Khác [ Alltakemichi ] Cái nào đây ?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
302170226-256-k223394.jpg

[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
Tác giả: Thao_alltakemichi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hanagaki Takemichi cậu chết rồi
----------------------
Lâu mới ra chap



yuzuha​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
Văn án


Hanagaki Takemichi cậu đã chết rồi

Ai đó đã giết chết cậu một cách không thương tiếc

Cậu được lên trời với một cô bạn nữa

Giữa danh giới địa ngục với thiên đường

Cậu phải chọn cái nào đây, có quá nhiều lựa chọn

Ác hay tốt cậu đều có hết

Thế rồi câuh quyết định chọn...

Mỗi người ở đây sẽ không xưng hô bằng tên mà bằng biệt danh, không ai biết tên ai cả

Mà một khi đã biết thì sẽ thăng hoa.

Nhưng đó chỉ là tự tìm kiếm, nếu đã nói tên thật của mình ra thì chỉ có bị bắt xuống dưới trần gian

Làm những thứ không nên làm

▂ ▄ ▅ ▇ █ ♪♫♥♥♪♫ █ ▇ ▆ ▄ ▂

Hello, lại là tôi đayyyyy

Lịch ra chap sẽ là cuối tuần nha

Nếu ai hỏi toiii tại sao cuối tuần mới ra thì toiii cũng không biết nữa 🤷
 
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
#1


"Đi chết đi"- lời nói phát ra từ miệng của một học sinh bên cạnh cậu.

"Thứ không có cha mẹ", lại nữa.

Những câu sỉ nhục lại bắt đầu vang lên mỗi khi cậu tới trường, mà có sao đâu nhỉ ?

Những lời nói này đâu có tổn thương vào tâm trí của cậu đâu.

Mà nó chỉ tổn thương đến thể xác của cậu thôi

-" Con xin lỗi " - đôi mắt cậu rơm rớm nước mắt, cậu thật sự rất muốn khóc khi nghe lấy những lời từ miệng thầy cô giáo mà cậu yêu quý nhất đang nói về cậu.

Họ cứ nói như vậy làm cậu đau quá...

-" Nói gì đi chứ Hanagaki !

Em đã làm hại bạn học đấy !

' - một cô giáo trẻ lên tiếng nhưng rõ ràng cậu đâu có làm hại ai đâu ?

Thân thể cậu tàn tạ như thế mà...

-" Xin lỗi sensei, em không có làm hại ai đâu ạ...

Thật sự không phải em làm mà...

" - cậu cứ thế cúi mặt xuống đất, không dám ngước lên nhìn.

Cậu sợ, cậu sợ những ánh mắt coi thường của họ nhìn vào bản thân mình lắm !

* Chát *

Một tiếng chát mạnh vang lên trong không gian ngột ngạt này, cậu ngã sõng soài dưới nền đất.

Ngay cả bạn học của cậu - Ruly cũng không tin tưởng cậu một chút nào.

Rõ ràng không phải vậy làm mà, sao không ai tin cậu hết vậy ?

-" Cái thứ không có cha mẹ dạy !

" - phụ huy của bạn học kia lên tiếng, mấy người đó làm sao có thể hiểu được tâm trí của cậu ?

Đã đặt mình vào vị trí của cậu bao giờ chưa ?

Không có cha mẹ thì sao chứ ?

Bộ cậu ăn hết phần của nhà họ à ?

Giết chết con nhà người ta à

Đôi mắt cậu mở to hết sức, cậu thật sự không hiểu tại sao ' thứ không có cha mẹ dạy ' lại bị sỉ nhục đến như vậy.

Mà như vậy cũng có sao đâu ?

Vậy vẫn là con người đích thực của mình mà...

Cậu đâu có đối sử tệ bạc với ai đâu, tại sao cậu lại phải chịu đựng những sự việc đó.

Thật đau...

-" Hay là cái nhà đó không có khả năng dạy mày !?

" - phụ huynh bên đó lại tiếp tục mỉa mai đến gia đình của cậu nữa rồi.

Cậu trừng mắt nhìn họ nhưng họ lại lờ đi, cứ tỏ vẻ mình không nhìn thấy ánh mắt căm phẫn của cậu

-" Mấy người không có quyền xúc phạm đến gia đình tôi !

" - cậu hét lên, mặc kệ những ánh mắt nhìn mình ra sao, cậu vẫn mặc kệ

-" Thằng này láo !

Mày biết tao sẽ tống mày vào tù luôn không !?

" - phụ huynh bên kia trừng mắt nhìn cậu nhưng cậu không sợ đâu.

Điều duy nhất cậu sợ đó chính là ai làm hại đến gia đình cậu thôi, cậu chỉ sợ mỗi vậy, không sợ bản thân mình sẽ bị cô lập đến như thế nào đâu

-" Nếu vậy thì hãy bắt tôi trước đi !

" - nói rồi cậu chạy vụt ra ngoài thật nhanh.

Cậu liền chạy đến một ngôi mùa hoang mà núp ở đấy.

Tâm trí cậu đang hỗn loạn

Mấy người kia thấy cậu chạy đi thì không động đậy gì, họ nghĩ rằng lát nữa cậu sẽ quay về thôi nhưng không !

Đây có lẽ là lần cuối cùng họ gặp cậu

Cậu núp trong căn nhà hoang, người không ngừng run rẩy.

Không xong rồi, nếu cậu bị bắt vào tù thì ai sẽ là người đi thăm cha mẹ cậu đây.

