Thanh:vâng chị là con gái của vũ gia cơ đấy
N.Thiên thấy Thanh đến liền bỏ đi
Thanh:để xem hống hách được bao lâu
Hải:đi thôi
Hải vừa ra lại thấy anh và ba anh cãi nhau
Hải:lại nữa anh mà còn cãi em sẽ về
Hậu bất chợt im lặng không dám hó hé
Hải:xin lỗi đi
Hậu:con xin lỗi
Ba anh chưa giờ thấy anh ngoan ngoãn như này ,nhưng vẫn không thích cậu
Bữa tiệc náo nhiệt cũng bắt đầu có đầy đủ khách đến ,ông Đoàn đi đâu cũng giới thiệu N.Thiên là con dâu mình ,anh khó chịu ra mặt mà về sớm
Hải:lại sao nữa
Trên xe nhìn mặt anh cứ khó chịu làm làm như ai đã làm gì cho anh không vui
Hậu:mệt muốn về sớm
Hải cũng k muốn hỏi thêm gì ,dù sao cậu không thích ở bữa tiệc đó lắm
Sáng
Hậu:TÔI NHẮC LẦN NỮA KHÔNG LÀ KHÔNG
Hải :anh làm gì sáng sớm đã la làng thế
Cậu đang say sưa ngủ ,anh lại la làng lên làm cậu thức dậy
Hậu:không gì bé con hôm nay xin nghỉ cho anh hôm nhá
Hải:tính trốn học à
Hậu:cứ nghĩ xấu cho anh
Đành thế ,cậu phải đi học một mình thật sự đừng nhà cậu khá vắng ,mà sáng Thanh và Mạnh lại không về nên cậu tự đi thôi ,không biết cậu bị gì nhưng khi mở mắt ra cậu thấy có người phụ nữ đứng
Hải:bà là
Thu:tôi là Đoàn phu nhân
Hải:bà bắt tôi làm gì
Thu:tôi muốn cậu rời xa thằng Hậu
Hải:lí do
Thu:mày nhìn lại mày đi vừa nghèo vừa không tài gì mày nhìn lại Vũ tiểu thư xem mày có gì bằng ngta ,tôi xin cậu rời xa thằng Hậu nó sẽ có cuộc sống tốt hơn khi ở bên cậu
Từ câu từng chữ cậu nghe hết cũng hiểu hết ,cậu chỉ im lặng không nói gì ,bà ta đưa thẻ trước mặt cậu
Thu:100triệu rời xa nó đi
Cậu đi về nhà với tâm trạng thất thần ,vừa thấy cậu anh liền nhào đến ôm
Hậu:nhớ em quá
Thanh:gớm chó chưa
Mạnh:thôi đi ăn
Hải:em hơi mệt chắc không ăn đâu
Nhìn Hải Hậu có chút lo ,nhưng nghĩ cậu mệt do học
Tối đó cậu ôm anh ngủ ,anh cứ nói về chuyện tương lai của anh và cậu ,cho cậu vui lên nhưng ngược lại ,cậu lại im re không nói tiếng nào
Hậu:anh sắp thi rồi anh mà qua hết môn em phải thưởng cho anh đó
Hải:được
Tối đó cũng là đêm cuối cùng cậu anh ngủ ngon ,sáng hôm sao anh thức đã không thấy cậu ,trưa về lại đi cùng người con trai khác
Hậu:đó là ai
Hải:bạn
Hải đi qua Hậu mà không lời giải thích
Hậu:em nói cho tôi biết thằng đó thằng nào đưa em về
Hậu thiếu kiên nhẫn nắm chặt tay Hải
Hải:buôn ra đi đó lại liên quan gì đến anh
Hải đi lên phòng bỏ Hậu đó ,đến tối cậu lại đi ra ngoài
Hậu:em đi đâu anh đưa em đi
Hải:không cần có người đưa rồi
Hải đi ra cổng cậu trai trên xe đội nón cho cậu nhìn rất ân cần tốt bụng ,anh muốn chạy ra cho tên đó trận nhưng lại không kịp ,lúc Hải về cũng là 3h sáng ,cậu trong cơn say mà lờ mờ đi vào nhà ,anh đã đợi ở đó sẵn
Hậu:em còn nhậu
Hải:kệ tôi
Hậu:Hải em bị sao thế
Từ hôm cậu lờ đờ trở về nhà cậu cứ khác như người khác không phải Hải
Hải:chả sao buôn ra đi phiền
Hải bế cậu lên phòng mà thăm sóc từng li từng tí
1tuần sau
Trong 1 tuần này cậu cứ đi đi về về như thế không lo học ,hôm anh mua gà luộc cùng sữa về cho cậu ,vừa về nhà điện thoại anh lại có tin nhắn
-em đi nha tạm biệt chàng trai em yêu
Coi như đây là tin nhắn cuối em gửi anh ,em sẽ đi thật xa anh không tìm thấy em đâu mong anh tìm được người phù hợp để yêu thương, người như em không xứng để anh hy sinh tất cả ,anh nhớ ăn uống đầy đủ và cả thi cho tốt
Tạm biệt Đoàn Văn Hậu
Lúc này cậu đang ở sân bay ,chuẩn bị đi nơi khá xa
Thanh:tạm biệt nhớ về thăm tao
Mạnh:em không nói Hậu à
Hải:không ,thôi em đi đây tạm biệt
Chuyến bay cũng cất cánh, hai người cũng về nhà ,vừa về thấy Hậu ngồi thất thần trên sàn nhà
.........