Đam Mỹ Anh A Và Anh B

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,552,218
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-a-va-anh-b.jpg

Anh A Và Anh B
Tác giả: Trầm Tinh Nhập Hải
Thể loại: Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Khi mà anh A còn chưa phải là vị kia của anh B thì đã muốn làm vị kia của anh B rồi.

Nói một cách dễ hiểu thì là vừa gặp đã yêu. Còn nói theo kiểu hơi hèn một tí thì chính là thấy sắc nên nảy lòng tham.

Nguyên nhân cũng không quan trọng, quan trọng là A đối với B – một tên trai thẳng – đã rung rinh con tim rồi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chúng Ta Thành Thân Đi
  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
  • Lưu Manh Hóa Idol
  • Anh Ở Nơi Này, Chờ Gió Và Chờ Em
  • Anh A Và Anh B
    Chương 9: Phiên ngoại 1


    Một vài chuyện thường ngày

    Ngày nọ tháng nọ năm nọ.

    Cơ bụng của B biến mất một cách lạ thường.

    Tại sao lại nói là lạ thường chứ? Bởi vì nó vượt qua sự đoán trước của người sở hữu và người đạt được lợi ích.

    A vô cùng đau đớn.

    B ngu ngơ vò đầu: “Là em tập riêng đó, bây giờ không phải chúng ta ở cùng nhau rồi sao…”

    Mặt mày A đau khổ: “Không phải là em trời sinh đã có tám múi rồi sao?”

    “Ai mà trời sinh đã có thứ đó chứ anh!”

    “Mấy tên công khác trong tiểu thuyết đều là trời sinh có hết mà!”

    B trừng to đôi mắt, bắt đầu chế độ lảm nhảm của trai mạnh mẽ cơ bắp.

    “Chẳng lẽ anh chỉ thích cơ bụng của em thôi sao?”

    A nạnh nùng tàn nhẫn vô tình: “Đúng dị. Không yêu nữa, chia tay đi, không cứu nổi nữa rồi.”

    Không có mấy miếng múi xinh đẹp kia thì lúc trước ai thèm nhìn em chứ.

    A vừa nghĩ vừa lưu loát múc miếng thịt kho tàu.

    Bọn họ mới vừa ở chung có ba tháng. Đồ ăn đều là A bao cả.

    B vừa nhìn thấy thịt liền vẫy đuôi le lưỡi như Husky.

    Và từ lúc nào chẳng hay, đã béo ra rồi.

    Thôi.

    Không có thì không có vậy.

    Bạn trai nhà mình mà, không chịu được chẳng lẽ lại chia tay à.

    A nghĩ vậy liền cười tủm tỉm gắp thịt cho B.

    Lại thêm ba tháng nữa.

    Cơ bụng của B cuối cùng đã quay trở lại.

    A vì câu nói “Đúng” kia của mình mà đã phải trả một cái giá cực đắt.

    Ừa thì khoái thiệt, nhưng mà xong việc thì cmn rất mệt nhá.

    Giờ này phút này, A nghĩ, còn không bằng là không quay trở lại nữa.

    Ngày mai làm sao đi học hai tiếng phẫu thuật đây.

    Thứ bảy nằm trong bồn tắm, A sầu thúi ruột.

    B ngồi xổm cạnh bồn, vẻ mặt vô cùng thoả mãn.

    Mặt A đầy sắc xuân nhưng lại rất sầu.

    Bàn tay đang giúp tắm rửa của B dần dần đi xuống ngã ba đường.

    “Anh còn phải đi học nữa!” A xù lông.

    “Em đã hỏi bạn cùng phòng của anh rồi, ngày mai anh được nghỉ…”

    Ngoài cửa sổ, ánh trăng trốn vào tầng mây.

    Còn trong nhà, sắc xuân rất thích hợp.
     
    Anh A Và Anh B
    Chương 10: Phiên ngoại 2


    Góc nhìn của anh B<b>1.</b><b>
    Lúc đầu B thật sự là trai thẳng.

