Cập nhật mới

Khác Âm Phong Hải Truy Nhân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
333105338-256-k901984.jpg

Âm Phong Hải Truy Nhân
Tác giả: FishorElly
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Tác giả: Fish
-

Thể loại: bách hợp, girl love, 1x1, thời trung đại, pháp thuộc, ngược bối cảnh, tâm lý, tình yêu nhẹ nhàng,...

-Bối cảnh: Việt Nam trên đảo Phú Quốc hiện nay ở thời trung đại vào những năm đầu Pháp thuộc [ truyện được viết dựa trên bối cảnh lịch sử Việt Nam nhưng không xác thực hoàn toàn, có lựa chọn thêm, bớt (nếu có sai sót xin góp ý ạ!) ]
-Phong Hy(bot) x Ánh Nguyệt(top)-

Sóng vẫn hoà ca với gió, thổi hương mặn của biển cả về nơi ấy mà ngóng trông nhưng giờ đây người đã nơi đâu...

Ngày ấy, chỉ đơn giản là một hành động, là một ánh mắt, là một nụ cười non trẻ nhưng đã đủ làm lay động một trái tim đã khô cằn trong tuyệt vọng tự khi nào, mà giờ lại đi ôm ấp hy vọng về sự sống của một tương lai mù mịt không còn đường lui.

Đầu những năm "Pháp thuộc", họ gặp nhau khi "Phong Hy" vừa tròn 11 tuổi, một cô gái có mái tóc ngang vai, hoe vàng như màu hạt dẻ, má tròn xoe trông rất đáng yêu nhưng trong ánh mắt lại chất chứa đầy nỗi tâm sự.

Vào ngày ấy cô bé đó như đã tìm thấy một "tia hy vọng lẽ loi" hay chỉ là một "cái cớ" để tiếp tục bước tiếp.

Còn cô chị nhỏ là "Ánh Nguyệt" lại chấp nhận "cái cớ" của người mà ôm ấp, xoa dịu.

Như cây "hoa hồng dại" ngày ấy mặc cho số phận mà vẫn nở rộ từ đóa nhỏ tựa như thứ tình cảm ngày ngày nảy nở trong hai người trẻ trông bé nhỏ nhưng lại mãnh liệt lạ thường......[chương mô tả tiếp theo]



âmphonghảitruynhân​
 
Âm Phong Hải Truy Nhân
Mô Tả


Sóng vẫn hoà ca với gió, thổi hương mặn của biển cả về nơi ấy mà ngóng trông nhưng giờ đây người đã nơi đâu...

Ngày ấy, chỉ đơn giản là một hành động, là một ánh mắt, là một nụ cười non trẻ nhưng đã đủ làm lay động một trái tim đã khô cằn trong tuyệt vọng tự khi nào, mà giờ lại đi ôm ấp hy vọng về sự sống của một tương lai mù mịt không còn đường lui.

Đầu những năm "Pháp thuộc", họ gặp nhau khi "Phong Hy" vừa tròn 11 tuổi, một cô gái có mái tóc ngang vai, hoe vàng như màu hạt dẻ, má tròn xoe trông rất đáng yêu nhưng trong ánh mắt lại chất chứa đầy nỗi tâm sự.

Vào ngày ấy cô bé đó như đã tìm thấy một "tia hy vọng lẽ loi" hay chỉ là một "cái cớ" để tiếp tục bước tiếp.

Còn cô chị nhỏ là "Ánh Nguyệt" lại chấp nhận "cái cớ" của người mà ôm ấp, xoa dịu.

Như cây "hoa hồng dại" ngày ấy mặc cho số phận mà vẫn nở rộ từ đóa nhỏ tựa như thứ tình cảm ngày ngày nảy nở trong hai người trẻ trông bé nhỏ nhưng lại mãnh liệt lạ thường.

Vì sao thuyền kia đã vào bờ mà lại chọn rời đi để lại bao vấn vương, đến cuối cùng phải biết tìm người nơi đâu.

Giặc Pháp hung ác, xác chất thành đống, máu còn chưa khô, đào đâu ra mồ, ra mã xác thịt chỉ có thể phơi nắng, phơi sương.

