Ngôn Tình Anh Ấy Ôn Nhu Đến Nhường Nào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Ấy Ôn Nhu Đến Nhường Nào
Chương 40: 40: Xin Lỗi Tôi Không Có Thời Gian


Phương Tiểu Nhu không nói gì, gặm xúc xích nướng, đi theo sau Cố Dịch An.
Cô đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên nghe được chung quanh ở đâu đó rất gần với cô, một nữ sinh “A!” một tiếng.
Phương Tiểu Nhu bị hoảng sợ, cầm xúc xích nướng nhìn qua chỗ phát ra tiếng kêu.
Cô thấy một nữ sinh cong eo, đỡ chân của chính mình, hình như là bị trật chân.

Phương Tiểu Nhu nhìn xuống chân của cô ấy, phát hiện cô ta ăn mặc rất đơn giản, chỉ là một đôi giày xăng đan nhỏ màu trắng, cũng không có cao lắm.
Sao lại bị trật chân.
Bất quá cái này không quan trọng, đôi mắt Phương Tiểu Nhu dừng lại trên đùi cô ấy hai giây, không khỏi hâm mộ.

Cảm thấy chân của cô ấy thật là đẹp, vừa dài vừa thẳng, mặc tất chân màu da, sau đó lại nhìn lên trên sắc mặt Phương Tiểu Nhu liền không tốt lắm.
Kia chẳng phải là nữ sinh vừa rồi ở bên ngoài cô gặp sao, chính là hoa khôi kia.
Lúc này vị hoa khôi liền cúi đầu, nhíu mày vẻ mặt thống khổ nhìn chân của chính mình, bên cạnh cô ấy còn có một người nữ sinh vội vàng đỡ cô ấy.
Vài người đều dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn các cô.
Lúc này nữ sinh bên cạnh hoa khôi cố tình gây chú ý tới bọn họ, chạy nhanh cầu cứu với bọn họ.
“Cậu ấy bị trật chân nên hiện tại không thể đi đường, các cậu ai có thể giúp chúng tớ một chút không?”
Nhu nhược đáng thương.
Mặc dù không chỉ tên nói họ nhưng đôi mắt thẳng tắp nhìn Cố Dịch An, rõ ràng chính là muốn cậu qua đỡ.
Phương Tiểu Nhu liền càng không cao hứng, mặt lạnh lùng nhìn cô ta.

Cố Dịch An mới sẽ không đi đỡ cô ta.
Cô ngẩng đầu nhìn cậu một cái, Cố Dịch An cười với cô, hoàn toàn không muốn đi qua làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Tựa như không thấy, trong mắt cậu căn bản là không có hoa khôi nào cả, càng sẽ không đi đỡ nữ sinh khác.
Cậu không có thói quen này, nói cậu không thân sĩ cũng được.
Mặc dù Cố Dịch An phản ứng như vậy nhưng thật ra giống như cấp cho Phương Tiểu Nhu một viên thuốc an thần, cô nhịn không được nhấp môi cười một chút, nội tâm nhảy nhót.
Vẻ mặt Lưu Ninh hoàn toàn mờ mịt, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, ngây ngốc nhìn.
Lâm Phàm càng không thể đi qua giúp, Lâm Phàm còn âm thầm hừ một tiếng, cho cô ta một cái nhìn xem thường.
Phun ra một câu, “Loại giày này mà cũng bị trật chân?”
Làm ơn, có thể giả vờ giống thật một chút được hay không, tìm cách gì mà lỗi thời quá đi.
Phản ứng của vài người làm hoa khôi cùng nữ sinh kia xấu hổ tới cực điểm, nháy mắt mặt đã ửng hồng.

Hoa khôi càng cảm thấy bản thân không còn mặt mũi gặp người khác, quá mất mặt, cô ta tưởng mọi người đều sẽ đồng cảm, thế nhưng lại biến bản thân chật vật đến thế này.
Nữ sinh đỡ cô có chút thẹn quá thành giận.
“Cô ấy vô tình bị trật chân, chúng tôi cũng không làm gì các cậu, chỉ là đỡ một chút mà thôi cũng không được sao?”
Cố Dịch An nhíu mày, liếc mắt Lưu Ninh.
“Cậu đi đỡ cô ta một chút đi.”
Lưu Ninh bỗng nhiên bị chỉ đích danh, vẻ mặt ngốc chỉ cái mũi của mình, “Tớ?”
Sau đó hoa khôi bày ra sắc mặt thảm đạm khi thấy Lưu Ninh đi qua đỡ cô, cô ta còn có chút ghét bỏ, lập tức không tỏ vẻ nghiêm trọng nữa.
Lưu Ninh lập tức buông cô ta ra, cũng có cái nhìn khác đối với cô ta qua sự việc này.
Kỳ thật hắn cảm thấy hoa khôi lớn lên cũng không phải đặc biệt đẹp, hơn nữa rất không ý tứ, cảm giác là một người rất nhàm chán.
Hoa khôi được bạn tốt đỡ đi vài bước, sau đó dừng lại trước mặt Cố Dịch An, dường như đi đường có chút khó khăn.

