Đam Mỹ Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly Hôn
Chương 100


Tối thứ Bảy, "All-Star Friday" chính thức lên sóng.

Ngay từ sáng sớm những diễn đàn theo dõi minh tinh đã háo hức chờ đợi chương trình này.

"Sức ảnh hưởng của cả ba người Lăng Thanh, Tô Thuật, Trần Hồng Minh đúng là không thể coi thường mà! "

"Lúc Lăng Thanh bắt đầu tham gia chương trình này, cậu ấy chẳng có tí danh tiếng nào. Hiện tại chương trình còn chưa lên sóng, cậu ấy đã nổi như cồn rồi. Tổ chương trình quả thực đã nhặt được báu vật."

"Uầy này là minh chứng sống của việc muốn hồng thì phải xem mệnh nè, Lăng Thanh nổi lên đúng kiểu nhanh vãi chó mèo ý!"

"Tổ tiết mục mới là kẻ có mệnh tốt kìa, sắp xếp thú vị kiểu này, sau này không biết còn ai dám làm vậy không."

(Theo như tui hiểu thì lúc Lăng Thanh chưa nổi sắp xếp cho Lăng Thanh với người có hiềm khích với LT là Trần Hồng Minh chung chương trình để kiếm fame, nhưng về sau LT nổi rồi sợ là không ai dám làm vậy nữa.)

"Hahahaha, trong chương trình này nếu có ai chèn ép Lăng Thanh, thì hẳn là "may mắn" cho kẻ đó rồi."

"Ha ha ha ha, Lầu trên, cô hóng chuyện đúng là không chê chuyện lớn mà, ê nhưng mà Lăng Thanh với Trần Hồng Minh bộ có ân oán gì hả?"

"Để tui phổ cập kiến thức cho lầu trên, chuyện chỉ đơn giản là bên phía Trần Hồng Minh đơn phương ăn vạ, còn Lăng Thanh và fans thì không muốn cùng Trần Hồng Minh dính líu gì hết, cảm ơn."

"Thanh đoàn đúng là nhanh tay nhanh chân ha, chị em Hồng Nhạn bọn tui còn chưa nói lời nào, làm gì đến phiên mấy người đổi trắng thay đen kiểu đó?"

"Cái chuyện đổi trắng thay đen này á, bộ không phải chị em Hồng Nhạn các người lẹ tay nhất à? Bọn tui không dám nhận cái danh này của mấy người đâu."

Người qua đường thấy fan hai bên cấu xé nhau thì lặng lẽ rời đi, thầm nghĩ chương trình còn chưa phát sóng mà đã rùm beng như vậy thì lúc phát sóng có thể ầm ĩ đến mức nào nữa đây!

Tối đến đúng 8g20, Lăng Thanh vừa mở TV vừa mở máy tính, định xem thử bình luận của cư dân mạng.

Vu Thần ngồi kế bên hắn, hiếu kỳ hỏi: "Em tính chia mắt ra làm đôi hả?"

Lăng Thanh tỏ vẻ: "Em lên mạng chủ yếu là để xem bình luận thôi, nhưng nếu như bình luận quá nhiều chắn hết màn hình thì em có thể ngẩng đầu lên xem TV."

Vu Thần cười khẽ, đút cho Lăng Thăng mấy trái cherry trong lúc đợi chương trình bắt đầu.

Đúng tám rưỡi, "All-Star Friday" lên sóng trên nền tảng online, khán giả tranh nhau ùa vào xem.

Lăng Thanh nhìn thông báo yêu cầu đăng nhập hội viên hiện ra, thở dài một tiếng, vừa nạp tiền vừa cảm thán: "Anh nói xem em sống đúng là không dễ dàng gì mà, vì để có thể xem bình luận của bản thân mà phải chi tiền ra đăng ký hội viên."

"Anh trả cho em mà, anh đăng ký thành viên hết tất cả các nền tảng cho em luôn được không?"

"Thôi không cần đâu." Lăng Thanh cười nói: "Dù sao em cũng không có thời gian dùng qua hết."

"Vậy thì cứ để đó." Vu Thần nói: "Coi như đồ gia truyền của nhà chúng ta."

Lăng Thanh cười lớn: "Làm gì chắc sau này mấy trang này còn tồn tại, mà nếu có thì con chúng ta cũng phải tốn tiền gia hạn."

Đang nói chuyện dở thì hắn nhìn thấy phần mở đầu của chương trình tống nghệ xuất hiện, những bình luận của mọi người tranh nhau nhảy lên.

"Aaaaaaaa, cuối cùng cũng bắt đầu rồi."

"Chị em bình tĩnh, đừng manh động."

"Xem vì Lăng Thanh, anh ơi cố lênnnnnnnn!"

"Tô Thuật, Tô Thuật, Tô Thuật, bảo vệ cục cưng giỏi nhất quả đất Tô Thuật."

"Phát huy mạnh tứ hải, ghi khắc lòng ta, minh minh yên tâm phi, hồng nhạn vĩnh tương tùy!*"

(Vươn tầm ra thế giới, lòng này mãi khắc ghi, Minh Minh yên tâm tiến, Hồng Nhạn mãi cận kề!)

Vu Thần chỉ vào bình luận này: "Anh biết câu này, hình như đây là slogan cổ vũ của fan Trần Hồng Minh."

"Anh còn biết cả mấy cái này à?" Lăng Thanh ngạc nhiên.

"Mỗi lần bọn họ xé công ty thì anh thường xuyên thấy câu này."

Lăng Thanh nở nụ cười: "Vậy còn slogan cổ vũ của em đâu?"

Vu Thần nhìn hắn cười: "Thanh Thanh tử câm, du du ngã tâm, nhưng vì quân cố, trầm ngâm đến nay."

(Bài thơ xuất phát từ "Luận ngữ của Khổng Tử · Trịnh Phong, nguyên văn là Thanh thanh tử câm, thảnh thơi lòng tôi. Dù tôi không đi, Zining cũng không nghe. Dịch sang tiếng bản địa, nó như thế này: Thanh Thanh là vạt áo, luôn khoan thai trong tim tôi, ngay cả khi tôi không đến gặp bạn. Bạn có nghe thấy không. Đó là về sự khao khát tình yêu của tôi đối với bạn.)

"Đến câu này mà anh cũng biết à?"

Vu Thần chỉ cười không nói, đương nhiên rồi, anh luôn chú ý đến hướng đi của fans Lăng Thanh.

"Xem ra Vu tổng vẫn luôn lén quan tâm đến em ha."

"Anh không nên làm vậy à?" Vu Thần hỏi lại: "Nếu như anh không quan tâm em thì mới là không nên đấy."

Lăng Thanh gật đầu: "Đúng vậy, lúc đó em sẽ bắt anh quỳ bàn phím!"

Vu Thần nhéo mặt: "Cảm tạ em đã không bắt anh phải quỳ vỏ sầu riêng."

"Bởi vì em ghét mùi sầu riêng." Lăng Thanh chê.

Vu Thần cười cười buông tha cho cái má nhỏ của hắn rồi cùng hắn xem tiếp chương trình.

Trên màn hình đang chiếu đến cảnh mọi người vừa lên xe buýt, Lăng Thanh đang giúp các nữ minh tinh để rương hành lí lên.

Fans lúc này gào thét trong mục bình luận: "Má được vãi, Lăng Thanh đúng là có năng lực bạn trai mà!!"

"Đẹp trai quá cú mạng, vì em quá thích anh trai này rồi, phải lọt hố thôi lọt hố thôi."

"aaaaaaa, coi eo ảnh có chút éc kìa bà con!"

"Người gì đâu mà tốt bụng quá vậy chời, ai nhờ ảnh cũng giúp hết á."

"Cũng kỳ thật, sao chẳng thấy mấy khách mời nam khác chủ động hỗ trợ vậy?"

"Bình thường mà, do tất cả đều nhờ Lăng Thanh chứ không nhờ những người khác."

"Nhưng cũng không thể ngồi yên nhìn Lăng Thanh bận rộn giúp đỡ mà không tiến tới hỗ trợ như vậy chớ."

"Thì ai kêu Lăng Thanh đồng ý giúp làm gì? Từ chối là được rồi mắc gì đồng ý giúp, cũng đâu ai ép cậu ta."

"???? Nè alo lầu trên sủa cái mẹ gì vậy? Bộ giúp người khác là có lỗi à? Chứ không phải lúc bắt đầu quay chương trình này, Lăng Thanh là người có lưu lượng thấp nhất cho nên mấy mẹ kia mới dám bắt nạt ảnh à?"

"Thương Lăng Thanh quá đi."

"Nếu là Lăng Thanh của bây giờ, để xem có ai còn dám sai bảo cậu ấy nữa, mấy khách mời nam kia có còn dám ngồi yên như vậy không."

"Này thế mà cũng hỏi. Mấy người xem sao không ai nhờ Trần Hồng Minh giúp hết vậy? Trần Hồng Minh không phải cũng đi chung với đám nữ minh tinh kia lên xe à?"

"Đúng vậy, tại sao Trần Hồng Minh lại không ra phụ? Sao cứ ngồi yên đó vậy hả?"

Fan của Trần Hồng Minh vội thanh minh: "Giúp đỡ người khác là nhân tình, không phải nghĩa vụ, mấy người kia cũng có nhờ anh nhà tôi hỗ trợ đâu."

Bình luận kiểu: "Ồ~"

"Còn không phải vì khi đó Trần Hồng Minh là ngôi sao đang lên, còn Lăng Thanh thì lại là tiểu sinh không mấy tiếng tăm à, cũng không biết mấy cổ bây giờ thấy Lăng Thanh hồng rồi có cảm thấy đau mặt hay không ha!"

"Hahaha, đoán chắc là rất đau luôn á."

Vu Thần nhìn làn đạn bình luận chạy qua, khẽ nhíu mày, anh nhìn về phía vẻ mặt bình tĩnh đang ăn ô mai của Lăng Thanh.

"Lúc đó em bị khi dễ à? Sao em không nói cho anh biết?"

Lăng Thanh quay qua đút cho anh một viên ô mai, Vu Thần trong nháy mắt càng nhăn mặt hơn: "Mấy viên ô mai này sao chua quá vậy?"

"Chua á? Em thấy ngon mà."

Vu Thần miễn cưỡng ăn nốt viên ô mai trong miệng, mơ hồ nói: "Chua nam cay nữ, em mang thai con trai à?"

Lăng Thanh lắc đầu: "Hên xui ai biết đâu à."

Sau đó hắn lại hỏi Vu Thần: "Anh muốn con gái hay con trai?"

"Trai gái gì cũng được hết." Vu Thần cảm thấy cho dù là trai hay gái gì cũng được: "Đứa nhỏ này là chuyện vui ngoài ý muốn mà có, cho nên cho dù em sinh con trai hay con gái gì anh cũng thương hết."

"Nhưng mà chúng ta hai người đều là đàn ông hết, nếu như có con gái thì em sợ sẽ hơi bất tiện." Lăng Thanh cân nhắc nói: "Bé gái nào cũng sẽ nhạy cảm hơn bé trai, những chuyện riêng tư của con gái cũng rất nhiều, cho nên cũng sẽ rất khó mở miệng tâm sự với ba mình, vậy nên em hơi lo, nếu hai chúng ta có con gái, có đôi lúc sẽ thiệt thòi cho con mình."

