Cập nhật mới

Khác Âm Hôn ( Đồng nhân "Đạo Mộ Bút Ký" )

Âm Hôn ( Đồng Nhân "Đạo Mộ Bút Ký" )
Phiên ngoại 1


Một năm sau.

Mặc Thoát (Mêdog, là một huyện của địa khu Nyingchi, khu tự trị Tây Tạng, Trung Quốc.

Medog theo tiếng Tây Tạng có nghĩa là "bông hoa")

Trong truyền thuyết về thánh địa như hoa sen nở rộ.

Nơi đó là một thành phố nhỏ hoang vu hẻo lánh của Trung Quốc, Tây Tạng, ẩn sâu giữa những dãy núi cao và những con sông hùng vĩ.

Tại một nơi thâm sơn cùng cốc có một vùng đất kỳ lạ.

Có rất ít người đến được Mặc Thoát bởi vì muốn đến đó nhất định phải trải qua một đoạn đường gian nan hiểm trở.

Hàng năm mỗi dịp tết đến có không ít người bỏ mạng trên con đường này nhưng người ta vẫn không ngừng bước dấn thân vào hành trình hành hương này.

"Đến rồi đến rồi, cuối cùng đã tới aiiii!" ngửa mặt lên nhìn trời người phu khuân vác hào hứng hò reo, trên khuôn mặt ngăm đen không che giấu được vui mừng "Cuối cùng là hữu kinh vô hiểm, lúc trước nếu như anh chậm một bước không chừng đã bị chôn vùi ở đó rồi, sẽ không còn có cơ hội đến nơi này nha!"

Nghe thế người đàn ông phía sau chỉ thản nhiên gật đầu, sau kính chắn gió ngắm nhìn thị trấn nhỏ chìm lẫn trong một dãy núi tuyết nguy nga hùng vĩ, nhìn không ra cảm xúc gì.

Cuối cùng cũng đã đến đây, làm xong công tác chào hỏi người đàn ông tiếp nhận đống hành lý nặng nề từ người phu khuân vác, thanh toán nốt nửa số tiền còn lại, người phu đường cầm tiền đếm đếm, hài lòng liền hướng người đàn ông cười cười "Cảm ơn, hai ngày nữa tôi sẽ ở đây đợi anh!"

Người đàn ông cũng không nói nhiều chỉ gật đầu, vác theo hành lý rời đi.

Cậu mặc quần áo leo núi rất dày, quần rộng giúp cậu che giấu bí mật ít người biết đến, người ngoài nhìn vào chỉ thấy cậu đi đứng có chút không vững nhưng nếu quan sát tỉ mỉ sẽ phát hiện chân phải cậu có chút không được bình thường.

Nhưng người đàn ông này hình như đã tập thành thói quen, chân phải cũng không gây trở ngại cho cậu trong việc đi xa, ngược lại cậu là một trong số ít người có thể kiên trì đi tới được nơi này.

Mặc Thoát – thiên đường của nhân gian, giống như vẻ đẹp của một nàng thiếu nữ bị che giấu sau làn voan mỏng, thần bí hoang dã luôn khiến người ta mê mẩn, khiến vô số người tranh nhau khom lưng quỳ gối, khiến vô số kẻ phải bỏ mạng trên con đường chinh phục.

Trong một trăm người tới nơi này sẽ có hơn trăm lý do, người đàn ông này cũng vậy.

Năm Ngô Tà ba mươi tuổi, cậu một mình đi du lịch khắp nơi, băng qua núi tuyết, đi bộ xuyên qua rừng rậm nhiệt đới nguyên thuỷ, qua bao nhiêu đầm lầy, gặp không ít lần tuyết lở, xém bỏ mạng trong miệng rắn độc....

Loại chuyện như thế này trong năm nay đã phát sinh không ít lần.

Cậu đi qua rất nhiều nơi, có những vùng nổi danh nhưng cũng có những vùng hoang vu hẻo lánh không có tên gọi, nhưng có một điểm chung là những nơi này đều đã từng lưu lại dấu chân của người kia.

