Ngôn Tình Anh Chỉ Muốn Em

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Anh Chỉ Muốn Em
Chương 80: Sợ không


Edit: Sani

Giữa tháng mười một, có một video quay trên đường phố rất nổi trên mạng.

Không biết video được quay ở đâu, một cô gái mặc đồ trắng ngồi trên ghế đá, trời đã chạng vạng tối, bóng cây loang lổ bị cắt, có ánh đèn vàng chiếu vào ngươi cô.

Cô im lặng kéo đàn violon, bàn tay linh họat kéo bài > nổi tiếng.

Mọi người ồn ào vây xung quanh cô, nhưng họ dường như ngăn cách với cô bởi hai thế giới. Trong thế giới của cô, trời ấm áp, mây trôi lững lờ, gió thổi nhẹ.

Video chỉ khoảng nửa phút, chất lượng video phía sau không rõ ràng.

Hoặc cũng có thể vì tông màu mơ hồ mà cả khung hình được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo đẹp đẽ.

Ban đầu người đăng video chỉ đăng lên weibo, với tiêu đề “Cho mọi người xem đàn chị tiên nữ của tôi!”, sau đó không biết tại sao lại bị những trang nổi tiếng đăng lại, chẳng bao lâu sau nó lan rộng trên các ứng dụng lớn lớn.

[ A a a a, trời đất ơi! Có Weibo của cô gái này không? Tôi muốn theo dõi! ]

[ Khí chất của cô ấy rất tuyệt! Nói thế nào nhỉ, cảm giác mềm mại như tiên nữ vậy. Quả nhiên âm nhạc gội rửa linh hồn. ]

[ Quỳ xin tên nhạc!!! ]

[ Lầu trên à, là bài >, bạn nên có được! Bài này rất khó, sinh viên đại học hệ violon xác nhận chị này có tài, ngón cái. ]

[ Tôi nhớ bài > làm nên tên tuổi của Diane đúng không? ]

[ Đúng vậy, thế nhưng tôi cảm thấy cô ấy kéo hay hơn Diane, ha ha. ]

[ Chủ yếu là do Diane theo phong cách sang chảnh, không phù hợp với phong cách này. Video này cũng không thấy rõ mặt cô gái kia, ngộ nhỡ khuôn mặt xấu xí thì sao, ha ha. ]

[ Sao tôi thấy cô gái này có hơi quen mắt… ]



Video gốc cũng khiến nhiệt độ Weibo của người đăng video tăng lên chóng mặt. Chỉ trong vài ngắn ngủi, Weibo @ Nai con Quan Hiểu Lộ đã có gần hai nghìn người theo dõi.

Mỗi ngày sẽ có hàng trăm bình luận hỏi cô gái trong video là ai, Quan Hiểu Lộ cũng chọn vài bình luận để đáp lại.

[ Người trong video là đàn chị của tôi, tôi không có Weibo của chị ấy, nếu có cơ hội tôi sẽ hỏi giúp mọi người! ]

[ Đàn chị của tôi rất xinh đẹp! Đẹp hơn trong video một nghìn tám trăm lần! Là điện thoại của tôi quay không rõ, mọi người đừng nghe mấy lời linh tinh trên mạng. ]

[ Không phải là đàn chị đại học, đây là đàn chị cấp ba của tôi, thế nhưng chị ấy đã tốt nghiệp từ lâu rồi, cười tủm tỉm. ]

[ Ở Thanh Thành! Chúng tôi học cùng một giáo viên dạy violon ở Cung Thiếu Niên. ]

Mãi đến một ngày, xuất hiện một bình luận.

[ Bạn ơi, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, đàn chị của bạn là Hạ Sấu sao? Tôi cảm thấy giống giống. ]

Bình luận vừa xuất hiện, đã có rất nhiều lượt like và phản hồi lại, đưa bình luận lên top.

[ Hạ Sấu? Người dính tin đồn với Sở Kỳ và Hoắc Cận Hành trước đó sao? ]

[ Không thể nào là cô ta! Cô ta biết kéo violon? Nếu cô ta thật sự có thể kéo đến trình độ đó, vậy Diane tính là gì! ( Không có ý nói Diane không tốt, mà là cảm thấy cô gái này kéo hay hơn! Fan Diane đừng mắng tôi) ]

[ Đừng dọa tôi chứ! Nếu thật sự là cô ấy, tôi thấy vỡ mộng. ]

[ @ Nai con Quan Hiểu Lộ bác bỏ đi ạ, cô ấy không phải Hạ Sấu đúng không, khóc. ]

Khi khu bình luận sôi nổi, cuối cùng Quan Hiểu Lộ cũng đáp lại, chỉ có bốn chữ.

@ Nai con Quan Hiểu Lộ: [Sai! Là Hạ Thụ! ]

Khu bình luận hỗn loạn.

@ Nai con Quan Hiểu Lộ:

[ Đầu tiên, đàn chị tôi là Hạ Thụ! Không phải Hạ Sấu! Tiếp theo, xin mọi người đừng nghe những lời đồn bậy bạ! Đàn chị tôi tốt lắm, có cả nhan sắc, tính cách cũng rất tốt. Còn có đàn anh Hoắc Cận Hành, anh ấy cũng rất rất tốt! ]

[ Tình cảm của hai người họ cũng siêu ngọt! Không giống những lời đồn ác ý như trên mạng. Tôi đã được chứng kiến tận mắt, vậy nên mọi người đừng nghe những lời bịa đặt. ]

Không ít người vẫn ôm thái độ không thể tin được.