Từ bé Hy Hy đã lớn lên trong sự thiếu thốn, một "gia đình không trọn vẹn".

Tâm hồn non trẻ cứ thế dần dần bị "bóp méo" theo thời gian.

Nhưng từ sâu thẳm trong trái tim con bé vẫn luôn khao khát, mà mong muốn mình được "sống", và "sống" theo định nghĩa của chính nó chứ chẳng phải một khái niệm chung nào cả.

Nguyệt là con của một quan nhỏ trong làng.

Là một người cứ thích lẻo đẽo theo sau, có thể nói là "dai như đỉa".

Nhưng lại có một trái tim nóng, sưởi ấm người khác, đôi khi lại rất biết lợi dụng thời cơ mà đạt được mục đích ngây dại.

Tình cờ xuất hiện trong cuộc đời của nhau, rồi lại cùng nhau viết tiếp cuộc hành trình gian nan.

Mong rằng còn duyên đời sau

"tương phùng, tương ngộ".
 
Âm Phong Hải Truy Nhân
Chương 1: Mặt Giếng


Đâu đó trên vùng biển phía nam, nước Đại Việt.

Có một hòn đảo nhỏ vẫn cứ le lối hy vọng sống nhỏ nhoi trước áp bức của chiến tranh, loạn lạc, giặc trong, giặc ngoài, giặc tâm... làm gì có ai mà trong sạch hoàn toàn.

Tiết trời se lạnh của những tháng cuối đông làm cho lòng người của dân làng này càng thêm kinh tởm, bốc mùi.

Trời giữa trưa nhưng chẳng có tí nắng nào tưởng như buổi chiều, ảm đạm đến ngột thở...

"Phong Hy!"

- tiếng réo lớn từ gian bếp sau nhà vọng lên đủ làm tôi giật mình vội cầm chén đũa trong tay đặt xuống cái chiếu được trải dưới nền đất.

Đó là mẹ tôi một người đàn bà đáng thương "Lưu Nhã Tịnh" thường được mọi người kêu bằng từ "Nhã" vì từ "Tịnh" là tên nhưng khó gọi hơn.

Tôi lại ngớ người nữa rồi, chuyện này cũng chẳng phải lần một, lần hai mà nó như gắn liền với cuộc sống của tôi rồi ấy chứ... vừa nãy tôi cứ đứng ở sau cửa mà nhìn thẩn thờ căn nhà to đối diện, có cây hoa hồng dại từ bao giờ đã leo lên tường rào đầy rêu mà nở ra những đóa hồng nhỏ tiếc thay khi nó không mang lại cảm giác đỏ thẩm, rực rỡ mà chỉ le lối tỏa chút hương, sắc.

Trong tôi là nỗi dây dứt sao?

Không đâu! chỉ có chút đồng cảm...

ánh mắt cứ nhìn mãi theo với nỗi trống rỗng sâu thẳm.

-"Cứ ngơ ngơ ra!

Mày ngóng ai ở đó!

Có ngày ổng về bóp cổ mày."

Gần nữa tháng trước có một ông quan triều đình về cái nơi khỉ ho cò gáy này, theo lệnh lũ bán nước ra đây làm tay sai thì phải.

Nhưng vừa mới đến ông ta đã phát điên chửi bới dám phản bọn Pháp thà chết chứ không "theo Tây" làm tay sai.

Bọn đấy hung lắm!

Đánh ông ta giữa đường ra vẻ răng đe cả làng biết yên phận.

Mà cái làng này vốn đã theo Tây nhiều không xuể. dù có yêu nước đi chăng nữa thì bọn nó đông đường nào mà sống chỉ còn cách khép mình mà sống.

Cũng chỉ có ít người gốc Việt, đa số là dân tản cư từ nhiều nước lân cận tìm sống nhưng sớm đã mất gốc từ khi nào chỉ biết sống trên đất Việt là người Việt mà thôi chính tôi cũng thế.

Còn ông quan kia bị đánh đến thừa sống thiếu chết, bị lôi đến ngôi nhà lớn trước nhà tôi.

