Cập nhật mới

Khác [AllTakemichi] Huyền Thế

[Alltakemichi] Huyền Thế
Chương 18


- "Được, để ta coi tên rắn rết như ngươi chịu được bao lâu!!"

Xong cả hai cũng không nói gì mà lao vào nhau so tài.

Anh một đấm tôi một đá, cứ thể thay phiên vắc kiệt sức nhau.

Mà ngoài cuộc Naoto thấy Ryusei có thể phân cao thấp với Baji liền không khỏi kinh ngạc.

Trước đó hắn đã đấu với Chifuyu, vậy mà bây giờ còn sung mãn đánh nhau với tên kia.

Đáng sợ thật, may mà tên đó ở phe mình...

- "Chậc, rất có khí phách, nhưng tiếc quá, con rắn kia toi đời rồi"

- "Sao lại toi?

Không phải hắn đang chiếm thế thượng phong sao?"

Nghe đến đây Chifuyu bỗng bật cười ha hả, không buồn giải thích cho Takemichi hiểu, chỉ lẳng lặng chỉ tay về phía trận đấu ý bảo cậu nên chú ý mà quan sát.

Mà Takemichi thấy hắn kì lạ như vậy cũng không muốn để ý tới nữa liền chăm chú từng đường đi nước bước của Ryusei.

Naoto chỉ biết thở dài lắc đầu ngao ngán sau câu hỏi của Takemichi.

Người thường vốn không am hiểu chút gì về chiến đấu như Takemichi có thể không nhận ra nhưng từ đầu trận đấu này đã không hề công bằng, thậm chí chỉ cần tên bá tước kia tung một quyền quyết định, Ryusei đã chết từ đời nào rồi.

Tuy nhìn bề ngoài hắn có vẻ đã đánh trúng và đả thương Baji nhưng thực ra có đánh như thế nào thì những đòn đó đối với Baji không bằng cả vết mèo cào, đúng, vì đã kiệt sức trước cả khi đến nơi này, nên Ryusei không thể thắng Baji.

Hoàn toàn không thể gây sát thương cho hắn.

Chỉ là tên bá tước kia...

Muốn lạc mềm buộc chặt nhằm rút đến cạn sức lực của Ryusei.

Ryusei hắn mạnh đấy, nhưng tiếc thay hắn không may mắn khi trong một ngày đã phải đấu với hai con quái vật mạnh kinh người!!

Đương lúc Ryusei kiệt sức, Baji muốn một chưởng giết chết anh nên đã lao vào giơ móng vuốt, ý định kết liễu anh nhanh chóng hiện rõ trong đáy mắt...

*!!!*

//Bằng//

Naoto từ đâu lấy ra khẩu súng trường (giựt từ thằng lính bên cạnh khi hắn không để ý) bắn một phát chuẩn chỉnh vào chân Baji.

Điều đó gây ra sát thương rất lớn đối với hắn nên hắn liền gục xuống, miệng toé máu tức giận ghim mắt vì Naoto...

Chơi dơ.

- "Baji-san!"

Chifuyu lao ra ngay lập tức, anh lo lắng đến luống cuống tay chân.

Thấy Baji đã ngất anh mới kêu tên lính gần đó khiêng người vào biệt phủ băng bó.

Dù gì thì mấy cái vết thương, vết đạn này cũng không quá hiếm thấy đối với họ, cũng là chủng loài đứng đầu mạnh mẽ của cả một thành trì nên Chifuyu mới không hoảng loạn đến thế.

Chủ yếu là tên nào đó cả gan đánh lén sau lưng bá tước Keisuke lừng danh nên anh mới hơi bấn loạn...

Trước sau thì cũng đã ngăn lại được trận đấu này rồi, anh sẽ giải thích với hắn sau vậy.

- "làm loạn vậy đủ rồi, vào trong đi"

Dứt lời, cánh cổng biệt phủ tự động mở ra, cả bốn người đều trầy trật khó khăn bước vào bên trong.

Bên ngoài ngôi "nhà" đã khang trang bên trong lại càng trang trọng hơn cả.

Đèn chùm vàng ròng được chạm khắc trang trí khắp nơi, đặc biệt hơn cả ở ngay phòng khách là một bức phù điêu của một thú nhân tộc sói đứng trên thi thể của nhiều thú nhân khác...

