Khác {allVietnam} Cái gì!? Xuyên không, tôi là kẻ phản cộng sản!?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,603
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
305995959-256-k456263.jpg

{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
Tác giả: COOLZIA
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

lại một bộ mới nữa rùi nà



dammi​
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#1


Chú thích:

- lời nói của nhân vật

(lời nói của tác giả)

*câu ngoài lề được thêm vào

/tiếng động/

_ câu sau lời nói

"nói thầm"

^suy nghĩ^

' nhấn mạnh'

– thần giao cách cảm–

____________vào truyện thôi____________

*Viet's POV:

xin chào, tôi là CHXHCN Việt Nam hay còn được gọi là Việt Nam. trong một lần ngựa ngựa nghịch dại nên tôi đã bị đưa đến một bộ tiểu thuyết mất nết nào đó.

Và sao đây là chuyện xui xẻo của tôi.

*đây là cậu*

lưu ý :tôi chỉ cho ảnh cho những người xuyên không và nhóm của Luka.

Vào một ngày "ÉO ĐẸP TRỜI" tôi đang phải dầm mưa chạy về nhà và vì cái tính nghịch dại thì tôi đã chọc con chó pitpull ở khu nhà tôi đi qua, tưởng một con nhưng ai ngờ "MỘT ĐÀN". khi tôi chạy vội về nhà để tránh mấy con dog đó nhưng khi đang chạy thì tôi đã trượt chân ngã và die... nó cứ sai sai sao ấy.

Vào lúc tôi gần chết thì tôi nghe những tiếng gì đó khiến tôi khá cay và đây là tiếng nói đó: ngu thì chết khóc khóc con cak.

được một lúc thì tôi tỉnh dậy thì thấy trước mắt tôi là một không gian màu đen trắng, đầu óc tôi lúc đó vẫn còn đau sau vụ va chạm với cái đinh. bỗng có một giọng nói nào đó khiến tôi không biết đó là nam hay nữ.

*No POV:

- Xin chào! _ cô ấy đi ra từ một chỗ tối, nhìn trong nữ tính nhưng cái tính thì ngược lại.

- Cô là ai!?

đây là đâu!? tôi là cái gì- _ cậu bị cô ta bịt mõm nhầm mồm vào.

- đừng hỏi nữa tôi khác giải thích sau_ cô thật sự chóng mặt

- ư ừ_ cậu bình tĩnh lại

Cô ta bỏ tay ra khỏi mồm cậu rồi đứng dậy.

-Xin tự giới thiệu, tôi là Luka Sharak! cậu có thể gọi tôi là Ka hoạc Sha!_ Luka vui vẻ nhảy lên không trung rồi lơ lửng trên đó

*đây là Luka*

- đây là ranh giới giữa cái chết và sự sống, tôi muốn đưa cậu lên đây là để thực hiện một thử thách_ cô vừa cười vừa nói bay xung quanh cậu.

- là sao?_ Việt Nam nghiêng đầu hỏi

- ^ bình tĩnh giữ liêm sỉ^ Cậu phải xuyên không vào quyển sách cậu đọc hôm trước_ Ka che mũi của mình giữ cái liêm sỉ đã lụm được trăm lần của mình.

- quyển sách nào nhỉ?...

à! là nó á!

- Correct! là nó đó!

- tôi không làm đâu! nó kinh khủng lắm!

giải thích:

• China là nhân vật chính

• China có hẳn một dàn harem

• Việt Nam là người phản bội

• Việt Nam theo phát xít

• MTGPMNVN (Mặt Trận, Giải Phóng) đã bị VNCH (Việt Hoà) bắn chết

• USSR (Soviet, Liên xô) rất ghét cậu

Đấy mấy cái như thế cậu chịu sao nổi

- thế tôi sẽ cho thêm một người nữa xuyên với cậu_ cô cũng bất lực vì quyển sách ấy chứ

- Vậy cho Boss đi_ biết sao cậu muốn Ussr xuyên cùng không? tại cậu không muốn bị boss ghét ó

/Áaaaaaaaaa/

/Bụp/

một người con trai có làng da đỏ hơi sẫm bị rơi từ trên cao xuống một cách ' nhẹ nhàng'