"Cũng đúng, xét kỹ về những mặt này thì đúng là nếu sinh con trai sẽ tiện hơn."

Lăng Thanh gật đầu: "Nhưng mà đây cũng không phải là chuyện mà chúng ta có thể kiểm soát được, cho nên cứ tùy duyên thôi."

Hắn cúi đầu xuống nhìn cái bụng nhỏ chưa ra hình ra dạng của mình: "Mặc kệ là trai hay gái, dù sao con của chúng ta đều rất ngoan."

Vu Thần duỗi tay sờ bụng hắn: "Đúng thế, giống em đó."

(Di: Là ngoan dữ chưa?)

Lăng Thanh bật cười, ý cười trên môi còn chưa biến mất liền bị Vu Thần lôi về đề tài lúc nãy: "Rồi giờ nói xem tại sao lúc đó bị khi dễ mà không méc anh?"

"Nghĩ cái gì vậy." Lăng Thanh nhìn màn hình máy tính: "Bộ nhìn em giống mấy người chịu đứng im cho người khác khi dễ à?"

Hắn bình tĩnh giải thích: "Em chỉ đơn giản giúp mấy cô ấy để hành lý lên thôi à, chuyện nhỏ không có gì tốn sức hết, cũng không có uổng lực, anh không thấy fans của em đau lòng cho em à, không lẽ anh cũng đau lòng cho em?"

"Fans của em còn đau lòng cho em, anh không phải sẽ càng đau lòng cho em à?"

Lăng Thanh bất đắc dĩ, cười khẽ: "Không phải ý này, ý của em ấy là fans của em cảm thấy lúc đó em không nổi, cho nên mấy người kia mới tìm đến em nhờ. Nhưng mà thật ra đây không phải chuyện gì lớn hết, em cũng không để trong lòng. Nhưng fans không biết, còn anh không lẽ anh không biết? Sao em có thể tự làm khổ em được chứ, ngốc chết đi được."

"Em đúng là tốt tính quá rồi." Vu Thần cảm khái.

Lăng Thanh bật cười: "Là do anh thương em quá thì có."

Vu Thần cũng không phủ nhận, tiếp tục nhìn về phía màn hình máy tính.

Lúc này trên màn hình chiếu đến đoạn mọi người vào núi, tổ tiết mục đã cắt nối biên tập xử lý hình ảnh, đem sự thong dong của Lăng Thanh so sánh với những người khác đang luống cuống tay chân thu thập hành lý.

Khi máy quay chuyển sang những người khác, nhạc nền như speed up gấp đôi.

Còn lúc máy quay tia tới Lăng Thanh thì âm thanh cũng chậm lại.

Cư dân mạng nhìn cảnh đó thì cười ha hả: "Màn đối lập này có rõ ràng quá hông dzạ?"

"Lăng Thanh đúng là có chuẩn bị mà tới ha!"

"Lăng Thanh: Mấy người cứ từ từ đi, tui ngủ miếng đây."

"Lăng Thanh: Chậm quá, tui nhìn hoa bên ngoài cũng rụng hết rồi~"

"Ê wait, mấy bà nội kia ổn hông vậy ạ? Mang nhiều đồ như thế làm gì? Tính đi catwalk hả?"

"Nói tới catwalk, hình như tui thấy có người mang giày cao gót."

"Vào núi mà mang cao gót? Keo dzay sao?"

"Tui mà là biên đạo chắc tui cạn lời nãy giờ rồi,"

"Khó hiểu ghê, mấy mẹ này trước khi quay không tìm hiểu trước nội dung à? Còn mang giày cao gót, bị rồ hay sao vậy?"

"Chắc do đẹp."

"Đúng là khác với Lăng Thanh ngoan ngoãn bên kia."

"Ảnh cũng rất thông minh nữa, ngay từ đầu ảnh đã không đem theo nhiều đồ theo."

Mọi người một bên bắn làn đạn bình luận, một bên xem tống nghệ, quả nhiên vừa mới diss vụ giày cao gót xong, mọi người liền thấy trong buổi tập hợp, nhóm Đinh Lan Chi yêu cầu được đổi giày.

Những người xem online không chút lưu tình nào nói: "Đúng là không có chút tinh thần tống nghệ nào."

"Không có chuyên nghiệp gì hết!"

"Lúc trước mấy người đó đã được thông báo là mang giày đế bằng rồi, nghĩ sao mà mang cao gót vậy trời?"

"Ghét nhất là loại người không tuân thủ quy tắc như này!"

Cũng bởi vì thế mà cho đến khi cư dân mạng nhìn thấy quá trình Đinh Lan Chi cầm vali hành lý lớn của mình muốn đổi cho Lăng Thanh, ai nấy đều hết hồn!

"** má mặt mũi đâu! Tự mình mang cái vali to tổ bố, dựa vào đâu mà bắt Lăng Thanh cầm giúp?"

"Gì vậy trời không phải đạo diễn nói quy tắc hết rồi à? Tự mình cầm hành lý của mình, sao cô ta không chịu tuân theo quy tắc gì hết vậy?"

"Tuy rằng đạo diễn cũng có nói là nếu như có người bằng lòng giúp thì cũng không nhất thiết tự mang, nhưng mà này là đi bộ đó, mà còn là đi xa như vậy nữa, tui còn tưởng sẽ không có ai mặt dày tới mức nhờ người khác chứ!"

"Người bình thường đương nhiên là ai làm vậy, đi bộ xách đồ ai mà không mệt? Đinh Lan Chi không biết cổ làm như vậy là ích kỷ lắm hay sao vậy?"

"Đừng nói Đinh Lan Chi ngay từ đầu đã tính toán làm như vậy rồi nha, đúng là hao tổn trăm phương ngàn kế mà."

"Má nó đ**m thúi!"

"Đồ không biết xấu hổ."

Chờ đến khi mọi người nhìn thấy vẻ mặt thiên chân của Lăng Thanh cùng cô đổi vali, bọn họ càng đau đớn hơn.

"Anh ơi, Anh Lăng Thanh, anh không cần tốt bụng như vậy có được không!!!"

"Anh để cổ tự xách đi anh, kệ mẹ cổ!"

"Anh trai tốt quá đi mất huhu, tuy rằng trước kia tui nhìn mặt cũng cảm thấy anh trai là người có tính cách rất tốt, nhưng không nghĩ tới ảnh tốt tới vậy."

"Nhưng mà mắc cái gì mà Đinh Lan Chi không đi tìm mấy người khác đi? Lúc xếp vali tìm Lăng Thanh rồi, giờ xách vali cũng đi tìm Lăng Thanh nữa là sao, muốn đan len cũng không thể chỉ đè một con cừu ra mà lấy lông chứ!"

"Này là đang ăn h**p người mới đúng hông vậy? Nếu không thì sao mà không đi tìm người khác đi, rõ ràng có mấy người gần cô ta như vậy, còn Lăng Thanh ở tuốt đằng kia lận mà!"

"Oe oe mèo cam nhỏ rớt nước mắt."

"Tui thiệt muốn nhìn một chút thử nếu như bây giờ gặp lại thì Đinh Lan chi có dám nhờ Lăng Thanh xách vali hộ hay không."

Fans của Đinh Lan Chi sức chiến đấu kém cho nên ngày càng ở trạng thái đuối lý, vì vậy cũng chỉ có thể tận lực biện bạch bảo vệ chị nhà mình.

Thế nhưng người qua đường căn bản là không nghe bọn họ giải thích, vẫn cứ tiếp tục mắng Đinh Lan Chi.

Cho đến khi Lăng Thanh đem vali trả lại cho Đinh Lan Chi, Đinh Lan Chi không muốn xách, thế là Lăng Thanh bị Trần Hồng Minh đi ngang qua dạy dỗ, lúc này mới cứu được Đinh Lan Chi đang bị làn đạn bình luận vây công —— bởi vì mọi người bắt đầu tập trung diss Trần Hồng Minh!

"Đây là lời của người nói à? Trần Hồng Minh anh hào phóng được như lời anh nói à?"

"Trần Hồng Minh nói đúng là dễ nghe, ủa sao không đi xách dùm Đinh Lan Chi đi ba?"

"Đúng rồi, lúc này trên xe không phải cậu ta còn cùng với Đinh Lan Chi cười cười nói nói à, sao giờ không giúp người ta đi? Cậu ta không phải đàn ông con trai hả?"

"Lúc bưng vali lên xe cậu ta không giúp, đến xách vali cũng không giúp thế mà dám đi dạy dỗ người luôn giúp người khác là Lăng Thanh, mặt mũi cậu ta ở đâu ra vậy? Ai cho cậu ta dũng khí đó thế?"

"Thế mà mấy trăm mấy vạn fan Hồng Nhạn của cậu ta không thể tin được bọn họ vậy mà vẫn nghĩ cậu ta làm đúng nữa mới vãi nồi."

"Like idol like fan🙂 "

"Quan trọng á là mấy lời này là Trần Hồng Minh cố ý nói đúng không, sặc mùi bông sen trắng."

"Buồn nôn thật sự ạ."

Fans của Trần Hồng Minh lập tức reply giải thích: "Anh nhà tôi rõ ràng có giúp Đinh Lan Chi xách vali kìa!"

"Đúng vậy, mắt mấy người mù hay gì? Bộ không thấy anh ấy có giúp đỡ à?"

"Đã giúp người khác còn bị mắng, làm như nợ các người không bằng!"

"Ê chứ không phải nhờ Lăng Thanh cơ trí gài lại cậu ta à, chứ nếu không bị hơi thở bạch liên bông của anh mấy người ngộp chết rồi, xa mười dặm vẫn còn ngửi được!"

"Lúc trước tui còn thấy Trần Hồng Minh khá tốt, cơ mà bây giờ xem xong tống nghệ này, tui thật sự cảm thấy cậu ta.... rất ba chấm luôn á."

"Me too, hồi đó tui còn tưởng Lăng Thanh được cái mã ngoài thôi chứ không phải là người tốt, bây giờ xem ra ảnh vừa thiện lương vừa đáng yêu!"

"Đúng vậy, cậu ấy trả lời Trần Hồng Minh rất khéo luôn nha, rõ ràng cậu ấy cũng nghe ra điệu bộ bạch liên bông của Trần Hồng Minh thế nhưng lại ngại vạch trần cho nên mới gài lại cậu ta."

"Đúng luôn nè, siêu tinh tế, cũng cho Đinh Lan Chi với Trần Hồng Minh mặt mũi lại không ủy khuất chính mình, đánh call cho anh, anh làm tốt lắm!"

"Đúng là cao nhân gặp kỹ nữ."

"Phải gọi là cao thủ xé mặt kỹ nữ mới đúng."

"Ủa mấy bà, sao Trần Hồng Minh là nam mà mấy bà gọi là kỹ nữ dzay?"

"Vì ổng xứng đáng, ai mượn vội vàng chạy ra làm khùng làm điên chi."