Oai dũng, kiêu hãnh vô cùng.

- "woa, đỉnh thiệt đó"

Hai mắt Takemichi sáng trưng, cậu kinh ngạc trước sự hoa lệ này, sống 26 năm trên đời đây là lần đầu tiên Takemichi chứng kiến toà kiến trúc vĩ đại như vậy!

"thật đó"

Cả bốn người đi một lúc nữa thì Chifuyu bỗng dừng lại.

Anh chỉ tay vào hai căn phòng sau đó chỉ tiếp vào hai người Ryusei và Naoto.

- "có hai căn, hai tên rác rưởi các người tự chia"

Ể?...

Takemichi ngơ ngác nghiêng đầu

- "ơ...

T-thế tôi nghỉ ngơi ở đâu vậy công tử?..."

Trải qua vài phút im lặng, đương sự được hỏi lại không trả lời mà quay mặt sang hướng khác, để ý thì sẽ thấy hai bên tai phiếm hồng của anh...

Có gian t- à không, có mùi nguy hiểm ở đây.

Ryusei mơ hồ nhìn ra, Naoto cũng có dự cảm chẳng lành.

Mà người cần phải hiểu lại không hiểu

Nhưng trước khi một trong hai mở lời thì Chifuyu đã nói

- "ngươi đi theo ta"

- "khoan đã, Takemichi-kun có thể ngủ cùng tôi"

Naoto vừa dứt lời thôi, vừa nói xong thôi...

Là Takemichi-kun của cậu đã đi theo tên công tử bột kia rồi...

Ryusei liếc nhìn Naoto rồi dõi mắt theo bóng hình của Takemichi, hắn khẽ cạ lưỡi vào ranh nanh của mình, âm thầm toan tính trong bụng điều gì đó.

Hắn vẫn còn bị thương nên chỉ muốn "giải cứu" người mình thích mà thôi...

Hoàn toàn không có ý định trả thù việc tư nào khác đâu, hắn thề.

Bên này, Naoto hết sức đau đầu vì sự ngây thơ đến ngu ngốc của Takemichi, đến nỗi mái tóc luôn gọn gàng của anh giờ đây bị vò đến rối tung.

Thế mà cái tên lớn tuổi hơn anh lại dễ dãi đi cùng "cộng sự dỏm" mà không quan tâm đến an nguy của bản thân...

Sao Naoto lại thích tên đần như Takemichi chứ!?

*Đã thế thì nhân tiện tối nay thăm dò biệt phủ này một chút thì qua xem xét Takemichi-kun có bị sao không vậy...

Haizz*

Đúng là bức chết trái tim mong manh nhỏ bé của Tachibana Naoto này mà...
 
[Alltakemichi] Huyền Thế
Chương 19: Lạc đường


Vừa mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt gã là cái trần nhà trắng xoá không khác gì mỗi lần thức giấc vào sáng sớm.

Chỉ có điều, cái chân Baji đang rất đau!

Đ*t m* ai nói cho gã biết cái quái gì đang diễn ra sau khi gã bất tỉnh?!

Tại sao gã lại bị bó bột từ đầu tới chân thế hả!?!

Sống trên đời thú này...

Bá tước uy danh lẫy lừng gã chưa từng chịu nhục thế-

"Hắc xì!!!"

Baji Keisuke:...?

"A...

Bị lạc mất rồi,hmm"

Bên ngoài cửa phòng chưa đóng kín, thân ảnh nhỏ nhắn trong bộ đồ ngủ hình thỏ con đang đứng đăm chiêu suy nghĩ và dựa vào lời lẩm bẩm vừa nãy thì Baji chắc chắn tên nhóc này đang đi lạc...

Hơ hơ, đương nhiên biệt phủ của gã phải là loại đồ sộ như mê cũng chứ!

Takemichi đúng thật là lạc

Mái tóc đen lay động và rời khỏi tầm mắt Baji, kéo theo đó là tiếng gọi vừa như thỏ thẻ vừa như thét gào của Takemichi

"Công tước Matsunooo, em trai nhỏ Naotooo, tên khốn Ryuseiii,..."

