bị lây bệnh thì thật khó nói.
Nhưng cô đã ngủ say trong lòng anh, bây giờ anh không thể nào rời đi được.
Anh dựa vào ghế, cô dựa vào người anh ngủ say.
Khuôn mặt của anh rất đẹp, có người nhận ra anh, muốn chụp ảnh nhưng anh vẫy tay, nhỏ giọng nói: “Đừng chụp ảnh, cảm ơn.

Tôi không muốn bạn gái tôi xuất hiện trên ảnh”.
Cô gái kia rất tiếc nuối nhưng vẫn tìm một quyển vở đưa cho anh, rồi nhìn thoáng qua Nguyễn Viên, ánh mắt tràn ngập sự hâm mộ, cũng nhỏ giọng nói: “Đại thần có thể ký tên cho em không?”
Thẩm Dục mỉm cười rồi tiếp nhận bút, nhanh chóng ký tên rồi đưa lại cho cô gái.

Cô gái kia nhận lại bút và vở rồi nói cảm ơn với, anh lúc này mới rời khỏi đó.
Nguyễn Viên lẩm bẩm mấy tiếng, giống như bị quấy rầy, mơ màng mở mắt, muốn dùng tay dụi mắt nhưng anh nhanh tay ấn tay cô đang định nâng lên, nhẹ giọng nói với cô: “Em còn đang truyền thuốc, đừng có giơ tay”.
Nguyễn Viên phản ứng lại, bây giờ cô đang truyền thuốc, ngủ một lát rồi tỉnh, nhưng cổ họng lại khàn đến mức không nói ra tiếng.
Thẩm Dục ngẩng đầu nhìn thấy thuốc nước sắp truyền xong, kêu chị y tá tới giúp Nguyễn Viên rút kim ra.

Cô cảm thấy tay trái mình tê rần.

Thẩm Dục ôm cô đứng lên, trên tay còn cầm theo một bịch thuốc, sau đó đi cùng cô xuống bãi đỗ xe bệnh viện.

Anh đỡ cô ngồi vào ghế, thắt dây an toàn giùm cô.
Nguyễn Viên nhìn băng dán cá nhân trên tay, thở dài một tiếng.
Còn phải truyền thuốc hai ngày nữa, vốn dĩ cô cho rằng truyền thuốc là đã có thể khỏe hơn, không nghĩ bây giờ lại mệt như vậy.
Suốt cả quãng đường về, hai người không nói chuyện, cô cảm thấy ở cổ như bị thứ gì đó chặn lại thành một tầng rất dày, đọng ở chỗ đó, không phát ra được âm thanh nào.
Anh nói với cô rất nhiều chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian anh ở thành phố B xử lý chuyện của gia đình Nhan Tiểu Phong.

Nguyễn Viên nhìn anh liên tục gật đầu, sau đó cô lấy điện thoại ra đánh bốn chữ.

Trong lúc chờ đèn đỏ, anh dừng xe, cô mới đưa cho anh xem: “Anh rất đẹp trai”.
Anh không giấu nổi ý cười: “Chờ cổ em tốt hơn thì tự nói cho anh nghe đi”.
Cô im lặng, cất điện thoại vào trong túi xách, coi như không có chuyện gì vừa xảy ra.
Thẩm Dục không chở cô về nhà mà đưa cô về nhà anh.
Nguyễn Viên muốn nói gì đó nhưng lúc hai người ở trong thang máy, anh nói với cô: “Em tới nhà anh đi, anh sẽ chăm sóc cho em.

Dì giúp việc nhà anh sẽ dọn dẹp, nấu cơm.

Mấy ngày nay em phải dưỡng bệnh cho thật tốt.

Anh sẽ coi chừng em, không cho em chơi điện thoại nữa”.
Nguyễn Viên gật đầu, cảm thấy ở nhà anh cũng không tệ, cô cố hết sức hắng giọng, dùng giọng nói khàn khàn nói với anh: “Em muốn đi lấy áo quần”.
Thẩm Dục nhìn cô một cái: “Đưa chìa khóa cho anh, anh giúp em lấy”.
“Không chỉ có quần áo, còn có …” Nguyễn Viên dừng một chút, cô cảm thấy từ kia khá khó nói ra.
Thẩm Dục vẫn ngầm hiểu ý cô, anh gật đầu: “Anh sẽ giúp em lấy, em yên tâm đi”.
Anh ấy có cần phải dùng giọng điệu nghiêm nghị vậy để nói với cô không? Cô đi theo anh ra khỏi thang máy, sau đó cô đưa chìa khóa cho anh.
Lúc hai người vào nhà, một dì từ trong phòng bếp đi ra, cười nói: “Tiểu thiếu gia, đồ ăn tôi đã làm xong.

Nhà tôi có chút việc, tôi xin về sớm một ngày nhé.

Hai người ăn xong hãy để vào bồn rửa, mai tôi sẽ tới dọn dẹp sạch sẽ.”
Thẩm Dục gật đầu: “Vất vả cho dì rồi, dì Quyên”.
Buổi chiều cô đã ngủ một giấc nên tinh thần không tệ, cô cười với dì Quyên coi như chào hỏi.
Dì Quyên cười lại với cô rồi rời đi, Thẩm Dục đặt thuốc ở trên bàn phòng khách, dựa theo sự dặn dò của bác sĩ, anh bắt đầu phân loại thuốc: “Cái này là hạ sốt, mỗi ngày uống hai viên, cái này là …”
Nguyễn Viên đi đến trước mặt anh, nghiêng người nhìn anh phân loại thuốc cẩn thận.
Thẩm Dục phân loại xong, ngẩng đầu thấy ánh mắt của cô đang nhìn mình, sau đó anh đứng thẳng dậy đỡ cô: “Ăn cơm thôi”.
Tình yêu là thứ bắt đầu từ những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Đột nhiên Thẩm Dục nhớ lại lúc trước anh bị thương ở lưng, lúc đó cô vừa lo lắng vừa nhìn anh bằng ánh mắt đau lòng.
Có lẽ tâm trạng của anh cũng giống cô lúc đó, chỉ hy vọng cô nhanh chóng khỏi bệnh.
Dì Quyên được anh dặn dò trước, làm đồ ăn toàn món ấm nóng, như vậy mới tốt cho cổ họng, hơn nữa không được bỏ ớt, không được nêm cay.
Thẩm Dục biết cô thích ăn cay nhưng bây giờ anh bắt buộc phải hạn chế việc ăn cay của cô.
Ăn cơm xong, Thẩm Dục lại đưa thuốc cho Nguyễn Viên uống, sau đó anh mới cầm chìa khóa sang nhà cô lấy áo quần.
Thời tiết tháng 11 ban ngày nhờ có ánh nắng mặt trời nên vẫn còn ấm áp, nhưng đến ban đêm gió lạnh thổi qua, lạnh đến nỗi không ai chịu được, hơn nữa bây giờ cô đang bị cảm, không nên bị trúng gió.
Thẩm Dục vào phòng cô, thấy có một cái vali, anh lấy rất nhiều áo quần từ tủ của cô, xếp từng cái một theo thứ tự.
Ngoại trừ đồ bên ngoài còn có đồ lót rất đáng yêu.
Anh cảm thấy mặt mình đỏ lên rồi, tuy rằng anh không phải là một “xử nam” ngây thơ nhưng nhìn thấy đồ trong của cô, trong lòng anh muốn cô biết bao nhiêu.
Trời ạ, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh.
Cứ như vậy anh kéo vali về nhà, tuy Nguyễn Viên bị cảm nhưng không đến mức cô không đứng dậy nổi, cô đem phòng bếp dọn dẹp sạch sẽ.

Một lúc sau anh đã về, kéo theo vali của cô, trên vai anh còn có thêm vài cái áo khoác, người không biết nhìn vào còn tưởng anh bán quần áo.
Nguyễn Viên phồng má lên rồi mới nhận áo quần từ tay anh, mở khẩu hình hỏi hôm nay cô ngủ ở đâu.
Trong nhà dư rất nhiều phòng nhưng anh làm sao có thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy, anh không chút suy nghĩ: “Em ngủ chung với anh”.
Nguyễn Viên giơ tay véo má anh, cúi đầu khụ một tiếng, sau đó cô ngẩng đầu nói: “Đừng nói giỡn với em”.
“Ngủ với anh đi, anh sẽ chăm sóc em, buổi tối em muốn uống nước anh sẽ đi rót giúp em, như vậy không tốt sao” Thẩm Dục đem vali cất vào phòng mình, Nguyễn Viên đi sau lưng anh, nhìn anh rất tự nhiên mở vali ra, tầng đầu tiên chính là đồ nội y.
Mặt cô lập tức đỏ lên, cô nhào lên cản không cho anh tiếp tục mở vali, anh vẫn như cũ, rất bình tĩnh.

