Hài Hước [ AllVietnam | CHS ] Hoa hồng tàn phai [ Hoàn ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 19: Náo loạn ở trường


Hôm nay là ngày gì gì đó mà đến con tác giả cũng dell biết.

UN lại tổ chức cuộc thi làm bánh.

Tên này rảnh quá ha?! (UN: Ai biết gì đâu a=D)

Thôi kệ đi, nhóm của em - Việt Nam gồm: Ánh Nguyệt, Cuba, Đông Lào, Việt Hòa và Mặt Trận.

Mấy người kia cứ nằng nặc đòi vào nhóm em nhưng em đéo cho đấy.

Mà có lẽ, Ánh Nguyệt làm bánh kem giỏi nhất nhóm đấy.

Những chiếc bánh kem cô làm đều rất đẹp mắt, lại còn ngon nữa!

Em chết mê với những chiếc bánh của cô ta thôi!

Mà nghe nói, dàn harem vốn của Chins- à nhầm China giờ đây lại thuộc về tay một con ả rồi.

Chắc chắn ả là nữ chính mới của cuốn tiểu thuyết đây mà!

Theo như lời VienDun kể, cô ả tên là Lê Nguyễn Cung Như, biệt danh là Hany - sama hoặc Như Như.

Ả học kế bên lớp của em và rất rất ghét Ánh Nguyệt.

Hình như, cô ả đang ngồi bên nhóm của Canada kìa.

[ Cung Như: ]

( Cre: Pinterest )

Ả đột nhiên đứng phắt dậy, nói là đi lấy đồ rồi đi đến chỗ em.

A...

Em cảm thấy có điềm rồi...

- Ồ ~ Xin chào a ~ |- Ả ta vẫy vẫy tay, tỏ vẻ thân thiết với em.

- Ờ- ờm...

Chào? |- Em vẫy tay đáp lại.

Sao ả ta lại đến đây chứ?

Lại gây sự gì với em sao?

- Cậu là Việt Nam, phải chứ? |- Cung Như cười hì hì mà hỏi, làm dàn harem của ả tức điên...

À, còn dàn harem của em cũng bắt đầu sồn sồn lên rồi...

- Phải.

Có chuyện gì sao? |- Việt Nam lạnh giọng đáp lại.

Cô ả này lại muốn gì đây?

Cung Như tỏ vẻ bất ngờ, rồi cười cười, đen mặt mà ghé sát tai em, nói:

- Ồ, vậy thì làm ơn tránh xa Ánh Nguyệt - V-Ợ tôi ra nhá ~ (Khang: DITME AI VỢ MÀY HẢ CUNG NHƯ?! ; Cung Như: ÁNH NGUYỆT VỢ TAO HAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHAH!!!!!!!! ; Vn: Mấy người này điên chắc...?)

Khoan khoan...

Cái qq gì vậy?!

C- Cung Như thích Ánh Nguyệt á?!

WTF?!

Em vẫn ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì thì Cung Như đã lon ton chạy về chỗ.

- [ Tinh!

Chúc mừng kí chủ đã phát hiện ra một bí mật ẩn!! ]

- * H- Hả...?! * |- Em bây giờ vẫn chưa hết sự hoang mang tột độ này.

Một bí mật?

Bí mật ẩn??

Phát hiện ra nó rồi sao???

Nhưng thay vì mặc kệ, em sẽ đẩy thuyền Cung Như x Ánh Nguyệt. (T/g: Á đù=)) ; Vn: ...

Ta không biết gì hết a...)

- VieVie??

Sao vậy?? |- Ánh Nguyệt thấy em đơ người ra, liền gọi.

- Không.

Không sao. |- Em mau chóng định thần lại để làm bánh tiếp.

Mặt Trận thì hình như mất mẹ kiểm soát luôn rồi.

Lúc thấy Cung Như ghé sát tai em để nói chuyện thì anh đang bóp kem cho chiếc bánh.

Giờ, chiếc bánh đầy kem luôn rồi.

- Oaaaa!!

Chiếc bánh của mìnhhh!! |- Ánh Nguyệt la hét trong sự tiếc nuối vì chiếc bánh mình vừa làm đã bị anh phá hết.

Nhưng Mặt Trận đéo quan tâm mà vẫn bóp kem...

Mặc dù kem hết cmn rồi.

- DITME MẶT TRẬN!!

MÀY BỊ ĐIÊN À?! |- Việt Hòa nhanh chóng cốc đầu anh.

Nhưng dell hiểu cốc kiểu gì mà khiến cho mặt của Mặt Trận úp thẳng xuống chiếc bánh kem luôn.

- CONMEMAY VIỆT HÒA!!! |- Thế là cả hai lao vào đánh nhau luôn.

Em không chịu ra cản mà em lại ngồi lấy bỏng ngô ra ăn.

- Drama cũng hay. |- Việt Nam phán.

- Ừ.

Nhưng xem đi xem lại nhiều lần vẫn chán... |- Đông Lào đang ngồi bên cạnh cũng lên tiếng.

Thế là nó ném cho Mặt Trận một cây ak hàng xịn, ném cho Việt Hòa một khẩu tiểu liên MP 40.

Thế là cái bữa tiệc trở thành nơi xả đạn của hai thanh niên nào đó... ( T/g: Báo quá hai người ơi=') ; MT & VH: Kệ mẹ tao!! ; T/g: Mấy người làm gì có mẹ??? ; MT & VH: Ừ nhỉ? ).

Thế mà ngoài ông UN ra thì những giáo viên khác ngồi hóng drama mới hay.

UN thì dell muốn làm tổn hại đến trường nên chạy ra cản.

Cung Như còn bày đặt ngả người vào lòng Russia mà khóc lóc, nói hai người dừng lại. ( T/g: Đừng hiểu lầm.

Cung Như bị bắt làm vậy ó! ).

Đông Lào và Việt Minh thì lại báo hơn, đi cổ vũ cho hai người họ đấm nhau đến ch.ết.

- Tôi thề.

Ngoài Việt Việt yêu quý của tôi ra thì bốn đứa còn lại đéo phải của tôi. |- Đại Nam lắc đầu nguầy nguậy, nói với người bạn thân tên Qing.

- Mẹ...

Báo vl... |- Qing chỉ nói như vậy thôi chứ cũng chẳng có ý định ra cản.

Đại Nam lại tiếp tục chuyên mục ngắm nhìn crus- à nhầm ngắm nhìn con trai yêu dấu của mình.

- V- Việt Nam?

Cậu không ra cản à..? |- Ánh Nguyệt hỏi em với chất giọng run run.

- Không. |- Việt Nam.

- ỂHHH?!! //sốc// |- Ánh Nguyệt.

- Chuyện này cũng quá bình thường rồi. |- Việt Nam.

- N- Nhưng họ đang dùng súng để bắn nhau đấy!!

Cậu không lo cho họ sao?! |- Ánh Nguyệt.

- Ở nhà họ cũng vậy. |- Việt Nam.

- T- Thật không..? //bất ngờ// |- Ánh Nguyệt.

- Cô nghĩ tôi lừa cô chắc? //quạo// |- Việt Nam. ( T/g: Sao lại quạo thế ngài Việt Nam kính mến😀? ; Vn: Cô ta nói nhiều.

Điếc tai. ; Ánh Nguyệt: //đau trong lòng nhiều chút// )

- ... |- Ánh Nguyệt câm nín, chết lặng.

-------------------------------------------------------------------------------

1023 từ

Nghe nhạc đuy=3

Cho chill chút xíu=33

Tưởng hôm nay mất điện nên mẹ mị không cho học thêm.

Thế mà éo mất=))

Ảo thật đấy=)

Mà cho mn ngắm Vn cùng luôn này=3

( Ảnh đều lấy trên Pinterest: )

ĐẸP VAILO-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 20: Một ngày bất bình thường


- Oáp ~ |- Hôm nay quả là một ngày đẹp trời, em thức dậy trên chiếc giường ấm cúng của mình mà ngáp một hơi dài.

- VIỆT NAMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!!!! |- Ôi trời...

Lại bị phá đám lần nữa rồi...

Mặt Trận từ đâu đột ngột xông vào rồi ôm eo em mà khóc lóc om sòm.

- Đm...

Lại sao nữa vậy, anh Trận? |- Em dụi dụi mắt mà nhìn con người đang ngồi khóc lóc kia.

- OA OA OA!!!

VIỆT HÒA ĐÁNH ANH KÌAAAAAAAAA!!!!!! |- Anh vừa rơi nước mắt, vừa lấy tay chỉ chỏ khắp nơi.

- NÀY NHÁ ÔNG ANH GIÀ!!!

BỐ ĐÂY ĐÁNH ÔNG BAO GIỜ?!! |- Việt Hòa xông vào, bực tức mà nói.

- VIỆT NAM EM XEM KÌA!!

TÊN BA QUE ĐÓ BẮT NẠT ANH KÌAAAAAA!!! |- Mặt Trận nói với chất giọng đầy oan ức.

- Thôi nào...

Việt Hòa!

Anh đừng bắt nạt anh Trận nữa! |- Em thở dài, dỗ dành Mặt Trận rồi lại quay ra mắng Hòa.

- Ơ?! |- Hắn "ơ" một cái rồi tặc lưỡi mà rời đi.

Mặt Trận giương đôi mắt đẫm lệ đầy chất fake của mình lên mà nhìn em.

Nhưng thay vì được an ủi, anh lại nhận được một cú tát từ em.

"CHÁT!!!"

Ôi tiếng chát vang vọng cả một vùng.

Chim chóc nghe thấy liền giật mình ngã ngửa, cây cối rung chuyển, hồ cá ở ngoài sân thì cá một nơi nước một nơi (Ý chỉ cá nhảy ra khỏi hồ).

Chắc chắn em tát đau lắm, vì má Mặt Trận bị bầm tím rồi kia kìa!

- Anh vừa ôm eo tôi rồi làm gì? |- Em đen mặt mà nhìn anh.

- Anh đâu có làm gì đ- //nhìn vào tay của mình đang sờ mông của em// ... |- Mặt Trận.

- Đây là không làm gì á hả? //đen mặt// |- Việt Nam.

"CHÁT!!"

"BỐP!!"

"BINH!!"

"RẦM!!"

- Hai đứa nó đang làm gì trên tầng vậy? |- Đại Nam đang ngồi uống nước trà, liền quay ra hỏi Việt Minh.

- Con không biết.

Cha hỏi Việt Hòa đi. |- Y vẫn chăm chú đọc cuốn sách mình mới mượn được từ thư viện.

Gã quay ra phía hắn mà nói:

- Việt H-

- Mặt Trận sờ mông Vie. |- Chưa để gã nói hết, hắn đã nhanh chóng trả lời, tay vẫn nắm chặt khẩu tiểu liên của mình.

"CHOANG!!"

Cốc trà mới nãy vẫn còn trên tay Đại Nam giờ đã vỡ tanh bành, nằm im ở dưới nền đất. ( Cốc: Ũa tôi làm gì saiii?! ).

Thay vào đó, Đại Nam cầm khẩu Springfield mà Qing mới tặng.

"Lạch cạch"

- Đạn đã nạp. |- Việt Minh mỉm cười ôn nhu, trên tay cầm khẩu SVT - 40 yêu quý của mình.

"RẦM!!"

- Có em. |- Đông Lào từ đâu đạp bay cửa nhà, từ từ bước vào với khẩu MG42 mới mua.

- Ồ.

Đông đủ rồi nhỉ?

Đi xử anh ta thôi! |- Việt Hòa mỉm cười đầy HiỀn HậU mà nói.

Thế là suốt buổi sáng ngày hôm nay, hàng xóm đều phải chịu tiếng hét chói tai của Mặt Trận và những tiếng "CHÁT" "BINH" "BỐP" đầy đau đớn.

_- Không gian hệ thống -_

- Em nghĩ thế này thì không ổn... |- StellaViet nhìn vào màn hình mà nói.

- Ảnh chắc chắn sẽ ổn thôi! |- An Chi cười hi hi, giơ ngón like ra trước mặt mình mà nói.

- Nhưng... |- Stella khiếp hãi nhìn đống súng đã hết đạn được để một đống ở góc tường.

- Thôi nào Stel!

Mặt Trận chắc chắn sẽ ổn thôi a! |- Jasmine vui vẻ vỗ vai cô mà nói.

- Nhưng toi tiếc cho cái nhà... |- StellaViet.

- .-. |- Jasmine.

- =)) |- An Chi.

- ÊY ÊY ÊY!!!

CÓ CHUYỆN CÓ CHUYỆN!! |- Issabella tự dưng hét toáng cả lên, khiến mọi người chú ý.

- Gì thế Issa? |- Stella nhanh chóng bay về phía cô bé với đôi cánh của mình.

Cô bé giơ lên một tờ giấy với chi chít chữ.

- Hửm? |- Jas nhanh tay chộp được mảnh giấy rồi thử đọc câu đầu:

- Ờm...

"Kế hoạch để đụ Việt Nam" ?!

- CÁI WTF?!! |- Roza nghe thấy, liền xông vào với vẻ mặt hoảng hốt.

- この人は頭がおかしいのでしょうか?!! (Người này có điên không?!!) |- Stel mở to mắt mà nói.

Đến cả cô còn chưa được ôm Tổ Quốc của mình.

Sao người này lại dám lên kế hoạch để làm việc này cơ chứ?!!

- Bình tĩnh bình tĩnh nào, Stella!! |- An Chi hoảng hốt, cố giữ bình tĩnh cho người đang cầm khẩu tiểu liên kia.

- GRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR |- Issabella bỗng chốc hóa thành một chiếc xe máy, khiến Jas ở gần đó giật mình.

- MẸ-

_ - Quay trở lại với hiện tại -_

- Au! |- Mặt Trận giờ đang được Việt Nam em băng bó vì anh cứ nằng nặc đòi.

Nhưng em lại không nương tay mà băng bó rất rất mạnh tay để anh ta kêu lên những tiếng như vậy.

- Này!!

Băng cho anh nhè nhẹ thôiiiii!!! |- Anh nức nở kiểu fake để cho em nhẹ tay lại.

Nhưng em không dễ mềm lòng đến vậy đâu!

Thay vì nhẹ tay hơn, em lại nhẹ tay hơn.

- Hì=3 |- Anh ta sau khi thấy em nhẹ tay thì cười thỏa mãn.

Vợ anh đúng là giỏi thiệt mà!

Nhưng chỉ một giây sau đó...

"BẶC-!"

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA VIEVIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE SAO EM NỠ LÀM VẬY AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA |- Việt Nam đã ngay lập tức siết chặt cuộn băng khiến vết thương của anh rỉ máu thêm.

Anh ta hét lên đầy đau đớn nhưng em đéo quan tâm.

-AIZAAAAAAAAAAAAAAAAA ĐAU ANH VIE ỚIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!!

- Câm mõm vào.

- AUAUAUAUUAAAUUAUAUAUAUAUAUAUAUUUUUUUUUUUUUUUUUUU //la hét trong vô vọng//

- ĐÃ BẢO CÂM CƠ MÀ?!! //đánh vào vết thương nặng nhất của Mặt Trận//

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! //liên tục la hét//

_- Ngoài phòng...

-_

- Việt Việt đáng sợ quá a... //run//|- Đông Lào.

- Ừ- Ừ...

Đồng tình... //sợ hãi//|- Việt Minh.

- //đã bị ăn hành nhiều lần// Bình thường! //tặc lưỡi// |- Việt Hòa.

- //uống trà// Việt Nam làm thế là còn nhẹ. //cũng giống Việt Hòa// |- Đại Nam

---------------------------------------------------------------------

1018 từ

Ehe-

Chẳng có gì để nói cả=33

Mà các bác nghĩ tờ kế hoạch dduj Vn là của ai??
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 21: Phản diện chính


"Roạt...

Roạt..."

Trong một căn phòng có tông màu trầm, một người đang khẽ khàng mở vở ra mà viết.

Từng trang giấy từng rất trắng tinh giờ lại có thêm những nét mực đen đẹp đẽ.

Gió từ ngoài cửa sổ luồn vào căn phòng, vô ý làm chiếc rèm cửa khẽ bay lên.

Ánh nắng chiếu vào căn phòng cho người đó nhìn rõ hơn.

"Vù... vù..."

- Chà.

Hôm nay mát quá nhỉ? |- Người đó dựa lưng vào chiếc ghế của mình tạo ra một tiếng kẽo kẹt đến khó nghe.

Quay ra cửa sổ ngắm nhìn thiên nhiên phong phú, em khẽ nói.

Ánh nắng chiếu vào mắt em làm em chói mắt.

Em đưa tay lên che mặt mình.

Không sai, người đó chính là Việt Nam.

- Nắng... |- Em đứng phắt dậy, đi đến cửa sổ rồi kéo rèm lại cho bớt nắng.

Quả là cái nắng của mùa hè, vừa gay gắt, lại vừa dịu dàng.

Chợt, có một giọng nói ở dưới tầng khiến em chú ý:

- 哦!朋友你好! ( Ồ!

Xin chào bạn của tôi! )

- * Tiếng Trung... * |- Em ngay lập tức nhận ra người đó là ai dựa vào ngôn ngữ và giọng nói.

Việt Nam nhẹ nhàng mở cửa, bước xuống cầu thang.

Quả không sai!

- Xin chào ngài Qing... |- Việt Hòa nở một nụ cười méo mó nhìn gã.

Gã là Qing, một kẻ ăn chơi như những chàng trai mới mười bảy mười tám, tiêu tiền không khác gì như máy cắt cỏ.

- Chào anh bạn! |- Đại Nam nở một nụ cười thân thiết mà chào gã.

Gã với y là bạn thuở nhỏ nên rất thân với nhau. ( Nhưng sau này thì chưa chắc... )

- ... |- Em đứng núp ở cầu thang để xem tình hình.

Không lỡ lại có chuyện...

Chứ theo cuốn tiểu thuyết, hai người họ cũng có lúc cãi nhau mà.

- [ Ngài Việt Nam! ]

Tiếng hệ thống vang lên, khiến em giật mình.

May mà vẫn chưa lộ đấy!

Em nhẹ nhàng bước lên tầng, vào phòng mình rồi khóa chặt cửa lại mà hỏi:

- [ Gì? ]

- [ Theo như nguyên tác, ba ngày nữa phản diện chính sẽ xuất hiện! ] |- Roza

Phản diện chính?

Phải rồi, câu truyện nào cũng có phản diện hết.

- [ Thông tin. ] |- Việt Nam.

- [ Đang load thông tin... ]

- [ Tinh!

Đã load xong. ]

Tên: Hà Thiên Lâm / Lâm Hà

Tuổi: 16

Giới tính: Nữ

Tính cách: Như con trai, dễ nổi nóng, hủ hùa.

Thích: Ship AmeChi (AmericaxChina), China bot, vẽ tranh, đá bóng, chơi game.

Ghét: Việt Nam (hiện tại), mặc váy, chụp hình, mưa.

Điểm mạnh: Đánh nhau, chửi lộn, nói dối.

Điểm yếu: Giả vờ, chạy bộ, viết văn.

Lâm Hà là hủ hùa, nhìn thấy ngôn tình là chế diễu, và đặc biệt hay ship lung tung.

Ả ta lúc trước ship VietChi nhưng từ khi Việt Nam thay đổi thì lại ghét Việt Nam.

Lâm Hà có bias là Ussr và China.

- [ ...

Có cần đề cập bias không..? ] |- Việt Nam.

- [ Có ạ 😀 ] |- Roza.

- [ Rồi...

Lui đi. ] |- Việt Nam.

Ba ngày nữa là gặp ả rồi, em nên có biện pháp thôi.