Tiếng gọi văng vẳng một lúc rồi mất lịm đi theo từng tiếng bước chân cùa cậu, nhưng đâu đó ở nơi Takemichi mới rời đi không lâu, có một chút gì đó đáng yêu, ngốc nghếch mà cậu vô tình để lại.

Đã khiến tên bá tước uy danh lãnh khốc nào đó bị chút tương tư...

Baji Keisuke:...

Thằng nhãi đó...

Ừm đáng yêu

Đi mãi mà chẳng thấy ai, gọi mãi mà chẳng nghe ai đáp lời nên cậu đành mon men đi theo lối đi trước mặt, rồi phát hiện ra một khu vườn kính nhỏ ở bên hiên nhà...

"Xin phép!"

Takemichi xin nhỏ mới bước chân vào trong.

Xin rồi đấy nhá!

Vừa bước vào trong, Takemichi như bị thôi miên khiến cậu lạc lối trong vùng đất kỳ ảo.

Từng loài hoa từng chiếc lá tô điểm thêm sắc màu cho khu vườn này, chúng sặc sỡ nhưng không kém phần đoan trang.

Và điều đặc biệt hơn cả là thiết kế của khu vườn này, chúng làm ta nghĩ ngay đến thế giới mà Alice trong xứ sở thần tiên từng lui tới.

Trong giây đầu tiên, cậu đã nghĩ bản thân thực sự là nữ chính Alice.

Nói không ngoa, nhưng khu vườn này đẹp thật!

Đến nỗi Takemichi chẳng biết diễn tả làm sao ngoài từ đẹp.

Mà cậu cũng có phải nhà văn đâu mà biết miêu tả nó bằng ngôn từ hoa mĩ.

"Đẹp đúng không?"

Một giọng nói trầm khàn vang lên, phải nói là vừa trầm vừa khàn, tuy không khó nghe.

Nhưng vào tai Michi lại rùng rợn hơn bao giờ hết.

Cảm giác này...

Giống như bị bắt quả tang ấy.

"C-công tử?

Aha.. xin lỗi đã mạo phạm"

Takemichi lóng ngóng quay đầu lại, cậu ngại ngùng gãi má, đảo mắt khắp nơi nhằm đánh lạc hướng bản thân khỏi chuyện xấu hổ này.

"Không gì.

Đẹp đúng không?"

"Hả?...

À, đẹp chứ!

Đẹp nhất trần đời!"

"Pff, diễn tả thành thật hơn chút đi"

Thấy Chifuyu bật cười, hai má Takemichi nhanh chóng đỏ lên, cậu lúng túng, lắp bắp và sau đó lại chẳng biết nói gì.

Một vài hình ảnh loáng thoáng hiện ra trong đầu Takemichi, khung cảnh này thật quen thuộc đến lạ lùng.

Đó là vào một ngày yên bình, cái ngày mà Chifuyu cùng Takemichi nằm dài trong nhà Chifuyu và đọc mấy bộ manga ngôn tình cẩu huyết của anh.

Khi Takemichi thắc mắc mấy vấn đề nhằm nhí tựa như là, tại sao tổng tài nào cũng phải nói "cô gái này thật thú vị", hay đại loại như "tiền của tôi, em cứ sài thoải mái"...

Lúc đó, Chifuyu-cộng sự của cậu cũng cười như thế.

Nụ cười chân thật và vui vẻ, không toan tính gì cả và cũng không nguy hiểm như bây giờ...

Nghĩ lại thật nhớ người ta quá aaa.

"Này?"

Bàn tay Chifuyu huơ huơ trước mặt Takemichi, anh cúi người xuống nhìn thẳng vào ánh mắt ngơ ngác của cậu, trong cái nhìn đó...

Chỉ có hình bóng của cậu, nhưng sao mà nó buồn rầu thế?

"A, x-xin lỗi...

Ừm, khu vườn này... rất đẹp, đẹp tuyệt trần" lời nói của Takemichi đột nhiên có thêm năm phần chân thật ở trong, chỉ là không biết, phần chân thật đó là thật sự khen ngợi khu vườn, hay là dành cho ai đó đang chiếm trọn tầm mắt cậu.

Vì từ nãy đến giờ nhìn trực diện vào mắt Takemichi nên khi thấy ánh nhìn lưu luyến đó Chifuyu lại có chút giật mình, ẩn ẩn nơi đáy tim vừa ngọt ngào lại vừa đau nhói.

