Ngôn Tình Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều

Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều
Chương 142: 142: Hôn Lễ Bất Ngờ


Trước mặt Vũ Minh Nguyệt là một sảnh lớn trang trí đầy hoa tươi bắt mắt, những dải ruy băng nhẹ nhàng và tinh tế, lối đi dẫn vào khuôn viên còn được trải thảm đỏ đầy sự sang trọng.

Nhưng điều khiến cô cảm động đến bật khóc không phải chỉ có như vậy, mà chính là những bức ảnh của hai người được đặt dọc theo lối đi vào,
Đây là lễ cưới, chứ không phải tiệc chúc mừng như cô đã nghĩ, làm sao mà anh có thể cho cô một bất ngờ lớn như vậy chứ.

Toàn bộ hình ảnh được sử dụng chính là ảnh quảng cáo mà anh nói vào ba tháng trước, hoá ra cô đã đoán đúng, bởi đó là một bộ ảnh cưới.
“Tư Duệ, anh…” Vũ Minh Nguyệt nghẹn ngào, nhưng khi cô quay lại thì Âu Dương Tư Duệ đã biến mất từ lúc nào, mà người đón tiếp cô là mẹ Lạc Ninh Hinh và Âu Dương Ninh Tâm.

“Dì, Ninh Tâm, hai người sao lại ở đây vậy ạ?”
Âu Dương Ninh Tâm phì cười.

“Đương nhiên là đến tham gia hôn lễ của anh chị rồi! Chị Minh Nguyệt, giờ chị còn cần hai việc nữa để được đi vào trong, anh trai em đã ký rồi, chị ký ở bên đây nhé!” Vừa nói, cô ấy vừa lấy ra một văn bản, rồi đưa nó cho Vũ Minh Nguyệt.
“Đây là giấy đăng ký kết hôn?” Cô ngạc nhiên kêu lên, không nghĩ đến là anh đã làm đến mức này luôn rồi.
“Vâng, anh hai em đã chuẩn bị xong cả rồi, chỉ cần cô dâu nữa là hoàn thành!” Âu Dương Ninh Tâm gật đầu như gà mổ thóc đáp.
Vũ Minh Nguyệt hiện tại cũng không cần phải nói nhiều nữa, cô đưa tay nhận lấy bút từ Âu Dương Ninh Tâm, động tác thuần thục ký tên lên giấy mà không một chút chần chừ.
“Thủ tục xong rồi thì bây giờ đến lúc trở thành cô dâu xinh đẹp nhất ngày hôm nay rồi!” Mẹ Lạc Ninh Hinh bấy giờ mới mỉm cười lên tiếng, bà ấy cầm trên tay một chiếc khăn voan màu trắng, cẩn thận đội nó lên đầu cho Vũ Minh Nguyệt.

“Váy cưới này quả nhiên hợp với Minh Nguyệt của chúng ta, thật hoàn hảo khi con là người mặc nó!”
“Dạ!” Vũ Minh Nguyệt lúc này cũng đã nhận ra, chiếc váy mà cô đang mặc chính là váy cưới do mẹ chồng thiết kế, toàn bộ kế hoạch đều do Âu Dương Tư Duệ chuẩn bị, thảo nào thái độ của Điềm Tâm khi cô hỏi về chiếc váy rất kỳ lạ, hoá ra cô ấy đã bị anh mua chuộc.

Tất cả mọi người đều biết, chỉ có cô là không.
Sau khi mẹ Lạc Ninh Hinh giúp Vũ Minh Nguyệt đội khăn voan và vương miện cô dâu lên, bà ấy nói.

“Ba con đang chờ đấy, mau đi nhanh thôi!”
Ba Lục Thần Vũ lúc này cũng đã xuất hiện, ông ấy trìu mến nhìn con gái, giọng đầy yêu thương.

“Minh Nguyệt, con hôm nay thật là xinh đẹp!”
“Cảm ơn ba!” Vũ Minh Nguyệt xúc động oà khóc, nước mắt lại không ngừng rơi xuống nhưng đây là nước mắt của hạnh phúc.
“Đừng khóc, con gái của ba hôm nay là nhân vật chính mà, mặt mày lem luốc thì không đẹp chút nào!” Ba Lục Thần Vũ giúp cô lau nước mắt.
Vũ Minh Nguyệt khoác tay ba đi vào lễ đường, cô lúc này mới nhận ra, những người thân và bạn bè đều đã có mặt ở đây, mọi người là đến để chúc phúc cho cô và anh.

