Cập nhật mới

Khác Âm Hôn Định Mệnh

Âm Hôn Định Mệnh
Chương 20 : Đêm Tàn Sát


Chương 20 : Đêm Tàn Sát

Gió lanh rít qua khe cửa , mang theo âm thanh rơn người của những hồn ma lang thang.

Tấm bùa phong ấn đã bị sé toạc, và giờ đây, nhưng oán linh từng bị phong ấn trong gia tộc đang tràn ra ngoài.

Ngọc Hân đứng sững trước cảnh tượng trước mắt.

Những bóng đen mơ hồ với đôi mắt đỏ ngầu đang di chuyển chậm rãi vào sân.

" Bọn chúng không còn bị trói buộc nữa

Ông tám siết chặt cây thượng trong tay, sắc mặt ông đầy nghiêm trọng.

"Ta đã cảnh báo rồi...

Một khi phong ấn bị , chúng ta sẽ không thể kiểm soát được nữa.

"

Ngọc Hân nuốt khan.

Cô có thể cảm nhận được một luồng hàn khí đang bao phủ cả khu nhà tổ.

Tủ sau lưng cô, Minh Anh và những người khác cũng chạy ra.

Ai nấy điều hoảng loạn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

" Chuyện...chuyện gì thế này?

"Minh Anh lắp bắp.

Trước khi có ai kịp trả lời --

Một tiếng gầm gừ vang lên.

Từ trong bóng tối, một cái bóng khổng lồ nhảy bổ ra.

Đó là một con quỷ cao gần ba mét, cơ thể đầy vvết sẹo cháy xém, miệng ngoác ra tận mang tai, để lộ hàm răng nhọn hoắt

Nó vồ thẳng về một phía người hầu trong nhà.

"Không!!!"

Nhưng không ai kịp ngăn cản.

Bàn tay khổng lồ của con quỷ túm lấy người hầu, nhấc bổng anh ta lên.

Trong chớp mắt, cơ thể người hầu run rẩy dữ dội, rồi...

"Rắc!"

Toàn thân anh ta bị bóp nát.

Máu văng tung tóe.

Cả sân lặng đi trong giây lát.

Rồi tiếng hết hoảng loạn vang lên.

" Chạy đi!!!"

Mọi người trong nhà tổ bỏ chạy tán loạn.

Một người nhanh chóng đóng cửa nhốt mình trong phòng, số khác lao vào nhà trong hoảng loạn.

Nhưng đám quỷ không cho họ cơ hội thoát thân.

Chúng tràn vào như cơn lũ, tóm lấy từng người một.

Tiếng hết, tiếng gào khóc, tiếng thịt bị xé nát hòa vào nhau thành một bản giao hưởng kinh hoàng.

Sự Trỗi Dậy Của Ngọc Hân

Ngọc Hân cắn chặt răng.

Cô biết mình không thể đứng yên được nữa.

Nhắm mắt lại, cô cảm nhận được nguồn sức mạnh lạnh lẽo chảy trong cơ thể.

"Nếu mình đã không còn là người...thì hãy dùng chính thứ này để chiến đấu!"

Cô mở mắt ra .

Một luồng khí đen tràn ra từ cơ thể cô, tỏa ra khắp không gian.

Những con quỷ xung quanh đột nhiên khựng lại.

Chúng có thể cảm nhận được sức mạnh của cô.

Một con quỷ lao đến, móng vuốt sắc nhọn chém thẳng xuống đầu cô--

VỤT!

Cô nghiên người né tránh, rồi nhanh như chớp giơ tay lên--

ẦM!

Một luồng hắc khí bùng nổ, quấn lấy con quỷ rồi siết chặt nó.

Con quỷ gào rú điên cuồng, cơ thể nó dần dần tan biến trong làng khói đen.

Những con quỷ còn lại bắt đầu do dự.

Chúng có vẻ...sợ cô.

"Không đúng..."

Ngọc Hân thở dốc.

"Chúng không sợ mình..mà là thứ bên trong mình.

"

Cô chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của điều đó thì --

ẦM!

Một luồng sức mạnh khổng lồ bùng lên từ trong nhà tổ.

Cánh cổng địa ngục...đã mở rộng hơn.

