Hài Hước [ AllVietnam | CHS ] Hoa hồng tàn phai [ Hoàn ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 38: Ghen tị


Sau khi định thần lại, Việt Nam mới dám ra khỏi phòng của mình.

Em bước xuống cầu thang rồi liếc nhìn xung quanh.

- Hửm? * Không có ai sao? * |- Em thầm nghĩ.

Việt Nam bình tĩnh bước xuống tầng rồi đi giày, ra ngoài.

Hôm nay em có hẹn với một người khá đặc biệt đối với em.

_- Công viên -_

- Hửm?

A!

Việt Việt!

Em ở đây này! |- Một cô nàng xinh xắn vẫy vẫy tay gọi em đến.

Em cũng theo đó mà đi đến chỗ của nàng.

- Nhã Kì Kì.

Lâu rồi không gặp. |- Em mỉm cười nhẹ, lấy tay xoa xoa mái tóc của nàng mà nói.

Phong Nhã Kì, hay còn gọi là Nhã Kì có một mái tóc màu xám trông rất xinh.

Nàng buộc một chiếc nơ xanh nước biển nhạt đằng sau mái tóc xám nhẹ kia.

Đôi mắt màu xanh biển nhạt biểu thị cho rằng nàng là một người khá nhạy cảm và nhẹ nhàng.

Tông giọng của Nhã Kì không dẹo cũng không lạnh, chỉ đơn thuần là một giọng nói trong như nước và khá ấm áp.

[ Ngoại hình của Nhã Kì: ]

Nàng là gì của em?

Xin thưa với các bạn, Nhã Kì đây là người yêu của em.

Không phải của nguyên chủ đâu, cô nàng được các hệ thống đưa sang đấy.

- Em nhớ anh lắm, anh Việt Việt! |- Nàng ôm em thắm thiết mà nói.

- Ừm ừm!

Anh cũng vậy! |- Việt Nam phì cười với bộ dạng trẻ con của Nhã Kì mà nói.

- Thật may vì anh không bị sao! |- Nàng cười tít mắt mà nói.

- Rồi rồi.

Em trẻ con quá. |- Em thở dài rồi lại đưa tay lên mà xoa đầu của cô nàng.

Nàng không thua kém gì, đưa bàn tay trắng mịn của mình lên mà xoa xoa mái tóc đỏ óng của em.

- Mà sao hôm nay anh đến muộn hơn thường ngày vậy?

Em toàn đến muộn hơn anh thôi... |- Nàng bĩu môi, mặt ỉu xìu như chiếc bánh mì bị thiu mà hỏi em.

- Xin lỗi bé cưng.

Nhà anh có một chút việc nên anh đến muộn.

Để em chờ lâu rồi nhỉ? |- Em ngọt giọng mà nói với cô nàng xinh đẹp của lòng mình.

- Không không!

Vì anh, em có thể chờ bao lâu cũng được! |- Nhã Kì xua xua tay mà nói.

Thật vui khi có một cô người yêu hoạt bát như nàng mà!

- Được rồi!

Chúng ta cùng đi ăn kem nhé? |- Em bất lực mà nói.

Nàng thấy vậy, liền nhảy cẫng lên vì vui sướng.

- Được được!!

Chúng ta đi thôi!! |- Nàng rất thích ăn kem.

Em thừa biết điều đó nên đã nhanh chóng dẫn nàng đi ăn rồi.

Nhìn xem, cô nàng ăn kem mà vương vãi hết lên cả bản mặt xinh xắn của nàng kìa.

- Thật là... |- Việt Nam lấy từ trong túi của mình ra một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau miệng cho nàng rồi nhắc:

- Ăn từ từ thôi bé cưng.

Kẻo lại vương vãi hết lên bản mặt xinh đẹp của em đấy.

Nàng đơ người ra một lúc rồi bắt đầu đỏ mặt như một trái cà chua.

- Anh kì quá à!! |- Nàng ngại ngùng, dùng một tay mà đập bùm bụp vào người của em.

Em cười lớn vì độ đáng yêu của cô nàng.

Ai nấy đều cảm thán vì cặp đôi vô cùng dễ thương và hòa thuận này.

Sau một hồi thì cô nàng cũng đã thấm mệt nên kệ luôn em mà ăn cây kem mình có trên tay của mình.

Khi ăn kem thì mặt nàng sung sướng lắm.

Đúng là một người nghiện đồ ngọt mà...

Em cười thầm vì độ trẻ con của cô nàng.

Khi ở bên cạnh nàng ta, em mới bộc lộ cảm xúc thật của mình.

- Việt Nam?

- Hửm?

Nghe thấy một người khá lạ gọi tên của mình, em theo phản xạ mà quay ra đằng sau xem người vừa gọi mình là ai.

- Ngài Saturn? |- Em bất ngờ, mắt mở to hơn.

- Ừm!

Chào Việt Việt! |- Saturn vẫy vẫy tay chào em.

Gã nở một nụ cười tươi tắn như vớ được vàng nhưng sau đó nụ cười đó liền bị dập tắt khi gã thấy Nhã Kì.

- Việt Nam...

Đó là...? |- Gã lên tiếng hỏi.

- À.

Xin tự giới thiệu với ngài, đây là bạn gái tôi. |- Lời nói của em như tiếng sét đánh ngang tai Saturn hiện tại.

Gì!?

Em có bạn gái rồi sao!?

Không thể nào!!

- À!

Chào ngài, tôi tên là Phong Nhã Kì.

Ngài có thể gọi tôi là Nhã Kì cũng được ạ!

Chắc hẳn ngài là cấp trên của anh Việt Việt? |- Nhã Kì lịch sự cúi đầu chào gã.

- Đúng.

Ta là cấp trên của Việt Nam. |- Saturn nở một nụ cười méo mó mà nhìn cô nàng.

Nàng thấy vậy, liền hiểu ngay: Gã thích anh Việt Việt của nàng.

Gì?

Tính giành chồng bà hả?

Mơ đi!!

Nàng liền ôm tay Việt Nam, dựa đầu vào vai của em mà cười ranh ma nhìn Saturn.

Nhã Kì thực chất không ngây thơ như em nghĩ đâu.

Nàng ấy dù là con gái và đang yêu em, một người con trai nhưng nàng ấy có thể lật kèo bất cứ lúc nào.

Đúng, Nhã Kì là Top.

- Tsk. * Con ả này... * |- Gã ta khi thấy nàng ôm tay em thì lên cơn ghen tị.

Nhã Kì và Saturn bắt đầu đấu mắt với nhau để xem Việt Nam em là của ai.

Nhưng không hiểu em nhìn kiểu gì mà lại suy nghĩ như này:

- * Gì vậy!?

Saturn...

Và Nhã Kì..?

HỌ ĐANG TRAO TÌNH CẢM CHO NHAU QUA ÁNH MẮT SAO!?! *

Vậy là không chỉ hai người Top mà Việt Nam cũng lên cơn ghen tị.

Em nhanh chóng dẫn nàng ra xa với một lý do: Giữ người yêu.

Nàng trước khi đi còn không quên tặng cho Saturn gã một nụ cười đắc thắng và một ngón tay thân thiện.

Gã dù tức lắm nhưng cũng chẳng thể làm gì được, chỉ biết ngậm ngùi quay gót bỏ về.

--------------------------------------------------------------------------

1094 từ-

Xong rồi xong rồi😀 //tung hoa cacthu//

Khen toi đi khen toi đi>:3

2 chương truyện này và 1 chương truyện khác nữa>😀

Tự dưng hôm nay thấy mình siêng một cách bất thường...

Không quennn!!!
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 39: Trêu chọc


- Nhã Kì này! |- Việt Nam bực tức quay ra Nhã Kì mà gọi cô nàng.

Nàng vừa mới cười khinh Saturn xong thì lại quay ra, làm bản mặt ngây thơ đáng yêu mà ngọt giọng hỏi:

- Sao ạ?

- Lần sau em nhớ tránh xa tên Saturn đó ra nhé. |- Em khẽ nhắc nhở cô nàng.

- Hửm?

Saturn?

Là người vừa nãy ạ? |- Nàng ngây thơ hỏi lại em.

- Đúng rồi. |- Em khẽ gật đầu.

- Ủa?

Tại sao em lại phải tránh xa ngài ấy ra ạ? |- Nhã Kì giương đôi mắt màu xanh dương xinh đẹp của mình lên mà nhìn em.

- Saturn là một kẻ xấu...

Em cứ tránh xa tên đó ra cho anh nhé? |- Em day trán mà nói với cô nàng.

- Vâng.

Nếu đó là thỉnh cầu của anh, Việt Việt! |- Nàng cười tít mắt mà nói với em.

- Để việc đó sang một bên đi.

Việt Việt!

Chúng ta đi chơi nhé? |- Nhã Kì ôm cánh tay của em rồi nói.

- Ừ!

Chiều em hết, bé cưng của anh! |- Việt Nam phì cười mà nói.

Em dẫn cô nàng đi chơi, đi ăn, đi thăm quan đến nỗi cả cô nàng và em đều thấm mệt.

Nhã Kì ngồi phịch xuống chiếc ghế đá mà đung đưa chân, đợi em đi mua nước.

Em có rủ nàng đi nhưng nàng vì quá mệt nên đã từ chối.

- * Tên Saturn đó...

Mình biết hắn.

Hắn đã giết được hai đến ba người rồi.

Chắc anh Việt Việt cũng phát hiện ra hắn giết người nên mới bảo mình tránh xa hắn đây mà.

Hoặc có thể là vì ảnh ghen chăng?

Đúng là chồng yêu của mình mà! * |- Nàng vô thức mỉm cười khi nghĩ đến đoạn "Hoặc có thể là vì ảnh ghen chăng?".

Đột nhiên, một vật gì đó mát lạnh úp vào má của nàng.

Hơi mát truyền từ bên má trái lên tận đầu của cô nàng đang suy nghĩ vu vơ kia.

Nhã Kì giật mình, quay phắt lại.

- A?

Anh Việt Việt? |- Hóa ra là bạn trai của cô nàng - Việt Nam!

Em đang cầm hai chai nước hoa quả, một chai vị cam và một chai vị dưa hấu.

- Hì!

Em lại nghĩ vu vơ gì thế?

Lại là về tên Saturn sao? |- Em ngồi xuống bên cạnh cô mà hỏi.

- Vâng...

Em nghĩ anh không nên làm vậy với ngài ấy.

Nếu không thì anh sẽ bị đuổi việc mất... |- Nhã Kì vờ lo lắng mà nói với em.

- Haha!

Nếu anh bị đuổi thì anh sẽ đi tìm một công việc mới!

Em không cần phải lo lắng đâu!

Ai lại đuổi việc anh vì cái lý do nhảm nhí đó chứ? |- Em cười cười, giải thích cho nàng hiểu.

- A.

Vậy sao? |- Nàng tỏ vẻ bất ngờ mà nói.

- Đúng vậy! |- Em gật đầu lia lịa mà nói với cô nàng ngây thơ trong lòng mình.

- Em không hề biết điều đó! |- Chỉ vậy thôi mà nàng cũng đã mỉm cười tươi tắn rồi.

Thật là...

Em vô thức đưa tay lên xoa xoa mái tóc xám nhạt tự nhiên của nàng mà khẽ mỉm cười.

- Ưm ~ |- Nàng vô cùng thích khi được em xoa xoa đầu của mình.

Cứ mỗi lần như vậy là nàng kêu lên một tiếng vô cùng dễ thương, má thì ửng hồng lên.

Có thể nói Nhã Kì là một chú mèo đáng yêu thích được em xoa đầu vậy!

- Ô kìa?

Đây không phải là em vợ hay sao? |- Một giọng nói có phần mỉa mai vang lên, phá vỡ bầu không khí hường phấn này.

Người kia có mái tóc màu đỏ nhưng có phần nhạt hơn của em, đôi mắt màu vàng kim khinh bỉ nhìn Việt Nam.

Người đó mặc bộ Hán Phục đặc trưng của Trung Quốc.

Gã nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt trên tay, nở một nụ cười ranh ma nhìn hai người họ.

- Tsk- Ngươi lại muốn gì đây, China? |- Em khẽ tặc lưỡi một cái rồi hỏi tên Trung Hoa kia, không ai khác là China.

- Heh...

Ta chỉ hơi bất ngờ khi người luôn kè kè bên Hòa Hòa giờ đây lại có một cô gái bên cạnh thôi mà!

Sao lại cáu gắt đến vậy? |- China phe phẩy chiếc quạt có họa tiết rồng mà nói.

Có thể xem như gã ta đang mỉa mai em vậy.

- Thì sao?

Liên quan đến ngươi à? |- Việt Nam cẩn trọng ôm chặt Nhã Kì vào trong lòng mình như muốn bảo vệ nàng ta vậy.

Nàng khi được em ôm thì đỏ hết cả mặt, có thể nói cô nàng hiện tại như một trái cà chua vậy.

- * AAAAA!?

ANH ẤY ĐANG ÔM MÌNH!?

ANH ẤY ĐANG ÔM MÌNH THẬT KÌA!!

ÔI CHỒNG YÊU CỦA EM ƠI ANH THẬT THƠM LÀM SAOOO!!! * |- Suy nghĩ của cô nàng cũng trở nên đen tối khi nàng được em ôm chặt vào lòng.

Mùi hương hoa hồng đen trộn lẫn với máu khiến nàng càng ngày càng cuồng người da đỏ sao vào này hơn.

- Tất nhiên là liên quan rồi ~ Ai nói với ta là chỉ yêu mỗi mình Hòa Hòa nhỉ? |- Gã ta cười khẩy nhìn em.

- Chắc trí nhớ của ngươi có vấn đề rồi.

Đi khám đi.

Ta chưa bao giờ nói vậy cả. |- Em đáp trả lại lời nói chứa đầy sự châm chọc của gã.

Lời nói em vừa thốt lên 100% chính xác.

Vì sao?

Em dựa vào kí ức của nguyên chủ để nói mà.

Sao lại sai được cơ chứ?

- Grr... |- China gầm lên một tiếng, nghiến răng ken két.

Chưa bao giờ có một người địa vị thấp hơn gã dám bật lại gã cả.

Chiếc quạt thân thương của gã đã bị gã bẻ gãy không hề thương tiếc.

Chắc có khi nào gã moi gan của em ra để xem gan của em làm từ chất liệu gì mà lại gả gan dám bật lại gã như vậy.

- Thế là được rồi chứ gì?

Giờ ngươi cút đi.

Còn tên Việt Hòa thì ngươi thích làm gì cũng được.

Ta không quan tâm! |- Việt Nam nói một cách chắc nịch.

- Hửm?

Ta có thể tùy tiện làm mọi thứ với Hòa Hòa sao? |- Gã nghe vậy, đôi mắt vàng kim của gã liền sáng rực lên.

Gã hỏi lại cho chắc ăn.

- Đúng. |- Sau khi nhận được câu trả lời đúng như mong muốn, gã như với được vàng mà cảm ơn em tới tấp.

Sau đó, China liền chạy lon ton đi tìm Hòa Hòa của gã.

Lúc bấy giờ, em mới bỏ Nhã Kì ra mà hỏi:

- Ổn rồi.

Em có sợ không?

- A dạ...

Em hơi sờ sợ thôi ạ... |- Nàng khi được em nhắc thì mới rơi từ chín mươi tám tầng mây xuống mà trả lời em.

- Ừm.

Sau này tên đó có làm gì em thì gọi cho anh nhé.

Anh sẽ không nhân nhượng mà đập hắn ra bã đâu. |- Việt Nam nhắc nàng.

- À vâng! |- Nàng vui vẻ trả lời lại.

Sau khi đi chơi một lúc thì nàng và em tạm biệt nhau, ai nấy đều về nhà của chính họ.

Mà có lẽ em nên mua nhà mới chứ em không muốn ăn cơm chó đến từ vị trí của gia đình mình đâu.

-------------------------------------------------------------------------------------------

1273 từ-

Lại ra chương mới nè mấy pác-

Ehe-

Chúc mừng acc được trên 130 người theo dõi nhen>:3 //tung hoa cacthu//

T/g: Các bác ăn gì tôi mua nà😀 //cầm điện thoại//

Nguyệt Nguyệt: Măm măm ~ //ăn một cách vô cùng ngon lành//

Issabella: Mẹ hào phóng quá đi... //cầm coca uống//

Vn: //ăn bánh kem//

MT: VieVie à...

Ăn nhiều bánh kem không tốt cho sức khỏe của em đâu...

MT: Em phải giữ sức khỏe để mai sau nuôi con của mình chứ?

Vn: Có cái lồn.

MT: //biến thành sạd boi sau khi bị vợ phũ-//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 40: Bia rượu (H)


- Việt Nam.

Mắt em đã ổn hơn chưa? |- Mặt Trận lo lắng hỏi trong lúc cả gia đình đang ăn cơm.

- Anh nghĩ mù nhìn được à? |- Em mắt cá chết nhìn người vừa đặt ra một câu hỏi nhảm nhí cho mình.

Thấy anh buồn thiu thì em đành miễn cưỡng bồi thêm một câu:

- Không sao hết.

- ! |- Nghe vậy, anh cũng an tâm hơn phần nào.

Anh mỉm cười nhìn đứa em thứ hai của mình rồi mới ăn tiếp.

Việt Minh gắp thêm cho em hai miếng thịt rồi bảo:

- Ăn thêm đi.

Anh thấy em gầy hơn nhiều rồi đó.