Bên cạnh cô ta, nữ sinh kia dùng khuỷu tay chọc cô ta ám hiệu gì đó, ý bảo cô ta nên chủ động.
Nữ sinh kia tin rằng chỉ cần Ngô Mộng Tiệp chủ động thì mọi chuyện liền thay đổi.
Ngô Mộng Tiệp vừa chật vật vừa thẹn, chỉ muốn trực tiếp rời đi, cảm giác mất hết thể diện, nhưng cô ta lại có chút không cam lòng.
Huống hồ Cố Dịch An này thật sự rất tuấn tú, khí chất cũng đặc biệt tốt, nam sinh trường này toàn bộ đều ảm đạm thất sắc nên không so cùng cậu, nam sinh khác căn bản không lọt vào mắt xanh của cô ta.
Cô ta cắn môi, cố lấy dũng khí.
Dùng giọng nói ngọt ngào của bản thân nói với cậu, mang theo ngữ khí có chút ủy khuất cầu xin, bộ dáng nhu nhược đáng thương.
“Học đệ, có thể phiền cậu đưa tôi về ký túc xá được không, chân tôi rất đau đi không được.”
Cố Dịch An nhíu mày, mặt vô biểu tình nhìn cô ta một hồi, ngữ khí mỏng lạnh “Bạn chị không thể đưa chị trở về sao? Ngại quá, tôi còn phải đưa người khác về ký túc xá không có thời gian đưa học tỷ về.”
Biểu tình lạnh nhạt làm cho mặt của hoa khôi trắng bệch, xấu hổ lại chật vật, tay nắm thành nắm tay.
Nhưng Cố Dịch An căn bản không để ý tới cô ta, trong mắt căn bản không có cô ta, trả lời xong, cậu liền xoay người nhìn về phía Phương Tiểu Nhu.

Khi đối mặt với cô, cậu lập tức liền trở nên ôn hòa, nhẹ giọng nói “Chúng ta đi thôi.”
Phương Tiểu Nhu liếc mắt hoa khôi, ừ một tiếng.
Bốn người an tĩnh đi cùng nhau, vốn dĩ Phương Tiểu Nhu cảm thấy bản thân không nên hỏi, nhưng cô nhịn không được muốn biết.

Rất tò mò.
“Anh có quen biết với cô hoa khôi kia?”
Cố Dịch An nhớ lại một chút sau đó hỏi lại, “Ai là hoa khôi?”
Phương Tiểu Nhu nhẹ nhàng thở ra, cảm giác trong lòng hơi thoải mái một chút.
Cậu còn không biết ai là hoa khôi, xem ra giữa bọn họ không có quan hệ gì.
Bất quá hoa kia hình như rất thích cậu, còn dùng chiêu trò như vậy hấp dẫn cậu.
Nhớ tới chuyện này cô liền không thế nào vui vẻ.

Vừa ngẩng đầu phát hiện Cố Dịch An đang nhìn cô, Phương Tiểu Nhu liền giải thích nói “Là nữ sinh vừa rồi, cô ấy bị trật chân.

Không phải cô ấy vừa mới nói chuyện với anh sao, anh không quen biết cô ấy?”
Cố Dịch An giống như vừa mới nghĩ ra, ngữ khí bình đạm, giống như đang nói đến một sự kiện vô cùng bình thường.
“Lúc trước anh không quen biết cô ấy, vừa rồi là cô ấy chủ động nói chuyện với anh, anh cũng cảm thấy kỳ quái.

Anh cũng không nói gì với cô ấy, cô ấy hỏi anh xúc xích nướng kia ăn ngon không, anh nói rằng ngon.”
Phương Tiểu Nhu à một tiếng.
Nguyên lai là như thế.
Xem ra Tiểu Mã ca ca của cô không có rung động trước hoa khôi.
Bất quá cô vẫn có chút bất an, rất có nguy cơ, dù sao cũng là hoa khôi, lớn lên đẹp như vậy.
Sau một lát Cố Dịch An mới lại bổ sung một câu, “Nguyên lai cô ấy chính là hoa khôi, xem ra tiêu chuẩn của hoa khôi cũng chẳng ra gì.”

Phương Tiểu Nhu kinh ngạc một chút, lập tức ngẩng đầu nhìn cậu.
Cậu nói lời này làm trong lòng cô có một chút phức tạp, làm cô có chút kinh hỉ.
Lưu Ninh lúc này cũng chen vào câu chuyện, “Đúng vậy, tớ cũng cảm thấy tiêu chuẩn của hoa khôi này không ra gì thật, có thể thẩm mỹ của những người khác không giống với chúng ta.

Dù sao tớ cũng cảm thấy hoa khôi này chẳng ra gì, còn không bằng tiểu muội muội làm cho người ta thích đâu.”
Cố Dịch An nhếch môi, thế mà cười, “Cuối cùng cậu cũng nói đúng được một lần.”
Lưu Ninh “……”
Phương Tiểu Nhu “……”
Đây là đang khen cô sao?
Lâm Phàm nhướng mày, làm bộ làm tịch ho nhẹ vài tiếng.
Cố Dịch An đưa Phương Tiểu Nhu đến dưới lầu ký túc xá nữ, nữ sinh lui tới đều đang nhìn cậu, ríu rít bàn tán.
Nói hẹn gặp lại xong, Phương Tiểu Nhu liền cùng Lâm Phàm lên lầu.
Lâm Phàm liền bắt đầu nháo cô.
Phương Tiểu Nhu đỏ mặt, “Đừng náo loạn.”
“Không nháo, ai da cuộc tình này thật là thú vị nha, tớ cảm nhận được.

Thật ngọt ngào quá.”, Lâm Phàm khoa trương, giả vờ làm ra biểu tình rất hưởng thụ..
 