Ngô Tà cảm thấy có một ngày mình nhất định gặp được người kia.

Trương Khởi Linh đi khắp nơi không theo một phương hướng hay quỹ đạo nào, anh phiêu bạt lang thang khắp từng ngóc ngách của thế giới này, anh đã đa qua rất nhiều nơi, ngắm nhìn rất nhiều phong cảnh, trời đất bao la không nơi nào có thể vây khốn được anh.

Ngô Tà biết mình làm như thế là cực kỳ ngu ngốc, đuổi theo một người trên từng con đường, ngoại trừ khiến bản thân đau đớn thêm cơ bản không làm nên được chuyện gì, nhưng cậu lại không thể khống chế được hành động của bản thân, hồi ức ở cùng nhau của bọn họ quá ít, hiểu biết của bản thân cậu về anh còn quá ít, cậu đã từng có cơ hội, chỉ cần cậu gật đầu người kia sẽ nói cho cậu biết tất cả nhưng cơ hội như thế chỉ có một lần, mà cậu thì...

để vuột mất.

Cậu vẫn tiếp tục tiến về phía trước, trên đường thỉnh thoảng có người dân quỳ trên mặt đất, hai tay chắp lại giơ cao quá đỉnh đầu, vẻ mặt họ thành kính cùng hài lòng cúi rạp trên mặt đất.

Thế giới này rất rộng lớn, sinh mệnh dài dằng dặc, nhưng đối với một người nếu trong trái tim có chứa một cái gì đó, bất luận là thứ gì thì người này cũng là người hạnh phúc và dễ thoả mãn.

Ngô Tà nét mặt bình tĩnh thản nhiên nhìn những người khác ở phía xa đang mê mẩn ngắm tuyết sơn, cậu cũng nhìn với biểu tình như vậy nhưng là cậu đang từ phong cảnh tìm kiếm bóng dáng người kia.

Một năm lại một năm, con người trở nên già dặn nhưng bóng hình người nọ thì vẫn vĩnh viễn không thay đổi.

Ngô Tà không bi thương, ngược lại cậu có chút thoả mãn nhẹ nhàng.

Trương Khởi Linh đang ở trong tim cậu, chỉ có thể ở trong tim cậu, vĩnh viễn không đi đâu được, chỉ cần một ngày cậu còn sống, chỉ cần cậu còn một hơi thở người kia cũng sẽ không được tự do.

Trên thế giới này ngoại trừ một người tên Ngô Tà sẽ không có bất kỳ thứ gì có thể vây khốn Trương Khởi Linh.

Điều Ngô Tà không ngờ tới chính là ở chính nơi đây cậu nhìn thấy Trương Khởi Linh.

Mặc dù chỉ là một bên sườn mặt, cũng không rõ ràng, chỉ là một nét vẽ vụng về của một người mới tập vẽ trên bức tranh cách đây vài năm rồi.

Nhưng cậu sẽ không nhận lầm.

Ngô Tà đứng lặng im nhìn gò má của bức hoạ trước mặt, không biết là ánh bình minh hay hoàng hôn đang phản chiếu một tầng ánh sáng khiến cho nửa gương mặt kia mỹ lệ vô cùng, ký ức nhiều năm trước đây cũng từng có một ngày như vậy.

Trên dãy Trường Bạch một người đàn ông nhìn dãy núi tuyết hùng vĩ xa xa ánh mắt đầy thương cảm.

Nhớ tới Trương Khởi Linh, cậu nhận ra mình không hề đau lòng, không giống như lúc ban đầu cậu chỉ cần vừa nghĩ tới trái tim liền giống như bị bóp tới đau nhức.

Vết thương này trong mấy năm nay đã trở nên chai cứng, toàn bộ những ký ức về anh trong tim cậu bây giờ không còn là đau đớn nữa, mà là ấm áp, giống như bầu bạn cùng đi đến hết cuộc đời này.

