"Làm ơn, cứu tao"
"Tao không muốn chết đâu Takemichi!"
"TAKEMICHI!!!!"
Reng reng, tiếng chuông inh ỏi lọt vào tai kéo tôi ra khỏi những kí ức nhuốm đỏ kia.
Mơ màng nhìn xung quanh, trước mắt hiện ra căn phòng xanh nhạt quen mắt.
Đây chẳng phải là phòng của cậu sao, bật dậy, đưa hai tay lên kiểm tra, thế nào mà lại nhỏ nhỏ, múp múp thế này.
Hoảng hốt, lật chăn chạy thẳng vào nhà vệ sinh, tôi giật mình nhìn bản thân trong gương
ÔI VÃI!!!!
Khuôn mặt nhỏ con, bầu bĩnh.
Tâm trí gần như hoảng loạn.
Chạy đi coi cuốn lịch đầu giường thì tá hỏa nhận ra, hôm nay thế nào lại là
ngày 25/6/2002.
Là 2002 sao
Đứng ngẩn người
3 năm, đã sớm hơn 3 năm...
Vậy thì chẳng phải sẽ dễ dàng kiểm soát mọi chuyện hơn sao.
Mình sẽ cứu được mọi người, 1 lần nữa.
Nhất định..
Suy nghĩ chợt bị vùi dập bởi những hình ảnh nhuốm máu của các thành viên, những cái chết cho dù cậu đã nhiều lần, hết sức thay đổi.
Ha, thế nào cũng vậy, cứu hay không cứu, cuối cùng cũng chết hết mà.
Ngao ngán lắc đầu, thuận tay úp tấm lịch xuống bàn.
Đời này, cứ thuận theo ý trời mà sống, tôi không muốn chạy đôn chạy đáo vì cái số phận này nữa.
Nhìn tấm lịch úp trên đầu giường, một cảm giác trống rỗng phủ lấy người tôi, sự đơn độc của những năm qua đã dần bào mòn đi ý chí của Takemichi.
Một con rối của số phận
Một góc nhỏ của cuốn lịch được khoanh tròn sẵn bằng mực đỏ, sinh nhật của Takemichi.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
"Michi, con dậy rồi đó sao?
Sách vở đã soạn xong hết chưa đó"
Người phụ nữ với chiếc tạp dề màu hồng nhạt đứng trong bếp lụi cụi nấu bữa sáng, lớn giọng nói vọng lên trên lầu.
"Chào buổi sáng, ba mẹ.
Con chuẩn bị xong hết rồi" Cậu từ trên lầu bước xuống, mặt còn ngái ngủ.
Bao nhiêu lần xuyên không, vẫn không thoát được cảnh phải dậy sớm, thật sự mà nói cậu rất ghét điều này, có thể không đi học được không, chỉ biết khóc thầm trong bụng.
Gãi đầu bước xuống, mẹ từ trong bếp đi ra, nhìn dáng vẻ nhếch nhát của thằng con trai mình mà chỉ biết chép miệng.
Đưa hai tay, bà ép hai bên tóc đang dựng lên mấy cọng trên đầu cậu xuống
"Năm nay lo mà học hành, cư xử cho đàng hoàng nghe chưa.
Đầu tóc chẳng gọn gàng tí nào, Michi con không muốn mẹ phải cạo đi đúng không"
Bà vuốt vuốt 2 bên tóc, miệng thì doạ nếu tóc tai của cậu vẫn còn để luộm thuộm như hôm nay nữa thì bà sẽ cạo luôn, chợt nhớ mình còn nồi cà ri còn bắt trên bếp chưa tắt, liền chạy vào kiểm tra.
Cậu bật cười, cảm giác sáng sớm nghe tiếng mẹ càm ràm như thế này cũng không tệ.
Ngồi vào bàn ăn với ba, mẹ xoay người vừa nấu vừa hỏi
"Cuốn sách mẹ để trên kệ và những lời mẹ dặn tối qua con đã nhớ chưa Michi?"
