Ngôn Tình Anh Không Biết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Không Biết
Chương 40: Chương 40


Giang Ngư Chu bị bệnh, ho khan ch ảy nước mũi, còn phát sốt, mặc dù một chút cảm mạo không đến mức khiến anh nằm trên giường không dậy nổi, chẳng qua bộ dạng này mà ra ngoài cũng rất mất mặt, cho nên hai ngày nay không đến công ty.
Giang lão phu nhân biết anh bị bệnh đầu tiên, lúc tối gọi điện thoại đến hỏi anh đi đâu nguyên một buổi chiều không thấy bóng dáng, điện thoại gọi cũng không thông, lúc này mới phát hiện con trai bị bệnh.
Đêm đó lão phu nhân liền đến xem anh, thấy anh phát sốt, khuyên anh đến bệnh viện, Giang Ngư Chu thế nào cũng không chịu đi, nói anh không có dễ hỏng như vậy, ngủ một giấc là không sao nữa.
Sáng hôm sau nhiệt độ hạ xuống một chút, buổi chiều lại nóng lên lại, lão phu nhân khuyên mãi anh vẫn bất động, đành phải gọi điện cho Chu Tề Dương, Chu Tề Dương lập tức xách hòm thuốc tới, truyền nước cho anh.
"Làm gì mà đến nỗi này rồi?" Chu Tề Dương vừa điều chỉnh ống truyền dịch vừa nói.
"Không có gì, dầm mưa một chút." Giọng Giang Ngư Chu khàn khàn, nói mấy chữ ngắn ngủi bởi vì ho khan mà đứt quãng.
Chu Tề Dương đầy thâm ý nhìn anh một cái, "Có thể phá hủy cậu thì nhất định không phải là dầm mưa một chút đơn giản như vậy."
Anh ta biết thân thể của Giang Ngư Chu, trừ việc ăn tôm vào bụng gây ra bệnh dị ứng bên ngoài ra thì anh chưa từng bị bệnh.

"Lão phu nhân khuya ngày hôm trước gọi điện thoại khắp nơi tìm cậu, có phải cậu đi tìm Hướng Vãn không?"
Lúc này Giang Ngư Chu không có bất kì trả lời gì, nhắm mắt lại trực tiếp ngủ.
Chu Tề Dương thấy anh không muốn nhiều lời cũng không hỏi nữa, có một số việc anh ta rõ ràng hơn so với bất luận kẻ nào, hiện tại nhìn bộ dạng này của anh, trong lòng đã đoán được đại khái.

Lúc này anh thật sự đã tổn thương rất lớn.

Chu Tề Dương truyền cho anh ba túi nước, trước khi đi nói với anh ngày mai còn phải truyền thêm một lần, Giang Ngư Chu gật gật đầu trả lời: "Ngày mai cậu đừng đến, tự tôi đến bệnh viện."
Giang lão phu nhân nghe anh nói như vậy, trái tim treo lơ lửng được đặt xuống.

Giữa trưa nấu cho anh một ít cháo, cùng anh ăn xong, lão phu nhân chuẩn bị trở về, bà đã ở nơi này của con trai hai ngày, Giang lão gia tử bên kia còn có một bụng lời nói muốn hỏi bà.
Có điều trước khi đi, Giang lão phu nhân cảm thấy cần phải nói chuyện với con trai.
"Mẹ, mẹ ngồi xuống trước đã."
Kết quả sau bữa ăn, Giang Ngư Chu chủ động gọi lại Giang lão phu nhân đang chuẩn bị vào phòng bếp thu dọn bát đũa.
Lão phu nhân gác lại bát trong tay,nghi hoặc ngồi lại.

Giang Ngư Chu buông khăn tay lau miệng xuống đặt ở trong tay, ngẩng đầu nhìn mẹ anh, trịnh trọng nói: "Con xin lỗi, đã để mẹ lo lắng."
Lão phu nhân nghe xong lời này, trong lòng không hiểu sao liền khó chịu, trong ấn tượng của bà, đứa con trai này ở trước mặt bà là loại bất động thanh sắc làm trò, lại thêm một chút cà lơ phất phới như thế đấy, nhưng trong những việc lớn anh luôn luôn có chừng mực, không cần người lớn phải lo lắng.
"Tiểu Chu à, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi? Hai ngày nay con làm mẹ sốt ruột muốn chết rồi." Lão phu nhân không chịu được nắm tay anh nói, từ ngày hôm đó anh dặn dò bà nhất định phải thuyết phục Giang Tâm Duyệt theo bà đến bệnh viện, trong lòng lão phu nhân vẫn có điều thắc mắc, nhưng bộ dạng của anh nghiêm túc, anh không nói lão phu nhân cũng không dám hỏi, chẳng qua bà biết nhất định là có liên quan với chuyện tai nạn xe cộ của Giang Ninh năm đó.
Giang Ngư Chu cong môi, cười cười, "Con không sao, chỉ là ngày đó bỗng nhiên rất nhớ anh rể nên lên núi uống một chút rượu với anh ấy, con uống nhiều, ở trên núi ngủ một giấc, tỉnh lại thì trời đã tối, còn có mưa."
"Có phải là Ninh Ninh có chuyện gì?"
Giang Ngư Chu sẽ không vô duyên vô cớ đến chỗ Ninh Kiến Huân, trong ấn tượng của Giang lão phu nhân, chỉ có đêm Giang Ninh xảy ra chuyện và đêm Giang Tâm Duyệt kết hôn kia, anh mới đến chỗ Ninh Kiến Huân nán lại rất lâu, bình thường vào tiết Thanh Minh và ngày giỗ của Ninh Kiến Huân anh mới đến nhìn một chút.
"Không có, mẹ đừng nghĩ lung tung, chỉ là đêm hôm trước bỗng nhiên con mơ thấy anh ấy, cho nên mới muốn đến thăm." Giang Ngư Chu đổi đề tài, "Phải rồi, không phải lần trước mẹ nói muốn con đi gặp chuyên gia thiết kế thời trang kia sao? Hai ngày nữa con khỏi bệnh, mẹ thu xếp đi."
Lão phu nhân nghe xong lời này, trong lòng đương nhiên cao hứng, nhưng lại có chút không thể tưởng tượng nổi, thế là suy nghĩ hỏi: "Không phải con vẫn còn băn khoăn con bé Ôn gia kia sao?"
Lúc trước anh phí nhiều suy nghĩ như vậy muốn tra ra chân tướng năm đó, lại giải thích với mình nhiều như thế, lão phu nhân tự nhiên cho là anh vẫn nghĩ đến Hướng Vãn mới không chịu đi xem mắt, kết quả anh lại đột nhiên thay đổi chủ ý, khiến lão phu nhân thật sự ngoài ý muốn.
"Con với cô ấy đã sớm chia tay, cô ấy hiện tại đã quen bạn trai mới, cho nên con cũng nên mau chóng bắt đầu có cuộc sống của mình." Giang Ngư Chu bình tĩnh trả lời, lúc nói câu nói này trong lòng anh như bị một cây gai hung tợn đâm một cái, ngoại trừ chính anh không có ai biết.
Lão phu nhân cuối cùng đã rõ, thì ra một loạt cảm xúc khác thường này của con trai đều là khổ sở vì tình.
Bà bỗng nhiên có chút đau lòng cho con trai.

