Vào cuối những năm 18XX và đầu những năm 19XX, việc ra nước ngoài là điều vô cùng xa sỉ, con gái lại càng khó vì chế độ phong kiến trọng nam khinh nữ.
Nhưng đã có một trường hợp đặc biệt.
An Chi là con của một quan lớn trong triều, có đầu óc thông minh lanh lợi.
Ngày nọ được cha mang theo vào cung để cho em chơi cùng công chúa.
Mà cả hai vốn là chị em họ vì cha của An Chi là anh trai của nhà vua.
"Nhi thần xin bái kiến bệ hạ."
"Cứ gọi ta là hoàng thúc, ngẩng đầu lên đi.
Còn nhỏ đã biết phép tắc."
"Cũng không giấu gì bệ hạ, con bé này rất giỏi bắt chước, thấy người lớn làm gì là lại bắt chước theo."
"Đây không gọi là bắt chước đâu, trẫm thấy đứa trẻ rất thông minh.
Chỉ học theo dáng vẻ tốt của các khanh, rất có tài."
"Nhi thần xin nhận lời khen của hoàng thúc."
Cha em thấy vua để ý em thì vội đuổi em sang chơi với công chúa.
Vậy nhưng vua lại rất để ý đến em và có vẻ công chúa nhỏ cũng rất thích em.
Kiếm đâu được đứa trẻ vừa thông minh vừa biết lễ phép như em, cuối cùng vua vẫn quyết định nhận em làm con nuôi.
Năm ấy, An Chi chỉ vừa 4 tuổi, lễ nhận diện và bái yết của cô chỉ diễn ra với sự có mặt của hoàng tộc và một số quan lớn trong triều biết.
Vị công chúa này sau sẽ còn bước xa hơn, thế nên tốt nhất là giữ kín chuyện nhận nuôi phòng có người muốn làm hại em.
Sau đó, An Chi được chuyển đến phủ riêng ở Đại Nội để sống.
Ngay từ nhỏ đã có khí chất hơn người, học cái gì cũng nhanh, tính cách lại có phần cứng rắn, khó ai bắt nạt được em.
Nhờ vậy mà rất được vua hết mực yêu thương, hoàng hậu và công chúa đều rất quý mến An Chi.
Năm 16 tuổi lại được vua cho ra nước ngoài học, một năm sau khi cô đi, ở phủ cha đẻ lại mang về một cặp mẹ con làm con ở.
Người hầu trong nhà luôn truyền tai nhau về cô con gái út của quan Minh Long được nhà vua nhận nuôi, phong làm công chúa chính thức, nay đã ra nước ngoài học.
Trong nhà lại chẳng có tranh ảnh gì về cô vì cô đã chuyển đi từ bé khiến Tan Anh, con gái của một gia nhân tò mò.
"Cậu hai ơi, cô út trông thế nào ạ?"
"Tự dưng mày hỏi làm gì?"
"Con tò mò, không biết cô út có gì mà lại khiến vua nhận nuôi trong khi hoàng thượng đã có công chúa Băng Ly rồi."
"Cũng lâu lắm rồi tao không gặp con bé, mà An Chi cũng ít khi về lắm.
Được cái cô út bây thông minh, giỏi ăn nói nên mới được vua để ý rồi nhận nuôi.
Mặt mũi thì cũng sáng sủa, nói chung là có nét đẹp, có phần giống vua tại có quan hệ họ hàng."
"Nghe cậu kể mà con muốn gặp cô ghê, à phải nói là công chúa điện hạ chứ nhỉ."
"Thôi mày ơi, có về thì cũng ở trong cung thôi, có qua phủ này đâu."
Trung Ánh nói vậy thì nàng cũng hơi buồn, vẫn muốn gặp cô một lần xem người có tài này trông thế nào.
Như ước nguyện thì An Chi công chúa về nước ăn Tết và dự định ở lại chơi hai tháng nên có ghé qua phủ của cha đẻ thăm mọi người, tiện ở lại chơi mấy ngày.
Nàng cùng thằng hầu khác tên Kem tiếp đón cô, mang đồ cất vào phòng cho cô và pha trà cho cô.
"Hai đứa mày xuống bếp phụ đi, ở đây để tao với công chúa nói chuyện."
Hai đứa cũng dạ dạ vâng vâng xong xuống bếp, nói là xuống bếp thế thôi nhưng vẫn đứng ở sau ngó lên đằng trước ngó cô.
Một người con gái 18 tuổi nhưng lại toát ra vẻ trưởng thành hơn tuổi, từng hành động cử chỉ đều có phép tắc của nó.
Lời nói cũng như thổi ra hoa cao quý, ai nghe cũng muốn cúi đầu trước sự cao quý của cô.
"Công chúa nếu đã mệt thì cứ đi nghỉ ngơi đi ạ."
"Cứ gọi con như bình thường cũng được, không phải trong hoàng cung đâu mà."
"Vậy con nghỉ ngơi đi, nào có cơm sẽ gọi nhé."
An Chi gật đầu rồi xin phép rời đi, ra ngoài thì thấy nàng với thằng Kem đang đứng như rình mò cái gì, cô nhìn nàng xong trong lòng lại nghĩ cô bé này có chút đáng yêu, quay sang thằng Kem thì nhíu mày ngay nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự hỏi.
"Hai đứa bây làm gì ở đây?"
"A, nô tỳ và nô tài chỉ đang lau cửa thôi ạ."
"Ừ, lát có cơm thì gọi ta."
"Vâng, chúc công chúa điện hạ buổi trưa vui vẻ."
Bước chân sải bước rời đi, vừa đến phòng đã mệt nhọc ngả lưng lên chiếc giường êm ái.
Nệm đã bắt đâu du nhập vào Đại Nam nên việc các thành viên hoàng gia sở hữu cũng không có gì lạ.
Khi An Chi chợp mắt vì phải di chuyển và nói chuyện với nhiều người thì lại tới giờ dùng bữa, gõ cửa hoài mà không có hồi âm nên Tan Anh thất lễ vào phòng.
"Công chúa điện hạ, công chúa An Chi, dậy đi ạ."
Bị tiếng gọi đánh thức, đôi mắt khẽ nhíu lại rồi mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn có phần gầy hiện ra trước mắt cô.
Lại không kìm được mà đưa tay lên sờ thử, làn da tuy không trắng mịn nhưng có phần mềm mại.
"Công chúa, người làm gì vậy?"
Lúc này An Chi mới giật mình rụt tay về, ngại ngùng bật dậy tỉnh cả ngủ.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc rồi cùng Tan Anh đi dùng bữa, cả bữa ăn mọi người hỏi chuyện cô rất nhiều.
An Chi khiêm tốn trả lời, mắt thi thoảng vẫn để ý đến người con gái đứng góc nhà chờ dọn.
Sau bữa ăn, An Chi đến thư phòng đọc sách, Tan Anh lại được bà cả dặn mang đồ ăn nhẹ đến cho cô.
Nàng vâng lời đi ngay, thấy cô đang hăng say đọc sách nên Tan Anh cũng không định làm phiền, đành đứng một bên quan sát.
"Có gì đáng xem sao?"
"Ah, nô tỳ xin bái kiến công chúa điện hạ."
"Không cần ra lễ, ở đây cứ gọi ta là cô út cũng được."
"Thế thì thất lễ quá ạ."
Gập quyển sách đang đọc dở rồi cô quay sang nhìn Tan Anh, ngoắc tay lại gần.
Nàng không biết gì vẫn làm theo, An Chi lấy đĩa đồ ăn nhẹ trên tay nàng đặt lên bàn rồi kéo nàng lại gần.
"Người lớn nói thì nghe, huống hồ ta lại là công chúa."
"Thần xin lỗi công chúa điện hạ, từ sau không dám cãi lời người."
"Chuẩn bị nước tắm cho ta."
"D-dạ..!"
Tan Anh cúi đầu rồi vội rời khỏi đó, chẳng biết rằng khuôn miệng của người kia đã thay đổi.
Nàng đun nước mắt cho An Chi, còn chuẩn vị thêm thuốc và thảo mộc để thả vào chậu tắm cho cô.
"Đồ ăn hôm nay ngọt hơn bình thường sao?"
Một miếng nhỏ đưa lên miệng, bình thường cũng chỉ là một món đồ ngọt, ăn vào giúp tinh thần thoải mái hơn.
Nay lại cảm giác ngọt hơn, cũng dễ chịu hơn những lần khác.
Nước tắm và vật dụng đã chuẩn bị đầy đủ thì Tan Anh mới mời cô đi tắm, định sẽ có nàng và một người khác giúp cô tắm nhưng rồi An Chi lại chỉ cho mỗi nàng giúp mình.
"Con không có nhiều kinh nghiệm, có gì cô út cứ nói để con cố gắng sửa theo ý cô ạ."
"Bình thường không giúp bà cả tắm à?"
"Không ạ, cái đó chỉ có má con hoặc mấy gia nhân lớn tuổi khác giúp thôi ạ."
"Vậy những ngày ta ở đây, ngươi mỗi ngày đều phải tắm cho ta, hiểu chưa?"
"C-con hiểu rồi ạ."
Tan Anh cũng ngạc nhiên khi cô yêu cầu như vậy, bản thân là công chúa thì những tưởng An Chi phải cho người có kinh nghiệm nhất giúp mình tắm mới đúng, đằng này lại chọn nàng tay nghề còn non nớt.
Cô gái nhỏ tay còn hơi run cởi đồ cho công chúa điện hạ, An Chi lại thản nhiên ngâm mình trong chậu tắm lớn, mùi thảo dược toả ra khắp căn phòng.
Cô dựa người về phía chước để lộ tấm lưng trắng trẻo.
"Ngươi làm sao thì làm, miễn ta thấy thoải mái là được."
Nàng vẫn còn căng thẳng nhưng vẫn cố hết sức massage cho cô.
"Trông ngươi có vẻ không thoải mái lắm hửm?"
"Không ạ, chỉ là.. con hơi căng thẳng chút.
Dù sao thì cô út vẫn là công của của một nước mà."
"Không cần quá để tâm tước vị như vậy đâu."
Cũng may là tắm xong An Chi cũng hài lòng, nhìn người chỗ lấm lem than vì thổi lửa nấu nước tắm cho cô lại có phần buồn cười.
Mặc đồ xong cô mới bảo.
"Nước còn ấm, cứ tắm đi cho sạch.
Đừng để ai biết là ta cho ngươi tắm chung nước với ta là được."
"Nhưng mà cô út..."
"Nói thì nghe."
"Vâng ạ."
An Chi xoa đầu Tan Anh rồi mới ra ngoài, cô đã để ý chuyện có người rình mò theo Tan Anh tới phòng tắm khi cô đang tắm.
Giờ phải xử phạt trước khi bữa cơm tối diễn ra.