Ngôn Tình Anh Đến Cùng Sao Đêm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 40: 40: Người Bị Tổn Thương Không Muốn Làm Tổn Thương Người Khác


Sự rung động đầu tiên của cô là dành cho hắn.

Nụ hôn đầu cũng là hắn tự tiện cướp mất.

Sự trong trắng của bản thân cũng do hắn giành lại cho cô.

Hai người họ đến với nhau cũng đâu có ảnh hưởng tới ai?
Song Tần Nhiệm lại cho rằng bản thân không xứng.
Tiết cuối cùng đã kết thúc.

Tần Nhiệm cũng mau cho hết sách vở vào trong cặp rồi bước ra cửa lớp.

Bạch Vũ đã đứng đó sẵn.

Hai người họ đứng nhìn nhau một hồi thật lâu.

Lâu đến mức học sinh đều đã ra về hết thảy.
Họ không phải đang đứng chơi chọi mắt hay gì.

Chỉ đơn giản đó là luật lệ mà Đổng Uyên đặt ra.

Phải đợi khi học sinh về hết thì mới bắt đầu tham gia lớp học khác được.
Cô nhìn xuống chỗ dưới cùng.

Vương Chí Thần được các bạn nam trong lớp gạ đi đâu đó nên giờ chẳng còn ở lại trong lớp.

Hắn ta chẳng còn ở lại đợi cô như cô vẫn nghĩ.
Tần Nhiệm không hề nhận ra mình đã chú ý đến anh ta nhiều như nào.
" Học sinh về hết rồi.

Đi theo tao nhanh.

Ban nãy mày không đứng đợi Đổng Uyên nên giờ cô ta đang rất tức giận.

Chẳng ai cứu được mày đâu.

"
Khỏi cần Bạch Vũ nói cô cũng biết chuyện gì sẽ đến với mình.

Đổng Uyên thảo nào cũng sẽ đốt sạch hết tóc trên đầu cô cho xem.

Cô cũng dần dửng dưng với vấn đề này rồi.
Vẫn là chỗ ngày xưa ấy.

Chỗ mà cô đã nghe thấy lời cầu cứu đầy đau đớn của Hàn Linh Nhật.

Chẳng ngờ rằng bản thân lại là người kế tiếp.
Ở đó không chỉ có lũ con gái mà còn có cả lũ tra nam giả danh học sinh.

Tự dưng hôm nay lại đông hơn bình thường.

Đương nhiên Đổng Uyên đã gọi chúng đến.
" Mày đây rồi ~ trưa nay mày làm gì mà không thèm đến chào hỏi tao thế? Đi khám mắt cá chân à? "
Đổng Uyên đang cười cười nói nói đã tiện tay tát cô một cái rõ mạnh.

Tiếng chát oan nghiệt xé tan bầu không khí tĩnh lặng vốn có của nó.

Cô cảm thấy má mình đau và rát lắm.

Nhưng cô vẫn không làm gì cả.

Chỉ lẳng lặng đứng đó hứng trọn cơn thịnh nộ của cô ta cho xong trận.

Máu từ miệng chảy từng giọt ra ngoài.
" Mày đánh đau quá đó con kia.

Tao mà là nó là tao cắn đầu mày ngay.

" Một tên mập mạp ngồi kế đó lên tiếng giả bộ đang bênh vực cho cô.

Nhưng thực chất đang ám chỉ Tần Nhiệm là một đứa ngu ngục không biết vùng lên.
" Câm mồm đi thằng mập.

Mày còn ăn nói vớ vẩn là tao cho cái cây này vào họng mày ngay đấy.

"
Đổng Uyên lên tiếng đe dọa tên đó rồi lại quay sang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ:
" Hôm qua mày làm gì mà thoát được tình huống dở khóc dở cười đó thế? Cấu kết với ai đến cứu vớt mày à? "
" Không.....!".

Cô lí nhí đáp lại.
" Thế thì nói ra mau đi.

Nếu mày nói ra thì chi ít tao sẽ tặng mày bộ tóc giả trước cho tròn.

Đỡ tốn tiền mua nha.

Tao là tao đang lo cho sự nghèo khổ của mày đấy ~ "
Nói xong, cô ta tiện tay xé luôn cái băng gạt dính trên mặt cô ra rồi ném nó đi.

Vết thương đang dần lành lại nhưng do kéo ra quá nhanh khiến miệng vết thương bị hở.

Cảm giác đau xót lan khắp người cô mỗi khi gió đông thổi qua.
" Tôi không quen....anh ta....!"
" Tức là mày có biết mặt nó rồi.

Mau gọi nó ra đây cứu mày thêm lần nữa đi.

Nếu không tao sẽ kêu lũ kia l*t s*ch quần áo mày ngay tại đây rồi chụp lại, đăng lên nhóm của trường.

"
Mặt Tần Nhiệm tái mét.

Cô hoảng sợ nhìn biểu cảm thích thú của Đổng Uyên và lũ kia.

Cổ họng cô nghẹn lại không nói được câu gì.

Cơ mà Đổng Uyên lại vui vẻ khi nhìn thấy biểu cảm đó.
Lại thêm một lần nữa sao....!Cô nên nói ra ngay và luôn thôi.

Nói rằng anh ta đã đến cứu cô và giúp cô thoát khỏi sự bi quan khi ấy.

Rồi Tần Nhiệm sẽ không phải chịu cảnh này thêm lần nào nữa.
Nhưng...!lỡ anh ta trở thành đối tượng tiếp theo thì sao..?
Tần Nhiệm sao nỡ làm thế với ân nhân mình cơ chứ...
Tuyệt đối không thể làm thế.

Cô nên cam chịu chuyện này một mình thôi.

Đừng kéo người ta xuống hoàn cảnh của cô.

Nó quá đau khổ và chẳng ai muốn thế....
Tần Nhiệm cuối cũng vẫn chọn không nói ra.

Dù cho nước mắt đã rơi lã chã xuống chân nhưng cô vẫn không hé lời.
" Hức..hức...!"
" Hm...tao hiểu rồi.

Ý mày là mày sẽ không nói cho tao biết thằng đó là ai đúng không? "
Đổng Uyên giả bộ trăn trở về một cái gì đó rồi thản nhiên bước ra sau lưng cô.

Đám người còn lại lập tức chia ra làm hai.

Con gái thì sẽ bỏ đi theo cô ta còn con trai thì ở lại làm chuyện đó.

Chúng đứng thành vòng tròn rồi vây cô lại ở giữa.

Tên đứng ngoài đã thủ sẵn chiếc điện thoại ghi hình.
" Thế tao đi trước nha.

Tụi bay nhớ làm nhanh lên không ông bảo vệ đi tuần tra đấy.

"
" Ok.

"
Bè phái của Đổng Uyên và cô ta đã bỏ đi.

Lũ người đứng quanh cô đã lăm le lại gần thêm từng chút một.

Tần Nhiệm chỉ biết nhìn xuống chân mình mà khóc lóc.
" Đừng khóc lóc nữa.

Bọn tao làm nhanh gọn lẹ thôi.

Y như cái đứa lớp A6 đấy mà.

".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 41: 41: Sao Chiếu Mệnh


[......]
Hôm đó Vương Chí Thần lại cứu cô lần nữa.

Quả thực hôm đó cô quá hoảng loạn và sợ hãi nên không nhớ đám vô lại kia bị xử lý ra sao.

Cô chỉ nhớ khi chiếc cúc áo trên cùng của mình bị gỡ ra, hắn đã lao đến và đấm cho tên kia một nhát giữa mặt.

Khuôn mặt anh ta khi đó rất đáng sợ.

Một biểu cảm giận giữ chưa từng có.
Khi đó Chí Thần cùng đám bạn của mình đi qua và chứng kiến mọi chuyện.

Họ lập tức lao vào giúp đỡ cô không ngại khó khăn, dẫu cho bọn chúng toàn là lũ học sinh cá biệt của trường.

Đặc biệt là Vương Chí Thần.

Trong lúc tinh thần cô vẫn chưa ổn định thì Chí Thần cùng đám bạn đã đánh chúng ra bã.

Họ đe dọa chúng rằng sẽ báo cáo chuyện này lên Bộ giáo dục của thành phố.

Chiếc điện thoại cùng đoạn video đã được tiêu hủy nhanh chóng.

......................
" Tần Nhiệm.

Không sao chứ? "
Cô từ từ ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt của mình lên.

Đương nhiên là Vương Chí Thần đang quỳ một gối trước mặt cô.

Vẫn là gương mặt đẹp trai khó tả đó, vẫn có vết máu dính trên mặt như đêm hôm qua.

Cơ mà nụ cười của đối phương khác với lần đầu tiên gặp.

Nụ cười lúc này của anh khiến cô thấy bình yên lạ thường.

" Huhuhu...!".

Tần Nhiệm khóc nức nở trước mặt anh mà không còn để tâm đến việc thổ lộ cảm xúc trước mặt người lạ.

Cô không thể kiềm chế bản thân trước anh.

Cô chẳng sợ đối phương chê bai mình.

Đối phương cũng không phán xét cô.

Chí Thần chỉ đơn thuần ôm nhẹ cô vào lòng giữa trời đông đang dần lạnh giá.

Một cái ôm thật đơn giản và ấm áp.

" Ngoan nào.

Mọi chuyện đã ổn rồi.

Em đừng khóc nữa.

"
Anh ta dỗ dành cô bằng những câu từ cô chưa bao giờ nghe được.

Tần Nhiệm liền siết chặt lấy anh không rời.

Giống như đứa trẻ vừa tìm lại món đồ chơi quý giá của mình vậy.

Hơi ấm từ cơ thể anh đang lan dần sang cô.
" Hức hức....tôi sợ quá.....!"
" Em sợ những chuyện như này lắm đúng không? "
" Sợ...rất sợ....!"
" Em có đau không? "
" Đau..đau kinh khủng ạ....!"
" Thế em muốn mình mãi mãi bị như thế hả? Mỗi ngày đều bị hành hạ và chà đạp? "
Đối diện với câu hỏi đó của Chí Thần lại khiến cô hơi bối rối và lo toan.

Song Tần Nhiệm lại hiểu ra được một định lí rất đơn giản mà cô lẽ ra nên biết ngay từ đầu.

" Nếu không muốn thì sao phải chịu đựng nó? Cứ vậy mà gạt bỏ đi thôi.

"
Chí Thần như đang đọc được suy nghĩ của cô vậy.

Điều anh ta nói cũng là điều cô đang nghĩ đến.

" Xem ra tôi nói đúng nhỉ? "
Nói rồi đối phương đưa tay lên lau nước mắt cho cô.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt đối phương mà nói:
" Nếu em không muốn thì hãy đi báo cáo với nhà trường.

Hãy tiêu diệt tận gốc để sau này không ai phải chịu cảnh như em nữa.

Kể cả em.

Em chẳng có nghĩa vụ hay bị ép phải chịu thay họ cả.

"
Trước những lời khích lệ đó, Tần Nhiệm thấy rất mừng.

Song cô vẫn không thể ngừng lo lắng đôi chút:
" Nhưng...nhưng...hiệu trưởng là....!"
" Mẹ của Đổng Uyên đúng không? Chuyện này tôi hiểu gần hết rồi.

Tôi sẽ giải quyết ngay hôm nay.

"
" Ổn không.....!"
" Haha.

Ổn lắm.

Giờ thì..

"
Chí Thần nhẹ nhàng quỳ gối xuống rồi bế cô lên một cách rất nhẹ nhàng.

" Em nên đến phòng y tế của trường một lát rồi nghỉ ngơi ở đó.

Chiều nay chúng ta hãy cùng nhau chấm dứt chuyện này.

"
" Thế còn anh thì sao...mặt anh dính máu.."
" Khỏi lo.

Của đám kia thôi.

"
" Giống như hôm qua...!"
" Đúng.

Giống như hôm qua vậy.

Nhưng hôm nay em sẽ được tự do.

".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 42: 42: Thực Hiện Lời Hứa


Tại một quán karaoke Lúcery có tiếng tại Quảng Châu.
Phòng 2636.
" Có người muốn lên phòng các bạn.

Xin hãy chuẩn bị.

Nhắc lại...!"
Tiếng thông báo phát ra từ loa hoàn toàn lu mờ trước nền nhạc sôi động trong phòng.

Nhóm Đổng Uyên đang có những giây phút vui vẻ nơi đây.
Trong khi lũ con gái kia đang hát karaoke thì cô ta chỉ ngồi một góc hút thuốc.

Ả đang nhắn tin với đám kia để nắm bắt tình hình hiện tại.

" Thật tình.

Cái lũ ngu kia đang làm mẹ gì mà chẳng thèm trả lời tin nhắn mình vậy? Muốn chết à? "
" Này Đổng Uyên.

Mình ngồi đây từ trưa đến tận chiều rồi...mình có thể về nhà được không ạ...!"
Một cô gái xem ra bị ép đến bẽn lẽn đến bên Đổng Uyên lên tiếng.

Xem ra nữ sinh này là một học sinh ngoan nên muốn về nhà.

Đổng Uyên nhìn đối phương bằng ánh mắt miệt thị.

Cô ta hất hàm hỏi lại:
" Có gì mà lo chứ.

Mới có hơn năm tiếng.

Tôi đã bao cả căn phòng này đến tận tối cơ.

Cứ vui chơi thoài mái đi.

Sồn sồn mẹ gì.

"
" Nhưng...bố mẹ mình mà biết mình không về nhà buổi trưa là mình sẽ bị đánh đấy...!"
Cô gái đó vẫn can đảm xin về.

Đổng Uyên quắc mắt nhìn đối phương khiến cô ấy co rúm lại vì sợ:
" Mày điếc à? Tao bảo mày ở lại thì cứ ở lại đi!!! Ai bảo mày đến làm gì xong kêu tao?!! "
" Nhưng....!"
" CÂM MỒM! CÚT RA CHỖ KHÁC ĐI CON Đ*!! "
Nữ sinh đó có vẻ vẫn còn muốn giùng giằng nên ả ta lập tức cho đối phương một bạt tai.

Nữ sinh đó ngã xuống đất.

Cả căn phòng im lặng đôi chút.

Đổng Uyên ra hiệu cho cả đám tiếp tục.

Bọn họ lập tức ca hát vui vẻ như chưa có gì xảy ra.

Nữ sinh kia bị hai người khác kéo ra một góc một cách mạnh bạo.

Lúc này Bạch Vũ mới lon ton ngồi lại gần cô ta an ủi:
" Đừng nóng mày ơi ~ bữa nay chúng ta đến đây để chill mà.

Mày cứ cho con nhỏ đó cút về đi.

Giữ nó lại chỉ tổ thêm vấn đề."
" Mày thích thì cứ làm đi.

Tao đang lo vụ kia.

"
" Vụ kia? Công nhận mày quan tâm nó quá ha.

Không sao.

Con Tần Nhiệm đó chết chắc rồi.

Có cả video được gửi cho máy tao nè.

Tao muốn mày xem chung với tao nên chưa xem trước đó ~ ".
Nhỏ đó hớn hở giơ chiếc điện thoại đắt tiền của mình trước mặt Đổng Uyên.

Ả ta nhìn Bạch Vũ bằng thái độ khó chịu.

" Mở đi.

"
" Okela ~ ".
Chiếc điện thoại được mở lên full độ sáng.

Bạch Vũ nhấp vào cuộc trò truyện giữa nhỏ và đám kia.

Một video hình đen vừa được gửi đến.

" Sao nó gửi cho mày mà không gửi cho tao? ".

Đổng Uyên lên giọng hỏi.

" Thì....thằng quay là bạn cũ cùng trường cấp hai của tao mà.

Nó sợ kết quả không vừa ý mày nên không gửi đó! Chắc vậy!! "
Nhỏ kia cười gượng đáp lại Đổng Uyên.

Ngón tay trỏ nhấp nhanh vào trong video.

Không có gì ngoài video nền đen dài ba phút.
" Ủa...cái gì thế..?
Đúng lúc đó cánh cửa mở rầm một cái.

Ánh mắt cả đám nhìn vô người vừa bước vào trong.

Đổng Uyên nhìn thấy hắn thì vô cùng sững sờ.

" Chí Thần? "
" Đúng rồi.

Là tao đây.

"
" Mày đến đây làm gì? Bộ dạng kia...mày lại đi đánh nhau với lũ nào à? "
" Đúng rồi.

Tao vừa đi đánh nhau về.

"
" Thế mày trả lời câu hỏi trước đó đi.

"
" Tao đến để thực hiện lời hứa.

"
" Hả!!? "
...----------------...
Trong phòng hội đồng của trường, Tần Nhiệm ngồi im ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.

Lần đầu tiên cô lên căn phòng này để giải quyết vấn đề bạo lực học đường.

Cô sẽ là nhân chứng tiêu biểu nhất để đuổi học Đổng Uyên.

Cô Triệu đã nói với cô như thế.

Cơ mà đó cũng là vấn đề của riêng cô.

Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường là âm thanh duy nhất bầu bạn với cô giữa căn phòng tĩnh lặng.

Thời gian đang trôi qua dần nhanh hơn.

Song cả hiệu trưởng và Đổng Uyên cũng chưa đến.

Cả Vương Chí Thần nữa.

Cô đã ngồi đây hơn tiếng đồng hồ rồi.
" Anh ta đi đâu mất rồi....!"
Cánh cửa khẽ mở ra.

Tần Nhiệm tưởng đó là hắn nên lập tức đứng dậy với khuôn mặt vui mừng.

Tuy nhiên đó không phải là anh ta, cũng chẳng phải hiệu trưởng.

Cô Nga - chủ nhiệm lớp A2 là người đã thản nhiên bước vào với một cuốn sổ dày trên tay.

Điệu bộ của cô giống như đang đi dự thi người mẫu vậy.