Cô đẩy anh ra khỏi phòng, khó khăn nói với anh: “Em tự xếp đồ là được”.
Sau đó, cô phát hiện một điều, đây là phòng anh, nói cách khác, quần áo của cô và quần áo của anh sẽ được đặt chung với nhau.
Aaaaaaa tên xấu xa này, không biết cô đang rất ngại sao, lại còn tự mình mở vali ra!!!
 
Anh Không Cần Bùa Xanh, Anh Chỉ Cần Em
Chương 61: Chương 61


Ai cũng nói động tới gân cốt nằm một trăm ngày.

Nguyễn Viên cảm đến một tháng không tốt lên, nhưng giọng nói của cô lại tốt hơn một chút, Thẩm Dục hỏi cô vì sao bị cảm.
Cô ấp úng nói, cô không cẩn thận nên bị cảm, vì buổi tối ngủ quên đắp chăn.
Anh lại hỏi cô vì sao cảm đến cả tháng vẫn không khỏe lên nhưng cô không trả lời câu hỏi của anh.
Cô không nói nhưng anh cũng đoán được là do cô chơi game quá nhiều.

Anh biết cô muốn đạt được quốc phục Điêu Thuyền, chỉ cần không chơi game một ngày thì lực chiến sẽ rớt.
Điện thoại của cô đã bị anh thu mất, buổi tối cô “dính” chặt lấy người anh.
Cô mặc bộ đồ ngủ màu hồng, mắt cá chân lộ ra, làn da trắng nõn, mỗi lần nhìn thấy cô, anh đều muốn “phạm tội”.
Tới tận bây giờ bệnh cảm của cô vẫn chưa tốt lên, anh chỉ có thể chịu khó nghẹn, đem niềm xúc động muốn “phạm tội” kia nén xuống, thấy cô như vậy, anh không chơi điện thoại nữa, nằm ở trên giường ôm cô vào lòng.
Trong phòng toàn là màu ấm, không biết anh lấy đâu ra một quyển sách, anh nói: “Ngủ sớm một chút, ngày mai dậy rồi chơi.

Em khỏi bệnh, anh cũng không thèm quản lí em nữa đâu”.
Cô ngã vào trong lòng anh, anh bật đèn, bắt đầu mở sách ra, chậm rãi đọc cho cô nghe.
Nghe một lúc cô mới biết anh đang đọc truyện cổ tích Andersen, anh xem cô là con nít sao.
Nhưng không hiểu vì sao, cô vẫn rất nghiêm túc lắng nghe.
Giọng nói anh rất êm tai, ban đêm nghe càng quyến rũ hơn, lại cảm thấy buồn ngủ rồi, cô nhắm mắt lại, cứ như vậy từ từ ngủ trong lòng anh.
Anh đọc xong một câu chuyện, bỏ sách xuống thấy cô đã ngủ.

Anh cúi đầu xuống, hôn lên trán cô, sau đó gấp sách lại, tắt đèn đầu giường.

Cứ như vậy, hai người chậm rãi ngủ cùng nhau.
Anh rất trân trọng những ngày như thế này.

Anh hy vọng tương lai vẫn có thể cùng cô chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Dục rất biết cách quan tâm, chăm sóc người khác, chuyện này Nguyễn Viên biết.

Mười ngày trôi qua, bệnh cảm của cô từ từ tốt lên, ho khan cũng không còn nữa.
Giọng nói lại trở về như cũ, mềm mại trong trẻo.

Anh mua cho cô một lọ mật ong rất lớn, cô uống cũng đã được hai phần ba bình.
“Somebody mixed my medicine” Cô không nhịn được gào lên, được nói chuyện bình thường đúng là quá tốt.

Cô gào xong liền ho hai tiếng, sau đó thấy Thẩm Dục từ trong phòng ngủ đi ra.
Thẩm Dục vừa ra ngoài đã thấy cô mặc xong áo quần, nhìn xung quanh: “Em vừa hát sao?”
Nguyễn Viên vội vàng lắc đầu: “Anh nghe nhầm rồi”.
Cô nở nụ cười giống như chưa có gì phát sinh, sau đó chạy về phía anh, ôm chầm lấy anh: “Em đi học đây, anh nhớ ăn sáng nha.

Buổi trưa em và Linh tử có hoạt động ở câu lạc bộ, buổi tối em sẽ về”.
Trong khoảng thời gian ở nhà với anh, cô càng thêm “dính” người, nhưng anh rất thích như vậy.

Anh ôm lấy rồi xoa đầu cô: “Ừ, nhớ uống thuốc”.
“Được rồi, em nhớ rồi” Cô cầm ba lô, đeo lên lưng, sau đó vẫy tay với anh, nói hẹn gặp lại, vô cùng vui vẻ đi ra cửa.
Anh không vội đánh răng, rửa mặt.

Ăn xong bữa sáng, anh chọn một bộ đồ giống y chang màu sắc bộ cô mặc hồi sáng, sau đó anh đi ra ngoài, lái xe đến đại học C.
Lúc anh tham gia vào giải chuyên nghiệp, anh vẫn chưa tốt nghiệp cấp ba, vì vậy trình độ cao nhất của anh chính là một tấm bằng tốt nghiệp cấp ba.
Anh cảm thấy cô rất quan tâm đến vấn đề học hành, vì thế thành tích của cô mới nổi bật như vậy.
Anh bị đả kích lòng tự trọng, cảm thấy để cô gả cho một người mới tốt nghiệp cấp ba thật sự là quá tệ, vì thế anh dùng một vài cách, nhanh chóng được đại học C cho phép đi học.
Anh cứ như vậy trở thành sinh viên hệ tiên tiến của đại học C.
Gần đại học C có một câu lạc bộ thể thao điện tử, mấy năm nay càng ngày càng có nhiều người tham gia.

Nguyễn Viên và Tiết Linh Quân cũng là thành viên của câu lạc bộ này, đương nhiên là do Tiết Linh Quân kéo cô tham gia, cô không muốn làm lộ thân phận của mình.

Hai mắt cô lúc cười cong lên như vầng trăng, đàn anh, đàn em muốn dạy cô chơi VGVD cô đều từ chối.
Ai có thể ngờ sinh viên nữ đáng yêu dễ thương này chính là người đứng top 1 của bảng xếp hạng vương giả, còn là quốc phục Điêu Thuyền.
Câu lạc bộ muốn tổ chức một giải đấu trong trường, mọi người đang bàn luận về quá trình cụ thể, đột nhiên trưởng câu lạc bộ nhìn điện thoại sau đó đập bàn một cái “Đùng”.
Một đám thành viên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt anh ta tràn ngập vẻ không thể tin được, nói: “Vừa mới nhận được tin, đại thần Thẩm Dục sẽ học đại học C hệ tiên tiến, khoa tài chính, chúng ta có cần lôi kéo anh ấy gia nhập không?”
Tiết Linh Quân ngồi bên cạnh Nguyễn Viên, cô ấy lập tức quay đầu nhìn cô bạn thân.

Trên mặt Nguyễn Viên rất bình tĩnh, cúi đầu dùng điện thoại nhắn cho anh một tin: “Nghe nói anh học hệ tiên tiến của đại học C, tại sao anh không nói cho em biết?”
Thẩm Dục không nhắn lại, cô ho khan hai tiếng sau đó giơ tay nói: “Hội trưởng, em thấy hơi khó chịu, em có thể về sớm không ạ?”
Trưởng câu lạc bộ đang bị tin tức làm cho phát khiếp, anh ta gật đầu, sau đó nói: “Được”, Nguyễn Viên rời khỏi phòng họp.
Cô không chờ anh nhắn tin lại, trực tiếp gọi cho anh, ở bên kia khá lâu anh mới bắt máy.
“Chuyện này là sao?” Câu đầu tiên cô nói chính là bốn chữ này.

Ở bên chỗ Thẩm Dục có vẻ rất ồn ào, cô không hề phát hiện bản thân đang cau mày giống như một cô vợ nhỏ.
Anh bỏ điện thoại xuống, sau đó lấy tay che lại ống nghe rồi nói với các bạn nữ bên cạnh: “Anh tới đây để đi học, mọi người đều là bạn học, anh sẽ cố gắng khiêm tốn.

Anh đang nói chuyện với bạn gái, xin lỗi”.
Anh bị rất nhiều cô gái bám theo nhưng anh vẫn tỏ ra rất lễ phép.
Đúng lúc này chuông tan học vang lên, vẫn có rất nhiều nữ sinh không cam lòng nhưng cũng đành tản ra, lúc này anh mới nói chuyện tiếp với cô được: “Anh đi học, lấy một tấm bằng đại học.

Em sắp có bằng đại học chính quy mà anh chỉ có bằng cấp ba.

Anh cảm thấy rất tự ti”.
Cô đột nhiên không trả lời, dừng lại trước một cánh cửa sổ, nhìn bên ngoài nói: “Em sẽ không ghét bỏ anh, em thích anh như vậy, hơn nữa có bằng cấp hay không cũng không chứng minh được con người của người đó như thế nào.

