Đô Thị Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,038,799
0
0
ADCreHdHvDRr03pDCCzOqewPKEjpZobcrSYmCTRT5B4E9Vr40Rqb0k2cZ6B0c4720v1NLHqLe1g9eAXwQVjjglifrhczXIYBtCN7fOP1Q1euJNjACHQvvr_Xqup_HLn4SKUBKeYcdpa0P4D-HwrccMq0evDI=w215-h322-s-no-gm

Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ngày đó, tôi một mình bị đẩy vào phòng mổ, và trong cùng lúc đó, gia đình tôi đang tổ chức sinh nhật cho chị gái tôi.

Bác sĩ nói ca phẫu thuật lần này có mười phần thì đã có chín phần không qua khỏi rồi, nhưng không ai trong số họ quan tâm tôi cả.

Trái tim tôi như ch.ết lặng, còn dạ dày thì đau đớn quặn thắt.

Tôi không hiểu tại sao.

Rõ ràng...

Tôi mới là con gái ruột của bọn họ kia mà.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Anh Biết Gió Đến Từ Đâu
  • Môi Anh Đào
  • Hoá Ra Anh Vẫn Ở Đây
  • Xuyên Thành Chị Dâu Cực Phẩm Trong Truyện Điền Văn
  • Xuyên Thành Em Trai Nữ Chính Thì Có Gì Sai
  • Chúc Mừng Ngài Thoát Chết Thành Công
  • Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
    Chương 1


    1.

    Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Tô Tâm.

    Bữa tiệc sinh nhật được tổ chức tại một khách sạn vô cùng xa hoa, Tô Tâm mặc trên người một chiếc váy thật sang trọng và đang mỉm cười duyên dáng với khách mời, cô ấy tựa như ánh trăng sáng được chiếu rọi bởi những vì sao nhỏ bé mờ nhạt ở xung quanh.

    Còn gia đình tôi thì đang vây quanh cô ấy. Trước sự phỏng vấn của phóng viên, người cha luôn tỏ ra lạnh lùng và kiệm lời với tôi, lúc này lại dịu dàng nói: “Tâm Tâm là đứa con gái duy nhất của chúng tôi, và chúng tôi sẽ vĩnh viễn dành cho con bé những điều tốt đẹp nhất".

    “Nghe nói ông còn có một cô con gái nuôi tên là Tô Đệ (*) nữa mà, là một họa sĩ nổi tiếng đúng không?”.

    Sắc mặt của ông bỗng chốc trở nên lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Cô ta chỉ là một đứa vô ơn xa lạ mà thôi, nếu tôi biết trước ngay từ đầu thì tôi đã không đem cô ta về nuôi rồi".

    "Sự tồn tại của cô ta chính là một sự sỉ nhục đối với Tô gia của chúng tôi".

    Khi linh hồn đang lơ lửng của tôi nghe thấy những lời nói này, trái tim tôi lại lần nữa chế.t lặng vì đau đớn.

    Rõ ràng là bọn họ biết hôm nay là ca phẫu thuật ung thư dạ dày của tôi kia mà.

    Bác sĩ nói ca phẫu thuật lần này là vô cùng nguy hiểm, nhưng không một ai trong bọn họ quan tâm cả, tôi bị đẩy vào phòng mổ một mình và rồi khi tôi ch.ết trên bàn mổ thì bọn họ vẫn còn đang tổ chức sinh nhật cho Tô Tâm.

    Nhưng rõ ràng... tôi mới chính là con gái ruột của bọn họ kia mà!

    2.

    Tôi và Tô Tâm là hai cô thiên kim thật giả bị tráo đổi thân phận, là tiểu thư thật sự của nhà họ Tô, thế mà tôi lại lớn lên ở nông thôn.

    Từ lúc bắt đầu có ký ức, tất cả các công việc trong nhà đều được giao cho tôi, nếu có chút chậm trễ, thì cho dù chỉ là một chút thôi đều sẽ phải chịu một trận đòn roi.

    Khi tôi tám tuổi, tôi đói đến mức lén nhét vào miệng những vụn bánh bao mà Hứa Gia Bảo đang cho gà ăn dưới đất.

    Kết quả là bị hắn đánh cho thừa sống thiếu c.hết.

    "Thứ vô dụng, mày ăn hết rồi thì gà ăn cái gì hả? Lần sau mày mà còn dám ăn vụng nữa thì tao đánh c.hết mày!".

    Hứa Gia Bảo ngồi một bên cười khanh khách không ngừng, rồi lại hả hê cầm một cây gậy chọc chọc vào vết thương của tôi.

    Khi tôi đang nằm trong tuyết chờ c.hết, đúng lúc đó, cha mẹ ruột của tôi đã đến tìm tôi, khi đó mẹ khóc đỏ cả mắt và ôm tôi vào lòng: “Con gái nhỏ của mẹ, con đã chịu khổ quá rồi, từ nay mẹ sẽ mãi yêu thương và bảo vệ con nhé".

    "Mẹ tuyệt đối không để bất kì kẻ nào bắt nạt con nữa đâu".

    Lúc đó tôi lơ mơ nghĩ, vòng tay của mẹ sao lại thơm và mềm mại đến thế.

    Khi trở lại Tô gia, ba người anh trai ruột cùng với cô chị gái đó đã đến đón tôi.

    "Sau này chúng ta đã là người một nhà rồi đấy nhé, chị đã bắt các anh ấy đảm bảo rằng sẽ yêu thương, nhường nhịn em hết mức có thể luôn đó".

    "Nếu bọn họ có ức h**p gì em thì cứ nói cho chị biết nha, chị sẽ thay em dạy cho các anh ấy một bài học liền luôn".

    Cô ấy đang mặc một chiếc váy công chúa thật xinh xắn và giơ nắm đấm lên, lắc lắc tay giả vờ đe doạ trước mặt các anh ấy.

    Anh ba cũng chiều theo mà giả vờ ôm đầu nhảy sang một bên: "Không dám, không dám đâu mà, có tiểu tổ tông em che chở, bọn anh nào dám hù doạ em ấy đâu chứ".

    Trong khoảnh khắc đó, mọi người bọn họ đều cười đến nghiêng ngả, mẹ nhìn Tô Tâm, vẻ mặt bà cũng tự nhiên trở nên dịu dàng lại mang theo tràn ngập sự cưng chiều.

    Mẹ nắm tay tôi: “Con bé Tâm Tâm từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở nhà chúng ta rồi, với lại thân thể con bé cũng ốm yếu nhiều bệnh, hơn nữa, từ khi biết mình không phải con ruột của mẹ, bệnh cũ của con bé đã tái phát nữa rồi”.

    "Tâm Tâm đã quen với điều này nhiều năm như vậy, sẽ khó mà sửa lại được lắm".

    "Vậy... còn con thì sao mẹ?".

    Tôi ngước gương mặt nhỏ lên, sợ sệt rồi lại lúng túng hỏi mẹ.

    Cảm giác tội lỗi thoáng qua khuôn mặt bà, bà vuốt tóc tôi.

    "Từ nay về sau, con sẽ là Tô Đệ, và con sẽ là con gái nuôi ở bên cạnh chúng ta nhé".

    3.

    Từ đó về sau, tôi trở thành đứa con gái nuôi của Tô gia và tiếp tục tồn tại dưới cái tên Tô Đệ kia.

    Anh hai có một đôi mắt đào hoa, thường dựa vào sô-pha, và dùng tay kéo hai má tôi: “Con bé xấu xí, sau này không được phép bắt nạt Tâm Tâm, biết chưa?”.

    Tôi sợ tới mức nước mắt liền lăn dài trên mặt: "Em biết... em biết ạ".

    "Chậc, tại sao mình lại có một đứa em gái ngu xuẩn, ngốc nghếch như vậy chứ".

    Anh hai khẽ nhếch khóe miệng: "Đúng là không thể làm cho người ta yêu thích một chút nào mà".

    Tôi buồn đến mức chỉ biết lén lau nước mắt, chẳng biết làm cách nào mới có thể được bọn họ yêu thích.

    Trong lúc đang chơi bóng rổ ở ngoài, anh ba vô tình nghe thấy câu hỏi của tôi liền lấy vạt áo lau mồ hôi, hào hứng nói: "Nếu em dễ thương và hiểu chuyện thì sẽ được thích thôi!".

    Thì ra là thế à!

    Vì vậy, tôi càng trở nên ngoan ngoãn, hiểu chuyện, và quan tâm đến Tô Tâm nhiều hơn trước mặt gia đình mình, tôi chỉ có thể cất giấu mọi sự khó chịu ở trong lòng, không dám tranh cũng không không dám giành bất cứ thứ gì, chỉ thầm mong rằng bọn họ sẽ nhìn về phía tôi nhiều hơn một chút.

    4.

    Dần dần, ngay cả người anh cả luôn nghiêm túc cũng có thể mỉm cười với tôi.

    Nhưng cảnh tượng này đã bị Tô Tâm nhìn thấy, trên khuôn mặt thanh tú ngọt ngào của cô ta chợt hiện lên một tia vặn vẹo.

    Đêm đó Tô Tâm liền gặp ác mộng, trên mặt cô ta giàn giụa nước mắt, túm lấy bọn họ: "Làm ơn, mọi người đừng vứt bỏ con, đừng vứt bỏ con mà!".