Việt Nam ngồi vào bàn, lấy ra một tờ giấy a0 để lập kế hoạch.

Nếu có người hỏi em làm kế hoạch kiểu gì trong khi không biết được tương lai thì em mạnh dạn trả lời: " Có hệ thống lo hết.

"

Em nhanh chóng bắt tay vào làm kế hoạch, tay phải cầm bút, tay trái cầm thước.

_- Trong không gian hệ thống -_

- Nhìn ngài ấy làm việc hăng say chưa kìa!

Đúng là đáng yêu quá đi=33 |- Roza vừa chỉ vào màn hình, vừa nói.

- Đúng đúng! |- Issabella ngồi bên cạnh cô cũng đồng tình.

"VÉOOOOOOOOOOOO!!"

- I WOKE UP IN MY NEW BUGATTIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!! //lái xe// |- An Chi.

- YEAH YEAHHHHHH!!!!!! |- Jasmine.

- I WOKE UP IN MY NEW BUGATTIIIIIII!!!!!!!!! //cầm loa hét// |- Celena.

- MẸ NÓ ỒN QUÁAAAAAAAAAAAAAAA!!! |- Yokomi bịt tai lại mà hét lớn.

Sao lúc nào mấy người này cũng ồn ào quá vậy?!

- Kệ đi chị.

Bọn họ sinh ra đã ồn ào rồi. |- StellaViet vừa uống trà sữa, vừa nói với Yokomi.

"RẦM!!"

- Stella - chan ~ |- Cánh cửa phòng lập tức bay ra xa, một người con gái tóc hồng đậm bước vào.

Không sai, cô ả là Valentina, Arina Valentina.

Cô ả là một người cuồng Stella chính hiệu.

Ả vừa cất tiếng là StellaViet đã bốc hơi con mẹ nó rồi.

Lúc nào mà thấy cô là ả cứ dính lấy cô như keo 502 vậy á!!

- Ơ?!

STELLA!!

EM ĐÂU RỒIIIIIIIIIIIIII?!! |- Nhận ra "bé cưng của mình" đã biến mất không dấu vết, cô ả giật mình hét toáng lên chỉ để tìm crush ả.

- ?!!

DITME TRÁNH XA EM TAO RA!! |- An Chi ngay lập tức nghe thấy và nhận ra sự xuất hiện của Valentina.

Cô cầm một cây gậy để ra đập Valentina ra bã.

Nói thật chứ...

Cô cũng không ưa ả là bao.

- Ơ MỌE- CHỊ VỢ!? |- Valentina giật thót khi An Chi gọi tên mình, quay ngoắt ra phía sau, mở to mắt mà nhìn.

"BỐP!!"

"RẦMMMM!!"

- Chắc đau lắm... |- Jasmine đang ăn bỏng ngô thì nói.

- Ừm. |- Celena cũng đang nhanh bỏng ngô rôm rốp kia kìa.

Sau khi bị chiếc gậy tHâN tHiỆn của An Chi "hôn" một phát vào mặt, Valentina đã bay ra xa, đập đầu vào tường rồi bất tỉnh.

- A.

Chị! |- Stella tắt chế độ tàn hình rồi chạy đến ôm An Chi, không quên cảm ơn cô:

- Oa!

Chị của em là nhất!

Cảm ơn chị! //vui vẻ//

- Không có gì đâu! |- An Chi mỉm cười, xoa xoa đầu của cô bé.

- Trời trời... |- Roza đi đến chỗ Valentina đang nằm bất tỉnh mà nói.

- Mất máu khá nhiều...

Hay chết rồi ta😀? |- Wendy nói với một tâm trạng không thể nào vui hơn.

Vì cô ả Valentina cũng hay gây sự với Wendy mà!

- Chết quách đi cho xong! |- Roza cười khanh khách, lấy tay chọt chọt vài cái vào ả mà nói.

Ờ...

Nói sao ta?

Valentina hầu như gây sự với tất cả các hệ thống trừ StellaViet...

------------------------------------------------------------------------------------------

1068 từ

T/g: Valentina ổn, cô ả không sao đâu^^

An Chi: //lấy xẻng//

StellaViet: Chắc chần khắc mộ nhỉ?

Roza: Yéa.

Wendy: //đào mộ cho Valentina//

T/g: Ổn lắm ^^
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 22: Bữa tiệc ( 1 )


- Hoàn thành! |- Em vui vẻ reo lên một tiếng.

Ngả người về phía sau, em vươn vai cho đỡ mỏi.

Việt Nam đặt cây bút xuống, cất bản kế hoạch trong két sắt của mình rồi mở cửa ra ngoài.

- Việt Việt! |- Ngay lập tức, Mặt Trận liền lao đến ôm eo em mà nói.

- Gì? |- Em lạnh nhạt đáp lại hắn.

Hắn thiu thiu buồn rồi cũng nói tiếp:

- Tối hôm nay có một bữa tiệc ở nhà China.

Em có muốn đi không?

- Bữa tiệc...? |- Tên này (China) rảnh quá sinh ra nông nỗi hay gì?

Lại còn tổ chức tiệc nữa chứ?!

- Đúng vậy ^^ |- Mặt Trận như một chú cún nhỏ đang vẫy đuôi vì tìm được chủ.

- [ Ngài Việt Nam.

Nếu ngài tham gia bữa tiệc thì 90% là ngài sẽ gặp phản diện chính ở đó! ] |- Wendy.

- [ Tại sao? ] |- Việt Nam.

- [ Bởi vì bias số 1 của ả là China! ] |- Wendy.

- [ Hm...

Được... ] |- Việt Nam.

- Được.

Tôi đi. |- Em nhanh chóng trả lời lại Mặt Trận.

Hắn vui vẻ ôm em một hồi rồi lại chạy đi ngay.

Nhìn dáng vẻ dễ thương của hắn, em lẩm bẩm hai từ:

- Phiền phức.

Việt Nam quay trở về phòng để chuẩn bị cho buổi tiệc đêm nay.

Để xem em nên mặc gì nào...

Trong lúc em đang suy nghĩ, một giọng nói chen ngang luôn vào:

- [ Ngài!

Hay ngài thử mặc vest xem?! ] //hào hứng// |- Jasmine.

- [ Hm...

Cũng...

Được. ] |- Việt Nam.

Sau khi nhận được câu trả lời như mong muốn, Jasmine nhảy cẫng lên trong vui sướng.

Cô biến ra một bộ vest chỉnh tề cho em để mặc.

Em đặt bộ vest lên trên giường, đi vào phòng vệ sinh để tắm rửa sạch sẽ trước khi khoác bộ vest sang trọng ấy lên người.

_- 6 phút sau -_

Em bước ra khỏi nhà tắm chỉ với một chiếc khăn tắm che phần dưới của mình.

Việt Nam vô thức lấy tay xoa xoa mái tóc dài của mình, khiến nó rối hơn.

Hơi nước trong phòng tắm phả vào phòng của em, kéo theo một mùi hương đặc trưng của loài hoa hồng.

"RẦM!!"

- Anh h- ?!! |- Đột nhiên, Đông Lào từ đâu xông vào phòng em, trên tay nó là một bộ vest khác.

Nó mở to mắt mà nhìn khung cảnh trước mắt, máu mũi không tự chủ mà chảy ròng ròng xuống.

- Có chuyện gì không, Đông Lào? |- Em dùng giọng nói trầm ấm mà hỏi nó.

Nói thật thì...

Nhìn nó không được ổn cho lắm...

- ... //lấy máy ảnh ra, chụp// XIN LỖI!! |- Đông Lào.

" RẦM!!"

Sau khi định thần lại, nó lấy máy ảnh ra chụp một tấm rồi đóng rầm cửa lại.

Em chỉ nhắc nó:

- Đừng đóng cửa mạnh như thế chứ?

Em thở dài lau sạch người mình rồi mặc bộ vest Jasmine đưa.

Ngắm nhìn mình trong gương, em chỉ nói hai từ:

- Không tệ.

Jasmine đúng là có mắt thẩm mĩ.

Cô bé chọn đúng hãng vest mà em yêu thích.

Jas còn mua cho em một chiếc kẹp có hình bông hoa hồng đen yêu thích của em.

Em kẹp nó lên tóc mình rồi mở cửa, bước xuống tầng.

- Con xuống rồi đây. |- Em vừa bước xuống, vừa nói một câu.

Bỗng nhiên, Mặt Trận hét lên:

- OMGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG DADDYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!!

- Mẹ nó!!

Bất lịch sự quá đấy, Mặt Trận!! |- Việt Minh nhanh chóng đánh cốp vào đầu hắn.

Nhưng hắn không có dấu hiệu dừng lại, còn quỳ trước mặt em mà nói:

- MARRY ME DADDYYYYYYYYYYY ~~~~~~~~~~~~

- ... |- Em sợ hãi, núp đằng sau Đại Nam như một chú mèo nhỏ khiến hắn ta hộc mẹ máu luôn. ( Vn: Chết luôn đi. ; MT: ;-; )

- C- Cha ơi... |- Việt Nam níu lấy tay áo gã mà gọi.

- Hửm?

Sao thế bé cưng? |- Gã quay ra, mỉm cười ôn nhu với em.

- Anh ta c- có bị tâm th- thần không ạ...? //sợ hãi// |- Em run run, nói trong sợ hãi.

Chắc anh của em bị tâm thần mất rồi...

Phải đưa anh ta đi bệnh viện thôi...

- PHỤT- HHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHA!!! |- Việt Hòa đứng gần đó liền không tự chủ được mà cười lớn.

- Này Việt Việt!!

Sao em nỡ?!! |- Mặt Trận suy sụp tinh thần, chỉ kịp nói hai câu rồi gục xuống sàn nhà. ( Vn: Chết luôn đi cho đỡ chật đất. ; MT: Ơ kìa Vie ~ ; Vn: Cút. ) Đông Lào từ nãy đến giờ cứ im im mà xem điện thoại, có lúc em còn thấy nó cười cười như thằng nghiện. ( Đông Lào xem ảnh body Vn đấy=)) )

- ... * Một mớ hỗn độn... * |- Một người hầu nữ đứng gần Đại Nam khẽ thở dài mà nghĩ.

Chắc liêm sỉ của mấy người này bay mẹ đi đâu rồi...

Từ khi sa vào lưới tình của em là họ cứ như điên ấy.

Họ mà đọc được suy nghĩ của cô ta là cô ta bay màu luôn... ( Người hầu: Tôi có ngài Vn bảo kê>🙂 ; Harem: >:'( Không công bằngggg!! )

- Mà chúng ta đi được chứ vậy? |- Em lên tiếng, lấy tay phủi phủi những hạt bụi vô tình bám vào chiếc vest mới tinh của em.

- À ờ!

Đi nào! |- Đại Nam đang im lặng kia giờ đây cũng lên tiếng.

Gã xoay người, tiến đến chiếc cổng to lớn, đằng sau là một con xe lamborghini đắt tiền.

- A!

Đi chứ! |- Đông Lào giật thót, ngay lập tức cất chiếc điện thoại xịn sò của mình rồi chạy ra cổng.

Ba người còn lại cũng đi theo sau nó.

Em là người đi cuối cùng.

Vừa đi đến chiếc cổng dát vàng, em thầm cong môi lên mà nở một nụ cười mưu mô.

- * Để xem cô sẽ làm gì tôi nào.

Lâm Hà "yêu quý" ~ *

----------------------------------------------------------------------------

1027 từ

Ờm...

Rảnh quá nên đăng thêm chương nữa😀

Ehe-

Me: LEAVE ME ALONE!

Não: //cho toi ý tưởng cho truyện mới//

Me: AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!

Tìm người chung ship Prussia x Vietnam=')
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 23: Bữa tiệc ( 2 )


Sảnh bữa tiệc giờ đang rất đông người.

Những chiếc đèn led cứ nhấp nháy không ngừng.

Tiếng nhạc đu đương nghe thật êm tai làm sao.

Hòa vào tiếng nhạc là tiếng nói chuyện rôm rả của người dự tiệc.

- A ~ Không biết em ấy đến chưa nhỉ? |- Hắn cầm ly rượu trên tay, khẽ lắc nó làm rượu vương vãi ra ngoài đôi chút.

Đôi mắt xanh biếc được dấu dưới chiếc kính hàng hiệu khẽ liếc nhìn xung quanh như đang tìm ai đó.

Hắn chẳng còn gì xa lạ với cái tên America.

- Chưa đến đâu. |- Anh ngồi bên cạnh hắn liền lên tiếng trả lời.

Mái tóc đỏ hoe nhưng lại sáng hơn màu tóc của em được buộc gọn lên.

Đôi mắt màu vàng kim ấm áp giờ đây lại sắc bén như dao găm.

Anh ta được biết đến với cái tên China.

- Nếu em ấy đến thì quản gia của ta đã hô to rồi. |- China anh chống cằm ngồi đợi em.

Người được nhắc đến ở đây đó chính là người thương của bọn họ - Việt Nam.

- N- Ngài China... |- Người quản gia bên cạnh không khỏi run rẩy khi gọi anh.

Anh quay ra, trừng mắt với cậu ta mà nói:

- Gì?

- Ức..!!

Ngài Việt Nam đã...

Đến rồi ạ... |- Người quản gia sợ hãi khi China làm vậy với mình.

Chỉ cần hành xử sai một chút thôi là anh có thể giết chết cậu rồi.

- Ồ.

Được rồi.

Lui. |- China tỏ vẻ bất ngờ rồi cho người quản gia may mắn ấy lui đi.

Cậu ta như vớ được vàng mà chạy luôn.

- Em ấy đến rồi sao ~ ? |- America thích thú hỏi anh.

Anh chỉ khẽ gật đầu.

Họ đứng phắt dậy rồi đi tìm em.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Haizz... |- Việt Nam ngồi ở một chiếc bàn xa hơn chỗ họ đang tìm kiếm.

Em khẽ thở dài rồi lại nhấp một ngụm rượu vang.

- * Mãi vẫn chưa thấy phản diện chính... * |- Ồ, thì ra em đang buồn phiền về điều này.

- [ Tít tít!

Phản diện chính đang ở gần ngài!! ]

- Hm? |- Phản diện chính đang ở gần em?

Nhưng cô ả đâu mới được cơ chứ...?

- Chào?

Cậu là Việt Nam?

- [ Tinh!

Đã gặp phản diện chính!! ]

Ô...

Ôi...

Em bất ngờ, mở to mắt ra mà nhìn ả.

Ả...

ĐẸP HƠN EM TƯỞNG!!

Mái tóc màu hồng nhẹ óng mượt rũ xuống mặt của ả.

Đôi mắt màu tím xinh xắn như viên pha lê màu tím long lanh hiếm có.

Giọng nói trầm ấm khiến người nghe cảm thấy an toàn hơn.

Cô ả...

Như là một idol nhỏ tuổi vậy!!

[ Lâm Hà: ]

( Cre: Pinterest )

- Ờ- ừm..!

Phải!

Tôi là Việt Nam. |- Ôi trời lạy chúa!

Ả đang bắt chuyện với em đấy à!?

Tim em đập thình thịch như những người hâm mộ được gặp idol của họ vậy.

Cô ả mỉm cười tươi tắn nhìn em.

Lạy chúa...

Ả xinh nhưng làm ơn!

Cái nết cũng xinh hộ em cái-

"Àooo!"

- Đồ cướp bồ người ta! |- Ối chà...

Em vừa mới nói xong...

Ả xinh...

Nhưng cái nết thì ĐÉO XINH!!

Lâm Hà ngay lập tức đổ một chậu nước bẩn vào người em trước mặt thiên hạ, lại còn nói em là trà xanh.

- Này này!

Tôi cướp bồ người khác bao giờ?! |- Em bực mình, bật dậy rồi trừng mắt hỏi ả.

- Mày cướp bồ của anh China đáng yêu của tao!

Mày dám cướp anh America khỏi tay anh ấy!! |- Cô ả bực tức nói, lấy tay chỉ thẳng vào mặt em.

Vụ cãi vã này ngay lập tức thu hút sự chú ý của China và America.

Họ nhanh chóng chạy đến chỗ sảy ra vụ ẩu đả này.

- CON MẸ NHÀ MÀY!!

BỐ MÀY CƯỚP BỒ THẰNG CHINA BAO GIỜ HẢ?!

DITME ĐÉO HIỂU RÕ SỰ VIỆC THÌ CÂM CON MẸ MỒM VÀO ĐI!!

CỨ SỦA NHẶNG HẾT CẢ LÊN!!

DITME ĐIẾC HẾT CẢ TAI! |- Em tức quá, liền chửi cô ả luôn.

- ĐỒ CƯỚP NGƯỜI YÊU CỦA NGƯỜI KHÁC ĐÉO THÈM NHẬN!

MẸ NÓ!!

TAO QUAY LẠI CẢNH MÀY VỚI ANH AME HÔN NHAU RỒI NHÁ!!

CHẮC CHẮN MÀY QUYẾN RŨ ANH ẤY LUÔN!! |- Ả cũng không thua kém gì Việt Nam, mở miệng ra cãi nhau với em luôn.

- MẸ MÀY!!

"CHÁTTTT!!"

TÊN ĐÓ ÉP TAO HÔN HẮN!

CHỨ TAO ĐÂU CÓ NGU MÀ CƯỚP "NGƯỜI YÊU CỦA CHINA"?!!

MẸ!! |- Em ngay lập tức tát vào mặt ả một cái.

Ả đau đớn rít lên một tiếng rồi ngã phịch xuống dưới đất.

- TAO |- Việt Nam lấy chai rượu vang, đập thẳng vào đầu Lâm Hà.

Rượu từ chiếc chai chảy tong tỏng xuống dưới đất.

- CÓ |- Em lại tiếp tục lấy luôn chiếc ghế rồi đập ba phát vào người cô ả.

Ả không thể làm gì được, cứ la hét trong vô vọng.

- THÙ |- Sau khi đập ả đến nỗi chiếc ghế gãy mẹ luôn thì em lại tiếp tục ném ả đi.

Ả văng đi xa, đập đầu vào tường nhưng vẫn chưa bất tỉnh.

- VỚ- |- Ngay trước khi em làm loạn lên nữa, China đã ngay lập tức chạy ra ngăn cản em.

Anh thừa biết nếu để em làm loạn thêm nữa, cái xác của Lâm Hà cũng dell còn.

- Bình tĩnh đi Vie! |- Anh cố trấn an Việt Nam lại trong khi em vẫn cứ vùng vẫy kịch liệt.

- Ức! |- Chớp lấy thời cơ, America hắn chạy ngay đến chỗ em, đập mạnh vào gáy em khiến em ngất đi.

Em gục mặt xuống, mắt thì nhắm chặt lại trong khi hai tay của em thì đầy máu của ả Lâm Hà.

- Phù... |- Hắn thở phào vì con quỷ này đã nhanh chóng ngất đi rồi...

Không là hắn lại phải dọn xác.

Mệt lắm!

Bữa tiệc hôm ấy trở thành một nơi tồi tàn vì vụ ẩu đả giữa Việt Nam và Lâm Hà.

Nhưng là do cô ả gây sự trước, không phải em!!

--------------------------------------------------------------

1068 từ

Ehe-

Chương này nhiều từ bậy bạ quá ='D

Việt Nam: Lúc mới gặp cô ta, tôi đã ngỡ ngàng.

Ôi vị mĩ nhân phương nào đây?

Sao lại lạc trôi đến nơi này?

Ánh mắt của cô ấy thật hiền dịu làm sao.

Cả giọng nói cũng ấm áp và vui tươi nữa.

Cô ấy còn cười với tôi nữa kìa!

Aaaa!

Cuộc đời thật đáng sống!!

