Cập nhật mới

Khác ÂM PHU

Âm Phu
Chương 40


Gió âm ngoài cửa không ngừng thổi tới khiến cả người tôi run lập cập, thế nhưng tâm lý kích động sắp hét lên.

Trần Lập Châu, không, Trần ca lạnh lùng nhìn Trần Hà và Trần Lập Viện một đang quỳ trên đất, sau đó giương mắt nhìn Trần phu nhân, con ngươi đỏ sẫm phát ra ánh sáng quỷ dị.

"Tôi đã nghĩ mẹ từ bỏ ý định bảo vệ thằng rác rưởi kia."

Trần phu nhân khựng lại, cúi đầu, tóc dài che khuất dung mạo bà ta, cơ thể bắt đầu run nhẹ:

"Mày không tìm được nó, không tìm được nó."

Thanh âm bà ta dịu êm mà chầm chậm, cũng từ tốn ngẩng đầu lên, đôi mắt bỗng trở lại bình thường, không còn dáng vẻ kinh người như trước nữa.

Bà ta khẽ cười, biểu cảm vô cùng hòa ái:

"Lập Châu, con vốn không tìm được em trai con.

Tha cho nó, được không?

Con vẫn luôn nghe lời mẹ mà."

Trần ca chậm rãi đi về phía trước, đứng bên cạnh Trần Lập Viện.

Nàng đang mê luyến dựa vào người Trần Hà, hết thảy mọi chuyện xảy ra xung quanh nàng đều ngoảnh mặt làm ngơ, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Đại ca, đại ca."

Trần ca nữa ngồi nửa quỳ, vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve đầu em gái.

Dưới sự yêu chiều của anh trai, nàng dần dần khép hai mắt lại, dường như ngủ say.

Mà Trần Hà bên cạnh nàng cũng trút được gánh nặng, hắn thở hổn hển vài hơi, đôi tay chống trên đất, ngước lên nhìn Trần ca.

"Đó là Trần Lập Châu, không phải tôi."

Trần ca ngẩng đầu, khóe môi bất giác cong nhẹ, lộ ra một nụ cười tàn khốc.

"Sở dĩ tôi tồn tại là vì tôi muốn tự tay làm thịt tên rác rưởi kia."

Trần phu nhân nhếch môi lắc đầu, bỗng quay sang nhìn tôi.

Lòng tôi giật thót một cái, đệch mợ, xong đời rồi!

Còn chưa kịp chạy về phía Trần ca thì sau lưng đã lạnh buốt, cả người bị hút về phía mụ già.

Bàn tay băng giá, gầy gò của bà ta nắm chặt bả vai khiến tôi đau gần chết.

Vừa ngoảnh lại đã thấy ngón tay Trần phu nhân cắm vào da thịt tôi, thậm chí tôi có thể nghe thấy tiếng thịt da bị nứt toát, máu liền chảy, thấm ướt cánh tay phải.

Mồ hôi to chừng hạt đậu từ trán tôi lăn xuống, không cần nhìn cũng biết sắc mặt tôi lúc này rất thảm thương.

"A!"

Nhất thời không chịu được bèn gầm lên như thế.

Biểu cảm Trần ca có chút khó coi.

Bà ta mỉm cười nhìn con trai trưởng: "Lập Châu, Trần gia chỉ còn mỗi Lập Duy, con nên nghĩ đến cha con một chút.

Con nhẫn tâm để Trần gia mà ông ấy dốc công xây dựng bị hủy diệt sao?"

"Kể từ ngày A Viện phát điên, Trần gia đã hủy diệt."

"Vậy còn người này?

Con bỏ được sao?"

Trần ca lạnh lùng nhìn Trần phu nhân, không lên tiếng.

Trần phu nhân đột nhiên kéo lấy tay phải của tôi, "A a!"

Đệch, đau chết bố!

Trần phu nhân nghiễm nhiên liếm một giọt máu trên mu bàn tay tôi.

"Trời sinh dương thể, mẹ còn nghĩ con sẽ ăn nó cơ, ai ngờ con nhịn lâu như vậy.

Xem ra, nó đối với con rất quan trọng."

Trần phu nhân giương mắt nhìn Trần ca cười lạnh.

Trần ca nghe xong, chợt cười: "Mẹ không nên khiêu khích tôi.

Tôi không phải Trần Lập Châu, nếu mẹ dám tổn thương trên người em ấy cái gì, tôi sẽ ở trên người tên rác rưởi kia, ngàn lần, vạn lần đòi lại."

Đồng tử màu đỏ dần dần biến thành màu đen, sau đó y chậm rãi đứng lên.

"Tôi nghĩ mẹ sẽ đem thằng phế vật giấu kỹ một chút."

Đôi mắt y u tối vài phần, đôi môi tái nhợt cong lên.

"Trước đây nó cũng chỉ biết uống rượu, nhưng nhiều năm qua vẫn vô dụng như thế."

Trần phu nhân nghe xong, biểu cảm bà ta trở nên đông cứng.

Trần ca nhắm mắt, nhẹ nhàng ngửi một cái trong không khí.

Thẳng đến khi chậm rãi mở mắt ra lần nữa, màu đỏ trong đôi mắt ấy càng sậm hơn.

"Tôi tìm được nó."

Trần phu nhân lập tức thả tôi xoay người bay thẳng ra ngoài.

Tôi đau suýt thì ngã nhào xuống đất, may mà Trần ca vội đỡ lấy, đem tôi ôm vào lồng ngực.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía y, y đang nhíu mày kiểm tra vết thương trên vai phải.

Tôi dùng tay còn lại nắm chặt cánh tay y.

"Em đau lắm sao?"

Tôi lắc đầu, chắc cũng đau hơn sinh con đó.

"Em không nên theo Trần Lập Châu đến đây."

Tôi ngẩng đầu nhìn y: "Nghĩa là...?"

"Nếu như ta nói, trước khi em tròn 20 tuổi ta sẽ giết chết Trần Lập Duy, sau đó quay về với em kịp lúc."

Hả?!

"Trần Lập Châu chưa bao giờ làm trái ý mẹ mình, hắn vẫn là đứa con ngoan."

Trần ca cười lạnh.

"Anh thật muốn giết Trần Lập Duy?"

Trần ca không lên tiếng, quay đầu nhìn đám Trần Hà đằng sau.

Trần Lập Viện vẫn ngất xỉu trên đất, Trần Hà lại nhìn Trần ca, hắn khẽ gọi: "Đại thiếu."

"Đưa A Viện về phòng, tối nay đừng ra ngoài nữa."

Trần Hà khẽ gật đầu một cái.

Hắn sâu kín nhìn Trần ca, sau đó ôm chặt Trần Lập Viện bước ra ngoài.

"Ngươi làm rất tốt."

Trần Hà nghe xong, dừng chân nhưng không ngoảnh lại.

"Tạ ơn đại thiếu."

Rồi hắn ưỡn lưng thẳng tắp, ôm Trần Lập Viện rời đi.

"Tiếp theo anh định làm gì?"

Trần ca nhìn tôi: "Tìm nó."

"Trần phu nhân đã đi, anh có thể tìm ra hắn không?"

Trần ca bí hiểm lắc đầu: "Nó sẽ không thoát khỏi tay ta."

Trần ca đưa tôi quay lại gian phòng của mụ quỷ lần thứ hai, giờ khắc này trong phòng kia đen kịt một màu, cửa phòng toang hoác (*), thật giống như cái miệng lớn đầy máu của quái vật.

(*) Cửa mở rất rộng.

Gió âm lạnh thấu xương từ bên trong thổi tới khiến cả người tôi lạnh phát run.

Phút chốc, một bóng đen từ phòng bay vụt ra.

Tôi ngước mắt nhìn lên, không ai khác ngoài Trần phu nhân đầu bù tóc rối, gương mặt đầy vẻ điên cuồng đứng đối diện chúng tôi; còn có đôi con ngươi đỏ ngầu và hàm răng nanh trắng toát: "Con tao đâu?

Mày đem nó đi đâu rồi?"

Tôi kinh ngạc nhìn Trần ca.

Chỉ thấy y vô cảm nhìn Trần phu nhân, dù cho dáng vẻ bà ta cuồng dại, khủng khiếp cỡ nào thì y vẫn không hề nao núng.

"Tôi bảo, mẹ không giấu được nó lâu."

"Mày đã làm gì con tao?

Mày đã làm gì nó?"

Trần phu nhân rống lên đầy giận dữ, thần sắc tái nhợt, đuôi mắt bắt đầu hiện ra tơ máu đỏ tươi, từ từ lan tràn khắp mặt.

Tôi sợ đến lùi về sau một bước.

"Trả con cho tao, trả con cho tao!"

Trần phu nhân duỗi ra đôi tay khô gầy, chậm rãi đến gần Trần ca.

Y vẫn đứng thẳng tắp, lạnh lẽo nhìn mẹ mình.

"Mẹ nên nhìn nét mặt của nó, trông rất hay ho.

Nhưng hơi muộn."

Trần ca nhếch môi trêu tức Trần phu nhân.

Bà ta nghe xong khựng lại, sững sờ nhìn Trần ca.

"Tôi đã làm thịt nó."

Vừa dứt lời, Trần phu nhân đột ngột thét lên, ngửa cổ lên trời mà gào thét.

Thanh âm kia sắc lẻm tựa lưỡi dao găm vào tai tôi.

Tôi nhanh chóng bịt tai lại, đầu óc tràn đầy tiếng ong ong.

Lúc tôi và Trần ca nhìn kỹ thì sau vẻ mặt khổ sở kia, dòng huyết lệ đỏ tươi chậm rãi trào ra từ hốc mắt.

Đáng sợ hơn là ở vầng trán đột nhiên mọc ra hai chiếc sừng đâm rách da thịt bà ta.

Ít nhất nó dài chừng mười tấc.

"Bả làm sao vậy?"

Tôi run như cầy sấy.

"Mẹ đang biến đổi."

Trần ca nhíu mày.

"Khi không anh chọc bả làm gì!"

Tôi tức muốn nổ phổi nói.

Trông thấy hàm răng Trần phu nhân ngày một dài hơn, thò hẳn ra ngoài, thậm chí xé rách đôi môi bà ta.

Từng dòng máu đỏ tươi rơi trên mặt đất.

Đôi con ngươi nhỏ như mũi kim cũng biến mất, chỉ còn lại tròng trắng dần dần chuyển thành màu đỏ sậm.

"Aaa!"

Trần phu nhân ngửa cổ thét dài, sau đó đánh về phía Trần ca.
 
Âm Phu
Chương 41


Tựa như quái vật, đôi mắt Trần phu nhân đỏ chót, bà ta thét gào xông về phía chúng tôi.

Tôi hoảng hồn nhảy về sau một phát, Trần ca đứng chắn trước tôi: "Em tìm chỗ trốn."

"Vâng."

Không chờ bà ta áp sát, tôi đã chạy về phía góc tường.

Ngoảnh lại đã thấy gương mặt khủng bố của bà ta phóng đại trước mắt tôi, một cái miệng to như chậu máu phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.

Tôi sợ đến dựng lông đầu, theo bản năng nhắm tịt mắt.

Không có đau đớn xảy ra như dự đoán, vừa mở mắt đã thấy Trần ca kéo lấy chân bà ta, ngăn bà ta làm càn.

Tôi ôm tim thở hồng hộc, tâm lý vẫn sợ hãi không thôi.

Đôi tay Trần ca nắm chặt tay Trần phu nhân, đem hai tay khô gầy quặp ra đằng sau, khống chế bà ta một cách chặt chẽ.

Trần phu nhân quay đầu hung ác nhìn về phía Trần ca làm khẩu hình cắn xé.

Lúc này lý trí đã hoàn toàn biến mất, bà ta không còn nhận thức được người nào.

Bà ta vừa cắn vừa thở hổn hển.

Đôi mắt đỏ rực của Trần ca lại càng đỏ hơn, tựa như muốn nuốt Trần phu nhân vào trong bụng.

"Trần ca!"

Tôi hô to một tiếng.

Tôi không thể để y ăn thịt người này!

Trần ca giương mắt nhìn tôi, đôi con ngươi tràn đầy mùi máu tanh chết chóc.

