Khác [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
356896411-256-k846414.jpg

[Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
Tác giả: KeTinhNghi
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Đam mỹ, Hành động, Viễn tưởng,...

Warning!

Truyện không hoàn toàn theo nguyên tác, tình tiết sẽ bị thay đổi và xáo trộn, một vài thông tin sẽ bị thay đổi và tính cách nhân vật cũng sẽ có đổi mới.

..............

Takemichi giờ đây đã không còn là người hùng, trở về với quá khứ đã từng rất bi thương, em trở thành một vì sao dẫn lối cho những kẻ sa đọa.

Không là anh hùng, nhưng tạo ra anh hùng.

Những ai sẽ vì em mà thay đổi?

Những sinh mệnh nào sẽ nguyện hy sinh vì em?

"Takemichi, anh cần em."

"Mày không thể, Takemichi, mày thất hứa như vậy là đủ rồi."

"Mày đã lơ đi tao, mày đã không còn muốn bên tao nữa."

"Takemichi, nếu mày không làm những thứ mày muốn, thì tao sẽ làm nó cho mày."



tokyorevengers​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
  • [AllTake] ┏ Vị Thần Lang Thang ┛
  • [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 1


    "Mikey, Manjirou... nếu được một lần nữa quay lại, tao sẽ bảo vệ mày, sẽ cứu mày..."

    Mikey bước tới gần Takemichi đang quỳ rạp trên nền đất.

    Hắn đặt ngả người em ra, để bản thân làm chỗ tựa cho cái thân xác yếu ớt chứa sự sống mong manh sắp lụi tàn kia.

    "Mày không thể."

    Takemichi hơi ngạc nhiên, em đưa tay lên che mắt hắn lại, ngón tay run rẩy khẽ cảm nhận lớp da nhăn nheo bọc ngoài xương gò má.

    "Mikey...tao đã thất hứa.

    Tao muốn cứu mày...một lần nữa.

    Rồi chúng ta cùng..."

    Mikey đỡ lấy bàn tay đang dần lạnh đi của em, hắn áp nó vào má mình như cố níu giữ luồng thân nhiệt đang dần nguội đi.

    Hắn không biết, thứ tình cảm mà hắn đã cố gắng vứt bỏ trong mười mấy năm qua đang dần ăn mòn chính hắn.

    Nó đục khoét trái tim đã sớm nứt vỡ của hắn, nó làm hắn đau.

    Người hắn yêu bị chính hắn ra tay giết hại, sớm thôi, người mà hắn dành cả tâm tư để nhớ mong sẽ chết dần trong lòng hắn.

    Khờ dại.

    Sau khi em chết Mikey cũng sẽ chết, gió lùa vào thật lạnh.

    Có lẽ...ôm em một chút sẽ khiến cả hai ấm hơn.

    ......................

    "Mikey đang làm gì vậy Emma?"

    Người đàn ông tóc đen nhìn tên nhóc tóc vàng đang ngồi xổm trên sàn với cái bánh cá.

    Đầu hơi nghiêng tỏ vẻ thắc mắc.

    "Anh ấy nhìn cái bánh cả tiếng đồng hồ rồi, vừa nhìn vừa lẩm bẩm gì đó."

    Shinichiro đi lại nhìn Mikey rồi một tay dúi đầu hắn xuống.

    "Áaaa, làm gì vậy anh Shin?!"

    "Làm gì là làm gì?

    Kéo mày về trái đất chứ sao nữa?"

    Mikey tức tối thoát khỏi bàn tay của Shinichiro, vừa ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh ta thì sau đó đã cứng người.

    Mikey kinh hãi nhìn đứa bé đang được Shinichiro bế, nó ôm cổ anh và cũng đang nhìn hắn.

    Đứa bé ấy có mái tóc màu đen, một đôi mắt xanh như màu nước biển.

    "Đây là Hanagaki Takemichi, đứa nhóc anh hay kể với mày mà mày nói không quan tâm đấy."

    Mikey cứ đơ ra đó một lúc rồi quay ra nhìn Shinichiro, hắn chỉ cậu bé đó và hét lớn với anh ta.