Vẻ hụt hẫng thể hiện rõ ràng trên mặt Tần Nhiệm.
Đôi mắt xếch của cô Nga bỗng quay ngoắt sang Tần Nhiệm:
" Em là nữ sinh lúc trước đã đến báo cáo với tôi về vụ của Đổng Uyên đầu năm? Hửm? "
" Ưm...vâng ạ...!Nhưng sao cô lại ở đây ạ...!"
" Hờ.

Tôi đến đây để nhắc nhở em.

Liệu hồn thì mau bỏ qua vụ này và rút lui đi.

Nếu còn cố tình làm quá lên thì em sẽ bị đuổi học đấy.

".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 43: 43: Đàm Phán


" Cô nói thế là có ý gì? "
" Em nên biết là....Đổng Uyên là con gái của hiệu trưởng.

Em nghĩ em có thể chạm đến một cọng lông trên người em ấy sao? "
Đối phương nhìn cô nói với giọng khinh khỉnh.

Tần Nhiệm đã quá quen vị giáo viên này.

Thím lúc nào cũng bênh vực cho mấy học sinh con nhà giàu, có quyền thế chứ chẳng riêng gì Đổng Uyên.

Hầu hết lớp A2 đều là con cái của những người bề thế nên cô Nga mới cố chấp vào làm chủ nhiệm.

Chuyện này đã được cung cấp bởi cô Triệu.
Đương nhiên cô đã chuẩn bị trước tình huống như này.

Bởi cô Nga là người rất thích lo chuyện bao đồng.

Cả trường ai cũng biết.
Tần Nhiệm suy ngẫm một lúc: " Hóa ra đó là lí do tại sao Hàn Linh Nhật lại không hề nói trực tiếp ai là hung thủ...!Cơ mà điều đó không quan trọng.

Em sẽ đuổi học cậu ta.

"
Tần Nhiệm đáp lại không hề do dự.

Cô đã có đầy đủ niềm tin để khỏi lung lay trước bất kì lời đe dọa nào.

Cô tin vào chính mình.

Tin vào cô Khinh Tư và cô Triệu.

Cả Vương Chí Thần nữa.
Cô Nga nghe thấy thế thì lập tức cười lớn: " Em biết mình đang nói gì không thế?! Hiệu trưởng biết chuyện của em và sẽ sử dụng tiền để bịt miệng em lại đó.

Hahaha.

"
" Cô Nga.

Cô có biết mình đang làm gì không vậy? "
Giọng nói trầm khàn vang lên ngay sau cánh cửa gỗ khiến nụ cười của cô Nga tắt ngấm.

Mặt mũi thím ta chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã tái nhợt cả đi, trông rất đáng sợ.

Cô Nga chầm chậm quay đầu lại nhìn.

Hiệu trưởng đã ở ngay đó.
" Hiệu...hiệu trưởng! ".

Thím ta hét lên:" Xin hãy tha thứ cho tôi!! Tôi xin bà!! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi ạ!! "
" Cô đừng làm thế trước mặt học sinh chứ.

Chúng sẽ hiểu lầm tôi mất.

" Bà Yên nở một nụ cười hết sức nhân hậu với đối phương đang quỳ gối trước mặt.

Song cô Nga biết đó chỉ là lớp mặt nạ giả dối nên không buông tha:
" Làm ơn!! Ban nãy...tôi...tôi hơi quá đà!! Chỉ là buột miệng thôi.

Con nhỏ đó nó- "
" Á! "
Bà hiệu trưởng lập tức tát cô Nga một cái đau đến mức ngã ra sàn.

Hai người họ căn bản không để Tần Nhiệm vào tầm mắt của mình.

Cô cũng im lặng dõi theo nhất cử nhất động của họ.
" Thật là...tôi bảo cô thôi đi cơ mà.

Người đâu, mau đưa cô giáo này xuống phòng y tế.

Có lẽ cô ấy quá mệt do giảng dạy nhiều rồi.

"
Tiếng vỗ tay vừa dứt là cánh cửa lại bật mở.

Hai người đàn ông cao to lực lưỡng liền bước vào kéo giáo viên chủ nhiệm A2 đi.

Trước khi đi, cô Nga vẫn khóc lóc nài nỉ hiệu trưởng.

Trông rất thảm thê.
Giữa hai người họ..có chuyện gì sao..?
Cơ mà cô cũng không để bản thân xao nhãng đi quá xa.

Bởi người trước mặt cô bây giờ mới là đối thủ đáng gờm.

Người đã dung túng cho bạo lực học đường chỉ vì con gái bà ta là chủ mưu.
" Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thù địch như thế.

Em nên thư giãn chút đi.

" Bà Yên vừa lấy khăn lau tay vừa nói: " Uống chút trà thảo mộc chứ?".
" Dạ...thôi ạ.

Em ổn.

"
" Thế đợi tôi một lát.

"
Bà Yên nói xong thì thản nhiên bước đến trước tủ lấy ra một bịch trà nhỏ.

Tần Nhiệm cũng ngoan ngoãn ngồi chờ tách trà ấm nóng đặt lên bàn.
Khoảng năm phút sau thì bà Yên lôi ra một tập tài liệu mỏng trong kệ cùng với tách trà vừa pha xong, bước đến chỗ cô.

Bà ta nhẹ nhàng chọn chỗ ngồi gần chỗ cô nhất để thuận tiện trao đổi.

" Cô có xem qua tài liệu ở phòng y tế gửi đến rồi.

Không những thế mà còn có cả....từ phòng bảo vệ?! "
Bà Yên lật nhanh mấy tờ giấy trước mặt rồi ngạc nhiên: " Không ngờ lại nhiều như này.

"
" Vâng...!" Cô nhẹ đáp lại một cách an toàn.
" Cô có thể xem vết thương trên người em không? "
Tần Nhiệm gật đầu.

Cô nhẹ nhàng cởi một bên tay áo ra để cho bà Yên nhìn thấy.

Trước mắt bà là một cánh tay nhỏ đầy những vết sẹo chi chít, những vết bầm đè chồng lên nhau.

Chỗ bắp tai kia còn là những vết sẹo lỗ nhỏ xếp thẳng hàng.

Đó chính là hậu quả của việc bị châm điếu thuốc còn cháy vào người.

Chỉ nhìn thôi đã thấy đau lòng rồi.
Hiệu trưởng xua tay: " Được rồi.

Cảm ơn em vì đã chia sẻ.

"
" Tất cả những điều này đều là minh chứng rõ ràng cho việc em bị bạo lực học đường ạ.

Mong cô suy xét thật kĩ.

" Cô kéo áo lại như cũ rồi nói với giọng chắc nịch.
" Đây.

Cầm lấy chúng và đi đi.

"
Một xấp tiền được ném trực tiếp lên bàn họp.

Cô trố mắt: " Đây...? "
" Hãy giữ kín chuyện này và đừng nói cho ai biết.

Cô tin em là một học sinh thông minh.

"
Cô không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến.

Ban nãy cô Nga cũng nói với cô những điều tương tự.

Song cô vẫn cho rằng hiệu trưởng là người công minh chính trực.

Bà ấy nhất định không thể có hành đê tiện như thế.
Sự thật thì vẫn là sự thật.

Và bà ta đã muốn bịt miệng cô bằng số tiền vừa ném xuống bàn một cách thô bạo.

Hành động đó như thể đang bố thí cho người đói ăn vì họ quá phiền, chứ không phải vì lòng nhân ái.
Thấy học sinh trước mắt không nói gì, bà Yên hỏi: " Hay em thấy như này chưa đủ? "
" Ý...ý em không phải thế thưa cô! Em muốn cô hãy đuổi học-"
" IM LẶNG! EM CÓ QUYỀN GÌ MÀ DÁM CHEN VÀO LỜI CỦA TÔI?!! "
Bà ta vừa quát lớn vừa đập tay mạnh xuống bàn.

Thái độ ôn hòa từ tốn ban nãy đã biến mất.

Thay vào đó là gương mặt cau có vì tức giận.

Tức giận vì Tần Nhiệm không làm theo ý muốn của bả.
Bầu không khí căng thẳng hơn bao giờ hết.
Bình thường thì cô sẽ lập tức cúi xuống xin lỗi rồi xin phép rời đi.

Đôi tay cô sẽ lại run lẩy bẩy và lời nói không được rành mạch rõ ràng.
Song cô của ngày hôm nay đã khác ngày hôm qua.
Tần Nhiệm kiên định không chịu thua: " Nếu đó thực sự là lỗi của em thì em xin lỗi vì đã chen vào lời cô.

Cô đã tận mắt chứng kiến hậu quả mà con gái cô gây ra trên người em.

Thế nhưng cô vẫn cho qua như không có gì sao ạ? "
" Em chẳng có bằng chứng gì nói những vết thương kia là do Đổng Uyên.

Đừng tranh cãi vô ích nữa.

"
" Nó không hề vô ích.

Cô không thể bênh vực cậu ta chỉ vì đó là con gái của cô.

Dù người mẹ làm thế là đúng....!".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 44: 44: Sự Tàn Độc Của Anh Ta


Dường như bà ta không còn muốn dây dưa với cô về vụ này nữa.

Bà Yên thẳng thừng nhổm người lên và nhìn cô với đôi mắt đằng đằng sát khí:
" Em nói đúng.

Là mẹ thì phải bảo vệ con cái của mình dù nó có làm ra tội lớn như nào đi nữa.

Thế nên em đừng làm loạn nữa.

Tôi cam đoan với em là tôi sẽ nhắc nhở con bé.

"
" Thưa..thưa cô! Em đồng ý với cô là em có bảo mẹ phải bảo vệ cho con nhưng em không hề bảo mẹ che đậy tội ác của con cái! Nếu nhắc nhở mà giải quyết được vấn đề thì cần gì cảnh sát? Em...em chỉ đang muốn được đi học bình thường như các bạn thôi.....chứ....không phải.....!"
Cổ họng cô nghẹn cứng lại.

Nói đến đó là những hình ảnh tăm tối đó bủa vây lấy tâm trí cô khiến cô không thể tập trung phản biện.

Nỗi đau đớn cả về thể xác và tinh thần kia sao có thể nói cho qua là cho qua?
Khi đó cô muốn bật khóc lắm.

Muốn kể khổ với cả thế giới lắm.

Nhưng Tần Nhiệm vẫn cố nuốt nước mắt vào trong để kéo dài thời gian, chờ đợi Vương Chí Thần trở lại.
Đối phương cũng nhìn thấu tâm can của cô.

Chính vì thế mà bà Yên lên giọng đe dọa:
" Trông em có vẻ rất khổ sở.

Tôi cũng chẳng muốn nhuốm màu tâm hồn em thêm đen.

Giờ tôi đưa ra hai lựa chọn: một là im lặng về chuyện này và tiếp tục học hành.

Hai là rời khỏi đây và vẫn giữ im lặng.

Nếu em dám phơi bày ra cho giới báo chí thì tôi sẽ cho em biết thế nào là sống không bằng chết!! "
Hiệu trưởng vừa nói xong cũng là lúc có tiếng ai đó gõ cửa bên ngoài, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.

Nãy giờ bà ta đã chịu đựng quá nhiều áp lực đối với vấn đề liên quan đến con gái bả nen chẳng còn giữ nổi bình tĩnh.

" VÀO ĐI! "
Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng.

Bóng dáng một nam sinh cao ráo với vẻ gương mặt vui vẻ bước vào bên trong.

Vai anh ta đang vác thân thể một cô gái.
" Chào nha ~ buổi tối vui vẻ.

"
Vương Chí Thần khách sáo vẫy tay chào hai người.

Bầu không khí vốn đã căng thẳng nay còn càng rối rắm khó xử hơn.

Đặc biệt là với bà hiệu trưởng.

Bà Yên hoảng hốt cất lời:
" Chí Thần? Cháu....cháu vừa đi đâu thế? Sao trên mặt và quần áo cháu toàn màu đỏ thế này? "
Bà ta mon men lại gần hỏi han cậu ta thì phát hiện người trên vai kia không ai khác là con gái bà ta.

Mặt mày tái mét, bà ta hét lên:" Đổng Uyênnn! Con...con làm sao vậy? Chuyện gì xảy ra với con thế này?!!! "
Chí Thần thấy mặt mày bà ta tái mét liền thả con gái bà xuống đất một cách lạnh nhạt, sau đó ngồi thẳng xuống ghế hiệu trưởng danh giá của trường mà chẳng hề gì.

Khuôn mặt anh vẫn bình thản như thường.
Khi thấy anh ta bước vào, sự bình ổn trong cô lập tức quay trở lại.

Cô định tiến đến bên anh nhưng khi thấy người trên vai kia ngã xuống, Tần Nhiệm lại muốn qua đó hơn.
Tiểu Nhiệm không tin vào mắt mình.

Cô không ngờ cũng có ngày Đổng Uyên....thê thảm hơn cô tưởng.

Gương mặt cô ta toàn máu là máu.

Trên trán có cả một u cục lớn.

Cả người cô ta như phải lăn lộn dưới đất mấy vòng nên quần áo nhăn nhúm hết cả lên.

Nước chảy tong tỏng xuống sàn thật thê thảm.

Đổng Uyên có vẻ vẫn còn hôn mê nên chẳng hề cử động gì.
Ban đầu cô còn nghĩ đó chỉ là một cái xác vừa vớt lên.
Cơ mà đối với một người mẹ nhìn thấy con gái mình như thế đã không thể kìm được sự tức giận.

Bà ta quắc mắt sang nhìn người vừa bước vào:
" Mày...mày đã làm gì con gái taooo?!! "
Không có tiếng trả lời.

Ánh mắt cô nhìn sang chiếc ghế giữa phòng.

Chí Thần đang ngồi vắt chéo chân rồi ngửa người ra sau rất thư giãn.

" Chí Thần....!"
" TRẢ LỜI TAO NGAY THẰNG KHỐN!! MÀY LÀM GÌ CON GÁI TAOOO!! "
Bà ta gào lên trong cơn thịnh nộ.

Đôi mắt ngấn nước của bà ta trợn lên rất dữ tợn.

Trông kiểu giống như đang chuẩn bị lao tới cấu xé đối phương vậy.
" Hửm? Bà gọi tôi á? Tôi không biết luôn đó.

" Anh ta ngạc nhiên, " Đợi con gái bà dậy rồi bắt nó kể lại mọi chuyện đi.

Tôi hơi mệt.

Nhỏ đó nặng quá.

Chết vai tôi rồi ~ "
Cái sự ngạc nhiên vô tội vạ đó càng khiến bà Yên sôi máu hơn.

Lúc mà bà ta cầm lấy cái bình hoa cũng là khi Đổng Uyên cử động nhẹ ngón tay.

Chiếc bình hoa vỡ choang.

Bà Yên đã làm rơi nó khi thấy con gái mình tỉnh dậy.
" Ôi...con gái của mẹ...mẹ tưởng con đã nhẫn tâm bỏ mẹ đi rồi....huhuhu....!"
Bà ta ôm hôn lấy con gái đang thở không ra hơi của mình.

Đổng Uyên khẽ đáp lại bà ta bằng cách đáp lại với giọng nói run run:
" Mẹ....mẹ phải giúp con...huhuhu....!"
Đôi mắt cô ta có phần sưng lên.

Song ả không quan tâm là lại tiếp tục khóc om sòm làm cô phải chứng kiến cảnh mẹ con họ âu yếm nhau.
" Ngoan ngoan.

Mẹ đương nhiên sẽ không để bảo bối của mẹ bị oan..

Giờ con mau kể có chuyện gì xảy ra vậy?!! "
Đôi mắt cô ta dù không mở to được, nhưng cô biết ả đang cố trợn mắt về phía Chí Thần.

Ả ta mếu máo:
" Thằng chó đó...nhân lúc bọn con đang hát karaoke thì nó tự dưng xông vào rồi đánh tụi con mẹ ạ! Nó cứ thế mà cầm mic đập vào người tụi con thôi..

Con..con định đi gọi mẹ cơ...Nhưng nó...nó đuổi theo rồi cầm gậy đánh vào chân con.

Giờ con đau lắm mẹ ơi....huhuhu...!Đầu con đau quá....."
Kể xong thì Đổng Uyên lại khóc òa lên.

Tần Nhiệm chỉ là người ngoài thôi cũng thấy rất đáng sợ và tàn khốc.

Cô chẳng ngờ Chí Thần lại đánh cả con gái một cách tàn bạo như thế....
Bà Yên ôm con gái vào lòng mà khóc rưng rức.

Đúng vào cảnh cảm động của mẹ con thì Chí Thần ngồi kia mới lên tiếng:
" Rồi rồii.

Về nhà hai người mà khóc lóc tỉ tê đi.

À mà trước khi đi nhớ phải cúi đầu xin lỗi Tần Nhiệm nhé.

Làm đơn thôi học sẵn đi là vừa.

"
Đổng Uyên quát lớn: " Mày là cái thá gì mà bắt tao phải thôi học hả?!! Tại sao mày đánh tao?!! Tao chẳng làm gì mày cả!! Tao sẽ bảo với bộ giáo dục rằng mày dám đánh tao và bạn bè của tao để mày bị cảnh sát bắt!! "
" Thế...Tần Nhiệm làm gì mày mà mày đánh con gái nhà người ta? "
Cả căn phòng im lặng một hồi.

Tần Nhiệm bỗng cảm thấy có chút bứt rứt xen kẽ sự căng thẳng bị ảnh hưởng bởi ánh mắt ba người kia.
" Tao biết ngay mà! " Đổng Uyên lao đến cười lớn, " Hai đứa chúng mày thông đồng với nhau từ hôm qua chứ gì??!! Thảo nào khi Bạch Vũ lại bảo rằng chúng mày có cái gì đó mờ ám.