Từ trong bóng tối, một giọng nói trầm thấp vang lên.

"Cuối cùng...ta cũng được tự do.

"

Hết Chương 20.
 
Âm Hôn Định Mệnh
Chương 21 : Âm Linh Cổ Tổ


Chương 21: Âm Linh Cổ Tổ

Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ sau tiếng nói kia.

Những cơn gió lạnh đột ngột ngưng thổi, như thể mọi vật đang nín thở trước một sự kiện kinh hoàng sắp xảy ra.

Ngọc Hân đứng bất động, đôi mắt chậm rãi hướng về cánh cổng tổ đường đã vỡ toang.

Từ trong bóng tối sâu thẳm, một bóng người dần hiện ra — cao lớn, khí tức cổ xưa và u ám, như thể gắn liền với cả một thời đại đã bị quên lãng.

“Là hắn…” — Ông Tám, pháp sư già, thì thầm run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn đầy trán.

“Âm linh cổ tổ của dòng họ này… kẻ bị phong ấn từ trăm năm trước vì nuốt linh hồn người sống để trường sinh bất tử…”

Ngọc Hân siết chặt tay, toàn thân run lên không phải vì sợ, mà vì sức mạnh hắc ám trong cơ thể cô đang dâng trào, đáp lại khí tức của cổ tổ — như thể chúng từng có liên hệ từ xa xưa.

“Chúng ta không thể để hắn thoát ra,” Minh Anh bước đến bên cạnh cô, tay nắm chặt một lá bùa đỏ rực.

“Một khi hắn chiếm được cơ thể sống… hắn sẽ trở thành quỷ vương thật sự.”

---

Tại một nơi khác trong tổ trạch

Linh hồn của những người đã ngã xuống bắt đầu vương vấn, không thể siêu thoát.

Mùi máu, oán khí và nỗi sợ hòa quyện, tạo nên một kết giới âm tà ngày càng lớn mạnh.

Cô gái nhỏ — cháu họ của gia đình — run rẩy ôm con búp bê cũ.

Đôi mắt bé long lanh nước, nhìn thấy những bóng mờ trườn bò trên tường, chầm chậm bò đến bên cô.

Nhưng rồi — một luồng sáng trắng lóe lên, đánh bay tất cả.

Linh Hương — linh hồn em gái Ngọc Hân, bất ngờ xuất hiện, vươn tay ôm lấy bé gái.

“Chị hứa sẽ bảo vệ em… dù chị đã không thể được sống nữa.”

---

Trở lại nơi chính diện

Ngọc Hân từ từ bước lên bậc thềm tổ đường.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt vỡ, nhưng ánh mắt cô lại vô cùng kiên định.

Âm linh cổ tổ nở một nụ cười ghê rợn:

“Ngươi là kẻ mang nửa linh hồn của ta… và nửa còn lại của cô gái năm xưa đã phản bội ta.

Sự tồn tại của ngươi là nghịch lý — nhưng cũng là chìa khóa để ta thoát khỏi cái lồng này.”

Ngọc Hân khựng lại.

Cô… mang một nửa linh hồn của ai?

Cô quay sang nhìn ông Tám, nhưng ông chỉ cúi đầu lặng thinh.

“Ngươi không nhớ sao?

Đã từng có một người con gái chết vì cứu ngươi…

Và ngươi đã chia linh hồn mình để đưa cô ấy trở về.

Nhưng thất bại.

Linh hồn ấy, kiếp này, chính là…”

“Minh Anh.”

Không gian như sụp đổ.

Minh Anh cũng sững sờ, những ký ức mơ hồ mà cô từng thấy trong giấc mơ, nay dồn dập ùa về.

---

“Kiếp trước… mình và Ngọc Hân đã từng yêu nhau?”

---

Âm linh cổ tổ vung tay.

Một vòng xoáy đen hút mạnh về phía Ngọc Hân.

Nhưng lần này, cô không chống cự.

“Nếu linh hồn ta là chìa khóa… thì ta sẽ dùng nó để chấm dứt tất cả.”

Cô ngẩng đầu, mắt đỏ rực, hắc khí bùng lên mạnh mẽ.

“Không phải để phục vụ cho quỷ dữ, mà là để… giải thoát cho những người ta yêu thương.”