"Anh không thể ăn bả!"

"Bả là mẹ của Trần đại thiếu, cũng là mẹ anh!"

Trần phu nhân nghe xong bỗng dưng gào lớn: "Không, mày không phải con trai tao!

Mày không phải!

Mày trả lại Lập Châu, Lập Duy cho tao, trả lại cho tao!"

Đáy mắt bà ta tràn đầy thê lương khiến tôi nhìn xem có chút chẳng đành.

"Trần phu nhân, y chính là con trai bà, hẳn bà cũng hiểu rõ vì sao y thành ra như vậy."

Tôi đứng cách đó không xa ngó bà ta, chỉ cảm thấy những lời kia vừa hoang đường, vừa buồn cười.

"Bà cho rằng giữ được Trần Lập Duy là giữ được Trần gia?

Giao Trần gia cho một kẻ không bằng heo chó, nhà này có thể chống đỡ được mấy năm?"

Trần phu nhân thống khổ nhắm mắt, tuy muốn giãy dụa nhưng đã bị Trần ca khống chế vững vàng.

Y lạnh lẽo nhìn Trần phu nhân, không nói một lời, liếc bà ta bằng ánh nhìn hờ hững.

Trong thâm tâm y, người đàn bà này không xứng đáng làm mẹ.

"Trả Lập Duy cho tao!"

Trần phu nhân đột nhiên gầm rú, thân thể cuộn mình thoát khỏi khống chế của Trần ca, sau đó chuyển động giữa không trung, tàn nhẫn nhìn y.

"U mê không tỉnh."

Trần ca hừ lạnh một tiếng.

Trông thấy Trần phu nhân vung móng vuốt sắc nhọn toan lao đến Trần ca, ai ngờ bà ta bỗng lướt đi, biến mất tại chỗ.

Tôi chưa kịp phản ứng thì Trần ca đã gầm lên: "Tiểu Duẫn!"

Tôi chỉ cảm thấy lồng ngực đau xót!

Cúi đầu đã thấy một cánh tay xuyên thủng ngực tôi.

Tôi khiếp sợ ngẩng lên, Trần phu nhân đang tươi cười đứng đó.

"Tao muốn đem lũ chúng mày chôn với Trần gia!"

Tôi lảo đảo lùi về sau, khó tin nhìn bà ta, tiếp theo ngã khuỵu.

"Tiểu Duẫn!"

Đôi mắt tôi trở nên mơ hồ, gương mặt Trần Lập Châu cũng trở nên mơ hồ, dần dần rơi vào bóng tối.

Dường như tôi đang đứng yên.

Không gian lặng ngắt như tờ, lần nữa mở mắt đưa tay không thấy ngón.

Trái tim tôi đột nhiên hoảng loạn, đây là ở đâu?

"Trần Lập Châu!

Trần Lập Châu!"

Không gian im ắng không nghe thấy tiếng động nào.

Tôi đã chết?

Đây là địa phủ sao?

Tại sao tôi không nhìn thấy những hồn ma khác?

Nơi đây rốt cuộc...

Mồ hôi lạnh chảy xuôi trên trán.

Xa xa chợt hiện ra một điểm sáng, lòng tôi mừng rỡ chạy về phía đằng kia.

Ánh sáng ngày một gần, tôi còn tưởng đó là lối ra, ai ngờ chỉ có một người nằm đó.

Luồng ánh sáng rơi trên người hắn ta, soi lên mặt mũi.

Tôi cẩn thận bước tới, nhìn ngắm rõ ràng, nhất thời hít một hơi khí lạnh: "Đệch tía!"

Mẹ nó đây còn không phải tôi ư?

Chỉ thấy 'tôi' nằm dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, giống như xác chết trên cao nguyên.

Người tôi bị mồ hôi ướt đẫm, tôi trợn mắt nhìn 'tôi' đang nằm.

"Ê, này!"

Tôi vòng quanh 'tôi' nửa ngày, nhìn thấy lồng ngực như đang phập phồng lên xuống.

Tôi kích động lao tới, một bên hô vào tai 'tôi'.

"Mau tỉnh dậy!

Tỉnh dậy mau!"

"Không thể ngủ!

Ngủ nữa là chầu diêm vương luôn đó!"

Thân thể 'tôi' lạnh ngắt, thế nhưng lồng ngực vẫn còn ấm hơi, tựa như đó là toàn bộ hi vọng trong tôi vậy.

Nếu tôi không gọi mình tỉnh, nhất định tôi sẽ lên đường!

Vùng ngực dường như đã ấm hơn, theo sau từng tiếng kêu tựa hồ có lửa thiêu cháy rực.

"Khúc Tiểu Duẫn, Khúc Tiểu Duẫn, con mẹ nó mày là đàn ông đàn ang, mày mau tỉnh cho ta!"

Cổ họng tôi khàn khàn, đau như nuốt phải cát.

"Khụ khụ..."

Không biết gọi bao lâu, cơ thể 'tôi' ngày càng ấm, tim cũng đập mạnh hơn.

Tôi mừng rỡ nhìn 'chính mình', bỗng một sức hút mãnh liệt hút tôi vào thân xác.

Vừa mở mắt đã thấy Trần phu nhân quay lưng về phía tôi, bà ta đứng trong gió lạnh, mái tóc dài bị gió thổi tứ tung.

Mà ngực của Trần phu nhân lại bị một cánh tay xuyên thủng.

Trần ca đối diện với bà.

Bà ta cứng đờ nhìn xuống lồng ngực, sau đó ngước mắt nhìn Trần ca, trong miệng phát ra âm thanh vụn vỡ.

Trần ca vừa ngẩng đầu thì đôi con ngươi màu đỏ đã hóa đen.

"Lập Châu...

Lập Châu..."

Sừng nhọn trên trán Trần phu nhân dần dần biến mất, chỉ để lại hai hố máu to, răng nanh cũng chậm rãi thu về, khôi phục dáng vẻ như ngày trước.

Trần phu nhân đưa tay trói thật chặt cánh tay Trần ca, kêu gào thê thảm: "Aaa..."

"Bà muốn quá nhiều nhưng cũng mất quá nhiều."

"Trần gia, ta cũng là vì Trần gia!"

"Bà không nên vì vật chết (*) mà chà đạp người sống."

(*) Ám chỉ cơ ngơi Trần gia, chà đạp người sống.

ám chỉ những việc ngang ngược bà ta đã làm với Trần Lập Viện, Trần Hà và Tiểu Duẫn.

Theo tiếng nói của y, thân ảnh của Trần phu nhân từ từ trở nên trong suốt, cuối cùng mang theo khổ sở và không cam lòng biến mất giữa trời đêm.

Tôi ôm ngực ngồi dưới đất, cảm giác nóng bỏng như có thứ gì.

Tôi vội vàng lấy ra xem, phát hiện đó là tấm ảnh cũ.

Bên trên thủng một lỗ to, thân thể Trần Lập Châu ngoại trừ góc viền thì những phần còn lại đều cháy mất.

Vừa mới đem ra khỏi áo, tấm ảnh đã hóa thành tro bụi, theo gió bay đi.

Một chiếc ôm lãnh lẽo ôm lấy tôi thật chặt, mặc dù không nghe thấy nhịp tim đập nhưng vẫn khiến tôi rất an tâm.

"Xin lỗi em."

Trần Lập Châu ôm tôi, khẽ nói.

Tôi đưa tay ôm lấy y.

"May mà em không chết, không thôi tụi mình thành vợ chồng ma thật rồi."

Trần Lập Châu khẽ cười vài tiếng, sau đó đem tôi ôm chặt hơn.

"Trần Lập Châu?"

"Ừ."

"Trần ca đâu?"

"Hắn để ta tự mình kết thúc."

"Anh biết rồi?"

"Ừ, thì ra bên trong ta còn có một người."

"Trần ca đã kết liễu Trần Lập Duy?"

"Không, nó đã trốn."

"Vậy ư?"

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

"Nếu không mẹ ta đã giết em."

Chẳng trách lúc nãy (*) Trần phu nhân vội vội vàng vàng đi mất, thì ra đều do Trần ca toan tính cả rồi.

"Giờ Trần Lập Duy ở đâu?"

Trần Lập Châu đưa tay chỉ vào phòng Trần phu nhân.

"Hả?"

---

[ Phân tích ngắn:

(*) Thời điểm ở Chương 40, trích dẫn: "Tôi tìm được nó." / Trần phu nhân lập tức thả tôi xoay người bay thẳng ra ngoài.

Lý do mà bà ta không giết Tiểu Duẫn là để cậu làm con tin trao đổi với Trần Lập Châu.

Đến chương này bà ta nhận ra không thể thương lượng nữa nên quyết tâm đồng vu quy tận, đoàn kết chết hết qua câu: "Tao muốn đem lũ chúng mày chôn với Trần gia!"

Cụm từ lũ chúng mày ở đây hàm nghĩa không còn xem Trần Lập Châu là con trai nữa, đối với bà ta mà nói, Trần Lập Duy mới là người con bà ta cần, vì gã còn sống, còn có thể duy trì Trần gia, dẫu cho nhân cách kia thối nát.

Trần Lập Châu đã hết giá trị trong việc quản lý Trần gia, vì hắn chết rồi.

Một điển hình của người mẹ thời phong kiến, cố chấp, tham vọng, sống theo khuôn khổ hào môn trói buộc.

Trần Lập Viện thì sao?

Bà ta căn bản không cần đứa con này.

Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô, vì nàng là con gái nên bị xem nhẹ, khinh rẻ.

Bị anh trai ruột cưỡng hiếp, mẹ ruột cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nàng phát điên?

Lợi dụng sự điên loạn của con mình để đạt được mục đích.

Con trai trưởng muốn đòi công bằng cho em gái?

Giết nó lần nữa là xong.

"Thân ảnh của Trần phu nhân từ từ trở nên trong suốt, cuối cùng mang theo khổ sở và không cam lòng biến mất giữa trời đêm."

Dù chết nhưng Trần phu nhân vẫn không hối hận những việc mình làm.

Nghĩa là có cơ hội lần nữa, bà ta vẫn làm như vậy thôi.

Trần phu nhân chết hẳn, linh hồn đã tan biến.

Nhưng thực tế Trần ca không giết bà ta.

Trước đó bà ta đã tự sát, vốn dĩ đã chết rồi, cho nên trước khi bà ta giết sạch mọi người thì Trần ca chỉ tiễn nhẹ lên đường, đại loại chia tay sớm bớt đau khổ thôi.]
 
Âm Phu
Chương 42


Tôi kinh ngạc nhìn Trần Lập Châu: "Nhưng Trần phu nhân vừa từ trong này đi ra mà."

Trần Lập Châu nhìn tôi, mỉm cười, kéo tôi đứng dậy.

"Không phải trong phòng, là phía sau."

"Phía sau?"

"Ừ."

Y gật đầu.

"Hắn," Y nhíu mày, dường như y vẫn còn chưa quen với việc xưng hô 'hắn' với thân thể chính mình.

"Hắn đem Lập Duy giấu bên trong giếng cạn ở hậu viện."

"Giếng cạn!"

Tôi bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.

Cô thiếu nữ cả người ướt đẫm kia...

"Trần Lập Châu, anh còn nhớ nhà anh có một người tên là Tiểu Hà sao?"

"Ừ, cô ta vốn là nha hoàn thiếp thân của A Viện."

"Vậy anh biết chuyện về sau của cô ta không?"

Tôi khẩn trương nhìn y.

Trần Lập Châu nhìn tôi, nửa ngày bèn nói:

"Sau khi A Viện phát điên, hạ nhân tìm được cô ta ở trong giếng nước hậu viện."

Tôi siết chặt nắm đấm, "Quả nhiên, ngoại trừ em, hết thảy đều là thật.

Em còn tưởng rằng có thể cứu anh, em đúng là ngu ngốc."

Đôi con ngươi có phần chua xót.

Tôi không thể quên được bộ dáng cô gái kia ở trước mặt tôi cố gắng mỉm cười, cũng không thể quên cô đứng đó nhìn một mình tôi chạy thoát.

Trần Lập Châu nhẹ nhàng vòng lấy tôi, đem đầu tôi vùi vào ngực y, khẽ vuốt ve sau lưng.