Cảm giác này là sao?

Thật kỳ lạ...

"Cậu thích là được...

Khu vườn này do chính tay tôi chăm sóc, chúng là tất cả đối với tôi.

Và cậu biết đó, tôi sống cùng với ngài bá tước.".

Takemichi gật gù tán dương Chifuyu trong lòng, cộng sự vẫn là cộng sự, luôn tìm kiếm niềm vui mỗi ngày "vất vả cho ngài rồi".

Nghe thế Chifuyu chỉ đành cười mỉm.

Không vất vả lắm, mà là rất vất vả lắm luôn!

Trách ai bây giờ, bá tước đã cứu cái mạng này thì cũng có quyền tước đoạt cái mạng này của anh.

Nhưng anh tôn trọng và trân trọng điều đó, Baji vừa là bề trên vừa là anh em kết nghĩa rút ruột rút gan của Chifuyu từ kiếp này sang kiếp khác.

Nhưng mà phương diện dành người thương thì không phải là anh em.

"À, về công việc của cậu.

Cậu có thể tìm quản gia Rei để hỏi, tôi đã dặn dò cho ông ấy hết rồi.

Tôi có việc, đi trước" sắc mặt Chifuyu thoáng trầm xuống sau khi nhìn vào chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay rồi không nói không rằng mà phóng người lên cao, biến mất dạng sau bức tường cao gần năm mét.

Ơ, chứ là cái cổng biệt thự chi vậy?

Thích nhảy là nhảy à!?

Nhìn mà tức á!

ෆෆ⁠ෆෆෆෆෆෆෆෆ⁠ෆෆෆෆෆෆෆෆ⁠ෆෆෆෆ

Êy, lâu rồi không đăng truyện, nay đăng phát cho vui nhà vui cửa hén.

Mặc dù tôi không biết nhân dịp gì...
 
[Alltakemichi] Huyền Thế
Chương 20: Công việc "tốt"


Theo lời dặn của Chifuyu, Takemichi mon men thăm quan cả căn biệt thự, cậu vừa đi vừa cảm thán về sự uy nghi, lộng lẫy của nó.

Mà đúng là nó "khủng" thật.

Mỗi nơi trong biệt thự đều được lát đá cẩm thạch trắng ngà, phản chiếu ánh vàng nhạt từ đèn chùm pha lê Swarovski khổng lồ treo giữa trần cao vút.

Những cây cột trụ được làm từ gỗ mun chạm khắc phượng tiên, rồng lửa tinh xảo, uốn lượn tựa dải lụa mà vẫn toả ra phong thái lẫm liệt.

Thậm chí tấm rèm treo bằng nhung xanh sapphire trên khung cửa sổ mạ vàng 24K với các họa tiết cổ điển còn phô trương hơn...

Phải nói là có một không hai, sống từng này tuổi Takemichi vẫn chưa chứng kiến khung cảnh nào oai hùng đến thế.

Vâng, cậu xin khẳng định điều đó.

//Mikey của kiếp trước còn không dám phô trương như này...

Đáng sợ thiệt.//

Đang suy nghĩ vu vơ, bên vai Takemichi bỗng có lực đạo không nặng không nhẹ vỗ xuống.

"Í!

Hết hồn hà!!

Ryusei anh giết tôi đi!"

Thiếu niên ôm tim thở hổn hển, cậu vuốt ngực vài lần mới điều chỉnh được nhịp thở mà đối diện với Ryusei.

"Gì, dễ doạ thế, tôi đã làm gì nhóc đâu."

Mới doạ người ta xong vậy mà hắn ta còn thản nhiên cười được.

"Anh biết làm vậy nguy hiểm lắm không!

Tôi cắn chết anh giờ"

"Uầy hung dữ thế, bình tĩnh tôi xin lỗi được chưa?"

Ryusei thuận thế giơ hai tay lên đầu hàng.

Dù miệng vẫn cười.

Đồ cợt nhả nhà anh!

Naoto từ đằng sau tiến tới, cậu ta nom bình tĩnh hơn.

Có thể nói là không quan tâm đến việc hai người họ cự lộn qua lại.

"Đừng giỡn nữa, em vừa thấy hai người kia rời khỏi căn biệt thự này.