Có khi chúng mày làm chuyện đó rồi cũng nên!! Con khốn Tần Nhiệm!! Tất cả là do mày!! ".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 45: 45: Sai Người Đúng Thời Điểm


Ả ta cứ nói hoài nói mãi mà không để ý sắc mặt mẹ mình đã trắng bệch từ bao giờ.

Bà ta không ngờ đứa con duy nhất của mình lại ăn nói hỗn xược đến như thế.

Sai lệch hoàn toàn với hình mẫu Đổng Uyên trước giờ mà bà ta tưởng.
" Đổng Uyên....con...!"
" Ồn ào quá đấy con nhỏ kia.

Mày muốn bị gãy răng thêm cái nữa à? ".

Tiếng gằn giọng của Chí Thần khiến họ co rúm lại vì sợ.

Khi Đổng Uyên thôi mắng cô thì anh ta lại cúi xuống gầm bàn rồi lấy ra một tập án màu đen.
Bà Yên vừa nhìn thấy nó đã hoảng, cả người toát mồ hôi hột.

Chính biểu hiện quá đỗi rõ ràng kia càng khiến anh ta tin vào thứ mình tìm thấy hơn.

Trong khi đó Tần Nhiệm chẳng biết họ đang nói về điều gì.
" Người già có khác.

Biểu hiện rất rõ ràng.

Cá là trong đây nhiều bí mật lắm.

Ta nên đem đống này cho cảnh sát của thành phố ~ "
" Đừng...xin đừng....!"
Hiệu trưởng trường bỗng khép nép với một học sinh chỉ mới mười bảy tuổi quả là điều lạ.

Đổng Uyên không tin vào mắt mình.

Cô ta liền cầm lấy tay áo bà: " Mẹ! Sao mẹ lại khúm núm trước nó làm gì?!! Bảo đám vệ sĩ của mẹ xử lý nó ngay đi.

Nó đang ngồi một chỗ mad nó không xứng được ngồi.

Còn con Tần Nhiệm kia!! MÀY ĐỢI ĐÓ!! "
Ả nói xong còn chỉ thẳng vào mặt cô như thể báo hiệu mọi chyện còn tiếp tục.

Song phản ứng của bà Yên làm những người còn lại trong phòng đều bất ngờ.
Bà ta đã tát con gái mình một cái đau điếng.

Cơ thể đầy thương tích đó không chịu nổi liền ngã ra đất.

Đổng Uyên bò dậy nghiến răng:
" Mẹ...mẹ làm cái giống gì thế??!! "
" Mày im ngay.

Nếu không muốn bị đuổi ra ngoài đường.

Sao mày dám đắc tội với cậu ấy?!! "
" Mẹ nói thế là sao?!! Tên này chỉ cậy bố nó thôi- " Đổng Uyên chưa nói hết câu đã lập tức lấy tay che miệng.

Theo như cô ta biết thì anh ghét nhất nghe ai đó bảo anh cậy nhờ vào gia đình.
Quả nhiên Chí Thần lập tức cau mày làm hai mẹ con hoảng hốt vô cùng.
" Tôi cho bà Yên đây hai lựa chọn.

Nể tình là bạn cũ của bố tôi nên coi như còn có châm trước.

Giờ một là bà đuổi học con gái bà và tiếp tục làm hiệu trưởng.

Hai là đuổi cả bà lẫn con đi chỗ khác và trường này sẽ về tay người khác.

Sao? Thấy rất ổn mà đúng không? "
Không chỉ hai mẹ con họ mà đến cả Tần Nhiệm nãy giờ cũng phải ngạc nhiên bao nhiêu lần.

Cô chẳng biết đối phương là ai mà lại có quyền lực lớn đến như thế.

Quả nhiên khí chất đó không hề tầm thường.

Thật đáng nể phục làm sao!
Đề nghị của Chí Thần đã khiến bà Yên suy sụp ngay tại chỗ.

Bà ta lập tức quỳ xuống chắp tay lại, miệng mếu máo: " Chí Thần....cô biết lỗi rồi....cháu có thể tha cho cô và đứa con gái ngu muội mày không..? "
" Chọn đi.

" Anh lạnh lùng đáp.
" Cô....cô thật sự xin lỗi cháu rất nhiều mà...!ngôi trường này do bố cô để lại cho cô....cô phải cất công bao nhiêu tháng năm mới khiến nó có được ngày hôm nay....cháu tuyệt đối đừng làm ra loại chuyện tàn nhẫn đó....!"
Bà Yên vẫn tiếp tục quỳ gối khuất phục.

Song có vẻ Chí Thần vẫn chưa thỏa mãn với thái độ này.

Cậu ta ( giả bộ) trầm ngâm một lát rồi quay sang cười:
" Hay là thế này đi.

Bà thôi việc còn con gái bà ở lại.

Như thế có ổn không? Tôi là tôi thấy rất ổn đó.

Nhiều chuyện thú vị lắm cho xem ~."
Đổng Uyên nghe thế lập tức lê lết thân thể tàn tạ đến bên cạnh mẹ mình:
" Ơ! Không mẹ ơi!! Mẹ đừng bỏ con đi!! Cái lũ đó sẽ bu vào bắt nạt con đó mẹ!! Con sẽ bị bạo lực học đường mất!!! Mẹ đừng làm thế mà...!huhu...!"
Hai mẹ con lại khóc rưng rức với nhau.

Song lần này họ đều đang quỳ gối trước Vương Chí Thần và đều khóc vì muốn cầu xin sự tha thứ từ anh ta.
Có vẻ đây chính là điều mà cậu ta muốn.

Chí Thần nở một nụ cười tươi tắn:
" Haiz....!các người chưa hiểu chuyện lắm nha.

Muốn xin sự tha thứ thì phải cầu xin đối tượng muốn đuổi hai người đi chứ sao lại tìm tôi? Tôi vô tội mà.

"
Ánh mắt của Chí Thần lập tức quay sang nhìn cô làm bản thân có hơi lo.

Ngay lập tức, họ liền nhìn sang Tần Nhiệm đang đứng ở cạnh cửa sổ phòng với đôi mắt ngấn nước.

Bà Yên thậm chí không đứng lên mà còn quỳ đến chỗ của cô khiến cô thấy không dễ chịu lắm.....
Hai bàn tay nhăn nheo đó cầm lấy tay cô: " Cô....cô biết sai rồi.

Cháu hãy tha thứ cho cô chỉ một lần duy nhất....làm ơn.....cô không biết con gái mình lại gây ra nhiều tội ác như thế....!cô nhất định sẽ cho nó thôi học ngay tại trường này!! Cháu sẽ không bị nắt nạt hay đánh đập nữa! Cô đảm bảo với cháu luôn!!! "
Giọng của bà Yên có phần gấp rút khiến cô rất sợ đối phương ngất ngay trước mặt mình.

Thấy cô vẫn còn ậm ừ nên bà Yên còn kéo cả con gái mình rồi ấn đầu nó cúi xuống trước mặt cô rất gượng gạo:
" MAU XIN LỖI BẠN HỌC ĐI!! ".

Bà ta ra lệnh.
" CON KHÔNG MUỐN!! SAO CON PHẢI XIN LỖI CÁI LOẠI NÀY CƠ CHỨ?!!! MẸ ĐỪNG CÓ MÀ ÉP NGƯỜI QUÁ ĐÁNG!!! "..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 46: 46: Sĩ Diện Dởm


Có lẽ những vết thương trên người là nguyên nhân khiến Tần Nhiệm vẫn còn hơi e dè trước Đổng Uyên.

Cô vẫn còn hơi sợ nữ sinh trước mặt mình.
Song Đổng Uyên lại bị mẹ mình ép đầu xuống sát đất.

Bà tan lớn giọng:
" ĐỔNG UYÊN! MAU XIN LỖI BẠN NGAY!! "
" Mẹ đừng có ép con như thế!! Con không muốn!!! "
" Đấy không phải do mày muốn hay không muốn hay không muốn.

Mày chỉ còn khoảng.....!mười hai phút nữa trước khi đồng hồ chỉ điểm bảy giờ.

Bắt buộc rồi gái ơi ~ "
Chí Thần ngồi chống tay nhìn cô ta đầy chế giễu.

Anh ta hẳn đang rất thích thú khi thấy Đổng Uyên cố chấp như thế.

Giống như anh ta biết trước diễn biến toàn bộ câu chuyện rồi vậy.
Bà Yên càng hoang mang lo sợ hơn khi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay.

Sau đó bả nhìn ra bên ngoài thông qua cửa sổ sau lưng cô.

Trời đã tối đi từ bao giờ.

Song bên tromg vẫn sáng là do đèn cảm ứng tự bật lên.
Hiệu trưởng không biết phải làm sao với đứa con gái cứng đầu này.

Chính bà ta cũng đang dần sợ hãi Đổng Uyên.

Sợ đứa con gái duy nhất thẳng tay đập tan sự nghiệp bao năm của bà.

Chỉ nghĩ đến thôi mà lòng bà Yên đã đau như cắt.
Nội tâm bà ấy hẳn đang giằng xé dữ dội lắm.
Đổng Uyên vẫn không chịu hạ thấp cái tôi xuống để chấp nhận sự thật.

Cô ta cho rằng cúi đầu trước kẻ thấp hèn mình từng hành hạ là không đáng mặt ả.

Vẻ mặt kênh kiệu vẫn còn đó.
" Còn mười phút.

"
" Đổng Uyên.

Con đừng làm khó mẹ nữa...!"
Giờ hiệu trưởng chỉ có thể bất lực cúi gằm mặt xuống trước mặt con gái.

Đổng Uyên thấy thế có hơi nao núng.

Ả chưa bao giờ muốn mẹ mình phải cúi đầu nhận lỗi như thế.
Cơ mà phản ứng của cô ta vẫn là khoanh tay quay mặt đi chỗ khác.

Tần Nhiệm đã không thể chịu đựng được nữa.

Cô liền giơ tay tát cô ta một cái.
" Sao mày dám hả con đ*- "
" Mau....xin lỗi mẹ cô đi...!"
Cả bà Yên và Đổng Uyên lập tức nhìn nó chằm chằm.

Cô bặm môi nói tiếp: " Tôi không phải người bao đồng...!nhưng nếu cậu còn giữ cái sĩ diện dởm đó thì sẽ chẳng còn ai yêu quý mẹ cậu nữa đâu....!"
" Mày...!mày...ai cho phép mày xen vào chuyện nhà tao??! "
" Ban nãy cậu cũng đau đớn khi bị đánh và thấy tuyệt vọng khi nghĩ mình bị bạo lực học đường đúng không?!! Ai mà chả cảm thấy thế.

Tôi cũng từng thất vọng và chìm trong đau khổ không ai bên cạnh...chẳng ai cùng tôi chia sẻ tâm sự cả....Nhân lúc cậu vẫn còn ai đó để chia sẻ mọi thứ thì hãy trân trọng...!"
Tôi không muốn ai giống như tôi cả.
Nước mắt cô đã rơi lã chã từ bao giờ.

Song cô vẫn bám chặt tà áo mình, run rẩy nói tiếp: " Dừng ngay cái trò hề quái gở này lại đi....!mọi thứ nên kết thúc vào ngày hôm nay....!"
Chứng kiến cảnh hai mẹ con ôm hôn lúc đầu đã khiến cô bị tổn thương sâu sắc.

Lỗ hổng lâu năm lại lần nữa nhói lên.

Cái cảm giác và hành động đó..

từ lâu Tần Nhiệm đã quên mất nó ra sao.

Mỗi khi thấy mẹ con họ ôm nhau đầy tình thương, cô đều cho rằng mẹ mình hẳn cũng đã từng ôm mình đằm thắm như thế.
Đổng Uyên nghe xong chỉ nhìn lảng đi chỗ khác.

Tần Nhiệm nói ra cũng chẳng phải để giúp cô bạn tỉnh ngộ, chỉ đơn giản là nói ra suy nghĩ của mình.

Cô có phải thánh nữ trong mắt ai!?

Đồng hồ chỉ điểm chỉ còn năm phút nữa là đúng bảy giờ.

Chí Thần ngồi nãy giờ cuối cùng cũng thở phào rồi đứng phắt dậy.

Anh ta đi loanh quanh căn phòng đó như đang tham thú chứ không phải xử kiện trá hình.
Ba người họ vẫn còn thời gian với nhau.
Ánh mắt cô ta cuối cùng cũng nhìn sang người mẹ đang quỳ gối kia.

Bà ấy giờ chỉ biết bất lực lấy hai tay ôm mặt mà khóc.

Dù cho đó có là Đổng Uyên đi nữa cũng không thể kìm lòng mà bỏ mặc bà ấy được.

Đó là mẹ của cô ta mà.
" Mẹ...thôi ạ....con xin lỗi mẹ....!"
Đổng Uyên cố xoay người sang bên mẹ mình rồi vỗ nhẹ vai trấn an bà.

Bà Yên vừa xúc động vừa khóc nức nở.
" Mẹ đừng khóc trước mặt con nữa! Mẹ biết con ghét nhất là khi thấy mẹ khóc mà...!"
" Đổng Uyên....!"
Cô ta nhẹ ôm bà vào lòng rồi lại buông ra ngay tức khắc.

Đổng Uyên cố vịn vào thành ghế bên cạnh mà đứng dậy đối diện với cô.

Ánh mắt cô ta không thể nhìn thẳng vào người đối diện:
" Xin lỗi Tần Nhiệm.

Do tôi không tốt nên mới có những hành động không phải.

Tôi sẽ tự kiểm điểm bản thân lại.

Nếu cậu muốn đánh hay làm gì với tôi thì cứ tự nhiên.

Tôi sẽ nhận tất.

"
Đó không phải là lời nói thật lòng của cô ta.

Cô ta nói thế chỉ vì muốn mẹ và bản thân an toàn.

Đó là những gì Tần Nhiệm cảm nhận được khi nghe lời ả nói.
Cơ mà nó cũng chẳng có chút ác ý nào.

Chỉ hơi bực dọc thôi.
" Ting! Bảy giờ đúng rồi.

Thế là coi như mọi chuyện kết thúc ở đây.

"
Vương Chí Thần bỗng bước tới quàng vai Tần Nhiệm thông báo.

Đổng Uyên và bà Yên vẫn không thay đổi nét mặt dù trong lòng bình thản hơn rất nhiều.
Tần Nhiệm gạt nhanh nước mắt trên mặt rồi lập tức bỏ ra ngoài cửa.

Chí Thần thấy thế liền lon ton đi sau cô.

Khi cánh cửa gần đóng lại, Đổng Uyên bỗng quay ra phía cửa nói lớn:
" Thật sự xin lỗi.

"
Tần Nhiệm không quay vào nhìn họ.

Cô chỉ khẽ đáp lại thật nhỏ chỉ để mỗi Đổng Uyên nghe được.
Biến đi.

Đừng làm phiền tôi nữa..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 47: 47: Boyfriend - Girlfriend


" Bố mẹ em đều bỏ em mà đi rồi à? "
Chí Thần hỏi cô khi cả hai đang đi dạo bên bờ hồ công viên gần dó.

Anh ta nói rằng nơi đây có điều rất kì bí mà chỉ anh mới biết.

Thế nên Tần Nhiệm mới đi ra chung.

Xem ra đi dạo bờ hồ ban đêm cũng khá thú vị.

" Họ không bỏ tôi đi.

Có lẽ là....có ai đó muốn cướp họ đi chẳng hạn..

Chắc ông trời muốn tôi tự lập sớm hơn người thường...!"
Tần Nhiệm khẽ đáp lại.

Cô vừa lắng nghe tiếng nước chảy đều đều bên tai.

Vương Chí Thần thì chỉ nhìn chăm chăm phía trước.

Họ bước đi chung một nhịp.

" Ra thế.

Mẹ tôi cũng bỏ tôi mà đi.

Có lẽ bà ấy thấy ở đây chẳng còn nhiệm vụ của mình nữa.

"
" Thật...thật sao? Mẹ anh đã....!"
" Đúng thế.

Chúng ta coi như lại có thêm điểm chung rồi.

Em có thấy thế không? "
Dưới ánh đèn vàng cổ điển bên hồ, nụ cười khểnh cùng nét mặt rạng rỡ của anh vẫn cuốn hút như lần nào.

Một lần nhìn thấy nó là một lần đắm say.

" À mà ban nãy cái tập tài liệu màu đen đó là gì....nó có thể đe dọa được cả cô hiệu trưởng sao? "
Cô cố lảng tránh sang vấn đề khác ngay khi cậu ta nhận ra cô vừa nhìn hắn.
Chí Thần khoác tay ra sau đầu: " Thật ra cái đó có cái gì đâu.

Bên trong chỉ là chút việc ăn hối lộ từ thành phố thôi.

Đáng ra tiền đó có thể xây lại mấy cái nhà kho cũ bỏ hoang rồi.

Bà ta hồ đồ quá.

"
" Thế...bà ta có bị trừng phạt không...có phải ban nãy tôi đã làm cái gì đó....!"
Tần Nhiệm băn khoăn với quyết định ban nãy của mình.

Cô chẳng ngờ hành động mình làm lại có ảnh hưởng đến thế.

Nên giờ cô bỗng thấy lo lắng hẳn.

" Đừng lo.

Từ nay đến thứ hai mọi chuyện sẽ êm xuôi.

Em đừng lo lắng quá.

"
Cô thở phào nhẹ nhõm: " Được thôi....!chắc nó chẳng còn liên quan đến tôi nữa đâu.

Haiz....!"
Đang di chuyển bình thường thì bỗng Chí Thần nhảy lên trước mặt cô.

