Cập nhật mới

Khác An Thiên Chi Tâm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401128582-256-k97825.jpg

An Thiên Chi Tâm
Tác giả: AudreyQ512
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giữa một triều đại mục nát, nơi dân đói khổ, quan lại tham tàn và tranh giành ngôi báu diễn ra khốc liệt, Ngũ Công Chúa An Thiên - vốn bị coi thường - lại dám đứng lên chống lại bất công.

Từ những ngày lặng lẽ cải trang lắng nghe nỗi khổ của dân, cho đến khi bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu cung đình, nàng buộc phải lựa chọn: cúi đầu sống như một công chúa yếu đuối... hay vùng dậy cùng nhân dân giành lại công lý và vận mệnh đất nước.

Đây là hành trình của một nữ nhân mang trái tim thép, từ nhung lụa đến khói lửa chiến trường, để trở thành biểu tượng của hi vọng và tự do.

Lưu ý: Câu chuyện hoàn toàn giả tưởng nhưng khắc họa chân thật bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến.



tieuthuyetdasu​
 
An Thiên Chi Tâm
1


Chương 1 :

Khung cảnh tuyết rơi trắng xóa tường thành trong cung, những kẻ hầu người hạ thi nhau đến chỗ vua để chuẩn bị cho việc vua lên triều.

Đến nay đã được bao lâu rồi mà tình hình trong cung và ngoài thành lại khác xa nhau đến vậy?

Nhiều nông dân lầm than kiệt quệ vì bao nhiêu ruộng đất làm được trong mùa trước đã sớm phải chịu lỗ vì thời tiết khắc nghiệt, không những vậy thuế má tăng cao khiến nhiều nhà chỉ có rau và lá ăn qua ngày, nhiều người lang thang chết đói khắp nơi, trẻ con gầy trơ xương, xác chết bên đường bị tuyết phủ mờ.

Tình hình quốc gia hỗn loạn và mất cân bằng.

Trong Trường An Điện, nơi hoàng đế và các con vua sinh sống cùng với một số ít phi tần và thuộc hạ.

Đã gần qua canh thìn rồi, buổi chầu cũng đã đến hồi kết nhưng vẫn chưa có bất kỳ một chiếu chỉ nào ban hành để cải thiện tình hình xã hội bây giờ.

Tư Đồ Phạm Nha hành lễ trước vua An Mai, đọc to lời khẩn:

- Thưa Bệ Hạ, tình hình vụ mùa năm nay thất thoát do khí trời phương Bắc kéo đến làm hư hại mùa màng, đất trồng đóng băng, e là phải cần có chính sách gì đó để vực dậy tình hình kinh tế hiện nay.

Hoặc ta cũng có thể tăng mạnh sưu thuế các ngành công nghiệp khác để bù đắp cho khoản lỗ nông nghiệp.

Tư Không Khan Ái lập tức tâu, mặt đanh lại, tay đan chéo vào nhau:

- Bẩm Bệ Hạ, hiện tại bây giờ các ngành công khác vẫn đang khốn đốn không chỉ riêng ngành nông.

Nông nghiệp chỉ năm nay mới mất mùa nhưng còn may mặc, thương buôn thì khó khăn đã bao năm trở lại đây rồi.

Thật lòng mà nói, thần nghĩ bây giờ ta cần có chính sách mới để mở rộng kinh tế nước An.

Vua An Mai nghiêm nghị trên ngai vàng, người mặc bộ long bão thêu hình rồng vàng sáng rực rỡ, khuôn mặt thoáng nét suy tư và trầm ngâm.

Ông nhẹ nhàng nói với các quan lại dưới trướng.

-Hiện tại trẫm chưa thể tiếp nhận ý kiến của các vị được.

Theo như thầy địa lý cho hay, mấy năm này thiên khí sẽ rất tệ, mưa bão lũ lụt kéo đến là chuyện thường, năm nay lại có tuyết rơi, không thể làm ăn được gì.

Mà nông nghiệp sa sút cũng sẽ liên lụy đến các ngành khác, người không có cái ăn thì lấy đâu ra cái mặc, nước nghèo thì làm sao có giao thương, huống hồ gì hai bên nước đang lục đục chính trị.

Thôi tạm thời tiếp nhận ý kiến các khanh, tình hình năm nay đành phải lấy một ít ngân khố trong kho ra lo liệu rồi.

Không khí buổi chầu thêm phần im lặng đến căng thẳng.

Sắc mặt ai nấy đều khó chịu trước quyết định của hoàng đế.

Hoàng đế hiện tại đã già yếu, cũng may mắn sinh ra được 14 người con nhưng chỉ duy nhất một người được các quan tin cậy sẽ trở thành người lên ngôi.

An Thiên Công Chúa năm nay đã 14 tuổi, nàng mang mang vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết, gương mặt tựa vầng trăng thu tỏa ánh trong ngần.

Đôi mắt như hồ sâu nước biếc, thoáng một tia linh động thông tuệ, khiến người đối diện khó lòng rời mắt.

Cốt cách thanh nhã mà vững chãi, lời nói ung dung mà đầy uyên thâm, tựa thiên hương quốc sắc, khó ai bì kịp.

Dung mạo ấy đủ làm khuynh quốc khuynh thành, nhưng ẩn sau lớp gấm vóc mỹ lệ là tâm hồn nồng hậu và trí tuệ uyên bác.

Thật là minh châu trong ngọc, tuyệt sắc giữa nhân gian.

Nhưng người ủng hộ công chúa lên ngôi không có nhiều bởi suy cho cùng nước ta từ lâu vẫn rất kỵ việc nữ nhân là người đứng đầu thiên hạ.

Một số kẻ quan lại khác lại lăm le định cấu kết với nhau tôn Nhị Hoàng Tử lên ngôi khi chẳng may vua qua đời.

Nhưng nhị hoàng tử là tên ăn chơi trác táng, không hiểu biết gì về chính sự, hắn chỉ được cái miệng ngọt chết ruồi cho thuốc làm mê muội các tướng binh, tể tướng trong triều.

Nhị hoàng tử mà lên ngôi thiên hạ sẽ đại loạn hơn hiện tại.

-------------------------------------------

Tĩnh Mịch Lâu - Nơi ở của công chúa An Thiên

Một người con gái dáng mạo như châu ngọc đang cầm bút họa vài nét trên giấy trắng, nét vẽ của nàng mềm mại nhưng không kém phần cứng rắn.

Ở trong cung ai cũng biết An Thiên là người con gái nhan sắc tuyệt trần nhưng tính cách thì ... như hổ giả mèo.

Tính cách của nàng không giống vẻ ngoài e lệ của mình, có phần điên rồ, nóng nảy và hơi phạm thượng.

-Công chúa điện hạ, có vẻ buổi chầu sắp kết thúc, người có muốn tới chỗ bệ hạ không?

- Nô tì Tâm Như.

An Thiên từ từ dừng động tác, đặt bút lên giá để, từ từ xoay người, khuôn mặt không chút biến đổi, lạnh tanh.

-Không cần đâu Tâm Tâm, ta vốn đã chẳng lạ gì phụ hoàng và bọn quan lại vô dụng ấy.

Nhất là tên tể tướng Thâm Khôn, hắn ta suốt ngày cặp kè với cung nữ trong cung, thường ngày lại chạy đến chỗ phụ hoàng xin ban mấy cái ân huệ vớ vẩn chỉ có lợi cho hắn mà không nghĩ cho tình hình chung của nước nhà.