    Gu rất dung tục, cậu thích con gái eo nhỏ mông cong.

    Còn cô hoa khôi của học viện thì có một nói một nhé, đúng là khuôn mặt rất đẹp.

    Nhưng mà cậu thật sự không có tâm tư gì với cô hoa khôi kia cả.

    Hoa khôi cũng chẳng ưa bản chất ngu ngơ của B.

    B không hiểu tại sao lại truyền ra tin đồn về bạn gái như vậy. Cậu dành thời gian tập luyện ở CLB Kịch còn nhiều hơn ở bên hoa khôi, vậy mà lại chẳng hề có tin đồn gì về B và đàn em M.

    Có lẽ, bởi vì bản chất của con người đều là nghiện cái đẹp cả.

    “Nói túm lại là thật sự không có gì hết á!”

    Sau đó, B quỳ gối bên chân A và nói như vậy.

    Phải biết rằng, hoa khôi của học viện và đàn em M đã từng cùng nhau cao quý nạnh nùng nói cậu là:

    Ha, trai thẳng.

    Cậu thật sự thật sự rất oan đó.<b>2.</b><b>
    Vào một buổi chiều xa xôi nào đó.

    Để thoát khỏi những lời đàm tiếu của dư luận, B bỏ kèo chơi bóng rổ với đám anh em rồi chạy đến thư viện.

    Cậu vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy A từ trong đám người.

    Trắng trẻo, lạnh lùng và không thích nói chuyện.

    Cậu như bị mê hoặc mất tâm hồn, dưới tầng tầng kệ sách thấp thoáng mà nhìn A thêm vài lần nữa.

    Điều này đã định sẵn mối duyên phận trong quãng đời còn lại sau này của cậu rồi.

    Mãi cho đến khi A đứng dậy.

    Sơ mi trắng ôm lấy vòng eo nhỏ, lắc lư làm con mắt B thèm nhỏ dãi.

    Còn có cái quần jean nữa, vểnh quá đi. À không phải, cái quần jean này, đẹp ha.

    Đáng tiếc là trai thẳng B đã cưỡng ép trái tim đập bịch bịch phải bình tĩnh lại và tự nhủ với mình: Ừa đúng vậy, mình đã từng gặp anh trai này rồi.

    Hóa ra đây là vừa gặp đã thân trong truyền thuyết.

    Tuyệt vời.

    Nhưng với cái não đơn giãn của cậu thì cũng có thể biết được rằng một tên trai thẳng sẽ không bắt chuyện với người đàn ông khác.

    Cho nên cậu, không đi.<b>3.</b><b>
    Kể từ đó, B vẫn luôn cố ý hoặc vô tình để ý đến A.

    Dù sao thì hành vi của A thật sự quá dễ đoán mà.

    Phòng ngủ phòng học phòng thí nghiệm, nhiều nhất thì có thêm thư viện thôi.

    B rảnh rỗi là lại tới ngồi trên băng ghế dài trên con đường nhỏ dẫn tới thư viện ở hồ thiên nga mà lén lút chờ A.

    Cậu vẫn luôn chờ đợi một cơ hội.

    Cậu chờ được kết nghĩa kim lan, kết nghĩa vườn đào [*] với A.

    <i>[*] Kết nghĩa kim lan: kết bạn giữa những người hợp nhau.</i>

    <i>Kết nghĩa vườn đào: lấy từ Tam Quốc diễn nghĩa của ba nhân vật chính là Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi. Họ đã “kết nghĩa tại vườn đào” với lời thề “không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng”.</i>

    B hoàn toàn tin tưởng như vậy mà không hề nghi ngờ gì cả.

    Và hiện tượng B luôn ngồi một mình trên băng ghế dài đã khiến mọi người sôi nổi thảo luận.

    Qua diễn đàn, lời giải thích cuối cùng của các cư dân mạng là –

    Mối tình đơn phương của anh B đẹp trai với hoa khôi của viện cuối cùng đã thất bại, trải qua mấy lần dây dưa chia ly rồi tái hợp thì trở thành dĩ vãng cả rồi, còn lại một người thường ngồi đây mà thở dài, đúng là mây tụ mây tan không thấy hồng trần.