    "Nó là của em, trả đây!!"

    Không gian như ngừng lại, Shinichiro nở một nụ cười đến híp cả mắt nhưng gân guốc đã nổi xanh trên trán.

    Boong!

    Tiếng kêu vang vọng khắp võ đường vắng lặng.

    "Mikey mày có bị điên không, học đâu ra cái thói mới gặp người ta lần đầu mà tớn tớn lên bảo người ta là của mình một cách thô lỗ như vậy hả?!"

    Anh ta quát lớn, nhưng hắn lại chẳng tỏ vẻ gì là sẽ dừng lại, hắn còn đứng bật dậy túm lấy áo Shinichiro mà ra sức kéo.

    "Trả đây!

    Trả em đây!"

    Shinichiro muốn điên máu với thằng em này, cũng chẳng thua kém mà hét lên lấn cả giọng Mikey.

    Tay cố gỡ cái tay của Mikey ra khỏi áo mình.

    "Cái thằng này, mày đừng dọa Michi của tao sợ!"

    "Michi nào của anh?!

    Của em mà!"

    Emma lúc này đang trốn sau cửa ngó mặt vào hóng chuyện.

    Mắt chạm mắt với Takemichi, cậu bé cũng nhìn cô bằng cặp mắt xanh xinh đẹp ấy.

    Takemichi cười, tay đưa lên nắm lấy phần tóc sau gáy được vuốt gọn của Shinichiro rồi kéo nhẹ.

    Shinichiro giật mình dừng lại, Mikey cũng dừng theo.

    "Cho em xuống đi."

    Giọng nói non nớt vang lên, Shinichiro nhẹ nhàng đặt em xuống đất.

    Theo nhịp tay của anh, Takemichi đứng vững rồi đi tới trước mặt Emma.

    "Mắt của cậu...đẹp thật đấy.

    Nhìn cậu như tia nắng vậy, tóc vàng mắt vàng."

    Emma nhìn khuôn mặt của đối phương, một khuôn mặt non nớt mang chút vẻ ảm đạm.

    Emma cười tươi, đáp lại.

    "Cậu cũng đẹp lắm, mắt cậu cũng giống bầu trời trong xanh nữa!"

    Shinichiro nhìn hai đứa trẻ gần gũi như vậy cũng thấy vui lây.

    Có lẽ anh không cần quá lo về cậu bé này khi có Emma và Mikey ở đây.

    Lúc quyết định đưa Takemichi về đây, anh cũng đã rất lo lắng.

    Sợ nỗi cô đơn và buồn tủi sẽ khiến em tự cô lập với mọi người, đối với một đứa trẻ như em thì việc tận mắt chứng kiến cái chết của cha mẹ mình quả thật quá tàn khốc.

    "Michi, em đói không?

    Anh lấy gì cho em ăn nhé?"

    Takemichi quay đầu lại nhìn Shinichiro, em gật đầu rồi cười nhẹ một cái.

    "Một chút ạ."

    Bánh xe định mệnh đã bắt đầu quay.

    Đưa em tới những mối quan hệ mới và tốt đẹp hơn.

    Để cứu mọi người, và cứu lấy chính em.
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 2


    Emma kéo em đi thăm thú quanh căn nhà và võ đường nhà Sano, cô bé còn nói sẽ dạy em học võ.

    Takemichi cũng ậm ừ đồng ý.

    Mặc trên mình bộ Keikogi màu trắng, theo Emma tới võ đường.

    Lúc đi gần tới sảnh tập võ, cả hai nghe thoang thoáng thấy tiếng hét và tiếng cười đùa của ai đó.

    Bước vào trong, hai đứa trẻ thấy Mikey và một đứa nhóc nữa đang đùa bỡn nhau chạy quanh sảnh.

    "Baji!

    Tao sẽ trở thành thủ lĩnh và đứng đầu giới bất lương!"

    Cậu nhóc tên Baji kia cũng cười phá lên và chạy phía sau Mikey.

    "Biết rồi, tao sẽ giúp mày trở thành trùm bất lương!!"