Thời gian qua mọi người đều giấu cô, âm thầm chuẩn bị một hôn lễ ở trong mơ thế này.
“Chị ơi, hoa cưới ở đây này!” Lục Tư Yên lúc này từ trong đám đông chạy ra đến, cô bé đưa bó hoa cưới màu đỏ cho cô.
“Cảm ơn Tư Yên!” Vũ Minh Nguyệt vui vẻ nhận lấy hoa từ tay cô bé.
Rất nhanh, Vũ Minh Nguyệt đã được đưa đến sân khấu, Âu Dương Tư Duệ không biết từ lúc nào đã đứng trên cao, anh mỉm cười nhìn cô đầy dịu dàng.

Khoảnh khắc này thật ngọt ngào, bởi vì trong mắt của hai người chỉ còn thấy hình ảnh của đối phương mà thôi.
Ba Lục Thần Vũ cầm tay con gái, ông ấy nhẹ nhàng trao lại cho Âu Dương Tư Duệ.

“Giờ ba trao con gái bảo bối của ba lại cho con, vì ba tin tưởng con sẽ cho con bé một cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng nếu sau này con dám bắt nạt con gái bé bỏng của ba, thì ba nhất định sẽ cho con một trận!”
“Vâng, con sẽ không để ba phải thất vọng đâu ạ!” Anh kiên định nhìn ông ấy trả lời.
“…”
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, vị chủ trì bắt đầu lên trên bục cao làm chủ hôn cho họ, ông ấy dõng dạc lên tiếng.

”Chú rể Âu Dương Tư Duệ, cậu có đồng ý lấy cô dâu Vũ Minh Nguyệt đây làm vợ, hứa sẽ yêu thương cô ấy suốt đời, dù cho ốm đau hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo khó đều không rời không bỏ?”
“Tôi đồng ý!” Chờ ông ấy vừa dứt lời, anh đã vội vàng đáp.

“Vậy cô dâu…”
“Không cần đâu ạ, vì những điều đó với Minh Nguyệt chẳng là gì cả!”
Ngày khi chủ hôn còn đang muốn hỏi Vũ Minh Nguyệt, thì Âu Dương Tư Duệ đã ngắt lời, vì với anh điều này không cần thiết.

Vũ Minh Nguyệt của anh không cần phải hứa gì cả, bởi vì cô đã dùng hành động để chứng minh từ lâu rồi, dù anh có bệnh đau thế nào đi nữa, cô cũng chưa từng rời bỏ anh.
“Vâng, vậy thì bây giờ mời cô dâu và chú rể trao nhẫn cưới!” Vị chủ hôn bất lực với sự bá đạo của anh, ông ấy đành phải để hai người trao nhẫn cho nhau.
Từ bên trong dàn khách mời, hai đứa trẻ một trai một gái chừng ba tuổi lon ton cầm hộp nhẫn đính hôn chạy lên.

Bé trai là con của Vũ Minh Nhật và Lam Tiểu Nhã, hai người đã kết hôn vào bốn năm trước và sinh ra cậu nhóc đáng yêu này.

Còn bé gái là con của Âu Dương Ninh Tâm, cô bé là do sự tính toán của người ba mà đến được với thế giới này.
Âu Dương Tư Duệ nhận lấy nhẫn cưới từ bọn trẻ, anh cẩn thận đeo nó lên tay cho Vũ Minh Nguyệt.

Cặp nhẫn này do chính bản thân anh chế tác, vì vậy trên thế giới sẽ không có đôi thứ hai, hình ảnh vô cực mà anh khắc phía bên trong, cũng muốn nói lên rằng tình yêu anh dành cho cô là vô tận và không có bất kỳ giới hạn nào.
Khi Vũ Minh Nguyệt vừa đeo nhẫn lên ngón áp út cho Âu Dương Tư Duệ, bên dưới mọi người đồng loạt hô to.
“Hôn đi!”
“Hôn đi!”
“Hôn đi!”
Vũ Minh Nguyệt nhìn mọi người bật cười, cô lại quay sang dịu dàng nhìn anh.

“Tư Duệ, em thật sự rất hạnh phúc! Cuối cùng em cũng đã kết hôn với người mình yêu rồi, trong một ngày liền em có thể hoàn thành cả hai nguyện vọng, mà ở bên anh chính là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời em!”
“Sao lại khóc nữa rồi? Minh Nguyệt của anh hôm nay là người hạnh phúc nhất thế gian kia mà!” Âu Dương Tư Duệ xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Anh cũng yêu em, Minh Nguyệt là cũng là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời anh!”
Lời cũng đã nói xong, anh nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên môi cô.

