Đô Thị  Anh Bán Thịt Heo Và Cậu Chàng Tinh Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Bán Thịt Heo Và Cậu Chàng Tinh Anh
Chương 20: 20: Kết


Chuyển ngữ: Đờ
Cả đời Tiêu Thận cũng không nghĩ rằng lần đầu gặp mẹ vợ là ở trên giường.

Tiếng "mẹ" của nhóc con dọa cho d**ng v*t cương một nửa của hắn mềm xèo.

Hắn ngồi bật dậy rồi lại bị Cận Ánh cố sống cố chết mà nhét vào chăn.

Hai người bọn họ đang trần trùng trục mà!
Tiêu Thận bị cản lại như vậy cũng phát hiện mình đang khỏa thân.

Cận Ánh nghiêng người đi che tầm mắt của mẹ, trong ánh mắt đầy vẻ bất mãn là sự lên án.

Hai mẹ con im lặng đánh giá nhau.

Đàn anh tiêu thò tay qua dưới nách cậu chàng tinh anh, lặng yên che chim nhỏ ở trần của nhóc con.

Gương mặt của Cận Ánh suýt thì không bình tĩnh nổi.

Cậu thấy mẹ mình nhíu mày nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Ánh mắt tối tăm quét trên người cả hai, khiến cậu chàng tinh anh không thoải mái tí nào.

Mẹ Cận tao nhã đứng dậy, vuốt mái tóc dài rồi chỉ để lại cho hai người cái bóng lưng: "Mười phút sau, tôi chờ hai đứa ở phòng làm việc."
Mẹ vợ đi rồi, Tiêu Thận đờ đẫn nằm ngửa trên giường, vẻ mặt kiểu nhân sinh không còn gì đáng tiếc.

Hắn lo âu, vò đầu bứt tai nghĩ, phải làm sao bây giờ? Vốn đang định chọn ngày lành tháng tốt, còn chưa kịp come out đã bị "bắt gian".

"Anh Thận..

Không sao đâu, có em đây rồi...".

||||| Truyện đề cử: Thân Mật Khăng Khít |||||
Nhóc đồ cổ giơ bàn tay lành lạnh vuốt phảng đôi mày đang nhăn lại thành đồi núi trập trùng của đàn anh, đôi mắt ngập tràn sự thản nhiên và tin tưởng.

Cậu cúi người hôn lên khóe môi học trưởng, giục hắn dậy rửa mặt.

Tiêu Thận nhìn bóng lưng cậu, mím môi lại.

Hắn vừa cảm nhận thấy cậu chàng tinh anh run rẩy rồi lại âm thầm phỉ nhổ bản thân vô dụng, ấy thế mà vẫn phải để người yêu nhỏ hơn một tuổi giả vờ bình tĩnh an ủi mình.

Tiêu Thận cũng chen vào toilet.

Hai người cùng rửa mặt.

Đàn anh lười biếng đặt cằm lên vai cậu chàng tinh anh, cọ cọ chiếc cằm lún phún râu khiến người ta bật cười, co người lại.

Tiêu Thận dịu dàng nhìn Cận Ánh tươi cười.

Hắn nghĩ, có chuyện gì mà không cùng nhau đối mặt được nhỉ?
*Phòng làm việc
Mẹ Cận ngồi trên sô-pha bọc da thật, khoanh tay đánh giá Tiêu Thận.

Ánh mắt ấy lột từng tầng da của hắn, để lộ ra mặt chân thật nhất của hắn trước mặt người khác.

Đàn anh nuốt nước miếng, nắm tay cậu chàng tinh anh, căng thẳng.

"Khi nào thì thông gia sắp xếp ăn bữa cơm?"
???
Thông gia? Thông gia á?!
Kịch bản sai sai sao nhỉ? Không có khóc lóc, cãi nhau ầm ĩ à? Không có chổi lông gà với cả roi da? Cũng không có ném tiền vào mặt hắn rồi đuổi đi?
Tiêu Thận ngẩn người.

Cận Ánh thở phào.

Cậu biết mẹ đã để ý từ lâu nhưng cũng không nói thẳng.

Cậu nhìn mẹ Cận đầy cảm động rồi cũng kịp phản ứng lại mà nhéo ngón tay đàn anh.

Tiêu Thận như bừng tỉnh, lắp bắp đáp lúc nào cũng được.

Hắn không lường trước rằng mẹ vợ nhẹ tay như vậy.

Đôi mắt hắn rưng rưng, ngực chua xót.

Xế chiều hôm đó hai bên cha mẹ gặp nhau.