Chúng ta nên nhân thời cơ thám thính xung quanh" Naoto rút đâu ra trong túi quần một khẩu shotgun đen ngòm, ánh mắt híp lại đầy mờ ám.

...

Ơ, anh tưởng chú mày là người bình tĩnh nhất chứ?

Hoá ra cũng...

Takemichi ái ngại liếc mắt qua Ryusei, cả hai trao nhau cái nhìn thấu hiểu rồi đồng loạt chấp nhận hoà giải.

Ít nhất là im lặng cho tới khi cây súng kia rời khỏi tay Naoto.

"Tôi không nghĩ chúng ta có thể tùy ý lộng hành đâu."

Ryusei hếch cằm lên đằng trước.

Takemichi và Naoto cùng nhau quay đầu.

"Thưa các vị, xin tự giới thiệu, tôi là Rei, quản gia kế nhiệm đời thứ năm.

Vì ngài bá tước và công tử có việc đột xuất nên tôi sẽ phụ trách sắp xếp cùng chỉ dẫn về công việc mới cho...

Cậu Hanagaki đây" Bà quản gia trông già dặn kính cẩn cúi đầu, khí thế bà ta toả ra đúng là không tầm thường.

Mà "trông nom" ở đây bảy phần là giám sát, ba phần là xem xét thái độ của họ đây mà...

Thâm thật.

Ừm, bản năng của ma xà và hắc miêu còn nói rằng...

Bà lão này nguy hiểm ngang ngửa hai tên kia!

Takemichi theo thói quen bối rối đưa tay sau gáy xoa xoa.

Cậu ngại ngùng nhìn Ryusei lẫn Naoto.

Đúng lúc thấy Naoto lặng lẽ giấu khẩu súng lại vào trong túi quần.

Mong là bà quản gia chưa nghe gì!

"Mời các vị theo tôi."

"À vâng ạ...

Cảm ơn bà vì đã hướng dẫn cho chúng cháu..."

Cậu ngoan ngoãn mở lời cảm ơn, thuận thế đi theo sau bà quản gia.

...

Qua hai dãy hành lang dài, cả ba dừng chân tại một cánh cửa to lớn được điêu khắc tỉ mỉ.

Sau đó, bà quản gia Rei mở cửa lịch sự mời cả ba đi vào.

"Trong đây là thư phòng của ngài công tử, cậu Hanagaki, cậu được ngài ấy chọn làm thư ký tiếp theo sau hai ngàn một trăm mười bảy người bị đuổi việc."

Giọng bà quản gia vang lên đều đều nhưng vọng lại khắp thư phòng.

Nó như một hồi chuông báo tử đối với Takemichi.

"Ớ" mặt Takemichi đờ ra trong giây lát, cậu mắt to mắt nhỏ ú ớ không nói được lời nào.

T-t-tận hai ngàn một trăm mười bảy người bị đuổi việc??!

Ơ...

Làm thư ký khó đến vậy hả!

Vậy thì cậu chết chắc rồi còn đâu!

Huhu.

"Ơ...

Bà quản gia Rei ơi...

S-sao lại có nhiều người bị đuổi việc thế ạ..."

Takemichi run cả người lắp bắp giọng hỏi.

Bà quản gia đánh giá cậu một hồi, đột nhiên bụm miệng ho một tiếng, đôi con người nâu đậm cũng khẽ đánh sang hướng khác.

Hình như bà ấy vừa do dự đúng không?

"Khụ khụ, cái này thì tùy người.

Có người mưu đồ bất chính, có người ý loạn cuồng dâm, lại có người ham mê tiền tài...

Tóm lại thì cậu yên tâm, ngài công tước luôn công chính liêm minh, chỉ cần cậu ngay thẳng, ắt sẽ hưởng đãi ngộ tốt."

Ryusei bên cạnh khẽ huých vai Takemichi, hắn đánh mắt một vòng rồi thì thầm vào tai cậu.

"Cẩn thận, có uẩn khúc trong lời bà ta nói"

"Em cũng thấy vậy, anh nên cảnh giác với cả bà ta" Naoto gật đầu thật nhẹ tránh để bà quản gia phát hiện.

Takemichi cụp đuôi xuống, dáng vẻ vừa lo lắng vừa khó tin đập vào mắt bà quản gia.