" Ban nãy đáng ra em có thể cầm bình hoa huệ kia và đập vào đầu nhỏ đó mà? Sao em không làm thế ta? Em không tức giận khi nó làm thế với em gần một học kì à?!! "
" Cái đó...!" Tần Nhiệm lúng túng, " Tôi chẳng biết nên giải thích như nào cho hiểu cả.

Nghe nó còn hơi giả trân nữa nên là...!không có nói đâu.

"
" Cứ nói đi.

Tôi luôn lắng nghe em mà.

" Chí Thần nhẹ vươn tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc bị vểnh lên trên cho cô.

" Thì....!quả thực lúc đó tôi cũng bực mình rồi tức giận lắm chứ.

Cũng muốn đánh ả cho ra bã lắm.

Kiểu như sảng khoái lắm khi danh dự cô ta chẳng còn đó.

Nhưng nếu làm thế....tôi đâu khác gì bọn chúng đâu? "
Đối phương có vẻ khá bất ngờ với câu trả lời của cô.

Tần Nhiệm lại hiểu lầm rằng anh ta không hiểu nên vội xua tay:
" Thế đó.

Kệ nó đi mà.

Đừng quan tâm nha.

"
" Công nhận em có suy nghĩ chín chắn hơn tôi tưởng rất nhiều.

Thật đáng yêu làm sao ~ "
" Hả...? "
Vừa dứt câu, Vương Chí Thần bỗng cúi thấp xuống để chạm đến bờ môi còn đỏ của cô.

Một nụ hôn bí mật và bất ngờ.

Mà cái gì bí mật cũng thật ngọt ngào.

Bàn tay thon dài của anh vuốt nhẹ qua mặt cô thật chậm.

Giọng anh ta vẫn mượt mà như hôm đầu:
" Em chấp nhận làm bạn gái tôi nhé? "
Đối diện với câu hỏi này lần thứ hai vẫn khiến cô khá lúng túng và ngại ngùng.

Tần Nhiệm hẳn cũng cảm nhận được tình cảm của mình dành cho anh ta rồi.

Chẳng còn đường lui nữa.

Gió khẽ thổi nhẹ qua làm mặt hồ xuất hiện những gợn sóng nước lăn lăn từng đợt.

Dưới ánh đèn vàng hôm đó bên hồ đầy sao, Tần Nhiệm đã chấp nhận làm người yêu của Vương Chí Thần đầy bí ẩn.

Con đường như trải đầy hoa hồng trước mặt cô.
" Này này.

Sao mày vẫn ở đây tập thể dục thế? Không về nhà học bài hả?! "
" Tầm này hơn bảy giờ rưỡi thôi.

Tao muốn tập trước xong mới về nhà học bài.

Mày đi trước đi.

"
Họ vừa mới thành đôi chưa đầy ba phút thì có hai nam sinh lớn tuổi đi qua.

Cô cứ tưởng bị họ nghe thấy nên ngượng quá, ngồi thụp xuống đất ôm mặt.

Chí Thần thấy cô như thế liền cười thích thú.

Anh đưa tay ra kéo cô lại gần mình:
" Đừng lo.

Thứ họ được nghe có khi lại là thứ họ không có đâu.

Em đừng ngại.

"
Những lời lẽ ngon ngọt đó sớm đã khiến cô hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Song cô bỗng dưng vùng ra khỏi vòng tay đối phương nhanh chóng.

Điều đó làm Chí Thần có hơi cụt hứng.

" Sao thế? "
" Em....em phải về nhà!! Hôm nay là ngày chị ấy về Quảng Châu!! ".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 48: 48: Quy Tắc 3-2-1


Tại chung cư Quảng Châu nơi cô sinh sống.
Lý Băng Băng nhìn chằm chằm vào con chó đang thè lưỡi trước mặt.

Cô ấy chẳng biết nó chui từ đâu ra.

Nhìn nó mập thật.
" Nhìn quen quen ta....!" Băng Băng suy xét, " cơ mà có lẽ Tần Nhiệm nuôi rồi.

Con bé đi đâu nhỉ? Bảo đi sân bay đón mình mà cũng không đón luôn.

"
Chị ấy xách hai chiếc vali lớn vào bên trong phòng mình.

Phòng vẫn sạch sẽ tinh tươm như ngày nào.

Cô ấy đi sang phòng của Tần Nhiệm để xem thử có phải cô ngủ quên không.
" Không có ai luôn...!Lạ ghê.

Đáng ra tầm này tan học lâu rồi mà...nó đi chơi với bạn à? "
Băng Băng khẽ nhíu mày khi không thấy cô ở nhà.

Hẳn cô ấy thấy hơi thất vọng khi chẳng ai đón tiếp.
Lúc đi qua bàn học của cô, Băng Băng có để ý thấy một cuốn sổ màu hồng nhạt.

Bìa trên có trang trí một con mãnh hổ nhìn khá đối nghịch.

Bên ngoài chẳng có tiêu đề gì nên cô ấy mới nhẹ mở ra.
" Chắc em ấy không giận mình đâu ".

Băng Băng tặc lưỡi cho qua.
Chị Lý nhẹ mở bất kì một trang vở ra.

Mắt cô lướt nhanh đôi ba dòng mình nhìn thấy đầu tiên.
Băng Băng cau mày khó chịu:" Cái gì thế này!!? "
......................
Tần Nhiệm khẽ mở cửa rồi nhìn vào bên trong xem có.

gì khác thường không.

Mọi thứ vẫn bình thường như mọi ngày.

Cô thở phào một hơi.
" Đi đâu bây giờ mới về? "
Lý Băng bất thình lình xuất hiện sau cánh cửa làm cô giật bắn người.

Chị ấy đã về nhà từ khi nào.
Cô lắp bắp: " Em...em vừa đi chơi với bạn về...!"
" Bạn nào? ".

Băng Băng nhíu mày.
" Bạn trên lớp của em ạ....!".

Tần Nhiệm toát mồ hôi lạnh.

Cô chưa thấy chị hỏi cô kiểu như tra hỏi phạm nhân như thế.

Nó khiến cô dễ bị căng thẳng.
" Nhìn em chột dạ như kia...có khi là giấu chị mày cái gì rồi.

Nói nhanh!! "
Chị Băng nhìn cô nghi hoặc.

Chú cún Lucas bên cạnh chả hiểu hai người nói gì nên cứ vẫy đuôi liên tục.

Tần Nhiệm lắp bắp: " Em về cùng bạn bình thường mà...với lại không có gì giấu chị hết á.

Em xin thề...!"
" Dám lấy danh dự ra thề không? "
" Dám..dám chứ ạ! "
" Bố mẹ em mà biết chắc sẽ buồn lắm cho coi.

Họ biết con gái mình ăn nói xà lơ là họ buồn đó.

"
" Chị...chị nói gì kì!! Em ăn nói bình thường mà!! "
Cô vẫn khăng khăng không có chuyện gì xảy ra.

Thấy chị Lý chỉ im lặng nhìn nên cô lập tức bỏ vào trong phòng mình.
Băng Băng biết bản thân mình muốn gì là sẽ được nấy.

Kể cả câu trả lời của cô.

Do đó cô ấy thư thả đi vào trong bếp pha một cốc trà thảo mộc thơm nức mũi.
Đúng như dự đoán, chỉ khoảng hai phút sau là Tần Nhiệm liền bước ra với vẻ hậm hực: " Chị vào phòng em rồi đúng không?! "
" Ờ.

Chị nghĩ em đang ngủ cơ.

" Băng Băng trả lời nhẹ tênh.
" Chị...chị đọc cái trên bàn em rồi?! "
" Ờ.

"
Tần Nhiệm biết chuyện có hơi giận.

Cũng hơi thất vọng.

Cô đang định bỏ vào phòng thì câu nói của chị kéo lại:
" Mau kể hết mọi chuyện đi.

Không là mai chị lên trường hỏi đấy.

Bạn chị thảo nào cũng biết chuyện cho xem.

"
Xem ra phe này cô không trốn được rồi.

Giọng nói đanh thép đó của chị khiến cô vẫn còn run khi nghe phải.
Thế là cô bẽn lẽn ngồi xuống bàn ăn trong bếp.

Một tách trà thảo mộc đặt trước mắt cô.
" Uống đi.

Nhìn mặt em đỏ như quả gấc kia kìa.

Bộ bên ngoài lạnh lắm sao? "
" Ơ...em có sao?!! ".

Tần Nhiệm luống cuống đưa tay lên sờ mặt mình.

Cả khuôn mặt nóng ran.

Cô lắc mạnh đầu rồi uống một hơi hết sạch ly trà trước mặt.
" Ồ? Lâu mới thấy lại vẻ khí thế đó của em nha.

"
" Dạ...!"
" Rồi.

Uống xong rồi thì kể lại cho chị nghe đi.

Cái thứ em viết trong cuốn vở kia là thật? Hay chỉ do chị tưởng tượng? "
Cô biết bí mật này của mình thế nào cũng bại lộ.

Chỉ không ngờ nó sớm hơn dự định.

Đã vậy đó còn chẳng phải cô tự tiết lộ nên nói ra quả là có phần gượng gạo.
Song Tần Nhiệm liền nhanh chóng lấy lại tinh thần, kể lại mọi chuyện thật vắn tắt và rành rọt.

Cô hiểu rằng đã đến lúc mình chia sẻ bí mật cho chị Băng Băng rồi.
Gần một học kì dài đằng đẵng mà qua lời kể của cô chẳng khác nào một năm.

Mỗi ngày trôi qu dài như cả tuần.

Những bữa ăn không mong muốn hay những nơi chưa đến bao giờ cô đều trải nghiệm cả.

Sự nhục nhã và bí bách vẫn còn vương lại theo từng vết mực đen trên giấy.

Bao lần chúng đả thương cô cô vẫn nhớ.

Có thể là không bao giờ quên được.
Băng Băng cũng im lặng lắng nghe cô từ đầu đến cuối.

Chị nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt đối phương như đang đồng cảm vậy.

Chỉ riêng ánh mắt đó thôi cũng đã giúp cô tự tin hơn đôi chút.
" Mọi chuyện là như thế đó chị...!Xin lỗi vì em đã không thành thật....xin lỗi vì đã lừa dối chị...!Xin lỗi vì ban nãy em không đón chị được..

"
" Đừng xin lỗi nữa.

Cất nó đi đi.

"
" Dạ? " Tần Nhiệm trố mắt.
" Chị bảo là em đừng có xin lỗi trong khi đối phương chê câu nói đó của em.

Em cứ nói khi họ không cần thì chỉ như gió thoảng qua tai thôi.

Chị nói với em một lần rồi mà đúng không? "
Cô ngậm ngùi đáp lại: " Vâng...!"
Trường hợp bị chị ấy chê trách là thứ mà cô đã lường trước từ đầu.

Hẳn bậc phụ huynh nào nghe con cái mình nói chẳng bảo con họ là người sai đầu tiên?
Cơ mà chị Băng Băng là ngoại lệ duy nhất mà cô chứng kiến.

Chị luôn tuân theo quy tắc 3-2-1 rất rõ ràng.

Đó là lí do Tần Nhiệm luôn yêu quý chị như thế.
Được cái lần này chị làm ngược lại.

Không saom Cô chấp nhận được..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 49: 49: Đâm Đơn Kiện Không


" Công nhận em hay thật.

Bị bắt nạt xong ăn hành đầy mồm mà chẳng thèm nói với chị một câu.

Kiên cường quá ha.

"
Băng Băng vừa nói vừa chỉ vào những dòng nhật kí trong vở.

Vẻ mặt bày tỏ sự bất bình với đối phương:
" Chị nói nghe nha.

Sau là em phải đấm lại nó như này rồi như kia nữa.

Có bị sao về đây chị bảo kê.

Chị là luật sư chính hãng năm sao cơ mà.

"
" Vâng ạ....!"
" Hừ! Dám bắt nạt Tiểu Nhiệm đáng yêu của tôi.

Mai tôi sẽ kiện mấy người lên tòa!! "
Vừa nói xong chị ấy đập bàn cái rầm.

May sao cái cốc kiên cường trước mặt cô không rớt xuống.
" Thôi mà chị.

Hạ hỏa thôi không hàng xóm sang chửi á....!".

Tần Nhiệm cười trừ an ủi chị.
" Không phiền.

Cãi nhau là nghề chính của luật sư mà.

" Đối phương phẩy tay.
" Nói chung là á...!mọi chuyện giải quyết xong hết luôn rồi chị ạ.

Bắt đầu từ mai là em sẽ được ăn ngon ngủ yên luôn! "
Cô cười rạng rỡ khoe với chị Lý thành quả của mình ngày hôm nay.

Thật ra cô muốn kể chi tiét đoạn cô tát Đổng Uyên lắm nhưng lại thôi.

Sợ chị ấy đánh giá.
Nhìn nụ cười rạng rỡ lâu ngày không gặp của cô khiến Băng Băng phì cười theo: " Em đúng là hay ho ghê.

Mau ngồi xuống nghe chị khen em rồi đi ngủ nào.

"
" Dạ! " Cô vui vẻ ngồi xuống.
" Nhìn em như này chị cũng tính đâm đơn kiện...nhưng em lại bảo mình giải quyết được thì thôi.

Chị tin em đó nha.

Hẳn khi bị đánh hội đồng vầy em khó xử lắm...em không muốn liên lụy ai và tự mình độc lập nghĩ cách giải quyết...!chắc lí do sâu xa là em không muốn chị buồn đúng không? "
" Đúng thế đó chị.

Thật ra em có nhờ người ta giúp đỡ mà không thành công...ngược lại còn bị đánh đau lắm.

Nghe bảo khi đó cô giáo chủ nhiệm của em bị hiệu trưởng mắng vì để em bị thương.

Em chẳng muốn cô bị liên lụy tí nào nên không dây dưa đến họ nữa...!"
Tần Nhiệm vừa nói vừa cười nhạt.

Quả thực chuyện đó cứ như ngày hôm qua.

Sự ấm ức mà cô Khinh Tư phải chịu cô đã gần cảm được rồi.
Băng Băng gật gù: " Suy nghĩ được đó.

Em đúng là có suy nghĩ trưởng thành với các em cùng lứa tuổi hẳn ~ "
" Ơ...không có ạ! Em thấy mình còn trẻ con lắm ạ!! "
" Thôi được rồi.

Giờ cũng khá muộn nên hai chị em mình đi ngủ thôi.

Có gì mai nói tiếp nha.

Chị nói luôn kẻo quên.

Mai là chủ nhật đó gái nên có phải đi học đâu.

Thư giãn thôi.

"
Chị Lý thở dài rồi đứng lên.

Tần Nhiệm cũng lật đật mà đi theo chị ra phòng khách.

Hai chị em ăn nhẹ chút đồ ăn rồi đi ngủ.
...----------------...
Hiếm khi nào Tần Nhiệm ngủ ngon như đêm đó.

Giấc mơ của cô hôm qua cũng ngọt ngào và đáng yêu làm sao.
Cô thức dậy vào lúc ông mặt trời đã lên rất rất cao.

Song hôm đó trời lại có tuyết rơi dày đặc nên chẳng thấy mặt trời nào cả.

Bầu trời hôm đó thật âm u và lạnh lẽo.
Lúc mới dậy cô có hơi đớ người ra một chút.

Cô vẫn chưa quên được cảm giác đau đớn hôm qua.

Nhưng cảm giác vui vẻ hào hứng hôm nào đã nhớ rất rõ.
" Được rồi! Mình có thể làm những gì mình thích vào ngày hôm nay chứ không phải đi karaoke làm ghế ngồi.

"
Sau khi thay đổi nhanh trang phục thành chiếc áo len xám ngắt từ trên xuống dưới thì Tần Nhiệm bước ra ngoài.

Con cún Lucas trên sofa thấy cô liền lao vụt đến chân cô.

Nó liên tục vẫy đuôi làm Tần Nhiệm cũng cảm nhận được nó vui cỡ nào.
" Chào em Lucas.

Tối qua ngủ có ngon không nè? ".

Cô xoa xoa đầu nó.
" Tần Nhiệm.

Em dậy rồi đó hả? "
Băng Băng dụi mắt bước ra từ trong phòng ngủ.

Nhìn cổ phờ phạc hơn Tần Nhiệm tưởng nhiều.
" Vâng.

Chị có muốn ăn gì không ạ? "
" Thôi khỏi...!nay chị có hẹn với bạn đi ăn sáng.

Nó muốn gặp em lắm....!"
Băng Băng đưa tay che miệng rồi lệt thệt trở lại phòng:" Hmmm...mình phải đi chuẩn bị thôi.

"
Sau một cái vươn vai thì cánh cửa đóng lại.

Cô ngẩn người ra đó không biết nên làm gì.
" Muốn gặp mình à...!tại sao chứ? " Cô thắc mắc, " Họ muốn gặp mình để xem người mới ở quê lên trông như nào chăng....!".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 50: 50: Song Kiếm Hợp Bích


Chị Điệp Phách là bạn mới quen cùng cơ sở của chị Băng Băng.

Ngoại hình chị thoạt nhìn rất thanh mảnh, dễ bị nhầm là thiếu nữ yếu đuối.

Song khi chị ấy đứng lên thì lại cao hơn cô cả cái đầu.

Có khi còn cao hơn chị Băng Băng một chút.

Khí chất và sắc thái của họ gần như giống nhau.

Họ đều rất ngầu khiến cô tâm phục khẩu phục không thôi.

" Em là Tần Nhiệm đúng không? Nhìn em đúng nhỏ xíu như trong ảnh ha.

"
Âm giọng lớn của chị đúng chất một người lãnh đạo thật sự.

Bàn tay chị chìa ra phía cô: " Chị là Điệp Phách.

Bạn khá thân của Băng Băng.

Chúng ta làm quen nha.

"
Cô cười nhẹ: " Vâng ạ.

