Cập nhật mới

Khác [alltakemichi] TRÁI CẤM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
284424887-256-k768503.jpg

[Alltakemichi] Trái Cấm
Tác giả: Celina_thienduong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"tình ta như trái cấm tuy biết không thành nhưng vẫn cứ đâm đầu"
.
.
.

Đối với bọn hắn yêu là giam cầm là chiếm đoạt là cưỡng chế... bọn hắn nghĩ yêu là như thế...tuy nhiên trong thâm tâm bọn hắn biết vĩnh viễn sẽ không có được em.. nhưng dù vậy thì có là gì ?

Nếu không có được trái tim thì thân xác cũng được chỉ cần giam em mãi mãi bên mình thì trái tim là chuyện sớm muộn mà thôi !
.
.
.
.

Tội nghiệp cho những con người không biết định nghĩa của từ yêu, không biết cách yêu để rồi xem khi bọn hắn quay đầu thì em đã biến thành cái dạng gì rồi ?
.
.
.

Tác giả: Celina

(Kính mong mọi người khi chưa được sự cho phép không tự ý mang đi đâu)
Thân !



tokyorevengers​
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
chương 0: mở đầu


Em như ánh sáng ban mai cứu rỗi tâm hồn anh...đôi mắt màu xanh trong sáng ngời ngợi như chứa cả đại dương không như anh đục ngầu tựa bóng tối sâu thẳm...em tựa như hoa hướng dương dù như thế nào cũng hướng về phía mặt trời...em với anh chẳng cùng thế giới em là ánh sáng còn anh là bóng tối..ta còn cùng giới tính chắc chẳng thể nên duyên..thôi thì hãy để nó trở về đúng quỹ đạo vốn có của nó...!

Chậc chậc không được rồi..

Đôi mắt màu xanh chứa cả đại dương kia chỉ cần vấn đục bằng nước chất thải đen bẩn thỉu là được mà, rồi nó cũng sẽ từ màu xanh chuyển sang màu đen dơ bẩn thôi !

Em tựa như hoa hướng dương dù như thế nào cũng hướng về phía mặt trời vậy thì chỉ cần những đám mây đen kịt vây quanh che lấp đi ánh mặt trời là được mà dù hoa hướng dương có quật cường mạnh mẽ đến đâu thì khi không có ánh mặt trời nó cũng sẽ héo úa mà thôi !

Em và anh chẳng cùng thế giới vậy thì chỉ cần kéo em về thế giới của anh là được mà !

Em là ánh sáng còn anh là bóng tối vậy thì hãy để bóng tối bao trùm lấy thứ ánh sáng chói loà kia của em là được mà !

Ta còn cùng giới tính nên chẳng thể nên duyên vậy thì khi đó anh sẽ gắn buồm trứng vào cơ thể nhỏ bé của em rồi anh sẽ bắt em đẻ ra đàn con thế là ổn rồi mà !

Hãy để nó trở về đúng với quỹ đạo vốn có của nó ư ?

Thế thì anh sẽ đảo ngược tung quỹ đạo ấy lên để có được em..!

"Nếu anh không có được em vậy thì thà anh giết chết em...anh không có được vậy thì đừng hòng ai có được"

______________________________________

Phát hành: 8/9/2021
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 1 : nỗi sợ


Hôm nay là ngày thứ mấy tôi ở đây rồi

nhỉ ?

- - Tôi chẳng biết nữa..

Đã bao lâu rồi tôi chưa được thấy ánh sáng rồi ?

Một tuần...một tháng..hay một năm ?

- Tôi chẳng biết nữa..

Đã bao lâu rồi tôi chưa được thấy nụ cười xinh đẹp của người bạn gái tôi ?

- Tôi chẳng biết nữa...

Đã bao lâu rồi tôi đã bị giam ở canh phòng không một ánh sáng này ?

- Tôi chẳng biết nữa..

Đã bao lâu rồi chân tôi bị còng lại bằng xích xắc nặng trịch thứ khiến tôi không thể tự do đi lại ?

- tôi chẳng biết nữa..

Đã bao lâu rồi tôi bị làm nhục vấy bẩn bởi họ ?

- tôi chẳng biết nữa..

Đã bao ngày tôi bị tiêm thứ chất lõng vào người rồi rên rỉ như một con chó động dục dưới thân họ rồi nhỉ ?

- tôi chẳng biết nữa..

Tôi..tôi..tôi chẳng biết gì cả..tôi đã làm gì sai mà lại đối xử với tôi như vậy? tôi..tôi..chỉ muốn cứu tất cả mọi người khỏi bản năng hắc ám của họ thôi mà.. cứu khỏi thứ mang màu đen sâu thẳm không một tia sáng vậy hà cớ gì lại đối sử với tôi như vậy ?

Tôi..tôi..bây giờ đây chỉ muốn " TỰ DO" mà thôi...tôi sắp bị họ bức tới điên rồi..tôi..tôi muốn rời khỏi đây...TÔI MUỐN RỜI KHỎI NƠI QUỶ QUÁI NÀY !

Nếu bây giờ có ai hỏi tôi có muốn được tự do không thì câu trả lời của tôi chắc chắn là "CÓ"...tôi ham muốn "TỰ DO" hơn bất kì ai..

"Làm ơn thả tôi ra..tôi thực không chịu nổi nữa rồi..làm ơn "

" LÀM ƠN TÔI KHÔNG MUỐN Ở TRONG NÀY NỮA..

THẢ TÔI RA..TÔI MUỐN ĐƯỢC RA NGOÀI..TÔI MUỐN ĐƯỢC TỰ DO...AAAAAA"

Cậu bật khóc nức nở rồi hết toáng lên hai tay ôm chặt lấy đầu cuộn tròn mình lại trên giường ra sức khóc lóc cầu xin.

Cùng lúc đó cánh cửa cũ kĩ rỉ sét mở toang khiến nó kêu lên một tiếng nghe vô cùng chói tai.

Cậu bên này khi em nghe tiếng cánh cửa mở toang thì ngày càng run rẩy, đôi đồng tử mở to, miệng cũng im bặt chỉ còn nghe tiếng thút thít sụt sịt do khóc.

Bên kia cánh cửa người con trai cao cao gầy gầy có hai vết sẹo ở cạnh miệng, tóc được nhuộm hồng, khoác lên người bộ vest lịch lãm trông vô cùng sang trọng hắn là Sanzu.

Hắn bước từng bước xuống bậc cầu thang chẳng mấy chốc đã đứng trước người con trai gầy yếu đang chùm chiếc mềm mỏng manh kiến mít, đôi con ngươi mang vẻ yêu chiều cưng nựng nhưng cũng không kém phần ham muốn chiếm hữu mà nhìn xuống cậu trai bé nhỏ đang run bần bật rồi cất tiếng nói.

" Sao vậy mặt trời nhỏ ?

Hôm qua chưa đủ thoả mãn em hay sao ?

Hay cưng muốn thêm nữa ?"

Cậu bất giác sững người đôi đồng tử mở to điên cuồng lắc đầu tỏ ý không muốn.

" Ồh được thôi nếu cưng không muốn thì thôi hẹn gặp cưng vào buổi tối "

Em mừng thầm hôm nay thật may hắn không bắt em phải khẩu giao cho hắn nữc, bên phía hắn xoa đầu em rồi cuối xuống đặt nụ hôn lên tóc em qua lớp mềm mỏng rồi bỏ đi nhưng khi qua cánh cửa nửa bước thì dừng lại quay đầu cất tiếng.

" Nếu cưng còn la hét nữa thì ta không biết sẽ làm gì đâu đấy nhé !"

Em bên này nghe xong gật đầu lia lịa tỏ ý đã hiểu, hắn thấy em như vậy rất hài lòng rồi đóng cửa mạnh rời đi làm em giật mình.

Sanzu là tên hắn một con chó chơi thuốc trung thành của Mikey những thứ thuốc hắn tiêm cho em đều là một tay hắn chế ra... em sợ hắn lắm vì hắn là một con chó điên, lúc trước khi làm tình có lần hắn nhét nòng súng vào hậu môn em do cậu nhóc của em cứ yểu xìu nên hắn không hài lòng bắt em phải sục cho cứng lên không thì hắn sẽ bóp cò..

Em sợ lắm em muốn thoát khỏi cái lao tù này nhưng lại chẳng có cách, nếu trốn mà bị bắt lại thì sẽ bị phạt gần đây nhất khi em trốn mà bị bắt lại được bọn hắn đã bắt lỗ hậu của em phải hứng chịu bao nhiêu là tinh trùng cũng như nước tiểu của bọn hắn nhờ vậy mà em đã bị xuất huyết ruột thừa...

Giờ đây nỗi sợ đã bao trùm lấy em, em bật khóc bây giờ ngoài khóc để giải toả thì em còn có thể làm gì nữa chứ ?

Em cứ khóc đến khi hai mắt sưng vù và mệt mà cứ thế thiếp dần chỉ mong sao khi thức dậy đây chỉ là một giấc mơ dài đằng đẵng thôi.

"mong là vậy".
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
chương 2


Em cứ ngồi đó ngồi co ro lại trên góc giường, phần lưng dựa vào vách tường đôi mắt nhắm nghiền còn đọng lại một chút nước mắt trên khoé mi mắt.

KÉT

Tiếng cửa sắt nặng trịch vang lên làm em giật mình nhẹ mà mở hờ mắt ra nhìn, thứ ánh sáng chói loà từ đèn điện chiếu vào phía giường em khiến em bất giác mà không thích ứng được.

" Đến giờ đi tắm rồi takemichy"

Phía kia trước cánh cửa giọng nói trầm bổng, hắn khoát lên mình bộ vest đen cao cao tại thượng bước xuống từng bậc thềm rồi từ từ tiến lại phía giường em, tiếng giày da đắt tiền cứ kêu lên 'cộp cộp' khi đế giày chạm vào mặt đất khiến khí chất của hắn tăng thêm mấy phần.

Em giờ đây rất mệt mỏi rất buồn ngủ em chỉ muốn ngủ thôi, đôi mắt hờ hững chuẩn bị nhắm lại, em không quan tâm người trước mặt là ai và cũng không xác định được hắn là ai phải chăng ở trong bóng tối quá lâu khiến thị giác của em giảm dần ?

Em cảm nhận được chân đã được mở còng và cái cổ mãnh khãnh của em được một thứ thiết bị lạnh lẽo nào đó đeo vào cổ nó áp sát vào da thịt em và nó cũng khá nặng nữa.

Tít tít tít

Tiếng máy móc phát ra từ chiếc còng được đeo trên cổ em.

Soạt em thấy người mình nhẹ bẩng, hắn đang bế em vào lòng hắn rồi quay người đi từng bước ra khỏi căng phòng không một ánh sáng kia, ra đến bên ngoài em nheo mắt lại vì đèn điện sáng đang xâm nhập vào mắt em, em ngước lên nhìn người đang bế mình.

'Ồ chẳng phải đây là người bạn thời thơ ấu Kakuchou của em đây sao ?'

" Mày nhẹ đi nhiều rồi đấy takemichy"

Chất giọng âm lãnh của hắn vang vọng lên chỉ đủ cho em nghe.

'Chẳng phải do mấy người sao ?' em thầm nghĩ.

Em đưa đôi tay gầy gò mang nước da màu trắng nhợt nhạt lên đụng vào chiếc còng đang yên vị trên cổ mình, nó là thiệt bị để tránh em chạy trốn khỏi đây chỉ cần em ra khỏi phạm vi toà nhà này nó sẽ tự động siết chặt lại khiến em ngạt thở đến chết lúc đó đừng nói đến tự do....tự do đâu chẳng thấy chỉ thấy ông cụ tổ nhà mình đang vẫy tay bên kia cầu chào đón mình...

"Kakuchou.. thả tao đi được không?"

Em nói với chất giọng khẩn cầu tha thiết, tay nắm nhẹ góc áo vest đôi mắt như chứa cả đại dương ngấn lệ ngước lên nhìn hắn.

Thế mà hắn lại chã buồn cuối xuống nhìn em, hắn sợ khi cuối xuống nhìn em thì mình lại động lòng nhưng nếu động lòng rồi thả em đi thì ai sẽ bù đắp cho khoảng trống trong trái tim cho gã đây ?

Chỉ cần có thân xác của em thôi thì gã cũng đã mãn nguyện lắm rồi ngày ngày nhìn ngắm thấy em bị vũ nhục thì cơn khoái cảm trong người tăng lên đến lạ thường.

" Mày biết mà takemichy cho dù có cầu xin tha thiết thì mày mãi vẫn không thoát khỏi đây được đâu !"

Nghe hắn nói em lặng im cuối đầu, tay khi nãy bám vào vách áo vest của hắn cũng buông ra để ngay lên trước ngực.' đúng rồi em sao có thể thoát khỏi chốn lao tù này được chứ, đối với em Tự Do là thứ gì đó rất xa xỉ'.

______________________

Chẳng mấy chốc em đã được hắn bế vào khu phòng tắm ở đây rất xa hoa rộng rãi.

Em để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm dù sao có chống lại chỉ tổ ăn thêm đánh.

Hắn đưa tay xuống hậu nguyệt sưng tấy của em khoấy đảo lấy ra vô số tinh trùng của trận mây mưa hôm qua, từ trên cao nhìn xuống là thân ảnh cậu trai vóc dáng nhỏ bé gầy gò, vết bầm tím và cả vết hôn dấu răng trên người nhiều vô kể, làn da trắng sáng nhưng lại nhợt nhạt do nhiều ngày không được ánh mặt trời chiếu vào, tóc em đen láy cũng đã dài ra thêm nhiều kể từ khi em vào đây... giờ đây em đã gầy hơn cả Mikey nhưng dù vậy em vẫn rất xinh đẹp.

Hắn đưa tay lấy sữa tắm đổ một ít vào tay rồi xoa đều lên cơ thể của em, đôi tay hắn lướt nhẹ qua hai hạt nhủ hồng rồi từ từ lần mò xuống chiếc eo thon thả rồi tới phía dưới cậu bé của em mà xoa nhẹ, cứ ngỡ em phải run rẩy rồi đỏ mặt các thứ nhưng khi nhìn em lại chẳng thấy biểu hiện gì trên gương mặt xinh đẹp ấy chỉ thấy mắt em mệt mõi nhắm nghiền làm hắn không hài lòng lắm, thôi vậy đêm qua em đã rất mệt rồi.. thôi thì để cho tối nay chơi vậy...

..........

Hắn tắm rửa cho em sạch sẽ rồi mặc cho em một chiếc áo sơ mi mới cùng một chiếc quần đùi nhỏ để lộ cặp chân trắng nõn nhưng tràng ngập vết bầm tím cùng với vết cắn rồi đưa em quay lại căn phòng tối đen lạnh lẽo ấy.