Phụ hoàng cũng quá sủng ái hắn rồi.

Tâm Như cung kính dâng trà cho chủ nhân, miệng mạo muội cất lời:

-Tên Thâm Khôn ấy nhờ có Nhị Hoàng Tử chống lưng nên mấy năm nay sinh ra làm càn không biết phép tắc.

Nhân lúc Bệ Hạ còn đang dưỡng bệnh, nô tì nghe ngóng được hắn cùng với Nhị Hoàng Tử xuống phố ăn chơi sa đọa ở lầu xanh nữa ấy ạ.

Nhị Hoàng Tử, Nhị Hoàng Huynh.

Tự nhiên ta cảm thấy chán ghét cái máu mủ với tên này.

- An Thiên chợt suy nghĩ, tự độc thoại với chính mình.

Trên khuôn mặt ngọc ngà ấy thoáng một nét sầu muộn.
 
An Thiên Chi Tâm
2


Chương 2:

Đông Cung Điện

Đông Cung Điện - nơi nghỉ ngơi của Nhị Hoàng Tử nổi danh ăn chơi trác táng có thiết kế đúng như tính cách xa hoa của chủ nhân nó.

Đại điện uy nghi rực rỡ ánh đèn lồng treo cao, vải lụa tím nhạt buông hờ như mây vắt ngang trần.

Ở chính giữa, bậc thang gỗ son dẫn lên long ỷ đồ sộ, chạm trổ rồng cuộn tinh xảo hai bên thành tựa.

Tấm rèm và thảm đỏ thêu họa tiết vân mây, hồi văn uốn lượn theo lối cung đình.

Hai con rồng lớn quấn quanh cột ngai, miệng há to, móng vuốt sắc, uy thế như đang canh giữ hoàng quyền.

Sàn điện lát gỗ sẫm, trải thảm tròn thêu hoa văn long phụng, ánh sáng đèn lồng hắt vàng, làm nổi bật từng đường chỉ vàng trên nền đỏ sẫm.

Bốn cây đèn lục giác đặt đều hai bên lối lên ngai, tỏa ánh sáng ấm áp mà uy nghi.

Xa xa sau rèm lụa, vòm mái cong vút kiểu Đông Á, viền ngói men lam, đèn hoa đăng treo lơ lửng, chiếu sáng khoảng sân ngoài mờ ảo trong đêm.

Đây là nơi Nhị Hoàng Tử - An Thanh Kinh cư ngụ, oai quyền lẫm liệt, song cũng rực rỡ hoa mỹ, phô bày quyền uy cùng sự tinh xảo bậc nhất của hoàng triều.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng đây là nơi nhà vua ngự triều, song nhị hoàng tử cũng quá sức vung tay rồi.

An Thanh Kinh biếng nhác nằm ngửa trên long ỷ, tay cầm quạt phe phẩy, miệng ngáp lên ngáp xuống tỏ rõ vẻ chán chường với công việc của một vị hoàng tử chính trực.

Hôm nay hắn phải đọc ít nhất 25 cuốn sách bao gồm Tứ Thư và Ngũ Kinh gồm Mạnh Tử, Luận Ngữ, Đại học, Trung Dung, Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh Dịch, Kinh Xuân Thu.

Với cương vị là một hoàng tử - nhi tử của người đứng đầu thiên hạ, ai cũng phải học hành thật nghiêm túc, chăm chỉ với sự dạy bảo của các quan hàn lâm, không được phép chểnh mảng việc học lấy đức và lấy trí.

Nô tài Thiếu Minh, kẻ hầu hạ túc trực ngày đêm bên nhị hoàng tử cung kính diện kiến, chắp tay cúi đầu:

- Bẩm Nhị Điện Hạ, có thư từ Thái sư Trung Anh Hiếu cho gọi người đến Tôn Học Đường làm bài kiểm tra với các vị hoàng tử khác ạ.

An Thanh Kinh vẫn không thay đổi sắc mặt thờ ơ của mình, hắn từ từ xoay người đáp lại tên nô:

- Lại kiểm tra, lại kiểm tra.

Ta chán ghét cái việc học chữ nghĩa này lắm rồi.

Ngươi bảo với ông ta hôm nay ta mệt không làm bài thi được đâu.

Cũng đã qua canh Thân rồi, ta phải đến Thanh Thanh Quán chơi một chút.

Nô tài Thiếu Minh vội chắp tay, mặt lộ vẻ sốt ruột:

- Bẩm Điện hạ, người đã bỏ đến ba tiết kiểm tra với thái sư rồi nên hôm nay ông ta căn dặn nô tài rằng không được để người kiếm cớ trốn thi nữa.

Nếu hôm nay người không lên Tôn Học Đường, có thể ông ta sẽ bẩm báo lại với Bệ hạ ạ.

Lời tên nô vừa nói xong đã lập tức bị vị Nhị Điện hạ kia cho ăn một đá vào bụng khiến hắn ngã sõng soài.

- Mặc kệ ông ta chứ!

Cái lão già ra vẻ trí thức cùng lão phụ hoàng bảo thủ kia có làm gì được ta khi mà ta đã nắm được bí mật của cái chốn cung đình này.

Ta đã tập hợp được những vị quan máu mặt trong triều đình, lôi kéo chúng theo bè phái của ta, chỉ cần chờ thời cơ dành lấy ngai vàng trở thành cha thiên hạ thôi.

Ha ha.

Nô tài Thiếu Minh hoảng loạn, lo lắng nhưng ở trước một tên hoàng tử độc tài như này, bản thân hắn cũng rất khó chịu song cũng không thể làm gì, nếu không sẽ xác định ngũ mã phanh thây.

- Là nô tài thất lễ đã kinh động đến điện hạ, người nói phải lắm, bây giờ người đã mua chuộc được các tể tướng trong triều, đã có được sự đồng ý trợ giúp của bọn họ thì việc giành lấy ngai vàng không phải dễ như trở bàn tay sao?

Thần thật lòng xin chúc mừng điện hạ một tiếng trước.

- Hiện bây giờ ta chỉ còn lo lắng con nhãi An Thiên, nó chính là cái gai trong mắt và hòn đá lớn chắn đường ta.

Suy cho cùng nó cũng chỉ là con rơi con rớt của phụ hoàng, mẹ nó trước đây là thiếu nữ làm nông vô tình được phụ hoàng nhìn trúng nhờ có một ít nhan sắc, bây giờ lại muốn tranh đấu với ta.

Thật là loại không biết điều!

An Thanh Kinh đưa tay lên cằm, nhíu mày suy nghĩ:

- Ta phải tính kế loại bỏ vị muội muội này, nếu nó biến mất, những người trước đây luôn phản đối ta vì tin cậy nó sẽ ngay lập tức theo ta nếu nó không còn.

Thấy được đất nước lâm vào cảnh khốn cùng lại mất đi cô công chúa giỏi giang, họ sẽ không còn cách nào khác mà tôn ta lên làm vua thôi.

Thiếu Minh dè dặt, khép nép tiến gần đến An Thanh Kinh, ngờ nghệch thì thầm đặt câu hỏi:

- Nhưng thưa điện hạ, hiện tại An Thiên công chúa chỉ có một mình, mẫu thân của người vừa mất vì bạo bệnh cách đây không lâu, nếu muốn trừ khử thì sao ngài không làm ngay luôn bây giờ?

Mong điện hạ tha tội vì nô tài quá tọc mạch.

