Khác [Alltake] Đã không còn là em út của nhà Sano!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
305365380-256-k892012.jpg

[Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
Tác giả: Hannie4521
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

-Sano Takemichi sao?

Tôi vốn chưa từng là vậy!

Takemichi cười lớn nhìn về phía của những đứa con nhà Sano.

Năm đó họ trao cho cậu tình yêu nhỏ bé, cho cậu ánh sáng, cho cậu hi vọng.

Nhưng cũng năm ấy, chính tay họ tự mình thả cậu xuống vực thẳm.

-Dơ bẩn thật đấy Takemichi, thật sự là quá dơ bẩn đi!

-Vô ơn thật đấy, mày lại chính tay giết cha ruột của mình!

Không lẽ mày thực sự nghĩ làm như vậy mày sẽ mang họ Sano đấy chứ?

Xin lỗi, gia tộc tao vốn không hề có 1 thằng như mày, mày chỉ là 1 kẻ được nhận nuôi, mày sẽ không thật sự tưởng rằng bọn tao là gia đình mới của mày đấy chứ?

-Em nên nhận tội đi Takemichi, biết đâu họ sẽ tha thứ cho em đấy!

-Xin lỗi, chị không có đứa em nào như em cả đâu Takemichi, em vẫn là nên xem lại nhân cách của em đi!

Những vết thương chồng vết thương, đến lúc họ quay lại nhìn, thiếu niên ấy đã không còn nguyên vẹn nữa...



đn​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
  • [AllTake] ┏ Vị Thần Lang Thang ┛
  • [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    Văn án


    -Sano Takemichi sao?

    Tôi vốn chưa từng là vậy!

    Takemichi cười cười nhìn về phía của những đứa con nhà Sano.

    Năm đó họ trao cho cậu tình yêu nhỏ bé, cho cậu ánh sáng, cho cậu hi vọng.

    Nhưng cũng năm ấy, chính tay họ tự mình thả cậu xuống vực thẳm.

    -Dơ bẩn thật đấy Takemichi, thật sự là quá dơ bẩn đi!

    -Vô ơn thật đấy, mày lại chính tay giết cha ruột của mình!

    Không lẽ mày thực sự nghĩ làm như vậy mày sẽ mang họ Sano đấy chứ?

    Xin lỗi, gia tộc tao vốn không hề có 1 thằng như mày, mày chỉ là 1 kẻ được nhận nuôi, mày sẽ không thật sự tưởng rằng bọn tao là gia đình mới của mày đấy chứ?

    -Em nên nhận tội đi Takemichi, biết đâu họ sẽ tha thứ cho em đấy!

    -Xin lỗi, chị không có đứa em nào như em cả đâu Takemichi, em vẫn là nên xem lại nhân cách của em đi!

    Những vết thương chồng vết thương, đến lúc họ quay lại nhìn, thiếu niên ấy đã không còn nguyên vẹn nữa...

    Rõ ràng rằng là do ông ta đáng chết!

    Rõ ràng rằng họ từng nói rằng sẽ luôn đứng về phía cậu!

    Từ trước đến giờ...

    đều là giả dối hết sao?

    -Ha.. hahahaha...

    Takemichi cười lớn.

    Nực cười, nực cười quá đi mà!

    Cậu đã từng quỳ xuống, đã từng vứt bỏ cả lòng tự tôn của mình, chỉ để mong họ quay đầu, mong họ nhìn mình, dù chỉ 1 chút mà thôi!

    Thấu hiểu cậu thêm 1 chút, có thể yêu thương cậu thêm 1 chút!

    Cậu đã khao khát lắm cái xoa đầu, cái thơm, nắm tay, đã từng muốn lắm được họ ôm vào lòng, được an ủi nhưng... chẳng lẽ điều đó thật sự là xa xỉ quá hay sao?

    Rằng cậu vốn ngay từ ban đầu vốn không xứng đáng với điều đó!

    Năm ấy họ quay đầu lại, thiếu niên đã không khóc nữa!

    Năm ấy họ quay đầu lại, thiếu niên đã không còn bám lấy áo họ đòi chơi đùa!

    Năm ấy họ quay đầu lại, đã không còn bóng dáng muốn được yêu thương, quý trọng họ nhất nữa!

    Chỉ có 1 thiếu niên trưởng thành lạnh lùng xem họ như người lạ.

    Ai cũng phải trưởng thành mà đúng không?

    Takemichi đã trưởng thành rồi, sẽ không còn bám lấy cái họ Sano kia nữa!

    Cũng sẽ không bám họ nữa.

    -Vì như các người nói: Tôi vốn không xứng với họ Sano của các người!

    ____________________________

    Tác phẩm: Đã không còn là em út của nhà Sano!

    Tác giả: Hannie4521

    CP chính: Alltake

    Ngày đào hố: 22/3/2022

    Ngày lấp: chưa biết

    _____________________

    Vã quá nên đào, mà đào xong có lấp không phải xem thời tiết =))) Yên tâm sẽ chăm chỉ lấp cho các cô đọc, giờ nhảy hố nèo!!!!!
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    1. Nhận nuôi


    Takemichi được nhận nuôi lúc 5 tuổi.

    Không ai biết chắc chắn rằng nó có phải là trẻ mồ côi không?

    Người ta chỉ mặc định như vậy bởi lần đầu tiên ông Sano Mansaku gặp nó là lúc nó nằm ướt sũng sau cơn mưa sau 1 con hẻm nhỏ.

    Lần đó, Mansaku chắc chắn cũng sẽ không nghĩ đến việc mang nó về nhà.

    Nếu kể chi tiết hơn, chắc là phải nói đến dáng vẻ của nó khi đó trước đi.

    Lúc đó, Takemichi thực sự rất thảm hại, không là cực kì thảm hại mới đúng!

    Quần áo nó nhăn nhúng.

    Máu nó loang lổ vài chỗ trên cái áo cũ rích ấy!

    Khuôn mặt nó lấm lem bùn đất.

    Nói sao nhỉ?

    Lúc đó nhìn nó giống 1 con chó màu đen sì quấn mình lại tránh mưa hơn.

    Và nếu Mansaku không nhìn kĩ và mang nó về chắc bây giờ nó cũng đang ở đó đi!

    Người ta bảo đứa bé đó suốt ngày ở trong hẻm bới móc những thực phẩm thiu thối trong thùng rác.

    Và khi người ta lại gần đó xem, những con chó hoang mèo hoang như cố bảo vệ cho nó vậy!

    Cái thằng nhóc đó không nói gì cả, đúng hơn là chưa ai nghe nó nói bao giờ!

    Khi đi ngang con hẻm đó người ta chỉ thấy 1 đứa nhóc ma không ra ma người không ra người quấn mình nằm ngủ hoặc lục lọi cái gì đó thôi!

    Chưa ai tận mắt thấy khuôn mặt nó bao giờ mà cũng không ai rảnh tới mức lại sát 1 kẻ ăn xin đầy bẩn thỉu để xem khuôn mặt dính đầy bùn đất đó cả.

    Mansaku gặp nó sau trời mưa!

    Cái bộ dạng nó lúc đó chẳng khác nào đám hành khất khiến ông có chút chán ghét!

    Vào lúc ấy, Mansaku thực tình đã định bỏ đi!

    Nhưng ông bỗng sững lại khi nghe tiếng những đứa nhóc tầm tuổi thiếu niên vào con hẻm đó với giọng điệu hách dịch.

    Sano Mansaku không phải là kẻ vô tình, nghe tiếng nói đó ông đã lập tức quay lại.

    Đập vào mắt ông là đứa trẻ kia đang đè 1 kẻ to béo xuống nên đất lạnh.

    Có lẽ thằng đó là thủ lĩnh, Mansaku có thể thấy rõ rằng đám người kia đang sợ hãi!

    Nó nhảy xuống người tên kia và ném cho bọn chúng 1 câu:

    -Cút!

    Đến khi xử ý xong, Takemichi mới thấy ông!

    Nó nhìn ông không có 1 chút thiện cảm.

    Đôi mắt đó kiên cường sắc sảo nhìn ông, 1 áp lực nào đó khiến ông ta rùng mình!

    Đứa nhóc này... sau này tương lai sẽ không nói trước được đâu!

    Sano Mansaku cười, nhìn về phía tên nhóc kia:

    -Nè nhóc, đấu với ta 1 trận không!

    Khác với tưởng tưởng của ông, nó chỉ bình tĩnh hỏi:

    -Ông muốn gì?

    Mansaku tưởng rằng nó sẽ không suy nghĩ gì mà lao lên cơ, nhưng thế này thì... thực sự thú vị quá đi!

    Không nói không rằng ông lao lên, đè nó xuống như cái cách mà nó đè tên kia vậy.

    Đừng nghĩ rằng Mansaku đã già, chí ít rằng ông cũng là chủ võ đường nhà Sano.

    Đấu võ thuật với kẻ già dặn kinh nghiệm như ông ta?

    Nhóc này vốn không có cửa.

    Lúc bị đè xuống, nó dãy dụa rất kịch liệt, gần như hét lên vậy:

    -THẢ TÔI RA!

    -Rồi rồi, bình tĩnh nào!

    Ông cười rồi phủi bụi đứng dậy.

    Nhìn tên nhóc cắn môi đầy uất ức kia, Mansaku cúi xuống hỏi:

    -Nè, ngươi tên gì?

    Nó cắn răng:

    -Takemichi...

    Biết sao được, thắng làm vua, thua làm giặc!

    Nó vốn không ngu đến nỗi không hiểu tình cảnh của mình hiện giờ .

    Sano Mansaku không để ý lắm đến biểu cảm của nó, phần vì khuôn mặt nó cũng bẩn quá đi, phần vì ông đang suy nghĩ chuyện khác:

    -Nhóc không có họ?

    Takemichi chấn động, nó run run nhưng ngay sau đó lấy lại bình tĩnh:

    -Không.

    -Ồ, vậy hả?

    Ông cười cười, Mansaku bắt đầu thích thằng nhóc này rồi đó nha!

    -Nhóc muốn theo ta không?

    Nó giật mình nhìn người trước mặt, 1 vài hình ảnh quá khứ ám ảnh nó hiện lên trong đầu.

    Khi nó thoát ra dòng suy nghĩ ấy, trước mặt nó là 1 ông già hiền hậu.

    Ngay lúc đó, trong vô thức, chính nó cũng không hiểu tại sao đột nhiên lại đồng ý với cái yêu cầu quái gở kia:

    -Được!

    Sano Mansaku sững người 1 phát rồi cười, ông bế xốc nó lên:

    -Được, vậy đi thôi!

    -Đi đâu?

    Takemichi nghi ngại hỏi

    -Về nhà...

    -Nhà?

    -Ừ, nhà của ta, sau này cũng sẽ là nhà của nhóc!

    Takemichi bỗng thấy ấm lòng:

    -Ừm!

    Thấy không khí đột nhiên thay đổi, Mansaku trầm ngâm rồi hỏi nó:

    -Nếu ai cũng nói ngươi như thế thì ngươi cũng theo à?

    -Không, chỉ là tôi tin 1 lão già lùn tịt như ông không làm được gì được tôi thôi!

    -Này, đừng coi thường ta nhé nhóc, ta thả ngươi xuống sông đấy...

    -Gần đây không có sông đâu!

    Phải đi tầm 3 cây nữa mới có.

    Ông thật sự không biết à?

    -I...im đi tên nhóc này!

    Ta biết chứ, ta chỉ dọa nhóc thôi!

    Takemichi nhếch mép:

    -Không biết xấu hổ!

    -Này, nhóc vừa nói gì đó hả?

    -Không có gì!

    -Rõ ràng là có nhé!

    Ta nói nhóc biết, kính lão đắc thọ, phải biết quý trọng người già...

    -Phụt...

    -Nhóc cười gì hả?

    -Ông nghe nhầm đấy!

    -Này này...

    Ngày hôm đó Takemichi đã có 1 tia sáng đầy ấm áp.

    Tia sáng ấy cứu rỗi nó khỏi thế giới u tối kia!

    Nói với nó rằng nó là con người, rằng nó xứng đáng được yêu!

    Takemichi thấy ấm lòng, nó lẩm bẩm:

    -Chỉ vì ông đáng tin thôi!

    -Nhóc thật là...

    Mansaku cười, nhóc này...

    đáng yêu thật đấy!
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    2. Bạo hành


    Takemichi ngàn vạn lần không nghĩ tới khi đến võ đường nhà Sano, điều đầu tiên Mansaku làm trực tiếp ném nó vào bồn tắm...

    -Này ông...

    ông định làm gì đó hả?

    Nhìn biểu cảm của nhóc con, Mansaku cười sặc sụa:

    -Nhóc sao thế?

    Chỉ là tắm thôi mà?

    Takemichi nghe xong lắc đầu nguầy nguậy:

    -Không thích, đừng có bắt ép người khác như vậy!

    -Sao vậy, nhóc phải tắm chứ?

    Trông nhóc bẩn quá đấy!

    Bế nhóc mà người ta cũng cũng bẩn hết trơn rồi này!

    Nó lí nhí:

    -Thì cũng có ai bắt ông bế đâu?

    Tôi có thể tự đi mà?