Lần này anh lại lừa em, có phải anh muốn tạo cho em một sự bất ngờ không?”
Thẩm Dục mất tự nhiên, sờ sờ mũi, cười nhẹ: “Anh không nói ra là vì anh sợ em bắt anh ở nhà, không cho anh xuất hiện chung với em, sau đó …”
Thẩm Dục không nói gì nữa nhưng cô có thể hiểu được, cô tiếp tục nhìn ra ngoài, chậm rãi đi tới sân thể dục: “Bây giờ anh đang ở đâu?”
“Không biết, anh đối với chỗ này không quen, đàn chị, em có muốn đưa anh đi dạo không?”
“Anh không đi học sao?”
“À, anh quên mất, nhưng bây giờ anh tới thì muộn giờ rồi”.
“Sinh viên mới ngày đầu tiên đã đến lớp trễ, đã vậy còn trốn học, vừa nhìn là biết sinh viên hư rồi”.
Cô chậm rãi bước tới, thấy anh đang đứng dưới gốc cây bạch quả, anh cũng nhìn thấy cô, mỉm cười với cô.
Anh biết cô nhìn thấy mình.

Cô đứng yên tại chỗ không có tiếp tục bước lại gần anh.
Thẩm Dục nói: “Viên Viên, lại đây”.
Một bước này đối với anh rất quan trọng, mà đối với cô cũng vậy.
Trước kia cô không hề muốn xuất hiện trước ánh mắt của cộng đồng mạng, cô sợ phiền toái, cũng sợ bản thân mình sẽ làm ảnh hưởng đến anh.

Tiến thêm một bước không khác gì nói với cả thế giới rằng cô chính là bạn gái của anh, chính là streamer nổi tiếng trên mạng, Nguyễn Nguyễn Tiểu Nhuyễn Muội.
Thẩm Dục vẫn luôn tôn trọng cô, cô không muốn làm gì thì chắc chắn anh sẽ không ép buộc cô.
Cô vẫn luôn rất biết ơn sự tôn trọng của anh dành cho mình và cảm giác yên tâm, an ổn khi ở cạnh anh.
Nếu hai người đã yêu nhau, không thể để anh gánh vác một mình được.
Thẩm Dục muốn cô cho anh một đáp án, đây là điều mà anh vẫn mong muốn.
“Anh muốn sau này ở bên cạnh em thật vui vẻ, hạnh phúc, mặc kệ gió mưa, anh đều sẽ che chở em.

Nguyễn Viên, anh yêu em, anh muốn nắm tay em đi hết quãng đường còn lại.

Cái này không phải ý tưởng nhất thời, mà ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã xác định điều đó.

Anh sẽ không nói dong dài, sau này anh sẽ dùng hành động để chứng minh cho em thấy”.
Nguyễn Viên cúi đầu, nhấp miệng nhịn cười, nhưng vẫn không cách nào che giấu được ý cười trên mặt.
Không ngờ rằng lời tỏ tình có thể thăng cấp từ thích trở thành yêu.
Giống như có gió thổi qua, lá bạch quả bay lả tả trong gió rồi rơi trên mặt đất, Nguyễn Viên không nói gì, cô vẫn giữ điện thoại.
Anh nghe được bên kia truyền đến âm thanh “Đô đô”, trong lòng anh cảm thấy mất mát.
Anh không ngờ cô vẫn không đồng ý.
Anh buông tay, cúi đầu nhìn thoáng qua mũi giày của mình, đem điện thoại bỏ vào túi áo khoác, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô không nhanh không chậm bước về phía anh.
Anh cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, cho đến lúc cô đứng trước mặt anh, đưa tay ra, cầm chặt lấy tay anh.
“Tới rồi đây, để đàn chị dẫn em đi học”.
///Hoàn chính văn – 5 ngoại truyện///
///Lời tác giả:
Thật ra phải nói là: “Đàn chị dẫn em leo rank.”
Hahahahahaha!
Nguyễn Viên hát chính là bài “My medicine”.
 
Anh Không Cần Bùa Xanh, Anh Chỉ Cần Em
Chương 62: 62: Ngoại Truyện 1 Hôm Nay Dục Ca Có Định Cướp Bùa Xanh Không


Lúc Nguyễn Viên bị bệnh, Thẩm Dục và dì Quyên chăm sóc cô rất chu đáo, đến tận lúc hoàn toàn khỏi bệnh mới thôi.
Bây giờ cuộc sống hàng ngày của cô rất tốt, tốt đến nỗi trên mặt còn có nọng.
Thỉnh thoảng hai người cùng nhau đến trường học, mặc kệ ánh mắt đánh giá của người khác.

Thẩm Dục vốn dĩ rất khiêm tốn, nếu có người muốn chụp ảnh, anh sẽ yêu cầu họ đừng đưa những bức ảnh này lên mạng.
Đương nhiên, Nguyễn Viên không giống với Thẩm Dục, cô sẽ từ chối trực tiếp những người muốn chụp ảnh hoặc là xin chữ ký.
Thẩm Dục không muốn vì mấy chuyện này mà bỏ bê cô.

Nhưng Nguyễn Viên lại không nghĩ nhiều đến như vậy.

Trong một vài vấn đề, Thẩm Dục làm rất tốt, cô không muốn quản anh quá chặt.
Câu lạc bộ thể thao điện tử rất ngạc nhiên khi biết Nguyễn Viên là bạn gái của Thẩm Dục, mọi người xôn xao giống như bị đả kích vậy.
Có người nhớ lại chuyện muốn dạy Nguyễn Viên chơi VGVD nhưng cô không quá quan tâm, sau đó nở nụ cười lễ phép từ chối.

Giờ nghĩ lại, thật đúng là khiến họ đổ mồ hôi lạnh.
Hóa ra đó không phải là nụ cười xã giao.

Không lẽ là nụ cười khinh miệt họ sao?
Cảm thấy có hơi tự kỷ.
Nguyễn Viên không tới câu lạc bộ thể thao điện tử nữa, Tiết Linh Quân giúp cô nộp đơn xin rút khỏi câu lạc bộ.
Lúc cô và anh không có lịch học sẽ đi ra ngoài xem phim, đi dạo phố.

Chỗ nào có tiệm bánh ngọt mới khai trương, Thẩm Dục đều nhớ kỹ, sau đó đi mua một phần cho cô nếm thử.

Cảm giác yêu đương cũng không tệ, hơn nữa hai người đã thống nhất trước với nhau, muốn cùng nhau nắm tay tin tưởng đối phương, cho dù thế nào cũng phải thật đoàn kết.
Ám ảnh tuổi thơ từ từ phai mờ đi trong ký ức của cô.

Ở cùng anh, ngày ngày cô đều cảm thấy rất vui.
Cô đem toàn bộ đồ dùng để livestream dọn qua nhà Thẩm Dục.

Anh đã dọn dẹp sẵn chỗ cho cô.
Nguyễn Viên nhìn anh giúp cô lắp ghép lại trang thiết bị, cảm thán nói: “Không hổ danh là đại thần, anh thật là lợi hại mà”.
Thẩm Dục hơi ngại khi được bạn gái mình dùng ánh mắt hâm mộ khen ngợi, đúng là tâm ý dạt dào.
Sau khi thiết bị lắp hoàn chỉnh, cô nhấn vào game VGVD.

Thẩm Dục không để cô leo bảng xếp hạng quốc phục một mình, anh leo cùng cô, làm cô rất ngạc nhiên.
Khoảng thời gian này của hai người trôi qua rất thuận lợi, vui vẻ.
Có đúng là đen tình đỏ bạc không thế?
Cô và anh làm đủ thứ tình tứ trong VGVD, hai người chọn chế độ người yêu, vào game có thể thấy avatar đôi là hai trái đào màu hồng.
Cô không đánh xếp hạng mà cùng với anh chơi trận thường.

Tối nay hai người livestream còn mở mic.

Anh ngồi bên cạnh cô, người xem đều nghe được cuộc hội thoại của cả hai.
Cô và Thẩm Dục đều dùng tài khoản phụ.
“Chơi cái gì đây? Mọi người bình luận đi nha.

Nhanh nhanh nào”.

Lúc trước cô không thích mở mic, bây giờ có Thẩm Dục dẫn dắt nên cô bắt đầu học được cách khuấy động phòng livestream.
Tướng pháp sư mới ra gần đây là Nữ Oa, rất nhiều khán giả đều muốn xem hai người chơi Nữ Oa.
Thẩm Dục không chọn tướng nên hệ thống tự động chọn tướng.
“Bây giờ streamer về kỹ năng chơi game không quá hot nữa, vì thế tôi quyết định làm streamer giải trí, mọi người có thể vừa nghe nhạc vừa xem mình chơi game”.
Thẩm Dục có khá nhiều fans, cũng biết Nguyễn Viên livestream thì Thẩm Dục sẽ ở bên cạnh, vì thế mấy người bọn họ vào phòng livestream ủng hộ.
Tuy rằng fans nữ của anh nhiều nhưng đa phần đều là fans lý trí, không thổi phồng mà cũng không quay lại dẫm đạp.
Bình luận sôi nổi hơn nhiều, cảm giác chơi xếp hạng căng thẳng quá, cô cần thả lỏng một chút.
Thẩm Dục đang có ý định rút dần dần khỏi giới livestream nhưng anh cũng khá luyến tiếc fans của anh.
Tuy nói đánh chuyên nghiệp đều coi trọng nhất về thành tích, nhưng sau khi anh nghỉ đánh chuyên nghiệp, fans của anh vẫn theo anh một khoảng thời gian rất dài.