Anh Ấy Ôn Nhu Đến Nhường Nào
Chương 41: 41: Cô Tới Chờ Cậu


Ngày hôm sau trong trường học tin tức được lan truyền khắp nơi, hoa khôi coi trọng học sinh mới chuyển trường tới, còn chủ động tiếp cận nhưng bị cự tuyệt một cách lạnh lùng.
Hoa khôi lớn hơn Cố Dịch An một tuổi, học tỷ chủ động theo đuổi học đệ, còn bị cự tuyệt không chút lưu tình, có chút mất mặt.
Đặc biệt là đối với hoa khôi trước giờ rất tự tin với vẻ ngoài c*̉a bản thân.
Phương Tiểu Nhu nghe tin đồn nhảm nhí này xong trong lòng hụt hẫng.
Bất quá mọi người đều cảm thấy cô không xứng với Cố Dịch An.
Kỳ thật cô vẫn không hiểu, cô cảm thấy bọn họ rõ ràng rất xứng đôi, vì cái gì mọi người đều nói như vậy.
Phương Tiểu Nhu tâm tình còn đang chùng xuống, Lâm Phàm từ phía sau ôm bả vai cô một phen, đánh yêu cô một cái.

Cố ý dọa cô, “Cậu nghĩ cái gì mà chuyên chú vậy? Đừng nói với tớ là cậu nghe xong lời c*̉a những người đó rồi đau lòng nha?”
Phương Tiểu Nhu liếc nhìn Lâm Phàm một cái, không nói gì.
Đây là cam chịu.
Lâm Phàm bĩu môi, “Trái tim cậu cũng thật mỏng manh nha, có chút chuyện c*̃ng chịu không nổi? Không phải các nữ sinh kia đều vì hâm mộ mà ghen tị hận sao? Mặc dù nhân khí tiểu trúc mã nhà cậu tốt nhưng cậu không phải không biết anh ta đối với người khác đều mặt lạnh thôi, còn đối với cậu lại rất tốt, đương nhiên chọc người ta ghen ghét.

Lời nói từ mấy nữ sinh đó mà cậu cũng nghe, cậu thật là ngốc!”
Nghe xong lời của bạn thân tâm tình Phương Tiểu Nhu đích xác tốt hơn một chút, cô hít hít cái mũi, ủy khuất nhìn Lâm Phàm.
“Đến hoa khôi cũng thích anh ấy, có phải tớ cùng so với hoa khôi rất kém cỏi phải không?”

Lâm Phàm chụp đầu của cô, xuống tay không chút lưu tình.
“Cậu thật đúng là ngốc, hoa khôi vẫn là hoa khôi của ban nhưng chỉ cần trong mắt trúc mã nhà cậu không có cô ta là được.

Cậu đừng bị cô ta ảnh hưởng, ai nói cậu kém hơn cô ta? Ngày hôm qua anh ấy cùng Lưu Ninh không phải đều nói cảm thấy cậu càng làm cho người ta thích hay sao.

Tự tin một chút.”
Phương Tiểu Nhu vừa ôm đầu vừa à một tiếng.
Lâm Phàm an ủi đích xác làm cô thoải mái một chút.
Tiểu Mã ca ca lại không thích cô hoa khôi kia, nhiều nữ sinh như vậy nhưng cậu chỉ đối tốt với một người là cô.
Cậu vẫn giống y như trước, vẫn là Tiểu Mã ca ca của cô, nhưng thật ra bản thân cô đã không có dũng khi ngay khi còn nhỏ.
Nên làm cô trước kia lo lắng cái gì mà hoa khôi của ban, tiếp cận Tiểu Mã ca ca của cô chính là không đúng.
Sau này nữ sinh trong trường liền chia làm hai phái, một phái cho rằng Phương Tiểu Nhu với Cố Dịch An chỉ là huynh muội hàng xóm, cô còn hỗ trợ đưa thơ tình hay quà tặng linh tinh, một phái khác cho rằng quan hệ bọn họ không tầm thường
Mấy ngày hôm trước mỗi lần tan học Cố Dịch An đều chờ cô ở dưới lầu, sau đó cùng đi ăn cơm, hôm nay bỗng nhiên phát hiện cậu không chờ nữa.
Phương Tiểu Nhu liền rất mất mát, cảm giác lòng tràn đầy chờ mong bỗng nhiên thất vọng tràn trề.
Tuy rằng cô an ủi chính mình, nhất định là cậu có việc hoặc là cậu đã quên, trong lòng còn cảm giác vắng vẻ.
Lâm Phàm chụp bả vai cô, lôi cô đi.