    Sano Mansaku làm như không nghe thấy, hỏi lại:

    -Vậy giờ nhóc có tính tắm không?

    Takemichi làm vẻ miễn cưỡng:

    -Tôi sẽ tự tắm!

    -Khục... hahahaha...

    -Ông cười cái gì?

    Mansaku không chút lưu tình xách nó lên, ném thẳng vào bồn tắm, vừa nói:

    -Nhóc không phải là không muốn tắm, vậy... là ngại sao?

    Ông giật quần áo của Takemichi ra cười cười:

    -Ngại ngùng gì chứ, hồi băng tuổi nhóc thì ta cũng vậy thôi, nên là...

    -BỎ RA!

    Takemichi sợ hãi hét lên!

    Mansaku để ý kĩ, trên người của thằng nhóc này chằng chịt những vết thương!

    Nó run lên bần bật, sợ hãi tột độ, gần như mất kiểm soát vậy.

    Những vết thương... nói chính xác hơn là những vết roi vọt tạo thành những vết sẹo đáng sợ trên lưng đan xen nhau!

    "Bạo hành?"

    Mansaku nghĩ như vậy bởi khi gặp Izana cậu bé cũng bị bạo hành rất thảm, tuy chưa bằng nó!

    Nhìn những vết thương trên lưng có thể thấy được Takemichi đã bị bạo hành rất lâu rồi.

    Mansaku không tiện hỏi, trước mắt ông, cậu bé gần như muốn khóc!

    Phải biết rằng trước đó con mèo này cao ngạo đến cỡ nào, bây giờ lại như bị rút hết đi những móng vuốt sắc nhọn, mặc ông làm gì thì làm!

    Ông thở dài:

    -Nhóc bị sao vậy chứ?

    Sao lại khóc rồi?

    Takemichi gần như không phản ứng, Mansaku đi ra ngoài:

    -Không đùa nhóc nữa, nhóc tự tắm đi!

    Quần áo ta để trên giá, tắm xong nhớ lấy đó mà mặc!

    Chỉ là lúc ông ra rồi, Takemichi mới lẩm bẩm:

    -Cảm ơn!

    -Ừm

    Đợi ở ngoài phòng tắm, Mansaku trầm tư.

    Nếu bị bạo hành, thì đầu tiên có thể xác định nó không phải không có người thân đi!

    Có lẽ đã bị người nào đó bạo hành thường xuyên, đánh đập... hình như có gậy bóng chày, cũng có cả mãnh chai vỡ.

    Nếu may mắn, chắc là nói Takemchi không bị nhiễm trùng chết đi!

    Thật thảm, cũng không biết ai lại có thể nhẫn tâm như vậy!

    Nếu Mansaku nhìn không nhầm, chắc Takemichi hiện tại mới có 4 tuổi!

    Dù gì thì chút nữa hỏi cậu bé là được.

    Đúng lúc ông đang nghĩ miên man, cánh cửa bị kéo ra.

    Trước mặt ông, Takemichi tắm xong trở nên sạch sẽ và trắng trẻo hơn nhiều so với lúc trước, nhìn rất muốn cắn!

    Takemichi từ nhìn lại mình rồi ngước lên nhìn ông già lọm khọm phía trước.

    Những giọt nước chảy qua tóc của nó, nhỏ tí tách trên sàn, chỉ là không hiểu sao nó lại nhăn mặt:

    -Quần áo có chút rộng!

    Mansaku lắc đầu tỏ vẻ không biết:

    -Đây là quần áo cũ của cháu ta, hồi 4 tuổi nó đã mặc chật rồi, ai ngờ nhóc không mặc được chứ!

    Takemichi nghiêng đầu:

    - 4 tuổi?

    -Ừm, sao vậy?

    -Ai bảo ông tôi 4 tuổi chứ?

    Mansaku ngạc nhiên:

    -Hả chẳng lẽ không phải?

    -Là 5, năm nay tôi 5 tuổi rồi, cũng sắp lên 6 tuổi rồi.

    Sao ở với ông tôi lại tụt mất mấy tuổi chứ?

    Mansaku tỏ vẻ không tin:

    -5 tuổi?

    Nhóc 5 tuổi mà như vậy ư?

    Vừa gầy vừa lùn, ta nghi vấn thằng nhóc 4 tuổi có khi còn lớn hơn nhóc đây!

    -Chậc, dù ông có nói gì thì việc tôi đã lớn là việc không thể chối cãi!

    -Lớn á, ý nhóc 5 tuổi là lớn ấy hả?

    Mansaku ôm bụng cười, nhìn quang cảnh trước mặt, nó bỗng đen mặt:

    -Mặc kệ ông đấy!

    -Kekeke, nhóc đúng chuẩn ông cụ non luôn!

    Nhóc đã từng muốn àm người mẫu chưa?

    Tuy hơi gầy nhưng với gương mặt ấy nhóc có thể ăn đứt mấy ngôi sao nổi tiếng luôn đấy!

    Nhìn lại, thật sự Takemichi rất đẹp, nhất là lúc vừa mới tắm xong, bụi bẩn trôi đi, nó không khác gì những đứa con gái cả, chỉ là đẹp 1 cách sắc sảo hơn... mặc dù nó còn nhỏ.

    -Không

    Takemichi dứt khoát trả lời.

    -Hả, tại sao chứ?

    Nó nhìn ông, mà ngay cả chính cao thủ như Mansaku cũng không nhìn ra nó đang nghĩ gì, chỉ là 1 lúc sau, Mansaku nghe nó nói, 1 cách chậm rãi:

    -Vì ghét... vì tôi ghét, chỉ đơn giản là thế thôi!
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    3. Gặp gỡ Shinichiro


    Mansaku cũng không gặng hỏi gì thêm, dù gì ai cũng có bí mật riêng, rồi sẽ cũng có ngày Takemichi tiết lộ nó cho ông thôi.

    Chí ít thì ông mong nó sẽ như vậy...

    Takemichi im lặng đi theo ông, có vẻ đang ngẫm nghĩ cái gì đó, thực ra là nhớ lại...

    Từng thước phim quá khứ dần hiện ra trước mặt cậu, đầy đau khổ.

    Nó bỗng tỉnh mộng, bây giờ không phải lúc đó, nó sẽ không bị giam trong nhà, sẽ không bị đánh đập khi cha nó say khướt, cũng sẽ không bị lấy vỏ chai bia đầy sắc nhọn đập vào đầu 1 cách đau đớn!

    Chỉ là câu hỏi kia của Mansaku trực tiếp chạm vào làn nước sâu trong trái tim nó, làm dòng nước vỗn tĩnh lặng lại dao động mãnh liệt!

    Nghệ sĩ sao?

    Thối nát...

    Takemichi đen mặt nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt thản nhiên như thường.

    Đi được 1 lúc, Takemichi gặp 1 chàng trai cũng là mái tóc đen, tuy có cao hơn cậu nhưng ngoài việc cậu ta vuốt tóc lên cũng không có gì khác cậu lắm!

    Chắc là lớn hơn mấy tuổi chăng?

    Shinichiro bên cạnh ông mình xuất hiện 1 đưa nhóc lạ hoắc nhợt nhạt đến thảm thương.

    Anh e ngại hỏi Mansaku:

    -Ông, đây là?

    -Ta nhặt được này ở gần bãi rác trên chuyến thăm ông bạn già của ta.

    Khả năng đánh đấm của nhóc này thực không tồi đấy!

    Sau này nhóc này sẽ ở nhà chúng ta, chăm sóc nó tốt chút!

    -Vâng!

    Shinichiro nghe vậy cũng không ý kiến gì nhiều.

    Anh quỳ xuống đất nhìn nhóc con không chút gì sợ hãi kia, cười cười:

    -Nhóc tên gì?

    -Takemichi...

    -Hửm tên nhóc dễ thương nhỉ?

    Trước mắt anh, Takemichi vừa tắm xong, mái tóc còn chưa khô hẳn, những giọt nước men theo đó chảy xuống khuôn mặt nó, xuống yết hầu và có giọt rơi xuống sàn nhà gỗ.

    Cái làn da trắng ngần kia thực khiến người ta muốn cắn 1 cái.

    Mái tóc đen xù lên trông rất mềm, đôi mắt to tròn màu xanh dương như chú mèo nhỏ.

    Thực dễ thương quá mà!

    Chỉ duy Takemichi nghe xong lại không thấy vui dù chỉ 1 chút, nó phụng phịu:

    -Không phải là nhóc, tôi đã lớn lắm rồi!

    Mansaku bên cạnh nghe vậy cười lớn:

    -Ai lớn cơ?

    Nhóc á?

    Đừng đùa chứ, nhóc mới có 5 tuổi thôi, bớt tỏ vẻ ông cụ non đi!

    -Hơ hơ, im lặng đi ông già, ông đã già quá để nhận xét 1 người đã lớn hay chưa rồi đấy!

    Tôi đã lớn rồi, không được gọi là nhóc!

    -Từ bỏ đi, nhóc vẫn còn quá nhỏ, nhỏ hơn ta 1/10 lần đấy!

    Takemichi tỏ vẻ khinh bỉ:

    -Tôi mới không thèm so đo với 1 ông già như ông, ông nghĩ ông đã bao nhiêu tuổi rồi mà đi so đo với tôi chứ?

    -Nhóc không thể tỏ ra dễ thương chút được hả?

    Sao lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây là người lớn thế?

    -Tôi mới không như ai đó tỏ vẻ mình vẫn đang còn quá trẻ!

    -Nhóc này...

    Shinichiro đứng bên cạnh bất lực đứng nhìn họ cãi nhau, mấy người này thật là...

    Mãi sau đó anh mới lên tiếng cắt đứt đoạn hội thoại kia:

    -Này, em muốn đi đến võ đường nhà Sano không?

    Takemichi nghiêng đầu hỏi lại:

    -Võ đường?

    Anh thấy nó thế này cũng đáng yêu quá mức cho phép đi!

    Shin gật đầu, cố cưỡng lại cảm xúc kích động bây giờ:

    -Ừm, bởi ông anh là võ sư, mở võ đường để hướng dẫn cho mấy đứa nhóc kia.

    Bình thường cũng đông lắm!

    Nhóc đến thử 1 lần nhé?

    -Vậy cũng được!

    Takemichi nhìn Shin đang quỳ xuống nhìn nó 1 cách nài nỉ, nó bỗng mềm lòng mà chậm rãi đi vào lòng để anh bế cậu lên.

    Có lẽ nó đã quá nhân nhượng rồi đi, bởi trước giờ nó vẫn chưa bao gờ dễ dãi cho ai bế như 2 người này, kể cả bố của nó...

    Nghĩ đến đây Takemichi bỗng cười đểu.

    Nhớ lại, đến tư cách làm bố ông ta cũng không có đâu!

    Mansaku không để ý lắm tới biểu cảm kia của nó, mà nó cũng chỉ cho nụ cười ấy thoáng qua, không lâu lắm đã trở lại vẻ kiêu ngạo vốn có ban đầu của nó.

    Mansaku chỉ là thấy thích thú với cậu nhóc này, phớt lờ dáng vẻ như trên mây của Shinichirou, ông chọc chọc má nó, nửa đùa nửa thật hỏi:

    -vậy là nhóc thích được bế à?

    -Cũng không hẳn, kị là đằng khác, ông nên thấy may mắn vì tôi cho ông bế đi!

    Mansaku cười to:

    -Ha ha, được được là ta may mắn được chưa?

    Thằng nhóc tự cao này!

    Takemichi bất giác cười.

    Tôi ghét được bế, nhưng lại thích các người, thật sự... rất thích cảm giác này...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    4. Võ đường nhà Sano


    Mansaku vỗ tay phân tán lực chú ý của các học viên:

    -Nghỉ ngơi 10' sau đó chũng ta sẽ có 1 bài kiểm tra năng lực

    -Vâng thưa thầy!

    Takemichi nhìn các học trò của ông quy củ về chỗ nghỉ ngơi, nói chuyện rồi lại đùa giỡn, khác hẳn không khí nghiêm túc ban đầu.

    Shinichiro giới thiệu cho nó nghe chút về nơi này:

    -Đây là võ đường nhà Sano, như em thấy đây là nơi luyện võ...

    -Ngừng cái ngôn ngữ thiểu năng của anh lại đi Shinichiro.

    Võ đường không dùng để luyện võ thì để ăn sao ạ?

    Takemichi lạnh lùng cắt ngang lời của hắn.

    Nó khó chịu... tự hỏi tại sao trên đời lại có kẻ ngu ngốc như hắn cơ chứ?

    Nhận ra ánh mắt coi thường của Takemichi, hắn chữa thẹn:

    -Khụ khụ, ừ ừ, xin lỗi anh quên mất!

    Chuyện là võ đường Sano đã được thành lập từ rất lâu về trước, hình như là từ năm...

    ...

    -Anh không nhớ?

    Nó nhướng mày hỏi.

    Shinichiro bây giờ đã đỏ mặt như gấc

    -Chủ yếu là nó đã xuất hiện từ lâu lắm rồi.

    Ông nội cũng chỉ vừa tu sửa gần đây thôi!

    Thì... anh cũng không nhớ rõ lắm!

    Ha ha...