Một ly rượu giao bôi cũng khiến cuộc sống của hai người có những biến hóa động trời.

Chỉ một bữa cơm mà mẹ Tiêu đã vui vẻ mà ký "Khế bán mình" của Tiêu Thận, bán phứt con ruột nhà mình đi một cách không hề minh bạch.

Trong bữa cơm hòa bình này, hai bên cha mẹ cũng đã quy hoạch xong tương lai của đôi chim c*.

Cứ thế, đàn anh Tiêu với cậu chàng tinh anh ở chung danh chính ngôn thuận! Có cơm chó đủ vị được đăng lên hàng ngày, nên đừng có vào xem trang cá nhân của Tiêu Thận, bốc lên toàn mùi tình yêu thối tha!
Cái gì mà cơm hộp tình yêu, cuống vé xem phim, mà ngay cả hóa đơn mua durex cũng khoe là thế quần nào?
Nào đâu ai muốn bình thường khi yêu.

Lúc đầu cậu chàng tinh anh cũng ngượng ngùng, dung túng các thứ giờ thì thành mềm không nắn, rắn không buông, tiểu mỹ nhân cao quý lạnh lùng không dính bụi trần.

Nghĩ đến đây trái tim Tiêu Thận đau quá.

Cục cưng Ánh Ánh của hắn trước đây thú vị biết bao, thơm miệng thôi mặt xinh đã đỏ cả nửa ngày, trên giường ngoan ngoãn chịu đâm, dưới giường thì nắm tay một cái, ôm một cái.

Hiện tại thì, người đàn ông đùa tục cậu chàng tinh anh vẫn có thể đáp mà mặt không biến sắc, muốn tư thế truyền thống không thích cưỡi, không muốn doggy thích đối mặt làm mới được.

Cái nào mà không vừa ý là đạp hắn xuống giường, động một tí là giận dỗi đòi về nhà mẹ.

Mỗi ngày xây dựng uy nghiêm người chồng với hắn.

Đời sống t*nh d*c quá là không hài hòa!
Tiêu Thận oán thán, âm thầm lau giọt lệ buồn đau.

Hắn cẩn thận cất báo cáo thí nghiệm vào tập tài liệu.

Ngón tay thon dài ve vuốt túi tài liệu, vẽ lên tên cậu chàng tinh anh.

Cận Ánh, cái tên hắn đặt trong tim.

Người đàn ông ai oán mà nhìn cậu chàng tinh anh, gọi tên cậu đầy vẻ tủi thân: "Cục cưng Ánh Ánh ơi."
"Cái gì?" Cận Ánh tức giận mà đáp, ánh mắt như dao phóng qua.

"Cạn ly nào!"
Tiêu Thận mang cốc đong đựng sữa đến.

Cận Ánh mất kiên nhẫn nhíu mày nhưng vẫn giơ cốc đong lên.

Người đàn ông vui vẻ chạm cốc từ xa với cục cưng Ánh Ánh nhà mình, uống sữa.

Mấy người có cốc đong tình yêu không?
Tiêu Thận cong môi, hắn với Cận Ánh chẳng qua là năm trăm mi-li-lít cộng với năm trăm mi-li-lít tình yêu.

Cũng là tình yêu bắt đầu từ chiếc n*m v*.

***
Lời em Đờ: cảm ơn em Macaron Chanh đã đồng hành cùng Đờ trong những đêm dài cày truyện để bản chuyển ngữ thêm hoàn thiện.

Yêu bé mười hai nghìn.
 
Anh Bán Thịt Heo Và Cậu Chàng Tinh Anh
Chương 21: 21: Ngoại Truyện 1 Ống Nghiệm


Chuyển ngữ: Đờ
Sau khi mối quan hệ của hai người ổn định thì cùng mua nhà ở trung điểm công ty và trường học.

Cậu chàng tinh anh hiển nhiên được hưởng thụ phục vụ đón đưa chất lượng cao mà người đàn ông cũng vui vẻ làm việc đó.

Khi Cận Ánh lên năm bốn cũng là lúc công ty bán thịt heo của Tiêu Thận hợp tác với chú bác cũng ra mắt thị trường.

Khoảng thời gian ấy người đàn ông bận tối tăm mặt mũi, quầng mắt thâm đen khiến cậu chàng tinh anh đau lòng như cắt, tối nào cũng lên công ty người ta, cưỡng chế tan làm.