    Tóm lại là, rất lố.<b>4.</b><b>
    Còn chưa chờ B kịp vứt đi sự e thẹn của mình thì đã kết bái thành công với A rồi.

    B đang ở tiệm đồ nướng phía sau đại học X thì có dịp gặp lại A lần nữa.

    Lúc đó dường như anh vừa uống rượu xong, hai má ửng đỏ, ánh mắt mê ly.

    Anh ngước lên nhìn B rồi nâng chén cười –

    Tim B bỗng đập lỡ một nhịp.

    Ma xui quỷ khiến thế nào mà B lại đi đến bên cạnh A.

    A vẫn cứ cười, nhưng đôi mắt anh đã tối xuống như lồng thêm một lớp sương mù.

    Lòng B chợt nhói lên.

    Sau này B mới biết được rằng khi đó A mới comeout với người trong nhà, cha mẹ đặt kỳ vọng cao vào con trai nên không thể chấp nhận được, bọn họ vừa khóc lại vừa gào ầm lên.

    A không còn cách nào khác. Anh vừa không muốn lừa gạt cha mẹ, vừa không muốn có lỗi với bản thân, nói đi nói đi, người bị dày vò vẫn là chính mình.

    Bạn cùng phòng kịp thời tới nơi, anh ta tưởng A uống say làm phiền nên đã cười xin lỗi B rồi đưa A đi.

    Ngày hôm sau.

    Trên diễn đàn đại học X.

    Có một bài viết đăng lên nói rằng A của học viện Y là gay, lời nói khinh thường, còn kèm theo mấy tấm hình chụp bạn cùng phòng đỡ A đi trong con hẻm nhỏ, trong tối ngoài sáng nói A giỏi môn vận động nhiều người.

    Khoảng thời gian đó, B không còn thấy A ở cửa thư viện nữa.

    Hỏi thăm khắp nơi mới biết được A bị nhắc đến trong một bài hot trên diễn đàn.

    B vừa đọc câu mở đầu của bài viết kia đã thấy giận dữ vô cùng.

    Cậu hack ngay IP của đối phương, kết quả là ở tiệm net gần trường đại học X.

    Rõ ràng là một trò vu oan. B liên hệ với quản trị viên để xóa bài, quản trị viên của diễn đàn là đàn anh trong nhóm nghiên cứu khoa học của cậu, hiểu rõ nặng nhẹ của chuyện này nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

    Nhưng B lại canh cánh trong lòng.

    Dựa vào cái gì mà lại làm vậy với A chứ?

    Chỉ vì anh ấy là gay sao?

    Vậy là đã có thể làm lơ mọi nỗ lực, mồ hôi công sức và thành công của ảnh, phủ định hết tất cả mọi thứ như vậy được sao?

    B giận dữ.

    Bởi vì cậu vẫn luôn nhớ rõ, cái người trông có vẻ lạnh lùng không thích nói chuyện kia, lại luôn vuốt mèo với vẻ mặt ôn nhu ở sau thư viện.

    Anh ấy tốt như vậy. Cả thế giới đều nên biết.<b>5.</b><b>
    Việc đã đến nước này.

    Đương nhiên B đã hiểu tình cảm của mình với A.

    Không phải kết nghĩa vườn đào, mà là nên duyên vợ chồng.<b>6.</b><b>
    Nhưng mà phải theo đuổi A thế nào đây.

    B khổ hết nấc vì chuyện này.

    Sau đó.

    B tận mắt chứng kiến mối quan hệ họ hàng giữa bạn cùng phòng và đàn em M. Cậu cho rằng, đàn em M là một tuyến đường có thể phát triển được.

    Sau đó, nói hết cả một hồi lâu.

    Đàn em M ship CP rất vui vẻ, cũng gật đầu đồng ý, hào hùng hứa hẹn nhất định sẽ kéo anh trai mình cùng giúp đỡ.