    Mẹ ôm cô ta thật chặt, hôn lên trán cô ta một chút lại một chút để trấn an cô ta.

    Khi thấy tôi bước vào, cả người cô ta càng thêm run rẩy kịch liệt gần như là muốn ngất đi vậy.

    Thấy thế, cha liền quát tôi: “Con đi ra ngoài trước đi, đừng có vào k*ch th*ch Tâm Tâm nữa!”.

    Tôi bị tiếng thét làm cho ngây người, cuối cùng là bị anh ba túm lấy rồi lôi thẳng ra ngoài, ngay sau đó, "ầm" một tiếng, cánh cửa đóng chặt trước mặt tôi.

    Nhưng dù sao tôi vẫn nghe thấy giọng nói hết sức đau lòng của mẹ: “Tâm Tâm ngoan, mẹ sẽ không bỏ rơi con đâu mà, mẹ chỉ cần một đứa con gái là con thôi, con là con gái duy nhất của mẹ mà".

    Tô Tâm xúc động đến mức khóc không thành tiếng, mẹ cũng khóc theo Tô Tâm, mẫu tử tình thâm, cảm động đến cả trời xanh cơ mà.

    Tôi đứng trước hành lang dài nhìn cánh cửa đang đóng chặt ở trước mặt, bên trong cánh cửa là một nhà của bọn họ tràn đầy ấm áp, còn ở ngoài đây chỉ có mỗi tôi, tựa như loại rơm rác khiến người ta chỉ muốn quăng đi cho khuất mắt.

    Rõ ràng đã là giữa mùa hè rồi, nhưng chân tay tôi lại lạnh đến phát run, nước mắt cứ thế mà tuôn trào.

    Rõ ràng anh ba đã nói chỉ cần ngoan ngoãn, hiểu chuyện là có thể được bọn họ yêu thích kia mà.

    Tôi cũng đã cố gắng hết sức làm theo rồi mà, tôi ngoan ngoãn, biết chuyện, nhưng tại sao vẫn không thể được bọn họ yêu thích vậy chứ.

    Đêm đó tôi đã đứng ở đó rất lâu, rất lâu, đứng đến khi cả hai chân đều tê cứng vẫn không nghĩ ra, mãi cho đến khi mẹ tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng với đôi mắt đã sưng đỏ.

    Bà ấy có hơi sửng sốt khi nhìn thấy tôi, sự bối rối và ăn năn hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp và dịu dàng của bà.

    “A Đệ à, Tâm Tâm sức khỏe không tốt, mẹ chỉ nói như thế để an ủi con bé thôi, con không để ý đâu đúng không?".

    “Con chính là con gái ruột của chúng ta mà, con chẳng phải lo lắng gì hết".

    "Nhưng mà Tâm Tâm thì không được như con, con bé không có cảm giác an toàn lại còn yếu ớt nữa, con bé thật sự rất đáng thương".

    Tôi lạnh đến mức hai hàm răng cứ va lập cập vào nhau, tôi cũng muốn nở một nụ cười nịnh nọt với bà lắm chứ, nhưng lại không có cách nào cười nổi.

    Không nghe được câu trả lời của tôi, bà ấy lập tức tỏ ra lạnh lùng và thất vọng mà nhìn tôi.

    "Con đã được trở về chính ngôi nhà của mình rồi, lại còn có cái gì không hài lòng nữa chứ?".

    "Quả nhiên là giống như lời của Tâm Tâm nói mà, con trở về nhất định sẽ đoạt lại mọi thứ của con bé, sao con lại có lòng tham không đáy như vậy chứ!".

    5.

    Những kí ức đó cứ dày vò linh hồn tôi, tôi muốn thoát khỏi nó, nhưng tôi không thể thoát được.

    Tôi chỉ biết quay lưng đi, không muốn nhìn tới vẻ mặt thờ ơ của bọn họ nữa.

    Tôi nghe thấy giọng nói của một phóng viên từ phía sau truyền đến: "Vừa rồi trên hot search có nói rằng Tô Đệ, con gái nuôi của ông đã c.hết vì phẫu thuật thất bại, ông có biết chuyện này không?".

    Tôi quay đầu lại, cố tìm ra một chút biểu cảm đau buồn của bọn họ khi biết tin tôi đã c.hết.

    Cả gia đình bọn họ đứng ở một bên, khi nghe được câu này, trên mặt mẹ thoáng hiện lên một chút kinh ngạc, cha thì cau mày: “Lại là thủ đoạn muốn tranh giành tình thương của cô ta có phải không?”.

    "Đã c.hết à?".

    Người anh cả với bộ âu phục thẳng thớm, ngày thường vẫn luôn lạnh lùng ít nói, lúc này cũng cau mày chán ghét: “Đã c.hết thì tốt rồi, không cần phải vướng bận gì với cô ta nữa".

    Anh hai với đôi mắt đào hoa, luôn ân cần với mọi người, nay trong mắt cũng chỉ có ghét bỏ: "Nếu như cô ta thật sự c.hết thì cũng quá hời cho cô ta rồi".

    Lúc này, Tô Tâm, người đang lấy điện thoại di động ra và nhìn vào hot search, mở to mắt, bịt chặt miệng, nước mắt giàn giụa trên mặt: "A Đệ thực sự đã ch.ết rồi... em ấy mổ ung thư dạ dày không thành công... ".

    Tất cả mọi người đều sững sờ, Tô Tâm dường như không chịu nổi đả kích lớn như vậy, ngã nhào vào trong lòng mẹ: “Tại sao lại thế này chứ, em ấy oán hận con, có phải em ấy oán hận con không, cho nên mới lựa chọn ch.ết vào hôm nay?".

    Mẹ lại chợt giật mình sửng sốt, Tô Tâm ôm lấy bà: "Mẹ, em ấy hận chúng ta, vì sao chứ... rõ ràng chúng ta đều đối tốt với em ấy như vậy mà...".

    Lời nói của Tô Tâm dường như khiến mẹ tôi nghĩ đến tất cả những việc làm "xấu xa" của tôi, bà ôm Tô Tâm an ủi: "Con đừng buồn mà, nó đáng phải ch.ết như thế, nó có dã tâm, tham vọng, lại độc ác, đây là báo ứng của nó mà thôi!".

    Tôi liên tục lùi lại phía sau khi nghe được những lời trông có vẻ là thật lòng mà bà ấy nói về con người tôi, mãi cho đến khi linh hồn tôi không thể cách ra xa được nữa thì nó lại bắt đầu đau đớn kịch liệt.

    Đối với bọn họ mà nói, cái ch.ết của tôi chính là báo ứng sao...

    Tiếng nức nở của Tô Tâm khiến anh ba cũng thấy đau lòng, hắn bực bội hất tóc rồi vỗ mạnh vào bàn một cái: "Cô ta cố ý c.hết vào hôm nay chính là muốn làm cho sinh nhật của Tâm Tâm không được vui vẻ đây mà!".

    Trong những khoảnh khắc ấm áp bên bọn họ, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ nghĩ tới, sau khi tôi c.hết đi liệu bọn họ có một chút nào đó khổ sở, đau buồn vì tôi hay không nhỉ.

    Bây giờ linh hồn của tôi cũng đã tận mắt nhìn thấy hết rồi, những suy nghĩ vu vơ đó cũng đã có đáp án rồi, bọn họ sẽ không vì tôi mà ban phát một chút tiếc thương nào đâu.

    Thậm chí còn muốn đánh trống khua chiêng để nói rằng tôi đã ch.ết rồi!

    Anh hai thậm chí còn đang lau nước mắt cho Tô Tâm: "Cô ta trời sinh ra đã xấu xa như vậy, đã chế.t rồi thì tốt, em đừng khóc nữa, nếu không thì anh sẽ dùng roi quất vào cái xác đó".

    Sắc mặt Tô Tâm lập tức tái nhợt, cô ta có vẻ lo lắng rồi dùng đôi tay nhỏ bé nắm lấy hắn: "Không... đừng, em sẽ không khóc, em không khóc nữa...".

    Diễn xuất của cô ta cũng rất tốt, đúng là một cô gái ngoan ngoãn, tốt bụng, lại còn rất chân thành.

    Rất giống với cái cách mà cô ta thường "nói chuyện" với tôi trong những năm này vậy.

    _______

    (*): 苏弟 [sū dì]: Tô Đệ
     
    Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
    Chương 2


    6.

    Có lẽ tim tôi đã đau đến mức tê liệt rồi.

    Ở trong mắt bọn họ, tôi làm cái gì cũng đều là muốn Tô Tâm khó chịu.

    Tô Tâm hoảng sợ là vì yểu điệu, mảnh mai, là đáng thương, tội nghiệp, là một đóa hoa yêu kiều, mềm mại cần được nâng niu trong lòng bàn tay mà che chở, chăm sóc.

    Còn đối với tôi thì hoàn toàn ngược lại, thật nực cười nhỉ, dạ dày tôi đau đến mức toàn thân co giật, vậy mà bọn họ chỉ nhìn tôi bằng nửa con mắt mà chế nhạo: "Muốn bắt chước theo Tâm Tâm sao? Đừng có cố giả vờ nữa, vô ích thôi".

    "Cô giả bộ nhiều như vậy, chắc là muốn chúng tôi không vui phải không đây!".