Cậu thật sự không muốn như vậy một chút nào hết

Bỗng nhiên, một cô gái tầm mười mấy tuổi xuất hiện trước mặt cậu.

Cậu ngước mặt lên nhìn, là một cô nhóc !

Mái tóc màu xám xanh dài được cột gọn gàng lại bằng một sợi dây ruy băng xanh biển, đôi mắt màu bàng ánh kim nhạt, như kiểu nó có thể phát sáng trong đêm tối.

Cô bé mặc một cái dầm trắng dài qua đầu gối một chút, với thiết kế theo kiểu quý tộc, tô điểm là một chiếc mơ màu đỏ đậm giữa eo.

Cô không đi dày, cô đi chân đất.

Đôi chân cô ấy đã máu đỏ...

Có vẻ như cô ấy đã chạy trốn, thân hình cũng không có lành lặn.

Cậu có thể thấy rõ được những vết thương ở tay, ở chân...

Đáng thương thật !

-" Xin chào " - cô hái ấy thốt lên một cách bất ngờ khiến cậu giật thót tim

-" À...

Chào cậu "

-" Cậu tên là gì ?

Tôi là Hadaka Kireina " - cô gái ấy ngồi xuống bên cạnh cậu

-" Hanagaki Takemichi "

-" Sao lại ở đây ?

"

-" Không muốn về trường nữa...

" - cậu cúi gầm mặt xuống

-" Tôi cũng vậy nhưng chỉ khác một điều là không muốn về nhà...

" - cười nhẹ

-" Có chuyện gì sao ?

" - cậu quay đầu lại hỏi cô gái

-" Không...

Chỉ đơn giản là không muốn về thôi " - cô gái nhìn lại

-" Vậy sao ?...

Ít nhất cậu vẫn còn coa nhà để về, còn tôi thì- " - cười khổ

-" Nhảy lầu không ?

"

-" Hả !?

" - bất ngờ

-" Cậu và tôi giống nhau thật đó.

Tôi đã không còn lưu luyến gì với thế giới này nữa rồi " - ngưởng mặt lên, nhìn trần nhà ẩm mốc

-" Nghe hay đấy !

" - cười tủm tỉm

-" Vậy đi thôi !

" - cô kéo cậu đến một tòa nhà cao tầng đã bị bỏ hoang

Trên đường đi, cậu gặp lại quá khứ của chính bản thân mình.

Không còn đi hối tiếc nữa, nhanh lên, cậu muốn được giải thoát khỏi cái thế giới vô lương tâm này

-" Sẵn sàng chưa ?

" - cô nắm chặt lấy tay cậu, nói một cachs đầy tự tin

-" Rồi, ta đi thôi...

" - cậu nhìn xuống mặ đất.

Có lẽ nên ra đi rồi

.

.

.

.

.

* Rầm *
 
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
#2


Máu chảy lênh láng khắp mặt đất bẩn.

Thân hình cậu và cô gái đó đã nhuốm máu.

Người dân xung quanh thấy vậy thì liền vội chạy đến để giúp đỡ.

Người thì cố gắng lay người cậu và cô gái, người thì gọi xe cấp cứu

* Cạch *

-" Cái gì đây !?

Rốt cuộc đã có chuyện gì với 2 đứa tre này vậy ?

" - một vị bác sĩ thốt lên khi thấy tình trạng của cậu và cô

-" Đưa hai đứa đến phòng cấp cứu nhanh lên " - một vị bác sĩ khác nói, bác ấy thật sự rất hoảng.

Rốt cuộc, hai đứa này đã xảy ra chuyện gì vậy ?

Trong phòng cấp cứu, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo.

Các bác sĩ và các nữ y tá đang phải hì hục làm việc, họ đang cố gắng giải cứu hai đứa trẻ vị thành niên này.

Nhưng có vẻ chúa không đứng về một người mất rồi...

Cô bé tóc xanh xám đó, nhịp tim đột ngột rơi xuống con số 0...

Phải, cô bé đó đã chết ngay trong lúc phẫu thuật, thật đáng thương làm sao.

Tử thần luôn luôn đứng về phía những cô bé xinh đẹp, có tâm hồn trong sáng, biết lo cho người khác nhưng lại không lo cho mình mà tại sao cô bé lại nhảy lầu cùng cậu bé nhỏ nhắn kia ?

Chẳng lẽ hai đứa đều có chung quan điểm nên mới cùng nhau nhảy à ?

Thật may mắn cho cậu nhóc kia, được Thiên Thần đứng ra bảo vệ khỏi Tử Thần.

Thật tốt, nhưng tình hình cũng không tốt một chút nào, vẫn còn đang hôn mê sâu, chắc khoảng tầm 1-2 tuần nữa mới cớ thể tỉnh dậy ngắm nhìn ánh nắng mặt trời, tội nghiệp thật sự.

////Tôi là dòng cách đáng iu đây q(≧▽≦q) ////

-" Rất tiếc, cô bé kia đã đi mất rồi " - một bác sĩ nhìn cậu nói

-" Vậy sao ?

Vậy thì bao giờ cháu mới được đi cùng cậu ấy ?

" - cậu ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống dưới - nơi những đứa trẻ đang nô đùa.

Trong khi đó, thân hình cậu đấy vết thương, dây chằng trịt.

Trông thật đau đớn

-" Còn lâu lắm, nhưng cháu cứ giữ cái mạng sống này đi.

Nó sẽ tốt hơn với việc chết đi " - vị bác sĩ kia bất lực nhìn cậu, không ngờ cậu lại muốn chết đến như vậy

-" Không...

