Chương 5:
Công chúa An Thiên sau khi hồi cung, người mệt rã rời kêu Tâm Như chuẩn bị một ít trà thảo mộc, người uể oải nằm trên giường lớn gam màu nóng, xung quanh tỏa ra một ít hương liệu mà khi xưa mẫu thân cô hay dùng.
Nô tì Tâm Như nhanh chóng phụ công chúa thay y phục, lại bôn ba ra ngoài Tĩnh Mịch Lâu để đến phòng bếp, căn dặn thái y nấu một ít sâm bổ lượng cho công chúa điện hạ.
Nhưng chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, một tên thái giám đã kính cẩn đứng trước cửa, hai tay chắp lại:
"Bệ hạ cho gọi Công chúa vào Trường An Điện, mong ngươi hãy nhanh chóng thông báo cho Điện hạ nhanh chóng thay y phục diện kiến."
Tâm Như lo sốt vó, không biết đã xảy ra chuyện gì?
Từ trước tới giờ Bệ hạ đâu có thèm để tâm đến Ngũ Công chúa, tới nói chuyện cũng chưa một lần, nay lại cho gọi người vào để nói chuyện, nhất định là có điềm dữ.
Tâm Như kính cẩn chắp tay vâng mệnh, lại nhanh chóng xoay người vào trong phòng công chúa để báo tin.
Bất ngờ đã thấy An Thiên công chúa người mặc y phục chỉnh tề, tay cầm quạt lụa cao cấp, tâm thế sẵn sàng để đến Trường An, như thể người biết sớm muộn gì mình cũng sẽ bị triệu vào.
"Công chúa, vừa nãy có người nói Bệ hạ..."
- Tâm Như khép nép mở miệng báo tin, nhưng trong lòng cô đã biết An Thiên công chúa vốn đã rõ.
"Tâm Như, em không cần theo ta đâu, ta sẽ một mình bái kiến phụ hoàng".
"Dạ?
Không có em, công chúa điện hạ xoay sở được chứ?"
- Lời nói đầy sự lo lắng, nô tì này thật sự rất quan tâm đến An Thiện, sợ rằng một mình người sẽ khó đối phó với những bề trên đầy mưu mô uy lực.
Kiểu gì hôm nay khi vào điện ngoài phụ hoàng ra cũng sẽ có những tên quan lại tể tướng khác, còn có cả tên Nhị huynh kia.
Quyền lực trong hoàng cung thực chất đã bị tên Nhị hoàng tử thâu tóm, ta không sợ đối mặt với phụ hoàng, chỉ lo tên Nhị hoàng tử kia bày mưu tính kế dồn ta vào đường chết thôi- Những dòng suy nghĩ của An Thiên liền mạch, ánh mắt sâu tăm tối cùng dáng đi mạnh mẽ của nàng thêm phần uy nghi làm bọn thuộc hạ trong cung khép nép lạy chào.
Ngày hôm trước ta vừa hành hiệp nhưng cũng gây đả thương cho bọn côn đồ, ta đoán chắc bọn côn đồ đó là một tay dàn xếp của lão Nhị, muốn gài bẫy ta, chỉ tiếc lúc đó ta hành động quá bộc phát đã để lộ sơ hở.
Ngày hôm đó ta chỉ báo với mình phụ hoàng ra khỏi cung, chẳng lẽ tai mắt của tên Nhị hoàng tử biết được mà báo với hắn để hắn ta nghĩ kế chuẩn bị kịch bản "Nữ hiệp hành hung" này?
Trong lòng An Thiên không khỏi thấp thỏm, nàng vừa bước đi vừa suy nghĩ, những dòng suy nghĩ cứ liên tục nối dài cho đến khi nàng đã ở trước cửa Trường An Điện.
"Ngũ Công chúa đã đến" - Tiếng hô to báo hiệu của tên thị vệ canh gác, An Thiên nhắm mắt xếp quạt, nàng bước từng bước uy nghi vào trong sảnh điện.
-------------------------------------------
Trường An Điện tọa lạc chính giữa trục chính hoàng cung, là nơi thiết triều và tiếp kiến bậc đại thần, mỗi viên ngói lưu ly trên mái cong đều phủ sắc vàng rực rỡ, chói lọi dưới ánh tà dương.
Bốn bức tường cao vút chạm rồng khắc phượng, uy nghi như muốn nuốt trọn những kẻ dám bước vào mà trái lệnh.
Trước điện là sân đá cẩm thạch rộng lớn, hai hàng lính canh đứng thẳng bất động như tượng đá, giáp trụ sáng loáng phản chiếu mặt trời.