- Không sao đâu, anh cả... |- Thú thật thì em cũng chẳng thích ăn nhiều thịt cho lắm.

Việt Nam gắp hai miếng thịt trong chiếc bát sứ của mình rồi chuyển qua cho Đông Lào ăn.

Nó như vớ được vàng mà ăn hai miếng thịt đó luôn.

- Này này Đông Lào!

Ăn từ từ thôi.

Kẻo nghẹn đấy. |- Việt Hòa khẽ nhắc nhở nó.

Nó đành vâng lời crush của nó mà ăn một cách từ tốn và bình tĩnh.

- À mà có ai thấy cha đâu không? |- Em nhìn xung quanh chẳng thấy Đại Nam đâu, đành hỏi.

- Cha hôm nay có đi ăn cùng đối tác rồi.

Chắc sẽ về muộn cho mà coi. |- Mặt Trận anh trả lời.

Ồ, ra vậy.

Gã cũng rảnh quá ha...

- Mà thôi mọi người ăn đi!

Cũng khoảng tám giờ ba mươi rồi đấy. |- Việt Hòa hắn nhắc mọi người ăn.

Em sợ hãi nhìn hắn.

Đây là ai?

Người cọc cằn và khó tính đâu!?

Đây là Việt Hòa hàng fake à!??!

Quan tâm thế này không quen!!

_- Đêm (Khoảng 12h30) -_

Việt Nam em đang say giấc trên chiếc giường ấm áp của mình.

Hôm nay em đã làm xong hết deadline cho ngày mai rồi.

Mai khỏi bận việc!

Em có thể đi chơi cùng Nhã Kì yêu quý của em rồi!

"Lạch cạch"

- Hửm? |- Nghe thấy tiếng mở cửa phát ra từ cánh cửa gỗ phòng mình, em chợt thức giấc.

Em dùng con mắt màu đen láy của mình liếc nhìn xung quanh xem có ai không.

Nhưng tối quá, em không thấy gì cả!!

"Bụp"

- Ơ? |- Đột nhiên, em bị một lực mạnh đẩy xuống.

Việt Nam mở mắt ra, cố gắng nhìn rõ con người vừa đẩy mình xuống.

Nghe đâu còn có tiếng thở hồng hộc.

- C- Cha? |- Thật không ngờ...

Đó lại là Đại Nam - cha của nguyên chủ.

Gã ta thở hồng hộc, mặt thì đỏ chót, quần áo thì xộc xệch không nghiêm chỉnh chút nào.

Có vẻ gã vừa mới từ công ty trở về.

- Hộc...

Hộc... |- Gã cúi mặt xuống, hôn lấy đôi môi đỏ mọng của em mà ngấu nghiến nó.

- Um! |- Em bị cưỡng hôn thì hoảng loạn, cố gắng đẩy gã ra khỏi người mình nhưng lại không thành công.

Một lúc lâu sau, gã mới chịu buông tha cho đôi môi đã sưng tấy của em.

Việt Nam sợ hãi lùi về phía sau.

Em không muốn bị mất lần đầu đâu a...

Mà mai em còn có hẹn với Nhã Kì nữa!!

Nhưng thật không may, gã bắt lấy chân của em rồi kéo em lại gần gã.

Đại Nam xé rách chiếc áo sơ mi mỏng manh em đang mặc một cách dứt khoát.

Gã không nói không rằng, cắn phập vào quai xanh của em.

- Ah! |- Em đau đớn rít lên một tiếng.

Vết cắn giờ đã rỉ máu.

Đại Nam liếm những vết máu trên quai xanh của em rồi lại đè em xuống giường.

Gã xoa nắn hai nhũ hoa hồng hào trước ngực em rồi ngậm một nhũ vào miệng.

- Ah ~ Ư ~ |- Việt Nam bị kích thích liền rên rỉ, ưỡn cong người lên.

- Ch- Cha... ~ Xấu l...ắm a...~ |- Em cố gắng đẩy đầu của gã ra nhưng bất thành.

Tình thế bất lợi liền hướng về phía em.

Chơi chán hai nhũ hoa đó rồi, gã lại chuyển xuống bên dưới thân thể của em.

Gã mạnh bạo xé rách chiếc quần ngắn em đang mặc, để lộ ra cự vật của em.

Không hề chần chừ, gã cho cự vật nhỏ bé của em vào miệng mà mút.

- Ah ~ Ưm ~ C...Cha...a ~ |- Nước mắt của em bắt đầu rơi rồi.

Em không thích thế này chút nào...

- Ngoan nào...

Cha sẽ làm nhẹ nhàng thôi... |- Gã mỉm cười hiền hậu, đưa tay lên lau những giọt nước mắt của em đi mà nói.

Nhưng 10 thằng top 9 người nói vậy chứ có nhẹ nhàng đéo đâu?

Em không tin!!

Việt Nam lắc lắc đầu, tỏ vẻ không thích.

Nhưng gã không quan tâm, chỉ làm việc của gã thôi.

Đại Nam lấy một ngón tay, đút vào trong hậu nguyệt của em mà khuấy đảo bên trong đó.

- Áh~ |- Bi kích thích, em liền bắn vào miệng gã.

Gã mút hết sạch số tinh dịch của em rồi nuốt hết, không chừa một giọt nào.

- Hm ~ Ngon đó ~ |- Gã liếm môi của mình rồi hôn nhẹ lên trán em, nhẹ nhàng hỏi em:

- Con muốn nới lỏng trước hay tiến thẳng vào trong?

- Đ- Đừng hỏi con câu đó... |- Em nói trong khi nước mắt vẫn còn đọng lại khóe mắt của mình.

Gã mỉm cười, nói:

- Vì đây là lần đầu của con nên ta nới lỏng trước nhé?

Việt Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Gã từ từ cho hai ngón tay vào trong hậu nguyệt của em rồi nhẹ nhàng di chuyển nó.

- Ưm ~ |- Em rên lên một tiếng.

Đột nhiên, gã chạm vào một điểm gồ gề bên trong em.

Em giật thót mình, liền bắn ra bụng của chính mình.

- Ah ~ |- Kèm theo đống tinh dịch của em là một tiếng rên đầy kiều diễm.

- A ~ Tìm thấy rồi ~ |- Gã cười thích thú.

Đại Nam cởi chiếc quần vướng víu của mình ra, để lộ cự vật của gã.

Em nhìn chằm chằm vào cự vật to lớn đó mà chắc chắn rằng: Mai em liệt mẹ nó rồi.

- Nới lỏng rồi thì ta bắt đầu nhé? |- Gã nói.

Chưa kịp để em đồng ý, gã đã thúc vào trong một cách khá mạnh bạo rồi. ( T/g: Rồi nhẹ nhàng dữ chưa? )

- AH ~ |- Em không kịp chuẩn bị nên đã vô thức rên lớn.

Ngay sau đó, em đã bịt miệng chính mình lại.

Gã điên cuồng đâm rút vào bên trong của em.

Cảm giác này...

Nó lạ lắm...

Nó đau nhưng đồng thời cũng...

Sướng?

- Ưm ~ Agh ~ Nya ~ C...hậ...m th...ôi ~ Ah ~ |- Việt Nam rên rỉ, mãi mới nói được hai từ là "Chậm thôi".

Đáng lẽ ra người bị đụ là Việt Hòa mà!!

Sao lại là em!?

- Chậm thế nào được? |- Đại Nam cười ranh ma nhìn người dưới thân mình.

Bên dưới gã vẫn điên cuồng đâm vào sâu bên trong em.

- Đêm còn dài, lo gì!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Gã - Đại Nam thức dậy trước khi mặt trời mọc.

Nhìn sang bên cạnh mình, gã thấy một người da đỏ sao vàng đang say giấc bên cạnh mình.

Đại Nam mỉm cười, lấy bàn tay to lớn của mình mà xoa xoa mái tóc đỏ óng của cậu con trai thứ tư của mình.

Chắc hôm nay con mèo nhỏ của gã lại sồn sồn lên vì vụ hôm qua rồi...

--------------------------------------------------------------------

1290 từ

Tôi: Chắc mình không nên viết H+...

Cũng là tôi: //vừa nghe nhạc vừa viết H=))//

Mình thật độc lạ bình dương-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 41: Khăn quàng (1)


Việt Nam giật mình tỉnh giấc.

Em với lấy cái đồng hồ điện tử để xem giờ.

Tám giờ hai mươi...

Chắc hôm nay em không rủ Nhã Kì đáng yêu đi chơi được rồi.

Liếc nhìn xung quanh, em không thấy thân hình cao lớn của Đại Nam đâu.

- * ...

Gã đó định để mình thế này sao? * |- Em thầm nghĩ.

Nhưng với một người luôn luôn nghĩ tiêu cực như em thì ngay sau đó, em lại nghĩ:

- * ...

Chắc cha chỉ lợi dụng mình thôi ha...

Vì trong truyện là allSouthVietnam mà...

Chắc chắn gã sẽ khinh bỉ mình cho mà coi... *

Những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống khuôn mặt kiều diễm của em.

Em khóc rồi.

Em không muốn bị lợi dụng như thế này đâu.

Đột nhiên, cánh cửa phòng em mở ra, bước vào là thân hình to lớn của gã - Đại Nam.

- Việt Việt!

Xin lỗi con nhé!

Hôm qua ta "lỡ" làm m- !? |- Gã đang vui vẻ thì tự dưng im bặt khi thấy những giọt nước mắt của em trào ra.

- Việt Việt!?

Em sao thế!? |- Gã lo lắng chạy đến chỗ em mà lỡ thay đổi cách xưng hô luôn.

- Sao không đi luôn đi!? |- Em vừa khóc nức nở, vừa đẩy thân hình to lớn của gã ra.

- Thôi mà thôi mà!!

Ta xin lỗi em!!

Ta xin lỗi!!! |- Gã dỗ dành em trong bất lực.

Biết là sẽ như vậy nhưng không cuống mới lạ.

- U OAAAAA!!!

CHA BẮT NẠT NGƯỜI KHÁCCC!! |- Những lúc như thế này thì em bỗng chốc trở nên trẻ con và đáng yêu hơn hẳn.

Việt Nam dùng tay đập bùm bụp vào ngực của gã, bắt gã phải bắt đền cho mình.

Nhưng gã phá mẹ luôn t.r.i.n.h của em rồi, đền kiểu gì bây giờ a?

- Thế em muốn ta đền kiểu gì nào... |- Gã bất lực hỏi em.

- Con...

Cha đi ra đi để con suy nghĩ đã. |- Em ngẫm nghĩ một hồi rồi nói với gã.

Đại Nam đành đi ra ngoài để lại cho em một không gian yên tĩnh chứ không đầu gã bay mẹ luôn đấy.

Không đùa được đâu.

Việt Nam thẫn thờ ngồi trong căn phòng của mình.

Em trùm chăn khắp người mà suy nghĩ có nên cắt mẹ cặk của gã không để gã đỡ đụ mình không.

Đang suy nghĩ vu vơ thì...

"RẦMMM!!"

- VIE ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!! |- Việt Hòa từ đâu xông mịa vào phòng của em.

- Anh bị điên à? |- Em bực mình nói với hắn.

May là Đại Nam đã kịp mặc cho em một chiếc áo màu xám trước khi gã ta rời đi.

Hắn lon ton đi lại về phía em rồi ngồi phịch xuống giường.

Việt Hòa cho em nhìn một chiếc khăn quàng khá đẹp rồi nói:

- Em khéo tay nhất nhà đúng không?

Em có thể đan cho anh chiếc khăn quàng này không?

- ... |- Em nhìn chiếc khăn trong hình một hồi lâu rồi đáp:

- Được.

- Vậy sao!?

Làm phiền em rồi! |- Hắn ta vui vẻ đưa tay lên xoa xoa đầu của em mà nói.

- Không phiền đâu. |- Việt Nam lắc đầu nguầy nguậy mà nói với hắn.

- Anh đi ra đi.

Em hơi mệt.

Tí nữa em đan cho. |- Em nằm xuống chiếc giường vừa mới được dọn bởi Đại Nam rồi phẩy tay.

- À ừm.

Em có thể đan bất cứ lúc nào cũng được... |- Hắn mỉm cười nhẹ mà nói.

Việt Hòa rời khỏi phòng của em, để cho em nghỉ ngơi một lúc.

_- Ngoài phòng của Việt Nam -_

"RẦM!!"

Việt Hòa đấm mạnh vào tường.

Những vết nứt đã xuất hiện trên bức tường trắng tinh đó.

Mặt hắn đen xì xì, đen như đít nồi vậy.

Nắm chặt tay của bản thân mình đến nỗi bật cả máu, hắn nghiến răng ken két.

Chẳng qua là lúc ngồi lên giường của em, hắn đã phát hiện ra một số vết tinh dịch của cuộc ân ái đêm qua.

Hơn nữa, hắn còn chú ý đến bên quai xanh, bắp đùi và cổ của em có những vết cắn, có lẽ đã chảy máu rồi.

- * Tsk...

TSK!!

Thằng khốn khiếp nào lại dám đè em ấy trước cả mình vậy!?

Tức vãi!! * |- Hắn thầm rủa người đã ân ái với "em trai" yêu quý của hắn đêm qua. ( Đại Nam: Hắt xì!! )

- * Tên khốn.

Nếu để ta bắt được thì đừng hòng thoát!!

Ta sẽ đập chết ngươi!!! * |- Việt Hòa thầm nghĩ.

Hai bàn tay của hắn giờ đây đã chảy máu rồi.

Máu nhỏ tong tỏng xuống đất, tạo ra một vũng máu nhỏ nhưng đủ để cho người thường nhìn thấy.

Hắn hít vào rồi lại thở ra ba lần để bình tĩnh lại.

Hắn còn phải lấy len và những thứ khác để em đan khăn cho hắn nữa.

Sau khi bình tĩnh được, hắn nhanh chân chạy đi băng bó hai bàn tay của mình lại rồi mới đi lấy dụng cụ đan và len cho em.

Nhưng hắn không hề biết rằng từ nãy đến giờ đã có một người nhìn thấy hết sự việc vừa nãy.

Nó núp đằng sau bức tường kia, quan sát hết hành động của Việt Hòa mà khẽ cười.

Đôi mắt màu đỏ chót như máu sáng rực lên trong bóng tối, sâu trong đôi mắt ấy là một hình trái tim màu hồng.

Mái tóc màu đỏ giống Việt Nam nhưng lại nhẹ nhàng hơn em.

Không sai đâu, đó chính là Đông Lào, đứa em út của gia đình Đại Việt đấy.

- Heh...

Anh Hòa lại định làm gì anh Vie rồi... ~ Nhưng...

Anh Vie phải là của TÔI. |- Nó nhấn mạnh từ "tôi".

Sau khi lảm nhảm một hồi, nó thấy Việt Hòa đang chạy đến phòng anh Vie của nó thì nó nhanh chóng rời đi.

Ái chà ái chà...

Chắc không lâu sau sẽ sảy ra một vụ tranh dành Việt Nam giữa Đông Lào, Việt Hòa và Đại Nam thôi...

-----------------------------------------------------------------

1042 từ

Siêng lần nữa>:3

Tôi: Hm...

139 người theo dõi

Tôi: Kệ đi.

Mình ngủ thôi ~

Sáng hôm sau.

Tôi: ...

144 người theo dõi

Tôi: Oắt đờ phắc-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 42: Khăn quàng (2)


- Vie ơiiiiiii!!

Em đỡ hơn chưa?

Anh có mang dụng cụ và một số cuộn len nèe!! |- Việt Hòa xông vào phòng em một lần nữa, tự hào mà giơ mấy cuộn len và những dụng cụ đan lên.

Em vừa mới nghỉ ngơi xong, giờ đang ngồi bên cửa sổ để ngắm cảnh thì cũng quay ra đáp:

- Em đỡ rồi, anh.

Đưa đây em đan cho.

- Hứm!

Em phải tự lấy chứ? |- Hắn ta nhõng nhẹo.

Em đành thở dài, bước xuống chiếc ghế màu nâu sẫm để đi ra lấy len và dụng cụ.

Nhưng em quên mất một điều...

"RẦMM!!"

Hiện tại em đâu có đi được đâu?

Mới bước xuống chiếc ghế nâu mà không có ai đỡ là em đã ngã sấp mặt rồi.

- A A!?!?

VIỆT VIỆT!!?

EM SAO THẾ!?! |- Hắn hoảng loạn, chạy đến đỡ em dậy.

Ôi chà...

Trán của em bị đập mạnh xuống nền đất gỗ nên đã chảy máu rồi kìa...

- ÔI TRỜI VIỆT NAM!!

EM CÓ ĐAU LẮM KHÔNG!?

EM CÒN BỊ THƯƠNG Ở ĐÂU NỮA KHÔNG!? |- Hắn hỏi em một câu mà như tận mấy nghìn tỷ câu hỏi vậy.

Em đầu óc quay cuồng, chẳng đáp lại Việt Hòa một câu nào.

- E- Em ngồi đây nhé!!

Để anh đi lấy băng cá nhân và giấy!! |- Hắn nói xong, liền chạy vút đi lấy dụng cụ y tế để băng bó cho em.

- * Tsk...

Tên Đại Nam khốn khiếp...

Đau vãi... * |- Em thầm chửi rủa "người cha" mang tên Đại Nam của mình.

Nhưng thôi, gã ta có mua cho em một đống kẹo nên cũng không sao a...

