Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 1: Chuẩn bị
Giữa sảnh sân bay, 1 thiếu nữ với mái tóc vàng nổi bật xuất hiện.
Dù đang đeo khẩu trang nhưng chỉ nhìn thoáng qua, ai cũng biệt cô gái này đẹp đến cỡ nào.
Lumine rút điện thoại ra, trên màn hình là 1 cuộc gọi đến ghi "Onii-chan".
"Alo, Lumine, em ở đâu vậy?
Anh đến rồi đây."
Cô nói cho anh trai mình vị trí rồi đứng chờ.
Một lúc sau, 1 cậu thanh niên tóc vàng giống cô chạy tới.
"Aether, em ở đây."
Cô vẫy tay gọi anh trai mình.
Aether cũng nhanh chóng nhìn thấy và chạy đến.
"Lâu không gặp, giờ em thay đổi nhiều quá."
"Hehe, vậy sao, nhưng ý anh là thay đổi theo hướng nào?"
"Tích cực.
Mà em đã ăn gì chưa?
Đi ăn với anh không?"
"Có chứ.
Lâu không về nước, có quán nào ngon thì anh dẫn em đi nhé."
"Được.
Đi thôi."
Đồ của Lumine sẽ được đưa đến sau khi cô chọn được nơi ở, vì vậy đồ dùng cô đem theo cũng chỉ có 1 túi xách nhỏ đựng đồ dùng quan trọng.
Lumine và Aether là 1 cặp song sinh.
Nhiều năm trước, do 1 số sự cố, 2 người phải cùng bố mẹ chuyển sang sinh sống ở Pháp 1 thời gian.
Nhưng đến năm học lớp 8, Aether được đưa trở về nơi này do anh muốn tự sinh sống, không dựa vào bố mẹ.
"Chà, đồ ăn ở quán này không đắt tiền mà ngon quá ta."
Lumine tấm tắc khen món Ramen cô vừa ăn.
"Phải chứ, quán này anh được tụi bạn giới thiệu cho đấy."
Sau khi nói chuyện một lúc, Aether chợt nhớ ra một chuyện.
"À đúng rồi, Lumine, em đã tìm được nơi ở chưa?"
Lumine lắc đầu.
"Chưa, em định hôm nay nhờ anh đi cùng tìm với em."
"Vậy em ở cùng anh đi, anh ở chung cư đối diện kia với tụi bạn nè."
Aether giơ tay chỉ tòa nhà đối diện quán ăn cách đó không xa.
"Em có thể ngủ cùng phòng với anh, như vậy thì ta có thể chia giá tiền ở thuê làm 7.
Mà chi phí cũng không quá đắt đỏ."
"Thật sao.
Được, em sẽ tới ở cùng.
A, cơ mà bạn anh là con trai hay con gái?"
Aether hơi khựng lại.
Ừ ha, đây cũng là một vấn đề.
Do tụi bạn anh sống cùng đều là con trai hết, nếu để mỗi Lumine là con gái vào thì có hơi kỳ.
"Ừm thì, toàn là con trai thôi."
"Hừm, vậy là mỗi em là con gái có vẻ hơi lạ nhỉ."
Lumine suy nghĩ 1 lúc.
Cô cũng muốn sống cùng anh trai mình, dù sao anh cũng là người cô gắn bó nhất suốt cả tuổi thơ mà.
"A, em có ý này.
Em sẽ cải trang thành con trai."
"...???"
Aether bất ngờ trước suy nghĩ của em gái mình.
"Thật sao, em đùa đấy à?"
Nhưng trái với suy nghĩ của anh, Lumine trông có vẻ rất hào hứng với ý tưởng của mình.
"Được chứ.
Em luôn muốn được thử cải trang thành con trai từ lâu rồi, như vậy có vẻ tự do, tự tại hơn, không bị gò bó trong tiêu chuẩn về việc con gái thì phải thùy mị, nết na, dịu dàng."
Lumine từ nhỏ đã có cho mình cá tính riêng.
Trong khi các bạn gái khác chơi búp bê, nhảy dây,...thì cô lại đi chơi bóng đá với một lũ con trai.
Cô hay bị trêu chọc về chuyện đấy, cũng chính vì vậy mà cô càng muốn được về nước hơn, do nơi này không có sự phân biệt giữa nam với nữ.
Aether suy nghĩ một lúc.
Cải trang thành con trai à?
Anh cũng không nghĩ đó là ý tưởng tồi, nhưng mà liệu có được không?
"Anh đừng lo, em tự có cách riêng của mình."
Lumine nói, giống như cô đọc được suy nghĩ của anh, có lẽ do thần giao cách cảm giữa các cặp song sinh chăng?
"Hầy, chiều theo ý em vậy."
Aether rất tin tưởng em gái mình, nên khi ăn xong, cả 2 đã quyết định đi mua ít đồ.
Trước tiên là tới cửa hàng quần áo.
Lumine muốn mua nịt ngực do đó là bộ phận dễ nhận biết của con gái nhất.
"Về phần tóc thì sao?
Đội tóc giả thì sẽ bị nhận biết ngay.
Mấy đứa bạn anh tinh mắt lắm.
Và có vẻ em cũn không muốn cắt nó đi."
"Không sao, em có biết cách để buộc tóc sao cho giống con trai mà.
Cách này rất chắc chắn, em thử 1 lần rồi, đến bố mẹ còn tưởng em cắt tóc cơ.
Còn về phần mắt thì nó khá to so với con trai, em cũng có cách để cho bé lại.
Vậy có vẻ được rồi nhỉ?"
"Ừm, có vẻ vậy là đủ.
Quần áo chắc không cần, do đồ của em toàn dành cho con trai hết mà."
Lumine đi vào phòng thay đồ để chuẩn bị.
Sau 1 lúc lâu, cửa phòng mở ra, Aether ngạc nhiên khi xuất hiện trước mắt anh là một 'cậu thiếu niên' với khuôn mặt thanh tú, điển trai.
"Sao vậy?
Trông có gì kỳ lạ lắm sao anh?"
"K...Không, chỉ là anh hơi bất ngờ vì khả năng cải trang của em."
Aether bị xao nhãng một lúc nhưng nhanh chóng quay trở lại thực tế.
"Ơ, nhưng mà còn về giọng nói thì sao?"
"Ừm...Khụ khụ, như vậy được chưa?"
Giọng Lumine ngay lập tức thay đổi, trầm xuống, giống với con trai.
"Tuyệt vời, em giỏi thật đó Lumine."
"Hehe, cảm ơn anh, em được mẹ luyện cho đấy.
Chỉ cần hạ thấp tông giọng xuống là được, nhưng cần phải luyện tập nhiều."
"Chuẩn bị xong xuôi rồi, vậy đi thôi."
* * *
"Vậy tên em sẽ là Arthur phải không?"
"Ừm."
Aether cùng Lumine tiến tới cánh cửa cuối hành lang.
Anh giơ tay nhấn chuông.
"Chậc, chắc do vội quá nên anh quên đem theo chìa khóa.
Mong là tụi kia không vắng nhà."
Không ngoài mong đợi, cánh cửa mở ra.
Một thiếu niên với mái tóc đen nhánh, tô điểm là một số sợi tóc xanh lục xuất hiện.
Gương mặt cậu ta toát lên 1 sự lạnh nhạt, điềm tĩnh.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 2: Làm quen
"Aether, người này?"
Cậu thiếu niên đó nhìn Lumine.
"À, đây là Arthur, em trai song sinh của tôi, em ấy sẽ ở cùng với mình.
Giới thiệu với em, Arthur, đây là Xiao."
"Chào cậu, Xiao, tôi là Arthur, mong được cậu giúp đỡ."
Lumine nhanh chóng chào hỏi.
"Ể, chúng ta có thành viên mới rồi sao?"
Một giọng nói từ bên trong phòng vang lên.
Xiao quay lại trả lời.
"Ừ, là em trai của Aether.
