Khác [Alltake] Có vẻ như Nó đã thức tỉnh rồi.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,928
Điểm tương tác
0
Điểm
0
298208598-256-k107487.jpg

[Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
Tác giả: OanhTran924525
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

thể loại : Hắc hóa,viễn tưởng ,ngược( chắc sẽ có chút H thôi nhẹ nhàng tình cẻm thôi he tại sao ư tại con tác giả đang tập tành làm hủ vì con bợn THÂN tôi muốn kéo tôi lọt hố giống nó và tôi cx sắp rơi xuống rồi ý mà=)) nên khum rành lắm đâu nheng)
SƠ LƯỢC TRUYỆN :
Takemichi một thanh niên mạnh mẽ ý chí,quyết tâm, tốt bụng nhưng đó không phải là vấn đề chính.Vấn đề chính ở đây là trong cậu còn ẩn chứa một loại bản năng nữa nói cách khác trong cậu còn ẩn chứa một thứ còn nguy hiểm hơn nhiều.Hiển nhiên nó đã thức tỉnh vào một khoảng khắc nào đó một khoảng khắc mà cả cuộc đời cậu sẽ ghi nhớ mãi mãi và điều gì đã xảy ra với cậu điều khinh khủng gì đã xảy ra với Takemichi mà biến cậu thành con ác quỷ... vậy thì cùng đi vào truyện thôi nào.

Truyện chính : Tokyo Revengers.



tokyo​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Cơn Mưa Là Anh
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • wonsoon | con đường tuyết
  • BDSM concept
  • Con Rối Chi Tâm
  • Code:zero
  • [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 1 : khởi đầu và sự thật


    Trong ngọn núi nọ có chàng trai tóc vàng óc ả đôi mắt như chứa đựng cả biển cả nhưng nhìn kĩ lại hơn đi nào cậu đang bị trói vào một cái ghế xung quanh đó là nhưng thành viên của băng Touman.

    Người cậu dính thứ nhớt nhớt màu đỏ đó chính là máu , máu bắn tung tóe lên người cậu lên gương mặt xinh đẹp ấy, người cậu đầy viết thương từ nhẹ đến nặng nhìn vào thật đáng thương.

    Cậu yêu thương họ cậu không màng tới tính mạng của mình mà xuyên không về quá khứ không biết bao nhiêu lần cậu đã cứu được hết bọn họ

    nhưng đáp lại cậu không phải những lời cảm ơn ,kính trọng, yêu thương cậu mà là những lời lăng mạ , sĩ nhục, nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ ,đánh đập cậu thừa sống thiếu chết nhưng họ vẫn chưa hài lòng.

    Bỗng một tiếng nói vang lên "chào tổng trưởng,việc ngài giao tôi đã làm xong rồi" một người trong đám đó đáp .

    Một người bước vào với mái tóc màu vàng kem cùng đôi mắt đen huyền không ai khác ngoài Mikey.

    -"Mikey cứu t với" cậu vui mừng khi thấy Mikey đến bảo nhưng khác hoàn toàn với tưởng tượng của cậu, Mikey mặt không cảm súc lấy chân đạp 1 cú thật mạnh vào bụng cậu khiến cậu đau điếng.

    -" tại sao cậu lại làm vậy Mikey" cậu ôm bụng hỏi với giọng lẩy bẩy.

    Một người cao ráo với hình xăm không khác gì con lươn trên đầu🙂) gằn giọng đáp.

    -"mày không có tư cách nói chuyện ở đây Takemichi "

    Cậu ngơ ngác nhìn thấy sau lưng Draken là các thành viên còn lại trong Touman,cậu nhìn người cộng sự của mình với vẻ mặt tha thiết rằng làm ơn hãy cởi trói cho cậu nhưng đáp lại cậu là hàng chục đôi mắt nhìn về phía mình với sự khinh bỉ.

    -"này các cậu làm gì vậy mau cởi trói cho tao đi" cậu vũng vẫy nói

    -"tại sao bọn tao phải cởi trói cho mày chớ con tró bẩn thỉu như mày chứ"một người trong số họ nói với sự diễu cợt

    -"nhưng mà tại sao chớ tao đâu có làm gì đâu" cậu khó hiểu

    -"mày phải làm gì rồi bọn tao mới được hành hạ mày à,mày ngây thơ quá đấy " Baji cười phá lên

    -"à mà không đúng mày sinh ra trên đời đã là sự ô nhục rồi "

    _________ngoài lề 1 xí_________________

    Ở thế giới này cậu là người bất hạnh vì sinh ra trong một chả hạnh phúc gì mấy ba cậu thì ngày nào cũng riệu chè cờ bạc đánh đập mẹ cậu ,mẹ cậu lúc nào cũng phải chịu sự giày vò ấy rồi cũng đến cực hạn

    mẹ cậu đã đâm chết ba cậu một cách khủng kiếp bà đã mỗ bụng lôi hết nội tạng của ông ra ngoài nhưng bà không hề sợ hãi như thường ngày mà con mắt màu xanh dương y chang cậu đã đục ngầu từ lúc nào.

    cậu chạy ra nhìn cảnh tượng ấy cậu sợ hãi núp vào một góc nhưng mẹ lại ôm chầm vào lòng cậu mà đáp.

    "Không sao đâu mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi"

    Rồi cậu ngất đi lúc tỉnh dậy thì thấy mẹ bị công an dắt vào xe trước khi vào xe bà đã nở một nụ cười tươi ,tươi và hạnh phúc nhất trong những năm vừa qua cuối cùng bà cũng thoát khỏi cái địa ngục trần gian ấy

    năm ấy khi cậu 4 tuổi ba mất mẹ thì vào tù cậu bơ vơ giữa dòng đời thì được ông bà ngoại chăm sóc ,ông bà không hề tức giận cậu mà lại yêu thương cậu hết mức

    nhưng cậu bị người khác nói là "đồ bẩn thỉu mày sinh ra trên đời là một ô nhục rồi " vì họ nghĩ chính vì cậu mà mẹ mới đâm ba chính vì cậu suất hiện trên cõi đời là một sự ô nhục

    Gia tộc ba cậu là gia tộc cao sang và quyền quý bậc nhất Nhật Bản nhưng ba cậu lại dựa giẫm vào đó mà lộng hoành

    Nhưng với mọi người xung quanh ba cậu lại dịu dàng tinh tế đến lạ thường ai cũng nghĩ là do cậu mà gia đình cậu mới tan vỡ mà họ đâu biết những gì mẹ con cậu phải chịu đựng

    Cả tuổi thơ của cậu phải nghe những lời mắng chửi vô căn cớ đó thật là đáng thương nhỉ

    Nhưng cậu không để ý gì mấy vì còn ông và bà vẫn yêu thương cậu

    ________quay lại truyện nèo___________

    Đã lâu lắm rồi cậu không nghe những lời mắng chửi và vẻ mặt khinh bỉ đó nó như con dao cứa vào tim cậu khiến cậu đau đớn vô cùng.

    -"sao nói trúng tim đen rồi hả" Kazutora nghiêng đầu nói với vẻ khinh bỉ

    Tiếp đó họ lần lượt hành hạ cậu,cậu không phản kháng cậu như một cái xác vô hồn nhìn vào hư vô mặc họ đánh cậu chửi cậu sỉ nhục cậu nhưng trong thâm tâm cậu ,cậu đã bùng lên ngọn lửa hận thù cậu căm ghét những con người này tới tận xương tủy còn gì đau hơn khi đồng đội ,cộng sự,người mà cậu yêu nhất và cũng là những người mà cậu không màng tới tính mạng để cứu họ

    Giờ những thứ cậu nhận lại là hối hận tột độ cũng có chút tức giận nhưng cũng chả làm được gì cậu bất lực

    Bỗng có tiếng bước chân một người con gái tuyệt đẹp bước đến với mái tóc màu hồng và nút ruồi gần miệng đó không ai khác ngoài Hina cậu ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì

    Thì bị cô đâm 1 nhát dao vào bụng máu cứ thế tuân ra lúc ấy cậu chợt nhận ra một điều là những người mà cậu xem trọng bây giờ lại phản bội cậu

    Họ ghét cậu họ muốn giết chết cậu họ nói những lời lăng mạ sĩ nhục cậu và đớn đau nhất là người con gái mà cậu đã thề sẽ bảo vệ nay giờ lại muốn giết cậu ,cậu đã rơi vào hố đen của tuyệt vọng .

    Máu của cậu bắt đầu lan ra khắp người trong khi những người đó đang hả hê về việc mình làm thì

    ---------------BOOOM-------------------------------

    Chuyện gì đã xảy ra cùng chờ chap típ theo nheng cả nhà:>

    Buổi tối vui vẻ~~
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 2 : Diễn biến và nhầm lẫn


    Máu đang tràn lênh láng trên khắp cơ thể cậu có lẽ cũng cậu cũng sắp đi rồi thì đột nhiên có hai dáng người cao ráo xông vào , cậu chã nghe được gì vì cậu đang chìm vào hôn mê

    Bỗng nghe tiếng bụp cây Baton đập thẳng vào đầu Hina khiến cô ta ngất lịm Có tiếng người hét lên

    -"Inuiiiii, gọi cấp cứu đem Takemichi vào bệnh viện nhanh lên!!

    Còn ở đây để tụi tao lo" Ran hét lên

    Inui và koko vội vàng vác Takemichi vào bệnh viện không quên lườm đám người kia một cái còn ở đây Ran và Rin nhìn đám người Touman một cách khinh bỉ và giận giữ

    -"tại sao bọn mày lại làm thế với Takemichi " Ran gằn giọng hỏi

    -"đơn giản thôi mà vì nó bẩn thỉu và thật đáng khinh " Kazutora nói với chất giọng mỉa mai

    -"bọn mày thật ngu ngốc khi mà đến đây đấy "Draken cười phá lên

    -"Oof~~~~ vậy sao" Taju nói với giọng diễu cợt

    -" chỉ với bọn mày mà nghĩ đánh thắng được bọn tao ư" mitsuya khó hiểu

    -" không cần nhiều người đâu chỉ cần có chắc bọn tao thì cũng đã đủ làm chúng mày lên bờ xuống ruộng rồi nhỉ" Kochou lớn tiếng đáp lại

    Bổng có một giọng nói nhỏ vang lên với mái tóc trắng và đôi mắt màu tím( không nói với các bạn là màu tím mộng mơ đâu,không nói đâu( ' ∀ ' )ノ)

    -" chúng mày nói hơi nhiều với hạng thấp hèn này rồi đấy" đó là Izana cậu đã trở về từ trại cải tạo đi theo sau cậu là thế thệ S62 sắp có trận chiến khốc liệt xảy ra chăng?