“Có phải bọn họ còn chưa tan học hay không? Chúng ta đi cao trung bộ tìm xem.”
Phương Tiểu Nhu có chút do dự, nhưng nhịn không được chính mình cũng muốn đi tìm cậu, cũng liền đi theo Lâm Phàm.
Khi cô cùng Lâm Phàm đi đến cao trung bộ bên kia, ngẫu nhiên sẽ có nữ sinh nhìn chằm chằm hai người, còn nhỏ giọng bàn tán gì đó.
Hiện tại Phương Tiểu Nhu còn sợ hãi đối với loại nghị luận này, liền đi nhanh hơn.
Lúc đến cửa lớp của bọn họ vừa mới tan học, bọn học sinh làm ồn chạy ra khỏi phòng học, hưng phấn kết bè kết đội đi ăn cơm.
Bất quá vẫn có người chú ý tới Phương Tiểu Nhu cùng Lâm Phàm.
Phương Tiểu Nhu thấy rất nhiều người ra tới liền cố gắng quan sát, cô muốn nhìn Cố Dịch An có đi ra hay không, khi nào cậu đi ra.
Lệch về một bên đầu liền thấy ánh mắt của mấy nữ sinh bên cạnh đang nhìn cô không quá thiện cảm, dùng ánh mắt phán xét, đánh giá cô từ trên xuống dưới .
“Cô ta là Phương muội muội của học trưởng?”
“Đúng vậy, tớ có quen biết cô ta, chính là cô ta, phỏng chừng là tới chờ Cố Dịch An.”
“Cả ngày quấn lấy lớp trưởng chúng ta, thật là…… Nghe nói còn gọi Tiểu Mã ca ca, đúng là không ra gì.”
Ba chữ “Không biết xấu hổ” này không nói thẳng ra.
Mấy nữ sinh này rất thích Cố Dịch An, nên các cô đều có địch ý Phương Tiểu Nhu.

Các cô cũng không kiêng dè Phương Tiểu Nhu.
Phương Tiểu Nhu bị các nữ sinh nói đến mặt đỏ tai hồng, cô c*n m** d***, rất ủy khuất rất không cam lòng nhận thua nhưng không biết sao cô cảm giác đôi mắt có chút ướt thế này.

Nếu hiện tại rớt nước mắt chắc chắn sẽ bị mấy nữ sinh này chê cười, cô liều mạng chịu đựng.
Tuyến lệ đáng chết , chuyện gì cũng rớt nước mắt, chính cô cũng khống chế không được.
Phương Tiểu Nhu tức giận nhìn các nữ sinh, “Tôi chính là tới chờ Cố Dịch An, có vấn đề gì sao?”
Trước kia mỗi lần cô đều đi chờ cậu, mỗi ngày cùng cậu đi học tan học, nhiều năm như vậy.
Sao cô không thể tới chờ cậu.
Đã sớm trở thành thói quen sinh hoạt như vậy, ở trong lòng cô vẫn luôn cho rằng Cố Dịch An là của cô, hiện tại cô cũng không đổi được.
Cô vẫn có du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu mãnh liệt với cậu như cũ.
Mấy nữ sinh kia đều sửng sốt một chút, không nghĩ tới Phương Tiểu Nhu sẽ phản bác các cô như vậy, sắc mặt mỗi người đều không đẹp.
Lúc này Cố Dịch An bỗng nhiên từ phòng học đi ra, ánh mắt lạnh lùng liếc mấy nữ sinh này một cái, lập tức đi đến bên Phương Tiểu Nhu.
Cái liếc mắt này dọa mấy nữ sinh nói xấu kia không dám lên tiếng, các cô cũng không biết Cố Dịch An lúc này sẽ đi ra, bình thường cậu đều sẽ nghỉ ngơi ở trong phòng học.
Cố Dịch An trực tiếp bỏ qua mấy nữ sinh, đi đến trước mặt Phương Tiểu Nhu, ôn nhu cúi đầu nhìn cô.
Thấy cô ửng đỏ đôi mắt cậu liền nhíu mày, tràn ngập đau lòng.

“Làm sao vậy?”
Phương Tiểu Nhu ngẩng đầu nhìn cậu, vốn dĩ không ủy khuất nhưng thấy cậu liền cảm thấy đặc biệt ủy khuất, hồng mắt lắc lắc đầu, sau đó lại dùng tay xoa xoa đôi mắt.
“Anh tan học?”
Cố Dịch An gật gật đầu, “Ừm, vừa mới tan học.”
Cậu nói chuyện với cô vĩnh viễn đều ôn nhu như vậy, giọng nói theo bản năng trở nên nhẹ nhàng, trong mắt có ánh sáng.

“Chúng ta đi ăn cơm đi.”
Phương Tiểu Nhu ừ một tiếng.
Làm mấy nữ sinh kia kinh ngạc đến ngây người, cậu cười sờ tóc cô một chút, ôn nhu an ủi cô.
“Không cần nghe lời của người ngoài, biết không?”
Phương Tiểu Nhu hít hít cái mũi, bỗng nhiên cảm giác trong lòng mềm nhũn, ngoan ngoãn gật đầu.
Bốn người cùng đi ăn cơm, mấy nữ sinh kia còn đứng ở nơi đó kinh ngạc đến ngây người.

Không chỉ có kinh ngạc còn bị dọa sợ, tuy rằng Cố Dịch An vẫn luôn tương đối lãnh đạm nhưng ít nhất rất lễ phép, thỉnh thoảng cũng sẽ cười nhạt một chút, chưa từng có lạnh mặt giống như vừa rồi.
Ánh mắt kia thật sự làm cho người khác sợ hãi.
Phương Tiểu Nhu vốn không mấy vui vẻ, nhưng biểu hiện Cố Dịch An lại làm tâm tình cô tốt một ít, nhớ tới cô được nhờ đưa các loại thư tình chocolate cô liền có chút phiền.
“Đều là bởi vì anh, hiện tại em luôn được các nữ sinh nhờ đưa thư tình còn có chocolate đồ vật linh tinh, phiền chết.”
Cố Dịch An nhịn không được cười, “Vất vả cho em quá.

Cứ trực tiếp ném thư tình đi, chocolate nếu em muốn ăn thì em cứ ăn, tóm lại mấy thứ này em muốn xử lý như thế nào cũng được.”
“Thật sự không cần xem một chút?”, Phương Tiểu Nhu nhướng mày.
Cố Dịch An bất đắc dĩ cười, “Không có hứng thú.”.
 
