Enjin: Anh
Zanka: Cậu
___________________________
Anh nhảy lên đầu con quái vật trước mắt sau đó đánh liên tiếp vào đầu nó khiến nó quàng quạy trong đau đớn, cậu nhìn anh trong mắt là sự ngưỡng mộ khó dấu.
Cậu chạy đến hỗ trợ anh một lúc sau bọn họ cũng đã dọn xong mớ phiền phức đó, về căng cứ mọi người đều đi về đến phòng ăn để chuẩn bị cho bữa trưa hấp dẫn
Bỗng dưng anh xoa đầu và khen cậu, đợi Zanka đi khuất theo mọi người Enjin khẽ nở một nụ cười kì lạ trên khóe môi.
Trong phòng ăn, cả nhóm đang ăn uống rôm rả thì nghe có một thành phố sắp bị lũ phiền phức kia đến quấy phá.
Ngay lập tức cả đội bối rối cố ăn thêm chút nữa vì giờ ai cũng đói cả.
Đến nơi họ thấy một con quái vật to hơn so với những con trước kia họ từng chiến đấu, trông nó có gì đó thật sự rất kì lạ, nhưng bọn họ không còn nhiều thời gian nữa.
Lập tức vào đội hình chiến đấu rất nhanh sau họ đã có mặt ở địa điểm được báo cáo, nhưng kì lạ thay ở đây chẳng có con quái vật nào cả, nó yên tỉnh đến đáng sợ.
Bất thình lình có thứ gì đó lao đến với tốc độ đáng kinh ngạc, thứ đó nhắm thẳng vào Zanka, theo phản xạ cậu đưa gậy lên đưa chặn đòn, một giọng cười khe khẻ vang lên trong không gian tỉnh mịt, một bống dóng thấp bé xuất hiện, khỏi nói cũng biết những thứ này đều do hắn ta bày ra, nhưng để làm gì cơ chứ.
Nhưng rất nhanh hắn ta đã bị hạ ngay sau đó, hóa ra hắn chỉ là một kẻ vô lại có nhân khí và dùng nó để đánh chiếm những hội khác mà thôi, nhưng tiếc cho hắn, hắn ta quá yếu nên mới bị đánh cho toe tua như thế này đây.
Xong việc cả đám lại về trụ sở để ăn nốt bưa trưa của mình, đến sáng hôm sau đã có chuyện lạ xẩy ra.
Zanka người luôn đúng giờ đúng giấc lại khống thấy tăm hơi đâu, Enjin bắt đầu cảm thấy không ổn nên liền chạy đến phòng của cậu, anh gõ cửa rất nhiều nhưng không có tiếng đáp lại, Riyo áp tai vào cửa rồi cố gọi nhưng vẫn không có hồi đáp.
Enjin liền đá tung cánh cửa khiến cả đám giực bắn cả người.
Khi nhìn vào bên trong chỉ thấy cậu nằm vật vả trong chăn, và chỉ khi lại gần mới nghe được tiếng thở yếu ớt của cậu, anh đưa tay đặt lên trán cậu kiểm tra xem cậu có bị sốt hay không và quả thật cậu đã bị sốt, cậu sốt rất nặng đến mức không thể đứng vững được nữa, nói chuyện thì khá khó khăn khi giọng cậu quá nhỏ để có thể nghe ở cự li bình thường.
Enjin giúp Zanka đắp lại chăn và đi ra ngoài, Riyo bông dưng lên tiếng
"Hôm qua tôi còn thấy Zanka khỏe lắm mà, sao giờ lại ra nông nổi này chứ?"
Một câu hỏi đánh trúng trọng tâm vấn đề, nói thật thì anh cũng từng thắc mắc như vậy nhưng vì quá lo lắng cho cậu nên anh cũng quên bén mất chuyện đó.
Rudo cuối đầu như đang suy nghĩ gì đó rồi nói:
"Nhưng dù sao đi nữa thì chúng ta cũng nên giúp Zanka hạ sốt trước đã nhỉ"
Mọi người đều đồng tình, nhưng việc này khó hơn họ nghĩ, cậu chả chịu ăn uống gì cả, chỉ nằm ỳ một chổ, đôi khi mới ngồi dậy dãn cơ một chút rồi lại nằm xuống lại.
Cho đến khi cả bọn gần như bỏ cuộc thì Enjin đã dức khoác nhận nhiệm vụ chăm sóc cho Zanka, cả đám ai cũng bất ngờ, vì anh cũng không giỏi chăm sóc người khác cho lắm nên mọi người vẫn chưa tinh tưởng anh cho lắm.
Nhưng anh cam đoan là sẽ giúp cậu hết sốt trong vòng chưa đầy một tuần, cụ thể là 5 ngày.
Nói rồi anh đứng dạy đi đến nhà ăn lấy bát chóa đã được chuẩn bị sắn trên bàn rồi đi về phòng cậu, mở cánh cửa gỗ ra rồi bước thẳng đến giường cậu, trước sự kinh ngạc của cậu anh đặt bát cháo lên bàn rồi trèo lên giường cậu.
Zanka bàng hoàng không hiểu anh tính làm gì, Enjin nhất bổng Zanka lên rồi đặt cậu ngồi vào lòng mình, cậu xấu hổ chui rút vào hõm cổ anh, chất giọng khàn khàn khẽ vang lên bên tai anh:
"En...
Enjin, không cần phải làm vậy đâu..."
Anh như không nghe thấy lời cậu nói, tay anh siết nhẹ lấy eo cậu, chất giọng trầm ấm của anh vang lên rõ ràng trong căng phòng tỉnh lặng:
"ngoãn đi nào, anh biết Zanka không phải là người hay cứng đầu như này đâu, đúng không?"
Chỉ vài câu dỗ dành anh đã thành công khiến cậu không chống cự nữa, anh biết cậu chỉ nghe lời anh mà thôi, Enjin cầm lấy bát cháo khẽ thổi thổi vài cái rồi múc một muỗng đưa đến miệng Zanka, cậu vẫn còn hơi bở ngỡ một chút nên còn chưa phản ứng.
"Zanka à, ngoan nào..., nếu nhóc không ăn là tôi buồn lắm đó~"
Vừa nói anh vừa cạ cạ má vào trán cậu khiến mặt cậu đỏ bừng và đúng như anh nghĩ cậu lập tức ngoan ngoãn ăn từng muỗng cháo của anh, Enjin khẽ mỉm cười, nhưng khi gần hết bát cháo thì lại lắc nhẹ đầu, ý là không muốn ăn nữa.
Anh thấy vậy thì thở dài một cái
"Nhọc không ăn nổi nữa sao?"
Cậu gật đầu nhưng sau đó lại lắc đầu, làm anh chẳng hiểu gì cả.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu cậu rồi nhẹ giọng nói:
"Được rồi, nếu vậy thì anh không đút cho nhọc nữa vậy."
Cậu cảm thấy hơi khó chịu vì những thứ đó chẳng có vị gì đặc biệt cả khiến cậu chán ngấy nhưng nghe anh nói vậy cậu liền ngoan ngoãn ăn tiếp.
Đến khi hết bát anh cười rạn rỡ, xoa xoa đầu cậu
"Tôi biết là nhóc rất nghe lời mà, cố lên nhé... khi khẻo bệnh anh sẽ tặng nhóc một món quà, món quà đó rất đặc biệt nên anh đây không tiết lộ đâu"
................
Thời gian trôi qua, mọi người đều thấy được sức khỏe của Zanka đang dần được cải thiện rất tốt, đến khi cậu bình phục hoàn toàn.
Mọi người đều mừng cho cậu, Zanka đi đến chổ Enjin rồi hỏi nhỏ với anh:
"Món quà anh định tặng tôi là gì vậy?"
Anh "à..." một tiếng rồi nở một nụ cười bí hiểm, anh đẩy cậu vào phòng rồi chốt cửa lại
"Món quà của nhóc đây~"
Anh đè cậu lên giường rồi thô bạo chiếm lấy đôi môi của cậu, Zanka bị bất ngờ với hành động của anh nên không định thần kịp, cậu khẽ phát ra những tiếng rên khe khẽ, mà những thứ đó đã kích thích anh đến giới hạn chịu đựng.
Enjin cởi bỏ trang phục cửa cả hai ra, bàn tay không ngừng sờ soạn khắp cơ thể cậu, dương vật đã cương cứng từ bao giờ, anh nhìn cậu nhưng đang muốn xác nhận cậy đã sẵn sàng hay chưa, khi nhìn vào gương mặt và cái cơ thể không có một chút ý gì là chống cự của cậu, môi anh nhếch lên thành một nụ cười rồi từ từ, chậm rãi đưa vật ấm nóng đó vào bên trong cậu.
Tiếng rên rỉ của cậu vang vọng trong không gian kính và những âm thanh *chụt chụt*, *bạch bạch bạch* đầy ám muội.
"Cậu thích món quà của tôi chứ, Zanka?"
Cậu dùng hai bàn tay đặt lên má anh, giọng cậu nhẹ nhàng và có chút nghẹn ngào
"em..
ưm... em thích lắm..."
_________________________
THE END