Cập nhật mới

Đô Thị  Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 100: Phiên ngoại 1


Sau khi Khương Thanh Nguyên rời đi, tâm trạng của Ngô Đồng trông giảm sút rõ thấy, cậu thỉnh thoảng sờ sờ cái bụng hơi nhô lên, ngồi trên chiếc giường gỗ rắn chắc cạnh cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn nhà nơi Khương Thanh Nguyên thường nằm, sững sờ nhìn phong cảnh sông nước bên kia.

Nửa tháng sau, việc đầu tiên Lý Ngọc Ninh và Khương An Vanh làm sau kỳ nghỉ là về Hạc Tê Loan thăm con dâu và hai đứa cháu trai chưa chào đời.

Ngay khi Lý Nguyệt Ninh bước vào cửa, bà bắt gặp khuôn mặt hốc hác của Ngô Đồng, đến chút thịt mà bà đã cố gắng bồi bổ nhiều hơn một chút trước khi ra nước ngoài cũng đã giảm xuống, bà rất kinh ngạc.

Vội vàng kéo Khương Hành ra hỏi tội: "Có phải anh ngược đãi Tiểu Đồng không? Không phải mẹ đã cho anh danh sách thực đơn bữa ăn đầy đủ rồi sao? Tại sao trước khi mẹ ra nước ngoài con dâu béo tốt như thế mà khi về lại gầy trơ xương như kia? Để anh chăm vợ, mẹ thực sự sợ một ngày nào đó anh làm hỏng con dâu mẹ mất."

Khương Hành bị mắng oan.

Lý Ngọc Ninh cảm thấy khó hiểu: "Chẳng lẽ là ốm nghén? Không đúng, thời gian ốm nghén đã qua lâu rồi mà."

Khương Hành im lặng lắc đầu, cười khổ.

Ngô Đồng đây là tâm bệnh, nó không liên quan gì đến việc ăn uống.

Những ngày này, hắn nhìn Ngô Đồng càng ngày càng gầy, hắn lo lắng hơn bất cứ ai khác, nghĩ ra vô số cách để chuyển hướng sự chú ý của Ngô Đồng.

Hắn đưa Ngô Đồng ba tấm thẻ bảo cậu đi dạo mua sắm hoặc đi chơi trung tâm thương mại, mua một số thứ mình thích. Trong hai ngày đầu, Ngô Đồng cũng có đi mua sắm, mua một đống đồ, lần lượt đưa đến phòng Khương Thanh Nguyên ở tầng ba.

Sau khi Khương Hành đi làm về, hắn đi thẳng lên tầng ba tìm Ngô Đồng, khi hắn mở cửa bắt gặp hai ba công nhân đang lắp đặt hai cũi trẻ em, Ngô Đồng đang ngồi trên chiếc giường lớn ban đầu của Khương Thanh Nguyên, bên cạnh có đống quần áo trẻ em được gấp gọn gàng, trong tay cậu là một chiếc áo len màu xám đen lớn của hãng Givenchy vẫn còn chưa gỡ mác.

Đánh giá từ thiết kế của nó, có logo hãng riêng, phong cách lòe loẹt cao cấp mà Khương Thanh Nguyên thích, với mục tiêu là để cho thế giới biết rằng nó là người có tiền.

Không cần phải nói, chiếc áo này là Ngô Đồng mua cho Khương Thanh Nguyên.

Ngô Đồng thất thần nhìn chằm chằm chiếc áo len, khi nhìn thấy Khương Hành đi vào, phản ứng đầu tiên của cậu chính là giấu áo sau lưng. Tuy nhiên, cậu không những không giấu được áo mà còn làm đổ đống quần áo đã được gấp gọn bên cạnh làm chúng vương vãi khắp giường.

Cậu ngượng ngùng nghiêng người nhặt quần áo rơi xuống đất lên: "Thầy Khương, sao anh lại lên đây?"

Khương Hành lấy chiếc áo len từ tay cậu, rũ áo rồi ngắm nhìn một lúc, sau đó lại gấp lại vào tay Ngô Đồng. Quỳ một gối xuống bên cạnh cậu, hắn ngước lên nhìn cậu: "Em mua chiếc áo này có hơi sớm rồi đi, phải mất mười lăm năm nữa nó mới có thể mặc được đấy."

“Em không mua cho nó.” Ngô Đồng biết Khương Hành lo lắng mình không thể thoát ra ngoài, cậu cũng không muốn Khương Hành vốn đã bận ở công ty sau khi về nhà lại phải lo lắng cho mình, vì vậy cậu nhét áo len vào tay hắn: "Cái này cho anh, thầy Khương, anh cầm lấy mặc đi."

Khương Hành vốn không thích kiểu quần áo có in logo hãng ra ngoài: "Được, cám ơn em..."

Phương pháp đầu tiên không có tác dụng, cho nên Khương Hành nghĩ đến một phương pháp khác.

Ngô Đồng đang nằm trên ghế sofa ngủ yên giấc, khi tỉnh lại đã thấy Khương Hành đang vào nhà cùng với một người lạ.

Đối phương là một học giả có mái tóc hoa dâm, vẻ ngoài lịch sự khoảng chừng năm mươi tuổi. Khương Hành nói đây là đồng nghiệp của Lý Nguyệt Ninh, phó giáo sư của Trường Nghệ thuật Tự do thuộc Đại học XX.

Ngô Đồng chào phó giáo sư mấy lần, lại tiếp đón ông.

