Cập nhật mới

Khác [alltakemichi] TRÁI CẤM

[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 18


Nhấc đôi chân lên khe khẽ, vác lên vai nhịp nhàng, kéo khoá quần xuống nhẹ nhàng lộ ra con quái thú to lớn hùng vĩ, đặt trước cửa huyệt sưng đỏ chưa lành.

Hắn đang phê pha trong cơn nghiện thuốc và cả đê mê cảnh đẹp trước mắt này.

Đẹp quá!

Thật sự rất đẹp, nó có màu hồng sưng thành đỏ.

Vẫn khiến hắn mê mẩn như hồi nào...

Lần đầu hắn ngắm cửa huyệt của một thằng đàn ông ngơ ngẩn đến đứng hình như vậy và tất nhiên lần đầu của hắn thuộc về người từ ba năm trước rồi, đến bây giờ thì vẫn thế.

Đùa chứ hắn đây trước giờ chơi được đàn bà lẫn đàn ông đấy nhé.

Ừ!

Thì cứ gọi hắn là động vật lưỡng tính đi, hắn cũng không chối bỏ gì đâu, dù sao cũng chẳng phải mình hắn là động vật lưỡng tính.

Nhưng mà đó giờ người khiến hắn hài lòng nhất vẫn là vị thánh Takemichi của hắn mà thôi.

Con quái thú khủng bố ấy đã đặt trước cửa miệng huyệt rồi chỉ còn việc đút vào rút ra nhưng chả hiểu sao nghĩ đi nghĩ lại thì hắn lại thôi.

Hừmmmm...tính ra thì cũng lâu rồi Sanzu hắn chưa làm với người nếu cứ như con robot theo lập trình dập khuôn thúc vào rút ra thì hơi đơn giản, hắn muốn làm nhiều trò hơn với cậu cơ.

Vậy đi!

Khung giờ này thuộc về hắn, muốn làm gì chả được.

Cứ từ từ thưởng thức thôi việc gì phải gấp.

Cầm con cu to bự dí sát vào con cu nhỏ xíu, tay ma sát tuốt lên tuốt xuống, rướn thân lên môi chạm môi, đưa lưỡi ra liếm bờ môi khô đến tróc của người dần dần đưa lưỡi tiến vào sâu hơn cạy khuôn răng đang khép đi vào tàn phá trêu đùa chiếc lưỡi đang cố trốn tránh.

Bầu không khí ngày một nóng lên, thân dưới cứ chà xát ngày một nhanh phía trên thì liên tục đảo lưỡi nóng bỏng.

Cái tay hư hỏng lần mò lên đầu vú mà xoa mà nắn.

Người thật sự nhạy cảm mới đó mà đã bắn lần nữa rồi trong khi đó hắn còn chưa kịp bắn lần nào.

Chất trong suốt bắn hẳn lên gương mặt người, đôi môi khép mở chảy đầy nước bọt của hắn, gương mặt đang say giấc nồng ửng hồng.

Nhìn khuôn mặt ấy.

Hắn nhìn lại bàn tay nhớp nháp đầy tinh trùng của người nở nụ cười không thể biến thái hơn.

Bàn tay như làm chất bôi trơn đưa vào hậu huyệt chọc ngoáy liên hồi mặc dù cái lỗ ấy đã rộng đủ động rồi nhưng hắn vẫn thích trêu đùa cái lỗ nhỏ vậy đấy.

Vì hắn thích.

Có vẻ vẫn còn thiếu gì đó?

Đúng rồi con cu của hắn cần được làm ướt trước khi lâm trận làm tình.

Nhấc đầu người lên, bóp chặt hai bên má bắt buộc người hả miệng to ra, đưa dương vật cương cứng đẩy nhẹ vào.

Làm người sướng rồi thì bây giờ đến lượt người làm tôi sướng.

Bên trong khoang miệng vừa ẩm vừa nóng.

Đệt mẹ!

Điên mất thôi.

Tuyến nước bọt càng ngày tiết ra càng nhiều thấm ướt cả dương vật hắn.

Nhẹ nhàng thúc vào rồi rút ra, nước bọt nhễ nhại tràn ra khắp miệng.

Cái miệng căng to đến rách cả khoé môi, chiếc má phồng lên hệt bánh mochi.

"Khù khụ"

Hắn thúc xuống tận cuống họng người nếu đây là khi người còn thức thì kiểu gì cũng dạy dụa đẩy ra để ói một vũng cho mà xem nhưng tiếc quá bây giờ người đang đi sâu vào giấc nồng rồi nên rất ngoan ngoãn, không quấy cũng không nháo rất dễ thương.

Nắm chặt lấy chân tóc kéo mạnh về trước.

"Ha.."

Toàn bộ tinh túy của hắn đã bắn vào hết cuống họng ẩm ướt.

Rút dương vật đã mềm đi một chút ra khỏi chốn điên đảo, tầm mắt theo dõi đôi môi hé mở quan sát từng dòng tinh trùng được người nuốt xuống.

Đúng vậy!

Nuốt xuống hết đi!

Ngoan lắm.

Cứ coi nó như nước lã mà nuốt xuống sau đó một tương lai không xa người sẽ thụ tinh con ta ♡.

Con cu đã được thấm ướt, giờ tới tiết mục chính thôi nào.

Đặt dương vật trước cửa miệng huyệt mấp máy, nhìn xem nó thèm được thao đến nhường nào này vậy mà Michi cứ chối đây đẩy không phải.

Cũng đúng thôi người sao có thể nhìn ra được hình ảnh mình dâm đãng khi bị người khác đụ chứ, lần tới hắn sẽ sắm một cái gương để em tự nhìn bản thân mình, lúc đó thì hết chối nhé.

Lần tới hắn có trò tiêu khiển mới rồi.

Nghĩ đến mà phát nứng ♡.

Xem xiếc không?

Con cu này có siêu năng lực đấy nhé!

Ví như..

Một phát luốt cán này!

"A.."

Chết mẹ...quên mất!

Lỡ đâm vào chỗ rách chưa lành của người rồi...

Máu chảy này.

Không sao!

Sanzu này tự tay khâu được tự tay phá được!

Rõ ràng kêu rằng không việc gì phải vội nhưng khi cơn nứng sản hắn tăng thì lại dập đến nát lỗ người.

Michi đau đến run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng khắp người nhưng đang vào cơn hôn mê sâu nên chẳng thể làm gì à mà...có tỉnh táo thì cũng có làm gì được đâu.

Bạch bạch bạch

Bạch bạch bạch

Bạch bạch bạch

Mồ hôi đã thấm ướt cả tóc, khi hôn mê cũng không buôn tha thử hỏi đến chừng nào mới thoát khỏi đây hả?

Hanagaki Takemichi sẽ còn bị giam ở đây đến khi cậu đương đầu với nó.

______________________________________

2/5/2022.

Mẹ kiếp!

Mới chớp mắt cái tới thi cuối kì mẹ rồi:
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 19


Lại một lần nữa đôi mắt hé mở vẫn là khung cảnh quen thuộc tới nhàm, như một vòng tuần hoàn cứ lặp đi lặp lại.

Có thể số phận cậu sẽ gắn liền với nhà giam tù túng này đến cuối đời cũng nên.

Vừa mới mở mắt thì cơn đau nhói từ bụng lan ra khắp cả cơ thể chưa kể phía dưới hậu huyệt như muốn rách toạt ra làm hai ấy cũng nhức nhối không kém.