"Chứ mấy lời thằng cha đó nói khác mẹ gì mấy con đ**m thúi không? Thẳng nam bình thường không nói được như vậy đâu, nói chuyện kiểu đó đàn bà con gái còn nghe chưa chắc hiểu nữa ấy chứ!"

"Éc theo tình huống hiện tại thì Trần Hồng Minh.... chắc sắp không ổn rồi."

- --------------------------------------------
 
Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly Hôn
Chương 101


Tập đầu tiên của chương trình tống nghệ còn chưa kết thúc, Lăng Thanh và Trần Hồng Minh lần lượt bước lên hot search, thế nhưng kết quả tìm kiếm lại hoàn toàn khác nhau.

Lăng Thanh lên hotsearch được đón nhận biết bao nhiêu lời khen ngợi, thậm chí còn thu hoạch được rất nhiều fans mama, một đám người hu hu hu con trai đáng thương của mẹ, con sống đúng là không dễ dàng gì mà.

Lăng Thanh:??? Con trai???

Ngược lại bên kia là Trần Hồng Minh lên hotsearch bị người người chửi rủa, không những thế cả fans lẫn người qua đường đều biến thành anti, bọn họ cảm thấy hình tượng của cậu ta lúc trước với trên tống nghệ quá khác biệt.

"Nói thật nhé, tui cảm thấy nếu như cậu không muốn giúp, không sao cả, thế nhưng cậu là cái mẹ gì mà cậu bắt người khác giúp, còn là dưới tình huống người ta đã giúp một lần rồi nữa, này không phải là đang khi dễ người khác hay sao?"

Người đại diện của Trần Hồng Minh nhìn thấy những bình luận đó thì tức giận đến mức thiếu chút nữa là ném luôn điện thoại, anh ta nhanh chóng liên hệ cho thủy quân để khống bình.

Bên Weibo may mắn còn dễ để kiểm soát, thế nhưng trên diễn đàn lại không được như vậy, antifans của Trần Hồng Minh rất nhiều, hơn nữa còn hợp tác với fans của Lăng Thanh cùng người qua đường, mỗi người đi ngang gõ cái bonk một cái cũng đủ đập ra không ít sóng gió.

"Trước đây hình tượng của Trần Hồng Minh không phải là bạn trai ấm áp à? Giá trị của cậu ta cũng là có từ cái việc tỏ ra ấm áp dịu dàng tri kỉ như ánh mặt trời rực rỡ đồ đó, sao giờ kì khôi quá vậy? Ấm áp ở đâu hết rồi alo?"

"Dịu dàng thì không thấy đâu, chứ cái nết ngộ l*z lòi ra rồi đó."

"Fans của Lăng Thanh lại kéo bè kéo phái đi diss người khác à, đúng là keo dán chó mà, dính chặt như thế muốn kéo cũng không ra."

"Mày nói ai là fan Lăng Thanh, sủa tiếng nữa tao xem? Bộ những người thấy Trần Hồng Minh như đách l*z đều là fan Lăng Thanh hết hay gì?"

"Người người hô đánh người người hô giết mà nhóm chị em Hồng Nhạn gọi tên mỗi Lăng Thanh, đỉnh quá nhỉ."

"Lúc xếp vali đồ lên xe Trần Hồng Minh không đi hỗ trợ thì thôi đi, lúc sau xách hộ vali cũng có phải anh ta tự nguyện đéo đâu, còn đi dạy dỗ Lăng Thanh, tự lật đổ thiết lập tính cách bản thân xây dựng chứ ai làm gì ổng đéo mà Hồng Nhạn tỷ tỷ đi diss Lăng Thanh, được lợi lộc gì cho mấy người hả, sao không đi diss anh nhà của mấy người đó."

"Trước kia không phải nói Trần Hồng Minh tham gia tống nghệ để chặt chém người khác à? Chứ với cái nết này của anh ta sao mà dám tham gia loại chương trình này."

"Hừ, mắc gì không được, đúng là mấy người cái nết có vấn về, sống co ro trong thế giới của chính mình rồi nhìn đâu cũng thấy người khác có vấn đề giống mình."

"Đủ rồi đó, mấy người bôi đen người khác kiểu đó còn nói mình không phải fans Lăng Thanh, bộ mấy người không thấy Trần Hồng Minh cũng hỗ trợ hay gì? Ngay từ đầu Đinh Lan Chi cũng không tìm anh ấy nhờ giúp, hông lẽ ảnh phải chạy tới mong được giúp bả hả?"

"Hồng Nhạn tỷ tỷ vẫn còn cố cãi bướng à, làm như lúc đầu anh ta tự nguyện giúp vậy, có cái quần ý! Còn đi dạy dỗ kêu người khác phải biết giúp đỡ đồng nghiệp, thiết lập tính cách đổ rồi kìa bạn mình ơi."

"Ehehe để bổn cung ngẫu hứng cải biên cho quý dị nghe thử cái này: Hồng Nhạn tỷ tỷ vừa mới đến cửa tiệm đã nghe thấy những cư dân mạng xem tống nghệ nhìn các cô nở nụ cười, có người còn chế giễu kêu lên: "Hồng Nhạn, anh giai của mấy cô lại lật xe nè!", Các cô tuy nghe nhưng cũng không đáp, sau đó ở trong fan club an ủi: "Chỉ là một cái hotsearch với mấy bài đăng linh tinh mà thôi, mọi người có thời gian thì cùng tôi đi khống bình đi!" Sau đó các cô huy động lực lượng của nhóm người hâm mộ, nhưng chuyện lật xe chưa khống bình xong đã nghe cư dân mạng lần nữa réo lên: "Anh giai tốt của mấy cô lần này còn tỏa ra mùi bạch liên hoa nồng nặc này!" Hồng Nhạn tỷ tỷ nghe xong thì mở to hai mắt nói: "Sao mấy người dám xúc phạm sự trong sạch của anh ấy...." Xúc phạm cái gì cơ? Mọi người đêm nay xem chương trình đều thấy được anh trai các cô không những sụp đổ hình tượng mà còn dùng khí chất bạch liên bông làm người ta ghê tởm. Hồng Nhạn tỷ tỷ nghe đến nỗi đỏ hết mặt mũi, gân xanh trên trán cũng nổi lên, các cô cãi bướng: "Anh ấy tốt như vậy sụp đổ hình tượng cái đéo gì?" Sau đó xả hàng loạt các câu ngụy biện: "Dù sao cô ta cũng có nhờ anh tôi giúp đâu.", rồi còn cái gì mà: "Anh tôi không có lỗi!" và hàng loạt câu linh ta linh tinh, dẫn đến cư dân mạng được một trận cười lớn: Từ trong ra ngoài cửa tiệm đều tràn ngập không khí hề vãi chó mèo."

"Há há há, Khổng Ất Kỷ, lầu trên đỉnh dữ dị, ông là Lỗ Tấn thời @ đúng hông! Best văn chương!"

(Khổng Ất Kỷ là nhân vật trong truyện ngắn "Khổng Ất Kỷ" của Lỗ Tấn, được Phan Khôi dịch năm 1955, đoạn bình luận trên được cải biên từ một đoạn trong truyện, đoạn gốc: Khổng ất Kỷ vào đến tiệm một cái là bao nhiêu người uống rượu đều nhìn ông mà cười, có kẻ lêu lên rằng: "Khổng ất Kỷ, trên mặt ông hôm nay đã lại thêm một vết thương mới rồi!". Ông ta không trả lời, ngó vào trong quày nói: "Hâm cho hai chén rượu, lại cho một đĩa đậu hồi hương đây". Nói thế rồi xỉa ra chín đồng tiền. Những người kia lại cố ý nói to lên rằng: "Nhất định ông lại ăn trộm cái gì của nhà người ta rồi chứ gì!" Khổng ất Kỷ trợn to mắt lên nói: "Các người làm sao lại đặt điều ra bôi nhọ người ta như thế?" - "Chính mắt tôi đây hôm kia thấy ông ăn trộm sách nhà họ Hà, bị treo lên đánh, còn bôi nhọ gì nữa?" Khổng ất Kỷ bèn đỏ mặt, gân xanh trên trán nổi lên từng sợi, cãi lại rằng: "Lấy cắp sách không thể kể là ăn trộm được... Lấy cắp sách!... ấy là việc của người đọc sách, thế nào kể là ăn trộm được?" Tiếp lấy đó bèn là những câu khó hiểu, như là "quân tử cố cùng" gì gì "giả hồ" gì gì, làm cho mọi người cười rộ lên, trong và ngoài tiệm đầy dẫy cái không khí vui vẻ.

Mọi người muốn đọc thêm thì cứ search google nhó, tui chỉ tìm đoạn liên quan để giải thích cho mọi người để mọi người dễ hiểu thôi nò.)

"Chị em lầu trên có thể nói thêm chút nữa không, bắt cái loa lên nói để cho mấy con mẹ hồng nhạn kia thấy đê."

"Mí bà muốn hồng nhạn tỷ tỷ tức chết hay gì."

"Làm như Hồng Nhạn tỷ tỷ vội chạy qua đây được ấy? Còn đang bận khống bình trên Weibo kìa, mấy bài đăng nổi lên cũng đang bị mấy mẽ trấn xuống, hơi đâu chạy qua đây?"

"Ê nhỏ kia! Mày còn dám nghi ngờ chị em hồng nhạn bọn tao, bọn tao cũng không phải ăn chay!"

Fans của Trần Hồng Minh tức đến nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng các cô đánh không lại cư dân mạng, chỉ có thể chạy đi mắng công ty không phải người, đồng thời chạy đi mắng tổ chương trình biên tập lộn xộn!

Thế nhưng các cô bên này xé càng nhanh thì bên tống nghệ Trần Hồng Minh lật xe càng lẹ.

Mọi người sau khi vất vả để leo lên núi thì cùng nhau bắt đầu dựng lều, người xem nhìn thấy Lăng Thanh nhanh chóng dựng lều lên rồi cười cười giả vờ cái gì cũng không hiểu để đối phó với Thích Gia Hứa đang muốn bắt nạt người mới, rồi lại thấy Trần Hồng Minh kêu Thích Gia Hứa qua giúp đỡ.

Tiếp theo chính là hàng loạt tiếng kêu "Tiểu Hứa" "Tiểu Hứa" "Tiểu Hứa" vang lên không dứt!

Dưa đang gặm trên tay của nhóm cư dân mạng đều rớt xuống, bọn họ nhìn Trần Hồng Minh miệng thì liến thoắng không ngừng mà cơ thể thì không thèm động đậy, những thứ dưới cổ đều như vật trang trí, trong lòng bọn họ đều tự hỏi: "Rốt cuộc thì cậu ta có thật sự nhớ thiết lập hình tượng của mình không vậy?"

Trong lúc nhất thời, thứ hạng tìm kiếm trên Weibo thậm chí ngày càng có xu hướng lên cao hơn, thậm chí những thủy quân muốn khống bình cũng không thể ra tay, lần lượt từng cư dân mạng ăn dưa băt đầu đăng Weibo mắng chửi: "Hello Trần Hồng Minh, are u ok? Mắc gì cậu cứ đè Thích Gia Hứa ra sai việc vậy? cậu ta là nô lệ của cậu à?"