    Người Tô gia luôn đồng lòng với nhau, đặc biệt là khi người đó là tôi.

    Khi đó Tô Tâm cũng sẽ đi tới, giọng điệu bất đắc dĩ: "A Đệ, đừng giả bộ nữa, nếu không cha mẹ với các anh sẽ giận em đó".

    Dù thế, tôi vẫn cố gắng làm hài lòng bọn họ ở mọi nơi, cắn răng đau đớn đứng dậy, lê lết từng bước về phòng để không làm họ tức giận.

    Anh ba ở phía sau cười khịt mũi: “Không sao đâu, anh biết là nó đang giả bộ mà”.

    Cha cười mỉa: "Có chút việc mà cũng không hiểu, nó nào giống Tâm Tâm hiểu chuyện từ bé đâu".

    Mẹ cũng không hài lòng: “Tâm cơ của A Đệ sao lại sâu như vậy chứ, haizz, nói cho cùng thì con nó cũng không lớn lên ở bên cạnh chúng ta... Tâm Tâm lại đây, để mẹ xem con có còn chỗ nào khó chịu không”.

    Tiếp theo là Tô Tâm nũng nịu mà nhào vào lòng bà ấy, sau đó là tiếng cười hạnh phúc của cả nhà bọn họ lại vang lên.

    Tôi đóng cửa lại, cuộn tròn cơ thể mình trên nền đất lạnh lẽo, đau đớn mà ngất đi.

    Trong lúc mơ mơ màng màng, dường như có người ghé sát vào tai tôi, dùng giọng điệu cực kỳ tàn ác nói: "Mày đáng đời lắm, mày nên đi ch.ết đi, ai kêu mày quay về để đoạt hết đồ của tao làm gì!".

    Tôi biết, cô ta chính là Tô Tâm.

    Ở trước mặt Tô gia, cô ta là một tiểu thiên sứ xinh đẹp, nhưng trong mắt tôi, cô ta là hiện thân của ác quỷ, khi tôi bị gia đình trách mắng, buộc tội, cô ta sẽ luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy đắc ý lẫn khiêu khích.

    Tôi không hiểu tại sao cô ta lại hận tôi, nếu nói là hận, thì tôi nên là người hận cô ta mới đúng.

    7.

    Cuộc phỏng vấn vào ngày sinh nhật của Tô Tâm đã dấy lên một làn sóng to.

    Trong những năm tháng không có người yêu thương, tôi say mê với hội họa, và sau khi trải qua bao khó khăn, tôi cũng dần trở thành một họa sĩ nổi tiếng được nhiều người hâm mộ.

    Cái ch.ết của tôi cũng đã gây ra không ít xôn xao trong dư luận.

    Nhiều người hâm mộ thương tiếc cho tôi, đau lòng cho tôi và phát hiện ra từ đầu đến cuối tôi đều chỉ có một mình trong bệnh viện.

    Người hâm mộ cảm thấy bất bình thay tôi, họ bắt đầu tìm kiếm người nhà của tôi, mà Tô gia - mang danh nghĩa người nhà chân chính, lại vì Tô Tâm mà tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thật hoành tráng ngay sau cái chế.t của tôi, cuộc phỏng vấn tại bữa tiệc lại càng dâng lên sóng to gió lớn.

    [Các người thật sự là người nhà của bé Kẹo sao, tại sao có thể thờ ơ như vậy chứ, thậm chí còn nói em ấy đáng ch.ết!].

    [Tôi đã thử tra rồi, cái gì mà con gái nuôi, bé Kẹo rõ ràng là con gái ruột của bọn họ mà, Tô Tâm mới là đứa con gái không cùng huyết thống với bọn họ đấy chứ, Tô Tâm mới là con gái nuôi!].

    [Cái gì? Con gái ruột của chính mình vừa mới qua đời, thế mà lại giống trống khua chiêng để tổ chức tiệc sinh nhật cho con gái nuôi thật hoành tráng, lại còn nói những điều khó nghe như vậy về con gái ruột của mình à?!].

    Tôi bắt đầu vẽ trực tuyến với biệt danh "Candy", vì vậy người hâm mộ của tôi thường trìu mến gọi tôi là bé Kẹo, sau đó tôi đổi lại tên thật của mình nhưng họ vẫn gọi tôi như vậy.

    Việc hoán đổi thân phận đột ngột được tiết lộ khiến Tô Tâm không kịp đề phòng.

    Cùng lúc đó, những cư dân mạng có thế lực tiết lộ rằng trong lúc tôi và Tô Tâm đã hoán đổi thân phận, Tô Tâm đã dẫn đầu đám côn đồ bắt nạt tôi ở trường, cô ta dùng đủ mọi hình thức khiến nhiều người phẫn nộ.

    [Thật là quá độc ác mà, không chỉ có bị bắt nạt thôi đâu, cô ấy còn bị tung tin đồn ba trăm tệ (~1.000.000) một đêm, bị cô lập nữa, khó trách phong cách vẽ của bé Kẹo thời trung học lại trông u ám tối tăm đến như vậy!].

    [Chiếm vị trí đại tiểu thư của bé Kẹo, lại còn dám đối xử với bé Kẹo như vậy, đúng là quá nham hiểm luôn rồi đấy!].

    Chuyện này tạo nên rất nhiều ồn ào, náo nhiệt cho cư dân mạng.

    Những người ban đầu tâng bốc cô ta cũng đã ngay lập tức tránh xa Tô Tâm và Tô gia.

    Tô Tâm, người vẫn còn hào quang sáng chói vào hôm qua, cũng chỉ được một ngày, bây giờ đã trở thành một con chuột hôi hám bị mọi người chế giễu, xa lánh, đánh đập.

    Cô ta khóc lóc thảm thương: “Những điều đó không hề đúng, em chưa từng làm… ”.

    Anh cả ậm ừ, dịu dàng an ủi cô ta: "Anh biết".

    Trong mắt bọn họ, Tô Tâm là người lương thiện, đơn thuần, làm sao cô ta có thể làm những việc như bắt nạt tôi đâu chứ.

    Dù sao lúc tôi từng cùng bọn họ trò chuyện thì người anh cả này sẽ luôn cau mày bảo tôi đừng nói nhảm nữa.

    8.

    Những tin đồn trên mạng vẫn có ảnh hưởng rất lớn đối với nhà họ Tô, chỉ trong một ngày, cổ phiếu của công ty bọn họ đã có biến động rất lớn, còn hợp đồng đã thương lượng xong cũng đột ngột bị hủy bỏ.

    Nhân vật chính - Tô Tâm, người được cho là dấn thân vào giới giải trí cũng bị chỉ trích, chửi rủa trên đường phố, dưới sự xô đẩy của đám đông, cô ta bất ngờ té ngã trên đất, hôn mê bất tỉnh.

    Tô gia nổi giận đùng đùng.

    Trong buổi họp báo, anh cả lạnh lùng nói: “Lúc đầu, vì người cũng đã c.hết rồi nên chúng tôi không muốn làm lớn chuyện này, không muốn công bố những chuyện mà Tô Đệ đã làm cho các người biết, nhưng tôi không ngờ các người lại khinh người quá đáng đến vậy".

    Anh hai híp mắt, châm chọc nói: "Tô Đệ tự làm tự chịu mà thôi, cô ta xứng đáng bị chúng tôi đối xử như vậy".

    Ngay cả cha mẹ tôi cũng kiên quyết nói: “Đây cũng đều là quả báo của Tô Đệ!”.

    Cô đã làm gì mà khiến cả những người thân của mình đều chán ghét không thôi vậy chứ.

    Dư luận lại lần nữa xoay chuyển, nhiều người bắt đầu đặt nghi vấn về nhân phẩm của tôi, hơn nữa Tô Tâm bị người hâm mộ của tôi xô đẩy đến hôn mê, Internet bắt đầu xôn xao.

    Người hâm mộ của tôi cảm thấy rất bực bội, oan uổng.

    Thực ra bọn họ không đẩy Tô Tâm, tôi có thể thấy rõ là Tô Tâm cố ý tự ngã xuống đất để giá họa cho người khác mà thôi.

    Đây cũng chỉ là những mánh khóe quen thuộc của cô ta kia mà.

    Chỉ là lần này cô ta có lẽ phải dốc sức tới mức sứt đầu mẻ trán mà thôi.

    Tôi từng phải chịu đựng cô ta rất nhiều về điểm này, năm mười ba tuổi, khi cô ta đang tập múa, vừa thấy tôi đi ngang qua thì cô ta đã té ngã xuống đất và người nhà họ Tô cũng đều vây quanh cô ta như thế.

    Tôi vô cùng sợ hãi, sợ đến mức mặt mày đều trắng bệch, nhưng lại bị cha tôi túm lấy tai tôi rồi thằng tay ném ra khỏi nhà.

    Mùa đông tháng mười hai khi đó rất lạnh, tuyết rơi dày đặc, bay loạn trong không trung, tôi mặc bộ đồ ngủ mỏng manh quỳ gối trên tuyết cho đến khi trước mắt là một màn đêm đen kịt.

    Ý chí sinh tồn mạnh mẽ đã giúp tôi cố giữ lấy một chút sức lực còn lại để chống đỡ, cố leo lên phía trước tấm cửa sổ làm bằng kính trong suốt, hèn mọn mà van xin: “Con không có đẩy chị ấy, con chưa từng...".