" Hẹn gặp mày vào buổi tối takemichy"

______________________________

19/9/2021
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 3


Khung trời xanh biết, tôi đứng gần cây cầu, nơi này quen thuộc đến lạ...à đúng rồi sao tôi có thể quên được chứ ? nơi đây là nơi tôi đã cùng em nói chuyện sau khi chia tay em với lý do cha em sợ anh không mang được đến hạng phúc cho em vì anh là bất lương và cũng là nơi anh chứng kiến em chết ngay trước mặt anh mà anh lại chẳng thể làm được gì...em coi trí nhớ của anh đã bắt đầu mông lung rồi chắc do anh bị giam và bị tiêm thứ thuốc đó đều đặn đến độ chẳng nhớ được ai ra ai nữa rồi...A nhắc đến thứ đáng sợ đó bất giác chân anh lại muốn mềm nhũn ra rồi nhưng em biết không ? anh đã không còn nhớ mặt những người bạn của anh cũng như anh chàng cộng sự luôn sát cánh bên anh tuy nhiên chỉ một người anh không bao giờ quên đó là em... người con gái anh yêu và là người luôn tiếp thêm sức mạnh cho anh mỗi khi anh muốn gục ngã muốn buông xuôi..."

Hina cô gái anh yêu !"

Nghĩ đến đây chàng thiếu niên đang chống tay trên cầu đôi mắt đăm chiêu nhìn xuống dòng nước không một chút dao động đang phản chiếu thân ảnh mình dưới kia bất giác mỉm cười một nụ cười mang nhiều tâm sự...hạnh phúc có...bi thương có...cô độc có...

" Anh Takemichy"

Một giọng nói nhỏ nhẹ, chất giọng nhẹ nhàng quá đổi quen thuộc vang lên bên tai chàng thiếu niên kia phá đi không gian hiu quạnh đến cùng cực.

Chàng thiếu niên kia sững sờ quay ngoắc đầu lại để xác nhận điều gì đó.

" Hina ?

"

Đúng thật là em rồi người con gái anh hằng đêm mong nhớ đang đứng ngay trước mặt anh đây, lòng vui không đổi khôn xiết chẳng được bao lâu..người con gái bận chiếc váy trắng tinh, mái tóc dài ngang lưng mang màu hồng nhẹ cùng với gương mặt hiền hoà đột nhiên thay đổi sắc mặt, đôi mắt long lanh ấy đã ứa nước mắt từ bao giờ, gương mặt đầy uất ức nhìn anh.

" Anh quá đáng lắm Takemichy !"

" Rõ ràng là mọi người hiện tại ai cũng đã hạnh phúc rồi...rõ ràng là chúng ta...chúng ta sắp sửa kết hôn..sắp sửa sống một cuộc sống đầy hạnh phúc như hai ta hằng mơ vậy sao..? sao anh lại có thể nhẫn tâm bỏ em lại một mình khi hôn lễ đã cận kề đến ngày diễn ra mà đi mãi chẳng thấy về...chỉ vì anh muốn thấy nụ cười của Mikey thôi sao ?

Vậy anh đã tự hỏi còn em như thế nào chưa ?

Em chờ đợi anh từng ấy năm chờ đợi anh cả thanh xuân vậy thì sao ? sao anh lại có thể ích kỉ đến như vậy ?

Anh không thể cho em một chút ít hạnh phúc cỏn con thôi sao ?

SAO ANH LẠI ÍCH KỈ NHƯ VẬY CHỨ?"

Hiện tại đây gương mặt cậu thiếu niên sững sốt nhìn cô gái nước mắt đầm đìa kia trước mặt đang oán trách anh mà nói từng câu chữ như cứa nát tâm can anh, rồi bất giác anh cúi gầm đầu xuống gương mặt không giấu nỗi đau thương...

đúng vậy !

Anh chưa làm được điều gì khiến em hạnh phúc cả chỉ toàn để lại cho em hai chữ " chờ anh".

" Đáng lẽ ra em nên chấp nhận lời cầu hôn của Kisaki thì có lẽ giờ đây em đã được hạnh phúc sống trong nhung lụa rồi "

Cô gái kia lại nói với chất giọng cực kì nhỏ như đang tự nói với chính bản thân mình nhưng dù nhỏ đến đâu trong giây phút này cũng khiến cho Takemichy nghe được.

Anh nghe như sét đánh ngang tai...ha đúng rồi người như anh sao sứng với em được chứ...họ có đầu óc có thể lo cho em cả cuộc đời còn anh thì chẳng có gì...chỉ còn thân xác này nhưng lại ngày ngày bị vũ nhục cưỡng bức thử hỏi sao có thể sứng với em đây ?

Anh trấn an mình nở một nụ cười hết sức gượng gạo ngước đầu lên nhìn em định nói gì đó thì hình ảnh của em đột nhiên nhoè đi nhưng sau cùng đó anh thấy em mấy máy nói rồi nở nụ cười mỉm đầy ấm áp.

" Nhưng em lại không thể ngừng yêu anh...cố gắng lên anh nhé !

Dù thế nào em cũng vẫn chờ anh..!"

Hình ảnh cuối cùng sau đó anh nhìn thấy là thân ảnh em nằm trên vũng máu đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi vẫn mỉm cười đầy tiếc nuối như thể em chẳng thể đợi anh về được nữa rồi.

" Không...không..Hina...đừng bỏ anh...

KHÔNG!!"

__________________________________

1/10/2021
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 4


Hinaaaaaaaaaaa!

Cậu hét toáng lên tên cô rồi ngồi bật dậy, mồ hôi chảy đầm đìa khắp người khoé mắt đã vương vấn vài giọt lệ từ bao giờ.

Cậu nhìn quanh, vẫn là không gian u ám quen thuộc, vẫn là chiếc giường cậu hay nằm hằng ngày, chiếc còng xích chân nặng trịch vẫn còn đây.

Cậu bất giác đưa hai tay lên ôm mặt mình.

"Thì ra là mơ...là mơ !"

Cậu chất giọng run rẩy khàn khàn thốt ra, đột nhiên cậu quay lưng lại lục lọi dưới gối lấy ra một sợi dây chuyền có hình cỏ bốn lá, hai tay nắm chặt lấy sợi dây chuyền đưa vào lòng ngực, người co ro lại như muốn cảm nhận hơi ấm của người con gái kia vẫn còn ở đây.

" Hina em ấy vẫn ổn...chưa sảy ra chuyện gì cả em ấy vẫn còn sống...khi nãy chỉ là giấc mơ thôi ".

Cậu tự trấn an bản thân mình rằng mọi chuyện vẫn ổn thôi, người con gái ấy vẫn đang ở đó chờ anh quay về !

" Hina sao?"

" Oi oi em vẫn nhớ đến con nhỏ đó à?"

" Bé cưng"

Chất giọng đầy âm lãnh nhưng cũng không kém phần cợt nhã trong đấy thốt lên.

Em khi nghe chất giọng ấy như chết trân ngồi im không dám động đậy, đôi tai như bị ù đi, trong đầu em cứ ong ong mãi.

Khi lấy lại đôi chút bình tĩnh em mới bàng hoàng giấu sợi dây chuyền lại dưới gối, không biết họ có thấy sợi dây chuyền đó không?

Đấy là vật duy nhất của Hina tặng em mà em còn giữ trong tình trạng hiện tại nếu không có nó chắc em chết mất,em không muốn mất nó đâu...nó là hơi ấm cuối cùng của em.

Cộp cộp

Tiếng đế giày hàng hiệu vang vọng trong không gian ngột ngạt rồi đột nhiên cả căn phòng u tối sáng bừng lên, hình như nói sáng bừng hơi quá rồi rõ ràng nó chỉ là một ánh đèn điện vàng yếu ớt giúp căn phòng dưới hầm này sáng lên đôi chút thôi.

Ánh sáng đèn tuy rất yếu nhưng đủ làm em nheo mắt lại mà lấy hai bàn tay dụi lấy dụi để rồi, chứng tỏ thị lực của em ngày một kém dần đi trông thấy...cũng đúng thôi em ở trong bóng tối đã lâu rồi mắt em cũng đã bằng lòng thích ứng với bóng tối giờ đột nhiên có ánh sáng khiến em đôi chút không quen.

Em nhìn sang phía bên trái cạnh giường sau khi dụi mắt một hồi lâu thì em bỗng giật thót rùng mình rồi run rẩy... là Ran! theo quán tính em nhìn ra chỗ bật công tắc bóng đèn thấy Rindou.

Hai người họ đã ở đây bao lâu rồi?

Sao em không biết?

Lại không nghe thấy động tĩnh gì cả?

Hàng tá câu hỏi trong đầu em hiện lên.

" Sao cưng ở với bọn anh mà cứ nhắc tên con nhỏ đó mãi thế?

Cưng biết làm vậy là bọn anh đau lòng lắm không?" _Ran

"A...ặc"

Chẳng biết từ khi nào mà Rindou đã leo lên người đè em xuống bóp cổ em.

" Ở bên cạnh tao mà nhắc đến con nhỏ đó?mày muốn chết!?"_rindou

"Ư..hức..ặc.."

Em yếu ớt chống trả hai tay gầy guộc bám lấy bàn tay săn chắc của Rindou ở cổ mình nhằm gỡ ra nhưng bất thành, nước ở hốc mắt em đã bắt đầu chảy, đồng tử trợn ngược, nước bọt bắt đầu không tự chủ mà chảy ra khoé môi nhỏ xinh khô khốc đang mở ra để hít thở lấy không khí, xong luôn chuyến này em chầu ông bà rồi !

" Nào em đừng manh động như thế!

Bé cưng ngạt thở chết bây giờ!

Lúc đó không có đồ để chơi đâu"_ran

Cái chất giọng cợt nhã bất cần ấy lại một lần nữa vang lên, em cực ghét giọng của mấy thằng cợt nhã điển hình là thằng sống lỗi chuyên lấy gạch phan đầu người ta Ran Haitani🙂

Rindou nghe anh mình nói cũng hạ hỏa đôi chút bỏ tay ra khỏi cổ Takemichy.

Sau khi được thả ra em như lấy lại sự sống ho khan tham lam hít lấy không khí.

Rindou từ trên nhìn xuống con người dưới thân đang xoay người qua phía anh trai của hắn ho khan, nước mắt thì trực trào, cổ vẫn còn in hằng dấu tay của hắn, thân thể thì bận mỗi áo sơ mi màu trắng dài rộng do mồ hôi chảy mà ôm sát vào người lộ ra hai điểm hồng phấn còn phần dưới chỉ bận mỗi quần lót màu trắng cũng do khi nãy giằng co sự sống mà áo sơ mi bị tốc hết lên, cái cặp mông tròn trịa sau cái quần lót trắng nhỏ kia phải nói là nó mê người đến cỡ nào, em tuy thân thể gầy gò nhưng thịt lại dồn hết vào phần mông rất có độ đàn hồi nha!

Rindou tỉ mỉ quan sát con người dưới thân mình rồi thầm cảm thán "lúc trước không để ý tên này lại mê người tới vậy!"

"Đjtmeno ! giờ phút này còn quyến rũ tao" _rindou

Đột nhiên Rindou xoay người em lại cái miệng vẫn đang mở ra hít không khí kia thuận lợi để hắn luồn lưỡi vào khám phá một cách dễ dàng.

"Ư..ưm.."

Mới nãy vừa bị bóp cổ đến suýt ngạt thở chưa kịp hít thở không khí thì bị thằng chỉnh xương này cưỡng hôn, đây là muốn làm em chết ngạt đây mà🙂

'Chóp chép'

Tiếng âm thanh ám muội vang hết cả căn hầm, hắn cứ thế mà khai phá khoang miệng của em, ngậm mút đôi môi của em đến xưng tấy còn em thì cố gắng chống trả đẩy hắn ra nhưng đôi với hắn chã là cái gì em như mèo cào vậy.

Thấy em chuẩn bị tắt thở đến nơi🙂hắn mới luyến tiếc bỏ ra kéo theo sợi chỉ bạc óng ánh.

" Hộc..hộc..khụ...hộc"

"Ngu ngốc! hôn bao nhiêu lần vẫn không biết thở bằng mũi à?"_rindou

Nó suýt giết tôi lần hai mà nó còn giở giọng mẹ làm tôi muốn vã nó vài phát vào mồm cho đỡ tức ghê🙂 đấy chỉ là lời nói em tự giữ trong lòng chứ rén quá sao dám nói.

Ran nãy giờ chống cằm ở phía cạnh giường nhìn thằng em trai với cục cưng hôn hít đắm đuối quên luôn thằng anh thì hơi tuổi thân mà leo lên giường mỉm cười nhập cuộc.

______________

"Ư..ưm..hức..hông..hông..muốn..mà"

" Đau..hức...rút ra...rút ra tên..khốn..ư"

Takemichy đau đớn khóc nấc sau từng cú thúc mạnh bạo của Rindou, mỗi lần thúc như muốn đâm lút cán, đâm thật sâu thật sâu như muốn xé toạc em ra.

" Chậc...thả lỏng ra xem nào..muốn cắn đứt của tao sao?"_rindou

" Ư..đau..kh..khốn nạn..ư..a..đau quá"

"Đjtme nó!

Anh có mang thuốc của thằng Sanzu không?"_rindou

_________________________________

17/10/2021

Tôi sẽ bù cho các cô chap sau hôm nay tôi phải ôn tập để tuần tới ktra.

À mà các cô có thể bình luận cho truyện của tôi được hơm!?

đăng truyện mà thấy sao vắng bóng quá...làm ơn hãy cho tôi biết các cô có hiện diện đọc truyện của tôi đi🙁
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 5


"Anh có mang thuốc của thằng Sanzu không?"_rindou

Cái người đang ở trước mặt tôi đây là Haitani Rindou !

Lúc tôi mới bị bắt vào đây khoản....khoản...tôi..tôi không nhớ thời gian rõ nhưng tôi nhớ lúc đó đó tôi cố bỏ trốn rồi bị hắn bắt được tại trận và..hắn..đã.. cưỡng hiếp tôi..!

như một hình phạt hắn ta bẽ khớp tay chân của tôi rồi nắn lại rồi lại bẽ rồi lại nắn lại không biết bao nhiêu lần, xương của tôi như vỡ vụn...lúc đó tôi đau lắm!

Sau khi bẽ rồi lại nắn hắn thì thầm vào tai tôi "nghe tiếng xương vụn vỡ của mày làm tao nứng thật đấy!♡"

Như một kí ức kinh khủng ăn sau vào bại não của tôi...tôi không tài quên khoản khắc đó...

" Tất nhiên là có rồi ♡"._ran

" Nhưng thuốc nhiều tác dụng phụ lắm đấy nên hạn chế thôi"._ran

Còn người phía sau lưng tôi đây là Haitani Ran !

Lúc nào hắn cũng nói những lời nói mang âm điệu cợt nhã làm như rất quan tâm tới tôi nhưng bản chất thật sự của hắn là con quái vật không có tình người, hắn coi tôi không khác gì búp bê tình dục của hắn, mỗi khi hứng lên thì đều tìm đến tôi để giải quyết nhu cầu của hắn, có lần hắn mở khoá còng chân cho tôi lúc đó tôi mừng lắm cứ tưởng hắn thấy áy náy muốn giúp tôi nhưng thực tế là hắn chỉ muốn thử cảm giác mới lạ mà thôi.

Hắn mang tôi ra giữa nhà chính có biết bao nhiêu kẻ hầu người hạ tuyệt nhiên cưỡng bức làm nhục tôi giữa bàn dân thiên hạ, hắn làm tôi rất đau ngoài đau ra thì không một khoái cảm nào cả...đúng vậy ai đời thân là con trai mà lại bị người khác đè ra làm nhục trước hàng chục con mắt mà lại thấy sướng kia chứ ?

Tôi như vậy đã đủ tủi nhục lắm rồi nhưng hình như hắn vẫn thấy chưa hài lòng?