- boss anh có làm sao không!_ cậu chạy lại đỡ anh

- V- Việt Nam?_ Anh bất ngờ vì cậu ở đây và cú va chạm hồi nãy

- anh có làm sao không?_ cậu lo lắng hỏi han anh

-anh không sao

-V*i cả cơm tró_ ôi Ka ơi phải chịu phận làm người ngoài thôi

__________Sau một hồi giải thích cho Ussr_______

- Vậy là tôi và Việt Nam phải xuyên vào bộ đấy!_ anh tức giận nói, sao anh lại ghét cậu chứ, đó là crush của anh đó!

-yub và chúc hai người may mắn!

rồi một cái hố đen xuất hiện dưới chân cậu và anh, hai người rơi xuống và ngất lịm.

-huh..._ cậu tỉnh dậy trong một căn phòng toàn màu trắng.

-Vietnam! em tỉnh rồi!_ một ai đó chạy vào

-–Sha cho tôi biết tính cách của Vietnam bên này đi!–_ Cậu bối rối

-– Cuk suk và phũ phàng–

- Cak đừng đụng vào tao_ không muốn nhưng vẫn phải thế

- đừng như vậy chứ, em làm tôi buồn lắm đó_ hắn cầm tay cậu mà kể khổ

- đitj mej mày bỏ ra đi J.E!_ cậu giựt tay lại

- đừng phũ phàng như vậy chứ! chúng ta là đồng nghiệp mà~_ hắn sến quá

- cút ra! mà cho tao hỏi_ cậu không muốn nói cuk suk đâu nhưng hiện tại không cho phép :'(

- gì vậy em hỏi gì tôi à!_ hắn có vẻ vui khi cậu hỏi.

- tại sao tao lại ở đây_ cậu thắc mắc hỏi, hắn im lặng khi nghe câu hỏi.

- em bị người ' người đồng chí cũ' của em bắn nên mới vậy_ hắn buồn rầu vì cậu đã hôn mê 3 tháng rồi, buồn hơn tên Third Reich định chôn sống cậu kia.

- vậy à_ cậu đen mặt vì đồng chí của cậu là Cuba mà Cuba là đồng chí thân thiết của cậu mà trong này lại bắn cậu hôn mê, thật là không thể chịu nổi mà!!!

- thôi tôi ra ngoài cho em nghỉ ngơi nhé_ hắn chần chừ vì thấy có nét buồn trên mặt cậu

- Cút moẹ mày luôn đi!_ cậu ném gối vào mặt hắn ám chỉ hắn cút đi.

- :') buồn trong lòng nhiều chút_ tội ' nghiệp' mà

sau khi hắn đi ra khỏi phòng thì cậu bắt đầu suy nghĩ

-* lạ quá lúc mình đọc thì Vietnam với J.E như mèo với chuột mà, sao J.E lại simp mình vậy ta.*

-* còn Cuba sao lại bắn mình chứ mình không nhớ có đoạn đấy!*_ cậu không phục người cậu nghi bây giờ là Ka vì cô ấy là thần chết của ranh giới giữa cái chết và sự sống mà, cậu bắt đầu nghi ngờ Luka rồi, cô phải làm sao đâyyyy

sau một hồi nghĩ ngợi thì cậu đưa ra cậu trả lời là đi ngủ cho lành. cậu ngủ cũng khá lâu chắc khoảng 30 phút thì bị tên Third Reich từ đâu đó đá vào bụng, may cậu phản ứng nhanh nhảy bật ra sau.

- bị hôn mê lâu giờ vẫn mạnh nhỉ._ (aiss tên Ná dì chớt tịt, ngươi dám tấn công Vietnam của ta, ta sẽ cho ngươi bị hành từ đầu đến cuối há há há)

- ai ya boss sao ngài lại tấn công tôi vậy~* không phải tình huống bắt buộc ta đã bắn vào đầu ngươi từ lâu rồi!*_ cậu dựa lưng vào tường

- nếu tỉnh rồi thì dậy đi thằng lười_ Third Reich nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ.