    "Đến lúc đó mày đừng có chết đấy."

    Baji chửi Mikey một câu rồi vồ lấy hắn ngã xuống sàn, cả hai lăn lộn vài vòng rồi gặp phải sự cố.

    Cái cục vàng đen này lăn đến và va vào chân Takemichi khiến em ngã ngồi ra sau.

    Hai tên này mới dừng lại nhìn vật thể mình vừa va chạm.

    Takemichi ngước mắt nhìn Mikey và Baji, Emma bên cạnh lúc này mới lên tiếng.

    "Hai anh nghịch quá đi!

    Em sẽ mách anh Shin rằng các anh đã làm Michi ngã."

    Nghe vậy Mikey bèn bật dậy đỡ em đứng lên, hắn ôm em rồi vỗ lưng em vài cái.

    "Xin lỗi Michi, tao không cố ý đâu."

    Em cũng gật đầu bỏ qua.

    Rồi cậu nhóc Baji kia cũng ngồi dậy chào hỏi.

    "Tao là Baji Keisuke, biệt danh là Ed trong Edwar!"

    Sau khi làm quen, cả ba dẫn nhau đi chơi đủ thứ trên đời.

    Ngày qua ngày, Takemichi sau cú sốc tinh thần ấy đã dần cởi mở và lạc quan hơn.

    Kể từ ngày em tới, nhà Sano trở nên náo nhiệt hơn, nhóm Takeomi cũng tới thăm em thường xuyên.

    Rồi bỗng một ngày Shinichiro trở nên kì lạ.

    Anh ấy cứ khóc lóc và ôm em mãi.

    Anh ấy nhìn thế giới này tựa như nhìn một thứ đã sớm biến mất.

    Rồi còn quay ra quát mắng Mikey rất nặng lời khiến hắn giận dỗi mà ru rú trong phòng.

    "Mikey..."

    Mikey nghe tiếng gọi thì nhìn ra cửa, thấy một viên kẹo nhỏ lăn qua kẽ hở dưới cánh cửa, là giọng của Takemichi.

    Hắn chầm chậm tiến lại rồi mở cửa ra.

    Nhìn em đang bò dưới sàn, hắn bật cười rồi ngồi xếp bằng trước mặt em.

    "Anh Shin nhờ mày lên đây à?"

    Em khẽ lắc đầu, đưa đôi mắt to tròn nhìn hắn.

    "Anh Shin đã xin lỗi rồi, vì sao còn giận?"

    "Vì anh ấy mắng tao..."

    Nhìn khuôn mặt của em, hắn bỗng thấy áy náy trong lòng, mọi thứ đều có lý do của nó, và hắn biết lý do mà Shinichiro trách cứ hắn.

    "Tha lỗi cho anh ấy nhé?"

    Mikey gật đầu, vì hắn cũng chẳng có ý định dỗi Shinichiro quá lâu đâu.

    .................

    "Shinichiro, mày chẳng làm được bất cứ việc gì có ích cả.

    Tất cả những việc mày làm chỉ để khiến em trai mày chết đi."

    Không, mày không hiểu tao.

    "Tao hiểu mày chứ, hiểu rất rõ."

    Không!

    "Thôi đi Mikey!"

    Nghe thấy tiếng hét, Shinichiro thoát khỏi cơn ảo giác không rõ nguyên do, anh chạy nhanh về phía tiếng hét với dự cảm bất an.

    Ra tới sân sau, anh bị sốc trước cảnh tượng đang đạp vào mắt mình.

    Mikey cầm trên tay là con dao gọt hoa quả, quỳ trên mặt đất lại là Haruchiyo với máu đang không ngừng rỉ ra từ miệng.

    Baji sợ hãi lùi ra phía sau, còn Emma và Takemichi...

    Mặt em trắng bệch, trông còn tệ hơn Haruchiyo, người run bần bật nhưng vẫn che đi đôi mắt của Emma.

    Cô bé đang rất hoảng sợ mà gọi tên em liên tục.

    Sau lưng Mikey, dường như có một luồng khí đen xoắn tròn như muốn nuốt chửng tất cả...