Ngô Tà nhìn bức tranh đến thất thần, cậu bỗng đau xót nhận ra, ngoại trừ ký ức về một cái bóng mơ hồ, cậu không có một tấm hình nào của anh.

Cậu đoán, có khi một ngày nào đó sau một đêm thức giấc hắn bỗng quên mất gương mặt của anh, quên mất giọng nói của anh, rồi đến mùi vị của anh, cuối cùng quên luôn cả cảm giác về anh.

Ái tình đối với một người hay nhiều người mà nói trải qua năm tháng sẽ không còn là tình cảm như lúc ngây ngô mới yêu, sẽ mất đi tình cảm mãnh liệt, thiếu đi nhịp tim rộn ràng, nhưng đối với tình cảm của Ngô Tà và Trương Khởi Linh mà nói, tình yêu của họ giống như cây dương trồng trên sa mạc, mặc cho bão cát ngập trời, một khi được trồng ở đó thì cả cuộc đời sẽ bám rễ ở đó.

Bên tai tựa hồ có người nhẹ giọng hỏi thăm duyên phận giữa Ngô Tà với người trong bức hoạ, Ngô Tà vươn tay cách lớp thuỷ tinh đã trải qua hơn hai mươi năm nhẹ nhàng vuốt ve gò má kia, hai chữ giống như hoa quỳnh cứ thế thốt ra:

—— Ái nhân!
 
Âm Hôn ( Đồng Nhân "Đạo Mộ Bút Ký" )
Phiên Ngoại 2


Trương Khởi Linh biến mất.

Hai tháng trước, có người phát hiện tôi trên người vô số vết thương nằm ở một khu công trường bỏ hoang, một tay cùng một chân bị chém gần đứt, trải qua một thời gian dài điều trị thương thế cũng khôi phục phần lớn chỉ có điều tay chân không còn nhanh nhẹn như cũ, chuyện đó cũng nằm trong suy đoán của tôi.

Mấy ngày nay, ngoại trừ ăn, ngủ và ngồi im lặng thì không một ai biết tôi đang suy nghĩ cái gì.

Thực ra phần lớn thời gian tôi cái gì cũng không nghĩ, không phải tôi không có can đảm, mà là tôi sợ hãi, bởi vì chỉ cần vừa nghĩ tới tên của anh là trái tim tôi lại đau đớn vô cùng.

Một thời gian rất lâu sau đó tôi dường như chỉ sống trong ảo giác, tôi luôn cảm thấy Trương Khởi Linh vẫn đang ở bên cạnh tôi, chẳng qua là tôi không nhìn thấy anh cũng không chạm vào được, chỉ là do anh không muốn tôi phát hiện ra sự tồn tại của anh mà thôi.

Mấy hôm trước người nhà điện thoại tới, nói trong nhà tôi xảy ra chuyện, tôi vội vàng trở về, tới nhà mới phát hiện ra mình bị gạt.

Cha mẹ vẫn khoẻ mạnh bình thường không nói, tự nhiên bên cạnh tôi lại nhiều thêm một cô gái gương mặt thẹn thùng.

Tôi nhìn qua liền biết đây chính là đối tượng mai mối mà cha mẹ tôi chọn.

Cô gái ngại ngùng ngồi xuống, lễ phép nhẹ nhàng hỏi thăm cha mẹ tôi, thỉnh thoảng còn liếc nhìn về phía tôi, tôi không để ý chỉ vùi đầu vào ăn cơm, hỏi gì đáp nấy.

Tôi tự nhiên lại nhớ tới Trương Khởi Linh, nếu như anh biết tôi đi xem mắt không biết anh sẽ làm ra chuyện động trời gì, có thể anh sẽ đem trói tôi lại vĩnh viễn không thả ra nữa.

Nghĩ tới đó tôi không khỏi bật cười khúc khích, ngẩng mặt lên thấy cô gái kia đang nhìn tôi vẻ mặt kinh ngạc, mẹ tôi liếc tôi với ánh mắt cảnh cáo, sau đó liền quay đầu lại tiếp tục nói chuyện.

