Khác [allwemmbu] Vết nứt trong tim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,340
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406638973-256-k591670.jpg

[Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
Tác giả: gtfhyg6
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nơi mọi ánh mắt đều hướng về cậu.

Và mỗi tình cảm...

đều để lại một vết nứt.



boylove​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vệt Sáng Từ Bóng Tối
  • Dấu Vết Giữa Làn Mây
  • [StuartKaine] Truy Vết
  • [Đam mỹ] Vết nhơ
  • allguma | vệt màu
  • [allwemmbu] Vết nứt trong tim
  • [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Chương 4 : Đứng gần để không buông


    Hehe cảm mọi người đã ủng hộ nhờ những lời ủng hộ đó đã giúp bọn mình có động lực để siêng viết hơn cảm ơn tất cả mọi người nhiều lắm

    ---

    The End im lặng quá mức cần thiết.

    Sau khi thống nhất ở lại End City, MinuteTech rời đi trước để kiểm tra các cổng dịch chuyển phụ.

    Hắn nói là “không xa”, nhưng ánh mắt vẫn vô thức dừng lại trên Wemmbu một nhịp—chỉ một nhịp thôi—trước khi quay lưng.

    Eggchan nhìn theo.

    Đến khi bóng Minute khuất hẳn sau hành lang purpur, cậu mới lên tiếng.

    _ Cậu ấy nhìn cậu khác lắm. _ Eggchan

    Wemmbu khựng lại.

    _ Khác… thế nào? _ Wemmbu

    Eggchan dựa lưng vào tường, khoanh tay.

    _ Không phải kiểu đồng đội, cũng không phải kiểu bảo vệ đơn thuần. _ Eggchan

    Cậu quay đầu nhìn Wemmbu, ánh mắt thẳng thắn hơn mức cần thiết.

    _ Là kiểu sợ mất một thứ gì đó _ Eggchan

    Wemmbu im lặng.

    Eggchan hít vào một hơi, giọng trầm xuống.

    _ Tớ không thích ánh mắt đó. _ Eggchan /

    _ Cậu …Ghen à _ Wemmbu / khẽ hỏi /

    Eggchan trả lời một cách nhanh chóng

    _ Tớ ghen đấy ghen thật đấy _ Eggchan

    Câu trả lời thẳng khiến cậu sững người.

    _ Vì tớ không biết khi cậu đứng giữa hai người - cậu sẽ chọn ai _ Eggchan / tiếp tục nói /

    Cậu bước tới một bước.

    Khoảng cách giữa họ gần đến mức nghe rõ nhịp thở của nhau.

    _ Nếu tớ nói, rằng tớ chỉ đứng vững được khi cậu còn ở đây _ Wemmbu / chậm rãi nói /

    _ Vậy…Thì sao? _ Eggchan

    Wemmbu nhìn thẳng vào mắt cậu.

    _ Thì cậu còn ghen nữa không? _ Wemmbu / nhìn thẳng vào mắt anh /

    _ Khốn thật cậu lúc nào cũng biết nói mấy câu khiến người khác không chạy nổi. _ Eggchan / bật cười khẽ /

    Luồng sáng tím phía xa tan đi như chưa từng tồn tại.

    The End lại rơi vào im lặng.

    Im lặng đến mức nghe rõ tiếng gió trượt qua những khối End Stone, và cả nhịp thở chậm dần của cậu

    MinuteTech thu đồ lại.

    _ Không có gì bất thường ít nhất… là bây giờ. _ MinuteTech

    Eggchan không đáp.

    Hắn vẫn đứng trước cậu như thể chỉ cần lùi lại một bước thôi, người phía sau sẽ biến mất cậu nhìn tấm lưng ấy một lúc lâu rồi nói.

    _ Tớ sẽ rời The End _ Wemmbu

    Câu nói nhẹ, nhưng rơi xuống nặng như đá.

    _ Cái gì? _ Eggchan / quay phắt lại ánh mắt đầy sự bất ngờ /

    MinuteTech cũng khựng lại, ánh mắt tối đi.

    _ Không phải vì nguy hiểm, mà vì nếu tao ở lại - các cậu sẽ luôn đứng thay tớ quyết định. _ Wemmbu / ánh mắt kiên định /

    Một sự im lặng giữa ba người cậu không nói gì quay người đi về phía cổng chính.

    The End Gate mở ra, ánh sáng trắng lặng lẽ chờ đợi.

    Hắn không chạy theo chỉ nói một câu, giọng thấp đến mức gần như tan vào không khí.

    _ Đừng biến mất lâu quá Wemmbu _ Eggchan / khàn giọng /

    Cậu dừng lại trước cổng, không quay đầu.

    _ Nếu tớ quay lại - là vì tớ muốn đứng cạnh cậu không phải vì được bảo vệ _ Wemmbu / quay đầu ánh mắt dịu dàng /

    Cổng dịch chuyển khép lại The End trống rỗng một cơn gió lạnh ùa qua MinuteTech chậm rãi hỏi

    _ Cậu để cậu ấy đi thật à? _ MinuteTech / thở dài /

    Eggchan nhìn khoảng không trước mặt, nơi ánh sáng vừa tắt.

    _ Ừ vì cố níu giữ cũng không được. _ Eggchan / cười khổ /

    Eggchan ở lại.

    The End không thay đổi, chỉ là rộng hơn một chút - vì thiếu đi một người.

    Hắn đứng rất lâu trước cổng đã tắt.

    Cuối cùng thì cậu cũng đi.

    Eggchan nghĩ.

    Không phải theo cách phản bội, không phải chạy trốn.

    Mà là rời đi với một ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

    Wemmbu lúc nào cũng vậy luôn để người khác tưởng mình đang nắm lấy cậu, nhưng thực ra - chỉ là đứng đủ gần để không buông.

    Eggchan tựa trán vào bức tường purpur lạnh.

    Minute nhìn cậu như nhìn một nơi để quay về.

    Còn tớ…

    Hắn cười khẽ, không vui.

    Tớ luôn nhìn cậu như một thứ nếu mất đi - sẽ không còn biết đứng ở đâu cho đúng.

    Ghen à tất nhiên rồi.

    Không phải vì Minute mà vì Wemmbu có thể rời đi mà không cần xin phép ai cả.

    Cứ đi đi biết đâu khi quay lại hắn nhắm mắt.

    Là vì tớ

    ---

    2742 từ cũng khá nhiều ha vắt kiệt chất xám thật sự 🥲 nhưng mà không sao vì các bạn bọn mình sẽ cố gắng
     
    [Allwemmbu] Vết Nứt Trong Tim
    Chương 5: Sự yên bình


    Hello chào mừng mọi người đến với chương thứ 5

    ---

    Im lặng kéo dài vài nhịp, không phải im lặng của sự căng thẳng mà là cả ba đều đang tự điều chỉnh lại vị trí của mình.

    Eggchan là người phá vỡ trước.

    Cậu xoay vai, tra lại vũ khí

    Nếu đã lộ vị trí rồi, đứng đây không an toàn_ Eggchan / giọng bình thản hơn lúc nãy /

    _ Phía bắc có cao độ dễ quan sát, khó bị áp sát_ MinuteTech / gật đầu. /

    Wemmbu nhìn hai người rồi nói

    _ Vậy đi thôi _ Wemmbu / khẽ thở ra /

    Không ai hỏi đi đâu tiếp theo.

    Họ chỉ bước đi—cùng một hướng.

    Trời sụp tối nhanh hơn Overworld thường lệ.

    Mây kéo thấp, gió mang theo mùi ẩm của mưa sắp đến.

    Cả ba dừng lại dưới một vách đá nhô ra - vừa đủ che tầm nhìn, vừa đủ trú.

    Eggchan nhóm lửa.

    Ánh cam bập bùng chiếu lên ba gương mặt rất khác nhau - nhưng đều mệt.

    Wemmbu ngồi xuống trước tiên, MinuteTech đứng dựa vách đá, khoanh tay, Eggchan ngồi đối diện Wemmbu, nhưng ánh mắt lại lướt sang MinuteTech một nhịp—rất nhanh.

    Không phải là khiêu khích mà là xác nhận MinuteTech nhận ra ngay nhưng hắn không nói gì chỉ khẽ gật đầu như một thỏa thuận ngầm.

    Wemmbu lại phá vỡ sự im lặng lần nữa.

    _ Hai cậu không cần phải làm vậy._ Wemmbu / giọng nói mang chút bất lực /

    _ Tụi tớ có làm gì đâu_ Eggchan / nghiêng đầu ra vẻ ngây thơ /

    _ Ở lại cùng tớ đứng chung trận chiến cùng tớ _ Wemmbu

    Không phải vì cậu cần mà vì chúng tớ muốn_ MinuteTech / lên tiếng giọng trầm thấp /

    _ Với lại, nếu bỏ cậu lại một mình tớ cảm thấy rất khó chịu_ Eggchan / tiếp lời /

    _ Lý do gì kì vậy_ Wemmbu / bật cười khẽ /

    _ Ừ kì ghê nhưng là thật_ Eggchan / khẽ nhún vai ánh mắt dán chặt vào cậu /

    Một khoảng lặng nhưng lần này không còn căng thẳng nữa

    Rội đột nhiên mưa bắt đầu rơi lách tách trên đá cậu kéo áo choàng sát hơn MinuteTech bước tới, chỉnh lại phần dây đeo bị lệch - rất gọn, rất quen tay như làm việc này đã rất nhiều lần đến nỗi thuần thục Eggchan hắn nhìn thấy nhưng không nói gì chỉ khẽ dịch người ngồi gần cậu hơn một chút - vừa đủ để vai chạm vai.

    Hai người họ không tranh không giành.

    Đột tiếng một tiếng động rất nhỏ vang lên từ xa không phải của mob.

    Eggchan hắn lập tức ngẩng đầu ngay.

    MinuteTech đã rút vũ khí sẵn sàng cậu đứng dậy, ánh mắt sắc lại.

    Nhưng rồi lại im bặt mọi âm thanh đều tắt hẳn chỉ còn mưa rơi tí tách

    _ Chắc chỉ là gió_ Eggchan / thở ra /

    _ Hoặc ai đó đang học cách theo dõi_ MinuteTech / không hạ vũ khí ngay /

    _ Vậy là chưa xong đâu nhỉ_ Wemmbu / nhìn hai người /

    _ Từ bao giờ mà đời này cậu chịu xong sớm_ Eggchan / cười nửa miệng /

    _ Ít nhất thì lần này cậu không phải chạy một mình_ MinuteTech / nhếch môi /

    Cậu im lặng rồi khẽ gật đầu.

    Ngọn lửa cháy đều ba bóng người đổ dài trên nền đá ướt không ai nhắc đến The End nữa.

    Nhưng có một điều đã khác - khi nguy hiểm tới cậu không phải đứng một mình nữa

    Đêm xuống mưa tạnh từ lúc nào không ai để ý, chỉ còn hơi đất ẩm và gió lạnh luồn qua kẽ đá.

    Ngọn lửa đã nhỏ lại, ánh sáng không còn đủ soi rõ mặt từng người - chỉ đủ để thấy bóng họ chồng lên nhau trên vách đá cậu là người tỉnh trước.

    Cậu ngồi dậy, khoác lại áo choàng, động tác nhẹ đến mức tưởng như sợ đánh thức chính mình.

    _ Cậu đi đâu _ Eggchan / mở mắt ngay /

    Câu hỏi của hắn khiến cậu khựng lại một nhịp.

    _ Tớ chỉ đi dạo một chút_ Wemmbu

    MinuteTech không nhúc nhích, nhưng giọng hắn vang lên từ bóng tối.

    _ Cậu đi một mình_ MinuteTech

    Cậu quay lại nhìn cả hai và trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra nếu nói có, Eggchan sẽ đứng dậy theo, nếu nói không, MinuteTech sẽ bước lên trước.

    Và lần đầu tiên, cậu thấy mình… không muốn ai làm vậy vì bản năng nữa.

    _ Không chúng ta cùng đi với nhau_ Wemmbu / chậm rãi nói /

    Eggchan hắn chống tay đứng lên còn MinuteTech hắn bước ra khỏi bóng tối không ai nói thêm điều gì

    Họ đi dọc theo sườn đồi đá, nơi Overworld mở ra một khoảng trống rộng và thấp.

    Trăng treo mờ phía xa, ánh sáng bạc phủ lên ba bóng người song song - không ai đi trước, không ai tụt lại cậu dừng lại

    _ Tớ rời The End không phải vì ghét nơi đó..._ Wemmbu / thấp giọng nói /

    Eggchan không chen vào, MinuteTech cũng không cậu nói tiếp:

    _ Mà vì nếu ở lại tớ sẽ bắt đầu trốn_ Wemmbu

    Eggchan hắn siết chặt khiến những đốt ngón tay trắng bệch MinuteTech nhìn thẳng về phía trước im lặng không nói gì

    _ Trốn khỏi cái gì?_ Eggchan / hỏi. /

    _ Trốn khỏi việc phải chọn, trốn khỏi việc thừa nhận rằng có những người tớ không muốn mất_ Wemmbu / cười nhạt /

    Không khí chùng xuống gió lùa qua, kéo theo tiếng cỏ xào xạc.

    _ Cậu không cần chọn ngay_ MinuteTech / lên tiếng /

    Eggchan quay sang nhìn hắn, MinuteTech tiếp

    _ Nhưng cậu cũng không thể cứ rời đi mỗi khi mọi thứ trở nên thật_ MinuteTech / trầm giọng /

    Cậu nhắm mắt lại một giây rồi mở ra.

    _ Tớ biết_ Wemmbu

    Eggchan bước tới, hắn đứng ngay trước mậtcậu, không áp sát, không chạm nhưng đủ gần để không thể lảng tránh.

    _ tớ không cần cậu hứa, không cần cậu chọn tớ _ Eggchan

    _ Nhưng nếu cậu quay lưng đi một lần nữa thì tớ vẫn sẽ đuổi theo_ Eggchan / ngừng lại hít sâu nói /

    _ Ngay cả khi tớ không quay lại_ Wemmbu / ngẩng đầu lên /

    _ Thì tớ sẽ đứng ở nơi cậu đến_ Eggchan / cười /

    MinuteTech nhìn hai người rồi hắn nói, rất khẽ nhưng đủ nghe.

    _ Nếu cả hai cùng bước tới thì sẽ không còn ai bị bỏ lại_ MinuteTech

    Một câu nói không hứa hẹn không chiếm hữu chỉ là sự thật.

    Xa xa, chân trời bắt đầu nhạt màu bình minh sắp lên cậu nhìn về hướng ánh sáng đó rất lâu rồi quay lại nói

    _ Đi tiếp nhé_ Wemmbu

    Không ai hỏi đi đâu Eggchan gật đầu MinuteTech xoay người ba người bước đi.

    Không còn là End.

    Không còn là Spawn.

    Không còn là nơi trú ẩn.

    Chỉ là con đường phía trước— và ba người đã chọn không rời nhau ra nữa, dù không ai nói thành lời.

    ---

    1130 từ cx nhiều he bọn tui sẽ cố gắng ra truyện nhanh nhất có thể để kịp deadline nha

    Mà tui ko bt nên cho nhân vật nào tiếp theo vô đây mí bà gợi ý cho tui với nha
     
    Back
    Top Bottom