Được rồi 2 người vào đi."
Lumine đi theo Xiao và Aether vào bên trong.
Vút-
Lumine hơi giật mình vì âm thanh vừa phát ra.
Ngay lập tức, một quả bóng đá lao thẳng đến chỗ cô.
Lumine nhanh chóng dùng tay chặn quả bóng lại.
Nhưng chưa kịp để cô trấn tĩnh, một bóng người xuất hiện bên cạnh cô, anh ta giơ nắm đấm hướng về phía cô.
Tốc độ của anh ta rất nhanh, thậm chí Lumine còn không nhận ra anh ta đã đến gần mình như vậy.
Nhưng Lumine cũng không phải dạng vừa, cô nghiêng đầu sang một bên để né đòn đánh, rồi nhanh chóng kéo lấy tay anh ta, tay còn lại nâng anh ta lên để đối phương mất thăng bằng, đồng thời quét chân khiến đối phương bị quật ngã xuống sàn.
Aether hoảng hốt định tiến tới chỗ Lumine.
"Chà, thì ra đây là cách bạn anh chào đón em sao, Aether?
Cũng có vẻ hay."
Lumine tiến tới quả bóng vừa bị cô đập xuống, sút thẳng nó tới một cậu con trai tóc đỏ đứng trong góc phòng khách.
Cậu ta đỡ lấy quả bóng, cười khoái chí.
"Không tồi, đỡ được cú sút đó của tôi chứng tỏ cậu cũng giỏi thật.
Lại còn có thể quật ngã được Scaramouche nữa, thân thủ tốt thật đấy.
Xin lỗi nhé, chỉ là chúng tôi muốn thử thành viên mới một chút xem thế nào thôi."
"Tôi không quan tâm chuyện các cậu thử hay gì, nhưng cú sút vừa rồi của cậu đã suýt nữa va trúng vào cả anh trai tôi."
Lumine lườm cậu ta.
Cô nói không sai, lúc đó Aether đứng cạnh cô, mà quả bóng lao vào giữa 2 người.
"Em không sao chứ, Lumi...à nhầm, Arthur.
Xin lỗi nhé, anh quên không bảo với em về 2 người này."
Aether luống cuống vì sự việc vừa rồi.
"Không cần phải lo cho cậu ta, đòn đánh ban nãy nếu cậu ta không né được thì tao sẽ dừng lại.
Người cần được lo là tao đây, cậu ta quật đau chết đi được."
Cậu con trai với mái tóc tím ngắn ban nãy bị Lumine quật ngã bây giờ đã đứng dậy.
"Ồ, xin lỗi, lúc đó tôi hoảng quá nên lỡ dùng hơi nhiều sức.
Nhưng cơ thể cậu cũng có vẻ rất tốt, đòn Osoto Guruma vừa rồi không phải ai cũng lành lặn sau khi bị tôi quật xuống như vậy đâu."
Bình thường cô rất ít dùng lực nếu đánh với ai đó.
Nhưng do ban nãy hơi cuống nên Lumine dùng nhiều lực hơn bình thường.
"Xin lỗi cậu Arthur, 2 người này có tính rất hiếu thắng.
Nhưng đừng lo chỉ có 2 người đó thôi.
Tôi thật sự xin lỗi cậu vì sự việc vừa rồi."
Xiao sau khi đứng quan sát một lúc thì cuối cùng cũng nói.
Mặt cậu ta vẫn lạnh tanh như cũ.
"À, giới thiệu với em, Arthur.
Người ban nãy bị em quật tên là Kunikuzushi, nhưng hãy gọi cậu ta là Scaramouche.
Còn người vừa đá bóng tới chỗ em là Heizou."
"Xin chào, rất vui được làm quen.
Tôi rất mong trong tương lai chúng ta sẽ giao chiến thêm vài lần nữa."
Lumine không quá tức giận vì chuyện ban nãy, ngược lại cô còn cảm thấy rất vui và hào hứng.
"Được, tao cũng rất mong chờ đấy."
"Nếu rảnh thì nhớ đi đá bóng cùng tôi nhé, Arthur."
"Được."
Lumine vui vẻ nhận lời.
"À, Arthur, phóng của anh và em ở phía cuối hành lang kia kìa."
"Ok, đồ của em sẽ sớm được vận chuyển tới thôi."
Lumine định tiến tới căn phòng mà Aether chỉ.
"Ora, chúng tôi có bỏ lỡ chuyện gì trong khi đi mua đồ không."
2 bóng người xuất hiện trước cánh cửa đang mở.
Người vừa nói có mái tóc đen đuôi xanh, phía trước được tết lại.
Cậu con trai đi cùng cậu có mái tóc bạc với một phần nhỏ màu đỏ.
"2 cậu về rồi sao?
Chúng ta có thanh viên mới đây.
Là em trai song sinh với Aether, Arthur."
Xiao quay sang chỗ Lumine.
"Arthur, người này là Venti, kia là Kazuha."
"Xin chào, xin chào, thành viên mới.
Tôi là Venti, hân hạnh được gặp cậu, Arthur."
Venti xách túi đồ chạy tới chỗ Lumine.
"Hân hạnh được gặp các cậu, Venti và Kazuha."
Kazuha đem túi đồ đến bàn ăn rồi quay về phía Lumine.
"Chào mừng cậu trở thành thành viên mới, Arthur.
Hân hạnh được gặp cậu."
Lần đầu gặp mặt của Lumine với mọi người diễn ra khá suôn sẻ.
Bữa tối hôm đó thì Lumine cũng có vào để giúp Scaramouche nấu ăn.
"Chà, thái củ cải mà không cần thớt, mày có vẻ thành thạo trong việc nấu ăn ha, khác với Aether."
Scaramouche nhìn Lumine đang giơ củ cải lên trên nồi và thoăn thoắt thái thành từng miếng nhỏ.
"Hể?
Anh ấy nấu ăn tệ lắm sao?"
"Không hẳn, nếu so với những người còn lại thì cậu ta còn đỡ chán, chỉ là hay cắt dao vào trúng tay, quên bấm nút nồi cơm, để cháy mất đồ ăn."
"Phụt, haha."
Lumine bật cười, cô thấy anh tự lập được nên đã nghĩ rằng anh sẽ nấu ăn rất giỏi chứ.
"Này, tôi nghe thấy hết đấy nhé, đừng tưởng ở sau lưng tôi là nói xấu được."
Aether ngoài phòng khách nhòm vô bếp.
"Haha, nhưng cậu ta nói đúng mà anh, cơ mà dù sao cũng không phải lỗi gì quá nghiên trọng mà."
Lumine vừa nhịn cười, vừa an ủi Aether.
"Ừ, vẫn đỡ hơn mấy người kia xem tí nữa là làm cháy bếp và nổ nồi cơm điện chán.
Không có tao thì tụi nó chắc chết đói quá."
Scaramouche cằn nhằn.
* * *
Lumine bước ra khỏi phòng tắm.
Cô vẫn giữ nguyên hình dạng cải trang thành con trai để đề phòng trường hợp có ai vào phòng.
"Sao rồi, em thấy mọi người thế nào, Lumine."
Aether ngồi ở bàn học để hoàn thành nốt bài tập về nhà của kỳ nghỉ lễ.
"Không tệ, tính mọi người có vẻ khá thoải mái, chỉ là Heizou và Scaramouche hơi nghịch thôi."
"Lần đầu anh gặp bọn họ cũng gần giống vậy đấy, chỉ là chưa đến nỗi bị sút thẳng bóng vào mặt thôi.
À đúng rồi, Lumine, em sẽ học cùng trường với bọn anh, ngày kia đi học trở lại thì cùng đi luôn nhé."
"Ok."
Lumine buồn ngủ leo lên giường rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 6
Hôm nay lớp 11-A có 1 tiết Thể dục, học cùng lớp 11-D.
Lumine hào hứng khởi động chân tay, cuối cùng thì cũng có tiết Thể dục.