"Em khóc ư?"

Bỗng nhiên Trần Lập Châu hỏi, giọng mang theo ý cười.

Tôi cục súc ngẩng đầu lên: "Ai nói ông đây khóc."

"A, đó chính là bụi bay vào mắt, ta thổi giúp em."

Sau đó nâng cằm tôi lên, dịu dàng thổi trên mặt tôi một hơi gió.

Tôi lặng im nhìn y, không nói lời nào.

Y bỗng mỉm cười, bờ môi mềm mại rơi lên khóe mắt tôi, cuối cùng dừng lại ở trên môi.

Tôi ôm thật chặt y, cảm nhận hết thảy sự yêu chiều đó.

Đây là Trần đại thiếu, đại thiếu của tôi.

Riêng tôi.

Lúc chúng tôi ra giếng nước sau nhà, bóng tối đã dần dần tản ra, trời sắp sáng.

Giếng nước khô queo, cỏ dại che khuất mọc cao bằng nửa đầu người.

Tôi nằm nhoài trên miệng giếng, ngó xuống.

Bên trong đen như mực, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Tôi bèn hướng bên dưới gọi: "Nè, có ai không?"

Đáy giếng bỗng vang lên một trận ồn ào: "Cứu tôi, cứu tôi với!"

"Cứu tôi với!"

Người phía dưới sợ hãi gào to, cổ họng lại hết sức khàn khàn, hẳn là ở dưới đáy cũng liên tục kêu gào ầm ĩ.

Tôi khó hiểu nhìn Trần Lập Châu, vừa định hỏi y tại sao tiếng hét của Trần Lập Duy không bị Trần phu nhân phát hiện, đã thấy y đứng cách đó không xa, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, có chút mơ hồ.

"Trần Lập Châu."

Tôi khẽ gọi một tiếng.

Y nghe xong ngẩng lên nhìn tôi, gương mặt vô cảm.

"Em kéo hắn lên nha?"

Trần Lập Châu không trả lời.

Tôi cẩn thận dò hỏi y: "Anh định xử lý hắn ra sao?"

Trần Lập Châu vẫn trầm mặc như trước, đôi mắt hiện lên nét tối tăm, không biết y đang nghĩ ngợi điều gì.

Lòng tôi hơi bất an, lẽ nào y vẫn còn ý định giết em trai mình?

"Trước hết kéo nó lên đi."

Nửa ngày, Trần Lập Châu mới nói.

Tôi gật đầu, quay người ném dây thừng xuống dưới kia.

"Cầm chặt, tôi kéo anh lên."

"Khoan đã, mày là ai?"

Ai biết tâm lý đề phòng của gã còn rất nặng.

"Anh quản tôi là ai hả, anh có muốn lên đây không?"

Tôi bực mình nói.

"Hắn bên cạnh mày sao?"

Thanh âm của Trần Lập Duy rõ ràng đang run.

Tôi ngoảnh lại nhìn Trần Lập Châu, chỉ thấy y trầm ngâm liếc về miệng giếng.

"Có phải Trần Lập Châu đang ở đó?

Mẹ ta đâu?"

Trần Lập Duy hốt hoảng hô to.

"Con mẹ nó anh câm miệng cho tôi.

Giờ có hai con đường, hoặc để tôi kéo anh lên, hoặc ở dưới mà chờ chết.

Anh chọn cái nào hả?"

"Xong, xong, xong rồi."

Trần Lập Duy điên dại kêu to, "Hắn giết mẹ ta, giờ tới phiên ta đấy!"

"Rốt cuộc anh lên hay là không?"

Tôi lớn tiếng hỏi.

"Ta không đi, ta không đi."

"Anh thật không đi à?"

Tôi ngừng rồi lại hỏi.

"Anh biết đáy giếng có cái gì chăng?"

Trần Lập Duy sửng sốt giây lát, hạ giọng hỏi: "Có cái gì?"

"Anh còn nhớ nha hoàn của tam tiểu thư chứ?

Trước kia cô ấy bị các anh ném xuống nơi đây, chết trong uất nghẹn.

Anh cứ ở dưới đi, đợi lúc Tiểu Hà đòi mạng thì chẳng ai kéo anh đâu."

Tôi làm bộ vỗ tay một cái, chuẩn bị rời đi.

"Đừng, đừng đi!

Ta lên, ta lên mà!"

Tôi bĩu môi, gã ta đúng là phường chết nhát.

Ném dây thừng xuống đong đưa, tôi liền gắng sức kéo gã từ trong giếng ra ngoài.

Dây thừng ngày một ngắn, tôi thấy một người đàn ông mặc âu phục dần dần lộ ra.

Một thân âu phục màu trắng xa hoa đã bẩn không còn hình dạng gì, trên mặt lấm lem bụi đất.

Tôi vừa lôi gã ra ngoài, gã liền xốc tôi lên.

Tôi đứng không vững nên ngã ầm xuống đất, mông đau tái tê.

"Ui da..."

Trần Lập Châu vội vàng đỡ tôi dậy.

Chỉ thấy Trần Lập Duy lau mặt, khi trông thấy Trần Lập Châu thì sợ đến mức trợn trắng mắt, gã vừa ngồi dưới đất vừa thục lùi về phía sau.

"Quỷ, có quỷ!"

Trần Lập Châu nhẹ nhàng phủi bùn đất trên người tôi: "Có đau không?"

Tôi liếc nhìn Trần Lập Duy, không lên tiếng.

Trần Lập Châu cũng giương mắt nhìn gã, gã sợ đến mức cả người run cầm cập, thần sắc tái mét.

Y dìu tôi đứng dậy, sau đó bước về phía gã ta.

Tôi thấy đũng quần Trần Lập Duy ướt một mảng, cháu trai này thế mà bị dọa tè ra quần.

"Đại ca, đại ca em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi."

Trần Lập Duy quỳ gối không ngừng dập đầu vái lạy nhận sai.

"Anh tha em một mạng đi, tha em một mạng đi!"

Tôi ghét bỏ nhìn Trần Lập Duy, chỉ cảm thấy thật là mắc ói.

Người ta đều nói con thứ thường được cưng chiều, tuy rằng không phải nhỏ nhất nhưng gã vẫn là con trai út, hiển nhiên so với Trần Lập Châu thì người thân yêu thương hơn.

Nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại này tôi chỉ muốn cười.

Yêu nhau lắm cắn nhau đau.

Trần Lập Châu lạnh lùng nhìn Trần Lập Duy không ngừng lạy lục: "Ta có chuyện muốn hỏi ngươi, vì sao ngày xưa ngươi dám làm ra loại chuyện đó với em gái mình?"

Trần Lập Duy nghe xong, vội giở lên cái trán đầy máu tươi.

Gã nuốt nước bọt, ánh mắt lãng tránh sau đó cúi đầu: "Lúc trước em uống say, còn bị mẹ và anh mắng một trận, tâm trạng bức rức.

Nhà này người người đều tin anh, mẹ cũng trông cậy anh, em ở đây một chút địa vị cũng không có..."

Trần Lập Duy cẩn trọng ngước mắt nhìn anh trai, sau đó vội vã cúi đầu.

"Cơn tức dồn nén, vừa hay A Viện cầm một giỏ đồ đi ngang.

A Viện từ bé đã bám anh, nó chưa hề nhìn thẳng vào em lần nào.

Nên... em quyết định, lôi nó vào vườn hoa..."

Lời còn chưa nói xong Trần Lập Châu đã nện một quyền vào má phải của gã.

Trần Lập Duy bị đánh văng ra ngoài, đập vào tường, từ trong mồm hộc ra một ngụm máu lớn.

"Đại ca, đại ca!

Khụ khụ, em biết sai rồi, em thật biết sai rồi!"

Trần Lập Duy ôm mặt gào khóc.

"Trần gia chỉ còn độc mỗi em, em van anh đừng giết, thật sự em đã thay đổi rồi!"

"Trần gia có ngươi hay không cũng không liên quan."

Trần Lập Châu lạnh lùng nói.

"Ta đã hứa với A Viện sẽ báo thù cho nó.

Bây giờ có thể tha ngươi một lần, cho ngươi giữ lại toàn thây."

Trần Lập Duy khiếp sợ nhìn Trần Lập Châu, sau đó trơ mắt nhìn y từng bước, từng bước đi đến trước mặt gã.

Sự tuyệt vọng trong mắt gã hiện lên rõ ràng.

Bỗng Trần Lập Duy nhào ra đất, liều mạng dập đầu van xin: "Đại ca, tha cho em!

Đại ca, tha em một mạng..."

Trần Lập Châu đứng trước mặt gã không hề dao động, nhẹ nhàng giơ tay lên.

Trái tim tôi như nhảy lên cuống họng.

Bỗng Trần Lập Duy ngẩng lên, cười gằn thét lớn: "Mày chết đi!"

Sau đó không biết lấy đâu ra một con dao găm bằng đồng, cứ thế đâm thủng lồng ngực Trần Lập Châu.

"Trần Lập Châu!!!"

Tôi nghẹn ngào kêu lên.

"Ha ha, ha ha ha!"

Gã ta đứng dậy cười điên cuồng.

"Muốn giết tao?

Thứ này tao thỉnh của cao nhân kia về, mày phải chết!"

Tôi sợ hãi muốn lao đến chỗ Trần Lập Châu, chỉ thấy y chậm rãi ngồi thẳng, đôi con ngươi đỏ ối tưởng chừng thấm đẫm máu tươi.

Y vươn tay, nhìn Trần Lập Duy cười lạnh, tiếp theo rút bỏ lưỡi dao.

Trần Lập Duy chưa kịp phản ứng, máu tươi trong miệng đã lập tức tuôn trào.

Gã thảng thốt nhìn con dao cắm trước ngực mình, thân thể đổ ầm xuống đất.

"Phế vật!"

Tôi vội vã chạy qua, "Anh không sao chứ?"

Trần Lập Châu ôm lấy tôi: "Thứ này không thể tổn thương ta được."

Tôi nhìn Trần Lập Châu mắt đỏ: "Trần ca?"

"Ừ."

"Anh giết gã rồi."

"Nó sớm phải chết."

"Vậy anh sẽ biến mất sao?"

Tôi nắm chặt tay áo y trong vô thức.

Trần ca yên lặng nhìn tôi, muốn đưa tay vuốt ve mặt tôi nhưng phát hiện trên tay dính máu tươi, bèn buông xuống.

Trần ca lẳng lặng nhìn tôi, bỗng cong khóe miệng:

"Ta nghĩ em yêu Trần Lập Châu hơn."

Tôi nhất thời nghẹn giọng, không biết nên nói gì ngoài việc nắm chặt tay y.

Trần ca đưa một bàn tay khác xoa nhẹ đôi mắt tôi: "Từ lúc bắt đầu, khoảnh khắc mà em trông thấy ta, đáy mắt em tràn đầy sợ hãi."

"Thế nhưng em không sợ hắn, em chỉ sợ ta."

"Ta chỉ biết dùng khế ước để trói em lại bên mình."

Trần ca mỉm cười nhìn tôi, đây là lần đầu tiên y mỉm cười như vậy.

Dịu dàng, yêu mến, trong mắt hiện lên ánh sáng màu đỏ.

"Ta từng nói, không quản ta biến thành dạng gì, em cũng không được sợ ta.

Nhưng em có thể nói cho ta biết, nếu ta tiếp tục ở cạnh em thế này, em có sợ ta không?"

Tôi chậm rãi buông lơi tay Trần ca.

Mà y thì nhìn tôi trong im lặng.

"Em không sợ anh, em yêu anh!"

Tôi đột ngột kéo ghì cổ y, cắn một cái lên đôi môi đó.

Trần ca sững sờ, khóe miệng nhếch lên, sau đó cuồng nhiệt đón lấy quyền chủ động, cứ thế vây hãm tôi trong vòng tay.

Em yêu người, không quản người là Trần đại thiếu hay Trần ca...

Đời đời kiếp kiếp, đều là của em.

Con rể tới cửa!

Hết.
 
Âm Phu
Chương 43: Phân Tích


Mọi thứ bắt đầu kể từ khi Trần Lập Châu đi Văn trấn đón dâu và đột tử vì bị sơn tặc giết.