Cho đến khi anh gặp được cô, anh mới tìm thấy niềm vui quan trọng nhất của đời mình.
Thẩm Dục rất ít khi chơi pháp sư nhưng vẫn theo thói quen, anh chọn vị trí đi rừng.
Pháp sư đi rừng rất chậm, Nguyễn Viên đột nhiên dạy anh: “Anh chọn bảng tăng tốc độ đánh đi, đánh vui thôi mà, thoải mái lên anh”.
Bình luận lập tức bùng nổ:
‘Bắt đầu trêu nhau rồi, ha ha ha ha!!’
‘Tiểu Nhuyễn Muội thật là thông minh quá!!’
“Ha ha, anh thấy chưa? Mọi người nói em thông minh kìa, anh thử bảng tăng tốc độ đánh xem sao đi”.
Nguyễn Viên cười rất vui, Thẩm Dục nói “OK”, quả nhiên anh về lại nhà rồi mua một thanh đao tăng tốc độ đánh.
Đội địch của hai người cũng không quá tốt, năm Nữ Oa đánh với năm Thái Văn Cơ.

Lượng máu của Thái Văn Cơ rất cao, nếu không có một mắt phượng hoàng và áo choàng phù thủy thì rất khó đánh.

Đánh tới giữa trận, Nữ Oa và Thái Văn Cơ vẫn đang xêm xêm nhau, cô cảm thấy tướng đối phương sử dụng có khả năng hồi phục quá tốt.

Cô quyết định lên xong giày sẽ lên trượng rắn nhằm giảm khả năng hồi máu của đối phương.
Sau khi anh thay trang bị đi rừng bằng trang bị tăng tốc độ đánh thì tốc độ đi rừng cũng nhanh hơn, Nguyễn Viên thấy rừng bên mình đã xuất hiện bùa xanh, cô muốn ăn bùa xanh đó, liền nói với anh: “Em muốn bùa xanh, anh giúp em đánh một chút nha”.
“Được” Thẩm Dục nghe lời chạy đến, cô vừa dùng kĩ năng đẩy quái vào tường, giết quái rồi nhận buff, nhưng cô không ngờ mình lại bị anh cướp mất bằng trừng phạt, dưới chân Thẩm Dục đang có vòng bùa xanh bao quay.
Nguyễn Viên quay đầu nhìn anh, biểu tình vô cùng bực bội, giận dỗi: “Anh cướp bùa xanh của em sao?”
“Anh không có, anh không cố ý, là do nhân vật anh điều khiển cướp thôi, anh không có liên quan” Thẩm Dục cũng bắt đầu chơi xấu với cô.
Ở trong mắt cô, việc cướp bùa xanh là tội ác to lớn cỡ nào, anh không tưởng tượng nổi đâu.
‘Dục ca được lắm, em thích anh rồi đó ha ha ha!’
‘Tiểu Nhuyễn Muội giết Dục ca đi, anh ấy cướp bùa xanh của chúng ta kìa!’
“Anh cướp bùa xanh của em …” Nguyễn Viên buồn bã nói ra vài tiếng, sau đó cô cầm điện thoại lên, tiếp tục thao tác điều khiển nhân vật.
Cô mua một chén thánh, tướng như Nữ Oa thật sự tốn quá nhiều năng lượng (mana), nếu cô không có biện pháp thay thế thì đúng là quá tệ.
Thẩm Dục có thể cảm nhận được sự không vui của Nguyễn Viên.

Cô đang rất buồn nên giọng nói càng nhẹ hơn, làm anh chịu thua: “Anh để bên kia giết anh, sau đó em giết lại bên kia thì bùa xanh cũng là của em luôn, được không?”
Nguyễn Viên “À” một tiếng: “Anh vốn dĩ là người của em, tại sao anh lại muốn dâng hiến mạng của anh cho bên kia?”
Đúng là hợp tình hợp lý.
Anh đột nhiên cười ngây ngô: “Được rồi, sau này bùa xanh anh nhất định sẽ nhường cho em”.
‘Trời ạ, Dục ca đúng là người si tình!’
‘Dục ca cười thật ngốc nghếch’.
Tuy nói cướp bùa xanh rất vui, nhưng từ đó về sau Thẩm Dục không dám cướp bùa xanh của Nguyễn Viên nữa.
Nhưng anh không cướp không có nghĩa là không có người cướp của cô, anh và cô đang ở rừng bên đội mình đánh bùa xanh thì Thái Văn Cơ đội đối phương đột nhiên thả kỹ năng thứ hai vào chỗ bùa xanh.

Lúc này bùa xanh chỉ còn chút máu mà thôi.

Kỹ năng thứ hai của Thái Văn Cơ liên tục tấn công bùa xanh, cuối cùng bùa xanh vẫn không thuộc về Nguyễn Viên.
Thẩm Dục biết cô có hai cá tính, ở trước mặt anh thì mềm mại, đáng yêu, còn mặt kia chính là độc ác, tàn bạo.

Quả nhiên, cô thấy mình bị cướp bùa xanh, hít vào một hơi giống như đang cố gắng ngăn bản thân mình nổi giận.
‘Xong rồi, xong rồi, thật sự tức giận rồi kìa’.
‘Dục Ca, mau dỗ dành người ta đi’.
Thẩm Dục đương nhiên cũng muốn dỗ cô nhưng anh nhìn cô lúc này có lẽ là không cần dỗ đâu.
Vẻ mặt cô đằng đằng sát khí, ra hiệu tập hợp.
Cô nhìn bản đồ nhỏ rồi nói: “Đường giữa đẩy đi, chờ mình về nhà thì đổi sang trang bị tăng tốc độ đánh, xem ai chết trước”.
Trận này đánh 30 phút vẫn chưa kết thúc.

Thẩm Dục và Nguyễn Viên đi lên đường trên bắt người, tuy đồng đội không đi cùng họ nhưng sát thương của Nữ Oa không kém, có thể sử dụng tường chặn sát thương.

Vì cô lên trượng rắn nên tốc độ hồi máu của Thái Văn Cơ không còn nhanh nữa, hơi khó khăn, nhưng đội cô vẫn giết được toàn đội đối phương.
40 phút trôi qua, cuối cùng đội cô cũng chiến thắng.
Thẩm Dục không dám cướp bùa xanh của cô nữa, vì thế sau hai lần đó, cô liên tục nhận được bùa xanh.
Cô không biết trận vừa rồi cô có quá nghiêm túc hay không? Cô bỏ điện thoại xuống, uống một ngụm nước, đột nhiên nói: “Đây là trận giải trí mà, tại sao em lại nghiêm túc như vậy?”
Thẩm Dục nghiêm túc nó: “Đối với việc gì cũng nghiêm túc là chuyện tốt, anh thích em như vậy”.
Nguyễn Viên cười một tiếng, không nói gì, tiếp tục hỏi: “Trận sau đánh gì đây?”
“Tùy em, anh chơi với em là được rồi”.
Hai người cứ như vậy, không có việc gì thì cùng nhau livestream, nếu không phải anh đưa cô chơi l*l thì sẽ là cô dắt anh chơi VGVD, vô cùng hài hòa.
Cuộc sống chậm rãi trôi qua, hai người chuẩn bị đón năm mới.
Mùa đông năm nay có hơi lạnh, mưa liên tục nhiều ngày không ngừng nhưng hai người vẫn cảm thấy rất ấm áp.
Hai người nắm tay nhau, cùng đón năm mới.
Từ khi ở bên anh, đa phần đều là anh giám sát cô, đúng 10h30 phải đi ngủ.
Bởi vì cô thức đêm khiến bản thân suy nhược, nhưng hôm nay là năm mới nên Thẩm Dục ở cùng cô, cùng nhau đếm đến số 0.
Anh ôm chặt lấy cô, hôn sâu.

Đây là năm đầu tiên anh trải qua cùng cô, anh vô cùng vui mừng, hạnh phúc chào đón tuổi 26 của mình
 
Anh Không Cần Bùa Xanh, Anh Chỉ Cần Em
Chương 63: 63: Ngoại Truyện 2 – Gặp Phụ Huynh Ra Mắt Gia Đình


Học kỳ này của Nguyễn Viên trải qua rất êm đẹp, cô có cảm giác chỉ cần bản thân không thi lại là được.