Cháu nên chết đi, cháu không thuộc về thế giới này " - đôi mắt cậu dần đỏ hoe, dường như bên trong đó có chứa hàng tấn nước mắt vậy.

Điều cậu muốn nhất bây giờ đó chính là gục mặt xuống gối rồi khóc một trận thật to...

-" Cháu nói gì vậy ?

Cháu không nên chết " - bác sĩ kia nhìn vào mắt cậu nhưng cậu không mấy quan tâm đâu.

Có khi còn chẳng thèm để ý tới ánh mắt thương hại đấy

-" Cháu không đùa đ- "

-" Bác sĩ ABC, chủ tịch đang đợi anh " - một cô y tá bước vào, trên tay cầm một số tài liệu

-" Tôi biết rồi, tôi ra ngay đây " - bác sĩ ABC nhìn lại

Thế rồi cô y tá kia đi mất, để lại khoảng không gian im lặng giữa cậu và vị bác sĩ kia

-" Vậy chú đi nhé, có gì thì cứ gọi chú.

Cấm có ý định tự tử đấy nhé !

" - bác sĩ xoa đầu cậu rồi đi mất.

Nhưng bác sĩ ấy đâu biết rằng từ lời nói đó, cậu lại nảy sinh ra ý định tự tử thêm một lần nữa

////Tôi là dòng cách đáng iu đây q(≧▽≦q) ////

Đến đêm, cậu đang yêu vị trên chiếc giường của mình, không biết gì cả.

Thì có một bóng đen mở cửa phòng cậu, tay cầm một vật gì đó sắc nhọn tiến tới giường cậu.

Trong cơn mơ hồ, cậu thấy một ai đó tiến tới giường mình rồi...

* Phập *

Cậu không cảm thấy đau đớn một chút nào, không đau, không đau, không đau; điều quan trọng phải nhắc tới 3 lần.

Cái bóng đen còn nhẫn tâm rút luôn cả ống thở của cậu, rút luôn mấy dây điện mang lại sự sống nhỏ nhoi cho cậu.

Thật độc ác...

Lúc đó, cậu cảm thấy tay chân mình không thể di chuyển được nữa, mắt dần mờ đi và tai không còn nghe thấy gì nữa.

Ngay bên cạnh cậu, là máy đo nhịp tim.

Nó đang giảm, nó đang giảm rất nhanh.

Nguy rồi, cứ đà này cậu sẽ chết, nhưng đây cũng là ước nguyện của cậu mà, cứ để cậu ra đi vậy

////Tôi là dòng cách đáng iu đây q(≧▽≦q) ////

Sang hôm sau, người ta phát hiện cậu đa chết, chết một cách thê thảm.

Khuôn mặt cậu trắng bệch nằm trên giường bệnh.

Bụng ghim một con giao dọc giấy, tay bị cắt như có ý định tự tử...

Vị bác sĩ chăm sóc cho cậu đã rất shock, shock lắm luôn.

Vị bác sĩ này không thể tin vào mắt mình là cậu đã tự tử, không thể được !

Rõ ràng là ở đây không có một con dao nào, hay là bút.

Vì bút cũng là vật sắc nhọn, cũng có thể trở thành hung khí gây án.

Hơn nữa đây là bệnh viện tốt nhất Tokyo, những vật sắc nhọn chỉ có bác sĩ phẫu thuật mới được sử dụng, còn đâu đều bị cấm

Có người cho cậu đã tự tử, có những người cho cậu đã bị sát hại.

Đó chỉ là một số, có người lại cho rằng : Cậu đang chuẩn bị tự tử thì có người đến sát hại.

Gì vậy ?

Đâu ra cái lí vô vật lý như vậy ?

Nếu cậu chết thì ít nhất cũng nên để lại thứ gì đó chứ, như bức thư tuyệt mệnh chẳng hạn.

Có người con trách móc cậu kìa !

////Tôi là dòng cách đáng iu đây q(≧▽≦q) ////

-" Hanagaki !

" - một tiếng nói vang lên bên tai cậu

Cậu như bừng tỉnh, nhìn ngó xung quanh thì mới biết cậu không còn ở bệnh viện nữa, người cậu như lơ lửng trên không, người cậu bây giờ như sợi tơ vậy.

Nhẹ quá...

-" Hadaka ?

" - đến bây giờ, cậu biết biết rằng tiếng gọi vừa nãy là của cô bạn Hadaka Kireina đã đi trước.

Cô ấy lao nhanh đến chỗ cậu với đôi cánh nửa trắng nửa đen

-" Cậu đã lên đây rồi !

Tớ còn sợ cậu không lên.

Vậy là tớ đã có chủ nhân rồi !

" - cô vui mừng bay xong quanh cậu- Mà khoan !

Chủ nhân ?

-" Chủ nhân !?

" - cậu bất ngờ, sao lại là chủ nhân.

Mà cái đằng sau lưng cô gái là cái gì thế ?

-" Ukm, cậu chính là chủ nhân của tớ !

" - cô gái nhìn cậu với một ánh mắt nhất định

-" Sao lại vậy ?

" - cậu ngây ngô nhìn cô gái

-" Hửm ?

Tớ cũng không được tiết lộ điều này, chỉ khi cậu đã sát nhập vào một bên nào đó thì tớ mới có thể nói cho cậu được "_ Kireina

-" Hể !?

"_ Take

-" Nào đi thôi "_ Cô cầm lấy tay cậu

-" Đi đâu ?

"_ Take

-" Đến chỗ Chúa-sama !

