Ngôn Tình Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 60: Đau Thương Đã Bọc Phát Đến Chẳng Còn Lại Gì


Dực vương phủ.

Người đâu, không xong rồi
Hình như vương phi sảy ra chuyện rồi!
Giọng nói gấp gáp có chút run run của một người đàn ông trung niên vang lên, ông ta cả người mồ hôi nhễ nhại chạy đến trước cửa vương phủ mà kêu la.

Ngươi là kẻ nào? lại dám ngang nhiên đến vương phủ quấy rối!
Sau lời nói hàm hồ của gã đàn ông, tên lính ngăn cản ông ta lại để tránh phiền phức.

Ta muốn gặp vương gia, Vương phi xảy ra chuyện rồi...!
Ăn nói hàm hồ, Vương phi vẫn bình an ở trong phủ, làm sao có thể xảy ra chuyện gì được.

Tên lính vẫn nhất quyết không tin lời ông ta.

Ta nói thật, ta đã nhìn thấy chiếc xe ngựa của vương phi gặp thích khách ở ngoại thành, người đều....!đều đã chết hết rồi!

Nghe đến đây, tên lính mới nhận ra vấn đề không ổn liền chạy vào thông báo cho Vương phi.

Hàn Lam Nguyệt, Diệp Liên Hoa và cả Chu Ngân Sa đều đang ở cùng một chỗ để xem sách hướng dẫn làm bánh kem, các cô đang định đợi sau khi Hạ An Vân quay về sẽ cho cô bé một bất ngờ, vì vài hôm nữa chính là sinh thần của cô ấy.

Vương phi...!
Tiểu Lan gương mặt hoang mang hớt hải chạy vào.

,, Choang,,
Chén trà bằng sứ trên tay Hàn Lam Nguyệt bất giác rơi xuống đất rồi vỡ vụn thành nhiều mảnh.

Em...vừa nói gì cơ?
???!!!
Hàn Lam Nguyệt vẫn còn chưa kịp định thần thì câu tiếp theo lại càng khiến các cô như chấn động chân tâm.

Vừa rồi có một người đi lấy củi về muộn đã trông thấy chiếc xe ngựa của vương phi gặp thích khách giữa đường...!tất cả đều đã...!chết hết rồi!
Tiểu Lan đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nói.

Tất cả đều chết hết rồi!!!
Câu nói kia đối với Hàn Lam Nguyệt và Diệp Liên Hoa như tiếng sét giữa trời quang, Diệp Liên Hoa nghe xong thì tinh thần thất thểu, đôi chân dường như không thể đứng vững được nữa, sao lại như vậy được.!
Hàn Lam Nguyệt không chần chờ mà tức tốc chạy ra bên ngoài, cô vội vàng cưỡi ngựa phi ra hướng ngoại thành, trong lòng cô lúc này chỉ cầu mong lời tên kia nói đều là sai sự thật, muội ấy nhất sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!
Lúc này Sở Bắc Dực mới từ hoàng cung trở về vừa lúc nhìn thấy cả đám người trong vương phủ đều nháo nhào hết cả lên.

Diệp Liên Hoa nét mặt vừa lo lắng vừa sợ hãi, nước mắt rơi xuống đã thấm ướt cả một mảng y phục, cô vội vàng leo lên chiếc xe ngựa của thất công chúa rồi chạy đi.

Đã xảy ra chuyện gì!
Sở Bắc Dực nhìn hoàn cảnh này thì trong lòng cũng dâng lên một nỗi bất an.

Sau khi nghe người thông báo lại tình hình thì Sở Bắc Dực cũng phi nhanh chiến mã ra phía ngoại thành.

Khi tất cả mọi người đến được nơi xảy ra vụ việc thì chỉ còn lại một cảnh tượng đầy đau.

Hàn Lam Nguyệt ngồi đó bất động, trong tay vẫn còn ôm chặt thi thể đã lạnh tanh của Hạ An Vân, ánh cô bây giờ đờ đẫn vô hồn vì dường như mọi sự đau thương đều đã bọc phát đến chẳng còn lại gì, gương mặt không một chút biến đổi nhưng nước mắt lại không kềm được mà tuông rơi.

Diệp Liên Hoa thấy Hạ An Vân nằm im bất động trên tay Hàn Lam Nguyệt, phần cổ đã áo ướt đẫm máu chảy ra từ miệng, khi đó cô đã khóc không thành tiếng, chỉ có thể uất nghẹn nấc lên từng cơn rồi đau đớn chạy đến bên thi thể của Hạ An Vân.

Vân Nhi...!!!
Tiếng gào khóc thê lương vang lên, Diệp Liên Hoa xót xa đến tột cùng cầm lấy bàn tay đã dính đầy máu của Hạ An Vân, phần móng tay đã rướm máu, trong đó còn có da thịt lẫn lộn, điều đó chứng tỏ cô ấy đã vùng vẫy trong đau đớn và tuyệt vọng nhiều đến như thế nào.

Sao lại như vậy chứ huhu?
Bất chợt một cơn mưa lạnh lẽo kéo đến như một lời thương tiếc.

Hàn Lam Nguyệt vẫn như vậy, cô cứ ngồi yên nơi đó ôm lấy Hạ An Vân trong tay mặc cho trời có mưa như trút nước, mới lúc chiều còn nhìn thấy muội ấy tươi cười với cô mà bây giờ đã nằm yên bất động tại nơi này.

Sở Bắc Dực nhìn Hàn Lam Nguyệt như vậy cũng chỉ im lặng đi đến bên cạnh che mưa cho cô.

Hắn biết rõ con người cô nhất, trọng tình trọng nghĩa, một khi đã nhận định người nào là bạn thì sẽ bảo vệ và che chở cho họ như người thân của mình vậy, huống hồ các nàng thân thiết với nhau như tỷ muội ruột thịt, điều này quả thật là một đã kích đối với nàng rồi.

Hàn Lam Nguyệt kiếp trước đã là trẻ mồ côi, vậy mà kiếp này chỉ vừa mới may mắn cảm nhận được chút ấm áp của tình thân gia đình thì đã vội tan biến đâu mất.

Ánh mắt cô thấm đẫm bi thương, trạng thái dần chuyển sang cay nghiệt, cô uất hận siết chặt nắm tay thề rằng nhất định sẽ tìm ra hung thủ để báo thù rửa hận cho Hạ An Vân!
Sau một lúc thì tất cả cũng được xử lý xong, thi thể của Hạ An Vân được đưa trở về phủ.

Nương thân của Hạ An Vân khi được báo tin liền chạy đến, cả vương phủ lúc này treo đầy lụa trắng tang thương và tiếng khóc than của kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Nữ nhi của ta...!sao lại chết oan ức như vậy chứ....!!!
Kiều phu nhân mẹ của Hạ An Vân đau lòng khóc đến ngất lịm trước linh cửu của con gái.

Lý do Hạ An Vân chết là vì cắn lưỡi tự sát, nhưng không ai biết chính xác là vì sao! duy chỉ có Hàn Lam Nguyệt là người biết được vì sao Hạ An Vân lại làm vậy.

Khi cô đến nơi thì mọi người đều đã chết, thi thể Hạ An Vân nằm đó với bộ dạng y phục không được chỉnh tề, xong cô đã vội kiểm tra cơ thể của cô ấy và cô ấy vẫn chưa bị xâm hại, có thể Hạ An Vân đã dùng cái chết để bảo vệ danh tết của mình!1
Càng nghĩ cô càng hận kẻ đã bày ra chuyện này, nếu để cô tra ra được kẻ chủ mưu, cô thề rằng sẻ khiến cho kẻ đó nợ máu phải trả bằng máu!.
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 61: Độc Phụ! Mẹ Nào Con Nấy


Ba ngày sau.

Tang lễ của Hạ An Vân diễn ra một cách đầy thương tiếc.

Còn Hàn Lam Nguyệt thì mấy ngày liền sau đó đã gấp rút cho người âm thầm điều ra các bang phái trên giang hồ để biết được thủ pháp giết người kia là thuộc bang phái nào.

Cô đã quan sát những nhát kiếm chí mạng mà mấy tên hung thủ đã để lại trên thi thể của những binh lính kia, thông qua điều này mà cô biết được đây nhất định là một tổ chức sát thủ chuyện nghiệp.

Còn một điều nữa mà cô đã luôn hoài nghi, từ khi cô đến đây thì chưa từng gây thù hay chuốt oán gì với ai ngoại trừ...!
Nghỉ đến đây thì Hàn Lam Nguyệt càng đau lòng, lẽ nào là cô đã làm liên luỵ đến An Vân!
Bắt đầu từ hôm xảy ra náo loạn ở hoàng cung thì Hàn Lam Nguyệt và Lâm phủ đã có xích mích, Lâm Thuần An kia tâm tính lại chẳng hề hiền lành gì, rất có thể chính là cô ta đã thuê sát thủ đến ám sát cô, nhưng không ngờ người ngồi bên trong xe ngựa của cô lại là Hạ An Vân.

Càng nghĩ thì trái tim Hàn Lam Nguyệt càng nhói đau, là cô đã làm liên luỵ đến muội ấy rồi sao? những giọt nước mắt đau thương lại rơi xuống, cô một mình ngồi ở trong phòng nhớ đến Hạ An Vân.