Tí nữa bắt gã không được chạm vào em một tuần là ổn.

Hay một tháng ta?

Kệ đi, tí nữa tính sau.

Việt Hòa bây giờ mới lấy được dụng cụ, nhanh chóng chạy đến phòng của em để băng bó cho "người em" thân yêu của mình.

Đi vào phòng, một cảnh tượng liền đập vào mắt hắn: Nó - Đông Lào đang băng bó cho Việt Nam.

- Tsk. * Châm rồi sao... * |- Hắn ta tặc lưỡi mà thầm nghĩ.

Nó nhìn thấy vẻ mặt cau có của người anh ba "đáng kính" của mình thì mãn nguyện, còn hôn lên trán của em một cái nữa.

Điều đó làm hắn tức điên lên rồi.

- Aha- Việt Việt à, em đan hộ anh cái khăn nhé? |- Hắn ta nhanh chóng chạy đến, đẩy nó ra rồi đưa cho em một đống len và dụng cụ đan khăn.

- Ừm. |- Em nhận lấy len và dụng cụ rồi bắt đầu ngồi đan khăn.

Đừng lo, em đan khăn đẹp lắm đấy!

Hắn ta mỉm cười nhìn Việt Nam thân yêu đang cặm cụi đan khăn rồi lại liếc nhìn Đông Lào.

Việt Hòa ngay lập tức kéo nó ra khỏi phòng em rồi đóng cửa lại cho em tập trung đan hơn.

- A Việt Việt này! |- Hắn chợt nhớ ra một điều gì đó mà gọi em.

- Hửm? |- Em ngẩng đầu lên, giương con mắt màu đen láy nhìn hắn.

- Tại sao em lại bị ngã lúc nãy vậy? |- Dù biết là em bị đụ nhưng hắn phải hỏi xem thủ phạm là ai để hắn còn đấm chết mẹ người đó.

- ...

Đại Nam... |- Việt Nam.

- Đại Nam? |- Việt Hòa.

- Đại Nam...

Đụ em... |- Việt Nam.

- ... |- Đông Lào và Việt Hòa.

Rồi rồi!

Tìm ra được thủ phạm rồi!

Hóa ra là người cha "đáng kính" của họ sao!?

Đông Lào nó đen mặt , nắm chặt tay đến bật máu.

Việt Hòa cố gắng bình tĩnh lại nhưng hình như không thành công...

Mặt hắn bắt đầu có những dấu thập rồi kìa.

Nói là làm.

Kể cả là cha của họ thì họ nhất quyết không tha.

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng của em lại, họ nhanh chóng đi lấy vũ khí để tính sổ gã ta.

Việt Nam hoang mang nhìn cánh cửa đã đóng.

Em tự hỏi sao họ trông có vẻ tức giận thế nhỉ?

Hay là...

Overprotection?

Mà kệ đi, ai quan tâm đâu?

Em phải tập trung đan khăn thôi...

Chứ không Việt Hòa lại đấm em đấy.

Mặc dù em có thể chống trả lại nhưng...

Đừng quên hắn ta có một dàn harem khủng đấy nhé. ( VH: Anh không đấm em đâu a...

Nếu harem làm gì em thì anh sẵn sàng gi.ết ch.ết mấy người họ.

Ai cho họ động vào bé cưng của anh chứ? )

Em chợt nhận ra một điều gì đó.

Bàn tay thon thả đang đan len của em bỗng khựng lại.

Việt Nam với lấy chiếc điện thoại trên bàn nhỏ của mình, kết nối nó với loa ở dưới tầng.

Sau khi kết nối, em nói vào cái mic trong điện thoại:

- Cấm đánh nhau.

_- Dưới tầng -_

- DJTME NHÀ ÔNG!!

SAO ÔNG DÁM ĂN MẢNH HẢ!?!?!??! |- Việt Hòa.

- TÔI CÒN CHƯA ĐƯỢC NGỦ CÙNG ANH ẤY MÀ ÔNG ĐÃ ĐỤ ẢNH RỒI LÀ SAOOO!?!?!?! |- Đông Lào.

- Ha!!

TẠI TỤI BÂY QUÁ CHẬM CHẠP THÔI!! |- Đại Nam.

- Ồn ào quá... //bịt tai// |- Mặt Trận.

- Mấy người đó bị làm sao vậy? |- Việt Minh.

- Em không biết nữa... |- Mặt Trận.

- Cấm đánh nhau. //gằn giọng// |- Loa ( Giọng Việt Nam )

- ... //nhẹ nhàng bỏ vũ khí xuống// |- Đông Lào và Việt Hòa.

- ... //ngồi yên, không nói gì nữa// |- Đại Nam.

- ...

What the fuc- |- Mặt Trận.

- Không chửi bậy, Mặt Trận! //bịt miệng Mặt Trận// |- Việt Minh.

_- Phòng của Việt Nam -_

Sau khi nhắc nhở họ, Việt Nam em lại tiếp tục công cuộc đan khăn cho "người anh" của mình.

Đến tầm chín giờ ba mươi ( Lúc Việt Nam đan là tám giờ bốn mươi ), chiếc khăn dành cho Việt Hòa đã đan xong.

Em lại dùng loa mà gọi hắn ta lên nhận.

Hắn ta nhanh chóng chạy lon ton lên tầng để nhận chiếc khăn mà em đan cho.

- Nè. |- Em chìa chiếc khăn ra cho hắn cầm lấy.

- Oa!

Đẹp ghê!

Cảm ơn Việt Việt nha ~ |- Mắt của hắn sáng long lanh hẳn lên.

Nhận được chiếc khăn xinh xắn rồi, hắn hôn nhẹ vào trán của em coi như một lời cảm ơn.

Em không phản kháng gì, cứ để cho hắn hôn thôi.

Đằng nào cũng chỉ là một nụ hôn ở trên trán thôi mà...

-------------------------------------------------------------------------

1106 từ

Hôm nay rảnh nên...

TIẾP TỤC CÔNG CUỘC SIÊNG NĂNG THÔIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII>🙂

Tối hôm qua... (Khoảng 6 giờ ba mươi- )

Tôi: Wtf- Sao tăng nhanh thế?

148 người theo dõi.

Học xong... (9 giờ-)

Tôi: ...

151 người theo dõi.

Tôi: Oắt đờ phắ-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 43: Bó hoa


Bước đi trên con đường trong một công viên giản dị, Việt Nam vui vẻ nói chuyện với người mình yêu - Nhã Kì.

- Sao hôm qua em gọi anh đi chơi mà anh lại không nghe máy vậy? |- Nhã Kì nghiêng đầu hỏi em.

- À.

Tại hôm qua anh bị "con chó" nào đó cắn nên anh phải đi tiêm nên không đi chơi với em được. |- Việt Nam mỉm cười, đáp lại câu hỏi của Nhã Kì. ( Đại Nam: HẮT XÌ! )

- Hửm?

Vậy sao?

Tại sao anh lại bị con chó đó cắn vậy ạ? |- Cô nàng tò mò hỏi em.

- Anh cũng chẳng biết.

Nó nhìn thấy anh là cắn thôi... |- Em mỉm cười, đưa tay lên xoa xoa mái tóc màu xám nhạt của cô nàng.

- Anh yêu ơi ~ Chúng ta đi ăn đi ha? |- Nàng ngọt giọng gọi em.

Cái biệt danh "Anh yêu" khiến em đỏ hết cả mặt lên.

- Ừ- Ừm!

Chúng ta đi ăn nhé. |- Em liền gật đầu đồng ý.

Nàng nghe vậy, liền cười tươi như ánh nắng ban mai rồi kéo em đi ăn crepe.

Vừa đi, cô nàng ham ăn vừa nói:

- Ra đây đi anh yêu!

Ở đây có crepe ngon lắm này!

Việt Nam chỉ biết cười trừ, chạy theo cô nàng để không bị ngã.

Mà sao nàng thấp hơn em mà lại khỏe thế nhỉ?

- Của hai đứa hết hai mươi nghìn nhé!

- Oa ~ Anh nhìn này!

Trông ngon chưa? |- Nhã Kì giơ crepe lên trước mặt em mà nói.

Giọng nói của nàng có phần khá trẻ con và ngọt ngào như kẹo vậy.

Giọng nói ấy khiến em mê như điếu đổ vậy!

- Ừm!

Ngon đó! |- Em bất lực trả lời lại nàng.

- Nhăm nhăm... |- Nghe vậy, nàng mới chịu ăn trong sự vui vẻ.

- Ăn từ từ thôi Nhã Kì!

Lại nghẹn cho mà coi! |- Việt Nam nhắc nhở cô nàng.

Em lấy khăn ra, nhẹ nhàng lau miệng cho Nhã Kì.

- Ưm ~ Nhưng nó ngon mà! |- Nàng ta bĩu môi mà nói.

- Rồi rồi.

Anh biết là nó ngon!

Nhưng em ăn từ từ thôi!

Của em hết mà! |- Em ăn một miếng crepe rồi lại nhắc nhở cô nàng.

- Vâng ~ |- Nàng cười tươi mà đáp.

_- Không gian hệ thống -_

- Ôi ~ Nhìn họ trông thật ngọt ngào làm sao! |- Nguyệt Nguyệt vui vẻ nói.

Chiếc đuôi cáo của cô vẫy qua vẫy qua lắc lại trông rất dễ thương.

Đôi tai cáo mỗi giây lại cứ lắc một lần.

- Huh? |- Jasmine đang đi ngang qua cô ta thì khựng lại, đôi mắt của cô sáng lóe lên.

Vì sao?

Nhìn hai chiếc tai mềm mại của Nguyệt Nguyệt kìa!

Ai chẳng muốn sờ thử cơ chứ?

Jas lao tới, sờ sờ đôi tao cáo của cô trong sự thích thú.

Nguyệt Nguyệt giật mình, quay ra sau nhìn chằm chằm vào Jasmine.

- * Ủa cô ấy đang làm gì vậy?

Bộ tai mình mềm lắm sao a?

Mà kệ.

Cứ để cho Jas sờ một chút vậy. * |- Nghĩ vậy, cô không phàn nàn một tiếng nào, quay ra xem buổi hẹn hò của Việt Nam và Nhã Kì qua màn hình hệ thống.

_- Quay trở lại với Việt Nam và Nhã Kì -_

Hiện tại, họ đang ngồi nghỉ tại một góc của công viên.

Từ nãy đến giờ chơi nhiều trò quá nên họ đã thấm mệt rồi đây...

- Hôm nay vui quá ha? |- Nhã Kì dựa đầu vào vai em mà nói.

Em chỉ khẽ khàng gật đầu rồi mỉm cười nhẹ mà nhìn nàng.

Bỗng nhiên, từ đâu, một vài con chim bồ câu bay đến đậu gần chỗ em và nàng đang ngồi nghỉ.

- A.

Bồ câu kìa! |- Nàng vui vẻ nói.

- Anh có bánh mì đây! |- Em vui vẻ lấy ra một ổ bánh mì còn mới, bẻ ra vài miếng nhỏ rồi để xuống đất.

Ngay lập tức, những chú chim bồ câu liền bay đến mà ăn những mẩu bánh mì nhỏ.

- Oa!

Dễ thương quá đi! |- Nàng ta vui vẻ nói.

- Em muốn thử cho bọn chúng ăn không? |- Việt Nam cười cười, nhìn cô nàng đang vui vẻ nhìn đàn bồ câu mà hỏi.

- Có ạ có ạ!! |- Nàng ta hào hứng đáp.

Em ngay lập tức bẻ nửa chiếc bánh rồi đưa cho Nhã Kì.

Nàng vui vẻ cầm lấy rồi làm tương tự như em.

Càng ngày càng nhiều con chim bồ câu đến hơn.

Chắc phải tầm chục con rồi...

- Mấy con chim bồ câu này đáng yêu thật nhỉ? |- Nàng vui vẻ xoa xoa đầu của một con chim bồ câu gần đó mà hỏi em.

- Tất nhiên. |- Em ngay lập tức trả lời lại một cách chắc nịch, tay thì vẫn bẻ vài miếng cho mấy con chim bồ câu ăn.

Bỗng, một con chim bồ câu liền bay đến gần em, trên miệng nó ngậm một bó hoa nho nhỏ.

- Ồ?

Cho tao sao? |- Việt Nam bất ngờ nhìn chú chim bồ câu mà hỏi, tay thì tự chỉ vào chính bản thân mình.

Nhã Kì nghe vậy, cũng quay ra để hóng hớt.

Chú chim bồ câu đó gật đầu hai cái.

Thật là một chú bồ câu thông minh!

Em nhận lấy bó hoa từ con chim bồ câu đó rồi xoa xoa đầu của nó vài cái.

Nó sau khi chắc chắn rằng em đã nhận bó hoa rồi mới rời đi.

Nhưng...

Ai tặng em bó hoa này vậy nhỉ?

Chỉ có tên người nhận chứ chẳng có tên người gửi...

Hay người này quen em sao a?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chú chim bồ câu bay đến tầng thượng của một tòa nhà cao lớn.

Nó đậu lên tay một chàng trai tầm mười bảy mười tám tuổi.

- Mày đưa cho cha tao rồi, đúng không Lucas? |- Người đó hỏi chú chim bồ câu có tên Lucas.

Xem chừng người này là một trong những người con nuôi của em nhỉ?

- Tốt. |- Anh xoa xoa đầu Lucas mà nói.

Mái tóc màu đen láy của anh khẽ bay phấp phới theo làn gió mát.

Đôi mắt màu nâu hạt dẻ rũ xuống, chàng trai trẻ thì thầm một mình:

- Cha ơi...

Ước gì cha có thể thấy tình yêu của con cho cha to lớn đến mức nào...

---------------------------------------------------------------------------

1092 từ

1 chương nữa nè-

Đố mọi người biết người ở cuối chương là ai>🙂

Gợi ý: Là một cityhumans, đã xuất hiện trong chương 33.

152 người theo dõi rồi>😀

Yeahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh>:333
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 44: Cats


Hôm nay vẫn là một ngày khá bình thường ở trang viên thôi.

Ngoại trừ cảnh mấy countryhumans khác đi tán tỉnh Việt Hòa.

Việt Nam em chán lắm rồi.

Suốt ngày bị ăn cơm chó thôi a...

Nhã Kì hôm nay lại phải đi làm nên em chẳng thể rủ nàng ấy đi chơi được.

Chán chết mất!!

Đừng hỏi tại sao em không làm giấy tờ, em làm hết con mẹ nó rồi còn đâu a?

- Này này!

Sao lại có mèo ở trên mái nhà thế kia!? |- Tiếng nói của Mặt Trận đã ngay lập tức khiến em bật dậy.

Mèo ư?!

Nó lại còn ở trên mái nhà!?

Em là một người cực kì cực kì thích mèo nên em không thể để chú mèo đó rơi xuống được!!

Việt Nam ngay lập tức chạy vút ra ngoài để xem con mèo đó có ổn không.

- Anh!

Con mèo đâu ạ!? |- Chạy ra vườn của trang viên, em ngay lập tức hỏi anh đang đứng đó.

Anh chỉ vào thân hình bé nhỏ có bốn chân đang cố gắng leo lên mái nhà kia.

Có vẻ là mèo con.

Bỗng, nó trượt chân, ngã từ trên mái nhà xuống.

- MEOOO!! |- Con mèo con tội nghiệm kêu toáng cả lên, người thì co rúm lại.

Nó đang rơi!!

Nó sắp rơi xuống một cái hồ nước rồi!!

Việt Nam dùng hết sức lực của mình mà lao đến đó.

"Tùmm!!"

"ÀOO!!"

- May quá... |- Em đỡ được con mèo rồi...

Nhưng cái giá phải trả khi cứu sống được con mèo con là quần áo của em phải bị ướt nhẹp.

- Meo? |- Con mèo nghiêng đầu, nhìn em mà kêu lên một tiếng.

- Ah- Ướt hết quần áo rồi... |- Việt Nam nhìn vào bộ đồ đã ướt sũng của mình mà nói.

Mặt Trận đồng thời cũng chạy ra.

- Em có sao kh- !! |- Anh đang nói thì tự nhiên im bặt.

Nước đã thấm vào chiếc áo trắng tinh của em, khiến cơ thể sắn chắc lộ ra. ( T/g: Việt Nam ở đây còn có cả sáu múi cơ- ) Công bằng mà nói...

Việt Nam có lẽ còn có body hoàn hảo hơn cả người anh hai của mình.

- Anh? |- Em bế bé mèo con dễ thương trên tay, bước ra khỏi hồ hoa sen do Đại Nam trồng.

Chắc hôm nay em phải nghe gã ta thuyết giáo rồi đây... ( ĐN: Ta nỡ nào làm vậy với một người như em cơ chứ? )

- Anh giữ hộ em bé mèo này đi.

Em đi thay đồ cái đã. |- Em nhanh chóng đưa bé mèo cho Mặt Trận bế rồi gấp rút đi thay đồ.

- Meo ~

- Hử? |- Không phải tiếng bé mèo trong lòng Mặt Trận kêu, mà là tiếng của một con mèo khác.

Nó bước ra khỏi bụi cây, trên người còn dính một chút lá từ bụi cây.

Nó nhìn chằm chằm vào anh.

À không, đúng hơn là nhìn vào con mèo con trên tay anh ta.

- A- Hả?

Con mèo này là con mày sao? |- Anh ta thắc mắc hỏi nó.

Con mèo mẹ gật nhẹ đầu.

