Đam Mỹ Ảnh Đế Thành Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ảnh Đế Thành Song
Chương 45


Mặc dù nghe được lời nói chẳng mấy thân thiện của Tôn Hào…Nhưng Lục Dĩ Quyến lại không cảm thấy thất vọng chút nào. Cậu chỉ là sửng sốt một chút, tâm tình rất nhanh trở nên bình tĩnh. Giống như tình cảnh như vậy đã từng lặp đi lặp lại trong đầu cậu rất nhiều lần. Bạn học khoa đạo diễn, đối với việc cậu tiến vào vòng Cannes, có lẽ sẽ không có quá nhiều dao động.

Dù sao đối với bất kỳ người nào muốn trở thành đạo diễn mà nói, có một lịch sử nổi tiếng như vậy, nhưng cũng không có gì đáng kể. Mọi người có thể chân thành vì mình cảm thấy cao hứng, nhưng không phải nhất định sẽ có ghen ghét. Nhưng– Ảnh đế. Là một trong ba giải thưởng đứng đầu Châu Âu, Ảnh đế Cannes, ý nghĩa ở đây hoàn toàn có sự khác biệt rất lớn.

Bất kể là sau này Lục Dĩ Quyến muốn làm đạo diễn, hay là làm diễn viên, có thành tích rõ ràng như vậy ở trước, ý nghĩa đầu tiên là khởi điểm của cậu so với bạn cùng lớp đã cao hơn một đoạn rồi. Thành tựu của cậu, sẽ dễ dàng khiến cho vô số bạn học khác chỉ có thể nhìn lên. Tác phẩm sau này của cậu, có thể càng có nhiều chiêu trò hơn các bạn học của cậu. Giải thưởng này đem lại cho cậu một vinh hạnh đặc biệt, nhưng bất cứ chuyện gì cũng đều có hai mặt. Lục Dĩ Quyến rõ ràng biết rõ, sau khi cậu trở về nước, nhất định sẽ bị mất đi một số thứ. Chẳng hạn như những bạn học trước đó cậu đã từng rất thân thiết. Ánh mắt Lục Dĩ Quyến ung dung đánh giá qua các nam sinh khác ở xung quanh. Tiếng của Tôn Hào không tính là lớn, nhưng kỳ thật, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người bọn họ.

Phát hiện ánh mắt dò xét của Lục Dĩ Quyến, có người tranh thủ thời gian tránh ánh mắt đi, ra vẻ không nhìn thấy, cũng có cười cười nịnh nọt với Lục Dĩ Quyến, không hề có chân thành. Đại khái đây cũng chính là nguyên nhân cậu không thể nào hút thuốc uống rượu, cũng không chơi game. Cậu và các bạn nam cùng lớp quan hệ vẫn không gắn bó như vậy. Không hẳn mỗi người đều có suy nghĩ đuổi cậu ra khỏi ký túc xá, nhưng mà cũng không thể nào đắc tội với các bạn học khác được.

Mà Tôn Hào…bởi vì trong nhà có tiền, cư xử với mọi người hào phóng, luôn được các nam sinh trong lớp học thổi phồng lên, hơn nữa tính cách cũng có phần cậy mạnh hiếu thắng. Xem nhiều phim điện ảnh Hollywood như vậy nhưng vẫn luôn giữ chủ nghĩa anh hùng cá nhân, lần này thay mọi người ra mặt cũng là chuyện bình thường. Lục Dĩ Quyến nghĩ một lát đã hiểu ra, lựa chọn của mỗi người cậu có thể hiểu cho nên cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại cười một cái, sảng khoái đồng ý,

“Được, mình ở mấy ngày để thu dọn một chút.”

Ngoài miệng nói là mấy ngày, nhưng vừa xong chương trình học của ngày hôm đó, Lục Dĩ Quyến đã bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình rồi. Cậu ở Bắc Kinh không phải là không có chỗ ở.

Sau khi mẹ cậu đi Mỹ, ba căn bất động sản ở Bắc Kinh đều đổi tên thành Lục Dĩ Quyến, cậu có thể tùy tiện chọn một cái…chỉ là có chút cô đơn. Lục Dĩ Quyến suy nghĩ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý niệm vô cùng không thực tế…Không bằng đến chỗ của anh đi?

Lúc Dung Đình ở Bắc Kinh, bọn họ có thể sống chúng, khi không ở đây, có cậu ở, phòng cũng sẽ vì không có ai ở mà hoang vu! Tuy nhiên lý trí của Lục Dĩ Quyến biết rõ ý nghĩ như vậy có chút tự phụ– Với thân phận của Dung Đình, còn cần người khác sống chung sao? Sao lại có thể lo lắng vấn đề phòng ốc, khẳng định có người giúp anh dọn dẹp định kỳ! Nhưng mà, trên mặt tình cảm, Lục Dĩ Quyến đã kích động gọi cú điện thoại này.

“A lo? Sư ca hả!”

Đại khái bởi không ở trong đoàn phim nên Dung Đình nhận điện thoại rất nhanh, Lục Dĩ Quyến lại có chút hưng phấn khó hiểu.

Chỉ là… “Xin chào, tôi là người đại diện của Dung Đình, xin hỏi ngài là?”

Lục Dĩ Quyến sững sờ, Dung Đình ngay cả số điện thoại của cậu cũng không lưu?

“Thích tiểu thư, tôi là Lục Dĩ Quyến.”

“A, Dĩ Quyến à, có chuyện gì không? Dung Đình đang tắm rửa.”

Giọng nói nghiêm túc của Thích Mộng thoáng cái thư giãn hơn.