Một tay ôm bụng ngồi dậy khổ sở, cố gắng dang rộng đôi chân đưa tay sờ xuống cúc huyệt.

"A.."

Vừa mới chạm nhẹ vào một tí thôi đã sót đến như vậy rồi...

[Chắc rách thê thảm lắm...]

Cậu nghĩ thế đó.

Làm gì có chuyện trong khi cậu đang ngất mà tên chó điên Sanzu đó để yên chứ.

Cũng may lúc đó cậu hôn mê sâu rồi chứ không chắc sẽ đau lắm.

Sao hôm nay hắn không bận quần áo cho cậu nhỉ?

Thường thường khi làm xong thì bọn hắn sẽ còn chút nhân tính mặc quần áo cho cậu mà, hay hôm nay nhân tính còn sót lại ít ỏi ấy bị chó gặm rồi?

Lần mò xuống phía dưới gối lấy ra sợi dây chuyền cỏ bốn lá, đặt trước lòng ngực, hơi ấm người còn gái ấy vẫn còn tồn đọng trong sợi dây chuyền này.

Giữa chốn lao tù lạnh lẽo có một tia hy vọng sưởi ấm con người Takemichi.

Bỗng nhiên mắt cậu theo linh cảm mách bảo liếc qua cái bàn gỗ bên cạnh giường trên đó...

LÀ CHÙM CHÌA KHÓA!!!

Cậu không tin vào mắt mình vội đưa tay lên mắt dụi dụi mấy lần liền nhưng khi mở mắt ra vẫn thấy chùm chìa khóa nằm đó y nguyên.

Cậu mừng rỡ vội với lấy chùm chìa khóa, không tài nào kìm được cảm giác vui sướng vội vội vàng vàng đưa chiếc chìa khóa ướm lên chiếc vòng làm bằng kim loại trên cổ.

Cậu có hơi quan ngại lỡ đây không phải chìa khóa để mở vòng cổ này ra thì sao?

Nó sẽ siết cậu ngạt đến chết mất.

[Thôi thì cũng chẳng sao, mình đâu còn gì để mất.

Được ăn cả ngã về không vậy.]

Đưa chìa khóa lên và rồi...

Cạch

Chiếc vòng cổ nặng trịch ấy được mở ra rớt xuống ga giường.

Chiếc vòng cổ ám cậu suốt ba năm ấy nay chính tay cậu mở ra quá đổi nhẹ nhàng.

"Mở, mở được, rồi".

Chôn chặt chiếc vòng cỏ bốn lá trong lòng.

"Hina...anh,anh, mở được rồi!"

"Cơ,hội,của,anh tới rồi".

Lại nhìn chiếc vòng cổ ấy bằng ánh mắt dịu dàng âu yếm hơn cả.

Cố gắng đè nén cuống họng như muốn nổ tung nói một câu thật hoàn chỉnh.

"Anh sắp được về với em rồi".

Niềm vui chưa được bao lâu thì liền bị dập tắt khi đôi mắt trong xanh ánh lên tia hi vọng ấy nhìn xuống đôi chân bó đầy gạt y tế.

Cậu vui quá lại quên mất chân mình bị bẽ gãy rồi..

Không sao, không sao cậu sẽ tương kế tựu kế khiến bọn hắn không còn đề phòng cậu nữa sau đó khi chân khỏi cậu sẽ cao chạy xa bay.

"Hì hì,Takemichi mày,quá,thông,minh".

"Hina đợi anh".

Đôi mắt ánh lên đầy sự quyết tâm cậu đeo chiếc vòng kim loại ấy vào cổ sau đó giấu chùm chìa khóa đi.

Lấy chăn quấn quanh thân mình lết ra khỏi giường.

Ầm một tiếng

Cậu rớt xuống nền nhà lạnh lẻo, cố gắng bò tới góc khuất tối nhất trong phòng, kéo cái tủ gỗ ra.

Thật sự sức cậu rất yếu đã vậy còn thiếu đi sức của đôi chân cậu chỉ có thể dồn hết lực vào cánh tay mà di chuyển.

Bức tường phía dưới có vết nứt nhỏ cậu có thể thông qua lỗ nhỏ tí ti đó nhìn ra thế giới ngoài kia.

Nơi cậu ở có thể là phía dưới tòa nhà nên khi nhìn ra thì chỉ thấy đất, chân người và xe cộ qua lại, nhưng dù vậy thì nó vẫn rất nhộn nhịp đỡ hơn là trong này.

Thế giới ngoài kia khác biệt một trời một vực với nơi tù túng này, ngoài kia có thứ cậu khát cầu suốt ba năm qua.

Tay cầm chắt mặt dây cỏ bốn lá, càng nhìn ra ngoài kia cậu càng có quyết tâm phải rời khỏi chốn quái quỷ này dù có phải dùng thủ đoạn hèn hạ tới mức nào.

Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng bước chân chắc do hồi nảy tiếng cậu té xuống giường to quá làm bọn hắn chú ý chăng?

Cậu nhanh tay kéo cái tủ gỗ lại sau đó nhanh chóng bò lại mép giường giấu đi sợi dây chuyền rồi vờ như mình bị té.

Nếu cậu mà là Takemichi trước khi bị bắt chắc không thể tưởng tượng được có ngày sự tự do của mình phải lén lút vụng trộm mà nhìn lấy.

KÉT

Tiếng cửa mở ra.

"Michi lại nghịch rồi".

______________________________________

8/5/2022

Nếu cậu mà là Takemichi trước khi bị bắt chắc không thể tưởng tượng được có ngày sự tự do của mình phải lén lút vụng trộm mà nhìn lấy.

Se, Be or He nào?

Không phải cứ ngược Michi là tôi ghét Michi đâu bạn ơiಥ‿ಥ.

Gu tôi nó lạ thế đấy cả nhà ạ༎ຶ‿༎ຶ

Hú yeahhh, 100 người theo dõi rồi.

Cảm ơn mn đã ủng hộ Celina nhé, tui ban đầu không nghĩ nhiều người sẽ ủng hộ tôi vậy đâu.

Thật sự cảm ơn cả nhà ( ˘ ³˘)♥

Ôi đm xúc động quá lấy tạm con mười lau nước mắt vậy🙁

Mong các bác sẽ đồng hành cùng Celina thời gian sắp tới nữa!

Yêu cả nhà(~ ̄³ ̄)~
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 20


"Michi lại nghịch rồi".

Tiếng giày ngày một gần cũng như mồ hôi cậu chảy ngày càng nhiều.

Nằm dưới nền nhà lạnh lẽo cơ thể yếu nhớt này nào chịu được?

Toàn thân đều bắt đầu run rẩy nhẹ, đôi chân bó đầy bột cũng trở nên đau nhứt.

Đột nhiên cơ thể cậu nhẹ bẫng, được ai đó vác lên vai.

BỐP

Mẹ!

Đúng là thằng biến thái đã vác người ta như bao tải thì thôi đi đằng này lại còn lợi dụng vỗ một cái "bốp" rõ to vào mông cậu.

[Tên Kakuchou chết tiệt!]

....

Hắn ôm con người nhỏ nhắn này trên vai, cảm thấy rất không vui khi tên nhóc Baka- Takemichi suốt ngày quậy phá động đến vết thương nên hắn mới theo quán tính vỗ cái "bốp" lên mông cậu coi như đánh đòn tội nhóc hư không nghe lời.

Mông mềm đấy!