Trưa hôm sau, Quan Hiểu Lộ lặng lẽ đăng một bức ảnh lên Weibo.

Bức ảnh được chụp trên nền tường trắng, hai người trong khung hình mặc đồng phục xanh trắng, họ dựa vào nhau rất gần, còn nắm tay nhau.

Cô gái cười vui vẻ với ống kính, còn chàng trai lại nhìn cô gái, ánh mắt không giấu được dịu dàng và tình yêu.

Khoảnh khắc nhìn rõ hai người trong bức ảnh, khu bình luận bùng nổ!

[ Hạ Sấu, Hoắc Cận Hành??? ]

[ Tôi chết mất… ]

[ A a a, là thật! Nhìn dáng người và kiểu tóc cô ấy giống y đúc trong video! Còn có đây là lần đầu tiên tôi thấy một bức ảnh rõ nét của Hoắc Cận Hành, nhìn bức ảnh này tôi thấy hai người rất xứng đôi! ]

[ Có ai nhận ra dây chuyền của họ không? Hình như là đồ đôi. ]

@ Nai con Quan Hiểu Lộ: [ Tôi đã nói tình cảm của hai người họ rất tốt mà mọi người còn không tin, kiêu ngạo. ]

Bởi vì video trước đó rất hot, nên bức ảnh nhanh chóng được nhiều tài khoản V đăng lại với iêu đề rất bắt mắt.

[ Chuyện động trời! Thân phận thật sự của cô gái trong video kéo violon… ]

Sau gần ba tháng # Hạ Thụ Hoắc Cận Hành# lại lên hotsearch Weibo, xếp hạng 12 theo thời gian thực.

Khi Thẩm Hoài Xuyên thấy hotsearch, anh ấy đang ăn cơm với Tần Xu tại một nhà hàng đồ Tây.

Anh ấy hơi ngạc nhiên khi thấy nội dung, ánh mắt có vẻ hưng phấn.

“Sao vậy?” Tần Xu thấy Thẩm Hoài Xuyên nhìn chằm chằm điện thoại không nói gì, cô ấy hỏi.

Anh ấy đưa điện thoại cho Tần Xu.

Tần Xu cũng ngạc nhiên: “Chuyện này…”

“Xem ra dạo này hai người họ ở Thanh Thành, cuộc sống cũng rất ổn.” Thẩm Hoài Xuyên lắc đầu: “Sinh hoạt bình thường cũng có thể lên hotsearch được, đúng là không có ai. ]



Cho dù trên mạng có ồn ào như thế nào thì cuộc sống của họ vẫn rất yên bình.

Hôm nay là ngày 16 tháng 11, Hoắc Cận Hành được Vệ Đông gọi tới làm trợ giảng. Chạng vạng lớp học kết thúc, anh về nhà với tốc độ nhanh nhất.

Anh mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh giật mình.

Trong nhà rất bừa bộn, không bật đèn, rất nhiều đồ và quần áo bày lung tung trên sô pha, thập chí ghế trong nhà ăn cũng bị kéo ra vứt ở phòng khách.

“Hạ Thụ!” Anh giật mình, không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng lên tầng tìm cô.

“Hạ Thụ! Hạ Thụ!”

Hoắc Cận Hành mở cửa mấy phòng nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.

Hoắc Cận Hành nhíu mày, anh lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.

Một ánh sáng bỗng xuất hiện ở cuối hàng lang.

“Happy birthday to you,

Happy birthday to you~

Happy birthday to A Hành ~

Happy birthday to you!”

Hạ Thụ cầm bánh kem và nến, cô đi từ cuối hàng lang lên, chậm rãi đi đến gần anh.

Hoắc Cận Hành ngây ngốc, anh vội vàng đi lên, hành lang không bật đèn.

Sẩm tối, hành lang dài trong biệt thự chỉ có ánh mặt trời hắt vào từ phía Tây.

Ngọn nến trên bánh kêm cũng có màu da cam, chiếu sáng mặt Hạ Thụ.

Mặt cô trắng nõn mềm mại, cả người chìm đắm trong ánh đèn ấm áp, cười rất ngọt ngào, giống như là ảo ảnh do ánh sáng tạo ra.

Nhịp tim của Hoắc Cận Hành vốn nhanh, khi nhìn thấy cô thì chậm lại, nhưng sau đó lại đập rất nhanh. Anh nhìn cô không chớp mắt.

“A Hành.” Cô đứng cách anh hai bước chân: “Sinh nhật vui vẻ.”

Ngực Hoắc Cận Hành phập phồng, anh hít sâu một hơi, nhận lấy bánh kem rồi để sang bên cạnh.

Cô thuận thế ôm lấy eo anh, tựa cằm vào ngực anh, mong chờ nhìn anh.

“Em…” Trong bóng tối, con ngươi của anh càng sâu hơn, anh rũ mắt nhìn cô, thấp giọng nói: “Dưới tầng, là em cố ý làm?”