Anh nhẹ nhàng đặt con mèo trên tay mình xuống để nó đi đến chỗ con mèo mẹ.

- Em trở lại rồi đây. |- Việt Nam vừa thắt cà vạt, vừa đi đến chỗ Mặt Trận mà nói.

- Hửm?

Hai con mèo ư? |- Em hoang mang nhìn hai mẹ con nhà mèo mà nói.

- Ừm.

Nó từ đâu ra anh cũng chẳng biết. |- Anh rũ mi xuống mà trả lời lại em.

- Meo ~

- Meo ~

- Meooo ~

Bỗng dưng, từ đâu ra, hơn chục con mèo đi đến chỗ hai người mà kêu meo meo mãi.

- Ể- Ểh? |- Việt Nam giật mình nhìn con mèo đang dụi dụi vào tay của em.

- Ủa?

Mèo của em sao Việt Việt? |- Mặt Trận tò mò hỏi em.

- Không.

Không phải của em. |- Em nhìn anh rồi lắc đầu nguầy nguậy mà trả lời.

- Vậy tụi nó là của ai mới được ta? |- Anh xoa xoa cằm mà lẩm bẩm một mình.

- Anh hỏi thế thì em biết hỏi ai? |- Dù anh ta chỉ lẩm bẩm nhưng cũng đủ để em nghe thấy hết.

Đừng coi thường em.

Thính giác của em nhạy bén lắm đấy!

Từ hồi chiến tranh, chỉ cần một tiếng động nhỏ như lá rơi thôi là em cũng đã nghe thấy rồi.

- Ủa em nghe thấy hả? |- Anh có vẻ bất ngờ lắm.

Trong nhà, chẳng có ai nghe thấy tiếng nói của anh khi anh lẩm bẩm một mình cả.

Chắc Việt Nam đã rèn luyện từ rất lâu rồi...

Đúng không ta?

Trong khi Mặt Trận đang bay lên tận tám nghìn chín trăm tỷ tầng mây thì em lại đang vui vẻ chơi cùng mấy bé mèo con dễ thương rồi. ( T/g: //tìm cách để biến thành mèo// )

- * Chắc mấy con mèo này bị bỏ hoang...

Thật tội nghiệp a... * |- Em xoa xoa đầu của một con mèo đã lớn mà thầm nghĩ.

- A.

Đúng rồi... |- Việt Nam chợt nhớ ra một điều gì đó, chạy ngay vào trong trang viên.

Một lúc sau, em đi ra cùng với ba chiếc bát ăn dành cho mèo và ba túi thức ăn dành cho mèo.

Ngoài ra em còn lấy sữa cho mấy bé mèo con uống nữa.

- Nè nè.

Đồ ăn đây.

Chắc mấy đứa bị bỏ đói mấy ngày rồi nhỉ? |- Em cười cười, đổ túi đồ ăn ra ba bát rồi để đấy cho bọn mèo lớn ăn.

Còn mấy chú mèo con thì phải để em đút sữa cho mới chịu cơ.

Thật là...

Nhưng dù sao em vẫn thích mèo!

- Này này.

Sao em lớn rồi mà vẫn thích chơi với mèo vậy?

Chúng có gì đặc biệt sao?

Mèo có gì thu hút đến vậy nhỉ?

Việt Hòa còn đáng yêu hơ- |- Mặt Trận.

- CÂM CÃI MÕM CỦA MÀY VÀO!!! //gằn giọng// |- Việt Nam.

- ... |- Mặt Trận

------------------------------------------------------------------------------

1035 từ

Chán vcl các bác ạ-

Sáng thứ 2 tuần sau tôi phải đi học Văn rồi tối thì lại học thêm Toán.

Đcm-

Hết conmeno thời gian viết truyện rồi huhu-

//khók lók ăn vạ-//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 45: Linh hồn


Japan chạy tung tăng trên con đường tràn ngập người.

Hôm nay anh sẽ đi mua quà cho Việt Hòa!

Không biết hắn thích quà gì nhỉ?

Bánh ngọt?

Khăn quàng?

Gương?

Hay...

Nhẫn ta?

Anh cầm chiếc ví đầy tiền của mình mà đi xung quanh chọn những món đồ đáng yêu, xinh xắn cho người thương của anh.

Bỗng, anh cảm thấy âm khí đằng sau mình nên ngay lập tức xoay người lại, vào vị trí phòng thủ.

- Hửm? |- Con người trước mắt anh toàn là màu đen, chỉ duy nhất miệng, đôi mắt và cặp sừng là có màu trắng.

Gã ta mặc một bộ vest lịch lãm, nghiêng đầu nhìn Japan mà chẳng nói gì.

Người bên cạnh gã chắc là countryhuman.

Y mặc việt phục trông rất giản dị, trên đầu còn có hai cái sừng như sừng hươu vậy.

Gã ta liếc nhìn xung quanh xem có ai làm anh phải phòng thủ như vậy không rồi kêu lên một tiếng:

- A!

Hay là người này nhìn thấy chúng ta?

- Mẹ mày ngu thế!?

Countryhumans còn sống thì làm sao nhìn thấy linh hồn được!? |- Y bực tức, cốc mạnh vào đầu gã mà nói.

- Auuu!!

Ta chỉ nói chơi thôi màaa!! |- Gã ta đau đớn rít lên một tiếng, ôm đầu mà nói.

- Uh...

Hai người là ai vậy? |- Anh im lặng từ nãy đến giờ mới lên tiếng hỏi.

- Hử!?

Vậy ngươi nhìn thấy được bọn ta sao? |- Y tỏ vẻ bất ngờ mà hỏi.

- Ừm.

Tôi có đôi mắt âm dương mà... |- Hai cái tai của Japan cứ lắc qua lắc lại không ngừng.

- Đấy!!

Ta nói đúng rồi mà ngươi còn cãi!? |- Gã ta chỉ thẳng vào mặt y mà hét lên.

- Rồi rồi!

Xin lỗi được chưa? |- Y bất lực, đành phải xin lỗi gã ta.

- Xin lỗi mà còn thêm được chưa là sao? |- Gã giương đôi mắt cá chết của mình mà nhìn y.

- ... |- Japan đến bất lực với hai linh hồn này.

Tưởng hai người họ mạnh lắm chứ, ai ngờ...

- À.

Quên chưa giới thiệu.

Ta là Xích Quỷ.

Ngươi chắc là Japan nhỉ? |- Gã ta lịch sự cúi đầu chào anh.

- Còn ta là Tây Sơn.

Ngươi có biết một người tên Việt Nam không? |- Ngay sau khi giới thiệu, y liền hỏi anh với ánh mắt mong chờ.

- Uh...

Có? |- Anh xoa xoa cằm một hồi rồi mới trả lời.

Xích Quỷ nghe vậy thì nhảy cẫng lên trong vui sướng.

- Thôi đi cái tên này! |- Tây Sơn cố gắng giữ gã ta lại để gã không chạy nhảy lung tung như một đứa trẻ.

Mặc dù gã ta là tổ tiên của y đấy nhưng y đéo quan tâm.

- Thế ngươi có thể dẫn bọn ta đến chỗ Việt Nam không!? |- Xích Quỷ nhanh chóng hỏi anh.

Anh khẽ gật đầu rồi cầm mấy túi đồ, ra ngoài để lấy con xe ferrari yêu quý của mình.

Còn hai linh hồn kia thì tự bay cũng được.

_- Đến nhà Đại Nam -_

"Cốc cốc"

Japan hít một hơi dài rồi gõ cửa hai lần.

Cánh cửa mở ra, tạo nên một tiếng ken két đến khó nghe.

Cánh cửa chạm vào chiếc chuông gió treo trước cửa nhà nên ta có thể nghe thấy tiếng leng keng từ chiếc chuông gió đó.

- A?

Japan?

Cậu lại đến đây nữa à? |- Việt Hòa vì là một countryhumans bình thường nên chẳng thế thấy hai linh hồn đang đứng đằng sau anh.

Hắn ta mỉm cười đầy giả tạo mà lên tiếng.

- A!

Đ- Đúng rồi!

Rất vui vì được gặp cậu! |- Tim của Japan đập thình thịch, thình thịch.

Anh ta đỏ mặt rồi tặng cho hắn ta một đống đồ.

Xích Quỷ đang đứng đằng sau thì khẽ tặc lưỡi, lắc lắc đầu mà thầm nghĩ:

- * Gu thằng này tệ quá! *

Tây Sơn cũng không kém gì gã.

Y thầm đánh giá hắn - Việt Hòa rồi khẽ lắc đầu trong thất vọng.

- * Mà thôi.

Cũng bớt được một tình địch... * |- Tây Sơn xoa xoa cằm mà nghĩ.

- Mà...

Cho tôi gặp Việt Nam được không Hòa? |- Japan ngượng ngùng, gãi đầu mà hỏi hắn.

Nghe vậy, nụ cười của hắn dập tắt hẳn đi.

Hắn giương đôi mắt màu xanh biển vô hồn lên mà nhìn anh.

Có vẻ Việt Hòa đang ghen...

- * A a!?

Em ấy đang ghen sao!?

Đáng yêu quáaa!! * |- Japan anh là một tên không có đầu óc bình thường.

Người ta ghen vì anh được tiếp xúc với Việt Nam chứ đâu phải ghen vì yêu anh đâu a?

- Được. |- Dù sao hắn cũng phải chấp nhận thôi.

- Đi lên tầng, rẽ trái.

Có một phòng có bảng tên của em ấy. |- Việt Hòa tận tình chỉ đường cho anh mặc dù hắn đang nắm chặt tay đến bật máu.

Anh ta vui vẻ cảm ơn rồi đi theo lời chỉ bảo của hắn.

Bước đến một căn phòng có dán bảng tên của em, anh ta lịch sự gõ ba cái.

"Cốc cốc cốc"

- Mời vào. |- Chất giọng trầm ấm của con người bên trong phòng vang lên.

Lúc đấy, Japan mới yên tâm mở cửa vào được.

- Chào Việt Nam!

Lâu rồi không gặp em nhỉ? |- Anh ta cười cười, vẫy tay chào em.

- Vâng.

Chào an- ... |- Việt Nam gấp cuốn sách lại, quay ra nhìn anh rồi bỗng nhiên im bặt.

- Ủa?

Sao vậy Việt Nam? |- Japan lo lắng hỏi em.

Hay em không có thiện cảm với anh!?

Thế thì việc lấy Việt Hòa làm vợ sẽ vô cùng khó cho mà coi!!

- Trời mẹ lạy chúaaa!!

Anh dẫn hai tên khùng khùng điên điên này đến đây làm gì vậy hảaa!? |- Em quỳ xuống sàn, chắp tay lạy tên nhân miêu trước mắt mình.

Japan thì vẫn còn ngơ ngác đây này.

- À.

Ý em là hai linh hồn này á hả? |- Anh ta nhìn hai linh hồn đằng sau mình rồi lại hỏi em.

- Ừ. |- Việt Nam trả lời lại một cách cộc lốc.

- Ủa?

Họ làm gì em sao a? |- Anh nghiêng đầu hỏi người da đỏ sao vàng kia.

- Báo em. |- Việt Nam.

- Báo lắm hả? |- Japan.

- Sương sương chục cái biệt thự và trăm cái xe bị họ đốt. |- Việt Nam.

- ... |- Japan.

Nhưng dù sao em cũng phải chấp nhận thôi...

Chứ không tên Xích Quỷ lại lăn ra giãy đành đạch, kêu la các kiểu.

Điếc tai chết!

--------------------------------------------------------------------------

1124 từ

Hjhj-

Đăng muộn-

Tôi: Nhắn tin cũng bình thường thôi.

Chẳng có ai có thể khiến tôi cười bằng các nhắn tin cả!

Cũng là tôi sau khi tham gia nhóm AllVietnam của chị An Chi và kết bạn zalo với empe Via:

Tôi: //cười sặc sụa//

Chetme mai đi học rồi mà vẫn chưa làm bài tập-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 46: Vietnam's secret


Ngồi trên chiếc giường màu vàng nhẹ nhàng của mình, nàng - Nhã Kì cúi gầm mặt xuống mà nghĩ ngợi vài thứ.

Bàn chân của nàng vô thức đung đưa như một đứa trẻ.

Căn phòng vốn dán đầy ảnh của Việt Nam thì bây giờ lại trống không, chẳng còn một bức ảnh nào của em nữa.

- * Mình...

Hết hứng thú với anh ấy rồi... * |- Nếu nói bây giờ nàng vẫn còn cảm xúc cho em thì đó là một lời nói dối.

Đến tận bây giờ, nàng mới biết rằng: Bản thân nàng thích phụ nữ.

Nghe thật điên rồ nhỉ?

Nhưng đó là sự thật.

Nàng chẳng thể trốn tránh được nó đâu.

Bàn tay nhỏ nhắn với lấy chiếc điện thoại mà Việt Nam mua cho mình, nàng nhắn tin hẹn em ra công viên gần nhà để nói chuyện.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Có gì sao bé yêu? |- Việt Nam mỉm cười, bước đến chỗ nàng mà hỏi.

- ...

E- Em... |- Nàng lắp bắp, miệng chỉ thốt lên được một từ "Em".

Việt Nam vô cùng tò mò.

Nàng chưa bao giờ hẹn em ra ngoài vào thời gian tối muộn như thế này cả.

- Có chuyện gì sao, Nhã Kì? |- Em lo lắng hỏi han cô nàng.

Sau khi lấy hết sự dũng cảm trong người mình, nàng mới ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói:

- Em muốn chia tay.

- !? |- Như tiếng sét đánh ngang tai, em đứng thất thần ở đó.

Một tầng sương đã sớm xuất hiện ở mắt em.

- T- Tại sao...? |- Việt Nam cố kìm nén nước mắt của mình lại, gặng hỏi nàng.

- Em thích phụ nữ...

Xin lỗi anh.

Anh có thể nói em kinh tởm cũng được.

Nhưng em hết tình cảm cho anh rồi...

E- Em vô cùng xin lỗi..! |- Nàng bối rối cúi đầu xin lỗi em.

Em đỡ nàng dậy, nói tiếp:

- Không.

Em không kinh tởm...

Về việc chia tay thì...

Anh sẵn sàng buông bỏ...

Mong em tìm được tình yêu cuộc đời mình...

Vừa nói, nước mắt của em vừa rơi trên gò má của mình.

Nhã Kì không biết nên nói gì để an ủi em.

Khoảng thời gian tốt đẹp từ trước đến giờ của cả hai đã khép lại rồi.

Nàng ta không nói gì, cắt môi mà bỏ đi.

- ... |- Em ngước mặt lên, nhìn nàng đang đi xa dần, xa dần.

Sau khi chắc chắn rằng nàng ta đã đi xa rồi, con mắt màu đen của em bỗng trống rỗng.

Em đưa tay lên, quệt nước mắt của mình đi.

Người ta nói, hoa hồng đen rất lạnh lùng và vô cảm.

Nhưng, nó lại rất chung thủy.

Hoa hồng đen còn mang theo một tình yêu đã sớm phai mờ vì những kẻ khác đã hủy hoại nó.

Vậy...

Câu hỏi ở đây là: Tình yêu của Việt Nam là ai?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Là Nhã Kì sao?

Không đúng.

Em chẳng có một chút hứng thú nào với cô nàng cả.

Em hẹn hò với nàng chỉ để vơi bớt nỗi nhung nhớ người đó thôi.

Người đó...

Cũng là mối tình đầu của em đấy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Nếu bạn đoán là Nazi...

Thì xin chúc mừng, đó là một câu trả lời hoàn toàn chính xác.

Mối tình đầu của em không phải là Nhã Kì, mà là Nazi.

Mặc dù y gi.ết ch.ết hàng chục, hàng trăm người do Thái hay làm những tội ác mà khiến cả thế giới khiếp sợ thì em vẫn luôn luôn rộng lượng tha thứ cho y.

Người ta ví y là bóng tối thì em lại xem y là ánh sáng của cuộc đời mình.

Y tốt hơn tất cả mọi người, kể cả boss của em - Ussr.

Em biết quá khứ của y rất khó khăn và đau buồn nên mới bảo vệ y đến vậy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Vào một ngày tháng 5 năm 1945, đôi chân nhỏ nhắn của con người da đỏ sao vàng thoăn thoắt di chuyển trên một bãi cỏ đẫm máu.

Đúng, đó là em - Việt Nam.

Em vừa chạy, vừa thở hồng hộc.

Nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi trên gò má em.

Đôi môi của em cứ lẩm bẩm tên của y.

- Ha...

Ha... * Đến rồi! * |- Việt Nam dừng lại, cúi người thở gấp rồi ngước mặt lên nhìn.

Cảnh tượng trước mắt em là Ussr định bắn Nazi - người thương của em.

- Đừng boss!! |- Em hét lên đầy đau đớn, cố gắng chạy đến đỡ đạn cho y.

Nhưng không kịp nữa rồi.

"Bằng!!"

Một tiếng súng vang lên, cũng là lúc người thương của em gục ngã xuống bãi cỏ đã nhuốm máu của y.

- NAZI!!! |- Việt Nam khóc lóc, đôi chân trần của em nhanh chóng chạy đến chỗ y.

Em ôm chặt thân xác đã sớm lạnh ngắt của y vào lòng mà khóc nức nở.

Ussr đang ăn mừng cùng người dân, thấy em như vậy thì khẽ tặc lưỡi:

- Tsk.