Tôi mới kết hôn không lâu, cho nên ngày hôm nay tôi thật sự không có tâm tình cho cuộc gặp gỡ này.

Mặt khác Trương Khởi Linh vốn là tên chiếm dục điên cuồng như thế, nếu như anh phát hiện....

Nghĩ đến đó trong lòng tôi bỗng có chút chua xót, anh sẽ phát hiện sao?

Anh sẽ biết sao?

Anh vẫn đang dõi theo tôi sao?

Nếu tôi có thể gặp anh ngoài kia, tôi tin rằng tôi sẽ trở thành người đàn ông nổi tiếng nhất thế giới này vì ra đường ngoại tình thì bị chồng bắt gặp.

Đêm hôm đó tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ, trong giấc mơ đó chẳng có cái gì ngoài một cuốn sổ ghi chép thật dày, tôi mở cuốn sổ, lật trang đầu tiên lên, chỉ thấy trên mặt giấy chi chít những chữ với chữ, tất cả đều là tên người, đều mang họ Trương, tôi lật một đường tới trang cuối cùng, trên trang giấy cuối cùng này tôi nhìn thấy tên Trương Khởi Linh, mà nằm ngay ngắn bên cạnh là hai chữ: Ngô Tà.

Tôi cười tới khi tỉnh lại, tôi thấy trên má ươn ướt, tôi vươn tay lau mặt chỉ thấy toàn là chất lỏng lạnh băng.

'Trương Khởi Linh, có phải là anh đang nhắc nhở em phải không?

Hay ...

đây chỉ là giấc mộng?'

Nếu như anh vô cùng mong muốn có một thứ gì đó, anh sẽ không từ thủ đoạn nào, không ngại đi tới bất cứ nơi đâu.

Trước đây tôi không hiểu nhóm Lão Cửu dù là nghệ thuật gia nhưng đối với trường sinh bất lão vẫn say mê như vậy, dùng mấy chục năm trời chỉ để theo đuổi con đường này.

Nhưng lúc này tôi đã hiểu.

Tôi muốn Trương Khởi Linh sống lại, ý niệm này lớn hơn hết thảy những nguyện vọng trước đây của tôi.

Nhập ma – chính là khi người ta chấp niệm quá mức sâu sắc với điều gì đó.

Tôi nghĩ không bao lâu nữa tôi cũng sẽ nhập ma.

Tôi không cầu võ công tuyệt thế, không cầu công danh lợi lộc, cũng không cầu trường sinh bất lão, tôi chỉ muốn duy nhất Trương Khởi Linh.

Tôi nhớ tới lão Dương, nhớ tới cây Thanh Đồng núi Tần Lĩnh.

Không nghĩ tới năm đó tôi coi thường hành động của lão Dương hiện giờ chính tôi lại làm theo.

Cuối cùng tôi cũng minh bạch được cảm giác của lão Dương năm năm trước.

Đường xa ngựa quen, tôi đã chuẩn bị xong tất cả sẵn sàng xuất phát, sau năm năm, tôi lại lần thứ hai bước lại con đường này.

Hành trình bây giờ so với trước kia cũng không dễ dàng hơn chút nào, lúc muốn làm chuyện này tôi cơ bản không nghĩ ngợi gì nhiều, cùng lắm là lại chết tâm thêm lần nữa.

Đường đi cũng không khác biệt lắm so với trước kia, về nơi này tôi cũng không quá thân thuộc.

Trải qua trăm cay ngàn đắng tôi mới đến được cây thời gian Thanh Đồng, đối với người bình thường chính là mất đi nửa cái mạng.

Lão Dương từng nói, năng lực này không phải ai muốn sử dụng là có thể sử dụng, phải dưới tình huống đặc biệt, phải có sự chấp nhận của nó.

Tôi không biết phải cần tình huống đặc biệt nào, theo lời lão nói muốn thành công trong đầu nhất định phải nắm bắt được tình hình phát sinh.