“Vâng!” Cô gật đầu, nháy mắt: “Thế nào, anh có bị dọa không? Sau đó nhìn thấy em thì rất vui mừng, đúng không? A Hành, anh thích không? Hôm nay là sinh nhật anh, sinh nhật vui vẻ!”

Hoắc Cận Hành không nói lời nào.

Anh mím môi nhìn chằm chằm cô, con ngươi híp lại, anh bỗng đưa tay vỗ vào mông cô.

“Á!” Hạ Thụ buông anh ra, tay xoa mông, ai oán lui về sau: “Anh làm gì vậy?”

“Em nói xem.” Khóe môi anh nhếch lên, duỗi tay kéo cô vào lòng, trách cứ: “Làm anh sợ.”

Hạ Thụ cũng biết là vì như vậy, cong môi cười nịnh nọt với anh: “Em cố ý muốn cho anh một bất ngờ, bất ngờ trước sau đó vui vẻ! Anh nói cho em biết đi, anh có bất ngờ không, có sợ hãi không? Có thích không?”

Hoắc Cận Hành bật cười, làm bộ vung tay lên.

Hạ Thụ nhanh chóng che mông lại.

Tay anh vỗ lên trán cô, rất nhẹ, cô vẫn không kịp phòng thủ.

Cô đỡ trán, trừng mắt nhìn anh.

Hoắc Cận Hành cười, một lát sau, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ôm má cô, khẽ hôn lên trán.

Hạ Thụ cười ngượng ngùng.

Sau khi hoàng hôn ngoài cửa sổ bị màn đem bao phủ, Hạ Thụ và Hoắc Cận Hành chuyển đến phòng Hoắc Cận Hành.

Phòng của anh đã được Hạ Thụ trang trí, trần nhà có rất nhiều bóng bay màu xanh và màu trắng. Sau khi anh thổi nến, ước nguyện xong, Hạ Thụ lấy quà sinh nhật đã chuẩn bị cho anh ra. Cô chuẩn bị rất nhiều, hai mươi tư phần.

“Sao nhiều vậy em?”

Hoắc Cận Hành kinh ngạc khi nhìn thấy hai chiếc xe đẩy đầy hộp lớn hộp nhỏ.

“Vâng.” Hạ Thụ rất mong chờ, cô mở một hộp quà ra. Hoắc Cận Hành nhìn thấy thứ trong đó và tấm thiệp.

Một cái núm v* cao su.

To: Hoắc Cận Hành một tuổi.

Xin chào bé cưng Hoắc Cận Hành, chúng mừng bé hôm nay đầy một tuổi. Quà một tuổi của bé là một chiếc núm v* cao su, hy vọng sau này bé sẽ vui vẻ, lớn lên khỏe mạnh! (*^▽^*)

[ Cây nhỏ ]

Hoắc Cận Hành bật cười.

Cô chuẩn bị quà sinh nhật từng năm cho anh, mỗi một tuổi tương đương với một món quà. Từ một tuổi đến hai mươi tư tuổi, tổng cổng hai mươi tư phần quà.

Quà hai tuổi là một đôi găng tay len.

Qùa sáu tuổi là một chiếc xe đồ chơi.

Quà mười tuổi là bút máy.

Quà mười hai tuổi…



Hoắc Cận Hành mở từng hộp quà, anh cũng đọc kỹ tấm thiệp bên trong. Đầu ngón tay lướt qua nét chữ xinh đẹp của cô.

“Nhưng trước kia em cũng đều tặng quà cho anh mà?” Đâu cần phải bổ sung nhiều như vậy?

Anh còn nhớ mỗi lễ Giáng Sinh, cho dù toàn bộ thế giới có quên, nhưng cô sẽ chuẩn bị tỉ mỉ một món quà cho anh.

Quà được gói bằng giấy gói quà xinh đẹp và nơ con bướm, cho anh biết, trên đời này vẫn có một người thiên vị anh.

“Đó không giống.” Hạ Thụ nói.

“Sao lại không giống?”

Mắt cô lấp lánh, Hạ Thụ cười trong veo: “Những món quà đó là cho Tống Hành.”

“…”

“Còn những thứ này mới là cho Hoắc Cận Hành.”

Giống như… Cô không biết một tuổi Hoắc Cận Hành dùng núm v* cao su hiệu gì.

Khi anh hai tuổi có đeo găng tay không.

Thế nhưng sáu tuổi, Tống Hành không có xe đồ chơi, Tống Hành mười tuổi, cây bút máy đầu tiên lại bị Mã Tuấn bẻ gãy, mười hai tuổi anh không có máy tính xách tay.

Hai mươi tuổi… Không có cô ở bên.

Cô muốn làm bạn với từng giây, từng phút, từng giờ trong cuộc sống của anh, cảm thụ nó, ghi nhớ những gì anh có, bổ sung những thứ còn thiếu.

A Hành, sinh nhật vui vẻ.

Chúc anh mãi mãi hạnh phúc.

Đây là lần đầu tiên Hoắc Cận Hành đón sinh nhật chân chính bên Hạ Thụ. Nó sẽ không phải là duy nhất, tương lai sẽ còn nhiều ngày như vậy nữa.

Nhưng Hoắc Cận Hành sẽ mãi mãi nhớ rõ ngày hôm nay.