An Thanh Kinh xoay mặt, mắt liền chuyển sang chế độ cảnh giác:

- Thiếu Minh, ngươi thật sự không hiểu gì về vị muội này của ta.

Cô ta có nhan sắc lại nhận được ân sủng của các vị Lục Thái.

Ta không thể trừ khử nó theo cách thông thường như đầu độc được, mà phải có mưu kế thông minh.

Nếu chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ thôi thì bên phe cánh của ả sẽ ngay lập tức nghi ngờ ta và gán tội cho ta.

Chỉ cần bây giờ ta theo dõi nhất cử nhất động của con bé, tìm ra sơ hở và lợi dụng nó để gây mất lòng tin cho bọn Lục Thái, là đủ rồi.

Nói đoạn, Nhị Hoàng Tử bước ra khỏi Đông Cung Điện, miệng nở một nụ cười nham hiểm.
 
An Thiên Chi Tâm
3


Chương 3:

Bên ngoài thành điện xa hoa lại là một cảnh tượng trái ngược hoàn toàn, xã hội loạn lạc dưới sự cai trị của vua An Lam Mai không phải là thứ dễ miêu tả.

Ngũ Công Chúa An Thiên nay lại có nhã hứng ngồi đọc sách bên hồ Ánh Sao, cảnh đẹp nơi đây khó lòng miêu tả, ở chính giữa hồ có một thủy đình nơi các vị hoàng tử, công chúa con vua ngồi đọc sách, chơi cờ, vẽ tranh hay đôi khi các vị quan hầu cũng hay dùng nơi này để bàn chuyện chính sự vừa nhâm nhi tách trà nóng.

Thủy Đình hồ Ánh Sao được chạm khắc hoa văn tinh xảo hình hoa hồng Cổ Vân Khôi màu hường nhạt tạo cảm giác nhẹ nhàng nhưng không quá nữ tính, vẫn toát lên vẻ trang nhã cho những thú vui của lớp người cao quý.

Nô tì Tâm Như khẽ rót trà dâng lên cho công chúa.

Cử chỉ cung kính làm quen đến thuần thục.

An Thiên công chúa khẽ lật giở từng trang sách, nét mặt trầm ngâm khi đọc sách của nàng giống như một bức tranh thủy mặc cổ điển, toát lên vẻ đẹp tri thức.

- Công chúa điện hạ, hình như đằng xa kia là Đại học sĩ Ngụy Vân đang tiến về đây.

Đại học sĩ Ngụy Vân là cố vấn của vua trong những việc trọng đại, giữ vị trí rất quan trọng bao gồm đưa ra kế sách trị nước và soạn thảo các văn bản chính sự cho vua, giúp vua hành nước trị dân.

Chức vụ này thường thuộc nhóm Tứ trụ Đại học sĩ, bao gồm: Cần Chánh điện Đại học sĩ, Văn Minh điện Đại học sĩ, Võ Hiển điện Đại học sĩ, và Đông Các Đại học sĩ.

Vì vai trò to lớn nên không phải ai cũng có thể ngồi ở vị trí này, đa phần chỉ có những vị quan lớn học vấn uyên bác, am hiểu sâu rộng về Nho học, văn học và các vấn đề chính trị, xã hội.

Không chỉ vậy còn phải có phẩm chất đạo đức và sự tín nhiệm của vua.

Đại học sĩ Ngụy Vân đã ở đây được hơn 30 năm rồi, ông ấy đã thay phụ hoàng điều hành đất nước khi phụ hoàng mới lên ngôi 6 tuổi - chưa đủ trách nhiệm lo cho nước.

Ngụy Vân ông ta là người chính trực, chí công vô tư, nhờ những chính sách mà ông ta đề nghị lên triều đình mà đã giúp đất nước hưng thịnh một thời gian.

Sau phụ hoàng lại sa vào thói phong lưu, tuyển phi tần hàng ngày thị tẩm ăn chơi, gạt phăng những lời khuyên của đại học sĩ nên bây giờ dân khổ lầm than thế này.

- An Thiên tự độc thoại với chính mình

- Hạ Thần xin kính chào An Thiên Điện Hạ, nay thần mạo muội không thông báo mà đột ngột đến đay, mong công chúa điện hạ thứ lỗi.

An Thiên cười nhẹ hiền từ, tay nhanh chóng gấp sách lại, bảo với Tâm Như mau rót trà để mời Ngụy Vân.

- Đại học sĩ không cần quá kính cẩn, ta cũng đang mong gặp được người đây.

Nay đã đến đây rồi, hẳn người có điều gì muốn bàn bạc với ta, vậy thì mời người ngồi xuống cùng ta vừa thưởng trà vừa thảo luận.

- Thần xin cảm tạ điện hạ.

Ngụy Vân chắp tay cúi đầu cung kính.

Một dáng vẻ thật học thức và khiêm nhường, đủ nói lên cấp bậc và học vấn của ông

- Công chúa điện hạ, thần xin phép được vào thẳng vấn đề.

Thần thấy nay cũng sắp tới sinh thần lần thứ mười tám của điện hạ, chẳng hay điện hạ có muốn rời thành cùng xuống phố với thần bát bộ không?

Thần sẽ mua những gì công chúa muốn khi đi dạo phố ở ngoài coi như một tấm lòng trung thần.

An Thiên chợt nhớ mình sắp sửa bước sang tuổi thiếu nữ, không còn hồn nhiên như trước, nàng lại xoa xoa đầu trách mình sao lại hờ hững với thời gian đến thế, đến nỗi không nhớ mình đã được bao nhiêu cái xuân xanh.

- Đại học sĩ đã có lòng, sao ta dám từ chối.

Được được để ta xin phép phụ hoàng đi cùng ngươi thăm tình hình buôn bán ngoài cung, và cả ... nắm bắt tình hình người dân bên ngoài.

- Công chúa điện hạ quả thật sắc sảo, đã biết được dụng ý của ta là muốn cho người nắm bắt tình hình cuộc sống của thường dân, từ đó thu thập thêm thông tin và cùng hạ thần viết sớ tâu lên bệ hạ rồi.

An Thiên và Ngụy Vân cùng nhìn nhau, cả hai cùng cười như đã hiểu nhau trăm năm chẳng cần vòng vo giải thích quá nhiều.

- Tất nhiên ta biết Đại học sĩ có ý gì, với thân phận một công chúa cao quý, là con vua ta cần có trách nhiệm hơn với dân, phải nắm bắt tình hình cuộc sống của người dân thế nào để sau này phụ giúp vua cha thay đổi cuộc sống nghèo khó của người dân chứ.

Đại học sĩ, người luôn ở bên cạnh ta, lo cho ta từ tấm bé, ta coi người như người thân trong gia đình, những gì mà người muốn cũng là điều mà ta muốn.

Ta muốn giúp đỡ cho người dân thoát khỏi cảnh nghèo nàn này.

- Công chúa nói vậy nghĩa là người đã biết đã có chuyện gì xảy ra ở ngoài thành?

An Thiên cúi nhẹ mặt, ánh mắt đầy cảm xúc, lòng nàng như thắt chặt

- Hai ngày trước vì ta thèm ăn chè hạt sen long nhãn nên đã xin phép phụ hoàng cho mình ra khỏi cung.

Khi đi dạo một vòng quanh chợ ta thấy cảnh hai tên thị vệ dùng roi da đánh mạnh vào người một ông lão bán trái cây, miệng quát lớn lại còn thêm cảnh nhiều người xung quanh bị trấn lột tiền giữa đường.