"

Thế là cậu đã được Kireina đưa tới chỗ Chúa-sama

▂ ▄ ▅ ▇ █ ♪♫♥♥♪♫ █ ▇ ▆ ▄ ▂

Đừng hỏi toiiii tại sao lại ra vào lúc này

Tại vì tôi đang nghỉ dịch
 
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
#3


-" Ồ tới rồi sao ?

" - một ông chú tầm 30 tuổi đang đứng đợi ai đó trong thư phòng.

Mặc lên mình bộ đồ trắng muốt, tóc và đôi mắt đều là màu nâu nhạt

-" Tsk !

Không ngờ người được chọn lại là một thằng nhóc yếu ớt như thế này " - một ông chú bên cạnh cũng tầm từng đấy tuổi cất tiếng.

Trông đáng sợ thật đấy.

Ông chú đó mặc lên mình bộ đồ đen xì, mái tóc và đôi mắt đều là trắng

Có vẻ hai con người này tính cách hoàn toàn khác nhau một trời một vực

-" Đây đây, Ki đã mang chủ nhân của mình tới rồi đây " - cô vui vẻ mang cậu đến trước mặt hai người

-" Xin chào...

Ạ " - cậu ngước mặt nhìn hai con người cao to này

-" Ta tên là Pico, còn cậu bên đây là Yuri " - người tóc nâu ôn tồn nói

-" Tsk !

Ta không thích con người " - người tóc trắng liếc mắt nhìn cậu một cái rồi ngồi vào ghế sofa, tay cầm tách trà đen

-" Hể !?

" - mặt cậu ngơ ngác, không biết đây là đâu, không biết những con người ở đây như thế nào

-" Bây giờ, cậu đang ở trên thiên đàng.

Tôi cho cậu hai lựa chọn.

Một là theo tôi, hai là theo cậu tóc trắng kia " - anh nhìn thẳng vào mắt cậu, như thể đang cố gắng thuyết phục cậu về bên mình, cố gắng để trống lại bên kia

-" Ta không muốn tên nhóc ẻo lả kia về bên mình, nhóc đi về phía bên kia đi !

"

-" Tôi không biết làm thế nào, không biết chọn cái nào đâu ạ " - cậu nhìn lên, nói gì thì nói chứ cậu không muốn chọn kiểu này chút nào, thật sự đấy...

-" Chắc là cậu không muốn rồi Hanagaki, tớ thì theo cậu nên mấy cái thứ này thì đi vào bên nào cũng được " - cô bay xung quang cậu và Pico

Hmmm, cậu nên chọn bên nào đây.

Cái nào cũng có cả.

Hai người này có vẻ đại diện cho cái thiện và cái thác.

Ác cậu cũng có, thiện cậu cũng có.

Vậy nên chọn cái nào đây.

Chắc là vẫn không có chỗ cho cậu rồi nhỉ, đáng ra cậu không được sinh ra.

Không có nơi nào cho cậu đi hết, ngay cả đi chết cũng không xong, bộ cậu không được chúa bảo kê như những người khác à.

Đúng là rác rưởi của thế giới...

-" Tôi...

Không biết nên chọn cái nào...

K- " - cậu cúi gầm mặt xuống

-" Đó là quyền lựa chọn của cậu.

Không ai ép buộc cậu cả "_ Pico

-" Chưa cần phải vội, nhóc có thể thăm quan.

Với trường hợp không vào được chỗ nào thì...

"_ Yuri

-" Cậu sẽ phải chọn một người nào đó để làm bạn đời rồi sống trên núi Song Long "_ Pico

-" Vâng...

"_Take

Sau một hồi lựa chọn thì cậu không biết mình nên chọn cái nào.

Nói gì thì nói chứ cậu đáng ra nên ở bên Thiêng Đường, nó sẽ tốt cho cậu.

Nơi đấy có bao nhiên người hiền người tốt, chứ còn bên Địa Ngục cũng khá là phù hợp cho cậu.

Người ở bên đó ác lắm, khéo lại bị tẩn cho chết à ?

Nhưng do bên nào cũng phù hợp với cậu nên cậu quyết định sẽ không chọn cái nào cả

////Tôi là dòng cách đáng iu đây q(≧▽≦q) ////

-" Rộng thật đấy !

" - mắt cậu sáng lên.

Không ngờ trên Thiên Đàng lại rộng lớn tới như vậy.

Ai cũng có cánh, nhưng cậu thì không.

Có mấy người cũng không có cánh kìa !

-" Thấy tuyệt không Michi ?

"_ Kireina

-" Michi ?

" - cậu quay lại nhìn cô, không gọi cậu là Hanagaki nữa à ?

-" Đúng vậy, bây giờ cậu cứ gọi tớ là Manzu nhé !

" - cô vui vẻ nói với cậu

-" Ukm, được thôi "

Thế là cậu với cô chạy đi chơi khắp một vòng quanh thành phố Hạnh Phúc.

Công nhận trên trời thì nó cũng giống so với trần gian thôi, cũng có con người, cũng có sự sống, quan trọng là có sự hạnh phúc

Cô rủ cậu đi hết chỗ này đến chỗ khác.

Tiền thì không cần phải lo, cậu nay đã được Pico và Yuri bảo kê rồi.

Tiền muốn lấy lúc nào thì lấy, muốn dùng bao nhiên cũng được.

Thế thì giàu rồi còn gì nữa, nhưng mỗi khi sử dụng thì cậu cần phải báo cáo lại chứ không được dùng tùy tiện

Đi chơi được một lúc thì cậu cũng mệt rồi, cậu liền ngồi bệt xuống cái ghế đá gần đó

-" Phù !