    Đương nhiên Shinichiro cũng không cười được lâu.

    Cũng không biết 1 cậu nhóc ất ơ nào đó chạy đến bắt chuyện với hắn:

    -Anh Shinichiro, em có động tác không hiểu, anh hướng dẫn cho em đi!

    Cái lúc ấy, Shinichiro chỉ nghĩ là hắn đã có cơ hội thể hiện cho Takemichi xem cái dáng vẻ ngầu lòi của hắn.

    Cơ mà hình như nó có vẻ không quan tâm lắm...

    -Xin lỗi nhóc, anh đang bận giới thiệu cho nhóc này, có thể đợi hôm khác...

    -Xì, Shinichiro à, sao anh lại quan tâm đến thằng nhóc chứ?

    Nhìn xem chẳng khác gì ăn mày cả!

    Hắn ta luyên thuyên 1 hồi như vậy, cơ mà Takemichi vẫn không để ý lắm!

    Thực sự thì cho đến khi cậu ta nói:

    -Cái đồ không cha không mẹ như mày, thực đáng kinh tởm.

    Có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, rất đáng thương nha~

    Nghe đến đó ai cũng đen mặt, cơ mà Takemichi lại bình tĩnh hỏi ngược lại:

    -Sao cậu lại biết tôi không có mẹ?

    Cậu ta đắc ý khẩy mũi:

    -Nhìn phát là biết, cái thằng rách rưới gầy gò như mày, cũng chỉ cha mẹ là những kẻ khốn nạn mới đẻ ra thôi!

    Mansaku đơn giản chỉ là đứng ở bên xem kịch, cơ mà có cái gì đó không đúng lắm ở đây thì phải...

    Theo như ông nghĩ, nó có vẻ sắp tức điên lên thì Takemichi lại tỏ vẻ rất thích thú.

    -Đúng đúng, cậu nói đúng rồi đấy!

    -Tao đương nhiên đúng, bởi cái thằng như mày thực sự quá rách rưới đi!

    Tên kia có vẻ rất đắc ý, hắn ta phổng hết cả mũi lên rồi kìa!

    Cơ mà, hắn không thấy có gì đó sai sai à?

    ...

    -Khoan đã, cậu...

    Takemichi nhìn cậu ta bằng ánh mắt lấp lánh:

    -Cảm ơn!

    ...

    Cả võ đường chìm trong im lặng.

    Shinichiro nhìn nó với vẻ mặt khó tin:

    -Takemichi, nhóc không phải là không phân biệt được đâu là khen đâu là chê sao?

    Mansaku thấy vậy cũng xách nó lên, mặt đối mặt:

    -Nhóc không bị va chạm vào đầu nhỉ?

    Sao lại...

    Nguyên lai sau đó ông nhận lại cú đá thẳng vào mặt của Takemichi:

    -Tôi muốn thể hiện sự kính trọng của mình với người già, nhưng nhìn lại lại thấy có vẻ ông thích hợp đánh hơn...

    Liếc nhìn khuôn mặt uất ức của Mansaku với dáng vẻ coi thường, rồi bình thản nói tiếp:

    -Dù sao cha mẹ tôi bỏ rơi tôi, khốn nạn hay không nghe xong là biết!

    Có người chửi họ như vậy, họ còn có thể không vui sao?

    -Nhóc thật sự lạ quá!

    Mansaku cảm thán nói 1 câu, đương nhiên nhận lại chỉ là ánh mắt lạnh nhạt.

    Nó quay lại cậu bé lúc nãy, nhẹ nhàng:

    -Nếu cậu thực thích anh Shin, trực tiếp lại tỏ tình hắn đi.

    Tôi không có hứng làm kì đà cản đường!

    ...

    Trong phòng, đã có vài người cười khúc khích.

    Cậu bé kia đỏ mặt, Shinichiro ngớ người:

    -Em thích anh?

    -Không phải!

    -Không cần ngại đâu, nói thật đi em thực sự thích anh sao?

    -EM ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG PHẢI MÀ!

    Anh yêu tâm với cái đầu tóc như vậy của anh, em vĩnh viễn sẽ không thích anh...

    Nhìn Shinichiro tỏ vẻ không tin, mặt hắn càng ngày càng đỏ, rồi hình như thẹn quá hóa giận, hắn nhìn xung quanh cố tìm tên nhóc mới đây đã chạy đi đâu mất.

    Và hắn đã thấy Takemichi ở trong góc phòng đang duỗi cơ.

    Cũng không biết làm sao cậu ta chay nhanh như thế nữa!

    Đương nhiên đó không phải là trọng điểm, hắn lao nhanh đến chỗ của Takemichi, nhưng nhóc đó như chạm vào vảy ngược vậy, trực tiếp quật hắn ngã:

    -Á đau đau...

    -Cậu định làm gì?

    Nghe vậy tên kia cười khẩy:

    -Mày vũ nhục tao như thế, tao không thể đánh mày sao?

    Nó ngớ người, rồi chậm chạp lắc đầu:

    -Đương nhiên là không phải, chỉ là muốn hỏi... anh thực sự muốn đi gặp Diêm Vương sớm như vậy sao?
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    5. Mikey


    -Hả, mày nói vậy là ý gì chứ?

    Mày t-

    Sau đó?

    Không còn sau đó nữa...

    Thực ra là vẫn có đấy, là tiếng hét thất thanh của cậu ta trước khi ngất xỉu.

    Takemichi sau khi thấy cậu là 1 đứa thực phiền phức, nó đã chọn cách nhẹ nhàng nhất: Bẻ gãy tay.

    Nghe nhẹ nhàng thực ra nó chẳng phải là vết thương nhẹ nhàng gì, bởi cậu ta vẫn chỉ là 1 đứa trẻ mà thôi, có lẽ Takemichi đã quá nặng tay...

    Đương nhiên ai trong phòng khi chứng kiến cảnh tượng ấy đều không tránh hỏi việc sửng sốt.

    Nhưng nó quan tâm sao?

    Đương nhiên là không, nó cần gì phải quan tâm?

    Dù gì trách nhiệm sẽ đổ lên người Mansaku chứ không phải nó.

    Nhìn vẻ mặt Mansaku sững người, nó buộc đôi giày cũ mà Shin vừa đưa, lại vỗ vai ông:

    -Con nít còn dại khờ, ông vẫn là nên tự tìm cách giải quyết.

    Rồi trực tiếp duỗi người bỏ đi.

    NMansaku cười khổ.

    Nhóc này thực sự làm khổ ông rồi, rồi ông biết giải thích với phụ huynh học sinh thế nào?

    Nhưng cái làm ông bất ngờ ở đây là nhóc con 5 tuổi gầy gò ốm yếu đấy lại có sức mạnh gần như là bằng với Mikey?

    Dù nhóc Mikey mới chỉ 7 tuổi nhưng cái cách nó đánh nhau không khác gì những kẻ lão luyện là mấy... nó là thiên tài võ thuật.

    Nhưng Takemichi có thể làm việc như bẻ tay bạn học 1 cách dễ dàng như vậy đoán chừng nhóc con gần như kém Mikey có 1 chút.

    *Chậc, nhặt về 1 con quái vật rồi!*

    Vì chuyện xảy ra mà buổi học diễn ra 1 cách trầm tĩnh và yên bình... nếu không có cảnh Shinichirou ôm chân Mansaku khóc lóc thảm thiết:

    -Ông, thà rằng ông đem cho con 1 đứa em dễ thương!

    Có 2 thằng Izana và Mikey chẳng phải đủ quái rồi ư?

    Con muốn 1 đứa em con có thể bao bọc, chứ không phải ngược lại.

    Sao con có thể yếu như vậy chứ?

    Ônggggggg...

    -Bỏ ta ra, thằng này, mày lớn tướng rồi đấy, tha cho lão già như tao không tốt sao?

    Tao đủ khổ với cái bệnh xương khớp này rồi, xin mày đấy, thả tao ra.

    Còn nó?

    Nó đương nhiên ở bên xem kịch.

    Quan tâm làm gì?

    Lão già kia nghiệp đến sớm, vốn không cần quan tâm.

    Nhưng mà ngoài dự đoán, 1 thiếu niên tóc đen đứng trong góc lại tủm tỉm cười:

    -Nếu Mikey ở đây, chắc sẽ có trận chiến thú vị diễn ra ở đây mất.

    Haizzz, vẫn là nên im lặng thì hơn!

    ________________________________________

    -Mikey, mày làm sao thể?

    1 cậu bé tóc vàng tết bím, bên thái dương xăm còn rồng hỏi:

    -Trận lúc nãy băng chúng ta thắng, chắc chắn sẽ gây nên 1 làn sóng trong giới bất lương.

    Dù là trận đầu tiên của băng, nhưng thắng cũng là việc đáng ăn mừng.

    Sao mặt mày nhìn trầm tư thế?

    1 cậu bé xù tóc tím chán nản:

    -Tiêu chuẩn của mày có vẻ cũng cao quá rồi đấy, Mikey!

    -Đáng tiếc Baji hôm nay lại bị ông Mansaku yêu cầu đến võ đường để kiểm tra thực lực, nếu không cậu ấy chắc chắn sẽ thấy được dáng vẻ ngầu lòi của tao!

    Cậu bé tóc đầu nấm hí hửng như vậy, lại không để ý lắm đến tổng trưởng, kẻ được gọi là Mikey ấy

    -Tao có linh cảm, cũng không biết là xấu hay tốt nữa?

    -Mày mà cũng tin vào những thứ phù phiếm như linh cảm à?

    Mikey theo họ mà cười cười:

    -Không đâu, chỉ riêng lần này thôi.

    Tao cảm nhận được sẽ có 1 thứ cực kì thú vị, mong đợi ghê
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    6. Gia đình nhà Sano


    Mikey nói thế, trong thâm tâm vẫn thầm mong nó không liên quan lắm tới Izana.

    Izana nói cho cùng cũng là anh hai cùng cha khác mẹ với hắn, nhưng cái tính nết của tên kia hắn không thể ưa được tí nào...

    Mà dù sao tên kia cũng không ưa hắn.

    Hắn với người anh kia suốt ngày dành Shinichirou.

    Cũng gây ra rất nhiều chuyện dở khóc dở cười.

    Nói chung là nát.

    Anh em gì chứ, bọn họ là anh em cây khế, anh em ghẻ.

    Hắn không hiểu tại sao Shinichirou có thể chung sống hòa bình với người kia nữa.

    Và kể từ khi tên kia về, số lượng trận đánh mà hắn tham gia càng nhiều, bởi chính tên kia đấy!

    Nói đi nói lại, vẫn là không thể ưa được.

    Nếu như linh cảm mà hắn vừa cảm nhận thoáng qua có liên quan tới tên kia, chắc hắn dập đầu tự tử mất, linh cảm cái vẹo gì, linh cảm cũng phản bội hắn rồi...

    Bên này Mikey thầm chửi rủa như vậy, bên kia Izana cũng hắt hơi liên tục.

    Khốn nạn thật, thằng em cờ hó kia lại nói xấu gì hắn rồi, thật là không đánh nhau là không xong mà.

    Tưởng như hắn sẽ có 1 gia đình hạnh phúc, nhờ Mikey mà nát bét cả.

    Bọn hắn thực ra có cùng huyết thống thật không trời.

    Dù đã giám định DNA nhưng vẫn thật khó tin, nói thẳng ra là khó tiêu.

    Cả buổi chiều hôm ấy, 2 anh em nhà Sano là Mikey và Izana thầm chửi rủa nhau.

    2 người như có thần giao cách cảm thật.

    Người này nói người kia người kia vẫn có thể cảm nhận.

    Nhưng kệ mẹ cái thần giao cảm cách gì đó, hôm nay họ không đánh nhau sẽ không làm người thật, làm chó...

    Trong khi 2 anh em nhà kia đang chí chóe với nhau như vậy, Mansaku ở võ đường đang cố hướng dẫn cho Takemichi nhớ tên các thành viên hiện tại của gia tộc nhà Sano.

    Nhưng có vẻ còn hơi sớm, nên ông cũng chỉ nói đôi chút và hướng sang các thành viên hiện tại trong nhà:

    -Takemichi, nhớ nhé, nhánh chính nhà Sano là có ông...

    -Sano Mansaku

    -Ừ đúng rồi, ngoài ra còn có Sano Shinichiro, Sano Ema, Sano Manjirou và cả Kurozawa Izana nữa!

    -Tại sao lại không phải là Sano Izana mà là Kurokawa Izana?

    Takemichi hỏi đúng chỗ trọng điểm.

    Cơ mà Mansaku cũng không né tránh việc đó.

    Ông nhấp ngụm trà rồi điềm tĩnh đáp lại:

    -Chuyện này có chút phức tạp.

    Nhưng kể với ngóc cũng không sao.

    Nói thẳng ra, là Ema và Izana là anh em ruột.

    -Vậy thì sao ạ?

    Chẳng lẽ Shinichirou và Manjirou thì không phải?

    -Ầy, nhóc từ từ đã nào.

    Manjirou và Shinichirou là anh em ruột nhưng đối với Izana và Ema lại là anh em cùng cha khác mẹ.

    Kurokawa, nhóc kia chính là theo họ mẹ.