Cũng là Việt Nam: //hành hạ Lâm Hà đến nỗi cô ả nhập viện 7 tháng//

Việt Nam: Ôi trời!

Idol của tôi lại nhập viện vì chính tôi cơ đấy!

Thật tội nghiệp làm sao a...

Nhưng thôi, dằn vặt Lâm Hà tiếp thôi hihi
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 24: Nói lời yêu với tôi đi!!


Hôm nay là một ngày nóng nực.

Ánh nắng vàng óng khẽ xuyên qua những khe lá nho nhỏ.

Những cành cây đung đưa theo gió, tạo nên tiếng xào xạc nhẹ nhàng.

Việt Nam khoác cặp đi đến ngôi trường thân yêu của mình, khẽ cảm thán:

- Hôm nay trời nóng thật...

Ả Lâm Hà hiện tại không thể làm phiền em vì ả đang nhập viện rồi.

Nghe nói bảy tháng sau ả mới xuất viện được.

Chắc lần này em làm hơi nhẹ...

Lần sau phải mạnh tay lên mới được.

À quên, phải rủ cả đồng bào nữa.

Việt Nam vừa rảo chân bước đi, cứ lâu lâu thì vuốt tóc vì nóng.

Hành động này khiến hơn mấy cô gái gần đó gục ngã vì độ đẹp trai và phong độ của em.

Em bước vào trường như bình thường.

Nhưng thay vì China lao ra, lần này là Philippines lao ra ôm em.

- VIỆT NAM!! |- Anh ta hét to tên em rồi nhanh chân chạy đến ôm em trước khi bị China chiếm chỗ.

- Ah!

Chào Phil. |- Em giật mình, theo phản xạ mà ôm lại Phil rồi chào anh.

Anh bỏ em ra, cười hì hì rồi hỏi:

- Vậy ~~~ Cậu động lòng chưa ~~~ ?

- Chưa. |- Câu trả lời này khiến Phil gục đổ.

Dù biết trước em sẽ nói vậy nhưng anh không thể nào không gục ngã được.

Anh đã cố gắng suốt hai tuần nay rồi đấy!!

Làm thế nào để em động lòng với anh đây?!

- Phil?

Cậu sao không? |- Việt Nam lo lắng hỏi khi thấy anh cứ ôm đầu mà lặng im.

Hay em lại khiến người ta tổn thương rồi?

- A- Ah!

Không sao! |- Phil cười cười nói trong khi nước mắt vẫn chảy ròng ròng.

- Mẹ- Không sao cái lonz á!! |- Em giật mình, lùi về sau vì anh ta đã dọa chết em rồi.

Lại một lần nữa, anh lại gục ngã vì lời nói em buông ra như một con dao đâm thẳng vào trái tim mỎnG mAnH của anh vậy.

Việt Nam em sợ quá nên đã chuồn trước khi người bị em coi là tên tâm thần nổi loạn.

_- Vào lớp -_

- Oáp ~ |- Hôm nay em lỡ dậy sớm quá nên giờ lại buồn ngủ rồi.

Em ngáp một hơi ngắn, định gục xuống bàn mà ngủ thì...

"Bộp!"

- Gối của cậu đây nè Vie! |- Phil từ đâu bay ra, đặt ngay một chiếc gối êm ái xuống bàn cho em.

Em hoang mang nhìn anh.

Ủa?

Đang trong giờ học đấy Phil ơi!!

Bộ anh ta muốn vào soda pie à!?

Như nhìn thấy được suy nghĩ của em, anh mỉm cười đáp:

- Không sao đâu Vie!

Bởi vì...

"Lạch cạch-"

- Anh có súng rồi!

.

.

.

.

.

- Đjtme- |- Em bất lực với anh ta lắm rồi.

Đi học mà lại mang khẩu shotgun ngắn bên người.

Hiện tại thì dù Phil vẫn cười cười nói nói với em nhưng nhìn xem!!

Anh ta đang chĩa thẳng khẩu súng vào thầy giáo mới kia kìa!!

- Sao cậu lại mang shotgun bên người thế...? |- Việt Nam mệt mỏi hỏi anh.

"Lạch cạch-"

- Phải mang type 100 đi chứ.

.

.

.

.

.

- Mọe nó... |- America sợ run người vì vợ mình.

Sao em lại có thể đáng sợ đến như vậy được chứ?!

Hiện tại, không chỉ một khẩu shotgun mà lại có thêm khẩu type 100 chĩa vào thầy giáo.

Trái ngược với Ame, chàng thanh nên cuồng vợ lại có suy nghĩ cực khác.

- * Đúng là Việt Nam đáng yêu của mình.

Đi đâu cũng rắc nguy hiểm đến đó...

Nhưng có lẽ khi ở " trên giường " thì em lại chẳng thể sử dụng súng được đâu a ~ * //ngắm Việt Nam// |- China.

Mặc kệ giáo viên mới đang run rẩy đến cỡ nào, bọn học sinh lớp này lại cứ vô tư làm việc riêng để cho hai họng súng đang nhắm đến người thầy xấu số.

- Oa!

Cậu cũng mang súng à? |- Philippines tỏ vẻ bất ngờ khi nhìn vào con type 100 xịn xò của em. ( Roza: Hahaha!

Tôi lúc nào cũng chọn đồ xịn để đưa cho ngài ấy mà! //tự hào// )

- Ừm.

Phòng trường hợp nguy hiểm ập đến mà không báo.

Ví dụ như những tên biến thái có ý đồ với tôi. |- Em nói mà lại làm Ame, China và cả Phil nhột.

- Có gì sao? |- Em thắc mắc hỏi khi tay của anh ta cứ run run mãi, chưa có dấu hiệu dừng.

- À- À!

Không sao đâu a... |- Anh nói không sao vậy thôi chứ...

- * Thôi chết mẹ sao ẻm lại có thể đọc được suy nghĩ của mình vậy!?

Hôm nay mình định hôn ẻm "một chút" mà ẻm cảnh giác quá!!

Sao giờ?!!

Nếu bị đạn của con type 100 này bám lên người thì có đau không nhỉ..?

CHẮC CHẮN LÀ ĐAU RỒIIII!! * |- Chứ suy nghĩ của anh bây giờ hỗn loạn lắm...

- ? |- Việt Nam vẫn thắc mắc, tự hỏi sao Phil đột nhiên lại run rẩy sợ hãi đến vậy.

Chưa kể, lúc nhìn vào mắt anh thì em thấy anh đang hỗn loạn lắm...

Hay em lại làm gì sai à?

_- Tua đến giờ về...

-_

Việt Nam cất sách vở một cách gọn gàng vào trong chiếc balo màu đỏ đậm của em.

Kéo khóa lại, em khoác nó lên rồi rảo chân đi tới cửa lớp, định đi về.

Mặt Trận và Việt Hòa hôm nay bận, không về sớm được.

Đông Lào thì nghe nói nó bị Việt Minh kéo đi xin lỗi hơn chục người mà nó đánh trong ngày hôm nay rồi.

Chắc hôm nay hai người đó cũng về muộn.

Thôi thì em về trước vậy...

"Pang!"

Vừa bước tới cửa, một bông hồng từ đâu xuất hiện trước mặt em.

Em giật mình, lùi về sau thì trượt chân mà ngã.

"Bộp..."

- Cậu có sao không? |- Phil nhanh chóng chạy đến đỡ em.

Anh đâu biết bông hồng đỏ thắm này sẽ dọa em sợ chứ? ( Vn: Tôi chỉ giật mình thôi... )

- Ah...

Phil? |- Em mở mắt ra, nhìn người đang ôm mình vào lòng.

Em bỏ anh ra rồi cúi đầu xin lỗi.

- Ahaha!

Đâu phải lỗi của cậu đâu mà! |- Anh lúng túng, vừa gãi đầu, vừa xua tay mà nói với em.

- Mà Vie này... |- Anh đột nhiên trầm giọng xuống, mặt đôi phần đen lại.

Em hoang mang, không biết làm gì tiếp thì đột nhiên...

"Chụt"

Phil tự tiện hôn nhẹ lên môi của em.

Việt Nam theo phản xạ, lùi về sau ba bước.

- ... |- Anh ta mỉm cười rồi lại rơm rớm nước mắt.

Em lúng túng, không biết nên làm gì thì...

- VIỆT NAM!!

NÓI LỜI YÊU VỚI TÔI ĐI CHỨ!! |- Philippines hét toáng cả lên.

Ôi chà...

Nhưng em không yêu anh ta mà...

- Nhưng tôi vẫn chư- |- Việt Nam.

- OA OA OA!!

YÊU TÔI ĐI MÀAAAAA!! |- Philippines.

- Này Ph- |- Việt Nam.

- OA OA OA OA EM HẾT THƯƠNG TÔI RỒI ĐÚNG KHÔNGGG?!! //đấm bùm bụp vào ngực Việt Nam// |- Philippines.

- N- Này...!

Đừng uy hiế- |- Việt Nam.

- OAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA EM LÀ ĐỒ TỒI!!

OAAAAAAAA!! //khóc nức nở// |- Philippines.

Vì Phil dùng nước mắt uy hiếp em nên em đành đồng ý trở thành người yêu của anh.

Mặc dù tên America với em là người yêu của nhau...

Phil vui như vớ được vàng.

Anh ta hôn nhẹ vào môi em rồi lon ton đi về.

Ờm...

Em tự hỏi...

Đây có phải tình tay ba không nhỉ?

-----------------------------------------------------------------------

1300 từ

Hôm nay giở chứng nên đổi tên truyện yéah=)

Nay cặp PhilViet "hơi" ngon...
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 25: Fallen Angel


( Lưu ý: Mọi hình ảnh ở trong này đều ở trên Pinterest )

Hôm nay thật là một ngày đẹp trời.

Em ngắm nhìn bầu trời hiền dịu qua cửa sổ lớp vẽ.

- Thật đẹp... |- Em thầm nói.

Bầu trời này đáng để vẽ đấy chứ!

Để em thử vẽ xem sao...

Lấy dụng cụ vẽ ra, em bắt tay vào vẽ bầu trời hôm nay.

_- Time skip ~ -_

Đã là 6h30 rồi mà 8 giờ mới vào học.

Em đã vẽ xong bức tranh của mình.

Để xem hôm nay em sẽ tặng tranh cho ai nào...

Cầm lấy bức tranh tuyệt đẹp của mình, em đi về lớp học vẫn đang vắng người.

_- Đến lớp của Việt Nam -_

- Hửm? |- Tiến lại gần bàn học của mình, em chợt nhận ra có một bó hoa baby ở đấy.

Ai tặng vậy nhỉ?

Dù sao loài hoa này cũng nhỏ nhỏ xinh xinh nên em nhận luôn.

Chắc phải để ở tủ đồ của mình rồi.

Em bước ra ngoài lớp mà quên mất một lá thư nhỏ ở trên bàn mình.

Một người thanh niên cao ráo bước đến bàn em, cầm lấy lá thư lên rồi tự nhủ:

- Tiểu thiên sứ thích hoa nhưng không thích nhận thư...

Phải ghi nhớ mới được.

_- Sang ngày thứ hai -_

- ? |- Hôm qua mới nhận xong hoa mà hôm nay lại có một bó hoa nữa xuất hiện ở bàn em.

Hôm nay là hoa tulip à...

Em cũng thích hoa nên lấy về luôn, mặc kệ là ai tặng đi chăng nữa.

Việt Nam cầm bó hoa lên rồi đi ra khỏi lớp để tìm tủ đồ mà cất bó hoa đi.

Chàng thanh niên sáng hôm qua đang đứng nép ở bức tường mà cười thầm:

- Đúng là tiểu thiên sứ đáng yêu ~

Vậy là cứ mỗi ngày là em đều nhận được những đóa hoa tươi tắn từ một người lạ mặt nào đó.

Hôm nay em cũng nhận được hoa đấy...

Cơ mà...

- Hoa cẩm tú cầu... |- Hôm nay em nhận được hoa cẩm tú cầu.

Theo như em biết loài hoa này có độc và không phù hợp để trồng trong nhà.

- * Chắc người tặng chưa tìm hiểu kĩ... * |- Em chỉ nghĩ vậy rồi lại đem bó hoa vứt đi.

Dù sao em cũng không thích loài hoa này lắm...

Chàng thanh niên bí ẩn kia đang đứng quan sát thì bất ngờ.

Hắn ta mỉm cười ranh ma:

- Có lẽ tiểu thiên sứ không thu phục dễ dàng được rồi...

_- 10h p.m.

Tại nhà của Việt Nam -_

Đã hơn mười giờ rồi mà em vẫn chưa chịu ngủ.

Có lẽ thức khuya là bản năng của em chăng?

Em giờ đang ngồi đan khăn dưới ánh trăng dịu nhẹ.

Đêm nay yên tĩnh quá đi...

"Vùuuu..."

- Oh!

Chào tiểu thiên sứ ~

Một luồng gió bay vụt qua, tiếp đến là một giọng nói cất lên.

Ai vậy?

Em theo phản xạ mà nhanh chóng ra tư thế phòng thủ.

- Are ~ Tiểu thiên sứ cứ bình tĩnh đi ~ Không ai làm hai em cả ~ |- Giọng nói trầm ấm ấy lại cất lên.

Dù yên tâm hơn chút nhưng em vẫn phòng thủ đủ hướng.

Một bóng người lấp loáng ở phía cửa sổ.

Vì tò mò, em đi đến cửa sổ để xem đó là ai.

"Vùuuu..."

- Chào buổi tối, tiểu thiên sứ ~ |- Em bất chợt ngã vào lòng người kia do hắn ta kéo.

Sau khi nhìn lại được một lúc, em cất tiếng:

- P- Philippines?

- ...

Đó là em trai ta. |- A...

Ra là anh trai của Philippines.

Để nhớ lại tên hắn xem nào...

- Ma- Martial...

Martial Law?

- Đúng rồi ~ |- Sau khi em đọc đúng tên hắn, hắn nhào đến ôm em thật chặt.

- Hahaha ~ Tiểu thiên sứ ~ |- Hắn cứ lặp đi lặp lại cụm từ "tiểu thiên sứ" suốt.

Em không phải thiên sứ!!

- Xin lỗi nhưng tôi không phải thiên sứ, thưa anh. |- Em cố gắng bỏ chiếc tay đang nhéo má mình ra.

Không rút ra được thì em bất lực, cứ để cho hắn nhéo thôi.

- Không phải thiên sứ hửm? |- Hắn nghiêng đầu mà nói.

Nghĩ ngợi một lúc, hắn lại trả lời lại em:

- Vậy nickname "Fallen" nghe hợp với em đấy!

- "Fallen"? |- Việt Nam.

- Ta lấy từ này trong cụm từ "Fallen Angel", nghĩa là "Thiên thần sa ngã" đấy! |- Martial.

Thiên thần sa ngã sao?

Không tệ...

- Sao cũng được. |- Nhận được câu trả lời như mình mong muốn, hắn nhảy cẫng lên vì vui sướng.

_- Sau khi Martial kể hết mọi chuyện cho Việt Nam nghe -_

- Vậy là anh thích tôi? |- Em chỉ vào chính mình mà hỏi lại.

Thật là...

Sao anh em nhà này lại giống nhau đến thế hả trời!?

- Ừm ừm! |- Hắn gật đầu trong sự vui vẻ.

- Nhưng anh này...

Phil và em là người yêu của nhau rồi...

"RẮC!"

Ngay lập tức, chiếc bút chì bằng gỗ trên tay hắn liền gãy làm đôi.

Hắn đen mặt.

Philippines lại đi trước hắn một bước rồi sao?

Martial tức giận tặc lưỡi một cái.

Sau khi nói chuyện một hồi thì hắn lại phải về.

- Tạm biệt Fallen nha ~ |- Hắn vẫy vẫy tay, mỉm cười chào em.

Việt Nam vẫy tay lại cho hắn vui chứ em cũng chẳng buồn mà chào hắn.

Hắn biến mất dưới ánh trăng đẹp đẽ của đêm nay.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Từ xa, ta có thể thấy Philippines đang đứng núp ở đằng sau một thân cây mà nhếch mép.

Anh ta chắc chắn đã nghe hết từ đầu đến cuối.

Từ "Fallen" chỉ có một nhưng lại có đến tận hai từ "Angel".

Không biết Việt Nam sẽ chọn Martial Law hay Philippines ta?

---------------------------------------------------------------------

1075 từ=D

Hehehehehehehehehehhehehehehe

Bây giờ mới phát hiện nhiều người chung ship Martial x Vietnam quá😀

Cứ tưởng ship này độc lạ Bình Dương chứ=')

Tiếp tục với chuyên mục tìm người chung ship:

Có ai chung ship Russia Empire x Vietnam không nhỉ😀??
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 26: Fame


Hôm nay bầu trời trong hơn thường ngày.

Chim chóc hót líu lo trên những cành cây khô khốc.

Việt Nam nhìn lên bầu trời đẹp đẽ ngày hôm nay rồi lại đi đến trường tiếp.

- ... * Mình có cảm giác như hôm nay sẽ sảy ra chuyện gì đó... * |- Em thầm nghĩ.

Linh cảm của em rất chính xác, khó có thể sai được.

Nhưng kệ, để xem chuyện đó là gì nào...

_- Giờ ra chơi -_

- Oáp ~ |- Tiết Văn làm em buồn ngủ quá đi thôi.

Định đánh một giấc thì...

- VieVie!

Ta đi ăn đi! |- Ái chà...

Lại bị phá!

Người vừa nói là Philippines, đằng sau là người bạn Cuba của em.

- Haiz...

Thôi được. |- Dù sao cũng đang đói nên em đành đi ăn trước vậy...

- Mà mấy người bao đấy nhé.

Hôm nay tôi không mang tiền. |- Em quay ra nói với hai người.

- Được được!

Chiều VieVie hết! |- Phil vui vẻ đáp lại, Cuba anh cũng gật đầu theo.

Nhưng chẳng phải Roza vừa đưa ba chiếc thẻ đen cho em sao?

Em dell trả đấy.

Chẳng ai làm gì được em đâu.

_- Căn - tin -_

- Nam!

Cậu ăn gì để tớ gọi? |- Anh - Cuba quay ra hỏi em.

- ...

Bánh mì. |- Việt Nam ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp.

- Ê!

Nhớ gọi cho tao một bá- |- Philippines.

- Muốn ăn thì tự đi mà mua.

Tao đéo gọi hộ. |- Cuba.

Lật mặt nhanh thật đấy, Cuba à...

Em không nói gì, chỉ lôi chiếc điện thoại iphone 13 pro max daddy Đại Nam mới mua cho ra mà dùng thôi.

- * Cũng tốt đấy chứ. * |- Em ngắm nghía chiếc điện thoại mà thầm nghĩ.

- Tsk.

Đồ thiên vị! |- Hắn - Phil liền tặc lưỡi, tự đứng dậy rồi đi mua một bát phở cho mình.

- NamNam ngồi đây trông chỗ nhe!

Tớ đi mua đồ cho hai bọn mình đây! |- Anh ta nhanh chóng hôn vào má em một cái rồi lại lon ton chạy đi.

Đúng là trẻ con.

Em ngồi lặng im, vừa nghe nhạc vừa trông chỗ cho hai bọn kia.

Bỗng, một người phụ nữ tiến đến chỗ em.

- Chào cậu bé! |- Cô ta nói.

- Hửm?

Chào cô. |- Em ngước mặt lên, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lẽo mà nói.

- À- Àh...

Cô chỉ muốn hỏi bé một câu để làm video thôi! |- Cô ta run rẩy, sợ hãi nhìn em.

Nhưng sau khi định thần lại thì cô cũng không run nữa.