Sự ray rức trong lòng, sự thương tiếc cho Hạ An Vân và cả nỗi căm phẫn đối với kẻ thủ ác, tất cả những điều này đã dày vò Hàn Lam Nguyệt đến mức cùng cực.

Chủ tử, là Xài Hồ đây.

Vào đi.

Xài Hồ nghe xong thì đẩy cửa đi vào.

Đã tra ra sát thủ là người của bang phái nào!
Xài Hồ thận trọng báo cáo lại những gì mình đã điều tra được cho Hàn Lam Nguyệt.

Cô vốn xuất thân từ giang hồ nên rất nhanh đã có hướng điều tra tích cực.

Lại là ngươi,,độc phụ,,!!
Quả nhiên mẹ nào thì con nấy!
Hàn Lam Nguyệt cả người hực lên sát khí ngút trời, ánh mắt đã đỏ lườm vì tức giận, cô bây giờ dường như hắc hóa trở thành một con người khác, khí thế như tu la đến từ địa ngục đó khiến Xài Hồ đứng bên cạnh cũng thấy ớn lạnh sống lưng!
Không cần thiên binh vạn mã, ngay đêm đó một mình Hàn Lam Nguyệt mang theo lửa giận đi đến Sát Độc Môn.

Sự nóng giận và thù hận sẽ biến con người ta trở thành một ác quỷ đáng sợ nhất của địa ngục, cũng không biết cô đã dùng cách gì mà chỉ trong một đêm thần không biết quỷ không hay mà thảm sát hết một tổ chức sát thủ!
Sau khi Hàn Lam Nguyệt đã lấy được thứ mình cần thì,, Bùm,, một tiếng nổ vang trời và ngọn lửa bùng lên làm thiêu rụi hết đống thi thể kia.

Đừng quên là cô có không gian thông qua ý thức, dù là vũ khí hạng nặng như bom mìn hay súng bắn tỉa thì cô đều có thể có được, sát thủ thời này dù nó nội công thâm hậu đến đâu thì cũng không thể nhanh bằng súng của cô được.

Hàn Lam Nguyệt xã giận xong thì lầm lũi bước từng bước đi về phía trước, cô siết chặt trong tay tờ giao dịch ám sát của Hoắc thị và tổ chức Sát thủ, trong đó đã ghi rõ ràng tên của cô,,Hàn Lam Nguyệt,,
Mà mọi hành động của cô đều đã được Sở Bắc Dực luôn từ xa bảo vệ cô chứng kiến toàn bộ.

Hắn biết chắc nàng sau khi biết được hung thủ đứng sau là ai thì nàng sẽ như thế nào, cũng như hôm nay, biết cô sẽ diệt môn Sát Độc môn, hắn âm thầm đi theo phía sau để yểm trợ và bảo vệ nếu những khi cô gặp nguy hiểm, nếu cô muốn huyết tẩy Lâm gia, hắn sẽ ở phía sau làm hậu thuẫn vững chắc cho cô, dù kết quả có ra sao thì hắn cũng bằng lòng giúp nàng gánh.

Tại sao hắn lại như vậy, có phải Sở Bắc Dực là một kẻ vì nữ sắc mà không màng tất cả? hay tình yêu và sự sủng ái của hắn dành cho nàng đã là một điều phi lý đến mất kiểm soát!
Dù thế nào đi chăng nữa thì hắn chỉ biết, hắn muốn yêu thương bảo vệ nàng, bảo vệ cả nụ cười và trái tim của nàng khỏi những tổn thương và đau đớn của thế gian này.

- -----
Sau khi Hàn Lam Nguyệt trở về, cô sắc mặt lạnh tanh bước vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi sau đó lấy ra bộ y phục mà Hạ An Vân thích nhất lúc còn sống mặc vào.

Tiểu Lan và Tiểu Nhu ở bên cạnh không nhiều lời mà đi đến giúp Hàn Lam Nguyệt chải chuốt và điều chỉnh lại y phục.

Bộ Y phục này thật sự rất đẹp.

.

ngôn tình hay
Hạ An Vân từng nói, cô ấy thích bộ bạch y này vì khi mặc lên thì trông cô nàng thuần khiết tựa một tiểu tiên nữ giáng trần vậy.

Mỗi lúc như vậy thì Hạ An Vân liền nắm tay Diệp Liên Hoa tung tăng chạy đến Phong Nguyệt Uyển của cô, đứng giữa những khóm hoa Di Tử xoay xoay mấy vòng rồi lại tạo dáng.

Nhớ đến những hồi ức tươi đẹp đó thì Hàn Lam Nguyệt lại rưng rưng nước mắt.

Để an ủi vong linh của muội nơi cửu tuyền...!
Tỷ tỷ sẽ tặng cho muội một bức,,Huyết Hoạ,, để muội thoả lòng uất hận nhé,, Vân Nhi,,!
Nói xong thì Hàn Lam Nguyệt thu lại cảm xúc, cô lạnh lùng bước ra khỏi cửa rồi phòng đi đến một khuôn viên nhỏ ở sau viện.

Tiểu Bạch, hôm nay cho em no nê một bữa nhé
Cứ như vậy một người một hổ đầy khí thế oai phong bước trên đường lớn tiến thẳng đến phủ Lâm tướng quân.

Diệp Liên Hoa nhìn thấy thái độ hôm nay của Hàn Lam Nguyệt có chút lạ lùng liền muốn đi theo nhưng lại bị Chu Ngân Sa ngăn lại.

Trước khi đi Hàn Lam Nguyệt đã dặn dò với Chu Ngân Sa là nhất định không cho ai can thiệp vào chuyện cô đang sắp làm, nhưng càng như vậy thì Diệp Liên Hoa càng lo lắng.

Có phải tỷ ấy đã biết được hung thủ là ai và muốn đi trả thù không?
Diệp Liên Hoa bấu víu vào hai cánh tay của Chu Ngân Sa mà rưng rưng hỏi.

Một là vì lo lắng cho Hàn Lam Nguyệt, hai là vì cô cũng rất muốn báo thù cho Vân muội của cô.

Ta muốn đến đó, cô đưa ta đi có được không? ta sẽ báo thù cho An Vân hức
....!
Như lại chạm vào nỗi đau, Diệp Liên Hoa lại khóc nấc lên như một đứa trẻ ở trước mặt Chu Ngân Sa.

Hức.

mau nói cho ta biết kẻ đó là ai đi, ta phải báo thù cho Vân Nhi!
Diệp Liên Hoa thương tâm và uất hận, một mực muốn Chu Ngân Sa đưa mình đi tìm hung thủ.

Nhưng vì không muốn để cô nàng thêm liên luỵ nên Chu Trọng Sinh đã từ phía sau đánh ngất Diệp Liên Hoa rồi cho người đưa nàng ta về phòng..
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 62: Thủ Đoạn Tàn Độc!


Bên này Hàn Lam Nguyệt và Xài Hồ đã đi đến trước cửa lớn phủ Lâm tướng.

Còn chưa kịp đợi người ra ngăn cản thì Xài Hồ đã xông lên trấn áp hai tên lính canh cửa.

Nếu không muốn chết thì mau cút đi!
Thấy sắc mặt Cửu Vương Phi đằng đằng sát khí thì hai tên lính liền sợ hãi ra mặt.

Bọn họ đương nhiên biết hai người trước mắt là ai và lợi hại như thế nào, cũng biết mình không thể ngăn cản được điều gì nên đã biết điều mà nhanh chóng quay đầu chạy đi!
Tiếp theo đó Hàn Lam Nguyệt hiên ngang dắt theo Bạch Hổ bước vào Lâm gia.

Và dù đã cảnh báo trước và không muốn lạm sát người vô tội nhưng vẫn còn có những kẻ cố chấp thích cản chân nên Xài Hồ đã đi trước dọn đường những kẻ không sợ chết này.

Lâm Phủ lúc này đã loạn thành một mớ, viễn cảnh gà bay chó chạy chính là đây, người sợ chết thì đua nhau chạy trốn, còn kẻ ngoan cố hơn thì đã nhận phải một kết cục bi thảm.

Được lệnh của Hàn Lam Nguyệt, Tiểu Bạch thoả thích vui đùa cùng con mồi của mình, sau khi cắn chết người thì nó không ăn thịt mà hướng đến con mồi tiếp theo.

Tiểu Bạch tuy được Hàn Lam Nguyệt yêu thương nhưng cô cũng không quên việc huấn luyện lại bản tính của nó, cô từ đầu chỉ muốn nó sau này có thể trở thành một hộ vệ bên cạnh cô nên Tiểu Bạch chỉ hung hăng khi được cô ra lệnh.

Cô càng không muốn lợi dụng nó làm công cụ giết người, nhưng những kẻ mà cô giết đều không phải người, đều là kẻ đáng chết, và bọn họ cũng không hề có nhân tính như một con người!
Lúc này Lâm phủ đang trong cảnh náo loạn, Ngô quản gia liền chạy đi thông báo cho hoắc thị và Lâm Thuần An.