"_ Take ( Michi )

-" Cậu yếu đuối thật đó Michi !

"_ Kireina ( Manzu )

-" Tại ở đây rộng quá chứ bộ !

" - cậu chu mỏ, trông bây giờ cậu đang rất đáng yêu.

Cái má cứ phúng phính như cục bánh mochi hay còn gọi là bánh bao kìa !

Cô bây giờ đang muốn nhéo nó lắm, nhưng không được.

Làm người ai làm thế chứ

-" Được rồi, cậu ở đây nhé !

Tớ đi mua nước "_ Kireina ( Manzu )

Thế là cô bay đi mua nước, cậu thì ở đấy đợi cô.

Trong khi đợi cô, cậu được hai anh em trông giống quỷ tiếp chuyện.

Cả hai đều cao to như nhau, một người có mái tóc dài, màu chị ong nâu nâu nâu nâu, còn người còn lại thì đeo một cái kính tròn vàng, tóc thì ngắn hơn người kia có màu vàng nhạt và xanh trời nhạt pha với nhau.

Trông men lì phết đấy !

Đặc biệt là đôi mắt tím sắc nhọn, nó có thể giết chết trái tim của bao nhiêu chị em phụ nữ đấy

-" Nhóc là người mới sao ?

" - người tóc vàng nâu hỏi.

Tay không ngừng vân ve tóc của cậu

-" À...

Vâng " - cậu ấp úng

-" Chưa chọn được bên nào sao ?

" - người ấy tiếp tục hỏi.

Còn cái tay thì...

À mà thôi

-" Tôi thấy cậu cũng đẹp trai, hay về bên tôi đi " - người đeo kính bắt đầu hành động.

Anh ta ôm cậu vào lòng, mặc kệ những ánh mắt của mọi người xung quanh

-" Ơ kìa Rinrin !

Sao em lại cướp con mồi của anh thế !?

" - người tóc vàng nâu phồng má nói

-" Không biết đâu !

Em là người thấy cậu ấy trước mà !

" - anh đeo kính cũng không vừa ôm chặt người cậu

-" Honggggg ! cậu ấy phải là của anh !

" - anh vàng nâu bắt đầu mở cánh ra, hình như sắp có một cuộc hỗn chiến sảy ra rồi

Cậu đến mệt mỏi với con người này mất thôi

Còn Kireina, cô ấy đã đứng trong góc khuất nhìn thấy tất cả rồi.

Không ngờ chủ nhân của mình lại thu hút ong bướm đến thế ⁓

▂ ▄ ▅ ▇ █ ♪♫♥♥♪♫ █ ▇ ▆ ▄ ▂

Hãy đoán xem bé Michi của chúng ta zô bên nào ?
 
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
#4


-" Hể !

" - cậu đang ngơ ngác, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình và hai anh em quỷ này.

Mới đặt chân lên đây thôi mà đã có biến như vậy rồi sao ?

Chắc mai sau này cậu cũng không được yêu ổn quá

-" Nii - san !

Cậu ta phải là của em !

" - thanh niên đeo kính vẫn ôm cậu, nhưng hình như hơi mạnh thì phải

-" Hả !?

Nếu không thì chúng ta chia đôi đi.

Nó sẽ có lợi cho cả hai, được không ?

" - cái anh vàng đen vẫn tiếp tục cãi em mình

-" Không !

Em không thích như vậy !

" - anh đeo kính phồng má

Thế là hai anh em cứ dành giật cậu mãi, may sao mà có Kireina xuất hiện thì mới cứu được cậu.

Nhưng mà sao cô đi lâu vậy hơn 20 phút rồi đó !

Tính để cậu đây giận sao ?

-" Nè !

Hai anh làm ơn buông tha cho bạn tôi đi !

" - Cô bay đến chỗ cậu, nhanh tay bế cậu ra khỏi lòng của anh đeo kính

-" Mi là ai !?

" - cả hai thanh niên đồng thanh

-" Manzu, con chó của người mà mấy anh vừa tranh nhau ấy !

"_ Kireina ( Manzu )

-" Hể ?

Thế nhóc đó tên là gì ?

-" Michi !

Không muốn nhắc lại đâu !

"_ Kireina ( Manzu )

-" Ồ, tên dễ thương ghê.

Tôi là Ranran còn em tôi Rinrin " - anh tóc chị ong lên tiếng

-" Cậu có thể thả tớ xuống được không ?

" - cậu quay lại nhìn cô

-" À được chứ " - cô thả cậu xuống

-" Phù !

"

Cô thả cậu xuống, sau đó đưa cho cậu một lon nước mật ong chanh, công nhận nó ngon thật đấy !

Mùi vị chanh và mật ong hòa lẫn vào nhau, trôi thẳng xuống cổ họng cậu, nếu cái này uống nóng thì ngon, nhưng mà hình như cái này hơi lạnh rồi

Cậu quay sang nhìn hai anh em kia, gì đây ?

Cái anh mắt đó là sao hả...

Chắc là đang muốn xin chút nước.

Với tấm lòng thương người của cậu thì tất nhiên cậu phải cho rồi, hai anh em này có vẻ đang khát lắm, cứ tranh nhau uống thôi, trẻ trâu thật.

Giống cậu hồi xưa

Kireina - cô đã thấy hết cái cảnh hường phấn này rồi, cô lặng lẽ chụp lại rồi sau đó ghi những thứ đã xảy ra trong sáng ngày hôm nay vô sổ.