Ánh mắt vừa nhìn nồi cà ri lâu lâu lại nhìn sang cậu, như đợi câu trả lời.
Tôi đưa tay gãi gãi phần tóc vừa được mẹ chỉnh, miệng lắp bắp
"Dạ.. con- con nhớ mà mẹ"
Mơ hồ về kí ức tối qua, định bụng sẽ trả lời cho qua chuyện.
Nhưng mẹ dường như đi guốc trong bụng tôi
"Con chắc là nhớ không Michi?"
Tay bà cầm cái giá múc chỉ vào người tôi với ánh mắt dò xét
"Vậy con nhớ được gì, nhắc lại cho mẹ nghe xem"
Tôi lia ánh mắt cầu cứu sang chỗ ba ngồi, ba chỉ lắc đầu, làm dấu không thể nhắc bài.
Huhu, ba ơi
Trên đầu hiện rõ một cục u lớn, đỏ hoắc, vì đã trôi qua 10 phút nhưng không thể nhớ nổi bất cứ thứ gì.
Không nhận được câu trả lời mà bà mong muốn, thế là 1 múc vào đầu.
Mẹ ngao ngán, kéo một hơi dài
"Michi con thật sự quên hết rồi đấy hả, những điều tối qua mẹ nói thật sự rất quan trọng đấy Michi.
Nó thật sự quan trọng, nó sẽ theo con tới cuối đời đấy!"
Mẹ nghiêm túc nhìn tôi
"Hôm nay là ngày phân loại của con, là ngày mà con sẽ được biết mình là beta, omega hoặc là alpha."
Ầm, âm thanh tan vỡ tự tận cõi lòng của Takemichi
Đầu cậu như quay vòng vòng khi nghe tới những thứ đó
Beta là gì mà còn omega rồi alpha nữa, omega gì đấy có phải loại dầu cá làm sáng mắt không.
Gì vậy trời, mình quay ngược lộn thế kỉ hay sao thế.
Khuôn mặt ngơ ngác, đần thối ra của cậu cũng phải làm cho mẹ bất lực
"Beta là thể người bình thường, nhưng omega là thể người tiết ra hormone câu dẫn bạn đời còn alpha là thể người sẽ tiết ra hormone tìm bạn đời.
Nên thật sự điều này rất quan trọng, đừng vì một phút lỡ dại, bồng bột mà con chọn sai người hoặc có thể bị dẫn dụ bởi pheromone của alpha."
Mẹ nói ra một tràng những thứ mới lạ, làm cho cậu cũng phải đứng hình, tai dường như muốn phát nổ
Cái gì mà dẫn dụ, tìm bạn đời.
Bộ quay ngược chưa đủ wow hay sao, giờ lại thêm mấy cái phân loại này trời.
Điên thật
Takemichi cậu thật sự muốn cắn lưỡi mà chết
Sau một màn thuyết giáo của mẹ, cậu cũng mở cửa ra khỏi nhà, mặt khác là vì không muốn tiếp thu thêm những thông tin mới lạ vừa rồi
Vừa ra khỏi nhà.
Cậu nghe thấy tiếng mẹ nói lớn từ đằng sau
"Michi à, mẹ quên chúc mừng sinh nhật con.
Tối nay mẹ sẽ nấu những món con thích nên là về sớm nhé"
Bà vừa cười vẫy tay chào tạm biệt cậu
"Con nhớ rồi mẹ, con đi học đây".
Trên đường đi cậu không ngừng nghĩ tới những điều mà mẹ đã nói sáng nay.
Beta, omega, alpha, quái gì vậy trời.
Vò đầu bức tóc, vô tình cậu đụng trúng một người
"Ách, tôi xin lỗi, xin lỗi!!!"
Cậu vội cúi đầu xin lỗi tới tấp, mặc dù chưa biết đối phương là ai.