Em cũng vui khi làm quen với chị.

"
" Được đó.

" Điệp Phách buông tay rồi đánh mắt sang cô gái bên cạnh Tần Nhiệm.

Chị Lý ngáp ngủ: " Nhìn cái gì...!"
" Bộ hôm qua mày thức đêm à? "
" Không có.

" Chị Lý đánh mắt nhìn menu.

" Thế sao lại ngáp ngủ như thể ba giờ sáng mới nhắm mắt thế? ".

Chị Điệp cũng rướn người lên nhòm chung nhưng bị đối phương kháng cự mạnh mẽ.
" Em xem có gì ngon thì gọi cho nhanh nha.

Lạnh quá đi mất ~ ".

" Ơ...vâng ạ.

"
Tần Nhiệm thấy chị Điệp bị bơ như thế mới bẽn lẽn hỏi:" Chị Điệp...có muốn ăn mì sốt thịt bò thơm ngon nóng hổi không ạ..? "
" Được được.

Món đó nghe cuốn phết.

"
Cô gật đầu đáp lại rồi định gọi nhân viên.

Song đến cả cánh tay cô cũng không giơ nổi.

" Này em kia.

Chúng tôi muốn gọi món.

" Chị Lý gọi người đang đứng quay mặt vào quầy kia.

Có vẻ đó là nhân viên nữ.

Người đó nghe có khách thì lập tức thu xếp rồi bước ra: " Quý khách muốn gọi gì ạ? "
Ánh mắt họ chạm nhau.

Cả cô và đối phương đều sững sờ.

Họ nhìn nhau lộ liễu đến mức chị Điệp và chị Băng đã xúm lại tán dóc từ bao giờ:
" Bộ hai đứa quen nhau ở trường hay gì? "
" Có khi là bạn cũ của con bé ở quê.

"
" Mày non.

Con bé chẳng liên quan gì đến cái vùng quê kia nữa rồi.

Giờ nó là gơn phố nha.

"
" Bọn này tính không cho mình ăn sáng à? "
Hàn Linh Nhật bỗng giật mình cười trừ: " Xin..xin lỗi quý khách.

Ba người muốn ăn gì ạ...!"
" Ba suất sốt mì bò thơm ngon nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

Nhớ đem giúp chị thêm chai tương ra nha.

Bàn này hết sạch rồi.

"
Chị Điệp vừa nói vừa chỉ lên chỗ đựng gia vị trên bàn.

Linh Nhật ghi chép nhanh vào trong sổ rồi cúi đầu rời đi.

Đây là lần đầu tiên cô gặp lại Hàn Linh Nhật sau hơn mấy tháng học.

Cả hai chưa bao giờ tham gia hoạt động gì của trường nên cũng chẳng lui qua lại lớp của nhau.

Hướng chi người lớp đầu, kẻ lớp cuối.

Linh Nhật cũng tỏ vẻ bất ngờ khi thấy Tần Nhiệm.

Cả hai đang có khá nhiều điều muốn nói với nhau.

Chị Điệp lập tức quay sang Băng Băng: " Ê.

Mày chưa trả lời câu hỏi đầu tiên của tao nha.

"
" Kệ mày.

" Băng Băng hờ hững đáp lại.

Đôi mắt vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ.

Chị Điệp và cả cô đều bất lực khi thấy Băng Băng chán đời thế.

Kiểu nếu chị mà chán đời thì chẳng thứ gì làm chị bận tâm nữa.

Biểu hiện của chán đời rõ nhất là ngái ngủ.

Thấy đối tượng này không được nên Điệp Phách quay sang cô:
" Tần Nhiệm, em mới lên đây sống được nửa năm hả? "
" Dạ đúng ạ...!"
" Hm...em học trường QE đúng không? Trường cũ của tụi chị đó.

" Điệp Phách nháy mắt.

" Thật sao ạ...? " Tần Nhiệm khá ngạc nhiên.

Cô bỗng thấy tò mò và muốn biết thêm về cuộc sống cấp ba của hai chị gái bên cạnh mình.

" Hơ..chị biết em đang tò mò chứ gì? " Chị Điệp nhếch mép: " Nói cho em nghe, xưa chị và Băng Băng từng là trùm trường QE luôn.

Cái lúc nó chưa làm trường cấp cao như này cơ.

"
" Ngầu quá...!" Tần Nhiệm thán phục: " Thế hai anh chị có bị thầy cô bắt lên phòng hiệu trưởng ngồi không ạ? "
" Hmm...!họ nhờ bọn chị còn không kịp chứ nói gì đến bị bắt.

Lên đó chỉ có nhận thưởng thôi à.

"
Điệp Phách cười khẩy khi nhớ lại quá khứ vẻ vang của mình.

Tần Nhiệm cũng hiểu được quá khứ hai người họ làm gì.

" Nói xàm xí gì thế? Mày làm con bé hiểu lầm tao bây giờ.

" Chị Lý tưởng chừng như vẫn ngủ bất ngờ lên tiếng.

Cô hốt hoảng khi nhìn chị ấy vẫn nhắm mắt như thường.

Công cuộc kể lại quá khứ kết thúc nhanh thế sao?
" Có gì mà ngại.

Tao với mày còn được gọi là cái gì đó nhỉ...!" Chị Điệp cau mày ngẫm nghĩ: " A.

Cái gì mà Song Kiếm Hợp Bích đồ đó! "
" Eo..

nói quê bỏ mẹ.

Câm giùm! " Băng Băng phàn nàn.

Nhìn đối phương càu nhàu thế lại khiến chị Đipej vui hơn.

Chị ấy tấy tay chọt chọt vào Băng Băng: " Sao sao? Ngại lắm hả? Mày thừa biết nguồn gốc cái tên đó từ đâu ra mà ~ "
" Hừ! "
" Mì của quý vị xong rồi đây.

"
Tiếng Linh Nhật vọng lại khiến họ thôi trêu chọc nhau.

Ba bát mì nóng hổi đã có sẵn ở ngay trước mắt.

Mùi thơm của nó khiến Băng Băng như bừng tỉnh.

Cổ nhẹ buộc tóc cao rồi bắt đầu thưởng thức.

Tần Nhiệm vừa mới cầm đũa lên thì để ý thấy Linh Nhật có đánh rơi một cái gì đó.

Thế là cô tiện tay cầm lên xem thử, định rằng cô sẽ trả lại cho đối phương sau khi ăn xong..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 51: 51: Trường Qe Có Hiệu Trưởng Mới Rồi


Sau khi ăn sáng xong thì Tần Nhiệm xin phép hai người họ đi ra nhà vệ sinh tiệm một lát.

Hai người họ gật đầu rồi ngồi lại nói với nhau cái gì đó.
Cô không ngờ Hàn Linh Nhật đang làm thêm ở đây.

Càng bất ngờ hơn khi cô bắt gặp đối phương đang....hút thuốc?
" Cậu...".

Cô cất tiếng báo hiệu cho Linh Nhật.
Linh Nhật thấy vậy liền dúi nhanh điếu thuốc xuống dưới đất: " Đừng để tâm.

Chỉ là tôi muốn thử xem nó có ngon như mọi người vẫn bảo không thôi.

"
" Ngon không? "
" Dở ẹc.

" Linh Nhật nhún vai: " Thế mà bố tôi vẫn mê.

Nhiều người khác nữa.

Chẳng hiểu nổi.

"
" Tôi cũng không hiểu...!à mà mẩu giấy này bảo....!"
" Đúng đó.

Là tôi hẹn cậu ra chỗ này nói chuyện một chút.

"
Cũng hơn mấy tháng kể từ lúc hai người họ gặp nhau.

Nhìn Linh Nhật đứng trước mặt lại khiến cô nhớ tới lời nói của Đổng Uyên hôm nào.
Mày ngu thật đấy.

Chính con nhỏ Hàn Linh Nhật đó đã quỳ xuống dưới chân bọn tao rồi bảo là hãy chọn mày thay nó.

Oa ~ bất ngờ quá đi.

Bạn bè thân thiết quá ha? Tao thấy hai đứa chúng mày thảm hại như nhau.

Nhân cách giẻ rách.

À mà đừng lo.

Tao không nói mày đâu.

Mày tốt hơn nó nhiều nên tao chọn mày đó Tần Nhiệm à ~
Hẳn Linh Nhật cũng biết cô đang nghĩ tới điều gì nên đã cất lời:
" Tôi không hẹn cậu ra đây để xin lỗi đâu.

Căn bản khi đó tôi đã chẳng còn lựa chọn nào khác.

Hai cái gánh nặng trên lưng...nếu bỏ được cái nào thì mình cứ bỏ thôi.

"
" Hóa ra đó là sự thật.

"
" Đúng thế.

Đó là sự thật một trăm phần trăm.

Mà tôi nghĩ bản thân như thế cũng hợp lý.

Ai trong hoàn cảnh của tôi hẳn sẽ làm thế..."
Linh Nhật vừa nói xong bỗng quay phắt sang Tần Nhiệm.

Cô bạn ậm ừ: " Có lẽ vẫn còn có người ngoài kia không như tôi....chẳng hạn như cậu..

"
" Ừm..."
Cả hai im lặng.

Tần Nhiệm không đợi thêm nữa mà lập tức xoay người bỏ đi.

Bấy giờ Hàn Linh Nhật mới bực mình đấm mạnh vào tường:
" Chết tiệt! Sao mình lại nói ra những câu chó má như thế?!! Đáng ra mình muốn báo tin vui cho cậu ta biết rằng Đổng Uyên đã bị đuổi học rồi mới đúng...!"
......................
" Hai đứa là bạn trên trường hả? ".

Chị Điệp cất tiếng hỏi.
" Dạ vâng ạ...!em và bạn đó có quen nhau một chút...!"
" Nhìn con bé đó có điềm lắm.

Tao ngửi thấy mùi mờ ám trên người nó.

Mày nên cẩn thận nhé Băng Băng.

Khéo con bé đó đi lừa Tần Nhiệm thì mày bị đuổi việc đó!! "
" Haiz.

Biết rồi! Nay tao với mày đi chơi chứ có phải đi dò xét đâu?! Thanh toán đê.

"
" Tính lãi 1000%.

Khi nào lấy chồng nhớ trả.

"
" Đuma.

Đợi mùa quýt năm 2771 nha.

"
Chị Lý sau khi ăn xong tô mì đó nhìn có sức sống hẳn.

Họ còn đứng trước quầy cãi nhau từng chút một làm nhân viên cũng khó xử.
Song những câu đùa cợt này cũng không kéo dài được lâu.

Điệp Phách bị cấp trên gọi đi mất người.

Chỉ còn lại Tần Nhiệm và Băng Băng đứng bơ vơ trước bến xe.

" Lát về hai chị em mình ăn kem đi? "
" Dạ.

"

Cả ngày hôm đó cô không nói gì về Vương Chí Thần cả.
...----------------...
Ngày hôm sau, cả thành phố được phen sốc ngang.

Trường phổ thông QE chính thức đổi hiệu trưởng trường.
Hôm đó dù trời lạnh xuống tận 8 độ nhưng không khí trong trường lại nóng như cơm thổi.

Học sinh được một phe hóng hớt cực lớn.

Bao nhiêu lời bàn tán ra vào không ngớt từ lúc cô vào trường.
" Hình như bả đi ra nước ngoài rồi.

Cùng với con gái bả là Đổng Uyên đó.

"
" Nói đi nói lại tao vẫn méo thể tin được.

"
" Mày ngu thế.

Bộ chưa thấy hiệu trưởng mới về trường à? Là một ông chú bụng bự siêu cấp luôn.

"
" Lát nữa tiết đầu chúng ta sẽ tới hội trường chào mừng thầy về đó.

"
" Haiz...sao cũng được.

Miễn là tổ chức thêm nhiều hoạt động nghỉ ngơi cho học sinh cái.

Áp lực bỏ mẹ.

"
Đó là hôm đầu tiên mà cô có thể hít thở không khí lạnh phổi của mùa đông mà chẳng bị Môn Mập hay Bạch Vũ đứng canh ở cổng.

Một cảm giác khó tả làm sao.

Lúc cô đến lớp cũng là lúc học sinh đi học rất đông.

Ai ai trong sân cũng không ngừng bàn tán với nhau về chuyện gia phả nhà hiệu trưởng.

Tần Nhiệm có nghe lỏm được vài chỗ.

Chuyện này đối với cô cũng không hẳn là bất ngờ.

Có lẽ hai mẹ con họ đã cùng nhau bay sang một đất nước giàu có khác rồi.

" Eyyy.

Tần Nhiệm! "
Cô dừng lại nhìn ra sau.

Vương Bất Thái bước xuống xe hơi sang trọng đang bước nhanh về phía mình.

Hôm nay trông cậu ta như đang có chuyện gì đó rất vui.
" Chào buổi sáng nha.

Hôm nay lạnh quá trời làm tôi bị ép mặc cả tá áo len đây.

" Bất Thái nói.
" Buổi sáng vui vẻ nha..

Bất Thái này.

Lát nữa mình học thể dục đó...!Cậu định tự luộc chính mình luôn à..? "
Bất Thái cau mày: " Gì chứ? Đương nhiên là không rồi.

Lát nữa tôi sẽ vào nhà vệ sinh cởi bớt ra.

"
" Thế thì được...!"
" Nhìn cậu xem.

Nói khịa người ta mà còn nói với giọng nhỏ xíu xiu bẽn lẽn các thứ.

Tôi thấy cậu không khác đầu năm là mấy đâu.

"
Bị Bất Thái nói đả kích thế khiến cô hơi sững người lại.

Tần Nhiệm lập tức quay sang nói lớn:
" Tôi! Khác nhiều so với hồi đầu năm rồi nên đừng có bảo tôi không khác!! Ai chả khác mình của ngày hôm qua!! "
" Vâng vâng.

Cậu nói gì cũng đúng ha.

" Bất Thái bật cười.

Cái điệu cười đó chẳng khiến cô vui hơn mấy.

Ngược lại còn khiến cô thấy bản thân như con rùa mắc cạn nên lập tức bước nhanh vào trong lớp.
" Ơ kìa.

Tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi cậu mà.

Đừng đi nhanh thế chứ Tần Nhiệm! ".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 52: 52: Gặp Riêng Thầy Hiệu Trưởng


Khi cô vừa bước vào lớp cũng là lúc Giảo Quyên đi ra ngoài.

Bỗng dưng cô nghe thấy tiếng động lớn ở ngoài hành lang nên tò mò ra xem.

Giảo Quyên ngã vào lòng của Vương Bất Thái rồi.
" Oái..oái! Cho tớ xin lỗi nha...!Cậu không sao đó chứ? "
Giảo Quyên lắp bắp đứng dậy rồi kéo cậu ta lên nhanh chóng.

Song nhìn đối phương còn còn đớ quá nên cô bạn nhanh chóng vác anh bạn đến phòng y tế cuối dãy.
Công nhận Giảo Quyên không những khỏe mà còn tận tình nữa.
Học sinh cả trường đến khá đông mà lớp cô chỉ mới có ba người.

Hai người kia vừa đi mất rồi nên giờ trong lớp còn mỗi mình cô.
Lớp học của cô ở trên tận tầng ba nên ngắm toàn bộ học sinh đi vào dãy Nam là điều hoàn toàn bình thường.

Cảnh tượng đó đối với cô thật hay ho làm sao.

Nhất là khi cô chẳng có gì để làm.
Cả căn phòng và hanh lang đều im ắng một cách lạ thường.
Cô còn chưa kịp thở phào thì bị tiếng động sau lưng làm cho giật mình.

Quay lưng lại thì hóa ra là bạn học Tâm Ái.

Bạn thân của Giảo Quyên.
" Mình làm cậu giật mình hả? Cho xin lỗi nha...!bữa nay mình phải mang bài tập cho cô giáo nên là hơi vội...!"

" Ừm..không sao đâu.

Cậu có cần tớ...giúp gì đó không? ".

Tần Nhiệm cười mỉm rồi tiến lại gần cô bạn.

Cô đang muốn làm cái gì đó cho bớt chán.

Vừa hay lại có có hội nói chuyện với hoa khôi của lớp nữa.

Tiếng động cô nghe thấy ban nãy ra là âm thanh cả chồng sách vở để mạnh xuống mặt bàn.
Tâm Ái lắc nhẹ đầu: " Hông cần đâu.

Lát nữa mình sẽ nhờ bạn nào đó giúp chứ nhìn cậu thật sợ hãi quá đi...!"
Cô bạn tỏ ý chê bai cô rồi trở lại chỗ ngồi của mình.

Tần Nhiệm hơi sốc nhưng vẫn làm bộ như chẳng có gì.

Bình thường bạn cùng lớp đã chẳng cho cô vào tầm nhìn của họ.

Huống chi là người có tiếng như Tâm Ái.
Do đó nên cô bước nhanh xuống phòng hội trường để dự lễ chào đón hiệu trưởng mới.
Từ đó Tần Nhiệm chẳng muốn bắt chuyện với ai trong lớp nữa.
Sau khi cô ngồi vào được hai mươi phút thì hai mươi mốt phút sau, học sinh trường QE đã có mặt đông đủ bên trong hội trường.
Bên cạnh cô là hai nữ sinh cô không hề quen biết.

Họ cứ thao thao bất tuyệt đủ thứ bên tai làm cô nhức đầu lắm.

Song chủ đề họ bàn tán lại khiến cô tỉnh táo tức thời.
" Ban nãy mày thấy Chí Thần bên A1 chưa?! Ngầu bá cháy luônnn."
" Đương nhiên tao thấy.

Tao còn chụp cả ảnh người ta nữa nhè.

Nhìn bánh cuốn ghê ~ "
" Mày nghĩ ảnh có bạn gái chưa? "
" Tao không biết.