Hắn cảm thấy cơ thể trên vai hắn đã bắt đầu run rẩy hơn rồi.

Nhanh chóng để cậu nằm xuống giường nhưng cơ thể cậu vẫn còn run chắc do dưới này ẩm thấp quá nên cậu lạnh định quay đi lấy thêm mền đắp cho cậu thì ống tay áo được kéo nhẹ lại hắn theo bản năng quay đầu lại nhìn từ trên cao xuống dưới chỗ cậu nằm.

"Cần gì à?"

Cậu vậy mà lại lắc đầu, đưa đôi mắt to tròn mọng nước nhìn hắn.

"Ở..ở,lại,với,tao,đi.."

Giọng nói khàn khàn yếu nhớt ấy đi kèm với gương mặt quyến luyến khiến con tim hắn không khỏi giao động.

Đã bảo lâu rồi hắn chưa thấy được gương mặt này?

Hình như là từ 3 năm trước.

Lúc đó hắn chưa quá quyết đoán để hiếp cậu giống bọn người kia, có thể nói lúc đó hắn là chỗ dựa duy nhất của cậu trong chốn tù lao bạc bẽo này.

Nhưng rồi chuyện gì tới cũng sẽ tới con sói thú tính trong người hắn vẫn là nghe theo bản năng của nó, hắn vẫn hiếp cậu chỉ là trễ hơn bọn kia chút thôi.

"Ka,Kakuchou?"

Giọng nói khàn đặc gọi tên hắn khiến cho dòng suy nghĩ chợt đứt kéo hắn về hiện tại.

Vẫn giương đôi mắt lạnh lẽo ấy nhìn xuống cậu.

"Mày muốn tao làm gì?"

"Lạnh...muốn,muốn,mày,ôm,tao".

Gì đấy?

Hắn có nghe nhầm không đấy?

Takemichi suốt thời gian qua ương ngạch vậy mà kêu hắn ôm cậu?

Chuyện lạ khó tin đấy.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ hắn vẫn nằm xuống cạnh cậu vòng tay ôm cả thân thể nhỏ bé ấy vào lòng mình.

Vùi mặt vào mái tóc đen nhánh bù xù.

Cảm giác dễ chịu cứ thế ập tới.

Quả thật người cậu có hơi lạnh nhưng lại có thể sưởi ấm con tim giá lạnh của hắn.

Lăn lộn trong cái nghề tội phạm này bao nhiêu năm trái tim tưởng chừng như luyện thành sỏi đá vậy mà chỉ chờ người tới đã có thể sửa lại thành một trái tim vẹn nguyên hoàn chỉnh khiến nó muốn đập cùng nhịp đập với người nó nguyện chung tình một đời.

Nhưng hắn nào có biết chỉ có trái tim hắn được sưởi ấm còn cậu thì vẫn hiu quạnh lạnh lẽo, hắn muốn tim mình đập cùng một nhịp với cậu nhưng trái tim cậu lại lệch nhịp đập cùng người con gái khác.

Hắn muốn nguyện chung tình với cậu thì cậu lại muốn nguyện chung tình với người con gái kia.

....

Cậu nằm trong lòng hắn ghê tởm tới cực độ.

Nằm trong lòng hắn gợi các kí ức suốt ba năm bị hãm hiếp, lăn giường với biết bao tên đàn ông cứ ùa về khiến cậu buồn nôn.

Mỗi một lần vòng tay hắn siết chặt là mỗi một lần cơn buồn nôn trong buồm họng dâng trào.

Cậu phải chịu đựng!

Cậu cũng thuận theo đưa tay ôm lấy hắn.

Gương mặt hắn vẫn không một chút biểu cảm nhưng ai biết được trong lòng hắn như thế nào.

Cậu và hắn cứ như vậy giữ nguyên một tư thế ôm nhau nằm không biết qua bao lâu.

Quãng thời gian cứ lặng lẽ trôi qua.

Đến khi hắn cất lời nói.

"Tao muốn làm"

Cậu đâu có ngu ngốc đến mức độ mà không nhận ra ý của hắn muốn đề cập tới là gì, dù sao cậu đã chịu đựng ròng rã ba năm rồi.

"Có,lẽ không,được,hậu môn,rách,rồi".

"Tao sẽ không đút vào, quay người qua kia đi".

Cậu đành thuận theo chống đỡ người quay lưng về phía hắn.

Nhắm chặt mắt chờ điều tồi tệ sẽ tới.

Chiếc mền quấn quanh người dần dần được tuột ra khỏi thân, cả thân hình nhỏ bé không ngừng run rẩy lẩy bẩy.

Hắn có thể thấy máu cùng chất lỏng trắng từ hậu môn chảy ra ngấm vào tấm mền trắng muốt.

[Tên Sanzu chết tiệt!

Kêu đưa tới thử nghiệm thuốc mà?

Sao lại chơi rách mà không vá lại?

Đjtme thằng chó này chơi trần à?]

Chậc chậc...

Quả thật là không nhét vào được.

"Khép chặt đùi lại".

Cậu nghe vậy cũng ngoan ngoãn làm theo không cãi lại.

Hắn vạch đùi cậu ra nhét côn thịt vào bắt đầu ma sát đưa đẩy.

Hai tay ôm chặt lấy người cậu, một tay nghịch đầu vú một tay đưa vào miệng cậu.

"Ha...khép chặt hơn nữa".

Tông giọng trầm khàn, nhịp thở nóng bỏng phả vào bên tai.

Chiếc miệng điêu luyện phục tùng liếm ngón tay hắn nước bọt cứ thế theo nhịp thúc mà chảy dài từ khóe môi đến cần cổ trắng nõn bầm tím.

[Buồn nôn quá!

Nhịn!

Nhịn!

Chỉ cần giả vờ thôi..chỉ cần giả vờ thôi..]

______________________________________

1/6/2022

Cả nhà quốc tế thiếu nhi vui vẻ

(~ ̄³ ̄)~
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 21


"Hmmm...

Nay trời xanh mây trắng...hmmmm rất thích hợp để quay phim, cá nhỉ?"

Tôi ngồi trên một chiếc ghế salong êm ái cực kì dễ chịu, tay cầm chiếc bánh taiyaki lượng lờ vài vòng trước mặt mình, tôi hỏi nhưng cá không trả lời chung quy chỉ là món đồ ăn vô tri vô giác chẳng có gì đáng quan trọng, không đáng quan trọng là thế nhưng nó thỏa mãn sở thích, làm tôi no bụng và còn..rất ngon nữa!

"Michi nhỉ?"

Lại không trả lời trả vốn nữa rồi.

À...tôi quên em chưa tỉnh, nhìn xem lúc em ngủ ngoan ngoãn an tĩnh biết bao nhiêu.

Chơi chán taiyaki rồi tôi đưa thẳng vào miệng mình cắn đứt đi phần đầu cá nhai nhồm nhoàm chậm chạp nuốt xuống, tôi ăn nốt phần bánh còn lại nhai đến phồng cả miệng.

Thấy nhân đậu đỏ dính đầu ngón tay tôi đưa tay lên mút sạch sẽ thoạt nhìn trông rất ngon miệng.

Thì đúng là rất ngon mà!

Vừa nhìn lỗ hậu người mình yêu nhất bị banh rộng rồi nuốt trọn dương vật giả ngay trước mặt mình thế kia sao không ngon cho được.

