Cập nhật mới

Khác [AllYuuji] Mãi mãi thuộc về ta.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
388103051-256-k668407.jpg

[Allyuuji] Mãi Mãi Thuộc Về Ta.
Tác giả: Celine_27th8
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

LƯU Ý 🚨:

- OOC NẶNG, không giống cốt truyện chính.

- Đây là ALLYUUJI vui lòng KHÔNG ĐƯA CẶP KHÁC vào truyện.

- Nếu không hợp gu của bạn thì không cần bạn xem và vui lòng KHÔNG phát ngôn thiếu tôn trọng hoặc những phát ngôn bừa bãi nhầm mục đích gây gổ.

- Truyện có những yếu tố kinh dị nên hãy cân nhắc trước khi đọc.

Chúc bạn có cảm giác thoải mái khi đọc truyện của tôi.



allyuuji​
 
[Allyuuji] Mãi Mãi Thuộc Về Ta.
Chương 1


Lưu ý: Ba mẹ của em pé là người khác, không giống trong cốt truyện nhé.

_________________________

- ' X-xin lỗi em...

Làm ơn tỉnh dậy đi...

Cầu xin em, Yuuji...

Bọn ta sai rồi...

Bọn ta sai thật rồi..

'

- !!!

Yuuji giật mình tỉnh dậy, mồ hôi chảy ướt hết tấm lưng gầy gò của Yuuji.

Em thở hổn hển vì vừa trải qua cơn ác mộng kinh hoàng.

Em nhìn thấy mình nằm trên một vũng máu lớn, cơ thể thì be bét máu, bụng bị rạch ra nội tạng cứ như bị ai đó lôi ra hết bên ngoài.

Và những tiếng khóc than của những gã đàn ông đang khụy xuống kế bên thân xác lạnh lẽo của Yuuji.

Cảnh tượng thê lương khiến người khác nhìn vào phải đau đến tận ruột gan.

- " Bao giờ cơn ác mộng này mới kết thúc đây..?

"

Mãi mê suy nghĩ, Yuuji bị tiếng gọi điện thoại làm cho giật mình, lật đật bắt máy.

- Alo?

Phía đầu dây bên kia phát ra một giọng nói chua ngoa của một ả đàn bà nôm khó nghe vô cùng.

- Ái chà, Yuuji à con cũng đã lớn khôn như thế này rồi cũng nên báo đáp ân tình của ta và cha con chứ, đúng không~?

- ...

Bà muốn gì?

- Này!

Nói chuyện với mẹ của mình như vậy sao?

Thằng mất dạy.

- Nếu không vì bà thì mẹ tôi đã sống hạnh phúc đến hiện tại rồi.

Nói đến đây em cảm nhận được sóng mũi mình cay cay, ánh mắt đã ngấn lệ, giọng cũng đã nghẹn ngào đôi phần.

Còn ả đàn bà kia, khi nghe Yuuji nói như vậy liền không giả vờ mà nói thẳng vấn đề nhưng cũng không quên buôn lời cay nghiệt.

- Haha, do con già đấy ngu si với lại xấu xí đến thế, hỏi sao ông ta không chán ghét cho được~.

Mà cũng nhờ ả mà tao mới có thể có được ngày hôm nay~.

Haha, đúng là con đàn bà ngu dốt nên sinh ra một đứa con cũng ngu dốt y chang ả.

- Bà im đi!!!

Yuuji tức giận, hét lên với ả ta.

Còn ả thì tận hưởng sự tức giận và cảm giác bất lực khi chẳng làm được gì của em.

Ả coi đó là một hương vị thơm ngon để nhâm nhi ly rượu trong tay.

- Thôi, tao không vòng vo với mày, công ty cha mày đang dần đi xuống trầm trọng nên tao và ông ta đã bàn bạc và quyết định gả mày đi.

Mày nên biết ơn đi, nhờ tao mà thằng nhóc như mày mới được sống trong sung sướng đó~.

- C-cái gì chứ?

Cha tôi không bao giờ như vậy!!??

Yuuji không tin vào tai mình, cha em vốn dĩ từ trước đến nay đâu có như vậy?

Nhưng câu nói tiếp theo của ả ta khiến em suy sụp.

- Ha~, thằng già ấy nghe lời tao lắm, tao muốn gì đều đáp ứng cho tao.

Ông ta yêu tao đến ngu muội thì một thằng bị bỏ rơi như mày là cái thá gì?

- Bà im đi, tôi sẽ không bao giờ gả cho ai hết!!!

Đồ đàn bà lăng loàn!!!

- Mẹ nó!

Tiếng nói tức giận của ả ta vang lên từ đầu dây bên kia nhưng rồi lại hạ xuống và nói.

- Dù mày có muốn hay không thì mày đâu có quyền quyết định.

Một là ngoan ngoãn làm theo lời tao, hai là tao sẽ cho người đập nát cái nơi mà mẹ mày đang yên nghỉ.

Sao nào con trai~, chọn đi.

Em im lặng, cảm giác bất lực cứ thế mà ập đến với em.

Ở cái độ tuổi vừa tròn 18 xinh đẹp, em chẳng có gì trong tay để có thể phản kháng lại ả hồ ly tinh đó.

Nên chỉ biết cắn chặt đôi môi đến bật máu mà đồng ý.

- Đ-được.

Chỉ cần tôi gả đi thì bà sẽ để yên cho mẹ tôi phải không..?

Tiếng cười đầy hài lòng phát ra từ điện thoại.

- Phải, nhưng nếu mày bỏ trốn thì đừng trách tao.

Tút tút.

Tiếng ' tút tút ' lạnh lẽo vang lên, Yuuji ngồi ngẩn ngơ trên giường, hai dòng lệ không kiềm được cứ thế mà tuôn rơi.

Em bất lực nhưng chẳng thể làm gì được ả mẹ kế kia, chính ả là người đã tước đoạt mạng sống của mẹ Yuuji, người yêu thương em nhất trong nhà.

Bây giờ lại tước đi cuộc sống tự do của em.

- Hức...

Hức...

Yuuji lấy tay lau đi hai dòng lệ nhưng chúng cứ rơi lã chã.

Trong đem tối, sau khi cậu thiếu niên tóc anh đào đã cạn kiệt sức vì khóc quá nhiều dần từ từ chìm sâu vào cơn mộng mị mà chính cậu vẽ ra.

Cũng trong đêm tối đó, khi Yuuji đã rơi vào giấc mộng đẹp thì trong căn phòng tối tăm liền có rất nhiều bóng đen hiện lên.

Chúng xoay quanh chỗ em, đưa tay lau đi giọt lệ còn động trên mi mắt, mân mê đôi mắt ửng đỏ do khóc quá nhiều của Yuuji.

Ánh mắt chúng nhìn em rất dịu dàng và sủng nịnh.

Nhưng sâu trong ánh mắt là sự chiếm hữu, giam cầm vô tận dành cho Yuuji.

_________________________
 
[Allyuuji] Mãi Mãi Thuộc Về Ta.
Chương 2


Sáng hôm sau.

Vì đã vào đông nên sự ấm ấp của những tia nắng ấm hằng ngày được thay bằng sự lạnh lẽo của những hạt bông tuyết xinh đẹp đang rơi dần xuống mặt đất.

Yuuji khi vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một chiếc xe màu đen, sang trọng ở trước cổng nhà em.

Và có 3 đang đợi em, trong đó có 2 người rất nổi bật.

Một người có mái tóc trắng như tuyết, đeo một cặp kính đen che đi đôi mắt của anh ta.

Còn một người có mái tóc đen dài được búi một nữa còn nữa còn lại thì xõa xuống.

Hai người họ đều rất cao tầm 1m90, chỉ là gã tóc trắng hơi nhỉnh hơn gã tóc đen một chút, nhưng chỉ một phần rất nhỏ.

Khi nghe tiếng cửa mở, hai bọn hắn liền ngước nhìn em.

Gương mặt cũng trở nên vui mừng, niềm nở chứ không phải gương mặt u ám, khó gần lúc nãy.

- T-thành thật xin lỗi, phải bắt các anh đợi...

T-tôi nghe dì tôi nói là 8h các anh mới đến nên tôi...

Nói đến đây Yuuji liền ngừng nói, cuối gầm mặt, không dám đối diện với hai người.

- Không sao, vì chúng tôi muốn gặp em và không muốn em đứng đợi nên đã đến sớm.

Gã tóc đen vừa nói vừa nhìn Yuuji trìu mến, sủng nịnh.

Khi hắn cất giọng, em liền cảm thán và có đôi phần si mê giọng nói trầm ấm, dịu êm của hắn.

- Aaaa, Yuuji!

Nhớ em quá!

Gã tóc trắng ôm chầm lấy Yuuji và cái ôm rất chặt dường như sợ em bỏ gã.

Cái ôm bất ngờ đó khiến em nhất thời không biết làm gì, sự bối rối và lúng túng hiện rõ ràng lên gương mặt cũng như hành động của em.

- Satoru!

Dừng lại ngay!

- Không muốn!

Tôi nhớ em ấy lắm, thả ra Suguru!

- Cậu không thấy em ấy đang sợ sao?

Khi gã tên Suguru vừa dứt câu, Satoru liền từ từ buông em ra nhưng hành động lại rất chậm và dường như hắn đang rất tiếc nuối.

- Xin lỗi, tôi làm em sợ rồi.

- À, không sao đâu ạ.

Em xua tay, cố loại bỏ đi sự ngột ngạt mà hai bọn hắn đem đến.

- Thế thì về nhà rồi âu yếm em sau vậy.

Chưa để Yuuji lên tiếng, Satoru đã bế em vào xe sau đó hai người còn lại cũng lên xe và đi đến ngôi biệt thự của bọn hắn.

Trong xe.

- À, quên giới thiệu với em, anh là Geto Suguru còn thằng này là Gojo Satoru.

Hai bọn anh đều là chồng của em.

Geto vừa nói vừa xoa xoa những lọn tóc mềm mại của em.

Hắn mỉm cười nhìn em còn Yuuji thì ngạc nhiên không thôi.

Em có tận hai người chồng sao!!??

- H-hai người lận sao ạ?

- Không chỉ hai người mà còn nhiều nữa nhưng chúng nó bận việc không đến đón em được.

Gojo cất tiếng, câu nói của hắn khiến em bàng hoàng không tin vào tai mình.

Thấy biểu cảm ngạc nhiên đến đang yêu của em, cả Gojo và Geto điều bật cười thành tiếng sau cả hai người hôn lên hai bên má của Yuuji.

Điều này khiến Yuuji đỏ mặt vội vàng đẩy cả hai ra.

- Aha, xin lỗi em, em đáng yêu quá khiến bọn tôi không kiềm chế được.

Geto mỉm cười, giọng nói trầm ấm pha lẫn sự dịu dàng vang bên tai Yuuji khiến em càng thêm ngại ngùng không biết nói gì.

Còn Gojo, hắn khi vừa bị em đẩy ra liền ôm em vào lòng, vùi mặt vào những lọn tóc thơm dịu của Yuuji mà hít lấy hít để.

- " Đã rất lâu rồi, cuối cùng cũng được ngửi mùi hương này...

"

Càng nghĩ hắn càng siết chặt lấy cơ thể gầy gò, nhỏ bé của em khiến em nhăn mặt vì đau và vì khó thở.

Thấy thế, Geto liền đẩy Gojo ra, hắn chộp lấy thời cơ vừa ôm Yuuji vào lòng vừa nhìn Gojo và nói.

- Mày siết em ấy chặt quá rồi đấy!

Đôi mắt cáo của Geto hiện lên sự khiêu khích và tận hưởng mùi hương anh đào dịu nhẹ thoang thoảng nơi đầu mũi.

Còn Gojo khi vừa bị đẩy ra và chứng kiến cảnh trước mắt khiến hắn tức giận nhưng chẳng làm gì được.

_______________________
 
[Allyuuji] Mãi Mãi Thuộc Về Ta.
Chương 3


Sau mấy tiếng ngồi trên xe thì cuối cùng cũng đã đến nơi.

Nó nằm trong một vùng hẻo lánh, xung quanh toàn cây và cây nhưng khu biệt thự vẫn sừng sững trước mặt Yuuji.

Sa hoa, lộng lẫy, dù căn biệt thự có bị những cây hoa hồng leo trèo trên tường thì nó vẫn giữ vững sự đẹp đẽ có đôi chút huyền bí của chúng.

Điều này làm Yuuji trầm trồ, ngắm nhìn.

- Chúng ta vào thôi.

Gojo bế Yuuji lên và đi vào trong, để lại mình Geto đứng phía sau nhìn hắn với ánh mắt phán xét.

- À..

Anh có thể cho tôi xuống được không?

- Không thích.

- ...

Em bất lực nhìn hắn - gã đàn ông cứ ôm chặt lấy em mà đi vào trong biệt thự.

Khi bước vào, Yuuji ngạc nhiên vì sự ấm áp mà căn biệt thự mang lại nó khác với vẻ bề ngoài lạnh lẽo của nó.

Gojo đặt em xuống chiếc ghế sofa cỡ lớn, khụy một chân xuống và từ từ tháo bỏ chiếc giày đỏ ra khỏi chân em.

Hắn xoa xoa đôi chân lạnh ngắt của Yuuji, hành động của hắn khiến em giật mình và rút chân lại nhưng Gojo nắm giữ chân em không cho em rút lại.

- Anh làm gì vậy, Gojo!?

- Tôi chỉ muốn phục vụ phu nhân của mình thôi mà.

- K-không cần đâu hơn nữa em không nghĩ mình hợp làm phu nhân của hai anh.

Yuuji lúng túng giải thích khiến Gojo khó hiểu chờ đợi câu tiếp theo của Yuuji.

Em nhân thời cơ hắn lơ là mà rút chân lại và bắt đầu bày tỏ ý muốn trong lòng của em.

- Em...

Không muốn làm phu nhân của hai anh...

N-nhưng có thể làm người hầu đến hết đời cho hai anh chỉ cần hai anh cho em nơi ở là được, còn chuyện ăn uống thì Gojo-san yên tâm em ăn rất ít nên...

Có thể-

- Không thể!!!

Anh nghĩ Yuuji nên dẹp đi cái suy nghĩ đó đi.

- T-tại sao ạ?

Yuuji lắp bắp hỏi, có vẻ như em bị đôi mắt lạnh lẽo đến chết người của Gojo dọa sợ.

Và Yuuji cũng tự hỏi sao hắn lại như vậy?

Rõ ràng có thêm một người hầu phục vụ cho hắn và hắn cũng có thể tìm được một người phù hợp với hắn thì cớ sao Gojo Satoru lại từ chối kiên quyết và gạt bỏ đi suy nghĩ của Yuuji để em không hi vọng vào nó nữa.

- Em không thích làm phu nhân của bọn anh sao?

Geto đi vào, trên miệng vẫn mỉm cười nhưng cái ánh mắt u ám mà hắn mang đến khiến Yuuji bất giác nuốt nước bọt, không dám nhìn vào đôi mắt cáo xinh đẹp của Geto.

- Em...

Không xứng đáng với hai anh đâu ạ.

Thay vì chọn em thì Geto-san và Gojo-san có cơ hội chọn người xứng đáng với hai anh mà...?

- Haha, Yuuji bé nhỏ thật sự nghĩ vậy sao?

Geto phì cười nhìn thân hình nhỏ bé đang ngồi trên chiếc sofa êm ái.

Hắn tiến đến chỗ Yuuji và khụy một chân xuống, ngước mắt nhìn em khiến Yuuji vừa lúng túng định đỡ hai người đứng dậy thì Geto đã nhanh một bước, nắm lấy bàn chân đã lạnh ngắt của Yuuji mà xoa xoa nhằm làm ấm nó.

- Hai anh làm gì vậy!?

- Sao Yuuji không nghĩ rằng bọn anh không xứng đáng với em?

- Hả..?

Câu nói của Geto khiến Yuuji nghệch mặt, nhìn Geto và Gojo.

Một luồn suy nghĩ hiện lên tâm trí em nhưng rất nhanh Yuuji đã phản biện lại câu nói của Geto.

- Em không biết hai anh đang muốn gì ở em nhưng em nghĩ hai anh xứng đáng với người khác.

Một người hoàn hảo hơn em.

- Em sai rồi sẽ không có một nhân loại nào hoàn hảo hơn em.

- Em vốn dĩ là một người đặc biệt, là người đã cướp đi trái tim và tâm trí của bọn anh.

Câu nói của Geto và Gojo khiến Yuuji kinh ngạc và tự hỏi em và hai người đã gặp nhau từ bao giờ mà hai người lại nói vậy.

Em cảm thấy rối rắm vốn dĩ Yuuji đã có người mình yêu rồi...

Cạch.

Một tông giọng trầm và lạnh lẽo vang lên đã chiếm sự chú ý của Yuuji còn Geto và Gojo lại tỏ thái độ chán ghét dường như là kẻ thù không đội trời chung.

_________________________
 
[Allyuuji] Mãi Mãi Thuộc Về Ta.
Chương 4


- Đến làm gì, tính gây sự à?

Gojo lên tiếng, cả giọng nói lẫn khuôn mặt điều hiện lên vẻ khó chịu.

Người nọ vẫn không nói gì cứ chôn chân ở trước cửa biệt thự, nhìn chằm chằm vào Yuuji như không tin vào mắt mình.

Em thì lại bị ánh nhìn đó làm cho khó chịu cũng như hơi ngượng, vội lãng tránh sang chỗ khác.

- Ngươi điếc sao?

Hơn nữa đừng nhìn vợ của ta như vậy tên hai mặt kia.

Gojo ôm chặt Yuuji vào lòng, không biết do thân hình hắn vạm vỡ, cao to hay do em quá nhỏ nhắn mà em dễ dàng bị che đi khỏi tầm nhìn của người kia.

Đầu Yuuji hiện một dấu chấm hỏi to đùng, giương đôi hổ phách trong veo, thuần khiết nhìn Geto nhầm tìm một câu trả lời từ hắn.

Nhưng Geto chỉ mỉm cười một cái rồi quay sang hỏi người kia.

- Ngươi đến chắc là đem ả Sazumi về à, Sukuna?

- Không, ta sẽ không bao giờ cho con ả bẩn thỉu đó vào nhà.

- Vậy à?

Nếu không có gì thì cút về đi.

Gojo lên tiếng, hắn và Sukuna là kẻ thù với nhau nên việc nói chuyện một cách đàng hoàng đương nhiên là một điều xa xỉ nhất trần đời.

Kì lạ thay, Sukuna không hề khó chịu trước câu nói vừa rồi của Gojo.

Hắn đi lại chỗ Yuuji, hắn muốn ôm em vào lòng, âu yếm em sau bao năm xa cách nhưng Geto và Gojo thì khác, không muốn Sukuna chạm vào Yuuji dù chỉ một cọng tóc.

Ba người cứ thế mà tranh giành Yuuji, em có thể thấy những tia điện khi bọn hắn đang tranh cãi với nhau.

- Lúc trước ngươi là kẻ tàn nhẫn với em ấy nhất, bây giờ đến đây để giành người với ta à? • Gojo •

- Hửm?

Thích kể lại chuyện xưa sao?

Thế, ngươi dám hứa rằng không tàn bạo với Yuuji không?

Ta nhớ rõ năm đó, ngươi cũng đâu thua kém gì ta mà giờ lại nói như ngươi là kẻ nhân hậu còn ta là kẻ tàn ác thế kia? • Sukuna •

- Dù sao thì bọn ta cũng đâu bằng Nguyền Vương đây, ít nhất còn cho em ấy một tia sáng nhỏ trong cuộc đời nhưng ngươi là người đã dập tắt nó.

Đưa em ấy đến nỗi tuyệt vọng, phải tìm đến cái chết. • Geto •

- Oh~, ngươi nghĩ mình cao thượng lắm sao?

Ta nhớ ngươi đã ném em ấy cho lũ chú linh kia và bỏ đi không ngoảnh lại mặc cho em ấy ra sức cầu xin cơ mà? • Sukuna •

Ba người họ thì đang có một màn đá xéo nhau đầy gây cấn còn Yuuji thì vẫn chẳng hiểu việc gì xảy ra.

Em hết nhìn Gojo và Geto rồi lại ngước nhìn Sukuna.

Nhưng khi nhìn ba người họ, đầu em bỗng hiện lên một cảnh tượng mờ nhạt nào đó và sau đó là một trận đau nhức kinh khủng khiến Yuuji nhăn mặt, không ngừng xoa xoa thái dương.

Trạng thái cũng như hành động của Yuuji đã khiến ba người kia để ý đến, dừng lại việc tranh cãi liền quay sang hỏi thăm em.

- Em sao vậy?

Đau đầu sao?

Geto hỏi trong trạng thái lo lắng, hai tên kia cũng lần lượt hỏi dồn dập khiến Yuuji bối rối không trả lời ba người như thế nào.

Nhưng trong thâm tâm em lại hình thành một sự sợ hãi tột cùng khi đối mặt với ba người trước mặt.

Và Yuuji chẳng hiểu vì sao lại sợ hãi họ đến như vậy, em chỉ biết rằng.

Em nhất định phải thoát khỏi bọn họ.
 
Back
Top Bottom