    "Lạnh quá, A Đệ lạnh lắm, con cầu xin cha mẹ, các anh, hãy cho con vào trong đi, một chút thôi cũng được...".

    "Con sai rồi, con sai rồi... con biết con sai rồi, mẹ, cha, các anh, con lạnh quá, lạnh quá; cầu xin mọi người cho con vào nhà đi mà...".

    Nước mắt và nước mũi tôi tèm lem trên mặt, có lẽ tôi đã đánh mất tôn nghiêm của chính mình trong đêm mùa đông rét buốt đó, nó tựa như một vở hài kịch mà tôi bị ép làm nhân vật chính - một tên hề nhưng không biết sao lại phải diễn cảnh khóc, cứ gào khóc liên tục như thế để nhận lỗi lầm không phải do mình tạo ra.

    Trong nhà có hệ thống sưởi ấm áp, cùng với mùi hương thơm phức của bữa cơm tối, một nhà bọn họ vui vẻ cùng nhau ăn tối, dường như họ không còn nhớ mình còn có một đứa con gái nữa, mà bây giờ nó đang bị ném ra ngoài và đang quỳ trên nền tuyết dày đặc, lạnh lẽo này.

    Mà có lẽ cũng chẳng phải là quên hay không nhớ gì cả.

    Chỉ là muốn cho tôi một sự trừng phạt mà thôi.

    9.

    "Cô ấy đến tột cùng đã làm chuyện gì để cho các người đối xử với cô ấy như vậy kia chứ, không có bằng chứng rõ ràng mà đã muốn vu tội một người đã ch.ết? Các người có xứng làm người thân của cô ấy không hả?".

    Trong buổi họp báo, mọi thứ rơi vào im lặng, chỉ có một cô gái trẻ dũng cảm đứng lên.

    Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi, Lâm Mẫn.

    Lúc này, hai mắt của cô ấy đỏ lên, gằn từng tiếng một chất vấn bọn họ: "Các người cứ luôn miệng nói cô ấy đáng đời, cô ấy độc ác, các người có chứng cứ gì, hay chẳng qua là các người muốn hắt nước bẩn lên cô ấy!".

    Tôi ngây người nhìn Lâm Mẫn, tôi chưa từng nghĩ tới, người luôn mềm yếu và nhát gan này lại can đảm vì tôi mà đối mặt với người anh trai đáng sợ nhất của tôi.

    Từ câu hỏi nghi ngờ của Lâm Mẫn, liên tục có người đặt ra những nghi vấn khác.

    Anh cả sắc mặt âm trầm, đôi mắt lạnh lùng: "Các người muốn chứng cứ à? Được thôi, tôi sẽ cho các người mở mang về sự ngoan độc của Tô Đệ".

    Bằng chứng, ngoan độc, hung ác? Là có ý gì?

    Tôi lơ lửng trong không trung, có chút mờ mịt.

    Tôi chưa từng làm chuyện gì, anh cả có thể đưa ra bằng chứng gì chứ.

    Anh ba cầm lấy micro, mái tóc tung bay đầy kiêu ngạo, hắn ta trào phúng nói: "Năm đó, khi Tô Đệ trở về, chúng tôi đối xử với cô ta cũng rất thật lòng, nhưng những chuyện mà cô ta đã làm khiến kẻ khác cũng phải oán hận!".

    Tôi vẫn như cũ, không hiểu mình đã làm chuyện gì.

    Theo lời bọn họ nói, lúc mới trở về Tô gia, bọn họ không ghét tôi lắm, ngoại trừ việc bọn họ thiên vị Tô Tâm và phớt lờ tôi.

    Tô Tâm vừa xinh đẹp nũng nịu, lại vừa có nụ cười ngọt ngào khiến mọi người đều hài lòng.

    Còn tôi, kể từ khi tôi có thể nhớ, tôi đã bị nhà họ Hứa ngược đãi, hành hạ, còn bị Hứa Gia Bảo bắt nạt, sỉ nhục như một con ch.ó.

    Tôi cũng hình thành một tính cách phục tùng, tự ti và nhạy cảm, điều này tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với Tô Tâm hoạt bát và tự tin.

    Cho nên bọn họ lại càng quan tâm đến Tô Tâm nhiều hơn.

    Sau đó, không biết vì lý do gì, bọn họ dần dần ghét bỏ tôi, khi nửa đêm tỉnh dậy, tôi luôn cảm thấy đau khổ không ngớt rồi dần dần bị trầm cảm nặng.

    Tôi cũng rất muốn biết tại sao, có lẽ tôi vẫn đi theo họ sau khi ch.ết là do có rất nhiều chuyện làm tôi không cam lòng, có lẽ tôi vẫn còn chấp niệm với bọn họ.

    Anh hai nhếch môi, giọng điệu gần như tàn nhẫn nói: "Vì để cho các người tin tưởng, chúng tôi sẽ dùng kỹ thuật mới nhất là đọc ký ức trong não bộ của Tô Đệ, cho các người thấy được hành động độc ác của cô ta".

    Đọc ký ức!

    Buổi họp báo lại bắt đầu xôn xao.

    Nhà họ Tô đã nghiên cứu công nghệ định hướng não bộ, nghe nói đọc ký ức đã thành công từ lâu, nhưng bởi vì loại thí nghiệm này quá phản nhân loại nên vẫn chưa được công bố.

    Mà lần sử dụng chính thức này lại được tiến hành trên người tôi.

    Để đọc được ký ức, cần đem não và các dây thần kinh kết nối ra một cách hoàn chỉnh và tỉ mỉ, loại hành vi gần như sỉ nhục th.i th.ể này đã nhận phải rất nhiều sự phản đối.

    Anh ba có chút sốt ruột: "Anh cả, chúng ta làm sao bây giờ?".

    Anh cả thản nhiên nói: "Cũng đã ch.ết rồi, cứ trực tiếp mang đi thôi".

    Anh hai cười nói: "Cô ta là đồ xấu xa, xứng đáng bị đối đãi như vậy".

    Chỉ có mẹ tôi dường như còn chần chờ một chút, ngẩn ngơ nhìn thoáng qua thi thể của tôi, trong nhất thời hiện rõ vẻ trống rỗng trên mặt, ngay sau đó lại là vẻ chán ghét sâu sắc: “Mau mang đi, phải để những kẻ đó nhìn thấy những chuyện ghê tởm kia của nó, bọn họ đều cứ oán trách Tâm Tâm của mẹ không thôi!".

    Ngay cả mẹ ruột của tôi cũng đã nói như thế rồi cơ mà, có ai sẽ còn lưỡng lự nữa đâu chứ.

    Tôi gần như tuyệt vọng nhìn bọn họ bắt đầu hành động, nhưng không nghĩ đến, bọn họ lại lột da, rút gân như thế.

    Tôi đau đến tê tâm liệt phế, linh hồn như muốn nứt toạt ra, giống như vô số lần trước đây cũng thế, tôi quỳ xuống đất cầu xin bọn họ dừng tay lại, cầu xin bọn họ buông tha cho tôi.

    "May mà cô ta ch.ết chưa quá 48 tiếng, nếu không thì rắc rối rồi".

    "Toàn bộ dây thần kinh đã được lấy xuống thì tốt rồi, chúng ta đi xem Tâm Tâm đi".

    Đừng đi, đừng đi mà, dừng lại đi!

    Tôi đau đến không thể mở miệng, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể chạm vào bọn họ được!

    Đến cuối cùng, linh hồn tôi như bị phá thành từng vụn nhỏ, sẵn sàng bị tan biến bất cứ lúc nào.

    "Kết nối thiết bị để mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của Tô Đệ!".
     
    Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
    Chương 3


    10.

    Đọc trí nhớ là một thí nghiệm phản nhân loại, điều này rõ ràng đã bị cấm và nhiều người cũng phản đối việc đọc ký ức của tôi.

    Nhưng vì muốn chứng minh với cư dân mạng rằng Tô Tâm thuần khiết, tốt bụng và ngây thơ như thế nào, còn tôi thì xấu xa, độc ác ra sao, cho nên bọn họ cũng không màng đến việc vi phạm pháp luật gì nữa, anh cả vẫn muốn phát sóng trực tiếp.

    Vào ngày phát sóng trực tiếp, hàng chục triệu người đã tràn vào phòng phát sóng thông qua chiến dịch của giới truyền thông.

    [Tôi đến vì hâm mộ cô ấy, cũng muốn nhìn thấy cô họa sĩ này có phải ác độc như vậy không].

    [Tôi tin Tô Đệ nhất định không phải người tốt, một người bị chính người thân ghét bỏ thì sao lại là người tốt được đây chứ].

    [Không biết toàn bộ nội dung, miễn bình luận].

    Có những người đặt nghi vấn, gièm pha chế giễu tôi, một số người tin tưởng tôi, còn một số người thì ở phía trung lập, cảnh tượng trông rất sôi nổi.

    Mà linh hồn của tôi đã rất mỏng manh và gần như là trong suốt, chỉ có thể gắng gượng thấy được một chút quá khứ của tôi đang phát trên sóng truyền trực tiếp.

    Những quá khứ kia đã bao đêm khiến tôi gặp ác mộng.