---

Hết chương 21.
 
Âm Hôn Định Mệnh
Chương 22 ; Linh Hồn Hợp Nhất


Chương 22: Linh Hồn Hợp Nhất

Trên nền đất âm u của tổ đường, gió lặng hẳn, chỉ còn tiếng trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực hai người con gái — một người sống, một người chết, nhưng linh hồn lại cùng khắc ghi một mối duyên tiền kiếp.

Minh Anh lùi lại một bước khi cảm nhận được luồng khí lạnh từ Ngọc Hân tỏa ra.

Nhưng thay vì sợ hãi, cô lại thấy trái tim mình như run rẩy… không phải vì khiếp sợ, mà là vì nhớ thương.

Những giấc mơ thoáng qua, từng ánh mắt trìu mến, từng câu nói dịu dàng... giờ đây như sợi chỉ đỏ cuộn lại, dệt thành một bức tranh quá khứ.

Kiếp trước, họ từng yêu nhau.

Từng đi ngược lẽ trời, tìm mọi cách để ở bên nhau — kể cả khi linh hồn Ngọc Hân đã tan biến trong một nghi lễ huyết tế.

“Ngọc Hân,” Minh Anh gọi, giọng run run, “chúng ta... là thật sao?”

Ngọc Hân không đáp.

Nhưng đôi mắt lệ quỷ rực máu ấy khẽ rung lên.

Tay cô vươn ra, chạm nhẹ vào bùa trấn hồn trên cổ Minh Anh.

Lá bùa nóng bừng, rồi hóa thành tro bụi.

Một luồng sáng ấm dịu lan tỏa.

Giữa không gian đen kịt, linh hồn của cả hai dần dần hòa vào nhau, không còn ranh giới giữa âm và dương.

Bất chợt, tiếng gầm giận dữ vang lên từ phía âm linh cổ tổ:

“Không!

Các ngươi không được hợp nhất!

Linh hồn đó thuộc về ta!”

Hắn lao tới, nhưng đã quá muộn.

Cơ thể Ngọc Hân bừng sáng, ánh sáng thuần khiết chưa từng có nơi một lệ quỷ.

Minh Anh bước đến bên cô, nắm tay, đôi mắt ngấn lệ nhưng vững vàng.

“Kiếp trước em không thể cứu chị.

Kiếp này, em không để chị cô độc nữa.”

Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại — dù không ai rung.

Nghi lễ hợp hồn — một nghi lễ cổ xưa chỉ có trong truyền thuyết — đã bắt đầu.

---

Ở bên ngoài, ông Tám ngẩng lên, bàn tay run rẩy vì kinh ngạc:

“Chẳng lẽ… họ thật sự là định mệnh của nhau?

Một linh hồn chết không tan, một linh hồn chuyển kiếp vì tình.

Âm dương nghịch lý... mà vẫn hòa hợp...”

Ông nhắm mắt, rút ra cây trượng phong ấn cuối cùng, đâm sâu xuống nền đất.

ẦM!

Cả tổ trạch rung chuyển.

Kết giới bị xé toạc.

Âm linh cổ tổ gào rú, thân thể vặn vẹo dưới ánh sáng hồn lực phát ra từ Ngọc Hân và Minh Anh.

Ngọc Hân giờ đây không còn là lệ quỷ nữa — mà là một thực thể hoàn toàn mới, nửa âm nửa dương, có hình hài, có cảm xúc, có trái tim đang đập rộn ràng.

---

Âm linh cổ tổ bị hút vào vòng xoáy của ánh sáng cuối cùng.

Trước khi tan biến, hắn rít lên:

“Ngươi… cũng từng là ta…”

Ngọc Hân nhìn hắn, không nói gì.

Vì cô biết — quá khứ có thể lặp lại, nếu người ta chọn thù hận thay vì yêu thương.

---

Khi ánh sáng tan dần, Ngọc Hân quỳ xuống, kiệt sức.

Minh Anh lao tới đỡ cô, ôm thật chặt.

“Chị ở lại rồi…”

Ngọc Hân khẽ thì thầm, mắt ánh lên niềm vui bình yên.

“Ừ.

Và kiếp này… chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa.”

---

Hết chương 22.
 
Âm Hôn Định Mệnh
Chương 23 : Hồi Hương


Chương 23 : Hồi Hương

Sau trận chiến với âm linh cổ tổ, không khí u ám quanh tổ trạch dần tan biến.

Bầu trời vốn xám xịt mấy hôm nay bất chợt trong vắt, nắng sớm xuyên qua từng tán cây, chiếu lên mái ngói đã phủ bụi thời gian.

Ngọc Hân — giờ đây không còn là một lệ quỷ nữa — chậm rãi bước ra khỏi cửa chính.

Dưới ánh sáng, cô có bóng.

Điều đó khiến đôi mắt Minh Anh cay cay.

“Chị có bóng rồi…”

Minh Anh thì thầm.

Ngọc Hân quay lại, mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp chưa từng thấy ở cô từ khi hai người gặp lại.

“Ừ… có lẽ… chị đang sống lại thật.”

Bên ngoài, ông Tám, dì Phượng, và cả những người trong họ tộc đã đứng đợi.

Ai nấy đều bàng hoàng khi thấy Ngọc Hân bước ra như một người bình thường.

Dù họ không ai dám tin, nhưng cảm giác rợn ngợp ấy không còn — thay vào đó là một luồng khí ấm lan tỏa.

Ông Tám run run nhìn hai cô gái:

“Thế gian có lẽ vẫn chưa hiểu hết những gì tình cảm con người có thể làm được…”

Dì Phượng rưng rưng nước mắt, chạy đến ôm lấy Minh Anh và Ngọc Hân vào lòng.

“Ơn trời, hai đứa không sao…

Dì cứ tưởng...”

Minh Anh cười khẽ, ánh mắt dịu dàng nhìn Ngọc Hân, rồi thì thầm:

“Chị ấy là kỳ tích của gia đình mình, dì à.

Và của cả em nữa.”

---

Sau những ngày hỗn loạn, mọi người cùng trở về quê nhà.

Minh Anh và Ngọc Hân về lại căn nhà nhỏ bên sườn đồi — nơi mà lần đầu tiên họ gặp nhau trong tiếng khóc của oán linh.

Căn nhà đã được sửa sang lại.

Cánh cửa gỗ cũ kĩ giờ đã được thay mới.

Trên bàn thờ tổ tiên, hai bát hương mới được đặt trang trọng, một của dòng nội, một của dòng ngoại — hai nhánh máu từng xung khắc, giờ đã hòa làm một sau bao năm ân oán.

Khi Minh Anh thắp nhang, làn khói nhẹ nhàng uốn lượn, như thể ông bà tổ tiên đang mỉm cười chấp thuận.

---

Đêm hôm đó, khi hai người cùng ngồi dưới gốc cây vải già sau vườn, Ngọc Hân ngước nhìn bầu trời sao lấp lánh.

Gió thổi qua mái tóc dài của cô, mang theo hương vải chín ngọt ngào.

“Chị không nghĩ… sau bao nhiêu năm làm quỷ, lại có thể ngồi đây như một người sống.”

Minh Anh ngả đầu lên vai cô:

“Chị sống được là vì em đã tìm thấy chị.

Và vì… tình cảm của chúng ta vượt qua cả âm dương.”

Ngọc Hân khẽ siết chặt tay Minh Anh.

“Chị sẽ không để mất em nữa, dù có là kiếp nào.”

---

Nhưng đúng lúc ấy, trong nhà có tiếng “rắc” rất khẽ.

Tấm ảnh cổ treo trong phòng khách — bức ảnh gia tộc được chụp từ đầu thế kỷ 20 — bỗng đổi hình.

Người phụ nữ đứng cạnh ông tổ ngày xưa, vốn gương mặt mờ nhạt, giờ rõ nét hơn bao giờ hết.

Chính là Minh Anh.

Minh Anh lạnh sống lưng, tay vô thức nắm chặt lấy Ngọc Hân.

“Chị… em…

đã từng sống ở đây, phải không?”

Ngọc Hân không đáp, chỉ đưa tay lên ngực Minh Anh, nơi trái tim đang đập mạnh.

“Chuyện của chúng ta… có lẽ vẫn chưa kết thúc.”

---

Hết chương 23.
 