Kêu người hầu lấy cho hắn viên gạch, người hầu mang tới hắn không ngần ngại đập thẳng viên gạch vào đầu tôi...máu từ đầu tôi chảy lênh láng...lấy gậy batton chọc thẳng cái cùi của gậy vào hậu huyệt tôi máu lại chảy ra..tôi cảm tưởng nó đã chọc sâu vào tới ruột mình luôn rồi...lúc đó vì đau mà tôi không ngừng nôn khan, hắn nhìn tôi gương mặt hắn như không kìm được sự thoã mãn mà hiện hết lên gương mặt của bản thân hắn.

Hắn nhẹ nhàng hôn bên má đã tràn ngập nước mắt của tôi mà thủ thỉ "thấy không?làm tình là phải có máu mới kích thích ♡".

" Có sao?

Tiêm cho nó đi dù gì người có lợi là ta lo gì"_rindou

" Không muốn..đừng..không muốn tiêm hức..không được tiêm.. tránh ra"_takemichy

Ran hắn nắm lấy cằm em nhẹ nhàng nâng lên mặc cho em vùng vẫy,chân tay vung loạn xạ, khẩn cầu xin tha thiết hắn mũi kim nhọn vẫn là vội vàng đâm thẳng vào cổ em, Rindou thấy vậy cũng rút dương vật ra hắn thích hình dáng em cầu xin côn thịt của hắn đút vào trong...nghĩ đến thôi đã nứng không chịu được.

"A..hức..đau"

"Ồ hồi nãy ai là người đã bảo hạn chế tiêm nhỉ ?

Giờ sao hấp tấp thế?"_rindou

" Umm tại vì anh nứng"_ran

Hắn không ngại ngùng gì nói huỵch toẹt ra hết, biết sao giờ hắn là người trung thực mà.

Ban đầu hắn không định tiêm cho em đâu mà tại em cứ vùng vẩy rồi cọ cọ vào chỗ đó của hắn làm hắn trướng đến đau như vậy...thật ra một phần hắn cũng thích dáng vẻ lúc em dính thuốc lắm...dễ thương vô cùng♡.

" Đúng là thuốc của Sanzu tác dụng nhanh ghê nha~"_ran

Như lời hắn nói chẳng mấy chốc cơ thể của em đã vặn vẹo người nóng rực lên.

" Ha..ha..khó chịu..."

Khó chịu là thế nhưng em không quyết không nhờ sự giúp đỡ hoặc có lẽ em bơ luôn bọn họ rồi ?

Một tay em luồn xuống hậu huyệt một tay nắm cậu nhóc nhỏ vì thuốc mà đang ngẩn đầu lên tuốt lên xuống, nhưng loay hoay mãi cái tay ở hậu huyệt vẫn không biết làm sao để chọc vào cho đỡ ngứa còn tay này thì sục mãi mà nó vẫn không ra em uất ức nghẹn ngào khóc thút thít.

" Ư.. khó chịu quá..sao nó hông ra?

Nó bị hư rồi huhu"_takemichy

Em cứ tự thẩm mãi bơ đẹp hai người nào đó để cho họ ngồi đó nhẫn nhịn chờ em cầu xin nhưng mà đợi mãi sao chưa cầu xin họ nữa?

Họ ở đây đâu phải làm cảnh đâu?

Mau mau cầu xin dduj em đi chứ !!!

Bất quá nhịn không được đành lên tiếng thôi.

" Ngu ngốc!"_rindou

Nghe thấy có tiếng kêu em mới ngẩn đầu lên nhìn, có người sao ?

A.. không phải tận hai người lận.

Giờ đây đầu óc của em đã mụ mị cả rồi không nhận ai ra ai nữa rồi.

Đừng ai hỏi tại sao em lại trẻ con như vậy vì thật ra mỗi khi tiêm thuốc vào cộng với trước đó Ran đã lấy gạch đập thẳng vào đầu em khiến cho dây thần kinh của em rất yếu, dần dà do tiêm thuốc quá nhiều thì nó sẽ tác động đến dây thần kinh và làm cho em mau quên hoặc quên sạch việc quá khứ cũng có thể khiến em như người suy nhược đó là lý do có lợi cho bọn hắn.

Em nắm ngón tay của hắn lay lay nhẹ đôi mắt ướt át to tròn nhìn hắn.

" Giúp...giúp tui dới..khó chịu quá"

Má nó sao lại có thể dễ thương như vậy?

Không được không được phải làm giá thêm chút nữa để em cầu xin hắn tha thiết rồi chổng mông lên mời hắn dduj, dẹp đi cái thứ tôn nghiêm hằng ngày của em nhưng hình như hắn quên gì rồi thì phải ?

" Ô hô không phải mới khi nãy chống trả quyết liệt lắm mà sao giờ lại cầu xin thế ?" _rindou

" Hông..hông choa thì thui..

đồ ích kỉ nhỏ mọn"_takemichy

Em chu chu mỏ trách móc hắn rồi lại ngã ngửa đầu ra nhìn người phía sau mếu máo.

" Giúp giúp tui đi..khó chịu lắm rồi huhu"

À hắn nhớ ra là mình quên gì rồi...quên mất thằng anh hắn vẫn còn đây...

__________________________________

23/10/2021

Mn kiểm tra sao rồi ?
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
ngoài lề tí:3


Thì tôi mới cho ra một bộ truyện mới..

Nó đây mụi ngừi ạ:3

Em nó mới ra mắt hồi hôm qua thôi, nên...um..mong mọi người nhiệt tình ủng hộ:3

Nếu các bác thích alltakemichi tra nam, hắc hoá, lạnh lùng boy thì đây là bộ truyện cho các bác đấy !

Và lời cuối cùng là " tôi yêu các bác lắm ❤️"
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 6


À...hắn nhớ mình quên gì rồi...quên mất thằng anh hắn vẫn còn ở đây...

.

.

.

"Ỏhhhhhh...được thôi"_ran

Ran xoay Takemichy lại chuẩn bị hưởng miếng mồi ngon, ghớm!..đồ ăn dâng tới tận miệng như này hắn mà từ chối thì tội lỗi lắm !

Thôi vậy, cho thì gã xin vậy !

Nghĩ là nghĩ thế thôi, nhìn kìa gã đã kịp làm gì đâu mà thằng em gã ôm michi như ôm vàng vậy ?

Còn bày đặt ánh mắt sắc bén nhìn như muốn giết gã luôn vậy ?

Ôi dồi ôi bao nhiêu năm nuôi nó lớn mà nó thế đấy !

Khổ thân thằng làm anh này quá !

" Tuần kia anh làm trước rồi giờ đến lượt em"_rindou.

Hắn ôm lấy michi dùng giọng đe doạ nhắc nhở anh gã.

" Rồi rồi"_ran.

Gã đưa hai tay lên nhún vai tỏ ý đầu hàng.

Rindou thấy anh hắn như vậy cũng chã thèm so đo thêm nữa, tập trung toàn lực nhìn người con trai nhỏ nhắn dưới thân mình đang khát tình rên rỉ trong cuốn họng.

Hắn đặt côn thịt mình giữa hậu huyệt ẩm ướt kia mà chà chà rồi thúc một phát vào trọn.

" A..ứ~s..sâu..sâu..quá"_michi

" Mẹ nó !

Sướng vãi !"_ Rindou

Bên này Ran xoay đầu cậu qua mà tiến vào nụ hôn sâu, hai tay không yên phận nghịch hai điểm hồng hạt phấn kia.

_chụt chụt_

Bên dưới thì cứ thúc đẩy nhiệt tình bên trên thì bị chiếm tiện nghi,cậu không theo nhịp kịp nước bọt theo khoé môi chảy dài, tần nước mắt sinh lí cứ thế cũng chảy không ngớt.

" Ư..ưm..hức"

Cái cảm giác này không phải là sướng....cậu không hề sướng, xin nhắc lại là cậu không hề cảm thấy sướng !!!

Cái cảm giác bị lấp đầy này, cái cảm giác bị chèn ép đè xuống bởi hai thằng đàn ông này... trong thâm tâm cậu không hề muốn có nó !!!

Do thuốc tác động nên cậu chỉ muốn có cái gì đó làm giảm cơn ngứa và nóng ran này thôi chứ thật sự cậu đau...ở phía dưới như bị tàn phá vậy...tuy nó giúp giảm ngứa và nóng nhưng nó thật đau...tuy cậu không hề nhớ hai tên này là ai nhưng cậu sợ hai người họ, từng cái đụng chạm của họ như một thứ gì đó rất kinh tởm...cậu muốn tránh xa họ..nhưng tại sao?

Cái cơ thể này lại cầu họ giúp mình ?

Cậu không muốn!!cái cơ thể này điên rồi nó không chịu nghe lời cậu nữa !!!

" Chắc do thuốc mà lỗ của mày mềm mại hơn đấy michi"_rindou

" Ưm..hưm..hức"

_ chụt chụt_

"Ha...bé cưng tuyệt thật đấy !"_ran

Sau một hồi lâu chìm đắm trong nụ hôn sâu với cậu thì gã sản khoái tự động rời khỏi đôi môi mật ngọt tràn đầy nước bọt kia.

" Khụ...khụ..hộc..khụ"

Được thả ra cậu vừa bán sống bán chết thở hồng hộc vừa ho sù sụ.

Gã bóp cằm cậu quay sang, đập vào mặt cậu côn thịt to đầy mùi nam tính.

" BJ cho anh đi~bé cưng ♡."_ran

"Ư..ưmm"

Cậu chưa kịp đồng ý à.. phải nói đúng hơn là ý kiến của cậu không quan trọng, gã muốn là cậu phải tuân theo.

Lợi dụng cậu đang há hốc miệng để hít thở gã nhân cơ hội thúc vào thật sâu trong cuống họng cậu.

" Cưng mà cạ răng trúng là anh bẽ nguyên hàm cưng đấy♡."_ ran

"Ưm..hức..ưm".

Bên dưới Rindou hắn mỗi lần thúc là sẽ vào nơi sâu nhất, vào tận ruột, chỉ hận không thể đem hai viên bi của mình vào thôi, hắn phải nắc chết cậu !

Vừa thúc hắn vừa khom người xuống bú mút đầu ti hồng phấn của cậu rồi cắn đến rứa máu, đùa chứ !

Cậu còn ngon hơn đàn bà gấp ngàn vạn lần ấy chứ !

Đầu ngực thì màu hồng...đến cả ngay cái lỗ hậu huyệt cũng màu hồng nhạt nốt...cái cơ thể này...hắn mạnh dạng tuyên bố trời sinh chỉ để đàn ông thao thôi !!!

"Ưmm ưmm"

Ran giờ đây đã sướng đến cực điểm rồi, đừng chê gã yếu sinh lý chẳng quá cái miệng này làm gã sướng quá thôi.

Gã bắn đầy vào miệng cậu.

Cậu ho sặc sụa, định nhả ra thì gã bóp chặt miệng cậu giọng nói sặc mùi đe doạ.

" Nuốt vào !"_ ran

Nhìn hắn đáng sợ quá...cậu không dám cãi lời bèn ngậm chặt miệng miễng cưỡng nuốt xuống.

" Há miệng"_ran

Cậu vâng lời ngoan ngoãn há miệng cho hắn kiểm tra, khi thấy cậu toàn bộ đều nuốt xuống hết thì gã hài lòng nở nụ cười, xoa đầu cậu khen ngoan.

Phía bên kia Rindou hắn cũng nhịn hết nổi rồi liên tục đâm thúc vào tuyến tiền liệt của cậu rồi cùng cậu xuất ra.

Không biết có phải do thuốc hay không mà cậu lờ mờ nhìn Rindou lại ra Hina người con gái cậu thương, cậu yêu...cô đang ở ngay trước mặt mỉm cười này...bất giác cậu đưa hai tay lên ý muốn được ôm, mỉm cười thật tươi, thật hạnh phúc... miệng mấp máy gọi tên cô.

" Hì hì...Hina"

Rindou trợn tròn mắt nhìn người mình thầm yêu gọi tên người con gái khác, Ran cũng không kém phần ngạc nhiên, gã tuy coi cậu không khác gì búp bê tình dục được hưởng ké của vua nhưng...cái cảm giác tức tối trong lòng này...nó lạ quá.

Biểu cảm hai người họ như tắc kè đổi màu vậy, hết ngạc nhiên rồi lại thoáng chút buồn rồi lại đột nhiên giận dữ.

Có phải họ là hai anh em nên giống nhau không ?

" Mày hay lắm michi !

Hôm nay tao bẽ nát chân tay mày!!"_rindou

" Phải có thêm chút máu mới nứng chứ?♡"_ran

_____________________________________

6/11/2021

Mọi người nhìn ông lệ bò bò trong điện thoại tôi nè..uầy phải nói cute xĩu luôn áh!!!

Mọi người bình chọn và bình luận để tôi có thêm động lực viết truyện nha:3

Đùa chứ dạo này hết ktra lại ktra rồi chuẩn bị thi các thứ não tôi muốn nổ luôn rồi🙁((
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 7


Hôm nay gã muốn xuống thăm em dù gì cả tuần nay gã đã không được gặp em rồi, ai biết làm tội phạm này lại nhiều công việc vậy chứ..! hết giấy tờ rồi lại dăm ba mấy thùng hàng cấm ở khu ngoại ô rồi tới mấy con đĩ điếm ở khu phố đèn đỏ, hại gã bù đầu bù cổ cả tuần nay nhưng biết sao giờ vua đã giao thì phải làm thôi, ai kêu gã là thiên tài kiếm tiền chi.

Gã chẳng mấy chốc đã đứng trước cánh cửa rỉ sét quen thuộc, gã vội vàng lấy chìa khoá mở ra...ai nói chứ gã nhớ em lắm rồi !

Nhớ mùi hương của em, nhớ thân hình nhỏ nhắn gầy gò, nhớ gương mặt nhăn nhó đôi mắt nhìn gã đầy uất ức, nhớ sự chống trả quyết liệt khi bị hắn cưỡng bức, nhớ cái lỗ nhỏ xinh ngậm chặt gậy thịt của gã...gã nhớ tất cả con người em...nhớ chết đi được !

Ổ khóa được mở, đưa tay đẩy cách cửa ấy ra, gã tựa tiếu phi tiếu từng bước một đi xuống hầm không nhanh không chậm đã đứng cạnh giường em, mùi tinh dịch tanh ngòm và máu tươi sộc thẳng vào khoan mũi gã.

Trước mắt gã là cậu con trai đầu đã loang đầy máu trên gối, hai chân bị bẽ gãy, thân hình nhỏ con chằng chịt vết bầm tím và dấu hôn, gương mặt hốc hác thiếu máu.

Gã nhìn phát là biết ngay là ai làm.

Gã khẽ chậc lưỡi nhìn em, vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới rồi...đúng là một lũ động dục mà! em đang yếu có cần làm em tới vậy không?

Gã tự hỏi không biết em đã chọc giận gì hai con chó động dục nhà Haitani mà để nó hành em tới mức này.... gương mặt gã hiện lên tia đau sót.

Gã bắt tay vào việc chăm sóc em, miệng trách móc chửi bới hai tên khốn nạn kia.

Đang trong lúc mở khoá còng chân để đưa em đi tắm thì có tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại gã kêu lên.