Có điều vì để cho con trai từ trong thống khổ thất tình một lần nữa phấn chấn, động tác Giang lão phu nhân thần tốc, trở về liền liên hệ với đối phương, cũng hẹn xong thời gian gặp mặt.
Ba ngày sau, Giang Ngư Chu cùng đối phương gặp mặt trong một nhà hàng, để tỏ lòng thành ý và thận trọng, anh còn đặc biệt đổi một bộ đồ vest đặt may.
Hà Vân là cháu gái của một vị đổng sự trong công ty, dáng vẻ không khác lắm với miêu tả của Giang lão phu nhân, dáng người cao gầy, cử chỉ hào phóng, khí chất cao quý, cô ấy không đến trễ, là đến đúng giờ, mà Giang Ngư Chu thì đến sớm mười phút.
Giang Ngư Chu đứng dậy kéo ghế ra cho cô ấy, Hà Vân ngước mắt, ánh mắt dừng lại hai giây trên mặt anh, mới cười nói cảm ơn.

Ánh mắt cô ấy nhìn Giang Ngư Chu là trực tiếp thản nhiên, mang theo thân thiết bản năng.
Nhìn ra được, cô ấy hài lòng đối với anh.
Nam nữ thành thục, lại là người thông minh giống như họ, đối với đạo ở chung cũng nắm giữ rất tốt, lời nói khách khí nhưng lại không cho đối phương cảm giác xa cách.

Một bữa cơm qua đi, là có tiếp lần sau hay dừng lại ở đây, cơ bản đã xác định.
Hà Vân không lái xe tới, sau bữa ăn Giang Ngư Chu đương nhiên đưa cô ấy trở về, Hà Vân khách khí nói cảm ơn.
Trên đường bầu không khí không thể nói tốt bao nhiêu, nhưng cũng không sinh ra bất luận cảm giác lúng túng gì, nếu như muốn dùng một câu để hình dung, Giang Ngư Chu nghĩ đến một câu: Không mặn không nhạt.
Đương nhiên đây là ý nghĩ đơn phương của anh, về phần trong lòng Hà Vân nghĩ như thế nào, anh không cách nào biết được.
Hà Vân có một phòng làm việc trong thành phố, phía trước là mặt tiền, đằng sau là gian chế tác, đương nhiên, lấy danh tiếng của cô ấy thì khách hàng tiếp đãi hiển nhiên đều không phải người bình thường, thông thường đều là những người giàu mới nổi trong thành phố, hoặc là minh tinh trên truyền hình.
Xe chạy đến cửa phòng làm việc của Hà Vân, Hà Vân xuống xe, cũng không mời anh đi vào, chỉ là sau khi xuống xe, ghé vào cửa sổ dặn dò anh một tiếng: Trên đường chậm một chút.
Giang Ngư Chu gật gật đầu, nói câu "Liên lạc sau." liền lái xe đi.
Chờ khi anh về đến nhà dựa vào trên ghế sofa nghỉ ngơi, điện thoại của anh nhận được một tin nhắn:
Về đến nhà chưa, Ngư Chu?
Người gửi: Hà Vân.
Giang Ngư Chu nhìn trên điện thoại bỗng nhiên thêm ra người liên hệ, nhất thời mờ mịt, cũng không biết đáp lại như thế nào.
**
Thứ hai đi làm, Hướng Vãn vừa tới văn phòng đã phát hiện ánh mắt các đồng nghiệp nhìn cô có chút kì quái, cô cho là trên mặt mình dính bẩn, trở về chỗ ngồi mở điện thoại tự chụp một tấm nhìn, hết thảy bình thường.
"Hướng Vãn, em đến đây một lát."
Hướng Vãn ngẩng đầu trông thấy Tô Thuần đứng ở cửa gọi cô, Hướng Vãn đứng dậy đi qua, Tô Thuần một mạch đi đến cuối hành lang, đến đầu bên kia Tô Thuần dừng chân, quay đầu.
Hướng Vãn đang muốn hỏi có chuyện gì thì trong ngực có thêm một tờ báo.
"Xem một chút đi, đầu đề trang đầu hôm nay."
Trên mặt Hướng Vãn nghi hoặc, chậm rãi bày tờ báo ra, ánh mắt dần dần định trụ.
Đây là một tờ báo thương nghiệp của thành phố, trang đầu dùng ròng rã độ dài của một trang bìa đăng một tin tức, tối hôm qua tổng giám đốc Giang thị mang theo bạn gái có mặt trong một trường hợp công khai, phía dưới là mấy tấm ảnh độ nét cao.
Trong tấm ảnh, tuấn nam thương nghiệp mới nổi, bên người có thêm một người đẹp tướng mạo đoan trang, hai người chào với ống kính, hình ảnh phi thường hài hòa, chính diện, mặt bên, đằng sau, mỗi một tấm đều là tiêu điểm làm người khác chú ý, trong đó có một tấm không biết hai người đang nói thầm điều gì mà có chút chúi đầu về phía đối phương, nụ cười thư thái che kín trên mặt.
Hướng Vãn chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy đôi mắt có chút xót, như bị người quăng vào một nắm cát, cấn đến thấy đau.
"Đây chính là kết quả em muốn?" Tô Thuần thấy cô không nói lời nào, nóng vội hỏi, thẳng thắn mà nói, lúc vừa mới nhìn thấy bài báo cảm xúc của cô ấy còn kích động hơn Hướng Vãn nhiều.

Suýt chút đã bốc đồng gọi điện cho Giang Ngư Chu, hỏi anh sao có thể từ bỏ nhanh như vậy.