Bọn họ tranh nhau uống vì nắp lon đó cậu đã ngậm vào nó rồi; hai anh em đã nếm không biết bao nhiên mật ngọt từ các cô gái dưới trần gian và cả trên đây nữa nhưng nó chát, đắng lắm.

Đấy là đối với các cô gái, trai thì cũng nếm rồi nhưng nó cũng vậy à.

Chát bỏ mẹ !

Bây giờ họ đã nhắm chúng cậu, nếu cậu không cho họ chút mật ngọt nào thì họ sẽ bám cậu đến khi cậu cho thì thôi

Mới gặp chưa gì đã nếm rồi, nhưng mà nó ngọt lắm !

Ngọt thấy mẹ luôn, với cả không có chút tanh nào.

Bộ cậu là thần à ?

Hồi xưa hai anh trai này đây cũng đã được nếm một loại như vậy nhưng là con gái, Sara - cô gái có mật ngọt khá giống của cậu, cứ coi là tạm chấp nhận.

Nhưng cô gái này phèn qúa !

Phục vù chưa được có mấy ngày thì mật ngọt đã biến thành mùi vị tanh kinh khủng khiếp rồi...

Gớm, ghê tởm thật sự

Nhưng mà bây giờ đã có cậu rồi, với mùi vị như này thì chắc cậu sẽ có lâu hơn cô gái đó nhỉ ?

Nói gì thì nói chứ hai anh này chắc phải dấu cậu đi, nếu vua mà biết thì chết à, hắn ta sẽ cướp cậu đi mất.

Haizzz, đúng là phiền phức thật mà, muốn bây giờ cũng không được, chán thật sự.

Chỉ muốn đưa cậu về nhà luôn thôi

-" Cậu thấy mùi vị của lon nước đó như thế nào ?

"_ Kireina ( Manzu )

-" Ngon lắm !

Nhưng mà tớ thích uống nóng hơn "_ Take ( Michi )

-" Hể ?

Nhưng mà cậu biết nước đó là nước gì không ?

"_ Kireina ( Manzu )

-" Nước mật ong chanh ?

"_ Take ( Michi )

-" Và bên trong có chứa một chất nữa !

"_ Kireina ( Manzu )

-" Chất gì ?

"_ Take ( Michi )

-" Hmmm, phải nói sao nhỉ.

Nước này là của Pico - sama đưa cho tớ và bảo cậu uống nó.

Chỉ cậu mới có tác dụng thôi, còn những người khác uống vào không có tác dụng "

-" Ồ "_ Take ( Michi )

-" Và nó sẽ giúp tóc cậu d- " - cô đã bị ngắt lời

.

.

.

.

Chưa nói xong, tóc cậu đã dài qua eo rồi.

Cậu bắt đền !

Tự nhiên cho cậu đi uống cái nước quỷ quái này làm cái dell gì !?

Bây giờ, câu như muốn chửi thề, nhưng phải chửi trong lòng á.

Chửi ở ngoài người ta lại nghe thấy xong rồi nói này nói nọ ra, mệt hết cả người

Bắt đền đấy !

Không biết đâu !

Mái tóc của cậu.

Giờ nhìn cậu không khác gì con gái, bonuts thêm cái áo trắng rộng rộng đấy với cái quần ngắn đấy thì chỉ nói là hoàn hảo trên cả hoàn hảo

Hai anh em khi dành lon nước của cậu xong thì quay mặt nhìn cậu.

Gì đây !?

Tóc cậu...

Nó dài ra rồi kìa, ma thuật à ?

Nhưng mà cậu mới tới đây, sao mà dùng được, ít nhất thì phải nghe qua thì mới có thể dùng được chứ !

Sao lạ vậy ?

-" Tóc bé...

"_ Rinrin

-" Dài ra rồi sao ?

"_ Ranran

-" Hơi lạ đúng không ?

Thật ra thì đây là- " - cậu bị cắt ngang

-" Nhóc dùng được ma thuật sao !?

" - Rinrin nhảy ngược lên

-" Tuyệt vời thật !

" - giống em trai mình

-" Không phải...

Tôi bị trúng thuốc ạ !

" - cậu luống cuống giải thích.

Nhìn cậu không khác gì chú mèo con đang bị bỏ rơi luôn đấy, đáng yếu quá.

Nếu bây giờ mà đang ở nhà thì chắc hai con người này thịt cậu mất

-" Trúng thuốc ?

" - Rinrin thắc mắc nhìn cậu

-" Vâng...

Tôi bị trúng thuốc của Pico - sama.

Trong đấy có thuốc khiến tóc tôi dài ra...

" - cậu ngượng đến đỏ cả mặt.

Ước gì bây giờ có cái hố để cậu chui vào cho đỡ nhục thôi

-" Hể...

"_ Rinrin

-" Ông ta không phải bên tôi, cho nên chúng tôi có thể phản bác lại ông ta.

Bé cần chứ ?

"_ Ranran

-" Ông ?

Nhìn Pico - sama có già lắm đâu ?

" - cậu thắc mắc

-" Nhìn vậy thôi chứ Pico - sama đã hơn mấy nghìn tuổi rồi " - cô đặt tay lên vai cậu

-" Ồ...

Có lẽ người ở đây sống lâu quá nhỉ ?

"_ Take ( Michi )

-" Tất nhiên rồi !

"_ All

Nói gì thì nói chứ cậu đang rất muốn cắt luôn cái mái tóc dài qua eo này, vướng víu thật !