' Đưa michi tới phòng tao'

' Nhớ tiêm thuốc cho nó'

Gã nhìn tin nhắn khẽ nuốt nước bọt thầm cầu mong chúa phù hộ em.

___________________________________

Em tĩnh dậy đầu óc mơ mơ màng màng đầy đau nhứt, từ từ ngồi dậy nhìn quanh phòng vẫn là căn hầm tách biệt em khỏi thế giới bên ngoài này.

Quần áo đã được thay và tắm rửa sạch sẽ, chân đã được bó bột...khẽ đưa tay chạm lên chiếc đầu đau nhứt nãy giờ cũng đã được băng bó cẩn thận.

" Nếu em dậy rồi thì ta đi thôi"_kokonoi.

Em quay phắt đầu lại nơi phát ra giọng nói ấy, rõ ràng hồi nãy em không nhìn thấy ai mà sao giờ lại có người ?

Hay do mắt của em lại yếu đi rồi ?

Kokonoi từ từ tiến tới rồi ngồi cạnh giường làm em giật bắn người hoảng sợ theo bản năng định lùi ra sau chưa kịp lùi thêm đã bị gã đè xuống dưới thân, gã vòng tay qua ôm em chặt cứng, đầu vùi vào cổ em

" Michi nhớ ngoan!

Tới đó đừng chọc giận vua nữa, em yếu lắm rồi..."_kokonoi.

Giọng gã khàn khàn đầy ấm áp vang vọng vào tai em...

Gì vậy ?

Giọng nói thương sót đến khóc này là sao?

Ai vậy ?

Do em không thể nhìn rõ mặt gã dù cho có cố gắng nheo mắt đến mức nào thì thứ ánh sáng ít ỏi từ chiếc đèn điện vàng nhỏ bé này vẫn không thể giúp em nhìn rõ mặt khuôn mặt gã.

Em cũng không tài nào có thể nhớ được giọng gã chắc do dây thần kinh của em đã rất yếu rồi...

Gã buông em ra, lấy cây kim từ trong túi áo mở đầu nắp rồi chuẩn bị tiêm vào cánh tay đã chằng chịt vết kim tiêm kia.

" Ư..cái gì vậy? không muốn..thả ra"

Cái cảm giác kim tiêm này em sao có thể quên ?

Ngoài trừ tiêm thuốc kích dục cho em thì còn có thể là cái gì khác sao ?

Em vùng vẩy cố thoát nhưng vẫn bị giữ chặt lại, chắc đối với hắn sức lực nhỏ bé này của em chã là gì nhỉ ?

" Làm ơn...tôi không muốn tiêm..."

"Hôm..hôm qua làm rồi mà...hôm qua cũng đã tiêm rồi mà...cho tôi nghỉ một chút thôi..một chút thôi..."

Cậu biết tác dụng phụ của thuốc..cậu không muốn quên Hina đâu..cậu muốn giữ cô mãi trong kí ức này...cậu cũng không muốn phải cầu xin rên rỉ như con chó động dục dưới thân bọn hắn đâu...Cảm giác ấy nhục nhã lắm...

Gã nhìn thấy em vậy cũng đau lòng lắm chứ !

Em người vua mà hắn tôn sùng trong quá khứ... nhìn em như vậy sao gã có thể không đau lòng được ?

Nhưng còn lệnh vua hiện tại của hắn thì sao ?

Gã không thể nào không nghe theo lệnh được...nhờ có vua gã mới được ôm em, hôn em, âu yếm cùng em mà...

Giữ chặt đôi tay gầy guộc ấy dứt khoát cắm thẳng kim tiêm vào mặc cho em giãy dụa cực lực đến thế nào.

"Hức..không muốn mà.."

Sau khi tiêm xong gã nhẹ nhàng bế em lên theo kiểu trẻ con mặt vùi đầu vào cái cổ trắng nõn nhợt nhạt tham lam hít lấy mùi hương của em rồi từng bước đi ra khỏi hầm.

Chân em gãy rồi chắc không cần đeo còng cổ đâu.

Nước mắt giàn dụa quay qua nhìn gã... chẳng phải thiên tài kiếm tiền Kokonoi đây sao ?

Cũng từng cưỡng bức em thì bày ra cái bộ mặt thương sót đó làm gì chứ ?

.

.

.

Chốc lát đã đứng trước cánh cửa của vua, lịch sự gõ cửa đến khi bên trong truyền ra giọng nói đầy u ám thì mới dám đẩy nhẹ cửa vào.

Đặt em nằm trên chiếc giường rộng lớn của vua rồi quay lưng rời đi thì có cảm giác ai đang túm áo mình quay xuống nhìn thì ra là em...bàn tay run run nắm chặt góc áo gã...

"Ra ngoài"

Giọng vua ra lệnh sộc mùi khí tức, gã đành gạt nhẹ tay em rồi bước ra ngoài... trước khi đóng cửa gã nhìn em lần nữa...ánh mắt lưu luyến nhìn em nằm trên giường...mong rằng em không sao...

Cạnh

Tiếng cánh cửa khép lại...em vẫn muốn nhìn gã...hôm nay gã đã cho em ít hơi ấm trong từng ấy thời gian mà.

" Mày có vẻ thích nó quá nhỉ ?

Takemichi".

______________________________________

12/11/2021

Tuần sau tôi thi rồi mọi người ạ! mà dạo này tôi khó ngủ quá, tình trạng này được một tuần này rồi cứ cái đà này chắc tôi thăng thiên sớm quá...

Bình luận + bình chọn để tôi có động lực ra chương mới nào!!!

(≧▽≦)
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 8


Em nằm trên giường đôi mắt vấn vương nhìn tấm lưng gã dần khuất xa rồi biến mất khỏi cánh cửa, đã lâu như vậy rồi em mới có thể cảm nhận được một chút hơi ấm nho nhỏ ở chốn lao tù đáng sợ này ngoài sợi dây chuyền Hina mang lại.

" Mày có vẻ thích nó quá nhỉ?

Takemichi".

À hình như em quên chủ nhân của căn phòng này rồi thì phải ?

Em xoay đầu, giương đôi mắt to tròn nhìn hắn...nhân vật chủ chốt và là vua của Phạm Thiên.

Hắn cũng là người bày ra trò chơi ngươi chạy ta tìm này.

Hắn...con người độc ác man rợ bị vây quanh bởi bản năng hắc ám của chính bản thân mình...hắn là người được em cứu rỗi bao lần nhưng vẫn lâm chung đâm đầu vào tội ác...hắn chỉ để có được em mà cho người tập thể cưỡng hiếp em rồi quay lại đăng lên cộng đồng mạng...

Chỉ để có được em thôi ư ?

Vì em không nghe lời mà tống em vào nhà thổ nơi sộc mùi tình dục ô uế, để họ ngày ngày vũ nhục cưỡng bức em rồi lại quay video tung lên mạng kiếm những đồng tiền sau những video dơ bẩn của em.

Từ khi nào mà cơ thể em trở thành miếng mồi béo bở cho những nhà tài phiệt có tiền..chỉ cần vung tiền ra sẽ có được một đêm hảo sảng với thằng điếm hạng sang mang tên Takemichi ?

Nhiều khi em thử hỏi liệu khi trốn thoát khỏi hắn...trốn thoát khỏi cái lồng này thì em sẽ được ngày ngày sống hạnh phúc bên cạnh Hina chứ?

Câu trả lời hiển nhiên là KHÔNG rồi em...

Khi em trốn thoát khỏi đây ai sẽ là người chống lưng cho em sau ngừng ấy thời gian em làm điếm ở nhà thổ ?mọi người đã quá quen với cảnh em dưới thân đàn ông rên rỉ van xin nài nỉ rồi, họ đã quá quen với cái biệt danh thằng điếm hạng sang Takemichi ở nơi nhà thổ đắt đỏ ấy...khi em đặt chân ra thế giới ấy họ sẽ lại bắt em rồi cưỡng gian em như việc hiển nhiên rằng một thằng điếm đã quá quen việc bị làm nhục, đã quá quen với việc diễn khóc lóc dưới ống kính....

Họ đâu hề biết những lời van xin của em là thật, nước mắt tủi nhục của em là thật và việc em đau đến ngất liệm cũng là thật...em chưa bao giờ là diễn.

Và...khi em trốn thoát khỏi đây thì liệu Hina sẽ chấp nhận ? liệu Hina sẽ bỏ qua tất cả quá khứ của em, vẫn coi em như một thằng đàn ông chứ ?

Haha...làm sao có thể...Hina rồi cũng sẽ như họ ghê tởm em thôi...em bẩn lắm không xứng đáng với cô ấy đâu...em vốn dĩ nên ở dưới đáy xã hội thì hơn không nên mơ mộng hảo huyền làm gì...

Nhưng sâu trong thâm tâm em thực vẫn mong Hina sẽ bỏ qua, rồi hai ta sẽ nắm tay nhau hạnh phúc bước vào lễ đường.

" Tại sao không trả lời tao?"

Em vậy mà lại bơ hắn rồi.

Em chớp mắt một cái liếc nhìn hắn rồi quay đầu nhìn về phía trần nhà, hờ hững trả lời hắn.

" Không !"

" Lẽ nào mày yêu nó ?"

" Không !"

" Takemichi ! mày tuyệt đối không được yêu ai khác ngoài tao !!!"

" Cơ thể mày tao có thể rộng lượng chia sẻ cho bất kì ai nhưng trái tim mày phải là của tao !"

Haha...yêu ư ? trái tim à?

Em cười giễu.

" Mày muốn trái tim của tao à?"

" Đúng vậy"

" Vậy thì qua đây mà móc nó đi"

" Mày đừng đùa nữa michi "

" Không!

Tao nói thật đấy"

" Nếu mày muốn thì qua đây mà móc, nhưng hãy nhớ lấy điều này Mikey...tao vĩnh viễn cũng không yêu mày !"

Mắt em vẫn nhìn trần nhà, đôi môi mềm mại nhưng khô khốc ấy từng câu từng chữ thốt ra không một chút lưu tình, cực lạnh nhạt tựa như mong muốn người kia triệt để cạn kiệt niềm tin vào mối quan hệ không ra thể thống này.

Mikey hắn cười nhạt, bước tới cạnh giường nhìn em bằng ánh mắt đen nháy sâu thẳm tựa hồ như có thể nuốt cả cơ thể em vào đôi mắt đen quắm ấy.

" Đã bao giờ mày từng nghĩ rằng mày yêu tao chưa Takemichi?"

" Chưa từng"

" Vậy à..."

" Thật sự...tao yêu mày lắm Michi...tao"

Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị em chen ngang.

"À...giống như cái lúc mày đón tao từ nhà thổ về rồi kêu rằng mày yêu tao nên mới làm thế đúng không?"

" Đó là do mày không nghe lời tao nên tao mới buộc làm thế, đưa vào đấy để người ta giáo huấn mày khiến mày ngoan hơn, khi về mày sẽ phục vụ tao tốt hơn."

" Mày hiểu sai về từ yêu rồi Mikey ạ"

Em từ từ gắng gượng ngồi dậy mặc cho đôi chân đau nhức em vẫn cố.

Em ngồi dậy dựa lưng vào thành giường, mới vận động ngồi dậy chút thôi mà trán em đã lấm tấm mồ hôi rồi.

Đưa đôi mắt nhìn thẳng vào cặp mắt đen ngòm của hắn, miệng em thốt lên câu chữ cố khuyên răng hắn.

" Yêu...là cho đi không mong nhận lại Mikey à..mày sẽ làm tất cả vì họ, cố hoàn thiện bản thân để họ vui lòng và nếu thượng đế cho họ được chọn người tốt hơn mình, tao bằng lòng để họ đi không một lời oán than...với tao mà nói chỉ cần nhìn họ từ xa hạnh phúc vậy là quá đủ rồi không cần thêm gì nữa."

Hắn biết chứ, hắn biết người em đang đề cập đến là ai, chỉ cần nhìn vào đôi mắt thoát sáng bừng và nụ cười nhạt trên môi em là đủ hiểu rồi... nhưng tiếc thay nó không dành cho hắn !

Hắn vẫn không hiểu tại sao em lại không dành những thứ đó cho hắn ?

Hắn vì em mà làm biết bao chuyện...vì em mà cắn đứt tâm can chia sẻ cho những thuộc hạ của mình, vì em mà gạt bỏ cái gọi là yếu lòng đi để đưa em vào nhà thổ cho người khác điều dưỡng...như vậy vẫn chưa đủ sao hả em ?

Hắn bực rồi đấy !

" Mày đừng có mà lãi nhãi văn vở cho tao nghe nữa Michi !!!"

"Mày...lạ thật đấy Mikey...mày luôn làm tao phải yêu mày nhưng mày lại chẳng hiểu tao.."

______________________________________

Tôi thi xong rồi mụi người ạ

Chiều nay tôi mới tiêm vacxin xong

Tin vui là tôi đã qua hết các môn rồi còn tin buồn là..."

Tôi mất ngủ" mụi ngừi ạ...

Nó diễn ra hai tuần nay rồi và chắc tôi phải dùng thuốc ngủ thôi chứ cứ không ngủ đủ giấc thế này thì kiểu gì cũng xanh cỏ sớm.

Bình chọn + bình luận

Để có động lực ra chương mới

Yêu mọi người ♡.
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 9


Hắn đen mặt, mặt hắn giờ đây có thể ví còn đen hơn cả nhọ nồi, khắp người hắn sộc mùi khí tức.

Hắn biết ngay mà...em làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời hắn.. chẳng lẽ bây giờ hắn chịch em xong lại tống vào nhà thổ cho bọn chúng điều dưỡng em lần nữa?

Ha...đúng là anh hùng mà...quật cường nhỉ ?

Mạnh mẽ nhỉ ?...địt mẹ suốt ngày lãi nhãi phiền đéo chịu được.

Hắn chỉ muốn em nói yêu hắn thôi...nó khó đến thế à?

Khó đến vậy sao?

Hắn chung quy làm tất cả chỉ muốn dọa cho em sợ để em nói yêu hắn dù là giả dối thì cũng chả sao vì hắn biết có chết em cũng không yêu hắn nhưng địt con mẹ nó thứ hắn nhận lại là gì đây?

Sau khi từ nhà thổ về em còn khó bảo hơn lúc đầu.

Cái này có được coi là thành quả không?

Lúc trước chí ít ra em còn gọi tên anh ngọt lịm khóc lóc kêu anh quay đầu còn giờ thì vẫn khóc đấy nhưng mỗi lần gọi tên anh như hận không thể giết chết anh ngay lập tức, thứ anh muốn là một Takemichi cam chịu số phận chỉ có thể nhìn về một mình hắn, trong ánh mắt chỉ có mình hắn chứ không phải một Takemichi lì lợm cứng đầu khó bảo.

Hắn giận đùng đùng bổ nhào về phía em, đè em xuống.

Em bất giác không phản ứng kịp, đầu đang băng bó bị đập mạnh vào thành giường kêu đánh cốp một cái rõ to.

Em ăn đau đến nhíu mày nhăn mặt thấy rõ nhưng hắn nào quan tâm cái hắn quan tâm bây giờ là chịch em, đụ em cho em nếm mùi thống khổ.