Đến cả chuyện thực tập, Thẩm Dục cũng nói sẽ dùng quan hệ để giúp cô, nên cô hoàn toàn yên tâm, không cần suy nghĩ gì cả.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, cô và Thẩm Dục cùng nhau đi xem phim.

Lúc về nhà, cô nói với anh chuyện mình phải về thành phố B ăn Tết với gia đình dượng.
Thật ra là đi chơi với Ngu Hạm.

Ngu Hạm có một anh trai cùng cha khác mẹ đã ra nước ngoài du học, vốn dĩ Ngu Hạm có thể quấn lấy chú Lục của em ấy, muốn Lục Trường Uyên đưa em ấy đi chơi.

Nhưng bây giờ không làm như vậy được, Lục Trường Uyên giống như “vứt bỏ” con bé.

Vì thế Ngu Hạm chỉ có thể “than thở, khóc lóc” với cô, mong cô về sớm để đi chơi cùng với em ấy.
Năm ngoái, dượng cũng nhắn cô năm nay qua nhà ông ăn Tết.

Cô nghĩ bây giờ về là vừa.
Nguyễn Viên thu dọn đồ đạc để về thành phố B.

Cô biết gia đình của Thẩm Dục cũng ở thành phố B nên hỏi anh có muốn về chung không?
Thẩm Dục lại từ chối, tuy anh thích ở bên cạnh cô, nhưng cô phải về nhà dượng.

Bây giờ anh về thành phố B thì chưa chắc gặp được cô.
Nguyễn Viên nói dượng của cô sống ở đại viện, đến lúc đó cô và Ngu Hạm chỉ đi chơi với nhau mà thôi.
Thẩm Dục lưu luyến giúp cô thu dọn hành lý, mua vé máy bay cho cô, sau đó ôm hôn cô một chút rồi đưa cô ra sân bay.
Thẩm Dục cô đơn livestream một mình suốt một tuần, sau đó vì quá chán nên anh cũng đặt một vé máy bay về từ thành phố B.
Anh có nói với cô.

Nguyễn Viên không quá ngạc nhiên, cũ
ng không trách anh vì sao không về chung với cô, chỉ nói được, sau đó nói với anh bây giờ mình đang dạo phố.
Hôm sau cô nói đang ngâm suối nước nóng ở ngoại ô với Ngu Hạm.
Tới ngày thứ ba, cô lại nói mới phát hiện một con đường ẩm thực rất ngon.
Tóm lại là cô đi chơi rất vui, muôn màu muôn vẻ, mà anh chỉ có thể ở nhà, chơi cờ với bố Thẩm và thưởng hoa, ngắm cảnh với mẹ Thẩm.
Chữ “Hiếu” mà Thẩm Hạ không làm được thì để Thẩm Dục bù đắp cho bố mẹ Thẩm.
Lúc trước mẹ Thẩm đã xem ảnh của Nguyễn Viên, nhìn con trai cứ thất thần, bà chủ động hỏi: “Tết mà sao con lại không đưa bạn gái tới gặp mẹ?”
Tay anh đang cắt tỉa hoa cỏ, nghe mẹ Thẩm nói vậy, anh bỏ đồ trên tay xuống, cười một tiếng, nói: “Cô ấy về nhà mình rồi.

Ở nhà có chị em gái chơi cùng nhau rất vui vẻ, con không định đi làm phiền cô ấy”.
Mẹ Thẩm nhìn là biết anh rất thích cô gái kia, nếu không dựa vào tính cách của anh, làm sao anh có thể để bạn gái mình thoát khỏi tầm mắt.
Từ nhỏ, tính chiếm hữu của anh đã rất mạnh rồi, bây giờ anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, mẹ Thẩm thấy vậy cũng an tâm hơn.
Buổi tiệc đêm giao thừa, Ngu gia thường tập hợp lại ăn cơm tất niên cùng nhau, Ngu Hữu Thanh, Ngu Hạm còn có Nguyễn Viên và một vài người thân khác, đại gia đình vui vẻ, hòa thuận.
Ở Ngu gia, Nguyễn Viên chỉ làm nền mà thôi, hơn nữa cô chỉ là họ hàng bên ngoại của Ngu Hạm, tất nhiên không có lời gì để nói.
Nhưng cô càng lớn càng xinh, Ngu Hữu Thanh có một đứa cháu trai là anh em họ với Ngu Hạm.

Người anh em họ này có vẻ ngoài rất đẹp trai, đàng hoàng.

Mọi người có ý muốn làm mối cho hai người thành đôi.
Ngu Hạm thì bọn họ không dám làm mai, nếu Nguyễn Viên có thể gả thì không phải thân càng thêm thân sao.
Ngu Hữu Thanh không nói gì, lúc này Nguyễn Viên mới chủ động đứng lên kính rượu, nói cảm ơn với mọi người đã quan tâm đến cô, nhưng cô đã có bạn trai rồi.
Trường hợp này cũng bình thường thôi, ở đây đều là những người sáng suốt, mọi người cười ha ha, nói đã xen vào việc của người khác, ăn Tết mà còn phải tìm thông gia sao, uống rượu đi.
Nguyễn Viên cười cười rồi ngồi xuống, Ngu Hạm ngồi bên cạnh cô, đẩy đẩy cô, nhỏ giọng cười: “Nếu họ biết bạn trai của chị là ai thì họ sẽ không dám làm vậy đâu”.
Dù sao ở thành phố B, sức ảnh hưởng của Thẩm gia vẫn rất mạnh.
Nguyễn Viên cười không nói gì, tiếp tục ăn cơm.
Buổi tiệc kết thúc, đêm giao thừa 30 Tết, mẹ cô vẫn ở nước ngoài.
Cô nói chuyện video với mẹ, thấy họ đang cúng tân niên, nhìn thấy mẹ cô ở trong video nở nụ cười vui vẻ, Nguyễn Viên cũng cười, chúc mẹ cô năm mới vui vẻ.
Chú Lâm vẫn không xuất hiện trong máy quay, cô nghĩ như vậy cũng tốt, quan hệ đơn giản một chút mới tốt.

Cô chưa kịp thông báo với mẹ chuyện có người yêu thì mẹ cô đã nói gặp lại sau.
Cô đứng trên ban công, nhìn tuyết rơi xuống, tâm trạng rất bình tĩnh.

Nếu là lúc trước trong lòng cô còn rất đau buồn, khổ sở, nhưng bây giờ không còn như vậy nữa, bởi vì bây giờ cô đã có Thẩm Dục bên cạnh rồi.
Thẩm Dục nói tối nay anh có bữa tiệc xã giao, Lục gia tổ chức tiệc tối, anh không có cách nào né được, đành phải đi theo bố mẹ và anh trai.

Trên đường đi rất nhàm chán nên anh ngồi một chỗ nhắn tin WeChat với cô.
Anh nói với cô, nãy giờ không có cô gái nào tới bắt chuyện với anh bởi vì mọi người đều biết anh đã có bạn gái.
Cô thấy tin nhắn trong điện thoại liền bật cười.

Cô từ ban công trở về phòng, đóng cửa lại sau đó nằm trên giường, sau đó nói với anh chuyện trong bữa tiệc tối nay.
Thẩm Dục nghe xong rất bực bội, anh giờ tay xoa lông mày hỏi: “Em nói em chưa có bạn trai sao?”
Nguyễn Viên cố ý làm bộ ủy khuất: “Em cũng muốn nói lắm, nhưng chỗ đó toàn là người lớn, làm gì có chỗ cho em lên tiếng”.
Thẩm Dục cảm thấy đầu anh sắp bốc khói đến nơi, anh hít sâu một hơi, đột nhiên nhớ tới gì đó, hỏi: “Dượng em lúc ăn Tết có rảnh không? Anh muốn tới nhà em chúc Tết”.
Anh biết được tình hình của gia đình cô, mẹ cô căn bản không quan tâm đến cô, chỉ có người dượng này vẫn luôn quan tâm, chăm sóc cô.
Cho nên muốn gặp mặt phụ huynh đương nhiên phải tới gặp dượng của cô.
Nguyễn Viên suy nghĩ rồi nói: “Em đã xem lịch trình của dượng, hình như Thẩm gia ngày mùng 5 tới chúc Tết, bố mẹ anh không nói với anh sao?”
Chuyện này Thẩm Dục thật sự không biết, anh nói: “Thật không? Đến lúc đó anh đi theo là được rồi”.
Mỗi lần nói chuyện với anh, cô đều tươi cười rất vui vẻ, Nguyễn Viên đột nhiên nói: “Cảm ơn anh”.
“?” Thẩm Dục không trả lời.
“Lúc trước anh không cho em nói cảm ơn nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh.

Thật sự cảm ơn anh, Thẩm Dục.