Lũ đấy còn lương tâm không moi súng ra mà bắn chết như ông Tư, lúc trước thường cách một khoảng thời thì mới thấy mặt ông ta nhưng hơn nữa năm nay chẳng thấy đâu, người ta hay đồn là chết như thế ...

Bà Tư như phát điên thành con người cay nghiệt chẳng ai thèm đoái hoài đến.

Vài hôm liền chẳng thấy ông quan bù nhìn ra cổng thì có hai thằng Tây phá cửa vào trong kiểm tra thì thấy hắn treo cổ tự tử ở giữa nhà như trêu ngươi lũ giặc, lén nhìn qua khe cửa tôi có chút hoảng khi thấy hai đôi chân đung đưa giữa không trung.

Tôi giật mình núp vào góc nhà rồi nghe tiếng "bịch" một cái rất to còn kèm theo những tiếng như đấm, đá vào da, vào thịt.

Ngồi ịch xuống nền đất những âm thanh như vồ vập lấy tôi, yên ắng một chút, tò mò tôi lấy bình tỉnh nhìn ra thì thấy người đã trong bao, vác trên vai đi ra hướng giữ làng, máu cứ nhiễu ra dọc từng bước chân, kinh tởm đến gai óc.

Hình như là đốt xác ở ngay giữa làng luôn vì sau hôm đó tôi đã lén mẹ đi theo vết máu thì thấy có một vệt đen, tàn lửa rất lớn ở đấy, còn bị một bà già nhà gần đấy nhòm ngó rồi ho vài tiếng mãi rồi mới tặc cái lưỡi khinh người ra mà nói:" ông ta chết thảm lắm đấy!

Má, con tụi mày có muốn như thế không?"

Đáng ghét thiệt nhưng tôi biết bả cũng sắp xuống mồ rồi không cần so đo với một bà già sắp chết không muốn tích đức.

Một lúc thì tôi cười đáp lại mẹ:

-"Ông ta chắc sẽ không bóp cổ con đâu!

Ổng sẽ đi bóp cổ mấy thằng Tây trước!".

-"Bá mày mà nghe được là ổng bóp chết tao với mày luôn!"

Bá tôi á!

Nằm mơ hả ông không xứng được gọi bằng bá nhưng làm gì tôi dám nói đây, bà ấy "cố chấp" đến vậy mà.

Con người tôi thương ai sẽ thích đi châm chọc vào sai lầm của họ chỉ muốn người ấy nhận ra là họ đang đau mà thôi.

Giọng trầm đi tôi hỏi má:

-"Bá đi nhậu rồi hở má?".

Má tôi lúng túng trả lời:

-" Có đâu!

Bá chỉ đi đánh vài con cá rồi về à."

Giọng cũng trầm hẳn đi, tôi đoán má cũng có chút thất vọng nhỉ?

Có lần tôi và mẹ chạy vào rừng để trốn khỏi cái đánh, cái tát, mắng nhiếc của "bá người cha của tôi

", tôi đã nói với má rằng:"con có thể chết đầu đường xó chợ nhưng con không muốn con cùng má chết ở cái nhà này, thà chết như thế mà được một chút cảm giác được giải thoát, được tự do còn hơn phải tồn tại như một cái xác vô hồn làm mọi thứ theo ý người khác chỉ vì được "sống".

Má có thấy đau không?

Nỗi đau nó kêu má hãy rời đi đó, má có thể vun vén, bảo vệ tình yêu của má nhưng khi má đã quá đau rồi thì nó có đáng không, vốn tình yêu đến từ hai người mà thì phải chính hai người cùng bảo vệ, cùng vun vén mới có thể bền vững sau năm tháng được chứ.

Đây chỉ một mình má cố gắng thì làm sao có thể giữ được là do má cố chấp tự mình che mắt mình".

Thế là tôi bị ăn tát sau đó là một cuộc tranh cải vô ích nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi cảm thấy rõ nỗi uất hờn, đau khổ, bất lực của bà.

Bỏ chốn sao? tiếp theo nữa là gì?

đi đâu, làm thế nào để sống tiếp?

Ở cái xã hội tù tội này thì làm gì có tự do, làm gì có chỗ dung thân cho người phụ nữ "tam tòng, tứ đực" chứ.

Có phải đã không có đường nào cho má con tôi sống tiếp không...