Bọn họ đều biết trong lòng Hướng Vãn chân chính thích là ai, ở bên Chu Thanh Dương chẳng qua là bởi vì không cam lòng, qua đợt này nói không chừng là có thể hiểu rõ tâm ý của mình.

Nhưng Giang Ngư Chu lại lựa chọn từ bỏ ở ngay thời điểm này.
Hướng Vãn gấp gọn tờ báo đưa cho Tô Thuần, "Không thì sao?"

"Anh ấy đây là cố ý cho em thấy sao? Phô trương như vậy, rõ ràng là đang tranh hơn thua với em mà."
Một người quen bạn trai, người còn lại lập tức tìm bạn gái, đây không phải rõ ràng là muốn đối đầu sao?
Hướng Vãn mím khóe miệng, "Là cố ý cũng được, là thật cũng tốt, đều không liên quan gì đến em."
Buổi tối kia, sau khi cô ở trong ngực anh nói ra câu nói kia, quan hệ giữa bọn họ cũng đã triệt để kết thúc.
Chú Giang, em đã không thích chú nữa.
Ngay lúc đó, trong mắt Giang Ngư Chu khốn đốn phảng phất trời đất sụp đổ, mà cô quay người chạy về nhà nên căn bản không nhìn thấy.
Mưa càng rơi càng lớn, sau hơn một tiếng, hàng xóm tốt bụng đến gõ cửa nói, người kia còn đứng ở cổng tiểu khu, hai người đến khuyên cậu ta một chút đi.

Hướng Duy Trân cầm dù, bảo cô xuống dưới, cô do dự nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, cuối cùng vẫn xuống dưới.
Đến cổng, trong một mảng mưa bụi trắng xóa đã không còn bóng dáng người kia.
Duyên phận của bọn họ cuối cùng vẫn kém một chút như vậy.
Người đàn ông như Giang Ngư Chu làm sao có thể bị tình cảm đánh gục, xem đi, không phải bây giờ đã hăng hái trở lại sao? Chuyện giơ tay chém xuống này anh làm sảng khoái hơn nhiều so với cô.
Sau khi tan việc Hướng Vãn bắt xe đến đại sảnh Thịnh Vũ, Chu Thanh Dương hiện tại làm việc ở Thịnh Vũ, là đồng nghiệp với Hướng Tuấn, buổi sáng anh ấy gọi điện thoại cho cô hẹn cùng nhau ăn cơm.
Sau lần chia tay lần trước bọn họ không có tiếp tục ra ngoài hẹn hò, trong lúc đó Hướng Vãn lại đến thăm anh ấy một lần, khi đó vết thương trên mặt anh ấy còn chưa khỏi hẳn.

Nói đến cũng có hơn một tuần lễ không gặp mặt, mặc dù mỗi ngày Chu Thanh Dương đều sẽ gọi điện cho cô, chẳng qua Hướng Vãn cảm thấy anh ấy nói chuyện dường như không còn tự tại như lúc trước.
Hẹn hò hôm nay là Chu Thanh Dương nói ra, anh ấy hẳn là có chuyện muốn nói với mình.
"Muốn ăn cái gì?" Sau khi lên xe, Chu Thanh Dương vừa thắt dây an toàn vừa hỏi Hướng Vãn.
Hướng Vãn tỏ vẻ không có ý kiến, nghe anh ấy thu xếp, Chu Thanh Dương nhấn ga một cái chạy thẳng đến nhà hàng Pháp trứ danh trong thành phố.
Nhà hàng ở tầng cao nhất của tòa nhà Hồng Quang, lúc Hướng Vãn và Chu Thanh Dương từ bãi đậu xe dưới đất đến thang máy đi lên, cửa thang máy đang chậm rãi khép lại.
"Xin chờ một chút." Chu Thanh Dương hô to một tiếng chạy tới, cửa thang máy khép được một nửa dừng lại, tiếp đó chậm rãi mở ra.
"Giang đại ca?"
Giang Ngư Chu thờ ơ nhấc lên mi mắt, nhìn thấy Chu Thanh Dương đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt im lặng, đang muốn nói chút gì, ánh mắt bỗng nhiên khẽ động, cố định tại phía sau anh ấy..
 
Anh Không Biết
Chương 42: Chương 42


Hướng Vãn và Chu Thanh Dương ăn cơm ở quán ăn bên bờ sông Jing, lần này Chu Thanh Dương không uống rượu nên hai người ăn rất nhanh.
Sau khi ra ngoài, Chu Thanh Dương nói: "Thời gian còn sớm, chúng ta đi dạo đi."
Hướng Vãn: "Được."
Chu Thanh Dương khởi động xe, anh ấy cũng không nói muốn đi đâu, Hướng Vãn cũng không hỏi, có điều chờ lúc xe dừng lại, Hướng Vãn có chút không hiểu, quay đầu không chớp mắt nhìn anh ấy.
Chu Thanh Dương xuống xe, thay cô mở cửa xe, Hướng Vãn nhìn cổng sân trường trong đêm đen, lại nhìn Chu Thanh Dương.
"Có muốn đi vào xem không?" Chu Thanh Dương tựa như rất hào hứng, tư thế xắn tay áo nóng lòng muốn thử.
"Có thể." Hướng Vãn nói, "Có điều khóa cổng."
Bên cạnh có một phòng bảo vệ, bên trong lộ ra ánh đèn vàng mờ, Hướng Vãn vừa nhìn thoáng qua bên đó, Chu Thanh Dương liền níu cô lại, "Một cánh cửa sắt mà thôi, làm khó được em và anh sao?"
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, rất ăn ý đến trước cửa sắt, một hai ba, chậm rãi hai lần leo đi lên, từ phía trên cổng sắt nhảy qua.
Lúc rơi xuống đất không phát ra động tĩnh gì.
Trong sân trường yên tĩnh, ngay cả đèn đường cũng không bật.
Hai người dọc theo đường xi măng đi vào trong, đến trước tầng dạy học thì dừng lại.
"Đây là phòng lớp 1-1 của bọn em." Chu Thanh Dương nói, sau đó chỉ chỉ phòng học sát vách, "Đây là lớp 1-2 của bọn anh."
Hơn mười năm, sắp xếp phòng học vẫn không thay đổi, tầng một vẫn là của lớp 1.
"Sau khi tốt nghiệp em có đến một lần, đã rất nhiều năm trước, vốn tưởng rằng trường học đã bị phá đi, không ngờ vẫn còn ở đây." Hướng Vãn có chút cảm khái.
Chu Thanh Dương gật gật đầu, "Sang năm chắc sẽ phá, để sát nhập với tiểu học ở khu Đông."