"Ư..ưm"

Kìa người yêu tỉnh dậy rồi, mắt xanh to tròn long lanh, ngũ quan tầm thường nhưng lại là sự kết hợp tuyệt hảo tạo nên Takemichi mà tôi yêu.

Xinh đẹp quá!

Đúng là nhìn người mình yêu có khác, dù cho có là con gà tầm thường thấp kém qua mắt ta cũng có thể trở thành phượng hoàng.

Nhìn xem, nhìn em ngơ ngơ ngác ngác ngồi dậy chưa tỉnh ngủ nhìn về ống kính kìa.. còn lấy cả tay dụi dụi mắt nữa, hình như em chưa nhận biết được tình hình thì phải?

Quá đáng yêu rồi.

"Tỉnh rồi à?"

Làm em giật mình rồi...

"Còn chưa dậy tao còn định kêu người lấy nước tạt cho mày tỉnh đấy"

"Gì..gì vậy?

Các người đang làm gì?"

...

"Cho nó biết, chúng mày đang làm gì đi"

Vừa dứt câu một đám người của tôi tiến đến em, từng người từng người một cởi sạch đồ mình ra.

Có người trói tay, có người rút dương vật giả ra, có người chỉa ống quay vào lỗ hậu em.

Gương mặt em sợ đến cắt không ra giọt máu, mồ hôi lạnh chảy khắp cả người em, tôi biết tâm lý của em bây giờ như thế nào, biết em sợ ra sao, biết từng cử chỉ điệu bộ của em sẽ làm gì tiếp theo.

Vì tôi hiểu em!

Mà hình như cũng không hiểu.

Tôi quan sát em kĩ đến từng giọt mồ hôi, từng đường lông tơ trên người, tôi tự hào khi nói rằng mình chưa từng bỏ lỡ một khoảng khắc nào của em.

Từ quyết tâm mạnh mẽ đến thất vọng suy sụp chưa khoảng khắc nào là tôi chưa chiêm ngưỡng.

" A..a tránh ra bọn khốn".

"Tôi..tôi ghê tởm các người".

"Đau quá!"

"Aaaaaa, rách mất, mấy chú ơi tha cho cháu"

"Đừng, dừng lại!

Cháu không phải đĩ đực đâu mà aaaaaaa"

"Làm ơn ai đó giúp tôi với.."

Đa sắc thái biểu cảm, tuyệt!

Đến cả tiếng rên la cũng tuyệt đến vậy thử hỏi làm gì có thứ nào bằng em?

Ơ kìa...sao đôi mắt ướt át kia lại sắc bén nhìn về phía tôi rồi lại nhìn về phía camera vậy?

"Tôi Hanagaki Takemichi!

TÔI SINH SỐNG Ở QUẬN**** NHẬT BẢN, BỌN QUAY VIDEO NÀY ĐANG BẮT CÓC TÔI, HỌ ĐANG HÃM HIẾP TÔI!

LÀM ƠN KHI XEM VIDEO NÀY HÃY ĐẾN CỨU TÔI, TÔI KHÔNG PHẢI NAM KĨ!!!

TÔI LÀ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG TÊN HANAGAKI TAKEMICHI, LÀM ƠN XIN HÃY ĐẾN GIÚP TÔI!!".

Ha..thật ngu xuẩn đấy Michi.

Nhưng cũng khá hay đấy! em luôn mang tới cho tôi bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Vui quá đấy Takemichi

Em cố gắng như vậy để làm gì khi mọi thứ đều vô ích?

/ Nam kĩ tên Hanagaki Takemichi tự xưng mình là người bị bắt cóc một lúc ngậm được 3 con cặc, bị chơi đến hỏng/

...

Từng người một đâm thúc vào trong cơ thể dơ bẩn của em, người sục người sóc.

Em phản kháng cắn của quý người ta liền bị đánh đến hộc máu thâm tím mặt mày, núm vú bị dán máy rung bật cường độ cao, dưới hậu môn cũng không kém cạnh nhét vào 5 quả trứng rung cùng ba cây gậy đàn ông thô to liên tục đâm rút kịch liệt, người rút người đâm khiến lỗ hậu rách bấy nhầy máu chảy như suối khi họ rút gậy thịt ra còn mập mờ thấy da thịt non mềm bị kéo ra.

Có kẻ không biết điều tiến tới luồn lưỡi vào hôn môi em tôi liền lấy súng bắn nát sọ hắn.

Nó ngã sõng soài ra tấm đệm trong khi dương vật đang cương cứng.

Haha không phải quá rõ ràng rồi sao?

Đến chết con người vẫn trong trạng thái ham muốn tình dục.

"Tôi Hanagaki Takemi..ưm ưm"

Tôi đi tới nắm cái cằm nhỏ gọn ấy mà hôn lấy hôn để, chưa có sự cho phép của tôi đây mà dám chiếm lấy nơi ngọt ngào nhất này sao?

Đừng hòng!

Tốt nhất là nên dán cái miệng hư hỏng này vào, đỡ nói mấy thứ vô bổ không cần thiết cũng như câu dẫn người khác.

Bạch bạch bạch

Tinh trùng bắn đầy bao, bọn nó quăng lên người em rồi lại đến thằng khác.

"Ưm..ưm"

Lại một bao đầy ụ nữa

Kẻ xoay nhéo đầu vú, kẻ liên tục bú mút hậu môn cùng côn thịt thằng đàn ông khác đâm em.

Bạch bạch bạch

Một cảnh tưởng hỗn loạn ghê tởm.

....

Trên chiếc giường trắng nhuốm màu máu có chàng thiếu niên bất hạnh nằm giữa đám bao tinh trùng dơ bẩn, có chục bao đầy ụ tinh trùng vẫn còn đang trong hậu môn, mắt mơ hồ mông lung miệng không ngừng lẩm bẩm những âm thanh thều thào đứt đoạn.

"Tôi Hanagaki Takemichi...

Tôi sinh sống ở quận***nhật bản...

Tôi đang bị bắt cóc và hãm hiếp...

Làm ơn tới cứu tôi..."

...

/ Nam kĩ tên Hanagaki Takemichi tự xưng mình là người bị bắt cóc một lúc ngậm được 3 con cặc, bị chơi đến hỏng/

@concuto: haha gì vậy?

Tình thú kiểu mới à?

@gjabahu: kkk thích kiểu này ghê!

Ra thêm nhiều video kiểu này đi.

@hianwkn: lol trai bao giả thanh cao.

@hjsbsk: nội dung video thú vị ghê!

@wrujo: mấy video kiểu này nứng vl dễ sục cu, tụi bây tin tao xuất tận 3 lần vì video này chưa?

@hjmd: có cần tuyển diễn viên nữa không?

Tôi cũng muốn đụ thằng đĩ điếm này!

@+-!#!;: Èo ôi nhìn giây thứ 12p03 thốn thế diễn giống thật vậy, nhìn giống bị đánh thật quá.

Tôi ngồi trên ghế cạnh giường em, thấy không?

Mọi sự cố gắng của em đều là vô ích, nếu em thấy công sức mình bỏ ra mà kết quả lại như này chắc em chết tâm thật đấy haha.

Ngu ngốc!

_____________________________________

12/9/2022
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 22


Takemichi ngồi trên giường thẩn thờ nhìn vào khoảng không tối đen, cả người trần như nhộng chỉ độc lớp chăn trắng đang phủ đi phần bộ hạ trở xuống.

Đầu tóc bê tha bù xù, cả người đầy dấu vết hoan ái.