Cũng có khi, cậu ngồi bên cạnh người đàn ông, một người xử lý giấy tờ, một người ôn thi nghiên cứu sinh, mệt mỏi thì ôm nhau nằm nghỉ hoặc "cải trang vi hành" cùng Tiêu Thận, để "phu nhân giám đốc" lại giận dỗi với mấy em gái.

Cậu chàng tinh anh xoa xoa mắt, nước mắt trào ra do làm đề quá mỏi.

Cậu nhõng nhẽo chạy tới cạnh Tiêu Thận, từ lúc bên nhau tới nay Cận Ánh đã yếu đuối hơn biết bao nhiêu.

Người đàn ông cười xòa, nói cậu ngốc, nhỏ thuốc nhỏ mắt cho cậu rồi bế vào lòng, cho ngồi cùng lên ghế giám đốc.

"Mệt không?" Cận Ánh nhìn quầng mắt đã đậm thêm của người đàn ông, hơi có vẻ hờn giận.

"Không mệt."
Bạn nhỏ nhíu mày.

Ngày nào phòng làm việc cũng sáng đèn đến hai giờ sáng, khiến sinh viên thi nghiên cứu sinh như cậu cũng thấy không chịu nổi.

Câu nhìn chằm chằm gương mặt tiều tụy của người đàn ông, hôn lên khóe môi hắn an ủi.

Cậu xoa mặt Tiêu Thận.

Ngón tay lành lạnh ấn ấn huyệt Thái Dương, sự lo lắng tràn ra khỏi ánh mắt.

Tiêu Thận nhìn cậu đầy vẻ cưng chiều, bàn tay to ôm lấy eo cậu để người ta dựa vào lòng mình.

Bạn nhỏ mát xa loạn lên, cũng không có tác dụng thực tế gì nhưng Tiêu Thận thấy cục cưng Ánh Ánh chỉ cần bên cạnh mình là hắn có thể sống lại với thanh máu tràn đầy.

"Mai em không về trường, ở nhà học cũng được."
Ngày mai là thứ bảy, ý là không cho phép Tiêu Thận đến công ty tăng ca.

Người đàn ông gẩy gẩy tóc con trên trán cậu: "Ở nhà học làm sao được."
Cậu chàng tinh anh trố mắt nhìn hắn, đến lúc nhận ra thì tức giận đẩy người đàn ông ra.

Gương mặt cậu đỏ bừng, bị câu trêu đùa của Tiêu Thận khiêu khích đến mức không biết làm thế nào cho phải.

Người đàn ông cười khẽ, cầm áo lên đuổi theo người ta
Nhờ ơn Cận Ánh, công ty Tiêu Thận cho nghỉ hai ngày.

Toàn thể cán bộ công nhân viên đều cảm ơn hành động của "phu nhân giám đốc".

Anh chàng thư ký nước mắt lưng tròng, suýt thì tặng cờ thưởng cho người ta.

Đây quả thực là hành động một người vì mọi người.

Thứ bảy, cậu chàng tinh anh dậy thật sớm, ấn Tiêu Thận về lại trong chăn, bản thân lại mặc áo sơ mi rộng thùng thình nhảy tót xuống bếp làm bữa sáng.

Người đàn ông ló đầu ra khỏi phòng ngủ, lo lắng nghĩ, thôi thì hiếm khi bạn nhỏ định nấu cơm, không thể b*p ch*t hứng trí của người ta được.

Cận Ánh làm nóng hai cốc sữa rồi rót vào trong cốc đong, búng một phát lên thành cốc đong vang lên tiếng "coong".

Ừm, chất lượng tốt thật.

Người đàn ông lo lắng thừa rồi, trên bàn chỉ có sữa với trứng hấp, cũng không khiến người ta bị thương được.

Bạn nhỏ nhìn hắn như khoe công.

Tiêu Thận mỉm cười, kéo người ta lại, hôn nụ hôn chào buổi sáng.

"Cục cưng Ánh Ánh giỏi quá."
Cận Ánh cố nén vẻ mặt vui mừng, nghiêm trang "khụ" một tiếng: "Cơm thôi."
Dưới ánh mắt đầy d*c v*ng của người đàn ông, cậu chàng tinh anh nhã nhặn nhấm nuốt bánh mì, dưới bàn, đôi chân hư hỏng lại vươn tới khều khều đùi Tiêu Thận.

Đôi mắt của Tiêu Thận ngày càng tối xuống.

Hắn nắm lấy cổ chân cậu, v**t v* đầy s*c t*nh, không kiềm được còn hôn lên một cái, đặt bàn chân trắng muốt lên vùng dưới đang căng phồng của mình.