Y ngoài 30 tuổi mới thành thân, (do mệnh chí âm cô sát.) Sau đó qua đời nên tìm người để minh hôn, ở đây có 3 lý do vì sao Trần Lập Châu quấn lấy Tiểu Duẫn.

Thứ nhất, Tiểu Duẫn trời sinh dương thể, cho nên quỷ ma rất thích dính vào.

Thứ hai, Trần Lập Châu vốn... yêu đờn ông😗 (Nếu ai không hiểu sao y thích đờn ông, bộ mấy nàng quên mình đang đọc đam mỹ hả).

So với việc nhọc công đi tìm một cô nương ngủm củ tỏi giống mình để minh hôn thì thôi, chết rồi cũng không còn ràng buộc luân lý nam nữ gì; ở đây có chàng thanh niên tăng động 19 tuổi mơn mởn xuân hồng, hốt về làm cô dâu là hợp lý.

Còn lại là do Trần Lập Viện.

Nàng phát điên đòi chết để minh hôn với anh trai (lẫn muốn làm cô dâu của anh trai lúc y còn sống) cũng dẫn đến việc y phải gấp rút tìm vợ cho mình.

Trần Hà cũng yêu thầm y nhưng hắn là một quản gia hiểu chuyện.

Hắn lặng lẽ giấu tình cảm đó và làm mọi thứ vì y, kể cả việc quản Trần gia rất tốt - suốt những ngày y về nhà vợ ở nhờ.

Vì sao không đón Tiểu Duẫn vào Trần gia?

Thứ nhất, Tiểu Duẫn không muốn bỏ lại sư phụ.

Thứ hai, Trần gia bối cảnh phức tạp, sự tình bị che giấu rất nhiều nên Trần phu nhân không muốn rước đứa con dâu đàn ông cá tính mạnh này về để tránh dị nghị.

Thứ ba, sư phụ là người biết phép thuật âm dương nên ở nhà ổng thì ổng sẽ lo cho chu tất.

Vì vậy Tiểu Duẫn mới gọi Trần Lập Châu con rể tới cửa.

Sau đó đến chuyên mục thắp nhang ra chồng của Tiểu Duẫn.

Lúc thì Trần đại thiếu dịu dàng, lịch lãm, lúc thì Trần ca cục súc, lạnh lùng.

Thật ra thắp nhang là một phần, kiểu thắp không thành ý hay ghét bỏ thì sẽ vô tình triệu hồi Trần ca ra, hoặc khi động đến vảy ngược của ổng (hỏi vì sao ổng thành quỷ), hoặc trong tình thế nguy hiểm thì một nhân cách này sẽ xuất hiện để thay cho nhân cách gốc.

Vì cú sốc em gái bị cưỡng hiếp và trong lúc điên tiết đánh em trai mình nên nhân cách hai (Trần ca) đã xuất hiện.

Nghĩa là y có dấu hiệu đa nhân cách hơn mười mấy năm có lẻ (từ ngày y còn tuổi 18), Trần Hà cũng biết chuyện này.

Thẳng đến lúc chết hóa thành quỷ dữ với chấp niệm sâu sắc thì nhân cách thứ hai mới hoàn toàn bộc phát.

Nếu Trần Lập Châu không đột tử, hẳn Trần Lập Duy sẽ ở nước ngoài đến già và Tiểu Duẫn sẽ sống với sư phụ và không chừng cưới được 1 cô vợ mông to như ước ao.

Ban đầu Trần ca có ý định ăn Tiểu Duẫn (chắc dương thể nên ngon) nhưng do ký khế ước nên đành diễn vở tình người duyên ma trong bực tức, sau đó thì yêu thật nên y dùng mọi cách để bảo vệ mạng sống của vợ mình.

Việc Trần phu nhân bảo ốm gọi Trần Lập Châu (Trần đại thiếu) về nhà là vì có âm mưu sát hại cả Trần Lập Châu lẫn Tiểu Duẫn.

Trần đại thiếu vốn là người hiếu thảo và đã quên chuyện xảy ra giữa em gái và em trai mình nên tức tốc về thăm mẹ, sau đó trên đường về nhà (Tiểu Duẫn nằm trong quan tài) và bị một đám minh hôn cản đường gây nguy hiểm đến tính mạng nên Trần ca đã xuất hiện và xơi tái con quỷ kia.

Kể từ đó, Trần ca học được cách kiểm soát nhân cách của mình, dần dần trung hòa với nhân cách gốc và cuối truyện đã trở thành nhân cách chính của y.

Bà ta sớm đoán được Tiểu Duẫn sẽ theo Trần Lập Châu về Trần gia (vì còn 10 ngày nữa sinh nhật nếu không có Trần Lập Châu bảo vệ sẽ bị quỷ hồn xé xác) nên đã tạo ra một ảo ảnh thuật ở đông sương phòng.

Tiểu Duẫn tò mò nên chui khỏi quan tài đi thăm quan, vào ngay gian phòng có tấm ảnh thời niên thiếu của Trần Lập Châu.

Vì sao lại là ảnh y mà không phải ảnh người khác?

Vì ảnh của chồng mình còn có hứng xem và quan tâm chứ ảnh người khác thì đâu có gì thu hút.

Tấm ảnh là vật dẫn của ảo ảnh thuật.

Bằng cách nào đó Trần phu nhân luôn sắp xếp nó hiện trước mặt Tiểu Duẫn để cậu nhặt lên, mà đúng là lần nào cũng nhặt lên thiệt.

Trần phu nhân tái hiện chuyện cũ đến mức chân thật nhất, tuy nhiên bà ta cũng âm thầm cảnh cáo Tiểu Duẫn thông qua lời thoại của Tiểu Hà rằng: "Nhớ kỹ, Trần gia này phu nhân làm chủ, dù là đại thiếu cũng không thể cứu nổi em."

Lẫn việc cậu hỏi ai làm, đòi báo thù cho cô: "Không có vì sao, đây là số mệnh."

- "Là ai đã không quan trọng."

- "Không, chị không mong em giúp chị báo thù."

Trong ảo ảnh, Tiểu Duẫn đã ngăn cản Trần Lập Châu đánh chết em trai (thay vì người ngăn cản thực sự chính là bà ta).

Bà ta dùng ảo ảnh để dẫn dắt cậu đi theo ý mình, mục đích duy nhất là tìm ra cậu (lúc Tiểu Duẫn muốn cắm đầu nhảy xuống ao) để làm con tin trao đổi với Trần Lập Duy.

Nhiều lần Tiểu Duẫn thoát chết là do ở hiện thực Trần Lập Châu đã cản đường bà ta, luồng ánh sáng trắng mở lối chạy khỏi ảo ảnh cũng do Trần Lập Châu tạo thành, nhưng Tiểu Duẫn lại tay nhanh hơn não nhặt tấm hình lên và tiếp tục rơi vào cạm bẫy.

Chương 41, tấm ảnh hóa thành tro bụi, theo gió bay đi.

Ma thuật của Trần phu nhân hết thời, người chủ dẫn đã chết nên vật dẫn cũng biến mất.

Tiểu Duẫn và Trần Lập Châu có sinh tử khế.

Nghĩa là người này gặp chuyện thì kẻ kia cũng chịu ảnh hưởng.

Nếu bà ta giết được Tiểu Duẫn thì tự khắc sẽ diệt trừ được Trần Lập Châu, còn Trần Lập Duy có thể tiếp tục sống mà không bị sự cản trở nào.

Vốn dĩ theo thường lệ, Trần Lập Châu sẽ ăn quỷ vào bụng để bổ sung năng lực.

Nhưng vì con quỷ đó là mẹ mình nên y đã để cho tan biến đi.

Lời cuối cùng mình muốn nói, đó là hết truyện rồi.

Cảm ơn mọi người đã cùng đồng hành với mình suốt thời gian qua.

Thân ái,
 
Âm Phu
Chương 44: Phiên Ngoại


"Tính sao đây?"

Tôi lén lút nhìn sư phụ, sau đó lén nhìn Trần ca.

Hai người một quỷ nhìn chằm chặp vào bộ hài cốt, trầm mặc không nói lời nào.

Lão đầu rít một hơi thuốc lá, không lên tiếng.

"Hay là chôn đi, dù sao hư thúi hết rồi..."

Tôi còn chưa nói xong, Trần ca đã hừ một tiếng.

Tôi vội vàng nuốt xuống nửa câu sau.

Lén vung chân đạp lão đầu một cước, do nhất thời bị đánh úp nên lão ho sặc khói: "Khụ khụ..."

Lão đầu ho khan nửa ngày, nước mắt nước mũi cũng chảy ra.

Lão đưa tay lau nước mắt, sau đó chùi vào áo mình, hơn nữa còn ác độc trừng tôi.

"Nếu hư rồi cũng không thể dùng được nữa."

Tôi đứng bên cạnh gật đầu, Trần ca thì cau mày vô cùng khó chịu.

"Hay là tái tạo thân thể đi."

"Sao?"

Tôi há hốc mồm nhìn lão.

"Cách thức?"

Trần ca mở miệng hỏi trước.

"Có nghe chuyện Nữ Oa tạo người chưa?"

Lão đầu lại rít một hơi thuốc lá.

"Dùng bùn đắp lên bộ xương, sau đó nặn thành tượng đất."

"Bùn giống với thịt à?"

Tôi cảm thấy khó tin.

"Cỡ ngươi nặn thì suốt đời nó cũng chỉ là bùn thôi."

Lão đầu tức giận liếc tôi một cái.

"Mau đi làm việc cho ta!"

"Sư phụ, hóa ra lão còn biết nặn tượng!"

"Cút cút cút, mau đi hốc bùn về."

"Vâng."

Tôi xách cái rổ lao ra khỏi phòng.

"Nhưng ngươi đi đâu?"

"Bờ sông chứ đâu.

Chỗ đó bùn nhiều, độ kết dính cao, kẻ nào nặn tượng cũng đào ở đó."

"Người ta đào bùn làm gì, mi đào bùn làm gì?

Hai việc này giống nhau chắc?"

Tôi ngẩn ra: "Vậy đi đâu?"

"Đi tới chỗ trước kia chôn Trần đại thiếu mà đào, bùn kia có âm khí của hắn.

Đặc biệt phải đào dưới bóng râm, đừng đào ở chỗ mặt trời chiếu rọi."

"Vâng."

Đào đầy đủ ba sọt đất to, sư phụ mới kêu dừng.

"Trộn bùn đi."

Sư phụ bưng lên một chậu nước giếng bự.

"Nước giếng tính âm, lấy mà dùng."

"Lắm quy tắc thế nhỉ!"

Tôi tặc lưỡi nói.

"Phí lời."

Lão già xáng một bạt tay lên đầu tôi.

"Còn không tăng tốc, vị kia trong phòng vẫn đang chờ nghiệm hàng đây.

Nếu không muốn bị làm cho không xuống giường được thì cố mà lanh tay lẹ chân."

Tôi đỏ mặt: " Cái lão già không biết xấu hổ này!"

Chờ đến khi trộn bùn hoàn tất, sắc trời đã bắt đầu tối đen.

Tôi vừa mệt vừa đau lưng, cả người đắm đuối.

Bỗng một đôi tay vòng lấy eo tôi, vừa quay đầu lại đã thấy Trần ca đứng đằng sau dùng đôi tay nhẹ nhàng xoa bóp.

Tôi thoải mái không nói lên lời: "A..."

Trần ca dán chặt vào lưng tôi, cắn một cái trên vành tai nhỏ.

Cơ thể tôi như bị điện giật, eo cũng nhũn ra.

"Lâu lắc thế?"

Lão đầu bỗng từ trong phòng ló đầu ra.

Tôi giật mình bưng chậu bùn, cúi mặt chạy vào trong lần nữa.

Vành tai đỏ hồng, sau lưng còn nghe tiếng Trần ca cười khẽ.

Lúc lão đầu nặn tượng không cho tôi vào xem, lão chỉ gọi Trần ca vào, nói là tôi ở ngoài canh gác.

"Tối thui ai còn đến đây?"

Hai tay tôi bỏ trong ống tay áo, gió lạnh thổi khiến nước mũi chảy xuống.

Một hồi lâu tôi mới nghe tiếng lão đầu gọi tôi vào.