Sau khi nghe tin Hàn Lam Nguyệt dám cả gan đến phủ làm loạn thì bà ta đã tức giận đến đỏ mặt, tôn nghiêm của Lâm gia bọn họ lại bị cô chà đạp dưới chân như vậy!
Đúng là tiện nhân không biết sống chết là gì
Nói rồi bà ta nghênh ngang bước ra bên ngoài, khi thấy Hàn Lam Nguyệt đang ung dung ngắm nhìn Bạch Hổ vật chết từng tên hộ vệ trong phủ thì đã ngay lập tức hùng hổ chỉ tay về hướng của cô mà trách mắng.

Hàn Lam Nguyệt, tiện tỳ nhà ngươi còn không mau dừng tay! đừng nghĩ mình lập được chút công cán liền coi trời bằng vung, lại dám đến Lâm phủ chúng ta giết người bừa bãi
Gương mặt nhăn nhó của bà ta trông vô cùng dữ tợn, dù có thân phận và trên người khác lên gấm vóc lụa là những phong thái lại chẳng khác nào một tiện dân mồm miệng thối nát.

Hàn Lam Nguyệt không nói không rằng mà từ từ tiến đến trước mặt bà ta, còn nghĩ mình mang thân phận là nhất phẩm phu nhân đương triều thì Hàn Lam Nguyệt sẽ không dám làm ra chuyện gì nguy hại đến mình nên bà ta không những không sợ mà còn tiếp tục dùng lời lẽ thô bỉ để mắng nhiếc cô.

Nhưng điều mà bà ta không thể nào ngờ tới đó chính là nữ tử trước mắt này nguy hiểm đến thế nào và nàng thật sự coi trời bằng vung!
,, Chát,,
Ai cho cái miệng thối của ngươi gọi thẳng tên huý của bổn vương phi!
Một cú tát với năm phần nội lực của Hàn Lam Nguyệt đã trực tiếp giáng thẳng vào một bên mặt của bà ta khiến cho bà ta theo lực mà bay qua một bên rồi nằm bẹp dưới đất.

Một bên mặt của Hoắc thị nhanh chóng biến dạng đến khó coi và miệng bà ta liên tục túa ra máu.

Lão Ngô quản gia liền lo lắng chạy đến đỡ bà ta ngồi dậy.

Phu nhân, bà không sao chứ!
Bà ta như bị hoảng hồn với cái tát vừa rồi, gương mặt già nữa truyền đến cảm giác đau đớn vô cùng, xong bà ta lại ngu ngốc trợn mắt với Hàn Lam Nguyệt.

Ngươi....!ngươi dám đánh cả nhất phẩm phu nhân? đúng là một ả tiện tỳ không biết trời cao đất dày!
Người đâu, bắt ả lại cho ta nhanh lên, để xem hôm nay ta có lột da ngươi không!
Lời này của bà ta nói lên lại như nước đổ đầu vịt!
Những tên hộ vệ từ nãy giờ đã bị Xài Hồ và Bạch Hổ làm cho tinh thần điên đảo, nào còn hơi sức đâu mà đến bắt người, mà cứ cho là còn sức thì cũng không ai ngu ngốc đi đối đầu với đại Sát Tinh trước mắt là Hàn Vương phi!
Bản tính tham sống sợ chết của bọn họ chưa bao giờ lại mãnh liệt như lúc này, bọn chúng mặt cắt không còn một giọt máu mà chạy đi, nếu bây giờ không chạy thì còn đợi đến lúc nào, bị lưỡi kiếm sắc bén trong tay Vương phi hướng đến là tới công chiện liền.

.....!
Không gian lặng thinh như tờ khi những tên lính phản chủ mà chạy toé khói.

Một lũ ăn hại!
Hoắc thị tức giận quát.

Ngươi vừa nói muốn lột da của ta?!
Hàn Lam Nguyệt vẻ mặt chưa bao giờ lạnh lẽo hơn lúc này, cô lại đi đến một cước đá văng bà ta như một quả túc cầu, Hoắc thị lại nôn ra một họng máu, xong Hàn Lam Nguyệt còn chưa hả giận lại dùng chân giẫm lên mặt của bà ta khiến bà ta đau đớn mà la hét.

Tiện nhân, ngươi lại dám sỉ nhục ta như vậy, ta phải giết ngươi
Hàn Lam Nguyệt nghe xong chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ từ trên cao mà nhìn xuống bà ta.

Trước khi bà giết được ta thì con gái của bà sẽ chết một cách thật đau đớn trước.

Ngươi...!ngươi muốn làm gì....!
Lúc này Xài Hồ đã nhanh chóng lôi Lâm Thuần An xềnh xệch từ khuê phòng của cô ta ra đến trước sân viện, nàng ta cố gắng vùng vẫy nhưng đều vô ích, vết thương của cô ta vì ma sát dưới đất nên đã nặng càng thêm nặng, máu chảy ra để lại một khoảng dài trên đường đầy khủng khiếp.

Còn chưa kịp hồi phục tinh thần thì Lâm Thuần An đã chứng kiến cảnh mẹ mình đang hèn mọn nằm dưới chân của Hàn Lam Nguyệt mặc cho cô giẫm đạp!
Mẫu thân...!
Hai mẫu tử họ đau đớn nhìn nhau gào khóc, cảnh tượng trông thật tội nghiệp và thê lương biết bao.

Nhưng Hàn Lam Nguyệt lại như phát nộ vì điều này, họ cũng biết đau lòng cơ à?
Vậy Hạ gia người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thì sao? còn Tiểu An Vân đáng thương của cô thì sao? bọn họ đều vô tội mà, vậy tại sao họ lại phải hứng chịu nhưng đau đớn như xé nát tim gan đó chứ!
Phải, tất cả đều do những kẻ trước mắt này gây ra hết!

Có biết vì sao con gái ngươi ra nông nỗi này không?
Là ta đã giở trò khiến vết thương của cô ta biến thành như vậy đấy, và nó sẽ dần dần khiến nữa thân dư.ới của cô ta thối rửa đi và cô ta sẽ chết dần chết mòn theo thời gian!
Hàn Lam Nguyệt thẳng thừng nói ra tất cả cho ba người họ biết, nhưng cũng lời kia cũng chỉ là hù doạ hai bọn họ mà thôi, thực chất vết thương sau bảy ngày sẽ nhanh chóng tự lành lại.

Nhưng Lâm Thuần An lại tin là thật, nước mắt lại càng trực trào mà rơi xuống, cô ta nằm la liệt dưới đất vừa uất hận nhìn Hàn Lam Nguyệt xong lại đau lòng nhìn sang Hoắc thị.

Thì ra là ngươi, đồ độc ác, sao ngươi có thể ra tay tàn độc như vậy với nữ nhi của ta chứ, Khốn Khiếp.

Bà ta nghe xong liền căm phẫn mà oán trách Hàn Lam Nguyệt.

Thủ đoạn tàn độc? ta cũng chỉ là học theo hai mẫu tử nhà bà mà thôi!
Ta với nữ nhi của bà không thù không oán, vậy mà cô ta lại tìm ta gây sự, tính kế lên người ta muốn ta bị mất hết thanh danh!
Còn bà không những không khuyên ngăn mà còn dung túng cho cô ta làm ra việc sai trái, lại tìm sát thủ đến làm nhục và ám sát ta?!!!
Hàn Lam Nguyệt càng nói càng không khống chế được cảm xúc mà hét lên.

Hoắc thị nghe lời chất vấn kia thì trái tim như giật thót một cái, sắc mặt cũng sợ đến tái xanh, từ khi biết đã giết nhầm người thì Hoắc thị đã lo lắng chuyện này sẽ bị tra ra chân tướng nên ngày đêm nghĩ cách xoá sạch dấu vết liên quan đến mình, quả nhiên là vậy, bây giờ nghĩ cách cũng muộn rồi, đã lúc sáng còn mới nghe tin Sát Độc môn đã bị xoá sổ thì buổi chiều Hàn Lam Nguyệt đã tìm đến cửa!
Ta hôm nay đến cũng không có đòi hỏi gì nhiều....chỉ là muốn lấy đi hai cái đầu của các ngươi mà thôi!!!.
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 63: Tự Sát Nổi Đau Xé Lòng


Thần sắc của Hàn Lam Nguyệt càng nói càng trở nên ngoan độc, đôi mắt xinh đẹp cũng dần thâm hiểm hơn khi nhìn về mẫu tử Hoắc thị!
Nhưng trước đó ta sẽ cho hai người các ngươi cảm nhận một chút niềm vui cuối cùng!
Nói rồi Hàn Lam Nguyệt ra lệnh cho Xài Hồ khống chế Hoắc thị lại, xong lại tìm đến ba tên chăn ngựa mà cô đã sắp đặt từ trước.

Nên làm việc của các ngươi rồi
Ba tên chăn ngựa nghe thấy thì ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ và thù ghét nhào vào bắt lấy Lâm Thuần An.

Mấy tên hèn hạ các ngươi muốn làm gì nữ nhi của ta!
Hoắc thị thấy vậy thì hoảng sợ la hét.

Các ngươi...các ngươi muốn làm gì ta?
Mau cút đi cho ta, nếu không thì ta sẽ một lần nữa khiến các ngươi sống không bằng chết.

Lâm Thuần An tuy bị thương không đứng được nhưng vẫn còn rất hung hăng.

,, Chát,,
Một trong ba tên kia thẳng tay tát mạnh một cái đau điếng vào mặt của Lâm Thuần An.