Cận Ánh thoáng cái đã hiểu vật đang từ từ tỉnh giấc dưới gan bàn chân mình là gì.

Cậu bị nóng đến hoảng lên, định rụt chân lại nhưng Tiêu Thận lại tủm tỉm kẹp chặt chân cậu giữa hai đùi.

Cậu chàng tinh anh đỏ mặt lườm hắn, ánh mắt không hề có sức uy h**p đã bị lời ngon tiếng ngọt bên tai của người đàn ông lừa gạt cho thua cuộc.

Sữa chưa uống xong Tiêu Thận đã nghĩ bậy.

Vòng trắng quanh miệng của bạn nhỏ nhà mình khiến hắn nhịn đến phát đau.

Bế người ta khỏi chỗ ngồi, đi về phòng ngủ.

Cận Ánh rúc trong lòng hắn không dám động cựa, để người đàn ông c** đ* mình ra.

Những nụ hôn rơi xuống hai má như trút.

Bàn tay to của Tiêu Thận chạy trên cơ thể cậu, khi bắt được quả đỏ trước ngực lại càng không ngừng bóp, véo, nhéo, kéo.

Bạn nhỏ bị k*ch th*ch đến đỏ cả mắt, tứ chi hùa theo.

"Hu hu...!hơi đau...!Anh Thận ơi..."
Người đàn ông thở dài, hành động chậm lại, cái lều nhỏ cách quần ma sát đùi trong Cận Ánh đỏ lên.

Môi lưỡi Tiêu Thận lưu luyến nơi cổ cậu, để lại dấu răng trên đầu vai.

Chỉ chốc lát sau, trên người Cận Ánh đã đầy dấu hôn và nước bọt bóng loáng.

Đột nhiên, bạn nhỏ bỗng cảm thấy nhẹ bẫng.

Cậu chưa kịp để ý xem Tiêu Thận đi đâu đã thấy người ta quay lại.

Tiêu Thận th* d*c, đuôi mắt đỏ lên, đổ dịch trơn lên khe mông bạn nhỏ.

Cận Ánh kêu lên sợ hãi, bị người đàn ông bóp eo kéo lại.

"Ư..

Lạnh, lạnh..."
Tiêu Thận nhỏ giọng vỗ về, ngón tay lại trượt vào khe mông, xoa đều dịch trơn ở lỗi vào rồi đi vào trong.

Cặp mông trơn bóng thít lại bị đôi tay to lớn của người đàn ông n*n b*p, kéo ra hai bên.

"Ngoan, tự banh mông ra."
Cận Ánh đờ cả người, từ từ nhắm hai mắt lại, run rẩy mà banh hai quả mông ra.

Đóa hoa nhỏ giấu giữa khe mông bỗng nở rộ trước mắt Tiêu Thận.

Ngón tay to của hắn đảo quanh lối vào, rồi đâm một lóng tay vào trong.

Cậu chàng tinh anh run lên, cắn chặt môi dưới.

Ngón tay từ tiến vào trong, xâm nhập vào l* nh* **t *t.

Tiếng nước vang lên không dứt, Cận Ánh cụp mắt, cơ thể đỏ bừng.

Trong cơ thể cậu đã có hai ngón tay đi vào.

Hắn rất nhẫn nại để mở rộng, tìm điểm mẫn cảm trong cơ thể cậu.

Tiêu Thận nắm cằm cậu, buộc Cận Ánh phải đối diện với mình.

Đôi mắt đẹp kia nhuốm lửa dục, sa vào động tác của người đàn ông.

Ngón tay đi ra.

Cậu chàng tinh anh chưa thỏa mãn mà lắc mông.

Đột nhiên "lối vào" chạm vào một vật thể lạnh lẽo, cậu chưa kịp nhận ra thì phần đầu của thứ đó đã khảm nhập vào cơ thể cậu.

"Ư...!Cái, cái gì vậy...!Lạnh..."
Trực tràng nóng bỏng ôm siết lấy vật thể lành lạnh hình trụ, nương theo lực của người đàn ông mà đẩy vật đó vào sâu trong.

Cơ thể Cận Ánh cong lên, th* d*c, ôm cổ Tiêu Thận.

Cậu không biết thứ gì đang bên trong cơ thể mình, chỉ nhấp nhô theo nhịp điệu của người đàn ông.

"Cục cưng, đây là ống nghiệm mà hiệu trưởng tặng."
"Ư...!Anh, anh bị b**n th** à...!Ưm!"
Tiêu Thận bất mãn với câu nói của cậu, đâm một cái thật mạnh khiến ống nghiệm đi vào càng sâu hơn.