Không những vậy, còn được học cùng 6 người kia nữa.
Hôm nay là luyện chạy điền kinh 100m quanh sân.
Giáo viên 2 lớp yêu cầu học sinh đấu với các học sinh khác.
Lumine đứng vào vạch xuất phát.
"Yo, Arthur, chúng ta thi nhé?"
Lumine quay sang phía phát ra giọng nói, đó là Heizou.
Scaramouche nghe vậy cũng thách đấu Lumine.
"Ê, tao nữa!"
"Được, 2 người vào vạch đi."
Lumine cho tay ra sau lưng, nới lỏng áo nịt ngực 1 chút để có thể thở được nếu chạy nhanh quá vừa đủ để không ai nhận ra ngực cô có phần thay đổi.
Cô cúi xuống để điều chỉnh khối kê chân của mình rồi vào tư thế chuẩn bị.
"Tôi đếm đến 3 nhé!"
Sau khi thấy 2 người kia cũng đã sẵn sàng, Lumine bắt đầu đếm.
"1...2...3..."
Ngay lập tức, cả 3 cùng đạp mạnh chân kê ra sau, bứt tốc thẳng về phía trước.
Lumine vừa duy trì tốc độ nhanh nhất có thể, vừa điều chỉnh nhịp thở.
Tốc độ của Lumine là rất nhanh, vượt xa so với những bạn nữ khác của lớp.
Nhưng Heizou và Scaramouche cũng không phải dạng vừa, họ hoàn toàn theo kịp tốc độ của Lumine mà trông không mệt mỏi gì.
Kết quả là Scaramouche đến đích trước, sau đó là Heizou và Lumine.
Khi chạy qua vạch, Lumine giảm dần tốc độ và tiến tới chỗ nghỉ để lấy 1 chai nước.
Lumine mất 1 lúc lâu để điều chỉnh nhịp thở do nịt ngực của cô rất chặt.
Sau đó cô đi tới chỗ của lớp 11-D để nói chuyện với Heizou và Scaramouche.
"2 cậu nhanh thật đấy.
Tôi phải cố lắm mới theo kịp được."
"Vậy sao?
Cảm ơn, Arthur, dù sao lúc đó chúng tôi cũng chạy hết sức mà.
Cậu cũng chạy nhanh lắm, không phải ai vừa nhập học có thể chạy bằng với những người luôn được huy chường Bạc trong các cuộc thi chạy điền kinh như chúng tôi đâu."
Heizou bắt đầu khoe khoang.
"Hửm?
Vậy ai huy chương Vàng?"
Lumine tò mò hỏi.
"Mày nhìn đằng kia rồi sẽ hiểu ngay đấy."
Scaramouche chỉ tay ra sau lưng Lumine, cô cũng nhìn theo hướng tay của Scaramouche ra sau lưng.
"Ồ, là Venti, Xiao và anh Aether sao?
3 người họ thi với nhau à?"
Cả 3 hiện tại đều đã vào tư thế xuất phát.
Ngay khi bắt đầu, cả 3 cùng lao nhanh về phía trước.
Aether có tốc độ rất nhanh, phải nói là ngang với cả Lumine.
Nhưng 2 người kia thậm chí còn hơn thế, họ nhanh chóng tạo ra khoảng cách với Aether.
Lumine mắt không ngừng dõi theo cả 3 người, thầm thán phục vì tốc độ của Venti và Xiao.
Không chỉ vậy, Venti còn vừa chạy, vừa bắt chuyện, tán gẫu với Xiao nữa, người này bị gì vậy?
Kết quả cũng nhanh chóng có được, Venti về đích trước Xiao khoảng 0,2s, Aether về sau họ 3s.
"Tôi nói thật mà Xiao, lần này là do trên đường đi gặp mèo mà.
Tôi bị dị ứng với nó, cậu biết mà, tôi đến muộn cũng dễ hiểu, nhưng sao vẫn ghi tôi?
Tha cho tôi 1 lần thôi, Xiao."
Xiao mặt nhăn nhó cùng Aether tiến tới chỗ Lumine, bên cạnh là Venti đang không ngưng miệng thuyết phục Xiao chuyện gì đó.
Có lẽ Venti hôm nay đã đi học muộn và bị Xiao ghi vào sổ.
Nhưng mặc cho Venti ra sức thuyết phục, ý chí của Xiao hoàn toàn không bị lung lay.
"Tôi không cần biết cậu bị làm sao.
Đến muộn là đến muộn.
Nếu bây giờ tôi chấp nhận và xóa tên cậu là đồng nghĩa với việc tôi đã làm sai quy tắc của nhà trường.
Không chỉ vậy, làm sao tôi có thể chắc chắn được cậu đến muộn có phải do đêm qua đi nhậu hay không đâu?"
Venti thở dài thườn thượt, cậu thực sự không thể nói nổi được Xiao.
"Thôi bỏ qua chuyện đó đi.
Arthur, đây là tiết cuối buổi sáng nay rồi.
Hết tiết thì xuống luôn căn tin với tụi anh nhá."
Aether không để tâm đến chuyện của Venti và Xiao, quay qua Lumine để hỏi.
Lumine nghe vậy cũng nhận lời.
"Được, hôm qua do đến học vào buổi chiều nên em cũng chưa được thấy căn tin của trường."
* * *
"Ồ, căn tin của trường nhiều đồ ăn thật đấy."
Lumine ngạc nhiên kêu lên khi thấy trong tủ kính có rất nhiều loại bánh ngọt mà cô rất thích, không chỉ vậy, đồ ăn trưa cũng rất tuyệt.
"Cà ri!"
Ở trường cũ, chưa bao giờ cô được thấy những món ăn như vậy, điều này càng làm cho Lumine phấn khởi hơn.
Lumine lấy cho mình một đĩa cơm vừa đủ rồi theo Aether về bàn của họ ngồi.
Trông thấy vẻ mặt hạnh phúc của Lumine, Kazuha tò mò hỏi.
"Arthur, ở trường cũ cậu thường được ăn gì?"
Lumine vừa xúc 1 miếng cơm vừa nói.
"Hmm, chủ yếu là cơm với rau, đôi khi sẽ có thịt.
Nhưng mấy đứa học cùng tôi thì luôn lấy hết chúng đi, nên tôi cũng không rõ nó có vị thế nào.
Vậy nên tôi thường phải cầm theo 1 ít muối vừng cho vào cơm để ăn đỡ nhạt.
Aizz,đã thế còn toàn trêu chọc tôi nữa."
Do bọn nó nghĩ rằng 1 đứa con gái của cô mà chời các môn Thể thao đúng là rất dị.
Vì vậy, chúng luôn muốn trêu chọc cô.
Nghĩ đến đây, tự nhiên Lumine lại thấy tức mấy tên đó.
Cô cho thìa cơm vào mồm, cố kiềm chế cơn tức giận.
"Hả?
Sao mày không đánh tụi nó?
Mày giỏi võ lắm mà?"
Scaramouche bất bình nói.
"A...Arthur, anh chưa từng nghe kể về chuyện này.
Em không nói với bố mẹ sao?"
"Hầy, đánh bọn nó thì lại bị ghi vào sổ.
Giáo viên ở đấy cũng chả ưa gì em.
Có nói với bố mẹ cũng chả được gì, chỉ tổ rước thêm phiền phức.
Đừng lo, anh, tụi nó khi có biểu hiện chuẩn bị đánh em thì em đều đỡ đòn được mà.
Ấy, đừng làm vẻ mặt như sắp khóc đấy."
Lumine chợt nhận ra mọi người trong bàn đều im lặng vừa nhìn vừa lắng nghe cô nói.
Không chỉ vậy, Aether trông như sắp khóc tới nơi rồi.
Aether bị những lời của cô làm cho kinh hãi đến mức dừng việc ăn của mình.
Cô em gái cậu yêu quý, nâng như nâng trứng, hứng như hứng vàng vậy mà bị mấy tên nhãi nhép đó bắt nạt?!