Nhưng mình cứ đi hỏi thăm tình hình bên đó coi.

Có khi lại có điều bất ngờ xảy ra thì sao? "
Cả hai cười đùa với nhau mà không hề hay biết người ngồi chính giữa đang toát mồ hôi hột như nào.

Từ lúc bước vào trường, Tần Nhiệm hoàn toàn không còn nhớ chuyện mình đã đồng ý lời tỏ tình của đối phương.

Cô còn cho rằng đó là mơ mới sợ chứ?!
Lát nữa mình sẽ phải đối mặt với anh ta như nào đây....!
Cả khán phòng dần ổn định trật tự.

Buổi lễ bắt đầu diễn ra.

Vị hiệu trưởng mới là một ông chú siêu cấp bụng bụ với khuôn mặt đôn hậu.

Năm nay thầy đã ngoài 40 tuổi nhưng trông thầy không hề đuối sức chút nào.

Ngược lại thầy còn rất háo hức khi được chủ nhiệm ngôi trường khang trang có tiếng này.
" Tôi xin đảm bảo với các em là tôi sẽ đem hết công sức cũng như tài năng của mình ra để giúp các em học tập trong môi trường tốt hơn.

Rất vui khi được sự ủng hộ từ phía các em.

Tôi xin hết.

"
Tiéng vỗ tay vang cả hội trường.

Buổi lễ dần kết thúc.
Tần Nhiệm đang cố thu mình lại để tránh đụng trúng các học sinh khác ra ngoài.

Cô muốn đợi mọi người ra hết rồi mới đến lượt của mình.

Khi đó cô không phải chen chúc và nguy cơ ngã dập mặt sẽ không cao.

Kế hoạch của cô diễn ra rất trót lọt.

Học sinh đã rời khỏi hội trường sạch sẽ.

Bấy giờ Tần Nhiệm mới đứng lên rồi bước nhanh ra phía cửa.

" Tần Nhiệm?! "
" Dạ? " Theo phản xạ, cô quay đầu lại nhìn.

Là học bá Lăng Bạch Nhiên.

Anh ấy đứng ngay sau cô.

" Hiệu trưởng muốn gặp riêng em để nói chuyện.

Chúng ta cùng đi qua đó nhé? "
" Vâng ạ..

À mà em chưa xin phép thầy cô...!"
" Đừng lo.

Lát anh sẽ báo lại bên lớp em cho.

Cứ gặp thầy cái đã.

" Lăng Nhiên đáp.

Cô khẽ gật đầu đáp lại rồi đi theo sau đối phương đến phòng hiệu trưởng..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 53: 53: Vết Thương Còn Chưa Khỏi


Khi đến nơi thì cô khá bất ngờ.

Căn phòng hiệu trưởng đã thay đổi nhanh như lật bánh tráng.

Mọi giải thưởng của bà Yên được thay thế bằng giải thưởng của trường.

Căn phòng chuyển từ phong cách cổ điển sang phong cách hiện đại tinh tế.
Thầy hiệu trưởng đã ngồi chờ sẵn bên đó.

Ông mỉm cười hiền hậu với cô.

Bạch Nhiên khẽ đẩy nhẹ cô: " Vào trong đi.

" Sau đó anh đi ra ngoài và đóng cửa.
" Em...em chào thầy ạ.

" Cô cất lời.
" Ừm.

Em muốn ăn bánh hay gì đó không? " Thầy hỏi cô rồi toan đứng dậy.

Song cô lập tức lắc đầu: " Em không ạ...!thầy muốn nói với em cái gì ạ....!"
" Khi thầy mới được bổ nhiệm về ngôi trường này, thầy đã được cấp trên bảo rằng cần phải gặp mặt nạn nhân học đường mà cô Yên đã bỏ sót.

Trong đó có em là người bị bắt nạt lâu nhất từ trước tới giờ.

"
" Chuyện đó...sao thầy biết ạ...!" Cô thắc mắc.
" Nói ra sẽ hơi khó hiểu.

Thầy muốn nói tóm gọn lại rằng để được bước chân vào đây với tư cách là hiệu trưởng, thầy phải làm rõ chuyện này.

"
Thầy hiệu trưởng nói xong thì uống một ngụm cà phê nhỏ.

" Thầy muốn em thuật lại chi tiết những gì mà em phải trải qua.

Một lần nữa.

Thầy cần làm rõ để làm hồ sơ nộp lên cấp trên.

"
Tần Nhiệm cũng không muốn giấu giếm nữa.

Cô cảm thấy đối phương là người đáng tin cậy nên đã thuật lại mọi chuyện khá nhanh chóng.

Hiệu trưởng vừa lắng nghe vừa viết vài điều gì đó vào trong sổ.
" Hm...mắt cá chân của em xem ra vẫn chưa khỏi.

Em cứ nghỉ ngơi những tiết thể dục đi nhé.

Tôi sẽ báo cho họ sau.

"
Thầy đóng sổ lại với vẻ hài lòng.

Tần Nhiệm cũng không nán lại lâu, lập tức xin phép ra ngoài.

Cô chỉ mong chuyện này được giải quyết trong yên bình.

Hoặc ít nhất là đừng để ai biết.
Cánh cửa vừa đóng lại cũng là lúc cô thở phào nhẹ nhõm.

Mỗi khi vào những phòng như này luôn khiến cô lo lắng không ít.

Tần Nhiệm tự nhủ bản thân phải học cách kiềm chế cảm xúc sớm hơn.
" Mọi chuyện ổn chứ? Nhìn em có vẻ hơi bất an.

"
Lăng Bạch Nhiên đã đứng đó từ bao giờ.

Có vẻ như là đợi Tần Nhiệm bước ra ngoài.

Cô khẽ cười: " Em ổn ạ..

"
Nói xong cô cúi nhẹ đầu chào anh ta rồi cố bước đi thật nhanh.

Tiếc là cái mắt cá chân đang sưng kia lại muốn cô đi cà dựt cà dựt.
Tần Nhiệm nhủ thầm: " Đừng có đùa chứ..mình phải đi về lớp với cái bộ dạng bất ổn như này sao...!"
Cái dáng đi mắc cười đó của cô làm Lăng Bạch Nhiên không nhìn nổi.

Anh ấy bỗng đưa một tay về phía cô: " Có cần anh giúp em về lớp không? "
" Em không cần anh ạ...!"
" Anh chỉ hỏi thế thôi.

"
Lăng Bạch Nhiên tiến đến bên cạnh, nắm chặt cổ tay cô rồi choàng sang cổ của anh.

Đối phương khẽ quàng tay mình sang eo bên kia của Tần Nhiệm khiến cô hơi ngỡ ngàng.

Song cũng nhờ anh chủ động mà cô đã di chuyển dễ dàng hơn.
" Cảm ơn anh ạ...!" Cô khẽ cất tiếng.
" Đừng cảm ơn.

Chuyện nên làm thôi.

"
" Lát anh đưa em đến cầu thang bên cạnh lớp A3 là được...!còn lại em có thể tự đi.

"
" Cũng được.

À mà anh có chuyện muốn hỏi.

"
" Dạ? " Cô thắc mắc.
" Em có biết chuyện hôm thứ bảy không...hôm đó anh không ở trường nên nắm bắt tình hình khá kém.

Nghe bảo hôm đó em lại len phòng y tế nằm? "
Lăng Bạch Nhiên cất tiếng hỏi.Cô im lặng một lát rồi đáp lại: " Hôm đó em bị thương nhẹ thôi ạ.

Chắc cô Triệu nghĩ em làm sao đó nhưng thực tế lại chẳng hề...!"
Hai người họ mới nói với nhau đôi ba câu thôi mà đã đi lên tận hành lang lớp cô.

Bạch Nhiên nhẹ buông tay cô ra.

Trước khi đi anh còn xoa đầu cô rồi cười nhẹ: " Nếu có gì không ổn thì gọi anh.

Ạn sẽ hỗ trợ em hết mình.

"
" Dạ...em chào anh.

"
Khi được anh xoa đầu, cô bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Dù lòng có hơi lâng lâng nhưng cô biết rằng đó chỉ như sự yêu thương mà anh trai dành cho em gái của mình.

Hoàn toàn không có ý nào khác.
Sau đó cô bước chậm chững vào lớp và học hành như bình thường.
Có vẻ như cả Bạch Vũ và Môn Mập đã bị đình chỉ.

Cô không nhìn thấy bóng dáng hai người bọn họ suốt từ tiết đầu đến tiết ba.
" Bạch Vũ bảo là ốm nên xin nghỉ rồi.

Đừng quan tâm con bé giả tạo đó làm gì.

Quan tâm tới bài kiểm tra cuối kì đi.

"
Vương Bất Thái trả lời nhanh gọn khi cô quay xuống hỏi han.

Cuối cùng thì Bất Thái cũng trở lại như mọi hôm rồi.
" À mà bà bị bong mắt cá chân thật hả? " Bất Thái bất ngờ thay đổi cách xưng hô.
" Ừm...đúng rồi.

Nên là môn thể dục này tôi sẽ ở trên lớp...!"
" Thế à...!".

Cậu ta nhìn xuống dưới chân cô rồi lại ngẩng lên ngó ngiêng xung quanh.

Cả lớp đang hối hả bước đi xuống sân nên chẳng ai hoàn toàn để ý đến ai.

Cậu ta tự dưng nắm vai cô hỏi:
" Sao nào? Bà có thể cho tôi biết Giảo Quyên muốn gì không? "
" Tôi á....!sao mà biết được.

Đã bảo là không có thân...!" Tần Nhiệm cười gượng đáp lại.

Nói đúng ra thì cô không muốn dính dáng đến chuyện tình này chút nào.

Bởi từ sáng giờ cô vẫn cảm giác có ánh mắt nào đó đang theo dõi mình.

Kể cả bây giờ vẫn vậy.
" Bất Thái! Tần Nhiệm! Hai người có tính xuống học thể dục không thế?! " Giảo Quyên nhìn về phía hai người cất tiếng gọi lớn.

Cô bạn bỗng dưng hơi khựng lại chút rồi bỏ đi.
Dường như biết trước hành động nó mà Bất Thái lập tức buông cô ra rồi chạy theo Giảo Quyên.
" Ôi dào...!chắc sẽ không hiểu làm gì lớn đâu nhỉ...!"
Học sinh lớp cô dần xuống sân hết sạch.

Chỉ còn mỗi mình cô ngồi bơ vơ giữa lớp học vắng tanh..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 54: 54: Vết Nhơ Trên Mặt


[......]
" Đỡ lấy! "
" Ê con bé kia! Cầm bóng cho đàng hoàng vào! Tí cậu lại đi nhặt bóng đấy.

"
" Thì rơi cũng có sao đâu.

Tần Nhiệm lát nữa sẽ nhặt cho mình mà.

Đúng không? "
Tâm Ái vừa nói vừa quay lại nhìn cô cười tươi rói.

Cô cũng chỉ biết cười gượng đáp lại.
Hiện tại cô đang ngồi nhìn các bạn cùng lớp chơi bóng chuyền.

Ban nãy cô ngồi còn chưa ấm mông đã bị Tâm Ái gọi xuống.

Cô bạn bảo rằng cô giáo đang điểm danh nên cứ xuống một lát rồi nên.

Rốt cuộc lại bị bắt ngồi đây để tránh vận động.
Tần Nhiệm đưa mắt nhìn xung quanh.

Vương Chí Thần không có ở đây.

Ban nãy cô có hỏi lớp trưởng thì cậu ta bảo Chí Thần đi muộn không lí do nên đang bị phạt làm gì đó.
" Cẩn thận! "
Bộp! Một trái bóng chuyền lăn đến chỗ cô.

Trước mắt là Tâm Ái đang hớt hải chạy lại.
" Cậu lạ quá.

Mình gọi bao lần mà cậu chẳng phản ứng gì cả.

Từ đó đến đây đâu xa lắm? "
" A...xin lỗi.

Mình đang nghĩ ngợi lát thôi.

Bóng của các cậu đây....!"
" Thôi khỏi đi! Mình lấy trái này rồi.

Cậu đi qua kia nhặt trái đó về giùm mình nha.

" Tâm Ái tỏ rõ thái độ cướp lấy trái bóng từ tay cô.

Cô ta chỉ tay sang phía đội chơi bóng rổ.

Ở góc sân đúng là có một quả bóng chuyền.
" Thế nha.

Lấy hộ cái.

" Nói xong Tâm Ái bỏ đi chơi với đám bạn của mình.
Tần Nhiệm hết nhìn về phía trước rồi lại nhìn sang bên đó.

Họ đang chơi thể thao vô cùng hăng say.

Cô chẳng biết mình có nên đi lấy không.
" Người ta có lòng nhờ thì mình cũng chịu khó vậy.

Có lẽ mình nên xin phép họ trước."
Cô nhún vai rồi từ từ đứng dậy bước sang bên đó.

Dù sao kia cũng toàn là học sinh nam lớp Tần Nhiệm mà.

Họ sẽ thông cảm thôi.
Chỗ Tâm Ái.
" Mày không thấy quá đáng à? Tần Nhiệm đang bị bong gân đó.

" Nữ sinh tóc ngắn nói.
" Sao tao nhìn như mày đang âm mưu bắt nạt nó gián tiếp thế nhỉ? ".

Một học sinh khác nói đế thêm.

Cả nhóm đều dừng chơi lại mà quay sang nhìn cô.
" Đâu có.

Mình chỉ muốn nó vận động chân tay chút cho khỏe mà.

Trời lạnh thì nên vận động nhiều chứ.

"
Tâm Ái khoanh tay nhìn theo bóng dáng cô.

Cả đám nghe thế cũng chẳng biết nói gì thêm.

Suy cho cùng thì Tâm Ái cũng là người hòa đồng hướng ngoại nên được lòng cả lớp.

Chẳng những thế lại còn xinh đẹp nên chẳng thiếu người theo đuổi.
Họ nghe nói Tâm Ái là con của một nhà tài phiệt giàu có, chuyên hỗ trợ trường về mảng du học.

Mà bạn của Tâm Ái thì rất muốn đi du học sang các quốc gia khác nhau.
Cả nhóm đang chơi bóng rổ hăng say bỗng bị lời nói của Tần Nhiệm chen ngang:
" Xin lỗi..

mình muốn vào lấy quả bóng đằng kia.

Các bạn dừng chơi lại một chút được không? "
Nói rồi cô chỉ tay về phía quả bóng chyền đang nằm trong góc.

Một thanh niên có phong thái như trưởng nhóm gật đầu ra hiệu.
Cô nhanh chóng cầm lấy trái bóng rồi bước lại phía Tâm Ái đang đứng khoanh tay ở góc sân.
" Bóng đây.

Tầm này gần hết tiết rồi nên mình lên lớp trước nhé.

Ban nãy mình cũng bảo Giảo Quyên xin phép rồi.

"
Nói xong cô quay lưng muốn rời đi.

Ấy thế mà Tâm Ái lại kéo mạnh cô lại: " Khoan đã nào! Cô bảo lát có kiểm tra đó.

Không ở lại là không được đâu.

"
" Tâm Ái! Kệ cậu ấy đi! "
" Mình chơi tiếp thôi nào.

"
Hai bạn học gọi với Tâm Ái quay lại sân chơi.

Tần Nhiệm kéo áo mình lại: " Tớ không quan tâm đâu.

Chân tớ đau lắm rồi."
Hẳn cô cũng biết rằng Tâm Ái đang có ác cảm với mình nên chẳng muốn dây dưa.

Cơ mà Tâm Ái cũng rất dai.

Cô ta nhất quyết bắt cô ở lại sân bằng đủ kiểu.

Chẳng biết nếu cô ở lại thì Tâm Ái được lợi gì.
" Cậu ở lại cùng với lớp thêm một lát nữa thôi mà.

Ở lại chơi...bóng chuyền chẳng hạn? " Tâm Ái cười trừ.
" Không.

"
Tần Nhiệm kéo mạnh tay áo mình ra khỏi tay của Tâm Ái rồi bước dần lên lớp.

Cô cảm thấy Đổng Uyên có khi còn chẳng rắc rối bằng cô bạn này.

Cô ta sẽ lập tức lôi đầu cô đi luôn.
Đương nhiên nói thế không có nghĩa cô muốn Đổng Uyên quay lại hành hạ mình.

Ai đời lại làm thế bao giờ?
Tâm Ái thấy cô thái độ cự tuyệt thế lại cảm thấy tức giận.

Cô ta đổi sang chiến lược khác.

Tâm Ái bỏ trái banh trên tay xuống rồi đi lại chỗ để khăn bông.
" Trông cậu có vẻ nhất quyết thế thì mình cũng không cản.

Nãy giờ mình dùng dằng với cậu nhiều quá.

Xin lỗi nha.

Trời đang lạnh lắm nên cậu choàng tạm cái khăn này vào.

"
Đối phương đưa cho cô một chiếc khăn bông màu trắng tinh đã được gấp lại rất tươm tất.

Tâm Ái còn cười rất tươi với cô nữa.
" Cảm ơn nhé.

Ơ mà...mặt cậu dính bẩn kìa.

"
" Hửm!? Chỗ nào cơ?! " Tâm Ái đưa tay lên xoa xoa mặt mình.
" Nó ở trên trán này.

Chỗ đó đang có mụn nên cậu đừng chạm vào bằng tay không.

Nó sẽ bị viêm đó.

".

Tần Nhiệm vừa nói vừa chỉ lên trán đối phương.

Ở đó có một vết nhơ màu đen trông như vết nhơ của màu vẽ.

Cô nhìn xuống tay mình rồi đưa khăn lên lau khắp mặt đối phương không chút do dự.

Tâm Ái ú ớ chưa hiểu chuyện gì đã bị cái khăn ụp lên mặt nhanh chóng.
" Đợi tí mình lau cho.