Anh Ấy Ôn Nhu Đến Nhường Nào
Chương 42: 42: Bỗng Nhiên Cúp Điện


Tiết tự học buổi tối Phương Tiểu Nhu ghé vào trên bàn đọc sách, sau khi viết bài một hồi thì cô liền lười biếng, mà Lâm Phàm bên cạnh còn đang lén ăn đồ ăn vặt.
Đồ ăn vặt kia là của nữ sinh khác đưa cho Cố Dịch An, Phương Tiểu Nhu vốn là không muốn ăn, bất đắc dĩ Lâm Phàm là cái đồ tham ăn cảm thấy vứt bỏ quá lãng phí nên toàn bộ đều bị cô cầm ăn.
Còn muốn rủ cô ăn chung.
Phương Tiểu Nhu cảm thấy đọc sách thật nhàm chán, vốn dĩ thành tích của cô không phải rất tốt, nhưng nếu không đọc sách thì lại đội sổ.

Chợt cô nhớ trong hộc bàn có một quyển sách rất thú vị, cũng có thể tống cổ một chút nhàm chán trong tiết tự học buổi tối.
Lần lượt đem ra từng cái thư tình trong hộc bàn.
Phương Tiểu Nhu sửng sốt một chút, nghĩ không ra cô nhét thư tình cái bàn phía dưới khi nào, có khả năng là do có người trộm đặt vào hộc bàn của ai đó nhưng lại đặt nhầm.

Cô cầm thư tình trong tay rồi nhìn kỹ, còn rất tinh xảo, nhìn ra được người viết rất dụng tâm.
Phong thư màu hồng phấn, còn có tình cảm riêng tư, trong lòng Phương Tiểu Nhu có chút không vui, ghen tuông sôi trào.
Cô nhẹ nhàng mở thư tình ra, dù sao hiện tại nhàm chán nhìn một cái cũng không sao.
Sau khi mở ra bên trong giấy viết thư cũng là màu hồng phấn, nét chữ chỉnh tề, giấy viết thư cũng rất mới không có nếp gấp khó coi nào.

Cô tùy tiện ngắm nhìn một cái, chữ rất đẹp, quyên tú thanh nhã, thậm chí mặt trên còn vẽ một ít con vật dễ thương.
Cô nghĩ có thể là con thỏ lại có thể là mèo, là cái gì không quan trọng.
Phương Tiểu Nhu đều đoán được nội dung của bức thư, ngay từ đầu cô cũng đã xem qua thư tình gửi cho Cố Dịch An, đều là những câu văn sến súa.

Kết quả sau khi cô xem xong, quả nhiên thư tình này cũng không có gì khác biệt, chỉ là nhìn nét chữ này cô còn tưởng rằng là bức thư này của một nữ sinh ôn nhu nội liễm.

Không nghĩ tới nội dung của thư tình này lại chứa đựng tình cảm mãnh liệt đến vậy.
Cái gì mà lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ đã bị thân ảnh thanh tuấn của cậu mê hoặc, cái gì mà cậu tựa như đám mây ngày đó, nhìn thấy nhưng không với tới được, còn có mỗi ngày đều nhớ cậu nằm mơ đều thấy cậu.
Thật buồn nôn.
Biết mong muốn không thể thành mà còn viết thư tình.
Thư tình này viết còn không có một chút đặc sắc, so với những bức thư cô từng đọc thì không khác gì.
Cô cũng không hứng thú đi xem từng bức.
Phương Tiểu Nhu phát ngốc nhìn chằm chằm thư tình, bỗng nhiên Lâm Phàm duỗi tay từ cái bàn phía dưới.
Cô cúi đầu vừa thấy, trên tay còn có một khối chocolate.
Lâm Phàm cười với cô, “Cậu ăn một miếng, rất ngon đó.”
Phương Tiểu Nhu không biết nói gì, hiện tại cô không có tâm tình ăn uống.

Lâm Phàm thấy bức thư trên bàn cô liền hứng thú, thân mình dựa lên bàn, đầu liền dò xét lại đây, nhanh chóng nhét khối chocolate kia vào trong miệng, sau đó lại dùng cái tay kia cầm lấy thư tình.
Cực nhanh làm Phương Tiểu Nhu chưa kịp phản ứng lại.
Lâm Phàm chỉ liếc mắt một cái rồi không hứng thú nữa, còn thập phần ghét bỏ bĩu môi, lại ném thư tình lên bàn Phương Tiểu Nhu.
“Bức thư này có cái gì hay, nhưng khối chocolate khá ngon, cậu thật sự không ăn?”