Hắn ngồi lên người em đưa một tay bóp lấy cái cổ mãnh khảnh nhỏ bé kia ra sức mà siết chặt tay còn lại của hắn đưa lên không trung lấy đà giáng xuống cú đấm vào mặt em.

Bộp bộp bộp bộp...

Một đấm, hai đấm, ba đấm, bốn đấm...

Từng cú một cứ giáng xuống gương mặt gầy gò ấy, hắn cứ đấm, đấm không thương tiếc.

" Tại sao?

Tại sao lại không yêu tao?

Tại sao cứ lăm lần bảy lượt chọc điên tao?

Tại sao cứ nhìn tao bằng ánh mắt đó?

Tại sao mày lại lắm mồm như vậy?..."

Hàng tá câu hỏi tại sao tại sao cứ vang vọng trong không khí lạnh lẽo u uất, chỉ có người hỏi chứ không hề có người trả lời...

Nhìn em kìa... gương mặt bầm dập sưng vù, máu ở khoang miệng và mũi chảy ra đầm đìa, con ngươi trợn ngược, màu da đã chuyển sang trắng dã.

Nhưng sao em không chống trả?

Em đang hấp hối sắp chết rồi...chết rồi cũng tốt em chả còn vương vấn gì thế gian này nữa... thứ em tiếc nuối chỉ có mình Hina... cô vẫn đang chờ em về kia mà...Haha không sao không sao..

Khi em chết rồi em sẽ về báo mộng cho cô để cô khỏi phải chờ em về nữa là được rồi.

Nhưng Mikey hắn thật biết trêu người khi em nghĩ mình gần được giải thoát rồi thì hắn lại dừng lại mọi động tác.

" Mày muốn chết?

Đừng mơ!!"

Theo bản năng của một con người em ho sặc sụa khi tiếp nhận được lượng không khí bao phủ, cơ quan hô hấp kịch liệt.

" Hộc ..hộc...ha..khụ..khụ khụ..."

Hắn nhìn em bằng nửa con mắt, nhìn cái con người đang ôm cổ ho sù sụ kia.

Thuốc vẫn chưa ngấm à ?

Đó là câu hỏi duy nhất hắn đặt trong đầu hiện giờ.

Chưa ngấm thì hắn cũng đụ.

Nghĩ là làm, hắn một phát xé rách đi cái áo sơ mi mỏng dính độc nhất trên người em.

Hắn cuối xuống hôn lên gương mặt sưng vù đầy máu rồi di chuyển đến bờ môi đang khép mở hít không khí đầy dụ hoặc kia, luồn chiếc lưỡi hư hỏng vào khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng ấy mùi máu tươi sộc vào mũi hắn, đúng là mĩ vị đến máu cũng ngọt ngào đến vậy.

Hắn điêu luyện liếm mút chiếc lưỡi đỏ hỏn quyến luyến không rời, tiếng chụt chụt ám muội vang vọng khắp phòng, sau một hồi chán chê dây dưa ở vùng miệng đầy ngọt ngào ấy hắn cũng tách môi em ra kéo theo sợi chỉ đỏ của màu máu, cắn mạnh day day dưới bờ môi ấy khiến nó sưng tấy.

Lần mò xuống chiếc cổ hằn dấu tay của hắn, hắn đương nhiên vô cùng vui vẻ khi thấy vết tích mình để lại hôn chồng lên dấu hằn đậm kia tạo nên vô vàn dấu hôn đỏ sẫm.

Trượt xuống hai hạt nhủ hồng phấn hắn không chần chừ ngậm một còn bên còn lại thì dùng tay trêu chọc nhéo ngắt.

" Ư..hư..ưm..á"

" Dừng...dừng lại không muốn..."

Em quả thật là không muốn nhưng lại chẳng có sức chống trả chỉ có thể thốt lên mấy từ vô nghĩa.

Hắn mặc kệ em chỉ chuyên tâm vào việc của mình, nhìn hắn như con nít khát sữa cứ ra sức bú mút đầu vú của cậu, hắn cứ như vậy mút nó một lúc lâu như thể nó có thể tiết ra sữa.

Quả thật là chẳng có sữa gì cả...chỉ thấy đầu vú cậu sưng đỏ như đàn bà ngoài ra chẳng có lấy một giọt sữa...haizzz anh trông mong gì vào ngực của một thằng đàn ông chứ...uất ức cắn mạnh khiến nó bật cả máu.

Sau cùng anh đi chuyển cái hậu huyệt phấn nộn kia bỏ qua cậu nhỏ đang yểu xìu kia của cậu một lát thuốc ngấm nó khác tự ngóc đầu dậy thôi, hắn banh rộng chân cậu ra để có thể chiêm ngưỡng kĩ càng hơn nơi ấy khiến cậu không khỏi xấu hổ.

" Đừng...nhìn..."

Giọng cậu nhỏ nhẹ đầy ngượng ngùng nhìn gương mặt sưng vù ấy vì ngại mà đỏ bừng cả lên làm con cặc sau lớp quần của cậu không khỏi rạo rực.

" Vào việc chính thôi..."

______________________________________

1/12/2021

Bình chọn + bình luận= chương mới

Dừng ngang liệu có làm nàng tắt nứng?
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 10


" Vào việc chính thôi ".

.

.

.

.

.

Thuốc đã bắt đầu ngấm khiến đầu michi tê tê dại dại, sở dĩ thuốc ngấm lâu hơn thường ngày là vì kokonoi lo em sức yếu không chống nổi nên đã lấy liều được cho là nhẹ nhất nhưng kokonoi gã không ngờ tới một điều là

thuốc mà tên điên cắn thuốc ấy chế ra liều càng nhẹ ngấm càng lâu thì chơi càng nứng ♡.

Vách ruột non của michi do thuốc mà tiết ra vô số nước chảy ra từ hậu huyệt, lỗ nhỏ mềm mại ửng hồng co bóp liên hồi, cậu nhóc nhỏ nhắn trắng hồng đang yểu xìu do thuốc mà không tự chủ ngóc đầu lên, toàn thân michi như đung trên chảo dầu nóng được ngàn vạn con kiến li ti cắn xé khắp người khiến cậu vô cùng khó chịu, nó không bộc phát tức thì và dồn dập như những loại thuốc trước đây mà nó âm ĩ trong người từng đợt từng đợt.

Cậu đầy khó chịu lầm bầm trong miệng.

" Ư...ngứa..nóng..khó chịu quá.."

Giọng nói cậu trong trong âm điệu nhỏ nhẹ run run với hoàn cảnh hiện giờ không khác gì đang dụ hoặc hắn sao?

Phựt_ sợi dây lí trí cuối cùng của hắn đã bị đứt!!!

" Mày đúng là yêu tinh michi à".

Chân cậu càng bị hắn banh rộng ra.

_lạch cạch_

Hắn tháo thắt lưng ra rồi trói hai tay cậu lên đỉnh đầu, cậu chả còn sức để chống cự lại hắn, nơi được hắn chạm vào mát lạnh khiến cậu đột nhiên dễ chịu.

Lại một lần nữa hắn banh rộng chân cậu ra dương vật gân guốc thô to trong lớp quần cũng được phô bày ra ngoài, để dương vật trước cửa hậu huyệt chà chà làm cậu không khỏi rùng mình.

"Mày..mày tính làm..gì ?"

" Không phải quá rõ ràng à ?

Tao đang giúp mày mà."

Cậu được một phen hoảng hốt bắt đầu dãy dụa liên hồi, hai chân đạp đá lung tung, miệng ra sức hét lớn.

" Không...không muốn...không cần..tao không cần..A..Ư.."

Hắn dập một phát luốt cán, hắn không phải là một con người kiên nhẫn trong việc làm tình và cũng như không có từ * nhẹ nhàng* trong từ điển của hắn.

Nơi vách thịt non mềm dễ dàng cho hắn đi vào sâu bên trong, cứ mỗi lần hắn bắt đầu nhấp thì vách thịt ấy liền co thắt ôm trọn côn thịt to bự của hắn làm hắn sướng muốn điên người.

" A..ưm..hức.."

" Mày cứ như là con gái mới lớn vậy michi..nhìn lỗ nhỏ của mày chảy cả nước vì tao nè."

" Ha... sướng quá michi à"

" Ưm..a..đ..au..quá...Á"

Hắn thúc vào nơi sâu nhất và là nơi nhạy cảm nhất trong cậu điểm G.

" Tìm thấy rồi nha ♡."

Hắn liên tục thúc thật mạnh vào nơi tuyến tiền liệt ấy dù cậu có chán ghét hắn đến mức nào đi nữa thì cũng phải

sung sướng mà hưởng thụ thôi.

"Á..nhẹ ..nhẹ..A"

Với tác dụng của thuốc và việc hắn liên tục thúc vào nơi mẫn cảm làm độ sung sướng ấy nhân đôi.

" Chậm..chậm..thì..thôi...lạ..lạ ..quá"

" Lạ là lạ như nào ?"

" Có..cái gì trong người..ức..tao..lạ..lạ..lắm..huhu".

Nhìn thấy cậu nước mắt dàn dụa, gương mặt ửng đỏ thân người nhỏ nhắn uốn éo theo từng nhịp thúc của hắn mà rên rỉ đầy khoái tình không khỏi làm hắn rạo rực.

" Tao sẽ còn làm mày thấy lạ hơn nữa!".

Hắn thì vẫn cứ điên cuồng nhấp mạnh còn cậu thì vẫn rên rỉ đầy thống khổ lẫn khoái cảm khó tả, đột nhiên cậu cảm thấy có gì đó sắp trực trào phun ra.

" A..dừng ..dừng lại..Aaaaa"

Một dòng sữa trắng từ vật nhỏ của cậu phun ra.

Hắn dập mấy cái rồi nhăn mặt rút dương vật ra, nắm lấy tóc cậu kéo mạnh lên dí sát cái miệng nho nhỏ vào dương vật cương cứng đang tràn nước dâm dịch từ khoang lỗ nhỏ kia.

" Há miệng"

Cậu đương nhiên không nghe theo lắc đầu nguầy nguậy làm hắn tức điên bóp miệng cậu rồi một phát thúc vào sâu cuống họng đầy ấm nóng ấy.

Cậu bị côn thịt thô to thúc vào đột ngột khiến ngạt thở đến sắp chết, mùi tanh tưởi từ côn thịt ấy sộc vào mũi làm cậu muốn nôn ra ngay và luôn.

" Ha..mày đúng là tuyệt nhất takemichy♡"

Sau một hồi lâu đưa đẩy thì hắn bắn ra đầy miệng bắt cậu nuốt hết.

" Michi thật ngoan...

ăn mau chóng lớn nhé"

Cậu gương mặt đầy sự chán ghét nhìn hắn, cái gì cơ ?

Hắn bảo cậu ăn tinh trùng hắn rồi mau chóng lớn á?

Đúng là tên điên.

Đột nhiên hắn lật người cậu nằm sấp lại rồi lại nhét dương vật mới bắn vào hậu huyệt cậu.

" Tưởng như vậy là xong à?"

" Không..buông tao ra...cút đi...tên bệnh hoạn"

Hắn đen mặt, nắm tóc cậu kéo lên lấy đà rồi đập thẳng vào thành giường, máu thi nhau chảy ra ùa ùa thấm đẩm miếng băng gạt trắng được băng quanh đầu rồi chảy ra khắp khuôn mặt tiều tụy ấy.

" Đây là cách một con chó nói với chủ nhân của nó à ?

Ồ tao không biết đấy"

Đôi mắt đen quắm nhìn về phía cần cổ trắng dã mảnh khảnh kia tưởng chừng như chỉ cần dùng sức một chút thì chiếc cổ ấy liền gãy, hắn cuối xuống cắn thật mạnh vào gáy cậu thì thầm bên tai.

" Chó là phải biết tuân lời chủ nhân của nó, michi à..!"

____________________________________

13/12/2021

Làm ơn học online xin đừng thi offline ạ🙁(
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 11


"Chó là phải biết tuân lời chủ nhân của nó, michi à..!"

.....

Bạch

Bạch

Bạch

" Ư..a.."

" Sướng quá michi ahh~~"

" Lỗ nhỏ của mày thật thích~"

" Ư..ưm..làm,ơn,dừng lại..."

Sau hai cuộc làm tình liên tiếp giữa anh em nhà Haitani và Mikey khiến giọng cậu khàn đi đáng kể, không thể nói tròn câu chữ được nữa hệt như mọi lần.

" Chê..chết, mất.."

Đã trôi qua nửa ngày rồi cậu không chịu được nữa !

Thuốc hết tác dụng rồi cậu đau quá đau quá... cứu cậu với...!

Hắn cứ nắm chặt vòng eo cậu mà giã mà thúc mặc cho giọng cậu đã đặc quánh do la hét nhiều, mặc cho cậu mệt lã muốn ngất cũng không ngất được, mặc cho cậu chịu dày vò đau đớn sau từng cú thúc, vết thương trên đầu đã chảy máu thấm ướt cả băng gạt loang ra cả gối thì hắn vẫn mặc kệ, thứ hắn muốn là khoái cảm cậu mang lại là trừng phạt chứ không phải thứ thương cảm rẽ rách này.

Xem kìa lỗ nhỏ cậu hút cái của hắn làm hắn sướng muốn điên rồi còn thời gian đâu mà bận tâm những thứ khác chứ.

" Làm bao nhiêu lần mà mày vẫn ngậm chặt thế này...tao có nên cảm thấy biết ơn không nhỉ ?"

Bạch bạch

" Đúng là tạo hoá sinh ra mày chủ yếu là để đặt dưới thân đàn ông mà !"

" Làm,ơn,dừng,lại,đi..đau,quá.."

Nước mắt cậu bất giác lăn dài trên má từ khi nào..có thể do nhục nhã ?

Cũng có thể do quá mệt mỏi rồi... vừa nức nở vừa thốt lên từng câu chữ ngắt quãng.

" Đau,đau,quá,không,chịu,nổi,nữa"

Bạch bạch

" Hức hức dừng,đi,mà.."

Bạch bạch

Cậu cố hết sức vũng vẫy rồi bò đi để có thể trốn khỏi hắn nhưng em quên rồi sao ?

Em có thể trốn đi đâu đây michi ơi !?

Hắn khẽ cười nhếch lên một cái rồi nắm chặt chiếc eo gầy guộc ấy kéo mạnh lại, một phát lút cán!

" Aaa "

" Trốn đi đâu ?"

Vương tay nắm chặt tóc cậu kéo lại khiến cậu phải ngửa đầu về sau kêu than đau đớn.

"Đau, quá"

" Mày nghĩ sẽ trốn ở đâu đây hả michi ?"

" Chết, mất, dừng,lại,đi"

" Cứu với,ai,đó,làm,ơn,tới,cứu,tôi"

"Ai..ai,cũng,được,cứu,tôi,với"

"Cứu!?"

Hắn dập mạnh một cái...nắm chặt tóc cậu kéo gần mặt hắn, thì thầm vào tai cậu bằng tông giọng trầm thấp lạnh lẽo.

" Mày quên rồi sao michi!?"

" Mày đang nằm trong tay tao"

" Sẽ chẳng ai liều mạng mình để tới đây cứu mày cả "

" Sẽ không một ai..không một ai "

À phải rồi...sao em có thê quên?

Hắn là ai kia chứ ?

Là Mikey bất bại.. người tới cứu cậu là không có khả năng, chỉ là..chỉ là do cậu quá tuyệt vọng rồi... như ngàn uất ức dồn nén, cậu khóc thật to.