Sao em cứ phải thương tiếc cho một người như hắn chứ?

Thôi, đứng dậy ăn mừng đi Việt Nam!

"CHÁTT!!"

Một bàn tay vút đến, tát mạnh vào má của gã.

Gã mở to mắt, miệng không nói nên lời.

- Nazi...

NAZI KHÔNG PHẢI NGƯỜI NHƯ THẾ!!! |- Em uất ức hét lên.

- CHA CỦA NGƯƠI ĐÃ GI.ẾT CH.ẾT CHA CỦA ANH ẤY RỒI!!

GIỜ LẠI ĐẾN NGƯƠI HẢ!?

TÊN KHỐN!!

ANH ẤY KHÔNG MUỐN CHIẾN TRANH DIỄN RA NHƯNG NGƯƠI!!

CHÍNH NGƯƠI LẠI TẤN CÔNG VÀO ĐẤT NƯỚC CỦA ANH ẤY!!

TẤT CẢ LÀ TẠI NGƯƠI!!

TẠI NGƯƠI!! |- Việt Nam.

- TRẢ LẠI ĐÂY!!

TRẢ LẠI MẠNG SỐNG CỦA NGƯỜI TÔI THƯƠNG ĐÂY!!

NẾU KHÔNG THÌ NGƯƠI ĐÁNG CHẾT HƠN HÀNG TRĂM LẦN!!! |- Việt Nam.

"BỐPPP!!"

- EM NÓI CÁI GÌ THẾ HẢ VIỆT NAM!?

HẮN TA ĐÃ GIẾT RẤT NHIỀU NGƯỜI RỒI MÀ EM CÒN RỘNG LƯỢNG THA THỨ CHO MỘT TÊN QUÁI VẬT NHƯ HẮN SAO!? |- Gã ta không nhân nhượng mà đánh bốp vào mặt em, khiến cho một bên mắt của em bị bầm tím.

- Ngươi...

Đồ khốn.

Chuẩn bị đi.

Đêm nay ta sẽ gi.ết ch.ết thứ sâu bọ như ngươi. |- Việt Nam nghiến răng ken két, trừng mắt lên mà cảnh cáo gã ta.

- Cứ làm nếu em có thể. |- Gã ta không hề sợ hãi, ngược lại còn khiêu khích em nữa.

Sau khi chôn người thương của mình xong thì cũng tầm tờ mờ tối rồi.

Đức Quốc Xã nay không còn, chỉ có nước Đức mà thôi.

Germany thay cha mình lên điều hành nhà nước đúng như mong muốn của y.

Mười hai giờ đêm hôm ấy, cờ Liên Xô bỗng biến mất, thay vào đó là cờ Nga.

Mùi máu bốc lên thật kinh tởm làm sao.

Chiếc máy cưa dùng để cắt gỗ giờ đây đã nhuốm máu của người được gọi là sâu bọ.

Người thiếu niên nhìn chằm chằm vào xác của người đứng đầu đất nước Liên Xô mà khẽ tặc lưỡi.

Phần đầu của gã ta đã bị lìa xa khỏi thân rồi.

Sau khi gi.ết ch.ết Ussr, em luôn bị mọi người trách mắng.

Tên North Korea còn đòi gi.ết em cơ mà.

Nhưng đó là do gã ta nói.

Gã ta thách em gi.ết được gã mà.

Em gi.ết gã rồi đấy.

Thì sao?

Cho đến bây giờ thì câu chuyện đó đã chìm rồi.

Chẳng ai nhớ nổi một chi tiết nào của câu chuyện em gi.ết gã cả.

Nhưng chỉ mình em vẫn còn nhớ như in tiếng la hét và mùi máu của gã ta.

That's Vietnam's secret. ( Tôi cá ai cũng dịch được rồi nhỉ? )

-------------------------------------------------------------------------------

1304 từ

Chương này hé lộ một bí mật của Việt Nam nè>:3

Uh-

Hết rồi😀

Chẳng có gì để nói cả ahaha-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 47: Phu nhân


Việt Nam ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa nâu ở phòng khách.

Em nhâm nhi ly cà phê cho một ngày mới thêm tươi đẹp.

Đặt cốc cà phê đã nguội xuống bàn, em bật điện thoại lên để xem tin tức của ngày hôm nay.

- Ồ Việt Nam!

Em dậy sớm nhỉ? |- Việt Hòa vui vẻ đi đến ngồi bên cạnh em.

Hắn ta còn dựa đầu vào vai em cơ...

Hình như là thói quen của hắn chăng?

Buổi sáng hôm nay sẽ rất yên bình nếu như WHO không gọi cho em...

"Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc..."

"Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa..."

"Cờ in máu chiến thắng mang hồn nư-"

- Haiz...

Có gì không ngài WHO? |- Việt Nam thở dài rồi hỏi đầu dây bên kia.

- Ehem- Cậu có rảnh không Việt Nam? |- WHO gã ho một tiếng rồi hỏi em.

- Tất nhiên là tôi *Đéo* rảnh. |- Em trả lời lại gã.

- À...

Vậy thì cậu có thể chở Việt Hòa đến trang viên của UN không? |- Gã ta nghiêm túc mà nói.

- Tại sao? |- Em đen mặt, nở một nụ cười méo mó mà hỏi gã.

Nụ cười ấy đáng sợ đến nỗi Việt Hòa còn cảm thấy rùng mình nữa cơ mà...

- À...

Vì Nazi đang bệnh mà cứ đòi phu nhân của hắn ấy...

Mà phu nhân của hắn thì chắc là Việt Hòa rồi... |- WHO đưa ra một lý do không thể nào thuyết phục hơn.

- Mong cậu sẽ đưa Việt Hòa đến đây!

Nhanh lên nhé! |- Gã ta gấp gáp nói rồi cúp máy luôn.

Em thở dài.

Định chill chill mà lại đến cái tên rảnh nợ này nữa hả...?

- Anh nghe thấy rồi đấy.

Lên thay đồ đi.

Em đợi. |- Việt Nam lại quay ra nhìn hắn mà nhắc nhở.

Hắn ậm ừ rồi chạy vút lên tầng mà thay quần áo.

Em thì mặc vest sẵn rồi nên chẳng sao cả.

Mà nhắc đến cái biệt danh "Phu nhân" thì em lại nhớ đến hồi xưa Nazi hay còn gọi mình là phu nhân.

Rũ mắt xuống, em cố gắng kìm những giọt nước mắt, không để nó chảy xuống gò má em.

- Việt Nam!

Anh xong rồi nè! |- Việt Hòa nở một nụ cười tươi tắn mà bước xuống.

Lúc đó, em mới bình tĩnh lại được, lạnh giọng mà nói:

- Được rồi.

Chúng ta đi thôi.

Em dẫn hắn ta đến ga ra rồi lấy đại con bugatti để chở hắn đến trang viên của UN.

_- Time skip -_

Đến trang viên của UN rồi, em lại kéo tay hắn vào phòng y tế dành cho các Countryhumans.

Đứng trước chiếc cửa sắt, em cầm tay nắm cửa mà vặn nó.

Không mở được?

- ...

Hình như khóa bên trong rồi. |- Việt Nam bất lực mà nói.

- Ủa?

Vậy sao? |- Hắn ta làm điệu bộ trẻ con các kiểu để em đỏ mặt.

Nhưng thay vì đỏ mặt, em lại giương ánh mắt cá chết mà nhìn con người giả tạo kia.

- Đành vậy...

Lùi xuống đi Việt Hòa. |- Em thở dài mà nói với hắn.

Hắn làm theo em, lùi xuống khoảng năm bước.

Em lấy đà rồi...

"RẦMMM!!"

- CÁI CON MẸ GÌ VẬY!? |- Đúng, em đã đá mẹ cánh cửa sắt rồi.

Tên WHO đang say giấc trên chiếc ghế mềm mại của mình thì cũng phải giật mình mà bật dậy.

- Cửa khóa.

Không vào được nên tôi phá cửa. |- Em bình tĩnh đáp lại câu chửi tục của gã.

- Ôi mẹ Âu Cơ ơi...

Ba ngày trước tên I.E với J.E cũng phá cửa rồi...

Giờ đến lượt cậu sao Việt Nam!? |- WHO uất ức hét lớn.

- Tôi xin lỗi.

Mà tôi có mang tên Việt Hòa đến này. |- Em xin lỗi đúng một câu xong chuyển chủ đề.

Việt Nam dùng lực của mình mà đẩy hắn vào.

- Aha- Có chuyện gì không? |- Hắn ta cười ngượng mà hỏi.

Nazi đang giãy dụa thì ngay lập tức im bặt.

Y bật dậy, nhìn Việt Hòa.

Mắt của y sáng hẳn lên, sáng như đèn pha ô tô vậy.

- PHU NHÂNNN!! |- Y lập tức lao đến mặc dù biết mình đang bị bệnh để ôm phu nhân của y.

Nhưng.

Y lại chẳng ôm Việt Hòa mà lại quay ra ôm em.

- Uh...

Nhầm người rồi ngài ơi... |- Việt Nam hoang mang nhìn con gấu trúc đang bám lên người mình mà lên tiếng.

- Nhầm thế đéo nào được a? |- Nazi nhìn em với ánh mắt long la long lanh như kim cương, ngọt giọng nói.

- Thôi nào ngài ơi...

Hoa mắt thì tôi có thuốc đây nè... |- WHO cũng như em.

Cũng không tin được em là phu nhân của y nên lấy ra một vỉ thuốc mà nói với y.

- Không hoa mắt mà cứ nói vậy là saooo?!! |- Y lắc đầu nguầy nguậy mà nói.

- Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? |- Việt Hòa im lặng từ nãy đến giờ mới bắt đầu lên tiếng.

- Phu nhân ~ |- Y vẫn luôn miệng gọi em là phu nhân mặc dù em vẫn nói rằng em không phải Việt Hòa.

- Thôi nào ngài Nazi...

Bỏ tôi ra để tôi đi cái nào... |- Việt Nam bất lực đẩy con người đang ôm eo em ra mà nói.

- Khônggg chịuuuu đâuuuu!! |- Nazi lắc đầu nguầy nguậy, không chịu bỏ em ra.

Như nhận ra được điều gì đó trong câu nói của em, y im lặng.

- Huh?

Ngài Nazi? |- Em thấy y im lặng như vậy thì tò mò mà lên tiếng gọi.

- Gì ~?

Sao lại xưng ngài - tôi rồi ~?

Xưng anh - em như mấy năm trước đi a ~

- !?

Câu nói của Nazi đã khiến em giật mình.

Xưng anh - em!?

Như mấy năm trước!?

Em từ từ quay đầu lại nhìn người trước mắt, nước mắt bắt đầu rơi lã chã rồi.

- V...

Vạn..? |- Em gọi tên y một cách ngắt quãng.

WHO và Việt Hòa thấy vậy thì rời đi.

Nói vậy thôi chứ WHO lại kéo hắn ta đi chơi rồi...

- Đúng rồi đúng rồi ~ Anh là Vạn Vạn của em đây nà ~ |- Y mỉm cười nhẹ mà nhìn người thương của mình.

Việt Nam nghe vậy, liền ôm chầm lấy y mà khóc nức nở.

Từng giọt nước mắt trong suốt của em rơi lã chã xuống chiếc áo màu nâu của y.

Y đành ngồi dỗ em vậy...

Kết quả là người bệnh dỗ người lành...

Nhưng khung cảnh ấy cũng đáng yêu đấy chứ?

------------------------------------------------------------------------

1134 từ

Heh-

Xong rồi xong rồi😀 //tung hoa//

Quẩy hoi>:33

Khi có drama:

Nguyệt Nguyệt: //tàn hình//

Cũng là Nguyệt Nguyệt:

+ Khi gặp Tâm Nhi (Con ả đã hại chị An Chi):

Nguyệt Nguyệt: DJT CỤ NHÀ MÀY SAO MÀY LẠI DÁM LÀM HẠI CHỊ HAI CỦA TAO HẢ MÀY ĐÁNG CHẾT GẤP MỘT TỶ LẦN CÁI CON CHÓ CHẾT DJT MẸ MÀY MÀY ĐÉO ĐÁNG SỐNG CON Ạ!!!

+ Khi Nazi tha hóa empe Via:

Nguyệt Nguyệt: Á À THÌ RA NGÀI CHỌN CÁI CH.ẾT!! //đi mách Vn//

+ Khi có ai xúc phạm những người ship AllVietnam:

Nguyệt Nguyệt: //vác xe tăng đi kiếm người đó//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 48: Gây sự


Sau khi khóc lóc đủ kiểu thì cuối cùng Việt Nam cũng dừng việc khóc của mình lại.

- Bình tĩnh được chưa Vie? |- Nazi với tư cách là chồng của em liền lên tiếng hỏi em.

Em gật nhẹ đầu như một câu trả lời cho câu hỏi của y.

Đang yên lành thì Đông Lào tự nhiên xông thẳng vào phòng y tế mà hét lớn:

- ANH HAIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!

LẠI CÓ CHUYỆN RỒIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!

- Chuyện gì? |- Em lại trở về với khuôn mặt lạnh lùng của mình, quay ra hỏi nó.

- TÊN S.K VỚI UKRAINE LẠI GÂY SỰ VỚI BỌN MÌNH RỒI ANH HAI ƠII!! |- Nó bắt đầu hét lớn hơn như muốn mọi người biết nó đang nói gì vậy.

- Rồi rồi.

Kể lại chuyện cho anh nghe nào. |- Em kéo góc áo nó, bắt nó ngồi xuống mà kể hết lại sự việc nó thấy.

Nó vì thế cũng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, ngay bên cạnh em mà xị mặt ra.

- Rồi.

Có chuyện gì? |- Em hỏi nó, tay thì phe phẩy chiếc quạt mình mới mượn được của Nazi.

- Tên Ukraine thì xé cờ nước anh...

Còn tên S.K thì chê bánh mì người dân làm dở ạ... |- Đông Lào ngồi đung đưa chân mà nói. ( T/g: Không thể để vụ này chìm được>🙂 Mặc dù nó đã chìm khá lâu rồi hụhụ ;-; )

"RẮCCC!!"

Chiếc quạt yêu quý của y đã một đi không trở lại.

Đúng, em đã bẻ chiếc quạt ấy ra làm đôi đấy.

Về việc Ukraine xé cờ nước em thì không sao.

Nhưng tại sao tên S.K lại có thể chê bánh mì người dân của em làm được!?

Công sức của người ta mà!!

- Được rồi Đông Lào... |- Mặt em đã sớm đen xì, trán nổi gân xanh, tay của em nắm chặt lại.

- Đưa anh đến chỗ tên S.K. |- Việt Nam lạnh giọng nói.

Đây chắc chắn không phải là một lời yêu cầu.

Đây là một mệnh lệnh thì đúng hơn...

- Ơ...

Vậy còn tên Ukraine thì sao aaa? |- Nó chán nản hỏi em.

- Cho em xử lý.

Giờ đưa anh đến chỗ tên S.K đã. |- Em đảo mắt một vòng rồi lại ra lệnh cho nó.

- Nhưng anh h- |- Đông Lào.

- CÂM CON MẸ MỒM MÀY VÀO VÀ ĐƯA TAO ĐẾN CHỖ TÊN S.K. //gằn giọng// |- Việt Nam.

- Dạ vâng thưa ngài. |- Đông Lào.

Đội vợ lên đầu là trường sinh bất tử, Đông Lào liền dẫn em đến chỗ tên S.K.

Việt Nam nghiêng nhẹ đầu, liếc ánh mắt sắc bén của mình về phía tên S.K đang phàn nàn về bánh mì tự làm của một người dân Việt Nam.

Đằng sau gã có thể là người dân của Hàn Quốc.

"RẦMMMM!!"

Một chiếc ghế liền ngay lập tức bay đến.

May là S.K nhanh chóng nhận ra, cúi người xuống mà né chiếc ghế ấy.

Gã nhìn chiếc ghế đã đập vào tường, tạo nên một vết nứt cực kì to.

- Ah?

Ngài Việt Nam? |- Bà bán hàng đang lúng túng cúi đầu xin lỗi gã thì cũng ngước nhìn em đang đen mặt mà nói.

- A...

Thật thất lễ.

Chào ngài, ngài Việt Nam. |- Bà tiến đến, cúi đầu chào em một cách lịch sự.

Có vẻ cụ bà này cũng quá quen với tính tình của em rồi nên cũng không thắc mắc tại sao em lại ném ghế về phía gã như vậy.

- Con lùi xuống đi.

Để ta xử lý vụ này cho. |- Việt Nam nhắc nhở bà cụ.

Bà cụ cũng lùi xuống theo lời nhắc của em. ( T/g: Tôi toàn cho Vn xưng ta - con với đồng bào của mình thôi.

Vì sao?

Vn cũng đã hơn 8000 tuổi rồi đấy- || )

( Lưu ý: Không xúc phạm bất kì đất nước hoặc tổ chức nào. )

- Rồi...

Cái tên không có miền Bắc này lại muốn gì đây.

Hửm? |- Em quay ra nhìn S.K mà nói, cố tình nhấn mạnh cụm từ "không có miền Bắc".

- À...

Ra là thằng nước nghèo đấy hả? |- Gã ta cũng không thua kém gì, cố gắng nở một nụ cười TƯƠI nhất có thể.

Nhưng cười kiểu đéo gì mà méo mó vậy trời!?

- Ít nhất ra tôi còn có miền Bắc.