Phương Tiểu Nhu, “……”
Cô lắc đầu, “Cậu ăn đi.”
Vừa nói vừa gấp bức thư lại, sau đó một lần nữa nhét vào hộc bàn phía dưới, một hồi cô còn muốn mang nó về sau đó trộm xé nát.
Mới vừa suy nghĩ xong, bỗng nhiên cúp điện.
Tức khắc toàn bộ phòng học là một màu tối đen.
“A!”
“A a a!”
Vài nữ sinh kêu lên, ngay sau đó là từng đợt tiếng hoan hô, toàn bộ phòng học đều sôi trào.
Tiết tự học buổi tối bỗng nhiên cúp điện chính là điều mà rất nhiều bạn học chờ mong, cúp điện liền có thể chơi, nếu thời gian dài không có điện liền có thể về ký túc xá.
Phương Tiểu Nhu cũng bị hoảng sợ, bỗng nhiên trước mắt một mảnh đen nhánh, còn có rất nhiều người hoan hô.
Trong phòng học cãi cọ ồn ào.
Thầy giáo cũng đi rồi, nói là đi xem tình hình, làm cho bọn họ đừng ầm ĩ.
Không ầm ĩ mới là chuyện lạ.
Cúp điện thì mọi người đều giải phóng, các bạn học đều nhảy loạn trong phòng học, trên hành lang cũng đầy người.
Phương Tiểu Nhu cũng rất kinh hỉ, dù sao cô cũng không muốn đọc sách hay làm bài tập, cúp điện đương nhiên là chuyện tốt.
Lâm Phàm còn đang ăn gì đó, bỗng nhiên ngây người, mở to hai mắt.

“Cúp điện?”
Phương Tiểu Nhu ừ một tiếng, “Có thể một hồi sẽ có điện lại.”
Nhưng mà vài phút sau cũng không có điện.
Phương Tiểu Nhu ở trên chỗ ngồi không có đi, cô theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn sang cao trung bộ bên kia.
Phát hiện bọn họ bên kia cũng là một mảnh đen nhánh.
Dường như toàn bộ trường học đều cúp điện.
“Cao trung bộ cũng cúp điện sao?”, Phương Tiểu Nhu vừa nhìn cao trung bộ bên kia vừa hỏi.
Lâm Phàm cũng nhìn thoáng qua bên kia, “Ừm, tối như vậy chắc chắn cũng cúp điện, chúng ta đến bên kia đi xem một chút chẳng phải sẽ biết sao.”
Lâm Phàm vừa nói xong liền kéo Phương Tiểu Nhu lên, hai người cùng đi sang phòng học bên cạnh, đứng ở bên cửa sổ phòng bên cạnh có thể thấy rõ cao trung bộ.

Đối diện chính là cao trung bộ, liếc mắt một cái liền có thể thấy toàn bộ cao trung bộ đều đen như mực, còn có thể thấy bóng người đang đong đưa.
Hình như bên đây đều là cãi cọ ồn ào, sơ trung bộ các cô đều có thể nghe được tiếng ồn bên kia.
Hẳn là cũng có rất nhiều người chạy ra ngoài.
Phương Tiểu Nhu nhìn chằm chằm lầu một, vị trí của một vài ban khác.
Không biết sao lại cảm giác có chút hưng phấn, trong lòng đang chờ mong điều gì đó.
Cô có thể thấy học sinh cao trung bộ đi ra, đứng ở bên ngoài, không biết có Cố Dịch An hay không.
Phương Tiểu Nhu bỗng nhiên đề nghị, “Chúng ta đi WC đi.”
“WC? Hiện tại tối lắm đó.”, Lâm Phàm có chút kinh ngạc nhìn cô, sau đó thấy cô nhìn chằm chằm cao trung bộ, nháy mắt liền hiểu ra.
Cô cho Phương Tiểu Nhu một cái nhìn xem thường, sau đó hai người tay trong tay đi xuống lầu.
Cũng không đi WC, trực tiếp chạy về phía cao trung bộ.

Phương Tiểu Nhu còn có hơi xấu hổ, cảm giác ý tứ của bản thân cũng quá rõ ràng, Lâm Phàm đều đã nhìn ra, bằng không sao lại trực tiếp chạy đến cao trung bộ.
Cô đi vào trước cửa lớp, Lâm Phàm còn kích động hơn cả Tiểu Nhu, trực tiếp kéo cô tới cửa sau.
“Anh ta ở bên trong sao? Tối như vậy nên nhìn không thấy gì cả.”, Lâm Phàm vừa nhìn trong phòng học vừa lầm bầm lầu bầu.
Phương Tiểu Nhu lắc đầu, “Tớ cũng không biết nữa, chắc anh ấy không ra ngoài đâu.”
Lấy tính cách của cậu hẳn là sẽ không đi ra ngoài chơi, nói không chừng đang nhắm mắt học bài.
Cậu chính là một học trò ngoan, đại học bá.
Giọng nói của hai nữ sinh nói chuyện ở cửa sau sớm đã truyền vào lỗ tai Cố Dịch An, nói đúng ra là có người nói chuyện với cô, khiến cho cậu chú ý.

Cậu quay đầu lại liền thấy cô đứng ở cửa sau, hình như đang tìm vị trí của cậu.
Quá tối cậu không nhìn thấy mặt cô, nhưng mơ hồ thấy bộ dáng cô.
Cậu còn nghe được giọng nói của cô.
Cố Dịch An lập tức đứng dậy, lúc này người ở bàn sau kéo lấy cậu một phen.
“Dịch An, cậu đi đâu?”
“Tớ đi ra ngoài có chút việc, cậu ôn tập trước đi.”, Cố Dịch An xin lỗi cười một chút, đôi mắt còn nhìn cửa sau.
Người ngồi bàn sau vẻ mặt mờ mịt, trong tay cầm ngọn nến.
Bọn họ đã sớm chuẩn bị nến, nếu trường học bỗng nhiên cúp điện thì có thể lấy ra dùng, đối với học sinh giỏi thì tuyệt đối không thể lãng phí thời gian.
Hắn liền dùng ánh nến mở sách ra, dặn dò Cố Dịch An, “Vậy cậu trở về sớm một chút, tớ ôn tập trước.”
Cố Dịch An gật đầu, “Tớ biết rồi.”
Lúc này cậu làm gì mà quản ai nói gì, chỉ là thuận miệng mà trả lời, lập tức đi qua chỗ của Phương Tiểu Nhu..
 