Khi gặp những cảnh đó trong lòng ta không thể dằn được cục máu nóng, ta muốn thay đổi tình cảnh đó, không thể để những kẻ có quyền thế cậy ăn hiếp người nghèo được.

Ngụy Vân nhìn không rời mắt nét mặt vừa buồn vừa giận của An Thiên.

Người công chúa lúc nhỏ còn hay quấy khóc đòi mẹ mà ông ta từng chăm khi nhỏ nay đã trưởng thành và sâu sắc hơn rồi.

- Điện hạ quả không sai, thật sự có nhiều vụ hành hung, cướp bóc xảy ra trên con phố giao thương gần đó tên Tân Duyên.

Nhưng đó mới chỉ là số nhỏ.

Người có biết trong những gia đình làm nông, những tên địa chủ thường tra tấn người lao động làm ngày làm đêm bóc lột họ kiệt quệ về thể xác.

Không những vậy còn cướp hết ruộng đất trâu bò của họ.

Ta vừa ghé qua một mảnh ruộng gần đấy nghe đâu là thuộc quyền sở hữu của tên địa chủ gian xảo khét tiếng Bá Chi, hắn thậm chí còn không cho người làm thuê một con trâu để cày ruộng, bắt họ phải dùng sức người để cày, lại còn dưới cái nắng nóng gay gắt.

Thật quá sức vô nhân tính.

An Thiên mím chặt môi, ngẩng mặt nhìn Ngụy Vân như muốn bộc bạch gì đó nhưng không sao cất lời.

Cuộc trò chuyện tưởng như không bi lụy ai ngờ lại khiến ai nấy đều phải câm lặng.
 
An Thiên Chi Tâm
4


Chương 4:

Nay công chúa An Thiên xuất cung, đi cùng với nô tì Tâm Như xuống phố hoa để thăm tình hình các dân An Quốc.

An Thiên biết bản thân không nên xuất hiện trước mặt dân thường quá lộng lẫy dưới thân phận cao quý, nên người cải trang làm thường dân, mặc một bộ áo dài sẫm màu thường được bán ở chợ gấm vóc cũ.

Ánh tà dương nhuốm đỏ đường phố, tiếng kèn lảnh lót của hàng rong, âm thanh ồn ào chợ chiều.

Khu chợ phố sầm uất như vậy, người người tấp nập mua bán trao đổi nhưng đa phần đều là con phú hộ hay cô nương công tử nhà quan, địa chủ thì có số ít còn những người thuộc tầng lớp thấp như nông dân, nô lệ thậm chí còn không được phép xuất hiện ở đây.

An Thiên trong lòng nàng chợt nghĩ, "Liệu có cách nào có thể làm cho xã hội bớt phân giai cấp lại một chút, chúng sinh bình đẳng được không?

Xã hội chúng ta đang bị ảnh hưởng bởi Nho giáo một cách sâu sắc, trong Nho giáo có đề cao lòng nhân ái, sự bình đẳng trong từng giai cấp, vị trí của con người.

Phân chia giai cấp rõ rệt như vua- tớ nhưng đồng thời cũng nhấn mạnh tính đạo đức.

Một vị vua cần có lòng nhân ái, đối xử với bề tôi một cách có tâm, trọng dụng mà không hà khắc.

Cớ sao bây giờ ta thấy xã hội ngày càng loạn lạc, chủ - tớ lại bất bình đẳng như vậy?"

An Thiên đi thêm mấy bước, nàng vừa suy nghĩ vừa đi mà không chú ý tiếng chèo kéo khách cùng hàng loạt tiếng xin ăn của những kẻ ăn mày bên lề đường.

Một số kẻ ăn xin bị thị vệ trong cung dùng roi đuổi đi, họ ăn mặc rách rưới than khóc, bọn thị vệ mặt tanh máu lạnh lớn tiếng quát và dùng roi quất vào người già, trẻ em nghèo trên đường.

" Công chúa, hay là chúng ta về thôi.

Trời cũng sắp ngả nắng rồi, nếu không hồi cung sớm có khi Bệ hạ than trách đấy ạ" - Nô tì Tâm Như thì thầm, sợ có ai đó nghe được sẽ lộ thân phận cao quý của con người đứng trước mặt này.

An Thiên không để ý lời nói của Tâm Như, nàng vẫn sải bước tiếp tục đi cho đến khi thấy cảnh xô xát ở một quán ăn gần đó.

" Khách quan làm ơn tha cho lão nô, gia cảnh chúng tôi nghèo khó chỉ có mỗi quán ăn này là tài sản duy nhất, bây giờ khách quan vào quán gọi món mà không trả tiền lại còn bắt con gái chúng tôi đi thì còn ra thể thống gì?

Xin làm ơn hãy dừng tay lại đi ạ."

Giọng một ông cụ râu tóc bạc trắng, người gầy gò như que tăm, đang ngồi giữa sàn nhà lạnh liên tục cầu xin đám giang hồ trả tiền ăn.

Hai tên lưu manh đầu đường xó chợ này không biết lý lẽ, một tên tung cú đá vào bụng ông lão, tên còn lại thì kéo tay cô con gái của già lão miệng không ngừng cười lớn và lên tiếng chế giễu.

" Câm miệng đi lão già thối!

Quán ăn của lão cũng chỉ là kế sinh nhai nhãi tép qua ngày, sớm muộn gì cũng sẽ bị đóng cửa thôi, bọn tao còn ghé quán ủng hộ lão là còn làm phước đấy.

Liệu hồn thì câm cái miệng lại".

Người ngoài ai nấy đều sợ hãi nhưng không dám liên can sợ việc không may xảy đến với họ.

Cho dù có tội nghiệp ông già thì cũng chỉ là người qua đường, nếu chẳng may làm ơn mắc oán thì cả đời phải chịu tra tấn thì sao?

An Thiên từ từ tiến tới nơi to tiếng, nô tì Tâm Như khuyên can nhưng không thành.

Người con gái mặt lạnh như băng, bước từng bước mạnh mẽ đến trước mặt mấy tên giang hồ

" Cô em muốn cái gì đây?

Muốn múa vui trước mặt bọn anh à?"

- Tên giang hồ cao to nhất có thể là đại ca mở giọng khinh bỉ.

Đồng thời trầm trồ trước nhan sắc của vị mỹ nhân trước mặt, cũng có ý định muốn bắt cô theo bọn chúng cùng đi chơi.

Bọn nhãi ranh chó chết này!

Giữa thanh thiên bạch nhật lại đi ức hiếp người nghèo khó, đã vậy còn mở cái giọng trăng hoa tán tỉnh con gái nhà lành.

Hôm nay tao phải dạy cho tụi mày một bài học!

- An Thiên trong lòng suy tính, ánh mắt như lóe lên tia lửa.

" Khôn hồn thì mau quỳ xuống xin lỗi già lão và trả tiền cho ông ấy ngay, bọn côn đồ nhà ngươi.

Trước khi tao dạy cho tụi mày một bài học!"

Người xem xung quanh mặt kinh ngạc trước giọng điệu cứng rắn như thép của mỹ nữ này.

Thân hình cô nhỏ bé cùng khuôn mặt hiền từ mà lại thốt ra được những câu từ mạnh mẽ ấy.

Bọn côn đồ mặt thoáng ngạc nhiên nhưng sau đó mở to miệng cười lớn, buông giọng mỉa mai

" Cô em muốn dạy cho bọn anh một bài học à?