Mà cùng lúc đó, cảm xúc đang dâng cao của Lục Dĩ Quyến, đã chảy xuống một chút,

“Anh ấy về nhà?”

“Ừ, vừa đi tập thể hình về, cậu tìm anh ấy có chuyện gì sao? Có cần tôi đưa điện thoại vào không?”

“A…không có gì, không có việc gì.” Lục Dĩ Quyến nuốt xuống lời muốn nói

“Tôi có điện thoại, cúp trước.”

“Ừm, bye bye.”

Cùng với lúc Thích Mộng nhấn tắt điện thoại, Dung Đình quấn khăn tắm từ trong phòng tắm đẩy cửa đi ra, anh nhìn thấy Thích Mộng, theo bản năng nhíu mày,

“Chị tới phòng ngủ của tôi làm gì, đừng ngồi trên giường của tôi, nhanh đi ra ngoài.”

Thích Mộng khinh thường liếc mắt nhìn anh một cái,

“Sao lại căng thẳng vậy, đồ sạch sẽ cuồng, gay chết tiệt, tôi không có hứng thú với cậu…Cái đó, cậu vừa có điện thoại gọi đến, tôi giúp cậu nhận.”

“Oh.”

Dung Đình lơ đãng, xoay người vào phòng chứa quần áo. Mà Thích Mộng đột nhiên cười hì hì, cô từ trên giường nhảy xuống, lập tức đuổi theo Dung Đình vào phòng chứa quần áo. Động tác đang thay quần áo của Dung Đình dừng lại, mặt lạnh ngẩng đầu,

“Chị rốt cuộc muốn làm gì vậy?”

“Cậu cũng không hỏi tôi là điện thoại của ai?” Thích Mộng dựa vào tường, tay cầm điện thoại của Dung Đình, cười quyến rũ một cách khoa trương,

“Là tiểu Lục nhà cậu nha!”

Thái độ thờ ơ vốn có của Dung Đình thoáng cái thay đổi, anh bất ngờ đưa tay, dễ dàng lấy điện thoại từ trong tay Thích Mộng. Anh có chút cẩn thận nhìn thẳng Thích Mộng, ngữ khí hiếm khi nghiêm túc,

”Chị không nói chuyện gì không nên nói đấy chứ? Tôi nói cho chị biết, chị nên giữ chừng mực với cậu ấy, Dĩ Quyến là một người rất dễ tin.”

Thích Mộng dường như đang muốn nhìn biểu hiện ủa Dung Đình vậy, bắt gặp sự khẩn trương ở giữa lông mày Dung Đình, cô nhịn không được cười rộ lên,

“Trẻ con thường dễ tin người, nhưng mà đứa trẻ nhà cậu quả thật vô cùng thú vị….Được rồi, không đùa cậu nữa, muốn trả lời điện thoại thì tranh thủ thời gian gọi lại, hai mươi phút sau xuất phát, đừng để nhà quảng cáo chờ cậu, ảnh hưởng đến danh tiếng.”

Nới đến công việc, vẻ mặt vui đùa của Thích Mộng biến mất rất nhanh, cô nhân tiện dùng gương của Dung Đình chỉnh trang lại quần áo, xoay người đi xuống lầu. Đưa mắt nhìn bóng lưng yểu điệu rời đi, Dung Đình lúc này mới cúi đầu xem điện thoại, trên màn hình quả nhiên lưu lại một dãy số rất quen thuộc. Không có tên, nhưng không có nghĩa là không tồn tại trong danh bạ.

Trong danh bạ “Lưu trữ cá nhân” có một số cột, đứng đầu tiên chính là dãy số này. Không cần bất cứ xưng hô gì, bởi vì bản thân cậu chính là một thứ đặc biệt. Dung Đình ngây ngốc một chặp mới gọi lại.

Nhưng mà, đáp lại anh lại là “Người dùng đang bận.”

“Bị đuổi ra ngoài thôi, còn có thể vì cái gì.”

Vừa đem thùng giấy chuyển vào trong thang máy, Lục Dĩ Quyến vừa giải thích với Bạch Thần,

”Haizz, kỳ thật em cũng đoán trước rồi, diễn một bộ phim như vậy, người ta không chấp nhận cũng là chuyện bình thường. Đều nói là giới giải trí mở ra, kỳ thật mở ra cọng lông, đều là ao rượu rừng thịt (*), mới càng phải rùm beng quảng cáo rằng mình là một thân chính nghĩa.

(*) ao rượu rừng thịt: nguyên gốc là rượu trì thịt lâm, với ý nghĩa là th*m nh*ng, lối sống giàu sang sa đọa.

Bạch Thần giúp cậu mang rương sách cuối cùng đến, thở phào một cái, sau đó ấn nút xuống tầng trệt, có chút bất đắc dĩ nhìn người bên cạnh,

“Rốt cuộc là cậu nhìn thấy hay không vậy? Sao anh lại nghe thấy oán hận rất sâu…”

Lông mi Lục Dĩ Quyến sụp xuống một chút, nhún vai tiếp tục,

“Em cũng không biết, em không thật sự tức giận…nhưng mà hôm nay cũng không phải là vui vẻ.”

Bạch Thần nhìn cậu, thử dò hỏi:

“Thế cậu có suy nghĩ gì đối với bộ phim này? Diễn phim đồng tính, cậu có thật sự chấp nhận?”

“Cái này có gì mà không thể chấp nhận…”

Lục Dĩ Quyến dường như là trả lời theo phản xạ, nhưng cẩn thận nghĩ lại, lại không tìm ra được lý do để chấp nhận, câu thuận miệng qua loa một câu,

“Mỗi người tự có lựa chọn của mình, em vĩnh viễn ủng hộ tự do!”