- Hỏi?

Cô muốn hỏi gì ạ? |- Việt Nam dù không thích cách xưng hô này với người lạ mặt nhưng em vẫn phải làm vậy.

- Ồ!

Vậy là bé muốn vào video của cô ư!? |- Người phụ nữ thích thú lên tiếng.

Cô ta lấy ra một cái mic rồi nói vào nó:

- Love or...

Fame? //mỉm cười//

Ngoài dự đoán của cô ta, em không trả lời là "Love".

- Fame. |- Tông giọng lạnh toát của em vang lên, khiến cô ta ngỡ ngàng.

- * C- Cậu bé này... * |- Cô mở to mắt.

Đời người ai ai cũng cần tình yêu chứ.

Sao em lại...

- What you lookin' at, babe? |- Em đẩy người phụ nữ đó ra mà lườm những người đã nghe lén câu trả lời của chính mình.

Không ngoài dự đoán của em, đó là những người yêu em say đắm.

"CHOANG!!"

Bát phở trên tay Philippines rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành, tạo ra một tiếng choang đến khó nghe.

Hắn lắp bắp nói:

- V- Việt...

Nam...

- Vậy hóa ra em yêu ta chỉ vì tiền sao? |- America khoanh tay, đứng yên đó mà lườm em.

- Ngươi nghĩ sao khi ép ta làm người yêu của ngươi? |- Việt Nam tỏa ra sát khí nồng nặc, hỏi lại gã.

Gã nghe thấy, liền im lặng luôn.

Xem ra họ đang suy sụp lắm đây...

Ngoại trừ ba người.

"Bốp bốp..."

Tiếng vỗ tay vang lên.

Nó là của ai nhỉ?

- Oa ~ Đúng là Vie của ta! |- Nghe quen quen vậy nhỉ?

Em nghe ở đâu rồi chăng?

Đầu em ngay lập tức nhảy số ra tên của một nhân vật quen thuộc.

- Martial Law. |- Em đoán không sai.

Người vừa nói là Martial Law.

Y không hề sốc vì y đã biết trước được câu trả lời của em.

- Em đoán đúng rồi đấy, my love ~ |- Y tiến đến, đặt một nụ hôn lên bàn tay của em rồi mỉm cười ranh ma.

"CHÁT!!"

- Gớm ghiếc.

Thôi đi. |- Một bàn tay ngay lập tức tát vào mặt y.

Người tát không ai khác ngoài em - Việt Nam cả.

- Này này này!

Martial.

Đừng có giành vợ của tôi chứ? |- China từ tốn bước lên cùng khuôn mặt đen như đít nồi, lạnh giọng nói trong khi miệng vẫn giữ nguyên nụ cười hiền lành của mình.

- Ai là vợ ngươi cơ chứ, China? |- Đông Lào nó đi đến trước mặt hắn (China) mà gằn giọng.

- Ây chô ~ Em vợ đừng làm vậy chứ ~ |- Hắn cười cười, trêu nó "một chút".

- Con mẹ nhà ngươi!! |- Nó nắm chặt tay, định cho hắn ta một đấm thì...

- Đông Lào.

Không được dùng bạo lực. |- Thì em đã nhanh chóng cản nó lại.

Nó bực bội, rút tay lại rồi hừ lạnh một cái.

Không lâu sau thì cả hai đấu võ mồm luôn cho xong.

Tại sao em lại bảo nó dừng lại?

Vì China là bias của người nào đó trong dàn hệ thống của em đấy... ( Jasmine: Hắt xì! ) Em cũng muốn đấm hắn lắm nhưng thôi kệ.

Em và nó đều theo trường phái bạo lực.

Nhưng cách tra tấn của cả hai lại rất khác nhau.

Việt Nam thì làm tổn hại tinh thần nạn nhân trước rồi mới đến thể xác.

Đông Lào thì dell nói gì nhiều, nó tấn công luôn về mặt thể xác.

Martial Law mặc kệ hai con người nào đó đang đấu võ mồm, nhẹ nhàng gục đầu lên đùi Việt Nam mà để cho em xoa xoa mái tóc mượt mà của mình.

Với thân phận là crush của hai con hổ nào đó thì em thấy cảnh đánh nhau của hai người họ không dưới nghìn lần rồi...

---------------------------------------------------------------

1081 từ

😀

Đang học nhưng trốn để viết truyện cho độc giả đỡ hóng huhu='))
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 27: Xuân dược


( Tất cả ảnh trong này đều là của pinterest, cần tìm chủ )

Từ khi em chọn fame thay vì love, mọi thứ dần trở nên kì lạ hẳn.

Nếu em lơ là một giây phút nào đó thôi, tên China hoặc Ame sẽ ngay lập tức đớp lấy môi của em.

Philippines thì cứ lẽo đẽo theo sau, đôi lúc ánh mắt của hắn lại còn chứa tia dục vọng cơ.

Cả nhà em im ắng lắm, chỉ có mỗi Đông Lào vẫn ồn ào như xưa thôi.

- ... |- Vẫn là một ngày bình thường thôi.

Em đang ngồi trong phòng vẽ vời đủ thứ.

Em nghiện vẽ từ hồi làm thanh mai trúc mã với Nazi rồi...

Y vẽ đẹp lắm...

Bàn tay thoăn thoắt đưa lên rồi lại đưa xuống, tạo nên những nét vẽ mềm mại và đẹp đẽ.

Em thành thạo vẽ mái tóc, mắt và cả mặt của người trong trí tưởng tượng của mình.

Đôi mắt đen láy dán chặt vào bức tranh sắp hoàn thiện của mình.

Ôi chà, lâu lắm rồi mới thấy em tập trung đến vậy đấy...

Bức tranh được vẽ xong khi gần trưa, ánh nắng trở nên gay gắt hơn trước.

Em để bút xuống, ngắm nhìn bức tranh mình vẽ.

Chà, em vẽ ai vậy nhỉ?

- Ước gì có Nazi ở đây...

Mình sẽ đưa cho anh ấy... |- Ra là Nazi.

Em cũng là con người, em cũng biết nhớ đấy chứ!!

Bức tranh của em cho y thật đẹp làm sao a ~

Cẩn thận cất nó vào két sắt của mình, em vươn vai mệt mỏi.

Bức tranh ấy tốn mất hơn 4 tiếng của em đấy...

Mà thôi, có cái để tặng cho Vạn là được rồi.

Nếu có ai hỏi em tặng kiểu gì thì nhờ hệ thống là được.

Các người con của em sẽ dịch chuyển linh hồn của Nazi đến và em tặng là xong!

Nhưng để tối đi chứ em mệt lắm rồi a...

Việt Nam nằm dài xuống chiếc giường êm ái của mình, tay với lấy chiếc điện thoại của mình rồi bật lên xem.

-------------------------------------------------------------------------------

America_NgauLoi đã đăng một ảnh

-.

Việt Nam ơi ~ Em thích tiền phải không ~? @VietNam_307

---------------------------------------------------------------------------------

Việt Nam nhanh chóng tắt mẹ điện thoại của mình đi rồi úp màn hình điện thoại xuống giường.

Tên America này bị điên à!?

Đúng là em thích tiền thật nhưng em đéo bao giờ yêu gã ta đâuuu!!!

Ảo tưởng!

Thôi kệ mẹ cái tên ảo tưởng đấy đi.

Xem có tin nhắn gì mới không nào?

---------------------------------------------------------------------------------

China_LoveVie đã đăng một ảnh

-.

Baby Vie ~ Yêu anh đi rồi đống quà này sẽ là của em tất ~ @VietNam_307

--------------------------------------------------------------------------

Việt Nam lại tắt điện thoại đi một cách nhanh chóng.

Lại có một tên điên nữa...

Đúng là khùng!

Mấy người này tưởng em nghèo hay sao?!

Chanel, Dior, Gucci, ... em đều mua hết được đấy!!

"Tinh!"

Hửm?

Một tin nhắn mới à?

Để xem là ai...

Việt Nam bật điện thoại lên.

--------------------------------------------------------------------------

Philippines: Hello Vie ^^

Chào. :Việt Nam

Philippines: Tớ có quà cho cậu nè Vie!

?

Là gì? :Việt Nam

Philippines:

Philippines: Yêu tớ đi và đống thẻ này sẽ là của cậu ^^

... :Việt Nam

-------------------------------------------------------------------------

Lại thêm một tên điên nữa.

Em tắt nguồn máy điện thoại đi luôn.

Việt Nam mệt mỏi đứng dậy.

Em khát quá đi thôi.

Bước xuống tầng, em tiến đến bàn ăn rồi rót nước ra cốc.

Trước khi em kịp chạm môi vào ly nước thì...

- ANH HAIIIIIIIIIII!!!!! |- Đông Lào chạy vùn vụt đến chỗ em như một chiếc tàu hỏa siêu tốc.

- Lại gì nữa? |- Em bình tĩnh, đặt cốc nước xuống rồi quay ra hỏi nó xem có chuyện gì.

- Em mới mua loại nước hoa quả này nè!

Ngon lắm đó! |- Nó giơ cao lọ nước hoa quả mới mua, lắc lắc chiếc lọ như một đứa trẻ mới được tặng quà.

- Và? |- Việt Nam em phũ phàng hỏi lại.

- Anh uống thử xem? |- Nó vui vẻ mở chiếc nắp lọ ra, đưa cho em.

Em nhận lấy từ tay nó, uống một ngụm.

Nó thầm cười.

Vì sao?

Nó đã bỏ xuân dược loại mạnh vào đấy rồi.

- ... |- Việt Nam không nói gì, chỉ đứng lặng im ở đó.

Nó nghĩ kế hoạch đã thành công nên vui vẻ ra mặt.

- Ptff...

- Em tính làm gì khi bỏ xuân dược vào đây?

- ?!

Em không ngấm thuốc.

Nó giật mình nhìn em.

- Em tính làm gì tôi, hửm? |- Việt Nam nhẹ nhàng nâng cằm nó lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của nó.

- E- Em... |- Đông Lào run rẩy, không nói nên một câu nào cả.

Nó sợ ư?

Không, nó đang khoái chí kia kìa.

- * A- ANH VIỆT N- NAM ĐANG CHẠM C- CẰM MÌNH SAO!??

Ả- ẢNH TÍNH HÔN MÌNH À??!!!

SƯỚNG QUÁAAA! * |- Và đó là suy nghĩ của nó hiện tại.

Không phụ lòng nó, ông trời có vẻ đã đọc được suy nghĩ của nó nên...

"Chụt"

- Lần sau muốn hôn tôi thì cứ nói.

Không cần ngại. |- Việt Nam hôn nhẹ lên môi của Đông Lào rồi nói.

Em phủi tay, đứng thẳng dậy rồi quay gót bước đi.

Nó đứng im tại chỗ, mặt thì đỏ bừng như trái cà chua.

Nó ngại ngùng ôm mặt, la hét trong tâm trí của mình.

Biết thế nó đéo cần lãng phí một lượng lớn xuân dược vào việc này rồi.

Chỉ cần nói toẹt ra là em sẽ hôn nó luôn mà...

Nó phải rút kinh nghiệm thôiiii!!!!

Chắc khi nào muốn đụ thì cũng nói toẹt ra nhỉ?

-------------------------------------------------------------------------------

1042 từ ^^

Giãy đành đạch khi viết=))

Báo trước bộ này có ss2 nhé😀

Bởi vì con t/g muốn có H nhưng Vn ở tiểu thuyết chưa 18 nên...

Yeah...

Người ta ship N.K top S.K bot mà tôi chơi ngược lại=))

Pye pye>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 28: Ngày sinh nhật


Hôm nay là ngày 24 tháng 2, trời vẫn còn se se lạnh.

Đầu năm mới là vậy mà.

Việt Nam sắp 17 tuổi rồi...

Đó là trong thế giới tiểu thuyết thôi chứ em đã hơn trăm tuổi rồi đấy...

- * A!

Quên mất! * |- Em đang đọc sách thì chợt nhớ ra một chuyện.

Việt Nam ngay lập tức gập sách vào và gọi hệ thống của mình.

- [ Vera?

An Chi?

Jas? ] |- Việt Nam.

- [ Có con! ] |- Roza.

- [ Dừng thời gian và cho ta về thế giới cũ.

Nhanh!! ] |- Việt Nam.

- [ À- À..!

Dạ vâng! ] |- Roza.

.

.

.

.

.

Sau khoảng bốn phút, em đã được trở về căn nhà thân thương của mình ở thế giới mà em thuộc về.

Việt Nam nhanh chóng cầm ví tiền của mình rồi phóng như bay ra ngoài.

Đến một cửa hàng hoa, em bước vào.

Tiếng chuông gió leng keng nghe thật vui tai làm sao.

Người bán hàng là một cô gái mười sáu tuổi.

- Ô!

Ngài Việt Nam!

Ngài lại đến mua hoa đấy à? |- Cô mỉm cười tươi tắn nhìn em.

- Ừm.

Chào nhé, Thiên! |- Em chào lại rồi lại đi lựa một bó hoa xinh xắn cho một người nào đó.

Chợt, ánh mắt của em va vào một bó hoa lưu ly xinh đẹp ở gần đó.

- Bó hoa này đẹp quá.

Bán cho ta nhé? |- Em thầm cảm thán, vừa chỉ vào bó hoa, vừa nói với Thiên.

- Vâng tất nhiên! |- Cô vui vẻ đồng ý, lấy bó hoa ra rồi gói cẩn thận cho em.

- Của ngài hết hai mươi nghìn ạ! |- Thiên để bó hoa trước mặt em, khẽ nói.

Em nhanh chóng trả tiền cho cô rồi cầm bó hoa chạy ngay đi.

Giữa đường, em còn ngắt vài bông hoa bồ công anh rồi cho vào bó hoa xinh đẹp của mình.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Hộc hộc...

Đây rồi... |- Việt Nam dừng lại ở trước nghĩa trang.

Em bước vào khu nghĩa trang dành cho các countryhumans.

Đứng trước một chiếc mộ có khắc tên y - Nazi Germany, em đau đớn quỳ sụp xuống, ôm chiếc bia đá vào lòng.

Thanh mai trúc mã của em...

Người đồng hành cùng em suốt thời gian đau khổ nhất của em...

Sao lại có thể chết một cách dã man đến vậy...?

Y đã bị những kẻ lạ mặt chặt tay, bắn thẳng vào sọ rồi còn tra tấn y nữa.

Mặc dù y là phát xít nhưng có cần làm vậy không?

Trời bắt đầu tối dần dần và đổ mưa ào ào xuống trần gian.

Có vẻ, ông trời cũng đang khóc thương cho em đấy.

Nước mắt của em bắt đầu chảy xuống, rơi tí tách xuống nền đất lạnh.

Bó hoa xinh xắn kia giờ đã ướt sũng do mưa.

- Nazi...

Nazi... |- Trong vô thức, em thầm gọi tên y.

Làm ơn đi.

Xin y đấy.

Hãy trở về đi.

Sao y lại ngủ lâu đến thế?

Có chuyện gì khiến y không hài lòng chăng?

Hay do em quá tồi tệ?

Hỡi người con trai đang đau khổ ở kia, em không nghĩ Nazi sẽ thấy thế nào nếu nhìn được em đang khóc lóc vậy à?

Hỡi người con trai đang tự dằn vặt mình ở kia, em không nghĩ Nazi cũng nhớ em lắm sao?

Em đã đợi y qua mười năm, hai mươi năm, có khi là ba mươi năm rồi đấy.

Vậy để đáp lại sự kiên trì và cố gắng của em, y hãy quay trở lại đi.

Quay trở lại và y sẽ được cùng em vẽ vời thỏa thích.

Em sẽ dẫn y đến khu vườn hoa mà chính tay em tự trồng.

Có cả hoa thanh cúc mà y thích đấy!

Vậy nên...

Làm ơn.

Về với em đi...

Nhưng người đã khuất không bao giờ có thể quay trở lại một cách bất thường được.

Vậy nên việc y quay trở lại là không thể.

Em biết chứ?

Em thừa biết.

Em thừa biết điều này.

Nhưng vì không chấp nhận được sự thật là y đã ra đi, rất rất nhiều lần em đã tính tự sát để đi theo y.

Nhưng cả mấy lần đấy thì cũng thất bại do em còn đất nước và người dân.

Y còn nhớ lời hứa giữa hai ta chứ?

Y quên rồi sao?

Y hứa sẽ ở bên em suốt đời mà?

Y thật tồi tệ...

Việt Nam đứng dậy một cách từ từ, nhặt bó hoa lên rồi đặt trước mộ của y.

Em mỉm cười, nói nhỏ:

- Chúc mừng sinh nhật, Nazi...

Tiếc thật, y lại chẳng có ở đây.

Nếu y có ở đây thì em đã làm một chiếc bánh sinh nhật cho y rồi.

Bóng hình của Nazi lờ mờ hiện ra trong đêm tối.

Y tiến đến, ôm em vào lòng mặc dù em chẳng thấy y được.

- Thật vui khi em còn nhớ ngày sinh nhật của ta, Việt Nam à...

- Huh!? |- Việt Nam nghe thấy giọng nói trầm ấm quen thuộc, liền quay mặt ra đằng sau.

Không có ai.

Vậy là ảo giác ư?

Em sụt sịt một hồi rồi lại gọi cho hệ thống.

- [ Roza. ] |- Việt Nam.

- [ Dạ? ] |- Roza.

- [ Cho ta về thế giới trong cuốn tiểu thuyết đi. ] |- Việt Nam.

- [ Vâng ạ. ] |- Roza.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bốn phút sau, em đã quay lại với thân hình của mình ở thế giới tiểu thuyết.

- Việt Nam ơi!!

Xuống ăn cơm!! |- Một giọng nói vang lên từ dưới tầng.

- Vâng. |- Em lạnh nhạt đáp lại rồi đi xuống như không có chuyện gì sảy ra.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ở không gian hệ thống, có bốn người đang trao đổi với nhau.

Một người là VeraYan, ba người kia thì lại không rõ mặt.

- Ngài thấy chứ?

Việt Nam rất nhớ ngài đấy. |- VeraYan quay ra nói với người ở giữa.

- Ểhhh?!

Vậy em ấy không nhớ ta sao? |- Người bên trái chán nản lên tiếng.

- Ăn nói lung tung ít thôi, thưa ngài ***. |- Vera day trán, mệt mỏi đáp lại.

- Mày nói nhiều quá đấy, ***! |- Người bên phải nhanh chóng lên tiếng.

- Hừ! |- Người vừa được nhắc thì khoanh tay rồi quay ngoắt mặt đi.

- Vậy ba ngài đồng ý xuyên vào cuốn tiểu thuyết này? |- Cô hỏi lại cho chắc.

- Đúng. |- Người ở giữa giờ mới lên tiếng.

- Vậy thì...

Được.

-------------------------------------------------------------------

1108 từ

Tôi vừa viết vừa khóc luôn á trờiiii=')

Ba người cuối chương là ai thì tự đoán đi=))

Rất dễ luôn=)
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 29: Kí túc xá ( 1 )


Hôm nay là một ngày bình thường thôi.

Em vẫn đang ngồi học bài với các bạn cùng trang lứa.

Mỗi tội là sáng hôm nay Campuchia với Thailand lại đánh nhau, làm em vào học muộn tận 10 phút.

Thầy EU tức lắm.

Cứ nghĩ em trốn học cơ.

Dù em có giải thích đến mấy thì gã ta vẫn bắt em chép phạt 10 lần.

Mà thôi kệ đi.

Em phải tập trung vào bài học không là thầy UN lại phi một viên phấn ra chỗ em mất.

"REENG REENGGG!!"