" Ư..huhu..hức hức"

Mắt hắn tràn ngập tia hưng phấn khi thấy cậu khóc.

Bạch bạch bạch

Một hồi thúc thì hắn bắn luôn vào trong cậu rồi, khi hắn rút gây thịt khủng bố của mình ra thì tinh dịch hòa quyện cùng máu bị ứ trong cậu thi nhau chảy ùa ra.

Lỗ nhỏ ấy sau những trận làm tình không thể khép lại ngay được, hắn nhìn sản phẩm mình tạo ra không khỏi cảm thấy thoã mãn.

Phía cậu từ khi hắn thả tóc cậu ra để bắn thì cậu đã ngã phịch xuống nệm giường và ngất luôn rồi.

Hắn ôm chầm cả con người nhỏ nhắn ấy vào lòng cười khanh khách nói khe khẽ vào tai cậu.

" Trên đời này sẽ chẳng ai cần mày ngoại trừ tao đâu, michi àhh~"

" Mày là của tao của tao, riêng mình tao"

Từ góc độ nào đó mà hắn không thể thấy nước mắt cậu chảy dài rồi ngấm vào chiếc gối loang lỗ đầy máu.

.

.

.

Hôm nay gã được phân tới chỗ vua để dọn dẹp tàn cuộc sau trận hân hoang đêm qua của vua.

Gã muốn gặp cậu..

Gã muốn thấy cậu..liệu cậu vẫn ổn chứ ?

Gã lo cho cậu quá !

Cạch

Cánh cửa được mở ra gã nhanh chóng đi nhanh về phía giường ngủ để có thể nhìn thấy cậu vẫn ổn..

Nhưng... không... cậu không hề ổn...

Cái con người nằm trên chiếc giường trắng nhuốm đầy máu kia khác nào búp bê rách không?

Hậu huyệt chảy đầy máu và tinh trùng,mặt thì bầm tím sưng vù, dấu tay hằng trên cổ tím ngắt rướm máu, băng gạt quanh đầu đã thấm đầy máu..

Gã cảm nhận được dòng nước nóng đang lăn xuống mặt gã...nhanh chân chạy lại phía cậu, ôm thân hình mong manh dễ vỡ ấy vào lòng.

" Tại sao không nghe lời tao ?

Tại sao lại chọc giận vua ?"

" Tại sao vậy ?

Mày không thiết sống nữa à ?

Giờ thì tàn tạ như thế này..."

Gã ôm cậu nghẹn ngào trách móc.

Cậu trong cơn mơ màng mở mắt nhìn gã, miệng mấp máy thỏ thẻ.

" Kokonoi, hả?tao,đau,quá!"

Gã nhìn cậu hồi lâu rồi ôm càng thêm chặt thân hình mỏng manh ấy... khóc, phải gã khóc vì cậu.

VÌ CẬU!!!

____________________________________

26/12/2021

Chuẩn bị thi...
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 12


Cậu tỉnh dậy đã là 3 ngày sau.

Thân người đầy dây quấn trắng, cổ vẫn còn in hằng dấu tay của hắn...thật đau...

Vẫn chẳng ai tới cứu cậu khi cậu tuyệt vọng nghiến răng thốt ra lời cầu cứu yếu ớt nhưng nhận lại vẫn là số không, đúng như lời hắn nói sẽ chẳng ai cứu cậu.

Tay luồng qua gối nắm thật chặt sợi dây chuyền hình cỏ bốn lá mang một chút hơi ấm của người con gái ấy.

" Hina... cứu,anh,với".

Giọng cậu thều thào ngắt quãng từng câu chữ khó khăn lắm mới có thể nói tròn câu chữ.

Dòng nước ấm nóng lăn dài trên gương mặt gầy gò trắng dã.

Cậu biết chứ, biết sẽ chẳng ai có thể cứu rỗi cậu kể cả... em, chẳng qua đây chỉ là một vài phút yếu lòng của cậu trong hàng giờ liền gượng gạo gồng mình để có thể mạnh mẽ không khóc, không mệt mỏi mà chết dần chết mòn đi...

" Anh,mệt,mỏi,quá,Hina,à".

" Thật,sự...rất mệt".

" Em,nghĩ,anh,có,thể,thoát,khỏi,đây, không?".

"Hina,à,tiếp,thêm,sức,mạnh,cho,anh,đi em"

Cậu cứ nằm nghiêng ở đó, co ro thân mình lại, tay vẫn đang luồng vào gối nắm chặt sợi dây chuyền rồi lẩm bẩm một mình như thằng tự kỉ.

Tiếng cậu thì thầm nhỏ nhỏ dù cho giọng đã khàn đặc cổ họng khô khốc thì cậu vẫn tiếp tục nói, nói lên những dòng tâm sự cất giấu tận sâu trong đáy lòng chỉ một mình cậu biết, cậu xem sợi dây chuyền vô tri vô giác ấy biến thành hình bóng cô gái cậu hằng mong nhớ mà tâm sự, xem như hơi ấm từ sợi dây chuyền ấy là của cô gái kia đang an ủi vỗ về cậu.

Nước mắt thấm ướt cả một mảng gối, đôi môi nhợt nhạt mấp máy những lời nói đau thương.

Cứ nói cứ nói mãi.

Đến khi đã chìm vào giấc ngủ sâu cũng không buông tay khỏi sợi dây chuyền ấy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Lần thứ hai tỉnh dậy đập vào mắt cậu là khuôn mặt trưởng thành của một người đàn ông, trên mắt có vết sẹo dài chẳng cần đoán cũng biết người đàn ông ấy là Takeomi anh trai của tên chó điên cắn thuốc Sanzu.

Chẳng qua người đàn ông này bình tĩnh và điềm đạm trái ngược hoàn toàn với tên điên cắn người kia hở tí là chém chém giết giết.

Nếu Kokonoi là thiên tài kiếm tiền thì gã này là người quản tiền chăng?

Dựa vào sức mạnh, dùng nắm đấm để kiếm ra tiền ?

Thật là một người khôn ngoan.

Đôi mắt đăm chiêu nhìn chòng chọc cậu từ khi mở mắt tới giờ, nhìn đến độ muốn chọc một lỗ trên người cậu khiến cậu cũng phải ái ngại mà quay mặt đi.

Tay gã cầm một chén cháo, 'tới cho cậu ăn à?' Cậu thầm nghĩ.

Cũng đúng gần một tuần rồi chưa bỏ gì vào bụng, từ cái lúc bị hai anh em nhà Haitani đè ra thì đã chưa ăn gì rồi sau đó lại qua tay Mikey nên chẳng có thời gian ăn uống.

Thật ra cậu ở đây chỉ như một con vật thôi.

Tới giờ thì sẽ ăn uống, nói là nói như thế thôi chứ cậu chỉ được ăn cháo và uống nước, chỉ có thể ăn những chất lỏng để thuận tiện thục rửa.

Như đã nói cậu giống như một con vật, cho ăn uống no say, nuôi nó béo tốt một chút thì sẽ lôi nó ra mần thịt.

Ví dụ một chút nhé!

Con lợn chẳng hạn?

Như là cắt từng khúc thịt ra, lóc từng thớ thịt, lôi ra lục phũ tạng làm sạch, phần trái tim của nó sau khi làm sạch sẽ được rao bán tùy kích thước quả tim.

Đa phần những con vật khi bị giết nó sẽ mở mắt đấy, nó mở mắt thật to để có thể nhìn rõ người giết chết nó là ai, nó mang một nỗi câm thù sâu nặng trước khi chết, cho đến lúc nó không còn cảm thấy đau đớn hoàn toàn đã chết đi thì đôi mắt nó vẫn trừng trừng mở to nhìn người đã giết nó... từ đầu tới cuối nó chỉ nhìn một mình người đó.. người đã giết nó

Rồi sẽ đến một ngày nào đó có thể nó sẽ đội mồ sống dậy từ những khúc xương thừa bị vứt đi rồi nó sẽ tận tay giết kẻ đó như cái cách kẻ đó tước đi mạng sống của nó, sẽ cho kẻ đó nếm cái mùi đau khổ mà nó đã từng trải.

Gieo nhân nào gặt quả đấy thôi!

" Này"

Chất giọng trầm của Takeomi kéo cậu ra khỏi mớ suy nghĩ đáng sợ kia.

Cậu nhấc mắt nhìn gã.

" Há miệng"

Chẳng biết từ lúc nào chiếc muỗng đã đến gần sát miệng cậu.

Cậu ban đầu rất ương bướng không chịu há miệng vì sợ trong chén cháo có tẩm thuốc kích dục nhưng gã vẫn kiên nhẫn ngồi bồi cho cậu ăn từng chút từng chút một, có khi cậu ngậm mãi không chịu nuốt xuống gã vẫn kiên nhẫn chờ để đúc muỗng tiếp theo, cứ thế người đúc người ngâm đến tận một tiếng đồng hồ sau mới hết tô cháo.

Hắn đỡ cậu dậy cho cậu uống miếng nước để súc miệng.

Đến khi hoàn tất hắn dọn dẹp để chén muỗng ngay ngắn lại vào khay chuẩn bị quay lưng rời đi thì phía dưới góc vest bị một thứ gì đó nắm lại giật giật nhẹ, gã quay đầu lại nhìn hoá ra là cậu.

Cậu nhìn gã chằm chằm, miệng mấp máy vỏn vẹn hai chữ.

" Mắc, tiểu".

Gã nhìn cảnh tên tiểu nhỏ nhắn này bày ra không khỏi cảm thấy buồn cười.

Đặt khay đồ xuống bế cậu như kiểu em bé đi vào phòng vệ sinh.

Gã ôm chặt cậu rồi kéo quần nhỏ cậu xuống hướng về phía bồn cầu.

" Rồi đấy, xả đi "

Gã có lòng tốt giúp cậu đi tiểu nhưng khổ nỗi là cậu không tiểu được mặc dù đang rất mắc.

Ngượng chín cả mặt!

" Mày,có,thể,thả,tao,ra,không?"

" Thả mày ra rồi mày đứng tiểu kiểu gì?"

Cậu suýt thì quên mất chân cậu gãy rồi.

Đành nhắm mắt cho nó mặc kệ cho dòng đời đưa đẩy mà xả xè xè ra.

Xong xuôi hắn bế cậu ra đặt lên giường lại rồi lấy mền phủ lên người cậu giống như người anh mẫu mực.

Cầm theo khay đồ ăn gã đi mất không một cái quay đầu.

Hôm nay chắc có lẽ sẽ là một ngày nghỉ ngơi tốt đây.

_____________________________________

16/1/2022
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 13


Hôm nay là năm mới nhỉ?

Ở tận trong cái phòng không khác gì cái hầm này vẫn có thể nghe được tiếng pháo hoa nổ đinh tai nhức óc chứng tỏ bên ngoài mọi người chắc đang ăn mừng vui vẻ lắm.

Ngoài kia pháo hoa tưng bừng rộn ràng, cậu đây trong phòng tù túng hiu quạnh.

Vẫn là căn phòng quen thuộc, lạnh lẽo, u tối, trước đây vẫn còn có một cái cửa sổ nho nhỏ để cậu có thể ngắm nhìn thế giới ngoài kia nhưng vì cậu đã tận dụng nó bỏ trốn quá nhiều lần nên giờ đây chẳng còn cái cửa sổ nào cả, chẳng còn thứ để cậu có thể kết nối với không khí trong lành, bầu trời trong xanh hay thành phố tập nập xô bồ bên ngoài kia thứ cậu có bây giờ là căn phòng với bốn bức tường xung quanh và..cậu.

Hình như cậu đã nghe tiếng pháo hoa này tận ba lần rồi.

Vậy mà cứ nghĩ chỉ mới vào đây không bao lâu, cứ nghĩ chỉ mới bị giam ở chốn ngục tù này một năm thôi nhưng thực chất đã ba năm rồi...

Ba năm rồi...nhanh thật đấy!

Mất ba năm thanh xuân.

Mất ba năm sự tự do.

Mất ba năm quyền lợi của con người.

Mất ba tháng để học hỏi kinh nghiệm của một thằng điếm từ nhà thổ.

Mất ba năm chỉ để lăn giường, làm điếm của Phạm Thiên.

Và...

Mất ba năm ở cạnh em.

Thiết nghĩ nỗi bất hạnh của cậu gắn liền với số ba thì phải?

Cái gì cũng số ba cả.

.

Không biết người con gái ấy đã ở đâu, làm gì nhỉ?

Có đi tìm cậu không?

Hay đã từ bỏ cậu rồi đi kiếm hạnh phúc mới rồi?

Ồ điều đó có vẻ đáng mừng đấy chứ còn hơn trông mong chờ đợi cậu về bên em thì không biết bao giờ.

Chính cậu còn chẳng biết khi nào mình có thể thoát khỏi đây nữa là...

Cuối cùng là không biết em ấy có hạnh phúc không nhỉ?

Ngàn câu hỏi cứ như vòng lặp xoay quanh trong đầu cậu khiến cậu vừa rối não vừa đau lòng.

Mỗi lần cứ nghỉ đến hình bóng người con gái đấy thì ở ngực cứ nhói đau không tả nổi, nó cứ âm ỉ âm ỉ như vậy.

Rồi cậu lại vu vơ nghĩ..

Nếu như mình từ bỏ đi hết thảy thì có lẽ sẽ không như bây giờ.

Nếu như mình mặc kệ hắn ta để hắn sống một đời đau khổ vô vọng thì có lẽ cậu sẽ không bị tù túng ở nơi lạnh lẽo này.

Nếu như cậu mặc dòng đời xô đẩy kết hôn với Hina và không quan tâm đến hắn thì có lẽ cuộc đời của cậu sẽ khác?

Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở hai từ "nếu như" và "có lẽ" mà thôi.

Cậu bây giờ sẽ chẳng thể quay lại quá khứ như trước nữa nên cũng không hy vọng làm gì.

Chợt một dòng suy nghĩ loé lên trong đầu cậu, suốt ba năm trời ròng rã cậu chưa bao giờ nghĩ như vậy...

Nếu được quay trở lại mày có muốn cứu tên khốn mang tên Sano Manjiro không?

Cậu nằm đó không nhúc nhích, đôi mắt gián lên trần nhà trắng toát, ánh đèn mập mờ còn không đủ để phản chiếu cả căn phòng chật hẹp, không gian im ắng đến đáng sợ, bốn bức tường như cái thanh sắt gộp lại thành nhà tù giam cầm cậu vĩnh viễn.

Không gian ngột ngạt đến cùng cực có thể nghe được cả tiếng hít thở đều đều vậy mà con người nằm trên giường kia vẫn có thể đăm chiêu suy nghĩ không mảy may quan tâm đến, có thể đã quá quen thuộc rồi đi?

.

Nếu có thể cho cậu quay lại thời gian đó...thì cậu vẫn sẽ cứu hắn thôi.

Chả biết vì sao nữa... phải chăng cậu quá tốt bụng, lương thiện hoặc có thể máu anh hùng này đã ngấm vào tận xương tủy, cho nên khi thấy một ai đó đau đớn chịu khổ cực một mình gồng gánh tất cả mà lại chẳng thể tâm sự hay nói với ai thì cậu sẽ rất đau lòng mặc dù cuộc sống của họ chẳng liên quan tới cậu...cậu muốn cứu rỗi họ!!