Nhưng trước tiên để bọn anh chỉnh đốn lại em cái đã" - Một tên định giơ tay vuốt mặt An Thiên liền bị cô nắm lấy bẻ ngược.

Tên kia kêu la, miệng không ngừng chửi :"Con tiện tỳ này, mày dám ra tay với tao à?!"

An Thiên trước đây từng được mẫu thân cho học võ tự vệ, về sau bị phụ thân ngăn cảnh để tập trung đọc sách, học cầm thi họa nhưng những kiến thức võ công từ nhỏ cũng được An Thiên ghi nhớ và tập luyện hàng ngày.

Tên côn đồ vung tay còn lại nhắm vào mặt An Thiên, An Thiên theo phản xạ né người, dùng chân phải đá một cú mạnh vào hạ bộ tên đấy khiến hắn ta ngồi thụp xuống giữa đường.

Tên đồng bọn còn lại quá bất ngờ đứng như trời trồng, một lát sau mới hoàn hồn thì đã bị cô cho một cú vào mặt.

Cả hai tên vừa ôm chỗ bị đánh vừa không khỏi sốc kinh hãi nhìn đả nữ trước mặt.

An Thiên nghiêng đầu, mở miệng nói một câu lạnh tanh:

- Bây giờ là đến đoạn tụi mày chạy rồi!

Nói đoạn cả hai tên lưu manh ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh rời khỏi chỗ xui xẻo đấy.

Chỉ còn những người qua đường xung quanh trầm trồ trước phong thái và tài nghệ võ công của mỹ nữ kia.

An Thiên xoay người đỡ ông lão già xấu số, khuôn mặt thay đổi từ biểu cảm lạnh lùng sang lo lắng và quan tâm, đoạn đưa một ít quan cho ông lão.

Xong lại chợt nhớ mình phải hồi cung nếu không phụ thân sẽ trách mắng.

An Thiên cùng nô tì rời bước khỏi khu chợ, để lại những thắc mắc trong lòng người dân vị nữ hiệp này là ai?
 
An Thiên Chi Tâm
5


Chương 5:

Công chúa An Thiên sau khi hồi cung, người mệt rã rời kêu Tâm Như chuẩn bị một ít trà thảo mộc, người uể oải nằm trên giường lớn gam màu nóng, xung quanh tỏa ra một ít hương liệu mà khi xưa mẫu thân cô hay dùng.

Nô tì Tâm Như nhanh chóng phụ công chúa thay y phục, lại bôn ba ra ngoài Tĩnh Mịch Lâu để đến phòng bếp, căn dặn thái y nấu một ít sâm bổ lượng cho công chúa điện hạ.

Nhưng chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, một tên thái giám đã kính cẩn đứng trước cửa, hai tay chắp lại:

"Bệ hạ cho gọi Công chúa vào Trường An Điện, mong ngươi hãy nhanh chóng thông báo cho Điện hạ nhanh chóng thay y phục diện kiến."

Tâm Như lo sốt vó, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Từ trước tới giờ Bệ hạ đâu có thèm để tâm đến Ngũ Công chúa, tới nói chuyện cũng chưa một lần, nay lại cho gọi người vào để nói chuyện, nhất định là có điềm dữ.

Tâm Như kính cẩn chắp tay vâng mệnh, lại nhanh chóng xoay người vào trong phòng công chúa để báo tin.

Bất ngờ đã thấy An Thiên công chúa người mặc y phục chỉnh tề, tay cầm quạt lụa cao cấp, tâm thế sẵn sàng để đến Trường An, như thể người biết sớm muộn gì mình cũng sẽ bị triệu vào.

"Công chúa, vừa nãy có người nói Bệ hạ..."

- Tâm Như khép nép mở miệng báo tin, nhưng trong lòng cô đã biết An Thiên công chúa vốn đã rõ.

"Tâm Như, em không cần theo ta đâu, ta sẽ một mình bái kiến phụ hoàng".

"Dạ?

Không có em, công chúa điện hạ xoay sở được chứ?"

- Lời nói đầy sự lo lắng, nô tì này thật sự rất quan tâm đến An Thiện, sợ rằng một mình người sẽ khó đối phó với những bề trên đầy mưu mô uy lực.

Kiểu gì hôm nay khi vào điện ngoài phụ hoàng ra cũng sẽ có những tên quan lại tể tướng khác, còn có cả tên Nhị huynh kia.

Quyền lực trong hoàng cung thực chất đã bị tên Nhị hoàng tử thâu tóm, ta không sợ đối mặt với phụ hoàng, chỉ lo tên Nhị hoàng tử kia bày mưu tính kế dồn ta vào đường chết thôi- Những dòng suy nghĩ của An Thiên liền mạch, ánh mắt sâu tăm tối cùng dáng đi mạnh mẽ của nàng thêm phần uy nghi làm bọn thuộc hạ trong cung khép nép lạy chào.

Ngày hôm trước ta vừa hành hiệp nhưng cũng gây đả thương cho bọn côn đồ, ta đoán chắc bọn côn đồ đó là một tay dàn xếp của lão Nhị, muốn gài bẫy ta, chỉ tiếc lúc đó ta hành động quá bộc phát đã để lộ sơ hở.

Ngày hôm đó ta chỉ báo với mình phụ hoàng ra khỏi cung, chẳng lẽ tai mắt của tên Nhị hoàng tử biết được mà báo với hắn để hắn ta nghĩ kế chuẩn bị kịch bản "Nữ hiệp hành hung" này?

Trong lòng An Thiên không khỏi thấp thỏm, nàng vừa bước đi vừa suy nghĩ, những dòng suy nghĩ cứ liên tục nối dài cho đến khi nàng đã ở trước cửa Trường An Điện.

"Ngũ Công chúa đã đến" - Tiếng hô to báo hiệu của tên thị vệ canh gác, An Thiên nhắm mắt xếp quạt, nàng bước từng bước uy nghi vào trong sảnh điện.

-------------------------------------------

Trường An Điện tọa lạc chính giữa trục chính hoàng cung, là nơi thiết triều và tiếp kiến bậc đại thần, mỗi viên ngói lưu ly trên mái cong đều phủ sắc vàng rực rỡ, chói lọi dưới ánh tà dương.

Bốn bức tường cao vút chạm rồng khắc phượng, uy nghi như muốn nuốt trọn những kẻ dám bước vào mà trái lệnh.

Trước điện là sân đá cẩm thạch rộng lớn, hai hàng lính canh đứng thẳng bất động như tượng đá, giáp trụ sáng loáng phản chiếu mặt trời.

Hai bên cổng lớn treo đôi liễn đỏ son đề bút vàng – "Trị quốc như gia, an dân như mệnh" – dòng chữ sừng sững nhắc nhở về đạo trị vì và thứ bậc.

Khi cánh cửa điện mở ra, một luồng hương trầm lạnh len lỏi tỏa ra, lẫn trong hơi thở là cảm giác áp lực và lạnh lẽo.

Nền gạch men xanh khắc hình bát quái, chính giữa là long sàn bằng gỗ tử đàn cao gần nửa trượng – nơi Bệ hạ ngồi, trên đầu là long trướng thêu hình Cửu long tranh châu rực rỡ, từng mũi kim tinh xảo như muốn nhảy khỏi tấm lụa.

Phía dưới là hàng ghế khảm ngọc trai dành cho các vị đại thần.

Nhị Hoàng tử mặc trường bào màu nguyệt lam, khoanh tay đứng cạnh cột trụ sơn son, ánh mắt lạnh băng lướt qua nàng.