- vâng..._ chữ thập nổi đầy đầu cậu

END
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#2


cậu hỏi Ka về đường đến phòng cậu, sau khi tìm thấy thì cậu đi tắm và thay đồ.

- bây giờ phải ra sân tập như lời tên Third Reich kia nói thôi_ cậu có vẻ khó chịu khi nhắc đến tên đó

ra đến bên ngoài đã thấy J.E đứng ngoài đợi cậu

- mày ở đây làm gì?_ cậu nhíu mày nhìn hắn

- tôi đợi để đi cùng em á!_ hắn nắm tay cậu sờ sờ như mấy thằng biến thái ngoài chợ

- Mày này thì nắm tay tao!_ cậu tát hắn một cái hiện luôn vết đỏ trên mặt - thôi tao đi đây

- chờ tôi với!

ở ngoài sân tập kiểu

- mày vậy mà cũng đến nhanh đấy Vietnam_ gã ta có vẻ đang đợi cậu

- rồi ngài gọi tôi ra đây có việc gì?_ cậu tiến lại gần

- đấu với tao một trận đi_ hắn khiêu khích cậu? cậu đâu mạnh bằng hắn đâu.

- vâng_ đành chấp nhận vậy, xíu nữa nhờ Luka đánh hộ (có nghĩa là nhập hồ vào xác á)

hai người họ đứng ra hai bên sân chuẩn bị tư thế, cậu dùng thần giao cách cảm để gọi Luka.

Sau khi xin không được thì cậu đành phải tự sức mà đánh thôi.

Trận này thì không dùng vũ khí mà dùng tay không, may cho cậu chứ nếu mà dùng vũ khí cậu nắm thêm 3 tháng nữa quá.

Bắt đầu vào trận, gã chạy lên trước đá vào bụng cậu nhưng may cậu né được, hắn vòng qua đằng sau đấm vaò bụng cậu, lần này thì bị trúng đòn nhưng chưa gục.

Cậu bình tĩnh lại rồi cũng lao lên tung cước đá vào mặt hắn, ai ngờ đâu hắn trúng đòn mà lại rút súng ra bắn cậu, cậu bối rối né đạn, hắn ta bị trúng đòn còn chơi phá luật. sau một hồi né đạn thì cậu nghĩ ra một ý là chịu thua đi để nếu đấu nữa chắc cái mạng nhỏ này không giữ nổi thì toi, nhưng mà làm sao để nói giờ, hắn bắn kinh quá trời ơi!

Nhưng cậu lại còn vừa nghe Luka còn bảo Vietnam trong này lỳ đòn với trâu lắm, nghe thế có chết không chứ lị.

Vietnam vừa không để ý một chút là bị Nazi bắn vào tay, cậu im lặng không đau đớn gì có lẽ... nó cũng đã xuyên vào cùng cậu và muốn lấy quyền kiểm soát của cậu rồi.

- sao vừa nãy mày còn đá tao mà, giờ lại im thế_ hắn mỉa mai cậu

-huh ...haha.._ cậu ngước mặt lên, đôi mắt màu vàng kim của cậu đã biến thành màu đỏ máu, vết thương thì từ từ lành lại, linh khí cũng đã khác

-* mùi này là...

âm khí này mạnh quá!!!*_ J.E chợt nhận ra- * không xong rồi! hôm nay là ngày nhân cách của em ấy điều khiển cơ thể!!!*_ sao hắn biết cậu có nhân cách khác, thật ra các coutryhumans đều có nhân cách riêng, mỗi năm nhân cách đó sẽ chiếm điều khiển cơ thể trong một thời gian ngắn

- mày cười cái gì!_ có vẻ gã vẫn chưa nhận ra sự thay đổi của cậu

- boss dừng lại đi!!!_ hắn chạy đến ngăn cấp trên của mình- hôm này là ngày của cậu ấy chúng ta nên cần phải dừng lại thôi!!!

- cũng thú vị đấy, để tao đấu với nó một trận mày đi ra đi_ gã đẩy hắn mà không biết mình sắp què :>

END
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#3: bí mật của Japan Empire


cậu rút một cái mái chèo sắt ở sau lưng ra làm gã khá bất ngờ, Vietnam đã từng nói sẽ không bao giờ dùng đến nó nữa mà bây giờ lại lấy ra.