Bạch Thần bất đắc dĩ cười cười,

”Được rồi, ảnh đế tự do, tóm lại là chúc mừng cậu nhận được giải, thật sự là mừng thay cậu thật lâu.”

Sau khi về nước nghe vô số lời chúc mừng, nhưng không có người nào, không có cái nào là Lục Dĩ Quyến cảm thấy thiết thực như cái này đây. Quả nhiên, cho dù trên thế giới này sẽ có những việc không liên quan đến mình thì người ta lạnh lùng, không có cách nào càng lúc càng xa, cuối cùng Thượng Đế cũng sẽ lưu lại cho bạn một ngọn đèn nhỏ bất diệt. Cậu toét miệng cười một cái thật to,

“Cảm ơn sư ca!”

Hai người mất một phen sức lực, cuối cùng cũng thu dọn phân loại đồ xong, hình thức sống chung thành công chính thức mở ra. Nhưng mà, không biết có phải bởi vì liên quan đến năng lực kinh tế của Dung Đình không thấp hay không, mà ở chỗ Dung Đình bên kia, Lục Dĩ Quyến luôn có một cảm giác yên tâm thoải mái. Lấy của anh, ăn của anh cũng không khách khí, có đôi khi còn học tính xấu không rửa chén, nhưng lúc này ở trong nhà Bạch Thần, Lục Dĩ Quyến luôn có suy nghĩ mình phải chia sẻ một chút gì đó.

Vì vậy, đêm đó, lo lắng cho trình độ nấu cơm của Bạch Thần, dường như chỉ có thể lấp đầy bụng, Lục Dĩ Quyến quyết định từ nay về sau tự mình ra tay, cải thiện thức ăn cho Bạch Thần, coi như là trả một phần tiền phòng. Nào có biết được, khi cậu đi vào phòng bếp, chỉ thấy được một căn bếp sạch sẽ không hề có dấu hiệu đã nấu cơm qua cùng với hai thùng mỳ ăn liền lớn chồng chất trong góc tường. Cậu khoa trương hô to một tiếng, sau đó chạy ra khỏi phòng bết,

“Bạch Thần, anh điên rồi à! Mua nhiều mỳ ăn liền vậy làm gì? Ăn thứ đồ này nhiều như vậy, anh còn muốn dạ dạy của mình không? Hơn nữa cũng sẽ không còn dáng nữa đâu đại ca!!” Cho nên, Dung Đình chưa bao giờ ăn mỳ ăn liền. Đối phương để lại trong đầu cậu một dấu vết quá sâu, cho nên Lục Dĩ Quyến vừa mới dứt lời, đã nảy ra ý nghĩ như vậy. Nhưng mà Bạch Thần hoàn toàn không có chú ý đến biểu tình phức tạp của Lục Dĩ Quyến sau khi nói xong, anh chỉ có chút mất tự nhiên đến gần, giải thích:

“Siêu thị giảm giá…Dù sao chất lượng cũng bảo đảm dài hạn, anh liền tiện tay mua hai thùng về.”

“Anh có bị bệnh không.” Lục Dĩ Quyến nhanh chóng liếc mắt, “Cũng không phải là ngày tận thế, anh trữ nhiều mỳ ăn liền như thế làm gì! Phòng bếp của anh cũng lạnh ngắt…Nhìn qua liền biết bình thường không nấu ăn, em cho anh biết, anh đừng có mà mệt mỏi không nấu cơm, thật sự là tìm đường chết!”

Lục Dĩ Quyến thao thao bất tuyệt mắng Bạch Thần một trận, cuối cùng không còn biện pháp chỉ có thể kéo Bạch Thần ra ngoài ăn. Đương nhiên, cậu cũng không có chú ý đến đáy mắt của Bạch Thần vừa rồi có chút vui mừng ngọt ngào, còn có cả sự khổ sở khi muốn nói mà không được.

“Phúc” là Ương Ảnh luôn nghỉ sớm, tuần thi của Lục Dĩ Quyến, bắt đầu tháng sáu đã đến. Tháng sáu ở Bắc Kinh, mặc dù là ban đêm, cũng không có chút nào mát mẻ. Cuối kỳ này, mặc dù Lục Dĩ Quyến không có cuộc thi viết, nhưng deadline kịch bản phim 120 phút cũng đủ khiến cậu loay hoay đến sứt đầu mẻ trán. Đã ngồi nhìn máy tính tám tiếng, nhưng kịch bản của cậu vừa mới qua phút thứ 13.

Cả ngày suy nghĩ nội dung cũng chỉ mới để nam chính xuất hiện, tình tiết chính thức, có thể vài ngày sau mới có thể làm đến…Lục Dĩ Quyến đau tim(*) một trận.

(*) gốc 心塞, từ ngữ mạng, nói về một thứ gì đó khiến bạn không thoải mái (theo baike)

Vuốt vuốt con mắt có chút mệt mỏi, cậu dựa vào ghế sopha nghỉ ngơi một chút. Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên có thanh âm vang lên, cậu ngồi dậy, quả nhiên là Bạch Thần về nhà sau khi tập luyện ở nhà hát. “Hi!” Lục Dĩ Quyến đưa chân lên không trung quơ quơ.

Bạch Thần theo bản năng nhìn đồng hồ, nhịn không được nhíu mày, “Trời cũng vừa rạng sáng rồi, sao em còn chưa ngủ?” Anh một bên thay dép lê, một bên cẩn thận dò xét Lục Dĩ Quyến, ” Không phải là em mất ngủ chứ? Thuốc còn không? Có cần hôm nào anh dẫn em đi bệnh viên xem thử không?”