Hướng Vãn kinh ngạc quay đầu lại, "Sao anh biết?"
"Đương nhiên biết, chú tư của anh vừa bàn bạc về hạng mục này mà."
Thì ra là thế, trách không được đêm nay đang êm đẹp mà anh ấy lại muốn tới đây, "Anh muốn hồi tưởng quá khứ à?" Hướng Vãn cười hỏi.
Chu Thanh Dương có vẻ kì quái liếc nhìn cô một cái, "Chẳng lẽ em không muốn?"
Hướng Vãn không trả lời, quay đầu chỉ chỉ một bãi cỏ trước mặt phòng học, "Anh còn nhớ chỗ này không?"
"Đương nhiên." Chu Thanh Dương dường như nghĩ đến chuyện rất thú vị, khóe miệng tràn ra mỉm cười, "Hai chúng ta ở chỗ này cùng nhau giải quyết tên Đại Hùng ở lớp ba kia....."
"Sau đó thầy chủ nhiệm gọi chúng ta vào văn phòng dạy dỗ một trận, còn mời phụ huynh, sau khi về nhà mẹ em còn đánh em một trận."
"Anh không phải cũng như vậy sao, ba anh dùng thắt lưng của ông ấy xào thịt anh một trận."
"Vậy nguyên nhân là bởi vì sao?"
"Cậu ta gọi anh là nước gội đầu."
"Anh liền nói với cậu ta là mày gọi lại một lần nữa thử xem, sau đó cậu ta gọi thật."
"Sau đó, anh còn chưa kịp động thủ thì em đã một chân bay qua."
Hai người tán gẫu chuyện thú vị khi còn bé, không khỏi cùng nhau nở nụ cười, đột nhiên lúc này có một luồng ánh sáng chiếu qua, đi theo là một tiếng hét lớn: "Các người là ai? Làm gì đấy?"
Thì ra bảo vệ cổng lúc tuần tra ban đêm nhìn thấy có chiếc xe ngừng trước cổng, ngay từ đầu cho là đang làm chuyện xấu, kết quả ra ngoài nhìn một chút lại không thấy người đâu, lúc này mới quay lại sân trường xem xét.
"Các người làm sao vào đây? Không nói rõ ràng tôi sẽ báo cảnh sát." Bảo vệ cầm đèn pin trong tay, chỉ vào hai người đứng dưới hành lang.
Hướng Vãn và Chu Thanh Dương liếc nhau, một giây sau, hai người nhấc chân chạy về phía cổng sau.
Bảo vệ sửng sốt một chút, lập tức đuổi theo, "Đừng chạy, đứng lại cho tôi!"
Hai người phía trước nào sẽ nghe anh ta, chẳng những không dừng lại mà càng chạy càng nhanh, rất nhanh đã đến cạnh cổng, vịn cổng sắt, leo vài lần đã vượt qua xuống dưới.
Bảo vệ vừa vịn eo thở hồng hộc vừa trợn mắt há hốc mồm, đây chính là bay trên cỏ trong truyền thuyết sao?
Hướng Vãn và Chu Thanh Dương sau khi nhảy xuống liền lên xe, sau khi xe chạy ra khỏi mấy trăm mét, Chu Thanh Dương dừng xe ở bên đường, cùng Hướng Vãn liếc nhau, phì một tiếng bật cười.
Ha ha ha.....
Chuyện như vậy khi còn bé làm không ít, lúc ấy khiến bác giữ cổng tức giận đến thổi râu trừng mắt, hai người bọn họ thì cách cánh cổng làm mặt quỷ với bác ấy, lúc ấy là vui sướng, có điều sang hôm sau đi học liền bị chủ nhiệm lớp của từng người xách tới văn phòng dạy dỗ một trận, viết kiểm điểm.
Rất lâu rồi chưa được cười thoải mái như vậy, trong lúc nhất thời Hướng Vãn quên đi một chút không vui, ở trong xe cùng Chu Thanh Dương cười lớn.
Lúc này, Chu Thanh Dương ngồi trên ghế lái bỗng nhiên nhích lại gần cô, mắt nhìn thẳng vào Hướng Vãn, "Em nên cười nhiều hơn, giống như trước đây tốt biết bao."
Nói xong, đưa tay bóp bóp gương mặt cô, bóp xong lại không nỡ buông tay, lại chuyển xuống chỗ cằm cô, nhẹ nhàng nâng lên.

Hướng Vân không nhúc nhích nhìn qua anh ấy, lúc này cô đã không cười nổi.
Mắt Chu Thanh Dương rất sáng, lúc nhìn cô phát ra ánh nước, Hướng Vãn nhìn đôi mắt này lại cảm thấy có chút lạ lẫm.

Trong ấn tượng của cô, Chu Thanh Dương chưa từng chuyên chú nhìn như vậy, trong ánh mắt cố chấp lộ ra khát vọng của đàn ông đối với phụ nữ.
Hướng Vãn biết, đêm nay anh ấy hẳn là sẽ làm chút gì đó với mình.

Kỳ thật bọn họ vốn quen biết đã lâu, cũng đã mấy tuần làm bạn trai bạn gái với nhau, anh ấy muốn có chút tiến triển mang tính đột phá, điều này cũng không có gì đáng trách.
Trái tim nhảy lên bùm bùm trong lồng ngực, bỗng nhiên Hướng Vãn có chút khẩn trương.
Chu Thanh Dương cứ đối mặt như vậy tiến tới gần, cuối cùng đến trước mặt cô, chóp mũi hai người chạm nhau.
Hướng Vãn nhắm mắt lại, trong lòng nói với mình: Cái này rất bình thường, đừng bài xích.
Thế nhưng là lúc hơi thở sạch sẽ của Chu Thanh Dương quanh quẩn tại môi cô, Hướng Vãn vẫn không nhịn được rụt rụt cằm, mà lần này Chu Thanh Dương cũng không bỏ qua cho cô.