Sau đó vị giáo sư già nói ông đến đây để dạy học cậu.

Ngô Đồng: "Hả?"

Khương Hành thấp giọng giải thích với cậu: "Làm thai giáo trước khi sinh cho hai đứa bé."

Một đứa bé khác bị mất đi do sự bất cẩn không chú ý của họ, Khương Hành không biết nếu nó sinh ra thì sẽ như nào, nhưng lần này nó nhất định sẽ được sinh ra với sự bảo vệ tốt của họ.

Nhưng vì Khương Thanh Nguyên vốn có thành tích học như phế lại có cơ hội đầu thai lại, Khương Hành sẽ không bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này, bắt đầu từ khi nó còn là phai nhi, bắt đầu từ giáo dục tiền sản, để búp măng non có thể phát triển mạnh, kiên quyết tránh cho nó phát triển theo chiều hướng nhắng nhít như trước kia.

Ngô Đồng cảm thấy những gì hắn nói có vẻ hợp lý liền vui vẻ chấp nhận đề nghị thai giáo trước sinh, cậu dành hai giờ mỗi buổi chiều để học tập về thể xác và tinh thần từ các giáo sư văn học, toán học, ngoại ngữ và vật lý.

Nhưng cậu sớm phát hiện ra rằng đây là một sự tra tấn hai chiều về thể xác và tinh thần giữa cậu và các giáo sư, giáo sư không thể dạy cậu, cậu cũng không nghe hiểu.

Dù sao thì đây cũng chỉ là thai giáo trước khi sinh, đối tượng được dạy học là hai đứa bé chưa được sinh ra, mà mục tiêu cuối cùng lại là không làm khó một thai phu có học lực kém như cậu.

Nhưng Ngô Đồng rất dễ để tâm vào những việc vụn vặt, cứ khư khư chấp niệm với bài toán mình không biết làm, cứ nghĩ đi nghĩ lại.

Mỗi đêm, Khương Hành đều thúc giục cậu tắm rửa rồi đi ngủ, hai người ôm nhau say giấc.

Hôm đó Khương Hành trở về muộn từ bữa tiệc, hai giờ sáng mở cửa phòng ngủ chính thấy Ngô Đồng do không có người thúc giục ngủ đang cúi người trước bàn làm việc, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, khi quay đầu lại nhìn hắn, cậu liền khóc đến bong bóng trong mũi vỡ ra.

Ngô Đồng vừa khóc vừa lau nước mắt: "Tại sao khi giáo sư nói em lại hiểu, mà lúc em tự làm thì mặt tăm mày tối mù mịt, tại sao em lại ngu ngốc như vậy... Nếu hai đứa bé học kém giống em thì sao…"

Khương Hành: "..."

Cho dù tiểu mỹ nhân khóc vẫn đẹp mắt, Khương Hành dỗ dành cậu từ bỏ câu hỏi này, lau nước mắt, rửa mặt rồi đi ngủ.

Hai cách chuyển hướng sự chú ý lần lượt thất bại, Khương Hành cũng rơi vào tình huống bất lực một hồi.

Thấy Khương Hành lúc này bị Lý Ngọc Ninh chất vấn, Ngô Đồng mỉm cười với bà: "Con không sao, chỉ là gần đây khẩu vị không tốt, ăn không ngon."

Cậu có cái miệng ngọt khuôn mặt ưa nhìn nên dỗ dành Lý Duyệt Ninh vài câu, thậm chí bà còn không muốn dạy học, mỗi ngày đều muốn đến Hạc Tê Loan nấu ăn cho Ngô Đồng.

Lý Duyệt Ninh và Khương An Vanh rời đi, biệt thự lớn lại rơi vào im lặng.

Trong trí nhớ của cậu, ngôi nhà này vẫn luôn rất náo nhiệt, khi Khương Thanh Nguyên là một con husky nó sẽ luôn chủ động khiêu khích Khương Hành, khắp nhà đầy tiếng chó sủa. Khi nó trở thành người, nó thậm chí còn ồn ào hơn, cái miệng của nó sẽ không bao giờ dừng lại, căn nhà sẽ không có thời gian yên tĩnh.

Sau khi thích nghi với sự im lặng như vậy trong hơn nửa tháng, Ngô Đồng vẫn không thể hoàn toàn quen.

Lúc Lý Duyệt Ninh đến, bà mang theo một con gà mái già đã hầm sẵn, Khương Hành ở trong bếp hâm nóng mang ra rồi đặt lên bàn, vẫy tay gọi Ngô Đồng đến uống.

Ngay cả sau khi đun nhỏ lửa trong vài giờ, gà mái già vẫn mềm ngon ngọt, canh ngon vừa miệng, không béo ngậy hay dầu mỡ, không có mùi tanh.

Thấy cậu uống xong, Khương Hành lại lấy một bát nữa phục vụ cậu một cái dùi gà, đột nhiên nhớ ra điều gì đó hỏi: "Phó tổng Hồ của công ty ngày mai tổ chức sinh nhật buổi tối ở khách sạn Moya, Tiểu Đồng, em có muốn đi cùng anh không?"

Ngô Đồng dùng đũa kéo thịt đùi gà, ngẩng đầu nhìn Khương Hành, lắc đầu được một nửa lại nghe thấy Khương Hành nói: "Em không muốn đi sao... Vậy thì anh lại phải cô đơn một mình rồi. Những người khác đều có đôi có cặp, chỉ có anh tuy đã có vợ, nhưng vẫn cô đơn."