"CÚT MẸ RA NGOÀI LỚP VÀ ĐI NHẬN PHÒNG KÍ TÚC XÁ ĐI!!!"

Cái giọng đanh đá nhưng cũng có phần nhây ở đây không ai khác ngoài thầy Asean yêu quý rồi...

- * Mẹ nó...

Nhắc người ta đi nhận phòng có cần thiết phải chửi vậy không? * |- Em chắc đột quỵ với người thầy Asean mất...

Làm em giật hết cả mình.

Mọi học sinh ào ào đi nhận phòng như một bầy ong vỡ tổ.

Em tất nhiên cũng nằm trong số đó.

Cất sách vở vào cặp, em khoác cặp đi rồi chuẩn bị nhận phòng kí túc xá.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Phòng 307 à... |- Em nhìn vào chiếc thẻ trên tay mình mà lẩm bẩm.

Việt Nam bước đi trên dãy hành lang ồn ào.

Dừng lại trước cửa phòng kí túc xá, em thầm cầu nguyện để không có âm binh xuất hiện.

Bàn tay của em vặn chiếc tay nắm cửa rồi khẽ khàng mở cửa ra.

- VIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!!!!!!!!! |- Ôi trời...

Lại có âm binh.

Người vừa hét tên em là America, một tên rất nhiều tiền nhưng cực kì phiền phức.

- Thôi đi America!!

Ồn ào!! |- Ồ, có cả hội trưởng nữa này.

Germany tiến đến, đập mạnh vào đầu Ame mà nói.

Thú thật thì anh chẳng thích bị làm phiền chút nào đâu...

- AUUUUUUU!!!

ĐAU QUÁAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!! |- Hắn ta ôm đầu, kêu la thảm thiết.

- Hội trưởng. |- Cuối cùng, em cũng đã lên tiếng.

- Ah!

Việt Nam? |- Ger bây giờ mới chú ý đến em.

Em tàn hình rồi à?

- Chào cậu. |- Anh mỉm cười nhẹ, vẫy vẫy tay chào em ( Ger chưa cảm nắng Vn nhéeee=) Vẫn thích China=)) ).

- Chào. |- Em lạnh lùng đáp ( Vn đã biến thành sát boi sau chương 28=)) ).

Em kéo vali đến chiếc giường gần đó, mở ra rồi sắp xếp đồ đạc của mình.

Xong việc, Việt Nam quay ra xem ở đây có những ai...

- * America, Germany, Macau và HongKong... * |- Em nghĩ.

Theo thông tin mà em có được, Macau và HongKong là hai người cuồng anh trai của mình.

Chắc mọi người cũng đoán được là ai rồi nhỉ?

Chính xác, hai người họ cuồng China.

- Ame, ngươi định nằm đấy đến bao giờ nữa? |- Việt Nam nhìn người đang nằm lăn lộn dưới đất mà lên tiếng hỏi.

- Ểh!?

Em quan tâm đến anh sao!? |- Ame mắt sáng như đèn pha ô tô, ngẩng đầu dậy rồi thích thú hỏi.

- Cặk.

Và hắn đã chính thức làm sad boy si tình...

- * Germany thì cũng chẳng cần cảnh giác nhiều.

Theo như trong truyện thì anh ta là một kẻ mọt sách chính hiệu...

Hơn nữa, anh ấy còn rất trong trắng, không như mấy người kia... * |- Việt Nam ngồi phịch xuống giường mà suy nghĩ.

- * Còn Macau và HongKong thì phải cảnh giác cao độ.

Bọn nó đã gi.ết hơn chục người rồi... * |- Em xoa xoa cằm, tỏ vẻ tri thức rồi lại nghĩ tiếp.

Ở phía Macau và HongKong, họ đang xem ảnh người anh đáng yêu của mình.

Macau ngay lập tức chú ý đến con người tóc đỏ đậm đang ngồi suy nghĩ kia.

- Ê HongKong! |- Gã quay ra gọi y.

- Gì cu? |- Y đang hôn vào bức ảnh có China thì cũng quay ra nói lại.

- Kia kìa. |- Gã chỉ tay vào phía em vẫn đang ngồi suy nghĩ kế hoạch mà nói.

- A.

Người mà anh Chi Chi thích kìa... |- Nhìn thấy em, HongKong nổi gân, tay vô thức vò nát bức ảnh trên tay.

- Ừm!

Chính xác luôn. |- Macau cũng đen mặt mà nhìn em chằm chằm.

- * Mục tiêu tiếp theo chính là anh ta. * |- Hai người họ thầm nghĩ.

Nhưng ôi chao.

Họ nghĩ gi.ết em là một việc khá dễ dàng ư?

Đừng quên em là một quân nhân, chiến đấu hơn mấy nghìn năm rồi.

Hơn nữa, linh cảm của em rất sắc bén.

Gần như em có thể đoán trước được cả tương lai.

Như đọc được suy nghĩ và nghe được cuộc đối thoại của hai con người nghiện China, em đen mặt, quay ra nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Tất nhiên em cũng tỏa ra sát khí.

Macau và HongKong chẳng sợ gì cả, quay mặt đi để tránh nhìn thấy bản mặt đen xì của em.

- * Tưởng gi.ết một quân nhân là dễ à, lũ điên. * |- Việt Nam thầm chửi rủa hai con người nào đó. ( Macau & HongKong: Hắt xì!! )

Em nằm phịch xuống chiếc giường của mình, lấy điện thoại ra nhắn với Đại Nam là không về.

Vì em có kí túc xá rồi mà.

Hôm nay Đại Nam gã lại phải ăn một mình rồi...

_- Tua -_

Bây giờ đã hơn mười một giờ đêm rồi.

Em nằm xuống giường, mắt thì lim dim.

- Oáp ~ |- Ngáp một hơi dài, em đắp chăn rồi chìm vào giấc ngủ.

Bây giờ chỉ có tiếng lá va chạm vào nhau, tiếng những con dế nấp ở trong bụi cây.

Cũng có tiếng gió vi vu nghe thật êm tai.

Bỗng dưng, Macau và HongKong chợt tỉnh giấc.

Macau quay ra bên em để chắc chắn em đã ngủ.

Sau khi xác định được là em đã ngủ say, gã ra hiệu cho HongKong.

HongKong lấy từ dưới gối của mình một con dao sắc bén.

Y nhẹ nhàng rời khỏi chiếc giường êm ái của mình, tiến đến chỗ em.

- Ôi...

Thật là một khuôn mặt đẹp đẽ làm sao a ~ |- Tay của y vuốt lên khuôn mặt kiều diễm của em mà khẽ nói.

- Nhưng...

Thật đáng tiếc... |- Rồi, y lại giơ cao con dao kia lên nhắm vào khuôn mặt của em.

- Vĩnh biệt.

"Phập-"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

--------------------------------------------------------------------------

1081

Toi đã quay trở lại😀

Tôi đi về Phú Thọ - Việt Trì mà mưa vcl.

Chẳng được đi đâu chơi cả huhu=')

Nhưng đồ ăn ở đấy ngon vaiz=333

Nửa đêm anh họ tôi nấu mì để ăn mà lỡ làm đổ cốc mì lên người bác trai tôi=))
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 30: Kí túc xá ( 2 )


"Phập-"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ái chà.

Lực đâm mạnh ghê.

- !?

Dòng máu đỏ tươi bắn ra tung tóe, con dao sắc nhọn của HongKong đã ghim chặt vào tay của em.

Ồ, em chưa ngủ!

- Ngươi... |- HongKong bỏ con dao sắc nhọn kia ra, lùi lại về sau.

Tay của y vô thức đưa lên mặt, sờ dòng máu của em trên chính mặt mình.

- HongKong.

Sao giờ em vẫn chưa ngủ vậy? |- Việt Nam từ từ ngồi dậy, nhìn y mà hỏi.

Nếu có người hỏi em có đau không thì xin lỗi, đau là cái mẹ gì?

- Ngươi chưa ngủ...!? |- Y tỏ vẻ kinh ngạc, mở to mắt nhìn người trước mắt.

"Vụt"

Trong một khắc, em đã vụt ngay đến chỗ của HongKong.

Mặt của em sát với mặt của y đến nỗi cả hai còn cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Dùng bàn tay không bị đâm của mình cố định hai tay của y lên trên đỉnh đầu, Việt Nam ghé sát vào mặt y hơn, mỉm cười ranh ma.

- HongKong!? |- Macau đang ngồi ở giường của mình liền ngay lập tức hét lớn.

Tiếng hét thất thanh của gã đã làm mọi người tỉnh giấc.

- Hừ- Còn chưa làm gì cơ mà... |- Em quay lại, chán nản nói một câu.

- Bỏ ra!! |- HongKong ra sức vùng vẫy để thoát khỏi em.

- Chu chu ~ Nóng tính ghê ~ |- Việt Nam quay ra nhìn HongKong, bĩu môi rồi nói.

Điều đó làm HongKong đỏ hết cả mặt lên.

Đường đường chính chính là một nam nhân đã gi.ết rất nhiều người.

Giờ đây lại đỏ mặt trước một nam nhân hơn mình hai đến ba tuổi.

- B- Bỏ raaa!! |- HongKong y vẫn ra sức vùng vẫy mặc dù biết điều đó đéo thể làm gì được.

- Việt Nam.

Để cho HongKong đi đi! |- Germany bất lực ra lệnh.

Nếu không thì bàn tay đang chảy máu của em sẽ bị nhiễm trùng mất.

Việt Nam em ngoan ngoãn nghe lời anh, thả tay ra để cho HongKong đi.

- HongKong!! |- Macau thấy người em của mình được thả ra thì ngay lập tức chạy ra để ôm chầm lấy y. ( Thực chất Macau và HongKong bằng tuổi nhau nhưng HongKong ra đời sau Macau 3 ngày nên HongKong được coi là em. )

- Vie?

Em có đau không vậy!? |- America chạy ngay đến chỗ em, nâng bàn tay đẫm máu của em lên mà nâng niu nó như nó là trứng hay hoa vậy.

- Không đau... |- Việt Nam trả lời.

Em quay về bộ dạng lạnh lùng như thường của em mất rồi...

Đâu còn bộ dạng ranh ma như trước nữa đâu a?

- Đ- Để tôi đi lấy băng!! |- Germany ngay lập tức chạy đi lấy hộp y tế để băng bó cho em.

- Đã bảo không sao rồi màaa... |- Em nói với chất giọng chán nản.

- Im lặng đi Vie!!

Để anh lau máu và cầm máu chooo!! |- America chăm chỉ lau từng giọt máu trên bàn tay của em mà nói lớn.

- Rồi con dao này tính sao đây? |- Hắn nhìn con dao đang được cắm vào chính giữa bàn tay của em mà than thở.

"PHỤTTT!!"

- ÁAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHHH!!! |- Tiếng hét thất thanh của America vang vọng khắp căn phòng.

Em một phát cầm con dao rồi giựt ra luôn, làm máu bắn tung tóe ra khắp nơi.

- VIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!

EM TÍNH TỰ SÁT ĐẤY ÀAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA?!!!! |- Hắn hoảng hốt cầm máu cho em trước khi quá muộn.

- Đã bảo là không sao đâu mà... |- Em thở dài rồi nhắc lại cho hắn nghe câu nói vừa nãy của mình.

- KHÔNG SAO CÁI GÌ MÀ KHÔNG SAO CƠ CHỨUUUUUUUUUU!?

ANH CÒN CHƯA ĐƯỢC CƯỚI EM MÀ EM ĐÃ TÍNH TỰ SÁT ÀAAAAAAAAAAAAAAAAA!? |- Hắn khóc nức nở mà hét lên.

Sao vợ của hắn cứng đầu vậy!?

- Đã có hộp y tế đây!!

- Có chuyện gì thế!?

Germany chạy vào cùng với một người khác.

- Ồ.

Thầy WHO. |- Em quay ra, vẫy vẫy tay chào người vừa vào cùng anh.

- TRỜI ƠI TRÒ VIỆT NAM!! |- WHO gã hét lớn, chạy ngay đến chỗ em.

- ? |- Việt Nam nhà ta thì vẫn ngơ ngác như thường.

Có cần nhắc lại là em không đau không nhỉ?

Ngay lúc em định mở miệng ra nói một câu thì America với trách nghiệm chồng tương lai của em đã bịt miệng em lại mà nói:

- KHÔNG SAO CÁI QQ NHÀ EMMM!!!

Hắn vẫn còn khóc đấy à?

Sao yếu đuối vậy nè?

Tay còn lại của em vô thức đưa lên, xoa xoa đầu hắn như là một lời an ủi.

Thấy vậy, America khóc nấc lên, lần này thì to hơn lần trước.

Crush bị đau thì hắn cũng xót lắm chứ bộ!!

Germany anh thì đi lấy giấy lau những giọt máu trên sàn nhà, mang gối với chăn của em đi giặt.

Vì sao?

Dính máu rồi.

Tanh lắm a...

Đệm giường cũng không thua kém là bao.

Dính đầy máu rồi kìa.

Hôm nay chắc em chẳng có chỗ ngủ mất...

Sau khi băng bó cẩn thận cho em thì thầy WHO mới rời đi.

Tình hình bây giờ là em không biết sẽ ngủ ở đâu đây này.

- Ngủ với anh đi nèee! |- America vừa mới khóc lóc nức nở giờ đây lại vui vẻ như vớ được vàng.

Lật mặt nhanh thật đấy.

Ngủ với hắn thì em có nguy cơ cao bị sờ mó nên em nhanh chóng từ chối.

- Hm...

A.

HongKong là người đâm vào tay tôi nên tôi sẽ ngủ với em ấy! |- Nghĩ ngợi một hồi, em lên tiếng kết luận.

- GÌ!?

TÔI CHỈ CHO MỖI ANH CHI CHI NGỦ CÙNG THÔIIII!! |- HongKong nghe thấy, liền bật dậy mà hét toáng cả lên.

- Nu uh!

Em là người làm ra chuyện này nên em phải chịu trách nghiệm thôi! |- Việt Nam lắc lắc đầu, mỉm cười nhìn HongKong.

- Nhưng-

- Thôi anh ngủ nhé ~

Trong một tích tắc, em đã nằm yên ở chiếc giường rộng của HongKong.

Em cười cười, nói một câu rồi nhắm mắt ngủ luôn.

HongKong dù tức nhưng lại chẳng làm gì được.

Nếu đạp hoặc làm gì với Việt Nam em thì không lỡ anh yêu của y lại giận y mất.

Vậy là HongKong y liền chấp nhận số phận, nằm xuống mà đi ngủ cùng em.

_- Nửa đêm ( 12h30 ) -_

Đã hơn nửa đêm rồi mà HongKong vẫn chưa chịu ngủ.

Y cứ lăn qua lăn lại mặc dù mọi người đều ngủ hêt rồi.

Y quen ôm China khi ngủ nên giờ lại chẳng thể ngủ được...

Y quay ra, đối mặt với em.

Hừm, em cũng giống anh yêu của y đấy chứ...

- * ...

Cũng đáng yêu... * |- Y nhìn khuôn mặt đang say giấc của em mà nghĩ...

Khoan đã!?

Y bị gì vậy!?

Y chỉ yêu mỗi Chi Chi của y thôi mà!!

Tát vào mặt mình hai ba cái, y đỏ mặt mà nhìn em.

Ái chà...

Y buồn ngủ rồi...

HongKong từ từ nhắm chặt mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.

Nửa tiếng sau, y theo thói quen mà vòng tay qua eo em, ôm chặt em như một con gấu bông vậy.

Khoan đã.

Em chưa ngủ.

Việt Nam mở mắt ra, nhìn đứa trẻ to xác vừa mới chửi em giờ lại ôm em mà ngủ thì phì cười.

- * Thật đáng yêu a ~ * |- Em xoa nhẹ đầu y, dang tay ra ôm y vào lòng.

Bây giờ, em mới chính thức chìm vào giấc ngủ được nè.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Mở đôi mắt đỏ như máu của mình ra, HongKong nhìn con người đã ngủ say mà khẽ cười.

- * Đúng là một vẻ đẹp hiếm có ~ * |- Y nghĩ.

Sâu trong đôi mắt đỏ hoe của y, một trái tim màu hồng ngọt ngào hiện ra.

Ồ, có vẻ...

Y đã sa vào lưới tình của Việt Nam em mất rồi.

-------------------------------------------------------------------------------------

1362 từ

Vãi-

1362 từ=))

Kỉ lục mới hjhj //tung hoa các kiểu//

Fact: Việt Nam nghĩ HongKong rất dễ thương, không có gì nguy hiểm đối với em cả.

Nhưng thực chất thì...

Mai sau em sẽ hối hận sớm thôi =")
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 31: Cáo già


Bầu trời trong xanh vốn có, những đám mây trắng lơ lửng trên bầu trời xanh.

Những chú chim sẻ vui vẻ bay đi kiếm mồi hoặc ngồi trên những cành cây mà hót.

Nhiều loài hoa giờ đây đã nở rộ, đón chào một ngày mới.

Những làn gió mát mẻ cứ chốc chốc bay đến, cho ta một cảm giác mát mẻ không thôi.

Đáng lẽ ra, hôm nay là một ngày đẹp trời.

Nhưng giờ nó đéo đẹp khi có một con đ.ĩ ở đây.

Các bạn không nhầm đâu.

Là một con đ.ĩ.

Nếu các bạn tự hỏi đó là ai thì xin thưa, đó chính là Lâm Hà đấy.

Chắc hẳn các bạn còn nhớ mái tóc màu hồng óng mượt như sunsilk và đôi mắt màu tím xinh đẹp như viên pha lê của cô ả rồi nhỉ?

Ừ.

Đến tận bây giờ thì cô ả vẫn là idol trong lòng Việt Nam nhà ta đấy.

Nhưng nói gì thì nói, làm gì thì làm, cô ả mà khiến em bực là em lại cho Lâm Hà nhập viện thêm mấy tháng nữa đấy.

Hiện tại là giờ ra chơi, em đang bị Thailand và Campuchia dành giựt đến nỗi tay nó sắp đứt cmn luôn rồi.

- VIỆT NAM LÀ CỦA TAOOOOOOOOO!!! |- Thailand.

- ĐÉO!!

CỦA TAOOOOOOOOOOOOOO!!! |- Campuchia.

Thôi đi.

Em đâu phải đồ vật đâu mà cứ của tao của tao mãi.

Với lại bắt buộc phải kéo em qua lại như thế hả?

- Này!

Mấy anh đang làm gì thế? |- Ôi đm âm binh đến rồi kìa.

Đúng, không sai đâu.

Đó chính là Lâm Hà đấy.

36 kế chuồn là thượng sách.

Nhưng em đéo thế đi đâu được khi bị Thailand ôm chặt như thế này.

Mà thôi kệ, để xem cô ả làm gì đã.

- A!

Là Việt Nam! |- Lâm Hà tỏ vẻ bất ngờ, nhìn sang em mà nói.

Tim em đập thình thịch.

Dù sao đây cũng là idol của em mà...

Cô ả nhẹ nhàng bước đến chỗ em thì bị Thailand ngăn lại.

- Này.

Cô định làm gì? |- Hắn ta lườm cô rồi hỏi.

- Ơ...

Tôi không có ý định gì với cậu ấy đâu... |- Ả tỏ vẻ đáng thương, cúi gằm mặt xuống mà lên tiếng.

- Không sao đâu Thai.

Tôi tự lo được. |- Việt Nam buông hắn ra rồi đi đến chỗ Lâm Hà.

Thailand nhìn thấy thì tặc lưỡi, trán đã xuất hiện một vài dấu thập.