Ok? |- Em giơ ngón tay tHâN tHiỆn mà nói với gã.

- Hừ!

Ít nhất ra tôi còn có những thiết bị tiên tiến hơn của cậu! |- Gã ta tặc lưỡi mà nói.

Không dừng lại ở đó, gã lại còn châm chọc thêm:

- Bánh mì nước cậu đúng là phế thải mà.

Vừa cứng vừa nhạt, chẳng có mùi vị gì hết.

Chắc cậu muốn người dân của tôi chết khô chết khát chứ gì?

- ...

Đó là do ngươi chuốc lấy đấy nhé.

"RẦMMMM!!!"

Không để gã phản ứng, em một phát phóng đến rồi bóp cổ của gã.

- ẶC-! |- Gã giờ mới định hình được mà rít lên một tiếng đầy đau đớn.

- NGƯƠI MUỐN CH.ẾT DƯỚI TAY TA?

ĐƯỢC.

TA NGUYỆN GI.ẾT CH.ẾT MỘT TÊN SÚC VẬT NHƯ NGƯƠI. |- Em gằn giọng mà nói với người mà em coi là súc vật.

Bàn tay của em ngày càng siết chặt hơn.

Ba người Hàn Quốc liền chạy ra ngăn cản em lại, hai người còn lại thì cứ như tượng, mở to mắt ra mà nhìn.

- CHA!! |- Ngay vào lúc đó, một tiếng "Cha" vang lên, mấy chàng trai trẻ chạy đến.

Người vừa hét là Bến Tre.

Hà Nội và Sài Gòn ngay lập tức chạy ra cản em lại.

Nhưng mỗi mình hai người họ không đủ sức!!

- ĐẮK LẮK!!

PHÚ THỌ!!

RA ĐÂY PHỤ BỌN ANH!!

NHANH!! |- Hà Nội ngay lập tức gọi hai đứa là Phú Thọ và Đắk Lắk đến.

Hai đứa trẻ cũng nhanh chóng chạy đến ngăn cản em giết chết S.K.

Trong lúc bốn người đang chật vật vì em quá mạnh thì chúng ta cùng quay sang chỗ đám trẻ còn lại của Việt Nam nhé.

- Ui ui drama hay quá! |- Đà Nẵng lấy đâu ra bỏng ngô và một cái ghế, ngồi xuống mà xem kịch hay.

- ... |- Bắc Ninh thì đến bất lực với con người thích hóng drama này.

- Trời!!

Ăn bỏng không coca à!?

Ngu vậy mày! |- Đồng Nai đưa cho Đà Nẵng một lon coca rồi lại cốc đầu vào anh mà chửi.

- Ơ đjt mẹ. |- Đà Nẵng cay lắm nhưng đéo làm gì được.

Đánh lại thì bị em không cho gặp Việt Hòa một tuần mất!!

- TÌNH HÌNH NGUY HIỂM MÀ ANH CÒN QUAY PHIM ĐƯỢC HẢ NGHỆ AN!? |- Lâm Đồng bực tức hét lên.

- Thì mày đâu khác gì tao? |- Nghệ An.

- ... //đang quay phim// |- Lâm Đồng.

Nói chung là tình hình hiện tại đang loạn chết mẹ ra.

Không biết Đông Lào thế nào rồi a?

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!! //chạy// |- Ukraine.

- ĐJT MẸ ĐỨNG LẠI COIIIIIIIIIIIIIIIII!! //lái xe tăng dí Ukraine// |- Đông Lào.

------------------------------------------------------------------------

1191 từ

Dẹp mẹ mấy cái drama Biển Đông đi.

Nguyệt Nguyệt đây lôi drama bánh mì và xé cờ lên để viết=))

//xoay vòng xòng như chong chóng//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 49: It's raining in Ben Tre tonight


Sau khi dùng đủ hơn hàng triệu, hàng tỷ cách để Việt Nam không gi.ết ch.ết mẹ S.K thì mấy đứa con nuôi của em cũng mệt lả.

Tất nhiên chỉ có bốn đứa xung phong mệt thôi chứ mấy đứa kia vẫn khỏe re à.

- Hừ.

Coi chừng tao đấy thằng đi.ếm. |- Em chỉ thẳng vào bản mặt đầy rẫy vết thương của gã mà cảnh cáo. ( Không mang ý xúc phạm )

- Đjt mẹ mày đánh đau thế!? |- Gã ta sờ vào những vết thương trên khuôn mặt đẹp try của mình mà nói.

- Ngu!

Đừng có sờ vào vết thương nữa thì sẽ hết đau! |- Em cười hả hê mà nói với gã.

- Đm. |- Gã ta chẳng thể làm gì được em nên lại buông ra một câu chửi bậy một cách ngẫu nhiên.

- Thôi đi cha... |- Hà Nội đến mệt với người cha đáng kính của mình thôi a...

- Hừ! |- Em vẫn còn tức trong lòng, quay gót bỏ đi.

- Kìa cha!

Cha vẫn còn bị thương mà!

Để con băng bó nốt đi nào! |- Đắk Lắk vừa nói, vừa cầm chiếc hộp y tế chạy theo em.

Nhưng hình như em không có dấu hiệu dừng lại thì phải a...

- 미스터 S.K!! 괜찮으세요!? ( Ngài S.K!!

Ngài có sao không ạ!? ) |- Một người dân Hàn Quốc chạy đến đỡ gã dậy rồi dìu gã đến máy bay để về Hàn.

- Ngu thì chết. |- Đà Nẵng thầm nói.

Anh nở một nụ cười khinh bỉ về phía S.K.

- Tên khốn!

Tao sẽ bảo với cha của mày cho mà coi! |- Em lại quay về phía sau, cố gắng hét to nhất có thể.

Ngài Korea Empire không muốn hai đứa con mình xô xát với ai đâu.

Nói chung là ngài ấy cấm hai người con "đáng yêu" của mình đánh nhau với nước khác luôn.

- 맙소사 그러지마!!! ( Ôi đcm đừng màaaa!!! ) |- Gã ta nghe vậy thì lại quay ra cầu xin em.

- Do mày ngu!

Ai lại cho mày đi gây sự với người dân của tao!? |- Em đạp một phát vào bụng gã mà nói. ( Không mang ý xúc phạm )

- Mày còn may lắm đấy!

Tao mà sai Đông Lào đi xử lý mày là mày đéo còn xác để chôn cất đâu!! |- Em lại nổi hứng, ngay lập tực chửi bới gã.

Sài Gòn và Phú Thọ ngay lập tức chạy đến giữ chặt em lại để em không điên tiết lên mà đánh đập gã.

- Vẫn còn drama cơ à? |- Đà Nẵng vừa ăn bỏng ngô, vừa nói.

- Đúng là kịch tính a! |- Lâm Đồng vẫn bình thản quay phim như chẳng có chuyện gì sảy ra cả.

- Đcm bỏ tay cha ra để cha đập chết mẹ tên S.K đi!! |- Bình Dương hô to.

- Mày bị điên à cái thằng đầu cứt này!? |- Hải Phòng chạy đến, đánh bốp vào đầu hắn ta một cách khá mạnh bạo.

- Thôi đi hai người... |- Gia Lai chắp tay cầu xin hai bọn họ dừng lại.

Chứ không hai bọn họ lại choảng nhau bằng hàng nóng mất a..!!

- Thôi được rồi cha... |- Kiên Giang đi đến, cố trấn an em lại cùng An Giang.

Sau khi trấn an em, Đắk Lắk lại tiếp tục chuyên mục băng bó cho người cha đáng kính và "hiền lành" của mình.

Nói vậy thôi chứ em thương cũng đâu có nhẹ.

Tên S.K đáng ghét kia đã làm một bên má của em rách một đường khá dài, đầu của em thì be bét máu, đầu gối thì cũng bị chảy máu rất nhiều vì gã dùng ghế đập em, mái tóc của em đã rối tung hết cả lên rồi đây này. ( T/g: Êy êy đồng bào cứ bỏ hết vũ khí xuống nhé- Mai sau cho gã ta tự vả cực mạnh luôn haha- )

- Hừ... |- Em bực tức hừ một tiếng.

Tại sao em lại không gi.ết gã sớm hơn nhỉ?

- Thôi nào cha!

Người ta cũng đã xin lỗi rồi mà..! |- Long An cười trừ mà nhắc nhở em.

Bỗng, một bàn tay liền đặt lên vai em.

Em theo phản xạ mà quay về phía sau.

- Bến Tre? |- Em nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Bé Bến Tre lại bị sao nữa à?

- Aha- C- Con có thể ngủ cùng cha đêm nay không ạ? |- Bến Tre lúng túng, lấy hai tay chọt chọt vào nhau như một đứa trẻ mà hỏi em.

Chưa để em mở miệng ra trả lời, Bình Dương đã nhanh chóng phản đối:

- Đéo!!

Anh phản đối!!

Sao em lại có thể ngủ cùng cha chớ!?

Em lớn rồi màaaa!! ( T/g: Thực chất là ngài Bình Dương ghen đấy- ; Bình Dương: Im mồm. )

- Thôi nào Bình Dương.

Ta còn chưa trả lời mà. |- Em bất lực nhắc nhở hắn.

Hắn bĩu môi mà im lặng, thầm cầu nguyện em từ chối.

- Còn về việc ngủ chung thì...

Ta đồng ý. |- Nằm ngoài dự đoán của hắn, em lại bình thản đồng ý.

Hắn ta la hét như một con khủng long đang đói trong khi Bến Tre đang sung sướng tột độ.

_- Đêm -_

"Ào ào..."

Hôm nay em đang ở nhà của Bến Tre vì phòng em lại bị hai người anh quậy phá mất tiêu.

- Hóa ra hôm nay Bến Tre lại mưa. |- Em ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài mà nói.

Chắc Bến Tre sợ sấm chớp nên mới rủ mình sang nhà ngủ đây mà...

- A?

Cha. |- Anh từ ngoài cửa bước vào mà khẽ nói.

- Bến Tre.

Bây giờ đã hơn mười một giờ.

Con thường ngủ muộn như vậy sao? |- Em lo lắng hỏi anh.

- A...

V- Vâng ạ...? |- Bến Tre lo sợ vì nghĩ em sẽ phạt anh.

Nhưng không, Việt Nam chỉ nhẹ nhàng ôm anh vào lòng mà nói thầm:

- Ngủ sớm đi cho đỡ mệt.

Mai con còn có nhiều tài liệu để làm lắm đấy.

Nói xong, em nhanh chóng bế anh lên theo kiểu công chúa rồi tiến đến chiếc giường giản dị của anh.

Bến Tre thấy người thương bế mình như vậy thì không khỏi đỏ mặt.

- Rồi.

Chúng ta đi ngủ nào... |- Em cẩn thận đắp chăn cho anh rồi ôm anh vào lòng mà nói.

- A...

Dạ..! |- Anh nở một nụ cười mãn nguyện rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Không lâu sau, em cũng say giấc nồng luôn.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khi thấy em ngủ say rồi, Bến Tre từ từ mở mắt ra mà nhìn con người anh thường gọi là "cha" này.

- * Cha thật đẹp khi ngủ mà... * |- Anh vòng tay qua eo em mà ôm chặt lấy nó.

Đúng vào lúc đó, anh mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Được ngủ với người thương thì còn gì tuyệt hơn nữa!?

Khi nào anh phải đụ em mới được.

-----------------------------------------------------------------

1185 từ

Aha-

Xong rồi nà😀

Đọc đi không lại tối cổ:

Tôi sẽ đi du lịch vào ngày mai đến tận thứ bảy mới về được.

Nói thẳng ra là ba ngày hai đêm ấy.

Vậy nên tôi sẽ không đăng truyện vào ba ngày đấy nhé.

Thứ bảy CÓ LẼ tôi sẽ đăng ít nhất một chương cho các bạn nhé!

Ng khác: Bến Tre mới 1m76 còn Việt Nam 1m98 à?

Vậy Việt top nhỉ?

Vn: ... //cao nhưng là bot, suốt ngày bị đè ra đụ-//

Bến Tre: Ừm ^^ //thấp nhưng là top, nguyên nhân khiến em bị đau hông//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 50: Xúc phạm (1)


Bình Dương chạy lon ton về phía trước cùng đống đồ trên tay mình.

Theo sau anh ta là Hải Phòng - người anh trai của anh.

Nói vậy thôi chứ Hải Phòng và Bình Dương là sinh đôi đấy.

Chỉ là Bình Dương anh được tạo ra sau hắn ta ba ngày thôi a...

- Yeah yeah yeahh!! |- Anh ta vui vẻ hét lớn.

- Thôi đi Bình Dương!!

Điếc tai tao mất!! |- Hắn ta nhanh chóng đuổi kịp anh, dùng tay của mình mà cốc mạnh vào đầu Bình Dương mà nhắc nhở.

- Auuuuuuuuuuuu!!

Djtme mày không biết thương hoa tiếc ngọc àaaa!? |- Anh ta kêu lên một tiếng, lấy hai tay ôm đầu mà hét toáng cả lên.

Hai anh em nhà này cứ hở tí ra là đánh nhau chí chóe, khiến Việt Nam - cha của bọn chúng phải quật mẹ bọn chúng xuống sàn thì hai người đó mới thôi.

- Mày thì có mà là con ruồi đậu bãi phân trâu í!! |- Hải Phòng chỉ tay vào anh mà lớn tiếng nói.

Hắn là một người không biết lịch sự, lúc nào cũng nói oang oang như mình là bá chủ thế giới vậy. (Không có ý xúc phạm.) Những lời nói của hắn vô cùng tục tĩu.

Nếu không nói tục thì ít nhất ra hắn cũng phải rượt người trước mắt một hai vòng.

Không căng thì đó không phải Hải Phòng!!

- Ơ nàyyy!! |- Bình Dương hét lên đầy uất ức.

Trái lại với anh trai của mình, anh lại vô cùng lạc quan và vui vẻ chứ không có bản mặt hầm hầm sát khí như thế kia.

Nhưng, anh lại vô cùng độc lạ khi lấy nhện và gián làm thú cưng của mình. (Không có ý xúc phạm.) Điều này khiến Bến Tre và Đà Nẵng phải hét toáng lên vì họ vốn sợ côn trùng.

- Thôi thôi im mẹ mồm đi.

Nhanh lên để tao còn về ôm cha nữa! |- Tất nhiên hắn cũng có một ngoại lệ riêng cho chính mình.

Việt Nam - cha của hắn chính là ngoại lệ đầu tiên và duy nhất.

Hắn không bao giờ quát mắng em chứ huống chi là chửi rủa và đánh đập?

Em chính là người thương của hắn.

Trong khi đa số đứa em và anh của mình đều cảm nắng Việt Hòa thì cũng có một số thành phần cảm nắng em, ví dụ như Bến Tre, Hà Nội, Hải Phòng và Bình Dương này.

- Này nhá!

Mày nói cái xàm l.ồ.n gì vậy?

Tao mới là người được ôm cha!! |- Anh ta khi nghe Hải Phòng nói vậy thì ngay lập tức lên tiếng với vẻ mặt cau có của mình.

- Cặk nhá em trai!!

Cha là của tao!! |- Hắn giơ ngón giữa ra trước mặt Bình Dương mà hùng hổ tuyên bố.

- Lớn nên nhường nhỏ, anh à. |- Anh ta mỉm cười nhẹ mà nói, trong khi tay đang nắm chặt đến bật cả máu ra.

Trong khi cả hai đang tỏa ra sát khí nồng nặc và lạnh lẽo đến thấu xương thì đã có một người bước đến với vẻ mặt khinh bỉ.

- A?

Hai anh đang làm gì vậy? |- Người đó nở một nụ cười nhẹ mà nhìn hai anh em họ.

- Măng Non? |- Hải Phòng nhíu mày nhìn người trước mắt.

Măng Non là vậy.

Nó dù nhỏ bé, địa vị trong nhà không to lớn mấy nhưng hay ra vẻ.

Nó rất rất...

À không, phải nói là cực kì yêu Việt Hòa.

Tất nhiên tình yêu đó trên mức anh em.

Việt Hòa không hề hay biết điều này.

Măng Non mang một mối hận thù sâu sắc với Việt Nam vì em đã có lần đẩy nó xuống sông. ( Sự thật sẽ được sáng tỏ vào một chương nào đấy. )

Tính tình của nó thì ai cũng nắm thóp được, trừ Việt Hòa.

Trước mặt gã ta, nó là một đứa trẻ chăm chỉ, đáng yêu và vô cùng hiền lành.

Nhưng trước mặt những người khác, nó lại là một đứa bé vô cùng độc mồm độc miệng, chắc cũng ngang với Hải Phòng đấy.

Măng Non không bao giờ lễ phép với chính người cha của mình - Việt Nam.

Nó có thể đánh đập em, chửi rủa em bất cứ lúc nào nó thích.

Đó là một phần lý do tại sao cơ thể của nguyên chủ lại có nhiều vết bầm tím, vết xước đến vậy.

- À.

Tên anh trai đáng ghét của anh cứ đòi ôm vợ của anh ý mà.

Em không cần quan tâm. |- Bình Dương nở một nụ cười méo mó trước người suýt gi.ết ch.ết em.

- Vợ?

Anh có vợ rồi sao? |- Nó tỏ vẻ bất ngờ, nhìn anh mà hỏi lại.

- Ừ!

Vợ của anh là Việt Nam đấy! |- Anh tự hào vỗ ngực rồi nói to cho Măng Non nghe thấy.