Nhưng cuối cùng thì mọi người cũng tạt vào một quán cà phê để bàn bạc về cách giải ma thuật giúp cậu.

Nói thế thôi chứ cậu đang bị dính vào một loại ma thuật cực mạnh, người ta dùng cái loại ma thuật này để : 1 là dùng để biến người khác thành quỷ, 2 là các cô gái sử dụng nó để giúp tóc mình dài ra nhanh hơn.

Nhưng nó cũng có thể mang đến hậu quả không tài nào lường trước được

Hai anh em này thì lại không biết về loại ma thuật này, cứ tưởng cứu được cậu chứ.

Thông thường các nhà giải ma thuật sẽ giải miễn phí cho nhưng chắc chắn ca này là không rồi, mà quan trọng bây giờ phải tìm các nhà giải ma thuật ở đâu đây ?

Các nhà đó đã không còn mấy nữa rồi, nếu muốn thì chắc phải tự điều trị thôi...

Nhưng vẫn phải học ma thuật.

Mong là câu tiếp thu nhanh

▂ ▄ ▅ ▇ █ ♪♫♥♥♪♫ █ ▇ ▆ ▄ ▂

Nói nhỏ nghe nè

Tôi đang học onl toán ( toán nâng cao )

Nhưng đó lại là toán hình

Tôi lại thích hình hơn thích đại nên cứ phải gọi là

Thời tới thời tới =))))))
 
[ Alltakemichi ] Cái Nào Đây ?
#5


-" Thế...

Loại ma thuật này có giải được không ạ ?

" - cậu là người lên tiếng đầu tiên khi bước chân vào quán, không khí âm u ghê

-" Có cánh nhưng không biết có sử dụng được không " - con chó của cậu thở dài

-" Đúng vậy " - hai anh em kia cũng lên tiếng, đồng thanh mới lạ

-" Hình như cần người giải đúng không ?

Vậy chúng ta đến hỏi Pico - sama và Yuri - sama thì chắc chắn sẽ có thông tin !

"_ Take ( Michi )

-" Không được...

Hầu như những nhà giải ma thuật đã không còn nữa rồi, với lại có còn thì cũng đã giải nghệ từ lâu lắm rồi " - con chó của cậu chỉ biết thở dài rồi lắc đầu ngao ngán

-" Nhưng nếu bây giờ bé cưng mà học ma thuật chăm thì chắc chắn sẽ giải được nhanh thôi "_ Ranran

-" Mà có dùng kéo cắt đi nữa thì nó vẫn sẽ mọc lại ngay sau đó "_ Rinrin

-" Hmm, chắc tôi có thể học được...

" - cậu nhìn xung quang, nhìn ai cũng thấy đáng sợ hết á !

-" Thế thì đi luôn " - con chó của cậu đứng dậy đập bàn rồi kéo cậu đi luôn cho nó nóng.

Chưa kịp để hai anh em kia ú ớ câu nào, chán bọn trẻ con mới lên thật sự !

Cô kéo cậu lên lưng mình rồi chạy tới một nơi tên Ma Thuật - Võ Đường nhà Sano.

Hai anh em kia thì nhanh cánh bay theo, chỉ chậm trễ một phút thôi là như vậy đó.

Không biết cảm giác cậu ngồi lên lưng thì sao ta ?

Liệu có như những cô gái khác không ?

Nhưng chắc chắn là không rồi.

Nhìn con ả tóc xanh mắt vàng cho cậu ngồi lên lưng kìa, có vẻ không nặng mấy.

Cậu và con ả tóc xanh, mắt vàng khè đó không khác nhau mấy; nhìn từ xa thì cậu với con ả đó có vẻ bằng nhau đấy, nhưng khi nhìn gần thì lại thấy con ả kia cao hơn cậu một chút.

Thân hình thì cũng bằng nhau...

Thật mong chờ...

Sau một lúc bay, tầm khoảng mười mấy phút gì gì đó thì cũng đến nơi, nhìn từ trên xuống thì cũng có vẻ to lớn và rộng rãi ra phết đấy.

Nhanh cánh mà hạ xuống, cô đưa cậu vào trong mà không cần gõ cửa ( đúng là con gái cụa tar ).

Mới bước vào trong, đập vào mắt cậu và con chó trung thành của cậu chính là những anh trai cơ bắp, xăm hình đầy mình đang tập luyện; người đang luyện võ người đang tập ma thuật.

Tất cả đều theo một trình tự thời gian hợp con mẹ nó lí

-" ÔNG SANO ƠI !!!!!!!!

" - cô hét to vào trong nhà, mấy anh trai đang tập cũng phải nổ lỗ tai luôn quá.

Còn cậu thì thấy quê dùm luôn

-" Hửm ?

Ồ Manzu đấy à cháu ?

Đã lâu rồi không gặp " - một ông lão từ trong bước ra, tay còn đang cầm ly trà

-" Vâng !

Cháu đến đây để giúp chủ nhân của cháu, cậu ấy muốn học ma thuật ạ !

"_ Kireina ( Manzu )

-" Ồ, một cậu nhóc nhỏ bé muốn học ma thuật sao ?

Được rồi, vào đây "_ Ông Sano

-" Vâng..

" - cậu rụt rè bước vào trong.

Ai ai ở đây cũng to cao và lực lưỡng hết, chắc cậu chưa được bằng một nửa của họ mất

Đi sâu vào bên trong, là một khu nhà bình thường ha ?

Không cũ cũng không tồi tàn, mà nó lại ấm cúng đến lạ thường.