    Sau khi gọi Takeomi tới đưa Haruchiyo đến bệnh viện, Baji thì về nhà của cậu bé, căn nhà giờ ảm đạm tới mức có thể nghe thấy tiếng thở.

    Mikey ngồi trầm lặng ở thềm nhà, Emma thì đã ngủ thiếp đi sau cú sốc ban nãy.

    Takemichi run rẩy ôm lấy đầu sợ hãi, người run lên không ngừng, nước mắt không tự chủ mà rơi mãi.

    Shinichiro nhìn em, nhớ lại cái cảnh em giống như hiện tại đang cuộn người nằm trong góc của căn nhà hoang cùng hai cái xác.

    Anh ôm em vào lòng mà vỗ về, vừa thấy xót xa vừa thấy có lỗi.

    Tương lai và quá khứ, em đã chịu quá nhiều thương đau.

    "Michi, anh xin lỗi.

    Không sao đâu, ổn rồi mà.

    Haruchiyo sẽ ổn, nó sẽ không sao hết.

    Nhìn anh đi, Takemichi."

    Em ngẩng mặt lên nhìn Shinichiro, khuôn mặt nhem nhuốc đầy nước mắt, nước da trắng bệch làm em càng trở nên đáng thương.

    Anh ta ôm lấy em thật chặt, muốn vỗ về cho tâm hồn đang tổn thương của em.

    "Nín đi, có anh ở đây rồi."
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 3


    "Còn đau không..."

    Takemichi chạm nhẹ lên phần bông băng ở miệng Haruchiyo, đã mấy tuần trôi qua rồi.

    Mikey thì cứ dằn vặt bản thân và không chịu ra khỏi nhà.

    Vì để em ổn định hơn nên Shinichiro cũng gửi em ở tạm nhà Wakasa luôn.

    Haruchiyo trầm ngâm sờ lên bàn tay nhỏ của Takemichi.

    Hắn muốn nói rằng mình rất đau, nhưng không muốn em lo lắng.

    "Hết đau rồi.

    Mày chắc phải sợ lắm nhỉ?"

    Thấy vẻ mặt hơi sượng lại của em, hắn cũng im lặng chẳng nói gì nữa.

    Hai đứa trẻ ngồi với nhau đến tầm đầu giờ chiều thì Shinichiro tới đón em về.

    Shinichiro đưa em tới một nơi, có vẻ nơi này em đã từng ghé thăm rồi, lần trước khi cha mẹ chưa mất, em cũng đã tới đây cùng Shinichiro.

    "Izana, Kakucho!

    Anh tới thăm hai đứa đây."

    Hai cậu nhóc nghe thấy tiếng gọi thì đua nhau chạy tới chỗ Shinichiro.

    Để rồi ngạc nhiên dừng lại khi thấy anh bế một cậu bé.

    "Anh đã có con lớn từng này rồi sao anh Shin?!"

    Kakucho thốt lên một câu khiến nét mặt Shinichiro có chút đần.

    Ngược lại thì Izana lại có vẻ đang giận.

    "Đây là Michi, lần trước anh có dẫn thằng bé tới gặp hai đứa nhưng hôm đó hai đứa không có ở đây."

    "Không phải Manjiro ư?"

    Mắt Izana sáng lên, nghe câu Shinichiro hỏi "Muốn gặp Manjiro à?" thì hắn lắc đầu liên tục.

    Nhìn hắn có vẻ vui lắm.

    Shinichiro đặt em đứng xuống đất, đem túi bánh vừa mua ban nãy chia cho ba đứa nhóc rồi ngồi xem chúng chơi đùa.

    Takemichi có vẻ còn hơi e ngại, nhưng dần dần em cũng hòa nhập với hai đứa nhóc kia.

    Sau khi chơi xong, cả ba đứa rủ nhau ra một gốc cây cách đó không xa của cô nhi viện để nói chuyện.

    "Này Michi, mày là con của anh Shin à?"

    Em lắc đầu, hơi do dự một lúc rồi nói.

    "Quen anh Shin từ hồi nhỏ khi mới 4, 5 tuổi gì đó.