"Khó trách hồi nãy cậu ta không giúp mấy bà khách mời, dù sao bản thân cậu ta cũng là một em bé to xác mà, sao mà giúp ai được."

"Hồi nãy nhìn Thích Gia Hứa khi dễ Lăng Thanh tui còn ngứa mắt vl, giờ nhìn lại thấy cũng hơi tội tội."

"Người đáng thương tất có chỗ đáng giận!"

"Đối lập một chút thì Lăng Thanh lợi hại vãi, cậu ta là người duy nhất trong nhóm khách mời biết dựng lều thì phải."

"Lại còn cực kì thông minh nữa luôn á, còn tự biết mang đồ ăn theo để ăn."

"Há há há tui mắc cười cái khúc Thích Gia Hứa đòi ăn bánh quy của cậu ta thì cậu ta nói mình ăn hết rồi, hề vãi, còn giả bộ vô tội đồ đó nói đi keo, nói nghe nhẹ nhàng mà làm người ta quê vãi."

"Lăng Thanh này là giả heo ăn thịt hổ nhờ, cậu ta nhìn ra Thích Gia Hứa đang cố ý chỉnh mình, rõ ràng Thích Gia Hứa kia có biết dựng lều đéo đâu mà còn muốn chỉ huy, cho nên cậu ta mới gài lại."

"Lăng Thanh, nói sao nhỉ, slay vãi mèo, tui còn tưởng cậu ta là cái loại chỉ biết sỉ diện hão nhưng mà không ngờ cái nết thú vị quãi!"

"Đúng đúng đúng! Rõ ràng là mình không biết cậu ta ngốc thật hay giả ngốc nhưng mà nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu."

"Giá trị nhan sắc cũng đỉnh luôn mấy bà, nhiều người như vậy nhưng mà cậu ta vẫn là người đẹp trai nhất."

"Cục cưng nhỏ, yêu cưng nhất moaz moaz!"

Lúc này đây cư dân mạng trên diễn đàn vẫn còn rất tập trung diss Trần Hồng Minh:

"Tiết mục vừa mới chiếu tập đầu tiên đã lật xe, chắc chỉ có mình cậu ta!"

"Không xụ lòn với mọi người chớ nhìn Lăng Thanh ăn thịt cậu ta ăn màn thầu, phản ứng đầu tiên của tui là: Đã!"

(*Đã trong đã đời, khoái, sướng vãi nồi á🙂) tính để sướng nhma nghe răm vá nên thôi ehehe)

"Ha ha ha ha, vì bạn xứng đáng, dám làm bông sen trắng đi giáo dục đạo đức người ta, còn bản thân cái qué gì cũng hông biết làm, y như một đứa trẻ to xác, không biết xấu hổ hay gì mà đi dạy dỗ người khác!"

"Trần Hồng Minh bây giờ chắc đang hối hận xanh cả ruột gan vì đã tiếp nhận cái tống nghệ này, tự nhiên phơi bày cho thiên hạ biết hết cái nết ngốk l*z của mình."

"Ê má, lỡ đây là kịch bản thì sao, lỡ cậu ta tẩy trắng thành công thì sao hở mí bồ?"

"Tẩy cái mẹ gì nữa hả bà, hành động lời nói so với hình tượng ban đầu dựng lên đều đối lập hết thì tẩy cái qué gì nữa?"

Fans của Trần Hồng Minh nhìn thấy những lời này thì nhanh chóng nhắn tin cho người đại diện của cậu ta, hỏi liệu đây có phải là kịch bản hay không? Tại sao lại lấy một cái kịch bản như vậy cho anh bọn họ!

Bây giờ đâu đâu đều là tiếng mắng miết của cư dân mạng kia kìa!

Người đại diện cạn lời nhìn nội dung trong phần tin nhắn của mình, anh nghĩ nếu đây là kịch bản thật thì tốt rồi, nhưng vấn đề đây không phải là kịch bản, đây chính là mặt thật của anh trai các người đó được chưa? Ai mà biết anh các người cư xử kiểu này đâu!

Anh nhớ tới những lời mình hỏi sau khi Trần Hồng Minh ghi hình xong: "Biểu hiện ổn không? Không để lại vết nhơ nào đấy chứ?"

Trần Hồng Minh lúc đó vẻ mặt vô cùng tự tin nói: "Tôi làm sao mà có vết nhơ được chứ, yên tâm đi."

Khi ấy anh ta nghe xong thì nhẹ nhàng thở ra, kết quả thì sao?

Cái này mà kêu là không có vết nhơ á hả?

Này mẹ nó tất cả đều là vết nhớ hết đó ** má!

Cậu ta rốt cuộc từ nơi nào lấy được cái dũng khí nói ra những lời đó vậy!!!

Người đại diện quả thực bị cậu ta tức chết, chỉ đành phải liên hệ với tổ tiết mục, cùng bọn họ thương lượng cắt nối biên tập lại nội dung.

Tổ tiết mục nghe yêu cầu của anh ta xong thì cũng khó xử: "Cũng không thể không cho Trần Hồng Minh xuất hiện được."

Như vậy không phải bọn họ sẽ phải mất trắng à?

"Vậy thì các người cũng không thể cắt nối mấy đoạn như vậy, mấy người không thấy giờ đâu đâu cũng là tiếng mắng chửi à?"

Người đại diện nổi trận lôi đình: "Anh không xem diễn đàn với Weibo à, giờ ai cũng diss Hồng Minh nhà chúng tôi, chúng tôi tham gia tiết mục là để bị mắng hay gì?"

"Chúng tôi đã rất khắc chế rồi." Đạo diễn tiết mục nói: "Những nội dung ảnh hưởng tiêu cực tới nghệ sĩ chúng tôi đã cắt ra rồi đấy thôi."

"Còn có cái gì so với bây giờ chiếu lên ảnh hưởng tiêu cực tới nghệ sĩ hơn à?"

Đạo diễn cười khẽ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ đúng là anh xem thường nghệ sĩ nhà anh rồi.

"Thế anh có biết vì cái gì mà tổ tiết mục bắt đầu chiếu từ khách sạn với lúc lên xe buýt chứ không phải cảnh nghệ sĩ lần đầu tiên gặp nhau không?"

"Vì cái gì?"

"Bởi vì ở lần gặp đầu tiên, Trần Hồng Minh trừ bỏ Tô Thuật và Tề Đường Hoa thì gọi tất cả mọi người về phe mình, đi đầu trong việc cô lập Lăng Thanh, còn nói với người khác Lăng Thanh là người giả tạo."

Người đại diện:....

Đạo diễn hỏi tiếp: "Anh cảm thấy nếu đoạn này bị thả ra, thì kết quả sẽ thành cái dạng gì nữa?"

Người đại diện: .... sao anh lại mang một nghệ sĩ ngu như vậy!!!

Cho dù là cậu ta có là người giả tạo thì cũng kệ cha cậu ta đi!

** má óc heo hay gì?

Hai bên nói chuyện với nhau nửa ngày, cuối cùng tổ tiết mục cũng chỉ có thể tỏ vẻ: "Chúng tôi chắc chắn sẽ không ác ý cắt ghép thêu dệt đối với nghệ sĩ, cũng sẽ không biến không thành có, thế nhưng chúng tôi cũng không thể đem những việc cậu ta không làm, cắt nối chỉnh sửa đảo ngược tình hình. Cư dân mạng nhiều người thông minh, bọn họ đều cầm kính lúp để xem chương trình, chúng tôi cũng không thể tự mình đập nát thương hiệu của bản thân."

"Vậy thì các anh cũng để ý một chút được chứ?"

"Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không cắt nối những gì gây bất lợi rõ ràng cho nghệ sĩ trên chương trình."

Nhưng nếu nghệ sĩ của anh cứ làm khùng làm điên thì bọn tôi cũng không có biện pháp giúp đỡ đâu.

Nói trắng ra là, tổ tiết mục tự mình có cân nhắc riêng của bản thân, Trần Hồng Minh nổi tiếng, lại dễ có đề tài để khai thác, cho nên bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua tư liệu sống như Trần Hồng Minh, thế nhưng bọn họ cũng sẽ không hủy hoại danh tiếng của mình bằng cách tự cắt nối thiết lập nhân vật giả, chốt lại quay được gì thì đăng cái đấy, thế thôi.

Những vết nhơ rõ ràng thể hiện ra của nghệ sĩ bọn họ đều đem cắt đi, đây đã là sự tôn trọng của bọn họ đối với các khách mời rồi.

Người đại diện của Trần Hồng Minh cũng không thể nói gì thêm, anh ta còn có thể nói gì được nữa đâu? Bản thân Trần Hồng Minh cậu ta còn không biết bản thân làm vậy có gì sai nữa huống hồ là nhận sai.

Trừ phi cậu ta hoàn toàn không còn cảnh nào trong chương trình, bằng không cũng không dám chắc những tập sau có còn bị mắng hay không.

Người đại diện thở dài, cảm thấy bản thân đúng là quá khổ sở rồi.

Thật vất vả mới có thể mang được một người có nhân khí cao thì người này lại là đồ ngu không tự biết mình.

Cũng đúng thôi, tên ngu đó còn không biết mình ngu nữa mà.

Lăng Thanh bên này đang chụp ảnh cho tạp chí, sau khi chụp xong thì như thường lệ hắn tiếp nhận câu hỏi từ biên tập viên của tạp chí.

"Nhắc mới nhớ, "All-Star Friday" đã bắt đầu rồi nhỉ, đây hình như là chương trình tạp kỹ đầu tiên của Lăng Thanh đúng không ha?"

"Vâng đúng là như vậy."

"Thế theo em thì quay tống nghệ vất vả hơn hay là đóng phim vất vả hơn?"

"Theo em thì đương nhiên đóng phim sẽ vất vả hơn ạ." Lăng Thanh nói: "Quay tống nghệ thì chị chỉ cần dựa theo tính cách của bản thân để hoàn thành công việc, còn đóng phim thì nó bắt chị phải nghiền ngẫm tìm hiểu về nội tâm của nhân vật, làm chính mình bao giờ cũng dễ hơn là làm người khác hết."

"Hôm qua chị có xem "All-Star Friday", raiting và topic đều rất hot, em cũng được đón nhận rất nồng nhiệt. Mọi người đều đánh giá em là con người vô cùng dịu dàng này, lại còn thông minh, dễ thương nữa."

Lăng Thanh cười đáp: "Dạ em cảm ơn."

"Vậy lần này quay tống nghệ, không biết em cùng ai có quan hệ tốt nhất ha?"

"Nếu muốn biết thì mời mọi người xem những tập tiếp theo của chương trình nhé." Lăng Thanh giả vờ thần bí nói.

Biên tập cười cười: "Vậy Thanh Thanh, em có thể chia sẻ các bạn khán giả một chút về tống nghệ này có điều gì khiến cho em ấn tượng nhất hay không?"

Lăng Thanh nghĩ nghĩ: "Đại khái là giữa chừng bọn em có đi thám hiểm một sơn động."

Thế nhưng không ai phát hiện ra được bên cạnh sơn động kia có một cái hố nhỏ, cả ba cũng vì thế mà bất cẩn rơi xuống.