Trong căn phòng nhỏ ấm áp, ngọn đèn trên trần nhà lóe sáng. Trong con ngươi của người con gái anh yêu sáng ngời và có hình bóng anh.

Anh hai mươi lăm tuổi.

Hoắc Cận Hành nói: “Hạ Thụ, cảm ơn em.”

Hạ Thụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn em cái gì?”

Cảm ơn vì điều gì?

– Cảm ơn sự tồn tại của em, xuất hiện trong cuộc đời anh.

– Cảm ơn em chói mắt để cho anh ánh hào quang và ấm áp.

– Cảm ơn em vì tốt như vậy. Mà em tốt như vậy lại yêu anh.

May mắn thay, có hàng ngàn tia sáng trên thế giới này, ông trời yêu thích góc tối của anh, để cho anh bắt được một tia sáng nhất.



Để cho có không khí sinh nhật, Hạ Thụ còn chuẩn bị rượu trái cây, nhưng Hoắc Cận Hành không được phép uống.

Khi toàn bộ mọi thứ đang chìm vào giấc ngủ, Hạ Thụ hơi say, cô nằm lên đùi Hoắc Cận Hành, không biết tại sao lại nói về chuyện năm đó.

Ánh mắt Hạ Thụ rất sáng: “… Anh biết không, bài > vốn là dự thi chính thử của em, đàn chị, giáo viên của em đều nói em thể hiện rất tốt, chắc chắn sẽ đọat giải! Rất đáng tiếc, năm đó không tham gia, sau này cũng không có cơ hội.”

“Thật ra sau khi nhà em xảy ra chuyện, ba vẫn muốn cho em tiếp tục học violon, nhưng anh biết mà, học violon rất tốn kém. Lúc đó nhà em rất khó khăn, căn bản không chi trả được.”

“Nếu em tiếp tục học volon, ba sẽ phải đi làm những công việc rất nguy hiểm. Em còn cãi nhau với ba vì chuyện này, sau đó tự đập vỡ đàn của mình, khiến ông ấy không thể ép buộc em được.”

“Không phải em rất quyết đoán sao?”

Hoắc Cận Hành lẳng lặng nghe, rũ mắt nhìn cô, hai tay khẽ vỗ về khuôn mặt của cô.

Giọng cô rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến anh rất đau lòng, anh đáp: “Ừ.”

Hạ Thụ cười rộ lên, cô ôm lấy eo anh, nói: “Sau đó em nhìn thấy tên anh trên danh sách trúng tuyển đại học A. Em đã nghĩ… Anh lợi hại như vậy, mà em thì, vậy nên…”

Anh khựng lại, giọng rất khẽ: “Vậy nên, em quyết định không cần anh, không liên lạc với anh, vứt bỏ anh như vậy?”

“Cũng không phải.” Câu “Không cần anh” khiến Hạ Thụ đau nhói, cô ôm chặt anh hơn.

Cô nói: “Ban đầu là em không muốn ảnh hưởng đến anh. Sau đó… Là không dám. Dù sao…”

Dù sao là cô thất hứa trước. Huống chi lúc đó, cô đã thua anh rất nhiều.

Hoắc Cận Hành hiểu.

Anh có vô vàn cảm xúc, nhưng lại không nói gì, cúi đầu hôn lên môi cô.

“Sau này không được vứt bỏ anh.”

Hạ Thụ cong môi: “Vâng!”

Hoắc Cận Hành kéo cô vào lòng, anh nhìn vào mắt cô.

Hạ Thụ thấy anh muốn nói chuyện gì đó, cô hơi mờ mịt.

“Hạ Thụ.” Anh nói: “Thật ra hôm nay anh cũng có quà cho em.”

Hạ Thụ ngạc nhiên: “Anh… Tặng quà cho em? Sinh nhật anh mà lại muốn tặng em quà?”

“Đúng.” Khuôn mặt tuấn tú của anh chứa ý cười dịu dàng: “Không phải nói sinh nhật vui vẻ sao? Tặng em quà, anh sẽ vui vẻ.”

Mười ngón tay đan chặt vào nhau, anh dẫn cô đến phòng để đồ bên cạnh.

Hình như trong phòng vẫn còn đồ đạc.

Khi Hạ Thụ thấy cây đàn violon được làm bằng gỗ đàn hương đỏ kia, hô hấp Hạ Thụ như ngừng lại, cô quay đầu nhìn anh: “Đây là…”

“Giống không?” Hoắc Cận Hành cười hỏi.

Anh nhớ rõ đàn violon của cô.

Nhớ đàn của cô được làm bằng gỗ đàn hương đỏ, nhớ mọi thứ cô thích, càng nhớ dáng vẻ cô khi cầm đàn violon.

Anh lấy một cây cung ở bên cạnh đưa cho cô.

Cây cung có mùi hương thoang thoảng, phía cuối có khắc hình một chiếc cây nhỏ.

Hạ Thụ bỗng bật khóc.

“Anh đến cửa hàng violon cũ đó.” Hoắc Cận Hành ôm cô từ phía sau, bờ môi anh lướt qua vành tai cô: “Em tin không, ông chủ cửa hàng đó vẫn nhớ anh.”

Mắt Hạ Thụ đỏ bừng, nhỏ giọng nói: “Anh tốt như vậy…”

Anh tốt như vậy, những người gặp anh sẽ không bao giờ quên được.