“A! Không sao! Lục Dĩ Quyến khoát tay giải thích, “Em đang viết kịch bản, buổi tối nhiều ý tưởng, anh đừng nghĩ nhiều.” Bạch Thần đi đến ngồi cạnh ghế sopha, thò đầu ra nhìn máy tính của Lục Dĩ Quyến, thấy cậu quả thực đang viết này nọ, thì không nói gì.

Cả ngày tập luyện dường như đã tiêu hao hết thể lực của anh, Bạch Thần duỗi người một cái phải đi tắm rửa rồi ngủ, nhưng mà, cho dù mắt đã không muốn mở ra, trước khi ngủ anh vẫn không quên thúc giục Lục Dĩ Quyến, “Nếu không có ý tưởng thì đi ngủ sớm một chút, cũng đừng thức quá khuya.” Lục Dĩ Quyến cười đáp ứng một tiếng, đợi nghe thấy tiếng đối phương ma sát trên giường, mới lần nữa tập trung nhìn màn hình máy tính. Quả thật, cậu đúng là không hề mất ngủ, thức đến khuya đúng là vì kịch bản của mình. Chỉ có điều…. Lục Dĩ Quyến giống như mất khống chế với bàn tay của mình, mới enter hai hàng ở trang Word, cậu đã nhịn không được chuyển qua Weibo.

Tin tức cậu ở Cannes không được sự chú ý lại nhận được giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất đã được đè xuống, sau đó Dung Đình cũng im lặng follow cậu. Sự nhiệt tình của công chúng đối với các sự kiện giải trí nhanh đến cũng nhanh đi, thời gian chiếu “Đồng độ sinh” còn cách nửa tháng, trừ việc trong hộp thư của cậu có một số lời ời phỏng vấn, trong email cũng thỉnh thoảng có một vài kịch bản phim điện ảnh và truyền hình mời hợp tác…Về phần phía cư dân mạng, cơ bản đã chuyển ánh mắt ra khỏi người cậu. Nếu như không phải trong Weibo của cậu vẫn còn ảnh chụp chung của cậu và Dung Đình ở thảm đỏ Canness, nếu như không phải Sina tự động thêm vào trong hồ sơ của cậu “Nam chính xuất sắc nhất LHP Cannes, tác phẩm tiêu biểu “Đồng độ sinh””, cuộc sống của cậu, có thể nói, lần nữa trở lại yên ổn. Yên ổn đến nỗi, cậu cũng nhịn không được những thứ vừa qua là một giấc mộng. Mà Dung Đình lại khác biệt với cậu, mặc dù thất bại ở Cannes làm cho hình tượng của Dung Đình phủ một màu xám xịt.

Nhưng sau khi có sự điều chỉnh trong đoàn đội, anh dường như đã dùng trạng thái mạnh mẽ, một lần nữa bước l*n đ*nh cao của giới giải trí. Fashion Magazine “LOOK” đúng hẹn ban đầu truyền ra phỏng vấn khi anh đang ở Cannes, cùng lúc đó cũng lên trang đầu của “Giải trí Tây Quốc” với tiêu đề “Không làm ảnh đế vẫn có thể làm chuyên tâm đế” “Vui như lên trời” thông báo hồ sơ người casting, các fan lại cuồng nhiệt xoát chủ đề. Với hai lần hoạt động thương mại ở Bắc Kinh, cùng với một hoạt động họp báo, cũng đủ thời gian để gặp mặt fan ở thủ đô, bình ổn mâu thuẫn trước mắt. Cùng lúc đó, ở trên tiết mục tin tức giải trí có tỉ lệ người xem cao nhất ở Bắc Kinh trước đó, đạo diễn lớn mới nổi Cao Tư Nguyên lại thần bí lộ ra tin tức, bộ phim có đầu tư lớn tiếp theo có lẽ sẽ do Dung Đình ký tên là diễn viên chính đầu tiên.

Có đủ sự chú ý, cũng làm mất mặt nhưng người đã đồn chuyện trước đó. Lục Dĩ Quyến mở ra bốn năm trang Weibo tin tức về Dung Đình, lúc này mới ý thức được mình đang lãng phí thời gian. Cậu dừng con chuột, thở ra một hơi, có chút đau khổ che mặt. Cậu thật sự không hề mất ngủ, chỉ là gần đây thường mơ thấy những thứ kỳ quái đáng xấu hổ khó mở miệng.. Mà người trong mơ…là Dung Đình.
 
Ảnh Đế Thành Song
Chương 59


“Về Bắc Kinh rồi sao?” Dung Đình tỉnh dậy liền phát hiện không có Lục Dĩ Quyến.

Bởi vì trong bệnh viện không cho phép đem theo thú nuôi, nên tối hôm qua Dung Đình để Tiểu Hách về khách sạn chăm sóc Kim Mao, vì vậy hiện tại anh chỉ có thể đối mặt với một Thích Mộng nghiêm túc.

Thích Mộng gật gật đầu, sau đó quơ quơ điện thoại trong tay, “Cậu ấy nửa đêm hôm qua rời đi, Tiểu Hách hôm nay tỉnh lại phát hiện giấy nhắn vừa mới gọi điện thoại cho tôi, Lục Dĩ Quyến nói bệnh uất ức của cậu ấy có khả năng tái phát, cho nên về Bắc Kinh khám bệnh trước, sau đó còn xin lỗi tôi…Anh ngày hôm qua nói gì với cậu ấy rồi? Mắng cậu ấy chạy?”