    -"thế bây giờ với từng ngày người đã đủ làm bọn mày hài lòng chưa nhỉ T.O.U.M.A.N" Ran nói với giọng cợt nhả

    Còn bên phía Touman đang hoảng sợ vì thế lực bên kia khá hùng mạnh không phải khá đâu mà rất hùng mạnh

    -"bọn mày đến đây làm gì đây đâu phải việc của bọn mày ĐỪNG CÓ MÀ XEN VÀO "Mikey lớn giọng nói với những người bên kia

    -"bọn mày đã đụng đến CỤC VÀNG của tao thì đó là việc của tao rồi"Izana giận dữ quát lớn khiến Touman giật mình

    Các cậu hãy nghĩ đi 1 đám chầu chực nhìn bọn Touman như muốn ăn tươi nuốt sống vì làm hại tới cục vàng của họ hãy suy nghĩ đến viễn cảnh đó đeee=))

    -"tao thật sự ngu ngốc khi tin bọn mày sẽ đối xử tốt với Takemichi tao thật sự hối hận" Taju mặt không cảm súc nói làm tăng bầu không khí ấy, thật nặng trĩu

    các thành viên thế hệ S62 chuẩn bị lao vào đấm mấy tên kìa để trả thù cho Take thì bỗng tiếng chuông điện thoại của Ran xóa tan bầu không khí căng thẳng đó

    Ran nghe máy một giọng nói từ bên đó vang lên. ( các cậu nghĩ rằng sẽ là giọng Take kêu dừng lại đê đúng khum các cậu đã sai zồi làm seo mà có thể dễ dàng đến thế chứ(. ❛ ᴗ ❛.))

    -"hi..c...h..ic..

    Take đang nguy kịch các cậu tới nhanh lên đi" títttt Ran cúp máy cậu dường như đã suy sụp hoàn toàn

    Các thành viên đi chung nghe tin thì cũng chẳng đỡ hơn là bao hoảng hốt tức tốc chạy đến bệnh viện trên vẽ mặt ai ai cũng có một nỗi đau khó tả

    Izana quay lại lườm đám bọn Touman cất giọng

    -"nếu CỤC VÀNH của tao mà có mệnh hệ gì thì tao sẽ sử lí hết đám bọn mày đấy từng người từng người một đều phải trả giá và sống không bằng chết"

    Rồi cậu quay đi bỏ mặt những người đó đang sợ hãi tột độ, Mikey nhìn lên bầu trời với nỗi niềm khó tả,lòng cậu như thắt lại

    Đến bệnh viện mọi người chạy đến chỗ Inui và Koko đang ngồi trông hai người họ thờ thẫn không khác gì cái xác chết vô hồn

    -"nói cho tao biết chuyện gì đã xảy ra" Rin lo lắng hỏi

    -" trước khi đến tim của cậu đã yếu dần vì mất máu và con dao cắm sâu gần như là chạm đến tim cậu" Inui nói xong bật khóc òa lên

    Tất cả nghe được thì thẫn thờ đứng như trời chồng trong lòng họ ánh sáng của họ hi vọng của họ sắp lìa khỏi thế gian này rồi

    Bầu không khí ở đậy vô cùng nặng trĩu và khó chịu ngay đến cả anh em nhà Haitani bình thường mở mồm ra toàn những lời cợt nhã nay lại im ắng đến lại

    Bỗng Đèn phòng cấp cứu chuyển sang màu xanh họ hồi hộp hỏi với bác sĩ

    -"bạn tôi sao rồi bác sĩ" mặt bác sĩ trùng xuống

    -" xin chia buồn cùng gia đình chúng tôi đã cố gắng hết sức " họ như sét đánh ngang tai họ không thể tin được là cậu đã mất

    "Ta..TAKEMICHIIIIIII" Izana gào thét đầy bất lực tất cả bọn họ đều bật khóc

    -"các cậu có nhầm lẫn gì không chớ bệnh nhân ở trong có tên là Kadasaki Fusio mà " bác sĩ nói với vẻ mặt bất ngờ

    Tất cả mọi người nhìn về phía Inui và Koko với ánh mắt tràn đầy hi vọng

    -"vậy phòng cấp cứu này là phòng bao nhiêu vậy bác sĩ" Inui lau nước mắt hỏi bác sĩ như vớ được vàng

    -"à phòng cấp cứu này là phòng số 6" bác sĩ trả lời

    -"nhưng bảng số này ghi là số 9 mà" Koko ngạc nhiên

    -" cái bảng này nó bị lỏng từ mấy ngày trước chắc bệnh viện chưa kêu thợ đến mong các cậu thông cảm" bác sĩ ngại ngùng trả lời

    Thì ra là nhầm phòng( đấy tôi không cho nhân vật tôi chết dễ dàng thế đâu nhá=)))

    Mấy người tê vui mừng khôn siết kiểu như là mình đi học được 10 đỉm toán lí hóa sinh ý các cậu( ' ∀ ' )ノ nhưng nó không về trước ngưỡng cửa nhà tôiಡ ͜ ʖ ಡ

    Chạy tức tốc đến phòng cấp cứu số 9 , vừa đến bác sĩ vừa đi ra hỏi

    -"các cậu là người nhà của bệnh nhân à"

    -"rất may là bệnh nhân đã qua cơn quy kịch nhưng vẫn phải theo dõi thêm vì bị bầm dập trong khoảng thời gian dài và viết thương khá nặng ở gần vùng tim đầu có chút chấn động nhẹ may là được đưa đến kịp thời "

    Họ thở phào nhẹ nhõm vì đã gỡ được tảng đá đè nặng lên họ,nhưng khi họ nhìn vào giường bệnh thân hình nhỏ nhắn bao vây cậu là những giây tơ chằng chịt lòng họ như bị ai cứa vào

    ================================

    Thý lè xong chap 2 rồi đấy các tềnh yêu của tôi✨

    (つ✧ω✧)つ chờ chap 3 nheng
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 3 : Rơi vào hố sâu tội ác


    Đã 1 tuần sau khi cậu tỉnh lại cậu không nói một lời nào cứ nhìn vào hư không vô tận với ánh mắt vô hồn

    -"bác sĩ bạn tôi có sao không mà từ lúc tỉnh lại đến giờ sao không nói gì vậy" kakuchou lo lắng hỏi

    -"việc này thì chắc là do ảnh hưởng tâm lí tác động đến cậu ấy " bác sĩ ngao ngán nói

    Ở ngoài tất cả mọi người đều nhìn cậu với vẻ mặt lo lắng nhưng cậu không đoái hoài tới việc đó

    Lúc cậu tỉnh dậy thì nghe tin mẹ cậu đã mất trong tù trong khi bà đang bị bệnh trong lòng cậu trống rỗng không biết làm gì

    Các cảm xúc đang vật lộn với nhau trong cơ thể của cậu ,cậu bây giờ thật hỗn loạn nhớ đến cái đêm định mệnh đấy

    ____vào đêm mẹ Take giết ba cậu_____

    Cậu nhớ như in cái khung cảnh ấy khắp nhà lênh láng là máu cậu sợ hãi nhìn người mẹ của mình

    Bỗng mẹ ôm cậu vào lòng và bảo

    "Không sao đâu con yêu mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi " rồi cậu dần dần ngất đi mà khoan trước khi cậu ngất mẹ đã nói gì đó

    "Con biết mà đúng không ,trong con ý, con biết mà đúng không"

    "Chắc con phải cố kiềm chế lắm chứ nhỉ, con trai của mẹ thật giỏi "

    "Mẹ đã cố kiềm chế nó trong bản thân mẹ giờ con cũng phải cố gắng kiếm chế đấy nhé"

    'Không được bộc phát nó dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa còn cũng phải cố gắng nhé "

    "Mẹ biết con trai của mẹ giỏi lắm mà"

    "Hứa với mẹ nhé con phải mạnh mẽ lên"

    Mẹ cậu nói đi nói lại câu ấy trong giọng nói bà có chút sợ hãi vì cái gì đó

    __________Thực tại____________________

    "CON XIN LỖI MẸ DƯỜNG NHƯ CON KHÔNG CÒN KIỀM CHẾ NÓ ĐƯỢC NỮA RỒI" cậu gào thét trong lòng nhưng có ai biết suy nghĩ của cậu không

    Những người mà cậu tin tưởng , người cộng sự của cậu , người mà cậu yêu nhất trên thế gian này và cả những người cậu không màng đến tính mạng của mình để cứu họ

    Nhưng họ lại phản bội cậu người mà cậu yêu nhất lại muốn giết chết mình cậu thật bất hạnh nhỉ

    vết đâm của người con gái ấy không chỉ khiến cậu đau về thân xác mà dường như đã đâm nát trái tim cậu

    Chưa hết người mẹ mà cậu luôn yêu quý đã bỏ lại cậu một mình bơ vơ trên đời này ông bà của cậu cũng đã mất sau vụ tai nạn giao thông

    Bây giờ cậu không người thân thít những người cậu yêu quý và người cậu yêu lại phản bội cậu khiến cậu đau khổ đến tột cùng

    Tồi tệ thật nhỉ

    Cậu đã không còn kiềm chế được bản thân mình nữa rồi đột nhiên ánh mắt màu xang như chứa đựng cả đại dương của cậu lại tối xầm lại

    Nhìn thẳng vào ánh mắt của cậu chứa đựng sự hối hận muốn trả thù và sâu bên trong đó chứa đựng một con quỷ muốn giết chết tất cả những người đã phản bội cậu ,một ánh mắt vô hồn đến đáng sợ

    Có tiếng mở cửa bước vào đó là ' Milo không đường'=))))

    "Cậu vẫn khỏe nhỉ" Izana bình thản hỏi

    Cậu vẫn im lặng thẫn thờ(anh ơi nếu anh không phải người Izana thương thì giờ anh đã xanh cỏ lâu rồi đý trả lời ảnh đê anh( ° ∀ ° )ノ゙ thấy tội ảnh qué)

    -"cậu muốn trả thù bọn Touman đó không" Izana nghiêm túc hỏi

    Cậu bất giác quay lại nhìn Izana ,Izana nhìn thấy đôi mắt vô hồn như ẩn chứa một con quỷ nào đó mà bỗng chợt lạnh tóc gáy