    Nhưng tiền đề là người đẹp A phải mặc đồ nữ tới biểu diễn cho vở kịch của đàn em M.

    Mà B chơi chó lắm, cậu đã nghĩ, cứ đồng ý trước đi, đợi đến khi theo đuổi được rồi thì có thể đổi lại vụ mặc đồ nữ này sau.

    Nhưng bạn cùng phòng đã từ chối yêu cầu của đàn em M.

    Anh ta không làm được cái chuyện dẫn mối này. Hơn nữa, một tên trai thẳng như B, ai biết được cậu ta có ý đồ gì, không thể tùy tiện giới thiệu nhóc A nhà mình cho cậu ta được.

    Vì thế, đàn em M đã nghĩ ra một chiêu vô cùng không đáng tin cậy.

    Do đó, sân bãi của B chuyển từ băng ghế dài phủ sau dương liễu đến sân bóng rổ ngoài trời.

    Rõ như ban ngày lại vang vọng trời đất.

    Cậu còn khoe kỹ thuật. Còn vén áo lên.

    B cảm thấy mình ố dề hết sức.

    Nhưng nhìn thoáng qua đuôi mắt, cậu phát hiện A đang nhìn mình, máu cả người đều sôi lên sùng sục.

    A vẫn như vậy.

    Nhiệt độ trên diễn đàn giảm đi, anh lại đến thư viện, sơ mi trắng và quần jean.

    Rất trắng, cũng rất đẹp.

    Trái tim B như bị đánh trúng. Mềm mại giống như kẹo bông gòn.<b>7.</b>

    Ban đầu B muốn đích thân theo đuổi A.

    Nhưng đàn em M và hoa khôi của viện đã phản đối ngay tại chỗ, bọn họ cho rằng trai thẳng B chỉ biết làm mọi chuyện rối hơn mà thôi.

    Đành phải đi đường cong để cứu nước thôi.

    Cũng may con đường hơi khúc khuỷu tí, nhưng người kia vẫn là của cậu.

    Thịt kho tàu cũng là của cậu.
     
    Anh A Và Anh B
    Chương 11


    Một vài chuyện thường ngày (Giáng Sinh)

    Lại là một năm Giáng Sinh nữa.

    Tất cả các cặp đôi đều mặc định lễ Giáng Sinh là lễ Tình nhân.

    Mà anh A và anh B của chúng ta, một người bị nhốt ở phòng thí nghiệm viết giáo án cuối kỳ, người kia thì ở thư viện coi đề với hai con mắt mất hồn chỉ vì bạn trai không ở bên cạnh.

    Đau đớn cỡ nào cơ chứ.

    Ban đầu B đã hẹn A cùng đến công viên trò chơi vào dịp Giáng Sinh rồi.

    Ai có thể ngờ rằng vào chiều thứ sáu, giáo viên mô điện (analog electronics) đã ác độc giao cho lớp một giáo án làm bài tập cuối tuần với lý do người Hoa không đón tết dương.

    Ai có thể ngờ được chứ!

    A nhìn những điểm kiến thức quan trọng trong tay, cảm thấy mọi thứ đều thật vô vị.

    Anh chỉ muốn đi ra ngoài chơi với bạn học B kiêm bạn trai của mình mà thôi.

    Ha. Hận quá đi.

    Đây là lễ Giáng Sinh đầu tiên của anh và B đấy.

    Cũng không biết B đang làm gì.

    Hầy, nhớ quá đi mất.

    A không thể không cầm điện thoại lên nhắn tin với B.

    【A: Em vẫn ổn chứ?】

    【A: Tuần lộc ngoan ngoãn.jpg】

    B không trả lời.

    A nghĩ, có thể là vì bận quá thôi. Mình khéo hiểu lòng người vậy mà.

    Năm phút sau –

    【A: Mau trả lời anh đi!!! 】

    【A: Bạo long phun lửa.jpg】

    【A: Lấy ra con dao lớn dài năm mươi mét.jpg】

    B vẫn không trả lời.

    A dần dần nổi nóng.