Anh ấy dường như đã sớm chuẩn bị, một cánh tay khác đã vây quanh sau lưng cô khống chế cô trước ngực mình, cái tay giữ cằm cô dùng sức nâng mặt cô lên lần nữa.
"Hướng Vãn, không được tránh." Thanh âm Chu Thanh Dương trầm thấp, tia sáng trong mắt có chút nóng bỏng.
Hướng Vãn thuận theo nhắm mắt lần nữa, Chu Thanh Dương lập tức quả quyết phủ lên.
Đây là một loại cảm giác hoàn toàn khác biệt, nụ hôn của Chu Thanh Dương và Giang Ngư Chu không giống nhau, hơi thở của anh ấy sạch sẽ nhẹ nhàng, giống như một tầng sương mù rất mỏng lơ lửng trước mặt cô, mà Giang Ngư Chu lại nồng đậm mà bá đạo, lúc anh hơi dựa tới gần, bạn sẽ cảm giác được cả người mình đều bị anh bao phủ, đẩy không ra, thoát không xong, chỉ có thể thả lỏng rồi chìm sâu trong bầu không khí mà anh tạo nên.
Cho nên khi Chu Thanh Dương nhẹ nhàng di động trên môi cô, trong lòng Hướng Vãn liền có một loại nhận thức: Đây không phải là anh, không phải.
Một khắc này trong lòng không hiểu sao dâng lên thương xót, nắm đấm trong tay nắm chặt lại, cuối cùng đẩy anh ấy ra.

Chu Thanh Dương buông ra, chăm chú nhìn cô ở khoảng cách gần, cũng không nói chuyện.
Hướng Vãn mấp máy miệng, cảm thấy cuống họng có chút phát khô, nuốt ngụm nước bọt, nói: "Thanh Dương, em không muốn ở đây......"
"Vì sao?"
"Em, không quen."
"Thế nhưng anh muốn." Chu Thanh Dương nói, "Hướng Vãn, anh muốn em."
Anh ấy nói xong cũng không đợi Hướng Vãn trả lời, đứng dậy đè Hướng Vãn xuống ghế phụ lái.
Hướng Vãn do dự một phần mười giây, ngay sau đó liền giằng co, nhưng đêm nay Chu Thanh Dương dường như không thể lay chuyển, hai cánh tay thon dài siết chặt lại giữ lấy cô, Hướng Vãn bị anh ấy trói buộc ở cự ly gần, cho dù có mười tám loại võ nghệ cũng không xuất ra được.
Chu Thanh Dương dùng thân thể đè ép cô, một cánh tay không đi nắm cằm cô, đang muốn làm sâu nụ hôn này, khóe miệng bỗng nhiên nếm được hương vị mặn chát.
Hướng Vãn khóc.
Tất cả động tác của Chu Thanh Dương đều đình trệ, anh ấy cúi đầu buồn buồn cười một tiếng, một lát sau ngồi xuống lại.
"Hướng Vãn, đừng phân cao thấp với bản thân nữa, đi tìm anh ấy đi." Sau khi trầm mặc thật lâu, Chu Thanh Dương bỗng nhiên nói.
"Xin lỗi, Thanh Dương......!Em.....!Anh cho em thêm một chút thời gian nữa."
Chu Thanh Dương cười cười, ngoái đầu lại, "Hướng Vãn, kì thật vừa rồi lúc hôn em, anh cũng không có cảm giác, anh chỉ là muốn thử em thôi.

Xem ra chúng ta cũng không thích hợp làm người yêu, chỉ thích hợp làm bạn tốt."
Chu Thanh Dương dùng mu bàn tay thay Hướng Vãn lau nước mắt, "Khoảng thời gian này cùng em hẹn hò, anh phát hiện em căn bản không có tiến vào trạng thái.

Lúc hẹn hò với anh không có lần nào là em không phân tâm, chúng ta bên nhau hai mươi mốt ngày, em chưa từng chủ động nắm tay anh, lúc anh đến gần em, em kiểu gì cũng sẽ lơ đãng né tránh, trong lòng em đang chống lại anh."
Hướng Vãn không biết nên nói gì, trong lòng cô sao có thể không biết được? Mỗi khi anh ấy tới gần, cô sẽ nhanh chóng trốn tránh, chính cô cũng không hiểu được.

"Có thể là bởi vì trước đó chúng ta quá quen thuộc, cho nên bỗng nhiên biến thành loại quan hệ này nên em có chút không quen."
Chu Thanh Dương vẫn lắc đầu, "Đừng lừa gạt mình, người khác không hiểu chứ anh còn có thể không hiểu em sao? Em chính là quá cố chấp trong lòng, bởi vì anh ấy đã từng phụ lòng em, cho nên em không chịu cho anh ấy cơ hội nữa, nhưng trong lòng lại không quên được anh ấy, người em thích mười hai năm, cả đời này đều sẽ không quên được, điều này chắc chắn em rõ hơn ai hết.

Nếu đã không quên được thì sao lại không cho mình một cơ hội, theo anh biết, trong lòng Giang đại ca vẫn còn nghĩ đến em, mà lại anh ấy cũng đã giải thích với em, em tại sao phải làm khổ nhau như vậy?"
Hướng Vãn mấp máy môi, muốn nói chút gì đó thì bị Chu Thanh Dương đưa tay ngăn lại, "Đừng nói gì cả, bây giờ anh đưa em về, về nhà ngủ một giấc thật ngon, nếu quả thật cảm thấy có gì muốn nói với anh, đến lúc đó em lại tới tìm anh."
Trên đường hai người không nói chuyện, Chu Thanh Dương lái xe đưa Hướng Vãn đến dưới lầu liền đi, sau khi về nhà Hướng Vãn một đêm không ngủ.
Rất nhiều chuyện thật sự không thể nghĩ ra.
Ngày hôm sau cô mang đôi mắt gấu mèo đi làm, giữa trưa lúc ăn cơm với Tô Thuần, bị hỏi nguyên nhân, Hướng Vãn tự nhiên không giấu diếm.
"Aizz." Tô Thuần sau khi nghe xong thở dài nói, "Chị đã nói gì nhỉ, sớm muộn em cũng sẽ hối hận, tình cảm không phải là chuyện hờn dỗi."
"Em cũng không có hờn dỗi." Hướng Vãn trả lời, cô thật sự có nghĩ tới muốn bắt đầu lại từ đầu, có điều mình không chịu cố gắng thôi.
Tô Thuần liếc cô một cái, "Được, em không hờn dỗi, là anh ấy hờn dỗi được chưa?" Nói xong có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Thế nhưng chị nghe Lệ Hành nói, Giang Ngư Chu bị em dày vò không nhẹ, từ sau khi em không để ý đến anh ấy mà vui vẻ bên Chu Thanh Dương, anh ấy trước mặt sau lưng đều có kẻ địch, trong nhà không ủng hộ anh ấy, nghe nói còn bị mẹ anh ấy cho một cái tát....."
Hướng Vãn nhíu mày, "Ngay cả loại chuyện này anh ta cũng nói?"
"Sao có thể? Là lúc anh ấy uống say nói ra.