Đời này đại khái là hắn cũng sẽ không để trải qua chuyện này lần thứ hai, cho nên không thể không có ấn tượng sâu được!

"Bọn em là?"

"Em, Tô Thuật, Vạn Nghiên và Tôn Tĩnh Hàm ạ."

Biên tập lại hỏi thêm một vài câu nữa, sau đó hỏi thêm mấy câu kéo nhiệt độ, rồi mới đăng quảng cáo để hâm nóng cho tạp chí sắp ra mắt.

Diễn đàn lập tức đem đoạn phỏng vấn này dọn lên để cư dân mạng xem:

"Trần Hồng Minh với Lăng Thanh đúng là có mâu thuẫn sâu nhỉ, đi thám hiểm sơn động cũng không đi với nhau."

"Ăn nói xà lơ, nếu tui là Lăng Thanh tui cũng đách care cậu ta!"

Fans Trần Hồng Minh lập tức nhào vào: "Ủa chớ cũng có Quý Bác Minh với Thích Gia Hứa đâu! Nói chuyện để ý xíu đi!"

"Quý Bác Minh với Thích Gia Hứa vừa nhìn là biết là người của Trần Hồng Minh rồi, Trần Hồng Minh mỗi lần muốn dùng Thích Gia Hứa đều kêu thuận mồm như thế, Tiểu Hứa Tiểu Hứa đồ đó, làm như không ai biết vậy?"

"Thôi nào đừng nói nữa, nghĩ tới "Tiểu Hứa" là nổi hết da gà."

"Tiểu Hứa cái thứ hèn mọn này sống khác nào công cụ hình người không?"

"Bộ chỉ có tui tò mò về Tô Thuật hả? Cậu ta không phải ở cùng một lều với Trần Hồng Minh à? Sao lại đi chung với Lăng Thanh?

- ---------------------------------------------------
 
Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly Hôn
Chương 102


"Bổ một quả cau cho thấy với cái tính cách kia của Tô Thuật, tám chín phần là chướng mắt Trần Hồng Minh, hơi đâu mà care cậu ta, đúng nhận sai cãi?"

"Chứ gì nữa ba, 4sure là do Tô Thuật không muốn bị Trần Hồng Minh sai vặt."

(4sure=for sure)

"Ha ha ha ha ha ha ha ha, lầu trên đang ăn nói xà lơ cái gì thế, Trần Hồng Minh cửa nào mà dám sai bảo Tô Thuật?"

Đám fan của Trần Hồng Minh thấy thế thì tức giận nói: "Mấy người không thấy Tô Thuật với Lăng Thanh đang chia bè chia phái à? Trần Hồng Minh có thể cùng với Quý Bác Minh, Thích Gia Hứa chơi chung, thế mà lại không thể hòa hợp với Tô Thuật và Lăng Thanh, như này còn không phải là do Tô Thuật với Lăng Thanh khó gần à?!"

"Tô Thuật mà còn cần chia bè kéo phái hả??? Bớt tấu hề đi má."

"Tính cách của Lăng Thanh không hề khó gần nhá, trong suốt cuộc hành trình ảnh đều chủ động đi giúp đỡ người khác, còn Trần Hồng Minh của mấy người ấy sống chung với tập thể mà suốt ngày chỉ biết mở mồm kêu Tiểu Hứa Tiểu Hứa, Tiểu Hứa người ta còn học được cách dựng lều trại từ Lăng Thanh đấy!"

"Lầu trên respect+1, hơn nữa với cái tính cách kia của Tô Thuật, có thể chơi chung, chỉ có thể khẳng định là tính cách của Lăng Thanh rất tốt."

Fans của Tô Thuật:....

"Em trai của bọn tui chỉ là tính cách ngay thẳng, thật thà, không thích làm ra vẻ thôi!"

"Đúng là cực kì không thích làm ra vẻ🙂))"

"Đúng là rất thật thà."

"Kết luận: Tính cách Lăng Thanh rất tốt."

Fans Tô Thuật:....

Fans của Tô Thuật giải thích lẫn nhắc lại một trăm lần nữa là thật ra em trai tính cách của em trai nhà họ chỉ là quá ngay thẳng với không thích làm ra vẻ mà thôi!

(Góc giải thích: Thật ra cái đoạn này ai hiểu mới thấy mắc cười, không hiểu thì thấy không hiểu🙂)) tức là cư dân mạng ai cũng biết cái nết của Tô Thuật vô cùng thẳng tính và khó ở, những lưu lượng trước đó muốn làm thân để ké fame của ẻm đều bị ẻm phũ với ghét bỏ, cho nên mọi người nhất trí cho rằng để có thể được Tô Thuật chơi chung mà ẻm không hề khó chịu thì Lăng Thanh phải là người có tính cách rất tốt và dịu dàng, còn fans của Tô Thuật thì nỗ lực giải thích cho mọi người thật ra Tô Thuật không hề phũ phàng với khó tính chỉ là ẻm hơi thẳng tính với không thích giả tạo mà thôi🙂)) Yah điểm mắc cười chắc là sự nỗ lực để giải thích cho mọi người hiểu của fans Tô Thuật nhưng cái nết của ẻm ai cũng biết nên thành ra nghe vô tri vcl🙂) ai đọc tự hiểu thấy cũng buồn cười còn đọc xong giải thích rồi thì chắc thấy bình thường.)

Sau khi thống kê dữ liệu, bộ phận tuyên truyền của tổ chương trình phát hiện nhiệt độ thảo luận ở tập đầu đầu tiên vượt hẳn cả mong đợi của bọn họ, đặc biệt là hai người Lăng Thanh và Trần Hồng Minh.

Đạo diễn nhân lúc nhiệt còn nóng, mỗi ngày đều spoil trước một đoạn nhỏ để câu tương tác cho đến khi có tập tiếp theo, cư dân mạng hóng hớt ngồi trước máy tính, TV hận không thể cầm kính lúp mà soi xem Trần Hồng Minh với Lăng Thanh còn có thể làm ra thêm chuyện gì nữa.

Tập tiếp theo chính là cảnh buổi sáng ngày hôm sau khi ghi hình, Tô Thuật chui ra khỏi lều của Lăng Thanh với vẻ mặt bơ phờ.

Fans Tô Thuật:??????

"Tôi nhớ không nhầm thì đêm qua em trai bé bỏng của tôi ở cùng một lều với Trần Hồng Minh và Quý Bác Minh mà nhỉ? Sao giờ lại thành ở chung với Lăng Thanh, Thích Gia Hứa thế?"

"Tối qua lại có chuyện gì à? Sao tổ chương trình không chiếu khúc đó vậy!"

"Wait, từ từ,tôi thấy cái lều này là lều lớn, cho nên Trần Hồng Minh, Quý Bác Minh với Lăng Thanh, Thích Gia Hứa đổi lều với nhau à?"

"Rõ ràng là do Tô Thuật nổi tính thiếu gia, đuối hai người Trần Hồng Minh qua kia chứ gì!"

"Một đấu hai? Tô Thuật cũn lợi hại phết nhỉ!"

"Cái lũ fan Trần Hồng Minh không nói được lời gì hay ho thì ngậm miệng đi, đừng có ngậm máu phun người, đức hạnh của anh giai kia chẳng lẽ trong lòng mấy người lại không rõ à? em trai tao từ đầu đến cuối đều ngoan ngoãn, tuy đéo nói chuyện với ai nhưng cũng đéo thèm khi dễ ai!"

"Đúng rồi, em trai bọn tao nói chuyện, làm việc ngay thẳng, chứ có giả tạo như ai kia, ai mà biết được anh nhà mấy người tối qua làm khùng làm điên gì, có khi tự ôm đồ qua lều nhỏ ngủ không chừng!"

"Thương bé yêu của mị vl!"

"Cái tên rác rưởi Trần Hồng Minh lại không thích hành xử như con người nữa à?!"

Fan Trần Hồng Minh tức giận: "Em trai của chúng mày mới đéo hành xử giống người ấy!"

"Tính tình Tô Thuật không tốt cả cái giới giải trí này ai mà không biết?"

"Tô Thuật toàn cậy mình nổi tiếng mà khinh thường người khác!"

Hai bên đang cãi nhau khói đạn bay mù mịt, cố tình lúc này Trần Hồng Minh còn tự đưa đầu mình cho người khác chém, cậu ta bắt Thích Giai Hứa đi lấy bữa sáng cho mình.

Tô Thuật: Sao hả? Fan của Trần Hồng Minh banh cho to cái mắt ra mà nhìn anh nhà mấy người đi, sao lại có thể có loại người không biết xấu hổ như thế này chứ!"

"Tô Thuật bị ốm nhưng vẫn tự đi lấy bữa sáng được, còn Trần Hồng Minh thì sao? Què hay cụt?"

"Tui nghe cậu ta kêu Tiểu Hứa Tiểu Hứa tới mức sang chấn tâm lý cmnr."

"Trần Hồng Minh không biết xấu hổ à?"

"Ói ẻar vl"

Sau khi tập kế tiếp của chương trình thực tế được phát sóng, Trần Hồng Minh lại một lần nữa bị bế lên hotsearch, bị tế mọi mặt trận.

Trần Hồng Minh nhìn mình bị mọi người chửi bới trên Weibo, vội la lên với người đại diện:"Sao lại như thế này?! Mau mua thủy quân ra khống bình đi chứ!"

Người đại diện mệt mỏi: "Tôi biết rồi, cậu không thấy tôi đang làm à?"

"Nhanh lên đi!"

Người đại diện nhìn cậu ta, "Bây giờ mới thấy sợ? Sao lúc đấy cậu không biết kiềm chế bản thân mình đi? Cậu quên mất thiết lập tính cách của bản thân mình như nào rồi à?"

Trần Hồng Minh khiếp sợ: " Trước kia chưa nổi tiếng, mỗi ngày tôi đều phải hạ mình để mà giúp đỡ người khác, bây giờ tôi nổi như vậy rồi mà còn muốn tôi đi giúp bọn họ á? Tôi đâu có điên?"

Cậu ta nhìn người đại diện của mình, "Dù sao fans vẫn thích tôi, dù tôi làm cái gì họ vẫn đều thay tôi nói chuyện thì sao tôi không thể làm việc theo cảm xúc của mình?"

"Tô Thuật không phải cũng không cần giúp người khác à?"

"Hơn nữa, khi tôi chưa nổi tiếng cũng có người đối xử với tôi như bây giờ. Bây giờ tôi nổi tiếng rồi, tôi đối xử với người khác như vậy cũng chẳng có vấn đề gì không phải à? Thích Gia Hứa cũng cam tâm tình nguyện đó thôi!"

Người đại diện hận không thể bổ não cậu ta ra rồi nhét vào cái có logic như người thường hơn: "Bởi vì lúc bắt đầu chưa hot thì thiết lập tính cách của cậu là một người ấm áp dịu dàng như ánh mặt trời, còn cậu bây giờ khác nào đang tự đạp đổ thiết lập trước đó của bản thân hay không?"

"Thế thì tôi lại càng không muốn giống như trước" Trần Hồng Minh nói, "Vì căn bản đấy không phải tính cách của tôi!"

"Nhưng mà fans của cậu lại thích cậu như thế!"