"Tụi nó là những đứa nào?
Để hè này anh về Pháp đi kiếm tụi nó luôn."
"Thôi, không đừng làm vậy.
Anh lại tự rước thêm phiền phức vào người thì lại khổ."
Lumine cố gắng trấn an Aether, cô không muốn ông anh mình đi gây gổ khắp nơi như 1 thằng trẻ trâu đâu.
"Không, tôi đồng tình với Aether đấy, Arthur.
Cậu tốt nhất là nên nói với cậu ta đi."
Lumine quay sang Heizou, rồi nhận thấy được không khí căng thẳng trong bàn ăn.
Lumine lúng túng, cố tìm cách chuyển chủ đề.
"A, đúng rồi, Aether, chiều nay dẫn em đi tham quan các câu lạc bộ được không?"
Aether nghe Lumine nói vậy cũng dừng lại.
"Ừ, được."
"Ể, nghe hay vậy, cho tôi đi cùng."
Venti lên tiếng.
"Vậy thì chúng tôi cũng đi."
Lumine thở dài, may quá, bầu không khí thay đổi rồi.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 9
Kì thi giữa kì I đã qua, các học sinh tạm thời có thể thả lòng, thư giãn cho tới khi gần đến kì thi cuối kì I.
Nhưng riêng Lumine thì khác.
Cô vẫn chưa thể thư giãn được, vẫn còn 1 điều cô băn khoăn từ trước đến giờ.
Đó là chuyện của Venti.
Cô rất muốn động viên anh ta, nhưng đồng thời lại không biết mơ lời ra sao, và nếu lỡ như cô làm người kia tổn thương thì sao?
"Hả, nhóc Venti á?
À, thỉnh thoảng ta cũng thấy nó ra khỏi 1 cái hẻm gần đây lúc nửa đêm này.
Ta không để tâm lắm, bởi ta nghĩ chắc nó đi chơi gì đó.
Vậy mà không ngờ là đi uống rượu."
Hôm nay Lumine sang nhà bà Maris để ăn cơm cùng bà.
Cô cũng nói cho bà chuyện của Venti vì muốn xin lời khuyên.
"Cháu muốn giúp cậu ta, chỉ là...cháu sợ mình lại còn làm tổn thương Venti hơn nữa."
Bà Maris thấy Lumine sầu não như vậy, lại mỉm cười nói.
"Vậy thì cháu phải thử chứ.
Ít nhất thì vẫn có khả năng giúp cậu ta, còn đỡ hơn là cứ để cậu ta như vậy."
Lumine nghe vậy cũng im lặng để suy nghĩ.
Bà Maris cũng không muốn làm phiền Lumine nên cả bữa ăn chỉ có sự im lặng.
Sau khi ăn và chuẩn bị rời khỏi nhà bà Maris, Lumine quyết tâm nói với bà.
"Bà Maris, xin hãy chỉ cho cháu cái hẻm đấy ở đâu."
Bà Maris nghe vậy cũng mỉm cười.
"Nhớ cẩn thận nhé Lumine, dù ta biết cháu giỏi võ nhưng đi 1 mình ban đêm cũng nguy hiểm lắm."
Rồi bà nói cho Lumine vị trí của cái hẻm đấy.
* * *
Trong quán rượu, đang nằm ườn lên bàn của quầy rượu là một cậu thanh niên với mái tóc đen với phần đuôi chuyển xanh.
Venti gõ tay vào cốc rượu của mình, đôi mắt hiện lên hình ảnh trong quá khứ, hình ảnh mà anh mãi mãi không thể quên.
Cửa quán rượu mở được mở ra, tiếng chuông kêu leng keng.
Venti ngồi thẳng lưng dậy, lắng tai nghe tiếng bước chân của người vừa tới, rồi cất tiếng.
"Liệu có thể cho tôi biết, cơn gió nào đã đưa cậu tới đây không, Arthur?"
Venti vốn đã nhìn thấy Lumine từ trước cả khi cô vào quán bằng tấm gương sau quầy.
"Cậu đến đây để uống rượu hay là..."
Venti quay đầu về phía Lumine.
"Để ngăn cản tôi?"
Người kia không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế cạnh Venti.
Một hồi lâu mới cất lời.
"Không phải là cái nào cả.
Tôi đến chỉ là để hàn huyên, tâm sự với cậu thôi."
Rồi Lumine quay về phía người pha chế.
"Cho tôi 1 cốc giống cậu ta."
"Ồ, tâm sự?
Về chuyện gì?"
Venti cười hỏi.
"Tôi muốn nghe cậu kể về người bạn của cậu."
Venti chợt ngừng cười khi nghe Lumine nói vậy.
Người trước mặt anh đang nhìn thẳng vào mắt anh, dường như không hề do dự khi hỏi anh câu đó.
"Để làm gì?
Hơn nữa, tại sao tôi phải kể lại cho cậu."
Venti lạnh lùng đáp, né tránh ánh mắt của Lumine.
Lumine không đáp lại lời của anh luôn.
Chỉ đến khi cốc rượu của cô được đưa tố, cô mới ắt đầu nói.
"Tôi...cũng từng có một cậu bạn.
Cậu ấy là bạn thân của tôi.
Là một người năng động, hoạt bát, cậu ấy biết rằng tôi tài giỏi hơn cậu ấy, vì vậy, cậu ấy luôn luyện tập để bắt kịp được tôi.
Nhưng, trong 1 lần chúng tôi cùng nhau luyện tập đá bóng cùng vài người bạn khác, cậu ấy thấy mệt nên đã xin đi nghỉ.
Lúc đó tôi cũng không để tâm và tiếp tụ đá bóng."
Lumine dừng lại, quay sang nhìn Venti, nhận thấy anh cũng đang tập trung nghe chuyện của cô.
"Đến lúc tôi quay lại, cậu ấy...
đã không còn hơi thở nữa rồi.
Là đột quỵ.
Khi đó, tôi đã rất sốc, tôi tự dằn vặt bản thân, rằng nếu khi đó tôi đi cùng cậu ấy, nhận ra điểm bất thường và gọi xe cấp cứu, có lẽ...tôi đã cứu được cậu ấy rồi..."
Sau đó, Lumine không nói gì thêm.
Giữa Lumine và Venti lại tiếp tục rơi vào im lặng, chỉ đến khi Venti chấp nhận tiếp lời.
"Bạn của tôi là 1 người đam mê ca hát, làm văn, làm thơ.
Lí do tôi luôn được điểm cao môn Văn cũng đều là nhờ cậu ấy.
Rồi 1 hôm, khi đi chơi với tôi, chúng tôi đã gặp 1 tên cướp, và đuổi theo tên đó.
Cũng vì vậy nên khi chạy qua đường, cậu ấy đã không để ý đến chiếc xe đang đi tới...Tôi...đã không kịp làm gì, mà chỉ biết chạy đến ôm lấy thân xác cậu ấy, cố níu giữ lấy hơi ấm cho cơ thể cậu ta."
Không gian lại 1 lần nữa rơi vào im lặng.
Lumine thở dài.
"Tôi đã từng vì chuyện của cậu bạn mình mà bỏ học suốt cả 1 tuần.
Chỉ đến khi bố mẹ của cậu ấy tìm đến gặp tôi.
Họ...đã kể lại cho tôi rằng cậu ấy yêu quý, và mong được học hỏi nhiều thứ từ tôi ra sao.
Họ nói rằng cậu ấy rất thích nhìn tôi từng ngày tiến bộ trong những việc tôi vốn không giỏi.
Tối đó, tôi đã suy nghĩ rất lâu, và rồi cũng quyết định quay lại trường để học.
Bởi, tôi nghĩ rằng có lẽ cậu ấy không hề biết trước đến số phận của bản thân, và nếu cậu ấy thấy tôi như vậy, chắc chắn sẽ không vui.
Dần dần, tôi cũng tìm lại được động lực sống."