Hoắc Cận Hành cười: “Hạ Thụ, kéo cho anh nghe một bài đi.”



Trong căn phòng màu hồng phấn, ánh sao bên ngoài phòng lấp lánh, đêm nay là một đêm ấm áp.

Cô ngồi trong màn đêm, dưới những ngôi sao, cây cung nhẹ nhàng lướt trên dây đàn.

Ca khúc có làn điệu nhẹ nhàng, êm dịu.

Hoắc Cận Hành yên lặng lắng nghe, nghe hơn nửa mới hốt hoảng nhớ ra, cô đã từng kéo khúc nhạc này.

Đó là lúc cấp hai, các trường học tổ chức diễn thuyết thơ cơ, cô là một trong những người diễn tấu của dàn nhạc Tây Dương. Khi đó anh ở dưới sân khấu, toàn bộ quá trình mắt anh đều dính chặt vào người cô. Cô mặc áo sơ mi trắng và váy caro, ngọn đèn trên trần hắt vào người cô.

Anh còn nhớ bài thơ trường bọn họ trình bày là bài > của Thư Đình.



Nếu như em yêu anh

Sẽ không giống như hoa lăng tiêu leo bám

Mượn những cành cao của anh để thể hiện bản thân

Nếu như em yêu anh

Sẽ không noi theo con chim si tình kia

Vì một bóng cây xanh mà hót mãi bài hát đơn điệu



Chúng ta sẻ chia những ngày mưa nắng

Gió tuyết

Hay sấm sét.

Chúng ta cùng chung nhau sương khói,

Mây mù,

Lẫn cầu vồng.

Dường như mãi mãi li biệt

Mà lại vĩnh viễn gắn kết



Dưới ánh đèn.

Cây cung trong tay Hạ Thụ bỗng rơi xuống đất.

Hai tay Hoắc Cận Hành ôm má cô, anh cúi người hôn sâu.

Nụ hôn mãnh liệt, nóng bỏng hơn bất cứ nụ hôn nào anh từng giành cho cô.

Trong hơi thở của anh có phảng phất mùi rượu trái cây, đôi môi rõ ràng mát lạnh mềm mại, nhưng lại giống như bão tố, từng tấc từng tấc cướp lấy, đoạt lấy, chinh phục cô.

Hạ Thụ ngửi thấy mùi thơm mát đặc trưng trên cơ thể anh, cảm thấy cơ thể anh rất nóng, đại não thiếu dưỡng khí, ý thức của cô mông lung, chỉ có thể ôm chặt anh.

Một lúc lâu sau anh buông sau, hô hấp nặng nề, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cô: “Hạ Thụ, anh yêu em.”

Hạ Thụ nhìn thẳng vào mắt anh: “Em cũng vậy.”

Rất yêu, rất yêu.

Con ngươi của cô đen như mực, bên trong chỉ có một mình cô: “Hết kỳ nghỉ lễ rồi đúng không?”

“Vâng…” Hai gò má cô đỏ bừng, nắm chặt góc áo của mình.

Cổ tay cô quấn một chiếc nơ con bướm màu hồng phấn. Cô tặng anh hai mươi tư món quà sinh sinh, anh lại không phát hiện ra, món quà thứ hai mươi lăm cô vẫn chưa đưa cho anh.

Cô giơ tay lên trước mặt anh, tay cầm một chiếc hộp nhỏ, chiếc nơ trong tay đung đưa.

Hoắc Cận Hành khàn giọng hỏi: “Em nghĩ kỹ rồi?”

“Vâng.”

“Sợ không?”

“Có hơi…”

Nụ hôn lại rơi xuống, dịu dàng như mưa xuân. Anh dịu dàng hôn lên môi cô, cuối cùng giọng anh vang bên tai cô như ảo giác: “Không sợ, anh ở đây…”



Toàn bộ cảm quan đều bị phóng đại.

Tiếng gió bên ngoài ngừng lại, ánh trăng cũng trốn vào trong những đám mây chìm vào giấc ngủ.
 
Anh Chỉ Muốn Em
Chương 81: Chìm đắm


Sáng sớm bầu trời xanh sẫm, vẫn còn lác đác vài ngôi sao, Hoắc Cận Hành tỉnh lại.

Người trong lòng anh vẫn đang chìm vào giấc ngủ.

Hạ Thụ cuộn tròn thành một quả bóng, đầu tóc hơi rối, hai tay khoanh trước ngực, dường như cảm thấy không an toàn, cô ôm chặt một phần cánh tay của anh trong ngực.

Ánh sáng trong phòng mờ mờ ảo ảo, toàn bộ tầm nhìn như bị bao phủ bởi một tầng sương trắng. Sau chuyện đó, hai gò má cô vẫn ửng hồng vì ân ái, nơi khóe mắt còn đọng lại những giọt nước mắt chưa kịp lau, trông rất đáng thương.

Hoắc Cận Hành yên lặng nhìn cô hồi lâu, vươn đầu ngón tay vuốt v e nước mắt của cô.

Đầu ngón tay anh chạm làn da vào rất mịn màng và mềm mại.