Sắp xong rồi..

"
Đám bạn của Tâm Ái đang chơi cũng dừng lại đi đến chỗ họ.
" Cái gì-khoan đã! "
" Xong rồi.

Xin lỗi vì khiến cậu khó- "
Chiếc khăn được bỏ xuống.

Toàn bộ mặt của Tâm Ái đã bị bôi nhọ đen sì.

Cô ngơ ngác nhìn mặt đối phương rồi cúi xuống cái khăn đang cầm trên tay.
" Tâm Ái bị sao à? "
" Quay mặt ra đây bọn mình xem cho.

"
Nữ sinh tóc ngắn ban nãy xoay người Tâm Ái lại.

Điệu bộ nhăn nhó cùng với khuôn mặt đen nhẻm đó khiến cả nhóm không nhịn được mà bật cười ha hả.
" Mặt cậu sao thế này? Haha.

"
" Nhìn mắc cười ghê luôn đó.

Hahaha.

"
" Có phải muốn làm công chúa nhọ nồi không thế? "
Họ cười phá lên với nhau rất vui vẻ.

Tâm Ái cau mày tức giận.

Cô ta chẳng cần xem mình như nào đã trực tiếp đẩy ngã Tần Nhiệm xuống đất.
" Tần Nhiệm! Cậu cố tình dìm hàng tôi trước lớp đó hả?! Tôi có tâm ý tốt mà cậu dám đem tôi ra làm trò cười?!! "
Cú ngã ban nãy đã làm mắt cá chân cô đập ngay xuống sàn.

Nỗi đau thấu xương khiến cô chẳng còn để tâm đến lời chất vấn của đối phương.
" Chết tiệt...đau quá...!".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 55: 55: Không Thể Ngại Ngùng Hơn Nữa!


" Có chuyện gì thế? "
Vương Bất Thái cùng nhóm chơi bóng rổ ban nãy tiến lại gần.

Lũ bạn của Tâm Ái lập tức im bặt.

Cả lớp thấy thế cũng tiến lại xem xem có vụ gì.

" Cậu xem..nhìn mặt tớ đi...nó xấu xí lắm đúng không....chính Tần Nhiệm đã dùng cái khăn bông đó hãm hại mình.

Mình chỉ có ý tốt thôi mà..."
Tâm Ái ra vẻ ấm ức nhìn Bất Thái.

Đôi mắt cô ta lâng lâng nước như sắp khóc đến nơi.

Bất Thái gượng gạo nhìn sang đám bạn của cô ta.

Họ lập tức lắc đầu ra vẻ không biết.
Bất Thái đưa khăn trên vai của mình cho Tâm Ái: " Cậu dùng tạm đi.

Mình chỉ mới vắt lên vai thôi chứ chưa dùng đâu.

"
" Cảm ơn cậu nhiều...!"
Tâm Ái vui vẻ cầm lấy khăn của cậu ta rồi cúi xuống lau mặt.

Vương Bất Thái luồn qua đám bạn của cô ta rồi cúi xuống:
" Tần Nhiệm..cậu có ổn không? Tôi đi gọi giáo viên đến đưa cậu đến chỗ phòng y tế nhé? "
" Thôi...thôi khỏi.

Nó chỉ âm ỉ một lát là hết..cậu nên hỏi thăm cô bạn kia...!" Tần Nhiệm lấy một tay xoa xoa vào cái mắt cá chân đang âm ỉ kia.

Tay còn lại cô chỉ về phía Tâm Ái đang được cả đống bạn học vây quanh.

Cô cảm giác chân mình quả thực không thể cử động như bình thường nữa.

Cú va chạm ban nãy đã gần khiến cô thành người què đến nơi rồi.

Nó đau lan ra khắp cả chân khiến cô khó mà đứng dậy nổi.

Vương Bất Thái hẳn cũng biết được tình trạng hiện tại của cô thông qua biểu cảm nhăn nhó kia.

Cậu ta vươn tay định chạm vào người Tần Nhiệm thì bóng dáng cao ráo phía sau lên tiếng:
" Bỏ tay cậu ra khỏi người bạn gái tôi! "
Cả đám ngỡ ngàng.

Tần Nhiệm bất ngờ ngẩng lên nhìn thì thấy Vương Chí Thần đã cau mày từ bao giờ.

Anh ta còn không thèm mặc áo khoác mà chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi cùng với chiếc áo ba lỗ quen thuộc.

Kiểu như thời tiết đối với anh ta chẳng phải vấn đề.

Cả Tần Nhiệm và Vương Bất Thái đều để ý đến bàn tay đang nắm chặt của anh ta.

Bất Thái thu tay lại: " Được rồi.

Tôi sẽ thu tay lại.

Nhưng cậu nói Tần Nhiệm là bạn gái của cậu?! "
Cả lớp nghe đến đoạn đó đã đồng loạt nhìn xuống cô vẫn đang ngồi bệt trên đất.

Tần Nhiệm xấu hổ tìm cách đứng lên thật nhanh.

Song cô chưa bao giờ hết ngạc nhiên khi ở cạnh anh.

Chí Thần bỗng dưng quỳ xuống rồi bế dựng cô trên trước mặt cả lớp.

Cô ngồi trên cánh tay của anh ta, lưng và đầu suýt nữa là tựa vào người đối phương.

Tay kia của Chí Thần còn giữ cô để cô không ngã chúi về phía trước.

Cô cuống quýt: " Này! Bỏ xuống đi.!! Người ta đánh giá kia kìa! "
" Có gì phải lo.

Chân em có di chuyển được đâu.

" Chí Thần nhìn cô cười vô tư.

Nụ cười đó khác hoàn toàn với lúc quay sang nhìn cả lớp.

Tần Nhiệm ngại quá chẳng biết nói gì thêm.

Mặt cứ nóng ran rồi đỏ bừng lên.

" Cậu...!" Bất Thái ngỡ ngàng.

Cả lớp cũng ngạc nhiên không kém.

" Oa...không ngờ Chí Thần có người yêu là chuyện thật.

Hai người họ còn học chung lớp mới sợ chứ.

"
" Nhìn Tần Nhiệm xem..có phải vui quá không nói được câu nào không.?"
" Nếu cậu có anh người yêu bế bồng như thế thì có phản ứng khác à? "
" Nhìn đi nhìn lại cũng thấy họ...hợp phết.

"
Cả lớp rôm rả nói với nhau suy nghĩ của mình.

Chả biết vô tình hay cố ý mà những lời đó như đang ám chỉ cô.

Tâm Ái là người ngạc nhiên nhất.

Cô bạn phải sững người một lúc mới nhận thức được tình huống.

Tâm Ái tức giận ném khăn xuống đất:
" Đùa à? Cậu bảo cậu có người yêu và đó là Tần Nhiệm?! Tớ có nghe nhầm không thế? "

" Chắc chắn là không lầm rồi.

Mà sao ban nãy cậu lại đẩy ngã Tần Nhiệm? "
Chí Thần lập tức chất vấn đối phương bằng giọng nói cao vút.

Tâm Ái chưa thấy cậu ta cư xử như thế nên có hơi sợ.

Cô ta đáp:
" Cậu không thấy mặt tớ như nào hả? Do Tần Nhiệm cố tình bôi nhọ tớ trước mà.

Có trách phải trách sao Tần Nhiệm yếu đuối thế.

Đẩy một cái cũng ngã.

"
" Cái khăn đó là do cô đưa cho Tần Nhiệm mà? "
Chí Thần lượm cái khăn dưới đất lên ( ra vẻ) ngắm nghía đôi chút.

Sau đó cậu ta ném cái khăn đó lại phía của Tâm Ái.

Giữa mặt.
" Oái!! " Tâm Ái hét lên, " Cậu..cậu làm cái gì thế?! "
Tâm Ái bị ném bất ngờ như thế đã giãy đành đạch lên.

Cuối cùng tự mình vấp ngã vào trái bóng chuyền ban nãy một quả đau điếng.
" Chí Thần.

Cậu làm thế với Tâm Ái là hơi quá nhé.

Dù sao cậu ta cũng là con gái- "
Bất Thái chưa nói xong đã bị Chí Thần chen ngang:
" Con gái hay không tôi chẳng quan tâm.

Con gái và con trai có quyền bình đẳng như nhau mà.

Tôi nói có đúng không ~ "
Đó rõ là một câu đùa cợt nhả.

Song gương mặt của anh ta lại đối nghịch với sự cợt nhả đó.

Ánh mắt Chí Thần bỗng lạnh nhạt, bàng quan với mọi thứ xung quanh.

Sự lạnh lùng đó khiến cả lớp hơi đơ vì bình thường cậu ta cười nói khá nhiều.

Rốt cuộc đâu mới là Vương Chí Thần mà cả lớp nên và không nên tiếp xúc?
Riêng Tâm Ái lại cảm thấy sống lưng hơi rờn rợn.

Cô ta cảm giác ánh mắt đó đang nhìn cô đằng đằng sát khí.

Trán Tâm Ái đổ mồ hôi hột.

" Đi thôi...!".

Tần Nhiệm khẽ kéo nhẹ chiếc áo sơ mi của anh.

Chí Thần lập tức quay sang nhìn cả lớp cười: " Được rồi.

Thế mình và Tần Nhiệm đến phòng y tế nhé.

Xin phép giùm vào muộn ha.

"
...----------------...
" Hai đứa thân thiết quá ha....!Lại đi chung nữa à...!" Cô Triệu nhìn hai học sinh trước mắt mà buột miệng nói ra.

Hôm nay cô lại được chứng kiến tình yêu tuổi học trò theo kiểu khác nên còn hơi thảng thốt.

Dù trong phòng chỉ có mỗi cô và cô Triệu nhưng cô vẫn thấy rất ngượng.

Ban nãy khi rời khỏi nhà đa năng của trường, cô đã đề nghị được bước chân xuống đất cho đàng hoàng.

Phải đi qua hết một dãy học thì Chí Thần mới buông tha cho cô.

Tần Nhiệm lại đi cà dựt phía trước còn Chí Thần lại theo sau.

Bữa nay cô Triệu không vui nên đã đuổi Chí Thần đi chỗ khác.

Cậu ta cũng vui vẻ đồng ý về lớp.

Trước khi đi còn nhéo má cô nữa chứ.

Hai người họ chính thức làm người có tâm hồn mong manh kia vỡ vụn ra làm từng mảnh.

Cô Triệu khóc thầm trong lòng không biết bao lần.

Chỉ mong nữ sinh này sớm khỏi bệnh để không phải ăn cơm chó hằng ngày..
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 56: 56: Giao Tiếp Thông Qua Ánh Mắt Lạnh Đó


Tần Nhiệm ngồi nhìn cô Triệu băng bó cho mình mà không ngừng thở dài trong lòng.

Trong năm nay cô chính là người lui tới đây nhiều nhất.

Đó chẳng phải điềm báo tốt lành gì.

" Được rồi.

Cú ban nãy không làm ảnh hưởng quá nhiều đến vết thương nên tiến hộ hồi phục sẽ không bị chậm lại.

Đừng bất cẩn như thế nữa nhé.

"
" Dạ.

" Cô kéo ống quần xuống rồi bước xuống giường bệnh.

Cô Triệu đang viết viết gì đó vào một cuốn sổ màu vàng.

" Em về đi.

Không khỏe nhớ quay lại.

"
" Vâng, em cảm ơn cô ạ.

Em xin phép cô em về.

"
Tần Nhiệm mở cửa bước ra bên ngoài hành lang.

Cô ngó nghiêng một hồi nhưng không thấy Chí Thần đâu.

Cô cứ ngỡ anh ta sẽ ở lại chờ cô khám xong cơ..

" Nhìn em ỉu xìu thế? Nhớ tôi à? "
Giọng Chí Thần bỗng vang ngay bên tai cô.

Tần Nhiệm lập tức quay đầu sang bên trái nhưng lại không có ai cả.

Cứ ngỡ đó là ảo giác thì lại bắt gặp gương mặt anh khi nhìn thẳng.

Đôi mắt anh nhìn cô thật đắm đuối.

Cô cảm tưởng như Chí Thần vừa mới giao tiếp bằng mắt với cô vậy.

Khóe môi anh hơi nhếch lên làm cô vô thức che mặt mình lại.

" Xem ra em hiểu tôi muốn nói gì thông qua ánh mắt nhỉ? ".

Anh ta cười.

" Hình như thế rồi...!" Cô vẫn không buông tay ra khỏi mặt.

" Cô Triệu bảo sao về cái chân đó của em? "
" Cái đó...cô bảo là em vẫn ổn...nên vẫn đi lại bình thường được...!".
" Thế được rồi.

Mình về lớp nhé? "
" Ừm....!"
Cô không dám nhìn thẳng nhưng lại hé mắt nhìn.

Chí Thần đã đi trước cô một đoạn khoảng năm sáu bước.

Tần Nhiệm bấy giờ mới dám bỏ tay khỏi mặt mình rồi thở phào.

Nếu ban nãy cô không làm thế thì đối phương sẽ lại nhào đến cô lần nữa.
Hai người họ bước vào lớp với sự kinh ngạc của mọi người.

Chí Thần vẫn xem như không có chuyện gì mà ngồi lại chỗ của mình.

Đám nam sinh lập tức chạy lại hỏi han nhân lúc giáo viên vắng bóng.

Tần Nhiệm vừa đặt mông xuống ghế cũng bị các bạn nữ khác vây quanh hỏi chuyện.
Họ chính thức trở thành tâm điểm của lớp trong suốt một tuần.

Trong tiết cuối, Bất Thái lại chọt chọt vào người cô.

" Sao ấy? " Cô quay lại nhìn.
" Cậu hẹn hò với đàn anh học tra đó thật sao...? Nói thật là tôi vẫn chưa tin lắm đâu.

Nhìn kiểu gì cũng ra cậu ta dụ dỗ cậu trước.

" Bất Thái tỏ vẻ khó hiểu.

" Bọn tớ chỉ....vô tình gặp nhau và quen nhau như thế thôi.

Anh ấy không xấu như mọi người nghĩ đâu.

Chỉ là học hơi kém xíu thôi....!"
" Bộ cậu tính gánh anh chàng đội sổ đó vào đợt cuối kì hả? Cậu cũng không khá hơn cậu ta nhiều đâu nha...!"
Cô nghe mấy lời thật tâm đó của Bất Thái chỉ biết cười trừ: " Cậu thẳng thắn quá ha...làm tôi lo ngại ghê luôn...!"
" Lo ngại cái gì? ".
" Tôi nghĩ là....Đổng Uyên sẽ không thích ai cứ nhìn chăm chăm vào điểm yếu của người khác đâu.

Cậu nên chuẩn bị tinh thần sửa lại câu từ của mình cho hợp đi nha....!"
Nói xong cô quay lên ( giả bộ) tiếp tục ghi chú bài ghi trên bảng.

Đó đương nhiên chỉ là một trò đùa nhỏ mà cô muốn trêu bạn ngồi sau thôi.

Ai bảo cậu ta chê bai Tần Nhiệm suốt ngày chi.

Mà công nhận cứ khi nào Bất Thái nói cái gì là cô lại nghĩ ngợi về nó khá lâu.

Rốt cuộc là do cô hay Chí Thần thu hút đối phương trước?! Cả hai gặp nhau trong một tình huống chẳng mấy hay ho gì nên khó mà trả lời được câu hỏi đó.

Rốt cuộc Tần Nhiệm cũng chỉ thở dài cho qua.

Tránh suy nghĩ nhiều là điều chị Băng Băng căn dặn cô.

" NGHE NÀY Tần Nhiệm.

Em chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nhiều làm chi.

Cũng chẳng cần biết bao nhiêu trường hợp gì đó sẽ xảy ra.

Kệ má nó đi.

Chỉ việc làm điều mà em muốn.

Thế nhé?! Nghĩ nhiều chỉ tổ chóng bạc đầu như chị thôi.

Chắc chị phải đi nhuộm màu bạc cho bớt quê quá...Haiz.

"
" Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi nhỉ...!mùng ba tháng mười hai....!KHÔNG PHẢI CHỈ CÒN NĂM NGÀY NỮA LÀ KIỂM TRA CUỐI KÌ SAO?!! ".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 57: 57: Đã Đến Lúc Chuyên Tâm Học Hành


Công nhận mải mê yêu đương mà bỏ bê việc học hành là có thật!
Đầu cô bỗng cuống quýt hết cả lên.

Kiến thức các môn Tự Nhiên cô chỉ mới nắm chắc khoàng 97%.

Đó coi như là một cái gì đó tạm ổn.

Song về những môn như Văn học hay Địa Lí lại là cái mà cô sợ hãi nhất.

Những con chữ đó như đang nhảy múa trước mặt cô khi cô nhìn chúng quá lâu.

Thật đáng sợ!
......................
Đang nằm ườn ra bàn vì quá chán nản, bỗng dưng ánh mắt Tần Nhiệm va phải một hộp sữa mới được đặt trên bàn.

Ngẩng đầu lên thì bắt gặp Chí Thần đã đứng đó từ bao giờ.
" Tôi mua cho em đó.

Uống thử xem.

"
" Em cảm ơn ạ....!lát nữa em sẽ uống sau.

" Cô nhẹ chạm vào hộp sữa rồi lại bỏ ra.

Hộp sữa lạnh ngắt như vừa mới đem ra từ tủ lạnh.

Nước vẫn còn chưa chảy xuống hết vỏ hộp.
Chí Thần nhìn qua hành động của cô cũng biết cô nghĩ gì.

Thế là anh toan lấy lại hộp sữa thì bị bàn tay bé nhỏ của cô giữ lại:
" Anh...định làm.

gì thế? "
" Nhìn em có vẻ không ưng hộp này.

Thế nên tôi sẽ vứt nó đi.