Lumine đã kể xong câu chuyện của mình.
Cô định để Venti nói tiếp.
Nhưng anh ta lại không có dấu hiệu gì là muốn mở lời.
Lumine đành tiếp tục.
"Đôi khi, rượu cũng không phải giải pháp tồi.
Nó giúp ta giải quyết nỗi buồn, dù rằng khi ta tỉnh lại, nỗi buồn vẫn còn đấy.
Nó cho ta 1 chỗ dựa, dù rằng chẳng được bao lâu."
Rồi cô nâng cốc rượu cùng mình lên về phía Venti.
"Nâng ly nào, vì những người bạn của chúng ta."
Venti cũng làm theo ý cô.
Âm thanh va chạm của thủy tinh vang lên.
Cả 2 đều cùng lúc uống hết cốc rượu của mình.
* * *
Lumine đỡ Venti đi trên đường.
Anh ta đã ngủ từ trước rồi.
Lumine thì cũng không còn quá tỉnh táo, chỉ đủ để nhận biết được đường trước mặt cô có gì.
Thật ra, cô đã từng uống rượu 1 vài lần rồi.
Nhà Pansy cô, để chúc mừng 1 đứa trẻ lên 16 tuổi, đều sẽ cho chúng uống 1 cốc rượu.
Do đối với nhà cô, 16 tuổi là tuổi trưởng thành.
Vậy chắc là cô không phạm luật đâu nhỉ?
Lumine loạng choạng đến gần cửa nhà, giơ tay nhấn chuông.
Cánh cửa mở ra ngay lập tức.
Đứng trước cửa là Aether với gương mặt đầy lo lắng.
"Ơn trời Arthur, em về rồi, làm anh lo chết đi được.
Vào đi, vào đi."
"Đưa anh ta đây, để tao đỡ hộ cho, mày đi nghỉ đi."
Scaramouche giúp Lumine đỡ Venti về phòng nghỉ.
Lumine cung nhận ra tất cả mọi người đều chưa ngủ, họ vẫn còn ở ngoài phòng khách chờ cô và Venti về.
"Các cậu chưa ngủ sao?"
"Ừ, chúng tôi muốn chờ đợi để xem kết quả."
Kazuha nói, đôi mắt đang cụp xuống vì buồn ngủ.
"Lúc sang nhà bà Maris để hỏi thăm tình hình của cậu, bà ấy đã nói rằng cậu đi tìm Venti."
Xiao giải thích.
"Vậy, thế nào rồi, Arthur?
Có giải quyết được không?
Oáp!"
Heizou ngáp ngủ.
"Tôi không chắc, nhưng tôi hy vọng sẽ giúp cậu ấy phần nào chữa lành những tổn thương, mất mát."
Có lẽ Lumine cũng không ngờ rằng, sau lần đó, Venti không những không đụng tới rượu, mà còn bắt đầu hát lại những bài hát của người bạn quá cố.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 10
"Hả?
Cậu bảo sao?
Tất cả các Câu lạc bộ bắt đầu tuyển bước vào giai đoạn tuyển thí sinh đi tham dự giải cấp Thành phố á?
Cùng một lúc?"
Lumine vừa tới lớp thi đã được Ayaka thông báo cho 1 tin sốc.
"Ừ.
Giờ cậu tính sao, Lumine?
Cậu có chắc mình có thể trụ nổi không?"
Ayaka lo lắng hỏi Lumine.
Lumine cũng không vui vẻ là bao.
Dù đúng là cô rất giỏi thể thao nhưng thể lực của cô không phải là vô hạn.
Đã thế, còn lời hứa với hiệu trưởng sẽ tham gia cho bằng được giải cấp Thành phố nữa.
Thật là muốn giết chết cô mà.
"Chịu rồi, không còn cách nào nữa cả.
Chỉ có thể luyện tập thôi."
Những ngày sau đó, Lumine đều dành ra từ 2-3 tiếng sau khi tan học để luyện tập các môn thể thao (Trường Lumine tan lúc 3h30).
Cũng may có 1 số môn Lumine không phải tập 1 mình như Kiếm đạo với Ayaka và Kazuha; Võ thuật với Aether và Heizou; Bóng rổ, Bóng đá với mọi người trong nhà; còn lại thì Lumine đều phải tự mình tập.
Không chỉ vậy, kì thi cuối học kì I cũng đang dần đến gần.
Lumine phải loay hoay xoay xở làm sao để cho cân bằng được tất cả cùng lúc.
Ayaka cũng giúp cô lên kế hoạch học tập và luyện tập.
"À, đúng rồi, hay cậu muốn học nhóm với Albedo không?
Cậu ấy là lớp trưởng lớp chùng ta, đồng thời là hội trưởng hội học sinh đấy.
Thành tích ngang với cái cậu Raiden Kunikuzushi hay đứng top 1 bảng điểm toàn trường ấy."
"Ể, thật sao?
Thật sự cậu ấy đồng ý sao?"
Lumine ngạc nhiên.
Cô nghĩ rằng hội trưởng hội học sinh có vẻ rất bận mà nhỉ?
Vẫn còn thời gian học nhóm sao?
"Tớ cũng không rõ.
Tự nhiên hôm qua cậu ấy tìm tớ và hỏi tớ về cậu.
Rồi cậu ấy hỏi tớ và cậu có muốn học nhóm cùng cậu ấy không?"
Ayaka giải thích.
Lumine nghe xong cũng nghi hoặc, trên đời thực sự có chuyện tốt tự tìm đến gõ cửa sao?
"Cũng được, đi thử đi, hội trưởng hội học sinh chắc cũng không có âm mưu gì đâu nhỉ?"
Lumine làm biếng suy nghĩ, để đến lúc đấy có gì nguy hiểm thì tính sau.
* * *
Nhưng có lẽ cô và Ayaka đã nghĩ nhiều rồi.
Albedo hoàn toàn không hề có ý định gì với cô và Ayaka.
Do là lúc đang học, thấy Albedo rất nhiệt tình chỉ bảo mình, Lumine không kiềm được sự tò mò mà hỏi.
"Ờ...ừm, có thể cho tôi hỏi tại sao dột nhiên cậu lại tìm đến chín tôi để học nhóm không, Hội trưởng?"
"Hãy gọi tôi là Albedo tự nhiên, bạn học Lumine."
Albedo vừa dứt lời, Lumine liền giật mình.
Chưa kịp để cô hỏi, Albedo đã tiếp tục.
"Không cần phải lo lắng, là hiệu trưởng phân công tôi dạy cậu.
Cô ấy cũng cho tôi biết thân phận thực của cậu để tôi biết đường mà ứng.
Cô ấy nói rằng có lẽ cậu sẽ gặp khó khăn trong kì thi này vì nó gần với ngày tuyển chọn các thí sinh đi tham dự của các Câu lạc bộ.
Vì vậy cô ấy đã giao nhiệm vụ này cho tôi."
Albedo giải thích 1 mạch cho Lumine và Ayaka rồi quay lại tiếp tục bài giảng của mình.
Nhưng Lumine sau khi được giải thích thắc mắc của mình vẫn ngồi đực ra đấy.
Tại sao hiệu trưởng lại đối xử tốt 1 cách kì quái với cô như vậy?
Tái bút: Tôi đang trong quá trình tích nt cho Kazuha nên cũng làm biếng viết truyện.
Mọi người chúc tôi quay được đi:>.
Tôi có bảo hiểm rồi, nếu không ra thì mọi ngươi sắn sàng chuẩn bị chờ 1 tháng mới có chương truyện mới nha 😉
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 14
Sau buổi tiệc đó, cuộc sống của Lumine và mọi người hàng ngày lại diễn ra bình thường.
Nhưng Lumine cảm thấy dường như giữa cô và 1 ai đó trong 5 người họ có phần thay đổi.
Nhưng Lumine không thể xác nhận là ai được vì khi cô thử chú ý đến hành động của mọi người thì không phát hiện ra gì.