Ngươi dám....!
,, Xoẹt,,
Lớp y phục mỏng manh trên người Lâm Thuần An đã bị ba tên chăn ngựa kia xé đến chỉ còn lại mỗi một chiếc yếm đào bên trong.

Áaaa....!
Không được động vào ta, không ta sẽ g.iết ch.ết các ngươi!
Ba tên kia chẳng mảy may sợ hãi vì lòng thù hận của họ đối với hai mẫu tử nhà này đã chất cao như núi.

Nếu vương phi không bảo lãnh cho họ thì họ dù chết cũng phải khiến hai mẹ con nhà này phải trả giá.

Không lâu trước đây, ba người họ đã làm việc vườn tược và chăn ngựa cho Lâm phủ.

Một hôm trong khi đang dắt ngựa cho Lâm Thuần An đi dạo trên phố thì con ngựa bỗng dưng bị thứ gì đó kí.ch thích mà phi lên khiến cho Lâm Thuần An trong lúc đó đã bị ngã từ trên lưng ngựa xuống.

Cú ngã khiến cho cô ta vô cùng mất mặt nên đã tức giận mà đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ba người đã trông coi con ngựa đó.

Sau việc đó thì cả ba người họ đều bị Lâm phu nhân lôi ra hỏi tội, vì không thuần hóa đàng hoàng và khiến cho đại tiểu thư gặp nguy hiểm nên bọn họ đã bị trừ đi lương của một năm tới.

Vì quá uất ức và bất bình nên bọn họ đã lên tiếng kêu oan và giải thích.

Vì bọn họ sau khi quay về đã kiểm tra lại con ngựa và phát hiện ở phần để chân bên phải có một vài vết đâm nhỏ, rất có thể là vì đoá bạch liên hoa bằng bạc được kết trên đôi hài của Lâm Thuần An đã gây ra, vì cánh hoa bằng bạc còn rất nhọn nên đã vô tình làm cho con ngựa bị đau nên mới phát hoảng lên như vậy.

Lâm Thuần An có sở thích treo trang sức hoa bạch liên được làm bằng bạc lên đôi hài vì cô ta cảm thấy như vậy thì mỗi bước chân của mình đều sẽ toát lên sự xinh đẹp và cao quý nhất.1
Nghe xong lời này thì Hoắc thị và Lâm Thuần An đều không tin, cho rằng bọn cùng đinh mạc hạng này đang sợ tội mà trốn tránh trách nhiệm.

.

Truyện Dị Năng
Lâm Thuần An mặt mày hung hăng, còn dám đổ lỗi cho cô? cô ta giận giữ cầm theo roi da mà tiến đến đánh bọn họ đến người chảy đầy máu.

Mặc cho họ có van xin thế nào thì cô ta cũng không chịu ngừng tay, còn bảo thêm vài người đến để đánh.

Lâm phu nhân không những không can ngăn mà còn trơ ra để cho con gái muốn làm gì thì làm, vì trong mắt bà ta ba gã kia chỉ là hạng điêu dân thấp kém cái mạng cũng chẳng đáng là bao.

Thấy được sự ích kỷ tàn độc của mẫu tử nhà này nên ba người không kềm được uất hận mà lớn tiếng nguyền rủa bà ta và Lâm Thuần An.

Cũng chính vì lời này mà đã chọc giận đến bà ta, số phận thấp cổ bé họng thì làm được gì!
Lâm phu nhân đã âm thầm cho người hại bọn họ lâm vào hoàn cảnh nhà tan cửa nát.

Cha mẹ già thì phải lang thang đi xin ăn, còn nương tử thì bị bắt đi bán vào lầu xanh, con cái cũng đem đi bán vào các phủ để làm nô tỳ, còn bọn họ thì lưu lạc khắp nơi tìm việc khuân vác, chỉ mong có thể kiếm tiền để chuộc vợ và các con ra.

Quay lại thực tại, Lâm Thuần An đã sợ hãi đến mức nước mắt nước mũi chảy xuống đầm đìa, còn Hoắc thị thì đau lòng nhìn con gái gào khóc đến khản cả họng.

Tất cả cảnh này đều được thu vào trong tầm mắt của Hàn Lam Nguyệt như một vở kịch.

Cô ngồi đó từ từ xem mẹ con họ diễn vai sướt mướt.

Tránh ra....cút đi.....!
Mẫu thân cứu con với...!
Lâm Thuần An gào góc vùng vẫy, còn ba tên kia ánh mắt chứa đầy lửa hận mà tàn bạo hành hạ cô ta.

Vương phi muốn bọn họ làm nhục Lâm Thuần An trước mặt nhiều người, tuy gớm ghiếc loại nữ nhân như Lâm Thuần An nhưng vì báo thù cho mình và thay cho vương phi thì bọn họ sẽ khiến cô ta phải chịu sự nhục nhã khốn cùng nhất!
Một trong ba tên bắt đầu động tay xé trách chiếc váy của Lâm Thuần An và đang chuẩn bị làm việc phá hủy danh tiếc của cô thì cô ta sau một hồi phản kháng và cầu cứu trong vô vọng bây giờ đã nằm im bất động.

Dưới sự chứng khiến của mẹ mình và cả những người mình ghét nhất, một người từng được người khác phải kinh nể ngước nhìn mà nay lại thảm hại đến mức còn không bằng một kỹ nữ lầu xanh.

Biết được Hàn Lam Nguyệt chắc chắn sẽ không bỏ qua cho minh, vậy thì Lâm Thuần An càng không muốn Hàn Lam Nguyệt được như ý.

Thay vì tiếp tục chịu sự nhục nhã đến tận cùng như vậy thì chi bằng chết đi cho xong!
Ánh mắt Lâm Thuần An tuyệt vọng nhìn về mẫu thân của mình.

Mẫu thân...!
Nữ nhi bất hiếu...!!!
Và sau đó kèm theo dòng suy nghĩ vĩnh biệt là một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ khoé miệng của Lâm Thuần An.

Đừng mà...!An Nhi của ta...!
Con không được làm như vậy....!huhu
Hoắc thị bị Xài Hồ giữ chặt lại nên chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn con gái bị hạ nhục đến mức phải tự sát.1
Bà ta đau đớn vật vã khi chứng kiến đứa con yêu thương của mình chết đi như vậy.

Tiếng khóc ai oán của bà ta làm cho trái tim Hàn Lam Nguyệt đau nhói, mẫu thân của Vân Nhi cũng đã từng phải chịu nổi đau xé lòng như thế đấy!.
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 64: Trả Thù


Đồ nữ nhân độc ác, sao ngươi dám làm như vậy với An Nhi của ta!
Hoắc gia chúng ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!
Hoắc thị hét lên như hóa điên sau cái chết của con gái, dù trên người vẫn đang bị thương nhưng bà ta vẫn cố giãy giụa muốn nhào đến tấn công Hàn Lam Nguyệt nhưng đều bị Xài Hồ ngăn lại.

Được...!Bổn vương phi mỏi mắt chờ mong!
Xong Hàn Lam Nguyệt nhấc cánh tay đang cầm theo trường kiếm lên từng bước tiến về phía của Hoắc thị.

Lưỡi kiếm bằng thép sắc bén nặng ghì bị cô kéo lê dưới nền tạo ra những tia lửa nho nhỏ nhưng đầy sát khí!
Đến thời khắc này mụ ta đã sợ đến cả người run rẩy.

Ngươi không thể giết ta được, dù ta có mang trọng tội thì cũng không đến lượt ngươi tự mình xử lý!
Hoắc thị dù sợ những vẫn muốn cãi cùn với Hàn Lam Nguyệt.

Lúc này quan binh bỗng từ bên ngoài kéo vào thành đoàn bao vây xung quanh hiện trường, một bên là binh lính của quan chức địa phương còn một bên là quân của Sở Bắc Dực.

Vương phi xin hãy ngừng tay...!
Vị quan kia gấp rút chạy đến trước mặt Hàn Lam Nguyệt mà quỳ xuống van xin.

Dù Lâm phu nhân có phạm phải trọng tội đi nữa thì cũng phải dao lại cho hình bộ phân xử, nếu vương phi tự mình hạ thủ sẽ khiến bản thân mình phải chịu liên luỵ đó ạ.

Xin vương phi minh xét lại....!
Vị quan kia không muốn thấy thêm một bi kịch nào sảy ra nữa, ông ta và phụ thân của Hạ An Vân từ lâu đã qua lại thân thiết, ông cũng xem Hạ An Vân như nghĩa nữ của mình mà quý trọng, khi hay tin nàng bị Hoắc thị hãm hại thì trong lòng cũng không khỏi căm phẫn.

Mặc dù cũng muốn báo thù cho Vân Nhi nhưng ông lại không muốn nhìn thấy một cô nương tốt như vương phi lại bị những chuyện như vậy làm phá hủy đi tương lai.

Hàn Lam Nguyệt không nói gì mà nhìn về phía Sở Bắc Dực.

Chàng muốn ngăn cản ta?
Cô hỏi hắn mà ánh mắt lại gợn lên một tầng nước mỏng.

Hắn nhìn thấy biểu cảm này của cô liền xót xa trong lòng, hắn không muốn nhìn cô đau lòng như vậy, nếu cô không tự tay mình trả thù cho Hạ An Vân thì e là cả đời này thâm tâm cô cũng không thể yên được.