- Lâu rồi không dùng, bây giờ để tôi test lại nhá_ cậu cầm mái chèo nở một nụ cười quỷ dị- chúng ta đấu lại nhé~

- Tch!_ gã tặc lưỡi một cái - được rồi để xem ai thắng!_ gã nắm chắc phần thắng trong tay rồi vì gã cầm súng cơ mà.

Gã bắt đầu nổ súng về phía cậu, cậu thì vừa né đạn vừa đánh lạc hướng gã.

Cậu chạy ra đằng sau gã, vung mái chèo lên định đánh thì bỗng dưng gã quay ra đằng sau nổ súng vào cậu, cậu lộn nhào về phía trước để né đạn.

Khi gã chưa định hình được gì thì cậu đã ở đằng sau đánh lén vào chân gã, gã trúng đòn rồi.

Tưởng xong ai ngờ Nazi lại lấy thêm một khẩu nữa bắn cậu ( tội cậu lại phải né đạn) nhưng không ngờ cậu di chuyển quá nhanh làm gã bị mất tập trung và khi cậu chuẩn bị đánh ngất gã thì J.E đã đến đánh ngất cậu.

- boss, cậu ấy không tầm thường đâu nên đừng thách đấu cậu ta khi bị như vậy_ hắn bế cậu lên theo kiểu công túa 🙂

- Hừ! ngươi luôn phá chuyện của ta! lần sau bảo nó đấu tiếp với ta_ Gã rời đi không quên nhắc hắn một số chuyện

- Vâng thưa boss..._ Nói xong hắn cũng bế Vietnam về phòng cậu.

•Trong tiềm thức của cậu:

- Ka, ý cô là cô đã cho Vietminh và Donglao xuyên cùng tôi ư!

- Đúng rồi anh cũng không ngờ em chết một cách phế vậy đó_ Vietminh xuất hiện trước mặt cậu

*đây là anh:

- kệ em chứ!_ Vietnam giận dỗi

- nhưng tại sao em lại bị con trâu đè chết chứ, anh an ủi em đi anh Nam :'(_ Donglao từ đâu xuất hiện trước mặt cậu mà làm nũng

Luka và Vietminh belike: đây không phải thằng Donglao tôi quen nha quý dị ^^

*đây là Donglao:

*nếu mọi người hỏi là tại sao Donglao, Vietminh và Nam lại mặc đồ giống nhau thì đó chỉ là đồ mặc ở gia đình Đại Việt thôi, còn các gia đình khác như gia đình Liên Xô sẽ là màu khác nhé*

•Ra ngoài tiềm thức nèo:

*J.E POV:

Ta không biết tại sao khi em (ám chỉ Vietnam) đánh ta, làm ta bị thương và nói những lời cay độc với ta nhưng sao ta lại yêu em vậy chứ.

Em bị tên Nazi kia bắn làm ta xót lắm em có biết không.

Lúc em nói chuyện với một người đồng giới và khác giới, em có biết ta ghen lắm không.

Ta đã muốn giết nó, moi tim nó ra để tặng cho em đấy!

Chắc lúc đó em sẽ hài lòng và chấp nhận ta đúng không.

Ta yêu em, yêu em nhiều lắm đó Vietnam~

*END POV:

Hắn cứ ngồi ngắm cậu, tâm trí hắn đã rối loạn lên khi nhìn cậu ngủ.

Hắn chỉ muốn cậu là của riêng hắn, hắn chắc chắn sẽ không có ai dám giành Vietnam của hắn đâu.

- ư-_ Vietnam tỉnh dậy, cậu vẫn chưa quen với ánh sáng này nên chỉ nhíu mắt một chút.