Bữa ăn cứ trầm mặc mà kết thúc không ai nói thêm từ gì.

Bà cũng lấy đồ đi cậy hàu để có thứ mà ăn trước khi "chồng bà" về tôi không được theo vì thế cũng tự giác dọn dẹp đem chén đũa dơ ra trước nhà.

Có cái giếng khá to nhìn xuống chẳng biết đâu là đáy đen kịt một màu.

Tay nắm chặt kéo dây lên nặng trĩu, trời thổi gió buốt người, bụng như co lại từng cơn.

Kéo lên một màu nước vàng nhạt sở dĩ nơi đây là biển đảo đào được giếng là đã tốt lắm rồi không cần đi xa tìm sông, tìm suối.

Kì cọ chén đũa trán nước rồi lại úp lên trên giá phơi.

Chuyện nhà làm đã gần hết sáng giờ tôi mới dám thở phào, rũ mắt xuống khi chẳng ai nhìn thấy.

Nỗi bực nhọc, buồn tủi, mệt mỏi với việc sống trong tôi dường như muốn thoát ra nhưng lại nghẹn lại ở cổ họng.

Tay cáu chặt bụng đến nỗi như muốn toé máu ra... những cơn đau thường sẽ giúp tôi bình tĩnh hơn nhưng lần này thì "không" có phải tôi đã quá lợi dụng nó rồi chăng, bụng cũng đã đầy rẫy vết bầm, vết cáu...

Chân vô thức tiến tới cái giếng đó.

Nhìn thăm thẳm xuống cái hố đen kịt ấy tôi tự hỏi chính mình:" Nếu rơi xuống có chết không?....

Không được!

Tôi muốn sống.. rất muốn sống nhưng không muốn phải sống như thế này nữa.

Phải làm sao đây.. làm sao đây...Chết rồi thì có còn phải sống như thế này nữa không?

Đau..

đau quá má ơi!...

Chết rồi sẽ không đau nữa phải không hở má?

Con không muốn, không muốn sống nữa....

Cứu..cứu con với...

Má đi cùng con có được không!

Con không muốn bỏ má ở lại cái thế giới này.

Đi cùng con có được không, con không muốn phải đi một mình......hức...hức.." nước mắt ấm nóng chảy ra nhiều đến nỗi đầu cũng đau nhói nhưng răng vẫn cắn chặt không phát ra một tiếng lớn nào cứ thụt thít lặng lẽ một mình.

Làm sao tôi nỡ nhảy xuống chứ.

Thử nghỉ mà xem khi tôi nhìn thấy cái ánh mắt sáng lên của bà ấy khi hi vọng về cuộc sống tương lai của tôi mà chẳng phải của bà.. thì làm sao tôi nỡ bỏ đi để người đàn bà ấy đơn côi một mình được chứ... tôi cùng bà đã cô đơn nhiêu đây đã quá đủ rồi.

Sinh ra vào những ngày sang Đông đã có nhiều ngọn gió vô định, lã lướt trên hiên nhà thổi lộng cả bầu không trung đặc quánh.

Tôi tên là "Phong Hy" hy vọng của một cơn gió thoảng qua giữa biển trời rộng lớn.

Đã 11 năm trôi qua tôi không biết được thứ tôi hy vọng là gì nữa.

Tự do, sự sống và má...

Khóc run đến khuỵu xuống đầu liên tục đập vào thành giếng, âm thanh cứ đều đều dần cũng thưa ra.

Một lúc sau lấy bình tĩnh tôi cố quay người dựa lưng vào thành giếng tay lau đi nước mắt còn động lại trên mi, ngơ ra mà nhìn bầu trời xanh nhạt nhìn những cánh én bay trong không trung mà trỗi lòng ghen tị nực cười... cứ ngồi mãi thật lâu quên cả thời gian trôi dần.

Nhưng cơn của tôi tựa như vòng lặp không thể nào thoát ra chỉ chờ ngày chết để được một chút cảm giác nhẹ nhõm trong tâm vốn.. chẳng có thuốc tiên nào mà cứu được tôi cả.

Chỉ mình hiểu mình vậy thôi.