Tôi vừa đẩy cửa ra đã thấy một Trần Lập Châu giống nhau như đúc nằm ở trên giường chẳng khác nào người thật, quả thực kia chính là một Trần Lập Châu hàng hiệu chánh tông.

"Sư phụ, lão nặn tượng siêu quá, ngày mai mau chóng dạy con xem như truyền nghề."

"Bớt nói nhảm, mau đem viên ngọc tới đây."

"Viên ngọc nào?"

"Chính là viên dạ minh châu đấy."

Tôi nghe xong vội vàng lục tìm trong túi áo ra một chiếc túi nhỏ, thấp thỏm mở ra, bên trong liền phát ra ánh sáng rực rỡ.

"Đem viên ngọc bỏ vào mồm Trần đại thiếu."

Nói xong liền đẩy miệng Trần Lập Châu, ra hiệu cho tôi nhét viên ngọc vào.

Tôi cẩn thận cầm nó đặt vào mồm tượng đất.

Vừa mới bỏ vô, viên ngọc kia đã lăn vào cổ họng, trôi xuống dạ dày.

Rất nhanh người đất kia dần dần hiện nên màu sắc, sau đó mở mắt ra.

Tôi nhìn theo đầy kinh ngạc.

Lão đầu phủi tay một cái: "Xong rồi.

Ta còn có việc, hai ngươi trước hết thích nghi một chút, đêm nay ta không về đâu."

Tôi vừa quay đầu đã thấy lão đầu vắt chân lên cổ chạy, tiếng đế giày lẹp xẹp vang lên.

Lần nữa nhìn lại Trần Lập Châu nằm trên giường đã hoàn toàn mở mắt, y dùng đôi con ngươi màu đỏ chuyên chú nhìn tôi.

Tôi thấp thỏm nuốt nước bọt.

"Lại đây."

Tôi ngượng ngùng đứng đó, gương mặt nóng bừng.

"Lại đây."

Trần ca gọi thêm lần nữa.

Tôi cắn môi, xấu hổ đi đến gần y.

Tiếp theo tôi đứng đối diện y, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Dìu ta lên."

"Ơ?"

Tôi nghe xong bèn mở mắt.

"Thân thể này quá cứng."

Ý tứ, ta đây không nhúc nhích được.

Đệch mợ, lần này mặt tôi đỏ như nung.

Tôi ho khan hai lần, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, dìu y ngồi dậy.

Ai ngờ vừa đỡ y lên, Trần ca ngồi không vững đã lôi tôi ngã xuống giường, răng môi hai người va vào nhau đau điếng.

Nước mắt ông đây chảy như mưa, tôi che miệng nhìn y.

Trần ca bỗng nhiên mỉm cười, dời tay tôi, nhìn ngắm đôi môi tôi nửa ngày trời, sau đó nhẹ nhàng hôn xuống.

Lúc chúng tôi tách môi ra đã thấy sâu trong đáy mắt diễm lệ màu đỏ ấy tràn đầy bóng dáng của Khúc Tiểu Duẫn này.

"Có muốn bị ta làm hỏng hay không?"

Thanh âm trầm thấp quanh quẩn bên tai, hơi thở ngưa ngứa khiến toàn thân tôi tê dại.