Biết được sự cố chấp của cô nên hắn cũng chỉ có thể để cô hoàn thành ý nguyện của mình.

Ai bảo hắn lại yêu phải một đại ma đầu như cô chứ, vừa trung can nghĩa đảm lại trọng tình trọng nghĩa, khi thì dịu dàng như nước, lúc lại tàn nhẫn vô cùng!
Nàng muốn làm gì ta đều không có ý kiến!
Sở Bắc Dực nói một câu mà khiến vị quan kia đơ cả người.

Vương Gia...người
Còn Hoắc thị và lão quản gia thì đang hoảng sợ không thôi.

Nếu Vương Gia đã nói như thế thì cho dù hoàng thượng có đến thì cái mạng của bọn họ cũng không thể giành lại được.

Ta...!ta muốn đến hình ti, dù thế nào thì ta cũng là nhất phẩm phu nhân do hoàng thượng ngự phong, muốn chém muốn giết cũng là do hoàng thượng định đoạt, Các người không có quyền!
Dù có cố gắng biện giải đến đâu thì thanh kiếm của Hàn Lam Nguyệt vẫn cứ dần dần tiến đến gần cái cổ của bà ta.

Vương phi, xin hãy suy nghĩ lại đi ạ, người làm như vậy sẽ không tốt cho mình đâu
Vị quan kia nói.

Nhưng Hàn Lam Nguyệt như không nghe thấy mà đi đến trước mặt Hoắc thị.

Không...ngươi không được làm vậy...!
Nhìn nét mặt kinh hãi của bà ta càng khiến Hàn Lam Nguyệt cảm thấy hài lòng.

KHÔNG....!!!
Sau tiếng hét chói tai vang lên là một tiếng,,Xoẹt,, một đường kiếm dứt khoát chém qua yết hầu của Hoắc thị, một dòng máu đỏ tươi cũng theo đó mà chảy ra bắn hết lên y phục của Hàn Lam Nguyệt tạo thành những đốm đỏ li ti.

,, Bộp,, cái đầu với ánh mắt trợn trừng của Hoắc thị rơi xuống đất trước sự chứng kiến của bao nhiêu ánh mắt.

Lão quản gia kia thì sợ hãi mà hèn nhát nắp yên một chỗ nhìn thảm cảnh sảy ra như vậy, ông ta dù đã chạy đi báo quan nhưng tất cả đều trở nên vô dụng khi Sở Bắc Dực đến.

Ông ta bây giờ chỉ đành đau lòng và uất hận nhìn lấy thi thể của Lâm Thuần An và Hoắc thị.

Hàn Lam Nguyệt sau khi trả thù cho Hạ An Vân xong thì quay đi.

Bộ bạch y thấm đẫm máu tươi, những vệt máu cứ loan ra tựa như những đoá hoa đào nở rộ giữa trời đông gió tuyết.

Thật là một kiệt tác!
Ta làm xong việc sẽ tự đến hình ti lĩnh tội...!
Cứ như vậy, Hàn Lam Nguyệt lúc đến lẫn lúc đi đều uy nghiêm hiên ngang như thế.

Bắt ông ta lại!
Sở Bắc Dực tra lệnh cho người bắt giữ lão quản gia của Lâm phủ lại và dẫn người của mình quay về.

Các người sao lại bắt ta...mau thả ta ra.

Vị quan kia thấy vậy cũng thì không nói gì, Vương Gia làm chuyện gì cũng có lý do của mình nên ông cũng không tiện quản đến, thế nên chỉ đành ở lại Lâm phủ xem xét và thu dọn hiện trường.

Hàn Lam Nguyệt trở về thay ra bộ y phục đã dính máu kia rồi lại mang nó đến phần bia mộ vẫn còn chưa kết đất của Hạ An Vân.

Muội xem...!
Ta đã trả được thù cho muội rồi, ta đã khiến kẻ hại muội phải trả giá bằng cách đau đớn nhất!
Hôm nay ta mang đầu của kẻ thù đến để tế bái linh hồn muội
Muội hãy an nghỉ đi nhé, Vân Nhi...!
Nói lời ấy mà Hàn Lam Nguyệt lòng nhẹ đi đôi chút, nhưng nhìn đến phần mộ kia lòng cô không khỏi lại dâng lên cảm xúc bi thương.

Cô dùng chính cách mà Hoắc thị đã làm với An Vân để đáp lại bà ta, trước khi chết thì đau đớn nhìn con gái bị bức đến chết, nhìn thấy người mình yêu thương nhất ra đi trong tuyệt vọng và bất lực, điều đó thật chua chát biết bao..
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 65: Vẫn Còn Có Ta Gánh Giúp Nàng


Hàn Lam Nguyệt ngồi bên cạnh mộ phần của Hạ An Vân được một lúc thì cô mới chịu đứng lên đi về.

Lúc quay trở ra thì cô nhìn thấy Sở Bắc Dực đã đợi sẵn ở một khoảng cách đó không xa.

Cô nét mặt điềm nhiên đi đến chỗ hắn lấy một con ngựa rồi thoát người phóng lên đó với ý định sẻ tự mình đi đến hình ti để nhận xét xử.

Khi này Sở Bắc Dực từ phía sau bay lên lưng ngựa của Hàn Lam Nguyệt rồi ôm chặt cô vào lòng.

Chàng làm gì vậy?
Vậy nàng đang muốn làm gì?
Ta đến hình ti lĩnh tội!
Hàn Lam Nguyệt có chút không hiểu tên nam nhân này, những việc cô làm tuy không trái luân thường đạo lý nhưng cũng được xem là ngang tàng hơn những nữ tử bình thường.

Ấy vậy mà hắn chẳng những không ngăn cản mà còn tiếp tay cho cô, đây có phải gọi là sự nuông chiều hết mực hay không?
Nàng có tội gì sao?
Cho dù có đi chăng nữa....thì vẫn còn có ta gánh giúp nàng!
Sở Bắc Dực tay ôm Hàn Lam Nguyệt vào lòng, ánh mắt hắn kiên định như thể dù trời có sập đi nữa cũng không để cho cô phải chịu tổn thương dù chỉ là một chút.

Việc ta làm tự ta sẻ chịu trách nhiệm...!
Hàn Lam Nguyệt nghe lời nói kia của Sở Bắc Dực thì trong lòng cô bỗng chốc dâng lên chút cảm giác ấm áp mà đã từ lâu cô chữa cảm nhận được.

Dù vậy nhưng cô cũng không thể dựa dẫm vào hắn như vậy, chuyện cần đối mặt thì vẫn phải đối mặt để giải quyết.

Sở Bắc Dực là người hiểu Hàn Lam Nguyệt hơn ai hết nên khi thấy cô kiên quyết như vậy hắn cũng chỉ có thể thuận theo ý cô.

Ta đi cùng nàng.

....!
Cứ như vậy, Chiến thần vương gia cùng vương phi oai vệ cưỡi trên lưng tuấn mã đến trước cửa lớn của công đường.

Vương phi, chúng ta tin người không làm sai
Vương phi muôn năm, thế thiên hành đạo.

Giết hay lắm, độc phụ Hoắc thị là đáng chết.

Khắp nơi là tiếng reo hò của đám đông bách tính, kinh thành lẫn những gốc phố nhỏ bây giờ không ai là không biết đến án mạng Phủ Lâm tướng quân.

Chuyện vương phi thảm sát Lâm gia hiện giờ đang là chủ đề bàn tán của người dân nước Sở.

Đa số ý kiến đồng tình đều nghiêng về phía của Hàn Lam Nguyệt, nhưng một số quan lại trong triều đứng về phe của Hoắc gia thì cho rằng Vương Phi cậy thế h**p người, vô pháp vô thiên, đáng phải bị khiển trách.

Vụ việc càng trở nên nghiêm trọng khi đến tai của hoàng đế, dù là chuyện gì đi nữa thì Hàn Lam Nguyệt vẫn không nên tự mình hành quyết Hoắc thị như vậy, huống hồ bà ta còn là nhất phẩm phu nhân đương triều do hoàng đế đích thân phong hiệu, nay cô làm như vậy chẳng khác nào không nể mặt hoàng thượng.

Khi đến trước cửa của công đường, Sở Bắc Dực và Hàn Lam Nguyệt điềm nhiên bước vào bên trong.

Bên ngoài lúc này đã vây kín những binh lính hộ tống hoàng đế và những hoàng thân quốc thích khác, còn lại đều là những người dân hiếu kì kéo đến xem.

Đây quả thật là một vụ xét xử không hề nhỏ, đến cả hoàng thượng và thái hậu cũng có mặt thì sao có thể tầm thường được.

Ngồi giữa công đường là Ôn đại nhân, quan xét xử của đại hình ti, ông nổi tiếng là người công chính liêm minh, từ trước đến nay xử án chưa từng để bất cứ một ai phải chịu oan khuất gì.

Hoàng thượng và thái hậu ngồi một bên xem xét vụ việc.

Còn thái sư đương triều Hoắc Thâm là đại ca ruột của Hoắc thị thì đứng giữa công đường ra sức phẫn nộ về hành động ngang tàng độc ác của Cửu Vương phi.

