Thủa ấu thơ, lúc còn cha còn mẹ, cứ ngày tết, đầu năm, Quảng Đức Hòa được cha mẹ bế đến thăm ông ngoại là Thạch lão trang chủ.
Quảng Đức Hòa được cha bế đến ngôi nhà lớn của Thạch gia trang, ở nơi đó các vị ca ca, tỉ tỉ, đệ đệ, muội muội cùng các vị thúc bá, cô cô đều đã đứng nơi đó, chờ Thạch lão trang chủ bước ra ngồi vào chiếc ghế lớn mà nhận lời chúc đầu năm của mọi người trong Thạch gia trang.
Các vị trưởng bối trong Thạch gia trang người áo xanh, áo đỏ, có chữ thọ thêu bằng kim tuyến ở trước ngực, đầu đội khăn xanh, khăn đỏ, đi giày đen, mặc quần trắng, ngồi trên ghế lớn nhận lời chúc mừng năm mới, thọ tỉ trời đất, sống lâu muôn tuổi, rồi kéo nhau ra lôi đài ngồi xem bọn cháu con trong Thạch gia trang đi quyền, múa kiếm, đánh vật.
Những chuyện như thế cũng chỉ là của người lớn, còn bọn như Quảng Đức Hòa thì nhớ nhất là những phong bao lì xì ở trong đó là từng đồng tiền.
Thế mà giờ đây, năm mới, tết đến, Quảng Đức Hòa chẳng còn cha mẹ để đi đến ngôi nhà lớn, ở ngôi nhà lớn vẫn vậy, chỉ có điều giờ nơi đó chẳng còn Thạch lão trang chủ, mà Quảng Đức Hòa cũng không được đến ngôi nhà lớn kia nữa.
Quảng Đức Hòa liền quỳ xuống trước hai ngôi mộ của cha mẹ, mà nước mắt lăn dài trên má, miệng kêu lên:
_ Cha!
Mẹ!
Tại sao lại như vậy chứ?
Hãy cho con biết đi, hãy nói cho con biết đi, nói cho con biết tại làm sao lại như vậy?
Lão đầu nhìn thấy Quảng Đức Hòa như vậy, tuy rằng thường răn dạy " Gian nan rèn ý, khó khăn rèn chí" nhưng giờ đây lão đầu cũng chỉ biết lắc đầu, không thể yếu mềm như thế này được.
Lão đầu liền cầm lấy tay của Quảng Đức Hòa, kéo đứng lên rồi bảo:
_ Đức Hòa!
Trong người ngươi giờ đây mang hai dòng máu của họ Quảng, họ Thạch.
Trước ngươi phải tìm hiểu xem ông ngoại của ngươi, vì sao mà chết, thứ nửa cha của ngươi cùng chết với Thạch lão trang chủ là ông ngoại của ngươi ở Hải Vân quan, giờ đây tất cả mọi người đều bảo vì cha ngươi, Thạch lão trang chủ mới chết?
Thế mà ngươi cứ ở nơi đây mà khóc lóc thảm thiết, cứ như đứa con gái đòi quà là sao?
Quảng Đức Hòa nghe lão đầu bảo như vậy, nhưng nước mắt ở nơi đâu cứ tuôn ra.
Quảng Đức Hòa vừa khóc mếu máo, vừa nói:
_ Lão đầu!
Đức Hòa nhớ cha, nhớ mẹ, nếu còn cha, còn mẹ, Đức Hòa không phải mặc áo cũ, không phải ở hang đá, không được ăn ngon.
Đức Hòa giờ đây đã đi đến nhà lớn chơi với các ca ca, tỉ tỉ, đệ đệ, muội muội.
Đức Hòa muốn có cha, có mẹ, muốn tới nhà lớn?
Quảng Đức Hòa đang khóc lóc, mếu máo, thì lão đầu đánh luôn một bạt tai, bật cả máu mồm.
Lão đầu cười lớn:
_ Oắt con!
Ngươi vẫn còn nghĩ lúc này như lúc xưa sao?
Ngươi là con của một tên tù phạm, cha ngươi cho dù đã chết, thì nợ cha con trả.
Đức Hòa!
Ngươi có biết vì sao ngươi ở nơi hang đá hay không?
Cha của ngươi là tù phạm, thì ngươi cũng là tên tù phạm, vì thế ngươi phải ở nơi hang đá, ở nơi đó là nhà giam, là nhà giam, ngươi biết không?
Đức Hòa bị lão đầu đánh một bạt tai, lại nghe lão đầu nói như vậy, liền hét lên:
_ Lão đầu là kẻ nói điêu, Đức Hòa không tin, Đức Hòa phải vào trang hỏi cho rõ.
Lão đầu nghe vậy thì cười lớn:
_ Ngươi nói ta nói điêu sao?
Ta nói điêu, sao ngươi phải ở hang đá là một nơi giam giữ người phạm tội kia chứ?
Đức Hòa!
Ngươi hãy nghĩ đi, vì sao ngươi không được ở căn nhà mà cha mẹ của ngươi đã từng ở.
Ngươi hãy nghĩ đi?
Quảng Đức Hòa nghe lão đầu bảo như vậy, liền lắc đầu rồi hét lớn.
_ Lão đầu nói điêu, Đức Hòa không tin, Đức Hòa sẽ vào nhà lớn, trở về ngôi nhà cũ, Đức Hòa sẽ làm cho lão đầu xem.