Lát lâu vẫn như thối quen che dấu tất cả mà rục rỗng đứng dậy tiếp tục tồn tại vô hồn.

Cái lạnh cứ ve vãn trong tim như hình với bóng chẳng thể nào lãng quên nổi cái đau thương trong lòng.

Cô bé "Phong Hy" ngày ấy đã phải "sống" như thế nào đây.
 
Âm Phong Hải Truy Nhân
Chương 2: Gặp Gỡ


Đã trạng vạng, một bầu trời đỏ rực vẻ như những ánh nắng đang ra sức rực rỡ sắc màu trước khi lụi tàn nhường chỗ cho màng đêm buông xuống cùng với cái lạnh buốt người ngày đông...

Tiếng bước chân lịch bịch có vẻ lảo đảo.

Chỉ nghe rất nhỏ nhưng tôi đã chạy vụt ra ngó nghiêng xung quanh, bóng dáng một người to lớn như muốn nuốt tươi, ăn sống cả thịt người...

đã quen nhưng tim tôi vẫn đập loạn cả lên, làm sao có thể nói không sợ đây.

-"Má ơi!

Bá về!"

Tiếng bước chân dồn dập lớn hơn.

Âm thanh như đã dừng trước nhà!

-"Má nó!

Hai con đĩ chó tụi mày đâu rồi!"

"Thưa bá mới về..."

Nhếch môi ông ta phát ra âm thanh kinh tởm nghe đã biết chẳng phải người huống gì làm cha người ta.

-"Khiếp thật đấy!

Cái loại như mày, à!

Còn có cái giọng the thé rất phù hợp làm đĩ!"

Rồi cười như điên như dại.

Má tôi tức tới run người mà chẳng làm được gì.

Chỉ biết nhịn và nhịn có lựa chọn nào khác sao.

-"Tao đói rồi đó! làm việc đi!"

Rõ là nói mỉa nhưng cũng phải dọn cơm ra.

Quành ra sau bếp mang dĩa hàu bé xíu ra, rồi nồi cháo loãng đã chuẩn bị từ trước ra.

Khựng lại ở gian lớn tôi nhìn ra thấy ổng đang ngồi trước nhà, có chút sợ sệt không biết phải đi lấy chén đũa ngoài trước làm sao, ngộ nhỡ đi qua cho ăn thêm vài cái tát, cái đá nào nữa hay không.

Bổng một bàn tay ấm run nhẹ trên vai tôi, chưa kịp hiểu thì bà đã nhẹ nhàng bước qua ngang qua ông ta.

Thở phào tôi tiến đến cạnh cửa lỡ có gì xảy ra còn kịp.

Bà đang định vào thì "bộp" một tiếng vang chớp nhoáng đã thấy má ngã xổng xoài trên đất, chén cũng rớt lăn ra.

Gã đá thẳng vào bụng người đàn bà ấy mà không thương tiếc.

Những vết bầm trên mặt đấy còn chưa tan, miệng vết thương còn chưa lành, những điều tốt đẹp này là do ai ban...

Chạy đến đứng chắn trước người má của mình nhưng không phải đối mặt với gã đàn ông kia mà là gian tay che lấy người phụ nữ đáng thương trước mắt.

Rùng người mắt mở to, răng cắn chặt mà chờ đợi.

Tiếng chế giễu cợt nhả kinh người:

- "Má con chúng mày yêu thương nhau nhờ vậy cùng đi chung đi tao tiễn một lượt đỡ phải lo cơm ăn, áo mặc.".

"Bụp...bụp" cơn đau nhói đánh thẳng vào đầu tôi choáng váng gục đầu ôm lấy người trước mắt.

Trong cơn choáng ông ta nắm lấy tóc vụt sang bên, ngã lăn ra.

Người đàn bà hao gầy ôm chầm lấy tôi khóc nức nở.

Đâu đó bên tai tiếng có bước chân vội vã tiến đến, lạ thường thay rõ nơi này chẳng ai chịu ra tay cứu giúp má con tôi cả mà lại...

Bóng dáng một cô bé có vẻ cao hơn một cái đầu so với tôi với cả to con nữa, đứng chắn trước chúng tôi hét lớn:

-"Chú không được đánh người khác!