" Anh ta đáp.
" Đâu có.

Lát nữa em uống thật mà...anh muốn em uống bây giờ luôn cũng được.

"
Lòng bàn tay cô vô thức siết vào cổ tay của Chí Thần.

Song điều đó không khiến anh ta khó chịu chút nào.

Anh ta cảm thấy khá mãn nguyện khi trông thấy cô van xin cái gì đó rất thành khẩn.
" Được thôi.

" Chí Thần nhún vai.
Nghe được câu nói đó của Chí Thần thì Tần Nhiệm mới khẽ thở phào.

Cô từ từ buông tay mình ra.
Tần Nhiệm như nhớ ra gì đó mới lập tức quay sang hỏi đối phương đang đứng bên cạnh bàn bọc mình: " Vài ngày nữa là thi học kì rồi...!Sao nhìn anh không quá lo lắng vậy..? "
" Tôi đi học không vì mấy con điểm đó.

Học không chọn em.

Là em chọn học.

Cơ mà tôi không muốn học.

Việc học có vẻ cũng không chọn tôi.

"
Tần Nhiệm hẳn cũng biết rõ lực học của Chí Thần là như nào.

Trên lớp một là ngủ còn hai là bay màu luôn.

Anh khá ít khi ở trong lớp nên chẳng tiếp thu được tí kiến thức nào.
Cơ mà nếu ở trên lớp mà không ngủ, Chí Thần sẽ quay sang ngắm nghía...cô.

Đổng Uyên và bạn học ngồi xung quanh đã bảo cô thế.
Điều đó xem chừng cũng lãng mạn đó nhưng ta sẽ chẳng có chút cái gì bỏ đầu cả.
Khi thấy các bạn đều lên lịch đi thư viện, Tần Nhiệm cũng quyết tâm sẽ ra thư viện thường xuyên hơn.

Song cô muốn ra nhà sách nào đó của thành phố để bớt...đông người.

Dù biết là có nguy cơ bị từ chối nhưng cô vẫn quay sang hỏi người đang ngồi nghịch cái compa kia:
" Anh có muốn chủ nhật này đi học thêm chút ít ngoài thư viện không...? "
" Để làm gì? ".

Chí Thần vẫn đang quay cái compa của cô thành nhiều vòng tròn chồng lên nhau.
" Em nghĩ là....chúng ta xứng đáng có kết quả học tập tốt hơn.

Vì lẽ đó mà ta nên chuyên tâm học hành để đảm bảo điều mình muốn là có thể ạ.

"
" Học hành chán lắm.

Tôi không thích.

"
" Em sẽ giúp anh học mà! "
Câu nói đó của cô khiến chiếc compa kia ngừng quay tròn.

Đối phương nhìn cô thoáng qua rồi cười vui vẻ: " Được rồi.

Nếu em đã nói thì tôi sẽ không bao giờ từ chối.

"
Tiếng chuông vào lớp cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
" Nào nào mọi người.

Về chỗ đi.

" Vương Bất Thái nói lớn để giúp lớp ổn định trật tự.

Sau đó cậu lại cắm cúi xuống làm bài tập như điên.

Chí Thần nhìn cậu ta chả khác gì một con ma ham học.
" Cả tôi và em đều không giỏi bằng tên ngồi sau kia.

Ta có nên thuê gia sư hay gì đó? " Chí Thần chỉ vào lớp trưởng.
Tần Nhiệm quay xuống nhìn một cái rồi lại quay lên.

Cô hơi nheo mắt mình lại như đang cố tìm ra ai đó để giúp đỡ.

Ánh mắt cô bỗng chốc sáng rực lên.

Bóng đèn trong não Tần Nhiệm vừa được thắp sáng.
Cô hào hứng: " Em biết chúng ta nên nhờ ai rồi.

"
" Ai? "
" Người này học siêu đỉnh luôn anh ạ.

Học bá của trường mình luôn đó.

"
" Em quen tên nào như thế sao? " Chí Thần hơi nheo mắt nhìn cô.
" Dạ có ạ..

"
" Vương Bất Thái? "
" Không phải.

Cậu ấy học đỉnh thật nhưng chắc không đồng ý giúp chúng ta đâu anh.

Khéo cậu ấy cũng có hẹn rồi....!"
" Học giỏi mà keo kiệt quá.

" Chí Thần nhìn Bất Thái cười khẩy.
" Tôi nghe được đấy nhé hai con người kia.

Chí Thần, cậu còn không về chỗ đi.

Cô Khinh Tư sắp vào lớp rồi.

"
" Vâng vâng.

Tôi về chỗ ngay đây ạ.

"
Chí Thần quay đi làu bàu gì đó rồi buông chiêc compa trên tay xuống.

Tần Nhiệm đanh tính cầm lại dụng cụ học tập của mình thì bị anh ta kéo nhẹ người lên.

Giữa lớp học vẫn còn râm ran ồn ào như thế, không ai nhìn ra rằng Chí Thần vừa hôn nhẹ lên trán của cô.
À mà trừ Vương Bất Thái ra.

Cậu luôn là người phải ăn cơm chó hằng ngày của hai người nên thi thoảng cáu lắm.
" Rồi xong...!mấy người có tính để lớp yên ổn học tập không đây? Tôi không đến trường để ăn cơm chó hằng ngày đâu nha..

".
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 58: 58: Góc Nhìn Của Kẻ Si Tình


Thư viện thành phố là nơi vô cùng hoành tráng.

Bên ngoài thư viện nhìn giống như một nhà thờ tôn giáo vậy.

Người lần đầu tới bước vào hẳn sẽ thấy bất ngờ.

Bởi xung quanh chỉ toàn sách là sách hòa quyện với mùi gỗ mộc mạc rất cổ điển.

Từng bộ bàn ghế được đặt đều chỗ như nhau.

Không khí bên trong vô vùng yên ắng.

Một không gian hoàn toàn thích hợp cho việc học tập cuối năm.
Đó là những gì anh ta nghe được từ bạn gái mình.
Vương Chí Thần là người rất đúng giờ.

Anh ta ghét việc đi trễ nên hễ ai đi trễ anh ta cũng ghét.
Song thi thoảng anh cũng đi muộn.

Điều đó còn tùy vào đối tượng chủ động hẹn với anh ta làm một điều gì đó.

Những nơi anh ta không thích thì chẳng cớ gì anh ta phải đi.

Làm điều mình không muốn chi bằng ở nhà đắp chăn nằm ngủ còn sướng hơn.
Mới sáng sớm mà tuyết đã rơi trắng xóa cả thành phố.

Đi đâu cũng có những đống tuyết cao thấp do những người công nhân đáng quý dọn đường.

Từng bông tuyết rơi chầm chậm từ khoảng không trắng xóa trên đầu, rơi trúng tóc anh.
Khoảng hơn tám giờ sáng là Vương Chí Thần đã có mặt trước cửa thư viện thành phố.

Hai người họ hẹn nhau khoảng này để có thể tự do chuẩn bị từ sớm mà chẳng lo vấn đề thời gian.
Mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bến xe bus trước mắt.

Bạn gái anh ta sẽ bước xuống từ chiếc xe đó.

Chí Thần sẽ không bước đến mà chỉ chờ ở đây.

Cô sẽ phải chủ động tìm kiếm anh chỉ vì cô là người đưa ra đề nghị.
Vài người đã bắt đầu bước xuống khỏi xe.

Trai gái già trẻ đủ cả.

Mỗi người một sắc thái khác nhau.

Người thì háo hức còn người thì mệt mỏi.

Ánh mắt anh lướt nhanh qua khuôn mặt từng người như đang tìm kiếm ai.
Chỉ riêng cô gái nhỏ hẹn anh vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Chí Thần tự nhẩm rằng tầm này đối phương hẳn vẫn còn đang ngủ say trên giường nệm.

Anh cho rằng bản thân đã quá quen với kiểu phụ nữ đi trễ như thế.

Họ cứ hẹn giờ này nhưng nửa giờ sau mới có mặt.

Mà Chí Thần lại cực ghét người đến trễ.
Khi anh đang định nhìn sang bên kia đường thì linh cảm mách bảo anh nhìn thẳng về phía trước.
Anh đã phải sửng sốt, giật mình như bị sét đánh vì có lướt qua một bạn nữ vừa bước xuống xe.

Chí Thần thề là anh vừa lướt qua một phát đã phải giật mắt nhìn lại người đó.

Vương Chí Thần thầm cho rằng người bạn gái hiện tại của anh chỉ là một cô gái hơi hơi đặc biệt hơn người khác ở chỗ nhiều vết thương hơn, tâm lí yếu đuối hơn, mỏng manh hơn.
Nhưng mà chẳng hiểu sao ở bạn ấy có một nét gì đấy rất duyên và cực cuốn hút.

Anh cực kì thích những người con gái như thế.
Đối phương nhìn qua nhìn lại rồi sa vào ánh mắt anh.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Và đối phương tươi cười tiến lại chỗ anh với đôi chân hai mẩu của mình.
Song bước chân của cô không nhanh bằng bước chân của anh.

Chỉ đi đúng 5 bước chân là họ đã đứng đối diện nhau.
Hôm nay bạn gái anh mặc một chiếc áo khoác Sweater sợi Polyester phối với váy len ôm eo phong cách kiểu Pháp.

Em có khuôn mặt bầu bĩnh cùng đôi má có hơi ửng hồng.

Giọng nói em vừa nhỏ nhẹ lại từ tốn, luôn tạo cảm giác thoải mái cho người nghe.

Đôi mắt em long lanh, to tròn rất có hồn.

Nó khác hoàn toàn so với lần đầu họ gặp nhau.
Khi đó đôi mắt em đâu long lanh như thế.

Hàng mi đen cong của em rũ xuống đầy muộn phiền.

Ánh mắt hoảng sợ vô hồn khi rơi vào tình huống không ai muốn đó.

Sự tuyệt vọng như lên đến đỉnh điểm.

Khi đó em giống hệt một con mèo bị ghét bỏ nên lúc nào cũng bất an tận cùng.
Cơ mà những ngày tháng đó đã kết thúc.

Trước mặt anh giờ là một thiếu nữ thanh nhã mà đáng yêu đến lạ thường.
Từ khi quen nhau tôi đã vốn biết em không phải người bình thường.

Em kín đáo và trầm lặng hơn bất kì ai tôi quen.

Việc em thể hiện cảm xúc và suy nghĩ thật của mình ra ngoài là thứ tôi ngóng trông nhất.

Liệu khi ánh mắt mơ màng đó có đúng là đang lơ lửng không? Hay thực chất em đang tư duy thứ gì đó rất xa?! Tôi muốn biết hết.

Tôi muốn thấu hiểu em.

Từng chút một.

Tất cả.
.......................
 
Anh Đến Cùng Sao Đêm
Chương 59: 59: Chỉ Là Có Chút Ảo Tưởng


Cô cảm giác rằng hôm đó Chí Thần...có những biểu hiện và hành động kì lạ hơn thường ngày.
Việc cùng nhau đi học nhóm như thế hẳn rất bình thường với người khác.

Song đối với cô thì đó lại là sự kiện quan trọng đáng để đời.
Dù đã chính thức yêu nhau nhưng hai người vẫn chưa có cơ hội hẹn hò một buổi đàng hoàng.

Tần Nhiệm đã tự mình biến buổi học thêm thành buổi hẹn hò trá hình.

Cô cũng không mong Chí Thần có thể hiểu.

Việc này cô chỉ cần dành cho riêng mình thôi là đủ.
Vì lẽ đó nên cô mới ăn diện hơn một chút.

Bộ đồ len đó là quà chị Điệp Phách tặng cô nhân lần đầu gặp mặt.

Vừa hay trong tủ đồ của cô chỉ toàn quần áo đồng phục và thường phục.

Cô cũng thử tập tành trang điểm nhẹ nhàng rồi đeo phụ kiện kẹp tóc mới.
Tần Nhiệm ngắm nhìn mình trong gương không dưới mười bảy lần.

Cô lo ngại bạn trai mình sẽ không ưng kiểu cách nhẹ nhàng điềm đạm như cô.

Nhưng ảnh là bạn trai cô mà nhỉ...
Nghĩ thế nên Tần Nhiệm không nghĩ ngợi gì nữa mà đi thẳng ra bến xe bus luôn.
Hôm nay trời có tuyết rơi rất nhiều.

Tuyết rơi nhiều tới mức ý định đi xe riêng của cô cũng bị chôn vùi theo đống tuyết bên đường kia.

Tay nắm chặt lấy quai cặp, cô tự nhủ với bản thân rằng sẽ không có gì xảy ra.

Cứ như mọi lần thôi.
Xe chỉ mới dừng lại chưa nổi hai giây mà cô đã đứng lên ngay lập tức.

Tần Nhiệm bước nhanh về phía cửa xe nhưng không nhanh bằng mấy bà cô kia.

Họ luồn lách qua đám đông quá chuyên nghiệp nên chẳng hề xi nhê gì.

Trong khi cô đi đến đâu là đụng người tới đó.
" Xin lỗi...cho cháu qua....xin lỗi em nha...chị đi nhờ một lát thôi.

"
Lúc trên xe chẳng còn bóng dáng ai nữa thì cô mới bước chầm chậm xuống bến.

Ánh mắt cô nhìn nhanh xung quanh như đang kiếm tìm ai đó.

Và rồi ánh mắt ta chạm nhau.
Khi nhìn thấy Chí Thần, Tần Nhiệm không kìm được mà cười rạng rỡ.

Chân cô từng bước tiến lại gần anh ấy.

Sự phấn khích đã không thể kìm chế được nữa.
Cơ mà Chí Thần lại là người lao đến trước mặt cô trước.

Dáng người cao ráo quen thuộc đó đã sững lại nhìn cô từ bao giờ.

Ánh mắt anh nhìn Tần Nhiệm đan xen chút sự hoài nghi..sững sờ...và sự hiền dịu.
Cô nghiêng đầu thắc mắc: " Anh...có ổn không thế..? Chúng ta phải mau vào bên trong thôi.

Nếu không là phải đi tìm chỗ khác đó.

"
Nói xong cô cười hiền rồi cầm lấy bàn tay lạnh của anh bước lên từng bậc thang dẫn vào thư viện.

Tuyết như rơi chậm hơn dưới ánh nhìn của đối phương.

Hơi ấm từ đôi bàn tay nhỏ bé đang truyền sang bàn tay lạnh giá của anh.
Dù chỉ là suy nghĩ thoáng qua thôi nhưng anh bỗng muốn bậc thang này dài hơn để anh có thể nắm tay cô lâu hơn.

......................
Bên trong rộng rãi hơn hai người tưởng rất nhiều.

Trần tòa nhà cao vút với những hình vẽ phong cách phương Tây đầy cuốn hút.

Hình ảnh những học sinh chăm học thường bắt gặp ở đây.Sách chính là thứ đang bao quanh lấy hai người họ.

Nhiều không đếm xuể.
Sau khi nhận được sự đồng ý của chủ thư viện thì cô lại kéo Chí Thần đến một bàn trong góc nhỏ phía Nam.

Chỗ này là góc chết của thư viện nên sẽ không ai nhìn thấy họ đang làm gì cả.

Chỗ ngồi quá đỗi lý tưởng với người hướng nội như cô.
Thư viện này hóa ra vẫn còn rộng hơn những gì hai người tưởng tượng.

Trần nhà cao vút với những hình vẽ Âu cổ rất đặc trưng.

Có vài cuốn sách cổ to đùng đặt ngay bàn đọc lối ra vào nhìn rất cuốn.

Song cô không hiểu nó ghi gì nên đành bỏ qua.

Họ tiến càng sâu thì số người gặp được cũng thưa thớt hẳn.

Bởi càng sâu thì những chỗ như thế càng có nguy cơ bàn ghế gỗ bị cũ hoặc chưa dọn dẹp được.

Chí Thần và cô ăn may lựa được một chỗ khá tốt cạnh cửa sổ.

Ánh sáng trắng nhẹ chiếu từ bên ngoài vào nhìn rất chill.

Hơn nữa các bàn xung quanh vẫn chưa có người nên nếu có làm ồn một chút cũng không sao.
" Anh ngồi đây đi.

Để em đi kiếm chút sách tham khảo ngoài kia cái đã nha.

"
Tần Nhiệm bỏ ba lô xuống bàn rồi lon ton đi lại các dãy sách phía trước.

Chí Thần tự nhủ hẳn cô đi lấy sách cũng nhanh nên không cần làm kẻ bám đuôi.

Thế nên anh ngồi nhìn ra cửa sổ trầm tư đôi chút.

Cuốn sách cuối cùng đã được đặt trong lòng bàn tay cô.

Tần Nhiệm hân hoan đi xin phép chủ thư viện rồi đi nhanh về bàn của mình.

Trong lòng thầm mường tượng ra viễn cảnh hai người chỉ bài cho nhau.

Mong là nó sẽ lãng mạn như ý muốn của cô.

Nhưng rồi Tần Nhiệm khựng lại cân nhắc.

Dường như cô vừa nhớ ra được thứ gì đó rất quan trọng nên mới ngượng ngùng cười trừ.

" Phải rồi.

Mình không thể cho anh Lăng Bạch Nhiên ra bên lề được.

Tập trung vào bài học đi nào...!mơ tưởng xa xôi quá.

"
Cô vừa mới bước thêm được một bước thì ánh mắt cô bỗng nhìn sang bên trái phòng.

Một đứa trẻ con tầm năm sáu tuổi đang cố với tay lấy một cuốn sách nào đó trên kệ.

Bỗng dưng lòng tốt trong cô sôi sục.

Thế là cô liền bước nhanh đến chỗ cậu bé đó với mong ước có thể giúp được đối phương trọn vẹn..
 
Back
Top Bottom