"Nếu như bọn họ thích tôi thì không cần chỉ thích thiết lập tính cách lúc trước của tôi."

Người đại diện:....

Người đại diện gật đầu, "Đúng là bọn họ sẽ không cần vì thiết lập tính cách trước kia mà thích cậu nữa bởi vì chắc là lúc này bọn họ đã trực tiếp thoát fans luôn rồi."

Người đại diện nhìn cậu ta: "Trình độ nghiệp vụ của cậu bình thường, toàn là dựa cả vào fans hâm mộ, cậu biết rõ fans cậu muốn gì nhưng cậu không chịu làm theo, còn muốn đứng đối lập phe với bọn họ, cậu nghĩ bản thân mình nhiều fans lắm à?"

"Cậu không chịu đi giúp người khác, bộ cậu nghĩ cậu có khả năng giống như Tô Thuật, đứng im thôi cũng đẹp trai ngời ngời? Cái nhan sắc của cậu cũng chỉ so được với mấy kẻ kè kè theo cậu trên chương trình thực tế thôi."

"Do bọn họ muốn ké fame của tôi đấy chứ!"

"Đó là bởi vì hiện tại cậu còn nổi tiếng, cậu cứ chờ cho xong vụ này cậu chìm xuống xem về sau còn ai dám bám theo ké fame cậu nữa không!"

Trần Hồng Minh khinh thường nói: "Không dễ như thế đâu."

Tuy nhiên, đại khái là nương theo sự việc được cư dân mạng quan tâm, trong đêm, ai đó đã lợi dụng có cổ đông chống lưng tung tin trên diễn đàn rằng Trần Hồng Minh mắc bệnh ngôi sao.

"Một nam minh tinh đang nổi tiếng, bắt đầu bằng chữ C*, mỗi lần quay chụp hay phỏng vấn đều đến trễ, trước kia chưa nổi tiếng, còn hay nói mọi người vất vả rồi, hiện tại thì chính là kiểu tôi đến đây đã là cho mấy người mặt mũi lắm rồi."

(*C ở đây là Chén hóng míng = Trần Hồng Minh)

"Có phải Trần Hồng Minh không? Trần Hồng Minh đúng không?" Mọi người hỏi.

Chủ blog không thừa nhận nhưng cũng chẳng phủ nhận.

Trong lúc nhất thời, danh tiếng của Trần Hồng Minh xuống dốc không phanh, thiện cảm của người qua đường nhanh chóng giảm đi, thậm chí dưới những bài đăng thông báo về những bộ phim chuyển thể mà Trần Hồng Minh sắp nhận cũng tràn ngập các lời phản đối từ cư dân mạng.

"Không phải tai tiếng nói cậu ta không thèm đi thử vai à? Không thử thì sao biết có hợp hay không? Hơn nữa nam thần của tui là người ấm áp dịu dàng như thế mà mấy người cho cái tên mắc bệnh ngôi sao này diễn á?"

"Không phải là Trần Hồng Minh đấy chứ? Nếu là thật thì ngay cả một đứa bé cũng không bằng!"

"Có nhiều diễn viên như vậy, sao lại đi chọn Trần Hồng Minh? Lăng Thanh chẳng phải tốt hơn à? Tôi cảm thấy Lăng Thanh thích hợp hơn!"

"Đúng vậy, xem xong mấy clip thì rõ ràng Lăng Thanh phù hợp hơn mà!"

"Một vote cho Lăng Thanh đóng vai chính!"

"+2"

"+3!"

.......

Bất quá, có nhiều người đồng tình cũng vô dụng, vai diễn này cùng nhân vật Hạ Triều Dương có độ trùng hợp hợp quá cao, Lăng Thanh cũng không có ý định tiếp nhận.

Thấy hắn không suy xét, Vân Hà lại gửi thêm cho hắn vài kịch bản, nhưng Lăng Thanh đều từ chối tất cả.

"Chị đừng lo nữa." Hắn nói.

"Cậu không vội à?"

"Cái đấy để tính sau đi."

"Có ý gì?"

"Chỉ là sắp tới em không có ý định tiếp nhận thêm vai nào nữa."

"Tại sao?" Vân Hà khó hiểu: "Gần đây nhân khí của cậu rất cao, mà Trần Hồng Minh cũng gần như xong rồi, nhiều tài nguyên nghiêng về phía cậu như thế, cậu lại không nhận, không phải rất đáng tiếc sao?"

Lăng Thanh tính nhẩm thời gian: "Sau khi quay xong "Tố Mộng" em muốn nghỉ ngơi nửa năm, nửa năm sau em sẽ đóng phim lại. Nếu chị có dự tính cho nửa năm sau thì cho em xem, còn không mấy cái khác em đều không có ý định."

"Nghỉ tận nửa năm á?" Vân Hà cả kinh, "Tháng sau chuẩn bị bạo hồng, cậu định làm gì? Sống ẩn?"

Sinh cục cưng nhỏ đó!

Lăng Thanh thầm nghĩ, em cùng với nam thần của chị sinh thêm một em bé!

"Trau dồi thêm kinh nghiệm." Lăng Thanh nói: "Đọc nhiều sách hơn, tìm hiểu thêm những điều em chưa hiểu, để sau có thể đảm nhận nhiều vai diễn khác hơn."

Vân Hạ:....Tư tưởng giác ngộ của bà chủ nhà bọn họ sao tự dưng lại cao như thế này nhỉ?

Lăng Thanh thuyết phục cô: "Chị yên tâm đi, Chu đạo diễn là người đáng tin cậy, bộ phim này làm xong sẽ có tiếng vang lớn, sau sáu tháng kết thúc, lúc ấy em quay lại, như thế không ảnh hưởng đến nhân khí của em đâu."

"Có phải cậu lén giấu chị làm chuyện gì không?"

"Sao mà thế được?" Lăng Thanh thầm nghĩ, em đây là đang quang minh chính đại lừa gạt chị đấy nhó!

Vân Hà luôn cảm thấy thấy chuyện này này có chút kỳ quái, nên cô cúp điện thoại gọi cho Vu Thần.

Vu Thần nhìn Lăng Thanh ở đối diện cửa: "Cứ nghe theo cậu ấy đi."

"Vu tổng, thực sự là không chuyện gì đúng không? Tôi muốn xác định một chút, Lăng Thanh sẽ không chuyển công ty chứ?"

Vu Thần:....

"Trừ khi tôi nghỉ việc, cậu ấy sẽ không bao giờ chuyển qua công ty khác."

Nói xong, anh lại nghĩ, không đúng, sau này Lăng Thanh có cổ phần cũng sẽ là ông chủ của Trần Kỳ, cho nên cho dù anh có từ chức, Lăng Thanh cũng sẽ không rời đi.

Trừ khi các cổ đông khác làm trò.

Anh nghĩ tới tên cá mặn Từ Hàm, lại nhớ đến cái tên chỉ muốn giao du không muốn quản lý công ty là Hoắc Kỳ, rõ ràng cả hai đều không có cái gan chó này.

"Yên tâm đi, không sao đâu, em ấy làm việc quần quật cả năm như vậy bây giờ cũng hot rồi, với cả còn có tác phẩm đệm lưng, cứ để em ấy nghỉ nửa năm đi, không có vấn đề gì đâu."

Vân Hà nghe anh nói như vậy, cuối cùng cũng miễn cưỡng yên tâm.

"Lăng Thanh hiện tại là nghệ sĩ kiếm được nhiều tiền nhất trong công ty, đồng thời cũng là nghệ sĩ được đầu tư ít nhất nhưng tỷ suất lợi nhuận cao nhất, cho nên Vu tổng, về công hay về tư, tôi đều hy vọng hai người ổn định, gia đình hòa thuận."

Vu Thần cười nói: "Được, như cô mong muốn."

Anh cúp điện thoại, không tự chủ mỉm cười, thầm nghĩ Vân Hà mà biết nguyên nhân, có khi đứng trước mặt anh trợn mắt há hốc mồm.

Việc quay 《 Tố Mộng 》 không bị ảnh hưởng bởi sự nổi tiếng ngày càng tăng của Lăng Thanh, vẫn tiến hành một cách có trật tự.

Nếu nhất định phải nói có cái gì ảnh hưởng hay không, đại khái là fans tới thăm ban ngày càng nhiều, nhà đầu tư đến tìm Lăng thanh cũng không ít.

Tuy nhiên, Chu Tiểu Xuyên là một người có tâm với nghề, ông không chấp nhận các khoản đầu tư sau này. Vì ông biết, đầu tư càng lớn, vốn càng lớn thì chính mình sẽ càng ít quyền phát biểu.

Là một đạo diễn có nhiều ý tưởng, Chu Tiểu Xuyên vẫn kiên định với bản thân mình và chỉ làm những bộ phim mà ông muốn khán giả xem.

Bất quá nếu như Chu Tiểu Xuyên bên này không bị ảnh hưởng, thì trong đoàn phim người bị ảnh hưởng chính là La Thừa Hạo

Anh ta nhìn quanh trường quay, giọng điệu khó chịu hỏi: "Sao tôi không thấy Lăng Thanh?"

"Hình như là có show mới thì phải?" Người quản lý nói, "Dù sao thì giờ cậu ấy cũng đang rất nổi tiếng mà."

La Thừa Hạo cười lạnh một tiếng: "Cho nên đoàn làm phim bây giờ là nhà của cậu ta? Cậu ta muốn đến thì đến, đi thì đi? Có tí kính nghiệp nào không, thế thì quay phim làm gì?"

"Nói rất hay." Lăng Thanh vỗ tay khen ngợi: "Chỉ đáng tiếc anh không phải là đạo diễn."

La Thừa Hạo quay lại, thấy Lăng Thanh không biết từ khi nào đã đứng ở phía sau lưng bọn họ.

Quản lý của La Thừa Hạo hoảng sợ.

Lăng Thanh cười nói: "Thật ngại quá, vì vấn đề thời tiết hôm nay cho nên show bên kia bị hủy, tôi cũng không có đi qua đó."

La Thừa Hạo cũng không sợ hắn: "Cậu quay phim cái kiểu gì đấy? Cứ quay ba ngày lại xin off 2 ngày vậy mà được à?"

"Tôi đi quay 3 ngày xin off 2 ngày thì làm sao?" Lăng Thanh hỏi ngược lại, "Tôi làm hỏng cảnh nào à? Hay có cảnh sai sót làm chậm tiến độ của đoàn phim? Nếu tôi nhớ không nhầm thì số lần tôi NG còn ít hơn anh đấy."

"Thái độ của cậu đối với đoàn phim không chuyên nghiệp, cậu cơ bản là không để tâm tới vai diễn, cậu tự xem thử một tháng nay cậu off chạy show bao nhiêu lần!"

Lăng Thanh cười khẽ một tiếng: "Đầu tiên, trước khi tiếp nhận bộ phim thì tôi đã nhận những lịch trình này rồi, cho nên, quản lý của tôi đã giải thích tình huống với đạo diễn, hơn nữa sau khi tôi thông báo về lịch trình, đạo diễn cảm thấy không không thành vấn đề nên mới ký hợp đồng, vậy cho tôi hỏi anh có tư cách gì ở đây nói nhảm?"