Tôi biết việc mình làm lúc này là vô cùng phiêu lưu, tôi thậm chí còn không biết cần phải có những thứ gì mới có thể khiến Trương Khởi Linh trở lại.

Đứng dưới tàng cây to lớn, trong đầu tôi chỉ thầm nghĩ tới Trương Khởi Linh.

Có vị cổ nhân đã từng nói, muốn vận dụng được năng lực này thì tâm phải không có tạp niệm, bằng không rất dễ khiến mọi việc trở lên lẫn lộn.

Tôi cố gắng tập trung tinh thần không nghĩ ngợi điều gì khác, giống như hoà thượng niệm kinh suốt một giờ đồng hồ, nhưng một chút biến hoá cũng không có.

Tôi cố gắng nhẫn nại, trong đầu suy nghĩ tìm kiếm biện pháp, tôi tin rằng việc này không phải là loại việc có thể thành công trong một sớm một chiều.

Tôi đợi ở dưới tàng cây Thanh Đồng năm ngày, sang ngày thứ sáu sau khi ăn xong một chút lương khô...

Một chút biến hoá cũng không có, sáu ngày nay trong đầu tôi lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm Trương Khởi Linh, nhưng anh vẫn không hề xuất hiện.

Tôi cảm thấy thất vọng, buồn bã và tuyệt vọng tới mức không thốt nên lời, tôi không biết xảy ra vấn đề ở đâu, cũng không biết là phải cần biện pháp gì mới là đúng, tôi rất muốn gọi điện cho lão Dương, nhưng chúng tôi đã nhiều năm nay không liên lạc.

Cảm giác vô lực từ lòng bàn chân truyền tới, tôi ngơ ngác ngồi bệt xuống đất, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác mệt mỏi về cuộc đời này.

Tôi không muốn đi tiếp nữa, cũng không còn sức lực, cứ ở luôn chỗ này cũng được, chết tại chỗ này cũng chẳng sao.

Tôi cứ ngồi yên lặng dưới tán cây suốt một ngày một đêm, sau khi những cảm xúc hỗn loạn trong lòng đã trở lên thông suốt, đến sáng ngày thứ bảy, tôi quyết định phải trở về nhà, tôi muốn một lần nữa chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho tình huống phát sinh tiếp theo khi quay trở lại nơi đây.

Dù nửa đời còn lại phải gắn bó với nơi này tôi cũng sẽ không từ bỏ quyết tâm, cho dù chỉ còn một hơi thở, chỉ cần một ngày tôi còn sống tôi sẽ vẫn chạy tới nơi này.

Mang theo tâm trạng hốt hoảng trở về nhà, lúc mở cửa tôi phát hiện trong phòng có ánh sáng, có thể lúc đi tôi đã quên không tắt đèn.

Tôi cởi giày đóng cửa, tuỳ tiện ném hành lý xuống sàn ngã dựa người trên ghế salon, chợt nghe có tiếng mở cửa, tôi ngây người chưa kịp phản ứng đã nghe thấy giọng nói băng lãnh quen thuộc vang lên sau lưng: "Em cuối cùng đã trở về."

Trái tim như bị quất một cái đau nhức, tôi cứng người ngồi yên trên ghế salon không dám quay đầu lại, thực sự trong giây phút này tôi mới phát hiện mình có bao nhiêu hèn nhát, tôi không dám quay đầu lại xác nhận, tôi sợ, tôi rất sợ đây chỉ là ảo giác!

Tôi ngồi yên không nhúc nhích, nghe âm thanh bước chân kia đang tới gần, cằm bất thình lình bị thô bạo nắm lấy kéo lên, ngay lập tức lọt vào mắt tôi là một đôi con ngươi đen kịt.

"Tôi nói rồi, tôi không cho phép em chạy loạn."

Không để ý tới giọng nói hăm doạ kia, tôi một mực si mê chăm chú nhìn người trước mặt.

Đúng là anh.

Đúng đôi mắt này.