Nhớ lại từng kí ức xưa cũ, về việc ngày đầu mình trốn thoát không thành đã bị tra tấn hành hạ dã man làm sao, như một cái nùi giẻ mặc cho biết bao người dẫm đạp lên, thỏa sức hành hạ đối đãi không bằng súc vật.

Đầu cậu đau như búa bổ, rõ là do tác dụng phụ của thuốc đã khiến cậu quên đi tất thảy, quên đi gương mặt tên gọi những người bạn cậu coi là xương máu.

Vậy hà cớ gì?

Thứ cậu muốn quên nhất lại khắc sâu vào tiềm thức, trí nhớ, thậm chí đeo bám cậu hằng đêm chưa một ngày nào chấm dứt.

Cậu có chìa khoá, tự do cậu hằng mong muốn đang ở ngay trước mắt nhưng cậu lại đang lưỡng lự.

Cậu thấy có gì đó không đúng, rõ ràng là sai ở đâu đó rồi.

Sao chúng lại đặt chìa khoá ở đấy?

Không phải chúng luôn là người cẩn thận sao?

Chúng có âm mưu gì à?

Tại sao lại dễ dàng như vậy?

Cậu muốn suy nghĩ tiếp nhưng chiếc đầu đau không cho phép, đấy là một phần thôi phần còn lại là do cái con người đầu trắng kia đang nằm ôm ngang eo cậu lúc nào chẳng hay.

Hắn kéo cậu ra khỏi sự đa nghi của bạn thân mình.

"Takemichi sao mày không bật đèn lên?"

"Không thích"

"Takemichi thật hư"

"Mày xuống đây khi nào?"

"Được một lúc rồi, tao gọi mãi mày không nghe"

"Sao nhìn đăm chiêu vậy?

Mày đang suy nghĩ gì à?"

Cậu mệt mỏi không muốn tiếp chuyện với tên đầu trắng say rượu này, mặc hắn càng ôm chặt lấy số cậu, rúc sâu khuôn mặt vào trong.

Đôi mắt xanh đục ngầu khẽ đảo xuống, nhìn hắn đang nhắm mắt thư giãn như vậy cậu càng muốn một tay bóp chết hắn đi.

"Sao tao hỏi mày không trả lời?

Có phải đang suy nghĩ đến việc bỏ trốn không?"

Cậu chột dạ, tuy không biết chùm chìa khoá đấy có mục đích gì nhưng trước mắt cứ tìm lý do bao biện đã.

"Mày thấy tao trốn được sao?"

"Ai biết chừng michi nhà chúng ta tài giỏi lại nghĩ ra chiến lược rơi bỏ tao...mày giỏi nhất khoảng đó mà".

Nói rồi hắn đột nhiên quay người, đầu gối đùi cậu, hai tay đưa lên bắt lấy đầu cậu kéo gần mặt mình.

Đôi mắt đen quắm nhìn trừng trừng cậu.

"Tốt nhất michi nhà chúng ta ngoan ngoãn một chút, an phận giữ mình thì tao sẽ hết mực cưng chiều mày..còn nếu không tao không biết mình sẽ làm gì con bạn gái mày đâu"

" Biết rồi "

Cậu chán ghét xoay mặt đi, né tránh khuôn mặt hắn.

Thứ cậu căm thù nhất trên cuộc đời này là gương mặt của hắn, thản nhiên nhìn người khác bạo hành cậu mà mặt vẫn không đổi sắc, một mực hứng thú... nhưng hình như cũng là gương mặt đáng thương nhất.

" Takemichi nhà chúng ta là đẹp nhất"

Hắn nhìn hơi ấm từ lòng bàn tay dần mất đi, buông thõng hai tay sang hai bên.

Miệng nói nhăng nói cuội không ngừng.

"Takemichi cũng thương tao nhất"

"Takemichi từng vì tao mà làm tất cả"

...

"Takemichi.. cũng giống anh tao nhất"

" Hanagaki Takemichi tao yêu mày"

" Rất yêu"

"Michi à, mày gọi tên của tao được không?

Tên thật ấy"

Cậu nghe giọng hắn chua sót, hắn kêu cậu gọi tên hắn nhìn trông rất tuyệt vọng nhưng xin lỗi tên hắn cậu đã sớm quên mất, cũng đã quên mất hắn của trước đây tính cách trẻ con như nào.

Xin lỗi Mikey tao hiện tại đây còn tuyệt vọng hơn mày gấp trăm vạn lần.

"Mày quên tên tao rồi phải không?"

Tay cậu bất giác xoa đầu hắn, miệng nở nụ cười mỉm dịu dàng.

Đây là nụ cười đầu tiên dành cho hắn suốt ròng rã ba năm.

"Ừ, do không có gì đặt biệt nên tao quên mất rồi"

"Mày nói nghe thật nhẹ nhàng, michi à"

Hắn khóc, tin được không?

Boss đứng đầu băng đảng tội phạm lại rơi nước mắt vì cậu đấy.

"Xin mày, michi đừng bỏ tao, hãy cứu lấy tao, đừng để tao một mình"

Cậu vẫn như cũ ung dung xoa đầu dỗ dành hắn.

Chắc chắc rồi Mikey tao sẽ cứu mày nhưng trước tiên tao phải cứu tao cái đã, sau đó sẽ đâm mày một nhát cho mày đi cùng gia đình mày.

"Mày uống rượu?"

"Ừ có một chút"

"Vì sao?"

"Không biết, chỉ là tao mệt"

"Ngủ đi, tao dỗ mày"

Nhìn hắn dần dần chìm vào giấc ngủ cậu hận không thể cho hắn một nhát ngay bây giờ.

Cậu quyết định rồi!

Không cần biết chùm chìa khóa kia là cố tình hay vô tình, là tự do hay một cái bẫy thì cậu vẫn sẽ đánh cược lần cuối.

Khi thoát được rồi cậu sẽ dắt Hina tới một chân trời mới, một nơi không có sự ràng buộc cũng không có sự đe dọa đối với cậu và em.

.

.

.

Một ngày nào đó không xa tao sẽ giết mày Mikey.

__________________________________

26/1/2023
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 23


Vào một mùa xuân đẹp trời ở tháng 3

Cạnh

Cánh cửa rỉ sét ngày nào đã được thay bằng cửa gỗ được sơn lên màu trắng tinh, căn phòng vài tháng trước còn lạnh lẽo âm u đến đáng sợ thì giờ đây cũng được trang hoàng lại ấm cúng hơn.

Không gian sống vẫn chật hẹp như vậy nhưng đã thay đổi tất cả, không còn một màu ảm đảm xám xịt hay căn phòng xưa củ toát lên đầy mùi ẩm mốc, giờ đây căn phòng ấy bọc trên mình màu trắng tinh khiết, tất cả đồ đạc đều được cung cấp đầy đủ, bọn hắn cũng tâm lý sắm sửa cho cậu cả một tủ sách lớn đầy đủ thể loại cho cậu giải trí.

Mặc dù vẫn bị nhốt dưới tầng hầm nhưng vậy cũng tốt hơn rồi, cũng ra dáng con người hơn một chút.

"Michi ơi!"

Nghe giọng điệu trẻ con ngọt ngào đầy sến súa kia làm cậu phải thở dài đóng đi quyển sách còn đang đọc dang dở, mệt mỏi liếc mắt nhìn xuống dưới con người đang ngồi dưới sàn nhà tay ôm chặt lấy eo cậu mà rúc vào.