Còn có lần trước anh ấy đi tìm em muốn vãn hồi chuyện của hai người bọn em, sau khi bị em cự tuyệt, anh ấy dầm trong mưa rất lâu, về nhà sốt ba ngày, còn chết sống cũng không chịu đến bệnh viện, cuối cùng là Chu Tề Dương tự mình đến khám anh ấy mới không bị sốt thành đồ đần."
Hướng Vãn nghe cô ấy bla bla nói một tràng, hỏi: "Rốt cuộc chị muốn nói cái gì?"
Tô Thuần cười hà hà một tiếng, "Chị muốn nói gì em còn không rõ sao?"
Thấy Hướng Vãn không nói lời nào, cô ấy lại thở dài, "Lão Giang cũng thật đáng thương."
"Anh ta có gì mà đáng thương, rõ ràng là anh ta làm tổn thương người khác."
"Nhưng hiện tại anh ấy đã biết sai rồi, em là chưa từng thấy cái loại thất ý và hối hận kia đâu." Lệ Hành dạo này thường xuyên bồi Giang Ngư Chu uống rượu, sau khi trở về sẽ nói với cô ấy hiện tại lão Giang thất ý hối hận cỡ nào, hết lần này tới lần khác người ta lại không cho cơ hội, anh đã hối hận phát điên.
"Anh ấy đã tìm em mấy lần rồi? Cuối cùng bị em đánh cho hoàn toàn không còn tự tin, lúc này mới đồng ý với mẹ anh ấy đi xem mắt." Tô Thuần nói xong xòe tay ra, "Làm sao bây giờ? Em muốn quay lại, anh ấy lại đã có bạn gái."
"Em cũng không có nói là muốn quay lại."
"Vậy em và Chu Thanh Dương tách ra?"
Hướng Vãn mím mím khóe miệng, "Em có thể tiếp nhận Thanh Dương hay không là một chuyện, muốn quay lại hay không thì đó lại là một chuyện khác.".
 
Anh Không Biết
Chương 43: Chương 43


Hướng Vãn mãi vẫn không chủ động liên lạc với Chu Thanh Dương, mặc dù anh ấy nói để sau khi cô suy nghĩ rõ ràng lại đến tìm anh ấy, có điều cô vẫn không biết nên nói gì với anh ấy đây?
Sau hai ngày co đầu rút cổ trong nhà, Hướng Vãn bị Hướng nữ sĩ nhìn ra khác thường, dưới cái nhìn bức ép của Hướng nữ sĩ, Hướng Vãn khai báo ra vấn đề chủ yếu của mình, kết quả, cô đã bị Hướng nữ sĩ đuổi ra khỏi nhà.
"Đi, xin lỗi Thanh Dương đi, nếu như thằng bé không chịu tha thứ cho con thì con cũng đừng về."
Hướng Vãn nhìn cửa lớn rầm một tiếng đóng lại trước mắt mình, hết cách phải đi xuống lầu.
Mặc dù Hướng Vãn không nghĩ ra nên nói chuyện với Chu Thanh Dương như thế nào, chẳng qua sau khi xuống lầu cô vẫn gọi điện cho Chu Thanh Dương, "Gặp mặt đi."
Chu Thanh Dương lập tức đồng ý.

Chỉ chốc lát sau anh ấy lái xe tới, đón Hướng Vãn đi từ cổng.
"Hơn mười một giờ, đi ăn trước đi, vừa ăn vừa nói." Chu Thanh Dương nhìn đồng hồ một chút, nói với Hướng Vãn ngồi bên cạnh.
Hướng Vãn gật gật đầu, "Được." Mẹ cô cũng thật hung ác, đã sắp giữa trưa, lại không cho cơm ăn, còn đuổi cô ra cửa.

Cô thở dài, sững sờ nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Hai người một đường không nói chuyện, xe yên lặng chạy, chỉ là lúc xe ngừng lại, Hướng Vãn không khỏi nhìn Chu Thanh Dương một chút, lông mày Chu Thanh Dương khẽ động, cũng không giải thích gì.
Chỗ Chu Thanh Dương đưa cô đến thế mà là quán ăn nhỏ bên cạnh sông Jing kia, cái này ít nhiều khiến Hướng Vãn cảm thấy kinh ngạc, chỉ là khi cô đến gần quán ăn, liếc nhìn thấy người ngồi ở vị trí mình từng ngồi kia, cô hoàn toàn không thể bình tĩnh.

Quay đầu nhìn Chu Thanh Dương một chút, Hướng Vãn quay đầu liền đi.
"Đừng đi, dù sao cũng đã đến." Chu Thanh Dương kịp thời bắt lấy cổ tay cô, mở miệng khuyên.
Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, quay mặt qua nói với Chu Thanh Dương: "Buông tay, Thanh Dương."
"Hướng Vãn!"
Hướng Vãn không trả lời anh ấy, cô bắt đầu tránh thoát, lúc đầu Chu Thanh Dương cũng không dùng hết toàn lực, cho nên cô rất nhanh đã tránh được.
"Cô giáo Hướng, xin chờ một chút." Kỷ Minh Thành đứng dậy đi tới, anh ta đứng trước mặt Hướng Vãn, cúi đầu xuống nói với cô, "Đã gặp sao không ngồi xuống nói chuyện, cho dù không thể làm người yêu, nhưng nói chung tôi và cô cũng là bạn bè nhỉ."
Hướng Vãn không có lí do phản bác, Kỷ Minh Thành đã từng giúp mình, không nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, nếu như lúc này vẫn quay đầu rời đi thì khó tránh khỏi quá không hiểu lí lẽ.
Ngồi thì ngồi, ai sợ ai?.