"Cmn này này, im được rồi.
Đừng có ồn ào nữa, cái thứ phiền phức, mới sáng sớm mà gặp xui xẻo rồi"
Thanh niên cau có, chửi bới 1,2 tiếng liền xoay lưng rời đi.
Để lại cậu đứng ngơ ngác
Hắn ta vừa chửi mình là thứ phiền phức sao, người gì mà lỗ mãn vậy trời.
Cái tên đáng ghét, để tôi gặp anh lại lần nữa thì không yên đâu!
"Takemichi!!!"
Tiếng gọi lớn làm cậu giật mình quay đầu ra sau thì liền thấy đám Akkun chạy tới, quàng tay lên vai cậu, vẻ mặt hớn hở hỏi cậu vừa đứng nói chuyện với ai.
"Không có quen, chỉ là một tên điên"
Cả bọn như thắc mắc trước câu trả lời của cậu, nhưng rồi cũng gạt qua một bên.
Cứ thế mà cả bọn cùng đi tới trường
----------------------------------------------------------------------------------------------
Vào lớp, cậu được xếp cùng lớp với Takuya Và Makoto, có hai đứa nó giúp cậu trôi qua các tiết học nhàm chán.
"Này, biết gì không?"
Tên Takuya huýt vai, quay sang nhìn cậu và
Makoto
"Chuyện gì"
Takemichi ngáp ngắn ngáp dài mà trả lời Takuya
"Thì là Hắc Long đó, mày không nghe gì về cái băng mới nổi dạo gần đây sao"
Takuya lấy tay chỉ chỉ chọt chọt vào người cậu làm vẻ mặt bất lực
"Tao nghe nói Hắc Long là băng đua xe, đám bất lương mới nổi gần đây"
Takuya kể cho 2 thằng cốt mình nghe với những gì mà nó ngóng và biết được từ bọn cấp 3
"Nhưng mà chẳng phải tên thủ lĩnh kia nghe bảo đánh đấm rất chán sao?"
Makoto lên giọng, hai tay cuộn trò đập đập vào nhau, hứng khởi trả lời Takuya.
Cậu cũng gật đầu đồng tình với Makoto
"Tao cũng nghe là hắn đánh rất yếu, nhưng uy lực của hắn thì không yếu xíu nào.
Nhìn vậy chứ ai cũng phải nể đó 2 thằng đần"
Takuya gõ lên đầu 2 thằng bạn mình, làm cho 2 đứa nó sồn sồn lên, Makoto vì thế mà đòi solo với Takuya.
Takemichi thì ngồi thêm mắm thêm muối, chọc cho Takuya và Makoto hăng máu lên
"Oi oi, mấy em dưới kia trật tự giùm một cái.
Có muốn ra ngoài đứng không?
Đã làm xong bài tập chưa mà ngồi đó tám chuyện vậy hả"
Vì tiếng động một lúc một to, giáo viên ném vài viên phấn xuống chỗ 3 đứa nó, rồi đi xuống kiểm tra vở từng đứa
"3 đứa ra sau lớp đứng đội vở lên đầu, đứng như thế đến hết tiết cho tôi.
Bài thì chưa làm được câu nào mà đã ngồi giỡn"
Giáo viên đưa tay đẩy gọng kính lắc đầu ngao ngán
Makoto đi sau liền lấy chân đá vào đít Takuya, miệng lẩm bẩm bảo là do nó nên cả bọn mới bị bắt đứng.
Takuya định nói lại thì bị cái liếc nhìn của Takemichi mà im lặng
Thế là 3 đứa xách đít xuống dưới lớp đứng tới cuối tiết.
-------------------------------------------------------------------------
"Các em, cũng như đã thông báo trước.
Hôm nay chúng ta sẽ có buổi phân loại.
Bây giờ các em trật tự, chúng ta sẽ được phát số thứ tự và tôi sẽ kêu số rồi lần lượt từng em ngoài.