"Có chuyện gì?"

"Không có gì, chỉ là nhớ michi"

"Vớ vẩn"

Cậu dường như đã quen mặc kệ hắn tiếp tục lật sách ra đọc.

Lúc trước tự do tự tại cậu thèm vào mà đọc những quyển sách chán nhách này, chẳng qua khi bị bọn hắn giam cầm không được tiếp xúc với bên ngoài lẫn điện thoại nên cậu mới đọc sách để giết thời gian thôi.

Tóm chung là tìm cái gì đó giúp đầu óc bận rộn một tí đỡ phải đau đầu hay suy nghĩ lung tung nữa.

Mikey hắn cứ rúc mặt vào eo cậu lâu lâu lại liếc nhìn trộm cậu một cái vì sợ cậu khó chịu nên chỉ dám nhìn trộm thôi không dám đường hoàng mà nhìn.

Nhìn cái dáng vẻ Michi chăm chú đọc sách khiến hắn cảm giác rất yên bình, à không chỉ cần được bên cạnh người này như nào hắn cũng cảm thấy yên bình.

Michi bây giờ ngoan lắm, rất yên phận nên hắn hết mực cưng chiều.

Hắn cũng cấm tiệt bọn thuộc hạ của mình không được đụng tới cậu khi chưa có sự đồng ý của hắn.

Hồi đó do em hư nên hắn cứ hành hạ em mãi thôi, còn giận cá chém thớt không cho em ăn cơm chỉ cho ăn cháo uống nước còn cái gì mà tiện cho việc tẩy rửa.

Đó là do hắn giận mất khôn chứ nhìn xem bây giờ hắn cưng em như trứng hứng như hoa nữa là.

Giờ nhìn em được ăn uống đầy đủ da dẻ hồng hào, chưa hết còn có cả má phính nữa nom nhìn đáng yêu gì đâu, trước em gầy trơ à ôm chả đã gì cả giờ thì có cả tí mỡ áp vào mặt hắn nữa nè, thích lắm lắm luôn.

"Michi nhớ ra tên tao chưa?"

"Không nhớ"

"Vậy đến khi nào mới có thể nhớ?"

"Không biết"

"Michi ơi!

Sách đó hay lắm à?"

"Ừ "

"Sách đó nói về gì thế?

Tao muốn nghe thử xem coi nó có gì hấp dẫn hơn tao mà mày cứ nhìn nó đắm đuối như vậy"

"Cái gì cũng hấp dẫn hơn"

"Mày nói vậy không sợ tao tuổi thân à?"

"Không"

"Haha...tao đốt sách hết bây giờ"

Thật sự tên lùn này làm cậu điên mất, có cuốn sách vô tri vô giác mà cũng hơn thua cho được.

"Truyện kể một chú thỏ và bạn gái chú thỏ bị một bầy sói vây quanh bắt nhốt, cô bạn gái của chú thỏ sớm đã bị một đám sói cấu xé đến nát bét nhưng bầy sói ấy vẫn muốn trêu đùa chú thỏ, xoay chú thỏ mòng mòng khiến chú thỏ đau đớn không nguôi, và rồi chú thỏ ấy đã tới giới hạn của bản thân chú giết đi chó sói cầm đầu khiến bầy sói kia hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Sau cùng phát hiện cô bạn gái thỏ đã chỉ còn lại vũng máu cùng vài lông trắng sót lại.

Chú điên tiết rạch bụng sói đầu đàn với mong muốn tìm lại cô bạn gái thân yêu của mình cuối cùng vẫn là không tìm được, đã bị tiêu hóa mất rồi.

Mất đi người chú yêu hơn cả sinh mạng, chẳng thiết sống nữa, chú ta tự treo cổ mình ngay trên gốc cây dưới sự việc xảy ra.

Mắt chú mở trừng trừng thể hiện sự oán hận đến cực độ.

Và..."

"Và?

Sao nữa?"

"Một vòng tuần hoàn lặp lại.."

"Tao không hiểu câu chốt ấy nghĩa là gì"

"Tao cũng không hiểu, nãy giờ vẫn đang suy nghĩ vấn đề này"

"Truyện này thằng chó Sanzu mua à?

Nội dung điên như nó vậy"

Takemichi nhìn hắn, một ánh mắt khó tả...

"Hỏi chơi nhé, nếu được chọn vậy thì mày sẽ chọn con vật nào trong cuốn sách này?"

"Sao con người không muốn làm lại muốn chọn con vật???"

"Hỏi chơi mà trả lời đi"

"Hmm..vậy tao sẽ là chú thỏ"

"Vì sao?"

"Vì chú ấy rất yêu cô thỏ, sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ cô thỏ như tao với mày vậy, tao rất yêu mày sẵn sàng làm tất cả vì mày"

Vậy à...tao thì lại thấy mày hợp với tên sói đầu đàn hơn đấy!

Còn tao sẽ làm chú thỏ, cấu xé mày như cái cách mày nghiền nát cô thỏ vậy.

"Thế michi chọn gì?"

"Không chọn gì cả, chỉ trẻ con mới chọn thôi.

Tao buồn ngủ rồi"

Nói rồi em gấp sách lại, chùm chăn lên đi ngủ.

Mikey thấy vậy cũng tí tởn trèo lên giường ôm em.

"Tao ngủ cùng với"

______________________________________

Mẩu chuyện nhỏ:

Mikey: tôi thấy bà chị nên đổi tên truyện thành MiTake được rồi đó.

Celina: thế à?

Cho bà chị này một lý do xem nào?

Mikey: Mikey tao đây sau này sẽ cưng yêu michi hết mực luôn, không để em đấy chịu thiệt thòi sẽ nuôi em ấy béo mầm.

Celina:hmm... rồi sao nữa?

Mikey: sao trăng mẹ gì đổi tên đi

Celina: không thích ấy

Mikey: tao đập mày giờ

Celina:...

Celina: ok tao cho Se

Mikey: ơ ơ kìa bạn ơi🙂))))

_____________________________________

Aiya các tỷ muội huynh đệ à, truyện cũng đã đọc rồi sao đi luôn mất hút dị chí ít cũng để lại ít bình luận rồi hả đi chớ.

Cứ tiếp tục như vậy sao bổn cung dốc lòng dốc sức ra truyện được chứ hả?

Đau lòng quá điʕ⁠´⁠•⁠ ⁠ᴥ⁠•̥⁠'⁠ʔ

5/2/2023
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 24


Thời tiết nay có chút se lạnh rồi, chắc đã vào đông rồi chăng?

Khung cảnh Mikey gối đầu lên đùi cậu yên bình đến lạ.

Bằng một cách nào đó michi có vài lúc sẽ nuông chiều người con trai này, có cảm giác rằng đang trở về thời niên thiếu.

Tay michi không ngừng xoa đầu hắn, cứ nhẹ nhàng vuốt ve như thể người nằm trên đùi cậu là một chú cún con hay làm nũng.

Từng ngón tay hiền dịu chạm tới lọn tóc hắn khiến hắn rất dễ chịu...giống anh trai quá, anh của hắn đôi khi cũng hay hành động như này khi muốn dỗ hắn.

Bất giác hắn cất lời phá tan bầu không khí lặng thinh này.

"Michi à, cho tao một em bé nhé"

Cậu như thể không tin vào tai mình, mắt mở to.

"Mày điên à?

Sao tao có thể mang thai được!!"