Ngôn Tình Trọng Sinh
Bốn người rốt cuộc ngồi cùng một chỗ, Kỷ Minh Thành và Giang Ngư Chu ngồi một bên, Hướng Vãn và Chu Thanh Dương ngồi một bên.
Bốn người gọi đồ ăn, cũng gọi rượu, bà chủ sớm đã biết mấy người bọn họ, lúc đặt đĩa xuống bà nhìn Hướng Vãn một cái, mặt lộ vẻ lo lắng, lúc quay về gọi ông chủ qua một bên, nhỏ giọng dặn dò: Chú ý một chút, chẳng may có động tĩnh gì, nhanh đi đến khuyên can.
Bạn trai cũ và bạn trai hiện tại ngồi chung một bàn, đây không phải là tiết tấu muốn ăn đòn sao?
Bầu không khí có chút xấu hổ, ba trong bốn người ngồi ở đây đang nằm trong mối quan hệ tốt và xấu, chỉ có mình Kỷ Minh Thành là người ngoài cuộc, trách nhiệm làm người hòa giải và điều tiết bầu không khí hiển nhiên rơi xuống trên người anh ta.
"Nào, cô giáo Hướng, tôi kính cô trước một ly, chúng ta đã lâu chưa gặp nhau, ha ha, hôm nay đụng phải cũng là duyên phận."
Hướng Vãn cầm ly rượu lên đang muốn uống với anh ta, Chu Thanh Dương bên cạnh bỗng nhiên đưa tay qua cản lại ly của cô, "Gần đây cô ấy lại bị viêm họng, không nên uống rượu, để em thay cô ấy uống."
Chu Thanh Dương tiếp nhận ly rượu trong tay Hướng Vãn uống một hơi cạn sạch, lần này bầu không khí vốn ngột ngạt trở nên xung đột lên.

Giang Ngư Chu lập tức lạnh nhạt liếc mắt nhìn anh ấy, mặc dù trạng thái gần đây của Giang Ngư Chu cũng không tốt lắm, còn có thể thấy được màu xanh dưới mắt, nhưng cái nhìn kia vẫn tràn ngập lực uy h**p nhất định.
"Hiện tại tửu lượng của Thanh Dương không tệ ha." Giang Ngư Chu lạnh nhạt mở miệng, trong tay thưởng thức cái ly của mình, xoay lòng vòng trước mắt rồi cầm lên, "Anh cũng kính Hướng Vãn một ly, cậu tới giúp cô ấy cùng uống đi."
Chu Thanh Dương không để bụng, trả lời: "Đương nhiên rồi, cảm ơn Giang đại ca."
Hai người uống xuống một ly rượu, Kỷ Minh Thành nhanh chóng hòa giải, "Nào nào nào, đừng chỉ mãi uống rượu, dùng bữa dùng bữa đi."
Chu Thanh Dương cầm đũa gắp tôm cho Hướng Vãn, Hướng Vãn không nói tiếng nào lột vỏ, lại đem thịt tôm đến bên miệng Chu Thanh Dương, "Cho anh ăn, không phải là anh thích nó nhất sao?"
Chu Thanh Dương dịu dàng cười với cô một tiếng, há miệng ăn tôm.
Ha......
Đối diện truyền đến một tiếng cười nhạo, tiếng cười này hàm nghĩa đặc biệt phong phú, tức là mang theo một chút châm chọc không nghiêm túc, còn có chút tự giễu, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa đủ cho bốn người đang ngồi đây đều nghe thấy.
Lúc này Kỷ Minh Thành đã có chút đau đầu.

Lúc đầu anh ta nghĩ đôi bên bọn họ đều đã tự tìm được một nửa khác, như vậy bây giờ đụng phải cũng không cần tận lực tránh né.

Đều là bạn bè, sau này cơ hội gặp mặt còn nhiều, dù sao thì cũng không thể vừa nhìn thấy đối phương thì liền quay đầu rời đi.

Có điều nhìn trước mắt, tình huống này có chút không chịu khống chế, thằng nhóc Chu Thanh Dương này nếu lại không thu liễm, Giang Ngư Chu không chừng liền phải đánh cậu ta.
Cũng may Chu Thanh Dương và Hướng Vãn cũng không có làm ra bất kì phản ứng nào đối với cái tiếng ha này của Giang Ngư Chu, đã không lên tiếng, cũng không còn tiếp tục khoe ân ái kích động anh, nếu không Kỷ Minh Thành thật sự không dám cam đoan Giang Ngư Chu có thể lật bàn hay không.

Đừng nhìn Giang Ngư Chu bình thường đối với chuyện gì đều tỏ vẻ nhàn nhạt, thật sự mà nổi giận, đó chính là chúa hung bạo.
Kì thật trong lòng Giang Ngư Chu rất muốn lật bàn, anh chẳng qua là bị lí trí khắc chế.
Ngay sau khi anh phát ra tiếng cười lạnh kia, trong cái đầu khôn khóe của anh bỗng nhiên toát ra một cái nhận thức vô cùng rõ ràng, cái nhận thức này như một đốm lửa nhỏ nhanh chóng chiếm lấy các dây thần kinh trong não anh.
Suýt chút nữa anh lại làm ra chuyện đầu người óc heo, có điều rất may mắn, lần này anh không còn giẫm lên vết xe đổ nữa.
Anh cười lạnh xong, khi những người khác đều có tâm sự riêng, chỉ có khóe miệng của anh không chút biến sắc giật giật.
Lúc này, cũng không biết là ông trời đang giúp anh hay là sao, điện thoại của anh đột nhiên vang lên, anh lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, cái tên bên trên để anh có chút nhíu nhíu mày, có điều anh vẫn nghe máy.
"Hà Vân, chuyện gì?"
"......"
"Ồ? Được rồi, tôi lập tức tới ngay."
Cúp điện thoại, Giang Ngư Chu liền đứng lên, nói xin lỗi với ba người còn lại trên bàn, "Tôi có chút việc đi trước, mọi người từ từ ăn."
Anh nói xong cất bước rời đi, để lại cho người đứng phía sau một bóng lưng cao lớn thẳng tắp.
Điện thoại của Giang Ngư Chu thật sự là do Hà Vân gọi tới, bởi vì cô ấy đợi rất nhiều ngày cũng không chờ được người đàn ông này đến nói rõ với mình, cho nên cô ấy có chút tức giận, chủ động liên hệ với anh.
Lúc Giang Ngư Chu lái xe về đến nhà, Hà Vân đã chờ tại cửa nhà anh.
Sau khi vào nhà, Giang Ngư Chu rót cho cô ấy ly nước, Hà Vân liếc qua, cười nói tiếng cảm ơn.
Cái ly đặt ở trên bàn trà, thế nhưng hai người ai cũng không ngồi xuống, dường như cũng không tính nói chuyện lâu.