- Em dậy rồi à Nam!_ Hắn vui vẻ nhìn cậu

- Aaa! sao mày lại ở đây tên kia!!!_ cậu bối rối nhìn hắn như một cặp mắt nhìn một tên biến thái

- A ha, anh chỉ ngồi đây trông em thôi à_ hắn vẫn bình tĩnh nói như đúng rồi vậy

- Không cần! giờ thì cút ra ngoài!!_ cậu đạp hắn không thương tiếc

-* Bị vk phũ, không sao vẫn rất dễ thương ^^*_ xem nó yêu đời chưa kìa.

Vietnam ngồi trong phòng mà nghĩ đủ loại thứ ví dụ như:

• nó có hấp diêm tau không

• nó làm gì tau chưa

• sao nó lại ở đấy

• tôi là ai?

đây là đâu? nó là cái gì?

• v.v và mây mây

Có vẻ cậu lo quá rồi chứ hắn có làm gì cậu đâu, hắn chỉ nghĩ làm cách nào để độc chiếm cậu thôi hà ^^

END
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#4


Cậu nhìn hắn đi mãi mà cảm thấy một sự nguy hiểm đang đến đe doạ mình nhưng cậu cũng gạt bỏ cái suy nghĩ kia mà đi ra ngoài.

Khung cảnh bên ngoài đang rất hỗn loạn, hỏi rồi mới biết bên cộng sản đã tấn công bất ngờ vào căn cứ.

Cậu chạy ngay về phòng làm việc của mình tìm súng, lục lọi mãi thì mới thấy được một khẩu súng lục và một khẩu MP 44.

Thấy đủ đồ rồi thì Nam bắt đầu cầm súng mà chạy ra ngoài nhưng sực nhớ đến con của ba người Nazi, J.E và I.E đang ở cùng nhau, cậu lại chạy ra vườn hoa chỗ tụi nhỏ hay trốn ở đó.

Đến nơi chỗ đó hầu như không bị ảnh hưởng gì nên Nazi mới cho tụi nhỏ trốn ở đây.

- Germany, em có ở đây không!!!_ cậu gọi Ger trước vì cậu biết cậu bé này tuy nhỏ nhưng suy nghĩ thì không khác người lớn.

- Anh Vietnam đúng không?_ Cậu bé ló đầu ra từ một chỗ khuất trong vườn nhưng rất gần cậu.

- Nekomi, Japan và Italy cũng ở đây đúng chứ?_ cậu tiến lại gần ngồi xổm xuống hỏi cậu bé

- Vâng ạ_ Germany chỉ ba người kia, chắc tụi nhỏ sợ quá nên ngủ luôn rồi

- các em đã có vũ khí chưa?_ cậu nhìn Ger hỏi

- Dạ có rồi ạ_ cậu bé giơ khẩu súng máy MG 42 lên

- Đ- được rồi vậy anh đi nhé_ cậu biết loại sunhs maý này rất mạnh, chắc Ger phải luyện tập rồi mới biết bắn

Ở bên ngoài thì cậu thấy Nazi và Ussr đang bắn nhau, vậy thì cũng bình thường vì hai người đó là kẻ thù không đội trời chung mà.

Đột nhiên cậu thấy một người nào đó đã bắn lén gã, không điều khiển được cơ thể, cậu chạy ra đỡ cho gã.

- Cái thằng ngu này!!!_ gã bắn vào chân anh sau đó đỡ cậu dậy

- Vietnam!!!_ I.E từ xa thấy thế cũng bắn mấy tên lính cản đường mình chạy đến đỡ cậu dậy.

- T- tôi không sao_ bỗng dưng đôi mắt cậu chuyển thành màu đen rồi cậu ngất đi

Anh đã chứng kiến cảnh này, anh cũng xuyên không với cậu anh cũng biết cậu rất ghét yên chữ thập này mà sao cậu lại ra đỡ cho gã.

- Rút đi!_ anh nhìn thấy cậu như vậy cũng không đành tâm nên đành phải rút lui.

Những người gần đó cũng đỡ anh dậy và rút về.

- Tch! như vậy mà bảo không sao!_ Gã đang lo lắng cho cậu sao?

đúng là chuyện lạ đấy

J.E từ đâu đó cũng chạy lại đỡ cậu thay gã -phát này là ngay gần tim luôn đấy, để tôi đưa cậu ấy đi gắp viên đạn ra

- boss tôi nghĩ chúng ta nên chuyển sang căn cứ phía đông thôi, chỗ này bị phát hiện rồi_ I.E đưa cậu cho hắn rồi quay ra nói với gã

- Tao biết rồi!