    Vừa mới đây mấy tháng thì cha mẹ mất rồi, anh ấy trở thành người giám hộ của tôi."

    Izana và Kakucho nghe vậy thì ồ lên một tiếng.

    Có vẻ như do cả ba đều có vấn đề về gia đình nên nói chuyện này khá hiểu nhau.

    Ba đứa nói chuyện rõ lâu, mãi tới khi trời tối thì Shinichiro cũng tiến lại.

    "Tối rồi, anh phải đưa Michi về nên hai đứa vào trong nghỉ ngơi đi.

    Khi khác anh lại tới."

    Izana nghe vậy thì đứng bật dậy nói lớn.

    "Ngày mai nhé, anh đưa cả Michi theo luôn nha!"

    Kakucho cũng vỗ tay tán thành.

    Nhìn khuôn mặt vui vẻ đầy mong chờ của tụi nhỏ anh cũng mềm lòng, quay sang nhìn sắc mặt của em thâyd khá hơn thì cũng gật đầu đồng ý.

    Trên đường về, đèo em trên con xe moto, Shinichiro mới dừng lại bên cầu.

    "Em thấy sợ không?

    Anh đã từng nhảy từ đây xuống đấy."

    Em ngó mặt xuống nhìn dòng sông chảy siết kia rồi nhìn Shinichiro.

    "Nhảy xuống sẽ chết đấy, vậy mà anh vẫn còn sống ạ?

    Anh sống dai thật."

    Shinichiro mỉm cười nhìn em không nói gì, anh ngửa mặt lên trời cảm nhận làn gió hơi se lạnh của mùa thu.

    Sắp vào đông rồi.

    Nhanh thật, mới đây đã 3 năm rồi.

    "Về thôi, em cần ăn và ngủ sớm để lớn nhanh đấy."

    Shinichiro cứ lạc quan, anh trấn an bản thân rằng mọi thứ sẽ ổn thôi.

    Anh luôn nghĩ cho Takemichi mà không biết rằng.

    Cảm xúc mà anh dành cho hai đứa em trai của mình đang bị gạt sang hai bên.

    Một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương, còn một đứa thì mang trong mình thứ bóng tối đáng sợ không tên gọi.

    Sẽ ra sao...nếu hai thứ tiêu cực ấy va chạm?

    .....................

    "Anh Mikey.

    Anh cũng nên đi gặp Michi thôi.

    Anh cứ trốn Michi hoài."

    Mikey ngậm thìa cơm, im lặng nhìn chỗ trống mà em thường ngồi dùng bữa với nhà Sano.

    Ông Mansaku cũng gật đầu, Shinichiro ngồi cạnh Mikey lúc này mới lên tiếng.

    "Thằng bé không ghét em đâu.

    Anh chỉ tạm thời để Michi ở nhà bạn để ổn định tinh thần thằng bé thôi.

    Muốn thì mày cứ đến gặp nó đi Mikey.

    Nhưng nhớ ăn nói hẳn hoi đừng để anh gõ lủng đầu mày đấy."

    Mikey nghe anh nói cũng sáng mắt lên, nhanh chóng ăn hết bát cơm rồi chạy ngay lên phòng làm gì đó.

    Một lúc sau hắn chạy xuống với đống tiền lẻ trong tay.

    "Này đi đâu đấy?!"

    Mikey đang đeo dở một chiếc giày thì dừng lại nhìn Shinichiro.

    "Mua bánh cho Takemichi!"

    Shinichiro nổi gân xanh, mắng Mikey một trận.

    "Tối rồi còn đi đâu, quay về ngay!

    Mai anh sẽ đưa mày đi mua, mua bây giờ thì mai đâu còn ngon nữa."

    Nghe thế Mikey cũng ngậm ngùi tháo giày rồi trở về phòng.

    "Thôi để mai mua sau vậy."
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 4


    "Ồ, Shinichiro, cháu lại tới chơi với Michi ư?

    Thằng bé ở trên phòng đấy, các cháu chăm nó giúp cô nha."