    Trước khi tôi tám tuổi, tôi bị nhà họ Hứa ngược đãi chửi rủa, Hứa Gia Bảo lại càng được nước lấn tới, thậm chí hắn còn coi tôi như một con súc vật để hành hạ.

    Hắn kém tôi một tuổi, nhưng hắn lại là người tôi sợ nhất, bởi vì chỉ cần hắn không vui, thì tôi chính là trò tiêu khiển của hắn, trò chơi sẽ được mở màn bằng những cú đấm vào người tôi, mãi cho đến khi tôi thoi thóp hoặc hắn cảm thấy chán mới dừng lại.

    "Đánh ch.ết mày này cái thứ vô dụng, tao cho mày một mạng sống rẻ rúng này là để mày làm trâu làm ngựa cho tao thôi!".

    "Khà khà... ", cơ thể béo phì của Hứa Gia Bảo giẫm loạn lên người tôi, "giống như một con ngựa...".

    Tôi thường xuyên bị đánh đến thoi thóp, nhưng cơ thể gầy guộc của tôi luôn tỉnh dậy trong mê man giống như một bông hoa nhỏ ngoan cường vậy.

    Trên cơ thể tôi đầy những vết cắt, vết bầm tím, và hầu như không có một miếng thịt lành lặn nào cả.

    Dù vậy, mỗi ngày tôi vẫn phải dậy từ bốn giờ sáng để cho lợn và cừu ăn, rồi lại đi nấu ăn cho bọn họ, giặt giũ rồi lại phải chịu đựng cơn thịnh nộ bất thình lình của một nhà bọn họ.

    Tuổi thơ bi thảm của tôi đều khiến cư dân mạng rơi nước mắt.

    [Huhuhu... Tô Đệ khổ quá! Cô ấy đã gặp phải một gia đình bị bệnh tâm thần!].

    [Thật đáng thương mà, nhìn thấy cô ấy đáng thương như vậy, dù sau này cô ấy có ác ý như thế nào thì tôi vẫn có thể hiểu được].

    Cùng lúc đó, tại hiện trường phát sóng trực tiếp, phóng viên mạnh mẽ đưa micrô đến trước mặt anh cả.

    "Anh Tô, xin hỏi anh có biết thời thơ ấu của Tô Đệ đã từng trải qua những chuyện khủng khiếp như thế này không?".

    Hiển nhiên là không biết được rồi.

    Anh cả kiêu ngạo, trầm mặc trong chốc lát, môi mỏng nhếch lên: "Chuyện của cô ta cũng không phải do chúng tôi gây ra, sau khi cô ta trở về thì chúng tôi đối xử với cô ta cũng không tệ, nhưng hết lần này tới lần khác cô ta đều giở thói ngoan độc của mình ra, đúng là thứ độc ác từ trong xương tủy".

    Phóng viên: "Cụ thể hơn là như thế nào vậy?".

    "Chính là đã bắt nạt Tâm Tâm, tim của Tâm Tâm vốn đã không tốt, cô ta từng lén đổi thuốc của Tâm Tâm, suýt chút nữa đã làm con bé ch.ết rồi".

    Anh cả vừa lên tiếng, cư dân mạng lại lần nữa nhốn nháo.

    [Thì ra là như vậy, lúc trước bị ôm nhầm nên bây giờ lại oán trách người bị ôm nhầm với mình, là ai cũng không muốn bị như vậy huống chi là Tô Tâm, Tô Tâm cũng là vô tội, tâm tính của Tô Đệ cũng đố kị quá mạnh rồi!].

    [Khó trách Tô gia chán ghét Tô Đệ như vậy, cô ta cũng tính là sát nhân rồi!].

    [Tôi thừa nhận cô ấy khi còn bé rất đáng thương, nhưng hại người khác là sai, Tô Đệ thực sự là ch.ết vẫn chưa hết tội].

    Nhìn bình luận của cư dân mạng, anh hai híp mắt cười lạnh: "Đúng vậy, Tô Đệ chính là ch.ết chưa đền hết tội".

    Không phải, không phải đâu.

    Trước những lời chỉ trích này, tôi muốn giải thích nhưng lại thấy bất lực cực kì.

    Tôi nhớ những gì anh cả đã nói.

    Tô Tâm thường xuyên bị tim đập nhanh và được chẩn đoán là bị đau tim, nếu cô ta không uống thuốc khi phát bệnh thì sẽ xảy ra chuyện.

    Đêm hôm đó, Tô Tâm lại phát bệnh, mẹ đau lòng ôm cô ta, anh ba vừa lấy thuốc từ trong ngăn kéo ra, vội vàng đổ vào lòng bàn tay, nhưng anh cả lại quá gấp gáp mà cầm lấy rồi lập tức bỏ vào miệng Tô Tâm.

    “Tại sao Tâm Tâm của mẹ phải đau khổ như vậy chứ, nếu em gái con… ”, mẹ nghẹn ngào, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của tôi thì bà lại không nói tiếp, chỉ để lộ ra đôi mắt đỏ hoe.

    Sau khi uống thuốc, bệnh của Tô Tâm cũng không thuyên giảm mà còn trở nên tồi tệ hơn, sắc mặt trắng bệch, rồi lại hôn mê bất tỉnh.

    "Chuyện gì vậy? Tại sao thuốc này không có tác dụng nữa?".

    Anh hai là sinh viên y khoa nên đã giật lấy lọ thuốc mở ra xem, chợt giận dữ nói: "Có ai lén đổi thuốc rồi!".

    Một người giúp việc đột nhiên chỉ vào tôi: "Tôi từng thấy cô hai lẻn vào phòng của cô cả, là lén lút đổi thuốc muốn hại cô cả đấy ạ!".

    Mọi người ngay lập tức dùng ánh mắt lạnh lẽo cùng giận dữ mà nhìn tôi!

    Mặt tôi tái nhợt, quật cường lắc đầu: "Không phải con!".

    Trước mắt có rất nhiều bóng người chuyển động, không biết là ai đã đá tôi trước, người tôi bị đập vào tường, đau đớn vô cùng.

    Tôi cắn chặt răng: "Không phải con! Con không làm, con không có đổi thuốc của Tô Tâm, là Tô Tâm tự mình đổi!".

    "Tuổi còn nhỏ lại thâm độc như vậy, sớm biết như vậy, tao tuyệt đối sẽ không đem mày trở về!".

    "Còn muốn vu oan cho Tâm Tâm, đó là thuốc cứu mạng con bé, vì sao con bé phải lén đổi, không lẽ con bé không muốn sống sao?".

    "Nhốt nó lại cho cha, khi nào nó chịu nhận sai thì cho nó ăn cơm!".

    11.

    Theo hồi ức của tôi, sự việc này được hiển thị đầy đủ trên màn hình trực tiếp, nhìn thấy sự hỗn loạn trong phòng, với sự xác nhận của người giúp việc cùng với sự bác bỏ bất lực của tôi.

    [Tô Đệ tuổi còn nhỏ mà đã ác độc như vậy rồi sao?].

    [Hiện tại tôi đã hiểu vì sao Tô gia chán ghét Tô Đệ rồi, đây hoàn toàn là phạm tội sát nhân đấy!].

    Cư dân mạng bắt đầu chán ghét và chỉ trích tôi, khóe miệng của anh cả cong lên thành một nụ cười chế nhạo.

    "Thấy chưa, mọi thứ đều là do cô ta gieo gió thì gặt bão thôi".

    Anh cả vừa dứt lời, mọi người bắt đầu chỉ trích tôi, rồi thờ ơ tiếp tục nhìn phòng phát sóng trực tiếp, lúc đó tôi đang bị nhốt trong phòng, không một ai tới đưa cơm cho tôi và tôi phải dựa vào nước để gắng gượng tỉnh táo trong năm ngày.

    Cuối cùng tôi đói đến hoa cả mắt, đập cửa: "Con... thật sự bị oan mà, con không có làm, không phải con, thật sự không phải con".

    "Nói nhỏ chút, mày làm phiền tới giấc ngủ của tao rồi đó".

    Đó là giọng nói của Tô Tâm, cô ta tràn đầy vui sướng mà nói chuyện với tôi cách một cánh cửa.

    Tôi thoi thóp nói: “Tô Tâm, không phải em, thật sự không phải em đổi thuốc của chị”.

    Tô Tâm cười khúc khích: "Tao biết không phải mày mà".

    Tôi vui mừng khôn xiết: “Vậy chị đi giải thích với cha mẹ với các anh chuyện này được không...".

    Trong mắt tôi tràn ngập sự mong chờ và vui vẻ, tôi không bao giờ nghĩ rằng lúc tất cả mọi người không tin tôi thì Tô Tâm sẽ tin tôi.

    Lúc này, tôi xem cô ta như vị cứu tinh của mình, chỉ cần cô ta mở miệng giải thích thì tôi mới sống sót được.

    Tô Tâm cười cười, vừa trào phúng lại vừa sắc bén: "Tao biết không phải mày, bởi vì là do chính tay tao đổi đó đấy, hừ, mày biết vì sao không? Đương nhiên là để vu khống cho mày đó con em gái ngu ngốc à".

    "Tô Đệ à Tô Đệ, mày còn sống chính là để người nhà ghét bỏ thôi, mày nhanh nhanh chế.t đi, ai cùng đoạt đồ với tao đều đáng chế.t!".