"Hay do mình tưởng tượng ta?"
Lumine tự nói với chính bản thân.
Nhưng rất nhanh, Lumine cũng quên mất chuyện đó.
Cô nhận được tin các thí sinh tham gia thi đấu thể thao sẽ được nghỉ trong 1 khoảng thời gian sắp tới để tập luyện cho cuộc thi được tổ chức trên toàn thành phố trước kì thi cuối học kì II.
"Yên tâm đi, nhà trường sẽ xem xét kết quả thi đấu của mọi người để đánh giá học lực thay vì phải thi cuối kì II.
Đây là để cho học sinh có thể tập trung cao độ vào cuộc thi.
Việc này sẽ được tính vào là có cống hiến cho nhà trường."
Xiao phổ biến cho Lumine sơ qua để cô hiểu do năm ngoái cô không học ở đây.
Lumine nghe vậy liền phấn chấn hơn hẳn.
Do cô đã rất lo sợ về chương trình học ở học kì II.
Vì nó khó hơn hoàn toàn so với học kì I.
Lumine cũng cho phép buông lỏng bản thân 1 chút.
Ngoài thời gian học và các thời gian nghỉ giải lao ngắn 5 hay 15 phút ra thì cô đều chỉ tập trung vào luyện tập thể chất.
Thậm chí là sau các bữa ăn trưa, thay vì đi nghỉ như các học sinh khác, cô lại đi chạy bộ quanh sân trường.
Hôm nay Lumine xuống căn tin lấy để ăn cùng Aether và mọi người như bao ngày.
Nhưng khi ngồi xuống, cô chợt phát hiện dường như đang thiếu ai đó.
"Này các cậu, Xiao đâu?"
"Không biết.
Lúc hết giờ học, tôi thấy có ai đó gọi cậu ta đi đâu ý.
Chắc là liên quan đến Hội học sinh, dù gì cậu ta cũng là hội phó Hội học sinh mà."
Venti dường như không để tâm đến chuyện đấy, vẫn tiếp tục thưởng thức bữa trưa của mình.
Lumine nghe vậy cũng không nghĩ nhiều mà ăn nhanh phần ăn của mình.
Ăn xong, cô tạm biệt mọi người và tiếp tục đi chạy bộ như mọi khi.
Lumine chạy đến sân sau của trường thì chạy chậm lại và dần chuyển sang đi bộ để lấy hơi 1 lúc.
Chợt, cô nhìn thấy 1 bóng người đang nằm trên ghế đá dưới gốc cây đằng xa.
Lumine liền lấy làm lạ, thường thì rất ít người ra nơi này ở sân sau để ngủ, vì nơi này khá nhiều côn trùng.
Hơn nữa, người kia trông rất quen.
Lumine tiến tới gần.
Khi nhìn rõ được người kia là ai, cô kinh ngạc thốt lên.
"X...Xiao?
Cậu sao vậy?"
Lumine cúi xuống ngó xem Xiao.
Trên người cậu ta có rất nhiều vết thương, vết bầm tím, khóe miệng thậm chí còn có vết máu.
"Này, cậu có nghe thấy tôi nói không, Xiao?
Cậu bị làm sao vậy?
Đánh nhau à?"
Lumine hoảng hốt kiểm tra những vết thương của Xiao.
Cô mở chai nước mình mang theo để rửa qua những vết thương đấy.
Rất may Lumine thường xách theo 1 túi chứa 3 chai nước và 1 ít đá lạnh để chống mất nước.
Khi Lumine chạm vào vết thương đang rỉ máu.
Xiao dường như do cơn đau mà mở mắt ra.
"A...Arthur?"
"Xiao, cậu tỉnh rồi à?
Đừng ngồi dậy, vết thương lại nặng thêm giờ!"
Thấy người kia đang cố ngồi dậy, Lumine liền dùng lực đè Xiao xuống.
Xiao tức giận.
"Bỏ ra, cậu không cần để tâm đến tôi."
Nhưng mặc cho Xiao có nói gì, Lumine vẫn nhất quyết không bỏ tay ra.
"Tôi kệ xác cậu nói gì, giờ điều duy nhất tôi cần làm là chữa trị vết thương cho cậu.
Rửa xong tôi sẽ đưa cậu tới phòng y tế."
Nghe Lumine nói vậy, Xiao dường như mất bình tĩnh, còn dùng nhiều lực để dậy hơn nữa.
"Không, tôi không muốn xuống phòng y tế."
"Thế rồi cậu muốn đi đâu?
Đâu cũng được, miễn sao không phải nơi đầy côn trùng này."
Lumine tức giận hét lên, chân cô còn đang dẫm lên 1 con sâu vừa bò tới.
Xiao không trả lời, vẫn tiếp tục dãy dự trong khi Lumine vẫn cố giữa chặt cậu trên ghế.
Chỉ đến khi mất nhiều sức kèm theo cơn đau từ những vết thương, Xiao mới dừng lại.
Cậu thở dài, nói.
"Đưa tôi đến văn phòng của thầy Zhongli."
Lumine nghe xong cũng gật đầu.
Cô cúi xuống cõng Xiao lên lưng và bắt đầu chạy đi.
Trong lúc đi, Xiao cũng mất dần ý thức và ngủ thiếp đi trên lưng Lumine.
Khi tìm thấy văn phòng của thầy Zhongli, Lumine không thèm gõ cửa, thẳng tay mở cửa ra.
Thầy Zhongli ngồi trong văn phòng của mình, khi thấy Lumine thở hồng hộc đang cõng Xiao, thầy dường như không ngạc nhiên gì.
Trái lại, thầy lại rất bình tĩnh hướng dẫn cho Lumine dưa Xiao tới 1 chiếc giường cạnh bàn làm việc của mình.
"Cứ ngồi xuống đi, Arthur.
Để thầy băng bó thằng bé cho."
Lumine gật đầu ngồi xuống 1 chiếc ghế cạnh giường.
Lòng vẫn còn lo lắng cho Xiao.
Sau cùng, cô không nhịn được mà hỏi thầy Zhongli.
"Th...thưa thầy.
Thầy có thể cho em biết vì sao cậu ấy lại bị như vậy không?"
Thầy Zhongli từ tốn giải đáp thắc mắc của Lumine.
"Chắc em cũng biết thằng bé rất nghiêm túc trong việc làm sao đỏ nhỉ?
Chỉ cần là phạm luật là thằng bé trừ ngay lập tức mà không cần biết người bị trừ có lí do gì hay không.
Điều này cũng dẫn đến việc thằng bé bị rất nhiều người căm ghét.
Không phải chỉ mỗi lần này, thằng bé đã từng rất nhiều lần tìm đến văn phòng ta với những vết thương đầy người.
Thậm chí có 1 số lần ta phải tự đi tìm thằng bé vì nhận được thông báo rằng nó không có có mặt ở lớp.
Lần này may mắn là có em đưa thằng bé đến đây, Arthur."
Lumine nghe xong cảm thấy rất khó hiểu.
"Vậy thầy có biết ai là người đặt ra những luật lệ ấy không?"
Zhongli nhìn Lumine rồi từ từ trả lời.
"Thầy."
Lumine ngạc nhiên không nói nên lời vì câu trả lời này.
Phải đến tận 1 lúc sau khi thầy Zhongli băng bó xong cho Xiao cô mới tiếp tục hỏi.
"Em xin lỗi vì vô lễ với thầy nhưng em muốn hỏi tại sao thầy không ngăn cản cậu ấy.
Hơn nữa tại sao cậu ấy lại không phản kháng."
Lumine nghĩ rằng Xiao có vẻ rất quý trọng thầy Zhongli và có vẻ thầy ấy biết điều đó.
Cả việc Xiao vốn rất khỏe, cô nghĩ là đủ để đánh lại những kẻ đó mà?
"Thầy đã nói với thằng bé nhiều lần.
Nhưng để tránh khiến thằng bé nghĩ rằng những việc nó làm để giúp cho thầy hoàn toàn không có ích gì, thầy không nói hết toàn bộ.