Đây chắc chắn là nụ hôn đẹp nhất cuộc đời hai người, nụ hôn minh chứng vì hai người đã chính thức thuộc về nhau, còn có cả sự chứng kiến của hai bên gia đình và bạn bè.
Kết thúc lễ cưới, Vũ Minh Nguyệt cầm hoa tươi đứng xoay người lại, bây giờ đã đến phần quan trọng mà mọi cô gái đều háo hức mong chờ, bắt hoa cưới.
“Mọi người đã chuẩn bị xong chưa, mình ném hoa bây giờ nha!” Vũ Minh Nguyệt thích thú nói lớn, cô còn ngoảnh đầu lại xem thử mọi người đã vào vị trí hay chưa.

“Một, hai, ba!” Sau ba tiếng đến chậm rãi của cô, thì bó hoa hồng xinh đẹp đã bị tung lên cao.
Những cô gái phía sau bắt đầu nháo nhào cả lên, ai cũng mong muốn bắt được nó, để có thể là người tiếp theo lên xe hoa.
“Bộp.” Bó hoa vậy mà rơi vào tay của Âu Dương Ninh Tâm, cô ngơ ngác nhìn mọi người, bởi vì thật ra cô cũng đâu muốn bắt hoa cưới.
Vũ Minh Nguyệt giống như đã đạt được mục đích, cô nắm Tây Âu Dương Tư Duệ kéo đi.

“Chồng ơi, mau đi thôi, không phải anh đã nói sẽ đưa em đi hưởng tuần trăng mật hay sao?”
“Ừm, anh sẽ đưa em đi! Nhưng trước đó, chúng ta phải đến vào phòng tân hôn đã!” Không kịp cho cô hiểu gì, anh đã bế bổng cô lên.

Hai người cứ như thế mà rời khỏi lễ cưới.1.
 
Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều
Chương 143: 143: Tân Hôn


Âu Dương Tư Duệ sớm đã cho người chuẩn bị một phòng lớn ở khách sạn, cũng là nơi tân hôn cho hai người.

Căn phòng được trang trí hết sức lãng mạn, có nến và hoa tươi trải khắp phòng, mùi hương của nến thơm lan tỏa rất dễ chịu.
Vũ Minh Nguyệt nhìn sự bày trí ở đây rất thích, hoàn toàn là theo phong cách của cô, anh quả nhiên đã rất tỉ mỉ cho hôn lễ bất ngờ này.

Cô vui vẻ nằm lên giường, còn thích thú lăn qua lăn lại vài vòng.

“Vậy kể từ hôm nay em đã là phụ nữ có chồng rồi, thời gian độc thân tự do đã chấm dứt!”
Âu Dương Tư Duệ nghe xong chỉ biết cười trừ, anh nằm xuống bên cạnh, khẽ choàng tay ôm lấy eo cô kéo lại gần.

“Làm sao, đừng nói với anh là em hối hận rồi đấy!”
“Ai nói em hối hận chứ, em mong kết hôn còn không kịp đây!” Vũ Minh Nguyệt bĩu môi đáp, cô cũng chủ động nhào vào lòng anh nũng nịu.

“Chồng ơi, anh đang phí thời gian đấy, còn không nhanh lên thì thời gian tân hôn sắp trôi qua mất rồi!”
Câu nói của cô lập tức nhắc nhở Âu Dương Tư Duệ, anh hiện tại không thể chờ thêm nữa, liền cúi xuống hôn lên môi cô, động tác của anh có hơi cuồng nhiệt chỉ chốc lát liền khiến cánh môi cô tê rần cả lên.

đ** l*** **t *t của anh lướt nhẹ trên cánh môi cô, chầm chậm mà c*n m*t.
Để tăng thêm sự k*ch th*ch, Âu Dương Tư Duệ cầm lấy ly rượu vang đã chuẩn bị trước đó uống cạn, anh giữ rượu ở trong khoang miệng rồi lại hôn Vũ Minh Nguyệt để truyền rượu bên trong sang cho cô.
Vũ Minh Nguyệt hai mắt nhắm nghiền, cô đưa tay câu lấy vai anh, cũng thuần thục mà đáp trả lại nụ hôn kia.

