Cập nhật mới

Khác [AmeSov] Chưa từng và vĩnh viễn không.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394474612-256-k278155.jpg

[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Tác giả: neikantaros
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trở lại luyện tay với fic mới được khởi nguồn cảm hứng từ fic của @_souar

❗Only couple AmeSov no switch❗



sovietunion​
 
[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Chương 1: Gặp Gỡ Tại Yalta


Warning: Những kiến thức liên quan đến lịch sử không chính xác tuyệt đối, không khuyến khích tham khảo.

Nhiều chi tiết chỉ là delulu của tác giả, hãy đọc với tâm thế hít hàng ảo không phải đọc báo.

•Hoa Kỳ xưng "ta/tôi" gọi "ngươi/người"

•Liên Xô xưng "tôi" gọi "anh"

Mong bạn tận hưởng câu chuyện.

_________________________________

Tuyết phủ kín những bậc đá dẫn vào cung điện Livadia, như một lớp khăn tang quấn quanh trái tim Châu Âu vừa bước ra khỏi địa ngục chiến tranh.

Gió biển Đen mang theo hơi muối lạnh buốt luồn qua từng ngóc ngách của hành lang đá cẩm thạch, xô đẩy bóng người đi qua với vẻ vội vàng, thấp thỏm.

Trong nhịp điệu xáo trộn, duy chỉ có người bước đi với sự điềm tĩnh tựa dáng hình núi non: Liên Xô.

Dáng người cao lớn, áo khoác dài phủ quá bắp chân, màu nâu thẫm của nó gần như muốn hòa lẫn vào khung cảnh âm u đang bao trùm hội nghị.

Không ai dám chắn đường Liên Xô.

Bước chân của người là bước chân của kẻ đã sống sót qua từng cơn giông, trả giá bằng máu và cuộc đời của hàng triệu linh hồn, và giờ đây mang trong mình quyền lực áp đảo được xây dựng từ xương và thép.

Liên Xô bước vào phòng hội nghị sớm hơn dự định.

Người không ngồi, chỉ đứng trước tấm bản đồ Châu Âu treo giữa phòng, ánh mắt dừng lại ở phía Đông Ba Lan như thể nơi đó còn đang nhỏ máu.

Phía sau cánh cửa gỗ dày, một thanh âm vang lên - không phải tiếng gió, không phải tiếng lính, mà là tiếng bước chân quen thuộc, nửa ngạo mạn nửa cố tình kéo dài.

Hoa Kỳ đến.

Áo khoác đen, cà vạt sẫm màu thắt lơi, tay trái đút trong túi quần, còn tay phải nâng cốc cà phê bốc khói.

Hắn không cần nhìn quanh để biết rằng mọi con mắt đều đang dõi theo hắn.

Bởi vì hắn sinh ra để thu hút sự chú ý – và để kiểm soát điều đó.

- “Chúng ta lại gặp rồi.”

Hoa Kỳ cười, đặt ly cà phê xuống bàn, mắt không rời bóng hình lạnh lùng trước mặt.

Liên Xô không đáp.

Chỉ quay đầu, bắt gặp ánh mắt hắn.

Một ánh mắt xám xanh, luôn sáng lên như thể đang cười nhạo – hay đang khát cầu.

- “Ngươi đến sớm hơn ta tưởng.”

- “Còn anh đến muộn hơn tôi muốn.”

Liên Xô nói, khẽ nhích môi.

“Vẫn thích xuất hiện với tâm thế của một kẻ không cần ai.”

- “Và ngươi vẫn thích giả vờ không cảm thấy gì.”

Giữa căn phòng lặng im, lời qua lại của hai kẻ khổng lồ mang âm hưởng một cuộc khiêu vũ – không nhạc, không nhịp, chỉ còn hai tâm hồn đi vòng quanh nhau với những nhát gươm sắc bén được bọc trong lời nói như nhung lụa.

Họ ngồi đối diện.

Giữa họ là bàn hội nghị, là bản đồ thế giới, là những quốc gia như chờ bị chia cắt.

Nhưng giữa ánh mắt họ, là một thứ không ai dám gọi tên – một sức hút nghẹt thở, vừa gần như tình yêu, vừa đau như hận thù.

- “Ba Lan sẽ ở dưới sự ảnh hưởng của tôi.”

Liên Xô nói, không lộ chút biểu cảm.

“Tôi đã đi qua tuyết, máu và lửa để đến đó.”