Đã nghe rõ chưa"
Tới rồi
Giáo viên vừa bước vào lớp thông báo, rồi cũng nhanh chóng bước xuống phát cho từng đứa từng số.
Nghe xong cậu liền quay sang chỗ Takuya
"Này, cái phân loại gì đấy.
Nó là gì?"
Mặc dù đã được người mẹ yêu quý thuyết giản một buổi sáng nay, nhưng đối với cái đầu quên trước quên sau của Takemichi thì nhưng điều đó cũng chỉ nằm trong đầu cậu nhóc vỏn vẹn vài phút rồi cũng quên đi.
"Vãi, cái thằng củ chuối này mày hỏi thiệt hay giỡn vậy hả?"
Takuya giơ tay tát một cái bốp vào đầu Takemichi, miệng không ngừng kêu cậu ngốc
"Mẹ nó, đến điều cơ bản mày còn phải hỏi Takuya thì mày thật sự ngốc thật đó Takemichi."
Makoto lắc đầu bất lực trước câu hỏi của Takemichi
"Omega là thể người sẽ tiết ra Hormone gây thu hút mạnh Alpha, dễ khiến Omega bị Alpha nhận diện và kết nối.
Có thể gọi là đánh dấu.
Còn alpha là thể người tiết ra hormone để tìm kiếm bạn đời, đặc biệt khi gặp Omega.
Khi nhận hormone của omega bị thu hút, muốn bảo vệ hoặc kiểm soát omega.
Beta thì không có gì, thể người bình thường"
Takuya nói ra một tràn còn vẽ thẳng lên bảng hình dung cho cậu nhìn
"Khoang- khoang đã, mày nói đánh dấu gì chứ"
Miệng cậu lấp bắp nói không ra hơi, những thông tin này vô cùng mới lạ khiến cái đầu nhỏ khó mà tiếp thu
"Đánh dấu có 2 loại!"
Vừa nói Takuya vừa viết lên bảng, chia bảng làm hai phần
"Đánh dấu tạm thời, loại vết cắn này là loại sẽ để lại dấu răng mờ sau cổ hoặc được pheromone của alpha bao phủ.
Tác dụng omega sẽ ngửi thấy pheromone Alpha đó mạnh hơn, giúp cơ thể cảm thấy thoải mái hơn.
Đặc biệt các Alpha khác sẽ ngửi được dấu này và tránh xa."
Takemichi nhăn mặt
Cái củ chuối gì vậy trời thật sự luôn đó hả
"Loại đánh dấu thứ 2 là loại đánh dấu vĩnh viễn.
Vết cắn lần này sẽ sâu hơn so với lần tạm thời, sẽ để lại dấu cắn vĩnh viễn.
Alpha và Omega sẽ có liên kết pheromone bền chặt, 2 người sẽ có thể cảm nhận được nhau, kiểu tâm linh tương thông đó"
Nói tới đây cậu như muốn nhảy từ tầng 2 xuống, may mà đã có Makoto kiệp thời kéo cậu lại
"Oi, Takemichi mày bị làm sao đấy"
Cậu ủ dột nhìn 2 thằng bạn mà không biết nói gì
Thằng này bữa nay đao đao sao á
"Tao không sao, tới lượt mày rồi kìa Makoto"
Cậu cười nhạt, đẩy vai kêu tới lượt Makoto.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tiếng chuông reo tan học, cũng là lúc tôi cầm trên tay tờ giấy phân loại mà giáo viên đã phát hồi cuối tiết.
Vì còn một chút khó tin và hoảng loạn nên tôi đã từ chối lời xem kết quả cùng với đám Akkun, mặt tụi nó đứa nào cũng bí xị còn trêu chọc tôi.