Cô chủ động hơn, dùng lưỡi tách ra răng môi của anh mà tiến vào trong, khoảng miệng của anh phút chốc đã bị cô lấp đầy, mỗi một ngóc ngách đều được cô càng quét mãnh liệt.
Hơi thở, nhịp tim và cả cơ thể của hai người giờ phút này tựa như hoà làm một.

Đối phương hiện tại đang muốn cái gì, thì người còn lại dường như cảm nhận được hết tất cả.
“Ha…” Mất một lúc lâu hai người mới chịu tách ra khỏi môi của đối phương, ở giữa vẫn còn lưu lại một sợi chỉ bạc mảnh kéo dài, mà Vũ Minh Nguyệt ánh mắt lúc này đã trở nên mơ hồ.
d*c v*ng ở trong người lâu ngày dồn nén đã đến lúc bộc phát, hai người lúc nào cũng chỉ dừng lại ở mức độ bên ngoài, nhưng hôm nay họ đã chính thức ở bên nhau.

Kết hôn rồi, vậy thì lời hứa với người lớn đã được thực hiện, hai người không cần dè dặt giữa chừng nữa.
“Minh Nguyệt, hôm nay em thật xinh đẹp!” Âu Dương Tư Duệ trầm mê nhìn cô nói, bàn tay to lớn không nhịn được mà xoa xoa khuôn mặt non mềm của cô.
Vũ Minh Nguyệt ngại ngùng, cô nũng nịu dụi dụi vào tay anh thỏ thẻ.

“Em có lúc nào không xinh đẹp chứ?”
“Đúng vậy, chỉ là hôm nay em đặc biệt xinh đẹp hơn thôi!” Anh mỉm cười.

“Bởi vì hôm nay em chính thức là vợ của anh rồi!”
Âu Dương Tư Duệ cẩn thận tháo khăn voan và vương miện trên đầu Vũ Minh Nguyệt, sau đó lại từ từ kéo khoá váy sau lưng cô xuống, tấm lưng mịn màng của cô vì vậy mà lại lộ ra trước mặt anh.

Tiếp đến anh lại kéo trễ vai áo của cô, một phần b** ng*c trắng nõn cũng dần hiện ra, cơ thể cô không hề có một phần khuyết điểm nào.

Êm ái như bông, lại còn mềm mại như tơ lụa, anh thật không còn gì để diễn tả về cô ngay lúc này.
Hai người cũng không phải lần đầu tiếp xúc thân mật với nhau, Vũ Minh Nguyệt sớm đã không còn thấy ngại ngùng khi lộ ra thân thể trước mặt anh.
“Ah…ưm…” Ngay vài giây sau đó, Âu Dương Tư Duệ đã đến gần, anh liền không chờ nổi mà hôn lên cổ cô để đánh dấu, vẫn là dấu vết màu đỏ quen thuộc khiến cô không nhịn được mà phát ra vài âm thanh nỉ non.
Vũ Minh Nguyệt cơ thể bị k*ch th*ch mà co lại, cô đưa tay lên che miệng để ngăn bản thân phát ra những âm thanh d*c v*ng kia.

Khuôn mặt cô bây giờ đã đỏ như quả cà chua, cũng không biết là do cô cảm thấy xấu hổ hay là do rượu ban nãy.

Rất nhanh những ngón tay thon dài của Âu Dương Tư Duệ đã di chuyển xuống bên dưới, với sự linh hoạt của từng cử động, chẳng mấy mà anh đã khiến Vũ Minh Nguyệt cảm thấy sướng rơn cả người, bên dưới không ngừng tiết ra chất lỏng ấm nóng.
“Ah…Tư Duệ…” Cô ưỡn cong cơ thể, miệng lại thều thào gọi tên anh.
Một màn dạo đầu đã khiến Vũ Minh Nguyệt lã người, cô nằm ở trong lồng ngực anh thở mạnh, cảm giác hưng phấn vẫn cứ thế len lỏi trong tâm trí.
Âu Dương Tư Duệ lại một lần nữa đè cô xuống giường, anh đưa tay cởi tây trang của mình xuống, đôi mắt phảng phất ngọn lửa d*c v*ng nhìn vào cơ thể đầy đặn của cô không rời.