    -"trả thù bằng cách nào " cậu nhìn Izana mặt không cảm súc

    -"bây giờ cậu chịu nói rồi nhỉ" Izana vui mừng đáp

    -" tao sẽ huấn luyện mày thành người mạnh hơn Mikey "

    -"mày chắc không" cậu ngờ vực hỏi

    -"đương nhiên là phải rồi mày nghĩ tao là ai với tình hình hiện nay mày là tổng trưởng Hắc Long đời thứ 11 mày có thể dựa vào đó và cũng có thể nhờ tao bất cứ lúc nào " Izana vui vẻ nói

    Cậu không nói gì nhưng cậu lại mỉm cười thấy vậy Izana muốn chảy máu mũi( bềnh tễnh anh ơi٩(◕‿◕)۶)

    Bên ngoài bệnh viện Izana bước ra

    -"cậu ấy đã nói rồi" Izana vừa nói mọi người đều vui mừng à mà khoan

    -"lời đầu tiên cậu ta nói là gì" Kokuchou hỏi

    -"lời đầu tiên cậu ta nói với tôi là *trả thù bằng cách nào * " mặt Izana trùng xuống bất lực nói

    -" có vẻ như cậu ta đã biến thành con người khác rồi nhỉ" Rindou nghiêm túc trông vẻ mặt rất tức giận

    -"giờ chúng ta phải làm gì đây boss" Taiju hỏi

    -" hiện tại chúng ta cần huấn luyện Take chuẩn bị cho những trận chiến sau này"

    -" khoảng một tuần nựa Take xuất viện vừa lúc đó Inui và Koko đã hoàn tất xây dựng Hắc Long hãy chuẩn bị đi" Izana trầm tư nói rồi đi khuất mất

    Izana đang suy tính gì đó

    Một tuần sau cậu xuất viện cậu thờ thẫn nhìn xung quanh lúc này cậu đã không còn cảm súc ai nhìn cậu cũng thật đáng sợ nhưng họ đâu biết cậu phải chịu đựng những gì để thành ra thế này

    Thật bất hạnh nhỉ

    Cậu bước ra khỏi bệnh viện thấy chờ cậu là anh em nhà Haitani , kokuchou , Inui, Koko, South ,thêm vài người của băng nữa và Izana

    Cậu được họ hộ tống lên xe trở về căn cứ của Hắc Long có gì đó cần phải thông báo chăng

    Bước vào tất cả mọi người đều nhìn cậu cúi đầu cậu bước lên đứng đầu bỗng có giọng nói cất lên

    -" tổng trưởng khỏe chưa nhỉ" đó là Wasaka

    Vậy là Inui và Koko đã tập hợp các thành viên cốt cán của băng Hắc Long đời đầu hỗn dĩ họ sẽ không gia nhập đâu nhưng họ thấy bóng giáng vị tổng trưởng đời đầu nên bất giác tham gia

    -" hôm nay tôi đến đây là có việc thông báo với tất cả mọi người từ giờ băng Thiên Trúc sẽ xác nhập vào Hắc Long " Izana nghiêm nghị nói to

    Tất cả mọi người đều hô lên một tiếng rất to

    -"HẮC LONG VÔ ĐỊCH"

    Con tim của họ đang đầy nhiệt huyết và cháy bỏng các thành viên cốt cán của Thiên Trúc thì đang cúi chào

    Còn cậu vẫn im lìm không nói câu nào nhưng cậu đã cảm nhận được lòng trung thành quyết tâm của những người dưới kia cậu tự hứa trong lòng mình là

    Mình phải bảo vệ được họ , họ là những người tin tưởng cậu yêu thương cậu nên bằng mọi giá không được làm bất cứ điều gì tổn hại đến họ

    Cậu nhìn những người xung quanh đang cười nói vui vẻ không có vẻ gì là đang phản bội cậu thay vào đó cậu thấy ấm trong lòng hơn

    Liệu có lẽ cậu đã kiềm chế được con quỷ trong người cậu không

    ================================

    Hết chap 3 rồi đý cả nhà╰( ・ ᗜ ・ )➝

    Trời ạ tôi không ngờ có người bình luận truyện tui viết luôn(~ ̄³ ̄)~

    Vui hết sức vui đến nỗi mom tôi kêu tôi" sao cười như con điên thế hả con"ಡ ͜ ʖ ಡ

    Cảm ơn các tềnh yêu tui nhiều nheng
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 4 : Lên kế hoạch và chuẩn bị


    Cuộc họp mặt kết thúc , cậu ở lại căn cứ vì ở đây chả khác gì căn Penthouse cả có đầy đủ tất cả mọi thứ và các thành viên cốt cán của Phạm Thiên giờ đã xác nhập vào Hắc Long

    Có ai muốn ăn gì không Koko hỏi

    Mấy người tê đang được cơn nóng trong người tất cả đồng thanh "ĂN KEMM"

    -"kem vani êyy" Inui

    -"Kem Matcha đi Koko" Ran vẻ mặt quái zị nói

    -" không kem Việt quất mới đúng chớ Ran kem Matcha của em mà" Rin bị Ran chọc cho tức điên

    -" giờ chỉ còn 1 cây kem Matcha thôi" Koko trả lời

    -"Matcha của em" Rin hét lên chạy tới chỗ tủ lạnh Ran cũng không kém chọc rồi thì chọc cho trót

    Ran lao vào giành giật với Rin(hảo anh em=))) hai người la lối om sòm

    -"Kem hoa ải hương đc không Koko" kakuchou nhét giấy vào tai cho khỏi ồn

    -"Kem ốc quế được không nhỉ" Taju bất lực nhìn hai thằng kia oánh nhau đáp

    -"còn Izana ăn kem Socola đúng chứ" koko hỏi như đã biết trước Izana muốn ăn gì

    Nhưng Izana đang rơi vào lưới tình của Tắc kè mất tiêu rồi ngồi nhìn thẫn thờ vào Take

    Mọi thứ đang náo nhiệt bổng có giọng nói của Takemichi

    -" socola bạc hà được không" Take nhìn vào Koko bầu không khí trở nên yên ắng hai anh em nhà Haitani cũng khựng lại

    Mắt họ sáng lên tất cả mọi người đều bất ngờ Take lại nói tiếp

    -"không có ad" giọng cậu nhẹ nhàng làm tim mấy người kia tan chảy

    -"có..có chứ đợi một chút" vậy là tất cả thành viên cốt cán của Hắc Long bao gồm thế hệ S62 đến cả Ran và Rin cũng bỏ mặc cây kem mình yêu thích nhất mà tức tốc phi như tên lửa ra khỏi căn cứ đi tìm kem cho Takemichi ಡ ͜ ʖ ಡ

    Izana ở trong hét lớn "MUA 1 THÙNG KEM VỀ ĐÂY CHO TAOO"

    ai cũng hớn hở đi mua kem

    (thật không thể tin được đây là các thành viên cốt cán của băng lớn nhất ngang ngửa với Toumans sao)

    Có vẻ con ác quỷ đó vẫn không thể chiếm đoạt được cơ thể của cậu vì cậu vẫn có cảm xúc trong cơ thể và lòng tốt bụng của cậu không ai có thể lay chuyển được

    Về đến căn cứ người nào người ấy toát mồ hôi và mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy Tắc kè của chúng ta đang lủi thủi lại gần thùng kem mát lạnh

    Ngồi bệt xuống sàn từ từ mở thùng ra chọn cho mình chiếc kem socola bạc hà tồi đút nó vào miệng trông cậu nhỏ bé thật đáng yêu làm sao

    Mấy người tê đột nhiên mặt trịu xuống dịu dàng hơn hẳn nhìn cậu mà muốn ' truyền thái y đi' mất máu quá

    Đang đắm chìm vào cơn say dễ thương của cậu bỗng Izana mở cánh cửa nào đó lúc nhìn thấy Take ổng cũng kiểu 'hốt về nhanh lên mày là của tao' nhưng đã tém cái suy nghĩ đó lại ٩(◕‿◕)۶

    Nhìn đám chầu chực đó rồi ngoắt tay thấy vậy mặt bọn họ trùng xuống không còn vẻ vui tươi nữa để mặc cậu đang nhâm nhi cây kem tuỵt zời của mình

    Họ bước vào cánh cửa sau tấm rèm dường như căn phòng này là phòng chứa bí mật

    Vừa bước vào thấy Izana trầm tư ngồi đó họ cũng lại ngồi xuống

    -"việc như thế nào rồi" Izana liếc ánh mắt sang Kakuchou hỏi

    -"đã làm giả giấy tờ xong hiện tại Takemichi được thông báo đã chết do tai nạn ngoài ý muốn trên núi" Kokuchou đáp

    -" tốt lắm lúc tao sang nhà Takemichi để dọn đồ đã thấy nhật kí của cậu bọn họ thật đáng khinh" Izana đập bàn trông có vẻ tức giận

    -"mà ở trong đấy ghi gì thế Izana" Ran với vẻ nghiêm túc hỏi

    -"Takemichi đến từ tương lai" Izana trả lời

    Vừa nghe xong tất cả bọn họ đều không hiểu chuyện gì xảy ra thì Izana lại nói tiếp

    -"chính xác hơn thì là Takemichi đã quay về quá khứ để cứu cô người yêu tên là Hina và cả đám bọn Touman đó nữa cậu ta đã cứu tất cả bọn họ nhưng thứ cậu nhận lại được thật đáng thương "

    Bọn họ sửng sốt không thể tin được những gì mình vừa nghe lại càng thấy tội nghiệp hơn khi cậu bỏ mặt tính mạng của mình để cứu bọn nó nhưng lại phản bội cậu

    Các bạn hỏi nếu tại sao Izana lại tin những điều đó vì cậu ta có một tay sai theo dõi Take và báo lại cho Izana không có mặt ở đó nhưng vẫn biết truyện gì đã xảy ra

    Izana là một người thông minh nên đã liên kết các sự việc đó vì vậy cậu tin chắc rằng Takemichi đến từ tương lai

    -"vậy bây giờ chúng ta nên làm gì" Kokuchou hỏi Izana với vẻ mặt lo lắng

    -"đầu tiên chúng ta phải che giấu sự xuất hiện của Takemichi để bọn họ cho rằng Take đã chết cậu ấy sẽ ở đây trong khoảng thời gian đó"

    -"thứ hai chúng ta nên tránh mặt và gây gỗ với bọn Touman đi vì trong quyển nhật ký của Takemichi viết là chúng ta sẽ thua và tao đã bị bắn chết" tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì

    "từ số lượng chúng ta có ưu thế hơn bọn Touman mà tại sao lại thua" Wasaka không hiểu hỏi lại

    -"bởi vì chúng nhờ Mikey cậu ta có năng lực hắc ám ở bên trong cậu ta và đã bộc phát ngay trong trận chiến "

    -"từ giờ chúng ta nên chuẩn bị một đội quân hùng hậu cho trận chiến quyết liệt sau này vào vài năm sau là trận chiến TAM THIÊN"

    -"theo nhật kí của Takemichi trận chiến đó rất khốc liệt nên khó mà giám chắc được chữ toàn mạng trở về nên chúng ta phải chuẩn bị từ trước"

    -"và cuối cùng phải huấn luyện cho Takemichi trở nên mạnh mẽ hơn để trả thù bọn Touman khốn khiếp đó"

    -"chúng ta không giám chắc là làm được gì nhưng nhất định phải bảo vệ và góp sức cùng cậu ấy trong trận chiến"

    -" Vì chúng ta quý mến cậu ấy, yêu cậu ấy thật lòng và hãy đặt niềm tin vào Takemichi "

    Izana nói xong sống mũi bắt đầu cay cay cậu ta quay ra sau để không cho ai thấy sự đau buồn của cậu ta các thành viên khác cũng trầm tư rồi hô lên

    -"CHÚNG TÔI SẼ CỐ GẮNG HẾT SỨC "

    bên ngoài cậu thấy bọn họ vào trong căn phòng đó rồi cậu cũng đi theo , cậu nghe được tất cả những gì họ nói và cả tấm lòng của họ tấm chân thành của họ thật đáng giá tim cậu bỗng khựng lại một nhịp

    Cậu không biết nên vui hay nên buồn nữa nhưng sau ngày đó cậu cũng vui vẻ và hòa nhã với mọi người hơn

    Điều đó khiến họ cũng vui lây, Izana nhìn cậu mỉm cười ,không ai biết trong căn phòng chứa bí mật hôm đó Izana đã thấy cậu nhưng chả nói gì

    điều đó càng khẳng định cậu ta cố tình cho Take nghe và cậu ta cũng biết là Tắc kè nhà ta tốt bụng nhất vì cậu là ánh Mặt Trời và cả đại dương của họ

    Vui vẻ với người nhà lạnh lùng với người ngoài có vẻ là tốt hơn nhỉ Takemichi

    ================================

    Truỵn hôm nay tôi viết gần 1 nghìn 3 chữ luôn các bợn của tôi

    Mỏi tay quéಡ ͜ ʖ ಡ

    Không biết cảm nhận của các cậu khi xem xong chap này nhỉ hồi hộp qué trời đất lun✨

    Sẽ cố ra nhanh chap 5 nheng✨

    vì sắp đi học lại mà chưa có chép bài gì hết trời ạ bất lực qué khóc thét thật sự =((
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 5 : Tập luyện


    Còn bên phía Touman nghe tin cậu chết bọn họ hả hê trước cái chết của cậu

    nhưng còn về bên phía Mikey cậu ta lại hối hận khi không làm gì để cứu cậu cả và cậu ta nhận ra rằng mình đã yêu cậu mất rồi chỉ là lúc đấy cậu ta không chấp nhận được mà làm tổn thương đến cậu

    Mikey áy náy vô cùng vì đã gián tiếp làm cậu chết cậu ta cũng biết cậu đã hi sinh tất cả vì bọn họ mà quay về quá khứ biết bao nhiêu lần cậu đặt cược tính mạng của mình vào đó

    Nhưng chỉ vì cậu là gay cậu yêu bọn họ mà bọn họ cảm thấy cậu thật khinh tởm và dơ bẩn

    Bên phía Izana cậu cảm nhận được tình cảm của họ dành cho cậu họ yêu quý cậu điều đó đã làm cháy con tim mình rằng phải bảo vệ họ cho bằng được

    Ở căn cứ có đầy đủ tiện nghi để cậu luyện tập chiến đấu họ dạy cậu cách chiến đấu ví dụ như anh em nhà Haitani ,Rin dạy cậu cách bẻ xương nè còn Ran thì oder một đống gạch ống dạy cậu nhém cho chuẩn rồi chơi rượt đuổi với cậu =)) tuỵt zời

    Họ tập trung dạy cậu các kĩ năng chiến đấu khá may là cậu thông minh nên học nhanh hiểu nhanh các cách thức chiến đấu phòng thủ

    1 năm sau cậu đã thành thạo việc chiến đấu cậu đã mạnh hơn nhiều không phải mạnh mà rất mạnh một phần là do cậu chăm chỉ luyện tập còn 1 phần nữa là do sức mạnh của con quỷ trong cậu

    Bây giờ cậu có sức mạnh ngang ngửa với Izana rồi cậu bây giờ rất mạnh nhưng vẫn chưa đánh bại được Mikey nên cậu vẫn đâm đầu vào luyện tập

    Trong thời gian luyện tập cậu đã bắt đầu xem họ là gia đình của cậu họ yêu thương cậu họ đang chữa lành trái tim cậu nhưng cậu không xem Izana là người nhà mà cậu xem cậu ta người cậu yêu

    cậu không biết Izana có thích cậu không nên cũng không giám thổ lộ

    Hôm nay là ngày 14/2 đúng rồi đấy các bạn ngày lễ tình nhân đấy=))

    Người người nhà nhà đi chơi Koko thì dắt Inui cả ngày đi mua guốc còn ở căn cứ mọi người bày biện ra làm tiệc cho bằng người ta chớ cô đơn quá ( thật ra chỉ mình Wasaka cô đơn thôi chứ ai cũng có cặp của mình mà)

    Mọi người tiêu xài mua đồ trang trí và đồ ăn thoải mái vì sao vì đấy là thẻ của Koko mà=)) trời anh em tốt ghê

    Người ở trong căn cứ thì hớn hở vui đùa chả giống băng đảng một chút nào

    Take của chúng ta đang phân vân có nên mua socola tặng cho Izana hay không thì bên phía Izana cậu ta đang chuẩn bị căn phòng tràn ngập màu hường tưởng tượng giống phòng tân hôn ý(つ✧ω✧)つ

    Đến rồi đó anh em ạ

    Izana bảo Take 7 giờ tối vào phòng với cậu ta có chút việc mặt đen tối liền ,Take ngoài mặt thì bĩnh tĩnh nhưng sâu bên trong là đang hoảng hốt không biết làm gì như gái quê mới lên phố

    Cậu bước vào căn phòng đấy nhìn xung quanh không thấy Izana đâu cả đột nhiên Izana bước ra với bộ đồ gợi cảm đi xung quanh thắp những ánh nến bây giờ căn phòng trông lung linh làm sao

    -" có chuyện gì mà mày kêu t đến đây vậy" cậu hỏi còn tay đằng sau thì đang giấu chiếc hộp bánh socola hình trái tim

    Izana không nói gì đè cậu lại tường cậu bất ngờ không phản ứng gì mặt hai người đang sát nhau dường như xích lại gần 1 tí nựa thôi thì có thể môi chạm môi rồi

    -"này...nà..y mày đang làm gì vậy" cậu ấp úng hỏi gương mặt cậu bây giờ đã đỏ bừng

    Izana đưa bàn tay nâng cằm cậu lên rồi nhìn các đường nét trên khuôn mặt cậu mà nói

    -"tao yêu mày tao yêu tất cả mọi thứ của mày tao yêu mày nhiều lắm mày có biết không vậy mày có yêu tao không" như một lời tỏ tình Take của chúng ta bây giờ ngại ngùng không nói được câu nào

    Cậu lúng túng cúi mặt xuống đất trong mắt Izana nhìn vậy trông cậu thật đáng yêu làm sao đột nhiên Izana choàng tay ra bên sau lưng cậu giựt hộp bánh nói

    -"cái này chắc là của tao nhỉ" Izana mặt cười có vẻ đắc ý nhìn cậu rồi nói tiếp

    -"vậy là mày cũng thích tao rồi à" như bị nói chúng tim đen Take không biết làm gì còn Izana nhì cười tươi như rói

    Trong căn phòng lung linh ánh nến hai người ép sát mặt nhau trên tường Izana bất chợt hôn lên đôi môi của cậu thấy cậu không mở miệng cậu ta cắn cậu một phát

    Bất ngờ cậu mở miệng ra Izana nhân cơ hội đẩy lưỡi vào trong uốn lượn vài vòng rồi kéo ra một dây sợi chỉ bạc lúc ấy mặt cậu đỏ bừng

    Cứ tưởng Izana sẽ cho cậu lên thớt ai ngờ cậu ta cũng sợ làm cậu đau nên dừng lại quay sang cười với cậu hai người nhìn nhau say đắm như mối tình đầu

    Còn mấy người bên ngoài tê thì cũng không kém ai cũng có đôi có cặp ngồi ôm nhau đồ ngưng sự chú ý của ta đã va vào Wasaka đang ngồi một góc thẫn thờ nhìn mấy con người tê phát cẩu lương miễn phí Đau lòng giùm cho anh

    Cả căn cứ mình ảnh thích gái real nên bị lạc loài nhìn mấy con người đó nắm tay hun hít nhau lòng anh sôi sục không chịu nổi cảnh này anh vào phòng đóng cửa lại cái sầm

    Về căn cứ đập vào mắt Koko là hình ảnh mấy con người kia đang nằm sổng soài nằm ngủ như chết ở đó nhưng điều làm Koko hoảng hốt hơn là đống tiền mấy con người kia tiêu xài=))

    Máy báo về hôm nay tài khoản bị trừ 1 triệu yên Koko không hiểu các con người đang nằm trên mặt đất kia tiêu gì mà lắm thế

    Mặt Koko hiện rõ hai từ 'BẤT LỰC ' cậu nhẹ nhàng đổi mật khẩu thẻ và khóa luôn thẻ mấy thằng kia rồi cùng với Inui đi cất guốc

    ================================

    Eheheheheheeee

    Thật sự xin lỗi các bợn của tôi

    Chap 5 này hơi ra lâu một chút vì tôi vừa bí từ vừa chưa chép bài xong đý các bợn

    Tui cũng ngu hề khoản viết H lắm ấy nên có gì các bạn cũng thông cảm nhìu nheಡ ͜ ʖ ಡ

    Iu các bợn nhìu(•́⌄•́๑)૭✧
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    chap 6 : Khai chiến