"Thứ hai, mấy lần tôi off đều là những ngày tôi không phải ở đây, cũng không ảnh hưởng đến việc quay phim phim của đoàn phim, chứ đừng nói là kéo tụt tiến độ của đoàn. Ngược lại, mỗi lần tôi ra ngoài tham gia sự kiện phóng viên đều hỏi tôi gần đây đang làm gì, đang bận việc gì? Những lần ấy tôi quảng bá và tăng độ nổi tiếng cho bộ phim, thế tôi có làm gì sai à?"

"Thứ ba, tôi như thế nào mà không chuyên nghiệp? Tôi chưa từng đến trễ về sớm, cũng chưa từng lười biếng ham chơi quá đà, càng chưa bao giờ mắc lỗi khi quay phim, thậm chí diễn xuất của tôi còn hơn cả anh, vậy cho tôi hỏi anh có cái tư cách gì đi khiển trách tôi? Vì Tôi không có mặt trong trường quay à? Sự vắng mặt của tôi có ảnh hưởng đến quá trình quay phim của tôi không? Nó có ảnh hưởng đến tiến độ quay phim của đoàn làm phim không? Không có. Vậy thì tôi có ở trường quay hay không thì liên quan gì anh?"

"Học tra mỗi ngày thức dậy lúc 6 giờ sáng, đi ngủ lúc 12 giờ đêm, trong giờ học vô cùng chuyên tâm nghe giảng, tan học thì nỗ lực làm đề, sau đó hắn phát hiện học bá mỗi ngày đều chơi game không thèm làm bài tập, vậy nên hắn phẫn nộ tỏ vẻ "sao cậu lại không chịu học hành chăm chỉ, cậu nên giống tôi, mỗi ngày dậy sớm đi ngủ muộn, sau giờ học làm bài tập mới đúng!". Anh thấy mấy lời này này có ý nghĩa gì không?"

"Không có, hắn nỗ lực vì hắn không xuất sắc, mà học bá chẳng cần làm gì đã xuất sắc rồi, thế tại sao học bá phải làm theo mấy thư như thời khóa biểu kia?"

- ---------------------------------------------
 
Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly Hôn
Chương 103


La Thừa Hạo bị hắn mắng tới nhất thời không nói được gì, chỉ có thể đáp lại: "Cậu đây là đang mắng tôi đấy à?"

Lăng Thanh cười khẽ: "Tôi chỉ đang ăn ngay nói thật mà thôi, còn về phần anh, anh lo chuyện của mình cho tốt là được rồi, sao cứ phải lo trời lo đất, lo thay phần người khác thế? Anh là Cảnh sát Thái Bình Dương hay gì?"

[Cảnh sát Thái Bình Dương là một meme nổi trên Douyin vào khoảng chừng năm 2019. Hiểu đơn giản thì đây là mấy người quản lý cả vùng biển to đùng, nghĩa bóng là nói tới người tự cho mình quyền đánh giá người khác, đi đâu cũng muốn săm soi đặt điều này luật kia cho người ta ấy:"0]

Nói xong, hắn vòng qua La Thừa Hạo, trở về khu vực nghỉ ngơi của mình.

Tiểu Lưu và Tiểu Lý vội vã đi theo, vừa đặt đồ đạc xuống, vừa hỏi han hắn muốn uống nước hay muốn ăn gì không.

Lăng Thanh muốn uống gì đó, nhưng không rõ mình có thể uống hay không*, đành vặn nắp bình nước khoáng nhấp một hớp.

(*Ý là đang mang thai sợ không thể uống bậy ý.)

Tiểu Lý lập tức lấy trái cây gọt sạch được chuẩn bị trước đưa cho hắn.

La Thừa Hạo từ xa nhìn nhìn một lúc, sau đó ôm tâm trạng bực bội ngồi xuống.

Hôm nay Lăng Thanh không có cảnh quay, nhưng hoạt động của hắn tạm thời có chút thay đổi; điều này cũng đồng nghĩa với việc sắp tới hắn phải nghỉ một ngày để hoạt đồng bù cho sự kiện hôm nay.

Vì thế, hắn hỏi riêng Chu Tiểu Xuyên xem anh có muốn điều chỉnh thời gian quay của hắn không.

Chu Tiểu Xuyên xem lịch trình hoạt động của hắn một chút rồi dời một số cảnh quay sang hôm nay, thêm một chút vào ngày hôm sau, như vậy coi như đã cho hắn thời gian hoạt động bên ngoài trong ba ngày.

Lăng Thanh thấy thời gian cho tới cảnh quay của mình còn sớm, bèn báo trước một tiếng với Chu Tiểu Xuyên, định về phòng nghỉ ngơi một chút.

Tất nhiên Chu Tiểu Xuyên không thấy có vấn đề gì, trái lại La Thừa Hạo thấy hắn mới đợi có nửa giờ đã đi, chỉ cảm thấy hẳn là hắn cố ý muốn diễu võ dương oai cho mình xem.

Anh ta không cam lòng, âm thầm xiết chặt kịch bản trong tay.

Vu Thần đang chuẩn bị ngủ trưa thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa, mở cửa ra anh mới phát hiện Lăng Thanh đã về.

"Không phải hôm nay em phải ra ngoài tham gia sự kiện sao?"

Vốn dĩ anh muốn tiếp tục đi cùng hắn, nhưng Lăng Thanh cảm thấy không cần thiết, cho nên chỉ đưa trợ lý theo.

"Lịch trình tạm thời thay đổi rồi." Lăng Thanh nói. "Sự kiện diễn ra ngoài trời mà bên đó vẫn mưa to suốt, cho nên ban tổ chức dời lịch tới ba ngày sau."

"Là vậy à."

Lăng Thanh bước vào phòng, đóng cửa lại, ôm anh mà nói: "Em buồn ngủ quá trời, rõ ràng sáng nay đâu có dậy sớm lắm đâu, sao tự dưng lại buồn ngủ thế nhỉ?"

Vu Thần cười nói: "Là do em đang mang thai đấy."

Anh cúi người bế Lăng Thanh lên: "Nào, anh ôm em ngủ."

Lăng Thanh thở dài một hơi: "Em không muốn ngủ đâu."

"Em có muốn ngủ."

"Tinh thần em vẫn chưa muốn ngủ mà."

"Nhưng cơ thể em muốn ngủ rồi."

"Thế anh nói thử xem, người làm sao lại có thể bị chi phối bởi chính cơ thể của mình chứ?"

"Bởi vì đó là chức năng sinh lý, tựa như con người ai cũng đều muốn sống lâu trăm tuổi, nhưng có bao nhiêu người thực sự sống đến trăm tuổi đây?"

Lăng Thanh dựa vào lồng ngực anh: "Khổ ghê chưa, ôi nhân loại."

"Như vậy đã rất tốt rồi." Vu Thần cười nói.

(Di: 2 cha nội nói chuyện dô tri vcl🙂)

Anh ôm Lăng Thanh vào phòng ngủ, cùng Lăng Thanh nằm xuống, "Vừa đúng lúc, anh cũng muốn ngủ một chút, bọn mình ngủ chung nhé."

"Vậy thì em phải đặt đồng hồ báo thức đã, chiều nay em còn có cảnh quay."

"Sao vẫn còn cảnh quay thế?" Vu Thần hỏi "Chẳng phải hôm nay chưa có cảnh của em sao?"

"Ba ngày nữa em phải ra ngoài tham gia sự kiện rồi, cho nên tạm thời điều chỉnh một chút."

Đặt báo thức xong, hắn nằm xuống: "Ngủ thôi."

Vu Thần ôm hắn, hôn lên trán hắn một cái, "Ừm."

Hai người ôm nhau ngủ ba tiếng, đồng hồ báo thức vừa đổ chuông, Lăng Thanh đã với tay lấy điện thoại, tắt báo thức, chậm rãi ngồi dậy.

Vu Thần cũng đã tỉnh, thấy hắn vẫn mơ mơ màng màng, anh bèn vào nhà tắm lấy khăn giúp hắn lau mặt.

Lăng Thanh lim dim nhìn anh, nghiêng đầu tựa lên vai anh.

Vu Thần bật cười: "Vẫn còn buồn ngủ à?"

Lăng Thanh lắc đầu, mơ màng nói: "Phải đi làm thôi."

Vu Thần hôn má hắn một chút: "Vậy em xuống giường đi."

Lăng Thanh bất đắc dĩ vén chăn xuống giường, xoa xoa mặt, tới bây giờ mới chậm rãi tỉnh táo trở lại.

Vu Thần cùng hắn đi ăn, rồi tới phim trường.

Nhóm đạo diễn cũng vừa cơm nước xong, giờ đang giám sát nhân viên trường quay dựng cảnh.

Lăng Thanh xem phân đoạn mình sắp diễn một chút, lại là diễn chung với La Thừa Hạo.

Quả thực hắn và La Thừa Hạo có không ít các cảnh diễn chung, chỉ tiếc là La Thừa Hạo vẫn còn có thành kiến với hắn.

Tuy nhiên điều đó không quan trọng, hắn cũng chẳng để tâm cho lắm.

Lăng Thanh xem kịch bản một hồi, La Thừa Hạo cũng tới.

Chu Tiểu Xuyên chờ nhân viên bày bối cảnh xong, điều chỉnh máy móc, rồi gọi Lăng Thanh và La Thừa Hạo tới thử ánh sáng và góc quay, cuối cùng mới bắt đầu giải thích cảnh diễn cho họ.

La Thừa Hạo hít một hơi; anh ta cảm thấy lần trước Lăng Thanh cố ý móc mỉa mình, cho nên bây giờ nhất định phải dìm hắn xuống.

Lăng Thanh để ý thấy ánh mắt tối tăm của anh ta vài lần, nhưng hắn lười không muốn quan tâm, kệ anh ta thôi vậy.

Nhìn hắn làm gì? Cứ nhìn mãi cũng vô dụng thôi!

Nếu như có thể mượn ánh mắt giết người, hắn hẳn đã bị Trần Hồng Minh ám sát từ lâu rồi.

Chu Tiểu Xuyên giải thích cảnh quay xong thì bảo hai người họ tự phân tích năm phút rồi mới chuẩn bị quay.

Lăng Thanh đặt kịch bản xuống, bước vào khu vực bấm máy; La Thừa Hạo cũng đi theo.

Nội dung phân cảnh này là Mạc Đường phát hiện điểm đáng ngờ, bèn hào hứng tới tìm anh trai, kết quả lại bị anh dạy dỗ, rằng hắn quá ngây thơ, chỉ biết tự cho mình là đúng.

Mạc Đường thấy mình không hề sai, thế nhưng không tránh khỏi cảm giác buồn bực.

La Thừa Hạo rất nhanh đã bước vào trạng thái chuẩn bị diễn, Lăng Thanh cũng vậy.

Chu Tiểu Xuyên hô: "Action!"

Lăng Thanh gõ cánh cửa trước mặt, ánh mắt tràn đầy niềm kích động và hào hứng.

La Thừa Hạo mở cửa: "Là em à."

"Anh ơi, em phát hiện ra một chuyện."