Nhưng những dòng suy nghĩ đó chẳng phải cũng đang ám chỉ cậu sao?

Một chàng trai muốn được cứu nhưng lại chẳng có ai cứu.

Cậu cứu họ rồi ai sẽ là người cứu cậu đây ?

Sẽ chẳng một ai.

.

Cánh cửa cũ kĩ khẽ mở, chàng trai thân gầy gò, quần thâm mắt dày đặc, trên người bận bồ đồ mỏng chân đeo dép lê quen thuộc.

Hắn từ từ tiến về phía giường con người đang say giấc nồng kia.

Tới cạnh giường hắn quỳ xuống, tay nắm lấy cánh tay gầy guộc trắng dã của người ấy áp lòng bàn tay vào mặt hắn, dụi mặt vào lòng bàn tay ấm áp ấy tay còn lại sờ lên bên má người ấy mà xoa vuốt nhẹ, hắn càng ngày càng dụi má áp sâu vào lòng bàn tay kia để cảm nhận rõ hơi ấm vẫn còn đây, miệng hắn khô khốc mấp máy.

" Anh trai"

____________________________________

1/2/2022

2h00am

Chúc mừng năm mới!
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 14


Lại một lần nữa thức dậy sau cơn ngủ lâu dài.

Nơi mi mắt nặng trĩu giật giật vài hồi mệt mỏi, bên dưới mỗi bên mắt đều có hàng quần thâm dày đặc đậm màu thiếu sức sống, đôi mi kia không quá dày hay dài run run như muốn tỉnh rồi dần mở mắt.

Ánh sáng chói lòa của dãy điện ngoài hàng lang chiếu thẳng vào con ngươi con đang suy yếu kia như muốn hủy hoại đôi mắt sáng ngời như mặt hồ tĩnh lặng ấy khiến nó mù lòa, tướt đoạt cửa sổ tâm hồn của người nọ.

Cái cảm giác lâng lâng như đang bị bế đi và cả tiếng lộp cộp của tiếng chiếc giày da khiến cậu ám ảnh ngày đêm.

Cậu cố gắng mở to con mắt mình thông qua đôi mắt như muốn mù lòa kia nhìn người đang bế cậu lọt thỏm giữa người đó, hình ảnh mờ nhạt dần dần hiện rõ.

/Mochizuki Kanji?/

Con ngươi cậu tức khắc thu nhỏ, cả người run lên cầm cập, nỗi sợ hãi từ quá khứ tức khắc tái hiện lại tưởng chừng nó chỉ mới từ hôm qua.

Tưởng chừng như chỉ mới vừa hôm qua cậu bị tống vào nhà thổ rồi bị hiếp tập thể dưới con mắt người đàn ông này.

Tưởng chừng như chỉ mới hôm qua cậu bận một bộ đồ hở hang rồi bị kích điện đến muốn chết đi sống lại để tăng độ hưng phấn và làm trò mua vui cho khách Vip.

Tưởng chừng chỉ vừa mới hôm qua cậu bị sốc thuốc kích dục đến nhập viện khẩn cấp.

Tưởng chừng chỉ vừa mới hôm qua cậu bị treo thân thể lên trên cao, từng đòn roi vuột vút lên không trung rồi đánh mạnh vào da thịt mình để thỏa mãn thú vui tình dục SM của khách.

Tưởng chừng chỉ vừa mới hôm qua là ngày đầu tiên của một tuần điều giáo SM không ăn chỉ được uống, họ trêu đùa muốn xem sức chịu đựng của cậu tới đâu.

Sau những gì cậu chịu đựng trong khổ cực tra tấn như địa ngục à không..còn hơn địa ngục thì thứ cậu nhận được là những lời nhạo bán, cười đùa cợt nhã trên nỗi đau của cậu và các ngón tay chỉ thẳng vào mặt cậu rồi thốt lên từ ngữ dơ bẩn từ cái mồm hôi thối bẩn thỉu của bọn chúng.

Chưa chết à?

Sống dai như đỉa vậy!

Wow!!!thằng đĩ đực ốm nhom như này chịu đựng giỏi vãi luôn!!

Thường thường đến ngày thứ lăm là mấy đứa kia chết mẹ rồi, thằng đĩ này sống dai thế?

.

Tất cả...tất cả đều được quan sát thu gọn dưới tầm mắt người đàn ông này.

Gã ta là người tiếp tay cho Mikey đày cậu vào địa ngục này như ông nhiêm vương đày người có tội xuống mười tám tầng địa ngục, à không có khi còn hơn đấy chứ..chí ít khi bị nung trên chảo dầu nóng hay những thứ đại loại như vậy họ dù đau đớn nhưng vẫn giữ được sự trong trắng còn cậu thì chả còn gì cả..nhục nhã, bị sỉ nhục, nhạo bán, làm búp bê để mua vui, chúng đối xử với cậu còn thua cả một con chó.

Gã là người quản lý các group hay câu lạc bộ liên quan tới tình dục mại dâm nên việc Mikey giao cậu cho hắn là điều dễ hiểu.

Nhưng điều cậu thắc mắc hắn nói hắn yêu cậu hơn sinh mạng của mình vậy tại sao lại dễ dàng quăng cậu vào khu mại dâm khi hắn ta tức giận như vậy?

Và những ngày sau đó không đến thăm cậu lấy dù chỉ một lần...không quan tâm đến sự sống còn của cậu..

Phải chăng ngày từ đầu chẳng có tình yêu nào ở đây cả?

Nhưng đó không phải việc quan trọng bây giờ, thứ đáng quan tâm đến bây giờ là tên Mocchi này.

Sao hôm nay tên này lại đột nhiên tới đây làm gì?

Chả phải tên này rất ít khi có mặt tại căn cứ Phạm Thiên này sao?

Và chỉ khi gã tới thì phải thật sự có việc quan trọng nhưng sao hôm nay lại tới?

Chả lẽ..?

Lại định bắt cậu tới khu nhà thổ ấy sao?

Hay là có ý đồ bất chính với cơ thể này của cậu?

Trước giờ gã có bao giờ thèm đụng gì tới cậu đâu hay lâu ngày nhìn thành nghiện???

Rồi hôm nay tới húp cậu à?

"làm gì mà run như cầy sấy vậy?"

Cậu từ từ ngước đầu lên nhìn gã.

" yên tâm, tao không thích chơi đồ đã qua tay người khác"

Cậu lại từ từ cúi đầu xuống.

Đầu thì cuối gầm xuống, hai tay chấp trước bụng, thân bận cái áo sơ mi trắng rộng thùng thình, cái quả đầu đen cứ cà gù cà gật, hai cái chân trần trăng trắng nhỏ teo thì đung đưa theo từng bước chân của gã, cả người thì lọt thỏm trong vòng tay gã.

Rõ ràng thằng nhóc này chả làm gì chỉ nằm im trong vòng tay này của gã và cũng chả phải gu của gã vậy mà vẫn khiến trái tim gã hụt một nhịp.

Lúc trước nhìn cả ngàn cảnh quyến rũ bận đồ thú tính phục vụ đàn ông của nhóc con này vậy mà gã chẳng hề hấn gì nhưng sao chỉ mới nhìn...nhìn..cái cục bông này...

Trời đất ta vừa nghĩ cái quỷ gì vậy?

Cái tình huống này là sao?

Ôi đm!!!

Mau nhanh nhanh làm xong việc rồi còn phắn khỏi đây thôi.

Chứ cái đà này hắn điên mất thôi.

Nghĩ là làm gã tăng tốc đi nhanh về phía cánh phòng kia, dồn thẳng toàn lực đạp xả hết vào cánh cửa gỗ ngồi không cũng ăn đạn ấy.

Đùng!!!

Gãy cửa.

" ồ tới rồi sao?

Chậm chạp như rùa vậy"

______________________________________

8/2/2022

Đôi lời gửi đến độc giả:

Mọi người có muốn tôi viết truyện tiếp không?

Chứ cứ tiến độ viết truyện này sợ mn nhanh chán và quên cốt truyện ấy và tôi nghĩ văn chương của mình cũng chưa ổn lắm nữa nên tôi khá quan ngại về việc này...

Tôi ít có t/gian rảnh nên không thể ra chương đều đặn được thì đó là lỗi của tôi và tôi chân thành xin lỗi vì không thể dành nhiều thời gian cho truyện rồi bắt mn chờ lâu.

Tôi đọc cmt của mn như là hóng hay đợi mòn dép hoặc đại loại như mong chờ cái kết của cốt truyện của tôi thì tôi cũng thấy áy náy lắm nhưng không thể ra chương liền được nó làm tôi khó chịu.

Tôi sợ làm phụ lòng mn lắm.

Nếu mn đọc được đến đây thì tôi thật sự xin lỗi mn.
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 15


" ồ tới rồi sao?

Chậm chạp như rùa vậy"

Xung quanh căn phòng trắng toát ngột ngạt, có vô số hòm tủ trong suốt đựng rất nhiều những lọ thuốc kì lạ lẫn ống thí nghiệm bao quanh khắp phòng, nơi sàn nhà giấy tờ rơi lã chả khắp nơi đầy bừa bộn.

Cạnh tên đàn ông vừa nói là xe đẩy y tế phía trên gồm dao giải phẫu, kéo, ống tiêm và có rất nhiều lọ thủy tinh chứa chất dịch xanh đỏ bất thường, nơi chính giữa là chiếc giường trải ga trắng muốt bốn góc là dây xích nối liền với thanh sắc của giường.

"Nhiều lời!!

Tao mang người tới cho mày rồi đây."

Gã Moochi gương mặt đỏ bừng không rõ nguyên do khiến cậu phải thắc mắc mà đặt dấu chấm hỏi to tướng.

Chả lẽ gã bị sốt?

Thật á?

Tên đực rựa to con như voi này cũng có ngày bị sốt á???

"Ừ!!

Đặt cục cưng lên giường hộ tao"

"Tsk..phiền phức"

Gã bế cậu bước thật nhanh vào phòng, sộc vào mũi cậu là nồng nặc mùi thuốc đắng ngắt ở ngoài cửa đã có thể ngửi thấy rồi nhưng khi vào trong thì mùi nó còn nồng hơn nhưng chả sao cậu ngửi thành quen luôn rồi.

Gã vừa đặt cậu lên giường thì đã chạy biến dạng ra khỏi cửa như tên lửa làm cậu phải đặt ngàn dấu chấm hỏi, tên này không chú ý hình tượng nữa à? bị sốt nặng vậy sao?

Nhưng chạy đi nhanh như vậy thì chắc là khỏi sốt rồi.

Tên nãy giờ xoay lưng vào trong giờ cũng xoay ra ngoài tay cầm theo ống tiêm thấy cậu nằm bất động đôi mắt trợn trừng nhìn hắn.

"Uầy nó chưa khóa còng lại à?

Tí nữa sẽ đau lắm đấy"

Tôi đã từng nói qua chưa nhỉ?

Rằng khi ở đây ngoài bị giam và bị hiếp ra thì cậu còn là công cụ thí nghiệm thuốc của Sanzu nữa, đa phần thuốc hắn sử dụng lên người cậu là thuốc kích dục tùy liều lượng hắn chế biến nhưng ngoài thuốc ấy ra hắn còn đưa một thứ chất lỏng nào đó vào người cậu khiến bụng cậu đau như chết đi sống lại vậy.

Giờ thì tay chân cũng đã được Sanzu khóa chặt lại trên giường luôn rồi, chẳng còn sức đâu mà chống trả.

"Cục cưng chịu đau tí nhé!

Vì tương lai của chúng ta cả thôi"

Tương lai của chúng ta?

Tương lai là cái quái gì?

Nực cười, cái tương lai hắn đang nói đến là sự cầm tù vĩnh viễn, là sự trói buộc từ xích sắt giữa cậu và bọn hắn lúc đó đừng nói tới tự do chạy trốn thôi đã khó hơn vạn lần rồi.

Khi nào còn chưa thoát khỏi đây thì cậu đừng mong có cái thứ gọi là tương lai.

Hắn từ từ vén áo cậu lên rồi bôi một chất nhầy màu trong suốt mát lạnh lên bụng cậu không nói không rằng đâm kim tiêm vào phía dưới rốn của cậu cũng giống các lần trước hắn luôn đâm kiêm vào chỗ này không biết là để làm gì nhưng khi mỗi lần hắn đẩy dung dịch trong ống tiêm vào xong là sẽ có ngay một cơn đau bất chợt ập tới và lần này cũng vậy.

"A,a,a,a..

Đau, đau, quá"

Sau khi hắn rút kim tiêm ra khỏi bụng cậu cảm giác giống như cơn đau nó được nhân đôi lên vậy, cái cơn đau quằn quại thống khổ không sao tả hết.

Nơi phía bụng đau như có ai đó đang xé toạc bụng moi từng lục phũ tạng cậu ra rồi sắp xếp nhồi thêm một thứ khác vốn không phải của cậu vào.

Cậu đau đến mặt mày trắng bệch mồ hôi chảy sướt mướt như mưa, hai con ngươi trợn ngược miệng sùi cả bọt.

Tay chân cố vùng vẫy tiếng xích sắt theo đó mà kêu leng keng đầy chói tai, cậu cứ như thế vùng vẫy đến tận ba chục phút đỉnh điểm của cơn đau phía dưới rốn nó quặn lên từng đợt càng ngày càng đau như rút toàn bộ sức lực của cậu, dây xích kéo căng cậu ưỡn người, lăm đầu ngón chân co quắp.

Nơi cổ họng như có một thứ gì đó sắp trào ra, cậu quay đầu hướng về phía cánh cửa nôn nhưng chỉ có thể nôn ra nước, dạ dày như có như không muốn nổ tung.

"khụ..khụ...khụ"

Cậu chịu hết nổi rồi

Cậu quay đầu nhìn thẳng vào mắt Sanzu miệng vẫn còn sùi bọt và nước ói mới nãy mấp máy thốt lên từng câu chữ khó khăn.

"Giết,tao,đi"

Nở một nụ cười mỉm lặp lại câu nói một lần nữa.

"Giết,tao,đi"

Cái nụ cười ấy chỉ là cười mỉm bình thường vậy mà nó có thể đâm tận vào sâu trong trái tim hắn, tại sao lại cười bi thương đến như vậy?

Lời nói ấy chỉ bọn vẹn ba chữ nhưng nó thể hiện lên tất cả..cậu thà chết chứ không ở cùng hắn.

Hắn cười, nụ cười điên loạn như hằng ngày.

"Cưng nói gì vậy?

Sao anh có giết cục cưng được chứ?"

Bất quá thì nhìn cậu tuyệt vọng như vậy làm hắn mê mẩn.

"Anh thích cưng còn không hết sao nỡ giết đây?

Hhahahahhaahahha"

"Cưng làm anh thích đến điên"

Hắn cầm một viên thuốc bỏ vào miệng.

"Cục cưng mệt rồi ngủ một giấc đi nhé!"