    Sắp đến trận chiến Tam Thiên bên Hắc Long giờ đang rất mạnh mẽ họ đã gặp hợp được nhiều nhân tài khác nhau về phe của mình trong đó có Phạm nhờ sự giúp sức của Inui và Koko

    Còn về phía Touman cũng mạnh không kém nhưng họ không ổn chút nào vì không có Take đúng như câu không có Take Touman chả là gì cả

    Các thành viên của Touman giờ họ đang hối hận về việc mình làm vào 2 năm trước tinh thần họ suy sụp vì đã chính tay giết chết ánh mặt trời của họ

    Hôm nay là trận chiến Tam Thiên có 3 băng đó là Touman, Hắc Long và Lục Ba La Đơn Đại sắp giao chiến với nhau để chiếm ưu thế đứng đầu Nhật Bản

    Tuy là cùng giới nhưng bọn họ vẫn chưa nhìn thấy thủ lĩnh Hắc Long bao giờ nên cũng khá hồi hộp

    Đã đến giờ giao chiến ở đây có rất nhiều người máu mặt đến để xem xem ai sẽ là người dành chiến thắng trong trận chiến sinh tử ngày hôm nay

    Takemichi giờ đang rất mạnh cậu mang trên mình bộ trang phục của tổng trưởng đi những bước chân rất kiên định như cậu đã mong chờ ngày này lâu lắm rồi

    Trong lúc Lục Ba La Đơn đại đang đấu võ mồm với Touman bang của cậu từ từ bước đến những người xung quanh cũng nhìn theo trước mặt họ là một đội quân vô cùng hùng mạnh

    Có thể nói bang của cậu đang chiến ưu thế lớn vì toàn là những "huyền thoại " sống có tiếng nói cất lên

    -"lâu rồi không gặp, M~i~k~e~y" Izana bước lên nói với giọng hát diễu cợt

    -"bây giờ đã đủ cuộc chiến Tam Thiên chính thức BẮT ĐẦUU"

    Bây giờ rất hỗn loạn họ đang lao vào chiến đấu cậu rất cẩn thận khi đã thuê hai xe cấp cứu đứng trước chỗ tham chiến đề phòng bất trách

    Sau một hồi thì bọn họ cũng mệt lã ra bây giờ mới là thời khắc quan trọng các thành viên cốt cán đang chuẩn bị chờ lệnh mà giao chiến với các đội trưởng bên phe khác

    Izana, senju và cả thế hệ S62 dư sức để đánh cho tên South thừa sống thiếu chết bọn họ cũng nhanh chóng giải quyết được bọn Lục Ba La Đơn Đại

    Giờ trên chiến trường chỉ còn 2 băng là Hắc Long và Touman

    Cậu bây giờ đã lộ diện ,mang trên mình bộ trang phục đứng đầu băng cậu bước đến với mái tóc màu đen dài qua mắt được thả bù xù ánh mắt của cậu không còn xanh mướt mà đã đen huyền từ lúc nào xung quanh cậu tràn ngập sát khí đủ có thể làm những người khác sợ hãi tột độ

    -"mày là ai" Mikey điềm tĩnh hỏi

    -"người mà đã quay về quá khứ không biết bao nhiêu lần để cứu chúng mày rồi bị chúng mày hành hạ đấy " với ánh mắt vô hồn cậu nhìn bọn họ mà nói

    Mọi người xung quanh bất ngờ đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì Mikey nói tiếp

    -" cậu ta chết rồi"

    -"bây giờ mày vẫn nghĩ tao chết rồi ư" cậu ngẩng cao mặt để lộ hai quầng thâm mắt sâu thẳm nhìn họ nhìn một cách đầy căm thù

    Mọi người xung quanh như sét đánh ngang tai khi nghe Take nói có một người nói với giọng khinh bỉ rằng là

    All-"thằng gay yếu đuối đấy vẫn còn sống à"

    All-"số mày đỏ nhờ" cười phá lên

    Cậu lật tức phi qua chỗ đấy vòng ra đằng mà đáp không một tiếng động

    -"mày nên suy nghĩ trước khi nói đi thằng ranh~ hiện tại tao là thủ lĩnh của Hắc Long đấy"nói xong cậu đạp thẳng vào đầu tên kia bất tỉnh nhân sự vừa nghe xong bọn họ đổ mồ hôi hột như không tin những gì vừa xảy ra

    Trong lúc ấy Izana bước đến chỗ Mikey thì thầm vào tai mà nói

    -"cậu ấy đẹp nhỉ ánh sáng của bọn tao đấy hồi xưa là của bọn mày nhưng bây giờ là của bọn tao háhaha"

    Còn bên về phía các phiên đội trưởng họ vừa mừng vừa lo vì cậu không chết nhưng cậu bây giờ không như trước kia nữa bây giờ cậu tỏa ra cái sát khí giống một tên tội phạm hơn

    -" bây giờ bắt đầu được rồi nhỉ" cậu vừa nói xong Hắc Long như một con chiến thần đâm thẳng vào lũ Touman xưa đã hạnh hạ thủ lĩnh của họ

    *Mấy đời bánh đúc có xương mấy đời chiến đấu Touman chơi sạch* đúng thế đấy Kazutora cầm ngay con dao phi thẳng vào Rin trong lúc đó Ran không để ý thì bị cây xà beng của Baji đập vào đầu tình thế nguy cấp Rin sắp bị tên kia đâm vào tim thì cậu lao đến

    Con dao Kazutora đâm xuyên tay cậu nhưng cậu không không đau chút nào vì từng này si nhê gì so với những gì cậu đã trải qua Rin bất ngờ quay sang cậu nếu cậu không lại đỡ thì có thể bây giờ Rin đang nằm bất động

    -"bọn mày vẫn chơi bẩn như vậy nhỉ" cậu cay nghiến nói

    Đang định đánh cho tên Kazutora ra bã thì South từ đâu phóng đến

    -"ohhhh đây là thủ lĩnh của Hắc Long trong lời đồn đây sao"

    -"thủ lĩnh của bọn mày là một sự ô nhục giống như con mẹ của nó vậy" South khinh bỉ nói

    Cậu ta vừa nói xong các thành viên cốt cán của Hắc Long nhìn cậu ta họ có vẻ hoảng sợ

    -"mày nên đi trước khi cậu ta giết chết mày" Inui sợ hãi khuyên nhủ South nhưng cậu ta không nghe còn cười phá lên

    Gương mặt của cậu tối sầm lại một con quỷ đang bắt đầu hiện ra bên cậu đang muốn chiếm lấy cơ thể của của cậu

    Cậu quay sang nhìn South cười một nụ cười quái dị

    ================================

    Chap này có vẻ nhạt nhỉಡ ͜ ʖ ಡ

    Hẻ sắp được nghỉ tết rồi đấy các pồ mệt mỏi qué mè

    Nếu ai hỏi giờ tôi mới ra chap mới thì do tuần này đi học ấy chân tay rã rời khóc thét thật sự ༎ຶ‿༎ຶ

    Tôi sẽ cố ra chap 7 cho các bồ mà tôi chưa phát huy hết chất xám đâu nhá cứ từ từ mà thưởng thức nheng

    À mà có cái này cho các cậu xem lày(つ✧ω✧)つ

    Đấy các cậu thấy gì chửa Izana nay là chồng tôi nheng đừng ai cướp nhớ chồng tôi mãi đỉnh(~ ̄0 ̄)~
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    chap 7 : trận chiến Tam Thiên kết thúc


    Không khí bắt đầu trùng xuống một cách đáng sợ tất cả mọi người đứng như trời trồng nhìn hai người bắt đầu giao chiến với nhau không ai khác đó chính là cậu và tên South kia

    Cậu cảm nhận được bóng đêm đang bao trùm lấy cậu , con quỷ đấy sắp xuất hiện rồi??

    Đột nhiên cậu nhìn hắn ta nở một nụ cười quái dị cậu không biết mình đang làm gì cậu cũng không thể điều khiển được cơ thể của cậu

    Tên kia được nước lấn tới cười cậu một nụ cười cợt nhã chưa để cậu ta cười hết cậu phóng nhanh qua chỗ hắn đạp một cái thật nhẹ nhàng vào chiếc xe phân phối lớn nơi hắn đang ở phải bay xa một khoảng khá xa

    -"giờ thì hết đường chạy rồi nhỉ" cậu nói với một giọng nói ma mị đầy ám ảnh giọng nói tuy nhỏ nhưng cũng đủ khiến những người xung quanh phải khiếp sợ

    Cậu quay sang nhìn hắn rồi cười một cách điên loạn

    Cậu bước chầm chậm đến chỗ hắn đá một cái thật mạnh bay xa 2 mét tuân thủ đúng chỉ định của nhà nước cách nhau 2 mét=))

    Hắn không hiểu chuyện gì thì cậu nói tiếp

    -" CUỘC CHƠI CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU "

    nói xong cậu lại đá cho tên South ra bã rồi đấm liên tục vào mặt hắn ,hắn không kịp phản kháng hắn đã coi thường sức mạnh của cậu những cú đấm mà cậu giáng xuống người hắn kiến hắn đau đến nỗi không nói lên lời

    Sức mạnh của cậu đã tăng đến mức khó tin sau hai năm nhìn cậu như một con người khác vậy đây là sức mạnh thật sự của con ác quỷ bên trong cậu đấy sao!!!

    Thật đáng sợ

    Cậu rút ra một khẩu súng nhìn South đang thoi thóp

    -"cái giá của việc súc phạm tao và mẹ tao, đi chết đi!!"

    không do dự bắn liên tiếp 8 viên đạn vào đầu hắn South chết tại chỗ máu chảy ra không ngừng

    mọi người xung quanh kinh hãi khi nhìn cậu giết hắn không cút thương tiếc đã thế mặt cậu còn không biến sắc mà còn tỏ vẻ thích thú với việc mình vừa làm

    -"bây giờ đến ai nhỉ"

    cậu quay sang nhìn bọn Touman kia bọn họ bị cậu làm cho chết đứng thở cũng không giám đến cả các thành viên của Hắc Long cũng không khỏi bàng hoàng

    -"bọn mày đã muốn đầu hàng chưa" Koko nghiêm túc nói

    Bên kia bọn họ đang phân vân không biết chọn như nào thì Draken cất giọng

    -"mày quay về với bọn tao được không"

    -" bọn tao sai rồi..."