đi trị thương cho nó đi

- Rõ!

• Đâu đó trong tiềm thức của cậu:

- Anh thật không thể ngờ là em cứu hắn luôn đấy_ Vietminh đang càu nhàu với em trai mình vì tội lo chuyện bao đồng

- thôi đừng trách cậu ấy nữa, đó là linh hồn của nguyên chủ chứ không phải là Vietnam_ Luka đi ra nói đỡ cho cậu

- ò thảm nào tôi không điều khiển được cơ thể

• Nhiệm vụ:

+Đỡ đạn cho Nazi

+ Để Nazi sống

• Đã hoàn thành / thời gian: 2 phút

• Phần thưởng: 550 ánh sao / chữa lành 20% vết thương

- Vậy cũng được á hả_ Donglao đọc xong xong cái nhiệm vụ anh nó vừa hoàn thành mà nể phục cái hệ thống

- từ từ còn nhiệm vụ tiếp theo_ cô đưa tiếp ra một cái bảng màu xanh cho cậu xem

• Nhiệm vụ:

+ Quay về lúc Nazi 8 tuổi

+ Làm thân với Nazi

• Chưa hoàn thành / Thời gian hoàn thành: 1 tuần

• Phần thưởng: đã bị khoá

- tại sao phần thưởng lại bị khoá vậy_ cậu thắc mắc hỏi cô

- khi cậu hoàn thành được nhiệm vụ nó mới mở ra

- khi nào làm?

- bây giờ

• Nhiệm vụ sẽ bắt đầu trong:

5 giây

4 giây

3 giây

2 giây

1 giây

• BẮT ĐẦU

- Áaaaaaa tôi chưa chuẩn bị màaaaa

END
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#5


Cậu mở mắt ra thì là một quang cảnh yên bình, có vẻ đây là miền bắc nước Đức thì phải.

Lúc này công nghệ chưa phát triển nên những toà nhà trọc trời thay bằng những căn nhà thô sơ gần một cánh đồng hướng dương. cậu chạy lại cánh đồng đó ngắm, thật sự nó rất đẹp, khuôn mặt của cậu được nắng chiếu vào cùng với bông hoa hướng dương cậu đang cầm trên tay khiến cậu đã đẹp giờ lại đẹp hơn.

Mãi thì cậu mới nhận ra là mình đang trong hình dạng một cậu bé 7 tuổi, cậu nhìn bàn tay nhỏ bé của mình mà bất lực.

Đọt nhiên cậu nghe thấy một tiếng gì đó, lại gần thì thấy có một đám nhóc đang bắt nạt một cậu bé.

Mọi người biết mà, Nam có cái tính là hay lo chuyện bao đồng nên cậu đã chạy lại ngăn, đám trẻ kia thấy cậu thì sợ hãi mà bỏ chạy, cậu thì kiểu (mỹ nam hoang mang 🙂).

- nè cậu không sao chứ?_ Nam tiến lại đỡ cậu bé đó dậy hỏi han

- sao cậu lại giúp tôi?_ cậu bé kia lùi ra xa cậu đề phòng

- à tại mình thấy điều đó không nên nên ra ngăn thôi, không được à_ nhìn đi nhìn lại cậu thấy cậu bé này có chút quen, hình như gặp ở đâu rồi thì phải

- mà sao cậu lại bị như vậy? cha mẹ cậu đâu_ cậu tiến lại gần

- tôi... tôi không có cha mẹ và vì đó với cái tên và ngoại hình khác với các đứa trẻ khác nên tôi mới bị bắt nạt_ có vẻ cậu đã bình tĩnh và thả lỏng để cậu lại gần hơn rồi

- cậu tên gì?_ Nam tò mò hỏi

- Third Reich hoặc có thể gọi là Nazi_ gì!?