    Shinichiro và Wakasa gật đầu rồi hai tên cao kều rủ nhau rúc cả lên phòng của một đứa bé nhỏ xíu.

    Takemichi bé nhỏ ngồi trên giường, thích thú nghịch mô hình siêu anh hùng trong tay.

    "Michi!

    Chào bé."

    Nghe thấy giọng nói phát ra, em vội chạy xuống giường rồi nhào tới ôm chân Shinichiro.

    "Anh Shin!

    Anh Wakasa!!"

    Xem thằng nhóc vui chưa kìa...

    Shinichiro cứng đờ người nhìn cậu nhóc đang cuộn mình nằm trong góc, cậu nhóc đó nằm quay lưng về phía bọn họ, quay lưng về phía hai cái xác đã từng là cha mẹ của mình.

    "Michi..."

    Tiếng khóc thút thít vang lên trong màn đêm lạnh giá.

    Nghe như thể nó sắp tắt ngóm đi, em đã khóc rất lâu, rất lâu...

    ............

    Shinichiro tỉnh dậy với hơi thở gấp gáp, mọi thứ đang dần trở lên rối loạn.

    Bước xuống khỏi ghế sô pha, anh bước nhanh về căn phòng của mình và cậu nhóc kia.

    "Chuyện gì xảy ra?"

    Anh nhìn cậu bé đã lớn hơn so với trí nhớ của mình nằm gục trên bàn, phía sau gáy là vết sẹo khá dài kéo dọc xuống.

    Shinichiro khẽ sờ lên vết sẹo, anh xót xa nhìn thân hình gầy gò trước mặt.

    Takemichi lờ mờ mở mắt, quay lại nhìn Shinichiro, em hỏi.

    "Mãi không thấy anh lên ngủ nên em làm ít bài tập để giết thời gian..."

    Anh ta ôm lấy em, chân quỳ xuống sàn nhà.

    Em hơi bất ngờ trước hành động của anh.

    "Em mấy tuổi rồi?"

    "Em? ...10 tuổi.

    Anh sao thế?"

    Tự nhiên hỏi tuổi của em, Shinichiro của những năm gần đây thật kì lạ.

    Em có nhiều thắc mắc, nhưng Shinichiro còn nhiều hơn.

    Tại sao lại là 5 năm sau?

    Mọi chuyện sao rồi?

    Takemichi đã xảy ra chuyện gì?

    Manjiro thì sao?

    Mọi người nữa?

    Mình bị làm sao vậy?

    Năng lực thời gian vẫn còn có thể sử dụng tiếp ư?

    Nhưng bằng cách nào?

    Mọi thứ thật mơ hồ, những mạch suy nghĩ và những kí ức ngắt quãng.

    Shinichiro hoang mang về dòng thời gian đang đổi thay liên tục.

    Anh thấy rối bời.

    Để em ngủ trước, còn anh thì sang bên phòng của Mikey gặp hắn.

    "Manjiro."

    Shinichiro hơi khựng lại, nhìn Mikey đang đứng bên cửa sổ.

    Mắt hắn chăm chăm nhìn lên bầu trời, dường như không còn nghe thấy tiếng gọi của anh.

    "Manjiro."

    Mikey hơi giật mình, quay đầu nhìn về phía Shinichiro.

    "Anh Shin?"

    ...............

    "Em đã làm hại Takemichi.

    Em cũng không rõ...lúc em nhận thức trở lại thì Takemichi đã nằm gục trên đất và hấp hối rồi..."

    Shinichiro sốc, tay nắm chặt lại, gân trên cổ đã nổi hết cả lên.

    Anh đang rất cố gắng kiềm chế.

    "Em đã suýt giết chết Takemichi...một lần nữa."

    Ba từ cuối hắn dùng giọng nghẹn ngào và nói rất nhỏ nên anh không thể nghe thấy.

    Nhìn mặt Shinichiro giờ thật đáng sợ.

    Anh đang cố ngăn bản thân làm ra đều gì đó quá giới hạn.

    Sự bức bối và ngứa ngáy đang chạy khắp cơ thể anh, chân tay cứ rục rịch muốn xé nát bất cứ thứ gì.