Hắn ung dung quàng tay qua vòng èo nhỏ nhắn của cậu lười nhác nói

" Thời đại nào rồi đầy cách khiến con trai mang thai mà, michi quê mùa ghê"

"Thế sao mày không tự mà sinh?"

"Không thích!

Thích michi làm vợ cơ"

"Thế tao cũng không thích"

"Không được!"

"Tại sao?"

"Vì michi không có quyền từ chối"

Thấy mặt cậu dần tối sầm lại, tay cũng đã ngừng vuốt ve, hắn bồi thêm vài câu.

"Nếu michi sinh cho tao đứa con, tao sẽ trả tự do cho mày"

Cả người cậu cứng đờ, cậu không nghe nhầm đấy chứ?

Chỉ cần sinh cho hắn người con thì hắn sẽ trả tự do cho cậu sao?

Đại não vẫn chưa xử lý kịp thông tin dường như muốn xác định lại rõ ràng một chút.

"Mày nói thật?"

"Tao chưa từng biết đùa đâu michi à"

Đảo mắt lên trần nhà trắng tinh, thoáng suy nghĩ một hồi cậu ậm ừ đồng ý.

"Thế tao phải làm gì?"

"Tuần sau lên phòng mổ, ghép tử cung vào để tao đụ rồi thụ thai thôi"

Những lời hắn nói ra như cho rằng đấy là điều hiển nhiên và kết cục cho cậu chỉ có một.

Dù gì cũng vậy thì sao không đánh liều thử một lần?

Nếu đúng như lời hắn nói cậu sẽ được tự do và gặp lại người mình yêu còn nếu không thì cậu sẽ cắn lưỡi chết.

Không phải đẻ con là điều sỉ nhục nhất ở đàn ông sao?

Thà chết còn hơn mang trong mình thứ dòng máu bẩn tưởi của hắn.

Lời nói nghẹn ở cuống họng cũng được thốt ra nhưng lại mang đầy sự uất ức.

"Được!"

Nhìn cậu bằng mặt không bằng lòng mà vẫn phải thuận theo ý hắn khiến hắn vui sướng tột cùng.

Đưa tay kéo cậu xuống đi vào nụ hôn sâu.

Rồi theo thường lệ đè cậu xuống.

Hắn đưa lưỡi liếm khóe môi mình còn vương chút nước bọt của cậu.

"Nào!

Để tao chơi cái lỗ này trong thời gian chờ âm hộ của Michi nhé"

Cậu chẳng buồn kháng cự nữa chỉ tổ ăn đau mà thôi.

Muốn buông xuôi lắm rồi.

Hắn xé toạc bộ đồ mỏng manh che chắn thân thể cậu, đôi mắt đục ngầu nhìn chòng chọc từng bộ phận như muốn đâm thủng người cậu tới nơi.

Trong khoảng làm tình chưa bao giờ hắn nhẹ nhàng với cậu cả.

Luôn lao tới vồ lấy như hổ đói.

Phía dưới bị xuyên xỏ đến đau đớn, tuy làm rất nhiều lần nhưng vẫn chưa hề quen việc này, lúc nào làm cũng chảy rất nhiều máu.

Dù vậy bây giờ đây cũng chỉ có thể nhắm chặt mắt mà chịu đựng.

Từng nhịp thúc khiến cơ thể cậu run rẩy theo.

Cậu muốn thuốc, thuốc sẽ khiến cậu rơi vào mộng mị mà quên đi cơn đau thấu trời này.

"Mi..Mikey đau, đau quá"

"Nhẹ..ư..a một, chút"

Càng ra sức cầu xin hắn càng hung hăng đưa đẩy, côn thịt đưa vào nơi sâu nhất chạm vào chỗ cậu không muốn thừa nhận.

"A..ư, thuốc, thuốc, cho tao, thuốc"

Tiếng thở dốc tăng lên, nhịp đưa đẩy cũng ngày một nhanh dần.

Hắn hình như nhận ra được điều gì, một tay nhấn mạnh xuống vùng bụng, tay còn lại giữ chặt lấy hai tay cậu không cho nhúc nhích phản kháng.

"Ô..ô, không được, dừng lại, lạ quá"

"Bỏ tay ra đi Mikey, tao muốn tiểu"

Nghe vậy hắn chỉ khẽ nhếch môi, ấn tay xuống mạnh hơn, hông vẫn không ngừng đưa đẩy.

"Ư..ư, hức"

Một dòng nước ấm nóng chảy ra, cậu xấu hổ đến nức nở, nước mắt không tự chủ được mà chảy ra, cái đầu bé xinh lắc đầu liên tục.

Hắn cũng vừa lúc tới cao trào, thở hắt ra, côn thịt đỉnh vào nơi sâu nhất trong cậu mà bắn ồ ạt không thôi.

Nhìn xuống cậu mà buông lời treo ghẹo.

"Ồ?

Michi tè dầm này, chim nhỏ cũng thật lạ, không bắn tinh mà xè xè nước tiểu à?"

Cậu xấu hổ đến điên, chui rúc vào chăn lẫn trốn.

Hắn luôn cảm thấy trêu ghẹo michi là một niềm vui khó tả.

Muốn kéo cái chân thon gầy kia lại mà đụ thêm phát nữa ghê, nhưng hắn lại không có thời gian rồi.

Phải đi xếp lịch cấy ghép tử cung và bướm xinh cho bé cưng nữa chứ.

Trước khi đi vẫn còn có chút luyến tiếc nên cuối xuống nhá nhẹ vào cái mông phúng phính lòi ra khỏi chăn kia.

"Michi ngoan nhé!

Sau này sẽ chơi michi thật nhiều để bù đắp"

Nói rồi hắn mặc đồ chỉnh tề rời khỏi phòng, không quên khóa trái cửa lại thật kiên cố.

Bên ngoài hai tên vệ sĩ chấp tay cung kinh cũng chỉ đổi được ánh mắt sắc lẹm của hắn.

"Trông chừng cho cẩn thận,sau này sẽ cho tụi mày chơi"

_________________________________

Ở một căn phòng xa hoa khác, hội tụ đầy đủ tất cả thành viên.

"Tao nghĩ nên cắt bỏ phần đấy của michi"_Ran

"Anh bị khùng hả?

Làm vậy thì sao thấy michi xuất tinh nữa?"_Rindou

"Tao tán thành ý của thằng Rindou"_Sanzu

"Không phải nếu như cắt bỏ đi phần đó thì michi triệt để chết tâm sao?

Rồi sẽ quên đi con nhỏ kia" _ Kakucho

"Thật thiển cận, việc mày gắn âm hộ cho michi đã đủ kéo em ấy xuống địa ngục rồi "_ Kokonoi

Những kẻ còn lại không lên tiếng đều không muốn nhúng tay vào.

Không mấy hứng thú lắm.

Nhưng ngoại trừ một người, sau cuộc thảo luận sôi nổi tất cả đều đổ dồn ánh mắt về hắn.

"Ý vua như thế nào?"

Hắn cầm con cá taiyaki lượn vài vòng trên không trung không buồn trả lời.

"Ngài định trả tự do cho michi thật à?"

Nói đến đây, hắn dừng đùa giỡn đồ ăn trên tay mình nở một nụ cười khó hiểu.

"Dĩ nhiên là không rồi!"

____________________________________

3/10/2023.
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 25


Cảm giác chới với này là gì?

Như ở tận cùng sâu thẳm của hố sâu, xung quanh bốn bề đều là một màu đen kịt, không tiếng động, không gì cả.