Nó khiến bà nhớ đến đứa cháu nhỏ còn chưa biết đi ở nhà...

Đứa nhỏ trước mặt bà gầy trơ xương, liếc một cái là bao quát hết cả cơ thể ốm tong teo được bọc trong lớp áo thun dày thùng thình.

Vậy mà hình ảnh đấy lại khiến bà cảm thấy yêu thích hơn là thương hại...

Nhìn xem, khép nép lại lễ độ.

Dù có sợ sệt nhưng vẫn toát ra khí thế can trường không chịu thua thiệt.

Bảo sao ngài công tước nhà bà không thương cho được...

Đến bà còn không cưỡng lại được mà vô thức quý mến cậu trai này...

"Cậu Hanagaki đừng quá áp lực, trước khi cậu làm quen với công việc này, tôi đảm bảo sẽ hướng dẫn cậu từ gốc tới ngọn."

Hanagaki Takemichi vội gật đầu cảm ơn lia lịa.

May quá!

Cậu cứ ngỡ bản thân phải tự mình làm quen chứ.

Tự nhiên tâm trạng của Takemichi trở nên tốt lên, Ryusei và Naoto đành lực bất tòng tâm.

Aizz, coi bộ phải giám sát người này suốt đây...

Dễ lừa thật.

"Thế còn bọn tôi?"

Ryusei lười nhác tựa người ra bức tường sau lưng, hắn lạnh nhạt dò hỏi bà quản gia.

"Hiện tại ngài công tước không có chỉ thị cụ thể dành cho hai vị.

Ngài dặn dò rằng, ngài cho phép hai vị qua đêm thêm hai ngày nữa và sau hai ngày đó, với cương vị là một quản gia - tôi được phép dùng vũ lực để mời hai vị ra khỏi biệt thự."

Luồng khí đen ngòm dày đặc phóng ra từ đằng sau bà Rei, bà ta cúi đầu theo thói quen của một quản gia lão luyện lâu năm, tuy bà Rei trông vô hại nhưng lại cho Ryusei và Naoto cảm giác run sợ cực độ.

Xem ra không thể cứng rắn ở lại được rồi...

ෆෆ⁠ෆෆෆෆෆෆෆෆ⁠ෆෆෆෆෆෆෆෆ⁠ෆෆෆෆ

Đến tui còn không nhịn được muốn thương yêu người ta, huống chi là hoàng tử Shoujo.
 
[Alltakemichi] Huyền Thế
Chương 21: Hổ thấy thiên thần


Ngày đầu làm thư ký cho một quý công tử khiến Takemichi say xẩm mặt mày, cậu bị bà Rei quay qua quay lại như chong chóng và phần công văn cần hoàn thiện quá nhiều!!!

Nào là phê duyệt tài liệu.

Bà Rei: Cậu Hanagaki, đống này cậu cần lọc kỹ rồi đánh dấu mộc xác định.

Rồi còn dữ liệu về nhiệm vụ.

Bà Rei: Cậu Hanagaki, đây là nhiệm vụ mật, cậu phải bảo mật cho thật kỹ tránh bị tiết lộ ra bên ngoài.

Chưa hết, danh sách tù nhân, dữ kiện về các băng đảng tham ô hay bang phái đám ma thuật hắc ám và 7749 thứ khác.

Tha cậu đi mà!!

Cậu tưởng làm thư ký bình thường không cần dính líu đến mấy cái xã hội đen gì gì đó chứ!!

Huhu, giờ mình sài thẻ Uno đảo chiều còn được không trời!

Michi hối hận Michi muốn du hành thời giann.

Thế là trong thư phòng khang trang rộng lớn, có một cậu thiếu niên ấm ức cầm bút ký ký viết viết gì đó lên đống giấy tờ chất cao như dãy Himalaya.

...

Ánh nắng vàng nhạt khẽ len lỏi qua rèm cửa sổ mạ viền vàng, chiếu sáng lên gương mặt nhỏ nhắn có góc hàm sắc sảo bị che phủ bởi mái tóc đen nhánh óng ả.

Takemichi đang lơ đãng gậm gậm cây bút lông trên tay thì có tiếng gõ cửa nhỏ nhẹ bên ngoài đánh tan suy nghĩ của cậu.