Người đàn ông ấn ống nghiệm vào điểm nhạy cảm trong cơ thể cậu chàng tinh anh.

Bạn nhỏ lắc đầu, nước mắt rưng rưng, d**ng v*t nhỏ nhắn xinh xắn bên dưới ngẩng đầu cao cao đòi được an ủi.

Tiêu Thận vờ như không thấy, cứ chăm chú mà xoa ấn cửa sau, đâm chọc ống nghiệm khiến người ta k** r*n liên tục.

Điểm gồ lên bên trong liên tục bị tấn công khiến Cận Ánh khóc ròng, hai chân bủn rủn, bị ống nghiệm đâm đến mức b*n t*nh.

d**ng v*t vươn cao, phụt phụt bắn t*nh d*ch lên eo người đàn ông.

Cậu bịt mắt lại, quay đầu đi, khóc thút thít.

Hậu môn đỏ sậm ngậm lấy ống nghiệm cũng run rẩy theo.

d*c v*ng của Tiêu Thận còn chưa được giải quyết nên động tác hơi có vẻ thô lỗ, hắn ho một tiếng, muốn người ta ôm chặt hai chân.

Cậu chàng tinh anh vẫn khóc, không quan tâm đến hắn.

Người đàn ông phát một phát lên b* m*ng cậu.

"Ôm chặt chân, giơ mông em lên đối mặt với anh nào."
Trên mông trắng bỗng hiện lên một dấu tay hồng hồng.

Cậu sợ lại bị đánh nên đành ôm lấy đôi chân, giao hoàn toàn b* m*ng căng tròn cho Tiêu Thận.

Cậu giận dữ ngẩng đầu lên, kết quả lại cười khúc khích: "Không phải chứ...!ha ha ha...!Anh...!Cái đèn trên đầu anh ở đâu ra vậy?"
Trên đầu Tiêu Thận đội nón bảo hộ màu vàng, trên trán có một cái đèn nhỏ.

Người đàn ông cũng cười tủm tỉm, vùi đầu vào g*** h** ch*n bạn nhỏ của mình.

"Trộm của đồng nghiệp."
Cận Ánh cảm thấy có một luồng sáng soi vào khe mông mình.

Đèn của người đàn ông rọi lên cặp mông cậu mà hậu môn vẫn còn đang bị cắm ống nghiệm thủy tinh trong suốt.

Cậu chàng tinh anh như bừng tỉnh, xấu hổ, giận dữ mà quay mặt lại nhìn.

Ôi lão Tiêu Thận b**n th** này.

Người đàn ông nương theo ánh đèn mà nhìn vào bên trong mông Cận Ánh.

Niêm mạc đỏ thắm bao chặt lấy ống nghiệm, hơi nước dính lên bên ngoài ống nghiệm, thậm chí còn chảy dọc theo ống xuống.

Ánh mắt Tiêu Thận tham lam đi vào sâu bên trong cơ thể bạn nhỏ.

"Cục cưng đẹp quá, anh muốn chụp ảnh lại."
Cận Ánh kinh hoàng, định bật dậy, lại bị người đàn ông xấu tính đâm sâu ống nghiệm vào trong cơ thể.

Cậu run lên, nức nở, đành để mặc cho kẻ b**n th** kia chụp tanh tách.

Đúng là cảnh sắc hiếm gặp.

"Ngoan, bài xuất ra nào." Người đàn ông tháo nón bảo hộ xuống, vỗ mông bạn nhỏ, ý muốn người ta bài xuất ống nghiệm ra.

Cận Ánh khóc nấc lên, nắm chặt ga trải giường.

Cậu bị Tiêu Thận mở đùi ra, cố gắng khép mở hậu môn ý đồ đuổi dị vật đang "bắt nạt" trực tràng của mình ra khỏi cơ thể.

Lối vào chưa kịp khép lại Tiêu Thận đã xách kiếm ra trận.

d**ng v*t sưng lớn đâm thẳng vào khiến Cận Ánh bị c*ng tr**ng tới mức không phát ra tiếng.

Người đàn ông vén tóc đen đẫm mồ hôi trên trán cậu, bóp éo tiến vào trong.

Lỗ nhỏ gắng sức nuốt vật lớn vào khiến nếp uốn xung quanh như bị vuốt phẳng.

Tiêu Thận hài lòng mà hôn lên d**ng v*t nhỏ bán cương của bạn nhỏ, nâng cặp mông đầy đặn lên, thong thả đẩy đưa.