Giang Ngư Chu cân nhắc nói thế nào mới tốt, dù sao cũng là anh đuối lí, kết quả Hà Vân lại mở miệng trước: "Giang tổng gần đây có phải là bận quá?"
Một cái xưng hô đơn giản đã xác định cuộc nói chuyện này của hai người, trong lòng Giang Ngư Chu ngược lại là thở ra một hơi.
"Là có chút bận rộn, chẳng qua cũng xem như xong rồi." Giang Ngư Chu mượn lừa xuống núi, đồng thời cũng không nói nhảm, "Liên quan đến chuyện của hai chúng ta tôi rất xin lỗi, là tôi cân nhắc không chu toàn, cô có yêu cầu gì có thể nói ra, tôi nhất định sẽ tận lực đền bù."
Hà Vân nghiêng đầu nhìn anh hai giây, bỗng nhiên đến gần một chút, đưa tay xoa lên lồ ng ngực của anh, bàn tay v**t v* như có như không nơi trái tim của anh, cô ấy ngẩng đầu, nụ cười vũ mị, "Anh phải biết, em không thiếu tiền."
Giang Ngư Chu cúi đầu xuống nhìn cái tay kia của cô ấy, tiếng nói rõ ràng, "Cô cũng nên biết, cô muốn tôi sẽ không cho."
Hà Vân cười ha ha hai tiếng, thu tay lại, nụ cười nhạt dần, "Hiện tại tất cả mọi người đều biết chúng ta ở bên nhau, anh đột nhiên bứt ra như vậy tôi phải đối mặt với phỏng đoán của người khác làm sao? Bạn trai thay lòng, tôi thành người bị vứt bỏ? Giang tổng, mặc dù ở thành phố F có thể tôi không có nhiều tiền như anh, nhưng khách hàng ngưỡng mộ danh tiếng mà đến cũng không ít, ngài làm như vậy không thể nghi ngờ sẽ để cho người khác sinh ra chất vấn đối với danh dự và phẩm vị của tôi, như vậy công bằng với tôi không?"

Đây là một người phụ nữ thông minh mà lí trí, Giang Ngư Chu biết, cho nên giờ phút này cô ấy nói như vậy cũng không phải là còn muốn duy trì quan hệ của hai người, bởi vì cô ấy hiểu rõ thứ cô ấy muốn anh không cho được, bây giờ cô ấy nói nhiều như vậy, nhất định là yêu cầu còn lớn hơn so với đền bù lợi ích kinh tế.
Mặc dù Giang Ngư Chu ý thức được, nhưng anh không có cách nào từ chối.
"Hà tiểu thư muốn gì cứ nói thẳng, chỉ cần tôi có thể làm được, tuyệt không từ chối."
Hà Vân cười một tiếng, "Giang tổng quả nhiên thẳng thắn, vậy tôi liền nói thẳng."
........
Giang Ngư Chu nghe cô ấy nói xong, vẻ mặt hiểu rõ lại như trút được gánh nặng, "Tôi đồng ý với cô."
***
Thứ hai đi làm, Hướng Vãn vừa tới văn phòng liền bị Tô Thuần kéo ra ngoài, còn chưa kịp nói chuyện, một tờ báo đã bị nhét vào trong ngực.
Hướng Vãn nghi hoặc cầm lên, trải ra.
Vẫn là phần báo chí lúc trước, trên mặt báo đăng một tin tức đồng dạng, Hướng Vãn mơ hồ nhìn thoáng qua, đưa tờ báo trả cho Tô Thuần, "Chị cho em xem cái này để làm gì?"
Tô Thuần đã sớm một mặt chờ mong, kết quả Hướng Vãn phản ứng bình thản như thế, cô ấy có chút không kịp phản ứng.
"Em ngay cả một chút suy nghĩ cũng không có sao?"
"Em suy nghĩ gì?"
"Không phải....." Tô Thuần có chút chán nản, "Rốt cuộc em có nhìn thấy rõ phía trên viết gì không hả?"
"Thấy rõ." Hướng Vãn cúi đầu, mũi chân cọ xát trên mặt đất, "Không phải là đăng tuyên bố sao? Cái này có liên quan gì với em?"
"Em đó." Tô Thuần bất đắc dĩ thở dài, "Em nói xem hai người bọn em đây là đang ầm ĩ cái gì? Bên này em vừa cùng Thanh Dương kết thúc, anh ấy bên kia liền đăng thanh minh nói anh ấy và Hà Vân không phải quan hệ người yêu chỉ là quan hệ hợp tác, aizz, Hà Vân này không phải là chuyên gia thiết kế thời trang sao, làm sao vô duyên vô cớ thành cổ đông của Giang thị, rốt cuộc là lão Giang đang làm trò gì vậy?"
Hướng Vãn nào có tâm tư nghĩ những thứ này, trong đầu cô hồi tưởng lại tình cảnh lúc ăn cơm ngày đó, anh nhận điện thoại xong liền rời đi, chẳng qua là anh chỉ nhẹ nhàng một câu đã hoàn toàn thắng cô, mà cô làm những động tác nhỏ kia quả thực ngây thơ mà buồn cười.
"Tô Thuần, học kì sau có thể em sẽ phải đến vùng núi dạy học."
"Ừm.....!Hả?" Tô Thuần còn đang suy nghĩ những chuyện khác, bỗng nhiên không kịp phản ứng, "Em nói cái gì?"
"Hôm qua em đã đồng ý với hiệu trưởng, học kì sau đến trường trung học trong thôn huyện Y dạy học." Cô mệt mỏi, những tình cảm và cục diện lung tung ngổn ngang khiến cô có loại xúc động chạy nạn, có lẽ rời đi mới là lựa chọn tốt nhất, một năm sau trở lại, hết thảy đều kết thúc, đều sẽ lần nữa bắt đầu lại từ đầu.
Trong lòng cô cần lắng xuống, một khắc đưa ra quyết định này, Hướng Vãn xác thực nghĩ như vậy.
Đáng tiếc, chuyện trên đời này thường là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, lúc chiều, Tô Thuần bị quyết định đi dạy học của cô làm tức giận tuyên bố lười nhác xen vào chuyện của cô nữa bỗng nhiên hùng hùng hổ hổ chạy tới tìm cô:
"Nguy rồi, lão Giang tự thiêu.".
 
Back
Top Bottom