Nắm lấy cằm cậu đi vào nụ hôn sâu mặc cho cậu vừa ói tất cả thứ của người này hắn đều thích hết thảy, môi lưỡi trao nhau triền miên lưỡi đẩy viên thuốc sang bên miệng cậu sẵn ăn đậu hũ một chút, tay hắn giữ chặt gáy cậu chiếc lưỡi hư hỏng càn quấy khắp khuôn miệng Michi đến khi viên thuốc hắn bón cho cậu tan hết cảm nhận được vị đắng nơi đầu lưỡi làm hắn càng tăng thêm khoái cảm muốn đi vào sâu hơn nữa muốn hơn nữa một tuần rồi hắn chưa đụng vào con người này nhưng nhìn cậu vì thuốc tan mà đã chìm vào giấc ngủ từ lâu hắn đành tủi thân nhịn thêm lần nữa vậy.

Vừa mới sử dụng thuốc nếu hắn đâm vào thì chắc bụng cậu sẽ nổ một cái BÙM luôn đó haha.

Miếng mồi ngon tới tận miệng rồi mà không được ăn thì còn gì tiếc hơn đây?

Vuốt ve gương mặt trắng bệch người ấy đôi mắt thì nhắm chặt mà đôi mày thì nhíu như ông cụ non đến lúc ngủ mà cũng xù lông như vậy khiến hắn không khỏi buồn cười.

Ngón tay cứ chọc chọc vào giữa đôi mày ấy làm nó đã nhíu lại nhìu chặt hơn, hắn đang khoái chí chọc cậu nhưng lại nghĩ đến việc nào đó rồi thở dài một hơi khuôn mặt đầy chán nản.

"Chưa phải là lúc.."

_____________________________________

13/2/2022

Tình tiết hình như tôi đẩy nhanh quá rồi.
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 16


Sanzu Haruchiyo.

Đó là tên hắn, từ bé hắn đã không có mẹ, cha hắn một mình là gà trống nuôi con nên suốt ngày xa nhà bận rộn không xuể.

Nhà hắn có ba người anh em...hắn là anh ba còn anh hai của hắn thì lớn hơn hắn cả chục tuổi do cách biệt tuổi tác nên không hiểu nhau vì thế hai người không mấy hòa hợp lắm, dưới hắn thì có em gái nhỏ hắn ban đầu rất quý người em gái này nhưng dần dần những lời trách móc rầy la cứ đeo bám đổ dồn lên đầu hắn nguyên do chỉ vì người em này, em làm sai anh cả chịu.

Và...

Điều gì tới cũng tới...cái ngày định mệnh ngày hôm đó đã thay đổi cả con người lẫn cuộc sống của hắn về sau.

"Ư ư...AAAAAAAAAAAAAAAA".

Baji ở đó ngã xuống và haruchiyo bị rách miệng còn Mikey đứng đó với tay nhuốm máu.

"Cười lên nào Haruchiyo".

"Cười lên nào".

................

Cổ ngửa ra phía sau ghế, đôi con ngươi xanh lá đăm chiêu nhìn lên trần nhà trắng toát.

Đưa hai tay sờ lên vết sẹo ở hai bên khóe môi, lông mi dài hắn run run rồi cười gằn lên từng đợt, từng đợt...

Giống như khi đó.

Hắn quỳ ở đó ôm mặt ngước nhìn Mikey, hai tay đầy máu của chính bản thân, chiếc miệng rách toát mở rộng máu chảy vào ồ ạt tới từng chân răng khe hở nở nụ cười điên rồ.

"Haha....hahahaahahahahahaha"

Hai chiếc sẹo xác định là đi theo hắn suốt cuộc đời và cũng như những chuyện trong quá khứ dường như muốn quên đi cũng sẽ đeo bám hắn tới cuối đời, tới chết.

Nơi hồi đấy chảy máu không ngừng, đau tới nỗi làm hắn bật khóc giờ đây chỉ còn hai vết sẹo sẫm màu, nó không còn đau nữa nhưng hắn vẫn cảm nhận được nổi nhức nhối tê dại đến cả da đầu, nơi vết sẹo khóe môi co giật liên tục như thể nhắc nhở cho hắn biết từ khi vết sẹo này ra đời chính là ngày hắn buông bỏ tất cả tình thân và trở thành con một.

Khi cười chán chê thì bẻ một viên thuốc trong vỉ đưa lên miệng ngấu nghiến, người lại bắt đầu lâng lâng đầu óc quay cuồng mơ hồ.

Hắn thích chết cái cảm giác này, thứ mà khi tỉnh táo sẽ chẳng ai mang lại cho hắn chỉ có khi nốc thuốc vào mồm hòa tan cái vị đắng ngắt của nó từ đầu lưỡi đến cuống họng rồi trôi xuống ruột rồi dạ dày.

Phải cảm thụ được vị đắng của nó may ra mới được trái ngọt, mới cảm nhận được đơn đê mê nó mang lại cho ta.

Thử hỏi khi tỉnh táo ai sẽ là người mang lại cảm giác này cho hắn đây?

Ai sẽ là người mang nỗi phiền muộn của hắn đi nào?

Ai nào?

Ai nào?

Làm đéo nào có ai.

Con ngươi đang trong cơn phê pha hưởng thụ đột nhiên nhẹ nhàng đảo quanh rồi liếc nhìn xuống chiếc giường y tế trải ga trắng, trên đó là người con trai hốc hác gầy đến phát thương.

Bên cạnh còn một vũng nước ói mới ban nãy, dây xích nối liền với giường đã trói cố định tay chân lại.

À...hắn quên mất còn một thứ có thể khiến hắn chìm vào trong cơn phê pha mà không cần thuốc, nó đáp ứng đủ mọi điều kiện mà tác dụng thuốc mang lại cho hắn, thậm chí là có khi tuyệt vời hơn.

Là người quan trọng sau Mikey vua của hắn.

Là người khiến một tên nghiện như hắn có thể không cần đến thuốc nhiều ngày, vì chỉ cần khi làm tình thì bao nhiêu chuyện bức bối theo dòng tinh trùng bắn cả vào lỗ hậu người đấy sẽ làm cho hắn thoải mái đến cực độ.

Vật thí nghiệm hoàn hảo của hắn.

Đưa tay xoa nhẹ bên má gầy đến hóp vào của người.

Hắn không thể để mất người này, người này là người tuyệt nhiên không có quyền rời bỏ hắn...và vua.

Người mang đến cho ta loại cảm giác khó tả chưa từng có, nơi những viên thuốc tuyệt vời do ta chế ra cũng không thể cho ta được cái loại cảm giác đó, chỉ riêng người, một mình người.

Là người mang ban phát những thứ ta khát cầu bấy lâu, có thể chỉ mình ta đơn phương cảm nhận nhưng thế thì có sao?

Ta yêu người tới chết.

Yêu cách rên rỉ.

Yêu cách người gọi tên ta cầu xin năn nỉ ỉ ôi.

Yêu ánh mắt quật cường, ánh sáng chói lòa nơi đáy mắt.

Yêu nơi đôi môi ngọt ngào hé mở thở dốc.

Yêu người đến từng đường chỉ tay.

Yêu người tới từng thớ thịt, từng nơi mẫn cảm khó tả.

Yêu tất cả, chỉ cần là của người, ta đều yêu.

Tôn thờ người như vị thánh cao cả

Vị thánh của hắn.

Vật thí nghiệm hoàn hảo của hắn.

Cống rãnh của hắn.

Takemichi.

Của hắn!

Có thể hắn không để ý nơi đáy mắt hắn tràn đầy sự ôn nhu dịu dàng mà trước đây hắn chưa từng dành cho bất kì ai kể cả vị vua mà hắn luôn đặt lên đầu.

Tay vẫn còn đang xoa xoa cái má mềm mềm của người nhưng lại chẳng có nổi một miếng thịt, chả đã tay tí nào, nghĩ lại thì cũng phải chỉ cho ăn cháo và uống nước không thì thịt lấy đâu ra?

Phải tẩm bổ ngay thôi.

Cũng không biết từ đây trở về sau người còn phải chịu đựng những chuyện điên rồ gì, cứ phải bồi bổ đã, dù sao cũng đã triển khai kế hoạch rồi mà cứ ốm trơ xương thế này thì chắc chết sớm mất thôi.

Vị thánh mà hắn yêu không có quyền được chết.

Nơi lòng bàn tay lạnh lẽo truyền đến một cảm giác ươn ướt.

Người hắn yêu đang khóc.

Một nỗi sót xa nơi đáy lòng hắn dâng lên.

Hắn không muốn thấy người khóc.

"Hi..hina...cư-cứu..anh".

Gương mặt tối sầm lại.

Haizz hắn lên cơn rồi!

Chắc phải làm người khóc thôi.

______________________________________

20/3/2022.

Thi xong giữa kì rồi còn cái cuối kì thôi.
 
[Alltakemichi] Trái Cấm
Chương 17


Xung quanh phòng trắng toát mùi sát trùng nồng nặc chưa kể những ống nghiệm chứa đựng chất lỏng kì quặc tanh tưởi hòa trộn vào không khí tạo nên một cái mùi không thể nào khó ngửi hơn.

Chiếc giường nhem nhuốc, gông xiềng bốn bề, con người nhỏ bé nằm trên tứ chi bị trói chặt.

Có đủ tay chân nhưng như chim không cánh chịu chết trên giường, đủ nhận thức nhưng lúc nào cũng bị trói như người điên khó kiểm soát.

Như thể đây là trại tâm thần còn cậu là kẻ điên.

Gửi gắm kẻ đầu óc rồ dại vào chữa trị.

Không đúng!

Trại tâm thần là nơi tạo ra kẻ điên mà.

Cậu không điên!

Họ bức cậu điên!

Kẽo kẹt~~~

Chiếc đệm trùng xuống.

Từng cúc áo sơ mi rộng được cởi ra.

Quần trong nhỏ nhắn cũng được lột phăng ra.

Tất cả cảnh xuân đều hiện ra trước mắt.

Tuy gầy nhưng bù lại rất trắng, mềm mềm và phía sau rất căng độ đàn hồi cũng tốt không kém.

Tạo nên một nét lôi cuốn mời gọi khác biệt mà không giống với những đĩ điếm hắn chơi trước đây.

Ồ?

Xém xí thì quên vị thánh của hắn cũng là thằng điếm.

Không sao!

Hắn thích thằng điếm này nhất.

Cuối đầu hôn lên gương mặt xanh xao, lần mò xuống khoang miệng liếm láp đi vào nụ hôn sâu.

Chụt chụt.

"Ư.. hức..ưm"

Theo bản năng cậu cố gắng quay mặt né tránh nhưng vẫn là lực bất tòng tâm bị hắn lấy tay nắm lấy cằm cố định.

Leng keng.

Tiếng xích sắt đập với thành giường tạo thành tiếng kêu nhỏ ma mị giữa gian phòng im ả.

Chụt chụt.

Cái đôi môi này, cái khoang miệng này dù có hôn hay đưa lưỡi tiến sâu vào càn quét bao lần cũng vẫn như vị lần đầu, hôn đến nghiện.

Hôn chán chê rồi thì lần mò xuống phía dưới ngần cổ in hằng vô số dấu vết hoan ái từ các trận trước, cái thì đã nhạt dần cái thì vẫn còn sẫm màu bầm tím ví dụ là dấu lăm ngón tay của boss hắn này.

Nghĩ đến mà tuổi thân thật, hắn bấy lâu nay bận bịu chế thuốc mà không thể sơi được Michi đành để cho tụi khác ăn mảnh.

Thật sự mà nói ngoài boss ra thì hắn ghét để tên khác đụng vào Michi lắm nhưng biết sao giờ hắn cũng chỉ là kẻ nhờ vua hưởng ké thôi.

Bất mãn quá đi, phải để lại nhiều vết một chút mới được.

"Ư..."

Cuối xuống cắn thật mạnh vào cần cổ ấy khiến nó rứa máu, cậu ăn đau nhíu mày miễn cưỡng kêu lên một tiếng trong vô thức.

Michi còn đang hôn mê giọng nói có chút mềm mại yếu ớt, không giống với khi còn tỉnh táo mạnh mẽ quật cường có thể nói cậu là người có một tinh thần thép, cho dù bị sỉ nhục lăng mạ đến nhường nào thì vẫn vậy không van xin nài nỉ nhưng chung quy cậu vẫn là con người vẫn có phút yếu lòng đáng tiếc nó chỉ xuất hiện trong số ít giữa hàng ngàn cái tính cách ương ngạnh kia thôi, đa số khi đó chỉ đơn giản là đến giới hạn rồi hoặc đang vấn vương đến thứ khác...

Vì thế bọn hắn hành hạ cậu chỉ để đôi khi muốn được chiêm ngưỡng cái gương mặt yếu đuối kia thôi.

Chỉ vì bọn hắn thích thấy nó.

Hắn thỏa mãn nhìn lại vết cắn sâu hoắm của mình trên cổ cậu, lại lần mò xuống nơi đầu ngực đỏ hồng mà bú mà mút khiến cho đầu ngực vốn sưng vù lại càng thêm sưng.

Như đàn bà vậy!

Cậu khó chịu nên vẫn còn vùng vẫy nhẹ nhưng không sao nó làm hắn kích thích đến điên đi được.

Mỗi tất da thịt trên người cậu đều khiến hắn trân quý, hắn chả muốn bỏ sót lấy một phần, từ đầu vú liếm láp mường trượt xuống tiểu michi bé bỏng trăng trắng.

Nuốt nước miếng xuống cổ họng khô ran, đúng là yêu nghiệt đây đâu phải lần đầu hắn nhìn thấy tiểu michi bé bỏng chứ sao vẫn cứ hấp dẫn thế này?

Nhỏ nhỏ xinh xinh.

Má nó!

Khoái vãi!

Đưa vật nhỏ yểu xìu ấy vào miệng mút mát.

Nhỏ quá.

Chỉ lớn hơn bọn con nít một chút, bị suy dinh dưỡng từ bé sao?

Thật thiệt thòi cho vị thánh của hắn quá, thứ nhỏ nhắn này làm sao khiến cho cô gái Hina kia sướng được?

Thôi tốt nhất vẫn là nên ở dưới thân hắn rên rỉ đi, phải giữ chút tôn nghiêm của đàn ông chứ.

Ồ?

Cứng rồi này.

Hiếm lắm mới thấy cậu cứng không phải do thuốc đấy.

Một tay ôm trọn dương vật nhỏ đùa giỡn với hai trái trứng bé xíu, phần lưỡi di chuyển linh hoạt, đảo quanh đầu khấc, day day nơi ống tiểu rồi ngậm cả vào miệng hút mạnh.

Tay còn lại đưa lên ngắt nhéo đầu vú sưng to, tất cả các bước đều làm rất chậm như thưởng thức cũng như muốn dày vò sức chịu đựng của người khác.

"Ưm"

Dòng sữa nhạt màu bắn ra, không đậm đặc không sền sệt như lần đầu nhưng hắn vẫn như loài động vật bị bỏ đói lâu năm mà nuốt sạch thậm chí đến giọt cuối cùng.

Không bằng lần đầu nhưng dư vị thì vẫn như vậy, ngọt ngào không hề thay đổi.

Có thể nói hắn là kẻ điên mới cảm thấy ngon khi nuốt tinh trùng đàn ông.

Quên rồi sao?

Hắn trân trọng từng tất da thịt của người này mà, cái gì liên quan đến cái tên Hanagaki Takemichi hắn đều thích.

Thích chết luôn ấy chứ!

______________________________________

10/4/2022.

Ôi cái tiền sử đau vai của tôi.
 
Back
Top Bottom