Cận Ánh hít vào, trong đôi mắt ầng ậc nước.

Cửa sau phát ra tiếng "bạch bạch" theo nhịp độ đẩy đưa của người đàn ông khiến cậu phải bịt tai lại không muốn nghe.

Tiêu Thận sung sướng híp mắt lại.

Trực tràng ấm áp ngoan ngoãn mà ôm lấy d**ng v*t của hắn như có hàng loạt cái miệng nhỏ m*t vào.

"Bé ngoan, gọi anh nào."
Cậu chàng tinh anh khóc nức nở, ôm lấy cổ Tiêu Thận như lấy lòng, dựa vào ngực hắn gọi "Anh Thận".

Người đàn ông không hề hài lòng, càng giã mạnh vào nơi nhô ra.

q** đ** cực đại ma sát nặng nề khiến mũi chân cậu cong lên, r*n r* như mèo con.

"Gọi là gì, hửm?"
Eo người đàn ông chuyển động liên tục, khe mông cậu ướt át, làm ướt cả bộ lông phía dưới của người đàn ông.

Âm thanh thân thể va chạm cắt đứt sợi lý trí của Tiêu Thận, hắn chỉ muốn người phía dưới mình khóc lóc, đ*ng t*nh vì mình mà b*n t*nh!
"Anh Thận...!Ư! Thận...!Chồng ơi..

ư...!Chồng, chồng!"
Cận Ánh khóc nấc lên, nhổm mông dậy ý đồ muốn rời xa d**ng v*t nóng bỏng, hậu môn đỏ thắm hơi lồi ra ngoài trông đến là đáng thương.

Tiêu Thận ôm lấy eo cậu, mạnh mẽ mà đâm vào khiến tiểu mỹ nhân kêu lên, nhũn ra, ngồi phịch xuống người hắn.

"Đừng đâm chỗ đó...!Hu hu...!Chồng ơi..."
"Nhẹ thôi...!Hu hu...!Đừng, đau mông quá..."
Trực tràng co rút không ngừng, siết đến mức khiến người đàn ông đau đớn.

Hắn biết bạn nhỏ sắp l*n đ*nh rồi, nắn eo cậu, không ngừng tấn công lên chỗ nhạy cảm.

Tay Cận Ánh ôm bụng, rưng rưng nhìn Tiêu Thận.

"Hu hu...!Anh, anh là đồ b**n th**."
Cận Ánh b*n t*nh, d**ng v*t run run b*n r* dịch trắng rồi rũ đầu g*** h** ch*n, đong đưa theo nhịp chuyển động.

Người đàn ông giã liên tục khiến cậu có trải nghiệm càng sung sướng.

Cậu chàng tinh anh r*n r*, siết lại lối vào rồi bị rót t*nh d*ch vào.

Luồng dịch dính dớp nóng bỏng đánh sâu vào trong cơ thể cậu, nóng đến mức khiến bạn nhỏ run lên cầu xin tha thứ.

Khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt.

Cận Ánh th* d*c, lồng ngực phập phồng, g*** h** ch*n cảm nhận được sâu sắc nhiệt độ nóng hầm hập.

"Anh...!Anh quá đáng lắm..."
Tiêu Thận "Ơi" một tiếng, không hề xấu hổ.

Vật lớn của hắn ở lại trong cơ thể cậu một lúc mới lưu luyến đi ra.

Hậu môn đỏ thắm chảy ra dịch trắng chảy xuống tận bắp đùi khiến người đàn ông nuốt nước bọt, chụp lấy chụp để kiệt tác của hắn.

Cận Ánh chẳng thể tranh chấp được nữa, môi xinh chỉ biết mắng b**n th** với xấu tính không ngừng.

"Yêu em lắm cục cưng ạ."
Tiêu Thận hôn lên mặt cậu đầy yêu thương."
"Đồ b**n th**."
"Ừ, bé đáng yêu.".
 
Anh Bán Thịt Heo Và Cậu Chàng Tinh Anh
Chương 22: 22: Ngoại Truyện 2 Thịt Chim Chuyên Nghiệp


Chuyển ngữ: Đờ
Công ty của Tiêu Thận chính thức ra mắt thị trường đã được một năm phát triển rất tốt, rất nhiều tinh anh nghe danh mà đến.

Hắn cũng xử lý đâu ra đấy nên cũng không có loạn lạc gì.

Thế kỷ hai mốt rồi, mọi người đều chú trọng chăm sóc sức khỏe.