đây mà là Ná dì chữ thập á

- ^ không ngờ người yếu đuối này lại là tên chữ thập đó đấy^_ cậu giật giật khoé mắt vài cái rồi hỏi tiếp - cậu bao tuổi rồi

- tôi 8 tuổi_ Tự dưng Nazi cảm giác khá an toàn khi ở gần cậu nên (cho tui đổi cách xưng hô Nazi =anh) anh đã nói chuyện bình thường lại mà không còn một chút đề phòng nữa

- ơ mình mới có 7 tuổi thôi à_ cậu bĩu môi giận dỗi nhưng cũng đủ để làm người ta gục ngã trước sự dễ thương này

- mà cha mẹ của nhóc đâu, sao lại đi một mình thế này?_ đổi cách xưng hô rồi à, mà sao lại là nhóc! cách có một tuổi thôi mà 🙁=

- tớ cũng không có cha mẹ nên tớ cũng sống một mình nè :3_ cậu làm vậy để là thân dễ hơn á

- vậy à..._ anh không bất ngờ lắm vì nới đấy có khá nhiều trẻ em bị bỏ rơi hoặc không có cha mẹ, cậu nói vậy thì anh cũng chẳng khó tin làm gì

- cậu có muốn ở cùng tớ không_ cậu đang có tỏ ra thân thiện nhất có thể để làm quen với anh

- được thôi, dù sao tôi cũng chảng biết ngủ ở đâu. mà cho tôi hỏi, cậu tên gì vậy?_ nãy giờ anh mới để ý là cậu chưa giới thiệu tên của mình

- à mình là Vietnam, mong cậu giúp đỡ_ cậu cười một cái khiến anh xịt máu mũi

- Ah! cậu có làm sao không!?_ cậu hoảng hốt vì Ná bị xịt máu mà trong khi mình chưa là cái quần gì cả

- t- tôi không- không sao..._ bị conditinhyeu quật chứ không sao cái gì, nghiện còn ngại à

- vậy về nhà của tôi thôi!_ cậu nhờ Ka xây hộ cái nhà ở bìa rừng á

- cậu thích sống trong rừng à_ anh nhìn xung quanh mà không ngờ tới được là cậu nhóc 7 tuổi này sông trong một khu rừng hoang vu như vậy đó

- à tại tớ mắc chứng sợ nơi đông người và bị mọi người cô lập nên chỉ sống một mình vậy thôi_ cậu mở cửa bước vào nhà và bật đè lên

trong căn nha nó không quá đơn giản cũng không quá sang trọng. nó có đủ tất cả các phòng, đủ vật tư để sống cho hai người trong một năm. ngôi nhà được làm bằng gỗ và được sơn một dải màu trắng thuần khiết lên. căn nhà có hai tầng, một tầng là phòng khách phòng ăn phòng nấu nướng các thứ, tầng hai là phòng ngủ và hai phòng bí mật khác.

- ừm... căn nhà này trông giản dị quá_ anh nhìn quanh một hồi rồi nói

- tại tớ không thích màu mè hay lố quá nên làm vậy á_ cậu là một người khiêm tốn và giản dị nên không bao giờ cậu sẽ thể hiện tất cả tài năng của mình hết

- à ừ, vậy tôi sẽ ở đâu vậy nhóc_ lại nhóc, chắc cậu kick anh ra khỏi nhà quá

- đây đi theo tôi_ cậu dẫn anh với cái đầu nổi đầy chữ thập

- ừ

END
 
{Allvietnam} Cái Gì!? Xuyên Không, Tôi Là Kẻ Phản Cộng Sản!?
#6


cậu dẫn anh đi vào một căn phong không rộng cũng không quá nhỏ, nó cũng giống bên ngoài phòng khách, rất giản dị không loè loẹt một chút nào. trong phòng có một chiếc giường đơn, một chậu hoa hướng dương, một cái bàn và một cái cửa sổ để nhìn ra ngoài.

Căn phông này đúng hợp gu anh, anh có thể vẽ tranh trong này và cũng có thể rủ cậu vẽ cùng nữa.

- à mà...

Vietnam_ anh gọi cậu

- có chuyện gì vậy?