Ngô Đồng : “Em đi…”

Khương Hành nghiêng người, hôn lên sườn mặt cậu: "Vợ anh thật sự yêu anh mà, không để anh bị tủi thân."

Tối hôm sau, Ngô Đồng tạo kiểu ở nhà rồi lái xe đến Moya.

Buổi chiều, Khương Hành sắp xếp một đội nhân viên tạo mẫu đến nhà tạo kiểu cho cậu, chu vi vòng eo của quần áo được chọn không phù hợp với Ngô Đồng, phải thử vài bộ mới vừa vặn. Vì lý do này, cậu bị trì hoãn một thời gian, sợ Khương Hành sẽ đến muộn, Ngô Đồng bảo Khương Hành trực tiếp đến bữa tiệc sau giờ làm việc, cậu sẽ đi sau.

Ngồi trong xe, gọi điện thoại cho Khương Hành hai lần mới có người nghe.

Có rất nhiều tiếng ồn bên tai tràn ngập giọng nói của phó giám đốc Hồ. Giữa lúc ồn ào, Khương Hành hơi cao giọng hỏi: "Tiểu Đồng, em ở đâu vậy?"

"Em đang ở bãi đậu xe." Bãi đỗ xe tối nay rất náo nhiệt, xe sang nhiều như kiến, mấy thanh tiên công tử nhà giàu ăn mặc lộng lẫy đi ngang qua khoác vai nhau, Ngô Đồng liếc mắt nhìn bọn chúng nói.

"Đến rồi sao... Xin lỗi bảo bối, lát nữa anh phải lên sân khấu phát biểu tạm thời không thể rời đi được, em có thể tự mình đi thang máy lên được không?"

Ngô Đồng gật đầu: "Đương nhiên là được rôid, phòng tiệc ở tầng sáu sao?"

Khương Hành nói: "Ừm"

Điện thoại cúp máy, Ngô Đồng tháo dây an toàn, đẩy cửa rồi xuống xe.

Cậu đã đến Moya vài lần, tìm thấy thang máy quen thuộc rồi nhấn nút trên lầu.

Có vài người khác cũng đứng ở cửa thang máy, hình như là những cậu ấm cô chiêu nhà giàu mà cậu vừa nhìn thấy trong xe, hai người trong số họ có bạn tình khác giới, tán tỉnh nhau như thể xung quanh không có ai. Nhìn thấy một Omega đi một mình, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó ánh mắt đầy ý vị rơi vào trên người Ngô Đồng.

Ngô Đồng bình tĩnh nhìn họ gật đầu chào hỏi một cách lịch sự.

Là người của công chúng, cậu thường xuyên tiếp xúc với mọi ánh mắt từ người khác, cậu không sợ một vài người lạ.

Thang máy rơi xuống, cửa chậm rãi mở ra, Ngô Đồng muốn đi thang máy lên tầng tiếp theo nhưng lúc này cậu lại bị đám người này vây quanh, người phía sau không ngừng dồn lên, ép cậu vào trong góc.

Ngô Đồng mất cảnh giác, bị chen lấn vào, định đi ra ngoài nhưng cửa thang máy đã bị ép đóng lại.

"Chờ chút…"

Cửa thang máy đóng lại, ánh mắt của nhưng người đó càng trở nên bất lương, tất cả đều quay sang Ngô Đồng đang bị ép vào góc.

Có một Alpha đeo kính không tròng trong nhóm này trông khá bảnh, nhưng khi hắn vừa mở miệng nói chuyện thì hai chữ "cặn bã" liền hiện lên trên mặt.

"Xin chào, chúng ta có thể làm quen một chút được không? Tôi họ Tần."

Ngô Đồng ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn thẳng vào Omega đang đứng cạnh nút thang máy, người này trông có vẻ rụt rè, dường như sẵn sàng giúp đỡ cậu hơn những người khác.

"Xin chào, có thể giúp tôi nhấn tầng sáu được không? Cảm ơn."

Omega rụt rè nói "Ừm", đang định duỗi tay ra nhưng lại bị nam nhân Alpha túm lấy: "Mày có mắt nhìn không, kia chính là người mà Tần thiếu gia nhìn trúng, mày liền để cậu ta đi?"

Thấy vậy, Ngô Đồng không muốn làm khó một Omega đang ở vị trí dễ bị tổn thương, vì vậy cậu quyết định tự mình bấm lên tầng sáu.

Cậu vô cảm ngước mắt lên, nhìn Tần thiếu gia đang chặn trước mặt: "Phiền toái buông tay, cản đường rồi."

Tần thiếu gia không hề động tâm, mà ngược lại hỏi lại một cách thản nhiên: "Chỉ là làm quen thôi mà, cũng không phải là chuyện gì xấu, cậu có thể nói cho tôi biết tên của cậu không?"

"Không thể." Gần đây tâm trạng Ngô Đồng không tốt, người này làm cho cậu có chút phát bực, nhưng trong thang máy có rất nhiều người, cậu không thể khiêu khích bọn họ, cho nên chỉ có thể khống chế lòng bàn tay suýt chút nữa là đấm vào mặt đối phương, kiên nhẫn nói: "Tôi đã kết hôn rồi."

"Kết hôn?!" Tần thiếu gia ngạc nhiên nói.