Nơi đó có một cô gái tóc vàng, đeo tạp dề, đang cầm trên tay chiếc muôi múc canh vẩy đi vẩy lại, hình như đang dạy dỗ ai đó thì phải.

Chắc cô bé đó không làm gì đâu nhỉ ?

-" Nè !

Tại mấy anh mà em và ông phải trả tiền hộ đó !

" - cô bé đó tức giận hét lên, nhìn cô bé giống Kireina ghê.

Chỉ khác mỗi mái tóc và ánh mắt thôi, chắc sức công phá cũng tương đương nhau nhỉ ?

-" Trật tự chút nào mấy đứa, ông đang có khách " - ông Sano ôn tồn nói, trong khi tay đang pha trà thơm mời cậu và Kireina xơi

-" Hmm !?

Manzu ?

Cậu đến đây chơi sao ?

" - cô bé tóc vàng sau khi thấy con chó của cậu đến thì liền chạy lại chỗ cô ngay lập tức.

Mắt còn tỏa ra ánh sáng blink blink cơ, chắc cô bé này đang vui mừng lắm !

-" Ukm !

Tớ đến đây để đưa chủ nhân của tớ học ma thuật do cậu ấy bị trúng phải ma thuật " - cô vui vẻ đẩy cậu lên trước mặt cô gái kia.

Cậu có hơi run run mình một cút, nhưng thôi, chắc là người quen của Kireina nên cậu cũng có chút an tâm

-" Woaaa !

Là người mới !

" - cô gái kia phấn kích reo lên, lâu lắm rồi mới có người mới tới đây học

-" Chào cậu...

" - cậu hơi rụt rè một chút.

Có lẽ thứ anh sáng chói mắt, mù mắt phát ra từ người cô gái ấy khiến cậu hơi sợ một chút

-" Tớ là Ma !

Còn cậu là Michi đúng không ?

" - cô gái nắm lấy bàn tay ấm áp của cậu

-" Đúng rồi...

Mà sao cậu biết tên tớ hay vậy ?

" - cậu bắt đầu hơi sợ rồi đấy

-" Hmm, nói sao nhỉ.

Tớ có thể nhìn thấy biệt danh của người khác " - cô giải thích

-" Ra là vậy " - cậu thở phào nhẹ nhõm.

May là cô chỉ biết mỗi biệt danh thôi, nếu cô mà thấy được quá khứ của cậu thì toang

Cô gái đó cứ lôi kéo cậu về phía gì đâu không à !

Đến cả mấy anh trai đang quỳ dưới đất, ông Sano và Kireina cũng ngán ngẩm mà lắc đầu ( 27 Điện Biên chào anh em nhá ! ).

Cuối cùng thì cậu cũng đã được cứu thoát bởi một anh có đôi mắt đen láy, mái tóc cũng đen nốt luôn.

Cậu rứu rít cảm ơn anh ta vì cuối cùng đã cứu cậu khỏi cô nhóc này

Ông Sano gọi cậu và Kireina ngồi vào ghế để bàn bạ chuyện học hành.

Cậu có đi lướt qua người đã cứu cậu và...

-' Tóc nhóc đó mềm thật ' - đó chính là suy nghĩ mông lung của anh chàng cao to đen hôi kia, và có người đã nhìn thấy suy nghĩ đó và không ai khác chính là một cậu nhóc ( ? ).

Cũng có vẻ chạc tuổi cậu nhưng lại cao hơn cậu một chút

-' Nii có suy nghĩ đó sao ?

Có thật là Nii không đấy ?

' - đó chính là suy nghĩ của một cậu con trai tóc vàng nào đó khi thấy anh trai mình khen trai đẹp

Theo lời của Kireina, cậu đã bị trúng một loại ma thuật độc nhưng chưa biết nó độc đến cỡ nào.

Hiện tại thì cậu đang bị kẹp giữa hai con người một đen một trắng, à phải rồi, vừa nãy cậu cũng có thấy một cậu tóc vàng nữa nhưng hình như có tội lớn nhất nên vẫn đang chịu hình phạt cô Ma tạo ra, đó chính là...

Úp mặt vào tường

Anh trai ngồi bên cạnh thì đang xem xét tóc của cậu.

' Chà !

Bị dính ma thuật mà tóc vẫn mềm mại sao ?

Đúng là phi vật lý mà ( giống phim Ấn Độ á ) '.

Còn anh bên cạnh đang lật từng cuốn sách cổ một để tìm hiểu thông tin về loại ma thuật đó.

Công nhận tìm khó thật đấy !

Hình như cái loại ma thuật dởm chó bám lên người cậu mất con mẹ nó tích rồi.

Với lại ma thuật kiểu này làm gì còn nữa !?

.

.

.

.

.

.

.

Mọi người đang thắc mắc hai anh em Ranran và Rinrin đâu đúng không ?

Vì với một số luật pháp nào đó nên hai anh em không thể vô được

Khổ thân quạ 👉👈💧💧

-" Michi !

Bé có nghe thấy tôi nói ( hét ) không ?

" - Ranran bất lực mà gào thét

-" Bé cưng !

" - như anh trai mình

Trong khi đó, mấy anh lính canh lượn lờ trên trời kiểu :

-" Ê !

Anh có nghe thấy gì không DEF ?

"

-" Không tôi không nghe thấy gì cả.

Sao vậy anh GH ?

"

-" À không có gì.

Chắc tôi nghe nhầm á "

Thế là hai anh lính cứ thế lượn lờ thôi
 
Back
Top Bottom