Dung Đình thay đổi sắc mặt mấy lần, “Tôi sao có thể mắng cậu ấy? Tôi chỉ là….”

Thích Mộng nghiêng đầu qua, thể hiện một chút tò mò.

“Chỉ cho cậu ấy một số thứ.”

Dung Đình chậm rãi nắm chặt tay, biến hóa của Lục Dĩ Quyến khiến cho anh mừng như điên, mà đồng thời thật sự làm cho anh càng thêm cẩn thận.

So với làm cho Lục Dĩ Quyến ý thức được cậu yêu mình, Dung Đình lo lắng hơn chính là Lục Dĩ Quyến không thể tiếp nhận được bản thân mình biến thành một người đồng tính luyến ái. Anh vẫn nhớ trong thời kỳ trưởng thành lần đầu tiên bản thân mình vì cơ thể nam giới mà rung động, sau đó là sợ hãi, lúng túng, thậm chí là chán ghét chính mình, tất cả cảm xúc tiêu cực đó bao trùm lên thời kỳ niên thiếu của anh.

Cho đến khi anh sinh ra cảm xúc tự ti, mặc kệ cha mẹ có ngăn cản thế nào cuối cùng cũng bỏ nhà đi, bỏ qua trường cấp ba trọng điểm, nửa đường vào trường nghệ thuật.

Sau đó tiếp xúc với thế giới muôn hình vạn trạng.

Từ mông lung đến bừng tỉnh.

Từ khi nhìn thấy được một nơi ở mà cái trong sạch nhất đan xen vào trong những cái dơ bẩn nhất bên rìa xã hội, mới tìm được tín ngưỡng thuộc về bản thân mình, rồi sau đó mới chính thức hiểu được ý nghĩa của tình yêu.

Không phải mỗi người đều có thể nghiêng ngả mà thoát ra, anh gặp nhiều người đắm chìm chính mình hơn, sau đó đấu tranh mà giãy dụa trong d*c v*ng.

Anh không muốn Lục Dĩ Quyến bước đến con đường đó.

Cho dù chờ rồi lại chờ, nhẫn nhịn hơn nữa, anh cũng hy vọng Lục Dĩ Quyến có thể chậm rãi hiểu rõ bản thân, sau đó thẳng thắn nỗi lòng.

Dung Đình hít sâu, cuối cùng giải thích với Thích Mộng: “Tôi hỏi cậu ấy, có phải đang ghen hay không?”

“Ha ha.” Biểu tình Thích Mộng là một kiểu “Đã sớm nhìn thấu anh” cười lạnh một tiếng, sau đó ôm cánh tay, “Cái này anh cũng gọi là chỉ bảo? Anh rõ ràng là đang trêu chọc… Dọa người ta chạy mất, sao bây giờ? Hiện tại hủy bỏ phẫu thuật chuyển viện cho anh vẫn còn kịp, để tôi gọi điện cho anh của mình, để anh ta ở Bắc Kinh sắp xếp bệnh viện phẫu thuật cũng được.”

Dung Đình chần chờ một chút, rất lý trí trả lời: “Bắc Kinh quá loạn, tôi hiện tại như thế này trở về khẳng định sẽ ồn ào dư luận…Huống hồ…Tôi vẫn không biết là Lục Dĩ Quyến đã xảy ra chuyện gì.”

Thích Mộng trước sau cuồng công việc lúc này thế mà lại không ép buộc Dung Đình, cô chủ động khuyên bảo “Người anh em, cơ hội trôi qua trong nháy mắt, anh xác định mình không nên về Bắc Kinh? Dù sao bên truyền thông tôi cũng đã chào hỏi qua, chỉ đợi phòng làm việc thanh minh sẽ đăng bài.”

Dung Đình hoài nghi liếc mắt nhìn Thích Mộng, “Cô khuyên tôi về Bắc Kinh như vậy….Có phải là bên Tinh Vũ có tin tức gì không?”

Thích Mộng buồn cười, “Anh vẫn rất thông minh…Đúng vậy, anh của tôi gọi điện tới nói, bên “Đường cao tốc” kia có người rút tiền, tạm thời không thể nào khai máy, chỉ cần trong vòng hai tháng chân anh có thể khôi phục bình thường, tôi cam đoan anh có thể nhận được vai nam chính…Đương nhiên, có khả năng cần anh trả giá một chút, ví dụ như mang đầu tư vào tổ, lại ví như….một lần nữa hợp tác với Tiết Lung Lung.”

Khóe miệng Dung Đình giật giật, “Lại là Tiết Lung Lung.”

“Ai nha, chuyện kia tôi không so đo, anh cũng đừng so đo chuyện này, bố của tôi hiện tại đang bày mưu đặt kế đóng băng Lung Lung, Lung Lung căn bản không thể tiếp nổi phim, tôi bên này sao có thể không giúp cô ấy nghĩ biện pháp?” Thích Mộng lộ ra phần dịu dàng hiếm có, “Làm một cái trao đổi, tôi đồng ý để anh quay về Bắc Kinh, thế nào?”

Dung Đình nhìn chằm chằm Thích Mộng vài giây, sau đó quyết đoán quyết định, “Thành giao.”



Một cơn gió nhẹ lay qua những cành hòe thường thấy nhất ở hai bên đường phố Bắc Kinh, hoa hòe màu vàng nhạt rào rào rơi xuống dưới chân Lục Dĩ Quyến.

Cậu lặng lẽ đi dọc theo con đường gạch xanh, ánh nắng nóng rực qua tầng cây ngăn cách lại có vẻ ôn hòa.