Tôi ngây ngẩn nhìn y, con mẹ nó tên quỷ này lại cám dỗ ông đây!

~~~~
 
Âm Phu
Chương 45: Phiên ngoại 2 (1)


Sáng sớm, sư phụ sai tôi đi gánh ít nước trong giếng.

Không ngờ khối đá cạnh giếng bị nước vẩy tung tóe nên khá trơn, tôi không để ý thế là bị té dập mông.

Tôi đau đến mức há miệng nhe răng, tự đứng lên xoa mông cả nửa ngày cũng không bớt đau được tí nào.

"Mày lại ngồi trúng côn à?" (*)

(*) Lần trước bị Trần đại thiếu làm cả đêm đi đứng không được, Tiểu Duẫn mới nói với Tiểu Bảo là sơ ý ngồi trúng côn nên đau mông. 🙂))

Tôi vừa quay đầu lại thì thấy tên Trương Tiểu Bảo kia đứng phía sau mình đang liếc mắt nhìn.

Tôi đỏ mặt, "Cút cút cút."

Trương Tiểu Bảo cười đến bên cạnh, "Đến đây để anh trai xoa xoa cho cưng.

Sao lại không cẩn thận như vậy?"

Tôi giơ chân lên cho nó một đạp, thế mà nó lại nghiêng mình tránh được nữa chứ.

"Ui ui ui, chỉ đùa với mày tí thôi mà, sao làm thiệt được chứ."

"Có chuyện gì thì nói mau không thì nhanh chóng cút đi."

"Tiểu Duẫn, mày không hổ là bạn nối khố với tao mà."

Tôi ngẩng đầu tức giận trừng nó.

"Tiểu Duẫn, mày thích em gái tao không?"

Tôi sửng sốt nhìn Trương Tiểu Bảo cả nửa ngày, phát hiện ra nó có vẻ không nói đùa.

"Tiểu Bảo, tao đã nói rồi mà.

Tao xem Tiểu Miêu như em gái thôi, không có ý gì khác đâu."

Trương Tiểu Bảo nghe thấy thì cố gắng gãi gãi đầu, vẻ mặt nó rầu rĩ nhìn tôi: "Tao biết chứ nhưng mà nhất định phải đến hỏi lại mày.

Tao nghĩ lỡ đâu mày thay đổi ý kiến thì sao."

Tôi thấy nó như vậy thì cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng lắm.

"Tiểu Bảo, sao mày lại đến hỏi tao nữa?

Mày nói thật cho tao nghe đi, em gái mày bị gì hả?"

Tiểu Bảo liếc mắt nhìn tôi, nó do dự cả nửa ngày mới chịu mở miệng ấp úng: "Hai ngày trước mẹ tao nói phải tìm cho em tao một tấm chồng.

Em tao không đồng ý, thành ra hai bữa nay cả nhà đều náo loạn."

Tôi nghe xong lập tức yên lòng.

Từ khi kết hôn với Trần Lập Châu, dường như bên cạnh tôi luôn dính dáng đến chuyện quỷ thần làm tôi cũng hơi lo lắng chút.

"Vậy mày nói chuyện ổn thỏa với mẹ mày đi.

Mày còn chưa lấy vợ, sao lại để em mày lấy chồng trước được chứ?"

"Cũng không phải mẹ tao chủ động, là do có người đến cửa tìm."

Trương Tiểu Bảo buồn bã lên tiếng.

"Nhà ai vậy?"

"Thôn Lưu ấy, nghe nói cũng khá giả, người ngợm không tệ lắm.

Hai ngày trước em tao đi hội chùa ở thôn Lưu thế là bị người ta lén nhìn trộm, lúc về nhà họ sai bà mối đến nhà tao hỏi thăm.

Mày cũng biết em tao mà, đừng nhìn nó trông thấp bé thế mà lầm, nó là một con lừa bướng bỉnh đó.

Vừa nghe thấy bà mối nói đã đứng lên giữ cửa bước vào phòng, mấy ngày liền rồi mà không chịu đi ra."

Tôi nghe xong ngây ngẩn cả người, "Nhưng mày đến tìm tao làm chi?"

"Tao với mày là anh em cột chèo, mày là thằng mà em tao thầm thương trộm nhớ.

Tao nghĩ nếu mày lấy em tao thì nó sẽ rất vui, hai đứa mình cũng thành anh em rể, đã thân lại càng thêm thân."

"Đồ chó!"

Tôi mắng nó.

"Tiểu Duẫn, nói thật nhìn dáng vẻ ầm ĩ của em gái tao mấy ngày qua cũng biết nó không thích gì người ở thôn Lưu đó, con nhóc kia có ý với mày."

"Tao không thể cưới con nhỏ được!"

Trương Tiểu Bảo vò đầu, "Cũng đúng, dưa hái xanh thì không ngọt đâu."

Nói đến đây, Trương Tiểu Bảo cũng không còn lòng dạ nào mà tán dóc với tôi nữa, nó vẫy tay chuẩn bị ra về.

Ai ngờ nó vừa đi hai bước đã thấy bác gái Trương hoang mang chạy đến.

"Mẹ sao vậy?"

Trương Tiểu Bảo với tôi thấy bà như thế cũng hơi sợ, nhanh chân chạy đến.

Ai ngờ bác gái Trương đẩy phắt nó ra, nắm lấy quần áo tôi rồi giơ tay cho tôi một cái tát, mạnh đánh đến mức hai tai tôi đều vang lên tiếng "ong ong".

Tiểu Bảo thấy thế cũng hoảng sợ, thấy bác gái Trương giơ tay định đánh tiếp thì chạy đến cản bà lại, "Mẹ đang làm gì đó?"

Hai mắt bác gái Trương đỏ bừng, bà nhìn tôi chăm chú: "Tiểu Duẫn, bác hỏi con, bác đối xử với con tệ lắm à?"

Tôi ngây ngẩn trong nhất thời, cũng không biết nên nói gì đành phải trả lời bà: "Bác gái, lời này của bác...

Từ bé đến lớn, bác đối xử với con hệt như với Tiểu Bảo vậy, tốt lắm."

"Vậy sao mi có thể làm ra loại chuyện súc sinh này được chứ hả?"

"Bác gái ơi, lời này của bác có ý gì vậy?"

Bác gái Trương còn chưa mở miệng nói lời nào thì sư phụ đã từ trong phòng chạy vụt ra ngoài.

Lão nhìn sắc mặt của bác gái, chợt cau mày rồi quát: "Cái thằng này, mi lại trêu chọc gì bác gái của mi?"

Tôi đứng ở một bên không lên tiếng, quả thật là oan không thể chịu được mà.

Bác gái Trương vừa nghe thấy lời này thì không nhìn đến tôi nữa, bà cầm vạt áo lau nước mắt.

Trương Tiểu Bảo ở bên cạnh cũng không biết nên nói gì, bởi đầu nó chứa nhiều thứ quá rồi.

Sư phụ bước vài bước đến trước mặt bác gái Trương, cười giả lả: "Đừng khóc, tụi nhỏ làm sai thì bà cứ việc đánh nó, mắng nó là được rồi.

Bà cũng trông nom Tiểu Duẫn từ bé đến lớn hệt như Tiểu Bảo đấy thôi."

Bác gái Trương nghe xong lời này thì lau đi nước mắt, bà ngẩng đầu lên nhìn tôi: "Tiểu Duẫn, bác hỏi con một câu.

Bây giờ bác đồng ý cho con cưới Tiểu Miêu, con có chịu không?"

Tôi vừa nghe thấy thì hai mắt trợn tròn.

Sư phụ nghe được lời này cũng bối rối.

"Mẹ nói gì vậy?"

Trương Tiểu Bảo cũng trợn to mắt.

Bác gái Trương không thèm để hai người kia vào mắt chỉ nhìn thẳng vào tôi: "Bây giờ con cho bác câu trả lời ngay đi!"

"Nói gì được đây chứ!

Bác gái à, đây là chuyện lớn đó, hở chút bảo cho thì cho gì giờ?

Vả lại con cũng không có ý gì với Tiểu Miêu, chỉ xem nàng như em gái mà thôi!"

Xém chút nữa tôi đã cắn phải đầu lưỡi.

Mắt bác gái Trương đã đỏ lên, bà cười lạnh vài tiếng: "Tiểu Duẫn này, ban đầu bác còn nghĩ con là một người đàn ông dám làm dám nhận, không ngờ tới con cũng là một tên khốn nạn thôi!"

Sư phụ vừa nghe thấy lời này thì sắc mặt liền đổi, lão nhìn bác gái Trương sau đó lên tiếng, "Này bà, Tiểu Duẫn là đồ đệ của ta.

Dù nó có phạm lỗi gì thì bà cũng phải nói với ta một tiếng chứ?

Nếu nó thật sự có lỗi thì ta sẽ cho bà một câu trả lời thỏa đáng!"

Trương Tiểu Bảo cũng bước tới phụ họa, "Đúng đó mẹ à, rốt cuộc chuyện này là sao?

Chẳng phải sáng nay vẫn bình thường ạ?"

Bác gái Trương vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng thời điểm nghe thấy câu hỏi này thì nước mắt lại rơi xuống.

Bà kể lại sự việc một cách ngập ngừng.

"Sáng hôm nay mẹ vừa ra khỏi cửa thì đưa cơm cho em mày.

Mẹ gõ cả nửa ngày mà cửa không mở, mẹ cũng tức mình lắm.

Bà mai thì từ chối, sính lễ kia thì không nhận chẳng lẽ nó định như vậy mãi?

Mẹ tức giận nên mở khóa muốn vào nói chuyện đàng hoàng với nó.

Không nghĩ đến vừa vào đã thấy em gái mày nó... nó..."

Tiếu Bảo nghe đến đây thì hơi gấp, "Tiểu Miêu thế nào?"

Bác gái Trương nhìn vào mắt chúng tôi rồi quyết tâm, "Em mày nằm trần trụi trên giường!

Trên người nó đều là những vết đỏ!"

Tôi vừa nghe xong thì mặt đỏ lên.

Tiểu Bảo ngây người, "Vết đỏ gì mẹ?

Bị sởi sao?"

Bác gái Trương thẳng tay tát Tiểu Bảo một cái, "Sởi gì chứ!"

Nói xong bà hung dữ liếc mắt trừng tôi.

"Thế thì liên quan gì con chứ?"

Tôi hơi gấp rồi.

Bác gái Trương cười lạnh vài tiếng, "Đến lúc này rồi mà cậu còn không chịu nói thật?

Chính miệng Tiểu Miêu nói với ta đêm qua nó với cậu lên giường!"

"Đêm qua ai lên giường với em?"

Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau.

Bốn người chúng tôi cùng quay đầu lại thì thấy Trần Lập Châu đang đứng tựa cửa.

Đôi mắt đen đang nhìn tôi chăm chú, dường như khóe miệng giương lên một nụ cười.

Có thể nhìn ra cả người tôi đang phát run!

Đệch!

Sao cha nội này lại ra đây chứ?!
 
Âm Phu
Chương 46: Phiên ngoại 2 (2)


Khóe miệng Trần Lập Châu nhếch lên, y mặc một bộ xám màu tím thêu chỉ bạc đang đứng tựa cửa.

Bác gái Trương và Trương Tiểu Bảo nhìn thấy thì ngẩn người, y vẫn không có động tĩnh gì.

Tôi còn chưa nghĩ nên giới thiệu thế nào thì Trần Lập Châu đã bước đến bên cạnh, vươn tay về phía tôi, bàn tay lành lạnh giữ lấy bả vai tôi.

Y cúi đầu mỉm cười, nhìn tôi rồi khẽ hỏi: "Không phải đêm qua em ngủ với ta ư?"

Tôi nghe xong, mặt đỏ bừng, ho khan mấy tiếng.

Trần Lập Châu đưa tay vỗ nhẹ lên lưng tôi vài cái sau đó ngẩng đầu nhìn nhóm người bác gái Trương, "Bác gái, ban nãy ta ở trong phòng cũng nghe được cuộc nói chuyện của mọi người.

Ta nghĩ trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm."

Bác gái Trương vốn đang tức giận, bà rất hung dữ nhưng khi đối mặt với Trần Lập Châu lại chẳng còn khí thế gì, bà dịu giọng, "Chẳng lẽ Tiểu Miêu nói dối ta sao?"

Lão đầu chạy đến tiếp lời, "Muội tử, chúng ta cũng không nói Tiểu Miêu như thế, chỉ sợ chuyện này không đơn giản vậy đâu.

Nếu bà đồng ý thì ta sẽ lén đến xem Tiểu Miêu một chút."

Bác gái Trương nghe xong ngẩn người, bà nhìn sư phụ nửa ngày, suy nghĩ một hồi lâu, sắc mặt càng trắng hơn nữa, cả người run rẩy đứng lên.

Trương Tiểu Bảo sợ đến mức chạy lên đỡ lấy bà, "Mẹ không sao chứ?"

"Phùng sư phụ, chẳng lẽ ý của ông là Tiểu Miêu nhà ta trúng tà ư?

Không thể nào, Tiểu Miêu nhà ta có gia tiên che chở!"

Bác gái Trương rú lên một cách đầy ngờ vực.

"Muội tử, bà đem lai lịch vị gia tiên này mau nói cho ta."

Bác gái Trương thấy vẻ mặt trầm trọng của sư phụ tôi thì tinh thần cũng luống cuống.

Bà vội kể hết đầu đuôi ngọn ngành về lai lịch của vị gia tiên kia cho chúng tôi.

Đàn ông trong dòng họ nhà Tiểu Miêu thường bạc mệnh, từ thời ông nội em đã phải chịu như thế.

Lúc sinh ra ông nội em thì bà cố băng huyết sinh non, cơ thể bị tổn thương nên không thể mang thai nữa.

Từ bé ông nội em đã rất yếu ớt, dù chạy vạy thầy thuốc khắp nơi, uống biết bao nhiêu thuốc cũng không hiệu quả gì, ông sẽ sống không quá hai mươi lăm.

Tục truyền miệng rằng, nếu thành tâm cúng bái cho gia tiên thì sẽ bảo vệ nhà cửa được bình an.

Thế nên ông cố đã đến tìm một bà cốt Hoàng (*) nổi danh ở đó, muốn được thờ phụng một vị gia tiên.

(*) Bà đồng, bà cốt.

Mấy bà kiểu lên xác bói toán, gọi hồn này kia.

Ngay từ đầu bà cốt Hoàng đã không đồng ý, nếu muốn thờ phụng gia tiên thì phải xem có nhãn duyên (*) hay không.

Nếu không có nhãn duyên thì dù cung phụng cỡ nào gia thất cũng khó bề yên ổn, nặng hơn thì cửa nát nhà tan.

Nhưng thấy ông nội của Tiểu Miêu cũng sống không được bao lâu, ông cố em quyết định quỳ trước cửa bà cốt Hoàng, quỳ một ngày một đêm rốt cuộc bà cốt Hoàng cũng mở cửa.