Hành xử tôi rượt cả bọn chạy quanh sân
Trên đường về tôi cứ lẩn thẩn, chân cứ bước, trên tay thì cầm chặt tờ giấy phân loại mà trong lòng thì đang đánh trống, nôn náo muốn xem bản thân mình đã thành cái loại nào thì
Bụp
Tôi lại va trúng ai đó, cái thân hình nhỏ nhắn, yếu đuối này vừa đụng một cái đã ngã bịch xuống đất.
Chẳng có tâm trí mà để tâm, chống hai tay lên nhìn người trước mặt, anh ta cao, mái tóc đen phồng
Mặt mày nhìn đẹp trai đấy
Hắn chìa tay ra trước mặt, ý định kéo cậu đứng dậy
"Này nhóc, nhóc không sao đấy chứ?"
Anh ta sốt sắng hỏi.
Tôi như không nghe thấy, không trả lời hắn, không kiêng nể gì
"Bế, bế michi"
Miệng cứ thế phát ra, hai tay cũng tự động giang rộng hướng về phía thanh niên kia.
Vẻ mặt hắn chuyển sang bất ngờ, nhưng rồi tay cũng vòng qua mà bế tôi lên tay hắn.
"Nhóc, không sợ bắt cóc hả"
Hắn cười cười, lấy ngón tay chọc vào hai má tôi
đúng là má con nít, mềm thật, muốn cắn ghê
Chợt thoáng qua,
đệt suy nghĩ gì thế này.
Cậu thấy hắn vội lắc lắc đầu, nghiêng đầu khó hiểu về hành động vừa rồi
"Nhóc, nhà ở đâu.
Có cần tôi đưa về không"
Hắn nói, giọng cứ êm êm, dễ chịu thật
"Đường xxx"
Đáp ngắn gọn 1 câu liền úp mặt vào ngực người ta mà ngủ.
Vãi, không đề phòng gì cứ thế mà nói thẳng địa chỉ nhà, còn ngủ luôn trên tay người lạ thế này sao.
Gan lớn thật, gặp đứa khác chắc nó bắt đi cụ rồi.
Cũng may mình không phải loại người xấu gì, cũng không xấu xa gì mấy.
Cứ thế cho đến nhà, anh bấm chuông
Mẹ liền ra mở cửa thì thấy được một cảnh, cậu đang nằm gọn trong lòng của một thiếu niên, anh cười cười rồi cũng giao cậu lại cho bà.
Mẹ cảm ơn hắn, rồi còn mời vào nhà ăn với lý do là bạn của cậu và hôm nay còn là sinh nhật của Takemichi.
Lạ thay, anh ta lại đồng ý mới ghê, cậu vẫn còn đang ngon giấc, nhưng bên tai thì vẫn nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của 2 người.
Anh ta tự giới thiệu, tên là Shinichiro Sano
Vừa nghe được cái tên Sano gì đó, nghe cứ quen quen, tôi liền bật dậy khỏi lòng mẹ.
Hai người đang trò chuyện, tự nhiên thấy tôi bật dậy cũng làm cho 2 người đó không khỏi giật mình
"Michi, con gặp ác mộng sao"
Mẹ lo lắng nhìn cậu, cậu đưa mắt nhìn qua anh, Shinichiro cũng bối rối
"Đâu- đâu có, chỉ là do con hơi lạnh thôi mẹ"
Cậu nói rồi cứ dụi dụi mình vào mẹ
dễ thương ghê, cứ như mèo con vậy.
Shinichiro thấy một cảnh này mà chỉ cười cười nhẹ
"Tên nhóc là Michi sao, nghe dễ thương quá đó.
Anh gọi nhóc là Michi được không"
Shinichiro đưa tay vỗ vỗ lên cái đầu nhỏ, tôi hơi sững người lại, rồi cũng nhanh chóng gật đầu.
Được gọi tên ở nhà của tôi là phước ba đời của anh đó
Thấy người nhỏ gật đầu, Shinichiro cũng vui vẻ theo
"À, chúc mừng sinh nhật nhóc Michi nhé"
Hả
Quên mất, hôm nay là sinh nhật mình.