"Ai vậy ạ?"

Cậu gọi với ra.

"Anh Takemichi, là em, Naoto đây."

Tông giọng trầm thấp, dễ nghe đáp lại lời Takemichi phía sau cánh cửa.

"A!!

Naoto em vào đi!"

Takemichi mừng rỡ mời người vào, gì chứ có người để trò chuyện cùng thì đỡ chán chứ sao.

"Em tìm anh có việc gì à?"

Naoto lia mắt cảnh giác xung quanh một lúc rồi lắc đầu.

"Không, sáng giờ em không thấy anh, nên em hỏi bà Rei liền biết anh ở trong đây."

Naoto thành thật trả lời.

Úi trời, vậy là người này lo lắng cho cậu hử.

"Em lo cho anh hả?"

Thiếu niên tóc đen dù trưởng thành vẫn giữ nguyên tính cách trẻ con không đổi, Takemichi nghiêng đầu mỉm cười đầy ngây ngô, hai tay chấp đằng sau kiên nhẫn chờ câu trả lời từ người nhỏ tuổi hơn.

Hai má Naoto thoáng chốc đỏ bừng, anh chàng cảnh sát chau mày lắp ba lắp bắp mãi không thành lời.

"!!!...

E-e-e-em mới không cần!"

Một lọn khói bốc ra từ đỉnh đầu Naoto, anh nghiến răng nghiến lợi đảo mắt lung tung cố xua đi cơn nóng trong lòng.

Thấy vẻ mặt đó của Naoto, Takemichi cười khoái chí, cậu choàng tay qua vai anh híp mắt trêu ghẹo.

"Eh~ nói lắp luôn kìa!

Anh không tin!

Ra là Naoto vẫn quan tâm anh như vậy nha."

Sắc mặt Naoto chuyển từ đỏ sang trắng rồi sang tím đen, đủ thứ màu.

Trong lòng anh loạn thành một cục, tự hỏi anh Takemichi của anh từ khi nào mà yêu nghiệt như vậy!

Ryusei đang đi dạo (thám thính) tình cờ thấy cảnh hường phấn: ...

Wtf?

Vợ tương lai có ý muốn dụ hoặc kẻ khác thì phải làm sao?

Ryusei Satou online hỏi gấp!!!

"Không chỉ có thằng nhóc đó, tôi cũng quan tâm nhóc mà?"

Ryusei hai tay đút túi quần hiên ngang bước vào thư phòng, cắt ngang khung cảnh ong bướm đua nhau đẩy thuyền này.

Takemichi cùng Naoto lia mắt qua, vẻ mặt bối rối của Naoto biến mất, thay vào đó ta thấy cái bản mặt như giẫm phải phân chó của Takemichi.

"Anh??

Thà bảo tôi con cá biết nói tiếng người thì tôi còn tin!"

"Không tin à?"

Ryusei nhướng mày tựa lưng ra cái bàn bên cạnh Takemichi.

"Không tin!!!"

"Lên giường đi rồi tôi chứng minh cho."

Nói xong hắn ta cười đểu một cái.

Takemichi:...

À rế?

Hình như mình bị điếc rồi.

Hai bên rơi vào im lặng, tạm thời chết máy.

Cả Naoto lẫn Takemichi đều khinh thường sự đểu cáng của con rắn trước mặt.

Gì gì?

Ở đây có con rắn mất liêm sĩ á?

Ừ đúng rồi đấy.

"Đừng nhìn tôi với ánh mắt như thế chứ, tôi đùa thôi, đùa thôi à."

Con rắn mất liêm sĩ vừa rồi hihi haha đùa giỡn.

Hắn vươn tay vân vê lọn tóc đen của Takemichi.

"Mà nếu nhóc muốn thật thì thật, giả thì giả."

...

Đùa nữa đúng hông.

Takemichi liếc hắn một cái rồi bỏ qua luôn, người đời có câu không chấp mấy con rắn trẻ trâu, Takemichi là học sinh ba tốt nên cậu phải nghe người đời chỉ bảo.

"Đừng giỡn nữa, anh Takemichi, anh có muốn đi lòng vòng cho khuây khỏa không?"

Naoto xoa thái dương ra vẻ mệt nhọc.

Được nghỉ ngơi thì ngu mới từ chối!