Sau đó bà ta đưa cho ông cố em một thứ gì đó, bảo là đặt vào ngực ông nội em.

Nếu như ông nội sống qua hôm nay thì hãy cung phụng vị gia tiên này, hoặc không, bà ta sẽ đến lấy món đồ kia lại.

(*) Lần đầu người này và người kia gặp nhau mà bị thu hút bởi diện mạo, khí chất thì được gọi là nhãn duyên.

"Kết quả thì sao?"

Trương Tiểu Bảo hỏi theo quán tính.

"Mày nói xem?

Chẳng phải ông nội mày sống đến hơn tám mươi à?"

Bác gái Trương liếc con mình một cái.

"Muội tử, rốt cuộc món đồ đó là gì?"

"Là hoa tai bằng ngọc."

"Hoa tai bằng ngọc ư?"

Tôi reo khẽ.

Bác gái Trương nghe tiếng thì liếc tôi một cái, tôi vội rụt cổ lại.

Trần Lập Châu ở một bên ôm lấy vai tôi.

"Sau đó thì?"

Trần Lập Châu mở miệng hỏi.

"Nghe nói hôm sau bà cốt Hoàng đến cửa, khi nhìn thấy ông nội ta liền bảo thứ đồ này chỉ được truyền lại cho nam, không truyền cho nữ."

"Sao không đưa cho Tiểu Bảo mà lại đưa cho Tiểu Miêu?"

Tôi khó hiểu hỏi ngay.

"Là gia tiên tự mình lựa chọn."

Bác gái Trương khẽ đáp.

"Trước khi cha Tiểu Bảo mất thì ổng truyền hoa tai cho Tiểu Bảo.

Ai ngờ Tiểu Bảo giữ nó thì bệnh suýt qua đời, ta sợ đến mức phải mời người đến xem.

Người đến cũng là bà cốt Hoàng lúc trước, bà vừa xem đã nói gia tiên không thích Tiểu Bảo."

"Bà nói, gia tiên này vừa ý Tiểu Miêu."

Sau khi lão đầu nghe xong thì liếc nhìn bác gái Trương rồi suy ngẫm, "Muội tử, bà có thể cho ta nhìn Tiểu Miêu một chút được không?"

Bác gái Trương sửng sốt vài giây, vẻ mặt như bị choáng váng.

Lão đầu thấy thế nói thêm: "Hiện nay việc này liên quan đến Tiểu Duẫn, ta cũng trông nom Tiểu Miêu từ bé đến giờ, chẳng lẽ bà còn lo lắng ở ta?"

Bác gái Trương trầm mặc phút chốc, đành gật đầu, "Được.

Nhưng mà việc này mấy người phải giữ bí mật cho ta nếu không sau này Tiểu Miêu sẽ sống thế nào đây chứ?"

"Bà yên tâm."

Lão đầu nói xong bèn đi về phía nhà Tiểu Miêu, tôi với Trần Lập Châu cũng theo lão.

Trên đường đi, Tiểu Bảo vẫn nhìn chăm chú dung mạo của Trần Lập Châu, dáng vẻ như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Nó nhìn như thế tôi cũng khó chịu, tôi liền tranh thủ thời gian để giác ngộ Tiểu Bảo.

"Đừng nhìn nữa, đó là sư thúc tao."

Tiểu Bảo trưng ra bộ dáng khó mà tin nổi, "Sư thúc hả?

Sư phụ mày có sư đệ nữa à?"

Tôi nhanh chóng gật đầu.

"Trẻ như thế luôn?

Tới bây giờ tao còn chưa từng thấy ổng?"

"Bởi vì đó là đệ tử cuối cùng trước khi sư phụ của sư phụ tao giải nghệ.

Y vừa học đạo xong liền xuống núi đến đây hàng yêu trừ ma."

Tôi nghiêm túc mà nói... bậy.

"Khó trách tao thấy ổng không giống người bình thường!"

Tiểu Bảo tặc lưỡi đáp.

"Nhưng mà mày, sư phụ của sư phụ mày lúc thu đồ đệ có theo tiêu chuẩn gì không?

Nhìn dáng vẻ của sư phụ mày thế này còn sư thúc mày lại tựa tiên nhân thế kia."

Vừa dứt lời thì trên đầu tôi và Tiểu Bảo lập tức được hưởng ngay cái cốc, "Nói gì thế hả?"

Cả hai tụi tôi không dám quay đầu lại, vắt chân lên cổ chạy về phía trước.

Đợi tới lúc đến được nhà bác gái Trương thì cổng rào đã bị mở ra.

Hai người chúng tôi cảm thấy bất ổn nên lập tức chạy vào xem.

Đến phòng Tiểu Miêu mới phát hiện bên trong không bóng người.

Tôi đưa tay sờ thử ổ chăn thì thấy nó đã lạnh.

"Người đã sớm đi mất.

Có lẽ bác gái vừa đi thì em ấy cũng đi luôn."

Tôi cau mày đánh giá.

Tiểu Bảo nghe xong hơi hốt hoảng, "Nó có thể đi đâu?"

Ngay sau đó đám người của sư phụ cũng chạy vào, vừa nhìn tình hình trong phòng thì bác gái Trương đã ngồi phịch xuống đất khóc kêu, "Tiêu Miêu, Tiểu Miêu của mẹ!"

Lão đầu cũng nhíu mày, cẩn thận đảo vài vòng xung quanh.

Sau đó lão lấy trong ngực ra một chiếc la bàn, chiếu vào trong phòng nửa ngày trời.

"Chú Phùng, em con đang ở đâu?"

Trong lòng Tiểu Bảo như bị lửa đốt, nó vội vàng hỏi.

Lại gặp lão đầu cả nửa ngày không nói gì nên nó chạy đến trước mặt Trần Lập Châu, "Đạo trưởng, người có biết em gái tôi ở đâu không?"

Trần Lập Châu nghe xong bèn nhíu mày nhìn về phía tôi.

Tôi vội vàng dời con ngươi đi chỗ khác, giả vờ như đang quan sát gian phòng.

"Nàng ta đang ở hướng Đông Bắc."

Bác gái Trương nghe xong không khóc nữa, bà lẩm bẩm bước tới chỗ Trần Lập Châu, "Thật à?"

Tôi cũng mau chóng chạy đến.

Trần Lập Châu gật đầu, "Hẳn là chưa đi xa, bây giờ tìm vẫn kịp."

Tiểu Bảo nghe vậy định đuổi theo nhưng bị sư phụ lôi về.

"Đừng gấp."

"Dạ???"

"Em gái mi không đi một mình đâu."

Sư phụ nghiêm mặt nhìn Tiểu Bảo.

"Có người mang nó đi ư?"

"Không phải người."

Sắc mặt Tiểu Bảo trở nên trắng mét.

"Việc cấp bách bây giờ là phải tìm ra em gái mi trước lúc nửa đêm."

"Tại sao?"

"Gia tiên kia muốn minh hôn với em mi.

Nửa đêm nay là thời điểm tốt nhất để minh hôn, lúc đó sợ rằng em mi đã bỏ mạng..."

Tiểu Bảo nghe xong run rẩy cả người, bác gái Trương cũng rơi vào hôn mê.

"Sư phụ, người nhất định phải cứu nó!"

Lão đầu không nói gì, chỉ giương mắt nhìn Trần Lập Châu.

Tiểu Bảo thức thời, nó quỳ gối trước mặt y, nài nỉ: "Đạo trưởng, xin người hãy cứu lấy em gái tôi."

Nét mặt Trần Lập Châu vô cảm, dường như y chẳng mảy may nghĩ ngợi.

Tôi bèn kéo ống tay áo chồng mình, "Anh biết Tiểu Miêu ở đâu đúng không?"

Trần Lập Châu nhìn tôi, hồi lâu mới đáp: "Ta không muốn tối nay phải ra ngoài, đêm qua em đã đồng ý với ta..."

Không đợi y nói xong tôi đã bịt miệng y lại.

Khoé môi Trần Lập Châu khẽ nhếch, im lặng nhìn tôi.
 
Âm Phu
Chương 47: Phiên Ngoại 2 (3)


"Khụ khụ, sư thúc à, có chuyện gì thì chúng ta về nhà rồi bàn sau."

"Không được."

Trần Lập Châu nhíu mày nhìn tôi.

Tôi sững sờ, ha, anh còn dám trợn trừng mắt nữa à?

"Tiểu Duẫn."

Tiểu Bảo không hiểu gì nhìn tôi, lo lắng trong mắt nó sắp lan rộng rồi.

Tôi cắn răng khẽ nói: "Em đồng ý với anh, được chưa?"

"Lúc nào?"

Trần Lập Châu cười hỏi, một tay xoa bên hông tôi.

"Cái gì nữa chứ, Tiểu Bảo mau chóng chạy ra nhìn mẹ mi đi.

Trước hết đỡ mẹ mi ra ngoài đã."

Lão đầu ở bên cạnh bỗng nhiên hét lên, sau đó lão kéo Tiểu Bảo ra ngoài giúp dìu bác gái Trương đến phòng trước.

Mặt tôi đỏ như mông khỉ, xấu hổ chết đi được.

"Tình hình ở đây vội quá rồi, chúng ta về rồi nói được không?"

Đột nhiên Trần Lập Châu ôm lấy tôi, y hôn lên môi tôi một cái, "Em ngượng?"

"Nói nhảm gì đó!"

Tôi cố gắng ngước mặt lên nhìn y, sau đó lại dời mắt đi.

Tên này đúng là không biết xấu hổ mà!

Trần Lập Châu cười khẽ vài tiếng bên tai tôi, "Vậy được rồi, tối nay em ở trên..."

"Đệch đệch đệch!

Anh giữ kín trong lòng không được hả?"

Mặt tôi nóng như lửa đốt.

"Sao nào?

Em là vợ ta, ta muốn nói gì thì nói đấy.

Ta không chỉ muốn nói mà còn muốn làm."

Trong mắt của Trần Lập Châu mơ hồ hiện ra sắc đỏ, y từ tốn đến gần bên tôi.

Tôi đứng ngây ra đó nhìn y, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Mắt thấy y sắp hôn lên thì chợt ngoài cửa vang lên giọng của Tiểu Bảo: "Tiểu Duẫn, mày với đạo gia nói chuyện xong chưa?"

Tôi nghe xong, nhanh chóng đẩy y ra.

Trần Lập Châu cau mày nhìn về phía cửa.

"Được rồi, ra ngay đây."

Tôi hô to, sau đó hôn lên mặt Trần Lập Châu một phát rồi bỏ chạy ra ngoài.

Dọc đường đi Tiểu Bảo đều nhìn chằm chặp tôi, còn hỏi, "Tiểu Duẫn, sao mặt mày đỏ quá vậy?"

"Ông mày nóng!"

"Tiểu Duẫn, trời sắp đổ tuyết kìa."

"Dương khí của ông dư!

Mà sao mày nói nhiều vậy?

Nhìn đường đi kìa!"

Tôi đưa tay đẩy Trương Tiểu Bảo làm nó suýt chút nữa đã té dập mông xuống đất.

Lão đầu không đi với chúng tôi, lão ở lại chăm sóc mẹ Trương.

Thế nên bây giờ chỉ có ba người chúng tôi đi tìm Tiểu Miêu.

Đông đến nên trời rất mau tối.

Phía trước trời vẫn còn sáng thế mà chớp mắt một cái đã không thấy được tia sáng nào còn sót lại.

Tiểu Bảo với tôi cầm một cái lồng đèn, bước đi trên đường núi.

Ban đêm ở trên núi rét lạnh, lại càng yên ắng.

Tối nay cực kỳ quái lạ, một chút ánh trăng cũng chẳng có, bất giác chỉ nghe được vài tiếng quạ kêu.

Tiểu Bảo nhát gan nên suýt chút nữa đã bị tôi đẩy ngã, nó nắm chặt lấy tôi.

Mới đi được vài bước thì Trần Lập Châu đã áp đến gần, kéo nó ra.

Tôi liếc mắt nhìn Tiểu Bảo đáng thương cũng không dám nói lời nào.

"Đạo trưởng, chúng ta phải đi bao lâu?"

Tiểu Bảo thận trọng hỏi.

Trần Lập Châu mặt lạnh như băng nhìn về phía trước, im lặng.

Tiểu Bảo thấy vậy cũng không dám hỏi nữa.

Đêm tối mịt mờ, tay áo lại rộng thùng thình, hai tay nắm chặt lấy nhau làm lòng tôi cũng được sưởi ấm.

Đi khoảng một canh giờ, rốt cuộc Tiểu Bảo cũng hết kiên nhẫn, "Đạo trưởng, chúng ta đã đi quanh cái cây cổ thụ xiêu vẹo này cũng được mười vòng rồi.

Có phải người lạc đường hay không?"

Tiểu Bảo nói thế cũng khiến lòng tôi lo lắng.

Chúng tôi đi lâu như vậy rồi hình như cũng chỉ qua lại quanh ngọn núi này.

Chỗ ngã rẽ có cái cây cổ thụ xiêu vẹo mà ba người đang đứng đây tôi cũng thấy qua mấy lần rồi đó.

Tôi nhanh chóng nhỏ giọng hỏi y: "Có phải lạc đường không?"

"Người đi dương lộ, quỷ đi âm lộ.

Các người không nhìn thấy âm lộ, thử nhìn lại xem."

Nói xong y đưa ngón trỏ chỉ về phía trước.

Trông thấy cảnh tượng đó khiến tôi và Tiểu Bảo sợ đến nhảy dựng lên.

Phía trước vốn là một con đường nhỏ quanh co ai ngờ vừa nhìn lại, nó đã biến thành một con đường lớn mà chúng tôi chưa thấy bao giờ.

Đỉnh núi này tôi với Tiểu Bảo đã đi mười mấy năm, nhưng đến tận giờ cũng chưa thấy qua con đường nào như thế.

Trong lòng tôi căng thẳng, nhanh chóng túm lấy tay Trần Lập Châu theo bản năng.

Dường như Trần Lập Châu cảm nhận được sự căng thẳng của tôi, y quay đầu lại nhìn tôi, "Đừng sợ."

Mà Tiểu Bảo bên kia cũng chưa từng gặp qua cảnh tượng này, nó sợ đến mức hai chân run rẩy.

"Tiểu Bảo, ngươi còn muốn cứu em gái của mình nữa không?"

Tiểu Bảo nghe thấy lời này thì tức khắc nuốt một ngụm nước bọt xuống.

Nó cố lấy can đảm nhìn về phía chúng tôi, gật đầu.

"Lát nữa hai người cứ đi phía sau ta, ta không cho lên tiếng thì cũng đừng nói gì."

Tôi với Tiểu Bảo liếc nhìn nhau rồi gật đầu thật mạnh.

Sau đó Trần Lập Châu đi trước hai đứa tôi.

Ánh trăng trên cao vốn bị mây đen che khuất chẳng hiểu sao lại xuất hiện, vầng trăng u ám hiện lên, ánh sáng ngà ngà rơi trên con đường trước mặt.

Tôi và nó theo sau Trần Lập Châu, đi một chốc nữa đột nhiên thấy một tòa nhà cực kỳ đồ sộ.

Hai cánh cổng gỗ khá lớn, bên trên thiếp sẵn hai cái khuyên đồng.

Dưới mái hiên treo hai chiếc đèn lồng đỏ thẫm, trong bóng đêm phát ra ánh đỏ trong suốt, vừa nhìn đã làm người ta cảm thấy sợ hãi.