Thật là oan uổng quá...!
Hoắc thái sư run run thân thể già nua quỳ xuống trước mặt hoàng thượng mà lên tiếng than khóc.

Muội muội và chất nữ của thần đều chết oan ức trong tay của vương phi, không biết ngài ấy vì cớ gì lại thảm sát Lâm gia như vậy, thần cúi mong hoàng thượng và thái hậu cho thần một câu trả lời thoả đáng để đòi lại công đạo cho thân muội, nếu không...thì thần có chết cũng không khuất phục!
Lão thái sư nói xong thì dập đầu một cái thật mạnh xuống nền đất khiến cho hoàng thượng phải đứng dậy khỏi ghế và bao nhiêu người trên công đường phải lưu tâm để ý đến.

Dù sao thì Thái sư khi xưa đã từng là người dạy dỗ hoàng thượng, để ông ta quỳ như vậy thì thật có chút không hay.

Một ngày làm thầy cả đời làm cha, một quân vương sẽ không bao giờ quên đi đạo lý này.

Thái sư tuổi đã cao...!nào mau đứng lên đi
Hoàng thượng đích thân đỡ lấy Hoắc thái sư đứng dậy và ban tọa cho ông ta.

Sở Bắc Dực lúc này vẫn ngồi một bên nhìn diễn biến của xự việc.

Hàn Lam Nguyệt cũng vậy, cô cũng chỉ thản nhiên đứng giữa công đường chờ xét xử.

,, CẠCH,,
Tiếng mộc phán đạp xuống bàn, sau đó giọng nói đầy uy nghiêm của Ôn đại nhân vang lên.

Trên chốn công đường, thiên tử phạm pháp thì cũng xử như thứ dân, ta sẽ không vì thân phận của ngươi là Cửu vương phi mà nhân nhượng.

Bị cáo Hàn Lam Nguyệt mau quỳ xuống!
Hàn Lam Nguyệt nghe vậy cũng chấp pháp mà quỳ xuống.

Tuy cô đã trả được thù cho An Vân, nhưng giết người vẫn là có tội, và trước khi đến đây cô đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với mọi thứ nên giờ phút này tâm tình cô vô cùng bình thản cho dù kết quả có như thế nào đi nữa.

Vì lý do gì mà ngươi lại ra tay sát hại Hoắc phu nhân và tiểu thư Lâm Thuần An?
Ôn đại nhân nghiêm nghị hỏi.

Vì bà ta đáng chết...!
Hàn Lam Nguyệt không nóng không lạnh đáp.

Ngông cuồng!!!
Ta hỏi lại một lần nữa, vì cớ gì ngươi lại ra tay giết người như vậy.

Bà ta âm mưu cấu kết với sát độc môn hãm hại trắc phi Hạ An Vân phải chết đi một cách oan ức, ta là đang báo thù theo cách của mình.

Cô bắt đầu thay đổi sắc mặt khi nhắc đến cái chết của Hạ An Vân, ánh mắt cô mang theo thập phần sát khí khiến cho ôn đại nhân và những người xung quanh cũng phải sởn gai ốc khi nhìn vào.

Hàn Lam Nguyệt ta đi không đổi tên ngồi không đổi họ, việc ta đã làm thì mình ta chịu ngoài ra không liên quan đến ai khác
Hàn Lam Nguyệt dõng dạc tuyên bố động cơ giết người của mình và tình nguyện chịu quy án khiến bao người phải trầm trồ bàn tán.

Thì ra là vậy, thảo nào vương phi lại đích thân xuống tay
Có ai mà không biết giữa vương phi và hai vị trắc phi có giao tình rất tốt chứ, một thê hai thiếp mà tình cảm còn khắn khích hơn cả tỷ muội ruột thịt
Phải đó, nếu là ta thì ta cũng làm vậy, có ai lại trơ mắt nhìn người thân của mình chết oan ức như vậy đâu chứ.

Thật đáng thương cho Hạ trắc phi, nàng ấy có tiếng hiền lành lương thiện, nàng từng quyên góp rất nhiều để cứu giúp dân nạn ở khắp nơi, vậy mà...!
Một Số bá quan nhỏ tiếng bàn tán với nhau.

Hạ lão gia và Hạ phu nhân có mặt ở đó nghe được những lời kia thì vừa bất bình thay con gái lại càng chua xót trong lòng.

Hạ phu nhân đưa ánh mắt dò xét nhìn Hàn Lam Nguyệt như đang muốn hỏi cô rằng lời cô nói có phải là sự thật?
Vậy ngươi có nhân chứng hay vật chứng gì để chứng minh lời mình nói là thật không?
Ôn đại nhân hỏi.

Xong Hàn Lam Nguyệt lúc này lấy từ trong tay áo ra một tờ khế ước đưa lên cho quan phán xem xét.1.
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 66: Ta Nợ Nàng Ấy Một Mạng


Tờ khế ước đẫm máu ấy được trình lên, ôn đại nhân sau khi xem xong thì nét mặt già nua khẽ biến sắc, ông nhìn về phía Hàn Lam Nguyệt đang quỳ, xong lại nhìn đến Hoắc thái sư quyền cao chức trọng kia.

Bên trong bản khế ước có ghi chép rõ ràng lại giao dịch của Hoắc thị và Sát Độc môn
Nội dung lại chính là Hoắc thị muốn tìm sát thủ đến ám sát Cửu Vương phi....!
Ngươi nói Hoắc phu nhân hãm hại Hạ trắc phi, vậy tại sao trong bản khế ước này mục tiêu lại là ngươi, Hàn Lam Nguyệt?
Ôn đại nhân nghiêm mặt hỏi.

Lời kia của ôn đại nhân hỏi đến làm cả một công đường chấn kinh, ngay cả lão thái sư kia cũng bàng hoàng khi nghĩ đến.

Trời ạ, Hoắc thị cũng thật là to gan, người của chiến thần vương gia mà cũng dám đụng đến.

Phải đó, mà vương phi có tiếng tài đức vẹn toàn, lại không phải là người dễ bị ức h**p, Haizzz....!Hoắc gia lần này e là động sai người rồi
Chưa kể đó là tội ám sát người trong hoàng thất, chính là tru vi tam tộc đấy.

Văn võ bá quan lại bắt đầu bàn luận sôi nổi hết cả lên, và cũng vô tình làm cho lão thái sư ngồi trên ghế cũng không khỏi hoang mang lo sợ.

Ông ta thân làm quan trong triều, làm sao lại không biết tính nghiêm trọng của sự việc ngày hôm nay chứ.

Bẩm đại nhân, Hạ An Vân chính là chết thay cho Hàn Lam Nguyệt ta, đời này ta nợ nàng ấy một mạng...!
Hàn Lam Nguyệt cố nén lại cảm giác bi thương trong lòng, ánh mắt phẫn nộ xen lẫn đau thương của cô khiến trái tim của Sở Bắc Dực bỗng siết lại.

Nàng bắt đầu kể ra toàn bộ những hiểu lầm lẫn ân oán giữa cô và hai mẹ con Hoắc thị từ hôm sảy ra hiềm khích ở Hoàng cung.

Sự việc đưa mọi người đi từ bất ngờ cho đến kinh ngạc.

,, Cốp,, tiếng cây trượng nện xuống nền nhà, thái hậu tức giận quát.

Đúng là to gan làm càn mà...!mau, mau điều tra rõ ràng chân tướng cho ta...!
Thái Hậu tức giận đến nỗi hít thở cũng không thông, lại dám ở dưới mí mắt của bà ức h**p cháu dâu bảo bối của bà ư! đúng là không biết trời cao đất dày...!hoàng đế thấy vậy cũng vội vàng trấn an mẫu hậu của mình
Lão thái sư kia vào lúc này cũng đã không thể ngồi yên trên ghế được nữa, trên trán cũng bắt đầu vịn ra mồ hôi lạnh.

Ông thầm chưởi rủa Hoắc thị kia sao chết đi lại để cho ông một phiền phức to thế này vậy chứ.

Ôn đại nhân, ta không có ý nghi ngờ vương phi, nhưng muội muội của ta đã chết, chứng cứ đưa ra có thiết thực hay không cũng không biết được, theo như lời của vương phi thì giữa muội muội của ta và Vương Phi đã có hiềm khích từ trước, ai biết được những chứng cứ kia....!
Hoắc thái sư lời nói kèm theo hàm ý sâu xa ngập ngừng nhìn về phía của Hàn Lam Nguyệt.

Ý của ông ta là Hàn Lam Nguyệt cho người làm giả chứng cứ để tự mình thoát tội?
Lời nói bóng gió đó của Hoắc thái sư lại tiếp tục khơi lên một làn sóng dư luận ở giữa chốn công đường, mỗi người đều có một suy nghĩ nhưng dĩ nhiên là không ai dám lộ rõ thái độ nghi ngờ đó ra ngoài.

Hoắc thái sư, ông nói như vậy là có ý gì chứ! chẳng lẽ ý của ông là...!

Thái Hậu gằn giọng nói ra từng nhưng nữa chừng thì bị hoàng đế ngăn lại.

Hoàng Thái Hậu, ôn đại nhân vẫn đang phân sử, chúng ta không nên xen vào thì hơn!
Hoàng đế đã lên tiếng như vậy thì thái hậu dù tức giận đến mấy cũng vẫn cố nhịn vào trong.

