Khác [AllVietnam]Cửu Hương Hồn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405072027-256-k260507.jpg

[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Tác giả: LouisWilliamAu2011
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quyển 1:Tranh cử Hội Học Sinh,tổ chức lễ hội hay đi du lịch cùng bạn bè rồi bày trò quậy phá-Canada vuốt ve tấm ảnh có cậu ở đó,ngồi bên cạnh mộ chờ trời hết mưa.

"Ê Nekomi,Vietnam rời đi rồi"-Cậu ta nói,được một cánh hoa anh đào đáp lại.

----------------------------------------------------------------------------------------
Viết vì bản thân tiêu chuẩn cao quá nên đói truyện,viết vì sở thích nhưng đảm bảo không cẩu thả.

Không có xu hướng drop vĩnh viễn.

Không giỏi viết H,sẽ hạn chế đến tối đa(do làm gì có trình)
Không loạn luân(tùy tình huống truyện nhưng phần này không có),không teen code,không viết tắt.

Truyện không có ý xúc phạm các quốc gia nào,mong bạn góp ý thẳng nếu không vừa ý.

Không chế tên nhân vật,truyện có thể có sai sót,nếu có mong được nhắc nhở.

Văn phong non nớt,không giỏi viết lời thoại hay miêu tả.

Bộ truyện của tôi tính khí thất thường,lúc nghiêm túc lúc thì có mang hơi hướng cợt nhả,cảm ợn.Nếu làm đứt đoạn mạch cảm xúc của bạn thì xin bỏ qua.

Ngày đăng:15/7/2025(bản beta,nếu muốn biết thêm thông tin có thể đọc khoảng 2 chap đầu).

Lịch đăng:10h tối thứ 3 hằng tuần,sẽ thông báo nếu có sự cố.

Có thể coi đây là phần 1 của bộ truyện.



vietnam​
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương Mở Đầu


Hôm nay là ngày đầu tiên khi chuyển trường của Canada,và gã phải hên lắm mới phải 1 thằng hướng dẫn mất dạy.

"Sao đỏ,đây là thằng em của anh-Canada,chú em dẫn nó đi tham quan nhá?"

Quẳng mạnh thằng được đẻ sau vô thiếu niên tóc đen đang đi ngang,America vọt lẹ-thong thả đùn đẩy trách nhiệm dẫn em đi tham quan mà bố hắn nói.Khiến Canada ném bay về phía kia,rồi đâm mặt vô tường vì cậu bạn sao đỏ né được.

Mang dáng vẻ như người thiếu ngủ sắp gục tới nơi,cậu bạn tiến tới.Trơ mặt nhìn gã lồm cồm bò dậy mà giới thiệu.

"Xin chào?"

-Cúi nhẹ đầu,cậu bạn kia để hờ tập tài liệu như sắp đổ,không thèm nhếch miệng cười với gã:"Tôi tên là Vietnam,chúng ta đi tham quan nhá?"

Rồi như cảm nhận mình chưa bố đời hết cỡ mà bồi thêm:"Sắp hết giờ ra chơi rồi đấy"

"..."

-Thằng cha này đang phàn nàn hả?

Giật giật khóe mắt Canada im lặng gật đầu,nghe thằng đẻ trước nói rằng cậu Vietnam này hình như học chung lớp với gã.Nên Canada quyết định nhẫn nhịn xây dựng hình tượng người hòa đồng,vả lại:

"Mày mà var với bọn có chức quyền trong lớp rồi bị trừ điểm thi đua thi tao xé xác"-Chỉnh lại cổ áo cho gã,bố gã đã căn dặn như vậy.

"Trường có 4 dãy nhà lớn,trong đó thì có một dãy của giáo viên và 3 dãy của học sinh ngoài ra còn có 1 nhà thể chất phòng trừ trường hợp mưa to-chỗ đó hay được CLB Bóng chuyền sử dụng"-Kéo cổ áo gã,cậu bạn chỉ.

"Một nhà kho nhỏ chứa mấy đồ lặt vặt của trường-cái đó thì ở sân sau,dãy của anh chị lớp 12 thì ở ngay cạnh nhà Hội trường,lớp 11 thì ngay ở phía bên tay trái tính từ dãy lớp 12,cái chỗ để xe ấy"

"Còn khối lớp 10 tụi mình thì ở phía còn lại-sau khu còn có nhà kính để thực hành với dùng làm nguyên liệu luôn"

"Còn phía khu nhà của giáo viên thì chỉ là phần ở tầng một thôi,còn tầng hai thì dùng làm mấy phòng Thực Hành Lý,Hóa rồi phòng Mĩ Thuật,phòng Tin,v..v.."

"Trường cũng dành thêm một dãy nữa ở sân sau mà tôi quên chưa kể thì dùng làm dãy sinh hoạt CLB-không phải tất cả đâu mà còn tùy vào chủ đề nữa"

"Như CLB Ca kịch thì chiếm Hội Trường hay CLB Bóng rổ thì cướp luôn sân trường nè"

"Tôi tưởng nhà thể chất có 3 tầng mà?Hình như một tầng của CLB Bóng rổ mà,nó ghi bên ngoài ấy"-Lướt lướt điện thoại,Canada hỏi.

Cậu bạn sao đỏ gì đó lắc đầu:"Chỉ bao giờ có mấy giải lớn hay muốn thử các chiêu thức mới thì mới chui vô trỏng cho không ai biết thôi"

"Với lại các CLB bị níu giờ sinh hoạt-chỉ từ 5-7 giờ tối thôi.Còn lại thì các phòng không mở-tùy CLB nhé!Giả sử cậu là thành viên cốt cán hay CLB được đặc cách gì gì thì tôi chịu.Nhưng CLB Bóng rổ không có mấy cái đó"

"Nên 1 phần là sĩ gái một phần là không mở cửa CLB được-thật ra do giờ ra chơi quá ngắn với mấy thành viên không được tự ý mở phòng tập không phép hoặc không phải dịp quan trọng nên họ cướp luôn 1 phần sân rồi tự ý xây cột gắn rổ vô"

"Cơ mà..."

-Nhíu mày nhìn gã đang chơi điện thoại,cậu bạn sao đỏ khoanh tay.

"Hình như mấy cái này cậu biết rồi đúng không"

"Dù gì cũng là em Hội Trưởng"

"Người 'sắp' làm chứ bạn,chắc gì đắc cử?"

-Canada nhăn mặt.

"Ờ"-Nhận được lời đáp lại một cách hờ hững gã chống cằm,chợt nhận ra điều gì đó,rồi bất ngờ-nhổm người lại gần chỗ cậu bạn tóc đen.

"Cúp học không?"

Cậu bạn sao đỏ giương mắt nhìn gã 1 lúc:"Đi ngủ thì được"

"Vô bệnh thất á hả?"

"Ừ.."_Tiếp tục thơ thẩn nhìn không khí,cậu bạn kia đáp.

'Nhạt nhẽo vậy?'-Canada nheo mắt,nhưng cũng chảnh không thèm làm thân.

Người phe America thì chết cũng không thèm thân.

Cứ làm như người ta cần nhờ vả lắm vậy.

Thiệt đó.

"Ê dậy đi mạy"-Lay mạnh người bạn đi cùng,Canada chui chung vô chăn.

"???"

-Nhíu mày,cậu bạn tóc đen co ro tỉnh giấc.

"Tui lạnh sống lưng quá,cho ké với"

Ở chung phòng Bệnh thất để cúp tiết cùng cậu bạn mà giờ gã mới nhớ tên là Vietnam,Canada nói nhỏ,vùi mặt vào chăn.

"Trong phòng này thế nào ý,tui mới ngủ quên có xíu mà cứ có cảm giác như thằng nào xàm sỡ mình..."

"Trong này có hai thằng đực thôi mà..?..Ai xàm sỡ mày?"

-Vietnam nhăn mặt:"Mày ám chỉ tao xàm sỡ mày hả?"

"Nhỡ mày bị mộng du"-Sờ sờ vô phần túi quần,Canada bắt đầu thấy cấn cấn.

"Ví tao đâu mẹ rồi?"

"Hóa ra bị thó ví,ảo tưởng quá"-Nhếch miệng nhìn về phía cửa phòng khép hờ,Vietnam quấn chăn ngủ tiếp,kẹ mẹ cậu học sinh kia chạy đi từ đời nào.

[Sao cậu phũ phàng vậy?]

"Có ai thích em trai của thằng đì mình không Meo Bính?"

Tấm bảng đen trắng hiện lên với Vietnam,bằng một cách nào đó mà uốn éo nhẹ nhàng quanh cậu.Khác với thường lệ chỉ hiện lên để nói chuyện,lần này Meo Bính mang tới một thông báo.

[Sự kiện thành lập CLB sắp bắt rồi,nếu cậu muốn mở đầu nhẹ nhàng thì chạy theo em trai của America đi]

"Ừ.."

-Buồn ngủ quá..

Vietnam quấn nhẹ chăn.

"Lát nữa rồi tính tiếp"
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 1:Nhà kính-1


"Nếu thích cái ví kia tới vậy?Sao cậu không nhờ giáo viên đi check lại camera?"

-Thốt lên lời nói đầu tiên sau cả buổi được xếp cạnh ngồi cạnh nhau.Vietnam thật sự không thể chịu được bệnh tự kỉ của thằng cha này.

"Nó không cần thiết ấy,kiểu gì ông anh tôi chả thêm mắm dặm muối vào rồi tôi chả bị bố đập một trận,thế thì nó lại không đáng ấy"-Canada rầu rĩ,kéo tới kéo lui cái tay của Vietnam,hoàn toàn phớt lờ việc mình đang làm phiền người khác.

Chả biết thằng cha này stalk kiểu gì trên Confession của trường,lục lại cái tin tối tăm mặt mũi đi chọc bánh xe của Vietnam từ hồi đầu năm học.Nhận ra cậu bị anh trai của gã ghim mà bắt đầu sấn tới làm quen,thân thiết như kiểu muốn trở thành tri kỉ.

Cái này thật ra chỉ là phán đoán của Vietnam,cậu chỉ đơn giản là nhìn thấy hành động tiếp xúc cơ thể 'thân mật' của 2 người bọn họ là đã nhận ra tình cảm gia đình của hai người này.Một là ngoài lạnh trong nóng,hai là cắn nhau lắm đấm nhau đau.Tuy nhiên,hai trường hợp của cậu biện luận đã được Meo Bính xác nhận,cụ thể là trường hợp hai.

Tuy chưa rõ lý do bị chuyển đến là gì,có lẽ là bị ép?Nhưng Vietnam thực sự rất cáu bẩn khi phải chịu đựng sự đày đọa của cặp anh em nhà United Kingdom.

"Thế cậu nhét cái gì ở trong mà cứ nhất quyết lải nhải rủ tôi đi kiếm vậy?Tiền cậu nhét trong ốp mà?"

-Canada hơi khựng lại,rồi nói tiếp.

"Không có gì đâu,chả là địa chỉ nhà của một thầy giáo thôi"

"Bổ Túc hả bạn?"

-Liếc vô bảng điểm ngót nghét trên trung bình của Canada cùng cả đống hành động làm phiền của gã,cậu ngứa mồm móc mỉa 1 câu.

"..."

"Vỡn thôi vỡn thôi"-Thấy Canada không còn làm phiền,Vietnam chắp tay xin lỗi.

[Nghe tổn thương..]

'Tui không có ý định khinh thường gì đâu,chả qua điểm xoàng thế này mà ở lớp chọn 2 nên nhỡ lời thôi,ai mà biết thằng này đi học bổ túc thật đâu'

'Cái mặt của Canada chẳng qua là giống America quá...'-Bàn tay của Canada khẽ cầm chặt vai Vietnam.

"Tui xin lỗi mà,ai ngờ ông học-"

/Đừng có nói cho người nhà tôi biết/-Canada thì thầm,mặt nhăn mày nhó.

Cậu ta xoa cằm,định nói gì đó nhưng lại im bặt.Lý do là bởi chỗ của hai đứa đang đứng bị ông thầy dạy môn Công Nghệ Thực Phẩm,kiêm luôn giáo viên chủ nhiệm của cả hai đứa là ASEAN lia tới,chăm chú ngắm nhìn kể từ khi Canada bắt đầu ôm ấp cái vai của cậu.

"Canada với Vietnam ở lại bón phân cho nhà kính 3 ngày nhé"-Buông 1 câu rồi rời đi ngay sau khi trống vừa vang,ông thầy chủ nhiệm không cho hai đứa một lời giải thích.

Sau lưng của họ,Serbia-con quỷ cái lớp trưởng còn buông thêm một câu:"Tổ trưởng ghi vô sổ nhé"

[...]

"Ê Canada ai dạy mày bón phân NPK rồi bỏ thêm vôi bột vào vậy?"

-Nhanh tay vớ lấy gói vôi sống từ tay đứa học bổ túc,Vietnam cằn nhằn.

"Thì giúp trung hòa pH đất"

"Hồi lớp 8 mày có học bài phân bón không đấy?"

Chuyên hóa đau mắt quá bạn ơi.

"Mắc mớ gì lại không được cho vô?"

-Gãi đầu,Canada cúi mặt xuống hỏi,lại xé thêm một bao phân nữa ra.

"Thì vôi bột nó tác dụng được với nguyên tố N trong phân tạo khí NH3 ấy"-Vietnam ngáp dài,khẽ nhìn thấy một con gì đó đu từ ngoài cửa sổ.

"?"

"Tạo khí thì làm sao?"

-Canada lại hỏi ngu.

"Thì nó bay lên rồi mất hết chất dinh dưỡng chứ sao,có vậy mà cũng không biết"

Vietnam đáp lại qua loa,khẽ nheo mày nhìn kĩ lại thứ gì đó đang đu trên tường nhà thể chất.

"Nhìn cái gì vậy?"

-Đu lên người Vietnam,Canada hỏi.Khiến cho khi mở mắt lần nữa,thứ bóng đen mà cậu thấy lại biến mất.

"Cái gì thế?"

-Người kia hỏi lại.

"Nãy tao thấy cái gì mau đen đu trên kia ấy"-Rụt cổ ra khỏi tay Canada,Vietnam vẫn không rời mắt khỏi bức tường màu trắng be.

"Chắc là con quạ thầy Thich Reich nuôi thôi"-Cậu ta lại tiếp tục luyên thuyên,nói đủ thứ chuyện vô dụng vô trên đời.

"...."

-Vietnam khẽ hỏi Meo Bính.

[Nhiệm vụ của cậu thì tự đi mà làm,tôi chỉ biết đánh giá thôi]

"Chắc thế,nhưng cậu có định ở phòng Kí Túc Xá không?"

-Ngơ ngơ 1 lúc sau để kết nối não nhưng không thành,cậu đành nhún vai đổi chủ đề,tìm kiếm đề tài để buôn cho đỡ ngứa mồm với Canada.

"Chắc là không đâu?Cậu định ở hả"-Vietnam lắc đầu.

"Thế thì chuồn về trước đi,trời sắp tối rồi đó"

Sương bắt đầu rơi lả tả,quay một vòng nhìn bầu trời chỉ còn vỏn vẹn 1 chút sắc đỏ đang dần mất hút ở cuối chân núi,cậu khẽ rùng mình-cảm nhận được thứ gì đó đang lởn vởn xung quanh mình.

"Thanh niên trai tráng mà còn sợ đi về muộn không an toàn hả?"

-Canada uốn éo.

"Thế mày đi sớm về khuya cẩn thận bị hiếp"-Đốp chát với cây phong cao 1m8,Vietnam nhìn thấy một đôi mắt đỏ đang nhìn cả bọn từ sau nhà kính.

Đã bảo là có người mà.

Cao tầm từ m75,Countryhuman da trắng mắt đỏ-Vietnam tạm thời ghi nhận đặc điểm nhận dạng của thằng biến thái.Quyết định xử lý luôn khi còn có trai Tây bảo kê,tránh tình trạng đi được nửa đường thì bị trùm bao bố tống tiền.

Giả vờ như bón phân mà hơi rút ngắn khoảng cách,cậu chạy ùa ra cửa-nắm được góc áo của thằng cha theo dõi.Nhưng hắn vẫn kịp xô ngã cậu,chỉ làm rơi một món đồ xuống bụi cây rồi chạy mất hút-Vietnam giữ thăng bằng không kịp nên lại ngã nhào khi bị xô ra nên té chổng vó.

Tới lúc đấy mới thấy Canada phản ứng kịp mà xuất hiện,đỡ cậu dậy,thằng chả vô trong bụi ngó thử-tìm kiếm xem có đánh rơi bảng tên hay cái gì không,nhưng lại nhận được một bất ngờ lớn.

"Ủa ví tao"

"Ê hình như mày được Yandere theo đuổi hả?"

-Suýt xoa vì bị trầy đầu gối,cậu hỏi.

Chứ sao vừa trộm đồ vừa theo dõi người ta thế được.
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 2:Nhà Kính-2


"Cho tôi đi ké xe với!!!!"

-Vì ý muốn Vietnam cho đi nhờ cái xe điện về nhà vì sợ bị bắt cóc,Canada kéo ống quần của cậu mà khóc lóc,nài nỉ.

Gọi điện cho người nhà mà mãi chả ai bắt máy,trời thì do mùa đông sắp tới mà tối om không thấy tương lai.Vốn dĩ là đi ké xe của bố về,nhưng vì bị phạt ở lại chăm nhà kính nên giờ cậu ta phải cuốc bộ về,bảo cậu ta cuốc bộ về cái nhà xa cỡ đó thì có chỗ tiền mả bố Canada cũng không dám đi.

"Gọi Taxi đi má"-Vùng vằng,Vietnam hét.

"Xe điện bé tí mà đòi chở hai thằng nặng hơn tạ,điên hả mẹ!"

"Xe con còn hết điện nữa!Lát trên đường nó rượt thì hai thằng chạy bố hả má!"

"Tiền với thẻ trong ví nó trộm hết rồi thì đi Taxi kiểu gì,cho tôi vay vớiiii!"

"Tôi làm gì có đồng nào trong người!"

-Giật mạnh được tay Canada cút ra khỏi người mình,Vietnam nhanh chóng cắm chìa khóa xe rồi chuồn mất,hét vọng lại phía sau:

"Mượn tạm quản lí KÍ túc 1 phòng mà ngủ!"

Hay một cái là bố của Canada lại đưa ra nhận xét tương tự.

"Đi nhận tạm một phòng rồi ngủ ấy,dù gì mày cũng muốn thuê Kí Túc xá trường rồi ở đấy thôi"

"Nhưng còn đứa biến thái thì sao?"

"Không thì bố bảo mấy đứa trong nhà đèo con về đi,ai bảo sáng nay chúng nó lấy mất xe của con?"

Tức giận trước sự thờ ơ của bố Canada nói như thét vào màn hình,nhưng United Kingdom đơn giản chỉ nhíu mày.

Ông không tin con trai của mình mới đi học được hai ngày đã được người ta 'theo đuổi',đặc biệt lại còn có ý định biến thái với một thằng gymmer cao hơn m8.Nếu đúng theo mô tả của đứa bị phạt bón phân cùng,thì thằng biến thái chỉ còn dưới m8.

Đã thế còn da trắng,chân tay khẳng khiu.

Tả nghe bot bỏ mẹ thì hấp diêm kiểu gì?

Càng nghĩ càng thấy thằng con đang trong tuổi nổi loạn,nhạy cảm,United Kingdom đơn giản là càm ràm,cho rằng Canada chỉ đang làm quá vấn đề lên.

"Ai bảo mày mới có hai ngày đi học đã để lại ấn tướng xấu rồi bị phạt trực nhật?"

"Tao bỏ tiền cho mày đi tập võ từ nhỏ để mày bây giờ có mỗi một thằng bé tẹo cũng sợ quắn cả lên hả?"

"Em mày,anh mày cũng hoặc có việc hoặc đi học chứ ai rảnh mà đèo mày đâu?"

"Mày cứ hỏi chúng nó là biết"

"Mà mày có chắc nó là mấy thằng biến thái không hay là dân buôn nội tạng?"

"Nếu không an tâm thì tìm bạn của anh mày ngủ chung ấy,có thể cũng không nghĩ ra hả?"

"Có từng đ-"

Chung quy lại vẫn là không ai trong nhà muốn chở nó về,bực tức vì vừa bị ăn chửi vừa không được giúp đỡ.Cậu ta nghiến răng,đi mượn một phòng Kí Túc với cô quản lí-tiện thể đăng kí ở luôn Kí Túc chứ không còn đợi cho tới khi tìm bạn ở chung cho vui.

"ANH ANH,EM EM MẸ NÓ!"

Đập mạnh cánh tay xuống bồn rửa mặt như muốn đập chết cả nhà mình,Canada thả trôi mình cho dòng nước lạnh ngắt chảy xối xả xuống dưới nền.Ngồi ở đó cho tới kể cả khi nước tắm xen lẫn vị mằn mặt,bờ vai run lên bần bật không biết có phải do lạnh quá không.

Có lẽ là vì thế mà tới chính cậu ta cũng không nhận ra có một bàn tay lạnh ngắt đang chạm khẽ trên vai mình,mờ mờ trong ánh đèn trắng xanh của phòng tắm.

[...]

"Thằng chó America..."

-Vươn vai sau khi viết xong nhận xét và hình thức xử lý cho những người vi phạm nội quy của tuần.

Vietnam đấm nhẹ vào lưng mình một cái,cảm nhận tiếng kêu răng rắc đang muốn thoát ra từ cái lưng tội nghiệp,gỡ mặt nạ mắt.Cậu chuẩn bị bôi kem dưỡng rồi đi ngủ thì lại nhận được tin nhắn của Iran-trưởng CLB Nghiên cứu,gửi tới dự án nghiên cứu khoa học sắp được gửi xuống,cảm thấy không biết bản thân có nên xin nghỉ ốm không.

'Bắt tôi làm nhiều việc thế này thì sao mà mở CLB được nữa trời?'

[Đó chỉ là gợi ý để thành công thôi,nếu cậu không muốn thì không cần làm cũng được]

Lượn lờ xuất hiện nhanh như cách biến mất,một con mèo đen quấn lấy chân cậu-kêu gừ gừ trong khi mắt vẫn cong lại,kèm theo biển báo hiện lên.

[Nhưng Canada thực sự là người rất phù hợp để kêu gọi ủng hộ trong tương lai,vì quan hệ phe phái sau này của cậu ta rất tốt]

'Nhưng nếu thế thì phải trở nên thân thiết với cậu ta,vậy là phải cùng cậu ta chống lại ách tự trị của America,thế thì khó khác gì?'

[Chỉ cần mọi chuyện vẫn xảy ra theo đúng ý niệm,thì cách hiện ra sao tôi không ép]

Liếm lông thờ ơ,con mèo phóng to cái bảng trước mặt cậu như để nhấn mạnh.

[Tuy nhiên không phải tự nhiên mà hệ thống lại đề xuất phương án này cho cậu,tôi nghĩ cái này chắc cũng thuộc số mệnh trong tương lai chứ?]

'Lần đâu tiên thấy máy móc lại đi tin vào dự cảm đấy?'-Tự giễu với Meo Bính,Vietnam cợt nhả.

Cầm lấy tờ biên lai về một vụ ngộ độc nấm mà North Korea trồng bị ăn nhầm từ một Countryhuman,Vietnam thầm cảm thán không gì là không thể.

Nhưng người làm lại có vẻ có lý do riêng nên mới dại dột như thế,hình như là bị trấn lột với không có tiền ăn.Cậu quyết định đi làm thánh mẫu cứu rỗi,báo cáo với giáo viên chủ nhiệm và Hội Học Sinh rồi lên giường đánh một giấc.

Mắt đỏ,tóc trắng,gầy gầy.

Sao cảm thấy giống thằng chiều nay thế nhỉ?

Có phải là bị đẩy vào đường cùng nên đâm ra chán ghét con người,muốn tìm ai đó để trút lên gánh nặng không?

Nếu Canada bị xử thì mình có phải đối tượng tiếp theo không?

Bật dậy khỏi giường,Vietnam lại nhắn tin nhờ thầy ASEAN một chuyện.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Debut Nekomi chăm chút còn hơn lần đầu,Canada sang bản này tôi cho mâu thuẫn với cả nhà để tìm lý do cho dễ🐧

Dạo này tôi hay tranh thủ lúc rảnh rồi đặt lịch,tôi nghĩ lịch đăng sẽ là 4h30 sáng thứ 3 nhé.
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 3:Nhà kính-3


"Ủa tôi nghĩ về nhà ở thì an toàn hơn chứ?Giờ cậu trọ hẳn trong Kí Túc hả?"

-Tiếp tục ngồi buôn chuyện cho đỡ chán.

Vietnam vừa tỉa lá cho mấy cái cây trong nhà kính vừa nói,trong khi Canada thì đang kẹp nách hai xô nước lớn-để mà nói giờ hai thằng trong rất giống nông dân chăm chỉ và nông trại vui vẻ.

Tới chính Vietnam và Canada còn không ngờ mình có tài trồng cây tới thế,tài năng ấy còn tốt đến mắt hai thằng được thầy chủ nhiệm nhìn trúng.Chuẩn bị lên kế hoạch để hai thằng thành osin không công cho nhà kính của mình.Về khoảng biện lý do-giáo viên yêu quý của họ quyết định mời thầy dạy Lý,Third Reich một bữa.

"Thật sự là tủi thân lắm luôn ý!Tao nghĩ rằng tuy không quá yêu thương thì thôi nhưng mắc gì tới cỡ này ấy?!"

-Tưới cây như muốn cuốc bà cành với lá,Canada tâm sự trong phẫn nộ,càng nghĩ càng cay.

"Hóa ra tao không chỉ mâu thuẫn với 2 thằng cha,1 thằng cha ruột với 1 thằng cha trường thôi"

"Ai mà ngờ mấy đứa em cũng không có coi tao ra làm sao cả"

"Thế thà ở mẹ Kí Túc đi cho rồi"

"Nhưng mày không sợ cái đứa hôm bữa theo dõi mày hay sao mà còn ở một mình?"

"Chưa có tìm được người ở chunggg"-Gắt lên ở từ cuối,Canada lại bắt đầu khoác vai Vietnam,biểu hiện của việc muốn lên tiếng thuyết phục.

"Tôi không ở Kí Túc được đâu"-Cậu chặng họng trước,quay về cách xưng hô lịch sự.

"Người giám hộ của tôi không cho"-Thật ra là được sắp ở một nơi khác.

Dù gì Vietnam cũng một mình một cung rồi,chuyển vô KTX chi cho mất thời gian.

"Người giám hộ?"

"Tôi không có người thân"-Vietnam xác nhận,nhưng từ chối đào sâu cho Canada nghe.

Thân thiết cỡ đó thì cậu cho cậu ta ở chung vô tư,chứ không phải là thờ ơ,dè chừng như bây giờ.

Dù biết thân thiết với Canada có rất nhiều lợi ích trong việc chống phá kẻ đì đầu mình,nhưng mới gặp nhau có 3 ngày thì cậu cũng không điên mà buôn mấy chủ đề nhạy cảm với Canada.

Mà tính ra quen tên này làm cậu may mắn ghê gớm,nhập học có 2 tuần,tên này mới chuyển tới hai ngày.Vậy mà đã được biến thái ưu ái,đàn anh Hội Học Sinh ghi thù(thật ra cái này là do cậu) rồi còn bị phạt đi chăm cây trong nhà kính,kéo vô cái CLB kì quặc của mấy người nghiện nghiên cứu.

Thẫn thờ sầu đời,Vietnam chợt nhận ra Canada là bro duy nhất trong lớp mà mình làm quen được trong hai tuần qua.Và ngược lại Canada chỉ biết duy mỗi mình cậu trong cái lớp này.

Dù gì thì hôm nay chỉ cần tưới cây,mà cậu cũng không có ý định tới CLB lắm.

"Ê Canada"-Cậu vẫy vẫy.

"?"

"Lát ra chơi bóng rổ với tụi cùng lớp không?"

-Người kia gật vội cái đầu.

[....]

"Vi ci eo"-Tự đấm vào mắt mình sau quả lên rổ của Laos,Canada thượng đẳng nói,trong khi cậu ngồi bên cạnh thì đang căn góc làm sao cho ném vào đầu của thằng cha này.

Nãy giờ không chơi mà cứ nói nói,nghe ngứa tai thôi rồi nhé.

Vốn là môn vua tại Bắc Mĩ bóng rổ cư nhiên là trò chơi mà Canada thông thạo nhất,nên nếu để so với mấy đứa châu Á quay quẩn sân này.Dân chuyên nghiệp-Canada đây, hẳn nhiên sẽ cảm thấy mình bị thấy kém cùng với cả bọn trong lớp.

Ban đầu tính khỏi chơi luôn,nhưng nhớ ra tháng 1 năm sau có khả năng tổ chức giải Hội Khỏe cấp trường giữa các khối,ý chí tranh nhất nhì với thằng anh của cậu ta lại bùng lên.Hết nhìn mấy đứa trong lớp rồi lại quay qua nhìn quả bóng trên thực tế mới chỉ có cỡ 5,cậu ta đập bóng-chuẩn bị đáp 3 ra oai nắm đầu lũ này.

Thân người đứng vững, hơi khụy gối và nhún nhẹ,để tay ném ở ngang mắt,chuẩn bị tư thế đẹp để đáp 1 quả Hook shot cho anh em lắc mắt thì..

''PENG!!!"

Một quả bóng chuyền rơi vào đầu,Canada mất đà ngã hẳn xuống bụi hoa.

"Cho tôi xin lỗi!!!"

-Một country châu Á tóc trắng xuất hiện,vừa lia mắt-Vietnam đã nhận ra đối tượng bị kì thị trong lời đồn.

Nekomi Japan.

Thân hình gầy gò nhưng cũng tương đối cao so với một country châu Á,mái tóc trắng hơi dài được cột bừa sau lưng.Phong thái trông hơi uể oải,mặc kệ sống chết nhưng lại có đường eyeliner sắc và mảnh nhất mà Vietnam từng thấy.

Nghe nói vì tình tính kì quái,nhiều khi rên rỉ và nổi điên bất thình lình trong giờ,vặt cây cối ăn lung tung với thù sâu nghĩa nhẹ.Bị bạn bè trong lớp xa lánh,chỉ chơi xã giáo chứ chả thân thiết với ai,hình như hôm nay chơi chung với mọi người là do đại hội thể thao sắp đến,10A3 hình như có tham gia bóng chuyền.Mà thằng cha này đơn giản là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh,chơi bóng chuyền hay tới cớ làm Vietnam thấy ghen tị.

Cậu ta chạy tới,kéo cổ thần đồng bóng rổ Canada ra khỏi bụi hoa yêu thích của lão Third Reich trước khi lão kịp đánh hơi được.

"Cậu có sao không?Cho tui xin lỗi!Nãy tui định trêu đứa kia mà sử dụng hơi nhiều lực,cậu có sao không?!Cậu ơi?!"

-Lắc liên tục đầu của Canada,Nekomi 'ân cần' hỏi thăm,nhiều tới mức khiến cho bạn cùng lớp ngại không chịu được ra nói hộ.

"Cho bọn tớ xin lỗi nhé"-Giật tay Nekomi về,người cúi đầu:"Cậu có sao không?Bọn tớ dẫn cậu đi vào phòng bệnh nhé?"

Mái tóc đen nhánh dài hơn vai,thiếu nữ nữ da đỏ dịu dàng hỏi cậu ta-đôi mắt màu vàng của cô khẽ nheo xuống một cách dịu dàng.
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 4:Giúp-1


"Bạn ơi?"

-Bị cái vỗ nhẹ của người đẹp trước mặt đánh thức,Canada giật mình như thể bị dẫm phải đuôi.

Tuy rằng Canada đã xua tay,vỗ ngực 1 cách khỏa khoắn bảo rằng mình không sao,nhưng để làm cho tròn về mặt hình thức.Nekomi và cô bạn kia vẫn xung phong dẫn cậu ta tới phòng ý tế,địa điểm hẹn hò đầu tiên của cậu ta với chiếc yandere bí ẩn.

"Vietnam đi đâu đó?"

-Quay đầu nhìn cậu đang thu dọn đồ chuẩn bị đi đâu đó,Canada hỏi.

"Đi vào bệnh thất chung chứ làm gì?"

"Nhỡ đâu cậu đi về thì ai chăm cây nhà kính với tôi?"

-Nghĩ bố cho mày ở chung phòng với người đẹp hả?

Vietnam-vốn là một cá thể cũng khoái gái đẹp một cách ghê gớm-buông ra một lý do chính trực.Tuy có Nekomi đi chung,nhưng thằng cha này nhìn gây cấn quá,Canada nó cân 2 chơi gái nhà lành thì Vietnam khỏi làm quen.

Huống hồ nhìn cô gái này rất quen mắt,Vietnam ngờ ngợ đã thấy ở đâu rồi.

"Vậy hả,tưởng định bỏ rơi tôi chứ!"

-Nhưng trái ngược với suy nghĩ bon chen của cậu,Canada nhảy hồm hổm lên vai cậu,cảm giác còn nhẹ nhõm hơn trước.

"???"

"Đi thôi!"

-Giựt mạnh chỏm tóc sau gáy cậu như thúc ngựa,Canada nói.

[....]

"Chỉ là hơi sây xát ở đầu một chút thôi,em nhớ bôi thuốc này mấy ngày là đẹp trai ngay"-Cất dụng cụ y tế,thầy WHO nói,ra ngoài cho mấy đứa có không gian riêng nói chuyện.

"Hồi trước mấy cậu ngủ ở đây rồi bị cắp ví á?"

Che miệng,người con gái tóc đen mà giờ cậu mới biết tên-Philippines cười khẽ.

"Cơ nhưng mà mấy cậu biết chọn buồng ghê,cái buồng này nghe nói có từng có chuyện ấy"-Che mặt bí hiểm,cô bắt đầu kể.

"Nền của Học Viện này vốn được thầy giáo dạy môn Quốc phòng-coi là bạn nối khố của thầy Hiệu trưởng cũng được,cơ mà hai ông này giờ nghỉ chơi với nhau rồi"

"Chuyện là vì có việc nên ông thầy dạy Quốc phòng mới được thầy Hiệu trưởng nhờ đi đấu thầu đất hộ,tại vì ông này cũng bỏ vốn chung mà"

"Nhưng mà chi tiết thế nào thì tớ không biết,nói chung là ông thầy đó mua trúng khu đất từng là bệnh viện tâm thần bỏ hoang"

"Quá đã!"

-Ngồi cắn hạt dưa,Nekomi nhận xét.

"Này chắc nghĩ chơi với nhau luôn"

"Thì nghỉ chơi mà"-Lắc nhẹ đầu cười khẽ,Philippines kể tiếp:"Cơ mà chả hiểu sao hai ông về sau lại chơi lại với nhau"

"Quay lại chuyện phòng Bệnh thất,thì cái phòng này từng được xây trên tòa nhà của các nạn nhân bị tác động tâm lý nặng nên mới phát điên,chứ không phải là bẩm sinh mà có"

"Mà đã là tác động nặng thì mấy cậu biết rồi phải không?"

"Nghe nói cái phòng Y tế này trước đây từng là phòng bệnh của một cô gái cô gia đình cũng đầm ấm lắm,cổ làm nghề luật sư"

"Kiểu là cô trước kia từng làm một vụ đứng lên giúp đỡ mấy đứa trẻ em bị cưỡng hiếp ấy,nên là bị mấy thằng biến thái ghi thù"

"Tuy là cổ không lộ mặt nhưng chả hiểu sao tụi nó lần ra được rồi xử cả nhà nhà cô luôn,cưỡng hiếp hết mấy đứa con gái nhà cổ"

"Con trai thì bị rạch cổ lấy huyết để tụi nó làm nghi thức cổ xưa gì ấy,tởm lắm"-Philippines rùng mình,mãi kể mà đổi cả xưng hô.

"Cổ thì được chúng nó cho xem để tra tấn tinh thần cổ trước khi chết,nhưng mà con gái cổ lại trốn được-cái này thì tao không biết chi tiết"

"Hình như là đứa con gái liều mạng thoát được rồi chạy ra kêu cứu,nhưng mà bị tụi nó bắt lại luôn rồi xử ngay trước mặt"

"Chết ngay trước mắt của cổ ấy luôn,nhưng mà kêu cứu thành công thật-sau vụ đó thì ai bình thường nổi?

Cổ hóa điên rồi chạy vào cái trại này"

"Nói chung thì cổ ở đây một thời gian thì có chuyển biến tích cực,nhưng mà đấy chỉ là bề nổi thôi.Tại vì đêm cuối cùng trước khi cổ được xuất viện thì cổ đã treo mình tự vẫn,còn rạch tay ghi lên dòng chứ nguyền rủa gì ấy"

"Cơ mà cổ lại không quấy cái bệnh viện này,làm ăn vẫn ngon lành lắm"

"Nhưng mà tới đời cái Học Viện này thì người ta bảo cô ấy hay hiện lên lắm,xong còn có nghi vấn là do có con cháu của mấy thằng biến thái nên cổ trồi lên báo thù thì phải,nghe rợn người phết"

"Má nói xong con không dám nằm đây luôn má"-Rùng mình kiểm tra xem có mất miếng thịt nào không,Canada mếu máo rồi lại tò mò hỏi sao cô biết được.

Trở lại xưng hô lịch sự,Philippines nhún vai:"Tớ nghe anh trai kể lại thôi,anh ấy làm bên môi giới nên mấy cái này rõ lắm"

"Cái trường này để mà nói cũng tâm linh phết,hay bao giờ mình chơi cầu cơ hay chơi tà đạo nhờ nó độ môn đi"-Mỉm cười gợi ý,cô được ba thằng con trai còn lại nhiệt tình lắc đầu từ chối.

"Gì mà nhát cáy vậy!"

-Tặc lưỡi,Philippines huých vai Nekomi nói.

"Mua hộ con gái người ta chai nước đi!Kể nãy giờ khát quá!"

"Tớ đi chung với"-Nhìn ánh chiều tà ngoài cửa sổ mà thấy rợn rợn,Vietnam xin đi theo cùng.

"Oge!"

-Cười nhẹ,chàng trai đeo khuyên nói.

Tiếng bước chân của hai người vang chầm chậm trong hành lang rồi khuất dần,Philippines hỏi khẽ Canada.

"Cậu là em trai của Hội Trưởng hả?"

"Hội Trưởng nào?"

-Canada nhăn mặt:"Lão chưa lên được chức đó đâu,còn cậu là một trong mấy đưa vây quanh lão ta chứ gì?"

"Cứ suốt ngày cười cười,nhìn phát ói"

"Sao thế?Tôi cười xinh làm cậu ghen tị hay gì mà chen vào đánh giá?"

-Cô ả lại ngứa đòn cười tiếp,để một tay chống cằm.

"Tôi định làm quen cậu để xem cậu theo hướng cô gái hiền lành nhưng cá tính thích chuyện kinh dị,ai ngờ bị nhận ra rồi"

"Cứ tưởng em trai Hội trưởng thế nào,ai ngờ chỉ là thằng trẩu,làm như mình trưởng thành lắm ấy"-Đóng sập cửa lại,cô ta bồi thêm.

"Bảo 2 anh bạn ga lăng còn lại là tôi có việc đi trước nhé!"

"Cút hộ!"

-Ôm bó hai cái đầu gối của mình,Canada nhận lấy cái khăn lau mặt của người bên cạnh.

"Cảm ơ-HẢ?!"

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Có ai biết con vợ D-Euler của tôi ở đâu không😉))

Đã quá lâu rồi tui không thấy cổ đọc;((
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 5:Giúp-2


"Vietnam là người của Hội Học Sinh nhỉ?"

-Thả 1 đồng xu vào máy bán nước,thiếu niên tóc trắng hỏi cậu.

"Ừm,sao thế?"

"Cho tui hỏi cái này nha,rau của vườn 8 có được hái không?"

"Cậu là đứa hôm bữa bị ngộ độc thực phẩm khu vườn số 7 hả?"

-Nekomi cười hề hề.

"Tui ăn thử một tí thôi à,ai dè nằm sủi bọt mép đâu"

"Thế thì cứ ăn vườn số 8,khu đó không phải North Korea trồng đâu,đích thân Iran trồng luôn"-Mặt của cậu ta méo xẹo xuống.

"Thật ra thì cậu nhận chăm sóc 1 vườn rồi thu hoạch được mà?Xin giấy phép là được"-Nhặt lấy mấy lon nước rơi từ máy bán hàng,Vietnam nói.

"Thật ra thì tui cũng biết sơ sớ về hoàn cảnh bị bố cắt tiền tiêu của cậu,nhưng mà đừng có nên ăn bừa thực vật lung tung chứ"

"Cậu điều tra tui hay gì mà biết?"

"Bố là người nhận hồ sơ ngộ độc của con đấy,nhưng mà sau vụ đó bố cậu vẫn cho cậu móm à?"

-Nekomi thong thả huýt sáo.

"Cái này là do tui bị bố ép phải hoàn thành cái nhiệm vụ chó đẻ hàng tháng ấy,nhưng mà hụt nên phải nhịn đói"

"Sau vụ đó còn bị đá ra khỏi nhà nữa,tui cũng muốn thuê Kí Túc Xá cho tiện nhưng mà không ở một mình được-cái đó phòng trả phí"

"Vietnam có biết ai đang cần bạn ở chung không"

"Canada"-Nhớ lại cái cảnh than vãn của thằng cha tóc đỏ,cậu đáp nhanh.Rồi hai đứa lại im lặng đi tiếp,tới gần cửa phòng bệnh thì mèo trắng lại ngứa mồm.

"Mà này"-Nekomi chọt vào người cậu.

"Cậu có tin vào ma quỷ không?"

Khác với cái điệu cười rập khuôn đang nở ra trên mặt cậu mình,ánh mắt của Nekomi chả hiểu sao lại toát lên vẻ mong chờ kì quái nào đấy.

Không đúng,nó lại thay đổi?

Cứ như thể thăm dò...?

"Tôi không tin"-Nhẹ nhàng nói,ánh mắt của Vietnam lạnh đi vài phần với thiếu niên bên cạnh,vẻ mặt kì thị rõ ràng.Cậu nhìn trực diện nhìn thẳng về phía của chàng Nhân Miêu,khiến cậu ta ngẩn người-mím môi cậu ta vẫn có chấp hỏi tiếp:

"Cậu không cảm thấy xung quanh mình có gì sao?Một thứ bám theo chẳng hạn?"

-Vietnam hít một hơi dài.

"Tôi chả cảm nhận được gì cả,bộ có thứ gì bám theo tôi sao?"

"Tôi không thấy rõ?...N-Nhưng mà tôi vẫn thấy có thứ gì đó quay quanh cậu,k-kiểu....khói đen?"

-Thiếu niên kia nheo nheo mắt như cố nhìn rõ.

"Nhưng tôi là nhân miêu mà,nhìn được thứ mà người bình thường không nhìn được,cậu biết mà?"

-Cậu lắc đầu.

"Nhân Miêu cũng chỉ là một chủng tộc được tách ra trong quá trình tiến hóa thôi,họ chỉ đơn giản là chưa tiếng hóa hết phần lông ở một số vùng và có các giác quan nhạy hơn người thường thôi"

Ai ai cũng công nhận điều đó mà,với lại Kazakhstan hay Sudan cùng khối với tụi mình cũng là Nhân Miêu nhưng có tin vào ma quỷ đâu?"

"Mấy con hàng dởm"-Nekomi chề môi:"Tôi chỉ hỏi vui thôi,sao cậu phản ứng gay gắt thế"

"Tại tôi bị gay nên gắt ấy"-Đảo mắt một vòng,cậu dừng lại nói cho xong chuyện,vào trong kia thêm thằng chả Canada nó hùa vào lại rách việc.

"Tui xin lỗi mà,nãy nghe Philippines kể nên tui bị tò mò,không biết có gặp ai có sở thích chung hay không thôi"

Cậu ta chớp chớp mắt:"Ý là tui vừa kiếm được mấy vụ liên quan tới ma quỷ vui lắm,tui muốn rủ cậu tham gia cho rút ngắn khoảng cách thôi"

Đếch ai muốn chơi với người ta kiểu đấy,mí mắt giật giật,Vietnam từ chối:"Thế tui chịu,việc ở Hội Học Sinh xả láng làm còn chưa xong nữa"

"!"

-Nekomi giật thót người,im lặng một lúc,rồi rảo bước nhanh.Nhưng Vietnam không để ý mà đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình.

Cậu đã từng xem hồ sơ của tay này rồi,thằng cha này thó ví của Canada rồi rình lúc cậu và hắn bón phân xong thì trộm rau ăn thử chứ ai.Bố mẹ không quan tâm-hình như còn có xích mích,tính tình thì kì dị hay ngồi ngẩn ngơ một mình,anh trai thì như nước với lửa.

Japan Nekomi là một kẻ bị bắt nạt và chơi với một kẻ bắt nạt thường đem đến nhiều rắc rối,nhất là kẻ đứng sau vụ bắt nạt của cậu ta-theo lời kể của Phó Hiệu Trưởng,là một kẻ phức tạp.

Thỏa thuận của cậu và người trao đổi đơn giản chỉ là giúp cho cuộc sống thanh xuân của này trở nên tươi đẹp hơn.Chứ không phải làm xá lợi hay đấng cứu thế,cậu không việc phải dính líu tới Nekomi-còn phải nói là tránh càng xa càng tốt,chứ chơi bời gì ở đây.

Vietnam dù là người của Hội Học Sinh nhưng chỉ có thể hóng hớt xem chuyện,có thể dìu cậu ta tới phòng y tế nhưng sẽ không bao giờ ra tay giúp đỡ nếu không có lợi ích đi kèm.Người bắt nạt mặt hắn cậu còn chưa từng thấy,thực lực như thế nào?Sao cậu dám cả gan đắc tội?

Đối với Japan Nekomi,cậu đơn giản là cảm thấy dính líu với cậu ta rất phiền và mất thời gian.

Sống hèn một chút thì cũng sống lâu hơn một chút,cậu thích sống yên thân chứ không phải dạng chen chân vào vấn đề của người khác.Trong chương truyện về cuộc đời cậu không có Nekomi cũng chả sao,mà nếu có thì chưa chắc là tốt đẹp gì.

Huống hồ người này bây giờ lại nói mấy lời hư ảo.

'Ma quỷ?'-Vietnam tặc lưỡi.

America sẽ cho cậu thẳng tiến ra ngoài bãi rác,cái gã kị ma quỷ tới điên khùng.

'Tí tách'

"..."

-Nekomi xoa nhẹ hai cái tai mèo,rồi chỉ vào cái cửa phòng Y tế mà Canada nằm khi được hỏi.

'Tí tách'

"Có tiếng nước chảy trong đó"

"Làm gì?"

-Cậu nhíu mày,nhưng âm thanh vang ra ngày một rõ,tới mức cậu cũng nghe thấy.

'Tí tách'

"Nhưng mà cái phòng đấy làm gì có cái vòi nước nào đâu?"

-Đi nhanh về phía cửa ra vào,người cậu đột nhiên cảm thấy lạnh toát.

"..."

'Tí tách'

"Sao thế?"

-Bước tới bên cạnh,Nekomi hỏi rồi mở nhanh cửa rồi nhận ra nó bỗng nặng bất thường.

'Kétttttttt'

"....Canada?"

-Cậu hỏi khẽ,ngó đầu vào trong.

Đâu rồi?

'Tí tách'

"Hình như thằng cha đi chơi với em Philippines rồi thì phải"-Chép miệng,Vietnam nói một mình.

Âm thanh nước chảy vẫn vang vọng trong căn phòng,ánh nắng chiều tà chiếu chéo xuống cái giường bệnh không có người.Mấy góc phòng thì chỗ tối chỗ sáng,khiến cậu cảm tưởng như thể thằng cha thích nhặt lá phong đeo lên đầu kia sắp nhảy ra hù cậu một vố.

'Tí tách'

Tiếng nước vẫn kêu.

'Tí tách'

Vietnam bật đèn pin kiểm tra chỗ bị dột nước để báo cho nhà trường,nhưng cái mái trên đầu lại rất khô ráo,khiến cậu cảm thấy rờn rợn.Nekomi cũng soi đèn tìm kiếm,nhưng thằng cha này lại soi vô mấy góc tủ tiếc các kiểu.

"Thấy rồi"-Nekomi chỉ xuống gầm giường,ra hiệu cậu ngó vào cùng.

"?"

"Có vũng nước thật?Nhưng tiếng tí tách-ủa,nó chảy ngược kìa!"

-Vietnam giật mình,muốn ngửa cổ ra khỏi gầm giường nhưng lại bị một bàn tay lạnh buốt giữ lại,nó nắm chặt vai cậu.

Ghé sát xuống,một phần một xanh đen thì thầm với cậu:"Có muốn vào vũng nước xem thử không?"

Ngã mạnh về phía trước,Vietnam cảm thấy như cậu vừa rơi vào một cái hồ sâu.

"Mmpppp!!!"

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi đã cố cứu vớt việc thành lập CLB của mấy đứa này một cách hộ lý nhất,bởi vì cảnh tụi nó gượng ép kêu nhau vào nhóm thực sự rất chuông xe tăng🙂)

Flop tới mức phải đăng bài hép mi....

Đấy là lý do chính khiến tui phải sửa lại bộ này,lý do thứ 2 là mấy cảnh bắt ma tui làm xuề xòa quá,với lại cảnh lễ hội Halloween thi hsg xong tui quên hết rồi😉)

Giờ đọc truyện mới để ý anh em khoái cho chả Canada cầm rìu vờ lờ,aura bác nông dân vui vẻ hả😊
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 6:Giúp-3


Quà chúc mừng anh yêu của tôi quay trở lại😉

Nói thật tui thích được bình chọn với bình luận lắm,thề là gần như cái bình luận nào tôi cũng tả lời luôn.

Nên được thì bình chọn với bình luận nhiều lên nhé,tôi khoái đọc lắm😭

Làm ơn hãy bình chọn cho tôi💔

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chìm nghỉm trong làn nước lạnh lẽo tanh tưởi mà bản thân rơi xuống,Vietnam bị cái lạnh dội cho nhanh chóng bơi ngược lại lên trên mặt nước.Nhưng mấy cái tay dưới hồ lại không thích điều đó từ cậu,bởi chúng đang nắm chân mà kéo ngược xuống dưới.Cậu có vùng vẫy,nhưng càng làm chỉ càng tổ mệt dần trong khi nước thì ngập tràn trong khoảng thở.

Ngột quá!Nước bắt đầu chảy hết vào trong các khoảng thở của cậu,tai thì chỉ có tiếng ù ù kêu càng to mỗi khi tay cố quạt lên.Cảm giác cứ như ở trong một cái địa ngục không cảm nhận được áp suất,chỉ có sự vô định rơi dần dần xuống,mọi giác quan đều như có cảm giác bị bóp nghẹt.Chân thì dường như không còn cảm giác,nhưng dường như buông ra thì cậu cũng không có sức mà bơi lên trên.

Tai thì ù ù khó chịu,tay thì cố vươn lên nhưng lại bị kéo chìm xuống dưới,cảm giác chới với tuyệt vọng khiến cho tâm trạng vốn đã hoảng loạn của cậu không giữ được bình tĩnh.Khi ánh nắng phía trên mặt nước càng ngày càng nhỏ dần,ánh mắt của cậu cũng càng ngày càng díu lại.

Mệt quá.

Vietnam nghĩ,tầm nhìn tối dần.

"Này!"

-Một cái vỗ mạnh khiến cậu tỉnh táo.

Ánh nắng vàng chiếu hắt vào khuôn mặt người đối diện,Canada ngồi đó-,lo lắng nhìn về phía cậu.

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi..."

-Cậu ta vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu:

"Cậu làm tôi sợ chết khiếp."

"Tự nhiên đang ngồi đọc sách thì ngất ra đấy,có chuyện gì à?"

Vietnam im lặng,mắt nhìn chăm chăm vào bộ trang phục của bản thân.

Cũng là áo bệnh nhân.

Cổ tay đeo vòng.

"Chỗ nào vậy?"

-Cậu hỏi,nhận được cái nhìn lo lắng.

'2W?'

'Cậu có ở đây không?'

'2W!'

Không có tiếng đáp lại.

"Vietnam cậu ổn chứ?"

-Người kia lo lắng hỏi.

"Chỗ nào vậy?"

-Cậu lặp lại câu hỏi,nhưng chỉ nhận được ánh mắt lấp liếm và một câu trả lời chỉ cho có lệ.

"Cậu... bị kiệt sức thôi...Cậu lạc tới đây trong tình trạng hoảng loạn."

-Đúng là hoảng loạn.

Vietnam nhớ lại cảm giác bị đẩy xuống vũng nước nhỏ ngược,nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi bản thân bị chìm xuống hồ.Và cậu hiểu không lạ gì nếu bản thân bị tìm thấy trong một tình trạng không dễ nhìn mấy.

Nhưng còn Nekomi thì sao?

Chính mắt cậu nhì thấy cậu ta cũng bị đẩy xuống nước,sự mất tích bị ẩn của Canada trong cái Bệnh thất,Nekomi đi đâu rồi?

Hàng loạt câu hỏi cậu muốn đi tìm câu trả lời,giải thích cho rõ cái đẩy kì quặc này,tất cả đều bị ngăn lại bởi một cái miệng khát khô.

"Kh!..k..!"

-Vietnam cố mở lời,nhưng chỉ phát ra thì âm thanh kì quái.

Đưa nước,Canada khẽ xoa nhẹ lên mái tóc cậu,dù khó chịu-cậu cũng không có sức để đẩy ra:

"Đây là lần thứ mấy cậu hỏi tớ cậu này thế không biết"

"Tớ biết đây là điều đáng buồn,nhưng cậu cũng cần phải vượt qua thôi"-Canada nhìn thẳng vào mắt cậu,đôi mắt màu xanh ngọc ánh lên tia sáng.

Có gì đó không đúng.

Vietnam rùng mình khi nhìn vào đôi mắt của Canada.

"Cậu luật sư bé nhỏ của tôi ơi,gia đình cậu bị sát hại,nhớ chứ?"

"Nghe nói cái phòng Y tế này trước đây từng là phòng bệnh của một cô gái cô gia đình cũng đầm ấm lắm,cổ làm nghề luật sư"

"Cả nhà bị giết,hai đứa con gái thì bị cưỡng hiếp"

"Tuy là cổ không lộ mặt nhưng chả hiểu sao tụi nó lần ra được rồi xử cả nhà nhà cô luôn,cưỡng hiếp hết mấy đứa con gái nhà cổ"

"Con trai thì bị rạch cổ,dâng hiến cho thần Mặt Trời tối cao"

"Con trai thì bị rạch cổ lấy huyết để tụi nó làm nghi thức cổ xưa gì ấy,tởm lắm"

"Tớ biết là cậu đã rất đau buồn"

"Phải chịu đựng chuyện như thế,không ai là không đau khổ cả"-Vietnam nhận ra điều không ổn

Bàn tay của gã-kẻ mà cậu lờ mờ nhận ra không phải Canada,khẽ lần về phía tai của cậu:"Nhưng đó cũng là sự giải thoát mà,chẳng phải cậu cũng không muốn ở trong căn nhà như thế sao?"

"Cậu là người bạn tốt nhất của tớ,cậu biết đây"-Bàn tay của gã khẽ đặt lên cổ cậu.

"!"

-Vietnam giật mình,muốn hất mạnh ra nhưng lại bị một lực đẩy mạnh xô ngã xuống giường.

"Tớ đã rất đau buồn khi cậu chưa chết đi đấy"-Dùng tay siếc cổ cậu,'Canada' bắt đầu kể lể,mặc kệ đi những vết cào đến rách da.

"Chúng ta là bạn tốt của nhau mà,cậu biết chứ?"

"Nếu cậu không xen vào vụ đó,chúng ta đã có thể mãi là bạn tốt rồi"

"Kiểu là cô trước kia từng làm một vụ đứng lên giúp đỡ mấy đứa trẻ em bị cưỡng hiếp ấy,nên là bị mấy thằng biến thái ghi thù"

Thả một tay ra để nắm lấy bàn tay đang cào cấu của cậu,hắn vuốt ve nó:"Cứ yên tâm mà yên giấc ngàn thu đi nhé,tớ sẽ lo liệu cho cậu"

"Tớ sẽ dùng quan hệ của tớ,để chuẩn bị cho cậu một đám tang lớn,Rebecca!"

-Đôi con ngươi màu xanh ngọc cong lên,khuôn mặt ngoác rộng.

Dần dần,nó lộ diện-thay thế cho gương mặt của 'Canada' trước mặt cậu.

Kháng cự không thành,tầm nhìn cậu lại mờ dần.

................................................................................................................................................................

Mở mắt ra lần nữa,Vietnam thấy mình đang đứng trước một hành lang lớn.

Từng hàng dài bức tranh được vẽ theo nhiều thể loại hiện lên một loạt trước mắt cậu,phía sau tối om,phía trước thì chập chờn ánh nền với hàng dài những bước tranh.

Do dự,Vietnam vẫn bước lên phía trước.

Không có sự tồn tại của thực thể màu đen bên cạnh,Vietnam cũng chỉ có thể tự ổn định mà đối mặt với mấy chuyện kì quái.

Nếu như gặp lại Nekomi,chả biết cậu có thể tự tin nói ma quỷ không tồn tại không nữa.

'Hay nó mình hít tí thuốc cỏ lúc không để ý nhỉ?'-Vietnam đặt giả thuyết.

Cùng lúc đó,có những tiếng bước chân cốc cốc rất nhỏ-mà cậu trong cơn hoảng loạn đã bỏ qua-đang dần dần đi đến.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tự viết tự thấy ver bóp cổ nói yêu có vẻ hay,hay sang ss2 mình triển khai nhỉ..🐧
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 7:Đó là cái giá của tôi ư?-1


Vui vui nên đăng tiếp😉)

------------------------------------------------------------------------------

Vietnam bước tới từng bức tranh một,nhìn vào những dòng chú thích được viết trên đấy,những bức họa về người phụ nữ tóc nâu.

Có lẽ cậu cũng biết chút thứ được gọi là thưởng tranh đấy?

Bức tranh đầu được vẽ bằng những gam màu trầm, như thể ánh sáng trong đó đã bị thời gian làm mòn đi một chút.

Ở trung tâm là Rebecca, ngồi nghiêng trên một chiếc ghế gỗ cũ.Mặc bộ đồ mọt sách trong khi mân mê một tờ giấy gì đó.

Giấy nguyện vọng?

Vietnam nheo mắt,nhìn hàng chứ đỏ khá tương đồng.

Cô không nhìn thẳng vào người xem mà cúi nhẹ đầu, ánh mắt hướng xuống sàn, nơi một vệt sáng mỏng manh đang len qua khung cửa sổ.

Đôi tay cô đặt trên đùi, siết chặt vào nhau — không run rẩy, nhưng căng thẳng, cho thấy sự kìm nén bên trong.

Khuôn mặt Rebecca dịu dàng, đường nét mềm, nhưng đôi mắt màu xanh dịu lại sâu và nặng, phản chiếu sự tổn thương chưa kịp nói thành lời.

Phía sau cô, hơi khuất trong bóng tối, là hình bóng của một người đàn ông.

Bố của cô ta?

Vietnam không chắc,nhưng mái tóc màu nâu chưa bạc hẳn và đôi mắt ấy,tám chín phần có lẽ là bố của cô ta.

Ông không đứng đối diện mà quay lưng nửa chừng, dáng người thẳng nhưng cứng nhắc.

Khuôn mặt ông không được vẽ rõ, chỉ có đôi vai nặng trĩu và bàn tay nắm chặt, như đang cố giấu đi nỗi lo hơn là sự phán xét.

Khoảng cách giữa hai cha con trong tranh không xa về mặt không gian, nhưng lại rộng về cảm xúc.

Ở đó-ánh sáng trong tranh không chiếu thẳng vào Rebecca, mà tạt ngang, cắt khuôn mặt cô thành hai nửa: một nửa sáng, một nửa chìm trong bóng tối.

Tốt và xấu?

Vietnam cảm thấy sự đối lập ấy là như vậy,khi cậu đọc được mấy đoạn trích ngắn bên cạnh bức tranh,và người kia là bố cô ta thật.

Vậy là bố cũng nghĩ thế.

Con chọn nghề này vì con lương thiện.

Vậy giờ chính điều đó lại trở thành sai lầm à?

Con chỉ cần chứng minh rằng lương thiện không phải là thua cuộc.

Rằng con có thể vừa giữ được lòng tốt, vừa đủ mạnh để không bị bẻ gãy.

Đúng không..?

Bức tranh thứ hai là một bức tranh biếm họa,châm biếm rõ rệt.

Màu sắc xang than chốn công sở xen lẫn với màu đỏ thắm ác ý của mấy người xung quanh,ở chính giữa tranh là Rebecca, thân hình bị vẽ nhỏ hơn bình thường, hơi gầy và co lại, như thể cô đang bị cả không gian ép chặt.

Bộ vest luật sư trên người cô rộng quá cỡ, ống tay áo dài che gần hết bàn tay.

Trên trán cô là những giọt mồ hôi to quá mức, chảy thành dòng, còn đôi mắt thì thâm quầng, mở to vừa mệt mỏi vừa hoang mang.Trước mặt Rebecca là người sếp, được vẽ cực kỳ phóng đại: cái đầu to gấp đôi người thường, cái miệng há rộng như loa phóng thanh,phóng ra mấy viên gạch có lẽ tượng trưng cho sự chửi rủa từ mồm mình.

Bên rìa bức tranh, phía sau tấm kính văn phòng, là một đám đông cũng đeo thẻ-có lẽ là đồng nghiệp.

Họ không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những chiếc đầu hình mỏ chim ghé sát vào nhau, miệng thì thầm.

Dưới chân Rebecca là một đống hóa đơn sinh hoạt phí được vẽ như quái vật giấy: tiền nhà, tiền điện, tiền ăn... tất cả có răng nanh, tay chân, đang bám chặt lấy cổ chân cô.

Trong túi áo cô thò ra một chiếc ví mỏng dính, bị vẽ phẳng như tờ giấy, bên trong chỉ có một đồng xu lăn lóc.

Phông nền văn phòng bị bóp méo một cách cố ý: tường nghiêng, bàn ghế lệch, đồng hồ treo tường quay loạn kim.

Và những từ đi kèm với bức tranh đó,chính là suy nghĩ tiêu cực của cô.

Ừ, con nghe rồi.

Con không cãi lại được, vì con còn đang tự hỏi chính mình câu đó.

Hồ sơ này mình đã đọc ba lần.

Mình không bỏ sót.

Vậy thì vì sao vẫn là mình bị mắng?

Họ đang nói về mình, đúng không?

Đừng quay lại.

Quay lại là thừa nhận.

Bình tĩnh... mình vẫn còn đi làm được.

Vẫn chưa gục.

Bố nói đúng chăng?

Lương thiện thì sống sao nổi ở đây?

Bức tranh thứ ba thì lại trông cứng rắn hơn.

Toàn cảnh giống như một căn phòng không có hình dạng cố định: tường kéo dài vô hạn, trần nhà chảy xuống như sáp, sàn nhà nghiêng lệch như đang trôi.

Màu sắc chủ đạo là xám bẩn, nâu đỏ và xanh thẫm, tạo cảm giác ngột ngạt và lạnh lẽo.

Ánh sáng không đến từ nguồn cụ thể nào, mà như rỉ ra từ những vết nứt trên tường.

Rebecca lần này chỉ đứng một góc trong khung hình,lấy hai tay che miệng trong khi nước mắt không ngừng rơi.Bên cạnh bức tường mọc đầy rêu xanh ấy là một bé gái-nằm ngay trung tâm của bức ảnh.

Đứa trẻ không đứng trên sàn, mà bị treo lơ lửng trong không khí, thân hình nhỏ bé bị bao quanh bởi những sợi dây vô hình giống như dây nhện.Đôi mắt cô bé mở to, không khóc, không van xin, chỉ trống rỗng và mệt mỏi, như thể nỗi đau đã vượt qua khả năng phản ứng của một đứa trẻ.

Xung quanh bé gái là những cái bóng không có hình người hoàn chỉnh.

Chúng chỉ có tay — rất nhiều tay — mọc ra từ bóng tối, dài, gầy, cong queo, nhưng không chạm hẳn vào em.Mà thay vào đó,chúng chọn dùng những món vũ khí độc hơn.

Phía sau lưng bé gái, trên tường, là những vết chân trẻ con đang chạy — nhưng chúng không phải dấu chân thật, mà giống như ký ức in hằn trên bề mặt tường,những dấu chân ấy dẫn ra một cánh cửa méo mó.

"...Chị xin lỗi vì không bước ra ngay bây giờ."

Nếu chị chết ở đây, mọi thứ sẽ bị chôn cùng chị.

"Luật pháp không cứu được em ngay lúc này..."

"...Nhưng nó sẽ kéo tất cả các người ra ánh sáng."

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 8:Đó là cái giá của tôi ư?-2


'Thud thud'

Tiếng bước chân của Vietnam vang lên lặng lẽ trên sàn gỗ của căn phòng im lặng này.Có thứ gì đang đến-cậu nghe thấy tiếng bước chân của nó,mới đây thôi,sau bức tranh của cô bé.

Nó bước đi đồng bộ với cậu,nhưng vừa rồi-không biết có phải do sự dừng lại đột ngột để xem lại tấm ảnh vừa rồi của cậu,mà lệch đi một nhịp.

Nó rất khẽ,nhưng với thần kinh đang căng thẳng cực hạn-cậu đã nghe thấy.

Lướt nhanh mấy bức tranh còn lại trong lo sợ,Vietnam nhìn xung quanh để tìm cách cắt đuôi thứ sau lưng mà không để lộ sự bất thường.

Bức tranh tiếp theo mà Vietnam nhận được là một bức tranh sơn dầu,có lẽ như Rebecca đã quyết định đi tìm người giúp.

Khung cảnh là một văn phòng thám tử cũ kỹ, nằm lọt thỏm giữa thành phố về đêm.

Ánh đèn neon từ bên ngoài hắt vào qua cửa sổ chớp gãy, tạo những vệt sáng xanh–đỏ đan chéo trên tường, giống như các vết cắt của một hồ sơ chưa khép lại.

Không gian đầy bụi, giấy tờ chất cao, bảng ghim phủ kín ảnh mờ, sơ đồ, mảnh ghi chú — tất cả gợi cảm giác về những sự thật bị chôn giấu quá lâu.

Xung quanh căn phòng con treo một vài bức tranh của những chàng thiên sứ nhỏ bé,được treo lên bằng một sợi dây màu đỏ?Trông khá quái dị,trên cái ghế bành ở bàn làm việc hình như còn để một con búp bê Nhật(?)bằng sứ ở ngay cạnh.

Trên mặt bàn, các vật thể được sắp xếp và thể hiện một cách chói mắt-vì nó là chủ đề của bức tranh này.

– Một chiếc máy ghi âm cũ đang bật, cuộn băng quay chậm — sự thật đang được ghi lại.

– Một tờ tiền bị ghim bằng đinh gỉ — dấu vết của sự mua bán bẩn thỉu.

-Một cái bát sứ Trung Đông trắng muốt,bên trong còn sót lại một vài vệt nâu đỏ-có lẽ dùng để uống máu(?)

Áo khoác của cô sẫm màu, cổ áo kéo cao, như thể cô đang tự dựng một lớp phòng vệ.

Trên tay cô là một tập hồ sơ mỏng, góc giấy đã bị bóp nhàu — dấu hiệu cho thấy cô đã do dự rất lâu trước khi mang nó đến đây.

Gương mặt Rebecca nghiêng nhẹ về phía trước,ánh mắt mệt mỏi-Đó là thứ mà Vietnam cảm nhận được rõ nhất từ cô.

Cô ấy hối hận với việc mà mình đang làm,nhưng lại không nỡ để mặc như thể?

Bức tranh không có lời thoại,nhưng những thứ khác vẫn giúp cậu hình dung khá rõ về phần chuyện này.

Khó để lý giải bằng lời?

Rồi cậu lại chú ý đến gã đàn ông kế bên-một gã bảnh trai tóc xoăn nâu,ăn mặc loắc choắc như mấy tay đua đòi,thất nghiệp.Một tay gã cầm điếu thuốc đã tắt, tay kia đặt lên bàn, dừng lại giữa chừng — như thể ông vừa nhận ra đây là một vụ việc bình thường.Nét mặt được vẽ một cách khoa trương,cứ như thể vừa khó xử vừa cười kháy vì được lợi.

Giống America-cậu khịt mũi.

Cái điệu bộ châm biếm đó như thể gã vừa tìm thấy thứ gì đó thú vị lắm,giống như lúc gã quyết tâm tán đổ cô gái vùng Mỹ-Latinh,Mexico nóng bỏng ấy.

Mặc dù là sau đó gã bị đấm cho hai cái vào mặt,Vietnam cười mỉa-cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ tới mấy chuyện lặt vặt.

Nhưng mái tóc nâu này có chút trùng lặp,cậu biết-nhưng cơn lạnh sống lưng đằng sau khiến Vietnam không dám quay lại xem bức tranh vừa rồi.

Kế sau đó là mấy bức tranh bị gói lại bằng cả tá quận băng keo có màu xanh lục lẫn với đỏ,trông cứ ghê ghê ở đâu đó-chúng bụi,bụi một cách khủng khiếp,cứ như thể bị chôn vùi đi.

Có tấm còn bị xé toạc,trông như lỗ đạn-ác liệt,cậu cảm thán,mong tấm tiếp theo sẽ là tấm thể hiện tâm lý của Rebecca đã vững lại,rồi cho cậu mấy khung cảnh phá án.

Nhưng sắc màu tiếp theo lại khiến cậu hụt hẫng,Vietnam cứ đinh ninh bức tranh tiếp theo là về quá trình phá án,nhưng thứ cậu nhận lại là một bức vẽ sáp dầu thiếu nhi.

Rebecca suy cho cùng cũng chỉ là luật sư chứ không phải người điều tra chuyên nghiệp.

Khung cảnh là căn phòng nhỏ của Rebecca, được vẽ rất đơn giản: bốn bức tường lệch, trần nhà thấp, màu sáp không tô kín, còn để lộ nhiều khoảng trắng.

Mọi thứ trông ngây ngô,thậm chí sáng nhẹ-thể hiện sự nhẹ nhõm hay hồn của tụi trẻ con tới cảm ơn?

Ở giữa tranh là Rebecca, ngồi co người trên sàn nhà.

Thân hình cô được vẽ hơi méo, đầu to hơn thân — đúng kiểu tỉ lệ trẻ con — khiến cô trông mong manh như chính những đứa trẻ trong tranh.Đôi mắt được tô rất to, xanh đậm, và từ đó là những dòng nước mắt dài, không trong suốt mà là màu xanh nhạt pha trắng, chảy thành vệt xuống má rồi nhỏ xuống sàn.

Bên cạnh Rebecca là chiếc radio hoặc TV, vẽ bằng các hình chồng lên nhau,mặt của mấy tay hung thủ-chúng được vẽ với độ tương phản cao nhất.

Điểm đặc biệt nhất là bầu trời ngoài cửa sổ.

Nó không giống bầu trời thật, mà là một mảng màu xanh nhạt được tô rất mạnh tay, bên trong có một mặt trời vàng méo mó.

Ánh sáng ấy không chiếu vào phòng, nhưng vẫn hiện diện.

Bức tranh này cũng không có lời bình.

Tấm cuối cùng,được khác bằng tượng rồi thạch cao,miêu tả cảnh cô ta bế một đứa trẻ lên,hai đứa lớn hơn tấm váy cô-Rebecca và người đàn ông đi cùng thì cười,nhưng bọn trẻ thì lại không được khắc mặt.

Có gì đó không ổn trong bức tượng này,Vietnam miết mạnh lên cái mặt không được khắc của đứa bé gái bên dưới,cậu ngẩng đầu lên,nhận ra một mảng đen rộng lớn ở phía trước.

Hết rồi?
 
[Allvietnam]Cửu Hương Hồn
Chương 9:Chuẩn bị


Hết rồi?

Vietnam dừng chân,nhìn vào khoảng trống màu đen trải dài trước mắt,nhưng rất nhanh đã đưa ra quyết định-cậu vớ lấy cái đèn dầu soi sáng mà đi tiếp.Vừa đi vừa khẽ liếc nhìn xung quanh,cậu cố nhớ mấy mẹo nhỏ mà bản thân từng được biết.

Cứ niệm bắt kì loại cầu phúc mà mình biết rồi đi thôi.

Nho giáo,Công giáo,Phật giáo,Đạo Bà La Môn,v..v..kể ra thì cậu cũng biết khá nhiều,nhưng mà chỉ nhớ mỗi A di đà với Amen.

Chả có cách mẹ gì ở đây cả,Vietnam bây giờ đứng yên không xong,quay về thì sợ chết,chỉ đành vừa đi vừa niệm,thấy gì cần thấy thì nhìn,không thì giả mù.Hên thì tìm được lối ra,xui thì thôi-liều ăn nhiều,cậu tiếp tục đi lên phía trước.

Đi bộ trong dãy hành lang bị bám càng ngày càng nhiều rêu theo mỗi bước chân của mình,Vietnam nhận ra một số cánh cửa và khung cảnh quen thuộc.

Chỉ khác là nơi này giờ lại trưng bày thêm một số bức tranh kì dị nhìn như hồ sơ tội phạm,ví như bức tranh một nữ quý tộc Pháp cầm ô,bức tranh chỉ toàn lửa là lửa,mấy con dơi treo ngược giống người trong một cái đền lạ,một con ma trong cái gương đồng(?),v..v..Nhưng có một điều khá kì lạ,là mấy con dơi thì xuất hiện khá nhiều,còn lại thì hầu như chỉ xuất hiện một lần trừ bức nữ quý tộc ban đầu.

Trông cứ giống như một danh sách ma quỷ ở cái trường này ấy.

Cảm thấy rợn rợn khi nhìn vào mấy bức tranh,cậu đi nhanh hơn trong lúc não và mắt thì đang cố tìm kiếm điều gì hữu ích.

Nơi này vẫn là trường của cậu và Vietnam hình như đang bị kéo vào một dòng thời gian hoặc không gian giả tưởng khác-mà cậu nhận ra qua bức tượng Nữ thần Mặt Trăng đang giơ hai tay quen thuộc.

An ủi bản thân có thể sẽ tìm được gì đó có ích tại phòng thí nghiệm-mà không biết giờ là phòng gì-cậu đi nhanh qua khu nhà kính vẫn được giữ nguyên.Nhưng bước chân lại dừng khẽ lại một nhịp....

Người phụ nữ quý tộc che mặt-Vietnam thở mạnh,không dám di chuyển.

Bà ta đáng lẽ ra sẽ là bức tranh Vietnam thấy bình thường nhất,nếu hiện tại bà ta đang cao tới gần 3 mét,coi cái nhà kính như cái bàn mà để mấy tách trà khổng lồ lên.Với cái quạt màu đỏ cùng tông màu với bộ váy của mình,bà ta phe phẩy quật-làm cho mấy tán cây bị hất kêu lạo xạo.Gương mặt của bà ta,dù cao hơn cậu rất nhiều-nhưng vẫn được cái mạng che mặt đi,khiến cậu không thấy gì cả.

À,thật ra thì tốt nhất không nên thấy.

Vietnam cảm thán khi đang núp trong bức tường khuất ánh nhìn của mụ,không biết con quái vật có đang ở ngay sát nút không.Nhưng chờ đợi cả một lát cũng chả thấy động tĩnh gì,thứ đó giống như e sợ sẽ đả động tới mụ quỷ kia khi chưa lao vào xé xác cậu.

Không biết nên Lạy chúa hay A di đà,cậu bỗng nổi điên nảy ra một suy nghĩ.

Nếu tìm tới phòng y tế kia-nơi cậu bị hút vào,thì liệu Vietnam có thoát ra được không?

Về bản chất mà nói,muốn bắt cậu vào không gian này(nếu nó không phải là một loại bùa chú) thì cần mối điểm song song với thế giới thực.Vì vậy,điểm bắt đầu cũng có thể thành lối ra không phải là không có khả năng-huống hồ chẳng còn cách nào khác-Vietnam quyết định đánh cược.

Nhưng phòng y tế lại không thuộc phạm vi mấy bức tường mà mụ quỷ đang ngồi-dù chạy vòng vòng dưới chân một con quỷ khổng lồ cũng không an toàn lắm-nên cậu phải tìm cách cắt đuôi được thứ đang bám phía sau lưng mình.Một thứ có tiếng bước chân gần như đồng bộ hoàn toàn với cậu,và Vietnam thì không có cách để xác định con quỷ.

Nhưng về bản chất thì chắc nó vẫn là Rebecca nhỉ?

Cái phòng đó vốn là cái phòng mà cô ta tự sát,nguyên nửa dãy hành lang là rất nhiều bức tranh về câu truyện của cô ta.Tuy không hiểu tại sao nữ quỷ lại muốn cho mình xem mấy bức tranh miêu tả nội tâm cô ta rồi cả việc xuyên suốt dãy hành lang lại không giết cậu.

Vietnam nghi ngờ con quỷ này dường như muốn cậu làm điều gì đó,nhưng cậu cũng chả điên mà suy nghĩ nhiều vào việc này.

Cứ coi như cô ta đang chơi đùa con mồi của mình đi,Vietnam nhớ lại ở bức tranh cuối cùng-con trai của cô ta hình như bị treo lên như một cây thánh giá,Rebecca không biết có ám ảnh với ánh sáng lập lòe từ thiết bị trình chiếu không?-khi mấy bức tranh mà cô ta tiêu cực đều chứa nó.

Vietnam hít sâu lấy một hơi,vạch ra mấy mưu mẹo nhỏ để câu thời gian-mà cậu không biết có được hay không-quyết định nhân lúc con quỷ cao lều khều nhấc cốc uống trà thì chạy về phía phòng thí nghiệm.Mở hé của sổ và nhanh tay khóa lại cửa chính.Cậu mừng rỡ khi thấy mấy lọ thí nghiệm vẫn còn xuất hiện trên bàn,nhanh tay lấy đi mấy thứ mà bản thân cần lấy.

Vớ lấy dung dịch acid rồi pha nhanh chúng theo tỉ lệ 1:3 HNO3 và HCl đậm đặc,cậu đứng tụi nó trong mấy cái ống Teflon công nghiệp lớn(mà cậu đéo hiểu sao chỗ này có).Ống thủy tinh thì chứa NH3 và HCl,Potassium thì vớ cả cục đang được bảo quản trong dầu,một cái bình dựng dung dịch dạng phễu chứa H2SO4 được cậu cố định CO2 rắn lên trên.Hoàn tất xong xuôi,Vietnam nhìn tới nhìn lui,phát hiện ra còn thiếu một thứ quan trọng.

Lấy cái gì đựng bây giờ?

Hộp đựng dụng cụ đo nhịp tim thì khi nhấc chạy kêu vang quá,chưa kể cậu cần chia mấy cái phát minh cứu mạng này riêng ra tránh cho tác dụng với nhau.Nhìn tới nhìn lui một hồi,Vietnam vẫn phải cắn răng dùng mấy cái hộp sắt mà bỏ mấy chất kia lẫn lộn vào với nhau-tất nhiên vẫn được ngăn cách bởi bông và băng gạc-rồi từ từ bước về phía cửa sổ.

Không có gì,Vietnam thở phào-nhưng phân vân không biết có nên đi đường cửa sổ hay không.

Nếu đi đường đấy thì cậu có khả năng bị Rebecca úp sọt bắt được(dù cô ta có thể phá cửa vào giết cậu từ lâu),còn nếu đi cửa trước thì sợ phải đụng độ với nữ quỷ khổng lồ nhưng lại an toàn hơn ở điểm nào đấy(?).Tuy vậy,nữ quỷ thì phải đi đường vòng-mà thế cũng sợ bị dí chết.

Vietnam một tay cầm một lọ nước cường toa mà mình cố tình để lại,phân vân đứng giữa phòng,mồm thì đeo mặt nạ phòng độc.

May mắn thay,đã có thứ quyết định dùm cậu.

'Thud Thud'

Gút bai cửa trước.

Đổ nhanh lọ nước cường toan,cậu lấy cái áo khoác rách rưới vừa được mình độ thêm cho quả aura trong ngoài như một được quấn băng gạc với bông mềm.
 
Back
Top Bottom