Nhờ anh mà Nguyễn Viên từ từ đã cảm nhận được độ ấm (yêu thương)”.
Thẩm Dục cong khóe môi lên một chút, thật ra muốn nói cảm ơn phải là anh mới đúng.
Tình yêu là thứ không thể nói rõ được, có đôi khi Thẩm Dục sẽ nghĩ vì sao anh thích cô.

Anh có rất nhiều đáp án, nhưng lại cảm thấy đáp án nào cũng chung chung, không rõ ràng.
Có thể là do anh gặp đúng người.
Hai người rất hợp nhau.

Thẩm Dục muốn tìm một người để yêu, mà cô lại thiếu tình yêu.
Hai người sẽ vì nhau mà trở nên tốt hơn, cùng nhau xây dựng thành tựu.
“Cảm ơn em, đã trở thành một phần trong cuộc đời của anh”.
Tuy hai người không ở chung một chỗ nhưng không khí vẫn rất ấm áp, nhẹ nhàng.
Nguyễn Viên cười một tiếng, có hơi ngại: “Em sẽ … ở đây đợi anh đến mùng 5 Tết”.
“Ừ, được.

Anh trai anh kêu đi qua rồi, anh dập máy đây”.
“Vâng” Nguyễn Viên cầm điện thoại, cúp máy.
Bây giờ còn 2 tiếng nữa mới đến khoảnh khắc giao thừa, cô nói hơi chóng mặt để kiếm cớ trở về phòng.
Ngu Hạm đi theo cô về phòng, hai người ở hai phòng liền kề nhau, nếu đoán không sai thì có lẽ bây giờ em họ cô đang chơi l*l.
Đi rửa mặt một lúc rồi lên giường nằm, trong nhà đã mở sẵn máy sưởi vì thế cô không thấy quá lạnh, nhưng càng lúc càng buồn ngủ.
Lúc ở cùng một chỗ với Thẩm Dục, anh liên tục bắt cô ngủ sớm.

Khi đó cô sẽ rúc vào trong lòng anh rồi bình yên chìm vào giấc ngủ, sáng hôm sau lại tỉnh dậy từ trong lòng anh.

Tốt đẹp, hạnh phúc biết bao.
Nguyễn Viên biết, anh nhịn thật vất vả, đôi khi sáng sớm cô tỉnh lại thì thấy ở đ*ng q**n anh phồng lên, mặt cô lập tức mất tự nhiên, đỏ bừng.
Thẩm Dục vẫn tỏ ra bình thường, mắt lim dim, mông lung, dùng giọng khàn khàn, trầm trầm giải thích với cô: “‘Chào cờ’ là phản ứng bình thường mà thôi”.
Lúc đó cô ngại đến mức không dám ngẩng đầu.
Đột nhiên cô phát hiện mình không biết sinh nhật anh, lên Baidu xem thì cô mới biết đã bỏ lỡ sinh nhật anh.
Sau khi xem xong, cô cảm thấy anh cũng có một ít đặc điểm của đàn ông cung Sư tử.

Không biết chòm sao này nói đúng không? Sao cô cảm thấy nó không đúng lắm.
Cô lại lướt Weibo một chút, ở bên ngoài bắt đầu tiếng pháo hoa vang lên, đêm giao thừa vừa qua, năm mới chính thức bắt đầu.
Nguyễn Viên gửi lời chúc mừng năm mới, sau đó tắt tiếng chuông máy, cô sợ đến lúc mọi người trả lời cô sẽ bị tiếng chuông dọa đến mất ngủ.
Cô lại vào Weibo và một vài mạng xã hội khác chúc mừng năm mới, vừa chúc xong thì điện thoại của Thẩm Dục gọi tới.
“Năm mới vui vẻ”.
“Năm mới vui vẻ”.
Hai người đồng thanh cùng nhau nói ra lời chúc, Nguyễn Viên nói: “Bây giờ em đang nằm trong chăn, còn anh đang ở đâu?”

“Còn chưa về nhà, nếu anh về thì sẽ gửi tin nhắn bình an cho em.

Em mệt thì ngủ sớm chút đi.

Lục Trường Uyên đúng là ồn ào.

Ba mẹ anh đã về rồi, bây giờ anh và anh trai ở lại để đi quẩy cùng anh ấy” Thẩm Dục không nhịn được chửi tục hai câu, Nguyễn Viên có thể cảm nhận được sự tức giận của anh.
Nguyễn Viên nhắm mắt lại, ở cùng nhau lâu như vậy, cô đã quen với giọng anh, bắt đầu mơ màng, cô thật sự quá mệt, đành nói: “Vậy anh chơi vui vẻ nhé, em ngủ đây”.
“Ngủ đi, anh làm phiền em rồi.

Ngủ ngon”.
“Ngủ ngon”.
Sau khi cúp máy, Nguyễn Viên để điện thoại ở đầu giường, tắt đèn đi, nhắm mắt lại, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, đại viện rất náo nhiệt, Nguyễn Viên nhận rất nhiều bao lì xì, người duy nhất yêu cầu cô lì xì chính là Ngu Hạm.

Cô không có phong bao lì xì, vì vậy cô trực tiếp chuyển một phong bao lì xì vào tài khoản của con bé, gần đây cô không rảnh để đi rút tiền mặt, đành phải làm vậy.
Ngu Hạm cảm thấy không sao cả, cô chúc người lớn năm mới vui vẻ, mọi sự thuận lợi, tràn ngập niềm vui.
Ở lại hai ba ngày, các chú các bác đều đã đi về từ mùng 3 Tết, bắt đầu có người khác tới chúc tết Ngu gia, đa phần đều do cô và Ngu Hạm đón tiếp.
Đã trôi qua hai ngày, Ngu Hạm không chịu nổi nữa, nói với Ngu Hữu Thanh là cô muốn ra ngoài chơi, mỗi ngày đều phải ở nhà rất chán.
Vẫn là buổi sáng, cô ăn cơm như bình thường, nghe Ngu Hạm nói xong, cô vẫn tiếp tục ăn bánh bao, trong lòng rất lo lắng, bồn chồn.
Bình thường Ngu Hữu Thanh rất bận, năm mới rảnh rỗi một chút, muốn ở cạnh Ngu Hạm nhiều hơn, nhưng ông cũng biết tính tình con gái rất độc lập”.
Nhưng mà …
Ngu Hữu Thanh nhìn thoáng qua người đang bình tĩnh ăn cơm bên cạnh Ngu Hạm, Nguyễn Viên, cười nói: “Buổi tối có chuyện cần làm, nhớ về sớm ăn cơm, Viên Viên, con nhớ kéo Tiểu Hạm về sớm”.
Nguyễn Viên buông đũa, khẽ cười: “Vâng, con biết rồi ạ”.
Ngu Hữu Thanh gật đầu, nghĩ thầm nếu Thẩm gia tới thì nói chuyện rõ ràng, ông sẽ giúp cô làm mai.
Ngu Hạm rất thích vận động, cô lôi kéo Nguyễn Viên đi chơi một chỗ gọi là nhà bắn súng.

Nguyễn Viên chưa từng tiếp xúc với những thứ này, thấy rất mới lạ, tất nhiên là vô cùng có hứng thú.
Hôm nay đã là mùng 5 Tết, buôn bán bình thường, Nguyễn Viên nhìn xung quanh thấy rất đông.

Cô thay trang phục, sau đó đi theo huấn luyện viên, học động tác, rất nhanh đã học xong.
Nói học xong nhưng muốn bắn được 10 điểm thì lại là chuyện rất khó khăn.
Nguyễn Viên nhìn Ngu Hạm nhắm chuẩn, giống như muốn trút giận.
Tay nâng súng, Nguyễn Viên cười trêu Ngu Hạm: “Mấy ngày trước nhìn em rất vui, làm sao hôm nay lại tức giận như vậy”.
Một phát súng b*n r*, không trúng bia.
Nguyễn Viên lại cầm súng lên.
Ngu Hạm thở dài, bỏ súng xuống, nhìn động tác Nguyễn Viên: “Lại nâng tay lên một chút.

Năm nay em chúc Tết chú Lục, anh ấy không thèm nhận điện thoại của em, cũng không có nhắn tin lại.

Chị nói xem, người đàn ông này đúng là tuyệt tình”.
Nguyễn Viên mở súng, một phát súng b*n r*, 8 điểm.
Cánh tay cô duỗi ra có chút đau nhức, bỏ súng xuống, hỏi Ngu Hạm: “Rốt cuộc em đã làm gì mà chú Lục lại trốn tránh em như vậy?”
Ngu Hạm cầm một viên đạn, ném một cái thì lại được 10 điểm.
“Em nói với anh ấy là em thích anh ấy, nhưng anh ấy nói, em còn nhỏ quá, không hiểu tình yêu nam nữ, đối với anh chỉ có sự ỷ lại.

Anh ấy còn nói mình bị bệnh, bây giờ anh ấy chỉ còn cách rời khỏi em thì mới có thể bình tĩnh suy nghĩ lại”.
Mặt Ngu Hạm tràn đầy đau lòng, thật ra cô rất ít khi nói ra tâm trạng của mình, nhưng đây là chị của cô.