- Đm đấy vợ tao mà thằng điên! |- Lại một lần nữa, Hải Phòng cốc vào đầu anh một cú rất đau.

Khiến anh phải ôm đầu mà kêu la các thứ.

- Việt Nam sao...

Đó là cha của chúng ta mà? |- Măng Non xoa xoa cằm mà suy nghĩ.

Rồi nó ngẩng đầu lên mà nói.

- Ừ.

Thì sao? |- Hắn ta nghe em mình nói vậy, liền quay ra nó mà hỏi lại.

- Loạn luân sao?

Em chẳng thích loạn luân tí nào! |- Nó nhíu mày lại mà nói.

Mặc dù nó thừa biết bản thân cũng đang yêu anh trai của bác, cũng tính là loạn luân.

- Câm mồm đi, thằng ranh.

Bọn tao yêu ai thì liên quan tới mày à? |- Hắn ta tặc lưỡi rồi nói với nó.

- Gì!?

Chắc chắn phải liên quan!!

Gã ta đẩy em xuống sông mà mấy người còn yêu mến gã ta được à!? |- Nó hung hăng trừng đôi mắt xanh lá của mình lên mà oang oang nói với hắn.

- Việt Nam thì có gì tốt chứ?

Các anh xem.

Có người cha nào lại đẩy con mình xuống sông rồi ngay lập tức chạy đi không!? |- Măng Non hét lớn đầy uất ức.

- Gã ta không những không quan tâm đến con cái, mà lại còn xấu xí, bẩn thỉu nữa chứ? |- Nó ngay lập tức chuyển sang xúc phạm em - cha của chính nó.

- Này này Măng Non!

Mày ăn nói cho cẩn thận vào!

Cha của mày đấy! |- Bình Dương đứng phắt dậy, lớn tiếng mắng nó.

- Em không xem gã ta là cha từ lúc gã đẩy em xuống sông rồi!!

Người gì đâu mà y như tệ nạn xã hội vậy!!

Độc ác!!

Việt Nam đã thao túng bọn anh rồi à!?

Tỉnh lại đi chứ!? |- Măng Non nắm chặt vai của Hải Phòng lại rồi lắc lắc liên hồi.

Đến khi anh ta - Bình Dương cản thì nó mới thôi.

- Gã ta chẳng làm gì cả.

Suốt ngày chơi bời thôi!

Bảo sao đất nước vẫn nghèo nàn như vậy!

Đáng lẽ ra Đại Nam phải cho bác Việt Hòa lên điều hành nhà nước thay gã chứ!? |- Nó nói với giọng đầy mỉa mai, khinh bỉ.

"CHÁTT!!"

--------------------------------------------------------------------------------

1228 từ

Drama thôi các chị em ơiiiiiiiiiiiii>🙂))

Mà tôi nghe nói TQ nói Bác Hồ được sinh ra ở Quảng Châu, Trung Quốc.

Có phải vậy không a?

Nếu đó là sự thật thì chúng ta nên vác xe tăng đi kiếm tổng thống Trung Quốc (hay người nói) để "nói chuyện" thôi a ~

Hôm qua tôi còn quên chưa ra chương mới...

Xin thứ lỗi vì sự chậm chễ này huhu-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 51: Xúc phạm ( 2 )


"CHÁTT!!"

- MÀY NÓI CÁI ĐÉO GÌ THẾ HẢ MĂNG NON!? |- Hải Phòng ngay lập tức tát thẳng vào mặt nó.

Má bên trái của Măng Non giờ đây đã đỏ chót rồi.

- A- Anh... |- Nó hung hăng trừng mắt nhìn hắn mà lắp bắp nói.

- MÀY BIẾT MÀY ĐÃ XÚC PHẠM AI KHÔNG HẢ!?

CHA CỦA MÀY ĐẤY!!

LÀ CHA CỦA MÀY ĐẤY!! |- Hắn ta hét lớn đầy tức giận.

- KHÔNG!!

GÃ TA ĐÉO PHẢI CHA CỦA EM!!

CÓ NGƯỜI CHA NÀO LẠI ĐẨY CON MÌNH XUỐNG SÔNG BAO GIỜ CHƯA HẢ!? |- Nó hét lên đầy uất ức, nước mắt đã sớm trào ra khỏi mắt nó.

- MÀY LÀ ĐỒ BẤT HIẾU!!

CHA ĐÃ NHẬN NUÔI MÀY CHỈ VÌ ĐAU XÓT CHO HOÀN CẢNH CỦA MÀY.

VẬY MÀ MÀY LẠI ĐI SỈ NHỤC CHÍNH NGƯỜI ĐÃ NUÔI MÀY LỚN KHÔN!!

MÀY CÒN LÀ CON TRAI CỦA CHA KHÔNG VẬY!? |- Bình Dương cũng hét lớn.

- THẾ TẠI SAO GÃ TA LẠI ĐẨY EM XUỐNG VỰC?

HẢ?! |- Măng Non vừa khóc thút thít, vừa hét lớn.

Mọi người xung quanh ai ai cũng dừng lại, đứng yên đó để xem họ cãi nhau về việc gì.

- Mày thực sự muốn biết? |- Hải Phòng đen mặt, nhìn nó đang cố gắng lau nước mắt trên gò má mình mà hỏi lại.

- Đ- Đúng vậy!! |- Nó cúi gằm mặt xuống, tay nắm chặt thành hình nắm đấm mà nói một cách chắc nịch.

- ... |- Một không gian im lặng bao trùm lấy mọi vạn vật.

Hải Phòng lặng lẽ đưa cho Măng Non một cuốn băng cũ rồi khẽ nhắc nhở:

- Xem cuốn băng này đi rồi mày sẽ biết.

Nhớ xem xong trả lại cho tao.

Tao không muốn mất cuốn băng này đâu.

- A? |- Nhận lấy cuốn băng từ tay của người vừa tát mình, nó hoang mang nhìn hắn.

Hắn trầm ngâm nhìn lại nó rồi quay người bỏ đi, không quên kéo theo Bình Dương.

_- Time Skip -_

Măng Non ngồi ở bàn làm việc của mình mà nhìn cuộn băng hắn đưa cho.

Nó thở dài rồi bắt đầu xem cuộn băng đó.

"Rè rè..."

- " Khụ khụ-!

Chết mẹ khó thở vãi!

" |- Việt Nam lấy tay che miệng mà nói.

- " A!

Măng Non?

Con đang xem cuộn băng này đúng không!?

" |- Đột nhiên, em nhìn thẳng vào camera mà hốt hoảng hỏi.

- " Nếu là mấy đứa khác cũng được!!

Nhưng phải để cho Măng Non xem- Khụ khụ!

" |- Em chưa kịp nói xong thì lại ho sù sụ.

- " Măng Non.

Ta xin lỗi vì đã đẩy con xuống vực.

Nhưng để đảm bảo an toàn cho tính mạng của con thì ta phải làm vậy.

" |- Cứ chốc chốc, em lại quay ra phía sau để xem tình hình.

- " Ta vô cùng xin lỗi.

Ta không dám chắc ta có thể toàn mạng trở về.

" |- Việt Nam vừa nói xong thì một mũi tên đã phi đến chỗ em.

- " Ta xin lỗi.

Ta vô cùng xin lỗi con.

Ta đã không làm tròn trách nghiệm của một người cha.

Ta vô cùng xin lỗi.

" |- Em vừa nói, nước mắt vừa rơi lả tả.

Nó rơi xuống gò má của em rồi lại rơi xuống nền cỏ xanh mướt.

- " MAU CHÓNG TÌM VẬT THÍ NGHIỆM 001 ĐI!!

"

- " Khốn khiếp.

Măng Non.

Nghe đây.

Ta không dám chắc rằng ta sẽ sống sót và quay trở lại.

Ta và con đều bị bắt đi thí nghiệm.

Cả hai đã chạy trốn nhưng bọn chúng lại sắp đuổi kịp rồi.

Măng Non.

Ta yêu con.

Yêu con rất nhiều.

Con hãy nhớ l- "

"PHẬP!!"

"Rè rè rè...!"

Kết thúc cuốn băng đó là cảnh Việt Nam bị một mũi tên đâm thẳng vào bụng.

Máu bắn ra tung tóe.

Chiếc camera chắc cũng bị rơi xuống sông rồi.

Măng Non xem xong, mắt của nó mở to hết cỡ, tay chân thì run rẩy.

Cha của nó...

Vì muốn cứu nó nên đã bị đâm vào bụng ư?

Vậy mà nó lại nhẫn tâm đánh đập em và xúc phạm em như vậy.

- Cha... |- Nước mắt của nó lại bắt đầu rơi lả tả xuống sàn nhà.

Nó nắm chặt một góc áo của mình, khiến góc áo đó bị nhăn nhó.

- Con xin lỗi cha... |- Rồi, Măng Non quỳ sụp xuống đất, lấy hai tay che mặt mà khóc nức nở.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Việt Nam đang bê đồ đến nhà kho thì bắt gặp Măng Non đang đứng nhìn chằm chằm vào mình ở gần đó.

- Măng Non?

Con sao vậy? |- Thấy lạ nên em bèn lên tiếng hỏi nó.

Nó không nói gì, tiến đến chỗ em rồi ôm eo em luôn.

Em hoang mang nhìn nó.

Trong nguyên tác, Măng Non ghét cay ghét đắng nguyên chủ chỉ vì cậu ta đẩy nó xuống sông để giữ an toàn cho tính mạng của nó.

- Măng Non?

Ta đang bê đồ.

Tránh ra nào... |- Em bất lực gọi nó để nó rời khỏi người em.

Đống đồ trên tay em sẽ rơi mất.

- Không chịu... |- Nó dụi dụi mặt vào ngực em mà thì thầm.

- Nào Măng Non... |- Việt Nam cố gắng đẩy nó ra bằng chân của mình nhưng lại éo được.

Tên này ăn gì khỏe vậy!? ( Măng Non: "Ăn" cha. )

- Tí nữa con bê cho... |- Nó vẫn nhất quyết không buông em ra, nói nhỏ để cho em nghe.

Nghe vậy, em đành để đống đồ xuống đất rồi đứng yên cho nó ôm.

- Giờ sao?

Con lại muốn gì nữa đây? |- Việt Nam nhún vai, hỏi Măng Non.

- Ôm... |- Nó nói một câu cụt ngủn rồi lại dụi mặt vào ngực em, hít lấy hít để mùi hương hoa hồng đen thoang thoảng trên người em.

- Gớm.

Hôm nay lại đòi ôm. |- Em tặc lưỡi rồi nói.

Em cũng ôm lại nó cho nó vừa lòng vì linh cảm mách bảo em phải làm vậy. ( T/g: Không là Măng Non lại đè Vie ra đụ đấy. )

-------------------------------------------------------------------

1040 từ

Xong rồi nè=)

Muahahahahahahahhahahaahaha //cười ắk quỉ máu lạnk fi fai lạnk lùng//

Campuchia: Đjt mẹ mày!!

Vn: Đjt mẹ tao làm gì?

Đjt tao đây này!!

Campuchia: ...

Là mày nói đấy nhé. //bế Vie vào phòng//

Vn: Ủa khoa-

//cửa phòng đã bị khóa//

T/g: ...

Nguyệt Nguyệt: ...
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 52: Lời hứa (End)


- Việt ơi!

Ra đây bê đồ giúp anh với! |- Lại là một ngày khá bình thường thôi.

Người vừa nói là Mặt Trận, anh hai của em.

Việt Nam nghe vậy, nhanh chóng chạy đến để giúp anh mình.

- Em đây. |- Đến nhà kho, em nhẹ giọng nói.

- Ừm.

Ra bê hộ anh đống đồ kia kìa! |- Hắn chỉ vào đống hộp giấy mà nói với em.

- Vâng. |- Em đành miễn cưỡng nghe lời hắn, tiến đến bê đống hộp giấy.

- Em bê nó đến sân sau của trang viên nhé. |- Hắn cười tươi, khẽ nhắc nhở em rồi quay ra cặm cụi làm việc gì đó.

Em cũng không quan tâm mấy, chỉ bê đồ đến sân sau theo lời hắn dặn thôi.

"Vúttt!!"

- !?

"KEENGGG!!"

Tiếng kim loại va chạm với nhau, tạo nên một tiếng "keeng" thật khó nghe.

Việt Nam liếc nhìn ra sau, lên tiếng nói:

- Ồ?

Điều gì khiến anh phải cất công rèn kiếm để chém tôi vậy, anh Mặt Trận?

Thật bất ngờ!

Hóa ra người định gi.ết ch.ết Việt Nam em lại là Mặt Trận - anh hai của nguyên chủ.

- Anh muốn gì từ tôi? |- Em nghiêm túc, hỏi hắn ta.

- Ngươi... |- Hắn ta ngẩng mặt lên, hung hăng trừng mắt lên mà nhìn em.

Em cũng không có gì là sợ hãi cả.

Đống sát khí của hắn chẳng là gì đối với em.

- Tôi hỏi lại: Anh muốn gì từ tôi? |- Em hỏi lại hắn.

Hắn bình thường rất tao nhã và hiền lành, đôi khi lại ranh ma đến bất thường.

Nhưng hắn là một người vô cùng quý ba người em và người anh của mình.

Hắn chưa bao giờ quát mắng hay đánh đập những người thân của mình, huống chi việc chém gi.ết?

Vậy mà bây giờ hắn lại ra tay với chính đứa em của mình.

Thật lạ.

- Ngươi...

Không phải em trai của ta.

- Hả? |- Em hoang mang nói.

Hình như em vừa nghe nhầm hay sao.

- Ngươi chắc chắn không thể nào là em trai của ta được.

Trả lại em trai của ta đây. |- Mặt Trận cầm chắc cây kiếm trên tay.

Giọng nói của hắn có phần run hơn.

Chắc hắn đang tức lắm.

- Hửm?

Ngươi thử nói ra một điều khiến ngươi nghĩ ta không phải em trai của ngươi xem nào? |- Việt Nam liếc con mắt màu đen sắc bén về phía hắn.

- Ngươi hành xử rất lạ.

Ngươi không quấn lấy Việt Hòa như bình thường nữa.

Và em trai ta cao 1m87, ngươi thì có lẽ cao 1m97 hoặc 1m98. |- Hắn ta nói hết những lý do khiến hắn nghĩ em không phải em trai của hắn.

- Hm...

Về việc ta không quấn lấy Việt Hòa thì...

Ta hết cảm giác với anh ấy.

Được chưa?

Ngươi chẳng biết động não tí gì cả... |- Em rũ mi xuống, nhẹ nhàng giải thích cho hắn trong khi tay vẫn không chịu nới lỏng thanh kiếm bóng lóa kia.

- Còn về việc chiều cao thì là do ta luyện tập nhiều nên mới cao như vậy.

Thế thôi!

Ngươi cũng làm quân sự nên biết điều này mà?

Phải không? |- Việt Nam tận tình giải thích cho hắn.

Cứ ngỡ hắn sẽ buông tha cho em và công nhận em là em trai của hắn.

Nhưng không.

"Píp!"

" Jasmine?

Con lại tới đây làm gì?

"

Một chất giọng trầm ấm vang lên, cùng lúc đó, một tiếng "Píp" kêu lên rõ to.

Hắn ta đang cầm một thiết bị nghe lén.

Và chủ nhân của giọng nói kia, không ai khác ngoài Việt Nam.

- Hả!? |- Em mở to mắt, nhìn người trước mắt mình.

Thật không ngờ có ngày em bị bại lộ đấy.

" Ngài Việt Nam!

Ngài Việt Nam!

Có thông báo mới từ phía hệ thống chủ này!

"

" Ồ.

Vậy sao?

Nó là gì thế?

"

" Hum...

Nó ghi là: Mặt Trận đã bắt đầu nghi ngờ ngài.

Mong ngài sẽ cẩn thận...

Ôi!

Thật là...

Ngài Mặt Trận đa nghi lắm đó...!

"

" Thôi được rồi Jasmine.

Ta sẽ đối phó với tình huống này.

Con không cần lo.

"

" N- Nhưng...

"

" Không sao đâu.

Jasmine.

"

"Píp!"

- Hết đoạn ghi âm rồi.

Ngươi có gì để nói không? |- Hắn ta nghiêng đầu, mỉm cười đầy thích thú mà hỏi em.

Em cúi gằm mặt xuống, người thì run bần bật.

- Ê!

Này!

Người ngươi run hết rồi kìa!

Ngươi đang sợ đấy à? |- Mặt Trận ném cho em một ánh nhìn khinh bỉ mà lớn tiếng nói.

- Không.

Ai đời lại sợ một người như ngươi chứ? |- Em ngẩng mặt lên cùng một nụ cười hình bán nguyệt.

"Vút!"

"KEEENGG!!"

- Ngươi đã phát hiện ra ta rồi thì ta không còn gì để biện hộ nữa. |- Việt Nam lao đến cùng một tốc độ đáng kinh ngạc.

Em định chém hắn nhưng có vẻ hắn đã nhận ra, đưa kiếm lên chặn.

- Hự- Rốt cuộc ngươi là ai!? |- Hắn kêu lên một tiếng rồi lại hỏi em một câu rất ngớ ngẩn.

Nhưng vì hắn là người của thế giới khác nên điều này cũng không tránh khỏi.

- Phư phư ~ Kính chào nhé.

Ta cũng là Việt Nam.