Trần Lập Châu tiến lên phía trước, tay cầm lấy khuyên đồng gõ cửa.

Chợt nghe thấy tiếng "cót két", cửa mở ra.

Trần Lập Châu dẫn đầu, tôi với Tiểu Bảo càng dính chặt y, sợ rằng sai một li thì đi một mạng.

Bước vào sân, lúc này tôi đã cảm nhận được khí lạnh len lỏi dưới lòng bàn chân.

Tôi lo lắng siết nắm tay, quan sát tình hình một chút.

Sân rất lớn, trên mặt lót đầy đá xanh, đi tới giữa sân sẽ trông thấy một vại nước màu đỏ.

Tiểu Bảo nhìn thoáng qua rồi kéo lấy y phục tôi.

Tôi cũng nhìn theo, bên trong thả vài cọng lục bình, bên dưới còn có đôi cá chép lớn, đuôi màu đỏ tươi đang chậm rãi bơi lội.

Trần Lập Châu liếc chúng tôi, "Nhanh nào."

Tôi vội vàng kéo lấy Tiểu Bảo, nối gót Trần Lập Châu đi vào trong.

Qua đại viện là một gian phòng.

Cột gỗ hai bên cửa treo vải lụa đỏ, dưới mái hiên treo ngọn đèn lồng đỏ thẫm được dán hai chữ "Hỉ", màu đỏ sẫm rực rỡ tràn lan.

Tôi xoa tay, toàn thân bắt đầu nổi da gà, thoáng nhìn vào trong phòng một chút.

Bỗng nhiên Tiểu Bảo đang ngồi bên cạnh, không hiểu sao lại kích động đứng lên.

Tôi kéo lấy nó, dùng mắt ra hiệu bảo nó đừng lộn xộn nữa.

Ai mà ngờ Tiểu Bảo lại vươn tay chỉ vào phòng.

Tôi quay đầu nhìn, da đầu như muốn nổ tung.

Ngọn hỉ chúc tỏa ra ánh sáng mịt mờ đỏ rực, có thể nhìn thấy một cô nương mặc bộ hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội khăn voan cùng màu đang đứng thẳng người trong phòng.

Nhìn dáng người kia chắc chắn là Tiểu Miêu!

Lúc này Trần Lập Châu cũng dừng lại, yên lặng nhìn về phía em ấy.

Chỉ thấy Tiểu Miêu bất chợt quỳ xuống.

Tuy nói là quỳ nhưng lưng của em lại thẳng tắp, tựa như một con rối gỗ.

Sau đó em chầm chậm vươn tay ra, đặt trên đất, từ tốn khom người, dập đầu về phía trước một cái.

Tôi hơi sửng sốt, Tiểu Miêu làm gì đây?

Chẳng lẽ đang bái đường?

Bên này tôi còn chưa kịp phản ứng thì phát hiện Tiểu Bảo đã lao lên trong nháy mắt.

Tôi muốn giữ nó nhưng chậm rồi.

Tiểu Bảo nắm chặt lấy tay Tiểu Miêu, muốn kéo em mình nhưng không thể lay chuyển được.

Tiểu Miêu vẫn bái lạy lần thứ hai bằng động tác cứng đờ.

"Tiểu Miêu, mau về với anh đi!"

Vừa nói xong, bên cạnh Tiểu Miêu bỗng xuất hiện một bóng dáng, chỗ đó vốn không có người mà!

Người kia cũng mặc hỉ phục đỏ thẫm, tóc dài buông xõa sau lưng.

Hắn vốn đang dập đầu cùng Tiểu Miêu thì nghe thấy giọng của Tiểu Bảo, đột nhiên hắn dừng lại nghe ngóng rồi chầm chậm nghiêng đầu nhìn sang đây.

Bấy giờ Tiểu Bảo mới nhận ra sự hiện diện của một kẻ khác, nó hét lên 'má ơi' rồi ngồi bệt trên đất.

Người kia liếc mắt nhìn Tiểu Bảo sau đó đầu tiếp tục xoay chuyển, cuối cùng quay ngoắt về phía sau đối diện với tôi và Trần Lập Châu!

Trán tôi vã mồ hôi lạnh.

"Các ngươi là ai?

Tại sao lại đến quấy nhiễu hôn lễ của ta?"

Con quỷ kia từ từ lên tiếng, giọng điệu đủ khiến người ta nổi da gà.

"Cô ta là người sống, không thể kết duyên âm, thả cô ta ra."

Giọng của Trần Lập Châu lạnh lùng.

"Không hề nhé, nàng sẽ nhanh chóng thành quỷ thôi."

Quỷ kia bỗng nở nụ cười, "Nàng là cô dâu ta lựa chọn, ai cũng không thể quấy rầy ta !"

Vừa dứt lời thì mười đầu móng tay của quỷ kia bỗng dài ra, đầu lưỡi đỏ tươi phun về phía chúng tôi.

Trần Lập Châu chở che trước mặt, y duỗi tay đẩy mạnh tay của hắn.

Con quỷ kia bị Trần Lập Châu vứt bên cạnh tường, hắn hơi dè chừng nhìn y.

"Mau giải lời nguyền trên người cô ta."

Trần Lập Châu nhìn hắn.

"Không được!

Nàng là cô dâu của ta!

Nàng nói muốn mãi mãi ở cạnh ta!"

"Không thể nào!"

Tôi bước lên phía trước, "Tiểu Miêu không thể đồng ý với ngươi được!"

Con quỷ kia hơi sợ hãi Trần Lập Châu nhưng lúc nhìn thấy tôi thì vẻ mặt trở nên kinh khiếp: "Là mày, Khúc Tiểu Duẫn."

Tôi sửng sốt một chút, "Ngươi biết ta ư?"

"Ôi ôi, ôi ôi ôi, tao biết mày à?

Tao không chỉ biết mày mà còn muốn ăn mày nữa đấy!"

Con quỷ kia chợt biến thành một bóng đen xông thẳng đến chỗ tôi.

Tôi không kịp né tránh, chỉ cảm thấy một cơn gió lạnh phất vào mặt mình!

Một gương mặt phóng đại đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi, cái miệng lớn như chậu máu muốn áp sát cắn ngay vào cổ.

Trần Lập Châu liền chắn trước người tôi, con quỷ kia cắn lên tay y một cái.

Trần Lập Châu thờ ơ liếc hắn, hắn chưa kịp chạy trốn đã bị Trần Lập Châu bóp chặt cổ họng, phát ra tiếng rên rỉ.

"A a a a a!"

"Ta nói lại lần nữa, giải lời nguyền trên người cô ta."

"Ta không giải được."

"Ngươi nói gì?"

Tay Trần Lập Châu siết chặt, mặt người càng trở nên vặn vẹo hơn, hai mắt như muốn lồi ra ngoài.

Tôi cảm thấy buồn nôn chết bỏ.

"Ta hạ lời nguyền bằng hình dáng của tên kia, chỉ có nó mới giải được thôi."

Nói xong lại chỉ về phía tôi. =))))))

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, tiếp theo quay đầu nhìn Tiểu Miêu đang quỳ gối trong phòng.

"Giải thế nào?"

"Bái đường với nàng cho xong."

Trần Lập Châu cau mày, trong phút chốc đôi con ngươi biến thành màu đỏ ối.

Tay lại siết mạnh hơn, cứ thế làm mắt hắn rơi ra!

Tôi quay đầu đi nôn khan.

Vừa quay đầu nhìn lại thì con quỷ kia đã tan biến trên tay Trần Lập Châu.

Một hoa tai bằng ngọc rơi xuống, vỡ nát trên mặt đất.

Hoa tai kia vừa vỡ thì nhà cao cửa rộng xung quanh lập tức biến thành hư vô, trước mắt hiện ra một mộ phần cô độc.

Cỏ cây phát triển um tùm, tựa như bao vây lấy phần mộ.

Trần Lập Châu lẳng lặng đứng trước mặt tôi, đôi mắt đã biến thành màu đỏ.

Tiểu Bảo ở phía sau thì ôm lấy Tiểu Miêu nhìn tôi đầy lo lắng.

Trong nháy mắt, ông đây được trở thành tiêu điểm của toàn cuộc...

"Tiểu Duẫn."

Tiểu Bão khẽ gọi tôi một tiếng, Trần ca khinh thường liếc nó, Tiểu Bảo câm miệng tức thì.

Tôi quyết định, "Chúng ta mang Tiểu Miêu về rồi cho sư phụ xem, chắc chắn sẽ có cách khác."

Tiểu Bảo nghe xong vội vã gật đầu, sau đó bế thốc Tiểu Miêu đang nằm mê man.

Lúc chúng tôi trở về thì bác gái Trương đã tỉnh, vừa trông thấy Tiểu Miêu đã khóc thét, "Ôi con ta!"

Nhìn Tiểu Miêu đang hôn mê bất tỉnh thì bà trừng mắt nhìn Tiểu Bảo, "Em mày bị sao thế?"

Tiểu Bảo ấp úng nói không nên lời, tôi không thể làm gì khác ngoài đứng lên, "Sư phụ, bác gái, gia tiên kia muốn minh hôn với Tiểu Miêu thế nên hạ lời nguyền trên người nàng."

Sư phụ nghe xong mày cũng nhíu chặt lại.

Lão vừa nhìn bộ dạng này của Tiểu Miêu là biết chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.

Sư phụ rít mạnh một hơi thuốc, ngẩng đầu nhìn tôi, "Tiểu Duẫn, mi đến đây."

Sau đó rời khỏi phòng.

Tôi nhanh chân theo lão ra sân, Trần ca đương nhiên cũng theo bước.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Quỷ kia trước khi chết từng nói, lời nguyền nó hạ trên người Tiểu Miêu chỉ có một cách để giải."

Tôi nói xong rồi liếc mắt nhìn Trần ca.

Trần ca lạnh lùng đứng tại chỗ, không lên tiếng.

"Cách gì?"

Tôi ngập ngừng giây lát: "Con phải bái đường thành thân với Tiểu Miêu."

Lão đầu hơi sửng sốt, lão cũng không thể ngờ đến gia tiên đó chó chết như vậy!

"Cái kia, chuyện này..."

"Không thể."

Trần ca đột nhiên mở miệng.

Lão đầu còn chưa nói xong đã bị Trần ca cắt ngang.

"Sư phụ, không còn cách nào khác nữa à?"

Tôi khá là khó xử.

Lão đầu thấy thái độ kiên quyết của Trần ca cũng biết việc này phải có một bước chuyển mới được.

"Mi nói cho ta biết rốt cuộc quỷ kia nói thế nào?"

Tôi vội vàng thuật lại lời của quỷ kia từ đầu đến cuối cho lão đầu nghe.

Lão đầu vuốt râu rồi suy nghĩ một chốc.

"Tiểu Duẫn, mi ra ngoài trước đi.

Ta có mấy lời muốn nói với đại thiếu."

Tôi nghe lão đầu nói xong tuy có hơi khó hiểu, nhưng nhìn dáng vẻ của lão thì không dám hỏi gì thêm, lập tức chạy ra phòng nhìn Tiểu Miêu.

Tôi vừa vào phòng đã lén đứng trước cửa, cẩn thận nhìn từ ngoài vô.

Lão đầu mỉm cười, không biết đã nói gì với Trần ca còn Trần ca mặt không đổi sắc nhìn lão.

Không tới một chén trà lão đầu đã nói xong xuôi, sau đó thong thả đi về phía tôi.

Tôi nhanh chân chạy vào phòng, còn giả vờ vừa từ trong phòng đi ra.

Lão đầu bước vào nhìn tôi cười mỉm, "Tiêu Duẫn này, đi chuẩn bị đồ đi."

"Chuẩn bị gì?"

"Bái đường đó."

"Ơ?"

Tôi sững sờ.

Lão đầu cười hì hì sau đó vỗ vai tôi.

Thừa dịp trời còn chưa sáng, tôi với Tiểu Miêu ở nhà bác gái Trương bái xong phát cuối cùng.

Vừa ngẩng đầu Tiểu Miêu đã từ từ mở mắt ra, nhìn thấy chúng tôi thì em òa khóc.

Bác gái Trương nhanh chóng ôm lấy em, hai mẹ con ôm nhau khóc rống.

Tiểu Bảo đứng ở một bên lau nước mắt.

Đợi tâm trạng của gia đình Tiểu Miêu dần dần bình phục, bác gái Trương chợt đứng lên, cúi rạp người về phía tôi.

Tôi sợ đến mức vội đỡ bà dậy.

"Bác gái đang làm gì thế?"

"Tiểu Duẫn, bác gái cảm ơn con."

"Bác gái đừng nói lời này, con không nhận nổi."

Vừa dứt lời bác gái bỗng kéo tay tôi: "Tiểu Duẫn, bác hỏi con một câu.

Con bằng lòng chăm sóc Tiểu Miêu nhà bác chứ?"

Tôi nghe xong ngớ người tại chỗ.

Ngoài cửa gió lớn nổi lên thổi tung cửa chính.

Trần Lập Châu đứng bên ngoài, toàn thân toát lên hơi thở âm u, y nhìn về người đàn bà đó.

"Bà nói gì?"

Bác gái Trương hoảng sợ, bà càng nhìn rõ Trần Lập Châu thì đột nhiên run lên.

"Đạo trưởng Phùng, cứu... cứu ta!"

Sư phụ nghe xong bèn đứng lên, khẽ nói: "Muội tử, có câu tục ngữ này hay lắm, làm việc thì không thể tuyệt đường lui.

Tiểu Duẫn có thể giúp bà làm đến bước này đã hết lòng hết dạ rồi, bà đừng được voi đòi tiên."

"Ta... ta..."

Bác gái Trương run rẩy nhìn sư phụ.

"Mẹ, không thể làm người thiếu lương tâm, mẹ đừng nói lời này chứ."

Tiểu Bảo đột nhiêu xen vào.

Trần ca nghe xong thì hừ lạnh, gió lớn bỗng chốc cũng tan đi.

Tôi thấy y bước vào phòng, một tay bế tôi lên, xoay người rời khỏi.

Tiểu Miêu trông thấy cảnh tượng đó thì tâm trạng hốt hoảng, em lui về phía sau vài bước, suýt chút đã ngã nhào.

Tiểu Bảo hoảng sợ: "Sư phụ Phùng, Tiểu Duẫn..."

Lão đầu rút điếu thuốc rồi thở dài: "Muội tử, dẹp quách cái tư tưởng đó đi, có một số việc bà không thể trêu vào được."

Trần ca bế tôi về nhà, y đẩy cửa ra, đặt tôi nằm lên giường rồi nhìn chằm chặp vào tôi.

Tôi nuốt nước bọt: "Trần ca, trời sắp sáng..."

Vừa dứt câu, Trần ca bỗng cười lạnh một tiếng, trước mắt tôi chỉ còn là bóng đêm.

"Thế này không sáng nữa."

.

.

.

.

Một bàn tay giá buốt, mềm mại, nhẹ nhàng đặt trên đôi mắt tôi.

Tôi cảm nhận được môi hôn của Trần Ca cũng rơi lên môi mình sau đó...

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom