[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ám Độ (Âm Thầm Vượt Qua) [Edit] - Lộng Giản Tiểu Hào
Chương 139
Chương 139
Editor: Gấu Gầy
Để giữ cho chiếc váy không bị bẩn, Hàn Nhĩ Tố thậm chí còn chơi sang bắt taxi đến khách sạn.
Cha mẹ quản lý tiền bạc của cô rất nghiêm, chưa bao giờ cho cô tiền tiêu vặt dư dả, cô đã phải dành dụm rất vất vả.
Nhưng khi xuống xe, trông thấy cánh cổng lộng lẫy xa hoa của khách sạn, cùng thái độ cung kính của nhân viên phục vụ khi mở cửa xe cho mình hệt như đang đối đãi với một nàng công chúa, cô gái nhỏ với lòng hư vinh được thỏa mãn tột cùng cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Alice còn trẻ hơn cô tưởng, trông chỉ lớn hơn cô một chút.
Cô ấy mặc một chiếc váy công chúa vô cùng đẹp, tùng váy phồng lên, giống hệt một nữ công tước kiêu sa và thanh lịch trong truyện tranh.
Alice cầm một chiếc quạt ren đen trong tay, khi nhìn thấy cô, cô ấy tao nhã giơ quạt lên vẫy vẫy.
Trời ơi!
Đây mới là cuộc sống mà mình hằng ao ước!
Hàn Nhĩ Tố phấn khích chạy ào về phía người bạn tốt của mình.
Thư Tĩnh Hề vui vẻ dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy cô.
"Alice!"
Cô bé vui đến mức gần như nhảy cẫng lên.
Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt, nhưng mọi thứ đều thân quen đến lạ.
Hàn Nhĩ Thải đứng phía sau, rụt rè nhìn người chị lớn xa lạ ăn mặc lộng lẫy.
Đôi mắt long lanh vô cùng ngây thơ.
Nhưng qua đôi mắt trong veo ấy, Thư Tĩnh Hề chỉ thấy dục vọng ẩn náu sâu trong lòng mình.
Cô ta ngồi xổm xuống chào hỏi mỏ vàng này: "Chào em, bé cưng, em tên là gì?"
Hàn Nhĩ Tố huých đứa em gái vẫn còn đang ngẩn người: "Nói đi, nói cho chị Alice biết em tên gì?"
"Em tên là Hàn Nhĩ Thải, năm nay sáu tuổi rưỡi ạ."
Thư Tĩnh Hề hài lòng gật đầu, ánh mắt đảo qua cánh tay và đôi chân thon nhỏ, hồng hào như ngó sen của cô bé.
Trông rất tươi tắn xinh đẹp.
Hẳn là kiểu trẻ con mà Chu Khải muốn.
Còn cả Hàn Nhĩ Tố nữa, tuy lớn hơn vài tuổi nhưng quá đẹp, miễn cưỡng chắc cũng dùng được.
Thư Tĩnh Hề không nán lại sảnh chính quá lâu, mà dẫn hai chị em đến một phòng trà chiều dành riêng cho khách VIP.
Để tiện cho các nhân vật tai to mặt lớn trò chuyện uống trà, bên trong và xung quanh phòng đều không lắp đặt camera.
Cách đó không xa còn có một thang máy đi thẳng lên tầng phòng tổng thống.
Sau khi uống hơn nửa tách trà Bá tước, ăn một miếng sandwich nhỏ và một lát bánh macaron, Hàn Nhĩ Tố bỗng nhiên choáng váng.
Còn Hàn Nhĩ Thải, sau khi ăn một phần bánh tart kem việt quất từ mấy phút trước, đã ngủ gục trên đầu gối cô.
Cô hơi ngại ngùng nhìn Alice, người chẳng ăn gì cả.
Đối phương chỉ mỉm cười với cô, một nụ cười dịu dàng mà thương hại.
"Nếu buồn ngủ quá thì cứ chợp mắt một lát đi, bé cưng."
Sao có thể chứ?
Khó khăn lắm mới được đến đây một lần.
Sao có thể dễ dàng ngủ như vậy...
Hàn Nhĩ Tố nghĩ thế, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được tác dụng của thuốc mê trong món tráng miệng, trước mắt tối sầm rồi lịm đi.
Khi tỉnh lại, bầu trời sụp đổ.
Chỉ có mẹ Hàn ngồi bên giường trông cô, cha Hàn đã đưa Hàn Nhĩ Thải đi làm giám định hiếp dâm.
Hàn Nhĩ Tố ngồi dậy: "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
Thấy cô tỉnh, mẹ Hàn vừa khóc vừa giáng cho cô một cái tát: "Mày là đồ súc sinh!
Sao mày có thể làm ra loại chuyện này?"
Hàn Nhĩ Thải còn quá nhỏ, thuộc diện thiếu nhi, so với các vụ xâm hại người lớn, tổn thương về tinh thần và thể xác mà con bé phải chịu đựng còn nặng nề hơn nhiều, ngay cả bác sĩ giám định cũng phải thốt lên không nỡ nhìn.
Hàn Nhĩ Tố đã mười lăm tuổi, rõ ràng không hấp dẫn kẻ biến thái như Vương Viễn Quốc bằng Hàn Nhĩ Thải.
Nhờ có người báo cảnh sát kịp thời, cô đã thoát được một kiếp.
Người báo cảnh sát là một cô gái tên Thư Tĩnh Hề, cũng chính là người bạn qua mạng đã hẹn Hàn Nhĩ Tố đi uống trà chiều.
Theo lời cô ta, có kẻ đã nhân lúc cô ta vào nhà vệ sinh mà dẫn bạn của cô ta đi mất.
Dựa vào lời khai của nhân chứng và sự phối hợp của nhân viên phục vụ phòng, cảnh sát đã có mặt tại hiện trường ngay lập tức, bắt quả tang Vương Viễn Quốc đang thực hiện hành vi xâm hại Hàn Nhĩ Thải trong phòng tổng thống.
Vương Viễn Quốc biện minh rằng có người đã bán hai đứa trẻ này cho ông ta.
Trong đó, đứa lớn hơn là Hàn Nhĩ Tố còn nhận tiền lót tay, coi như thù lao cho việc bán mình và em gái.
Hàn Nhĩ Tố vừa tỉnh lại đã bị mẹ đánh cho ngơ ngác, nước mắt lưng tròng: "Tại sao mẹ lại đánh con!"
"Mày là đồ súc sinh không biết học điều hay!
Em mày còn nhỏ như vậy!
Sao mày nỡ!"
"Con đã làm gì!"
Hàn Nhĩ Tố ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, gào khóc nức nở: "Con đưa em đi uống trà chiều!
Có cái gì ngon con cũng nghĩ đến nó!
Từ nhỏ đến lớn, dù thích thứ gì đến mấy con cũng nhường cho nó!
Rốt cuộc con đã sai ở đâu!"
"Đồ khốn nạn!
Mày còn mặt mũi nói nữa à?!
Vì tiền mà mày không chỉ bán mình!
Còn bán cả em gái mày!
Nó mới có sáu tuổi!"
"Bán?
Bán cái gì?"
Hàn Nhĩ Tố sững sờ.
Mẹ Hàn lập tức nhận ra mình đã quá chủ quan, vội hỏi: "Chẳng lẽ không phải mày đã nhận tiền, bán cả mày và em gái cho lão già khốn kiếp kia sao!?"
Hàn Nhĩ Tố suýt nữa thì ngất đi lần nữa, cả người nóng ran như bị sét đánh ngang tai, nức nở hỏi: "Mẹ đang nói cái gì vậy?!!"
Mẹ Hàn ôm mặt khóc rống lên: "Em gái mày!
Nó bị người ta cưỡng hiếp rồi!
Người ta nói là mày bán nó!
Là mày bán nó đấy!"
Hàn Nhĩ Tố hoa mắt chóng mặt: "Mẹ, người ta nói gì là mẹ tin nấy sao?
Rốt cuộc mẹ có bao giờ nghĩ đến việc tin tưởng con gái ruột của mình không!"
"Vậy mày nói đi!
Tại sao mày cũng có mặt trên giường của người ta!"
"Sao có thể chứ!"
"Nhiều cảnh sát tận mắt chứng kiến như vậy, chẳng lẽ còn vu oan cho mày!"
Cô gái tuổi mới lớn đang ở giai đoạn vừa nhận thức về giới tính.
Cô có ngoại hình xinh xắn, cũng từng được nhiều bạn khác giới theo đuổi.
Nhưng tư tưởng bảo thủ khiến cô chưa từng yêu đương, khi giao tiếp với người khác giới lại càng tuyệt đối giữ mình trong sạch.
Nghe những lời này, cô cảm thấy mình phải chịu một nỗi nhục nhã tột cùng, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng lên như gấc: "Con không có!
Con không có!
Con chỉ đi uống trà chiều với bạn thôi!
Sau đó con và Nhĩ Thải cùng ngủ một giấc!
Tỉnh lại đã ở đây rồi!
Con không biết gì hết!"
Vương Viễn Quốc và Hàn Nhĩ Tố mỗi người một lời, nhưng đều không đưa ra được bằng chứng xác thực.
Vương Viễn Quốc không thể chứng minh mình đã bỏ tiền ra, đây là một giao dịch tự nguyện.
Còn Hàn Nhĩ Tố cũng không thể chứng minh mình hoàn toàn không biết gì về vụ mua bán này.
Nhưng pháp y đã tìm thấy vết kim tiêm rõ ràng trên mu bàn tay của cô và Hàn Nhĩ Thải.
Theo lời khai của Vương Viễn Quốc, ông ta vốn thích kiểu "hôn mê", và hai chị em đã tự nguyện tiêm thuốc.
Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn lạnh lùng ngắt lời ông ta: "Một trong hai đứa trẻ rõ ràng chưa đủ mười bốn tuổi, bất kể cô bé có tự nguyện hay không, đều cấu thành tội hiếp dâm."
Có người nói, pháp luật luôn thông qua việc hạn chế tự do để bảo vệ tự do.
Bởi vì dục vọng của con người là vô hạn, trí tưởng tượng về tự do là vô biên, và định nghĩa cũng như yêu cầu về tự do của mỗi người lại không giống nhau.
Nếu để mặc cho tất cả mọi người tự do theo đuổi những gì mình muốn, kết quả chắc chắn sẽ là trật tự hỗn loạn, cản trở lẫn nhau, cuối cùng không ai có thể đạt được tự do.
Vì vậy, pháp luật thông qua việc điều phối những mâu thuẫn này để bảo vệ tự do cho đại đa số.
Còn các bé gái, bé trai dưới mười bốn tuổi được coi là một nhóm đối tượng đặc biệt, bị hạn chế quyền tự do tình dục.
Điều này phần lớn có thể đảm bảo rằng những đứa trẻ chưa trưởng thành hoàn toàn có thể thực sự lựa chọn đối tượng tình dục theo ý muốn của mình, không bị mơ hồ mà phải chịu sự bóc lột tình dục.
"Cô bé chỉ cao 103 cm, chắc ông không định nói với tôi là ông tưởng cô bé đã hơn mười bốn tuổi đấy chứ?"
Viên cảnh sát thẩm vấn cười mỉa.
Mặc dù luật sư của Vương Viễn Quốc cũng đã cố gắng hết sức để chứng minh đây là một giao dịch công bằng, nhưng vì Hàn Nhĩ Thải rõ ràng chưa đủ mười bốn tuổi, các tội danh mà Vương Viễn Quốc bị tình nghi đều có khung hình phạt rất nặng, đồng thời đều cấu thành tình tiết tăng nặng theo luật định.
Thêm vào đó, hành vi của ông ta gây ảnh hưởng xã hội vô cùng xấu, mức độ nguy hiểm cho xã hội cao, mà trong thực tiễn tư pháp hiện nay lại đang có chính sách xét xử nghiêm khắc các tội phạm xâm hại quyền lợi trẻ em.
Do đó, Vương Viễn Quốc không đủ điều kiện để được bảo lãnh tại ngoại.
Từ lúc xét xử cho đến khi mãn hạn tù, ông ta sẽ không thể nhìn thấy bầu trời tự do bên ngoài.
Việc lấy lời khai, kiểm tra nói dối khiến Hàn Nhĩ Tố sức cùng lực kiệt.
May mắn là Alice vẫn luôn giữ liên lạc và đứng ra làm chứng cho cô, rằng hôm đó cô chỉ đến dự buổi trà chiều chứ không có mục đích mờ ám nào khác.
Hàn Nhĩ Tố vừa tin tưởng vừa biết ơn Alice.
Chiều ngày thứ ba sau khi sự việc xảy ra, Alice đến tận nhà xin lỗi.
Mắt cô ta đỏ hoe, cúi gập người mấy lần trước gia đình họ Hàn.
"Cô ơi, con thực sự vô cùng vô cùng xin lỗi.
Nếu không phải con hẹn Nhĩ Tố thì đã không xảy ra chuyện như vậy."
Cha mẹ nhà họ Hàn đều là những nhân viên cấp thấp thật thà đến mức có phần ù lì.
Cha Hàn đã đi làm, chỉ có mẹ Hàn ở nhà.
Thấy một cô gái xinh đẹp như vậy lại vì chuyện của con gái mình mà khóc như hoa lê đẫm mưa, bà cũng không nỡ lòng trách mắng.
Còn Thư Tĩnh Hề lại đặc biệt thích đóng vai người tốt, tỏ ra vô tội sau khi gây chuyện.
Cô ta lấy ra một bọc tiền bằng giấy kraft từ trong túi xách, dúi vào tay mẹ Hàn.
"Cô ơi, tuy những chuyện này con không thể kiểm soát, nhưng con luôn cảm thấy áy náy.
Mong cô nhận lấy số tiền này để lòng con dễ chịu hơn một chút."
Mẹ Hàn mở bọc giấy ra, bên trong là một cọc tiền đỏ au được buộc bằng dây nhựa.
Bà bỗng cảm thấy số tiền này nóng phỏng tay, vội dúi lại vào tay Thư Tĩnh Hề.
"Số tiền này chúng tôi không thể nhận."
Tuy trình độ văn hóa không cao nhưng mẹ Hàn rất thấu tình đạt lý.
"Chuyện này không ai lường trước được, cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra, hy vọng sẽ tóm được kẻ đã ra tay với Nhĩ Tố và Nhĩ Thải.
Chuyện này không liên quan nhiều đến cháu, tiền của cháu chúng tôi không thể nhận."
Thư Tĩnh Hề nức nở lau nước mắt, hỏi: "Vậy cảnh sát điều tra đến đâu rồi ạ?"
Mẹ Hàn thở dài: "Camera giám sát đều đã kiểm tra cả rồi, nói là có hai người đàn ông đáng nghi, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được.
Nhĩ Tố và Nhĩ Thải lại không nhìn rõ mặt đối phương."
Bà nói rồi ngẩng đầu lên, hỏi Thư Tĩnh Hề: "Con gái, Nhĩ Tố và Nhĩ Thải nhà cô không có thói quen ngủ trưa, cảnh sát cũng thấy rất lạ là tại sao hôm đó hai đứa nó lại đột nhiên ngủ thiếp đi.
Lúc đó con ở cùng tụi nó, con có thấy gì bất thường không?"
Thư Tĩnh Hề vô tội lắc đầu: "Dạ không, hai em đột nhiên nói buồn ngủ, muốn chợp mắt một lát.
Con nghĩ có lẽ trẻ con hay buồn ngủ nên cũng không để tâm.
Dù sao cũng là phòng riêng, có ngủ cũng không ảnh hưởng đến ai.
Sau đó con đi vệ sinh..."
Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, cô ta lại không kìm được mà bật khóc.
Cô ta nức nở nắm lấy tay mẹ Hàn: "Cô ơi, những gì con biết con đã nói hết với cảnh sát rồi.
Con thực sự xin lỗi."
Mẹ Hàn cũng đỏ hoe mắt, không nỡ nhìn một cô gái trẻ thanh tú khóc tức tưởi, vội vàng dừng câu chuyện và an ủi cô ta vài câu.
Mấy ngày nay Hàn Nhĩ Tố đều nhốt mình trong phòng.
Hàn Nhĩ Thải đã xuất viện từ hôm qua, mấy hôm nay đi vệ sinh vẫn còn đau đến phát khóc.
Thấy em gái khóc, Hàn Nhĩ Tố lòng đau như dao cắt.
Chuyến thăm của Alice khiến tâm trạng hoảng loạn của cô khá hơn một chút.
Dù lúc này Hàn Nhĩ Tố đã biết tên thật của Alice là Thư Tĩnh Hề, nhưng cô vẫn thích gọi là chị Alice hơn.
Điều đó khiến cô cảm thấy có cảm giác thân thuộc và có thêm sức mạnh.
Hàn Nhĩ Tố đã hai đêm không ngủ được, dưới đôi mắt to tròn là hai quầng thâm mờ nhạt.
Cô lấy ra một giỏ sách mình yêu thích để chia sẻ với Alice, trong đó có một cuốn tên là *"Chiếc Lồng"* của một tác giả người Ireland.
Cuốn sách này thực ra không phù hợp với lứa tuổi của Hàn Nhĩ Tố, nội dung kể về câu chuyện bi thảm của một cô gái bị hàng xóm lừa gạt, sau đó bị giam cầm và xâm hại suốt nhiều năm.
Và cuốn sách này, Thư Tĩnh Hề cũng đã đọc.
Cô ta đã đọc nó ít nhất mười lần, lần nào đọc cũng khóc.
Những giọt nước mắt đó vô cùng chân thực, không hề giả tạo, là những giọt nước mắt tuôn ra từ tận đáy lòng, vì sợ hãi và căm hận.
"Chị Alice, có phải chỉ có trẻ con mới bị người khác bắt nạt, lớn lên rồi sẽ ổn thôi đúng không chị?"
Thư Tĩnh Hề bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, hiếm hoi nói ra một lời thật lòng chôn sâu dưới đáy tim.
"Không đâu, dù có lớn lên, chỉ cần em không đủ mạnh, không trở thành kẻ có thể dễ dàng thao túng sinh mạng người khác, thì em vẫn sẽ bị người ta mặc sức sắp đặt mà thôi."
—-----