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đây ~ |- Em bất chợt cười nhẹ rồi lại lạnh giọng nói với hắn.

- V- Việt Nam!?

Việt Nam sẽ không bao giờ tấn công người thân của mình cả!! |- Hắn mở to mắt, gần như không tin vào tai mình.

- Ta là một Việt Nam khác.

Một Việt Nam giống y hệt với vai phản diện.

Ta tất nhiên không giống với lũ Việt Nam yếu ớt và hiền lành kia. |- Em đạp hắn, khiến Mặt Trận bay ra xa rồi nói.

- Ta không nằm trong phe chính diện.

Ta nằm trong phe phản diện thì đúng hơn. |- Việt Nam ôn tồn nói.

Em từng bước, từng bước đi đến chỗ hắn.

- Đằng nào thì bí mật của ta đã bị bại lộ.

Thế giới này sẽ sụp đổ cho mà xem. |- Em mỉm cười, nhìn hắn rồi nói.

"RẦM RẦM RẦM!!"

Vừa dứt lời, xung quanh em nhanh chóng bị vặn xoắn.

Thế giới này chắc cũng không qua khỏi.

- Phư phư ~ Vừa nói xong đó a... |- Em nhìn xung quanh mình đang sắp bị sụp đổ mà vui vẻ nói.

- Ngươi... |- Mặt Trận hắn vẫn ngồi đó, hung hăng trừng mắt nhìn thẳng vào con mắt màu đen của em.

- Oh.

Giờ chắc ta cũng đã có can đảm để nói rồi. |- Em như nhớ ra một việc, vén mái tóc của mình lên, để lộ ra con mắt bị mù của mình.

- Con mắt này là do America làm đấy.

Nếu được đầu thai thì ngươi có thể gi.ết ch.ết tên đó mà. |- Em ngồi xuống, cười cười mà giải thích.

Nhưng nụ cười của em lạ lắm.

Hình như...

Nó là giả.

- Đằng nào ta cũng là em trai của ngươi. |- Việt Nam nói một cách chắc nịch trong khi vẫn mang trên mặt mình một nụ cười không có hồn.

"RẮC RẮC!!

RUỲNH!!"

- Cũng sắp hết thời gian rồi đó. |- Em vẫn thản nhiên ngồi đó mà nhìn mọi người xung quanh đang bị xóa bỏ.

Hình như tên Mặt Trận vẫn còn thời gian ngồi nói chuyện với em thì phải.

- Hưm?

Ngươi không bị gì sao? |- Em nhìn con người đang gục mặt xuống mà lên tiếng.

"Bộp-!"

- A? |- Trong một giây lơ là, tên Mặt Trận đã nhanh chóng ôm chầm lấy thân hình của em.

- N- Này!

Ra khỏi người ta ngay! |- Em cố gắng đẩy hắn ra nhưng lại bất thành, cuối cùng lại phải để cho hắn ôm mình.

- Việt Nam... |- Mặt Trận thì thầm bên tai em.

Chất giọng trầm ấm nhưng cũng pha chút lo lắng khiến bao chị em phải gục ngã vì hắn.

- Hửm? |- Em hoang mang nhìn con người đang ôm mình mà bất giác kêu lên một tiếng.

Nhưng điều mà đến em không ngờ tới, hắn lại nói:

- Hãy sống tốt.

Con mắt đen láy của em mở to ra.

Hình như em vừa nghe nhầm chăng?

Thân hình của hắn bắt đầu vỡ vụn và bay lả tả lên trời.

- ...

Ngu ngốc. |- Em nhìn theo những đốm sáng đang dần bay đi mà thầm nói, nụ cười trên khuôn mặt giờ đây cũng đã biến mất.

- Ngươi thừa biết ta không phải Việt Nam mà ngươi biết mà. |- Việt Nam gục mặt xuống, nhỏ giọng nói tiếp.

"Lách tách..."

Ơ?

Sao lại có tiếng nước chảy thế?

- Tsk-!

Sao mình lại khóc cơ chứ...? |- À...

Ra là em đã rơi lệ.

Việt Nam cố gắng quệt đi những giọt nước mắt yếu đuối của mình mà nói.

" Việt Nam!

"

Một giọng nói ấm áp vang lên trong đầu em.

Không sai đâu.

Đó chính là giọng nói của Mặt Trận đấy.

- Ư hức- Anh hai... |- Em ôm người, khóc thút thít.

Nói em là phản diện cũng không sai.

Nhưng em lại là một phản diện với một quá khứ đau thương.

- Ngài Việt Nam...? |- Một cô bé đi đến, nhẹ nhàng gọi tên em.

Em bây giờ thảm hại lắm, không muốn ngước lên nhìn cô bé ấy đâu.

- Ngài Việt Nam.

Chúng ta phải về thôi.

Bọn con không muốn ngài phải đau khổ như thế nữa. |- Cô bé đó ngồi xuống, ngay bên cạnh em mà nói.

- Hức- ...

Nguyệt Nguyệt...

Để... ta yên... một chút...

Được không..? |- Em cố gắng nén cơn đau của mình lại, quay ra nhìn cô bé rồi nói.

- ...

Được.

Tuân lệnh ngài hết. |- Nguyệt Nguyệt im lặng một chút rồi mới nói.

Cô bé đứng dậy rồi tiến về phía sau để em có không gian yên tĩnh.

_- Time Skip -_

- Ngài đã ổn hơn chưa ạ? |- Jasmine lon ton chạy đến cùng với một cốc nước cam khá ngon.

Cô lo lắng hỏi han em rồi đưa cốc nước cam cho em uống.

- Ta ổn. |- Việt Nam đưa tay ra nhận lấy chiếc cốc thủy tinh mà nói.

- Chắc chúng ta nên về thôi nhỉ? |- Roza mỉm cười, nhẹ giọng nói với em.

- Ừm. |- Em uống xong cốc nước cam, khẽ gật đầu một cái.

- Được rồi... |- Nguyệt Nguyệt thở dài rồi lên tiếng.

Cô vỗ tay hai cái.

Ngay lập tức, mọi người đều xuất hiện trong căn phòng làm việc của em. ( Các hệ thống đang tàn hình )

- Hm?

Bảy giờ rồi.

Có lẽ ta nên dậy thôi a... |- Em bước chân ra khỏi chiếc giường ấm áp của mình rồi nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân.

- Heh?

Ngài ấy lúc nào cũng dậy sớm hết á... |- Wendy đang bay lơ lửng, lên tiếng nói.

- Đó là thói quen của ngài ấy mà... |- An Chi cũng lên tiếng.

Sau khi nói chuyện một hồi, tất cả các hệ thống đều biến mất hết.

- Ngoáp ~ |- Việt Nam em bước ra khỏi nhà vệ sinh, ngáp một cái.

Chợt, em để ý đến lá thư ở trên bàn làm việc của mình.

- Một lá thư..? |- Em tò mò, cầm nó lên rồi mở ra để xem.

" Việt Nam này.

Rốt cuộc chẳng có thần thánh nào trên thế gian đâu.

Vậy nên anh sẽ hi sinh cả tính mạng để bảo vệ em.

Vậy thì em sẽ không cần bận tâm đến những mối nguy hiểm đang rình rập ở thế giới ngoài kia nữa.

"

- ...

Ai gửi lá thư này cho mình vậy? |- Em hoang mang nhìn lá thư trên tay mà tự hỏi.

Nhìn xung quanh nhưng em lại chẳng thấy ai cả.

Hay lá thư này được gửi đến trong lúc em ngủ chăng?

Việt Nam thở dài rồi để lá thư ở trên bàn làm việc.

Em phải đi xuống ăn sáng thôi.

Khi em rời khỏi phòng, ở trong góc tường bỗng xuất hiện một linh hồn của ai đó.

Nhìn kĩ lại, hóa ra là linh hồn của Mặt Trận.

Hắn mỉm cười mà nói thầm:

- Một lời hứa không thể chối bỏ.

---------------------------------------------------------------------

2087 từ

Vậy là bộ truyện Hoa Hồng Tàn Phai đã kết thúc!

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ủng hộ tôiiii!!

Tôi vui vaicalon ra:333

Một lần nữa, cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ tôi đến tận bây giờ!

- Story End -
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Truyện mới


Chào các ebe của tớ🙂 Đã lâu rồi tớ chưa cập nhật cuốn truyện này nhỉ:3?

Nhưng thực sự tớ ngoi lên để cập nhật truyện mới và xin ý kiến về việc có nên viết ngoại truyện cho các cậu hong nè:3!

Chứ truyện mới flop quá trời luôn huhu:')

Ai rủ lòng thương chạy sang đọc cho tớ vui nhe:')

Còn về phần ngoại truyện thì theo mí cậu tớ có nên viết không🙂?

Không đặt đơn, couple tớ tự chọn ấyyy🙂!

Thế thoi, bai bai mấy ebe nhà tớ nha ٩(^‿^)۶
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Ngoại Truyện: Trung Quốc x Việt Nam


Tilte: Mỏ hỗn

Thể loại: BL, ngọt, chửi tục khá nhiều🙂))

Sau cái vụ trước thì tớ đã rút kinh nghiệm và quyết định làm một bộ ngoại truyện khác😀

Nhưng không hiểu tại sao tớ vẫn chọn TQ x VN làm cp đầu tiên🙂))

-----------------------------------------------------------------------

Trung Quốc có một "cô" vợ rất xinh đẹp, rất giỏi giang, rất quan tâm.

Vâng, em xinh, em giỏi, em quan tâm y.

Nhưng có một vấn đề nho nhỏ mà y vẫn chưa giải quyết được.

"Cô" vợ của y mỏ hỗn lắm ạ!!!

Trung Quốc đứng đằng sau, bất lực nhìn Việt Nam đang cãi nhau với bà bán cá.

À, chẳng là hôm qua em mua cá, xong về nấu lại thấy cá nó thối rữa luôn rồi.

Nay vác cả chồng ra cãi nhau với bà đó nè.

Thực ra có mỗi mình em cãi nhau thôi chứ y đứng đó xem.

- Thôi được rồi Việt Nam, chúng ta cùng đi về đi.

Y nắm lấy một bên tay của em, ngọt giọng nói.

Em quay ra, hừ lạnh một cái rồi cũng đi về cùng y, không quên ném cho bà bán cá một ánh nhìn tức giận.

Em thường xuyên chửi bậy rất nhiều, đến cả gia đình trong nhà em còn giáo huấn cho một tràng khi họ mắc lỗi cơ mà.

Trung Quốc thầm ngưỡng mộ "cô" vợ của y.

Em không bao giờ ngừng chửi bậy được.

Tất nhiên, đến cả lúc y chịch em, em còn bật chế độ mỏ hỗn được cơ mà.

Nhưng những lời nói đầy uất ức đó của em chỉ khiến lửa tình của y thêm cháy bỏng thôi.

Y tỉnh dậy với một cơ thể trần truồng, trong lòng là người vợ đáng yêu của y.

Việt Nam đã được mặc thêm một chiếc áo ngủ màu trắng sau buổi thể dục đặc biệt hôm qua.

Trung Quốc cười khúc khích, khẽ nhéo má em với vẻ mặt tươi tỉnh.

Lúc ngủ thì ngoan ngoãn lắm, không biết lúc dậy sẽ ra sao.

Và đúng như y dự đoán, vợ của y khi tỉnh dậy thì đã biến thành một con mèo xù lông.

Em ném gần hết những thứ đồ xung quanh em như gối, chăn, kể cả cốc sữa y chuẩn bị cho em.

Tất nhiên là vẫn không quên chửi bậy.

- Aghhhhh!!!

Trung Quốcccc!!

Con mẹ nhà anhhhh!!!

Anh làm chân tôi đau nhức rồi đâyyy!!!

Huhu, tại anh đó, đồ tồiiii!!!!

- Anh xin lỗi mà Việt Nam.

Nhưng chẳng phải hôm qua em câu dẫn anh sao?

- ...

Việt Nam câm nín, chết lặng.

Ừ nhỉ, em là người dụ dỗ y bằng cái bộ đồ quyến rũ đó mà...

- ...B-Bỏ chuyện đó qua một bên đi!!

Anh phải đền bù cho em!!!

- Được rồi được rồi, công chúa của anh muốn gì anh mua cho?

- Kẹo!

Kẹo là nhấttttt!!

- Rồi rồi.

Giờ để anh đi nấu cháo cho công chúa nha.

Và cả trang viên hôm nay nhìn y với vẻ ghen tị hiện rõ trên mặt.

Đồ số hưởng!!!

. . .

-----------------------------------------------------------------

[ Ngoại Truyện - Hết ]

Kakakakakakakakkaa vẫn ngon quá trời huhuhu-

Nhma ngắn ghê:')

Ae đoán xem chương sau tớ viết về couple nào đi😞
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Ngoại Truyện: Liên Bang Nga x Việt Nam


Title: Giữa bốn bề biển

Thể loại: BL, ngược lẫn ngọt🙂??

Người kể: Liên Bang Nga.

Nào nào nàoooo🙂

Chương trình ngược chính thức bắt đầu!!

-----------------------------------------------------------------

Em mệt quá.

Dòng tin nhắn giữa đêm khuya từ em đã khiến tôi bừng tỉnh.

Tôi bật dậy, tay hoảng hốt với lấy chiếc áo khoác đang treo trên móc rồi chạy thật nhanh đến nhà em.

Tôi biết em là một người tiêu cực, và những dòng tin nhắn ấy không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong cuộc nói chuyện của em và tôi.

Nhưng tôi thực sự rất lo lắng.

Xông thẳng vào trong nhà, tôi thấy em ngồi đó, với con dao trên tay.

Cẩn thận, em sẽ bị đau mất.

Tôi hét lên rồi lao tới, ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của em.

Sự đột ngột này khiến con dao em cầm đã rơi xuống nền đất lạnh.

Em đã phải sống với sự sợ hãi với mọi thứ xung quanh.

Nỗi bất an luôn bao trùm lấy tấm lưng đầy xẹo của em.

Em đã là nạn nhân của xâm hại tình dục, em đã là nạn nhân của bạo lực học đường.

Nhưng em vẫn nghĩ bản thân chưa đủ tệ để khóc, để than phiền.

Em vẫn nghĩ bản thân không có quyền được buồn.

Tôi bật khóc.

Giá như tôi có thể nhìn thấy những mảnh vỡ của em, và cố hàn gắn chúng lại để an ủi em.

Trong một khắc, em cảm thấy bản thân mình như bị nứt ra thành từng mảnh vậy.

Em ngây thơ nói với tôi.

Em nghe thấy tiếng bản thân mình đang vỡ ra, như một tấm kính bị bóng ném trúng vậy.

Việt Nam, tôi thực sự yêu em, nên em đừng có rời xa tôi.

Xin em đấy, đừng rời xa tôi.

Tôi khóc nức nở, vùi mặt vào bả vai của em.

Tôi có thể cảm nhận được những mũi tên chĩa về phía em.

Tôi có thể cảm nhận được sự đau khổ mà em đã phải trải qua.

Đời là như thế đấy, bạn là nạn nhân của vấn đề gì cũng chẳng quan trọng.

Không xuất chúng, nó sẽ không bao giờ tôn trọng người đó, trừ khi người đó thực sự trở nên nổi tiếng.

Đây là một sự thật tàn khốc của nhân loại mà đến cả một đứa trẻ năm tuổi cũng phải chấp nhận nó.

Mọi việc xấu đi từ lúc nào vậy nhỉ?

Cả em và tôi cũng chẳng hề hay biết.

"Tôi hét tên em."

"Giữa bốn bề nước biển."

"Những làn sóng đen liền ập vào người ta"

"Chúng ta dường như chẳng còn rõ mặt nhau nữa, em ơi"

"Bàn tay em dần lạnh ngắt trong bàn tay của tôi."

"Van em đừng vội vã buông tay."

"Nếu không phải vì nhau, tôi đã sớm chìm rồi."

--------------------------------------------------------------------

[ Ngoại Truyện - Hết ]

Bài thơ (Có lẽ vậy??) ở cuối truyện là tôi lấy ý tưởng từ cuốn "Đám trẻ ở Đại Dương Đen".

Nó cũng phần nào miêu tả được cuộc sống của tôi ٩(^‿^)۶

"Bốn bề nước biển" và "Những làn sóng đen" ở đây là những suy nghĩ tiêu cực hướng về họ.

"Chúng ta dường như chẳng còn rõ mặt nhau nữa, em ơi", cái này miêu tả sơ qua về tình trạng của họ sau này: Hai người bị bắt buộc phải chia ly, đến nỗi mặt nhau cũng không còn rõ nữa.

"Bàn tay em dần lạnh ngắt trong bàn tay của tôi", câu này mang ý nghĩa Việt Nam sắp không thể cầm cự được nữa, và em chắc chắn sẽ ra đi vì sự tàn nhẫn của xã hội.

"Van em đừng vội vã buông tay", cái này là Nga không muốn Việt Nam phải rời bỏ hắn ấy.

"Nếu không phải vì nhau, tôi đã sớm chìm rồi", có lẽ sẽ dễ dàng nhận ra được Việt Nam là một người vô cùng quan trọng trong cuộc đời của Nga.

Nếu Việt Nam đi thì Nga cũng chẳng cần sống làm gì nữa.

Nhưng vì có nhau nên họ chưa thể rời xa được.

Kết là OE, mọi người thử tưởng tượng xem sau này họ sẽ thế nào nheeee ≧^◡^≦ !
 
Back
Top Bottom