Chú có phải con người không?

Chú không biết đau à!"

-"Mày là con chó nào mà dám xen vào đây hả?

Tao đang dạy vợ tao chuyện gia đình tao, mày nghĩ mày có quyền gì?

Mày muốn đi chung sao, tao tiễn cả ba nhá!

Một con bao đồng thì đáng thương."

Bất ngờ thật!sống biết bao nhiêu năm nay mà chưa bao giờ gặp một người bao đồng xen vào chuyện gia đình người khác như vậy cả, tưởng chừng như không có ở cái làng này.

Nhìn thấy tay ông ta giơ cao tay.

-"Coi chừng!"

Tôi vô thức nắm tay sau áo cô ta mà giật mạnh xuống làm chị đó té ngửa ra sau.

-"Mày dám!"

Gã đánh hụt một phát nên rất tức tối.

Bổng chóc cả người được nâng lên má bế tôi trên tay và cả choàng tay ôm bụng chị kia mà chạy thụt mạng về cánh rừng.

Ổng cũng đuổi theo một lúc thì chật vật với cái bụng to tướng rồi bị bỏ lại phía sau, chỉ mong cho hắn vấp vào đâu cho té chết luôn đi.

Bà thả chúng tôi xuống để cùng tiếp tục chạy.

Trong cánh rừng đen thẳm chỉ còn lại vài tia nắng nhỏ chỉ đủ nhìn thấy trước mắt với khí lạnh bao chùm lấy bầu không gian ảm đạm.

-"Cô ơi!

Bỏ xa rồi, không thấy bóng hắn nữa... hờ.. hờ.."

Dừng chân mạnh ai náy thở không ra hơi.

Bà ôm lấy đầu tôi nức nở:

-"Sưng đỏ hết cả rồi phải làm sao đây."

-"Không sao đâu ạ!

Chẳng đau tí nào cả, mẹ đừng lo" tôi tươi cười đáp má.

Bà ôm chặt lấy tôi mà khóc miệng lẩm bẩm " mẹ xin lỗi!" tôi cũng nắm chặt lấy áo bà mà thở dài như một bà cụ non.

Chị kia cũng trầm lặng nhìn theo

Một lúc sau người phụ nữ khắc khổ ấy qua ra nhìn về cô gái nhỏ đang im lặng kia mà nói:

-"Con là người tốt nhưng không nên xen vào như thế hại cả mình.

Con còn rất nhỏ ngộ ngỡ con bị gì thì cô phải ăn nói thế nào với cha, mẹ con đây?

Con là người nơi khác đúng không?

Lần đầu cô thấy con ở đây.

Nhà con ở đâu cô đưa con về."

Lúng túng đáp: "Dạ vâng!

Lúc trước con ở trên đất liền, cả nhà theo thầy đi làm.

Con cũng không chắc nữa lúc nãy con chạy trước không đi cùng thầy với bu...ừm... chắc là ngôi nhà đối diện nhà cô ấy ạ.

Bu con tả nó giống thế."

-"Vậy ta về thôi."

Bà nhẹ giọng nắm chặt tay hai cô bé đi về bằng đường vòng...

Cái nơi này đã chạy vào biết bao nhiều lần thì vẫn đi về bấy nhiêu lần chẳng gì thay đổi đến nỗi thuộc cả đường đi, trầm mặc mà lêu điêu bước tiếp.

Đừng tưởng là tôi không nhìn thấy ai kia cứ nhìn chằm chằm mình, rất khó chịu đấy nha!

Quay ngoắt đầu lại tôi nhìn lại thì giả vờ như không có chuyện gì nữa chứ.

Đành vậy tôi cũng phải ra vẻ như chỉ có hai má con chúng tôi thôi vậy.

Chị ta cứ lén nhìn qua không biết ngại hay sao ý.

Người ta đã có ý là không thích mà cứ vậy, định "cảm ơn" đấy!

Nhưng cái thái độ này... khó ưa!

Lần đầu gặp gỡ bất ngờ xuất hiện trên cuộc đời nhau có một người ra tay bảo vệ nhưng cũng là người được bảo vệ.