Giống như có một dòng điện chạy từ đầu ngón tay đến tận đáy lòng, trái tim Hoắc Cận Hành như bị bao trùm bởi một tầng chua xót, lại mềm mại vô cùng, nhưng lại không phân biệt được là như thế nào.

Giống như mơ vậy.

Bây giờ cô là của anh.

Họ… thuộc về nhau.

Sự việc tưởng chừng như chỉ có trong giấc mơ hồi còn niên thiếu, cảnh tượng khó tin nhất mà ngay cả tưởng tượng cũng cảm thấy xa hoa. Tất cả đều được hiện lên ngay thời điểm hiện tại.

Thì ra đây là cảm giác yêu một người đồng thời được người đó mình yêu hết lòng.

Anh yêu cô rất nhiều…

Anh muốn hôn cô, anh muốn ôm cô, anh muốn ôm cô đến nghẹn thở, anh muốn nắm tay cô không bao giờ buông ra, anh muốn khắc tên cô vào da thịt anh, muốn khảm cô vào tận máu.

Đi cùng nhau, già đi cùng nhau, chết cùng nhau.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới, chậm rãi lướt qua gò má, sống mũi, môi, cuối cùng dừng lại trên vết giữa quai hàm và cổ.

Dường như cảm thấy ngứa ngáy, Hạ Thụ cau mày lẩm bẩm hai lần.

Hoắc Cận Hành mỉm cười.

Cánh tay anh ôm lấy cô, ánh mắt cụp xuống, môi mỏng hôn lên lông mày và trán cô.

“Hạ Thụ.” Trong bóng tối, giọng nói dịu dàng tản ra, “Xin lỗi em và cảm ơn em.”

Xin lỗi vì đã khiến em cảm thấy bị xúc phạm, cảm ơn em vì đã ở bên.

“Anh sẽ trả lại cho em, được không?”

Cô đã cho anh thứ tốt nhất trên đời. Anh không có gì để trả ơn, anh chỉ muốn trả ơn bằng cách cho cô tất cả những gì anh có.

Khi Hạ Thụ tỉnh lại, mặt trời bên ngoài đã ló dạng.

Một ngày đẹp trời khác. Ánh nắng chói chang, gió hiu hiu, khiến toàn thân cô ấm áp, thoải mái.

Từ từ mở mắt ra, đập vào mắt cô là một khuôn mặt nghiêm nghị và sạch sẽ. Không biết Hoắc Cận Hành tỉnh lại từ lúc nào, anh ngồi ở bên cạnh, yên lặng nhìn cô. Trong mắt anh như chứa sương mù, đôi mắt đen của người đàn ông ôn hòa tĩnh lặng, phản chiếu bóng dáng của cô.

Thấy cô tỉnh lại, khóe môi anh cong lên một nụ cười, dùng đầu ngón tay vuốt v e mái tóc hỗn loạn của cô: “Tỉnh rồi sao.”

Nghĩ đến tối hôm qua… Hai má Hạ Thụ nóng bừng, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt anh, cố gắng trốn tránh ánh mắt của anh: “Vâng…”

Anh cười, đặt tay lên gáy cô, hôn nhẹ lên trán cô, hỏi: “Ngủ ngon không?”

“Rất… Rất ngon.” Giọng cô khàn khàn, sau khi nói xong cô còn ho khụ khụ hai tiếng.

Trên bàn cạnh giường ngủ là nước ấm đã chuẩn bị từ tối qua. Hoắc Cận Hành đứng dậy rót một ly, kéo cô vào lòng, đưa lên môi đút cho cô.

Hạ Thụ không để cho anh đút, hai tay chủ động bưng ly nước, nuốt xuống từng ngụm nhỏ, cố gắng âm thầm giảm bớt xấu hổ.

Sau khi uống xong, Hoắc Cận Hành cầm ly nước đặt sang một bên. Hàng mi cụp xuống, giọng điệu mềm mại cũng lộ ra một chút áy náy: “Còn đau không?”

“…”

Hai má Hạ Thụ đỏ bừng.

Cô gái nằm gọn trong lòng anh, cuộn thành một khối nhỏ mềm mại, cách mấy lớp quần áo, anh có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trên người cô đang từ từ tăng lên.

Vỏ chăn màu hồng, gò má hồng hồng của cô có khi còn hồng hơn so với màu chăn, cô cắn khóe môi không chịu trả lời.

“Hạ Thụ?”

Anh lặng lẽ dùng đầu ngón tay chạm vào môi cô, ngăn không cho cô cắn.

Hôm qua, chỗ đó đã bị cắn qua.

Hạ Thụ vô cùng xấu hổ, không trả lời, chỉ giơ tay đánh anh một cái.

Hoắc Cận Hành cười nhạt.

Bộ đồ ngủ trên người anh cài khuy không chặt, bị cô vỗ nhẹ, đường viền cổ áo tuột ra, trên vai trái hiện ra một hàng dấu răng nhỏ màu đỏ sẫm.

Đôi mắt của Hạ Thụ đột nhiên lóe lên.

Hoắc Cận Hành để ý thấy, nhìn theo ánh mắt của cô, anh cúi đầu xuống.

Cô mím môi, đầu ngón tay thăm dò vươn ra nhấn nhẹ lên vết thương, vẻ mặt vốn dĩ đang xấu hổ cùng phẫn nộ trở nên chột dạ, ngữ khí mềm mại nhu hòa: “A Hành, đau không?”

Ánh mắt Hoắc Cận Hành dịu dàng: “Anh không đau.”

Lần đầu tiên trong đêm qua, cô đau quá, không ngừng nức nở, mấy lần muốn nín xuống.

Nhưng thấy anh chật vật, liền cắn môi không nói lời nào.

Sau đó đến lúc kịch liệt hơn, cô cũng chìm đắm vào, không nhịn được cắn vào vai anh. Khi phản ứng lại, thì đã cắn rồi.

Sau đó cô càng khóc to hơn, anh phải mất một lúc lâu mới dỗ được cô khỏi khóc. Sau hai lần, cô dần quen với cảm giác đó.

Cảm giác tội lỗi trong lòng cô không khỏi tăng lên: “Em xin lỗi, em…”

Hoắc Cận Hành không để cô nói hết câu.

Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, tầm mắt cô bị che phủ—— Hạ Thụ đột nhiên cảm thấy một lực hút, cô vô thức muốn hét lên, nhưng môi cô đã bị chặn lại, tiếp đó là một nụ hôn.

Một âm thanh nhẹ nhàng vang ra trong cổ họng anh.

Hạ Thụ nắm chặt tay anh.

Thực sự rất thích khoảnh khắc này…

Trên người họ có dấu ấn của nhau, họ thân mật với nhau, nụ hôn nồng nhiệt đến từ tận đáy lòng.

Cho dù thế giới ồn ào và bất định như thế nào, vào thời điểm này, cô chỉ thuộc về anh.

Cô thật mềm mại…

Trong một khoảnh khắc, Hoắc Cận Hành cảm thấy dường như mình chỉ muốn chết như vậy. Điều đẹp đẽ nhất trên thế giới đang ở bên cạnh anh, anh sẵn sàng chết.

Mới dậy đã gần trưa rồi.

Toàn thân Hạ Thụ đau nhức, cho dù Hoắc Cận Hành thuyết phục hồi lâu, cô cũng không chịu đứng dậy. Hoắc Cận Hành buông cô ra, nhặt quần áo đứng dậy.

Đồ ăn ở nhà sắp hết, vì vậy anh phải đi siêu thị.

Chọn lấy một chiếc áo sơ mi trắng, được giặt ủi sạch sẽ trước đó. Các nếp gấp gọn gàng và sạch sẽ không tì vết.

Hạ Thụ nằm trên giường, lẳng lặng nhìn anh mặc quần áo, sau đó đột nhiên ngồi dậy, dựa vào thành giường gọi anh: “A Hành, chờ đã, anh tới đây trước đi!”

Hoắc Cận Hành khó hiểu nhưng cũng ngoan ngoãn đi đến bên cạnh xoa xoa cái đầu rối mù của cô: “Làm sao vậy?”

Hạ Thụ nở nụ cười trên môi, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào cúc áo sơ mi, từ chiếc cúc áo đầu tiên trên cổ, từng cái một, cài chặt cho anh.

Anh khẽ giật mình, cụp mắt xuống nhìn từng động tác của cô.

Hạ Thụ biết anh đang nhìn mình, lỗ tai nóng lên, lấy hết dũng khí nhẹ nhàng nói: “Hừ, anh có biết tại sao cúc áo sơ mi nam lại ở bên phải, cúc áo sơ mi nữ lại ở bên trái không?”

Giọng anh có chút trầm thấp: “Tại sao?”

Cô nhỏ giọng nói: “Bởi vì... Bởi vì, áo của chồng đều do vợ cài, chỉ có vợ mới cởi được. Cúc áo sơ mi của người đàn ông ở bên phải, đối diện với của phụ nữ thì mới dễ dàng hoạt động.”

Khi cúc áo cuối cùng được cài xong, cô nắm nhẹ góc áo anh, ngước mắt lên, trong mắt ngập nước: “A Hành, cúc áo anh là do em cài, từ nay về sau nhớ không được cho người khác chạm và cúc áo anh, chỉ em mới có thể cài… Chứ đừng nói là cởi ra.”

Ánh mắt Hoắc Cận Hành bỗng tối lại, anh vòng tay sau lưng cô, kéo cô vào lòng.

Hạ Thụ bất ngờ bị ôm.

Vòng tay anh siết chặt hơn, khàn giọng nói: “Được.”

Khi bước ra khỏi cửa, trên môi Hoắc Cận Hành vẫn còn nụ cười.

Bước ra khỏi cổng khu dân cư, giẫm phải hoa lá rụng, Hoắc Cận Hành vô thức vuốt v e cúc áo sơ mi.

Trái tim anh trở nên mềm nhũn.

Rẽ ở ngã tư, bước chân đột nhiên dừng lại——

Vài chiếc ô tô màu đen đậu ở đó.

Những chiếc xe đó đều là biển số Bắc Kinh, với bọn họ biển số xe đó rất quen thuộc. Nhịp tim Hoắc Cận Hành đột nhiên tăng nhanh, rồi lại tiếp tục trùng xuống.

Từ ngày ở Thanh Thành, Hạ Thụ đã biết sớm muộn sẽ có ngày này.

Chỉ là có một số việc, cho dù biết đáp án, cô vẫn hy vọng ngày này sẽ đến muộn một chút.