    Baji nói nghẹn ngào

    -"không có mày Touman chã là cái gì cả"

    -"làm ơn đi Takemichi " Mikey trầm mặt xuống nói với cậu

    -"bọn mày đang mơ à,chúng mày nghĩ cục vàng của tao bọn mày thích vứt là vứt kêu về là về à" Izana liếc nhìn chằm chằm vào Mikey mà nói

    Cậu nghiêng đầu nhìn Mikey mà nói

    -"chả phải bọn mày giết tao rồi sao Sano "

    -"chả phải mày và bọn đấy ghét t lắm cơ mà "

    -"chả phải bọn mày đã sỉ nhục tao sao"

    Câu nói của cậu khiến họ đơ người họ không nói được gì đúng rồi bọn họ đâu có tư cách đấy chứ còn riêng về Mikey câu nói của cậu đã như nhát dao đâm vào tim cậu cậu chưa bao giờ nói Mikey là Sano cả vậy mà bây giờ

    -" bọn mày có định đánh nhau nữa không đấy" Koko lớn giọng nói

    Tất cả mọi người đều im lặng cậu không chịu được nữa cậu đang bắt đầu tức giận mất bình tĩnh quát lớn

    -"bọn mày đừng có đùa tao đến đây để đánh nhau chứ không phải xem gia đình có đoàn tụ hay không đâu"

    -"đây là trận chiến Tam Thiên rồi bọn mày có đánh nhau không đấy"

    -"tất nhiên là vẫn còn đánh nhau rồi Mikey muốn làm một thời đại của bất lương nên không được bỏ cuộc" Draken trấn an mọi người để vực dậy lòng chiến đấu

    Hai bên lao vào chiến đấu không ai mạnh hơn ai nhưng bên Hắc Long chiếm ưu thế hơn nhiều trong lúc này cậu đang giao chiến với Mikey

    -"tao sẽ nghiền nát mày Sano" cậu đay nghiến nói

    Tuy tất cả mọi người còn sống nhưng bây giờ bản năng hắc ám đó nếu không xuất hiện thì tất cả mọi người sẽ chết trong trận chiến này mất

    Nên Mikey đã vực dậy được bản năng hắc ám mà solo với Takemichi nhưng cậu ta không biết Take cũng có năng lực như Mikey nhưng mạnh hơn rất nhiều ai mà có thể nghĩ nó có trên đời chứ

    Cậu và Mikey lao vào đánh nhau hai gương mặt không chút biến sắc lại là vẻ mặt u ám đấy mọi người sị cũng bị thương nặng nhìn vào hai vị tổng trưởng đang đánh nhau trong trận chiến sinh tử này

    Mikey dơ chân ra đá Take thì bị bàn tay của cậu cản lại rồi thụi vào thái dương của hắn thụt lùi ra sau

    Đánh nhau rất khốc liệt nhưng Takemichi hoàn toàn áp đảo Mikey khiến cả hai bang phải há hốc mồm họ không thể tin được Mikey vô địch lại bị áp đảo bởi Take

    Cậu đá được Mikey ngã nhào xuống đất rồi nắm vào cổ áo cậu ta nhấc lên đấm liên tục vào mặt Mikey cậu ta đã hết sức lực không còn chống chả được

    Rồi cậu thả Mikey xuống đấm liên tục vào mặt cậu ta như cái cách đấm South hồi nãi Draken thấy có điềm chẳng lành vội lại xin Takemichi

    -"mày thắng rồi Takemichi dừng lại được rồi đấy mày mà đấm nựa Mikey sẽ chết ngay bây giờ"

    Cậu không nghe những lời cậu ta nói mà tiếp tục làm việc cậu đang làm

    Thấy thế Draken cùng mấy đội trưởng phiên đội kéo Mikey ra quỳ xuống trước mặt cậu xin đừng đánh nữa

    -"tao xin mày đừng đánh nữa tao sẽ kêu Mikey giải tán Touman nên xin mày đừng đánh nữa" Draken nói với giọng nghẹn ngào

    Nghe thế cậu không đánh nữa thõa mãn đi về căn cứ , ai cũng bị thương nặng được xe cấp cứu mà cậu chuẩn bị từ trước lao thẳng đến bệnh viện

    Mikey đang bất tỉnh nhân sự đã được đưa vào phòng cấp cứu , Koko thì ở lại dọn dẹp bãi chiến trường còn mọi người ai thì về nhà nấy

    Không hẳn là ai về nhà nấy đâu nói trắng ra về bệnh viện mới đúng nay bệnh viện trúng mánh to nheng chưa hết đâu Wasaka cũng trúng mánh chứ bộ trong lúc chiến đấu được Senju bảo vệ cơ đấy còn được xin số Senju cơ Wasaka sắp có bồ he*・゜゚(^O^)↝

    ================================

    Hết chap 7 nhe các pồ

    Hết rồi(◔‿◔)

    Đừng Lướt nựa hẻ hết thật rồi mè

    Nếu các pồ đã tốn công lướt đến đây như zậy tôi tặng quà cho các pồ nheng(~ ̄³ ̄)~

    Có 2 phần quà luôn 🎁

    Các pồ muốn chọn phần quà nào 1 hay 2 (@_@😉

    Kệ các pồ tôi chọn trước phần quà 1 nhe

    Quà thứ nhất là tôi định cua xe nên nhớ bám cho chắc vào nheಡ ͜ ʖ ಡ

    Với lại kết thì tôi định viết SE hay viết HE nữa ấy(ฅ⁍̴̀◊⁍̴́)و ̑̑ai đồng ý dơ chân lào(•́⌄•́๑)૭✧

    Còn phần quà thứ hai này nhạt lém nhạt lémಡ ͜ ʖ ಡ

    Show cho xem lày;-)

    Anh em cây khế=))

    Mikey cắt đầu moi=]]

    Nếu bạn có mái tóc khô sơ thì đây là lựa chọn tuỵt zời ✨🤘

    Đi dự lễ cưới của Kí kìa mấy pồ:^)

    Ả Lan này thật đẹp:>

    Anh em tương tàn=))

    Ăn kẹo đồng khum mấy pồ 🍬

    Hẻ đấy nó lạt lém(。•̀ᴗ-)✧

    Hẹn gắp mấy pồ vào tuần sau sau nữa

    Ẹ hé hé hé *・゜゚(^O^)↝
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    xem đi rồi bít(ฅ⁍̴̀◊⁍̴́)و ̑̑


    Nay khum phải truỵn đâu nheng

    Hôm lay tui chỉ mún nói với các pồ thân iu của tui rằng năm mới zui zẻ nhe(•́⌄•́๑)૭✧

    Năm mới tràn đầy sức khỏe (khỏe như trâu cx đc(@_@😉 năm mới thêm tuổi mới nhớ lì xì cho tui bằng cách bình luận hay bình chọn nheng(ฅ⁍̴̀◊⁍̴́)و ̑̑

    Iu các pồ nhìu

    Chồng tui nay cx chúc các pồ nèng*・゜゚(^O^)↝
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 8 : Căn cứ Hắc Long có gì vui


    Sau trận chiến Tam Thiên băng Touman thì cũng giải tán sau 2 tuần

    Trong bệnh viện Mikey cũng tỉnh lại Draken thông báo cho mọi người biết anh không thể ngờ rằng cậu đã thay đổi nhiều đến thế

    Bọn họ hối hận về những việc mình làm chăng??

    Qua bên phía Hắc Long, Koko cũng đã dọn dẹp xong bãi chiến trường đó tất cả các thành viên cốt cán trong băng cũng chẳng giám nhìn thẳng vào mắt cậu

    Đôi mắt từng chứa đựng cả đại dương bây giờ u ám chết chóc như ở dưới cỏi âm ti hiện lên thật đáng sợ

    Từ sau trận chiến Cậu cũng chả nói với ai câu nào đăm chiêu nhìn vào không gian vô tận nhưng cũng một thời gian sau cậu lại trở về bình thường vui vẻ với mọi người như trước kia

    Mấy người tê cũng bớt lo đi phần nào đặc biệt là Izana cậu ta hiểu rõ nhất tình trạng của cậu hiện giờ và biết luôn cả con ác quỷ đang ẩn náu trong người cậu

    Cậu ta giám chắc rằng cậu đã kiềm chế được con quỷ đó đã kiềm chế được sự thèm khát mùi máu tanh tưởi đó*mày thật tuyệt vời đấy take^^*

    Izana bước đi qua người cậu và thì thầm nói

    -"mày làm tốt lắm" rồi izana cười đi tiếp để cậu lại với đống suy nghĩ hỗn độn

    Cậu bước xuống dưới nhà mọi người vừa mới thức dậy Ran đang nấu bữa sáng* nghe có điềm*

    -"đồ ăn xong rồi đây Tắc kè á lộn Take lại ăn nè"Ran hét vọng ra

    -"há há Tắc kè"Rin ngồi vào bàn ăn cười lăn cười bò

    -"cái tên có vẻ nghe hay phết nhờ " Taiju không nhịn được cười

    Cậu nhìn mấy con người kia đang cười mà cậu không biết họ cười cái gì nhìn với vẻ bất lực

    *ảnh minh họa*

    -"Bọn mày đứng yên đó cho tao chết bọn mày"Take cầm dép tông lào phi thẳng vào mặt Ran nhưng Ran né được

    -"bình tĩnh...bình tĩnh..đừng ..vội"Ran đổ mồ hôi ấp úng đápಡ ͜ ʖ ಡ

    -"đi ăn sáng đã.....tao nấu xong rồi này" Ran chỉ vào cái nồi đang nóng hổi

    -"được rồi tha cho mày đấy bựa sau mà thế nữa tao đá ra khỏi nhà" cậu nói làm Ran nuốt nước bọt cười trừ

    Ran bưng đồ ăn ra đập vào mắt họ là

    Trứng luộc bóng đêm=))

    Ngô ngào than hoạt tính=))

    *ko biết nói gì hơn*

    [Ran anh xứng đáng có 10 người yêu]

    Taiju"...."

    Rin"....."

    Koko"....."

    Inui"..."

    Takeo"...."

    Mochi"....."

    Nếu ai hỏi Wasaka đang đâu thì Wasaka đang có hẹn đi nhởi với Senju bỏ mặc các con người đó đang rơi vào trầm tư khi nhìn thấy món ăn của Ran

    Izana bước xuống thấy mọi người im lặng nhìn vào món ăn trên bàn Izana lúc này"...."