Trong khoảnh khắc bước vào, An Thiên bỗng thấy bước chân mình vang vọng bất thường.

Sự tĩnh lặng nơi Trường An Điện không phải là yên bình, mà là một sự thâm hiểm được che đậy bằng vỏ bọc uy quyền.

"Nhi Thần tham kiến phụ hoàng, tham kiến Nhị huynh và các Tể tướng"

Đúng như ta nghĩ, tên Nhị Hoàng tử và đám thuộc hạ của hắn cũng ở đây, chính bọn chúng đã gài mưu ta.

Nhưng có vẻ xem thường ta quá rồi!

"Thiên Nhi, Thanh Kinh nói với ta rằng mấy ngày trước con xuống phố đã làm náo loạn thị dân, gây thương tích đáng kể về người.

Con xem có đúng với tư chất một công chúa nhà quyền quý không hả?"

- An Lam Mai mở đầu trực diện, không vòng vo đôi lại, ngữ khí mang đầy sự chất vấn và thất vọng.

An Thiên liếc mắt nhìn sang tên An Thanh Kinh (Nhị Hoàng Tử), thấy hắn như đang cười thầm trong lòng, chỉ tức thiếu điều đấm hắn một cái như lần cô ra tay với đám côn đồ.

"Nhi Thần lúc ấy thấy chuyện bất bình, hai tên vô lại ức hiếp một ông lão ốm yếu, không thể làm ngơ được mà ra tay với bọn chúng.

Giúp người là việc tất mà những người như chúng ta phải làm, An Thiên không nghĩ đây là việc xấu cần phê phán."

Đối chất với Bệ hạ là một tội phạm thượng, kể cả có là nhi tử của chính vua cũng không được phép có thái độ lỗ mãng, nhưng An Thiên là một người có lối sống riêng, tư chất riêng không giống những công chúa lễ nghi khác.

Nàng là người nghĩ là làm, thấy việc sai thì sửa, thấy đúng thì giúp.

Chỉ vậy thôi.

"Ngũ muội, ta biết tính nàng từ nhỏ đã khác người nhưng cũng đừng tùy tiện làm càn.

Bản thân chúng ta cao quý, muội lại là nữ nhi phải học công dung ngôn hạnh, ở đâu ra cái thói nữ nhi hung hăng như vậy?

Lại còn dám chất vấn lại với phụ hoàng, lễ nghi ở đâu, bình thường muội được các học sĩ khen giỏi giang mà lại thích gì làm đó à?"

Thứ quan hệ huynh muội chết tiệt

An Thiên không kìm được cục tức mà dặn lòng đừng chửi thẳng tên đó, nhất là đang ở nơi trang trọng.

Nếu thiếu kiểm soát như trước, tội lỗi sẽ càng nặng thêm, không phải là tạo điều kiện có lợi cho tên Nhị huynh chết bầm đó sao.

"Nhị huynh của con là người học cao được các vị tể tướng trong triều trọng dụng, lời lẽ chí phải.

Thiên Nhi, lần này con đã mắc lỗi, hãy quay về Tĩnh Mịch Lâu đóng cửa đọc lại sách lễ nghĩa cho ta.

Trong 1 tuần con phải học thuộc đủ lễ nghi, ta sẽ cho người kiểm tra lại.

Nếu lần này con còn thiếu lễ nghi, không biết phép tắc, ta e là phải cấm con rời cung luôn đấy.

Lui ra đi."

An Thiên cúi đầu rời đi, nhưng lòng nàng không lặng.

Mỗi bước chân như đạp lên chính lòng tự trọng đang bị chà đạp.

Nếu đã là ván cờ, nàng thà làm quân tốt thí mạng còn hơn gục ngã như một cành hoa bị uốn gãy.
 
An Thiên Chi Tâm
6


Chương 6:

Mùa mưa lũ, gió bão sắp đến kéo theo những dự cảm chẳng lành trong lòng An Thiên và các quan chư hầu thanh liêm khác.

An Thiên đang sải từng bước nhẹ nhàng qua ngự viện để trở về Tĩnh Mịch Lâu, trên đường về bắt gặp hai cung nữ đang bưng ấm trà và một cung nữ thấp hơn lo việc giặt giũ.

Thấy công chúa các cung nữ đặt đồ vật xuống, đứng sang một bên, chắp tay hành lễ với công chúa.

An Thiên nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng, nàng toan cho các cung nữ khác đi làm việc.

Bỗng nhiên có một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu, An Thiên nhíu mày nhanh chóng chuyển hướng, quay đầu sang phía hậu cung.

Hậu cung là một nơi khác biệt hoàn toàn so với nơi ở của Hoàng Đế, nơi đây tập trung các phi tần, cung nữ và thái giám làm việc hầu hạ, chẳng hiểu An Thiên muốn làm gì mà lại tới một chỗ nồng nặc mùi nhân tình thế này?

Chính nàng cũng không biết nhưng suy nghĩ mình phải cải trang giả làm cung nữ và hỏi thăm tình hình bên ngoài nội cung, chỉ như vậy mới nắm bắt được tình hình dân ngoài thế nào.

"Sau vụ hành hiệp hôm đó, ta liền bị các tể tướng của tên An Thanh Kinh và quan thân cận của phụ hoàng giám sát, không cho tùy tiện ra khỏi cung nữa.

Mặc dù có thể dùng thân phận công chúa để hỏi về cuộc sống nhân dân nhằm nắm bắt tình hình an sinh nhưng chắc chắn bọn nô tì và thái giám sẽ dè chừng ta là "công chúa giang hồ" mà tâu lại với phụ hoàng, hơn nữa sẽ có cảm giác ta tọc mạch quá sức.

Vốn dĩ nắm bắt tình hình dân chúng, suy nghĩ đối sách cải cách không phải là bổn phận nữ nhi, ta quan tâm quá nhiều ắt sẽ bị dị nghị.

Chi bằng cải trang đóng giả cung nữ mà lén hỏi thăm sẽ tốt hơn."

An Thiên lấy trộm một bộ đồ cung nữ trong gian phòng chứa quần áo cho nữ, cột tóc, tẩy trang và bôi thêm dược phẩm lên mặt để biến thành người khác.

Nàng bây giờ không khác gì một cung nữ thấp kém, hóng chuyện.

Một cung nữ trạc tuổi An Thiên từ từ bước tới, nhận ra người mới, cất tiếng hỏi:

- Cậu là người mới tới à?

Sắp đến giờ dâng trà cho Lệ phi rồi, phải mau mau giặt mấy bộ đồ cho xong rồi qua Lưu Ly Cung!

" Lệ phi?

À là vị phi tần thượng cấp của phụ hoàng, nghe nói nàng ta tiến cung được hơn 3 tháng rồi, là con gái trưởng của quan văn có tiếng trong triều đình, nhưng tên quan văn đó không chút tài cán mà dựa vào gia thế từ ba đời mà được cho chức trong triều, cộng thêm việc con gái ông ta có nhan sắc thiên hương thì vị trí của gia đình này cũng không phải tầm thường" – An Thiên lại theo thói quen suy nghĩ vu vơ, phân tích về phả hệ gia đình trong triều.

- Trước đây tớ chưa từng gặp qua cậu, tên là gì vậy?

Tớ tên Miêu Linh. – Người cung nữ dáng người mảnh khảnh, tóc buộc bím hai bên có vẻ rất trẻ chắc hẳn vì gia cảnh nghèo khó mà bị gia đình bán vào đây.