Anh cũng không thể hiểu, mấy năm qua anh đã làm thế nào để ngăn thú tính trong người trỗi dậy.
“Ah, cái đó…” Lúc Vũ Minh Nguyệt dần lấy lại lý trí, cô cảm nhận được bên dưới của mình đã bị cậu bé của anh chạm vào, cảm giác nóng khiến cô cảm thấy cực kỳ lạ lẫm.
"Minh Nguyệt, lần này anh sẽ không dừng lại giữa chừng nữa đâu!" Âu Dương Tư Duệ nhẹ hôn lên trán cô, vật nhỏ cứng cáp bên dưới cũng bắt đầu đi chuyển, vì là lần đầu tiên nên anh đã bắt đầu bằng một cách chậm rãi mà không cho vào bên trong.
Vũ Minh Nguyệt cả người căng chặt, cô căng thẳng đến mức không dám thở mạnh vì không biết tiếp đến chuyện gì sẽ xảy ra, có đau đớn giống như cô nghĩ hay không.

"Tư Duệ, em có chút lo lắng!"
"Không sao cả, em đừng căng thẳng!" Âu Dương Tư Duệ lại vuốt nhẹ tóc cô để trấn an.

Tiếp theo đó chuyện gì đến cũng sẽ đến, vật nhỏ của anh từ từ tiến vào bên trong cô, dù đã nhẹ nhàng hết mức thì với kích cỡ thế kia cũng khiến lần đầu của cô trở nên đau đớn.
"Tư Duệ, đau…" Vũ Minh Nguyệt nhíu mày lại, từng sợi dây thần kinh trên người căng chặt, bên trong cô giống như có thứ gì vừa bị anh tác động mà rách toạc ra, nó khiến cô rất đau.
"Ngoan, một chút nữa em sẽ không thấy đau nữa!" Cả quá trình Âu Dương Tư Duệ đều nhẹ nhàng vỗ về và trấn an cô.
Một vài phút sau, cơn đau của Vũ Minh Nguyệt đã biến mất, thay vào đó là một kh*** c*m không nói bằng lời, tóc tai của cô cũng bắt đầu rũ rượi, hơi thở có phần gấp gáp hơn.
Mà Âu Dương Tư Duệ cũng dần trở nên cuồng nhiệt hơn, bên dưới của anh mỗi lần ra vào cũng bắt đầu nhanh và sâu hơn, chẳng mấy mà đã chạm đến điểm G nhạy cảm của phụ nữ.
“Ha…ah…ưm…Tư Duệ…nó lại ra rồi…” Vũ Minh Nguyệt bám chặt vào người Âu Dương Tư Duệ, cô không ngừng rên rĩ, phát ra những âm thanh đầy d*c v*ng.

Váy cưới cô mặc nửa hở nửa che bị anh làm cho nhàu nhĩ, bên dưới lúc này cũng đã trở nên ướt đẫm.
"Minh Nguyệt, anh yêu em!" Âu Dương Tư Duệ cũng thì thầm bên tai cô, bàn tay của anh không ngừng x** n*n b** ng*c căng tròn kia, hai *** *** *** cũng vì thế mà dựng đứng.

“Gyaa…”
Ngay khi anh gầm lên một tiếng, ở phía dưới Vũ Minh Nguyệt cũng cảm nhận được thứ gì nóng hổi đang chảy vào bên trong, cô thở không ra hơi mà nằm mệt mỏi trên giường, đôi mắt lúc này chỉ còn lại trống rỗng.

Cô không nghĩ quan hệ trai gái lại mệt thế này, quả là quá sức chịu đựng của cô rồi.
Cứ tưởng như thế là đã qua một đêm, nhưng Vũ Minh Nguyệt không biết rằng bao nhiêu đó đối với Âu Dương Tư Duệ là chưa đủ.

Cô còn chưa kịp thở xong, thì cậu bé của anh lại một lần nữa đã lên từ lúc nào.
"Minh Nguyệt, chúng ta lại một lần nữa nhé!"
"Hả?" Vũ Minh Nguyệt còn chưa có kịp phản đối đâu, thì c** nh* của anh lại một lần nữa đã vào sâu bên trong cô, lần này dễ dàng hơn nên anh còn mạnh bạo hơn cả lúc đầu.
Cứ như thế, từ giường ngủ ra đến bàn tiếp khách, đến khi vào nhà tắm vẫn không buông tha cho cô.

Mãi cho đến khi mặt trời ló dạng bên cửa sổ, Âu Dương Tư Duệ mới thỏa mãn mà ôm Vũ Minh Nguyệt ngủ say..
 
Back
Top Dưới