    Ngay lập tức, tôi mở to hai mắt khiếp sợ.

    Khi những lời của Tô Tâm được phát ra, hàng chục triệu cư dân mạng cũng kinh hãi như tôi, và sau đó đột nhiên chấn động.

    [Hóa ra không phải Tô Đệ làm, là Tô Tâm tự mình đổi thuốc, vu khống Tô Đệ!].

    [Tô Đệ thật đáng thương!].

    [Tô gia thật đúng là mắt mù mà, bọn họ không thấy Tô Đệ mặc dù sắp ch.ết đói cũng kiên quyết không nhận mình đổi thuốc của Tô Tâm hay sao? Từ đầu đến cuối cả đám người Tô gia đều bị điếc à!].

    Mẹ nãy giờ đang xem phòng phát sóng trực tiếp cũng ngây ngẩn cả người, nghe Tô Tâm nói xong thì chỉ im lặng mà há hốc miệng.

    Có lẽ bà ấy cũng không ngờ rằng Tô Tâm, người luôn dịu dàng và tốt bụng lại có thể nói ra những lời độc ác như vậy.

    “Thì ra lần đó Tô Đệ không đổi thuốc…”, một lúc lâu sau, bà mới run giọng nói.

    Anh ba cũng giống như bị sét đánh: "Tâm Tâm... sao có thể là Tâm Tâm làm...".

    Anh hai cố gắng giải thích: "Khi Tô Đệ về nhà, Tâm Tâm không có cảm giác an toàn, mới bất đắc dĩ làm ra những chuyện này, Tâm Tâm cũng không phải cố ý".

    "Nếu không... nếu như cô ta không trở về, Tâm Tâm cũng sẽ không vì tranh dành tình cảm mà làm ra chuyện như vậy".

    Nhìn xem, cho dù tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng sẽ tìm lý do biện hộ cho Tô Tâm đấy thôi.

    Đó là Tô Tâm yêu dấu của bọn họ, xinh đẹp, tốt bụng lại còn đơn thuần, làm sao cô ta có thể sai được chứ.

    Nếu có sai thì cũng đều là lỗi của tôi thôi!

    Tôi dửng dưng nhìn bọn họ vắt hết óc tranh luận cho Tô Tâm, còn tôi chỉ cảm thấy nực cười.

    Sau một hồi lâu mẹ vẫn không nói nên lời, rồi bà mới hoảng hốt mở miệng: "Nhưng đúng là chúng ta đã đánh nó, không cho nó ăn, khiến cho nó phải nhập viện...".

    Anh ba có hơi thay đổi sắc mặt: "Ai biết người giúp việc lại thật sự không mang cơm cho cô ta, việc này cũng không trách chúng ta được".

    Bà ta sửng sốt rồi lại tự an ủi mình, đúng vậy, chỉ là do giúp việc qua quýt, không mang đồ ăn cho nó, sao có thể trách mắng bọn họ được.

    Nhưng mà bà ta phải thừa nhận rằng chính bà ta đã ra lệnh cho giúp việc không đưa cơm cho cô.
     
    Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
    Chương 4


    12.

    Sự công kích của dư luận còn mãnh liệt hơn so với tưởng tượng của anh cả.

    "Anh Tô, anh cảm thấy thế nào về việc Tô Tâm đổ tội cho Tô Đệ, từ phát sóng trực tiếp cũng thấy rất rõ là anh đã đá cô ấy đúng không?".

    Đối mặt với các phóng viên và vô số ánh đèn nhấp nháy, trên mặt anh cả cũng hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bình ổn lại.

    "Lúc đó tôi không biết Tô Đệ bị vu khống, tôi chỉ lo lắng cho Tâm Tâm mà thôi".

    "Hơn nữa, bởi vì chuyện vặt vãnh này mà trong lúc tôi bị thương vì té xuống vách núi, Tô Đệ đã nhân cơ hội tôi bị thương không nhìn thấy rõ mà kéo tôi xuống sông".

    Ánh mắt của anh cả từ kinh ngạc dần dần trở nên lạnh lùng: "Cô ta một mực muốn giế.t tôi, nhưng đã bị thất bại mà thôi".

    Tôi nghe lời này mà có chút sững sờ, hoàn toàn không biết hắn đang nói về cái gì.

    Tôi chợt nghĩ tới thời trung học, anh cả dẫn đầu chúng tôi đi một chuyến dã ngoại trên núi.

    Có anh cả, anh hai, anh ba và Tô Tâm, tôi không có tư cách đi, hơn nữa, ngày nào tôi cũng bị Tô Tâm bắt nạt, tâm trạng không tốt, cũng không muốn đụng mặt bọn họ nhiều.

    Chắc mẹ để ý nên nhất quyết yêu cầu bọn họ đưa tôi đi cùng.

    Thế là bọn họ buộc phải đưa tôi đi cùng, trên đường đi bọn họ nói cười trước mặt tôi, Tô Tâm hoạt bát chạy trên núi như một tiểu yêu tinh lạc vào chốn nhân gian.

    Tôi cố hạ thấp hết mức cảm giác tồn tại của mình, chỉ im lặng đi theo bọn họ.

    Vào buổi tối, trời chợt đổ mưa to, chúng tôi mất liên lạc với bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn và bất ngờ xảy ra lở đất, trên đường chạy trốn, chúng tôi lại bị trượt chân và rơi xuống vách núi.

    Thật tình cờ, tôi và anh cả cùng rơi vào một hang động.

    Anh cả đập đầu vào tảng đá nên nhìn không rõ nữa, chân cũng bị thương, tôi chỉ đành dùng áo khoác giúp hắn băng lại vết thương.

    Hắn vươn tay nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Tâm Tâm, em đừng sợ, anh không sao đâu”.

    Tim tôi quặn thắt, cứ thừa nhận tôi là Tô Tâm vậy.

    Tôi biết anh cả không thích tôi, cũng không muốn tiếp xúc với tôi, nếu tôi để hắn ta biết tôi là Tô Đệ, có thể hắn ta sẽ không phối hợp với tôi.

    Hắn và tôi đã trải qua ba ngày khó khăn trong hang động.

    Những ngày đó rất lạnh và luôn có nguy hiểm rình rập, nhưng đó là khoảng thời gian nhẹ nhàng nhất mà tôi có được trong nhiều năm qua.

    Tôi có thể chăm sóc anh trai bị thương mà không cần nói gì cả.

    Anh cả sẽ không tỏ ra ghê tởm hay cáu kỉnh với tôi, lông mày và đôi mắt hắn tràn đầy sự dịu dàng và ý cười.

    Ba ngày sau, tôi ra ngoài để tìm kiếm thức ăn, khi trở về đã thấy hắn đang ngâm mình trong nước, còn Tô Tâm thì đứng trên bờ.

    Tôi vô thức gọi: "Anh cả".

    Rồi lập tức nhảy xuống nước để cứu hắn.

    Chờ khi lên đến bờ, Tô Tâm nhào lại ôm lấy hắn, khóc thút thít rồi trách mắng: "Tô Đệ, sao em có thể đẩy anh cả xuống sông vậy chứ!".

    Tôi rùng mình vì lạnh: “Không, không phải em…”.

    Chátttt!

    Hắn giơ tay tát tôi một cái, lạnh lùng nói: "Tô Đệ, cô đúng là độc ác mà, cô thật sự làm tôi thấy ghê tởm!".

    13.

    Ký ức bị gián đoạn cùng với buổi phát sóng trực tiếp, gián đoạn ngay lúc khuôn mặt của tôi đang hoảng loạn và tràn đầy tuyệt vọng.

    Người anh cả nãy giờ vẫn kiên định và thờ ơ sau khi nhìn thấy toàn bộ, cả người hắn nặng nề rung lên, giống như là bị giáng một đòn cảnh tỉnh, thất thần dựa vào tường.

    "Làm sao lại...".

    Trên mặt hắn đầy vẻ hoài nghi, lộ rõ vẻ không thể tin được, cơ thể lảo đảo nói: "Ba ngày đó, thật sự là em ấy... thực sự là em ấy... không, tại sao... ".

    Vẻ mặt kiêu ngạo và tự phụ của hắn trở nên hoang mang rồi lại vô cùng mờ mịt.

    Hắn rời khỏi phòng phát sóng trực tiếp, chạy một mạch về đến nhà, giận dữ túm lấy cổ áo anh hai.

    "Không phải mày nói, mày ở cùng Tô Đệ ba ngày sao? Không phải mày nói mày tận mắt nhìn thấy Tô Đệ đẩy ngã tao xuống sông sao!".

    Anh hai lơ đễnh: "Chuyện có bao lớn đâu, cho dù là Tô Đệ ở cùng anh thì sao, anh sẽ vì chuyện này mà tức giận với em sao?".

    Anh cả tức giận nhíu mày: "Mày có biết mày đã làm ra cái quái gì rồi không hả?".

    Hắn nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi nghiêm nghị nãy giờ cũng đã đỏ bừng lên: “Mày biết không, trong suốt những ngày đó, con bé không nói lời nào, tao đã đoán được con bé là Tô Đệ, tao nói... tao đã nói, khi bọn tao ra ngoài, tao sẽ yêu thương con bé, chăm sóc con bé thật tốt".