    Khi con trai ta đào hoa như vậy, có 1 lần đã làm to bụng 1 cô gái.

    Lúc ấy vụ đó to lắm, nhưng sau đó cũng qua.

    Mẹ bọn nó đã mất rồi, con dâu ta sau vụ đó cũng suy yếu.

    Mà ta sau khi dám định bọn nó là anh em với nhau cũng mang nó về nuôi dưỡng.

    Izana không muốn tha thứ cho ba nó, nó để họ mẹ.

    Mà ta cũng mặc kệ nó, đúng hơn là tôn trọng...

    Nên Takemichi, đừng hỏi vấn đề này trước mặt nó nhá, vấn đề khá nhạy cảm đấy.

    Takemichi nghe xong, mặt không chớp 1 cái, nó có vẻ trầm tư.

    Nhưng rồi nó cũng dạ 1 tiếng coi như đáp trả.

    Mansaku cũng không để ý lắm.

    Mấy thằng phá gia kia chưa về, ồn lại xách nó đi làm quen với Ema.

    Quay đầu bảo Shinichiro nhớ vo gạo đủ nước.

    Ông xách nó đi tới khu vườn nhỏ sau võ đường, mà ở đó có 1 cô bé rất xinh xắn.

    Sano Ema rất xinh.

    Đó là điều Takemichi không thể phủ nhận.

    Cái má phúng phính và mái tóc vàng hoe được di truyền từ mẹ là người Tây khiến nét đẹp của cô bé trộn lẫn 1 chút của nét đẹp dịu dàng phương Đông và nét sắc sảo của phương Tây.

    Khi thấy Takemichi, cô bé nhanh nhảu bỏ chậu hoa cô vừa trồng xuống, chạy về phía nó.

    Cô cười cười, khởi đầu cho 1 mối quan hệ, giọng nói ấm áp cất lên:

    -Anh trai à, anh tên là gì vậy?
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    7. Nee-chan


    -Chà hai đứa làm quen nhanh thật đấy nhỉ?

    Mansaku cảm thán nhìn hai nhóc con chơi chung với nhau, cười nói vui vẻ.

    Nhìn nó như vậy mà thích nghi với tình huống cũng thực nhanh chóng.

    Ban đầu ông còn lo nó không thể mở lòng được nữa cơ.

    Nhưng như vậy cũng tốt, dù gì mục đích của ông cũng chỉ có vậy...

    -CÁI GÌ CƠ, CẬU 7 TUỔI?

    -Ừm hứm, Takemichi mới có 5 tuổi thôi, nên phải gọi Ema-chan là chị đấy nhé!

    -Không thể nào, vậy là tôi là em út sao?

    Không thể nào...

    Nó tối sầm mặt, thực sự là nó không hơn ai sao?

    Sao nó lại sinh muộn thế chứ?

    Nó chẳng muốn chút nào cả!

    Mansaku thấy vẻ mặt không cam tâm của nó, vò đầu thở dài:

    -Nhóc làm em út thì có sao đâu?

    Sao nhóc có vẻ cứ ám ảnh chuyện đó mãi vậy?

    -Ông già quá nên lú lẫn rồi đấy Mansaku, đó là một chuyện HỆ TRỌNG ông có hiểu không?

    -Không, ta chẳng hiểu gì cả.

    -Ngu ngốc

    -takemichi, nhóc không thể lịch sự với ta chút được sao?

    -Không

    -Nhóc thật là...

    Thấy cảnh tượng trước mắt Ema cũng chỉ vui vẻ cười cười.

    Đó là lần đầu tiên cô thấy ông thả lỏng trước người lạ như vậy...

    _________________________

    Mikey vô tình gặp Izana trước cổng nhà...

    Đừng hỏi nữa, chúng nó cứ gặp nhau là cãi lộn, có ngoại lệ không?

    Có chứ, họ đang đánh nhau.

    -Đủ rồi nào, sao 2 đứa cứ hở tí là lại lao vào nhau thế nhỉ?

    -Tất cả là tại nó!

    -Tại anh đấy Izana

    -Mày im mồm đi, là mày chắn đường đi của tao đấy.

    - Không thể trách em, ai bảo anh mờ nhạt như vậy chứ?

    -Á à thì ra mày chọn cái chết

    -MẤY ĐỨA ĐỦ RỒI ĐẤY!

    Shinichiro bịt tai lại bất lực nói.

    -Đừng cãi nhau nữa, anh xin chúng mày.

    Thanh xuân cho anh 1 ngày tháng bình yên đừng để anh những khổ đau với bài ca không bao giờ kết thúc của chúng mày.

    Aizzz, anh muốn Takemichiiiiiii....

    -Cái gì Takemichi cơ?

    Izana ngờ nghệch hỏi hắn.

    Nghĩ đến cậu mặt Shinichiro như nở hoa:

    -Là Takemichi đó, nói đi nói lại, tóm lại là chúng ta có thêm một đứa em út, có phải rất vui không?

    Mikey nghe xong sốc đến mức làm rơi Taiyaki xuống đất, hắn run rẩy:

    -Ông lại nhặt ai về nữa, đệch Izana thứ 2 sao?

    Không đâu, anh chỉ nói đùa thôi đúng không Shinichiro, đây chỉ là ác mộng, chỉ là ác mộng thôi!

    Trong khi đó Izana đã nổi gân xanh:

    -Trong mắt mày tao tệ đến như vậy luôn hả?

    Mikey nghe hắn nói, quay lại tái mặt:

    -Izana, đừng bảo là anh không biết đấy nhé?

    Nó rõ như ban ngày luôn ấy!

    -Manjirou, mày đúng là muốn gấy sự mà, hôm nay mà không đánh mày, tao đi đầu xuống dưới đất.

    -vậy chỉ cần anh không đánh được em là anh đi đầu xuống đất chứ gì?

    Được.

    Anh đánh đi, em né, em thề là anh sẽ không đánh được em tí nào luôn!

    -Đệt mẹ mày, đừng có gọi tao là anh, gớm quá.

    -ĐỦ RỒI, chúng mày coi anh là không khí hả?

    Vào nhà đi, ông đợi đấy.

    Này không đánh nhau nhé, ông mà nổi điên lên là đáng sợ lắm đấy.

    -Rồi mà rồi mà.

    Uể oải nói , cả 2 người bọn hắn lườm nhau, rồi cũng ngoảnh mặt, bỏ vào nhà.

    Dù sao quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, họ có thể đánh nhau sau...

    Vả lại, họ cũng tò mò không biết tên nhóc kia sẽ như thế nào...

    -Mày nghĩ tên nhóc kia sẽ như thế nào?

    -Không biết nữa, như nào mà chẳng được?

    Chỉ cần không phải anh ai cũng ổn hết.

    -Mày...

    Chỉ là Izana chưa kịp nói hết, hắn đã nghe tiếng của Ema đằng trong kia rồi, hơn nữa còn rất vui:

    -Takemichi, gọi nee-chan nào!

    -Không bao giờ!

    -Kìa, gọi đi, 1 lần thôi xin em đấy.

    Thiếu niên dường như bối rối, rồi nhắm tịt mặt lại, như làm 1 chuyện rất khó khăn vậy...

    -N...nee-chan...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    8. Độ hảo cảm


    -Ka ka ka ka ka...

    Mansaku cười như được mùa.

    Takemichi lại ngại quá hóa giận, hét lớn:

    -ÔNG CƯỜI CÁI GÌ CHỨ?

    Ấn tượng đầu tiên của bọn hắn đối với Takemichi là 1 cậu bé rất dễ thương.

    Phải, rất dễ thương.

    Từ khi nghe Takemichi gọi Ema là nee-chan bọn hắn đã thấy cậu rất đáng yêu.

    Dù sao thì...

    Mikey và Izana lườm nhau cháy mặt.

    Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn.

    Vì hôm nay nhà xuất hiện thêm 1 cậu em trai thế này nên họ sẽ tạm thời bỏ qua, lần sau thì sẽ không có chuyện bỏ qua đơn giản như vậy đâu.

    Dù Takemichi đáng yêu là thế, nhưng có vẻ ngoài vẻ mặt đó ra nó không làm được gì nữa.

    Izana và Mikey chung 1 suy nghĩ.

    Dù sao thì bọn hắn làm quen với người khác cũng phải hiểu rõ tính cách, tóm gọn lại, độ hảo cảm với Takemichi của bọn hắn gần như bằng không.

    -Vậy ông, đây là...

    Takemichi bây giờ mới chú ý đến đám người kia.

    1 nhóc tóc trắng bạch kim, 1 nhóc tóc vàng nhạt, cả 2 đều để đầu nấm.

    Có vẻ anh em nhà Sano rất thích quả đầu này.

    Nó gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

    Nhưng trong chốc lát, Takemichi lại tái mặt:

    -Mansaku, ông đừng có nói là...

    -Đúng,như nhóc nghĩ đấy, thằng Mikey nó 8 tuổi, Izana là 11 tuổi, Shinichiro là 18, tóm lại trong nhà này, nhóc là em út.

    Takemichi chính thức rơi vào vực thảm.

    Nó trầm cảm thật rồi kìa, cứ ngồi 1 góc vẽ vòng tròn thôi.

    Ầy, Shinichiro dường như cũng muốn an ủi nó, cơ mà cứ khi Shinichiro tới gần là nó lại thể hiện rõ sự chán ghét:

    -Cút ra đi Shin, em không chơi với anh nữa!

    -Ơ, tại sao chứ?

    -Em không muốn làm em út Shin, anh đi ra đi, để em yên!

    A, Shichiro thật đau lòng quá, nhưng Takemichi quả thực rất đáng yêu.

    Mikey và Izana nhìn thấy cảnh này, mặt trực tiếp đen đi mấy phần.

    Shinichiro vốn chưa bao giờ đối xử với họ như thế bao giờ.

    Độ hảo cảm của họ với Takemichi lại giảm sút.

    -Ông à, đây là em trai mới của con?

    Mikey phụng phịu hỏi.

    Mansaku đến khi Mikey lên tiếng cũng nhớ ra:

    -Đây là Takemichi, sau này sẽ là Sano Takemichi, các con nhớ chăm sóc em ấy nhé.

    Ngừng 1 lát, ông bất lực nhìn Takemichi:

    -Nào Takemichi, chào nii-san đi nào...

    -KHÔNG BAO GIỜ!

    Nhục lắm có biết không hả?

    Takemichi đen mặt chạy đi.

    Có chết cậu cũng không gọi nhé, không bao giờ.

    Đương nhiên, ứng xử kém vậy, nó đã tạo nên ấn tượng xấu cho 2 kẻ kia.

    Ema cũng chỉ biết cười cười:

    -Tên nhóc này thật là...

    Mansaku cũng không dây dưa nữa, đứng dậy đấm lưng thùm thụp:

    -Ầy ta già rồi già rồi, đến cuối cùng vẫn không thể quản được nhóc ấy.

    Shinichiro dọn cơm đi, ta và Takemichi có lẽ không ăn đâu, dù sao lúc nãy nhặt nó về bọn ta cũng có ăn chút ít.

    Và ông cũng quay về phòng.

    Lúc Shinichiro soạn mâm ra, anh còn nghe bọn hắn hậm hực:

    -Shinichiro, tại sao anh lại thích tên nhóc đó như vậy?

    Shinichiro đương nhiên không nghe rõ ngữ khí trong đó, rốt cuộc vẫn thản nhiên đáp:

    -Tại vì anh mày thấy Takemichi rất dễ thương, lý do ổn áp chưa?

    Izana dường như không quen biết tên Shinichiro này, hắn tái mặt:

    -Anh thay đổi rất nhiều!

    Nghe vậy Shinchiro không kiềm được bẹo má hắn 1 cái, dở giọng trách móc:

    -Mày mới là người thay đổi nhiều ấy.

    Lúc đi với anh mày đã hứa rằng mày sẽ ngoan ngoãn nhường nhịn thằng Mikey.

    Cuối cùng nhường nhịn đâu chẳng thấy, chỉ thấy chúng mày cắn nhau như chó với mèo, tao thực đau đầu mà.

    Shinichiro than thở, Izana ngay lập tức lên tiếng biện minh:

    -Không phải do em, là tại nó gây sự trước.

    Em cũng muốn yên ổn lắm chứ, tất cả là tại Mikey.

    -Tại anh mới đúng ấy.

    Mikey cãi lại, và 1 cuộc cãi vã lại nổ ra...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    9. Bạo lực


    -Chào buổi sáng...

    Takemichi dụi dụi mắt mở cửa kéo phòng ăn.

    -Ồ, em dậy rồi à Takemichi.

    Shinichiro đeo tạp dề phụ Ema nấu ăn, ngó ra nhìn.

    Nhưng cũng may rằng anh chưa sốc tim ngay tại đó.

    Takemichi mặc chiếc áo rộng thùng thình, cái đầu xù hết cả lên, ngáp ngắn ngáp dài, thực không khác mèo nhỏ là mấy.

    Ema nhìn khuôn mặt cười cười của Shinichiro, chậm rãi nói:

    -Shinichiro, tốt nhất anh nên ngừng lại suy nghĩ bắt Takemichi làm của riêng đi, em biết cả đấy!

    Cất luôn cả khuôn mặt biến thái của anh lại nữa.

