[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Âm Hôn Định Mệnh
Chương 20 : Đêm Tàn Sát
Chương 20 : Đêm Tàn Sát
Chương 20 : Đêm Tàn Sát
Gió lanh rít qua khe cửa , mang theo âm thanh rơn người của những hồn ma lang thang.
Tấm bùa phong ấn đã bị sé toạc, và giờ đây, nhưng oán linh từng bị phong ấn trong gia tộc đang tràn ra ngoài.
Ngọc Hân đứng sững trước cảnh tượng trước mắt.
Những bóng đen mơ hồ với đôi mắt đỏ ngầu đang di chuyển chậm rãi vào sân.
" Bọn chúng không còn bị trói buộc nữa
Ông tám siết chặt cây thượng trong tay, sắc mặt ông đầy nghiêm trọng.
"Ta đã cảnh báo rồi...
Một khi phong ấn bị , chúng ta sẽ không thể kiểm soát được nữa.
"
Ngọc Hân nuốt khan.
Cô có thể cảm nhận được một luồng hàn khí đang bao phủ cả khu nhà tổ.
Tủ sau lưng cô, Minh Anh và những người khác cũng chạy ra.
Ai nấy điều hoảng loạn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
" Chuyện...chuyện gì thế này?
"Minh Anh lắp bắp.
Trước khi có ai kịp trả lời --
Một tiếng gầm gừ vang lên.
Từ trong bóng tối, một cái bóng khổng lồ nhảy bổ ra.
Đó là một con quỷ cao gần ba mét, cơ thể đầy vvết sẹo cháy xém, miệng ngoác ra tận mang tai, để lộ hàm răng nhọn hoắt
Nó vồ thẳng về một phía người hầu trong nhà.
"Không!!!"
Nhưng không ai kịp ngăn cản.
Bàn tay khổng lồ của con quỷ túm lấy người hầu, nhấc bổng anh ta lên.
Trong chớp mắt, cơ thể người hầu run rẩy dữ dội, rồi...
"Rắc!"
Toàn thân anh ta bị bóp nát.
Máu văng tung tóe.
Cả sân lặng đi trong giây lát.
Rồi tiếng hết hoảng loạn vang lên.
" Chạy đi!!!"
Mọi người trong nhà tổ bỏ chạy tán loạn.
Một người nhanh chóng đóng cửa nhốt mình trong phòng, số khác lao vào nhà trong hoảng loạn.
Nhưng đám quỷ không cho họ cơ hội thoát thân.
Chúng tràn vào như cơn lũ, tóm lấy từng người một.
Tiếng hết, tiếng gào khóc, tiếng thịt bị xé nát hòa vào nhau thành một bản giao hưởng kinh hoàng.
Sự Trỗi Dậy Của Ngọc Hân
Ngọc Hân cắn chặt răng.
Cô biết mình không thể đứng yên được nữa.
Nhắm mắt lại, cô cảm nhận được nguồn sức mạnh lạnh lẽo chảy trong cơ thể.
"Nếu mình đã không còn là người...thì hãy dùng chính thứ này để chiến đấu!"
Cô mở mắt ra .
Một luồng khí đen tràn ra từ cơ thể cô, tỏa ra khắp không gian.
Những con quỷ xung quanh đột nhiên khựng lại.
Chúng có thể cảm nhận được sức mạnh của cô.
Một con quỷ lao đến, móng vuốt sắc nhọn chém thẳng xuống đầu cô--
VỤT!
Cô nghiên người né tránh, rồi nhanh như chớp giơ tay lên--
ẦM!
Một luồng hắc khí bùng nổ, quấn lấy con quỷ rồi siết chặt nó.
Con quỷ gào rú điên cuồng, cơ thể nó dần dần tan biến trong làng khói đen.
Những con quỷ còn lại bắt đầu do dự.
Chúng có vẻ...sợ cô.
"Không đúng..."
Ngọc Hân thở dốc.
"Chúng không sợ mình..mà là thứ bên trong mình.
"
Cô chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của điều đó thì --
ẦM!
Một luồng sức mạnh khổng lồ bùng lên từ trong nhà tổ.
Cánh cổng địa ngục...đã mở rộng hơn.
Từ trong bóng tối, một giọng nói trầm thấp vang lên.
"Cuối cùng...ta cũng được tự do.
"
Hết Chương 20.