....Người cần đối chất thì cũng đã chết, lời ngươi nói là thật hay giả còn cần phải điều tra thêm
Nhưng suy cho cùng thì giết người vẫn là có tội, vì vậy bổn quan sẽ tạm giam ngươi vào đại lao, chờ sau khi điều tra ra chân tướng, bổn quan sẽ cho ngươi một kết quả hài lòng nhất.

Ôn đại nhân quả quyết tuyên bố, sau đó là hai tên lính tiến lên muốn áp giải Hàn Lam Nguyệt vào đại lao.

Khoan đã...!
Khi cô sắp bị đưa đi thì một giọng nói trầm thấp vang lên đã ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của người trong công đường, trong lòng ai nấy đều biết chắc rằng một khi vương gia đã can thiệp vào chuyện gì thì nhất định chuyện ấy không là chuyện lớn thì cũng là chuyện siêu to khổng lồ mà thôi.

,, Vương Gia cuối cùng cũng lên tiếng rồi,,
,, Lần này lại có kịch hay để xem rồi.

,, Ta đã nói rồi mà, ngài ấy làm sao có thể để vương phi bị ức h**p được! ,,
Một có người xì xầm bàn tán.

Chẳng hay vương gia còn có chuyện gì sao?
Ôn đại nhân hỏi.

Mang người vào đây.

Sau mệnh lệnh, Tiêu Tấn kéo theo lão quản gia của Lâm phủ đi vào, xong lại đạp một phát để ông ta quỳ xuống giữa công đường, sau đó lại mang lên một khay dày cộm những giấy tờ chứng từ gì đó.

Người này là ai? còn cả những sổ sách chứng từ này nữa?
Ôn đại nhân thắc mắc hỏi.

Không phải xem rồi thì sẽ hiểu sao?
Sở Bắc Dực nói, sau đó một lính sai đã mang đống sổ sách ấy lên cho Ôn đại nhân và đồng thời sắc mặt của lão quản gia kia cũng đã tái dần đi trông thấy..
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 67: Trễ Một Bước Cũng Là Trễ Cả Đời


Bên trong đó là danh sách những lần giao dịch buôn bán nha phiến và tham ô hối lộ của Hoắc thị và những quan viên khác, và đương nhiên người đứng sau không ai khác ngoài Hoắc Thâm, Hoắc thái sư!
Nhìn đến những dòng ghi chép ấy khiến Ôn đại nhân không khỏi bàng hoàng và thất vọng mà nhìn về phía Hoắc thái sư.

Ta nghĩ là ngoài những người trong hoàng thất và Hoắc thái sư đây thì ông nên cho những người khác lui xuống hết đi
Giọng nói nghiêm nghị của Sở Bắc Dực lại vang lên.

Xong ai nấy cũng đều lấy làm lạ với lời kia của cửu vương gia.

Đây là muốn xử ép để giúp vương phi thoát tội ư, nên mới muốn những người khác tránh mặt?
Dù là rất muốn ở lại để biết được diễn biến tiếp theo nhưng tất cả đều đã bị đuổi ra ngoài ngoại trừ thái hậu và hoàng thượng, những người trong hoàng thất nội bộ.

Không biết đã qua bao lâu, Diệp Liên Hoa rốt cuộc cũng đã tỉnh lại.

Từ khi nàng bị đánh ngất thì đã luôn ở trong phủ, khi tỉnh lại chỉ thấy hầu nữ thân cận và Thất Công Chúa Chu Ngân Sa ở bên cạnh.

Cô thân thể yếu ớt vô lực mà gắng gượng ngồi dậy, đôi mắt vẫn còn ửng đỏ và sưng tấy lên vì khóc quá nhiều.

Cô tỉnh rồi sao, nào ta đỡ cô
Chu Ngân Sa và nha hoàn vội vàng đi đến bên cạnh Diệp Liên Hoa.

Cô cảm thấy cơ thể sao rồi, trông cô tiều tụy quá, hay ta mời đại phu cho cô nhé
Lúc này Chu Trọng Sinh ngồi bên ngoài nghe được động tĩnh cũng vội vàng gõ cửa muốn đi vào.

Sau khi Chu Ngân Sa chỉnh lại y phục của Diệp Liên Hoa xong thì mới ra hiệu cho nha hoàng mở cửa.

Nàng sao rồi?
Chu Trọng Sinh hỏi.

Nhưng Diệp Liên Hoa lúc này chỉ nhớ đến chuyện của Hạ An Vân và Hàn Lam Nguyệt.

Câu đầu tiên mở miệng cũng là hỏi đến Hàn Lam Nguyệt.

Nguyệt tỷ tỷ đang ở đâu?
Tỷ ấy có phải đã đi trả thù cho Vân Nhi không
Ánh mắt Diệp Liên Hoa lại ngập nước nhìn lấy Chu Ngân Sa mà hỏi.

Hàn Lam Nguyệt cô ấy...!
Chu Ngân Sa không biết làm sao để nói cho Diệp Liên Hoa biết rằng Hàn Lam Nguyệt vì phạm tội giết người nên đã bị bắt giam vào đại lao.

Tỷ ấy làm sao...!có phải tỷ ấy đã gặp chuyện gì rồi không?
Không được...!như vậy không được
Tỷ ấy gặp nguy hiểm...!ta muốn đi gặp tỷ ấy
Nói xong Diệp Liên Hoa không đợi được câu trả lời của bọn họ thì đã vội vàng bước xuống khỏi giường mặc kệ sự ngăn cản của Chu Ngân Sa và nha hoàn mà loạn choạng chạy ra phía cửa.

Nàng không được đi...!
Chu Trọng Sinh đứng ra cản cô lại.

Không...!ta phải đi
Nói xong cô tránh né sự ngăn cản của Chu Trọng Sinh mà muốn chạy ra ngoài, nhưng chân còn chưa bước ra khỏi cửa thì đã bị người ta kéo lại vào trong.

Thân thể đã nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế của Diệp Liên Hoa làm sao có sức chống lại một nam nhân to khỏe như Chu Trọng Sinh chứ.

Thất lễ rồi...!
Thế là mặc cho cô giãy giụa, Chu trọng Sinh mạnh mẽ ôm lấy người của Diệp Liên Hoa bế cô vào bên trong và hạ lệnh đóng cửa lại.

Ngài làm gì vậy...!mau thả ta ra...!
Diệp Liên Hoa chẳng chút kiêng nể thân phận vương tử của Chu Trọng Sinh mà quát lên với hắn.

Vậy mà hắn một chút tức giận cũng không có, ngược lại còn nhẹ đặt cô xuống giường, sau đó thì nhẹ nhàng trấn an cô.

Vương phi đã có vương gia bên cạnh bảo vệ thị nhất định sẽ không gặp nguy hiểm
Còn nàng...!nếu ngoan ngoãn nghe lời, ăn chút gì đó và nghỉ ngơi thật tốt thì ta sẽ để nàng đi gặp vương phi...có được không?
Chu Trọng Sinh bình tĩnh đàm phán với nữ tử cứng đầu trước mặt.

.

Tỷ ấy thật sự không sao?....!

Đúng vậy...!
Diệp Liên Hoa nhìn vào đôi mắt kiêng định của Chu Trọng Sinh thì cuối cùng cũng cảm nhận được sự đáng tin cậy trong đó, nàng cuối cùng cũng tìm được một chút an lòng sau bao ngày trải qua giông bão.

Chu Ngân Sa thấy vậy cũng bớt lo lắng.

Xong sau đó người hầu nhanh chóng mang thức ăn lên, ba người cùng nhau dùng cơm, xong thì Chu Trọng Sinh ngồi nhìn Diệp Liên Hoa uống hết chén thuốc rồi mới an tâm trở về phòng của mình.1
Chu Ngân Sa thì ở lại cùng Diệp Liên Hoa để chăm sóc nàng ấy.

- -----Phòng Chu Trọng Sinh.

Ta đã tìm được nàng rồi...!
Vẫn là nữ tử cứng đầu không chút thay đổi
Chu Trọng Sinh cầm trong tay mãnh ngọc bội trông có vẻ đã cũ kỹ mà mỉm cười đến yêu đời, nhưng sau đó lại là một vẻ mặt tiếc nuối.

Nhưng ta đã trễ một bước rồi...!cũng là trễ cả đời với nàng...Liên Hoa! 1
Chu Trọng Sinh nhắm chặt đôi mắt, cúi đầu hôn nhẹ lên mảnh bạch ngọc ấy một cái, xong lại vô cùng trân quý mà cất vào bên trong người mình..
 