    "Vậy mà cuối cùng tao đã làm ra chuyện gì đây?".

    "Tao đã tát con bé một cái, thậm chí còn nói với cha mẹ chuyện này, và từ đó về sau tất cả chúng ta đều ghét bỏ con bé!".

    Đúng vậy, tiếp theo của sự việc này là nhà họ Tô cực kỳ chán ghét tôi.

    Họ đối xử với tôi như một kẻ tội đồ, không cho phép bất kỳ người nào nói chuyện với tôi.

    Tôi muốn nói sự thật, nhưng anh hai nói với tôi: "Cô nghĩ điều này sẽ khiến anh cả thích cô sao? Để tôi nói cho cô biết, anh ấy cực kỳ chán ghét cô, nếu anh ấy biết đã ở cùng một chỗ với cô trong ba ngày đó, anh ấy sẽ tởm đến nôn mửa luôn đó cô em gái ruột của tôi ơi".

    Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi bị trầm cảm nặng và không ngừng tự làm tổn thương chính mình.

    Anh hai sửng sốt, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, lạnh lùng nói: "Bởi vì chuyện này mà anh đối với Tô Đệ ch.ết tiệt kia lại bắt đầu cảm thấy áy náy hổ thẹn sao?".

    Anh cả đấm thẳng vào mặt anh hai.

    Anh ba cũng kinh ngạc nói: “Ngoại trừ những lần hiểu lầm đó, em không nghĩ ra còn lỗi lầm nào khác của Tô Đệ, nhưng em vẫn luôn đối xử với em ấy… rất tệ”.

    Cha quát mắng: “Được rồi, con định chỉ vì một mình nó mà làm cả nhà lộn xộn không yên sao?”.

    “Câm miệng!”, người mẹ thường ngày dịu dàng, hòa nhã đột nhiên hét lớn một tiếng, chăm chú nhìn vào màn hình phát sóng trực tiếp.

    Lúc này tôi mới phát hiện, ký ức trong buổi phát sóng trực tiếp đã không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa.

    Ký ức trong đó của tôi không ngừng phát ra.

    Đó là tất cả góc nhìn trong thế giới của tôi.

    Trong mắt tôi khi còn nhỏ, mặc kệ là khi tôi trở về, bà vẫn yêu Tô Tâm như cũ và bất công với tôi thì mẹ vẫn là một người phụ nữ xinh đẹp, cao quý.

    Tôi sẽ thường lén lút nhìn trộm bà ấy, mặc dù phần lớn đều là hình ảnh bà ôm Tô Tâm và dỗ dành cô ta.

    Tôi sẽ nấu canh gà khi bà ấy bị bệnh, rồi lại thật cẩn thận lén bưng cho bà ấy, và chẳng mấy chốc bà đã khen món canh gà của Tô Tâm rất ngon.

    Tôi sẽ thầm biểu lộ sự hâm mộ, ao ước cùng với mất mát khi mỗi lần nhìn thấy bà ấy nắm tay Tô Tâm.

    Tôi sẽ âm thầm gọi mẹ khi dạ dày tôi đau đến mức lăn lộn.

    Trong phòng phát sóng trực tiếp, tôi nghe thấy một tiếng rời rạc khó nhịn của mẹ, bà ôm gối, lẳng lặng mà nhìn, mà nghe.

    Đột nhiên bà nắm chặt lấy gối rồi ngẩng đầu lên.

    Bà hỏi bọn họ: "Mẹ nhớ lúc trước A Đệ từng nói con bé thường bị đau bụng, chúng ta cứ cho rằng con bé nói dối, nhưng sau đó con bé không nhắc lại nữa, các con nói, lúc đó chúng ta đưa con bé đi kiểm tra sức khỏe, có phải con bé sẽ không mắc bệnh ung thư dạ dày không? Sẽ không phải âm thầm một mình chịu đựng đau đớn như thế này đúng không?".

    Nhất thời mọi người đều im lặng.

    Anh cả nắm chặt tay, anh hai thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ba thẫn thờ.

    "Trước khi phẫu thuật, con bé nói với chúng ta rằng con bé sẽ phải phẫu thuật, có thể sẽ không rời khỏi bàn mổ được (không qua khỏi), con bé muốn gặp chúng ta một lần, nhưng chúng ta đã không đi, phải không?".

    Trên mặt bà không còn một chút huyết sắc nào: "Các người cảm thấy lúc đó con bé có phải rất sợ hãi hay không? Thậm chí, ý chí muốn sống sót của con bé cũng không có, nên phẫu thuật mới thất bại sao?".

    Lại là một khoảng lặng quỷ dị nữa, bà vùi đầu vào gối, lưng run lên bần bật, trong giây lát, tôi cảm thấy bà hình như đã già đi nhiều tuổi.

    14.

    Việc phát sóng trực tiếp toàn cảnh cuộc đời tôi đã gây ra phản ứng rất dữ dội.

    Cùng lúc đó, Tô Tâm cũng tỉnh dậy sau hôn mê và chạy về nhà.

    "Mẹ, con vừa mới tỉnh dậy nhưng phát hiện không có ai ở bên cạnh, con buồn lắm".

    Tô Tâm trước sau như một mà làm nũng, bất mãn nhíu mày: "Chuyện của A Đệ có phải còn chưa giải quyết xong không ạ, con cảm thấy trên đường rất nhiều người nhìn chằm chằm con...".

    Bà nhìn cô ta: “Tô Tâm, trước đây con hay bắt nạt A Đệ lắm sao?”.

    Tô Tâm sửng sốt, oan ức lắc đầu: "Mẹ nghe người khác nói bậy sao, thật ra có một số việc con không nói với mẹ, trước kia A Đệ thường bắt nạt con...".

    Khi nói, cô ta cau mày, dáng vẻ có chút rối rắm, như thể cô ta đang có ý bao che cho tôi vậy.

    Trên mặt bà lộ ra vẻ phờ phạc thất vọng, rồi chợt hất tay Tô Tâm ra: "Cho tới bây giờ, hết lần này đến lần khác, cô đều nói dối!".

    Cô ta nghĩ sẽ không ai nỡ nặng lời với mình vì chuyện của tôi, nên cô ta chỉ hơi sửng sốt rồi quay đầu lại oán trách với anh trai: “Anh cả, mẹ không thích em nữa sao?".

    Anh cả lạnh lùng nói: "Lúc tôi ở trên núi, chính là cô đẩy tôi xuống sông?".

    Tô Tâm nhảy dựng: "Anh cả, anh nói cái gì thế, là Tô Đệ đẩy anh mà...".

    Anh cả bóp lấy cổ cô ta mọt cách thô bạo: “Cô còn dám không thừa nhận, tôi đã thấy rồi, tôi đã thấy từ ký ức của Tô Đệ, Tô Tâm, cô thật sự mưu tính rất vất vả nhỉ, vì sao tôi lại nhắm mắt làm ngơ đối tốt với cô như vậy chứ!".

    Tô Tâm vùng vẫy vài lần rồi bị hắn ném mạnh xuống đất.

    Cô ta dường như ý thức được điều gì đó, vẻ mặt hoảng sợ cúi đầu không lên tiếng.

    "Tô Tâm, nhà chúng tôi đối với cô tốt như vậy, tại sao cô lại muốn hại Tô Đệ, vì sao lại đối với chúng tôi như vậy hả?".

    Tô Tâm ngẩng đầu nhìn bọn họ, đột nhiên nhếch môi cười.

    "Tôi hại Tô Đệ à? Chưa hề nha, tôi chỉ đơn giản bắt bắt nạt, ức h**p cô ta mà thôi, người thật sự làm tổn thương cô ta không phải là các người sao?".

    "Mẹ, là bà đó, là bà mắng cô ta sao không chịu đi ch.ết đi, tại sao con gái bà không phải là tôi? Là bà để cha đẩy cô ta ra khỏi cửa, suýt nữa đã làm cô ta ch.ết cóng, cũng là bà phớt lờ cơn đau đớn của cô ta, không chỉ vậy mà bà còn trách mắng cô ta nói dối nữa mà".

    "Anh cả, anh chỉ ở cùng Tô Đệ có ba ngày đã muốn toàn tâm toàn ý yêu thương cô ta rồi nhỉ, khi đó những lời anh nói với cô ta đều bị tôi nghe được, tôi hận anh vô cùng, cho nên mới đẩy anh xuống dưới đấy!".

    "Ồ, anh là người đã đánh Tô Đệ, cũng là người đã sắp xếp để mọi người phớt lờ cô ta còn khiến cô ta bị trầm cảm, vậy thì có liên quan gì đến tôi chứ".

    "Tôi không làm cái gì cả, tất cả là lỗi của các người, sao các người lại mắng chửi tôi?".

    Tô Tâm bò dậy, ngạo nghễ mà nhìn bọn họ: "Dù sao thì Tô Đệ cũng đã ch.ết, sau này một nhà chúng ta không thể sống tốt sao?".

    "Cô... cô...".

    Mẹ chỉ vào cô ta, tức giận đến mức ngất đi.

    Sau khi bà hôn mê, anh cả đuổi Tô Tâm ra khỏi nhà, anh hai vì chuyện này mà chán nản cũng bỏ đi cùng Tô Tâm.

