Khác Âm Trạch Làng Lam Thủy

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406222024-256-k637899.jpg

Âm Trạch Làng Lam Thủy
Tác giả: Nhgkhanv
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ở cái làng Lam Thủy chẳng gì là không có từ tà thuật đến nghiệp báo của nhà bá hộ Nguyễn quyền lực nhất cái làng này.

Những âm mưu của những người trong bá hộ Nguyễn..."



langlamthuy​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • CẨM Y CHI HẠ
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Chốn Thâm Cung
  • Âm Trạch Làng Lam Thủy
    Chương 1


    Làng Lam Thủy nằm lọt thỏm giữa ba nhánh kênh đan chéo như mạng nhện.

    Nước ở đây quanh năm không cạn, cũng không bao giờ trong.

    Người làng bảo, đó là thứ nước đã quen nhìn quá nhiều chuyện không nên nhìn, nên dù nắng gắt đến đâu cũng vẫn giữ màu đục âm âm như phủ một lớp tro mỏng.

    Ở cái làng này không ai là không biết tới nhà bá hộ Nguyễn là cái bóng trùm lên cả làng.

    Từ đầu làng xuống cuối bến nước, ruộng tốt phần nhiều mang họ Nguyễn.

    Chợ phiên họp ở đâu, giá lúa lên xuống thế nào, con đường đất nào được sửa thì tất cả đều phải đi qua cái gật đầu của nhà bá hộ.

    Người trong làng khi nhắc đến họ Nguyễn, giọng luôn thấp hơn nửa phần

    Ngôi nhà lớn của bá hộ Nguyễn nằm sát con kênh chính, quay mặt về nước.

    Mái ngói dày, cột gỗ lim đen bóng, cổng cao đến mức đứng từ xa đã thấy sừng sững như một vật canh giữ.

    Ban ngày, nhà trông uy nghiêm, đàng hoàng.

    Nhưng khi đêm xuống, bóng nhà in xuống mặt kênh lại méo mó lạ thường, như thể có một ngôi nhà khác đang úp ngược dưới làn nước.

    Người ta bảo, đó gọi là âm trạch

    Trong nhà bá hộ, người nắm quyền lớn nhất là bà cả Phạm Thị Xuân .

    Bà ăn mặc giản dị, nói năng nhỏ nhẹ, nhưng một khi đã lên tiếng, cả nhà đều im lặng.

    Sau bà là bà hai Trần Thị Dung con gái của quan phú hộ Trần, vì là con nhà quyền quý nên bà có cái tính chanh chua, luôn tìm mọi cách để đối đầu với bà cả.

    Bà cả có ba người con, mỗi người một vẻ nhưng đều mang trong mình những toan tính riêng

    Nguyễn Gia Minh ít khi xuất hiện trước mặt người ngoài.

    Hắn thích ở trong phòng sách , nơi ánh nắng chỉ lọt vào vừa đủ.

    Người làng biết Gia Minh học nhiều, đọc đủ thứ sách kỳ lạ, từ y thư đến những cuốn chữ cổ không ai hiểu nổi.

    Có người nói hắn học để cứu người.

    Có người lại bảo, hắn học để biết sử dụng tà thuật

    Nguyễn Gia Huy , thì trái ngược hoàn toàn với cậu hai.

    Hắn giỏi việc ruộng đồng sổ sách nên ngân sách nhà bá hộ Nguyễn chỉ có tăng không có giảm.

    Hắn là một kẻ không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều nặng như đá.

    Kẻ nợ ruộng nhà họ Nguyễn, hiếm ai dám chây ì qua vụ mùa sau.

    Người trong làng sợ Gia Huy không phải vì hắn to tiếng, mà vì hắn chưa từng nương tay với bất kỳ ai

    Cô út, Nguyễn Thị Mẫn là con gái út trong nhà, cô rất ít xuất hiện trước mặt mọi người trong làng cô giỏi việc thêu thùa may vá ai lấy được cô là có phước lắm đa, nhưng cô lại người luôn thấy những thứ không sạch sẽ .

    Nguyễn Gia Kiệt là cậu tư cũng là con trai của bà hai nhưng cậu khác với bà hai cậu không thích dòm ngó tới gia sản nhà bá hộ Nguyễn.

    Trong số những người ra vào nhà bá hộ, có một người luôn khiến dân làng vừa kính nể vừa dè chừng là thầy Cao Minh Duy.

    Nhưng mỗi lần thầy Duy đến nhà bá hộ Nguyễn, bà Xuân đều tiếp ở gian nhà sau, nơi có một bàn thờ riêng, luôn đóng kín cửa.

    Đêm hôm nay, làng Lam Thủy tổ chức cúng lớn.

    Trống mõ vang lên bên bến kênh, khói nhang cuộn theo gió.

    Nhà bá hộ Nguyễn thắp đèn sáng hơn thường lệ.

    Trong gian thờ sau, bà Xuân quỳ trước bàn thờ, tay lần tràng hạt, mắt nhắm chặt.

    Bên ngoài, nước kênh bỗng gợn sóng nhẹ, dù gió đã lặng từ lâu.

    Không ai biết rằng, chính từ đêm ấy, vận mệnh gia tộc họ Nguyễn đã được đổi bằng một cái giá rất đắt
     
    Âm Trạch Làng Lam Thủy
    Chương 2


    Gia thờ sau nhà bá hộ Nguyễn là một nơi trang nghiêm

    Muốn vào đó, phải rẽ qua một hành lang hẹp, dài và tối.