- Cô muốn nói gì với tôi à? |- Em lạnh giọng nói mặc dù trong thâm tâm đang muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng.

- Việt Nam?

À...

Tôi muốn xin lỗi về vụ việc lần trước. |- Ả ngước mặt lên, nhìn em với ánh mắt long lanh như những vì sao trên bầu trời tối tăm.

- Xin lỗi ư? |- Em có mơ không!?

Cô ả trực tiếp xin lỗi em kìa!!

Ôi trời!!

Cuối cùng idol của em cũng hiểu được sự việc!!

- Ừm.

Để tạ lỗi với cậu, tôi tự tay làm cho cậu một chiếc bánh cupcake này!

Mong cậu sẽ nhận nó! |- Lâm Hà mỉm cười, chìa chiếc bánh cupcake nhỏ nhỏ xinh xinh ra cho em.

Ôi trời!

Chúa trời ơi!!

Em đột quỵ vì vẻ đẹp của cô ả mất!!!

- À- À...

Cảm ơn cô. |- Em nhận lấy chiếc bánh từ bàn tay nhỏ nhắn của ả.

Bên ngoài nhìn em trông lạnh lùng bad boy thế thôi, chứ bên trong em đang muốn hét lên thật to rồi chạy đến ôm chầm lấy Lâm Hà đấy!

- Thật vui vì cậu nhận nó!! |- Ả như vớ được vàng, mắt thì sáng lên như đèn pha ô tô rồi nói.

Em đưa chiếc bánh lên, định cắn một miếng để thử vị của nó thì một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào mũi em.

- Khụ khụ-!! |- Vì mùi hương này quá nồng nặc nên đã khiến em ho vài tiếng.

- !!

CÓ SAO KHÔNG VIỆT NAM!? |- Campuchia gã hốt hoảng chạy đến đỡ em.

- K- Không sao...

Sặc thôi. |- Em cố gắng tỏ vẻ bình thường rồi lấy một tay phủi những hạt bụi vô tình bám trên người mình đi.

Em cảm thấy chiếc bánh ả đưa cho em có mùi rất lạ.

Em thử ngửi lại một lần nữa để xác định cô ả cho gì vào bánh.

- * ...

Độc. * |- Ồ, đúng là một con cáo già.

Cô ả đã cho một lượng lớn xyanua vào bánh.

Theo em biết, loại thuốc độc này có thể gây chết người ở một liều vô cùng nhỏ.

Hình như là 1,5 mg cho mỗi kg trọng lượng cơ thể.

Chất độc này sẽ phát tác trong máu và nó là một chất ức chế enzym, nó gắn với chất sắt trong các tế bào hồng cầu chịu trách nghiệm vận chuyển oxy.

Hiểu một cách đơn giản thì xyanua làm cho tế bào máu "ngạt thở" - ngăn không cho hemoglobin gắn với oxy.

- * Lâm Hà à...

Cô đúng là gian xảo thật mà. * |- Việt Nam cười thầm.

Nhưng đối với một người đã sử dụng độc rất nhiều lần, việc xác định các loại độc qua mùi rất dễ, dễ như trò chơi của trẻ con luôn.

Nhưng hình như cô ả chẳng hề điều tra gì về em cả, cũng như không điều tra gì nhiều về loại độc mình tự tay bỏ vào trong bánh.

Khứu giác của em giống y như một con cáo vậy, rất nhạy bén.

Hơn nữa, cô chỉ cần cho khoảng 1,5 mg hay 2 mg là giết chết được một người rồi, ai cần cô ả cho nhiều đến thế?

- Này Lâm Hà. |- Em lên tiếng gọi ả.

Ả đang cười thầm thì quay trở về với bộ mặt thiên sứ của mình, quay ra hỏi em:

- Sao vậy Việt Nam?

Bánh không ngon sao?

Để tôi làm lại cái khác cho cậu nhé?

Vừa nói, cô ả vừa làm ra vẻ mặt đáng thương của mình, giả vờ lúng túng.

- Không.

Tôi đâu chê bánh cô làm đâu? |- Em cười cười, nhìn ả đang đứng im trước mặt mình mà nói.

- Tôi chỉ muốn nhắc là...

- Lần sau cô nên điều tra kĩ về loại độc mình bỏ vào trong chiếc bánh này đi.

- !!!

Việt Nam nói ra một câu mà khiến cho cô ả giật thót.

- Cái-? |- Lâm Hà lùi về sau, sâu trong đáy mắt của cô là sự hoảng loạn.

- HẢ!?

CÔ ĐỊNH ĐẦU ĐỘC VIỆT NAM SAO!? |- Campuchia tức giận, tiến lên chỗ cô ả rồi nâng ả lên.

Tay của gã siết chặt cổ của con cáo già này, làm ả ho sặc sụa.

- MÀY GIỎI LẮM!!

GAN LẮM ĐẤY!! |- Thailand cũng tham gia cùng gã.

Hắn lấy chiếc bánh em đang cầm rồi tiến đến, nhét thẳng vào họng cô ả.

Lâm Hà chưa kịp phản ứng được nên đã trót nuốt luôn cả chiếc bánh nhỏ mà độc đó.

- KHỤ KHỤ!! |- Ả ho sặc sụa, có vẻ một hai phút nữa là độc sẽ phát tác.

Gã ném ả xuống sàn rồi đạp lên người cô ả vài cái.

Hắn thì đứng cười cùng một số người khác.

Việt Nam nhếch mép cười, quay gót bỏ đi.

Cũng có lúc em phải cho bọn họ thoải mái tí nhỉ?

-----------------------------------------------------------------------

1255 từ

Yé=3

Lâm Hà chưa chết đâu đừng lo-

Vì ngay sau đó thì một trong các hệ thống đã hồi sinh cô ả lại rồiiii>🙂

Để cô ả chịu khổ lâu dài-

Pye pyeeeee>:3
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Spoil


[ Chỉ là spoil cho chương 32. ]

.

.

.

.

.

.

.

- Sao ta lại về thế giới cũ rồi? |- Việt Nam hoang mang hỏi Jas đang đứng trước mắt.

- À...

Tại vì ... |- Jas ngập ngừng.

.

.

.

.

.

.

.

- Hửm?

A, ngài là... |- Em quay ra đằng sau thì bắt gặp một gã đàn ông cao lớn.

Đây là ai nhỉ?

Em quên mất rồi...

- Ồ, chào Việt Nam!

Ta là *****! |- Gã ta vui vẻ chào em.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- A, ** ***? |- Em bất chợt bị ôm lấy bởi một chàng trai trẻ tuổi, hay có thể nói là con nuôi của em.

- Chào cha ~ Lâu rồi không gặp ~! |- ** *** vui vẻ ra mặt, cuối cùng cũng được gặp cha của nó rồi!!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ê ~ Chán quá ~!

Chọn được cuốn tiểu thuyết mới chưa vậy ~? |- Wendy chán nản lên tiếng.

Đã trôi qua hơn mấy tiếng rồi đấy!!

- A!

Có rồi nè! |- Vera chợt "a" lên một tiếng, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết dày cộp.

- Ủa?

Cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất hiện nay nè! |- An Chi tinh ý liền nhận ra.

- Đúng rồi đó!! |- Jasmine cũng vui vẻ hùa theo An Chi mà sáng mắt lên.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

[ Hết ]
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 32: Trở lại ư?


Trời hôm nay đột nhiên mưa xối xả, Việt Nam ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh khi mưa.

Ôi, thật yên bình làm sao.

Sau khi mưa chắc chắn vườn hoa của em sẽ nở rộ cho mà coi!

Hôm nay trời mưa nhưng lại chẳng có tiếng sấm, lạ ghê.

Bình thường toàn nghe thấy tiếng "ĐÙNG!!

ĐÙNG!!" thật to cơ mà?

Mà kệ đi.

Việt Nam mở cuốn sách mình mới mượn được của Germany ra, đọc từng dòng chữ màu xanh nước biển xinh xắn.

- [ RÈEEEEEEEEE- ]

- [ LoAdInG. . . ]

- [ ThẾ gIớI nÀy Đã Bị XóA bỎ ! ! ! ]

- [ BẮT ĐẦU DỊCH CHUYỂN KÍ CHỦ VỀ KHÔNG GIAN HỆ THỐNG . . . ]

- Hả-? |- Em hoang mang nhìn đống chữ xuất hiện trước mặt mình.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- A...? |- Em tỉnh dậy sau khi bị bất tỉnh khoảng mười phút.

Ồ?

Đây chẳng phải không gian hệ thống sao?

Em ở đây lúc nào thế nhỉ?

- A!

Ngài Việt Nam? |- Chất giọng trong trẻo và ngây thơ, cũng có phần trưởng thành này chắc chắn là của VeraYan rồi.

- Vera?

Sao ta lại ở đây thế này..? |- Em hoang mang nhìn cô bé mà hỏi.

Vera chỉ mỉm cười, lấy tay của mình chỉ vào hai con người đang cãi nhau ở đằng sau.

- SAO MÀY LẠI ĐỐT CUỐN TIỂU THUYẾTTTTTTTTTTTTTTT!? |- Wendy.

- AI MÀ BIẾT ĐƯỢCCCCCCCCCC!?!!!?? |- Amelia.

- MÀY ĐỐT RỒI THÌ SAO GIỜ!!!!???!!!

BỌN TAO KHÓ LẮM MỚI TÌM ĐƯỢC CUỐN TIỂU THUYẾT NHƯ THẾ ĐẤYYYYYYYYYY!!! |- Wendy.

- THÌ TÌM LẠI!!

TỐN MẤY PHÚT CHỨ CÓ NHIỀU ĐÂU!?!!!!??!! |- Amelia.

Ồ.

Ra là một cô gái lớn rồi mà vẫn còn báo người khác.

Amelia lại nghịch dại nữa đấy à?

Em ngán ngẩm nhìn hai người họ từ cãi nhau chuyển sang đánh nhau luôn.

- Ngài nghe vậy cũng biết được tại sao ngài lại ở đây rồi nhỉ? |- Vera vẫn lạc quan vui tươi dù biết mình sẽ phải tốn mấy triệu để mua lại những đồ nội thất đã hỏng hoặc vỡ.

- Ờ- Ừm. |- Em quay ra nhìn cô bé rồi gật đầu hai cái.

- Bọn con sẽ phải tốn thêm mấy phút nữa, tương đương với hơn mấy tiếng nữa để chọn ra cuốn tiểu thuyết mới nên ngài về thế giới thực tạm nhé! |- Cô nghiêng đầu, híp mắt cười với em.

- Ừm.

Sao cũng được... |- Việt Nam vươn vai rồi thở dài một hơi mà trả lời.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Hửm? |- Việt Nam bừng tỉnh trên chiếc giường nâu nhè nhẹ của mình ở thế giới cũ.

Em lật đật ngồi dậy rồi đi đánh răng rửa mặt.

- Hừm...

Sáu giờ sáng... |- Em nhìn chiếc đồng hồ treo tường mà thầm nói.

Hình như hôm nay có cuộc họp do một người vô cùng nổi tiếng tổ chức.

Mà em lại quên luôn tên người đó rồi...

- Mà kệ đi. |- Việt Nam ăn tạm chiếc bánh mì Đảng làm rồi lấy chiếc cặp của mình, chạy ra ngoài để đi lấy xe.

Đảng đang ngồi uống cà phê ở đó khẽ mỉm cười:

- * Cha lúc nào cũng vậy.

Thật đáng yêu ~ *

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Lái xe đến trụ sở cuộc họp ( Tôi cũng chẳng biết nên viết thế nào nữa... ), em từ từ bước xuống.

Ngay khi em xuất hiện, một đống fangirl liền bu quanh em mà khen ngợi, xin chữ kí các thứ.

- * Thật phiền phức. * |- Em khẽ tặc lưỡi.

Em không thích bị làm phiền chút nào!!

Ngay lập tức, đã có người đến giải vây cho em.

- Này này này!

Các cô các cậu không thấy em ấy đang bị làm phiền sao!? |- Gã ta nói lớn.

- Hả!?

Kia là...? |- Fangirl 1.

- ĐÚNG RỒI ĐÚNG RỒI!!

LÀ NGÀI ẤY ĐẤY!! |- Fangirl 2.

- Hửm?

A, ngài là... |- Em quay ra đằng sau thì bắt gặp một gã đàn ông cao lớn.

Đây là ai nhỉ?

Em quên mất rồi...

- Ồ, chào Việt Nam!

Ta là Earth! |- Gã ta vui vẻ chào em.

- Ồ.

Hóa ra là ngài Earth. |- Việt Nam ngay lập tức nhận ra, bình thản cúi đầu chào gã:

- Kính chào ngài Earth.

Chắc hẳn ngài là người chủ trì của cuộc họp này?

- Hum...

Nói thế...

Cũng không đúng.

Bởi vì người chủ trì lần này là Sun đó!

Ta chỉ phụ trách thôi ~ |- Giọng nói của gã có phần buồn bã và lãng mạn.

Gã nâng cằm em lên trước hàng loạt fangirl của Việt Nam.

- Hừm...

Sắc đẹp vẫn thế...

Đẹp không tì vết ~ |- Earth mỉm cười ranh ma, ngắm nhìn khuôn mặt diễm lệ của người trước mắt.

- Ngài Earth, xin hãy bỏ tay ra. |- Em chẳng thể đánh hay quát được vì đây là người có cấp bậc cao hơn cả Countryhuman.

- Heh- Vẫn lạnh lùng như ngày nào... |- Gã ta nhếch mép cười.

Bỏ em ra, gã lấy tay vuốt tóc mình, tỏ vẻ như mình là số một, mình ngầu lòi lắm vậy.

Gớm ghiếc.

Việt Nam rảo chân bước vào trụ sở.

Đi đến phòng họp quen thuộc của mình, em cầm tay nắm cửa rồi mở ra.

Cánh cửa di chuyển, tạo nên những tiếng két két đến khó nghe.

- A, Hà Nội? |- Em bất chợt bị ôm lấy bởi một chàng trai trẻ tuổi, hay có thể nói là con nuôi của em.

- Chào cha ~ Lâu rồi không gặp ~ |- Hà Nội vui vẻ ra mặt, cuối cùng cũng được gặp cha của nó rồi!!

- Hà Nội, nếu ta không nhớ nhầm thì ta với con vừa gặp nhau ba ngày trước mà? |- Việt Nam bất lực nói.

- Nhưng Hà Nội nhớ papa ~ Hà Nội vô cùng nhớ papa luôn ~! |- Nó ngước nhìn em với ánh mắt long lanh như kim tuyến, bĩu môi mà nói.

- Ha...

Thôi nào... |- Em bất lực vì cái con người cuồng cha này thôi.

Tay của em đưa lên, xoa xoa mái tóc màu nâu của Hà Nội mà dỗ dành nó.

- Hà Nội...

Mày cơ hội quá ha!? |- Cái giọng đanh đá này chắc chắn là của Hải Phòng rồi.

Hắn đang một tay cầm ak47, một tay cầm chổi với cái bản mặt hầm hầm sát khí.

- Oaaaa!

Pa xem kìa!

Em Hải Phòng bắt nạt con đóoo!! |- Nó ôm chầm lấy em, người run run tỏ vẻ sợ hãi.

- TAO- À nhầm EM BẮT NẠT ANH BAO GIỜ!?!? |- Hải Phòng tức chết mất thôi!!!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_- Không gian hệ thống -_

- Ê ~ Chán quá ~!

Chọn được cuốn tiểu thuyết mới chưa vậy ~? |- Wendy chán nản lên tiếng.

Đã trôi qua hơn mười hai phút (tương đương với mười hai tiếng ở thế giới của Vn) rồi đấy!!- A!

Có rồi nè! |- Vera chợt "a" lên một tiếng, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết dày cộp.- Ủa?

Cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất hiện nay nè! |- An Chi tinh ý liền nhận ra.- Đúng rồi đó!! |- Jasmine cũng vui vẻ hùa theo An Chi mà sáng mắt lên.

Cuốn tiểu thuyết có bìa màu xanh nhạt, trên cùng của cái bìa xinh xắn kia là tên của truyện: " Đóa hoa cúc nở giữa đông. [ AllSouthVietnam ] ".

--------------------------------------------------------------------------

1244 từ

Im back-

Lần này Vn sẽ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết AllSouthVietnam và em vẫn là 1 trong những người nằm trong dàn harem của tên Việt Hòa đó.

Nói vậy thôi chứ tôi định cho Vn ở lại thế giới cũ chơi mấy ngày rồi mới chịu cho xuyên-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 33: Một đêm đầy náo nhiệt


Đêm buông xuống, trả lại bầu trời yên bình vốn có.

Tiếng của những chú dế nghe thật êm tai làm sao.

Gió khẽ đùa nghịch với chiếc chuông treo trước cửa ra vào, khiến chiếc chuông đó tạo ra tiếng leng keng, leng keng.

Em - Việt Nam đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn của chiếc đèn chùm màu vàng nhẹ cũng phải ngước lên nhìn.

- * Thật yên bình làm sao... * |- Đôi mắt của em rũ xuống.

Trông em có vẻ như đang buồn vậy.

- Cha.

- Hửm?

Một giọng nói trầm ấm phát ra từ cửa ra vào.

Việt Nam theo phản xạ, quay lại để xem người đó là ai.

- Sài Gòn?

Con vẫn chưa ngủ? |- Em tỏ vẻ bất ngờ, nhìn người trước mắt.

Đó không ai khác là Thành Phố Hồ Chí Minh hay Sài Gòn.

- Con chưa.

Nhưng cha bắt buộc phải đi ngủ. |- Sài Gòn nhíu mày lại, nói.

- Cha không muốn ngủ... |- Em vươn vai rồi đứng dậy, một tay cho vào túi quần của mình.

Việt Nam nhìn anh ta với ánh mắt sắc bén.

Chẳng phải em có dán một tờ giấy to đùng ghi "KHÔNG LÀM PHIỀN" ở trước cửa rồi sao?

- Ta không nhớ là đã quên dán một tờ giấy to ghi " KHÔNG LÀM PHIỀN " ở trước cửa mà. |- Em tiến đến chỗ Sài Gòn, nhẹ nhàng nâng cằm của anh lên.

- Sài Gòn, con lại bị bắt làm vậy đúng không? |- Nhìn bản mặt vô tội cùng đôi mắt sắp rơi lệ của anh, em cũng phần nào đoán ra được.

- T...

Tại Cà M...

Mau cứ é...p con đấ...y ạ... |- Anh rơm rớm nước mắt.

Anh không muốn phải rời xa em chục tuần như lúc trước đâuuu!!!

- Được rồi.

Ổn rồi Sài Gòn... |- Em ôm chầm lấy anh, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc màu nâu hạt dẻ nhẹ nhàng của anh mà dỗ dành.

Nhìn anh ta rơm rớm nước mắt cũng dễ thương đấy chứ...

Sài Gòn ngay lập tức khóc trong vòng tay của Việt Nam nhưng chỉ khóc thút thít thôi chứ chẳng dám khóc to...

_- Bên ngoài -_

- Thất bại rồiii ~.... |- Cà Mau chán nản nói.

Hắn định khi nào Sài Gòn ra thì xin vào để chơi cùng em mà...

Bắc Ninh - người cùng Cà Mau tham gia cũng chán không kém.

Người này còn có ý định đụ em cơ.

- Thất bại thê thảm luôn hụ hụ... |- Y đập đầu mình vào tường mà nói.

- Ê Ê!!

THẰNG ĐIÊN NÀY MÀY TÍNH T.Ự T.Ử À!? |- Cà Mau hoảng hốt chạy ra ngăn y đập đầu vào tường.

- Thả tao ra Mau Mau (Cà Mau)!!!