Âm Hôn Định Mệnh
Chương 24 : Dòng Hồi Ức


Chương 24 : Dòng Hồi Ức

Tiếng đồng hồ quả lắc trong gian nhà vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng ngoài vườn như kéo dài từng giây, từng phút.

Minh Anh ngồi trên ghế, mắt không rời khỏi bức ảnh gia tộc vừa mới đổi hình.

Người phụ nữ trong ảnh — gương mặt giống cô đến kỳ lạ, như thể là bản sao từ kiếp trước.

Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính, một làn hơi lạnh bỗng tràn qua, và ngay lập tức, trong đầu Minh Anh loáng lên một hình ảnh...

Một ngôi làng cổ — năm 1911.

Nắng chiều nhuộm vàng những mái ngói âm dương cong vút.

Trong một gian nhà lớn, có một người con gái mặc áo dài gấm xanh, tóc búi cao, đôi mắt sáng rực đang ngồi thêu bên cửa sổ.

Là cô.

Là chính cô — nhưng với cái tên khác: Minh Hà.

---

“Em lại mơ thấy gì nữa sao?” – Giọng Ngọc Hân vang lên nhẹ nhàng, tay đặt lên vai cô.

Minh Anh quay lại, giọng vẫn còn nghèn nghẹn:

“Chị…

Em nghĩ em từng sống ở đây.

Rất lâu rồi.

Em là một tiểu thư tên Minh Hà… và em đã chết rất trẻ.”

Ngọc Hân khựng lại.

“Minh Hà…”

Ánh mắt cô dần tối đi, như đang chạm vào một ký ức xa xôi nào đó.

Một cái tên cô tưởng chừng đã chôn vùi sâu dưới mộ phần của chính mình.

“Minh Hà… là người mà chị từng yêu.”

Câu nói khiến không gian trở nên im ắng lạ thường.

Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, và hai trái tim cùng đập vội.

---

Ngọc Hân lặng lẽ bước đến bàn thờ tổ tiên, lấy ra một cuộn giấy cũ bọc trong lụa đỏ.

Mở ra, bên trong là một bản gia phả đã úa màu theo năm tháng.

“Chị từng nhìn thấy cái tên này… nhưng chị không nghĩ…”

Ngón tay cô run rẩy chỉ vào một hàng chữ nhỏ:

Lê Minh Hà – mất năm 1913, tuổi 19.

Chết bất đắc kỳ tử.

Ngay phía dưới, có ghi:

Vị hôn thê bị từ chối hôn lễ, mất sau đó không lâu – Trần Ngọc Hân.

Cả hai sững sờ.

---

“Kiếp trước... chị là người bị từ hôn?”

Minh Anh hỏi khẽ, trái tim nặng trĩu.

Ngọc Hân gật đầu, đôi mắt xa xăm:

“Cha mẹ em không đồng ý cuộc hôn nhân giữa chúng ta.

Em bị ép cưới một người đàn ông dòng thế.

Đêm em trốn đi tìm chị, em bị ngã xuống sông.

Thi thể không bao giờ được tìm thấy.”

Minh Anh cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt.

Một cảm xúc đau đớn, không rõ là của cô, hay của Minh Hà năm ấy, đang trỗi dậy.

“Linh hồn chị lang thang suốt bao năm, không siêu thoát, không nhớ được quá khứ, chỉ mang theo một mối oán niệm chưa dứt…”

“Là em,” Minh Anh nắm lấy tay Ngọc Hân, “…là em đã hứa sẽ quay lại tìm chị, dù là kiếp nào.”

---

Một trận gió thổi qua làm cánh cửa phòng khẽ kêu két… rồi bỗng mở toang.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai nhìn thấy phản chiếu trong gương cũ một đôi bóng — một nữ quỷ áo tang, và một cô gái mặc áo dài xanh.

Quá khứ và hiện tại đang hòa làm một.

Ngọc Hân quay sang Minh Anh, ánh mắt kiên định:

“Lần này… chị sẽ không để em rời xa chị nữa.”

Minh Anh siết chặt tay cô:

“Và em sẽ không để ai cướp chị khỏi em… kể cả số mệnh.”

---

Hết chương 24.
 
Back
Top Bottom