Trên mặt đất có hai dải bóng, một dải thuộc về cậu, một dải thuộc về người ở sau lưng cậu, Bạch Thần, người dường như không quá yên tâm về cậu.

Lục Dĩ Quyến dừng bước, cuối cùng nhịn không được mở miệng: “Sư ca, anh về đi…Một mình em không sao đâu, em chỉ là muốn…hiểu rõ bản thân mình.”

“Dĩ Quyến….” Bạch Thần có chút do dự.

Nhưng Lục Dĩ Quyến chỉ mỉm cười, “Sư ca, thật đấy, anh về đi, có một số việc cuối cùng chỉ có bản thân em mới có thể nhìn thấy rõ ràng được.”

Bạch Thần nghiêm túc nhìn chằm chằm Lục Dĩ Quyến một lát, cuối cùng tự mình rời đi.

Lục Dĩ Quyến hít sâu một hơi, quay người lại, bước về phía ngược lại với Bạch Thần.

Sau khi từ trong phòng đi ra, Lục Dĩ Quyến không ngừng nhớ lại những lời nói của bác sĩ tâm lý…mỗi một câu, mỗi một chữ, đều giống như một sự khơi thông, gạt ra những miên man trong một đoạn thời gian dài, giấu giếm dưới đáy lòng cậu.

Từ nước Pháp trở về đã không có cách nào thoát khỏi, mơ thấy Dung Đình trong nhiều trường hợp, ở trong nhà Dung Đình, mỗi một ngày tiếp xúc thân thể đều run rẩy và hưng phấn, sau khi Thích Mộng xuất hiện, bực bội quanh đi quẩn lại trong lòng cậu mãi không bớt, lại còn lo được lo mất.

Từ biến hóa sinh lý đến tâm lý, thì ra, không phải là mắc bệnh, không phải là ảo giác, không phải là những tàn dư của Hứa Do sót lại trên người cậu.

Mà là —

Yêu.

Ngã tư đường Bắc Kinh đông nghịt, Lục Dĩ Quyến đứng có chút mê man, không biết nên đi chỗ nào.

Nhà của Bạch Thần chắc chắn không thể quay lại, lúc trước bạn học bởi vì cậu diễn phim đồng tình mà bài xích cậu, bây giờ Bạch Thần biết được ngay cả chính bản thân cậu cũng đã trở thành người đồng tính, sao có thể không thấy phản cảm, chẳng lẽ phải về nhà Dung Đình?

Trong khoảnh khắc xuất hiện ý nghĩ này, Lục Dĩ Quyến không chút do dự đưa tay ra vẫy xe taxi, cậu thật sự muốn đến một chỗ có thể cho cậu cảm thấy tâm tình yên ổn, một nơi mà cậu thuộc về.

Mà chỗ đó rõ ràng là nhà của Dung Đình, thế nhưng lại là cái tên nổi lên đầu tiên trong đầu cậu.

Sau một tiếng đồng hồ, Lục Dĩ Quyến đặt ngón tay của mình trên hệ thông nhận biết ở cửa, rất nhanh tất cả cửa chính đều rộng mở, giống như về tới nhà của mình, mọi thứ trong nhà đối với cậu đều quen thuộc, tủ quần áo bên cạnh cửa trước còn treo áo khoác da bò của cậu, dép lê ở cửa ra vào vốn thuộc về khách cũng bởi vì cậu chiếm dụng thời gian dài đã trở thành đồ dành riêng cho cậu trong nhà Dung Đình. Hai cốc nước giống nhau chỉ khác màu sắc bên cạnh bình đun nước, ổ Kim Mao trong phòng khách, ghế sô pha cậu ngồi đọc kịch bản trước khi rời đi.

Trong này, khắp nơi đều có dấu vết của cậu.

Mà làm chủ nhân của căn nhà, Dung Đình cứ như thế bao dung dấu vết mà người khác để lại.

Lục Dĩ Quyến ngắm nhìn một bốn phía, biệt thư to như thế nhưng hấp dẫn cậu cũng chỉ có ba căn phòng.

Phòng bếp lầu một, bao nhiêu buổi tối bọn họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối ở trong này, bởi vì Dung Đình thích ăn cay, cậu trước khi làm món gì cũng xem xét trước món này bỏ cay như thế mới ngon, mà Dung Đình lại lo lắng cậu là người Bắc Kinh, sợ cậu ăn cay nhiều không chịu được, liền dốc sức xào rau. Hơn nữa mỗi một lần rửa bát, giống như ác mộng của con trai, hai người hận không thể đánh nhau một trận mới quyết định ai là người đi rửa bát, đương nhiên phần lớn kết quả, đều là Lục Dĩ Quyến chơi xấu ép Dung Đình…

Còn có phòng xem phim ở lầu hai.

Đó là món quà Dung Đình chuẩn bị cho cậu, Lục Dĩ Quyến vẫn luôn định nghĩa căn phòng này như thế.

Trên hành lang ngoài phòng xem phim để một tủ trưng bày khổng lồ, Lục Dĩ Quyến đặt các CD của cậu mua được vào đó….Có cái cùng Dung Đình xem, có cái cậu cảm thấy không tồi, còn muốn kéo Dung Đình cùng xem một lần, có cái cậu xem qua không hay, không đáng đề cử với Dung Đình….Lục Dĩ Quyến hoàn toàn nghĩ không ra, từ khi nào Dung Đình trở thành trọng tâm tiêu chuẩn để cân nhắc của cậu.

Cuối cùng là… phòng ngủ.