    Sau khi bà tỉnh lại, bà đột nhiên rơi vào trạng thái mê man cứ luôn đờ người ra nhìn lên trần nhà.

    Tôi tự hỏi liệu bà ấy có đang cảm thấy đau khổ cho tôi không.
     
    Ánh Dương Có Chiếu Rọi Qua Em?
    Chương 5


    15.

    Khi hơn mười tuổi, lúc tôi bị ngất đi vì đau dạ dày, tôi đã có một giấc mơ.

    Trong giấc mơ, khi anh trai thấy tôi đau bụng ngất đi, cả một nhà lòng như lửa đốt mà vội vàng chạy đến bên cạnh tôi.

    Bọn họ mời một bác sĩ gia đình đến khám cho tôi, còn mẹ thì dịu dàng ôm tôi vào lòng, hôn lên trán tôi và gọi A Đệ, bé cưng, mau tỉnh lại nào.

    Lúc bà ấy hôn lên trán tôi, vì ngứa ngáy, nên tôi đã bật cười rồi mở mắt ra nũng nịu gọi mẹ.

    Lúc đó mọi người mới thở phào nhẹ nhõm rồi cũng cười với tôi.

    Giấc mơ đó đẹp đến nỗi đến khi tôi thức dậy vẫn cảm thấy vui sướng, nhưng khi tỉnh táo lại, lọt vào tầm mắt tôi chỉ có bóng đêm đen kịt.

    Khi đưa tay sờ lên mặt, chỉ có sự lạnh lẽo truyền đến từ những giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt mà thôi.

    Không một ai biết tôi đã ngất xỉu cả đêm.

    Khi tôi xuống lầu, anh hai nhìn tôi một cách khó hiểu: "Này, không phải giả bệnh sao? Làm gì mà xuống lầu rồi?".

    Những người khác hờ hững liếc mắt một cái, tựa như muốn nói, không thấy quá xấu hổ hay sao mà lại dám lộ mặt ra ngoài nữa thế.

    Tôi cười nịnh nọt rồi cẩn thận tự đắp lại vết thương của chính mình.

    Sau này tôi thôi mơ mộng nữa, suy cho cùng đó cũng chỉ là hy vọng xa vời không có cách nào thực hiện được mà thôi.

    Khi lên bàn mổ, có lúc tôi vẫn thầm mong cha mẹ và các anh sẽ như thiên thần mà hiện xuống nơi đây, nắm tay tôi bảo tôi đừng sợ.

    Mãi cho đến khi tôi xem tới phòng phát sóng trực tiếp, mọi người vây quanh Tô Tâm đang ăn mặc tinh xảo trong bữa tiệc sinh nhật, tôi mới biết mình đã có bao nhiêu mơ tưởng hão huyền.

    Trong mắt bọn họ, tôi là một kẻ dư thừa, là một đứa con nuôi xa lạ.

    Tôi thừa nhận rằng cuộc giải phẫu thất bại cũng có nguyên nhân đến từ tôi.

    Thời điểm đó, tôi không còn ý chí sống sót nữa, và cái ch.ết là kết quả tất yếu thôi mà.

    Lẽ ra tôi phải khao khát tình cảm gia đình lắm đấy, lẽ ra tôi phải cảm thấy hạnh phúc trước sự áy náy và nhớ nhung của bọn họ lắm chứ, nhưng cuối cùng tôi chỉ thấy dửng dưng mà thôi.

    Tại thời điểm tôi vô cùng tham luyến tình thân, bọn họ không hề cho tôi dù chỉ là một chút sự bố thí, rồi lại ngay lúc tôi không còn cần nữa, bọn họ lại bắt đầu thâm tình mà nhớ lại những chuyện trước kia.

    Chuyện đời cũng thật trêu ngươi làm sao!

    16.

    Có thể là bởi vì chấp niệm tiêu tán, cũng có thể là linh hồn bị hao tổn, tôi cảm giác được thế giới bên kia đang vẫy gọi tôi.

    Và sự cố phát sóng trực tiếp về ký ức của tôi đã gây ra rất nhiều sự hỗn loạn, phát sóng trực tiếp đọc ký ức bị cấm, anh cả vì Tô Tâm mà bất chấp luật pháp cũng đã bị pháp luật trừng trị thích đáng.

    Tôi thấy anh cả ôm tấm thân tàn tạ của tôi mà hối hận không ngừng, nước mắt rơi đầy mặt, sau đó bị cảnh sát đưa đi.

    Khi chuẩn bị lên xe cảnh sát, hắn chợt liếc về phía tôi, trong mắt tràn đầy hối hận, áy náy cùng đau khổ, nhưng nó cũng như tình thương muộn màng dành cho tôi mà thôi.

    Tôi hờ hững mà nhìn cảnh này.

    Sau khi Tô Tâm bị đuổi ra ngoài, cô ta phát hiện giấc mơ được vào làng giải trí cũng đã tan thành mây khói, chính mình cũng không có khả năng kiếm tiền nữa, nên đã chạy về quỳ xuống trước mặt cha mẹ khóc lớn.

    "Lần đẩy anh cả xuống sông là do anh hai xúi giục, anh ấy nói nếu anh cả không chế.t thì không có cách nào kế thừa công ty, cho nên kêu con đi giế.t anh cả!".

    Đồng tử anh hai chấn động, chỉ vào Tô Tâm: "Cô tính làm loạn cái gì ở đây nữa hả!".

    "Là anh, chính là anh ép tôi!".

    Vì để trở về Tô gia, cô ta và anh hai đã triệt để xé rách bộ mặt thật của nhau.

    Anh hai nổi giận đánh Tô Tâm, lúc Tô Tâm ngã xuống thì đụng phải bình nước nóng, liền bị nước đổ xuống đầu!

    Vì nước rất nóng nên tóc và mặt đều bị hủy hoại!

    Anh hai bị cảnh sát bắt đi vì tội cố ý gây thương tích, sau khi Tô Tâm bị biến dạng khuôn mặt và mái tóc bị hủy, cả người cô ta như hóa điên, cô ta lại trở về nhà để xin tiền cha đi phẫu thuật thẩm mỹ.

    Đáng tiếc là nguồn tài chính của tập đoàn Tô thị đã bị liên lụy vì chuyện của gia đình nhà bọn họ, rất nhanh đã bị phá sản, một phần tiền cũng không thể cho cô ta.

    Cô ta không thể chấp nhận sự thật này, điên điên khùng khùng chạy đi.

    Cha cũng già đi nhanh chóng do công ty phá sản, ông ta thường ngồi trên ghế khẽ lẩm bẩm: “Báo ứng, tất cả đều là báo ứng, A Đệ, đây có phải là báo ứng mà con đã cho chúng ta không?”.

    Không, chính là các người đã tự tay chọn báo ứng cho chính mình đấy.

    Đương nhiên, tập đoàn Tô thị bị phá sản là do có sự nhúng tay của người bạn thân nhất Lâm Mẫn của tôi.

    Dù sao, ngay cả tôi cũng không biết cho đến khi tôi ch.ết, người bạn nhát như thỏ đế của tôi chính là cô tiểu thư của ngân hàng Lâm thị.

    Để tạ lỗi, anh ba đã chọn cho tôi một nghĩa trang rất tốt, nhưng tôi cảm thấy thật ghê tởm, bị bọn họ thờ cúng sẽ làm ô uế con đường kiếp sau của tôi mất thôi.

    Tôi cảm thấy tôi có thể thật sự rời đi được rồi.

    Trước khi đi, tôi đến gặp mẹ lần cuối.

    Tinh thần của bà không được tốt lắm, mỗi ngày ở viện dưỡng lão đều ngơ ngác nhìn vào khoảng không trước mắt, chốc lát lại khóc, chốc lát lại cười.

    Bà cũng thường gọi tên tôi.

    Tôi nhìn bà, người đã từng khiến tôi muốn nương tựa và cầu được tình yêu thương, khẽ nói: “Không bao giờ gặp lại nữa”.

    17.

    Một cơn gió thoảng át đi tiếng nói của tôi, bà bàng hoàng run rẩy nhìn về phía tôi.

    "A, A Đệ...".

    Đôi mắt bà đỏ hoe, run rẩy, bà muốn tới ôm lấy tôi.

    Khi tôi còn rất nhỏ, tôi vẫn luôn mong chờ bà ấy có thể cho tôi một cái ôm.

    Ôm, ôm tôi như ôm Tô Tâm, dù chỉ một cái, hay chỉ là một vòng tay hờ hững choàng qua tôi cũng được.

    Lúc đó tôi nghĩ cái ôm của mẹ nhất định sẽ thơm lắm.

    Bây giờ tôi không cần nó nữa.

    Tôi rời đi.

    Tôi bình tĩnh nhìn bà, giống như nhìn một người xa lạ, trong lòng không còn chút xao động nào nữa.

    Mẹ, mẹ.

    Thật lâu trước đây tôi rất cần bà ấy, nhưng bây giờ, tất cả những gì tôi muốn là, không bao giờ gặp lại nữa.

    Linh hồn của tôi dần dần tan biến, tôi nhìn thấy bà quỳ trên mặt đất rồi lớn tiếng khóc.

    Mà tôi, rời đi không ngoảnh lại./.

    Hết!
     
    Back
    Top Dưới