Anh Ấy Ôn Nhu Đến Nhường Nào
Chương 43: 43: Rung Động


Vì cúp điện nên trong phòng học là một mảnh đen nhánh, cũng thấy không rõ lắm, nơi nơi đều là âm thanh ồn ào.
Rất nhiều bạn học đều chạy ra ngoài.
Cố Dịch An đứng lên đi đến cửa sau, quả nhiên thấy Phương Tiểu Nhu đứng ở nơi đó.
Khi cậu tới cô liền thấy được, liền ngẩng đầu nhìn cậu.
Cố Dịch An cười với cô, ngữ khí ôn nhu "Sao em lại tới đây?"
Phương Tiểu Nhu bị cậu hỏi có chút thẹn thùng, ấp úng, "Không phải, vốn là cùng Lâm Phàm đi WC, vô tình đi qua……"
Nói thẳng chính là tới tìm cậu nhưng mà nói toẹt ra thì rất xấu hổ.
Cố Dịch An chỉ cười, cũng không vạch trần cô.
Cậu nhìn Lâm Phàm đứng bên cạnh Phương Tiểu Nhu, sau đó lại đem tầm mắt dời về trên người Phương Tiểu Nhu, dịu dàng hỏi cô "Vậy hiện tại các em định đi đâu?"
Phương Tiểu Nhu cười ngốc nhìn cậu, bị hỏi có chút nghẹn họng, cô cũng không biết đi đâu.
Cô căn bản không định đi đâu cả, chỉ muốn tới tìm cậu.

Đến nỗi muốn tìm cậu làm gì cô còn không biết, hoặc là thừa dịp trời tối không cần học nên tới tâm sự?
Hình như có hơi ngốc.
Vẫn là Lâm Phàm phản ứng nhanh, cười hì hì cứu nguy cho Phương Tiểu Nhu.

"Tụi em định một hồi đi quầy bán quà vặt mua đồ ăn, anh muốn đi cùng sao?"

Phương Tiểu Nhu lập tức ở trong lòng cảm kích Lâm Phàm cơ trí, một bên mắt trông mong nhìn Cố Dịch An, hy vọng cậu gật đầu.
Mặc kệ là đi làm gì, mua đồ ăn vặt hay mua nước, chỉ cần có thể ở một chỗ với cậu là tốt rồi.
Cố Dịch An vừa thấy liền biết tâm tư của cô, nhịn không được cười.

Nếu không phải lúc này trong phòng học còn có nhiều người ầm ĩ như vậy, cậu liền nhịn không được muốn sờ làn tóc mềm mại của cô, còn có gương mặt đỏ bừng của cô, bộ dạng ngây ngốc nhìn cậu của cô thật sự rất đáng yêu.
Làm người khác rất muốn cưng nựng một chút.
Cái này biểu tình nhỏ này y hệt ngày cô còn nhỏ.
Cố Dịch An gật đầu, "Trong trường học còn có quầy bán quà vặt sao?"
"Có chứ, trường học không phải có nhà ăn có siêu thị sao, bất quá em cùng Lâm Phàm không định chạy xa như vậy.

Tụi em chuẩn bị đi qua cái quầy bán quà vặt bên khu dạy học bên kia, đó là quầy mới mở ở bên ngoài trường học, nhưng cửa sổ đối diện với trường học, tụi em qua gõ cửa sổ một chút sẽ có người tới sau đó đem đồ vật tụi em muốn mua từ bên trong đưa qua.", Phương Tiểu Nhu vui vẻ giải thích cho cậu.
"Em biết nhiều quá nhỉ, em từng đi qua?"
Cố Dịch An vừa nói chuyện với Phương Tiểu Nhu vừa ra khỏi phòng học, Lâm Phàm đi theo phía sau bọn họ, tức khắc cảm giác bản thân giống cái bóng đèn.
Cô rất ngượng ngùng chen vào nói làm quấy rầy bọn họ.
Lúc Cố Dịch An dẫn Phương Tiểu Nhu đi ra khiến các bạn học nhìn cậu một cách kỳ quái, giống như không nghĩ tới đại học bá Cố Dịch An cư nhiên chịu ra khỏi phòng học, bởi vì buổi tối cúp điện đen như mực cũng không có bao nhiêu người nhìn thấy.
Rất mau liền đến cái quầy bán quà vặt mà Phương Tiểu Nhu nói, cô gõ cửa sổ gõ hai cái, quả nhiên có người lại đây.
Phương Tiểu Nhu quay đầu lại nhìn cậu, ánh đèn ở quầy bán quà vặt mông lung ở trên mặt cô, lúc cô cười rộ lên làm cho gương mặt trở nên động lòng người, trong ánh mắt giống như có ngôi sao.

Cố Dịch An nhìn cô, liền cảm giác bản thân đang rung động.
Không tự chủ được cậu liền cười.
Phương Tiểu Nhu mua một đống thứ, đều ném cho Cố Dịch An cầm.
Lâm Phàm ở bên cạnh nhìn cảm thấy bản thân thật sự là có chút vướng bận, bọn họ không ngại nhưng mà cô ngại, vừa lúc cô lại nhìn đến bên cạnh có người đi qua liền chạy nhanh đi tìm người khác chơi.
Trước khi đi còn làm mặt quỷ với Phương Tiểu Nhu một phen.
Lúc này cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Phương Tiểu Nhu ngẩng đầu nhìn Cố Dịch An, có chút thẹn thùng cười cười.