- tôi định hỏi nhóc là nhóc có thể cho tôi mượn đồ để vẽ được không?_ Nazi ngượng ngùng hỏi, ngượng là phải rồi ở nhờ nhà vk- lộn nhà người ta xong mượn đồ hỏi xem có ngượng không

- A!

được chứ theo tôi (tôi đổi cách xưng hô nha), để tôi lấy cho_ cậu vừa nói vừa vui vẻ dẫn anh đi xuống tầng hầm của nhà mình

- đây tôi có hai loại là màu sáp dầu và màu nước, anh chọn loại nào?_ cậu dơ hai bộ màu nhờ Ka mua cho.

- Ừm... sáp dầu đi_ anh chỉ tay vào bộ thứ nhất.

- đây là khung tranh vào giấy _ cậu đưa cho anh bộ màu và cầm hai thứ đó lên

- cảm ơn..._ anh nhận lấy bộ màu

Và cứ thế suốt một tuần trôi qua, anh và cậu đã rất thân với nhau, mỗi khi anh bị bắt nạt thì cậu luôn đứng ra bảo vệ anh. một lần anh hỏi cậu:

- nhóc sẽ không bỏ rơi anh chứ?_ anh rất quý cậu, thật sự không muốn rời cậu chút nào.

- em... chắc chắn là không rồi!_ cậu đã hứa một lời nói dối, anh chỉ có thể ở bên cậu một tuần thôi

Đến ngày rời đi, cậu để lại cho anh một bức thư, trong đó ghi:

"Em thật sự xin lỗi vì không thể ở bên anh như lời hứa, em đã gặp lại anh trai và phải quay về gia đình của mình.

Căn nhà này coi như là quà của em dành cho anh, mong anh có thể sống tốt và có thể tự bảo vệ mình khỏi đám bắt nạt.

Nếu có duyên, ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày không xa nhé.

Tạm biệt."

kí tên

Vietnam

Sau khi đọc xong Nazi như tiếng sét đánh ngay trước mặt, anh không ngờ được là sẽ có ngày này.

Cậu nói dối anh, rời đi mà không báo trước, chỉ để lại một tờ giấy ghi vài dòng chữ.

Anh sẽ không thể gặp lại cậu hay gặp lại trong một ngày không xa?

_ ở một nơi nào đó trong không gian _

- T.R kẻ tàn phá cả châu Âu đang khóc sao?_ Luka nhìn trong màn hình chiếu sự việc bên kia

- haizz... tôi ghét nói dối_ cậu mệt mỏi thở dài

- thôi về thực tại đi nhé

- ừ

____ thực tại ____

Cậu tỉnh dậy thì ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, thứ mùi cậu hay gặp nhất.

Cậu từ từ ngồi dậy và định hình được mình đang ở đâu, khi mà biết mình đang ở phòng bệnh thì cậu cũng bình tĩnh lại.

V.nam nhìn vào tay mình thì có một chiếc vòng tay có hình hoa hướng dương, xung quanh có đính thêm hai viên ruby nhỏ ở hai bên.

Đó là chiếc vòng mà anh (Nazi) tặng cho cậu lúc làm nhiệm vụ, vậy là đồ bên đó là mang về thế giới này luôn.

Một cô y tá đi vào thấy cậu tỉnh dậy liền chạy ra ngoài báo với mọi người.

- Vietnammmm! em tỉnh rồi!_ J.E vứt hết liêm sĩ mà chạy tới ôm cậu

- mất hình tượng quá đấy_ I.E nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ

- Cút ra!_ Cậu đạp vào bụng hắn một cái

- bị thương mà vẫn khoẻ nhỉ_ Gã bước vào

- chào "boss"_ cậu đứng dậy cúi người chào mặc dù không muốn.

End

Hôm nay tôi end sớm để thông báo một số chuyện với các bác.

thứ nhất là xin lỗi vì off mà ko báo

hai là tôi sắp thi rồi nên không viết thường xuyên được nữa.

ba là tôi sẽ drop bộ (allvietnam) Trọng sinh ở WW2.

Ở đó tôi là người lạ,

trong hai tháng.

mong các bác có thể thông cảm cho tôi nhé
 
Back
Top Bottom