Tất cả đều chìm vào khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.

Có thiếu niên bận trên mình chiếc váy trắng toát dài đến tận mắt cá chân bó gối ngồi đó, gương mặt thanh thoát úp xuống cánh tay, không gợn sóng.

Dường như đã quá quen thuộc rồi đi?

Cô đơn quá..

Lại là giấc mơ này..

Ánh mắt vô hồn, màu xanh trong trẻo nơi đáy mắt của quá khứ cũng chả còn.

Đôi mắt mơ màng cứ đờ đẫn nhìn vào khoảng đen trước mắt.

Nhớ tới ngày đầu gặp phải giấc mơ này đã hoảng loạn, chạy đôn đáo khắp nơi để tìm lối ra, chạy đến khi chân mỏi nhừ, cơn đau nhói từ lòng bàn chân chạy dọc lên các cơ trút đi toàn bộ ý chí và rồi bất lực ngã quỵ xuống vì kiệt sức.

Cảm giác lúc đấy sợ hãi vừa cô độc, cảm tưởng như tất cả mọi người đã rời đi đến vùng trời mới bỏ rơi lại mình cậu.

Nhưng giờ thì sao?

Bản thân cậu đã chấp nhận giấc mơ này rồi.

Không muốn tốn sức mà đâm đầu chạy nữa.

Thôi thì...cứ cho rằng giấc mơ này tạo ra để cho cậu nghỉ ngơi đi.

Chả phải nghe bất kì tiếng động nào nữa, cũng không cần nhìn khung cảnh đeo theo cậu ròng rã suốt ba năm trời nữa.

Ở đây..đơn giản là khung cảnh u tối ảm đạm do chính tâm trí cậu tưởng tượng ra giúp cậu có quên hết..

Bất lực, đau khổ, mệt mỏi tất thảy đều không cảm nhận được nữa.

Có thể thoải mái buông xuôi nếu cậu muốn mà chả cần lo lắng hay suy tính kế hoạch của mình.

Cậu thảm hại quá đỗi khi phải tự tạo ra màn đêm từ nội tâm tổn thương này để bao bọc lấy cả tâm trí đã mục rỗng từ lâu của bản thân.

Thảm hại quá đỗi...

"Anh Takemichi".

Ánh mắt xanh sẫm màu bóng tối lặng câm như mặt hô tĩnh lặng đột nhiên sáng bừng, tiếng nói nhỏ nhẹ phát lên hệt làn gió thổi qua tai đánh lên đại não đang trì trệ, là giọng nói mà cả cuộc đời của cậu không tài nào quên đi cho dù có bị thuốc kích dục làm cho lú lẫn đi nữa.

Lập tức ngẩng đầu lên.

Là em!

Ánh sáng của cuộc đời cậu.

Bờ môi khô khốc mấp máy, hai cánh môi vì run mà khẽ va đập vào nhau.

Chỉ có thể lẩy bẩy gọi tên người thương.

"Hi..na".

Người con gái đấy đứng đó, cả cơ thể sáng bừng bừng tựa ánh mặt trời chói chang của mùa hè oi ả, trái ngược với cậu đứng bên bờ vực u tối.

Mái tóc hồng cam áp sát vào bên bờ mặt khi em nghiêng nghiêng đầu nhìn cậu.

Ánh mắt nhắm nghiền vì cười mà cong lên thành vầng trăng khuyết, nụ cười mỉm chi đầy quen thuộc nở ra cùng với nốt ruồi đầy diễm lệ cạnh khoé miệng đó.

Nó làm cậu bồi hồi nhớ lại tuổi 15... là nụ cười tươi rói mỗi khi em nhìn cậu.

"Em đây!".

Chất giọng nhỏ nhẹ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

Ánh mắt sáng ngời của cậu đã ầng ậc nước mắt từ lúc nào.

Cánh tay trắng dã gầy guộc bất giác đưa lên muốn với lấy.

Cậu muốn chạy thật nhanh tới em!

Nhưng mắt cá chân bị gồng xích nặng trịch quấn quanh khiến mỗi bước đi đều như bị ai đó đánh gãy, nhưng dù vậy cậu vẫn kiên quyết bước từng từng bước chạy tới bên em.

Nhưng lạ quá, sao càng chạy tới, em lại ngày một càng xa.

Chạy đến thở hồng hộc, ngẩn đầu lên muốn xác nhận khoảng cách một chút thì cả người cậu chợt khựng lại.

Nụ cười Hina rõ ràng vẫn như khi nãy nhưng sao lại khiến cậu sởn gai óc.

"Không chạy tới bên em nữa à?".

Tông giọng dỗi hờn quen thuộc.

Có lẽ cậu bị hoa mắt?

"Sao lại không chạy đến vậy?"

Cậu mỉm cười định bụng sẽ tiếp tục chạy tới gần em nhưng khi nhìn thấy hình ảnh tiếp theo cậu ngẩn ra, sợ đến tê cứng cả tứ chi.

Mắt cong lên như vầng trăng của Hina máu đang chảy dọc theo bên má, chiếc miệng chúm chím nở nụ cười méo mó.

Cả đầu, từ đường chân tóc đến đuôi tóc đều nhuốm đầy máu.

Máu chảy tong tong xuống áo trắng.

Cả thân hình em chìm trong biển máu đỏ.

Tông giọng chả còn vẻ dịu dàng mà cất lên đầy giận dữ.

"Hanagaki Takemichi!!

Anh bị điên rồi!"

"Anh đã đưa ra một quyết định sai lầm"

"Một quyết định nhục nhã đến chết!".

Không thể, cậu lắc đầu nguầy nguậy liên tiếp muốn phủ nhận.

Hina của cậu sao có thể đáng sợ thế chứ.

Đôi mắt cậu nhắm nghiền, chỉ là mơ thôi..chỉ là mơ thôi..chỉ là mơ thôi.

Nhưng khi mở mắt ra cả khuôn mặt máu me, giận dữ của Hina đập thẳng vào mắt cậu khiến cậu giật thót cả tim.

"Một quyết định ngu ngốc!!!"

Sự sợ hãi và tội lỗi bủa vây lấy cậu.

Cậu biết, biết vấn đề mà Hina đang trách cậu là gì.

Cậu muốn giải thích, nhưng lời muốn nói lại cứ ngưng lại ở cổ họng, không tài nào thốt ra được.

Chỉ có thể đứng bất động, không thể nói cũng chả thể giải thích.

Đột nhiên cơn đau từ phía dưới truyền thẳng lên tận đại não, dường như có ai đó đang cầm dao khoét mổ cậu.

Lại lần nữa mở mắt.

Đôi mắt xanh sẫm mơ hồ nhìn quanh, bản thân cậu đang mặc váy phụ sản.

Tay bị trói chặt sang hai bên thành giường, chân bị trói banh ra đầy ngượng ngùng, mà tên tóc hồng với hai vết sẹo bên môi đang biến dạng vì chiếc miệng cười rộng toác biến thái.

Lại thêm một cơn đau nữa truyền tới khiến cậu không thể nín nhịn mà gào lên.

" Aaaaaaaa"

Kẻ tóc hồng đường như không giấu nỗi sự vui sướng mà bật cười khúc khích thành tiếng.

"Thượng đế à, michi à..tôi hôm nay sẽ là người chính phẫu thuật cho ngài".

__________________________________

5/12/2023.
 
Back
Top Bottom