Đúng là Trương Khởi Linh.

Tôi ngơ ngác nhìn gương mặt có vẻ tức giận, còn có đôi mắt với ánh mắt khiến tôi bối rối, bên trong đó ẩn chứa tâm tình phức tạp có lo âu, nóng nảy, vui sướng...

Trương Khởi Linh nhíu mày nhìn tôi, tức giận đang muốn trút ra liền dằn xuống.

Tôi bỗng nhiên nhớ ra, đây giống như là khoảng thời gian tôi đang bị Trương Khởi Linh giam lỏng, anh đang vì tôi phản kháng lại tình cảm của anh mà có chút điên cuồng đáng sợ, âm tình bất định...

Đây là ông trời cho tôi cơ hội sao? khiến cho mọi việc quay về điểm khởi đầu, để cho tôi có cơ hội một lần nữa thay đổi quá khứ?

Thì ra trong mấy ngày nay lúc tôi ở dưới cây Thanh Đồng một lòng chờ anh xuất hiện, còn anh lại một mực ở nơi này chờ tôi.

Không ngăn dòng lệ đang tuôn rơi, một thằng đàn ông lại khóc như đàn bà nhưng tôi không hề cảm thấy mất mặt, ngược lại tôi đang rất cao hứng.

Trương Khởi Linh thấy tôi đột nhiên bật khóc liền sửng sốt, cả buổi mới phục hồi tinh thần, khuôn mặt luôn lạnh lùng mang theo chút tức giận liền trở nên mờ mịt, mang theo chút khó hiểu, tôi đoán lúc bước vào nhà anh đang chuẩn bị cho tôi một trận giáo huấn, bởi vì tôi đã chống đối anh lại còn tự ý bỏ trốn.

Tôi nhìn anh lúng túng không biết nên làm sao tay chân vụng về lóng ngóng chẳng biết để vào chỗ nào.

Trước đây chưa bao giờ tôi rơi lệ trước mặt anh, đối với những phản kháng của tôi anh đều có cách ứng phó, nhưng đối với gương mặt đầy nước mắt của Ngô Tà tôi thì Trương Khởi Linh anh chưa từng có kinh nghiệm nào.

Tôi thấy anh thở dài, dè dặt vươn tay xoa xoa đầu tôi, tận lực hạ thấp thanh âm hỏi tôi: "làm sao vậy?"

Tôi có chút muốn cười, bởi vì Trương Khởi Linh chưa từng có thái độ lấy lòng tôi như lúc này, trong mắt tôi lúc đó anh như một tên ác ma điên cuồng, giọng nói dịu dàng lúc nãy thật sự không hợp với hình tượng con người đó.

Tôi lắc đầu, tay anh vẫn cầm chặt tay tôi, cảm xúc ấm áp kia khiến mũi tôi chua xót, nước mắt như hạt châu lại rớt xuống trên tay anh.

Tôi cảm thấy bàn tay kia run lên, tôi đứng lên ôm lấy anh, dán mặt vào lồng ngực anh, tôi nghe tim anh như đang nhảy nhót.

"Tiểu ca, em nghĩ thông suốt rồi, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa đi."

Tôi cảm thấy lồng ngực anh run lên, sau đó anh ôm tôi chặt hơn.

Qua một lúc lâu, bên tai tôi truyền tới giọng mũi "ừ" .

Trước hết cứ như vậy đi, dù phải trả giá đắt như thế nào cho ký ức này tôi cũng nguyện ý, dù hết thảy trước mắt chỉ là ảo mộng, tôi cũng không hề hối hận.

Chỉ cần qua thêm một ngày, chính là tôi lại có thêm một ngày vui vẻ, hạnh phúc.

Hình ảnh anh đã khắc sâu trong tâm trí tôi, dù tẩy xoá thế nào cũng không phai mờ được, đối với tôi Trương Khởi Linh chính là tồn tại cùng năm tháng.

Hoàn kết cục HE

—–TOÀN VĂN HOÀN—–
 
Back
Top Bottom