Quảng Đức Hòa nói xong, liền quay người bỏ chạy.
Quảng Đức Hòa chạy về phía Thạch gia trang.
Lão đầu nhìn thấy như vậy, định phóng theo, nhưng lão đầu ngừng chân, rồi nói nhỏ:
_ Ta phải trở về hang đá, chuẩn bị thuốc trị thương, nếu như những gì ta nghĩ là không sai, mong sao mọi chuyện xảy ra như ta nghĩ, sau này thằng bé mới hành động dứt khoát được.
Lão đầu nói xong liền ngồi xuống, đưa tay đốt từng tờ vàng mã, rồi nói nhỏ:
_ Hai người ở nơi suối vàng, hãy phù hộ cho đứa con thơ của hai người ở nơi trần thế.
Lão đầu ta chỉ có thể thay hai người chăm sóc phần thể xác, còn phần hồn thì tự nó tôi luyện mà thành.
Lão đầu nói xong liền bước về phía hang đá, mặc kệ Quảng Đức Hòa đang chạy vào trong trang.
Quảng Đức Hòa nghe lão đầu nói như vậy, liền nhanh chóng chạy vào trong trang.
Nhà nhà trong trang vẫn như năm nào, vẫn trồng cây nêu, vẫn treo đèn lồng, trước nhà trồng một vườn hoa đương khoe sắc thắm, đường quang sạch sẽ, người người mang áo mới, đi ra hội đình, người đến chùa dâng hương, người đi thăm thân hữu làng nước, mọi người đều cười nói vui vẻ.
Thế mà khi nhìn thấy Quảng Đức Hòa, mọi người đều im bặt, chẳng nhìn, chẳng ngó, cứ như thằng bé là kẻ vô hình vậy.
Quảng Đức Hòa vẫn như ngày xưa, cúi đầu, tay vòng trước ngực mà chào ông, chào bà, chào cô, chào cậu.
Thường khi có người chào mình hay chúc mừng câu chúc tết, thì mọi người dù lớn, dù nhỏ, vẫn đứng lại mà đáp lễ cho phải phép, nhưng ở đây mặc cho Quảng Đức Hòa chào đến khô cả cổ, khản cả hơi, mọi người cứ thế mà bước đi, chẳng ai nhìn lấy nó một lần.
Tất cả mọi người đều chào hỏi, chúc tụng, nhưng với Quảng Đức Hòa thì không.
Quảng Đức Hòa chẳng chịu, khi nhìn ở phía trước là Quảng thúc thúc, là người đồng tổ, đồng tông.
Người ta thường bảo " giọt máu đào hơn ao nước lã" vì thế Quảng Đức Hòa liền chạy đến trước mặt, tay vòng trước mặt, cúi đầu rồi nói:
_ Hòa nhi!
Xin chào Quảng thúc thúc!
Quảng thúc thúc lúc này mới quát lớn:
_ Ai là họ Quảng với nhà mày kia chứ?
Ngươi là con của một tên tội phạm, chẳng tên chẳng họ nghe chưa?
Quảng thúc thúc lúc này mới hạ giọng nói nhỏ:
_ Đức Hòa!
Sao không ở nơi hang đá với lão đầu có hơn không?
Lại chạy vào trong trang làm gì kia chứ?
Quảng Đức Hòa được nước, liền cầm lấy tay của Quảng thúc thúc mà hỏi:
_ Quảng thúc thúc!
Tại sao Đức Hòa không vào được trong trang kia chứ?
Tại sao Quảng thúc thúc nói đi?
Quảng thúc thúc chỉ lắc lắc đầu đang định nói với Quảng Đức Hòa.
Thì lúc này có người họ Triệu đi đến, Quảng thúc thúc lúc này mới đưa tay đẩy Quảng Đức Hòa ra xa rồi bảo:
_ Ngươi là ai?
Là thằng ăn mày từ đâu đến, vừa sáng sớm đã quanh quẩn ở nơi ta mà ăn xin, thật là xúi quẩy.
Quảng Đức Hòa nghe vậy, thì không biết ra làm sao?
Lúc này người họ Triệu đi đến, nhìn thấy Quảng Đức Hòa thì nhổ toẹt một bãi nước bọt ra đất rồi bảo:
_ Đầu năm mà gặp ngươi thì thật là xúi quẩy, không chừng ngươi cũng như cha của ngươi, không những hại chết Thạch lão trang chủ, còn hại chết cả Thạch Liên ( mẹ của Quảng Đức Hòa), hại những dòng họ nhỏ trong Thạch gia trang, giờ đây như đeo gông, đeo xiềng vào người.
Quảng thúc thúc đưa mắt nhìn Quảng Đức Hòa một chút, rồi cầm lấy tay của người họ Triệu kéo đi.
_ Triệu huynh!
Chúng ta đi đến nhà của Hà huynh cùng xem cây bạch mai, luôn tiện chúc thọ Hà lão mẫu, dù sao "kính già, già để tuổi cho", sống thì con cháu còn được nhờ, chứ chết xuống ba tấc đất còn ai nhớ nữa.
Họ Triệu cho là phải liền theo chân họ Quảng đi đến nhà họ Hà, chúc tết Hà lão mẫu.
Quảng Đức Hòa nhìn thấy vậy, chẳng nhớ đến lời của Quảng thúc thúc liền bước nhanh, ít nhất nó cũng phải về nơi ngôi nhà cũ.
Muốn biết sự thế ra sao?
Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.
Hết chương 2