    Ông kể cho em rồi, rằng Takemichi nó còn mạnh hơn cả anh, đừng để nó đấm anh vỡ mồm lại tội.

    Ema tàn nhẫn nói, để mặc cho trái tim của chàng trai kia vỡ nát.

    -Em là đồ độc miệng Ema.

    -Cảm ơn!

    Mansaku lúc ấy cũng để ý tới Takemichi, cười khà khà:

    -Sao, ngủ ngon không?

    -Rất tốt, Ema-nee ôm rất ấm, rất dễ ngủ.

    Nó gật gù.

    Không thể trách nó, Ema tối qua thực sự ôm nó sắp chặt, đến nỗi Takemichi tự hỏi rằng có phải cô nhóc định ám sát mình không.

    Có lẽ cũng nhờ thế mà nó không còn ngượng với việc gọi Ema-nee nữa.

    Nhưng cũng chỉ chắc Ema, tới Shinichiro nó cũng chưa gọi là Shin-nii, thì đám không để tâm đến nó như Mikey và Izana thì còn lâu...

    -Takemichi, nhóc đi gọi 2 đứa kia dậy đi!

    -Tại sao tôi lại phải làm vậy?

    -1 gói snack...

    -Tôi không phải kiểu người sẽ bị dụ bằng đồ ăn đâu...

    -2 gói

    -Đã bảo là...

    -3

    -Ok!

    Takemichi trực tiếp nhận lệnh, chạy đến căn phòng được chỉ định.

    Mansaku cố gắng nhịn cười, thầm bảo thằng nhóc này thật dễ dụ.

    Chả là hôm qua đưa nó về, ông đã phát hiện 1 sự thật có 1.0.2 của Takemichi, đó chính là nhóc này bị nghiện đồ ăn vặt, tin được không chứ?

    Mikey, Izana, hãy cảm ơn ông đi, ông mày đã tao phước 7 đời cho chúng mày đấy.

    Coi như chúng mày lờ đi đứa em trai này thì chúng mày sẽ hối hận cả đời...

    Cơ mà 2 đứa nó đương nhiên không sâu sắc như vậy.

    Lần tiếp theo Mansaku gặp bọn nó là trong tình trạng thoái hóa cột sống, trông thảm thương vô cùng.

    Izana và Mikey chung 1 phòng, tất nhiên là không chung 1 giường.

    Đùa chứ bọn nó chung 1 giường chỉ có chuyện hàng xóm đến đêm là mất ngủ.

    Phòng nó có 3 giường.

    Shinichiro 1 giường, còn bọn nó nằm giường đôi.

    Đứa nằm trên đứa nằm dưới, cơ mà cái đáng nói ở đây bọn nó giống gì không giống, lại giống cái tính nằm ườn ngủ nướng.

    Mặc cho trời sụp, cho Ema cầm hết nồi niêu xoong chảo vào đánh thành bản quốc ca nó cũng không chịu dậy.

    Mansaku đang cố làm khó Takemichi, ông muốn xem nó sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

    Đương nhiên Takemichi ngây thơ không biết gì cả, nó trong đầu giờ chỉ có 3 gói snack mà nó chuẩn bị được Mansaku mua cho.

    Cho đến khi nó vào phòng của anh em nhà Sano...

    Nó bỗng nhận ra nó chẳng biết xưng hô với anh em nhà nó thế nào cả...

    Thế giờ nó phải gọi là anh à, mơ đẹp lắm, không bao giờ!

    Chủ yếu là gọi bọn nó dậy là được chứ gì?

    -Izana-kun và Mikey-kun dậy đi nào, trời sáng rồi!

    Nó biết cách gọi này lạ lắm chứ?

    Nhưng nó còn cách gọi nào khác sao?

    Chẳng lẽ gọi bọn đó là ông gì chú bác?

    Cơ mà dẹp chuyện đó qua 1 bên, bọn nó có vẻ vẫn không có gì là muốn lết xuống cái giường đó cả.

    Phiền chết mất!

    -Cút đi thằng chó!

    Izana lẩm bẩm như vậy.

    Takemichi trên đầu đã nổi lên vài dấu thập:

    -Em không phải chó, Izana-kun, trời sáng rồi, anh phải dậy.

    -Cút.

    -TOMAN BẤT KHẢ CHIẾN BẠI.

    Izana làm loạn chưa đủ sao?

    Còn thêm thằng Mikey nói mớ nữa.

    Dẹp đi, nó muốn đánh người.

    Nhưng Takemichi đương nhiên còn lý trí của nó, cho đến khi 2 anh em nhà này cãi nhau...

    Vãi đạn, ngủ cũng có thể cãi nhau sao?

    Takemichi không tin đâu nhưng đến bây giờ thì nó tin rồi, tin sái con mẹ nó cổ luôn.

    -Mikey, ngậm cái mỏ của mày lại.

    -Izana, em có miệng chứ không phải mỏ.

    Chẳng lẽ anh là thú mỏ vịt thấy đồng loại nhiều quá rồi ảo sao?

    -Thằng chó này, mày cứ láo tiếp đi, tao sẽ xử mày, nếu không xử mày tao sẽ không mang họ Sano.

    -Nhưng Izana, ngay từ đầu anh cũng có mang họ Sano đéo đâu?

    Nói như không ấy...

    ...

    Takemichi không thích ồn ào, và có lẽ đó cũng là lí do nó mạnh tay đến vậy.

    À không, là mạnh chân chứ?

    Nó đá cho mỗi người mỗi cú vào lưng.

    Không thể trách nó quá bạo lực, nó đã quá quen với việc dùng bạo lực để xử lí công việc, nếu trách, chỉ có thể trách đám Mikey, dồn nó vào đường lối dùng võ thuật để giải quyết công việc.
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    10. Bí từ


    -Ông, tại sao nó lại đá con?

    Mikey phụng phịu lên án.

    Mansaku thấy vậy cũng chỉ biết cười cười.

    Cái này ông thực sự không biết a.

    Ai ngờ được rằng Takemichi lại dùng cái cách này để thức mấy cái con lười này dậy chứ?

    Hảo thâm độc.

    Takemichi tỏ vẻ mình không nghe, vẫn chuyên tâm ăn uống.

    Ăn xong, lấy khăn lau miệng còn bảo:

    -Masaku, ông còn nợ tôi 3 gói snack, nhớ trả.

    -Rồi rồi.

    Chẹp chẹp, 2 thằng tiểu quỷ kia lại hại cho tiền ông bay đi không ít.

    Lát nữa phải giáo huấn bọn nó thôi.

    Izana và Mikey không hẹn mà cũng lạnh sống lưng.

    Lại sắp có chuyện gì xảy ra sao?

    Họ có linh cảm không lành...

    _____________________

    Dù sớm hay muộn, hôm qua Izana và Mikey đã khất 1 buổi học, đương nhiên bây giờ bọn hắn bị xách tới võ đường.

    -Ông, con đã mạnh lắm rồi!

    Thằng Mikey thì không nói, sao lại xách cả con đi nữa?

    Izana tỏ vẻ khó chịu nói.

    Mikey nhìn khuôn mặt tức giận của hắn, cũng lơ đễnh:

    -Ầy, sao nii-chan lại lôi em vào chứ?

    Em rất mạnh nhưng vẫn có tinh thần hiếu học đó nha.

    Đâu phải như ai đó...

    -Mày...

    -Mansaku, tôi phát hiện ra rằng khi Izana-kun và Mikey-kun cãi nhau, Mikey luôn dành phần thắng.

    Lúc đó Izana sẽ luôn lặp đi lặp lại từ "Mày...".

    Hình như sau đó anh ấy bị hụt hơi, bí từ nên...

    ờ thì sau đó...

    -Nhóc đang liên tục lặp đi lặp lại từ "sau đó..."

    Takemichi thắt giày, tỉnh bơ nói.

    Mansaku nghe được 1 nửa rồi gật gù chỉnh lại.

    -Bệnh của rất nhiều người, đó chính là bí từ

    Takemichi lắc đầu thở dài nói.

    -Chứ không phải chắc nhóc hả?

    -Vậy Izana tôi nói lúc nãy giờ để làm cảnh sao?

    ...

    -Được rồi nhóc thắng.

    Takemichi không nghe nữa, nó duỗi cơ.

    Có vẻ niềm tin của nó với Mansaku đã tăng lên 1 chút.

    Thì cũng chỉ 1 chút.

    Nhưng nó có thể thẳng thắn thế, cũng là chuyện tốt.

    Mansaku nghĩ vậy...

    ...hoặc không?

    -MÀY NÓI AI THUA THẰNG CHÓ MIKEY NÀY CHỨ?

    Izana thực sự là 1 người dễ nổi nóng.

    Trong trường hợp này, đương nhiên cậu ta sẽ không nhịn được như những người khác.

    Izana xách cổ áo Takemichi lên, dường như không nhịn được giết cậu ta ngay tại đây.

    Chỉ là, cảnh này có chút quen...

    -Takemichi, nhóc không đánh được với Izana đâu.

    Masaku nhắc nhở, tuy vậy ông vẫn thờ ơ.

    Nói sao nhỉ?

    Takemichi là 1 kẻ có lòng tự trọng rất cao, nếu Mansaku tỏ vẻ muốn giúp đỡ, vào trong mắt Takemichi sẽ thành lòng thương hại.

    Dù sao thì thế cũng tốt, ông cũng muốn xem nó sẽ ứng xử thế nào.

    -Tôi biết chứ...

    Takemichi nhạt nhẽo nói, mặc kệ 2 chân đang lơ lửng.

    -Tuy chưa đấu với nhau bao giờ nhưng tôi cũng cảm nhận được khí chất của hắn không dễ chơi...

    -Mày nói cái gì...

    -Vì vậy nên...

    Takemichi khẽ nhăn mặt, đá vào phần eo của hắn.

    Izana không lường trước điều này, ngã khụy xuống.

    -Thực chất lúc sáng, đá bọn hắn mỗi người 1 cái, không đơn giản chỉ là thức bọn hắn dậy.

    Đó cũng là 1 cách tạo ra điểm yếu của đối thủ.

    Nè, Izana, thốn không?

    -Đệch.

    -À, thì ra vậy...

    Mansaku gật đầu:

    -Tức là nhóc đá vào phần eo của mỗi đứa.

    Eo là bộ phận nhạy cảm, cũng cảm nhận được nỗi đau nhiều nhất.

    Ban đầu sẽ thấy rất đau, nhưng sau đó dần dần sẽ không còn cảm giác gì nữa.

    Nhưng không có cảm giác không có nghĩa là phần eo đã khôi phục hoàn toàn.

    Chính là cơ thể tự xoa dịu nỗi đau, nếu phần eo tiếp tục nhận sát thương, thì ờ... nó sẽ đau gấp đôi?

    -Ông bí từ rồi!

    -Thế đấy, ta già rồi, bí là chuyện bình thường.

    Nhóc ấy, phải kính lão đắc thọ, sao, cái ánh mắt khinh thường ấy là sao chứ?

    Takemichi chậc chậc, ừ thì kính lão được chưa.

    Không khịa nữa là được chứ gì?

    Phiền phức.

    Đồ cáo già.

    Shinichiro thấy vậy cũng chỉ biết cười, Izana hôm nay đúng thật là ăn phải quả đắng rồi...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    11. Snack


    Izana được đưa đi ngay sau đó.

    Cả võ đường nhìn Takemichi bằng ánh mắt kì dị.

    Nhưng nó cũng không quan tâm là bao, ngước nhìn Mansaku, hỏi:

    -Hôm nay sẽ học gì?

    Mansaku ngẫm nghĩ về lối đánh của nó, nhàn nhạt nói:

    -Cách đánh của nhóc không theo trình tự, nhóc tự học hả?

    -Ừm, chủ yếu là cũng không ai dạy cho tôi, mọi thứ đều theo bản năng là chính!

    Takemichi gật đầu đáp.

    Mansaku thấy vậy cũng không biết nên nói thế nào cho phải, xoa đầu nó rồi cười:

    -Vậy nhóc phải học từ cơ bản rồi, nhóc còn nhỏ, riêng việc này sẽ không phiền nhỉ?

    -Không phiền.

    -Vậy được, vậy bắt đầu từ vấn đề duỗi cơ.

    Baji thấy cảnh đó không ý vị lại vỗ vai Mikey, hỏi:

    -Mày không lại đấu với nó?

    Bình thường mày rất thích thách đấu những kẻ mạnh mà?

    Mikey cười khì khì, lạnh toát cả sống lưng:

    -Hồi sáng tao cũng giống như Izana, bị nó phục kích.

    -Vậy luôn?

    Baji ngạc nhiên, hắn vỗn cũng chẳng nghĩ nhiều đến như vậy, chỉ thấy nhóc kia rất thú vị.

    Mạnh?

    Có lẽ là vậy, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Mikey sẽ thua dưới tay nó.

    Chỉ là 1 đứa nhóc được nhặt về, có mơ hắn cũng chẳng thể tưởng tượng nổi.

    Dù rằng nó cũng có mánh khóe cả.

    Baji vuốt cằm uyên bác:

    -Có lẽ tao cũng nên như thế một lần!