Suy cho cùng thì cũng chẳng làm được gì chỉ có thành ý mà thôi!

"Khó ưa" chưa chắc đã khó ưa, đanh đá chưa chắc đã đanh đá.

Trên đời này có cái gì mà chắc chắn hoàn toàn chứ.
 
Âm Phong Hải Truy Nhân
Chương 3: Cảm Ơn


Trên con đường đầy rậm rạp trong khí lạnh len lỏi, có ba trái tim cùng đập với tâm hồn khác biệt có người thờ ơ, người đau khổ, người lại loạn nhịp trước cái liếc mắt.

Màn đêm dần buông xuống chúng tôi đã đến sau tường rào của ngôi nhà lớn kia.

"Đợi cô một lát nhá!"

Bà Nhã tiến đến sát dách tường ngó nghiêng xem chồng bà đã vào nhà hay chưa.

Còn tôi ngồi xuống đợi thì chị kia từ lúc buông tay má ra cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Dưới vầng trăng bạc hư ảo rộ lên mái tóc xoã đen nhánh lộ một nước da trắng hồng với nét mặt nhẹ nhàng thanh thoát.

Đôi má ửng hồng vẻ ấp úng rồi bất chợt thì thầm nhỏ:

-"Em có đau lắm không..."

Hử?

đỏ mặt à, tôi đã làm gì đâu, có quen biết à mà nói chuyện như đúng rồi thế.

Phải trả lời sao đây?

Không...?

Người ta đã ra tay chắn giúp mình mà nhưng cũng có chắn được cái nào đâu.

Không quen biết, không quen biết!

Lơ đi vậy.

Thế là tôi giãn cơ mặt đứng dậy và đi tới chỗ má, né luôn chị ta.

Sợ thiệt chứ người ta không thích mà cứ nói nói.

-"Con vào nhà đi!

Kẻo thầy bu trông."

- Bà thở dài nói.

Cổ vẫn đứng im thinh thích rồi nhỏ giọng nói nhưng vẫn không chịu đi -:"Dạ, con cảm ơn ạ!"

-"Phải là cô cảm ơn con chứ con đã giúp cô còn gì.

Hi à! cảm ơn chị đi con!."

Tôi như bị ép trả lời nhưng đành vậy má kêu mà:

-"Cảm ơn ạ."

-"Vậy con vào nhà ạ!

Cảm ơn cô với em rất nhiều ạ!"

Cô ta cười khì khì vui vẻ chạy vào nhà như vừa đạt được mục đích vậy.

Tôi đang bị dụ à?

Theo sau là những âm vang đoàn tụ hạnh phúc của gia đình ấy.

Lạ thật tôi cứ nhìn mãi vào cái dách tường rong rêu lạnh lẽo xem một bầu không gian xinh đẹp, ấm áp đó như xa vợi chẳng chạm tới.

Nghe âm thanh khóc nức vọng lại:

-"Con đi đâu thế!

Chúng không cho bu đi tìm!"

-"Thầy xin mãi cũng không được!"

-"Con có mệnh hệ gì thì thầy với bu phải sống sao đây hả!"

-"Nguyệt ơi là Nguyệt!

Làm thầy lo chết đi được.

Về tới nhà là tốt rồi!

Tốt rồi!"

- giọng một người đàn ông cất lên.

Họ gọi cô ta "Nguyệt" sao, có lẽ đó là tên chị đó, nghĩa là mặt trăng à, ngước mặt nhìn lên cái trăng khuyết trên đỉnh đầu trông sáng thật nhưng chỉ thể ngắm mà chẳng chạm vào được như xa như vợi...

-"Đi thôi!"

Lại thở dài má cứ thế mãi như một thói quen.

Đi trên con đường làng vắng tanh chỉ còn vài gian nhà sáng, bước đến ngôi nhà cuối làng của một bà lão đơn độc má con tôi mới dám xin vào dừng chân chờ đến giữa đêm để về nhà tiếp tục tồn tại trong vòng lặp vì chỉ nơi đây mới chịu chứa chấp chúng tôi.

Đứng trước gian nhà lão đã bước từ từ ra, cất giọng ồ ồ kêu: "Vào đi!".

Đây là lần thứ mấy rồi nhỉ?