- “Ngươi luôn có cách nói khiến mọi thứ nghe như thể định mệnh” Hoa Kỳ nghiêng đầu, giọng nửa thật nửa đùa.

“Nhưng vấn đề là: ai sẽ giúp nó sống được sau chiến tranh?

Tự Do hay Bình Đẳng?”

Một thoáng im lặng.

Rồi Liên Xô mỉm nhẹ, rất nhẹ, không rõ là cười hay khinh.

- “Anh luôn nghĩ mình là liều thuốc giải cho cả thế giới.”

- “Không, tôi chỉ là cơn nghiện nhẹ.”

Hoa Kỳ nói.

“Ngươi biết rõ điều đó, hơn ai hết...”

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Nhưng không phải là khoảng trống.

Đó là vùng giữa hai cực, nơi không ai dám bước qua.

Họ ngồi như vậy hàng giờ, thảo luận, tranh cãi, thương lượng.

Nhưng trong từng cái liếc mắt, từng ngón tay gõ lên mặt bàn, từng đợt thở dài đều là những câu hỏi chưa bao giờ thốt ra: Nếu tôi bước đến gần hơn, liệu người có đẩy tôi ra không?

Khi cuộc họp tạm nghỉ, tất cả rời khỏi phòng, chỉ còn hai người họ nán lại.

Hoa Kỳ đứng dậy trước, tiến đến cửa sổ nhìn ra ngoài tuyết.

Lưng hắn thẳng, nhưng đôi vai thả lỏng, không còn cộc cằn chĩa họng súng đóng vai kẻ mạnh.

Liên Xô bước tới, đứng cách Hoa Kỳ một khoảng an toàn.

- “Anh muốn gì?”

Liên Xô hỏi, giọng khàn đi không rõ vì lạnh – hay vì điều gì khác.

- “Muốn ngươi đừng rời khỏi ta quá xa.”

Hoa Kỳ nói, không quay đầu lại.

“Tôi biết chúng ta không thể lại quá gần.

Nhưng nếu ngươi tan biến… thì tôi cũng sẽ chẳng còn ai để chống lại.”

Liên Xô im lặng.

Lâu thật lâu, người có thể cảm nhận được hơi ấm từ người kia lan sang lớp áo dày, một thứ nhiệt độ lạ lẫm mà người luôn cố tránh.

Cuối cùng, người quay đi.

- “Chúng ta là hai cực.

Gần nhau, thế giới sẽ cháy rụi.”

- “Và xa nhau, thế giới hóa tro tàn.”

Hoa Kỳ khẽ nói.

Họ rời khỏi căn phòng đó bằng hai hướng khác nhau.

Nhưng bóng của họ vẫn in lại trên bức tường đá, giao nhau tại một điểm không ai chạm tới.

Họ không bao giờ đi quá vạch hạn, không bao giờ nói ra những gì nên nói.

Nhưng tình cảm ấy đã bám vào họ như dấu ấn vĩnh viễn tại Yalta.

_________________________________

Mình lâu lắm mới quay lại thử sức với viết fic, mong rằng sẽ nhận được sự góp ý tích cực và thiện chí từ các bạn.

_from 'Who love Soviet with the whole heart'_
 
[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Chương 2: Bức Màn Sắt, Những Lá Thư Không Gửi


Warning: Những kiến thức liên quan đến lịch sử không chính xác tuyệt đối, không khuyến khích tham khảo.

Nhiều chi tiết chỉ là delulu của tác giả, hãy đọc với tâm thế hít hàng ảo không phải đọc báo.

•Hoa Kỳ xưng "ta/tôi" gọi "ngươi/người"

•Liên Xô xưng "tôi" gọi "anh"

Mong bạn tận hưởng câu chuyện.

_________________________________

Mùa xuân 1946, tuyết chưa tan hết, thế giới đã chuyển mình.

Những tàn tích của chiến tranh vẫn còn loang máu, nhưng tiếng súng đã dần lùi về sau – nhường chỗ cho tiếng rì rầm trong các tòa nhà chính phủ, trong thư viện, trong đài phát thanh: một cuộc chiến mới, không cần đổ máu, nhưng có thể giết chết cả một linh hồn.

Liên Xô đứng trước tấm bản đồ Châu Âu trong căn phòng làm việc ở Moskva.

Trên đó, những đường biên giới mới, những vùng ảnh hưởng mới được đánh dấu bằng mực đỏ.

Nhưng ánh mắt của người dừng lại ở phía Tây – nơi có một bài diễn văn vừa được phát đi từ một thị trấn nhỏ tên là Fulton.

- “Từ Stettin ở Baltic tới Trieste ở Adriatic, một bức màn sắt đã buông xuống địa lục.”

Giọng nói trong băng ghi âm cứ vang vọng trong đầu người, dù đã nghe đi nghe lại hàng chục lần.

Câu nói đó không chỉ là tuyên bố quyết định chính trị – còn là một cú đẩy, một dấu hiệu rằng Hoa Kỳ đã bắt đầu ván cờ thật sự.

Liên Xô lặng lẽ mở ngăn kéo, lấy ra một xấp thư cũ – không tem, không địa chỉ.

Chỉ là những mảnh giấy ngắn, vài dòng viết tay bằng thứ tiếng Anh Mỹ quen thuộc, thỉnh thoảng pha chút tiếng Pháp.

Tất cả đều không được gửi đi, nhưng tất thảy đều bắt đầu bằng:

"Gửi Liên Xô,"

Giọng điệu thay đổi theo thời gian – lúc mỉa mai, lúc dịu dàng, lúc đầy ẩn ý như thể chỉ cần đọc ngược lại là sẽ tìm thấy một lời thú nhận.

Nhưng chúng đều mang một thứ mùi: mùi của sự thống trị 'ngọt ngào'.

Hoa Kỳ luôn như vậy.

Luôn là kẻ viết trước.

Kẻ gọi trước.

Kẻ bước đến mép vực mà không cần biết bên kia sâu đến đâu.

Ngày hôm đó, Liên Xô không viết thư.

Người đứng dậy, mở cửa sổ, gió tràn vào.

Người biết, cho dù khoảng cách giữa họ đã bằng cả một bức màn sắt, nhưng Hoa Kỳ sẽ không để người yên.

Và đúng như vậy.

Ba tuần sau, trong một cuộc họp kín ở Thổ Nhĩ Kỳ, khi mọi người còn đang tranh luận về ảnh hưởng tại biển Aegean, Hoa Kỳ đến muộn và như thường lệ, hắn bước thẳng tới bên cạnh Liên Xô, ghé tai hỏi nhỏ:

- “Ngươi vẫn giữ những lá thư đó chứ?”

Liên Xô từ tốn nhìn sang hắn.

Không biểu cảm, không ngạc nhiên.

Người chỉ nhìn.

Và điều đó đủ để Hoa Kỳ cười nhẹ.

- “Ta không cần biết ngươi có đọc chúng hay không.

Ta chỉ biết rằng... nếu ta im lặng, ngươi sẽ là người bắt đầu nhớ ta trước.”

- “Anh quá tự tin,” Liên Xô nói khẽ.

“Tự tin như một kẻ kiêu ngạo.”

- “Và ngươi thì quá kín đáo” Hoa Kỳ đáp.

"Đến mức ta chỉ muốn đấm vào vỏ bọc ấy, xem nó có nứt ra không.”

Hắn không chạm vào Liên Xô.

Chưa, chưa phải lúc.

Bởi vì cái cách hắn nói, cách hắn đứng sát bên, hơi thở gần đến mức chỉ cần một bước nữa là vượt qua ranh giới – tất cả đã là một dạng chạm vào.

Hắn hồ như là kẻ mạnh trong câu chuyện này.

Không phải vì hắn to lớn hơn – mà vì hắn luôn làm cho Liên Xô phải phản ứng.

Liên Xô quay đi, nhưng Hoa Kỳ đã kịp thấy ánh nhìn của người.

Không phải cái nhìn thù địch, mà là sự nén lại.

Giữa những cuộc chiến ngầm, những bài phát biểu, những bài báo mang ẩn ý, những viện trợ được tung ra như lưỡi câu mạ vàng – họ vẫn viết thư.

Không để nhận hồi âm, nhưng vẫn viết.

Hoa Kỳ viết:

> 'Gửi Liên Xô,

Người có biết vì sao tôi không muốn người sụp đổ không?

Vì nếu người sụp đổ, tôi chẳng còn ai để giữ cho mình tỉnh táo.

Chúng ta cần nhau – không phải để cứu rỗi, mà để không đánh mất chính mình.'

Liên Xô không đáp, nhưng trong căn hầm kín dưới điện Kremlin, những lá thư không tên của hắn đang nằm trong két sắt, chưa một lệnh tiêu hủy.

Bức màn sắt đã buông.

Nhưng ở hai mặt của nó, vẫn có hai bàn tay chạm nhẹ vào rìa màn, không buông.

_________________________________

Cảm ơn bạn đã quan tâm và theo dõi bộ truyện, mong rằng sẽ nhận được nhiều sự góp ý hơn từ các bạn.

_from 'Who love Soviet with the whole heart'_
 
[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Chương 3: Berlin - Những Cái Chạm


Warning: Những kiến thức liên quan đến lịch sử không chính xác tuyệt đối, không khuyến khích tham khảo.

Nhiều chi tiết chỉ là delulu của tác giả, hãy đọc với tâm thế hít hàng ảo không phải đọc báo.

•Hoa Kỳ xưng "ta/tôi" gọi "ngươi/người"

•Liên Xô xưng "tôi" gọi "anh"

Mong bạn tận hưởng câu chuyện.

_________________________________

1948.

Berlin không ngủ.

Không phải vì ánh đèn, mà vì những cơn đói - và bước chân nặng nề của quân đội.

Thành phố bị xé làm hai như xé một trái tim cũ rách.

Liên Xô siết chặt khu vực Đông Berlin như một người cố giữ lấy những mảnh ký ức của riêng mình, không cho ai xâm phạm.

Và như một bản năng, Hoa Kỳ đáp lại sự khô khan ấy.

Hắn cho lệnh vận chuyển tiếp tế thông qua đường hàng không - từng chiếc máy bay, từng kiện hàng, từng gói bơ, từng viên kẹo.

Cả thế giới gọi đó là "Cuộc không vận Berlin."

Nhưng giữa họ, đó như một lời nhắc nhở.

...

Trời đêm, bên hiên mái thuộc khu Trung Berlin - nơi gặp mặt bí mật giữa hai kẻ quyền lực lần đầu sau nhiều tháng ngày đối đầu qua sóng phát thanh và văn kiện - nhịp thở như lời thầm thì không thể kiểm soát.

Liên Xô đứng quay lưng lại với ánh đèn, như thể muốn tan vào bóng tối.

Người không muốn để bất cứ ai thấy mình đang ở đây - không vì xấu hổ, mà vì đây không phải là một cuộc gặp chính thức.

- "Ngươi vẫn lạnh như lần đầu ta gặp ở Yalta." giọng Hoa Kỳ vang lên phía sau lưng, trầm nhưng nhẹ như một cái chăn mỏng phủ lên ký ức.

Liên Xô không quay lại, nhưng vai người khẽ nhích khi bàn tay kia đặt lên lớp áo khoác dày.

Hoa Kỳ đã đến gần, rất gần.

Hắn áp lòng bàn tay vào đường gờ của bả vai kia, không mạnh nhưng đòi hỏi, vừa đủ để da thịt bắt đầu nhớ nhau.

- "Anh muốn gì?"

Liên Xô hỏi, mắt không rời những ngọn đèn lập lòe nơi phía Đông thành phố.

- "Không gì cả.

Chỉ là... tay tôi lạnh."

- "Và tôi là thứ duy nhất anh biết cách sử dụng để sưởi ấm?"

Hoa Kỳ cười.

Hắn trượt ngón tay xuống cánh tay của Liên Xô, chậm rãi như một giọt nước tìm đường len vào khe nứt.

Dưới lớp vải dày, da chạm da, và hơi ấm bắt đầu thấm sang, không phải để đe doạ, mà để nhắc nhở rằng chúng ta từng gần nhau như thế.

Hắn vòng ra trước mặt Liên Xô, đưa mắt nhìn thật lâu.

Không ai nói gì.

Chỉ là gió, là tim đập, là khoảng cách giữa hai đôi môi - vẫn như mọi lần, chưa từng bị phá vỡ.

Rồi đột ngột, Hoa Kỳ đưa tay chạm vào gò má Liên Xô, khẽ khàng như thể đang phủi bụi khỏi một bức tượng đá.

Cái chạm không mang ác ý, cũng không bạo tàn - chỉ là một lời thì thầm chẳng thành câu: "Tôi vẫn nhớ đường nét này."

Liên Xô không động đậy.

Không phản đối.

Chỉ nhắm mắt lại một khắc - như cho phép.

- "Chúng ta đang ở trên một thành phố bị chia làm hai."

Hắn nói, giọng lộ ra vẻ tò mò.

"Nếu như ai đó nhìn thấy, họ sẽ nghĩ gì?"

- "Rằng một kẻ muốn giữ lấy thế giới," Hoa Kỳ nhếch môi "và một kẻ không muốn để nó bị cướp đi."

Hắn cúi đầu sát hơn, rất gần, đến mức hơi thở lướt qua làn da của người, vẽ nên những vệt mỏng và mảnh tựa hơi lửa ấm nồng, len lỏi như muốn tràn vào huyết quản - nhưng rồi dừng lại trước ranh giới.

Môi hắn chỉ lướt qua sát má - như một trò đùa dọa hôn, như một nhịp thở dài đậm mùi thuốc lá và ý đồ chưa thành câu.

Liên Xô mở mắt.

Vẫn không đẩy ra.

Cũng không mời gọi.

Chỉ là một ánh nhìn - thẳng, bình tĩnh - như để nhắc: "Tôi để anh tiến đến, nhưng đừng quên mất lằn ranh."

- "Chúng ta sẽ không hôn." hắn nói.

- "Tôi biết."

Hoa Kỳ đáp, nụ cười ngạo mạn như mọi khi, "Tôi không cần điều đó để biết mình đã từng nắm giữ ngươi."

.

.

.

Dưới những mái nhà, Berlin vẫn bị xé đôi.

Nhưng nơi căn phòng nào đó, giữa khoảng lặng u buồn của thời cuộc, hai người đàn ông không bao giờ thừa nhận quá nhiều, da chạm da, hơi thở tìm nhau và những điều chẳng thể nói thành câu - vẫn rực cháy trong im lặng.

_________________________________

Cảm ơn bạn đã quan tâm và theo dõi bộ truyện, mong rằng sẽ nhận được nhiều sự góp ý hơn từ các bạn.

_from 'Who love Soviet with the whole heart'_
 
[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Chương 4: Giữa Lằn Ranh Không Tên


Warning: Những kiến thức liên quan đến lịch sử không chính xác tuyệt đối, không khuyến khích tham khảo.

Nhiều chi tiết chỉ là delulu của tác giả, hãy đọc với tâm thế hít hàng ảo không phải đọc báo.

•Hoa Kỳ xưng "ta/tôi" gọi "ngươi/người"

•Liên Xô xưng "tôi" gọi "anh"

Mừng ngày Quốc tế Thiếu Nhi.

Mong bạn tận hưởng câu chuyện.

Sau chương này thời gian update sẽ được giới hạn trong khoảng 3-5 ngày tính từ chương gần nhất.

_________________________________

Không hội nghị, không đàm phán, không ánh mắt quan sát của truyền thông, cũng không một lời biện giải nào cho sự hiện diện của gã và người trong cùng một căn phòng.

Đó là một đêm lạnh ở Geneva.

Chiếc đồng hồ treo tường đã điểm đến khắc giữa đêm - nhưng không ai trong hai con người ấy có dấu hiệu rời đi.

Người tựa bên cửa sổ, tay cầm cốc trà ấm còn thơm hương lá.

Gió buốt thổi đưa rèm, mang theo cả vị tuyết hoà vào trong im lặng.

Hắn bước lại từ phía sau, không lời báo trước, không chút ngập ngừng - như một đợt gió đến từ phương Tây mang theo mưu đồ riêng.

Hắn đặt tay lên vai người - nhẹ, nhưng vững.

Ngón cái khẽ miết dọc theo đường viền áo, như thể muốn dò tìm vết nứt vô hình giữa những lớp vải bọc kín kẽ.

- "Ta luôn thắc mắc" Hắn lên tiếng "Vì sao ngươi để ta lại gần đến thế nhưng không bao giờ cho ta thực sự chạm đến."

Người không đáp.

Hơi thở vẫn đều đều phà từng làn khói mờ tan vào không gian, đáy mắt tĩnh lặng như mặt hồ vào đông nhìn về phía khoảng tuyết trắng xa xăm.

Nhưng bàn tay đang cầm cốc trà đã không còn ở yên - ngón tay người khẽ run, không rõ vì lạnh hay vì điều gì khác.

- "Người sợ điều gì?

Rằng nếu như ta vượt qua ranh giới, tất cả sẽ sụp đổ?"

Hắn cúi đầu, trán chạm nhẹ vào bờ vai người.

Không có nụ hôn.

Chỉ có hơi thở ấm nồng như cố tình len lỏi qua lớp áo, như một dòng điện mỏng đủ để đánh thức cơ thể tưởng chừng như bất động.

Người đặt ly xuống, chậm rãi quay lại.

Gương mặt ấy đối diện với hắn - gần đến mức hơi thở hòa lẫn vào nhau, nhưng đôi môi vẫn không một lần chạm.

- "Tôi không sợ."

Người đáp "Tôi chỉ biết... nếu để anh chạm đến giới hạn cuối, chúng ta sẽ không còn là hai cực của thế giới."

Hắn cười, thanh âm trầm đục xen lẫn sự ghét bỏ.

- "Lại triết lý."

- "Là sự cân bằng cần thiết."

Người sửa lại "Ngay từ đầu đã vốn không là vấn đề của riêng tôi với anh."

Hắn không phản đối, chỉ đưa tay lên, lần này là chạm vào cổ - trượt dọc theo đường xương quai xanh, rồi dừng lại ở nơi trái tim đang đập đều nhịp.

- "Ta không cần lấy chiếm ngươi."

Hắn thì thầm.

"Tôi chỉ cần ngươi...

đừng dứt khoát cắt đứt khỏi ta hoàn toàn."

Người nhắm mắt.

Không phải tín hiệu của đồng thuận, mà như đang trấn an hắn cũng như trấn an chính mình.

Và rồi hắn cúi xuống, để trán mình chạm vào trán người.

Một cử chỉ không phù hợp với thân phận.Không được dạy trong bất kỳ học thuyết ngoại giao nào.

Không phải thù, không phải bạn, càng không phải tình nhân - nhưng sâu xa hơn tất cả những từ ngữ đó.

Nó như đang diễn đạt một điều khó nói thành lời.

- "Đừng chìm vào quá sâu."

Người khẽ nói.

- "Ngươi biết mà, rằng ta sẽ không để ảnh hưởng đến lợi ích của mình."

Hắn nhếch miệng "Nhưng ngươi cũng biết ta sẽ luôn quay lại."

Có lẽ là ngoại lệ.

Khoảnh khắc ấy kéo dài thêm vài giây - đủ để tạo nên cơn bão nhỏ trong lồng ngực hai kẻ vụng trộm.

Và rồi hắn rời đi.

Như mọi lần.

Không để lại gì.

Duy chỉ còn lại mùi hương nồng đậm đặc trưng của hãng thuốc lá hắn thường mang bên người và tàn thuốc trên chiếc tủ nhỏ đầu giường.

_________________________________

Cảm ơn bạn đã quan tâm và theo dõi bộ truyện, mong rằng sẽ nhận được nhiều sự góp ý từ các bạn.

_from 'Who love Soviet with the whole heart'_
 
[Amesov] Chưa Từng Và Vĩnh Viễn Không.
Chương 5: Mồi Lửa Dưới Trăng


Warning: Những kiến thức liên quan đến lịch sử không chính xác tuyệt đối, không khuyến khích tham khảo.

Nhiều chi tiết chỉ là delulu của tác giả, hãy đọc với tâm thế hít hàng ảo không phải đọc báo.

•Hoa Kỳ xưng "ta/tôi" gọi "ngươi/người"

•Liên Xô xưng "tôi" gọi "anh"

Mong bạn tận hưởng câu chuyện.

Sau chương này thời gian update sẽ được điều chỉnh lại vì mình có công việc riêng, giới hạn trong khoảng 5-7 ngày tính từ chương gần nhất.

Có thể sớm hơn nếu công việc ổn định.

_________________________________

Vienna, mùa hè 1955.

Hiệp ước Áo vừa ký kết, quân đội các bên bắt đầu rút lui khỏi vùng chiếm đóng.

Người ta nói về “trật tự mới”, nhưng tại căn phòng tối bên trong khách sạn sang trọng giữa lòng thủ đô, chẳng còn trật tự hay hiệp ước - chỉ còn sự hiện diện lặng lẽ của hai thái cực đối lập đang ngồi đối diện nhau, giữa ánh đèn mờ và tiếng đồng hồ tích tách theo nhịp.

Liên Xô đứng tựa vào bậu cửa sổ, áo măng tô được treo lên ngay, dễ thấy áo trong cũng là loại chất liệu mỏng hơn thường thấy.

Trời đang nóng.

Nóng hơn những lần gặp mặt trước đó, hơi thở nặng hơn như lan tới từ đám lửa đâu đó.

Mồ hôi lăn chậm từ thái dương xuống cổ, khiến làn da như lấp loáng phản chiếu ánh trăng qua từng dải mồ hôi lăn dài.

Hoa Kỳ ngồi trên ghế bành, chân vắt chéo, tay cầm ly whisky chưa uống.

Hắn nhìn - ánh nhìn như hơi lửa len lỏi qua từng lớp vải, mân mê từng góc cơ thể, nóng rực và lộ liễu chẳng buồn che giấu.

Hắn luôn như thế: muốn gì nhìn đó, và nhìn như thể đã có.

- “Ngươi vẫn bình lặng như mọi khi.”

Hoa Kỳ cất giọng, lại cười.

“Im lặng là cách ngươi lẩn trốn ta à?”

Liên Xô không quay lại, chỉ đáp:

- “Tôi không lẩn trốn ai.

Tôi chỉ không nói những điều không cần thiết, anh rõ điều đó hơn ai hết...”

Hoa Kỳ đứng dậy, tiến đến gần – bước chân không vội vàng, nhưng dứt khoát.

Khi đã ở sau lưng người, hắn không nói, chỉ đưa tay chạm vào gáy, để ngón tay dài lướt qua đường đốt sống ẩm mồ hôi - chậm, đều và không cần có sự cho phép.

.

Liên Xô khẽ nhắm mắt.

Cơ thể không lùi, cũng không tiến.

- “Ngươi để ta chạm vào.”

Hoa Kỳ thì thầm.

“Nhưng lại không muốn để ta ở lại quá lâu.

Bởi kiêu hãnh, hay ngươi sợ sẽ không thể phủ nhận việc không ghét nó?”

- “Anh không cần hỏi điều mà anh đã biết rõ.”

Liên Xô đáp, không quay đầu.

“Tôi để anh chạm vào vì anh sẽ làm, mặc cho câu trả lời có ra sao.”

Hắn bật cười.

Tiếng cười không hẳn là vui, mà là tiếng cười của một kẻ biết mình đang nắm quyền chủ động - nhưng đồng thời là kẻ chưa bao giờ thật sự chiến thắng.

Hoa Kỳ trượt tay dọc nơi xương quai xanh của Liên Xô, không vồ vập hấp tấp mà chậm rãi như người nghệ sĩ lướt tay trên món nhạc cụ yêu thích, đã quen nhưng đầy mê hoặc.

- “Da ngươi nóng.”

Hoa Kỳ nói.

“Như thể đang đợi ta.”

Liên Xô quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng không trốn tránh.

- “Tôi không chờ anh.

Tôi chỉ là không rời đi.”

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn tính bằng hơi thở.

Hoa Kỳ đưa tay lên chạm gò má Liên Xô - lần này lâu hơn, như vuốt ve, và như muốn lưu lại cảm giác vào trí nhớ.

Nhưng đôi môi vẫn dừng cách nhau một nhịp tim.

Họ chưa bao giờ chạm môi khi chỉ còn hai người.

Không phải vì sợ, mà vì biết rõ - chỉ một lần chạm môi nơi không người, mọi ranh giới sẽ vỡ tan.

- “Ngươi không yêu ta.”

Hắn nói nhỏ.

“Nhưng ta vẫn không thể để ngươi vụt mất.”

Liên Xô nhìn Hoa Kỳ.

Ánh mắt không mang vẻ cứng rắn, cũng không tỏ ra mềm yếu.

Chỉ như mặt hồ tĩnh mịch trong đêm hè: vừa 'nồng' và đủ ẩm, khiến kẻ không ngủ phải nhớ mãi.

- “Tôi không yêu anh.

Có cần thiết không?”

Liên Xô đáp.

“Chỉ cần anh vẫn ở đây, tôi sẽ không quay lưng.”

.

.

.

Đêm tiếp tục trôi.

Hoa Kỳ nằm trên ghế dài, Liên Xô vẫn đứng bên cửa sổ.

Giữa họ tựa như tồn tại sự gần gũi kỳ lạ không thể định nghĩa.

Và lần này, không ai rời đi trước, cũng không ai biết người kia đã đến tự lúc nào.

_________________________________

Cảm ơn bạn đã quan tâm và theo dõi bộ truyện, mong rằng sẽ nhận được nhiều sự góp ý từ các bạn.

_from 'Who love Soviet with the whole heart'_
 
Back
Top Bottom