An Thiên chợt nghĩ mà đau lòng.

- Tớ tên Thuyên Thu, à.. mới tiến cung gần đây để hầu hạ cho Ngũ Công Chúa An Thiên.

Miêu Linh cho tớ hỏi thăm một chút được không?

Miêu Linh mặt ngây thơ nhìn cung nữ trước mặt, chưa hề gặp mặt nhưng nhìn chung khá đáng tin.

- Cậu muốn hỏi gì?

- Cậu có hay ra ngoài cung hay biết gì về tình hình người dân ngoài thành không?

- Ơ, tớ cũng có vài lần được lệnh của vị phi tần theo hầu ra ngoài mua trâm cài mỗi khi có thương buôn từ nước ngoài đến, nhưng khá là ít.

An Thiên mím chặt môi, liếc mắt đắn đo, phải hỏi thật khéo nếu không sẽ bị lộ thân phận.

- Những lần cậu ra ngoài cung có gì thú vị không?

Miêu Linh suy nghĩ

- Không hẳn là không có nhưng nhìn chung bên ngoài và bên trong chả có gì khác nhau, vẫn thối nát và mục ruỗng như vậy.

Nhiều lần tớ ra ngoài gặp cảnh quan thị vệ đuổi đánh bà con trong chợ, cảnh trẻ con đi cướp giật và người già ăn xin nhiều khi bị đuổi đánh nữa.

- Là vậy à....

An Thiên cúi mặt, nàng vốn đã biết trước câu trả lời này.

Lúc nào ngoài thành dân chúng cũng cực khổ lầm than, ba vụ mùa thì hết hơn hai vụ không thu hoạch được gì, những vụ có một ít thì liền bị bọn cường hào cướp đất, triều đình lại còn đánh thuế cực nặng khiến người dân không có cái ăn.

Cũng như vậy mà nhiều người bị bỏ đói, phải ăn cỏ ăn lá sống qua ngày, có nhiều gia đình phải bán con cho nhà giàu để có tiền ăn, trả nợ, như Miêu Linh vậy.

Đáng lẽ họ phải có cuộc sống tốt đẹp hơn, được ăn ngon mặc ấm sống hạnh phúc dưới mái nhà tranh, nhưng cớ sao hiện tại lại tồi tệ thế này, ta không hiểu được.

An Thiên nhanh chóng cảm ơn Miêu Linh, bảo có việc cần đi, rồi nàng cởi bỏ quần áo cung nữ, rửa sạch lớp trang điểm và nhanh chóng quay về Tĩnh Mịch Lâu.

Bên ngoài thành

Khung cảnh ảm đảm ngả màu vàng nâu u tối, hai bên đường xác chết chất thành đống như bãi rác, ruồi bu kiến đậu quanh xóm làng.

Trong một căn nhà tranh dột nát, có một tiếng khóc nức nở vang lên giữa khu phố im ắng đầy u sầu.

- Chúng ta sắp cạn tiền đến nơi rồi, nhà chỉ còn rau với lá ăn nhưng nay đã hết, con bò duy nhất của nhà đã bị bọn cường hào cướp lấy giờ lấy gì để mà sống đây?

Tiếng khóc ức nghẹn của người phụ nữ tả tơi vang lên, những sợi tóc đen điểm vài sợi bạc rũ xuống dưới sàn, người phụ nữ ôm mặt bế con trên tay đành lê từng bước dọc dằng lên chợ xin ăn nhưng đi tới đâu bị đuổi đánh tới đó.

- Gia đình tôi cũng hết tiền rồi, tôi phải bán con cho bọn địa chủ để có tiền trả nợ nhưng sắp tới sưu thuế cao quá không trả nổi, chắc phải tha hương đi nơi khác thôi.

- Không thể tiếp tục cuộc sống nghèo khổ này được nữa, phải có sự chuyển biến, phải vùng lên giành lấy tự do.

Đánh đổ những kẻ ăn sâu mọt lại!!

Người phụ nữ cái lưngcong cong, gương mặt tiều tụy, lê từng bước nặng dọc đi đến cuối đường không biếtphải đi tiếp hay dừng lại, hơi thở hổn hển không còn sức vì quá đói.

Bà gục đầuxuống nhìn thấy một xác chết thối rữa trước mắt, mắt bà liền đen lại, mồm há hốcra chảy cả dãi, tay run run vặn lấy cánh tay người chết, móc mắt ăn từng bộ phậntrên cơ thể người, máu ra đầy họng nhưng không thể ngừng ăn.

Cho tới khi chếtvì kiệt sức.
 
An Thiên Chi Tâm
7


Chương 7:

" Thật sự quá là thống khổ, khác với khung cảnh hoành tráng trong thành lại là thực tại đầy vỡ vụn" An Thiên suy nghĩ với một nét mặt u buồn, nàng toan định làm gì đó nhưng lại cúi gầm mặt xuống, môi mím lại mà không làm được gì nữa.

Đúng lúc đó An Thanh Kinh cùng nô tài đi đến

"Ô Ngũ muội, muội vừa đi đâu về vậy?

Phụ hoàng lo cho muội lắm đấy, không chừng sắp tới chúng ta sẽ có sự thay đổi lớn đây!"

- Giọng nói chứa hàm điệu cợt nhã, nét mặt tên An Thanh Kinh không chút biến sắc, tuy hắn ta biết đời sống người dân ngoài kia khổ cực đến nhường nào nhưng không có lấy một chút lo lắng.

"Nhị huynh nói sự thay đổi lớn là gì?

Huynh biết ta vừa đi đâu mà không phải sao?

Là ngươi cho người theo dõi ta, gài bẫy ta như lúc trước chứ gì?"

Đột nhiên An Thiên lại thay đổi cách xưng hô, không còn sự kính trọng đối với tên anh em trước mặt, gọi hắn bằng thẳng danh xưng khác khiến tên đó nghe muốn cười một chút.

"Haha, Ngũ muội lại nóng nảy nữa rồi, chính vì vậy mà phụ hoàng người mới lo lắm đấy.

Nhưng ta sẽ cho muội biết một chuyện tất yếu, phụ hoàng nay đã có bệnh, lại lo lắng giặc ngoại xâm, các vị chư hầu đang lên kế hoạch tìm người lên ngôi.

Là ta... hay là muội đây?"

"Tên nhãi chết tiệt"

"Thôi, bây giờ Nhị huynh phải đi đây, lát nữa muội nhớ ghé thăm phụ hoàng nhé, người đang trong y phòng, tình trạng có thể không tốt lắm.

Phải chào tạm biệt lần cuối chứ"

Nói rồi, bóng lưng dài thoáng hiện trước mặt An Thiên, mái tóc dài khẽ đung đưa trong gió, An Thanh Kinh cùng tên nô tài bước đi, đề lại một nữ nhi đầy phẫn nộ.

Lòng Ngũ Công Chúa bây giờ như một chiếc trống, ai muốn gõ thì gõ, có người gõ to để lại những âm thanh muốn xé toạc lòng ngực, kẻ gõ nhỏ cũng đủ khiến tâm nàng dao động.

Bây giờ nàng bị xao lòng, không biết nên tính như thế nào?

Phụ hoàng đang bệnh nặng, người dân lầm than cùng với tên Nhị Hoàng Tử xảo quyệt đang suy tính mưu đồ, nghĩ đến thôi An Thiên cũng cảm thấy thật mệt mỏi.