Tao phải t.ự t.ử cho papa vừa lòngggggg!!! |- Bắc Ninh vùng vẫy muốn thoát ra để tRả ThÙ em ( Vn: Hắt xìii! ; Sài Gòn: Cha có sao không? //lo lắng// ; Vn: Ta không sao, hình như có ai nhắc đến ta thì phải... ).

- MẤY KHỨA NÀY DELL ĐỂ CHO NGƯỜI TA NGỦ À!!!!??!!??!!!

Một câu nói vang lên, khiến hai người họ chú ý.

Cà Mau và Bắc Ninh đồng loạt quay ra nhìn người vừa hét lên.

Ô, anh Hải Phòng...

À thôi bỏ mẹ rồi.

- TỤI BÂY ĐỨA LẠIIII!!! //xả đạn// |- Hải Phòng.

- ÓAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!! //hoảng loạn// |- Cà Mau.

- ANH HẢI PHÒNG BẮT NẠT CÁC EM NHỎ TUỔI HƠNNNN!!!

OAAAA!!! //giả vờ khóc, kéo Cà Mau chạy đi luôn// |- Bắc Ninh.

- NỬA ĐÊM RỒI CÒN HÒ HÉT RỒI LÀM TRÒ MÈO GÌ NỮAAAAA!? //bực// |- Hải Phòng.

- EM SẼ MÁCH PAPA VIE CHO MÀ COIIII!!!

ANH LỚN GIÀ ĐẦU RỒI MÀ VẪN CÒN ĐI BẮT NẠT TRẺ CONNNNN!!! |- Bắc Ninh.

- CÂM CÁI MÕM VÀOOO!!! |- Hải Phòng.

- H- Hà Nội...

Anh không định cản bọn họ lại sao...? |- Bến Tre rụt rè hỏi người anh cả đang ngồi uống trà hoa sen.

- Không cần đâu Tre!

Đằng nào cản thì cũng có cản được đâu a... |- Hà Nội mỉm cười nhìn cậu.

- À vâng... |- Bến Tre đành nghe lời anh trai của mình vậy...

- Tiền của tôi lại bay rồi... |- Bắc Giang kì này chắc chắn tiêu tùng mất thôi...

Anh toàn là người bị bắt đi mua lại đồ dùng nội thất mà...

- Bạn không cô đơn. |- Nghệ An vỗ vỗ lưng anh, khóc ròng.

- Đà Nẵng! |- Quảng Bình lon ton chạy đến chỗ Đà Nẵng đang tự luyến mà gọi.

- Eh?

Gì vậy? |- Đà Nẵng ném mẹ cái gương cầm tay của mình đi, nhìn Quảng Bình mà hỏi.

- Hình như mày thích cha Vie đúng không?

Tao cũng vậy nè!!

Hay tụi mình tìm cách đụ papa Vie đi! //chìa tay ra, mỉm cười// |- Quảng Bình.

- Hm...

Cũng được!

Hợp tác vui vẻ. //bắt tay với Quảng Bình, cười ranh ma// |- Đà Nẵng.

- AHAHAHAHAHAHHAHA!!!

TAO NGHE THẤY RỒI NHÉ!!!

TAO SẼ ĐI MÁCH PAPA VIEEE!!! //cười, trêu chọc hai người họ// |- Vĩnh Phúc.

- Ơ NÀY ANH VĨNH ƠIIIIIIIIII!!! |- Đà Nẵng.

- ĐÃ QUÁ MUỘN RỒI AHAHA!!! //chạy đi mách// |- Vĩnh Phúc.

- NOOOOOOOOOOOOOOOOO!!!!! //suy sụp// |- Quảng Bình.

- Quê em có chùm nhãn NHỤC. |- Lai Châu.

- Thôi im hộ tao. //vò đầu bứt tóc// |- Đà Nẵng.

" ĐOÀNG!!

"

- GYAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!

ANH HẢI PHÒNG BẮN EM KÌAAAAA!!! //sợ hãi dù Hải Phòng còn chưa bắn trúng mình...// |- Cà Mau.

- TAO BẮN MÀY BAO GIỜ!?!!?!??!?!? |- Hải Phòng.

Và...

Chắc hẳn đêm ngày hôm đó là một buổi đêm đầy náo nhiệt rồi...

Tưởng mỗi mình em thức, hóa ra mấy con páo nhà em cũng thức trắng đêm nốt...

----------------------------------------------------------------------

959 từ

Chương 33 được viết khi con tác giả bị bí ý tưởng-

Đừng lo>:3

Chương 34 cho Vn xuyên vào cuốn AllSouthVietnam luôn>:333

Pai pai- //phắn đi, đâm đầu vào cột điện//

Vera: Ủa mama?

Mama?? //chọt má t/g//

Issabella: Mom chết rồi=)

Ng.

Anh (Me): MỌE TAO CHƯA CHẾT!!!

CÒN SỐNG LÀ CÒN ĐƯỢC CƯỚI NGÀI VN MÀY HIỂU KHÔNGGG!? //cốc đầu Issa//

Issa: AU AU AUUUUUU!!!!
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 34: Chrysanthemum and black rose


- Thôi đi Bình Dương.

Ngã ta mất! |- Việt Nam thở dài mà nhắc nhở.

Bình Dương đang đu cổ của em thì cũng phải thả ra.

- Con xin lỗi ạ... |- Nó áy náy cúi đầu xin lỗi em.

Bỗng thời gian như ngưng lại, em biết rằng đây là thời điểm để em xuyên không.

Ba phút ngay sau đó, em được dịch chuyển đến không gian hệ thống.

- Chào ngài. |- Nguyệt Nguyệt cúi đầu, chào người trước mặt mình. ( Lưu ý: Nguyệt Nguyệt và VeraYan là một!! )

- Vera ơi ra cản con em của cậu đi kìa...

Nó sắp đốt thư viện rồi... |- Wendy vỗ vai cô bé, cười méo mó rồi chỉ vào Issabella đang nổi điên kia.

- Á ĐCM ISSA!! |- Nguyệt Nguyệt ngay lập tức chạy ra cản con bé lại, không cho nó đốt thư viện.

- À mà ta sẽ xuyên vào cuốn tiểu thuyết nào vậy? |- Việt Nam bất lực lên tiếng.

- À dạ, là cuốn tiểu thuyết này đấy ạ! |- Wendy lấy ra một cuốn sách khá xinh xắn.

- Ồ.

Bìa đẹp đấy... |- Em khẽ đánh giá.

- Mời ngài đọc ạ! |- Wendy đưa cuốn tiểu thuyết ra trước mặt em rồi tủm tỉm cười.

_- Nội dung: -_

South Vietnam, hay còn được gọi là Việt Hòa là anh ba của gia đình Đại Việt nổi tiếng.

Việt Hòa có tính nghịch ngợm từ nhỏ và rất nhiều lần, hắn đã báo cha và các anh em của mình.

Hắn cũng vô cùng độc mồm độc miệng.

Mọi chuyện cũng không có gì đâu.

Chỉ là khi vô tình đi ngang qua phòng Việt Hòa, Mặt Trận đã vô tình dính thính của hắn vì lúc đó hắn đang cở đồ để chuẩn bị đi tắm.

Dù nghịch ngợm và rất báo nhưng hắn cũng ngoan ngoãn và có sắc đẹp hiếm có.

Nên không lâu sau, hắn đã tự tạo cho mình một dàn harem khủng.

Việt Nam tất nhiên cũng nằm trong số đó.

Em mê anh trai của mình khi hắn ta cứu em.

Cụ thể hơn thì em bị đẩy xuống sông mà em lại chẳng biết bơi.

Việt Hòa đã nhanh chóng lao xuống cứu em.

Và từ đó em chính thức bị say nắng bởi anh ba của chính mình.

_- Hết -_

- Ồ...

Vậy là bây giờ nguyên chủ đã hơn 23 tuổi rồi sao? |- Việt Nam nhìn cuốn tiểu thuyết rồi ngẩng mặt lên hỏi Wendy.

- À vâng. |- Wendy đang vui vẻ nói chuyện với Happy thì cũng quay ra trả lời em.

- Ra vậy.

Mà trong này...

Còn có cả planethumans với cityhumans sao? |- Việt Nam.

- Vâng, chính xác luôn ạ. |- Wendy.

- Ừm. |- Em khẽ gật đầu.

- Bọn họ cũng khá đấy.

Chịu đựng được sự hỗn láo và vô tâm của hắn... |- Em nói thêm.

- Em đồng tình ~ |- Wendy vui vẻ nói với em.

- Mà trong này Việt Hòa còn có một biệt danh nữa à?

Cúc Tuyết? |- Việt Nam hoang mang nói.

- Vì lúc Việt Hòa được sinh ra, thời điểm đó đang là khoảng cuối đông, Đại Nam phát hiện ra một đóa hoa cúc nở rộ khi mới cuối đông nên Việt Hòa mới có biệt danh là Cúc Tuyết đó ạ! |- An Chi bước đến, mỉm cười giải thích cho em.

- Ra vậy... |- Em nghiêng đầu mà trầm giọng nói.

- Ồ!

Chào Vera!

Sao đầu tóc lại rối bù thế kia? |- An Chi vẫy vẫy tay chào Nguyệt Nguyệt đang đi lại.

- Tại Issabella bứt tóc em nên mới vậy đó chị hai!!

Nó bứt đau lắm!! |- Nguyệt Nguyệt òa khóc, tay thì chỉ Issabella đang bị Ava cản mà nói lớn.

- Rồi rồi rồi... |- An Chi bất lực, xoa xoa mái tóc đỏ đậm đã bị rối của cô bé mà cười trừ.

- Ủa ngài Việt Việt vẫn chưa xuyên saooo? |- Hakumii ngó đầu ra mà nhìn em.

- Ta chưa xuyên. |- Em quay ra nhìn Hakumii đang bê một khay bánh ra mà nói.

- Nè nè!

Ngài ăn đi!

Bánh do con tự làm đó! |- Hakumii vui vẻ nói.

Em cầm một miếng bánh lên, ăn cho cô bé vui.

- Chị oiii! |- Ziin - người em của Hakumii (Hình như là vậy-) chạy đến, định ôm Hakumii thì đã bị cô cho một cước vào bụng.

- Cút.

Bố mày đang ngồi xem ngài Vie ăn bánh của bố mày. |- Hakumii lạnh giọng nói.

Mặt cô bé giờ đây đã đen xì rồi.

- Oáp ~ |- Jasmine bước ra, vươn vai rồi ngáp dài.

- Ủa?

Bây giờ rồi mà vẫn chưa xuyên à?

Cho ngài ấy xuyên đi chứ. |- Cô lên tiếng nhắc nhở.

- Haizzz...

Đượcc rồi. |- Nguyệt Nguyệt đang được An Chi tết tóc cho khẽ thở dài.

Cô bé búng tay một phát.

- [ BẮT ĐẦU CHO KÍ CHỦ VIỆT NAM XUYÊN KHÔNG ]

- [ 0%... ]

.

.

.

.

.

.

- [ 50%... ]

.

.

.

.

.

.

- [ 100%... ]

.

.

.

.

.

.

- [ QUÁ TRÌNH XUYÊN KHÔNG HOÀN TẤT. ]

- [ CHÀO MỪNG KÍ CHỦ ĐÃ ĐẾN VỚI CUỐN TIỂU THUYẾT " Đóa hoa cúc nở giữa đông " !!! ]

.

.

.

.

.

Từ từ mở đôi mắt đen láy của mình ra, Việt Nam nhẹ nhàng ngồi dậy rồi vươn vai một chút.

Nhìn vào chiếc gương gần đó.

Em thầm nghĩ:

- * Đây là khuôn mặt của mình à...

Nguyên chủ...

À đúng rồi, nguyên chủ không bị mù một bên mắt. *

Nghĩ vậy, em liền để mái che đi con mắt không nhìn thấy gì của mình rồi mới thở dài.

- * Mình quen rồi nên để mái thế này cũng không sao... * |- Em nghĩ tiếp.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi hết, Việt Nam bước xuống tầng.

- Ồ, chào con nhé, Việt Nam! |- Đại Nam đang đọc báo thì đột nhiên quay sang em, mỉm cười chào.

- Chào cha. |- Em lạnh nhạt nói với người cha của nguyên chủ.

- Này này Việt Nam!

Sao hôm nay mày lạ thế? |- Việt Hòa đang dựa đầu vào Mặt Trận thì lên tiếng hỏi em.

- Lạ?

Tôi lạ chỗ nào? |- Em nhìn hắn bằng ánh mắt cá chết rồi hỏi lại.

- Bình thường mày không bao giờ lạnh giọng với người thân cả.

Có chuyện gì à? |- Hắn lo lắng hỏi em.

- Không.

Không có gì.

Chỉ là hôm nay tôi hơi stress thôi. |- Em lắc đầu nguầy nguậy rồi trả lời.

- Mà hôm nay em phải đi họp.

Đi nhé. |- Việt Nam chẳng đợi ai nói gì, ngay lập tức đi luôn.

Tất nhiên em không quên cầm ăn chiếc bánh mì do Mặt Trận làm rồi!

Let's see, chrysanthemum with black rose, who is more beautiful? ( Để xem, hoa cúc với hoa hồng đen, ai đẹp đẽ hơn? )

----------------------------------------------------------------------------------

1159 từ

Bí ý tưởng quá các bác ạ-

Me: Ê mày.

Đứa t ghét (Hồi xưa chơi với nó): Sao?

Me: Tao hỏi nè.

Sao mày lại tin rằng Đại Nam và Tây Sơn là cùng một người?

Đứa t ghét: Vì tao thấy người ta ship Qing với Tây Sơn!

Me: ...

ỦA RỒI LIÊN QUAN À!?!?!?!?!?!?
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 35: Trụ sở


Việt Nam gặm ổ bánh mì rồi rảo chân đi đế ga ra, nơi để xe của nguyên chủ.

Ồ, nguyên chủ có nhiều xe quá nhỉ?

Để xem...

Hôm nay em đi con Ferrari cũng không phải ý tưởng tồi.

Nghĩ là làm, em lấy chìa khóa của con Ferrari trước mặt rồi mở cửa, ngồi vào xe.

_- Tua -_

Đến trụ sở cuộc họp, em cất chìa khóa xe thật cẩn thận rồi bước vào.

Đẩy cánh cửa dát vàng kia ra, em nhanh nhẹn đi vào.

Ồ, vẫn còn sớm nhỉ?

Vậy thì em sẽ đi vòng quanh khu này để khám phá vậy.

Chân của Việt Nam rảo bước trên từng hành lang vắng vẻ, cuối cùng em ra sâu sau chơi cho mát.

Ồ, sân sau có nhiều hoa vậy nhỉ?

Việt Nam nhẹ nhàng cúi người rồi ngắm nhìn từng bông hoa đang thi nhau khoe sắc.

Đang ngắm nhìn từng loại hoa thì có một bàn tay to lớn đặt lên vai em.

- !! |- Theo phản xạ, em nhanh chóng xoay người lại, vào tư thế phòng thủ.

- Ôi chà!

Hóa ra là Việt Nam! |- Gã đàn ông trước mặt em thản nhiên nói.

- Ngươi là ai? |- Em vô cùng cảnh giác với người trước mắt.

Không biết thì làm sao không cảnh giác được cơ chứ?

- Hửm?

Chưa gì mà em đã quên ta rồi sao? |- Gã tỏ vẻ bất ngờ, lấy tay che miệng như thiếu nữ mà nói.

- Nói.

Ngươi là ai? |- Việt Nam không muốn bị mất quá nhiều thời gian nên cứ bắt ép người kia nói.

- Ô kìa.

Ta là Venus đây mà? |- Gã người tên Venus mỉm cười, vẫy vẫy tay chào em.

- ...

Xin lỗi nhưng tôi có quen ngài sao? |- Em thắc mắc hỏi.

- Hửm!?

Em không quen ta!?

Chúng ta mới gặp từ hai tháng trước đấy, Việt Nam à! |- Venus giật mình, hoảng loạn nói.

- Ahaha!!

Mày còn bị em của vợ lãng quên cơ mà! |- Người kia đi đến gần gã, đặt một bàn tay lên vai Venus mà lên tiếng trêu chọc.

- Lại còn nữa sao?

Ngài là...? |- Em đứng thẳng dậy, phủi những hạt bụi vô tình bám lên người mình.

- ... |- ???

- Mày cũng bị lãng quên nữa kìa!!

Hahaha!! |- Venus.

- Tôi không đùa đâu.

Người kia là ai vậy, Venus? |- Em lấy tay chỉ thẳng vào người đang đứng thất thần bên cạnh gã mà hỏi.

- Heh- Tên này á hả?

Hắn ta là Mercury đấy. |- Gã phì cười mà nói.

- Sao lại thế nàyyy!?

Em không nhớ ta thật sao, Việt Nam!?!? |- Mercury chạy đến, lắc người em liên tục rồi hỏi.

- Ặc- T- Tất nhiên l-là k- không...!! |- Em cố gắng nói khi đang bị lắc người.

- Thôi đi Mercury!

Mày làm ẻm ngất là vợ lại đấm mày đấy! |- Gã Venus nắm tay của y rồi nhắc nhở.

- Hừ!

Sao cũng đượccc... |- Y thả em đang chóng mặt ra, tức giận quay người bước đi.

Gã ta cũng nhanh chóng chạy theo Mercury.

Việt Nam đứng đó, theo thói quen mà nghiêng đầu, nghĩ:

- * Mình có quen họ sao?

Trong kí ức của nguyên chủ cũng không có hai người họ... *

Mà thôi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.

Em cũng nhanh chóng đi vào trong trụ sở.

Vào trong trụ sở, người em gặp đầu tiên là Cuba.

- Chào Vie! |- Hắn nhanh chóng chạy theo em mà vui vẻ chào.

- Chào Cuba.

Nhân tiện tôi là Việt Nam, không phải Vie. |- Em nhíu mày lại mà nhắc nhở hắn.

- Tớ tưởng cậu thích nickname mà tớ đặt cho cậu chứ... |- Hắn thiu thiu buồn mà nói.

- Có cái l.ồ.n. |- Việt Nam phú phàng đáp lại rồi rảo chân bước đến căn - tin.

Cuba cũng lẽo đẽo chạy theo sau, miệng thì không ngừng xin em gả Việt Hòa cho hắn.

- Thôi đi.

Điếc tại quá đấy. |- Em che tai lại mà nhắc nhở hắn.

Hắn bĩu môi, đứng im lặng bên cạnh em.

Em thì mua một hộp sữa để uống cho đỡ khát.

Trả tiền xong, em liền đi ngay.

Thấy vậy tên Cuba lại chạy lẽo đẽo theo sau em.

- Chào mấy đứa! |- Lại là một gã đàn ông cao lớn.

Gã ta vẫy vẫy tay chào em với hắn.

Chất giọng trầm ấm khiến bao cô gái phải đổ gục.

- A!

Chào ngài! |- Cuba nhanh chóng chào lại.

- ... |- Theo kí ức của nguyên chủ, em cũng cúi đầu mà chào lại gã:

- Chào ngài Saturn.

- Ồ Việt Việt!

Không cần làm vậy đâu! |- Gã Saturn vui vẻ nói.

- Ừm. |- Em đứng thẳng dậy, lạnh lẽo nhìn gã rồi nói tiếp:

- Không có gì thì tôi đi đây.

Không để ai nói gì, em nhanh chóng rời đi.

Cuba đang ngơ ngác thì cũng nhanh chóng chạy theo em để xin xỏ em chứ gì nữa.

_- Trong không gian hệ thống -_

Những hệ thống báo thủ của em giờ đây đang hát hò đây này...