    -Cút, dù gì mày cũng chẳng thể đánh được tao.

    Mikey khịt mui tự tin nói.

    Baji nhảy cẫng lên bực tức:

    -Đừng coi thường tao thế chứ?

    Eo chứ gì, tao đá...

    -KHOAN KHOAN...

    Thế là Mikey nói gót Izana, đi nằm liệt giường nguyên ngày hôm đó.

    Mà Takemichi, thủ phạm thực sự, lại không biết 1 chút gì...

    _____________________

    Mansaku thực hiện đúng lời hứa, mua cho nó 3 gói snack.

    Takemichi mắt nhìn đống đồ ăn vặt mắt sáng như sao, kéo mấy gói kia đem đi dấu, trông rất giống con chuột nhỏ, đem đồ ăn dấu đi vậy...

    Takemichi xách 1 bịch snacks, ngồi trong lòng Ema ở hàng hiên, hưởng thụ làn gió mát ít ỏi trong ngày.

    Ema nhìn Takemichi cười khúc khích, chìa tay ra:

    -Hay là Takemichi cũng cho chị 1 miếng đi?

    Takemichi nhìn Ema, khuôn mặt miễn cưỡng nặn ra 1 nụ cười:

    -Ema-nee, ăn nhiều sẽ béo.

    Ema nghe xong tức tối véo má của Takemichi:

    -Ăn nói cái kiểu gì đấy hả?

    Sao lại béo?

    Chị sao có thể dễ dàng béo như vậy được?

    Ngược lại là em đấy, ăn đồ ăn vặt nhiều như vậy, có khi sẽ thành mấy ông sumo trên tivi đấy.

    Takemichi nghe vậy phồng má:

    -Còn lâu, Ema-nee chỉ biết nói mỉa em thôi.

    Em ăn có nhiều đâu chứ?

    Tóm lại chị là con gái, vẫn nên giữ dáng, đừng mó vào đống đồ ăn của em.

    Mấy cái này em phải lao tâm khổ tứ mới lấy được đó.

    Ema nghe như không hài lòng, lao vào dành đồ ăn với nó.

    Ema không đói, chỉ là nó rất đáng yêu, cô muốn chọc...

    Thế là chiều đó, 2 người chọc nhau tới bở hơi tai mà không để ý rằng ở đằng xa, Mikey đang lén lút lấy 1 gói snack đi.

    Đùa chứ, hắn vẫn rất thích đồ ăn vặt, chỉ 1 gói thôi, nhóc kia sẽ không để ý đâu, nhỉ...?
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    12. Giận


    Mikey quỳ dưới sàn nhà lạnh lẽo.

    Trước mặt hắn là khuôn mặt không biểu tình của ông nội và ánh mắt đen ngòm của nó.

    Nó rõ ràng đang tức giận.

    Sau khi phát hiện gói snack, nó đã tức giận đến nỗi sát khí lan ra khắp nhà.

    Và vụ việc còn lớn hơn khi vụ việc được đưa ra ngoài ánh sáng.

    Hắn biết nhục aaaaaaa...

    Sao lại bắt hắn quỳ giữa nhiều người như vậy chứ?

    Lòng tự trọng hắn nát bét hết cả, hắn không muốn.

    Mikey rất ngây thơ, hắn không biết từ khi hắn sinh ra ông trời đã quên cho hắn lòng tự trọng mà ai cũng có, nên hắn mới vô liêm sỉ đi trộm đồ của Takemichi như vậy.

    Nhưng cái đó không phải là trọng điểm.

    Ema mặt nghiêm nghị nhìn hắn rồi gật gù:

    -Takemichi, tội này đáng bị xét tử hình!

    -Ema...

    -Anh cũng đồng ý, chém nó đi.

    Shinichiro nghiêm túc đồng tình.

    Izana dù đau cái eo nhưng cũng lết bằng được cái thân ra phòng trà cười vào mặt thằng em của hắn.

    Mikey mặt hoang mang tự hỏi liệu hắn có phải là con rơi không sao tất cả lại đối xử với hắn như vậy.

    Không phải chỉ một gói snack thôi sao?

    Hắn đền là được.

    Dù gì...

    Mikey nhếch môi:

    -Tại sao lại vì một chuyện nhỏ như này mà làm lớn chuyện?

    Chỉ là một gói snack mà thôi, to tát lắm sao?

    Hay rằng cậu trước đó nghèo khổ tới nỗi không có thức ăn mà ăn?

    -MANJIROU...

    Mansaku gằn giọng.

    Chúng nó có thể trêu đùa nhau, nhưng thế này thì hơi quá rồi.

    Chẳng phải Miky đang vượt quá giới hạn sao?

    Suy cho cùng chỉ trêu đùa nhau, cuối cùng lại phát triển thành tình tiết này.

    Shinichiro và Ema cũng không nhịn được cáu gắt.

    Ema định quát tháo nhưng bị Shinichiro cản lại.

    Tưởng rằng mọi chuyện có thể dừng lại ở đó, Izana cười ngặt nghẽo lên tiếng:

    -Nhưng ông, thằng Mikey có nói gì sai sao?

    Nó suy ra cũng chỉ là đứa được nhặt ngoài bãi rác, ngoại trừ việc mưu mẹo tính kế còn có thể làm gì?

    Con cá chắc nếu con ở trạng thái tốt nhất, sẽ chẳng bao giờ thua một kẻ như nó.

    Rất dơ...

    Mansaku tái mặt.

    Bọn họ để ý đến biểu cảm của Takemichi, nó lạnh lùng không ý vị nhìn bọn hắn.

    Một lúc sau, khoảng thời gian tĩnh lặng kéo dài, Takemichi đứng dậy, mở tủ gỗ lấy ra gói snack còn lại, xé vỏ...

    -Cậu muốn...

    Mikey chưa kịp thắc mắc, Takemichi dốc ngược hết tất cả lát khoai tây trong gói bim bim lên người hắn.

    Dốc xong còn thả vỏ xuống, chậm rãi ra khỏi phòng.

    Từ đầu đến cuối cậu vẫn không nói một lời.

    Mansaku thở dài nhìn Mikey ngơ ngác chưa hiểu, có chút đau đầu.

    Những kẻ như Takemichi, dù có trong môi trường nào cũng có lòng tự trọng rất cao, sỉ nhục nó như chạm vào vảy ngược vậy, rất phức tạp.

    Mà Mikey... lần này có chút quá giới hạn rồi.

    Ngay cả Izana, Takemichi cũng không thèm đụng nữa, cơ bản, nó cũng thấy hắn rất dơ...

    Mọi chuyện càng ngày càng phức tạp.

    Mansaku vỗ vai Ema, bảo cô đi an ủi cậu một chút.

    Ema vô cảm nhìn bọn hắn rồi đứng dậy, đuổi theo đứa trẻ kia.

    Căn phòng thoáng chốc trở nên tỉnh lặng...

    _________________________

    -Takemichi...

    Ngừng một lát vẫn không có ai trả lời, Ema có chút dè dặt...

    -Takemichi... chị vào nhé?

    Ema nhẹ nhàng kéo cửa phòng, trước mặt cô, Takemichi tóc bồng bềnh ngắm trăng bên cửa sổ.

    Cô đóng cửa, ngồi cạnh cậu.

    Chuyện của một gói snack, không nhất thiết phải xé to đến vậy.

    Chỉ cần Mikey xin lỗi, mọi chuyện cư nhiên sẽ được xử lý rất nhẹ nhàng.

    Nhưng Mikey không biết ăn trúng cái gì, tâm tình không tốt, trực tiếp nói những khó nghe như vậy.

    Ema khẽ thở dài.

    Anh cô, cả Mikey và Izana không ai là xấu cả.

    Họ có lẽ cũng chỉ đang bực bội chuyện gì đó mà thôi, hoặc xuất hiện thêm một đứa em, còn tính kế mình, tâm tư họ đối với Takemichi cũng thập phần khó chịu, có thể hiểu được.

    Không quen, một cảm giác xa lạ.

    Một hôm ông dẫn một đứa nhóc không rõ lai lịch, còn nhỏ tuổi hơn tất cả, có lẽ ai cũng khó chịu cả thôi, Ema hiểu, nhưng cũng không nên nặng lời như vậy.

    Takemichi không nói, trong phòng cũng chỉ có tiếng gió thổi.

    Ema mới 7 tuổi, không biết cách dỗ người khác, nhưng thấy nó im lặng, cô cũng buồn.

    Takemichi vẫn luôn vui vẻ như vậy, mới 2 ngày ngắn ngủi, Ema vẫn thực lòng quý mến nó, cảm giác có thêm một đứa em trai rất thú vị.

    Nhưng bây giờ, nó im lặng.

    Thà rằng cứ nói cứ nạt nộ, hay rằng cứ khóc òa lên, sẽ tốt hơn là yên tĩnh như vậy.

    Takemichi thực sự nổi giận rồi...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    13. Tính tình nó ngay từ đầu vốn đã không tốt


    Sáng hôm sau nhà Sano vẫn tụ tập như bình thường.

    Mikey mở màng tỉnh dậy kéo cửa, lại phát hiện ra hiện tại Takemichi lại chẳng thấy đâu.

    Izana có vẻ vẫn như bình thường.

    Shinichirou thì gường cười, ông nội hắn yên lặng còn Emma trực tiếp nổi đóa.

    Hắn vẫn là có chút không quen, ngươi kia xuyên suốt bữa sáng đều không xuất hiện mà cũng chẳng ai nhắc đến nó, tỉ như Takemichi chưa từng xuất hiện.

    Mikey đã nghĩ sẽ ổn thôi.

    Bởi hắn vẫn thấy Emma bưng cháo vào cho người kia.

    Có lẽ hắn đã quá lời thật, nhưng Takemichi có lẽ cũng chỉ giận dỗi nhất thời.

    Cậu mới đến đây vài ngày, sẽ không gây lớn chuyện.

    Nhưng Mkey chính là nhầm to, bởi khi hắn bỏ đi, Emma đã bưng bát cháo còn nguyên ra ngoài.

    Takemichi không chịu ăn sáng...

    Tất nhiên hắn tụ tập với băng đảng đến 1 giờ chiều, Shinichirou và Izana cũng vậy.

    Sinh hoạt nhà Sano có chút chậm so với nhà khác.

    Đến khi bọn hắn đông đủ, vẫn không thể Takemichi đâu.

    Masaku không lo lắng là bao.

    Lúc sớm ông có đến phòng, tất nhiên Takemichi một cái đều không nói.

    Mansaku thấy rằng nên dạy cho bọ nhóc này một bài học.

    Tính tự chủ và cái tôi của cậu rất cao.

    Nhưng một con hổ con dơ nanh vuốt, giận sẽ không giận lâu.

    Tầm một tuần đến một tháng, nhưng cách con hổ này giận lại khiến người ta khó chịu.

    Mikey đương nhiên so với tất cả càng khó chịu hơn ai hết.

    Chẳng pải chỉ là 1 gói snacks thôi sao?

    Sao ai cũng làm lớn chuyện lên như vậy?

    Takemichi cũng chẳng phải kẻ quan trọng gì, chẳng hải mới đén đây có mấy ngày thôi sao?

    Cậu ta có quyền gì mà giận chứ?

    Hôm đó, Takemichi không ăn lấy môt bữa...

    Nó tự giam mình trong phòng, không đi đâu cũng chẳng nói gì.

    Y hệt một người câm.

    Mansaku không có phản ứng, nhưng Emma thực sự đã vội đến phát khóc, cả ngày cứ bồn chồn, hết vào rồi lại ra.

    Lúc nằm ngủ, Takemichi yên tĩnh nằm bên cô, còn Emma thì ôm cứng nó, sợ nó buồn.

    Emma không muốn nó rầu rĩ, những lại chẳng thể làm gì.

    Takemichi muốn yên tĩnh, ít khi cho ai tiếp cận, trừ Emma và Mansaku, đến Shinichirou cũng không thấy cậu đi ra khỏi phòng 1 chút.

    Nhưng đêm nay Takemichi lờ mờ tỉnh dậy, cảm thấy đói bụng, nó liền đi xuống bếp pha một cốc mì.

    Dù sao Mansaku cũng đến an ủi, còn bảo nguyên một tủ đựng đồ ăn dưới góc bếp là của nó, coi như quà đèn bù.

    Takemichi có lấy cũng chẳng ai có ý kiến.

    Nó thừa biết Mansaku không đơn giản.

    Ông biết tại sao nó lại giận dỗi lâu như vậy.

    Nhìn qua một lần đủ biết.

    Tính tình Takemichi ngay từ đầu đã chẳng tốt đẹp gì.

    Có thể ban đầu gặp Mansaku có hơi láo, nhưng vẫn chỉ là trêu đùa.

    Thực tế ngoài đùa cợt, Takemichi có thể cười, nhưng không phải là kiểu người hiền lành gì, thậm chỉ còn có thể nói là một đứa nhóc dễ cáu bẳn, thù dai hơn cả đỉa.

    Nên mà...

    Mansaku thầm lắc đầu.

    Bọn kia vốn không nên lấy gói snacks của nó rồi nói như đúng rồi làm gì, chỉ khiến nó thêm tức giận mà thôi.