Xiao cũng xin thầy rằng đừng nhúng tay vào chuyện này nên thầy cũng đành phải khoanh tay nhìn thằng bé bị vậy thôi."
Lumine xoa đầu của mình.
Tại sao tâm lí cậu bạn này của cô bất ổn vậy?
Làm cô nhớ đến lần của Venti.
Chẳng lẽ trong số 5 người này không có ai bình thường hả?
"Thưa thầy, em có thể giúp gì cho cậu ấy trong thời gian này không?"
Bởi vì khi Xiao bị như vậy thì khi tỉnh lại không chỉ có việc của sao đỏ, các công việc của Hội học sinh sẽ nhiều hơn.
Thầy Zhongli nghĩ 1 lúc rồi nói.
"Có lẽ em có thể giúp cậu ấy 1 số việc ở Hội học sinh đấy.
Em có thể nhờ Hội trưởng ở đấy giúp cho."
Lumine nghe xong cũng đứng dậy rời đi.
Trước khi ra khỏi phòng, thầy Zhongli gọi cô lại.
"Liệu em có thể giúp thầy thay đổi suy nghĩ của Xiao không, Lumine?"
Lumine gật đầu.
"Em sẽ cố.
Chiều nay em sẽ quay lại."
Lumine không ngạc nhiên mấy khi thầy Zhongli gọi tên thật của cô.
Vì cô hiệu trưởng đã nói rằng sẽ thông báo cho cả chủ nhiệm của cô về chuyện đấy rồi.
Hơn nữa, đâu phải mỗi mình thầy biết thân phận của cô.
Thay vì nghĩ đến chuyện đấy, Lumine muốn tập trung đến chuyện của Xiao hơn.
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 15
Lumine sau đó đã được Albedo đồng ý cho phép cô xử lí thay Xiao 1 số việc của cậu ta.
Do là việc mà thầy Zhongli nhờ nên Albedo cũng ở lại chỉ dẫn vài thứ cho Lumine.
Nhưng điều khiến Albedo ngạc nhiên là Lumine xử lí những thứ này rất giỏi, thậm chí trôn rất thành thạo như thể đã từng làm rất nhiều lần.
"Hồi học ở rường cũ, 1 người bạn của tôi cũng là 1 thành viên của Hội học sinh.
Đôi khi thấy cậu ta bận quá thì tôi sẽ tới giúp cậu ta xử lí tài liệu.
Về sau thì tôi cũng thay cậu ấy ngồi vào vị trí đấy 1 năm cho đến khi tôi chuyển trường."
Albedo gật đầu rồi cũng quay lại công việc của mình.
Lumine bên kia vẫn tập trung xem xét từng chiếc đơn khiếu nại mà học sinh gửi đến, thầm tự hỏi rằng tuần nào cũng nhận từ 5 - 10 cái đơn có tên mình như vậy không biết Xiao cảm thấy ra sao.
Do số công việc cần xử lí của Xiao kha khá nhiều nên Lumine phải ôm về lớp vừa học vừa xem xét 1 số hoạt động sắp tới của trường.
"Arthur, đừng để bị mất tập trung giờ học."
Nhưng có lẽ do quá chú tâm vào những tờ giấy nên Lumine cũng bị xao nhãng khỏi bài giảng.
Giáo viên dạy Vật lí của cô-Nahida thấy vậy cũng nhẹ nhàng nhắc nhở.
Lumine nghe xong lúng túng xin lỗi cô và phải dẹp đống giấy tờ qua 1 bên để đến giờ ra chơi cô xử lí cùng 1 lúc.
Cứ thế đến khi tan học, Lumine cũng đã hoàn thành được chỗ công việc của Xiao trong 1 tuần.
Cô vươn vai định bê đống giấy lên trên phòng của Hội học sinh, thấy vậy Ayaka cũng chạy ra giúp bạn mình.
"Cậu về trước nhé, Ayaka!
Mình định ở lại 1 lúc.
Nếu gặp anh trai tớ thì chuyển lời rằng tớ sẽ về sau."
Ayaka gật đầu hiểu ý rồi rời đi.
Còn Lumine thì chạy đến văn phòng của thầy Zhongli.
Lần này cô rất bình tĩnh gõ cửa và được người bên trong cho phép mới bước vào.
Trong văn phòng, thầy Zhongli đang ngồi bên cạnh giường bệnh.
Trên giường, Xiao ngồi cầm 1 đĩa Đậu hũ hạnh nhân ăn.
"Xiao, khỏe lại rồi sao?"
"2 đứa cứ nói chuyện đi, thầy có việc phải đi trước."
Thầy Zhongli thấy Lumine liền đứng dậy rời phòng.
Lumine gật đầu với thầy rồi nhồi xuống bên cạnh Xiao.
"Cậu thấy thế nào rồi?"
"Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu vì đã đưa tôi về đây."
Xiao đặt đĩa xuống.
"Không có gì.
Cậu cứ thoải mái nghỉ ngơi đi, các công việc của cậu ở Hội học sinh trong 1 tuần đều đã được tôi xử lí xong xuôi hết rồi."
Xiao ngạc nhiên nhìn Lumine.
Cậu chỉ nghe thầy Zhongli nói Lumine giúp cậu 1 ít việc, vậy mà cô xử lí hết toàn bộ luôn rồi.
"Sao cậu không tham gia Hội học sinh?"
"Thôi cho tôi xin, deadline dí dập mặt, tôi chịu không nổi."
Lumine chán nản nhớ lại những tháng ngày cô từng phải è cổ cần bằng việc ở Hội học sinh với việc học và cả việc tập Thể thao nữa.
"Thay vào đó thì, Xiao, tôi muốn hỏi cậu 1 số thứ."
"Cậu cứ nói đi."
"Thầy Zhongli là gì của cậu vậy?"
Thật ra Lumine đã lờ mờ đoán ra được 1 chút nhưng vẫn muốn hỏi cho chắc ăn.
"Thầy ấy là cha tôi, cha nuôi."
"Bảo sao cậu học rất giỏi, đúng là con giáo viên có khác."
Xiao nghe xong bật cười nói.
"Cái đó thì cậu nên nói với tên Scaramouche kìa.
Tên đó có mẹ là chủ nhiệm lớp tôi, bác cậu ta cũng là giáo viên, dì cậu ta cũng thế, đến cả mẹ đỡ đầu của cậu ta cũng là giáo viên dạy giỏi của trường này."
Lumine nghe xong liền hiểu ra vì sao tên này luôn đạt điểm tuyệt đối trong các kì thi dù chẳng cần ôn gì hết.
"Cậu có về rất quý trọng thầy Zhongli nhỉ?"
Lumine quay trở lại đề tài cũ.
"Ừm, thầy ấy nhận nuôi tôi khi tôi lang thang trên đường phố và ngất đi trên đường giữa cái nắng nóng.
Nếu không nhờ thầy ấy thì tôi đã không có được ngày hôm nay rồi."
Xiao gật đầu kể chuyện.
"Vậy đó là lí do vậy luôn nhất mực thực hiện những luật lệ mà thầy ấy đặt ra, đúng chứ?"
"Ừ.
Nhưng đôi lúc tôi cũng cảm thấy có lỗi với những người mà tôi từng ghi tên vào sổ.
Tôi biết họ hoàn toàn không cố ý và rằng họ không hề muốn bị ghi tên 1 chút nào.
Tôi lại không thể làm trái lại những luật mà thầy Zhongli đặt ra.
Vì vậy khi họ tìm đến tôi để trả thù, tôi không hề phản kháng vì cho rằng mình xứng đáng bị vậy."
Xiao biết được những thắc mắc của Lumine nên trả lời hết 1 lượt.
Lumine trầm tư suy nghĩ 1 lúc rồi nói.
"Đúng là cậu có chút quá mức nghiêm túc với những điều này rồi, Xiao.
Không cần đến mức vậy đâu.