( Nhạc: )


- I just wanna get high with my lover ~ |- Nguyệt Nguyệt.

- Veo una muneca cuando miro en el espejo |- Jasmine.

- Kiss, kiss, looking dolly, i think i may go out tonight |- Nguyệt Nguyệt.

- I just wanna ride, get high in the moonlight ~ |- Jasmine.

- //nghe nhạc vô cùng chill// |- An Chi.

- //rón rén đi đến rồi thay đổi nhạc// |- Issabella.

- I just wanna- |- Nguyệt Nguyệt.

( Nhạc p2- )


- PASS THE GLOCK, LOOK AT THE CLOCK |- Issabella.

- Ủa wtf... |- Jasmine.

- Thinking of a murder plot!! |- Melisse.

- Ủa đang chill... |- Wendy.

- WOAH!! |- Issabella.

- //chơi đàn// |- Amelia.

- Yeahhh!! |- Melisse.

- ... //nổi gân// |- Nguyệt Nguyệt.

Và sau đó...

Nguyệt Nguyệt đã cốc đầu ba đứa Issabella, Melisse và Amelia thật nhẹ, nhẹ đến nỗi họ bất tỉnh cmn luôn...

- Họ có sao không vậy...? |- Roza lo lắng hỏi Nguyệt Nguyệt.

- Không sao đâu!

Chỉ bị vỡ đầu thôi mà! |- Nguyệt Nguyệt lắc đâu rồi cười trừ.

------------------------------------------------------------------------------------

1041 từ

Đoạn cuối được viết khi con tác giả chơi đá-

Đùa thôi-

Nguyệt Nguyệt: RA CHƯƠNG MỚI ĐI JASMINE...

Jas: ...

Nguyệt Nguyệt: RA CHƯƠNG MỚI ĐI KHÔNG MA ĐEN BẮT BÂY GIỜ!!?!??!??!?!??!?!??!

Issabella: //đập bàn// AGHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!

Nguyệt Nguyệt: MA ĐEN TỨC LÀ MA ĐEN BẮT ĐẤYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!!!!

Issabella: AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!

Jas: ...

Nguyệt Nguyệt: ĐĂNG ĐI!!!

Issabella: ĐĂNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 36: Kẻ sát nhân


Saturn nhìn bóng lưng em dần đi xa thì gã khẽ nhíu mày lại.

Gã mở chiếc cặp da của mình, lấy ra một lá thư tình xinh xắn.

- * Tsk.

Định nhờ em ấy đưa lá thư tình này cho Việt Hòa mà... *

Mà thôi, gã phải tự đi tỏ tình Việt Hòa chứ không thể nhờ vả người khác được.

Trong lúc đó, ở phòng họp, nơi Việt Nam đang ngồi thì đang bàn tán sôi nổi về vụ việc gần đây: Một người đàn ông đã bị giết một cách rất dã man.

Hai tay thì đã nát bét, người đó còn bị mổ bụng, moi ruột ra ngoài.

Hai con mắt đã bị bóp keo 502 nên chẳng thể mở ra được, miệng của người đó được nhét vài bông hoa hồng vàng đẹp đẽ, giống như một bình hoa xinh xắn.

Nội tạng vương vãi khắp nơi, cái đầu đã bị nhét thẳng vào cái lỗ ở bụng.

Chân bị chặt ra làm bốn, ngoài ra còn có vết chém từ vai bên phải xuống hông bên trái.

Ở hiện trường, người ta có nhặt được một lá thư để lại.

Nó viết:

Hoa hồng vàng đẹp lắm.

Nó mang một vẻ đẹp tỏa sáng và ấm áp.

Tôi rất thích hoa hồng vàng.

Có lẽ vì tôi khá giống nó chăng?

Chớ hỏi vì sao tôi giết chết người đàn ông này.

Hãy xem những việc xấu ông ta đã làm đi hẵng.

- Sai mà không nhận, không sửa thì đó là lỗi sai -

Người đàn ông đã được xác nhận danh tính.

Hóa ra là một trùm mafia cùng với rất nhiều tội ác.

Dạo gần đây hắn ta hay uy hiếp kẻ yếu thế hơn mình, đến cả cảnh sát cũng bó tay vì hắn đã chạy trốn rất nhiều lần.

- Thật đáng sợ... |- Thailand sau khi nghe Laos kể thì khẽ rùng mình.

- Đúng vậy.

Em sau khi nghe thì cũng sợ đấy chứ! |- Laos lấy tay ôm người mà bồi thêm một câu nữa.

- Mà ở hiện trường người ta có thấy một thanh kiếm đẫm máu và một chiếc giấy ăn sao?

Vậy mà chưa tìm ra hung thủ à?

Chỉ cần xét nghiệm ADN là được mà? |- Thailand thắc mắc hỏi cậu.

- Có xét nghiệm rồi nhưng nó không có dấu vân tay hay máu của hung thủ... |- Laos trầm giọng mà trả lời anh.

- Hả!?

Thật sao!? |- Anh bất ngờ, mắt mở to hơn.

- Đúng vậy. |- Cậu khẽ khàng gật đầu rồi nói.

Cùng lúc đó, Việt Nam đang ngồi gần đó thì đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện.

- * Heh... * |- Em khẽ nhếch mép cười.

Xem ra, em đã phát hiện ra người gây ra vụ việc này rồi.

_- Đêm -_

- Heh- Là do mày ngu.

Mày tự chuốc lấy thôi ~ |- Gã đàn ông cao lớn đang cầm một cái gậy bóng rổ dính đầy máu khẽ buông ra lời sỉ nhục dành cho cô gái kia.

Đầu của cô cái nằm lăn lóc trên nền đất lạnh lẽo, mái tóc trắng muốt còn dính một chút máu.

Hai tay thì đã bị chặt mất, chân thì bị bẻ cong.

Ngoài ra trên người của cô gái đó còn găm hơn chục chiếc dao sắc nhọn.

Máu từ chiếc gậy bóng chày từ từ nhỏ xuống nền đất gồ gề, tạo nên những tiếng lách tách một cách thầm lặng.

Gã ta đặt ba bông hoa hồng vàng cạnh x.á.c của cô gái rồi khẽ mỉm cười

- Ồ, ngài có cách giết người thật man rợ!

Đúng y như lời đồn vậy!

- !?!!

Một giọng nói vang lên, khiến gã giật mình mà quay về sau.

- Looks like I've bothered you, Mr.

Saturn. ( Có vẻ tôi đã làm phiền ngài rồi, ngài Saturn. ) |- Người kia bước vào trong con hẻm một cách dứt khoát.

- Ồ.

Hóa ra là em trai của Cúc Tuyết!

Ha!

Chào nhé, Việt Nam ~ |- Saturn nhẹ nhàng nâng cằm em lên với bàn tay dính đầy máu của mình.

Mùi máu tanh nồng làm em khó chịu.

Việt Nam nhẹ nhàng gạt tay gã ra rồi hỏi:

- Cô gái này rất đẹp.

Sao ngài lại giết cô ấy?

- Hừ!

Chỉ vì ả ta lại gần Việt Hòa thôi! |- Saturn hừ lạnh một cái rồi lấy chân của mình, đạp thẳng vào xác của cô gái xấu số đó.

- Lại gần Việt Hòa?

Cái lý do nhảm nhí gì vậy? |- Em hoang mang nhìn gã.

Chợt nhận ra, gã sắp khóc rồi kìa.

- Này này này!

Chuyện gì thế?

Sao ngài lại... |- Em hoảng loạn hỏi han gã xem gã có bị gì không.

- K- Không có gì... |- Saturn quay ngoắt đi nhằm che những giọt mắt yếu đuối của mình.

- Thôi nào thôi nào...

Hay...

Ta ra công viên nói chuyện tâm sự một chút đi ha? |- Em nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng gã mà nói.

- S- Sao cũng được... |- Gã trả lời.

_- Đến công viên -_

- Rồi rồi... |- Việt Nam ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ.

Em nói tiếp:

- Ngài bị làm sao mà khóc vậy?

- V- Việt Hòa... |- Saturn ngập ngừng nói, nước mắt giờ đây sắp rơi ra rồi kìa.

- Hả?

Anh ba của tôi làm gì ngài sao? |- Em nghiêng đầu hỏi tiếp.

- Việt Hòa từ chối tình cảm của ta... |- Gã nói xong, liền bật khóc như một đứa trẻ lên ba vậy.

- Vậy sao... |- Em khẽ nhíu mày lại, nhìn con người đang khóc nức nở mà khẽ nói.

.

.

.

.

.

- Buông đi.

- H- Hả...?

- Buông bỏ đi.

Ngài có hiểu không? |- Việt Nam nhìn thẳng vào con mắt màu xanh lá cây đục ngầu kia mà nói.

- Ta...

Ta không hiểu!!

Ta rất yêu em ấy!!

Ta rất rất yêu em ấy mà...!! |- Gã lớn tiếng nói, hai bàn tay đẫm máu ôm lấy đầu của chính mình.

Đôi đồng tử co lại như vừa nghe thấy những điều mình không nên nghe.

- Yêu là vậy.

Đời là vậy.

Thời gian vẫn cứ trôi.

Nó sẽ không bao giờ dừng lại để buồn bã cùng ngài đâu.

Cách tốt nhất là buông bỏ đi. |- Em nói một cách chắc nịch.

Việt Nam bật dậy, lấy ra một hộp khăn giấy trong túi của mình rồi đưa cho gã:

- Nếu khóc thì cứ khóc đi.

Giấy đây.

Nhớ lau những vết máu trên người mình đi đấy.

Tởm lắm.

Saturn đưa tay ra, nhận hộp giấy từ em rồi ngồi đó mà lặng lẽ rơi lệ.

Em thấy gã nhận hộp giấy mình đưa rồi thì ngay lập tức chạy về nhà.

Đã quá muộn rồi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khi em rời đi, Saturn nở một nụ cười quỷ dị.

Gã ngước mặt lên, nhìn bóng lưng em đang đi xa dần, xa dần.

Trên tay gã là hộp giấy vẫn còn vương mùi hương từ cơ thể của em.

Gã cầm lấy nó, hít lấy hít để rồi cẩn thận cho vào túi của mình.

- Ha...

Em thật ngây thơ làm sao, darling. |- Gã thầm nói, trong mắt của gã xuất hiện một hình trái tim đỏ chót.

Đúng, người gã yêu là Việt Nam chứ chẳng phải Việt Hòa.

Từ nãy đến giờ gã chỉ diễn để lấy lòng em thôi.

Cầm chiếc túi xách dính máu của mình lên, gã rảo bước đi về nhà của mình.

------------------------------------------------------------

1257 từ

Tôi trốn ngủ trưa lần thứ 2=)))

Ehe- Tại vì quý độc giả quá nên tôi mới đăng 2 chương truyện này và 1 chương truyện khác cho độc giả coi đấyyy>:3

Vote đi không tôi xách katana đến nhà các bác đấy-
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 37: Con mắt


Từ đằng sau ngọn núi phía xa, mặt trời dần dần nhô lên, chiếu những tia nắng ấm áp để sưởi ấm cho trái đất này.

Bầu trời đang âm u bỗng nhiên sáng rực lên.

Những chú chim non kêu ríu rít, các loài hoa trong vườn đua nhau khoe sắc, làn gió cứ chốc chốc lại thổi nhẹ, làm không khí trong lành hơn.

Một ngày mới lại bắt đầu rồi.

Ở trong một căn phòng có tông màu tối, một người con trai đang cầm cốc cacao, ngồi trên chiếc ghế gỗ giản dị mà ngắm nhìn khung cảnh sáng sớm này.

Vâng, đó chính là Việt Nam, Tổ Quốc thân yêu của chúng ta đấy.

- Heh...

Đúng là một cảnh đẹp. |- Em nhìn bầu trời trong xanh kia mà khẽ mỉm cười.

Nhấp một ngụm cacao do chính mình làm, em mở cuốn sách mới lấy được từ kệ sách ra mà đọc.

- Hm...

Không biết ngài Saturn đã đỡ hơn chưa nhỉ? |- Việt Nam thầm nghĩ.

Hôm qua em chẳng dỗ dành gì mà trực tiếp đưa hộp giấy cho gã rồi ra về luôn.

Xin lỗi nhé!

Lúc đấy do quá muộn rồi nên em không có thời gian an ủi gã.

Chắc hôm nay em phải đi xin lỗi gã thôi.

Khung cảnh đang hết sức bình dị thì

"RẦMMM!!"

- ANH HAIIIIIIIIIIIIII!!!! |- Đông Lào từ đâu đá mẹ cửa phòng em.

- Agh...

Đông Lào.

Lại có chuyện gì nữa!? |- Em khó chịu rít lên một tiếng rồi lấy tay bịt tai lại.

Việt Nam quay ra hỏi nó với bản mặt đen xì của mình.

- ANH XEM KÌA!!

ANH MẶT TRẬN KHÔNG NHƯỜNG VIỆT HÒA CHO EMMMMMM!!! |- Nó khóc bù lu bù loa lên mà lấy tay chỉ vào Mặt Trận.

- Thì sao?

Liên quan tới anh à? |- Em nhìn nó với ánh mắt cá chết.

Đúng là Đông Lào, cái gì cũng ăn vạ em hết.

- ANH BẢO LỚN PHẢI NHƯỜNG NHỎ MÀ HẮN TA CHẲNG NHƯỜNG EM TÍ NÀO CẢAAAAAAAA!! |- Nó khóc thút thít rồi hét toáng cả lên.

- Này này!!

Mày mách Việt Nam thì có ích gì!? |- Mặt Trận đi đến mà hỏi nó.

Nó chỉ vào căn phòng có đầy vũ khí, trước cửa còn dán bảng tên của em.

- Tất cả đều là của anh Việt Nam đấy. |- Đông Lào

- ... |- Mặt Trận.

Mặt Trận chính thức sợ người em thứ hai của mình rồi.

Sao em lại có thể lưu trữ nhiều vũ khí đến vậy!?

Chẳng phải lúc trước em rất hiền hay sao!?

Việt Nam chạy ra đóng sầm cửa phòng vũ khí của em lại rồi cốc mạnh vào đầu của Đông Lào mà quát:

- Em bị điên à!?

Đấy là bí mật giữa hai ta mà em lại cho người khác xem là sao hả!??!

- Au au!!

Em xin lỗiii!! |- Nó ôm đầu, kêu lên một tiếng đầy đau đớn rồi nói.

Hắn - Việt Hòa đang đi lên để tìm Mặt Trận thì thấy đống hỗn độn này.

Hắn liền chú ý đến một bên mắt bị che lại bởi mái của em, lên tiếng hỏi.

- Này này Việt Nam!

Sao em lại có thể để mái che một bên mắt thế được?

Không phải nó quá vướng víu sao?

- A? |- Em đang mắng nó thì cũng phải dừng lại.

Đúng rồi, khi bị che mắt như thế này thì người ta sẽ cảm thấy rất vướng víu.

- Không có gì đâu. |- Em quay mặt đi mà nói.

Em không thể cho họ biết sự thật được.

Thấy em im lặng như vậy, Đông Lào có một suy nghĩ khá táo bạo: Vén mái của em lên.

Nó nhảy chồm lến người em rồi vén mái của em lên.

- A!? |- Em giật mình, kêu lên một tiếng rồi ngã ra sau theo Đông Lào.

- Hửm? |- Nó mở đôi mắt đỏ ngầu của mình ra để xem mắt của em bị sao mà lại phải che.

Nó sốc đến nỗi mắt mở to ra miệng lắp bắp không nói thành lời:

- M...

Mắ...t... a...nh...?

- Bỏ ra coi!! |- Em tức giận cố gắng gỡ tay nó ra nhưng thay vì bỏ tay ra, nó lại hét lớn:

- AI LÀM ANH RA NÔNG NỖI NÀY!!?

- Gì vậy? |- Anh - Mặt Trận tò mò kéo Việt Hòa đi đến để xem thì anh cũng sốc không kém Đông Lào.

Đồng bào cũng biết con mắt được che của em đã bị mù mà, phải không?

Mà nguyên chủ ở đây lại không bị mù mới khổ!

- Việt Nam.

Nói cho anh biết tại sao em lại bị mù một bên mắt đi.

Ai làm em bị như thế hả!? |- Mặt Trận đỡ em dậy rồi lắc mạnh người em mà nói.

- Mặt Trận!

Em ấy chóng mặt!! |- Hắn nhắc nhở anh.

Cuối cùng anh cũng bỏ tay ra, không lắc em nữa.

- Ờ... |- Em thì không biết nên nói gì để biện hộ.

Bằng chứng rõ rành rành ra rồi thì biện hộ kiểu gì bây giờ?

- Anh hai!

Anh nói đi!

Không cần phải sợ đâu!! |- Nó nói, sâu trong giọng nói đó là một sự lo lắng tột độ cho người mà nó gọi là "anh hai"

- ... |- Em cúi gầm mặt xuống, chứng tỏ rằng em không chịu nói cho họ biết.

Hắn thấy em cúi mặt xuống thì cứ tưởng em khóc.

- * Xem ra tên làm em ấy bị mù cũng đã làm em ấy sợ rồi.

Tên khốn đó...

Ta sẽ gi.ết ngươi!! * |- Nắm chặt bàn tay của mình đến nỗi nó đã rỉ máu, hắn nghĩ.

Hắn nhất định phải gi.ết ch.ết người làm em hắn ra nông nỗi này!! ( T/g: Ủa vậy ngài gi.ết chính boss của mình hả?? ; VH: Chính xác!

Tên đó...

Ta không ngờ tên đó lại làm vậy với bé cưng của ta... )

- Nói đi Việt Nam!! |- Mặt Trận cố thúc giục em phải nói ra người đã làm em bị mù.

Nhưng đời nào em dám nói là tên America cơ chứ?

Bởi vì ở đây Ame chưa làm gì em cả.

Em sẽ dính phải tội vu vống người khác mất!!

- Em... |- Việt Nam mãi mới rặn ra được một từ.

Ngay sau đó, em liền đi vào phòng rồi đóng sầm cửa lại, khóc thật chặt.

Trước khi đóng cửa, em có hét lớn với bọn họ:

- EM CHƯA ĐỦ CAN ĐẢM ĐỂ NÓI!!

"RẦMM!!"

"Lạch cạch..."

- ... |- Họ đều im bặt.

Em sợ người đó lắm ư?

Thôi thì đành chờ vậy...

Khi nào em có đủ can đảm đi hẵng...

_- Trong phòng -_

Mọi người đều nghĩ em đã ngồi xuống mà khóc thút thít rồi.

Nhưng không.

Em đâu phải loại người cứ hở tí là khóc?

Em không cần can đảm để nói việc này.

Chỉ là em chưa nghĩ ra người em nên đổ lỗi là ai thôi!

- Tsk...

Mẹ khiếp thằng Đông Lào. |- Em tặc lưỡi, thầm rủa nó.

Chắc chắn bây giờ cả nhà đã biết em bị mù một bên mắt rồi.

Đông Lào cứ có việc gì là lại đi lan truyền khắp nơi nên em khá ghét nó.

Nó không lấy được sự tin tưởng của em vì quá bà tám.

Nhưng em phải nhanh chóng nghĩ ra một kế hoạch để đối phó thôi.

---------------------------------------------------------------------

1254 từ

Uhhh...

Hôm nay tôi sẽ tiếp tục chuyên mục chăm chỉ bất thường bởi vì tôi quá rảnh-

Mà nghe nhạc trong lúc làm việc là ý tưởng một phát bay mịa vào đầu luôn😀

Tôi toàn nghe nhạc trong lúc viết truyện nè-
 
Back
Top Bottom