"Đi!"

"Ê ê cho tôi theo với!"

...

Cứ nghĩ là Takemichi an nhiên tự tại thư giãn đầu óc một chút.

Ai mà có dè cậu lại bị lạc lần nữa rồi...

Tại chỗ này rộng quá đó, không phải tại người ta mù đường đâu...

Ta có Takemichi lơ đãng đi dọc hành lang.

Cậu phải tìm Naoto và Ryusei nhanh nhất có thể, chứ một mình ở nơi này thì đáng sợ lắm, lỡ đang đi bị con quỷ nào đó đột kích rồi sao?!

Huhu, cậu vẫn còn Hina, đừng khiến cậu rời bỏ Hina mà.

Takemichi huhu mếu máo, bước chân nhanh hơn thường lệ.

Bỗng cậu lướt ngang qua một cánh cửa đen tuyền, khác hẳn với biệt thự mang hơi hướng quý tộc Châu Âu.

Giữa cánh cửa là đầu của một con sói lớn, nó há to miệng, răng nanh cũng dài đến kì dị.

Ánh mắt nó đỏ rực như viên Ruby phát sáng, ma mị và đầy thu hút...

Con người Takemichi dù sợ hãi mọi thứ nhưng cơn tò mò trong cậu mạnh mẽ hơn sự lo sợ ấy.

Thế là cậu mon men bước vào, bên trong căn phòng to lớn bao quanh bởi mùi trầm hương nhè nhẹ, thoải mái vô cùng khiến Takemichi quên mất dáng vẻ e dè ban đầu, thích thú nhìn ngắm xung quanh.

Nơi đây bao quanh toàn các dãy tủ chứa cao vun vút, đặt trên tủ là những đồ vật, lọ thủy tinh kì lạ.

Tuy hơi kì dị nhưng khá bí ẩn, nhiều nhất là bắt mắt.

Takemichi từ từ tiến vào sâu hơn, cuối cùng đứng trước một cái gương viền đen được uốn lượn bằng chỉ vàng, thậm chí cái gương cũng được điêu khác đầu sói dũng mãnh, phải nói là rất đẹp, cực kì đẹp.

Takemichi không nhịn được vươn tay chạm vào, cảm nhận độ lạnh lẽo của chiếc gương ma mị.

Khi chạm đến cái đầu rồng đen trên góc trái gương, chiếc gương bỗng phát sáng.

Ánh sáng trắng xoá loé lên, chói mắt vô cùng.

Điều đó khiến Takemichi kinh ngạc che mắt lại một cách vội vã...

Ít lâu sau, trước khi chính cậu kịp định hình trước cơn đau từ mắt ấy, một giọng nói vang lên.

Trầm và bổng cùng lúc.

Cậu chàng mái tóc đen xen vàng như con hổ xuất hiện trong gương, cậu ta rất xinh đẹp, nhưng cậu ta không để ý đến Takemichi, chỉ tiếp tục cầm tờ báo trên tay, húp một ngụm cà phê, thần thái rất cao ngạo luyên thuyên đủ thứ chuyện, cậu còn không chen được lời nào.

"Sao lại gọi tao vào lúc này?

Chúng bây chịu phạt về rồi à?

Mấy cái văn kiện của tụi bây cứ đè hết lên đầu tao!

Lẹ lẹ xử lý hết mớ còn lại đi, mà nhớ phải trả công cho bổn thiếu gia đấy!"

"Ừm...

Anh gì đó ơi."

Gã giật bắn mình vì bất ngờ nghe một giọng nói kì lạ.

Kazutora Hanemiya phụt hết cà phê ra, dính đầy trên bàn và tờ báo anh cầm.

Mắt to mắt nhỏ lơ ngơ như con hổ ngáo nhìn thiếu niên nhỏ bên kia gương.

Sừng nhỏ, đuôi rụt rè rũ xuống, mái tóc đen dính một chút vào bên thái dương tăng thêm phần đáng yêu cho gương mặt trẻ trung nhưng vẫn trưởng thành.

"PHỤT!!

Địt mẹ thiên thần!"

Takemichi: ???

Takemichi: Hông anh gì đó ơi, tui là quỷ, là quỷ á.

Mắt anh có vấn đề hả?...
 
Back
Top Bottom