    -"Mày mày mày nấu cái gì đấy" Take hét lớn nhìn Ran

    -"bình tĩnh t có nấu cơm mà đợi tý"Ran lật đật chạy vào bếp bưng nồi cơm ra mọi người xúm lại xem cơm

    Hú hà bất ngờ chửa

    Nhìn mặt mấy con người kia đen như đít nồi nhìn Ran như mấy con thú đang chờ trực để ăn nhưng lại không có

    *biểu cản của mọi người*

    *Ran lúc này kiểu*

    #chúa phù hộ Ranಡ ͜ ʖ ಡ#

    -"Mày chết với tao"tất cả mọi người đồng thanh hét lên

    Thế là mấy con người hợp lực đuổi đánh Ran*thấy cũng tội mà thôi cũng kệ*

    Izana thì bất cần nhìn bọn họ đấm đá nhau

    Ran gửi lời cầu cứu Izana nhưng Izana quay qua chỗ khác như kiểu tao bị điếc tao bị mù

    Hảo Vuaಡ ͜ ʖ ಡ

    ================================

    Hế hế hế tết zui zẻ khum các pồ năm lay tiền lì xì các pồ là bao nhiu thý

    Chap 8 này coi đỡ nhe nào rảnh lại ra chap mới nhớ iu nhìu*・゜゚(^O^)↝
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 9 : Tương lai


    10 năm sau.....

    Bên chỗ Mikey suốt bao năm đã nổ lực lục tung cả cái Nhật Bản này nhưng không hề có chút tin tức gì về cậu họ sụp đổ nhưng cũng đã dần quên đi cậu người mà họ nợ một câu " tao xin lỗi"

    Thay vì ở tương lai cũ Phạm Thiên là băng đảng tội phạm nguy hiểm nhất thì giờ đây lại là Hắc Long do Takemichi đứng đầu

    Tại căn nhà hoang nọ...

    -"làm ơn tha cho bọn tôi đi mà sau này chúng tôi không giám nữa"all

    -"giết" một giọng nói lạnh lẽo cất lên đúng thế không ai khác ngoài Take vừa nói xong Izana cười một cách thích thú

    Đoàng đoàng đoàng máu từ từ chảy ra cậu bước qua những cái xác đó một cách bình thản

    -"lên xe thôi" Kakuchou hối cậu lên xe trở về căn cứ vừa bước vào không gian ở đây rất ấm áp tuy đây là nơi cư trú của những tên tội phạm độc ác như cậu

    Đồng tử của cậu đột nhiên thả lỏng ánh mắt bổng trở nên trìu mến hơn bao giờ hết khác hẳn cái ánh mắt chết chóc khi còn ở trong ngôi nhà hoang đó

    Đúng thế vì đây là nhà của cậu là gia đình của cậu những tên tội phạm bắt tay nhau xây dựng cho họ một gia đình điên rồ thật sự

    Một mình ngồi trong căn phòng làm việc đầy ảm đạm trên bàn đầy những tờ giấy hồ sơ và những bức ảnh

    Ảnh chụp đám cưới của Hina và Kisaki hiện tại đã kết hôn trông họ hạnh phúc làm sao "Kisaki điều mày ước tao đã thực hiện rồi đó"

    Những người cũ của Touman hiện tại cũng đã hoàn lương kiếm cho mình một công việc đàng hoàng để làm

    Họ trông thật hạnh phúc làm sao bất giác nước mắt của cậu tuôn trào bao năm nay cậu luôn âm thầm bảo vệ họ tuy họ đã vứt bỏ cậu cậu đã giữ lời hứa sẽ cứu họ

    Cậu luôn nổ lực để những người mà cậu yêu quý luôn hạnh phúc bao gồm cả Touman và Hắc Long cậu luôn yêu họ một tình yêu cao cả

    Trời thu hôm nay thật ảm đạm cậu mặc chiếc hoodie màu đen mang khẩu trang che đi khuôn mặt của cậu bước từng bước ra ngoài đường phố nhộn nhịp tấp nập người qua tuy cậu là đứng đầu băng đảng khét tiếng nhưng chính phủ và cảnh sát chưa ai thấy mặt cậu lần nào

    Lướt qua một gia đình đang đi với nhau vui vẻ cậu thì thầm vào tai người kia rằng

    -"lâu rồi không gặp sano"

    Vừa nghe xong người thanh niên tầm khoảng 26-27 tuổi quay lại nước mắt tràn ra ngoài đã bao năm qua cậu ta chưa nghe lại giọng nói trìu mến đó thanh niên đó không ai khác ngoài Mikey

    Cậu ta quay lại nhìn thì cậu đã biến mất giữa đám đông

    Hôm nay là ngày mọi người đến đền đào lại lời nhắn nhủ mk vào tương lai 12 năm sau

    Ai cũng đã thành đạt nhưng họ có một điểm chung là "Ế"=)) Vì trong lòng họ chỉ có Tắc kè của chúng ta thôi

    Họ vừa đến nơi gặp nhau nói chuyện vui vẻ điều kì lạ là chỗ họ chôn những chiếc hộp bị bới ra như thể ai vừa moi lên

    Nhưng họ cũng chả để ý gì mấy vì chỉ nghĩ con nít nhà ai đó đến chơi thôi đào chiếc hộp lên mặt ai cũng hớn hở tìm chiếc hộp của mình thì thấy còn một chai thủy tinh ở đáy hộp trên lọ khắc tên "Takemichi"

    -"của Take bọn mày mở ra xem nào"

    Một người trong số họ hét lên

    -"từ từ xem nào bây" Draken nói

    Họ mở chai lọ ra bên trong có một dòng chữ ngắn thôi

    *tương lai bọn mày tốt nhỉ*

    Vừa đọc xong không ai nói với nhau câu nào trong lòng họ nặng trĩu những giọt nước mắt đang thi đua với nhau họ kìm nén cảm súc đi về nhà

    Cùng lúc đó Izana đang dùng ống nhòm nhìn bọn họ từ xa

    -"như này là được hả"Izana quay sang nhìn cậu hỏi

    -" đi về thôi nào"cậu cười rồi đi theo sau là Izana

    -"mà bọn Ran Rin với Taiju đâu rồi tối hôm qua tới giờ t chưa thấy bọn nó" cậu quay người lại hỏi Izana

    -"bọn đấy đi phóng hỏa rồi" mặt Izana đang cố nhịn cười

    -"hể đứa nào xấu số thế"cậu với vẻ mặt khoái chí đáp lại

    -" con ông trùm bất động sản ấy mày do bữa thằng Rin đến bàn chuyện công việc mà nó cắt luôn tóc Rin"

    *chúa phù hộ mày*=))

    -"thằng đấy to gan vậy dám đụng vào người của tao, mày kêu Koko mua hết cổ phần của nó rồi cho phá sản cho tao" Take điềm nhiên đáp

    -"rồi rồi , mai chắc vui lắm đây" hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ về đến căn cứ

    Sáng hôm sau báo đưa tin=))

    All:vào tối hôm qua nhà của ông trùm bất động sản bị phóng hỏa cả gia đình bị cháy thiêu rụi đồng thời công ty chính của ông cũng bị phá sản.......

    ================================

    Hết r đý các pồ

    Muốn viết típ lém nhưng mè Tôi bí ý tưởng quéಡ ͜ ʖ ಡ thông cảm cho tôi nhe

    Nếu ai mún có ngoại truỵn thì để tôi vắt hết chất xám ít ỏi còn lại nhe

    Muahahahaha

    Kết này là SE hay HE nhể tôi cx khum biết nữaಡ ͜ ʖ ಡ

    Pai các pồ nhe iu các pồ nhìu*・゜゚(^O^)↝

    Bổ mắt qué👁👄👁💅

    Muahahahaha
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    thông báo~~~


    Thôi thì viết tiếp ha( ̄▽ ̄)/

    Kí vừa mới phát chất xám cho👁👄👁️

    Sợ bố Ken "yêu quý"cho die quấ mấy pồ;-;
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    chap 10


    Về đến căn cứ không có ai ai cũng có việc của mình nhưng hôm nay chắc bận hơn thì phải

    Cậu về phòng của mình tắm rửa nhưng cậu không biết có người ở trong phòng đợi cậu ra

    Thân hình mảnh thảnh đang uốn mình trong dòng nước chảy vô cùng quyến rũ và khiêu gợi khiến ai nhìn cũng phải đỏ mặt Izana ngồi ở ngoài mà nuốt nước bọt

    Cậu bước ra với một chiếc khăn cuốn quanh người để lộ chiếc cổ thon dài nõn nà cũng với đôi xương quai xanh quyến rũ

    Ánh mắt lờ đờ chứa đầy sự dục vọng và chiếm hữu đang nhìn cậu như bị thôi miên Izana tiến lại gần đến cậu đè cậu xuống giường sức lực mạnh đến nỗi khiến cậu không nhúc nhích được

    -"mày làm cái gì vậy??"cậu đưa mắt nhìn Izana

    -"một chút thooi~~" vừa dứt câu Izana đưa lưỡi vào miệng cậu

    1p

    2p

    3p

    Cậu đập vào lòng ngực Izana cậu ta nhã cậu ra cũng lấy được 1 sợi chỉ bạc khuôn mặt cậu giờ đã đỏ bừng hít lấy hít để không khí xung quanh

    Bàn tay cậu ta đang bắt đầu sờ mó lung tung trên khắp cơ thể cậu, cậu ta không quên cho cậu một cái Hickey trên cổ để đánh dấu chủ quyền

    Đến khi cơ thể của cả hai đã bắt đầu có cảm giác nóng lên, Izana cảm thấy chỉ chừng đó thôi vẫn chưa thể thoả mãn được dục vọng của hắn, hắn đã gỡ từng cúc áo, từng cái thắt quần của cậu nhanh đến mức cậu cũng không biết rằng bây giờ cậu đang trần như nhộng=')), khi hắn lột đồ cậu xong hắn nhìn vào tấm thân mà bấy lâu nay hắn ao ước, hắn không thể ngờ rằng cũng có một ngày hắn có thể chiêm ngưỡng tấm thân ngọc ngà này của cậu *cre: đoạn lày bí quá nên ý tưởng này là của bạn tô nhe:'))*

    .

    .

    .

    .

    .

    Cậu ta nhấp từng nhịp từng nhịp khiến cả người cậu tê dại và không biết họ làm gì ở trỏng mà cả đêm phát ra những ngôn ngữ gì đấy👁👄👁

    Hôm sau cả người cậu tê nhức trên thân thì chằng chịt những vết bầm đỏ*tội ẻm qué*

    Cậu bước xuống cầu thang một loạt ánh mắt nhìn cậu rồi hét lớn

    All-"THẰNG IZANA ĐÂUU!!!!