Thầy Zhongli không hề muốn cậu làm theo những luật lệ thầy đặt ra 1 cách nghiêm túc thái quá này.
Thầy ấy nói tôi rằng mỗi ngày thầy nhận được cũn phải đến chục cái bảng kiểm điểm của học sinh vì tội đi học muộn và nhiều tội thứ khác.
Thầy ấy cũng không hề muốn cậu bị như vậy đâu, Xiao."
Lumine mượn danh của thầy Zhongli để khuyên Xiao.
Cô cho rằng cách này sẽ có hiệu quả hơn, dù sao thầy Zhongli cũng muốn như vậy mà.
Sau khi nghe Lumine nói xong, Xiao im lặng suy nghĩ 1 lúc.
Và đúng như mong muốn của Lumine, Xiao nói.
"Nếu là thầy ấy muốn, thì tôi cũng sẽ cố gắng thay đổi."
[Anemo Boys X Lumine] Cuộc Sống Hằng Ngày Với Bạn Cùng Nhà Chương 16
Tháng này Lumine được nghỉ cùng mọi người.
Vì vậy cô bắt đầu đặt ra lịch tập cho bản thân mình.
Thứ 2 cô cùng Xiao và 1 vài học sinh khác sẽ lên ngọn núi sau trường tập chạy với Scaramouche.
Cậu ta sẽ đặt ra những cái bẫy và chướng ngại vật để tăng độ khó cho mọi người.
Nhưng đôi khi có những cái bẫy kinh khủng khiến Lumine xém tí nữa là mất mạng.
Cô đã phải cãi nhau 1 trận với Scaramouche vì những thứ đó.
"Có thế mà mày cũng không vượt qua thì làm sao mà tham gia thi đấu được hả?"
"Này, tôi tham gia thi chạy tiếp sức chứ có phải chạy lên thiên đàng đâu.
Cậu bị làm sao hả?"
Cả 2 cứ đứng cãi nhau suốt 30 phút chỉ đến khi Xiao gọi được giáo viên dạy Thể dục của họ-Ei lên để giải quyết thì Scaramouche mới chấp nhận bỏ 1 số cái bẫy nguy hiểm quá mức.
"Cũng phải cho thêm thời gian nghỉ giải lao nữa, Kunikuzushi.
Các bạn học đều không phải có thể lực hơn người như con."
"Biết rồi, bà già.
Mấy người được lắm, dám lấy mẹ tao ra dọa."
Scaramouche lườm từ Xiao tới Lumine.
Hôm đó cô Ei trống tiết nên cũng ở lại để quan sát và chỉnh đốn cho các học sinh tham gia tập chạy.
Thứ 3 thì Lumine cùng Aether sẽ tập kiếm đạo trong phòng Thể chất của trường.
Luyện tập cùng họ có Ayaka và Kazuha, cả 4 đều đại diện cho trường tham gia thi đấu.
"Các cậu cũng nên tự sáng tạo chiêu thức riêng của mình, miễn sao là không để cho bị phạm luật là được.
Tôi và Ayaka đều như vậy đấy."
Kazuha đưa ra 1 lời khuyên tới Aether và Lumine.
"Vậy cậu có thể biểu diễn cho tôi xem không?
Ayaka nữa?"
Lumine hào hứng nói, cô cũng chưa bao giờ thử nghĩ đến chuyện tự tạo ra những chiêu thức riêng cho mình.
Kazuha và Ayaka đồng ý với lời đề nghị của Lumine.
Cả 2 bước lên sàn đấu và vào sẵn tư thế.
Theo hiệu lệnh của Lumine, cả 2 bắt đầu tiến tới tấn công đối phương.
Lumine chăm chú quan sát cả 2.
Đường kiếm của Kazuha khi đánh đều không nghe thấy tiếng cắt gió, tựa như chính nó đã hòa làm một với không khí rồi vậy.
Nhưng khi nó đập xuống cây kiếm gỗ của Ayaka, Lumine còn bị giật mình tiếng "cộp" phát ra quá lớn.
Hơn nữa, cô còn nhìn thấy có 1 số mảnh gỗ nhỏ bị nứt ra trên cây kiếm của Ayaka và rơi xuống sàn.
Điều này chứng tỏ sức lực Kazuha dùng không hề ít.
Trái ngược với Kazuha, Ayaka lại có đường kiếm dứt khoát và uyển chuyển hơn.
Tuy sức lực cô dùng không bằng Kazuha nhưng lại rất khéo léo gạt cây kiếm của Kazuha sang 1 bên để tấn công.
Trận so tài kết thúc khi Kazuha luồn kiếm xuống dưới và hất tung cây kiếm của Ayaka.
"Chà, quả nhiên trình độ của tớ vẫn không thể nào bằng được Kazuha."
Ayaka tiếc nuối nói với Lumine.
"Không sao mà, cậu giỏi lắm Ayaka.
Tớ còn không thể làm tốt được như cậu đâu đấy."
Lumine an ủi cô bạn mình và bắt đầu lại với việc tập luyện của bản thân.
Thứ 4, Lumine và Aether sẽ tập võ cùng Heizou và Venti.
Venti thật ra không ở trong lớp học võ nhưng vì là người khỏe nhất trong cả 7 nên vẫn bị lôi đi.
Nhưng có 1 điều kì lạ là Heizou cho cô nghỉ rất nhiều.
Thậm chí có khi cô còn được nghỉ đến 15 phút trong khi cô mới chỉ tập được 20 phút.
"Này, tại sao cậu ấy được nghỉ nhiều vậy?
Trong khi tôi và Aether phải tập, bất công!"
Venti không phục hét lên.
"Tôi cũng lấy làm lạ đấy, Heizou."
Lumine cũng công nhận với Venti.
Thậm chí là ngày trước học võ với thân phận nữ cô cũng chưa bao giờ được nghỉ nhiều đến vậy.
Nhưng trả lời câu hỏi của 2 người chỉ là tiếng cười của Heizou.
Đến lúc đi về, Heizou còn nói với Lumine rằng.
"Đừng cố gắng quá, Arthur."
Lumine cảm thấy rất khó hiểu nhưng rồi cũng không để tâm đến chuyện đấy nữa.
Thứ 5, Lumine cùng mọi người sẽ tập đá bóng.
Và vì 1 lí do nào đó, Heizou yêu cầu cả đội nghỉ ngơi rất nhiều.
Thứ 6, cả nhóm tập bóng rổ.
Và lần này Heizou cũng thế.
Anh thậm chí còn đem theo cả thức ăn nhẹ và đồ uống chia cho mọi người.
Người được chia cho nhiều nhất-Lumine: "!!??"
Thứ 7 và Chủ Nhật thì Lumine sẽ dùng để nghỉ ngơi.
Nhưng đó là những gì cô nói với mọi người.
Thực chất cô dùng 2 ngày này để luyện tập các môn thể thao khác với mẹ mình.
Mẹ cô, bà Iris rất giỏi Bơi lội, các môn liên quan đến vợt và Bóng chuyền.
Vì vậy Lumine sẽ tập cùng mẹ trong 2 ngày này.
Chuyện này thì trừ cô và bà Iris thì chỉ có Aether và cô hiệu trưởng biết.
Do Lumine luôn tập cùng bà Iris ở tận các thành phố khác.
Cô lấy lí do là mẹ mình sống bên đấy nên bà muốn cô tới ở trong vài ngày.
Cuối cùng thì sau 5 tuần như vậy trôi qua.
Đại hội thể thao cấp Thành phố cũng đã chính thức được tổ chức.
Lumine tuy rằng không nghỉ ngơi 1 ngày nào trong suốt cả tháng nhưng cô vẫn rất phấn khích và chờ mong đến Đại hội lần này đến mức không ngủ được mà phải dậy chạy bộ vài vòng quanh chung cư mệt rồi mới về đi ngủ.
Sau kì đại hội này, Lumine sẽ bị tiết lộ thân phận.