Tuy vậy, anh trai hắn không hề muốn nghe. La Thừa Hạo quay người đi vào nhà, Lăng Thanh vội vã đi theo, nghiêm túc nói cho anh trai nghe ý kiến của mình.

La Thừa Hạo chỉ thờ ơ nghe, hồi lâu sau mới xoay người, thiếu kiên nhẫn nhìn hắn: "Rồi sao nữa?"

"Chỉ cần chúng ta tìm được người này là có thể chứng minh ba không hề tham ô công quỹ."

"Ờ, thế em đi tìm đi." Anh tay đưa tay, ngụ ý đuổi người.

Lăng Thanh không hiểu: "Sao anh không có vẻ gì là mừng rỡ thế?"

La Thừa Hạo cười lạnh: "Anh mừng rỡ để làm gì?"

Anh nhìn Lăng Thanh, bước tới gần hắn: "Tới giờ phút này mà em vẫn còn đang mơ mộng hão huyền à? Em chưa tỉnh ngủ nữa sao, còn cần bao nhiêu người tới nói sự thật cho em thì em mới chịu chấp nhận thế hả!"

Lăng Thanh cãi: "Đó không phải sự thật..."

"Đó chính là sự thật!" La Thừa Hạo cắt ngang lời hắn. "Sự thật chính là ba chúng ta tham ô công quỹ, mẹ thì ngoại tình trong khi đã kết hôn, chỉ là em không chịu tin thôi! Em cho rằng tất cả những gì em không thể chấp nhận được đều là chuyện không thể có thật!"

"Tỉnh lại đi!" Anh cắn răng nói. "Đáng lẽ em nên tỉnh táo từ lâu rồi, em bây giờ..."

"Cắt." Chu Tiểu Xuyên cắt ngang. "Thừa Hạo, tôi vừa mới bảo cậu rồi mà, ngữ khí khi nói câu này không phải nhấn mạnh, mà là phải thay đổi sao cho nhẹ hơn một chút. Cậu đang mỉa mai, chứ không phải đang tức giận, cảm xúc hiện giờ chưa đúng rồi, làm lại đi."

La Thừa Hạo đang mang tâm thế dạy dỗ Lăng Thanh ngay tại đây, đột nhiên bị Chu Tiểu Xuyên nói như vậy, nhất thời có chút lúng túng, tâm tình càng thêm khó chịu.

Anh cùng Lăng Thanh diễn lại phân đoạn này thêm lần nữa, vất vả lắm mới hoàn thành xong, ấy vậy mà lại gặp vấn đề về biểu cảm ở cảnh tiếp theo.

"Đừng quá hung dữ, chỉ cần nhẹ giọng thôi, hiền hòa thêm một chút. Cậu là anh trai cậu ấy chứ có phải kẻ thù đâu, hiện giờ cậu đang khuyên nhủ cậu ấy, cho nên nhẹ nhàng một chút đi."

La Thừa Hạo không cách nào khác, đành diễn lại lần nữa.

Vu Thần đứng từ xa nhìn lại, cảm thấy anh ta đúng là đồ phiền phức. Nếu là Chu Tiểu Xuyên, anh hẳn không muốn cùng loại diễn viên này hợp tác thêm lần nữa.

Quay tới nửa giờ, phân cảnh này cuối cùng cũng hoàn thành.

Sau đó La Thừa Hạo không có cảnh quay, lại vừa lúc anh đang cảm thấy xấu hổ, bèn rời khỏi trường quay trước.

Dương Văn Văn đi tới, cùng Lăng Thanh diễn thoại đôi câu, sắp tới sẽ là hai cảnh quay của cô và Lăng Thanh.

Ở cảnh đầu tiên, việc quay phim diễn ra rất thuận lợi, thế nhưng tới cảnh thứ hai, khi Dương Văn Văn nhón chân muốn hôn Lăng Thanh, Lăng Thanh nháy mắt bỗng nhớ tới Vu Thần vẫn đang ngồi chình ình bên kia mà xem hắn diễn, bất giác lùi lại một bước.

Dương Văn Văn:???

Chu Tiểu Xuyên:???

Chu Tiểu Xuyên khó hiểu nói: "Tiểu Thanh, cậu lùi lại làm gì đấy?"

Lăng Thanh:... Chẳng phải là vì chính cung đang ngồi bên cạnh bổn tọa đó sao?

Hắn nhìn về phía Vu Thần; Vu Thần không mảy may có ý định rời đi, khoanh tay nhìn qua phía bọn họ.

Những lúc Vu Thần không có mặt, Lăng Thanh có thể chấp nhận quay mấy cảnh thân mật như thế này, sau này cho dù Vu Thần có xem được đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể nếm mùi dấm mà thôi, cũng sẽ không giận dỗi hắn.

Thế nhưng giờ đây Vu Thần đang trực tiếp nhìn, Lăng Thanh luôn có cảm giác anh chẳng còn nếm mùi dấm nữa, mà là đang ôm nguyên bình dấm uống ầm ầm rồi; dễ có khi cạn hết một bình anh còn chưa thấy đủ, khả năng cao là lại chiến thêm bình nữa.

Lăng Thanh suy nghĩ: "Có thể thay đổi một chút được không ạ?"

Chu Tiểu Xuyên: "Cậu nói thử ý của cậu xem."

Lăng Thanh ăn ngay nói thật: "Mấy ngày nay em và Văn Văn khá thân thiết, Văn Văn lại giống như em gái của em vậy, để em gái hôn mình, việc này em thấy không ổn lắm!"

Dương Văn Văn tin là thật, còn có chút tiếc nuối, thẹn thùng cúi đầu.

Lăng Thanh tiếp tục đầy bụng chính nghĩa: "Hơn nữa, Văn Văn vẫn còn chưa tốt nghiệp đại học, mà em thì đã là đàn anh lớn tuổi rồi, em sao có thể không biết xấu hổ mà khiến con nhà người ta phải thiệt thòi cơ chứ."

Chu Tiểu Xuyên:... Đàn anh lớn tuổi? Rồi là lớn dữ chưa???

Biên kịch Ngô:!!! Nhìn xem giác ngộ của nam chính nhà tui này! Cao vãi chưởng!

Chu Tiểu Xuyên còn chưa kịp lên tiếng, biên kịch Ngô đã đồng ý trước: "Có thể, thay đổi một chút đi."

Cô nhìn Lăng Thanh, thầm nghĩ đúng là nhìn không ra mà, Lăng Thanh tuổi còn trẻ mà tư tưởng giác ngộ đã cao tới vậy, không hề có suy nghĩ chiếm tiện nghi của diễn viên nữ một chút nào.

Trước đây cô từng gặp không ít diễn viên nam, thấy con gái nhà người ta xinh đẹp là lại hỏi cô có thể thêm nhiều cảnh hôn hơn không, hoặc là mỗi lần diễn cảnh thân mật lại cố ý NG.

Biên kịch Ngô là phụ nữ, bản năng của cô là thiên vị phái nữ, cho nên cô không hề có thiện cảm đối với loại diễn viên này, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc hợp tác với họ thêm lần nữa.

Đây là lần đầu tiên cô gặp được một diễn viên nam với suy nghĩ chỉ cần đối phương hôn lên mặt hắn thôi cũng là đã "sàm sỡ" người ta rồi, bởi vậy mới từ chối.

Biên kịch Ngô không khỏi muốn đối tốt với hắn thêm một chút.

Cô bước tới, hướng dẫn Dương Văn Văn và Lăng Thanh: "Hai em làm như thế này nhé, Văn Văn vẫn tỏ vẻ như muốn hôn cậu ấy, còn Lăng Thanh, cậu không biết em ấy định làm gì, trong lúc vô tình quay sang định nói chuyện, cậu mới phát hiện ra em ấy muốn hôn cậu, cho nên cậu ngẩn cả người."

"Văn Văn cũng sửng sốt một chút, sau đó ghé sát vào cậu ấy, nhưng đừng chạm hẳn, mà là tới lúc sắp chạm môi rồi thì nghịch ngợm hôn không khí một chút, sau đó nghiêng đầu."

"Lăng Thanh khi thấy cử chỉ này của em ấy thì chỉ cần cười với em ấy một cái là được, nhớ ngọt ngào một chút, thêm xíu ngại ngùng nữa, hai em hiểu chưa?"

Lăng Thanh và Dương Văn Văn gật đầu.

Biên kịch Ngô bấy giờ mới về chỗ ngồi.

Chu Tiểu Xuyên hô: "3 2 1, action."

Dương Văn Văn lại lần nữa cùng hắn diễn thoại, hai người đang nói chuyện, chợt Dương Văn Văn kiễng chân, dựa theo hướng dẫn khi trước của biên kịch Ngô, vào lúc hai người sắp chạm nhau, cô ám muội hôn không khí một cái, khẽ mỉm cười, toát ra dáng vẻ đắc ý và kiêu kỳ của thiếu nữ.

Lăng Thanh nhìn cô, chậm rãi nở nụ cười ngây ngô, trong mắt lộ ra ngọt ngào.

Đoạn này hai người đều thể hiện rất tốt, mười phần đem tới cảm giác thanh x**n t*nh đầu giữa thiếu nam thiếu nữ.

Biên kịch Ngô và Chu Tiểu Xuyên đều cực kỳ hài lòng, cười híp cả mắt bảo hai người nghỉ ngơi đi.

Lăng Thanh thở phào nhẹ nhõm, về khu vực nghỉ ngơi của mình, hướng Vu Thần nói: "Đi nào, hôm nay em quay xong rồi, mình về thôi."

Vu Thần "Ừ" một tiếng, đứng lên.

Lúc Dương Văn Văn tới, thấy trợ lý của hắn vậy mà đã thu dọn đồ đạc rồi, cô nói "Anh Lăng, anh phải về rồi sao?"

"Ừm." Lăng Thanh đáp. "Sao thế em?"

"À, em đang định qua cùng anh diễn tập phân cảnh ngày mai, nhưng mà nếu anh muốn nghỉ ngơi thì anh đi nghỉ trước đi nha, ngày mai bọn mình tập sau cũng được."

"Được, em cũng nghỉ ngơi sớm đi."

"Dạ, tạm biệt anh Lăng."

"Tạm biệt."

Nói xong, Lăng Thanh cùng Vu Thần đi về phía trước. Dương Văn Văn nhìn theo, đầu đầy dấu chấm hỏi: Đây là ai thế? Trợ lý khác của anh Lăng sao?

Cô không biết, cũng không định tự ý đoán già đoán non, bèn thu dọn đồ đạc của mình rồi trở về khách sạn.

"Hôm nay có phải em diễn rất đỉnh không?" vừa vào cửa, Lăng Thanh đã ấn Vu Thần lên tường, "Hử?"

Vu Thần nhìn hắn "Miễn cưỡng ổn."

"Lại còn miễn với chả cưỡng." Lăng Thanh ghét bỏ nói "Khi nãy em mà để Dương Văn Văn hôn thì giờ biển dấm của anh sôi trào rồi chứ gì?"

Vu Thần vươn tay ôm eo hắn: "Vậy chờ biển dấm của anh chua bốc hơi lên rồi, anh cho em biển dục sôi trào nhé."

- -----------------------------------------------------
 
Back
Top Bottom