Hai bên cổng lớn treo đôi liễn đỏ son đề bút vàng – "Trị quốc như gia, an dân như mệnh" – dòng chữ sừng sững nhắc nhở về đạo trị vì và thứ bậc.
Khi cánh cửa điện mở ra, một luồng hương trầm lạnh len lỏi tỏa ra, lẫn trong hơi thở là cảm giác áp lực và lạnh lẽo.
Nền gạch men xanh khắc hình bát quái, chính giữa là long sàn bằng gỗ tử đàn cao gần nửa trượng – nơi Bệ hạ ngồi, trên đầu là long trướng thêu hình Cửu long tranh châu rực rỡ, từng mũi kim tinh xảo như muốn nhảy khỏi tấm lụa.
Phía dưới là hàng ghế khảm ngọc trai dành cho các vị đại thần.
Nhị Hoàng tử mặc trường bào màu nguyệt lam, khoanh tay đứng cạnh cột trụ sơn son, ánh mắt lạnh băng lướt qua nàng.
Trong khoảnh khắc bước vào, An Thiên bỗng thấy bước chân mình vang vọng bất thường.
Sự tĩnh lặng nơi Trường An Điện không phải là yên bình, mà là một sự thâm hiểm được che đậy bằng vỏ bọc uy quyền.
"Nhi Thần tham kiến phụ hoàng, tham kiến Nhị huynh và các Tể tướng"
Đúng như ta nghĩ, tên Nhị Hoàng tử và đám thuộc hạ của hắn cũng ở đây, chính bọn chúng đã gài mưu ta.
Nhưng có vẻ xem thường ta quá rồi!
"Thiên Nhi, Thanh Kinh nói với ta rằng mấy ngày trước con xuống phố đã làm náo loạn thị dân, gây thương tích đáng kể về người.
Con xem có đúng với tư chất một công chúa nhà quyền quý không hả?"
- An Lam Mai mở đầu trực diện, không vòng vo đôi lại, ngữ khí mang đầy sự chất vấn và thất vọng.
An Thiên liếc mắt nhìn sang tên An Thanh Kinh (Nhị Hoàng Tử), thấy hắn như đang cười thầm trong lòng, chỉ tức thiếu điều đấm hắn một cái như lần cô ra tay với đám côn đồ.
"Nhi Thần lúc ấy thấy chuyện bất bình, hai tên vô lại ức hiếp một ông lão ốm yếu, không thể làm ngơ được mà ra tay với bọn chúng.
Giúp người là việc tất mà những người như chúng ta phải làm, An Thiên không nghĩ đây là việc xấu cần phê phán."
Đối chất với Bệ hạ là một tội phạm thượng, kể cả có là nhi tử của chính vua cũng không được phép có thái độ lỗ mãng, nhưng An Thiên là một người có lối sống riêng, tư chất riêng không giống những công chúa lễ nghi khác.
Nàng là người nghĩ là làm, thấy việc sai thì sửa, thấy đúng thì giúp.
Chỉ vậy thôi.
"Ngũ muội, ta biết tính nàng từ nhỏ đã khác người nhưng cũng đừng tùy tiện làm càn.
Bản thân chúng ta cao quý, muội lại là nữ nhi phải học công dung ngôn hạnh, ở đâu ra cái thói nữ nhi hung hăng như vậy?
Lại còn dám chất vấn lại với phụ hoàng, lễ nghi ở đâu, bình thường muội được các học sĩ khen giỏi giang mà lại thích gì làm đó à?"
Thứ quan hệ huynh muội chết tiệt
An Thiên không kìm được cục tức mà dặn lòng đừng chửi thẳng tên đó, nhất là đang ở nơi trang trọng.
Nếu thiếu kiểm soát như trước, tội lỗi sẽ càng nặng thêm, không phải là tạo điều kiện có lợi cho tên Nhị huynh chết bầm đó sao.
"Nhị huynh của con là người học cao được các vị tể tướng trong triều trọng dụng, lời lẽ chí phải.
Thiên Nhi, lần này con đã mắc lỗi, hãy quay về Tĩnh Mịch Lâu đóng cửa đọc lại sách lễ nghĩa cho ta.
Trong 1 tuần con phải học thuộc đủ lễ nghi, ta sẽ cho người kiểm tra lại.
Nếu lần này con còn thiếu lễ nghi, không biết phép tắc, ta e là phải cấm con rời cung luôn đấy.
Lui ra đi."
An Thiên cúi đầu rời đi, nhưng lòng nàng không lặng.
Mỗi bước chân như đạp lên chính lòng tự trọng đang bị chà đạp.
Nếu đã là ván cờ, nàng thà làm quân tốt thí mạng còn hơn gục ngã như một cành hoa bị uốn gãy.