Cô bắt đầu chậm rãi kể chuyện tình cảm của mình.
“Em còn nhớ, từ lúc em 3,4 tuổi, bắt đầu có ký ức thì em đã ở bên cạnh anh ấy.

Đi học tiểu học, anh ấy dạy kèm em.

Lúc học cấp 2 là anh ấy đi họp phụ huynh giúp em.

Lúc em học cấp 3, dù em gây ra chuyện gì thì anh ấy vẫn dọn dẹp chuyện đó giúp em.

Anh ấy yêu thương, sủng ái em như vậy.

Vì sao? Vì cái gì mà anh ấy lại không thích em”.
Nguyễn Viên nghe xong, im lặng một lúc, cô hỏi: “Còn em thì sao? Rốt cuộc là em thích hay là em ỷ lại?”
Ngu Hạm không thèm suy nghĩ, trả lời: “Là em yêu anh ấy.

Ỷ lại là anh ấy rời đi, em vẫn sống tốt, nhưng yêu là khi anh ấy rời đi, em lại muốn cùng anh ấy chung sống cả đời.

Anh ấy quá cô đơn, em muốn ở bên cạnh anh ấy”.
Nguyễn Viên thở dài, bỏ súng xuống xoa đầu Ngu Hạm, giọng nói mềm nhẹ, âm thanh hòa nhã: “Vậy em đừng sợ, nếu đã xác định được tâm ý của mình, vậy cứ tiếp tục theo đuổi anh ấy”.
Ngu Hạm gật đầu, cuối cùng cũng cười lên.
Buổi chiều cô và Ngu Hạm cùng nhau về nhà, cô đột nhiên nhớ ra hôm nay Thẩm Dục muốn qua đây, cùng Ngu Hạm chơi cả một buổi trưa, cô đã quên nhìn điện thoại.
Xe dừng trước cửa đại viện, Nguyễn Viên xuống xe trước, Ngu Hạm tìm chỗ đỗ xe rồi mới theo sau Nguyễn Viên vào đại viện.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài đến đầu gối, để lộ ra làn da trắng như tuyết, Ngu Hạm cũng không kém, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, dài đến mắt cá chân.

Hai cô gái đều rất xinh đẹp, làm cho người ta cảm thấy rất là đối lập.
Nguyễn Viên nhiều hơn một phần lạnh nhạt mà Ngu Hạm nhiều hơn một phần quyến rũ.
Lúc hai người cùng nhau đi vào nhà thì thấy khách đang ngồi ở trong phòng khách cười nói vui vẻ, thấy hai cô gái đi vào, người ngồi trên ghế hơi ngạc nhiên.
Ngu Hữu Thanh xua tay, nói với Ngu Hạm: “Đây là chú Thẩm và dì Hạ, còn có anh Thẩm Hạ, anh Thẩm Dục”.
“Chú Thẩm, dì Hạ năm mới vui vẻ, anh Thẩm Hạ năm mới sức khỏe.

Chào đại thần năm mới” Ngu Hạm không hề khách sáo chào hỏi.
Lòng bàn tay của Nguyễn Viên có chút mồ hôi, cô cũng chào hỏi: “Chú dì năm mới vui vẻ, anh hai năm mới vui vẻ”.
Cô không chào Thẩm Dục, tâm trạng Thẩm Hạ không tệ, anh lấy từ trong áo ra hai bao lì xì đưa cho hai cô gái: “Năm mới vui vẻ”.
Mẹ Thẩm nhìn thấy Nguyễn Viên, đột nhiên có phản ứng, kéo tay bố Thẩm, nói thầm gì đó.
Ngu Hữu Thanh nói: “Cô bé này là Nguyễn Viên, là cháu của tôi”.
Hằng năm Ngu Hạm đều gặp họ, mà bố mẹ Thẩm lại là lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Viên, đương nhiên muốn giới thiệu một chút.
Thẩm Dục bây giờ mới đứng lên, đi tới bên cạnh Nguyễn Viên.

Ngu Hạm yên lặng đi đến phía sau bố mình, tất nhiên là đang đợi kịch hay để xem.
Thẩm Dục đột nhiên cầm tay cô, nói: “Bố, mẹ, chú Ngu, con và Nguyễn Viên đang yêu nhau”.
Biểu tình của Ngu Hữu Thanh bình thường, bố Thẩm nhíu mày, mẹ Thẩm từ hoảng sợ chuyển qua vui vẻ, hưng phấn, vẻ mặt Thẩm Hạ vẫn rất bình tĩnh, mỉm cười.
Nguyễn Viên cảm giác cả người mình đều nóng lên, lòng bàn tay đầy mồ hôi, không biết là của anh hay là của cô.
Lâu như vậy vẫn chưa gặp anh, lúc đi vào phòng khách ánh mắt đầu tiên cô đã nhìn thấy anh, vẫn đẹp trai như vậy, vẫn tươi cười dịu dàng như cũ.
Ngu Hữu Thanh cười ha ha: “Đúng là một anh chàng đẹp trai, trách không được Viên Viên nhà tôi mê mẩn như vậy”.
Mẹ Thẩm cũng hùa theo cười hai tiếng: “Tiểu Dục đúng là, không nói cho chúng ta biết một tiếng, để tôi và lão Thẩm ngại ngùng như vậy”.
Điều mà mẹ Thẩm nói đương nhiên là thân phận của Nguyễn Viên.
Bố Thẩm nhìn qua cô một cái, đúng là rất xứng đôi với thằng con út của ông.

Hai người họ đứng chung với nhau thật giống một đôi kim đồng ngọc nữ.

Hơn nữa dượng của con bé còn là Ngu bộ trưởng, ông càng thêm coi trọng cô.

Xét theo mặt nào thì đều có lợi với Thẩm gia.
“Tôi không biết dạy con, Ngu bộ trưởng thứ lỗi” bố Thẩm nhìn thoáng qua Thẩm Dục, thở dài rồi nói: “Con phải dọa bố thì con mới cảm thấy vui đúng không?”
Thẩm Dục thấy phụ huynh hai bên không có ý phản đối, anh lấy hết can đảm nói tiếp : “Con rất thích Viên Viên.

Con muốn chờ cô ấy tốt nghiệp đại học xong thì sẽ kết hôn.

Con hy vọng phụ huynh hai bên có thể cho phép.”.
Nguyễn Viên đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Dục, thấy trong mắt anh tràn ngập sự kiên định.

Cô quay lại nhìn Ngu Hữu Thanh, cảm thấy vô cùng mờ mịt trước không khí này.
Anh chưa từng nói qua với cô về chuyện này, làm cô cũng không biết phải ăn nói như nào nữa.
Mẹ Thẩm rất tự nhiên nói phải, còn nói nếu cô gả đến Thẩm gia, Thẩm gia sẽ đối xử thật tốt với cô, bố Thẩm cũng gật đầu đồng ý.
Nụ cười của Ngu Hữu Thanh từ từ nhạt dần, nhưng vẫn đủ để giữ lễ nghi giao tiếp, ông cúi đầu cười cười rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Dục: “Tiểu Dục à, con là một đứa trẻ tốt, con tình nguyện chờ Viên Viên tốt nghiệp rồi mới kết hôn.

Chú cũng cảm thấy con rất thật lòng.

Thôi thì như vậy đi, Viên Viên đã thích con, vậy thì chú sẽ nghe theo con bé”.
Nguyễn Viên thở phào nhẹ nhõm, khóe môi nở một nụ cười: “Con cảm ơn dượng, cảm ơn chú, cảm ơn dì”.
Thẩm Dục cũng nói: “Cảm ơn ba mẹ, cảm ơn chú Ngu”.
Đột nhiên Ngu Hữu Thanh đứng lên, nói với bố Thẩm: “Ông Thẩm, chúng ta đi chơi cờ thôi, đã lâu rồi tôi chưa đánh cờ với ông, tôi hơi ngứa tay rồi đấy”.
Bố Thẩm cũng đứng lên, Ngu Hữu Thanh nói: “Đợi lát nữa chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, hiếm khi có dịp cả gia đình tụ tập với nhau”.
Bố mẹ Thẩm không có ý kiến gì, Ngu Hạm nháy mắt với Nguyễn Viên rồi đi theo sau bố mình và bố Thẩm xem đánh cờ, Thẩm Hạ cũng đi theo.