Trong phòng ngủ lầu hai, Hoắc Cận Hành mặc quần áo, chải đầu giúp cô

Động tác của Hoắc Cận Hành rất chậm, anh không nói gì, khuôn mặt lạnh lẽo của anh không biểu lộ chút cảm xúc nào. Hạ Thụ biết rằng anh đang phải chịu đựng rất nhiều.

Sau khi mọi việc xong xuôi, Hoắc Cận Hành đỡ cô dậy. Anh nhìn cô, đầu ngón tay anh không biết vô tình hay cố ý lướt qua cổ áo cô, dùng cổ áo che đi những vết hôn mờ nhạt trên chiếc cổ trắng sứ của cô.

Lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt Hoắc Cận Hành tối sầm lại. Gò má của Hạ Thục trắng nõn, áo len cổ lọ cũng màu trắng ngà, đôi mắt nâu xinh đẹp không vương chút tạp chất.

Sau khi xác nhận không còn vấn đề gì, Hoắc Cận Hành đan mười ngón tay với cô, dắt cô xuống dưới tầng.

Hạ Thụ kéo anh lại theo bản năng.

“A Hành…”

Hoắc Cận Hành dừng lại, anh càng nắm tay cô chặt hơn, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt v e gò má cô: “Đừng sợ.”

Trong phòng khách, ông nội Hoắc đang ngồi trên sô pha. Lần này chỉ có ông cụ với Hoắc Cận Diễm đến. Đi cùng còn có rất nhiều vệ sĩ, lúc nào cũng có hơn mười người. Bọn họ xếp hàng phía sau hai người, đều mặc đồ đen, đeo kính râm, nhìn qua khí thế quả thực có chút đáng sợ.

Khi Hạ Thụ đi theo Hoắc Cận Hành xuống, bước chân của anh vô thức chậm lại. Nắm chặt tay cô lần nữa, Hoắc Cận Hành âm thầm an ủi cô, che chắn cô sau lưng, dắt cô đi về phía trước.

Hai người dừng lại trước mặt ông nội Hoắc. Im lặn một lúc, Hoắc Cận Hành thấp giọng gọi: “Ông nội, anh.”

Hoắc Cận Diễm đang nghịch bật lửa, ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt anh, ánh mắt hiện lên ý cười.

Ông nội Hoắc không nói gì.

Hai người vẫn yên lặng đứng trước mặt ông cụ, quần áo màu trắng, lưng thẳng tắp, ánh mắt lóe lên vẻ cương nghị.

Ông cụ nhìn thẳng vào đôi tay đang nắm chặt của bọn họ.

Hoắc Cận Hành cảm nhận được ánh mắt đó liền nắm chặt hơn.

Yên lặng đứng một lúc, ông nội Hoắc thở dài: “Cháu bị thương, không sao chứ?”

Hoắc Cận Hành mềm lòng vì câu nói đó của ông cụ, anh trầm giọng nói: “Cháu không sao, còn tốt.”

Ông cụ gật đầu, quay sang bên cạnh nói: “Cận Diễm, cháu đưa em trai cháu ra ngoài một chút đi, ông cần nói chuyện với cô bé này!”

Ông cụ đang nhắc đến Hạ Thụ.

Hoắc Cận Hành hiểu ra, lập tức kéo cô về sau lưng che chắn: “Ông nội.”

Hoắc Cận Diễm đã đi lên trước, vỗ vỗ bả vai của anh: “Đi thôi.”

Hoắc Cận Hành không nhúc nhích.

Hoắc Cận Diễm không còn cách nào khác, âm thầm ra hiệu cho vệ sĩ.

Hai tên vệ sĩ lập tức tiến lên: “Nhị thiếu gia.”

Bọn họ đang định đưa Hoắc Cận Hành ra ngoài, vẻ mặt Hoắc Cận Hành sầm xuống, anh đẩy hai người bọn họ ra, tiến lên một bước: “Ông nội, có vấn đề gì ông nói với cháu là được.”

Ông cụ Hoắc không quan tâm, dừng lại một chút rồi vung tay lên. Ngay lập tức, rất nhiều vệ sĩ bao vây xung quanh đẩy anh ra ngoài.

“Cút!”

Hoắc Cận Hành vung tay lên, giữa lông mày lạnh như băng, trong lòng đã mơ hồ có ý định ra tay.

Hoắc Cận Diễm kịp thời ngăn lại: “Được rồi, em thật to gan, dám mắng người của anh.”

Anh ấy ấn Hoắc Cận Hành xuống, lắc đầu tỏ ý bình tĩnh, anh ấy liếc mắt nhìn đám vệ sĩ rồi nhanh chóng lôi anh ra ngoài.

“Hạ Thụ!” Hoắc Cận Hành vội quay lại nhìn cô.

Hạ Thụ vẫn còn kinh ngạc, nhưng cô lắc đầu với anh, ra hiệu không cần lo lắng.

Hoắc Cận Hành bị Hoắc Cận Diễm lôi ra ngoài.

Chỉ còn lại ông cụ Hoắc và Hạ Thụ trong phòng. Hai má Hạ Thụ tái nhợt, cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó ngước mắt lên, yên lặng nhìn ông cụ.
 
Back
Top Dưới