Lục Dĩ Quyến đưa tay đẩy cửa ra, trên giường từng đặt một cái gối đầu bây giờ biến thành một đôi.

Cậu cởi giày, khom người nằm xuống một bên giường thuộc về cậu.

Nhắm mắt lại, thậm chí còn có thể nhớ lại cảm giác Dung Đình nằm sau lưng cậu… một cảm giác an tâm.

Thì ra thật sự yêu, mới có thể khát khao người kia nằm bên cạnh mình như vậy.

Còn Dung Đình thì sao? Khi bọn họ cùng nhau nằm trên chiếc giường này, anh liệu có có cảm giác đấy không? Sinh hoạt trong căn phòng này, Dung Đình liệu có sinh ra chút rung động nào khi hai người liên tục tiếp xúc? Lúc Dung Đình thông báo chuẩn bị quà sinh nhật cho mình, lúc anh đưa tay thắt cà vạt cho mình, lúc bọn họ cùng tập lời thoại “Lòng son” Dung Đình liệu có như cậu…tim đập thình thình hay không?

Đột nhiên.

Điện thoại di động trong túi Lục Dĩ Quyến rung lên một cái.

Cậu bỏ qua những câu tự hỏi tối nghĩa, mặc kệ cơ thể đang nằm ngửa của mình, lấy điện thoại di động ra, trên màn hình, trong tin nhắn nhắc nhở hiển thị tên Dung Đình.

“Dĩ Quyến, anh đã làm xong thủ tục chuyển viện, đã đến sây bay thủ đô rồi. Đại khái khoảng 2 tiếng nữa sẽ phẫu thuật ở bệnh viện, em có tới ở cùng với anh không?

Lục Dĩ Quyến cầm điện thoại, mười ngón tay chậm rãi nắm lại.



“Có trả lời tin nhắn của anh không?” Thích Mộng hiếm khi buông công việc xuống, không hề ôm cặp văn kiện một tấc không rời của mình mà im lặng ngồi bên giường Dung Đình, gọt cho anh quả táo.

“Cô tự ăn đi.” Dung Đình không hề có khẩu vị, sau đó mới khoát khoát tay, “Không trả lời.”

Điện thoại yên tĩnh đến mức kỳ quái, Dung Đình dựa vào trên giường, trước giờ vẫn chưa từng cảm thấy thời gian chậm như vậy.

Nhưng mà…Anh nguyện ý chờ.

Với sự nhạy cảm của Lục Dĩ Quyến, hoàn toàn có thể cảm thấy được, anh thà rằng một đường xóc nảy chuyện viện từ Hổ Xuyến đến 301, chính là nói cho cậu biết, anh không trách cậu không chào mà đi, là bởi vì anh hiểu được cậu tại sao lại rời đi, nhưng anh hy vọng có thể đợi cậu trở về, hy vọng được bồi bạn với cậu.

Đây là anh đang thử, thử cậu xem có đồng ý ở cùng một chỗ với anh không.

Đồng tính luyến ái–

Không có cái gì lớn lao cả.

Nguyện cùng người trầm luân, cũng hy vọng chúng ta có thể nắm tay nhau đi đến cõi niết bàn.

Ta ở chỗ này chờ người, người sẽ đến sao?

Cửa phòng bệnh đột nhiên được gõ lên.

Lưng Dung Đình đột nhiên cứng lại, Thích Mộng đang gặm quả táo cũng bởi vì thế mà dừng động tác, nàng nhìn Dung Đình, thử hỏi: “Tôi đi mở cửa giúp anh?”

“Không…” Dung Đình kiên trì lắc đầu, sau đó, anh cao giọng, “Mời vào.”

Hô hấp của anh rõ ràng ngưng đọng lại, Thích Mộng cũng theo đó nhìn về phía cửa.

Bước chân rõ ràng thuộc về đàn ông…

“Xin chào Dung tiên sinh.” Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng đến gần, anh ta nhìn thẳng mặt đất đi đến trước giường Dung Đình, “Tôi là bác sĩ mổ chính hôm nay của ngài, tôi vừa xem phim chụp của ngài, vì nguyên nhân an toàn phẫu thuật, tôi muốn kiểm tra lại miệng vết thương của ngài một chút, hy vọng ngài không để ý. ”

“…” Dung Đình điều chỉnh hô hấp hai lần mới nở một nụ cười, “Được, vất vả rồi.”



Ngoài cửa bệnh viên luôn rất ồn ào, vì trong đại sảnh rất nhiều người nhà đến đăng ký đi lại, cũng rất nhiều người nhà không có số ngày hôm đó cũng tụ tập ở bên ngoài đại sảnh, xếp hàng đợi ngày mai.

Lục Dĩ Quyến nắm di động, có chút khó khăn xuyên qua đám người đông đúc.

Sau đó cậu trực tiếp vào khu nội khú, tìm kiếm phòng bệnh đặc biệt.

Dựa vào kinh nghiệm, cậu đương nhiên trực tiếp từ tầng cao nhất tìm xuống, nhưng tìm hết ba tầng, đều là các phòng bệnh thường.

Lục Dĩ Quyến có chút nôn nóng nhìn điện thoại, cảm ơn giao thông như thần kinh của Bắc Kinh, từ khu Đông Ngũ về lại Tây Tam, ngồi xe hết tận 2 tiếng đồng hồ, cũng không biết Dung Đình đã bắt đầu phẫu thuật hay chưa.

Cậu nghĩ nghĩ, chỉ có thể tìm một y tá hỏi.

Vì vậy quả nhiên bị nhận ra.