    Hơi nóng của bát mì phả lên khuôn mặt nó, Takemichi trong bếp chỉ có 1 ánh đèn vàng duy nhất được bật, ngồi mân mê một lúc.

    Chỉ là lúc nó chuẩn bị ăn thì lại nghe tiếng động.

    Nó ngẩng đầu lên, Izana hôm nay nổi hứng xuống bếp cũng nhìn nó.

    Không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.

    Takemichi nhìn hắn một lúc rồi như không để tâm cúi xuống ăn mì.

    Chỉ cần không ảnh hưởng đến nó, tất cả nó đều không để tâm.
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    14. Đêm không ngủ


    -Ăn mì tôm vào buổi đêm sẽ không tốt!

    -Izana, đừng tỏ vẻ tốt với tôi.

    Tôi làm gì cũng sẽ không liên quan tới anh.

    Takemichi không để tâm, cũng chẳng sợ hãi, chỉ đơn giản đáp lại.

    Mà bầu không khí do đó cũng trở nên ngượng ngùng.

    Hắn chỉ đơn giản là không ngủ được mà thôi.

    Xuống bếp cũng chỉ do thói quen, chỉ là lại bắt gặp thằng nhóc đã tặng cho mình một cú đá xéo vào bụng.

    Izana lười nói, rót cốc sữa trong tủ lạnh vào cốc.

    Hắn là một kẻ tự cao tự đại, tự mình cảm thấy Takemichi đây chính là tự làm lớn chuyện.

    Một gói snack mà thôi, chẳng có gì to tát cả.

    Nếu muốn có thể mua thêm, cũng không cần hờn dỗi lâu đến vậy...

    -Nè, thực ra...

    -Izana, tốt nhất anh nên ngậm miệng lại trước khi tôi úp cả tô mì vào mặt anh!

    ...

    Nhưng hắn đã nói gì đâu chứ???

    Izana trong lòng ủy khuất gào thét, bên ngoài lại cố giữ một mặt bình tĩnh.

    Dù sao hắn vẫn còn thể diện, còn hình tượng ngầu lòi xây dựng trước mắt nó.

    Đừng có sụp đổ dễ dàng như vậy chứ?

    Nghĩ thế Izana lại uống sữa của mình.

    Mà Takemichi lúc đó cũng ăn xong.

    Cẩn thận rửa bát đũa một cách sạch sẽ rồi quay về phòng, hoàn toàn ngó lơ Izana ngồi đó.

    Izana khó chịu, hắn muốn kháng nghị a.

    Dù gì hắn cũng là tổng trưởng Thiên Trúc, bối phận không nhỏ, cũng chưa từng ai coi thường hắn như vậy...

    -Này, nhóc không cần giận dai như vậy chứ?

    Cũng chỉ là 1 gói snacks thôi, cùng lắm có thể mua lại...

    -Izana, nói cho đúng ra anh cũng không mang họ nhà Sano, sao lại ăn nhờ ở đậu như vậy?

    -Cái gì?

    Izana nhíu mày.

    Takemichi dường như không nghe thấy, cười khẩy tiếp tục khiêu khích.

    -Masaku riêng chuyện này lại nói cho em rất kĩ nha.

    Anh thử nghĩ xem nếu em là người ngoài tại sao lại kể cho em chi tiết như vậy?

    -Câm mồm!!!

    Takemichi sấn lại càng sát, dường như không để tâm đến lời đe dọa của Izana:

    -Izana, anh không thể tha thứ cho bố mình, lại sống ở nhà nội.

    Thật nhục nhã...

    Izana mạnh bão đè Takemichi xuống dưới sàn, tạo ra tiếng động lớn.

    Khiến cho những người trong nhà cũng phải tỉnh giấc:

    -Izana, Takemichi, 2 đứa làm gì vậy?

    Dừng lại!!!

    Takemichi không để ý đến lời Shinichirou, ngược lại thôi bỡn cợt và nhìn thẳng vào mắt của Izana:

    -Nè, nếu chỉ vì một gói snacks tôi cũng không nhỏ nhen đến như vậy.

    Ai bảo các người kêu tôi không cha không mẹ chứ?

    Tôi liền trực tiếp biến thành bộ dáng không cha không mẹ, nghèo đói đến thảm thương.

    Mansaku nhặt tôi từ bãi rác về, không phải đề về đây tôi trực tiếp làm rác.

    Tôi có thể hiếu kính, có thể lễ phép, có thể gọi anh là nii-san.

    Nhưng anh biết đấy, tôi là người, tôi có lòng tự trọng.

    Không phải là giận dỗi, chính là để tránh gặp mặt mấy gã sỉ nhục mình đấy.

    Dù sao tôi cũng có ân tình với nhà Sano, không thể trực tiếp động thủ.

    Izana, anh phải hiểu rõ điều đó.

    Takemichi nhẹ nhàng đẩy Izana ra, chỉnh lại cổ áo.

    Phát hiện ai cũng tỉnh giấc, liền cười cười:

    -Gomen, để mọi người phải bận tâm rồi!

    Cũng muộn rồi, có phải nên ngủ đi không?

    -Takemichi...

    Takemichi lướt qua Mikey, như không thấy, trực tiếp về phòng.

    Trước khi vào còn không quên chúc mọi người ngủ ngon, cười một cách gượng ép.

    Mansaku coi như đã hiểu đỡ đầu thở dài:

    -Mikey, có lẽ cháu vẫn là nên tìm thời điểm thích hợp để xin lỗi nó...

    Izana đứng dậy, lặng lẽ về phòng.

    Một đêm hắn không thể ngủ
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    15. Bãi phế thải


    Cảm xúc ghét bỏ của Izana với Takemichi không hiểu sao coi như hòa hoãn một ít, cũng không còn quá gay gắt như trước.

    Mà Takemichi sau tối đó, ngoại trừ việc không nói chuyện với Mikey thì mọi chuyện trở lại như lúc chưa xảy ra chuyện gì.

    Vẫn tắm rửa, vẫn phụ Ema nấu ăn, vẫn đến võ đường, tựa như trước đó không hề xảy ra chuyện gì...

    Mà Mikey, hắn vẫn chưa thể chọn được tuyến thời gian phù hợp để xin lỗi nó.

    Takemichi hết tránh mặt nhà Sano, thì lại đến lượt Mikey tránh mặt nó.

    Ngoài trừ khi ra ngoài chơi với đám Baji, Mikey ngược lại cảm thấy trong nhà áp lực hơn trăm lần cả khi hắn đánh nhau với băng đối thủ.

    Hắn nghi ngờ hắn là con rơi...

    Manjirou không phải không có ý xin lỗi, chỉ là cuối cùng vẫn không biết nói gì cho phải.

    Nhưng nếu không xin lỗi nó sớm, hắn có khả năng sẽ bị cái bầu không khí này ngạt chết.

    -Xin lỗi...

    -À ừm.

    ...

    -Cậu không nói gì thêm sao?

    Hay có bất cứ thắc mắc gì khác?

    Takemichi ăn kem bạc hà, mùi vị thanh mát khiến nó thập phần thoải mái, tuy nhiên bằng cách nào đó Manjirou vẫn cảm nhận rõ ác ý trong mắt Takemichi:

    -Tôi có thể thắc mắc gì?

    Anh xin lỗi như vậy tôi còn có thể thắc mắc gì?

    Nói thật nhé, việc quý ngài đây hạ mình xin lỗi tôi cũng khiến tôi ngạc nhiên đấy!

    Nhưng lời xin lỗi anh còn quan trọng sao?

    Tôi cảm thấy không có...

    Takemichi ăn hết cây kem, lại vung que gỗ nhỏ hiện dòng chữ "Trúng thưởng" kia, cười cười:

    -Có phải nói tôi đây đã rất thành công không?

    Để anh phun ra lời vàng ngọc đó, tôi cảm thấy chính tôi đây đúng là có bản lĩnh.

    -Takemichi...

    -Dù sao chúng ta rất ít có khả năng sống chung một nhà, Mikey đây cứ lờ đi đứa ăn mày như tôi là được, không cần quá miễn cưỡng...

    "Dù sao anh cũng giống như tôi mà?

    Cái lòng tự trọng ấy?

    Sẽ chẳng bao giờ công nhận đứa trẻ được nhặt từ bãi rác như tôi là anh em đâu..."

    ________________

    Takemichi có một bí mật, một bí mật mà dù có đánh chết cậu cũng sẽ chẳng bao giờ nói ra...

    Hanagaki Takemichi.

    Là Hanagaki, không phải là Sano...

    ...

    ________________

    *King koong*

    -Cậu là ai?

    -Là tôi hỏi mới đúng, cậu là ai?

    Trước mặt Takemichi, hai đứa nhóc tóc trắng...

    À không, nói chính xác chính là một đứa tóc trắng một đứa tóc hồng đứng trước cửa nhà cảnh giác nhìn nó.

    Takemichi nghĩ rằng nó sắp thuộc làu câu mày là ai cậu là ai rồi.

    Cảm giác cuộc sống của nó tẻ nhạt đến nỗi sống một kiếp sẽ nghe đến hàng trăm nghìn tỷ câu nói này vậy.

    -Vào nhà đi...

    Nó nhác trả lời đấy, ai làm gì được nó?

    -Các cậu muốn gặp người hay vào võ đường?

    -Mikey đâu?

    ...

    Nếu không phải người lạ, nghe đến cái tên này Takemichi chắc chắn sẽ động thủ.

    -Ở võ đường, cậu có muốn gặp bây giờ không?

    -Được dẫn đường đi.

    Không khí dần rơi vào tĩnh lặng, Haruchiyo khó chịu:

    -Này...

    -Thực ra nếu là bạn của Mikey , cậu chắc chắn phải biết võ đường tộc Sano ở đâu chứ nhỉ?

    -Nhưng mà đó không phải là nhiệm vụ của người giúp việc sao?

    ...

    Cậu toang rồi Haruchiyo...

    ________________

    Mikey và Baji đơn giản là đấu giao hữu, cái lúc mà Baji hắn sắp thắng trận đầu tiên với Mikey trong khóa học võ của hắn thì một bóng dáng nhỏ bé lao tới, nhìn rõ là có thể biết cô bé đang khóc.

    -Mikey, bọn họ đánh nhau rồi.

    Hai người sẽ bị thương mất...

    -Từ từ bình tĩnh đã Senju, kể anh nghe chuyện gì trước.

    Senju cô bé khóc bù lu bù loa, mãi sau mới có thể bình tĩnh lại:

    -Haru-nii và em đến nhà anh chơi, tiện thể ăn luôn cơm tối.

    Takeomi bảo rằng anh ấy đã nói với Shin-nii rồi!

    Đáng lẽ mọi chuyện sẽ khác.

    Nhưng mà...

    -Bây giờ nó đang ở đâu?

    -Phòng khách...

    Mikey không kịp nghĩ, lao ra khỏi võ đường.

    Mà Baji theo vậy cũng đuổi theo sau.

    Vừa chạy vừa nói với lại:

    -Khoan đã, thế trận đánh của chúng ta thì làm sao?

    -Cho hòa đi!

    ...

    Baji...

    Thua 98 trận, hòa 1 trận, thắng 0...

    Vcl, rõ ràng đã sắp thắng rồi.

    Chỉ cần ác liệt hơn chút nữa...

    Nhưng Baji hắn bỗng nhận ra, hắn có thể không đánh thắng Mikey, thì thằng Haru cũng đừng mơ đánh thắng Takemichi...

    Baji hắn tự nhận, trận đánh của hai đứa nó, long trời lở đất, suýt sập nhà.

    Lúc bọn hắn đến, phòng khách quả thật đã không khác gì bãi phế thải...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    16. Mở lòng


    -Vậy tại sao hai đứa lại đánh nhau?

    Shinichirou bị buộc làm trọng tài bất đắc dĩ, khóc không ra nước mắt.

    Haruchiyo vênh cái vẻ mặt khó ưa của hắn ra, một câu cũng đủ để khiến mọi người hiểu ra tất cả:

    -Shinichirou, cái tên giúp việc này thực sự không biết lý lẽ, ngay cả chút việc nhỏ nhặt cũng không thể làm được, anh rốt cuộc thuê cậu ta ở đâu vậy hả?

    ...

    -Takemichi, đánh hay lắm!

    Shinichirou cười cười dơ ngón trỏ, tỏ rõ vẻ tán dương Takemichi.

    -Hả tại sao chứ?

    Hruchiyo vẫn một mực không hiểu, tỏ ra khó chịu.

    Mà Mikey thấy thế cũng chỉ biết kéo hắn ra chỗ khác, thông não cho hắn.

    -Takemichi không sao chứ?

    Chị băng cho em ha.

    Emma phúng phính cầm đôi bàn tay đã sớm rỉ máu của Takemichi, hai mắt dường như sắp rơi lệ đến nơi.

    Mà Takemichi dường như không quá để ý đến nó, không ý vị nói:

    -Không sao ạ, dù sao cũng không đau đến thế.

    Senju ngay từ đầu vẫn không hiểu gì, chỉ là dường như thấy anh trai mình bị bắt nạt, lại không kìm được khóc lớn.

    -Ơ này.

    Baji khó xử đưa ánh mặt cầu cứu Takemichi, hắn thực sự không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ a.