    Bạn học A trải qua cuộc tình từ tháng tư đến tháng mười hai, đã không còn là mình của trước kia từ lâu lắm rồi. Hiển nhiên là ở một phương diện nào đó anh đã bị B nuông chiều thành quen rồi.

    A rầu rĩ không vui.

    Bình thường là sinh viên Y, việc học của A tương đối nặng, vất vả lắm mới chờ được đến lễ Giáng Sinh có thể đặc biệt để trống thời gian.

    A cảm thấy mình và B như cuộc gặp gỡ ở cầu Hỉ Thước vậy.

    Nhưng mà vốn dĩ đã hẹn trước rồi, kết quả lại thành ra như vậy.

    Anh cũng biết chuyện này không phải do B, nhưng vẫn nhịn không được mà muốn trách cậu.

    Trước đó không nói đến thì đã nhớ rồi, nói rồi lại càng nhớ hơn.

    Lúc bên nhau ngọt ngào quá, anh không chịu được khi ở một mình.

    B ở đâu ta.

    B đang làm gì nhỉ.

    Vào buổi tối Giáng Sinh, A ngồi trong thư viện trống vắng, trong đầu chì nghĩ về B.

    Vì thế anh bắt đầu lật xem album.

    Một tấm mặt ngủ xấu quắc của B.

    Nhưng mà vẫn rất đáng yêu.

    Trong mắt A tràn ngập ý cười.

    Một tấm B nhảy lên úp rổ. Chụp thật sự rất mờ.

    Có lẽ tên ngu ngơ này chỉ có khi chơi bóng và học hành mới có chút phóng khoáng lừa được mấy cô gái nhỏ thôi.

    Một tấm chụp chung của bọn họ. A xụ mặt, tay cầm một cây kem ốc quế, còn B dính kem bên miệng, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

    Đây là lúc B ăn vụng món kem matcha yêu thích nhất của A, anh rất có lòng chia sẻ, nhưng lại bị B cắn một miếng rõ to. Nửa cây kem còn lại cũng bị B làm văng xuống đất.

    Thế là B vui vẻ cười lớn, giống như một kẻ xấu xa thực hiện được mưu kế của mình, hoàn toàn quên mất đây là cây cuối cùng mà mình đã chạy tới tiệm bánh ngọt mua cho A.

    Suýt chút nữa bạn A đã chia tay ngay tại đó.

    Thật ra không phải vì giận B ăn lén kem, mà anh giận vì mình còn chưa được nếm thử món kem mà B đã vô cùng vội vàng mua cho mình.

    Hầy, mình khéo hiểu lòng người thiệt mà. A nghĩ.

    Một tấm mười ngón tay đan vào nhau.

    Khi này là lúc A và B công khai, bọn họ đã đăng bức ảnh này.

    Lúc đó trai thẳng B đã lục hết các đoạn văn trên mạng, nhưng chỉ cảm thấy cái này ra vẻ hơn cái kia mà thôi. Không có cái nào xứng với bạn học A ngoài lạnh trong nóng ôn nhu đáng yêu (?) nhà mình cả.

    A lại không muốn công khai ra ngoài. Anh vẫn còn thấy sợ trước sự việc trên diễn đàn, lo lắng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của B.

    Lúc ấy B đã nói gì nhỉ?

    Để anh cẩn thận suy nghĩ lại chút nào.

    Sau khi nghe xong nỗi sầu lo của anh, B vươn cánh tay dài ra ôm A vào lòng mà không nói gì cả.

    A dựa vào vai cậu, ngửi mùi hương aftershave thoang thoảng trên cổ áo B. Anh vòng tay lên cổ B.

    Ánh nắng vàng chiếu vào làm nóng cả mắt A.

    Cả hồi lâu A không nhúc nhích, anh như chìm sâu vào biển, như được bao bọc trong hơi thở dịu dàng đáng tin cậy nhất, thần kinh thả lỏng, anh tùy ý để B nghịch tay mình.

    Mãi đến khi giọng nói của B truyền đến, sự yên tĩnh xung quanh mới bị phá vỡ.