    -"MÀY LÀM GÌ BÉ CƯNG CỦA TAO ĐẤY!!!" bla bla bla các thứ=))

    Chính thức No.2 của Phạm Thiên bị trói lại tra khảo không khác gì một thằng tội phạm à mà cậu ta là tội phạm thật mà

    Chưa tra khảo xong thì Sanzu đập cửa bước vào

    -"có gián điệp thưa boss cậu ta là người của chính phủ!!"

    ================================

    Muahahaha

    H đấy mấy pồ👁👄👁️ tốn chất xám quấ

    Đợt sau để tôi ăn nhiều muối hơn cho nó mận mè nhe🤡

    Muahahaha

    Bye mấy pồ nhe~~
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 11


    Cậu liền thay đổi sắc mặt nghiêm túc hỏi

    -"thế nó đâu rồi!!"

    -"thưa boss hắn ta đã tự tử trước khi chết hắn còn nói sẽ giao chiến với chúng ta và sẽ tấn công đột xuất.."

    Sanzu đáp lại lời cậu nói

    -"chết tiệt"cậu tức giận

    -"các ngươi mau dò xét lại còn đứa nào phản không còn tao giờ sẽ nghĩ cách!!" cậu với giọng nói uy nghiêm ra lệnh họ

    All-"rõ thưa boss"

    Cũng lúc đó bên phía Mikey

    Từ hôm qua bọn họ không ai ngủ được trong căn phòng nhỏ bàn nhau một chuyện gì đó

    -"làm bằng cách nào đây giờ chúng ta còn không biết cậu ta ở đâu" giọng nói của Pachin vang lên

    -"ai nói là không biết chứ!!"

    -"hồi nãi Naoto đã gọi cho tao nói rằng Takemichi đang là thủ lĩnh của Hắc Long"Mikey nói

    All-"Hắc Long ư!!" trong căn phòng bỗng nhiên im lặng đến đáng sợ

    -"chưa hết Naoto còn nói bọn họ đã bị chính phủ nắm được đuôi đã vậy tối nay sẽ đánh bất ngờ vào căn cứ của Hắc Long "Mikey lại nói tiếp

    -"thế chúng ta phải làm gì đây!"

    -"giúp cậu ta bằng cách nào" Draken hỏi

    -"không còn nhiều thời gian nữa rồi mau đi tìm cậu ta cảnh báo thôi" Mikey lo lắng hối mọi người

    Nói xong hai người là Mikey và Draken với tộc độ ánh sáng lao thẳng đến địa chỉ mà Naoto gửi cho họ còn mấy người còn lại thì đi tìm Naoto hỏi rõ

    Đến sau núi không ai nói với ai câu nào mà tiến sâu vào trong rừng trước mắt họ là một căn biệt phủ khủng được khéo léo che giấu trong khu rừng âm u này nếu không có định vị cũng khó mà phát hiện ra được

    Hai người họ vừa bước vào thì người của cậu cũng vừa bước ra bầu không khí trở nên im lặng đến đáng sợ đây là luồng sát khí của những tên tội phạm nguy hiểm nhất Nhật Bản sao

    -"bọn mày còn đến đây làm gì" Taiju đột nhiên nói

    -"có chuyện quan trọng muốn nói với chúng mày liên quan đến chính phủ" Draken nghiêm túc trả lời

    Họ cũng im lặng một hồi thì cậu bước ra khác với lúc gặp vào 10 năm trước trước mắt bọn họ là một tên tội phạm khét tiếng

    -"ngoài này không tiện nói vào nhà đi"cậu cất giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong đầu họ đến dựng tóc gáy

    Bước vào căn biệt phủ đầy xa hoa cứ tưởng nơi đây sẽ lạnh lẽo nhưng lại rất ấm áp hai người ngồi xuống phòng khách đối diện họ là cậu đang ngồi xung quanh cậu được bao vây bởi những cốt cán của Hắc Long

    -"chuyện là chúng tôi biết được chính phủ đang chuẩn bị đánh bất ngờ các cậu vào tối nay" Mikey nói trong mắt của cậu ta có thể nhìn rõ một chút vui mừng khi được gặp lại cậu nhưng lại có sự lo lắng ở trong đó??

    -"Sanzu mày mau tập hợp bọn thuộc hạ đến đây mau cho tao"cậu không đáp lại lời hắn nói mà ra lệnh cho Sanzu

    Vừa nói dứt câu một loạt tiếng súng nổ vang lên...

    ================================

    Hmmmmmm

    Mấy pồ biết hôm nay là ngày gì không??

    Nay là ngày dỗ của chồng tôi buồn he😿✨

    Trời ak tại seoooo

    Tại seo waifu lại cho chồng tôi die chứ Whyyyy

    Tất cả tại Kisaki🤡✨

    Hm Kí đúng là thông minh thật đấy mà tại sao lại ngựa ngựa đi tìm Izana khiêu chiến với Mikey làm gì để giờ hôm nay là ngày dỗ của Kí, Emma , Izana

    Không muốn nói chớ quyết định của anh Kí hôm ấy ngu quấ, chừa chưa anhಡ ͜ ʖ ಡ

    *này chỉ nói vui thôi nhe đừng gạch đá;-;*

    Lạy trời mong anh siêu thoátಥ‿ಥ
     
    [Alltake] Có Vẻ Như Nó Đã Thức Tỉnh Rồi.
    Chap 12


    All-"Chuyện gì xảy ra vậy??"

    -"chúng ta đang bị bao vây!!"

    Nhưng họ cũng chả lo lắng là bao vì bọn chính phủ ngu ngốc đó đâu biết những người trong Hắc Long có sức mạnh đâu tầm thường

    Bọn chúng thật ngu ngốc khi mà đánh úp vào Hắc Long Long sau một hồi thì cũng dẹp đưởng hết sạch

    Bây giờ xung quanh căn cứ toàn xác người trồng chất lên nhau như khu chôn người tập thể

    Ánh mắt của họ nhìn những cái xác đó thật sự cợt nhã và khinh bỉ không khí bổng chốc im lặng mọi người bước ra khỏi căn cứ riêng chỉ có take quay đầu lấy một thứ gì đó

    Đột nhiên.....

    *rầm*

    Tiếng động xé tan bầu không khí tĩnh mịch tất cả mọi người quay lưng lại những làn gió đột ngột ùa vào không thể tin vào mắt mình tòa căn cứ uy nghi tráng lệ đó đổ sập chỉ sau vài nốt nhạc

    Tiếng gào thét tiếng khóc nức nở òa lên trong tối hôm đó họ như mất bình tĩnh lao vào đống đổ nát đó hi vọng sẽ tìm thấy cậu không sao..

    Nhưng đời đâu như là mơ sau đống đổ nát thân ảnh cậu nhỏ bé thoi thóp bị một đống gạch đá đè lên

    All-"T.A.K.E.M.I.C.H.II"

    Cậu ngước đầu lên nhìn bọn họ rồi nở một nụ cười hiền hậu máu từ miệng cậu bắt đầu trào ra họ lật đật cứu cậu ra khỏi đống đổ nát kia

    -"mày..mày vào trong đấy làm gì cơ chứ??"

    Izana khóc như nấc lên nghẹn ngào nói

    Cậu chả nói gì như hít lấy hít để cái không khí mà ông trời ban cho khó khăn lấy bức ảnh cậu bảo vệ

    Bức ảnh đó có gì mà quan trọng đến vậy cơ chứ đúng vậy chính ảnh của bọn họ đấy bức ảnh mà tất cả mọi người chụp chung với nhau cậu đã giữ gìn rất cẩn thận thế cơ mà

    -"đừng..khóc thế cơ...c..chứ"

    -"tao yêu bọn mày nhiều lắm đấy..yêu bọn...mày rất...rất nhiềuuu"

    All-"bọn tao cũng yêu mày rất nhiều"

    All-"đừng bỏ bọn tao mà Takemichi"

    Takemichi.....bây giờ ai là kẻ đáng thương đây??

    Thứ mà cậu yêu nhất thứ mà cậu dành cả thanh xuân để bảo vệ giờ ngồi xung quanh cậu tận mắt nhìn thấy người mà họ yêu trút hơi thở cuối cùng

    Tim họ như bị xuyên thủng gào thét tên cậu mong sao cậu có thể trở về với họ nhưng trái ngược với họ người cậu bắt đầu lạnh dần lạnh dần trên đống đổ nát đó??

    Đúng vậy cậu đã lìa khỏi thế gian này rồi cậu đã bỏ bọn họ...

    Họ nhìn cậu với đôi mắt vô hồn tại sao ư tại ánh sáng của họ mặt trời của họ vừa mất đi rồi nó đã bị dập tắt

    -*Takemichi đợi bọn tao bọn tao sắp đến với mày rồi đây*

    Bọn họ tự lấy súng kết liễu chính mình rồi đấy nhưng sao họ lại cười thế kia

    tuyệt vời ghê chưa cuối cùng họ cũng đã về với cậu nơi mà lòng yêu thương ấm áp mà cậu tỏa ra chỉ có cậu mới khiến họ vui vẻ và an toàn

    ===============H.Ế.T=============

    Muahahaha thấy tôi ra chap trễ ghê chưa

    Tôi cũng không muốn vậy đâu mà do bận với lười thôiiiiii(ง ͡ʘ ͜ʖ ͡ʘ)ง

    Chân thành cảm ơn các pồ đã đọc truyện của tôi trong suốt thời gian qua❤🤧

    Có gì khó hiểu hay không vừa ý các pồ thì cho tôi xin lỗi nheee

    Biết j ko nay 8/3 mà nhà trường cho học on lại chán quấ tôi muốn hc off cơ(╥╯θ╰╥)

    À mà hôm nay là ngày 8/3 nhể không bị mấy đứa bạn tôi nói thì chắc tôi cũng quên💦

    Không có ai tặng cho tôi hết đau lòng quấ đi thôi 💔✨

    Nên tôi chúc các pồ(nữ) vui vẻ nhe:33

    Mà không sao tôi cũng bị vã Izana quấ nên cũng không để tâm mấy 💦✨

    Đợt này thấy mn tế Tắc kè nhiều quấ tôi cũng thấy tội cho Tắc kè là main chính mà bị lu mờ🙁(

    Đến đây là hết truyện rồi Bye các pồ nhe iu các pồ nhìu❤✨
     
    Back
    Top Dưới