Giờ trong phòng khách chỉ còn hai người họ vẫn đang nắm chặt tay nhau và hai người giúp việc.
Cô cảm thấy cả người mình nhẹ nhõm đi, cô giơ tay xoa mái tóc, quay đầu hỏi anh: “Anh làm em sợ muốn chết, tại sao anh đột nhiên lại nói muốn đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn?”
Mặt Thẩm Dục vẫn rất bình tĩnh, đứng đắn: “Em không muốn gả cho anh thì còn muốn gả cho ai?”
“Em không có ý này, em chỉ muốn nói tại sao anh lại ở trước mặt phụ huynh hai gia đình nhắc đến chuyện đó, em không kịp chuẩn bị gì cả.”
Nguyễn Viên bị anh ôm vào lòng, anh ngửi mùi hương trên người cô, cảm thấy cả đời như vậy là đã thỏa mãn lắm rồi.
Thẩm Dục nói: “Đây là cơ hội tốt nhất, anh sợ anh sắp không chờ nổi nữa, nhưng chỉ cần là em, anh tình nguyện cùng em trưởng thành, tình nguyện chờ đợi em”.
Cô ở trong lòng anh gật đầu nhẹ, bên cạnh còn có người giúp việc, cô nói: “Đi thôi, đi xem phòng của em”.
Trong nhà không có quá nhiều phòng nhưng cô vẫn luôn được dành ra một phòng riêng.

Cho dù cô không thường ở đây thì vẫn có người thường xuyên tới dọn dẹp phòng.
Không có quá nhiều đồ trang trí, dù vậy cô vẫn rất hài lòng với cách bài trí đơn giản, nhẹ nhàng.
Hai người nắm tay nhau, cô bị anh ôm vào lòng, khóe môi cong lên nhẹ nhàng.
Buổi tối khi mọi người đã ăn xong bữa cơm, Nguyễn Viên bị Ngu Hạm kéo đi chơi người tuyết, Thẩm Dục đi theo gia nhập với hai người.
Cô đội một cái mũ len, nhìn rất đáng yêu.
Trước cửa đột nhiên truyền đến tiếng dừng xe của ô tô, Nguyễn Viên và Ngu Hạm cùng nhau quay đầu, không bao lâu ở trước cửa xuất hiện một chàng trai cao lớn, đang chậm rãi đi vào nhà.
Thẩm Dục đắp xong người tuyết, anh thấy ánh mắt của cô.
Thấy cô nhìn chàng trai kia không chớp mắt, làm anh cảm thấy rất không thoải mái.
Ngu Đàn là anh trai của Ngu Hạm, trên lưng anh đeo một cái ba lô, Ngu Đàn đi đến trước mặt ba người rồi đứng lại, cười nói: “Tiểu Hạm, năm mới vui vẻ”.
Sau đó mới nhìn Nguyễn Viên, nụ cười càng tươi hơn: “Viên Viên, đã lâu không gặp, càng lớn càng xinh”.
Nguyễn Viên cũng cười theo: “Anh Đàn, anh cao hơn trước nhiều lắm”.
Ngu Đàn cũng nhìn qua Thẩm Dục, mặt Thẩm Dục rất bình tĩnh, Ngu Đàn bắt đầu lục lọi trong trí nhớ để xem người đàn ông đứng trước mặt mình là ai? Không nhớ nổi: “Người này là?”
Nguyễn Viên bật cười, ôm tay Thẩm Dục, nói: “Đây là bạn trai em, Thẩm Dục.

Đây là anh trai của Ngu Hạm tên Ngu Đàn”.
“Chào anh”.
“Chào anh”.
Chào hỏi xong, mọi người tiếp tục đắp người tuyết, đắp xong Nguyễn Viên lấy mũ trên đầu mình đặt ở trên đầu người tuyết, nhìn rất vui mắt.
Thẩm Dục có chút buồn, bộ dạng không vui, Nguyễn Viên theo anh vào nhà, bên trong truyền đến tiếng cười.
Ngu Đàn ra nước ngoài học nhiều năm không trở về nước, hôm nay mới gọi là ngày đoàn viên thật sự.
Nguyễn Viên đứng bên cạnh Thẩm Dục, bố mẹ Thẩm nói đã khuya rồi muốn về nhà, vốn dĩ Thẩm Dục định đi theo nhưng bị gọi lại.
“Có thể nói chuyện chút không?” Là Ngu Đàn hỏi.
Tuy Thẩm gia khá ngạc nhiên, Nguyễn Viên cũng vậy nhưng Ngu Đàn vẫn kéo được Thẩm Dục ra ngoài sân, đứng nói chuyện phiếm.
Thẩm Dục không hút thuốc chỉ đứng nhìn Ngu Đàn lấy ra một điếu, bắt đầu hút.
Điếu thuốc hút xong, hai người cũng nói xong chuyện, biểu cảm trên mặt không có gì khác biệt, Thẩm Dục chỉ vẫy tay chào tạm biệt với Nguyễn Viên, mà Ngu Đàn thì đứng bên cạnh cô.
“Anh, anh nói gì với anh ấy vậy?” Nguyễn Viên hỏi.
Ngu Hữu Thanh đã bị Ngu Hạm kéo về phòng, trong lòng cô tràn ngập sự tò mò.
Ngu Đàn rất cao, nhờ những năm tháng trải qua ăn uống ở nước ngoài mà trông anh càng cao lớn, vạm vỡ hơn.
“Chuyện của đàn ông, con gái đừng hỏi nhiều làm gì”.
Cô cũng hỏi Thẩm Dục, nhưng anh cũng nói giống Ngu Đàn, con gái đừng biết quá nhiều, nếu không nổi mụn bây giờ.
Tuy là như thế nhưng cô vẫn rất tò mò.
Cô năn nỉ, làm nũng với anh rất lâu nhưng anh vẫn không nói.
Không còn cách nào khác, anh đành ôm hôn cô thật lâu sau mới dừng lại.
Đó là lời hứa giữa những người đàn ông.
Ngu Đàn nói với anh, vốn dĩ năm nay anh ấy muốn về thăm người thân, cũng về nhìn xem Nguyễn Viên lúc lớn ra sao.
Từ nhỏ đến lớn, con bé luôn làm cho người ta có cảm giác khách khí, xa cách, nhưng ở trước mặt Ngu Đàn thì Nguyễn Viên không cư xử như vậy.
Lần này trở về, thấy Thẩm Dục, trong lòng Ngu Đàn không thoải mái cho lắm.
Chính là cái cảm giác, em gái xinh đẹp như hoa của mình bị một con heo ngu dốt nào đó cắn đi mất.
Ngu Đàn nói thẳng nhưng Thẩm Dục cố gắng né chiêu.
Thẩm Dục không nói quá nhiều, chỉ nói anh thật sự rất yêu cô, anh sẽ chăm sóc cô cẩn thận, hy vọng anh (Ngu Đàn) sẽ yên tâm.
Ngu Đàn không nói nữa, Thẩm Dục cứ vậy mà gọi Ngu Đàn bằng anh, không hề dừng lại.
Điếu thuốc được hút hết, hai người đàn ông cứ giằng co vài phút, sau đó hòa bình tàn cuộc.
Nguyễn Viên gặp Ngu Đàn, đương nhiên rất vui vẻ nhưng vẫn khiến người nào đó ghen tuông.
Sau Tết về nhà, Nguyễn Viên vẫn chưa đi học thì Thẩm Dục đã ôm cô, sờ một chút, hôn cô.
Cuối cùng đốt lên một ngọn lửa không thể nào dập tắt nổi, cô đành dùng tay giúp anh giải quyết.
Anh nằm trên giường, vẻ mặt nhẹ nhõm, anh dùng chăn che lại phần eo và bụng, áo sơ mi mở bung ra, cơ bắp đẹp đẽ hiện ra trước mặt cô, rất quyến rũ.
Nguyễn Viên âm thầm chửi thề, cô đi rửa tay thật sạch sẽ, sau đó cầm gối đánh lên người anh.
“Không còn cách nào, em không cho anh ăn, anh đành phải tìm một vài cách khác để hạ hỏa”.
Anh đúng là đồ mặt dày vô lại.
Cô hừ một tiếng, không thèm nhìn anh, Thẩm Dục xốc chăn ngồi dậy, cả người ôm chầm lấy cô: “Anh yêu em, cho nên anh sẽ tôn trọng em, anh không đụng vào em, anh sẽ chờ cho đến khi em đồng ý.

Nếu em muốn, nhớ gọi anh”.
Giọng anh trầm khàn, rất có sức hấp dẫn, cả người cô cứng lại, không dám quay đầu lại, chỉ có thể ấp úng nói: “Anh mặc quần áo vào đi rồi nói chuyện”.
“Được”.
Từ lần đó cô không dám nhìn thẳng anh, anh quyến rũ quá, cô thật sự lo lắng cô sẽ không giữ nổi bình tĩnh nữa.
Anh giống như rất thích bộ dáng đỏ mặt của cô, hết lần này đến lần khác trêu chọc cô khiến hai má cô đỏ lên, làm anh cảm thấy đúng là cảnh đẹp ý vui.
Tết âm lịch qua đi, tuyết đã ngừng rơi, băng đã tan, vạn vật dần dần có sức sống.
Cứ như vậy, Nguyễn Viên chào đón tuổi 21 của mình.
 
Back
Top Bottom