Lục Dĩ Quyến qua quýt ký tên, sau đó ba chân bốn cẳng chạy qua góc hành lang, rốt cuộc tìm được phòng bệnh đặc biệt.

Ra vào cần mật mã, cửa thủy tinh chia phòng bệnh bên trong và cậu thành hai thế giới.

Muốn đến gặp Dung Đình, thì phải nhắn tin cho anh hỏi mật mã.

….Có nên cho anh biết cậu đến đây không?

Lục Dĩ Quyến chỉ nghe thấy tim của mình thình thịch đập.

Cậu quả thật bất chấp hết thảy rồi, không thể phủ nhận, cậu lo lắng cho bệnh tình của Dung Đình, muốn thấy anh vào phòng phẫu thuật, nhưng Lục Dĩ Quyến cũng chưa thể quyết định được là có nên cứ như vậy thẳng thắn với Dung Đình.

Hiện tại có ai nghĩ tới, giới giải trí người ngoài nghĩ là đa dạng, bao dung nhất, trên thực tế lại so với bất kỳ nơi nào cũng là nơi không nói đạo lý nhất, cực kỳ bảo thủ cứng nhắc.

Lúc trước Dung Đình và scandal thuốc phiện mang đến ảnh hưởng long trời lở đất thế nào, Lục Dĩ Quyến vẫn cảm thấy rõ mồn một trước mắt, nếu như không có suy nghĩ cẩn thận, cậu dựa vào cái gì dùng một đoạn tình cảm kéo Dung Đình xuống nước, lần nữa đối mặt với nguy cơ?

Lục Dĩ Quyến đối diện cửa thủy tinh nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng là thoát khỏi trang trả lời trên điện thoại di động, cất vào trong túi.

Nhưng mà, ngay lúc này, cửa thủy tinh đột nhiên từ từ mở ra.

Lục Dĩ Quyến theo bản năng nghiêng người tránh ra.

Đầu tiên là một người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang màu xanh và mũ bác sĩ, ngay sau đó là…Thích Mộng.

Lục Dĩ Quyến vội chạy đến một khúc rẽ khác của hành lang, nhìn về phía bọn họ.

Sau khi Thích Mộng đi giày cao gót ra, lại có hai y tá đẩy một giường bệnh lớn, dưới chiếc chăn đơn màu trắng là một dáng người dù có bệnh vẫn rất mê người.

“Điện thoại ở chỗ của tôi, yên tâm, một khi cậu ấy trả lời tin nhắn, tôi sẽ lập tức nói cho cậu ấy biết anh đang ở đâu.” Thích Mộng vịnh vào một bên giường, trịnh trọng hứa hẹn với Dung Đình.

Dung Đình chỉ cảm thấy mỏi mệt trước nay chưa từng có.

Tin nhắn của anh như đá chìm đáy biển, anh thậm chí không biết Lục Dĩ Quyến không thấy được hay là đang dùng phương thức lặng lẽ như vậy trả lời anh.

Thích Mộng nhìn ra Dung Đình buông thả, nhếch môi mỉm cười, vỗ vỗ bờ vai của anh, “Lão Dung, kiên cường chút, lúc trước tôi theo đuổi Lung Lung cũng phải mất sức chín trâu hai hổ, anh thế này đã may mắn hơn chúng tôi nhiều….Phẫu thuật cố lên.

Cô nói xong, cùng giường bệnh của Dung Đình vào trong thang máy.

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Dung Đình bất đắc dĩ cười, “Cảm ơn cô đã an ủi, nhưng mà, vô luận trong lúc tôi phẫu thuật cô nhận được câu trả lời gì của Lục Dĩ Quyến, cũng đừng k*ch th*ch cậu ấy…Cô nghĩ biện pháp để cậu ấy đến bệnh viện, tôi thật sự rất lo lắng cho cậu ấy.

Thích Mộng gật đầu, “Yên tâm đi, tôi cam đoan sau khi anh kết thúc phẫu thuật, người đầu tiên anh nhìn thấy là cậu ấy.”

Dung Đình suy nghĩ một chốc, sau đó muốn lấy điện thoại di động của mình, “Tôi muốn lần nữa gửi cho cậu ấy một tin…”

Thanh máy “Đinh” một tiếng.

Lục Dĩ Quyến nhìn chằm chằm bảng đèn led bên ngoài thang máy, một mực nhớ kỹ mấy chữ cái đó.Phòng phẫu thuật ở Tầng Mười Tám!

Cậu quay đầu liền chạy qua thang bộ, sau đó điên cuồng chạy lên trên.

Vừa lúc đó điện thoại trong túi quần hết lần này đến lần khác rung lên.

Lục Dĩ Quyền không thể không dừng bước, xem tin nhắn.

“Dĩ Quyến, anh vào phòng phẫu thuật rồi, hy vọng lúc đi ra có thể nhìn thấy em.”

Cảm giác trong đầu Lục Dĩ Quyến nóng lên, quên hết toàn bộ những chuyện thanh danh sự nghiệp trong đầu lúc trước, dựa vào một sự xúc động trả lời tin nhắn. “Dung ca, em đến đây!”

Gửi xong cậu lập tức cất di động vào túi, ba chân bốn cẳng chạy lên tầng 18.

Nhưng mà, chờ cậu ra khỏi thang bộ chạy tới chỉ kịp trong thấy tấm cửa sắt của phòng phẫu thuật nhưng miệng hổ nuốt chửng Dung Đình.

“Dung ca!” Cậu kêu một tiếng, những vẫn là đã muộn.

Cửa chính trước mặt cậu gắt gao đóng lại.

Đèn xanh trên cửa bật đỏ.
 
Back
Top Bottom