    B đưa điện thoại tới trước mắt A, nói với giọng điệu tranh công vô cùng đắc ý, “Nè, anh xem xem.”

    A nhìn sang.

    Anh bị ánh mặt trời chiếu vào một hồi lâu nên khi mở mắt ra thì trước mắt toàn mấy đốm sáng kỳ lạ.

    Nhưng anh vẫn nhìn thấy.

    “B: Anh A là người của anh B.

    Là của tôi.”

    Bức hình đính kèm chính là tấm ảnh mười ngón tay đan vào nhau, như thể cả đời này sẽ không bao giờ tách rời vậy.

    Cả cuộc đời này, tất cả mọi lời đồn đãi vớ vẩn, đều không cần sợ hãi nữa.

    Chúng ta ở bên nhau, vĩnh viễn đều ở bên nhau.

    A đã thấy rõ tình yêu của B giữa những đốm sáng ấy.

    A vừa dụi mắt vừa mạnh miệng: “Cái gì vậy, sến quá à.”

    B ra vẻ đau lòng, “Anh hông thích hở?”

    Hai mắt A đỏ bừng như con thỏ, anh ấp úng một hồi, cuối cùng vẫn kiềm nước mắt lại.

    Anh cực kỳ trịnh trọng, cũng cực kỳ vui mừng, “Không, anh thích lắm.”

    Lúc này A ở trong thư viện với tràn đầy cảm xúc.

    Anh lại lấy điện thoại ra.

    【A: Yêu em.】

    【A: Đừng vất vả quá nhé. Hôm nay nghỉ ngơi sớm chút đi.】

    A gửi tin nhắn xong, đợi một hồi B vẫn không trả lời.

    Anh liền dọn dẹp lại đồ đạc rồi chuẩn bị về ký túc xá.

    A nhìn bầu trời đen kịt, đột nhiên muốn đến dạo hồ thiên nga một chút.

    Bên bờ hồ thiên nga.

    Gió lạnh phả từng hồi vào mặt, A quấn chặt áo khoác, trong lòng vô cùng hối hận.

    Đúng là không thể đưa ra quyết định vào lúc cảm tính như vậy mà. Quá cmn lạnh đi chứ.

    Hơn nữa. Các cặp đôi còn show tình yêu nồng cháy gấp bội lần ở hồ thiên nga vào dịp lễ Giáng Sinh này.

    Bị vây quanh bởi một đám có đôi có cặp thế này, A đau đớn.

    Trong lòng A hung hăng mắng B

    – giáo viên của B.

    Đột nhiên, A thấy điện thoại mình rung lên.

    A vội vàng mở WeChat ra.

    【B: Anh đừng giận mà, em sai rồi hu hu hu】

    【B: Lần sau em sẽ không bao giờ như vậy nữa! Em thề đó!】

    【B: Quỳ sầu riêng.jpg】

    【B: Em là chuông nhỏ, anh là ding dong.】

    【B: Hôm nay là Giáng Sinh, chuông nhỏ nhớ dinh dong rồi.】

    A chợt cười rộ lên.

    Anh lẩm bẩm, “Sến quá trời quá đất.”

    Sau đó anh nhanh chóng chụp màn hình lưu lại.

    “Anh à -“

    A đột nhiên ngẩng đầu.

    B từ nơi xa chạy tới chỗ anh, tựa như mùa xuân của anh đã chạy về phía anh vậy.

    A bước chân ra.

    Gió thổi ngang qua má.

    Anh chưa bao giờ cảm thấy tốc độ lại có lúc nhẹ nhàng như bây giờ.

    Anh va vào vòng tay của B.

    B vươn tay ra ôm anh vào lòng.

    Chúng ta sẽ vẫn luôn vẫn luôn ở bên nhau.

    Sau đó không sợ gì cả. Chúng ta sẽ mạnh mẽ xông xáo. Rồi đối xử với nhau thật dịu dàng. Và cùng nhau đi đến già nua.

    Nhất định sẽ như vậy.
     
    Back
    Top Bottom