Bầu trời hôm nay thật trong xanh, gió đưa hương hoa thoảng nhẹ, những đám mây trắng che khuất mặt trời từ từ chuyển động.

Nhưng sao lòng người không thể sống chậm như những đám mây kia?

Bên ngoài thành, An Thị

Trong một ngôi nhà dột nát với những con chuột to nhỏ chạy mốc meo khắp nơi, mùi hôi thối của xác chết bốc lên làm bất cứ ai đi qua cũng phải ngừng lại để nôn thốc nôn tháo.

Đâu ai ngờ trong căn nhà ấy trước đây từng là một gia đình khá giả, ba bữa đủ ăn, đàn con đông đầy.

Nhưng chỉ vì một bước đi sai lầm của triều đình trước đây mà cả gia đình già trẻ lớn nhỏ đều chết đói, khung cảnh đổ nát.

"Triều đình bây giờ thật chẳng ra làm sao, liệu chúng ta có nên vượt biên không?"

Hai người già nhìn ngoài 70 đang ngồi dưới bóng cây râm, có vẻ như họ từng là quan lại làm việc thân cận với vua, nhưng sau khi chính sách mới về chính trị ban hành, hai người họ đều bị cách chức cho về làm nông.

Nỗi oán hận với triều đình bây giờ càng tăng lên gấp bội.

"Ta nghe nói bệ hạ đang lâm bệnh, có vẻ như không sống nổi nữa.

Mà cho dù ông ta chết thì cũng có thay đổi được gì, dân chúng cũng sẽ chết dần chết mòn trong cái đói, sưu thuế cao nặng nữa thôi!"

Một người trong số họ bày tỏ suy nghĩ, quan điểm của mình.

Quả thật như vậy, xưa nay vua An Mai chỉ là bù nhìn, toàn bộ quyền lực trong triều đều do bọn tể tướng thân cận của Nhị Hoàng Tử nắm quyền, không phải vua mà chính là nhi tử của hắn ta thi hành chính sách sưu cao thuế nặng đối với dân sau đó còn lựa lời mật ngọt thao túng người dân.

"Không phải bệ hạ còn một hoàng nữ nữa hay sao?

Hình như là ...

Ngũ Công Chúa An Thiên, nổi tiếng là kiêu sa, tính tình ngay thẳng, lúc trước nghe nói cô ấy có tới thị trấn vài lần cho tiền người nghèo nữa"- Người ông lão kia gầy gò, thân mặc chiếc áo dài đã cũ kỹ, râu tóc bạc phơ.

Ông ta nghe rất nhiều tin đồn về vị công chúa chính trực kia, lòng đầy cảm phục mong muốn cô có thể nối ngôi giúp nước vì dân.

Tiếng đập mạnh vang lên giữa khu phố yên bình, cảnh hai người thể trạng mệt mỏi, đầu cúi gầm mặt, tóc bết dài che hết cả mặt, tay bị trói để trước ngực, có vẻ họ lại phản động tấn công vào trong triều nên bị thị vệ đánh đập rồi.

"Đi nhanh lên cho tao, tụi mày còn lì lợm tao giết cả gia đình bọn mày" – Giọng tên thị vệ hung hăng đầy nước bọt phun lên mặt người đàn ông đi sau, không một tiếng chống trả, có vẻ họ đã quá mệt để phản hồi rồi.

Được nước làm tới, tên thị vệ vung roi đánh tới tấp vào lưng người đàn ông tạo những vết hằn đầy máu chằng chịt, người đàn ông tay bị trói, chân bị xích lại bị bạo hành liền ngã quỵ xuống.

Đứa con trai từ đâu chạy tới ôm lấy ba mình liền bị tên thị vệ khác nắm cổ ném ra ngoài.
 
An Thiên Chi Tâm
Chương đặc biệt


Bên ngoài những bức tường thành son son, đời sống dân đen chỉ còn là một vũng lầy tối tăm.

Ba vụ mùa thì mất trắng đến hai, lúa thóc chưa kịp trổ bông đã bị lũ cuốn sạch, đồng ruộng nứt nẻ cằn khô vì hạn hán.

Người nông dân còng lưng trên mảnh ruộng thuê mà vẫn không đủ thóc nộp sưu, chỉ còn lại rơm rạ và nước mắt.

Trên đường làng, kẻ gầy guộc chống gậy, trẻ con trần truồng bụng ỏng vì đói, gương mặt xanh xao hốc hác.

Có kẻ phải bán vợ đợ con cho nhà giàu, có kẻ bỏ làng tha phương cầu thực.

Chợ vốn là nơi nhộn nhịp, nay chỉ còn vài nồi cháo loãng và tiếng rao thưa thớt, bên cạnh đó là cảnh quan binh xua đuổi ăn mày như đuổi súc vật.

Nạn binh dịch càng khiến dân khổ cực: trai tráng bị bắt đi lính, để lại sau lưng làng mạc chỉ còn toàn đàn bà, trẻ nhỏ và người già.

Hễ có loạn lạc, thôn xóm lập tức bị cướp phá, người dân bị coi như cỏ rác, mạng sống mỏng manh như ngọn cỏ trước gió.

Trong từng mái tranh xiêu vẹo, bữa cơm chỉ còn rau dại và củ rừng.

Người mẹ bế con khóc khản giọng, người cha gầy rộc nằm liệt giường vì kiệt sức.

Nhiều nơi, dân đói tới mức phải đào củ rừng, ăn cả vỏ cây, thậm chí lấy đất trộn nước cho vào bụng để cầm hơi.

Cảnh tượng ấy không chỉ là nỗi khổ vật chất, mà còn là nỗi đau tinh thần: sống trong một triều đại chỉ biết vơ vét, còn dân thì như chiếc lá rơi, gió cuốn đi đâu thì phận tới đó.

Những năm tháng ấy, tiếng trống thuế vừa vang lên là cả làng run rẩy.

Quan lại cùng đám tay sai cưỡi ngựa đi khắp thôn xóm, gõ cửa từng nhà, không cần biết người dân còn lại bao nhiêu hạt thóc.

Người nộp đủ thì còn yên thân, kẻ nộp thiếu liền bị xiềng trói, lôi ra đình làng đánh đập.

Nhiều người vì không chịu nổi cảnh bị sỉ nhục mà treo cổ tự tận, để lại con thơ bơ vơ.

Ngoài đường, xác người chết đói phơi rải rác, không còn ai đủ sức chôn cất.

Có những đứa trẻ thất thần đi theo sau xe chở thóc của triều đình, ánh mắt khát khao nhìn từng hạt rơi vãi xuống đất, tranh nhau nhặt bỏ vào miệng.

Trong khi đó, phủ chúa và cung điện vẫn yến tiệc triền miên, ngọc ngà rượu thịt chất đống, nhạc công gõ trống đàn ca át đi tiếng kêu khóc ngoài thành.

Không chỉ đói khát, dân còn bị vắt kiệt sức bởi chiến tranh.

Người trai vừa được mùa gặt đã bị bắt đi phu, đi lính, xa vợ con.

Người vợ ở nhà dầm mưa phơi nắng cày cấy thay chồng, đêm về ôm con khóc thầm.

Tiếng mõ tụng kinh đưa tang vang vọng khắp làng, lấn át cả tiếng gà gáy sáng.

Trong cảnh ấy, niềm tin vào triều đình gần như cạn kiệt.

Người dân chỉ còn biết thì thầm với nhau một ước nguyện giản dị: có một minh quân, có một người dám vì dân đứng lên.
 
Back
Top Bottom