Ảnh Hậu Xuyên Không, Vương Phi Thật Uy Vũ
Chương 68: Diệp Liên Hoa Nổi Giận


Ngày hôm sau.
Hàn Lam Nguyệt đang ngồi yên lặng bên trong một nhà lao, Sở Bắc Dực cũng an tĩnh mà ngồi uống trà ở bên cạnh.
Tuy nói là bị giam vào nhà lao nhưng Hàn Lam Nguyệt lại không hề giống như một phạm nhân, những binh lính và quan sai từ phẩm cấp nhỏ nhất cho đến lớn như những tướng quân cũng đều tỏ ra cung kính đối với cô.
Chu đáo đến mức chốc chốc lại chạy đến hỏi xem cô có cần gì, hoặc cảm thấy không thoải mái không, chỉ cần cô nói thì bọn họ lập tức sẽ làm cho cô.
Nhưng bọn họ không phải bởi vì cô là người của cửu vương gia mà tôn trọng, thứ khiến bọn họ nể phục ở Vương phi chính là phong thái anh dũng đến kiêu ngạo, dù bị nhốt vào ngục thì tiếng kêu than, hoảng sợ cũng không có
Thật là một nữ tử trung can nghĩa đảm, vì nước vì dân, là một trong số ít những người dám chống lại cái ác mà không màng đến hậu quả là sẽ liên luỵ đến bản thân.
Huống hồ nàng còn một nữ nhân, đám nam nhân bọn hắn tuy nắm trong tay thiên binh vạn mã nhưng cũng chưa chắc dám làm như vậy, vì quốc pháp, vì sợ làm liên luỵ đến người thân, nên chỉ có thể hèn nhát mà nhắm mắt làm ngơ những việc làm dơ bẩn của đám quan lại trong triều.
Chàng không trách ta?
Hàn Lam Nguyệt hỏi.
Sao ta lại trách nàng?
Sở Bắc Dực hỏi lại, câu hỏi khiến Hàn Lam Nguyệt có chút không biết nên trả lời thế nào.
Ta thân là Vương phi của một nước nhưng lại không làm theo quốc pháp, không giữ được chuẩn mực, có thể sẽ khiến chàng bị người người chỉ trích.!
Hàn Lam Nguyệt nói rất đúng, Sở Bắc Dực là một trong những vị hoàng tử chính trực nhất, từ khi còn làm thống soái ở biên cương hắn đã vô cùng nổi tiếng với sự kỷ luật và nguyên tắc chấp pháp, nhưng cô thân là thê tử của hắn lại phá vỡ kỷ cương làm ra chuyện xem thường vương pháp như vậy, bây giờ nghĩ lại thì cô cảm thấy mình đang có chút ích kỷ.
Chỉ nghĩ đến việc trả thù, và nghĩ rằng bản thân đứng ra nhận hết mọi tội lỗi thì sẽ không làm liên luỵ đến ai.
Nhưng cô đã quên rằng, nếu Sở Bắc Dực đứng ra bảo vệ cô thì sẽ khiến rất nhiều người không phục vì nghĩ rằng hắn đang bao che cho hành vi phạm pháp của cô, còn nếu hắn không làm gì thì cũng bị điều tiếng không tốt, bởi lẽ hắn và nàng là đã là phu thê kết tóc, nếu trơ mất nhìn nàng bị xử tội thì thật quá vô tình vô nghĩa rồi đi.

Luật pháp được đặt ra là để trị an muôn dân, nhưng nếu những luật lệ đó khiến lòng dân không phục thì đó không còn là quốc pháp chuẩn mực nữa rồi.

Sở Bắc Dực vừa nói rồi bỏ chén trà trên tay xuống, hắn từ từ đứng lên rồi đi đến trước mặt của Hàn Lam Nguyệt.
Nàng không làm sai, nên cũng đừng tự trách nữa.

Sở Bắc Dực ngồi khụy một chân xuống trước mặt Hàn Lam Nguyệt, rồi sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, hắn biết rằng cô đang tự trách mình, càng buồn vì chuyện của Hạ An Vân, hắn thật không muốn nhìn thấy cô như vậy.
Nàng đã là thê tử của Sở Bắc Dực này rồi thì bổn vương sẽ không để nàng phải chịu thêm ấm ức nào nữa,,nàng tin ta chứ?,,
Thời khắc này, Sở Bắc Dực dường như đã không còn là một chiến thần cao ngạo nữa, mà chỉ đơn giản như một đấng lan quân đang dịu dàng an ủi nương tử của mình.
Hàn Lam Nguyệt lần đầu tiên nhìn thấy một Sở Bắc Dực như vậy thì có chút không ngờ, nhưng bỏ qua điều bất ngờ ấy thì những lúc yếu lòng như bây giờ nghe được những lời an ủi kia trong lòng cô cũng mềm đi đôi chút, sự cứng rắn và sức chịu đựng cuối cùng cũng bị Sở Bắc Dực công phá.
Ừm
Hàn Lam Nguyệt nhẹ gật đầu.
Phu thê bọn họ chưa bao giờ nhẹ nhàng như lúc này, cứ như vậy Hàn Lam Nguyệt thả lỏng bản thân, tạm buông bỏ những phiền muộn mà tựa vào lòng của Sở Bắc Dực, cảm giác an tâm này thật hiếm khi cảm nhận được, nên cô tham lam muốn thời khắc này kéo dài thêm một chút.
Hàn Lam Nguyệt bắt đầu mệt mỏi khép mi lại, cứ như vậy, cô miên mang chìm trong những suy nghĩ mà thiếp đi lúc nào không hay.
--------
Hức,, hức
Tiếng khóc thút thít của một nữ tử vang lên bên tai làm cho Hàn Lam Nguyệt giật mình tỉnh giấc.
Cô quay sang nhìn thì thấy Diệp Liên Hoa đang sụt sùi đưa tay quẹt quẹt nước mắt, dáng vẻ thật giống một hài tử thích khóc nhè mà.

Tỷ tỷ...!
Diệp Liên Hoa kêu lên hai tiếng tỷ tỷ rồi nấc nghẹn.
Sao lại khóc rồi?
Hức...!
Buổi chiều khi được Chu Trọng Sinh đưa đến đại lao thăm Hàn Lam Nguyệt, vừa bước vào thì cô đã bật khóc.
Diệp Liên Hoa nhìn thấy Hàn Lam Nguyệt đang nằm trên một chiếc giường gỗ thô cứng, thân thể thì gầy gò như đã mấy ngày rồi chưa được ăn gì, sắc mặt thì xanh xao tái nhợt đi, thiết nghĩ mấy ngày qua cô đã chịu khổ không ít rồi.

Thế mà nói là có vương gia thì tỷ sẽ không sao, đúng là tên lừa đảo mà

Diệp Liên Hoa tức giận mắng ai đó.
Ai mà to gan dám lừa đảo muội thế
Thấy Hàn Lam Nguyệt đã tỉnh, Diệp Liên Hoa vội đỡ lấy cô ngồi dậy.
Tỷ có đói không ? muội có chuẩn bị rất nhiều món mà tỷ thích nè, đợi một chút nhé, muội sẻ mang lên ngay
Không đợi người ta trả lời, xong cô lại lay hoay lấy thức ăn mình đã chuẩn bị rồi bày biện lên bàn, vừa làm cô vừa bực dọc mà lầm bầm trách mắng gì đó.

Lúc này bên ngoài có một tiểu binh đi vào bẩm báo, nhưng lời chưa kịp nói thì...
,, Bon~~~,,
Cái mũ sắt trên đầu hắn bị Diệp Liên Hoa cầm một cái mui xới cơm gõ mạnh một cái.

Tiếng vang từ cái mũ còn chưa hết thì đã nghe thấy tiếng quát mắng.
Các ngươi cũng to gan lắm, nhân lúc người khác sa cơ mà bạc đãi họ, các ngươi đã quên là vương phi đã làm gì cho nước nhà hay sao? còn dám bỏ đói tỷ ấy ư ?
,, Bon ,,
Mới có mấy ngày mà người chỉ còn da bọc xương, giường còn cứng như vậy làm sao mà nằm hả, các người là đồ không có lương tâm
,, Bon,,
Cứ mỗi câu trách mắng thì Diệp Liên Hoa lại gõ một cái, bị tấn công như vậy tên lính chỉ biết nắp vào một góc tường mà cầu cứu vương phi.

Vương phi ơi, cứu tiểu nhân a
Ngươi còn dám kêu cứu ?

Hàn Lam Nguyệt ngồi trên giường nhìn Diệp Liên Hoa điềm đạm ngày nào thế mà hôm nay lại đanh đá đuổi đánh tên lính chạy khắp nơi thì chợt phì cười.
Ốm là do cô mấy ngày qua không có tâm trạng nên không muốn ăn gì, ban đầu giường được trải nệm nhưng do y phục có nhiều lớp rất nóng nên cô đã kêu người mang đi.

Thật không ngờ lại khiến cho Diệp Liên Hoa hiểu lầm.

Muội đừng đánh nữa, sẽ chết người đấy!
Lúc này Sở Bắc Dực cùng Chu Trọng Sinh từ bên ngoài đi vào.
Như nhìn thấy được nguồn sống, tên lính bình thường thấy vương gia như thấy quỷ sống mà hôm nay lại vội chạy tới nắp vào phía sau của Sở Bắc Dực.
Vương Gia, cứu mạng a~
Diệp Liên Hoa thấy tình hình như vậy cũng không đánh nữa mà liếc xéo Sở Bắc Dực và Chu Trọng Sinh một cái, hành lễ cũng không thèm mà đi đến ngồi cạnh Hàn Lam Nguyệt.
Đúng là không có phép tắc, nàng ta là bị vương phi như nàng chiều hư rồi đấy
Sở Bắc Dực nhìn Hàn Lam Nguyệt nói.
 
Back
Top Bottom