    Ban ngày, ánh nắng chỉ lọt xuống được vài vệt mỏn.

    Hai bên tường treo hoành phi đã sẫm màu, chữ vàng bong tróc theo năm tháng.

    Trong nhà họ Nguyễn, ai cũng biết một điều:

    không có lệnh của bà cả, tuyệt đối không được bén mảng tới đây, ngoại trừ thầy Duy

    Thuở trẻ, bà cả là con gái của một gia đình trung nông ở làng bên.

    Người làng từng khen bà đoan trang, sắc sảo, ánh mắt lúc nào cũng tỉnh táo hơn người.

    Sau khi bà về làm dâu, họ Nguyễn bắt đầu đổi vận.

    Họ Nguyễn bắt đầu hưng thịnh ruộng cò bay thẳng cánh thóc không bao giờ cạn

    Danh tiếng vượt khỏi cái làng Lam Thủy này

    Người ta nói nhỏ với nhau rằng: bà cả mang mệnh vượng phu ích tử.

    Nhưng cũng có người thì thầm, rằng sự hưng thịnh ấy…

    đến quá nhanh.

    Trong gian thờ sau, khói nhang chưa bao giờ tắt hẳn.

    Bàn thờ chính đặt tổ tiên họ Nguyễn như thường lệ.

    Nhưng phía sau đó, khuất trong bóng tối, còn một bàn thờ thấp hơn, phủ vải đen.

    Không bài vị.

    Không tên tuổi.

    Chỉ có một bát gốm luôn đậy kín nắp.

    Và một cuốn sổ mỏng, bìa đã sờn mép.

    Mỗi kỳ cúng lớn, trước khi ra sân trước làm lễ, bà Xuân đều vào gian thờ sau rất lâu.

    Bà không quỳ lạy, cũng không khấn vái thành tiếng.

    Chỉ đứng trước bàn thờ, lẩm nhẩm vài câu ngắn ngủi:

    “Giữ lời.”

    “Đừng vượt quá giới hạn.”

    “Chỉ che chở, không đòi hỏi.”

    Đêm ấy, thầy Duy đến sớm hơn mọi khi.

    Thầy mặc áo dài xám, tóc đã điểm bạc, gương mặt không để lộ cảm xúc.

    Khi bước vào gian thờ sau, thầy đứng lặng hồi lâu trước bàn thờ phủ vải đen, rồi mới cúi đầu chào bà Xuân.

    “ Những thứ bà mượn đã không thể mượn được nữa tôi e là họ Nguyễn sắp phải trả lại rồi ” thầy nói chậm.

    Bà Xuân Nguyệt vẫn không quay lại.

    “Chỉ cần giữ được cơ nghiệp,còn lại tôi gánh.” bà đáp

    Cao Minh Duy nhìn bà, ánh mắt trầm xuống.

    Thầy đáp: “Bà gánh được một đời,nhưng con cháu thì chưa chắc.”

    Ngoài sân, Gia Minh đứng nép sau cột gỗ, tay cầm cuốn sách y học.

    Cậu không cố nghe lén, nhưng cuộc đối thoại của bạn cả và thầy Duy vẫn lọt vào tai, khiến lòng dạ bỗng chốc nặng trĩu.

    Gia Minh từng hỏi bà cả về gian thờ sau.

    Bà chỉ nhìn cậu rất lâu, rồi nói:

    “Có những thứ biết thì sống không yên.”

    “Con chỉ cần làm tốt phần của mình.”

    Từ hôm đó, Gia Minh bắt đầu để ý những điều rất nhỏ.

    Nước kênh trước nhà lúc nào cũng đục hơn chỗ khác.

    Cá chết thường trôi dạt đúng bến này.

    Và mỗi khi trong nhà xảy ra chuyện lớn, mùi nhang từ gian thờ sau lại nồng lên rõ rệt.

    Trái ngược với Gia Minh, cậu ba Gia Huy chẳng mấy bận tâm.

    Gia Huy luôn chăm chăm vào đống sổ sách, ruộng đồng.

    Với hắn, càng nhiều quyền lực người đời càng kính nể thì hắn chẳng màng tới thế sự .

    Suy cho cùng gian thờ sau cũng chỉ là nơi bà cả giữ những nghi lễ cũ kỹ.

    Nhưng có một điều Gia Huy không biết.

    Mỗi lần hắn ký thêm một khế ước ruộng đất.

    Mỗi lần một gia đình bị buộc rời khỏi làng Lam Thủy.

    mực trong cuốn sổ được đặt ở trong bình gốm ở gian thờ sau lại vơi đi một chút.

    Đêm nay cúng kết thúc rất muộn.

    Cao Minh Duy rời nhà bá hộ, đứng lại trước cổng, nhìn dòng kênh lặng như không đáy.

    “Âm trạch đã mở,” thầy khẽ nói.

    “Chỉ mong…

    đừng có kẻ phá .”

    Ở gian nhà nhỏ phía sau, cô út Mẫn bật dậy khỏi giấc ngủ.

    Cô nhìn chằm chằm ra cửa sổ.

    Giọng run run “ Chị Lan…”
     
    Back
    Top Dưới