Lão vẫn tốt như thế.

-"cháu cảm ơn ạ" má con tôi cùng nói rồi dìu dắt nhau bước vào.

Nơi đây ấm thật!

Lão cù lưng nhấc lấy cái bình đang sôi đổ ra ba chén nước nóng bảo:

-"Trời lạnh uống cho ấm bụng."

Thì má tôi ngay sau đó đã bật khóc thành tiếng không nói, không rằng.

Lão cũng thở dài mà lặng lẽ sót thương, còn tôi tay cầm chắc chén nước trên tay cũng im phăng phắc như đã chấp nhận từ lâu.

Một lát thì lão đúng dậy cầm đến vài quả trái cây vàng ươm.

-"Quả trứng gà đấy hai má con ăn gì chưa? cầm lấy mà ăn."

Bà Nhã đưa tay ra nhận lấy 1 quả rồi bẻ đôi rồi thì thầm:

-"Bà tốt thật đấy, con phải làm gì để báo đáp đây?"

-"Không cần gì đâu chỉ cần khi có có gì ăn được thì cho lão một ít chứ già rồi còn sức đâu mà bắt tôm, bắt tép như ngày trước nữa, một trận gió thôi cũng sợ không qua khỏi.

Già rồi cũng như chiếc lá khô ngoài cành rồi cũng bay theo chiều gió."

Bà lúng túng đáp:

-"Không bà còn rất khỏe mà, tâm khỏe thì người cũng sẽ khỏe mà thôi."

-"Mong là vậy!"

-"Vâng ạ."

Tôi nhận lấy nữa quả má đưa rồi "cảm ơn lão".

Mùi hương thơm ngát lan tỏa ra cả gian nhà đơn sơ.

Cắn từng miếng nhỏ để cố lấp đầy cái bụng đang rồ lên.

Lão và má đã ngồi tâm sự còn tôi cứ mãi thả hồn về nơi đâu.

Trong khoảng lặn ấy thì những câu hỏi trong đầu tôi lại trội dậy như suy tư lại những gì đã qua.

Về con người xa lạ mới gặp với hàng tá câu hỏi.

Tại sao chị ta lại giúp mình nhỉ?

Cổ là ai?

Vì sao lại có một gia đình ấm áp đến vậy?

Cô ta rất không sợ "bá" mình à?

Tại sao lại giúp tôi?

Là thật hay là giả vậy?

Lại còn rất xinh.

Gia đình đó thật hạnh phúc... có phải sự kiên cường, tự tin ấy được xuất phát từ một gia đình tràn đầy sự yêu thương chăng? làm sao tôi mà có được thứ đó chứ, cố cũng bằng không.

Lại thêm chút tò mò, không tin về những thứ tốt đẹp của người khác.

Một lúc lâu sau cả làng cũng đi ngủ hết, thấy lão cũng lim dim chúng tôi cảm ơn và xin ra về.

Lại bước trên con đường đấy không biết bao nhiêu lần rồi... về đến nhà thấy chén bát vỡ hết cả văng đi tứ tum, còn ông ta thì nằm trên cái giường tre Má con tôi đã phải lau dọn rồi bình thản đi ngủ với một gã tệ bạc như không có gì xảy ra vậy.

Nằm một góc mắt vẫn nhắm nhưng chẳng thể ngủ nổi trong tôi như chất chứ nỗi uất hờn, lại khó ngủ... bất lực với bản thân,sự mệt nhoài đang ăn mòi tim tôi, nó đang đau nhói từng cơn, đau đến không tả nổi.. bật khóc, nước mắt cứ rơi nhưng tuyệt nhiên một tiếng động cũng không có, thời gian đã toi luyện con người thành như thế này sao.

Rơi mãi rơi mãi cho tới lúc thiếp đi như một thói quen.

Cô gái ấy vẫn như vậy nhỉ?

Trông có vẻ rất sợ người lạ nhưng vẫn còn một chút trẻ con tò mò về mọi thứ xung quanh...

Thế giới quan của một người như thế liệu có thêm nhiều sắc màu?

Mong rằng sẽ có một lời chúc phúc tốt đẹp đến với em.
 
Back
Top Bottom