Nếu cậu có thể nghe nhịp đập trái tim của cô, cậu nhất định là có thể biết hiện tại cô có bao nhiêu vui vẻ có bao nhiêu khẩn trương,đi chung với cậu thì trong mắt cô, ánh trăng cũng trở nên thật dịu dàng, tầng tầng ánh sáng xuyên qua bóng cây giống như chảy vào trong lòng cô.
Mà toàn bô ngôi sao trên bầu trời đêm đều rơi vào trong mắt cậu.
Cố Dịch An đi phía trước một bước, ôm một đống đồ ăn vặt, nhìn có chút buồn cười.
Lúc này cậu sớm đã đem ôn tập quên tới chín tầng mây, nơi nào còn muốn đáp ứng người nào đó lập tức liền trở về làm bài.
Giờ này khắc này trong mắt cậu cũng chỉ có một mình cô.

"Muốn ăn cái nào?"
Cậu cười hỏi cô.
Phương Tiểu Nhu nghĩ nghĩ, từ trong tay cậu cầm một túi khoai lát.

Lúc tay cô đụng tới ngón tay cậu cảm giác tâm đều run một chút, có chút khẩn trương còn có chút kinh hỉ, cảm giác ngọt ngào.

Trong lòng cháy lên ngọn lửa nho nhỏ trong gió xuân, không thể dập tắt được.
Cô ngượng ngùng nhìn vào đôi mắt cậu, cúi đầu đi đường.
Mới vừa đi hai bước, cậu bỗng nhiên bắt lấy cổ tay của cô, nhẹ nhàng kéo cô về bên cậu một chút.
Phương Tiểu Nhu nháy mắt liền đỏ mặt, ánh mắt lập loè nhìn cậu.
Cố Dịch An cười, giọng nói càng thêm ôn nhu nhẹ nhàng, "Thiếu chút nữa va vào người khác rồi."
Phương Tiểu Nhu cắn môi, à một tiếng, sau đó lại cúi đầu.

Lúc này đây cô nghiêm túc nhìn đường, chính là cô rất thích cảm giác được cậu nắm tay, cho dù là dùng thủ đoạn cũng được.
Được cậu nắm tay, cô liền cảm thấy rất ấm áp rất an toàn, rất vui vẻ.
Phương Tiểu Nhu cúi đầu không thấy Cố Dịch An đang nhìn cô, cậu không nói gì thêm, chỉ là ngắm cô rất lâu.
Cảm thấy tâm tình chưa bao giờ bình tĩnh như thế này, mềm mại không thể tưởng tượng.
Tiểu muội muội của cậu, cậy còn muốn bảo vệ cô thật tốt, ai cũng không được tiếp cận.
Phương Tiểu Nhu vốn dĩ muốn xé mở túi khoai, nhưng lại cảm thấy không lịch sự cho lắm, cô không thể vừa đi vừa nhai khoai lát, quá không ưu nhã.
Cố Dịch An thấy cô rối rắm nhịn không được khẽ cười một tiếng, "Bên kia có cái đình, đi vào ngồi một chút đi, vừa vặn em cũng có thể ăn khoai lát."
"Vâng ạ.", Phương Tiểu Nhu vui vẻ trả lời.
Hai người đi vào trong đình, vừa vặn bên trong không có người, liền ngồi xuống dưới.
Cố Dịch An ôm một đống đồ ăn vặt ngồi ở bên cạnh cô, Phương Tiểu Nhu liền ở nơi đó nhai khoai lát, nhai xong cô phát hiện cậu không ăn mà vẫn luôn nhìn cô.

Cô có chút ngượng ngùng, quay đầu nhìn cậu, "Anh không ăn sao?"
"Anh nhìn em ăn là được rồi.", Cố Dịch An cười sủng nịch.
Phương Tiểu Nhu lại cười không nổi.
Một mình cô ăn càng xấu hổ hơn, hơn nữa cậu còn luôn nhìn cô.

Cậu vừa nhìn cô, cô liền khẩn trương, đều không thể ăn cái gì.
Phương Tiểu Nhu có chút do dự lại ăn một lát khoai, phát hiện Cố Dịch An đang nhìn nàng, còn cười.
Cô liền cầm một lát khoai chìa ra, đưa tới trước mặt cậu, "Vị dưa chuột , anh ăn một miếng đi."
Phương Tiểu Nhu chính là làm theo bản năng, chờ cô kịp phản ứng lại thì mọi thứ đã không còn kịp nữa rồi.

Cô cảm thấy hành động này có chút thân mật, đặc biệt là ánh mắt chứa đầy lửa nóng của cậu làm lỗ tai cô cũng nóng lên, rốt cuộc vẫn không giống như hồi nhỏ.
Cô nhịn không được muốn rút tay về, coi như chưa có chuyện gì.
Khi cô còn khó xử chưa biết làm sao, Cố Dịch An thế nhưng nghe lời ăn.
Hơn nữa cậu còn cúi đầu, há mồm, trực tiếp ăn miếng khoai ở trên tay cô.
Mặt Phương Tiểu Nhu nháy mắt liền đỏ, không hiểu vì sao tim lại đập nhanh bất thường..
 
Back
Top Bottom