Công ty Tiêu Thận khá nổi tiếng, lại duy trì mức giá ổn định nên được mọi người gọi yêu là "Tiêu heo quốc dân".

Giang cư mận khá thích tên gọi này, còn mở cả Super Topic trên Weibo.

Người đàn ông rất không thích, hắn thấy cứ kỳ cục thế nào.

Cũng may công ty hăng hái, công nhân tích cực, quản lý, trợ lý cũng rất nhiệt huyết nên Tiêu Thận có khá nhiều thời gian để bầu bạn với bạn nhỏ ở nhà.

Bạn nhỏ cũng không nhỏ, cũng đã là nghiên cứu sinh năm nhất rồi.

Mũi đeo kính gọng vàng mảnh, dáng vẻ nghiêm túc, gương mặt nhỏ lạnh lùng đọc sách muốn bao nhiêu cấm dục có bấy nhiêu cấm dục.

Tiêu Thận nhìn mà máu mũi cứ trực trào.

Hàng ngày đi đón cậu chàng tinh anh tan học, hắn chở người đi ăn não dê ngũ vị hương.

Bạn nhỏ đã thèm mấy hôm rồi, vừa vào quán order ngay năm suất.

Cận Ánh cẩn thận lau bàn sạch sẽ.

Tiêu Thận lại gọi thêm vài xiên nướng khác.

Người đàn ông vòng tay ôm eo cậu, ngồi xuống bên cạnh, nhìn bạn nhỏ đang vui vẻ chơi Anipop đầy cưng chiều.

Hắn không hiểu trò đấy thì có gì hay, người chồng đẹp trai ngời ngời như thế này đang ở trước mặt mà cũng không hấp dẫn bằng trò chơi đó.

"Cục cưng Ánh Ánh ơi..."
"Trật tự."
Cận Ánh nhíu mày, ngón tay gõ gõ màn hình.

Người đàn ông bị ghẻ lạnh thì trong lòng buồn bã không thôi, nhấc ghế đi bàn khác ngồi quay lưng lại với cậu chàng tinh anh.

Bầu không khí giữa hai người trở nên kỳ lạ.

Ông chủ quán nướng bỗng vào thế khó, lên món thế nào đây?
Tiêu Thận hầm hè cầm lấy mấy xiên nướng, ý bảo ông chủ đưa não dê lên cho cậu chàng tinh anh.

Người đàn ông âm thầm dỗi nhưng Cận Ánh mê game quá chẳng nhận ra Tiêu Thận đi bàn khác rồi.

Cận Ánh nhíu mày, quay đầu lại nhìn Tiêu Thận tự nhiên làm mình làm mẩy, mặc kệ hắn.

Cậu cầm thìa lên xúc từng miếng não dê ăn, mềm mại ngon miệng, trong nháy mắt đồ ngon đã chiếm cứ đầu óc, làm cậu ném thẳng người đàn ông thối ra sau đầu.

Tiêu Thận tức đến nghiến răng, ăn không vào nữa, gọi ông chủ gói đồ mang về.

Người đàn ông thanh toán wechat pay xong đi thẳng về.

Nhóc đồ cổ vẫn lén nhìn Tiêu Thận, thấy hắn thanh toán chạy lấy người thì chột dạ.

Hôm nay to gan đấy.

Cận Ánh bỗng mất hết khẩu vị.

Còn hai phần não dê, cậu ăn không vô nữa, cũng vội kêu gói lại rồi đuổi theo bóng dáng người đàn ông đang dần biến mất.

Cậu đến con phố nọ, không thấy bóng dáng Tiêu Thận đâu nữa, lông mày nhíu chặt.

Trời về chiều hơi tối, ngõ vắng vang tiếng đồng hồ đeo tay kêu tích tắc, cậu không dám đi vào.

Cận Ánh đứng do dự ở đầu ngõ, ngần ngừ.

Bất chợt, cậu nghe động tĩnh lớn, quay lại thấy mấy nam sinh đang quát tháo một cậu trai đang cúi đầu khóc.

"Á à cái thằng oắt này, sao có mắt như mù vậy, hử?"
Cậu chàng tinh anh nhanh chân bỏ chạy như điên tìm bóng dáng người đàn ông thì lại gặp hai kẻ to lớn đang vây công Tiêu Thận.

Trên mặt đất còn một cô gái quần áo xộc xệch đang run lẩy bẩy.

Cậu vội cởi áo khoác, khoác lên vai cô gái, tầm mắt bất chợt dừng ở trên cổ "cô gái" rồi lại im lặng kéo quần áo lại cho người ta.