Ngô Đồng hít sâu một hơi, bây giờ có thể buông tha tôi được rồi đi?

Không ngờ, Tần thiếu gia nói với đám người phía sau: "A Lương, thế mà đã kết hôn rồi này. Người này nhường mày đấy, mày thích chơi mấy loại như này mà."

Ngô Đồng: "..."

Nhóm người này rốt cuộc đã chạy ra từ viện tâm thần nào vậy.
 
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 101: Phiên ngoại 2


Một Alpha da dày thịt bắp, dữ tợn quần áo kéo căng, ánh mắt gần như dán chặt vào Ngô Đồng ngay từ lúc nhìn thấy cậu. Lúc này, khi hắn nghe được tín hiệu từ Tần thiếu gia kia, hắn liền giống như một con nhặng cuối cùng cũng tìm thấy vết nứt trên quả trứng, không thể kiên nhẫn chờ thêm muốn bay lên cắn hút nó.

"Xin chào, tôi tên là Phương Thiên Lực, cậu đẹp trai quá." Alpha nhìn rõ nét mặt Ngô Đồng càng thêm kích động: "Bọn họ không thích người đã kết hôn, tôi không vấn đề gì, chỉ có Omega đã kết hôn mới hiểu tình thú."

Những người này có lẽ không hiểu tiếng người, Ngô Đồng tin chắc rằng cho dù cậu nói chuyện với họ nhiều như thế nào thì cũng chỉ lãng phí nước bọt, vì vậy cậu cứ kệ mà im lặng.

Cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra, một nhóm người vội vã chạy ra. Đây là tầng năm, trên tầng là tầng của Khương Hành, Ngô Đồng vốn muốn ra khỏi thang máy đi thẳng lên cầu thang lên tầng sáu, nhưng trước khi bước ra khỏi thang máy cổ tay đột nhiên bị một bàn tay to lớn mạnh mẽ nắm lấy.

Cậu kinh hãi quay đầu lại, nhíu mày mắng Phương Thiên Lực: "Muốn làm gì?"

"Hey, đến phòng bao của tụi này đi, làm quen với nhau chút, mấy anh em trong nhóm bọn này hôm nay đều có địa vị không nhỏ, phải có phúc khí may mắm ba đời mới được gặp bất kỳ ai trong số họ đấy."

Alpha không nhịn được kéo Ngô Đồng đi về hướng phòng bao của bọn họ.

Sức mạnh lòng bàn tay của người này vô cùng mạnh mẽ, Ngô Đồng nghi ngờ cổ tay mình bị hắn nắm ra vết bầm tím. Bây giờ trên người cậu có ba mạng người, cũng không dám phản kháng, nếu chọc đến nhóm người này, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

"Mau buông tôi ra!" Ngô Đồng tức giận nói: "Tôi còn có hẹn, không có thời gian ở đây chơi với các người!"

"Hẹn?" Tần thiếu gia chế nhạo: "Không phải cưng nói đã kết hôn rồi sao, sao còn có hẹn ở đây? Hahaha, nào nào, để anh đây giúp cưng bấm thang máy trở lại, giúp cưng đi tiếp khách từ tầng tám đến tầng ba mươi bảy cho?" Sảnh tiệc nằm dưới tầng sáu của khách sạn Moya, tất cả các dãy phòng khách sạn trên tầng bảy đều được đặt full.

Sau khi Tần thiếu gia nói xong, đám bạn bật cười, lời nói th* t*c của hắn khiến sắc mặt Ngô Đồng xanh trắng một hồi.

Trong lúc những người này đang trò chuyện nhiệt tình, một Omega đột nhiên bước ra từ trong góc trước mặt họ.

Ngô Đồng nghĩ dựa vào tính cách trêu hoa gẹo nguyệt của nhóm người này, bọn chúng như ruồi nhặng không thể ngừng trêu chọc bất kỳ ai khi gặp một sinh vật dị tính, Omega này ít nhiều sẽ bị bọn họ quấy rối. Tuy nhiên, khi nhìn rõ khuôn mặt của Omega, cả nhóm liền ngừng cười.

Tên Tần thiếu gia quét sạch dáng vẻ lưu manh, ngay khi nhìn thấy Omega này, hắn đột nhiên cười đến mức không nhìn thấy mặt trời, gật đầu chào hỏi.

"Lâm tiểu thư!"

Omega là một người phụ nữ có vẻ ngoài ở độ tuổi đôi mươi. Đêm nay cô đến dự một bữa tiệc của bạn bè, hai má xinh đẹp trang điểm rất tinh tế, mái tóc dài đen thẳng được vén lên qua loa, có một chiếc kẹp tóc kim cương được kẹp lên mái tóc sau tai.

Nghe thấy có người hô lên với mình, Lâm tiểu thư liếc nhìn, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đến, im lặng một lúc rồi đột nhiên nói: "Ồ, hóa ra là Tần Vân sao."

"Đúng vậy Lâm tiểu thư, chúng ta đã từng gặp nhau khi ở nước ngoài rồi, cô vẫn còn nhớ tôi sao?"

"Đương nhiên là nhớ rồi." Lâm tiểu thư v**t v* con bướm tinh xảo trên kẹp tóc kim cương bên tai, nắm lấy chiếc khăn choàng Hermes bên ngoài chiếc váy nói: "Dù sao thì không phải tất cả người Trung Quốc đều bị đưa tin ở nước ngoài về việc bị chồng của bạn gái đánh ghen trên đường, cậu đủ ấn tượng với tôi, tôi đương nhiên sẽ nhớ cậu trong khoảng mười năm nữa."

Tần Vân: "..."

Lâm tiểu thư ngước mắt lên nhìn Ngô Đồng đang bị một đám người vây quanh không thể ra ngoài, tay còn bị một Alpha giữ lại không thể động đậy: "Bảo sao tôi lại nghe thấy có tiếng cường đoạt O từ xa, hóa ra là đồng bọn của cậu, vậy cũng không hiếm lạ gì."

Lâm tiểu thư nhàn rỗi, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhăn như dưa muối của Tần Vân: "Mặc dù mỗi người trong đây đều là con nhà phú hộ giàu có, dù thế nào cũng là người tiếp thu nền giáo dục tương đối tốt đúng không? Muốn loại Omega gì mà chả được lại nhất định phải cưỡng chế người không tình nguyện..."

Cô lắc đầu chán ghét: "Đúng là tự hạ thấp mình."

Nói xong, như thể cảm thấy mắt mình sẽ bị bẩn nếu nhìn nhiều hơn, cô trợn tròn mắt, lại liếc nhìn Ngô Đồng trong đám đông, chỉ thấy cậu có vẻ hơi quen thuộc: "Cậu ta... Cậu ta không phải là Ngô Đồng sao?"

"Ngô Đồng là ai?" Tần Vân hỏi. Tất cả bọn họ mới trở về Trung Quốc không lâu, vui vẻ đàn đúm là chính cũng không biết nhiều về làng giải trí trong nước.

"Cậu không biết cậu ta cũng là chuyện bình thường." Lâm tiểu thư nhún vai: "Nhưng có lẽ biết chồng cậu ta, hoặc nhà chồng cậu ta đấy."

Lâm tiểu thư ngẫu nhiên nói ra vài cái tên, mỗi lần báo tên một người, sắc mặt những người này càng trở nên trắng bệch.

Tần Vân vội vàng buông Ngô Đồng ra, mồ hôi lạnh chảy ra từ trán, hắn xin lỗi Ngô Đồng, sau đó cuống quýt bỏ chạy.

Thế giới yên tĩnh trở lại.

Ngô Đồng xoa xoa bàn tay đỏ bừng, bước tới đi về phía Lâm Nhuế Dao. Cậu không ngờ rằng cô gái có mối quan hệ không tốt lắm với mình hơn một năm trước giờ lại gặp lại nhau vào một dịp như này.

"Lâm tiểu thư, cảm ơn cô." Ngô Đồng nói.

Tuy nhiên, trước khi cảm ơn xong, Lâm Nhuế Dao đã sải bước dời đi với đôi guốc cao gót 10cm.

Ngô Đồng bất lực lắc đầu, tìm cầu thang gần đó rồi đi lên tầng sáu.

Buổi phát biểu tại bữa tiệc sinh nhật đã kết thúc, khung cảnh ồn ào. Khi Ngô Đồng đẩy cửa bước vào, tình cờ gặp Khương Hành đang vội vã chạy ra ngoài, hai người gặp mặt trực tiếp, Khương Hành vội vàng dừng lại trước mặt Ngô Đồng.

"Sao lại chậm như vậy, anh đang định đi xuống tìm em."

"Em gặp phải chút cản trở trên đường đi nên bị trì hoãn một lúc."

Khương Hành nhíu mày: "Đã giải quyết xong rồi?"

"Không phải chuyện gì to tát." Ngô Đồng mỉm cười.

Trước khi kết thúc tiệc chiêu đãi, Khương Hành đã rời bàn sớm cùng Ngô Đồng.

Trên đường về nhà, Ngô Đồng cảm thấy có chút buồn chán, mở điện thoại ra lục lọi, tìm một chương trình tạp kỹ để xem, thỉnh thoảng lại có tiếng cười thích thú.

"Em đang xem cái gì mà vui vậy?" Khương Hành tò mò hỏi.

"Cái này." Ngô Đồng đưa điện thoại cho hắn.

Khương Hành nheo mắt nhìn nó, là chương trình "Tình cờ tôi cũng thích bạn" mùa mới nhất năm ngoái.

Ngô Đồng lấy lại điện thoại: "Năm ngoái chúng ta đã lên kế hoạch tham gia chương trình, nhưng lại không may bị thương trong trận tuyết lở trong quá trình quay phim, vì vậy chúng ta phải hủy ghi hình mùa này."

Trong giọng điệu của cậu có chút tiếc nuối.

Ánh đèn neon dọc đường lấp lóe, Khương Hành lái xe ánh mắt trầm tư.

Ngô Đồng dùng hai ngày để xem xong "Thật tình cờ tôi cũng thích bạn" mùa năm ngoái, sang đêm thứ ba, Khương Hành còn chưa về nhà thì đột nhiên gọi điện thoại qua cho cậu.

"Tiểu Đồng "Thật tình cờ tôi cũng thích bạn" mùa này em có muốn tham gia không?"

Ngô Đồng ngạc nhiên bật dậy từ bên giường: "Không sao chứ?"

Khương Hành mỉm cười gật đầu: "Chỉ cần em muốn."

Một tiếng "Được" gần như xông ra khỏi cổ họng, nhưng Ngô Đồng vẫn do dự: "Anh đi rồi, công ty làm sao đây?"

Khương Hành lui về phía sau hậu trường để tập trung điều hành cho Mục Đồng, bình thường bận đến mức chân không chạm đất, hắn ra ngoài quay một chương trình tạp kỹ, sẽ bị trì hoãn vài ngày... Nhưng đây là một chương trình tình yêu, hắn lại không thể để Ngô Đồng đi một mình.

Khương Hành nói: "Chuyện của công ty sẽ không trì hoãn việc anh cùng em ghi hình chương trình đâu."

Ngô Đồng im lặng hai giây, sau đó phá lên cười.

Thầy Khương, nhân viên của anh có biết anh như này không?
 
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 102: Phiên ngoại 3


Cuộc đàm phán của Khương Hành với ê-kíp chương trình rất suôn sẻ, hắn nhanh chóng giành được hai vị trí trong chương trình tạp kỹ. Ngày hôm sau, Điền Điềm nhận được hợp đồng liền đích thân đến gặp Ngô Đồng để ký hợp đồng.

"Đang yên đang lành ở nhà rất tốt, sao đột nhiên lại nhớ ra mình muốn quay chương trình game show rồi?" Điền Điềm hỏi: "Hành ca lại còn đồng ý đi cùng cậu nữa?"

Ngô Đồng thản nhiên lật qua bản hợp đồng: "Anh ấy chủ động đề cập đến chuyện này vì sợ em ở nhà một mình buồn chán, cho nên tìm vài người chơi với em."

Điền Điềm không nói nên lời, Ngô Đồng nói điều này với giọng điệu thản nhiên, nhưng cô cảm thấy mình bị nhét một đống thức ăn cho chó.

Cô cũng muốn ở nhà đến phát chán, cô cũng muốn có một người chồng sợ cô phát chán nên sẽ tìm miền vui khiến cô bớt chán.

Tuy nhiên, cô chỉ là một công nhân bình thường, lại còn là một cẩu độc thân, khóc thầm trong lòng.

"Bây giờ cậu không chỉ có một mình, trong bụng cậu vẫn còn hai đứa nữa đấy, ghi hình chương trình này sẽ không khiến cậu mệt mỏi chứ?" Điền Điềm nhàn nhạt dùng chày đầu hỏi.

Ngô Đồng mỉm cười: "Anh ấy không để em bị mệt đâu."

Điền Điềm: "..." Hỏi câu này thật thừa thãi.

Sau khi xác nhận rằng hợp đồng không vấn đề, Ngô Đồng đã ký tên và trả lại hợp đồng cho Điền Điềm.

Điền Điềm lấy lại hợp đồng đút vào túi, suy nghĩ rồi nói: "Suýt chút nữa chị quên mất, ê-kíp chương trình nói mỗi cặp khách mời cần cung cấp một tài khoản Vân Tỏa để phát sóng trực tiếp, cậu và Hành ca đã chuẩn bị tài khoản chưa?"

Trong quá trình ghi hình thỉnh thoảng khách mời sẽ được yêu cầu tự phát sóng trực tiếp và có yêu cầu thời lượng phát sóng trực tiếp cố định mỗi tuần và chương trình sau khi được chỉnh sửa sẽ cắt ghép vào clip để up lên phát hành trong tập chiếu chính thức.

"Tài khoản?" Ngô Đồng cuối cùng cũng nhớ tới việc này.

Ngay khi nhìn thấy dáng vẻ sững sờ của cậu, Điền Điềm liền biết cậu đã không chuẩn bị cho bất cứ điều gì: "Tài khoản của cậu không phải đã bị cấm live stream từ lần vi phạm trước rồi sao?"

Ngô Đồng nhìn cô, mím môi, lộ ra nụ cười ngây thơ: "Và vẫn chưa bỏ cấm."

Đó là một câu chuyện rất xấu hổ.

Ngô Đồng đã ký hợp đồng phát sóng trực tiếp với Vân Tỏa cách đây nửa năm, mỗi tháng cậu cần live 50 giờ phát sóng trực tiếp, nội dung phát sóng trực tiếp tùy ý, chỉ cần mỗi tháng cậu dành ra 50 giờ. Nhiều nghệ sĩ sẽ ký hợp đồng như vậy với nền tảng để phát sóng trực tiếp, Ngô Đồng cũng vui vẻ ký.

Gần đây, do không có việc gì làm ở nhà, Ngô Đồng rất siêng năng trong việc live stream, thỉnh thoảng cậu sẽ lên mạng trò chuyện với fan hâm mộ, hoặc live stream chó mèo, hoặc trò chuyện với fan hâm mộ.

Tuy nhiên, cách đây vài ngày đã xảy ra một "tai nạn" trong lúc đang phát sóng trực tiếp.

Ngày hôm đó, Ngô Đồng bắt đầu live stream như thường lệ, nội dung live của cậu rất giản dị, chủ đề của ngày hôm đó là nấu ăn. Cậu nấu bữa tối trong bếp, điện thoại được cậu cố định vào giá đỡ bên cạnh, ghi lại mọi nhất cử nhất động của cậu trong camera.

Ngô Đồng ngâm nga một bài hát rồi nấu ăn, trong đầu nhớ nhớ quên quên thế là cậu quên mất mình vẫn đang live stream. Khi nhớ tới trước mặt mình có máy quay thì Khương Hành lúc đó đang đè cậu lên bệ bếp, hôn lên đôi môi ẩm ướt của cậu cmnr.

Mà bàn tay của Alpha lại vô cùng không an phận, lửa thiêu đốt khắp nơi trên người hắn, thấy cảnh tượng sắp phát triển thành một mức độ 18+…

"Khương... Thầy Khương... Dừng lại..."

Ngô Đồng chật vật hô dừng lại, đẩy Khương Hành ra, ngượng ngùng đi tới lấy điện thoại.

Tin tốt là điện thoại đã tự động tắt live từ bao giờ.

Tin xấu là tài khoản của cậu đã bị Vân Tỏa cho ăn gậy + khóa nick.

Thông báo cấm do nền tảng gửi tới: Nếu có hình ảnh dâm tục, phản cảm, khiêu dâm và mang tính t*nh d*c trong live stream, chức năng phát sóng trực tiếp của tài khoản sẽ bị khóa lại trong 30 ngày như một hình phạt, chủ tài khoản được yêu cầu khắc phục nội dung phát sóng trực tiếp, nếu không lần sau hình phạt sẽ nghiêm khắc hơn.

Ngô Đồng: "..."

Thấy vậy, ánh mắt Khương Hành giật giật: "Sao lúc phát sóng trực tiếp em không nói gì?" Nếu Ngô Đồng tiết lộ một lời với hắn, hắn sẽ không công khai động tay động chân với Ngô Đồng trước ống kính như vậy.

Trái tim Ngô Đồng muốn nhảy ra ngoài: "Em quên mất."

Đêm đó, hai người họ chiếm vị trí đầu bảng trong hot search, và dành một nồi combat với đám người hay phán xét người nổi tiếng kết hôn đều không phải vì yêu.

Nhưng cách thoát khỏi vụ này quá xấu hổ, Ngô Đồng đã yêu cầu Khương Hành xóa tất cả mọi thứ trên mạng.

Cho đến nay, di sản duy nhất có thể chứng minh sự tồn tại của đêm kinh hoàng đó là tài khoản của Ngô Đồng vẫn chưa thể mở khóa được.

Điền Điềm kìm nén sự hả hê hỏi: "Còn bao nhiêu ngày nữa?"

Ngô Đồng mở APP Vân Tỏa ra nhìn, ngu ngốc nói: "Hai mươi sáu ngày nữa." Chỉ mới qua bốn ngày kể từ lần xảy ra vụ việc đó.

"Chương trình bắt đầu ghi hình sau một tuần nữa, vì vậy chị không thể sử dụng tài khoản của cậu, như này có một chút vấn đề rồi đây." Điền Điềm suy nghĩ một hồi: "Hành ca có tài khoản trên Vân Tỏa không?"

"Để em hỏi." Ngô Đồng cũng không chắc chắn, cậu bình thường không thấy Khương Hành dùng phần mềm video ngắn như Vân Tỏa.

Khương Hành nhanh chóng nhấc điện thoại lên, Ngô Đồng đi thẳng vào vấn đề hỏi hắn có tài khoản ở Vân Tỏa không.

"Vân Tỏa? Không có..." Khương Hành dừng lại, đột nhiên nhớ tới cái gì đó: "Hình như trước đây anh có đăng ký một cái, em muốn dùng sao? Để anh gửi qua số tài khoản."

Hắn không hỏi Ngô Đồng muốn làm gì với tài khoản của mình, hắn hoàn toàn tin tưởng Ngô Đồng, gửi cho cậu tài khoản và mật khẩu mà không nói một lời.

Ngô Đồng vui vẻ đưa tài khoản của Khương Hành cho tổ chương trình.

____

"Thật tình cờ tôi cũng thích bạn" sẽ có ba cặp đôi, mỗi mùa đều có cặp đôi hoặc chồng chồng, vợ chồng, trước khi ghi hình chính thức, ê-kíp chương trình chính thức công bố một cặp khách mời mỗi ngày, và những khách mời đến lượt sẽ live stream trực tiếp trên Vân Tỏa với tài khoản tương ứng của họ vào lúc tám giờ tối hôm đó. Nhóm chương trình sẽ chỉ định một người dẫn chương trình cho mỗi cặp khách mời live stream và việc phát sóng trực tiếp sẽ được thực hiện dưới hình thức trò chuyện.

Chương trình này luôn tràn đầy năng lượng, được biết đến là dám chơi bất cứ thứ gì và dám mời bất cứ ai, khách mời được công bố trong ngày đầu tiên là một cặp đôi vừa tái hôn sau khi ly hôn.

Cả hai đều khoảng 30 tuổi, chồng Alpha xuất thân từ một gia đình giàu có, còn là một doanh nhân trẻ, sở hữu khối tài sản tiền tỷ khi còn trẻ, nhưng vài năm trước hoạt động của công ty gặp trục trặc, chính người vợ Omega là một nghệ sĩ đã nhận hợp đồng quay phim ngày đêm để kiếm cho hắn cơ hội quật khởi.

Chính vì vậy, khi hai người ly hôn, vô số người chỉ trích người chồng Alpha kia, cho rằng hắn ta vô ơn. Sau đó, hai người lại tái hôn, như vậy mới khiến dân mạng hòa hoãn hơn một chút.

Biết buổi tối sẽ có live stream trực tiếp, Ngô Đồng tắm rửa sớm, mang đồ ăn vặt đến ngồi vào bàn, mở phòng phát sóng trực tiếp, ngồi thẳng người xem náo nhiệt.

Buổi phát sóng trực tiếp của cập đầu tiên khiến cậu đơ người, vợ chồng nhìn không thể tách rời, nói chính xác là chồng Alpha thận trọng, vợ Omega phớt lờ hắn, người dẫn chương trình hỏi từng câu một cách ngượng ngùng, điều này khiến mọi người nghi ngờ rằng nếu trong giây tiếp theo mà không có ai hai người sẽ cãi nhau luôn được.

Cặp đôi thứ hai được nhóm chương trình công bố là Lâm Nhuế Dao và Chu Hàn.

Khi Ngô Đồng nhìn thấy thông báo chính thức, cậu cắn một miếng táo mà Khương Hành cho mình ăn trong sự ngạc nhiên.

Hai người này đã phát triển rất tốt trong năm qua, họ đều là những ngôi sao nổi tiếng. Cả hai bị chụp ảnh trong bối cảnh có mối quan hệ mập mờ, sau đó liền hào phóng thừa nhận, mà sự chúc phúc của người qua đường cũng rất nhiều.

Trước sự ngạc nhiên của Ngô Đồng, cậu còn nhớ tới năm ngoái Chu Hàn đã cướp tài nguyên "Tình cờ" từ tay cậu, thế mà hắn lại đợi đến năm nay mới tham gia như cậu?

Nhất định là có dưa trong chuyện này, Ngô Đồng hứng thú gọi Điền Điềm.

Chắc chắn là có biến, cậu nhấm nháp một ngụm dưa.

Điền Điềm nói năm ngoái công ty của Chu Hàn không biết bạn gái của hắn ta là Lâm Nhuế Dao liền sắp xếp cho hắn ta một Omega đến chương này để xào CP với hắn. Kết quả là sau khi bị Lâm tiểu thư phát hiện, cô đã tìm Chu Hàn rồi làm ầm ĩ lên khuấy động chương trình tạp kỹ. Mãi đến năm nay, mối quan hệ giữa hai người mới ổn định hơn, đại tiểu thư mới chủ động tìm đến chương trình tạp kỹ này đòi quay chương trình yêu đương.

Ngô Đồng ngước mắt lên liếc nhìn Chu Hàn, trả lời không chính xác hương vị trà sữa yêu thích của Lâm Nhuế Dao trong buổi phát sóng trực tiếp, cảm thấy đây cũng là một cặp thú vị.

Cuối cùng, thông báo chính thức của ê-kíp chương trình đã đến lượt cậu và Khương Hành.

Cậu đã thấy đủ sự náo nhiệt trong hai ngày đầu tiên, khi đến lượt cậu cho người ta xem náo nhiệt, Ngô Đồng đã lo lắng đến mức không thể ngồi yên.

Khương Hành đi làm về sớm để chuẩn bị cho ghi hình chương trình tối nay, Ngô Đồng kéo vạt áo của mình lo lắng hỏi: "Chúng ta có bị xấu hổ như hai cặp trước không?"

Khương Hành cúi đầu nhìn cậu, sững sờ một lát, ánh mắt nhìn chằm chằm Ngô Đồng, cuối cùng hắn mỉm cười nói: "Hay là anh đi tìm MC lấy kịch bản câu hỏi, chúng ta đọc qua một lượt nhé?"

Ngô Đồng vẻ mặt lạnh lùng: "Anh không tự tin vào em hay không tự tin vào chính mình vậy?"

Mặc dù câu hỏi này là câu hỏi trắc nghiệm, nhưng dường như cho dù Khương Hành chọn câu nào, Ngô Đồng cũng sẽ há hàm răng gọn gàng ra cắn hắn.

"Đùa thôi." Khương Hành không nhịn được cười: "Chỉ là vài câu hỏi, không thể nói lên đúng sai, anh yêu em, em yêu anh, trong lòng chúng ta biết là được."

Cứ như vậy, Ngô Đồng thoải mái lắng nghe, trái tim treo lơ lửng của cậu buông lỏng đi rất nhiều, giống như một con rối để cho đội ngũ trang điểm tùy ý tạo hình.

Đến tám giờ tối, đạo diễn bắt đầu mở phát sóng trực tiếp trên tài khoản của Khương Hành đúng giờ.

Cặp đôi của họ là nổi tiếng nhất, xuất hiện trong đêm trung kết, ngay khi chương trình bắt đầu phát sóng, ngưỡng cửa của phòng phát sóng trực tiếp gần như bị giẫm đạp, nó bị lag trong hai phút sau đó được hậu trường sửa chữa cấp tốc mới trở lại bình thường.

Người dẫn chương trình ngồi bên ngoài máy quay vui vẻ nói và ra hiệu cho hai người trên ghế sofa hướng camera gửi lời chào tới khán giả.

Khương Hành hào phóng vẫy tay về phía màn hình: "Xin chào mọi người, tôi là Khương Hành, là Alpha của Ngô Đồng."

Đến lượt Ngô Đồng tự giới thiệu.

Bên cạnh không có động tĩnh gì, yên tĩnh như nhấn nút tạm dừng, Khương Hành nghi ngờ quay đầu lại, chỉ thấy Ngô Đồng đang nhìn chăm chú vào màn hình TV.

Có một loạt thời gian thực phát sóng trực tiếp trên TV, Khương Hành quay đầu nhìn TV.

Cả một chiếc TV rộng lớn bị duy nhất một câu quẹt qua.

[Khương Hành hóa ra là anh cả số một của Ngô Đồng!]
 
Back
Top Bottom