    Nhưng cũng rất nhanh sau đó, hắn liền hối hận...

    -Nhóc cảm thấy anh trai nhóc đang bị bắt nạt sao?

    Takemichi đến trước mặt Senju, lạnh lùng hỏi.

    Cô bé vẫn khóc nấc lên, dường như đồng tình với chuyện đó vậy.

    Bởi Haruchiyo cũng xây xước không ít, có khi còn nặng hơn cậu.

    Thế mà Emma-san cư nhiên lại quan tâm kẻ lạ hoắc trước mặt.

    Họ không phải chơi với nhau từ nhỏ sao?

    Sao lại biến thành như vậy?

    -Vậy nhóc xem, có phải hay không tôi nên yên lặng để mấy người bắt nạt?

    Senju sững người, không nghĩ Takemichi lại nói như vậy.

    Mà mọi người trong phòng cũng yên lặng một lúc lâu, dường như cũng đang suy nghĩ.

    Takemichi thờ ơ nhìn Senju rồi bước ra khỏi phòng, không nhìn lại dù chỉ một lần.

    Chỉ là phản ứng từ nhiên mà thôi, dù sao Takemichi từ trước giờ vẫn luôn như vậy.

    Bởi nếu không phản kháng, nó quả thực sẽ chết...

    ________________

    *Cốc cốc*

    ...

    Mansaku gõ cửa, đáp lại ông là sự yên lặng tĩnh mịch.

    -Ta nghe bảo nhóc lại náo loạn ở phòng khách à?

    ...

    -Vậy ông định đuổi tôi đi à?

    -Đừng suy nghĩ tiêu cực như thế chứ?

    Ta không đáng tin đến như vậy à?

    ...

    -Dù sao thì tôi đã náo loạn nhà ông một trận, không phải là ông sẽ cảm thấy rất phiền à?

    -Vậy nhóc muốn bị đuổi đi sao?

    ...

    -Không...

    ...

    Mansaku thở dài, ngồi thụp xuống:

    -Takemichi, nhóc là một đứa có cá tính đấy chứ?

    Nhóc có lý tưởng và tôn nghiêm, nhóc tự biết bênh vực chính mình và làm theo cái điều mà nhóc cho là đúng.

    Chí ít nhóc cũng đâu phải là tên không dùng não?

    Vẫn còn đáng yêu chán.

    ...

    -Nếu nhóc thấy chẳng ai đứng về phía nhóc thì hãy đợi một thời gian đi.

    Chẳng phải vẫn có những đứa thấu hiểu nhóc dù nhóc có làm gì hay sao?

    ...

    Nhớ đến Emma và Shinichirou, Takemichi lại không nhịn được mà tủm tỉm cười, trong lòng ấm áp nhiều hơn một chút.

    -Ra ăn cơm đi, con nhóc Senju muốn xin lỗi nhóc đấy.

    Nhóc cũng nên mở lòng chút đi, cứ hành xử như ông cụ non vậy.

    Mansaku càu nhàu rồi đứng dậy, khịt mũi.

    Ông mà không thông não Takemichi, có khi nó bị trầm cảm thật mất.

    Takemichi thấy tiếng bước chân xa dần, chậm rãi đứng dậy mởi cửa sổ.

    Mở lòng sao?

    Họ có đáng tin không nhỉ?
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    17. Xin lỗi


    Không khí bàn ăn lúc Takemichi ngồi vào khỏi nói cũng biết là ngượng nghịu đến như thế nào.

    Nhưng dường như chính kẻ đầu sỏ vẫn không để ý chuyện này, vẫn chuyên chú ngồi ăn như không có chuyện gì xảy ra.

    Mà cũng chẳng ai nói gì được nó, tiếp xúc vài lần là biết động vào Takemichi chỉ có ăn đắng chứ không có ngọt.

    - Takemichi-san, thực sự xin lỗi!

    Mãi một lúc lâu sau, Senju mới thốt lên được câu nói đó.

    Dù sao nó đã quyết tâm từ đầu, nếu nó không nói, áp lực ở đây cũng sẽ đè nó chết mất.

    Lời xin lỗi của Senju quả thực đã làm đồng tử Takemichi chấn động, nó ngừng ăn một lúc rồi ngẩng mặt lên, mỉm cười:

    -Ừm, được rồi.

    Đây không phải là lần đầu tiên Takemichi cười, nhưng đây là lần đầu tiên Mikey và Izana chú ý đến nụ cười của nó.

    Ban đầu, khi nghe bảo cái đứa nhóc kia lại làm loạn ở phòng khách ngay lúc hắn mới lập bang không lâu, quả thật đã làm Izana nhăn nhó mặt mũi.

    Vụ khiêu chiến giữa băng hắn với mấy băng nhỏ khác để mở rộng thế lực do đó cũng phải hoãn lại.

    Điều này đúng là làm Izana tức đến nổ phổi.

    Nếu không phải là do Mansaku quá bao bọc cho cái thằng nhóc kia, Izana quả thực đã vứt hết nhân tính cào xé nó.

    Đó là hắn định vậy, nhưng khi thấy Takemichi cười đơn giản vì mấy lời xin lỗi nhỏ nhoi, Izana lại nghĩ rằng có lẽ nó cũng không quá khó chiều đến như vậy.

    Và tạm thời tâm trạng hắn đã hòa hoãn hơn một chút hay ít nhất là đã được xoa dịu.

    Senju nghe thấy lời Takemichi nói thì đỏ mặt cúi gằm xuống bát cơm.

    Hành động đơn thuần này của cô bé ngược lại làm cho Mansaku có cảm giác nguy cơ.

    Có cái gì đó không đúng...

    Nhưng sau đó ông cũng không quá để tâm nữa mà yên lặng ăn.

    Từ ngày Takemichi đến đây, đây có lẽ là bữa ăn được "bình thường" nhất.

    Mansaku không khỏi ganh tỵ nhà hàng xóm về cái này, bây giờ coi như đã thỏa được mong ước nhỏ nhoi ấy của ông.

    Ầy, thật khó khăn mà...

    _________________

    Khi cả nhà đã ăn xong, ngoại trừ bát đũa ném cho cái đứa hậu đậu như Shinichirou thì coi như là không có việc gì để lo nữa.

    Mấy đứa nhóc do đó cũng vô lo vô nghĩ chạy đến võ đường nhà Sano, mặc cho Mansaku hét lên rằng bọn nó không nên làm thế khi ăn xong.

    Đến đó làm gì?

    Thưa là để đánh nhau.

    Nhưng tất nhiên không phải là Takemichi và Sanzu, bọn hắn mà động tới nhau là sẽ bị Emma mắng té tát.

    Người đánh nhau ở đây chính là Mikey và Baji...

    Nếu không phải vì trận đánh lúc nãy bị gián đoạn, Baji nghĩ mình chắc chắn đã thắng.

    Cũng không biết hắn lấy đâu tự tin khi hắn thậm chí còn chưa thắng Mikey được một lần nào.

    Và trận đấu bắt đầu, vô cùng kịch liệt...

    Baji thua.

    Hắn không phục, lại bắt đầu gào rú:

    -Là do tao ăn quá no thôi, bình thường tao cũng không gục nhanh đến như vậy.

    Nói đi cũng phải nói lại, Mikey ngược lại với vẻ thường ngày, khi thi đấu hắn dường như còn chẳng quan tâm đến đối thủ là ai, ra tay ác cực kì.

    Mới đánh có chút, Baji quả thực đã xây xước không ít, thậm chí còn bị trật cổ tay...

    -Nếu anh có thể đá chân lên cao nữa, anh sẽ thắng đấy!

    -Hả?

    Baji sững người một chút, quay về phía phát ra tiếng nói.

    Takemichi chăm chú nhìn hắn, điều này làm Mikey có cảm giác không khỏi khó chịu:

    -Này, dù sao tao mới là anh trai của mày đấy nhé, mày đi chỉ điểm cho người khác là có ý gì?

    -Nếu anh có thể yên vị không gây phiền toái như Baji-san tôi cũng có thế đứng về phía anh đấy.

    Anh thậm chí còn chưa nói một câu với tôi cho đàng hoàng cơ mà?

    ...

    Mikey có chút á khẩu, hắn chậc chậc vài tiếng rồi cũng mặc kệ.

    Dù sao hắn cũng không tin Takemichi có thể thay đổi kết quả.

    Izana thì thôi đi, hắn còn rất thích thú nhìn Takemichi như mới tìm được đồng minh vậy.

    Có vẻ như chính hắn cũng bắt đầu có hứng thú với Takemichi rồi đấy.

    -Baji-san, đôi chân của anh, tận dụng nó đi.

    Anh có lợi thế hớn Mikey ở chiều cao, vậy hãy tận dụng chiều cao và đôi chân của anh đá vào bụng hắn...
     
    [Alltake] Đã Không Còn Là Em Út Của Nhà Sano!
    18. Giấc mơ


    -Mày nói trước đòn đánh như vậy thì quả thực sẽ không có kết quả đ...

    Hự...

    Chưa kịp nói xong, Mikey đã ăn trọn cú đá của Baji làm hắn không kịp phản ứng.

    -Tốt lắm, đưa đầu gối lên đi.

    Takemichi mỉm cười nói, Baji lúc đó cảm nhận rõ ràng, hành động của hắn dường như làm trong vô thức, thậm chí, không ngần ngại lâp tức làm theo lời nó.

    Mikey ăn thêm một cú nhấc gối ngay vào bụng đau điếng, nằm la liệt ngay sau đó.

    Izana vui vẻ đếm ngược:

    -10...9...8...7...

    -Không ngờ mày thực sự làm theo lời một đứa nhóc đấy Baji.

    Phải công nhận rằng Mikey rất khỏe, hắn ta vẫn có thể trụ được sau mấy cú húc vào bụng.

    Mikey dơ nắm đấm đấm vào mặt Baji, kết quả dường như đã định...

    -Nghiêng đầu sang phải, tốt lắm, lấy chân của anh nhắm vào chân Mikey đi.

    *Rầm*

    ...

    ______________

    Mansaku chán nản đến võ đường.

    Nếu là Baji và Mikey thì ông đã nghĩ chẳng có gì đáng xem.

    Dù sao Mikey là một con quái vật.

    Mà nếu đã là quái vật, hoặc là Baji phải thật chăm chỉ hoặc chấp nhận sự thật tàn khốc rằng nó sẽ chẳng bao giờ thắng nổi Mikey.

    Mansaku vẫn luôn chỉ dẫn Baji một cách tỉ mỉ, chỉ là thằng nhóc này lúc nào cũng lười biếng khiến Mansaku cũng đâm ra vô vọng với nó.

    Nhưng không hiểu vì sao, linh cảm ông lại kéo ông đến võ đường, dù đây là một trận đấu dường như đã được định sẵn kết quả...

    -Baji, lấy thân hình của anh đè Mikey xuống!

    Đến võ đường, một giọng nói non nớt làm Mansaku sững lại.

    Ông hé mở cánh cửa, nhìn cảnh tượng mà có lẽ cả đời ông sẽ không bao giờ quên được.

    Takemichi với khuôn mặt bất cần đời của mình vẫn luôn chỉ dạy cho "học trò".

    Sanzu hoảng hốt nhìn boss của mình không biết đang nghĩ gì.

    Cho đến khi Izana đếm đến giây thứ 10, chiến thắng của Baji mới được công nhận.

    Hắn thả Mikey ra, còn tự tát mình hai cái:

    -Ê, thế là tao cũng có thể thấy Mikey bại trận khi còn sống hả?

    Còn là chính tao đánh nữa.

    Baji vui vẻ hú hét.

    Ngược lại, cái đứa được mệnh danh là bất bại lại khó chịu ra mặt, hừ hừ mấy tiếng:

    -Ăn may thôi, dù sao thì mày cũng chỉ hưởng niềm vui này chỉ duy một lần, sẽ không có lần sau đâu!

    Nhưng mặc kệ lời Mikey, Baji vẫn cười ha hả, đi về phía Takemichi chống cằm rồi tiện thể nhận nó là boss luôn.

    -Baji, mày định phản bội tao đấy hả?

    -Thôi nào Mikey, đây cũng chỉ là nhận chơi thôi mà?

    Dù sao nó cũng đâu phải thành viên của Toman đâu?

    Mikey nghe vậy mới hòa hoãn hơi chút, mà Mansaku chứng kiến trận đấu những giây phút cuối sau cánh cửa kéo nhẹ nhàng quay đầu, mỉm cười cảm thán mình quả thực đã nhặt được báu vật.

    Một khung cảnh yên bình hiếm thấy...

    ...

    ____________

    Takemichi tỉnh giấc, quả thật hiếm khi cậu mới có một giấc mơ dài như vậy.

    -Số 113, hôm nay quản ngục sẽ đưa cậu ra trại giáo dưỡng sau 3 năm cải tạo.

    Xin hãy thu dọn đồ đạc!

    Takemichi khẽ chớp mắt.

    Dù có trải qua thời gian lâu như vậy, nhan sắc cậu vẫn không suy giảm như thế nào, cho dù cậu vẫn luôn căm ghét khuôn mặt này đến cực điểm...
     
    Back
    Top Bottom