Cậu đứng dậy, lo lắng nhìn Tiêu Thận.

Động tác của người đàn ông, nhanh, gọn, chuẩn, chế ngự phe địch, trong lòng hắn lại đang tức tối, ra tay càng lúc càng ác.

Giơ tay đấm tên tóc vàng, gã nôn ra một ngụm nước miếng đầy máu, quỳ rạp xuống đất, miệng kêu gào vẻ không phục.

Lúc này Cận Ánh mới thấy bên dưới gã tóc vàng chưa k** kh** q**n, một "con chim" xấu xí gục xuống, bên trên bầm tím, còn có vết máu, như bị bóp đến "rưng rưng rơi lệ".

Tóc vàng thở hổn hển, ôm đ*ng q**n mà nhét "con chim" quý giá vào trong quần.

Gã tức tối, mắt đầy tơ máu, tay sờ sờ thắt lưng lấy đồ.

Đột nhiên trước mắt Cận Ánh loang loáng ánh sáng.

Cậu chửi thầm một câu, giơ chân đá bay con dao trong tay gã.

Cậu bẻ tay tóc vàng, đè xuống đất, thô bạo mà xé áo gã để trói tay.

Bên kia Tiêu Thận cũng lục soát hông người kia, lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

Khi Cận Ánh ra tay hắn phân tâm một chút nhưng thấy hành động của bạn nhỏ lưu loát thì trong lòng Tiêu Thận cũng nhẹ nhàng hơn, thoải mái mà đánh người.

Cảnh sát nhanh chóng tới nơi, thấy người bị hại quần áo xộc xệch thì tối sầm cả mặt mày.

Anh nhanh chóng hỏi han, lấy số điện thoại cả Tiêu Thận để hôm sau hắn tới cục cảnh sát lấy lời khai.

Hai thanh niên hư hỏng bị dắt lên xe cảnh sát, "cô gái" cũng được một cảnh sát nữ nhẹ giọng an ủi mà dẫn lên xe.

Ánh mắt "cô gái" vẻ trốn tránh, không dám nhìn sắc mắt đội cảnh sát đang đen như mực, nơm nớp lo sợ mà đi lên xe.

Xe cảnh sát đi rồi để lại hai người và chỗ đồ ăn rụng rơi.

Tiêu Thận nhìn chằm chằm về phía bạn nhỏ.

Cận Ánh xoa xoa gáy: "Em, em từng học Judo..."
Người đàn ông "hừ" một tiếng, tiếc nuối nghĩ sau này này cũng không có cơ hội thể hiện gì nữa mà ngay cả hình tượng anh hùng cứu mỹ nhân hôm nay cũng không to lớn như vậy.

Hắn chẳng nói gì, quay đầu bước đi.

Cận Ánh l**m l**m mối, chạy đuổi theo, nũng nịu kéo góc áo Tiêu Thận, nhỏ giọng nói.

"Em, em thấy anh sờ, sờ hai người kia..."
Cậu chàng tinh anh đỏ mặt, ngại nói như cậu cũng hơi bực.

Rõ ràng, với khả năng của Tiêu Thận, đánh nhau không cần phải công kích chỗ hiểm.

Người đàn ông còn "thịt chim" của hai gã kia.

Người đàn ông quay lại, Cận Ánh phát hiện tay hắn cầm khăn, lòng bàn tay bị ma sát đến đỏ lên, mặt mày đầy vẻ ghét bỏ: "Chim kia xấu chết, anh dị ứng sắp nôn đây, đừng có nhắc lại được không?"
Cậu chàng tinh anh "A" một tiếng, mây đỏ nổi lên gương mặt vì nhịn cười.

Nhưng Tiêu Thận xấu tính, thù dai, hầm hè: "Với lại, giờ anh muốn thịt chim của em."
Trên mặt hắn hung dữ, khóe môi còn đọng vết máu, đau mà vẫn cố nhe răng nhếch miệng khiến hắn trông có vẻ càng hung ác hơn.

Cậu chàng tinh anh nhếch môi, dán lên người Tiêu Thận, đẩy hông thật khẽ.

"Anh không nỡ đâu."
Sau đó, ai đó không nỡ thịt chim chẳng nói chẳng rằng khiêng bạn nhỏ về nhà, hung hăng đè lên giường, đẩy đưa cả ngày.

Đúng là không nỡ thịt chim nhưng hái cúc thì không nể nang ai hết..
 
Back
Top Bottom