    Shinichiro cũng nhận ra một số thứ kì lạ, về sự mất ý thức bất thường của Mikey.

    Rốt cuộc thế giới này đang gặp chuyện gì đây?

    .....................

    Hai tháng yên ổn, nhưng đã có rất nhiều thứ thay đổi.

    "Michi, tóc em dài qua mắt rồi này, anh cắt cho nhé?"

    Shinichiro vén mái tóc của em ra, để lộ toàn bộ nhan sắc đang dần sắc sảo theo thời gian.

    Em đưa đôi mắt xanh mở hờ của mình nhìn anh rồi khẽ lắc đầu.

    Tay trái đưa lên xoa nhẹ phần gáy.

    "Không cần đâu ạ, em muốn để nó dài một chút...

    A, nhưng anh cắt tóc mái giúp em nhé!"

    Shinichiro trầm ngâm nhìn em, anh đưa tay lên rũ rối mái tóc đen của em, cười.

    "Ừm, nuôi tóc dài rồi buộc lên cũng gọn hơn đấy."

    Một lời an ủi, một lời động viên cho em.

    Ở nơi nào đó, đã từng có một anh hùng bé nhỏ rất mạnh mẽ và hay cười.

    Mặc dù là anh hùng nhưng lại đồng hành và cữu rỗi rất nhiều tên phản diện xấu xa.

    Ở nơi này, lại chẳng hề có anh hùng ấy.

    Chỉ còn một thân xác trống rỗng chỉ phản ứng với những niềm vui nho nhỏ, nhưng kì lạ là...

    Tuy không cần làm những hành động quá cao cả, em vẫn là một ánh sáng dẫn lối cho những kẻ tội đồ.

    Những kẻ từ vũng lầy của tội lỗi...
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 5


    Takemichi bắt đầu đi học khá muộn, với người giám hộ đứng tên là Sano Mansaku.

    Chi phí đi học đã được trả từ một phần tài sản thừa kế của em, còn lại là tiền của Shinichiro.

    Ở lớp, thành tích học tập của em không được tốt cho lắm.

    Nhiều lần bị nhắc nhở vì không chú ý vào bài giảng và không tham gia các hoạt động tập thể của lớp.

    Giáo viên cũng hiểu cho hoàn cảnh của em nên giúp đỡ em rất nhiều trong thời gian học tập.

    "Takemichi, hôm qua cậu lại không ngủ được sao?"

    Cô bạn tóc hồng xinh xắn đến gần hỏi thăm em.

    Quen nhau được hai năm và là bạn thân của em.

    "Hina...hôm qua tớ gặp ác mộng thôi."

    Cô hơi nheo mắt, nhìn qua cơ thể em một lượt.

    Hina từng nhìn thấy những vết bầm tím và vết thương trên cánh tay của em, cô cũng biết rằng em đang giấu gì đó sau lớp khăn quàng ở cổ.

    Takemichi luôn đeo khăn quàng kín cổ, dù là đang mùa xuân mát mẻ hay mùa hạ oi ả.

    "Cậu bị bạo lực sao Takemichi?"

    Em hơi giật mình mà xua tay liên tục.

    "Không đâu!

    Họ rất yêu thương tớ, không phải như vậy đâu."

    Hina nhìn em, hơi nghiêng đầu rồi cười.

    "Vậy thì tốt rồi, nhưng nếu có chuyện gì thì cậu cứ nói với tớ nhé."

    Sự tốt bụng của Hina khiến em thấy thoải mái khi học ở đây.

    Emma cũng vậy nhưng cô bé lại học khác lớp với em, khi không có Emma thì Hina là chỗ dựa tinh thần duy nhất của em.

    .............

    Sau khi tan học, Takemichi chào tạm biệt Hina rồi cùng Emma về nhà.

    Em hỏi Emma.

    "Mikey không đi cùng chúng ta sao?"

    Emma cũng lắc đầu, vì dạo này hắn đang hết mình cho cái lý tưởng vĩ đại kia.

    "Kệ anh ấy đi, chúng ta cứ về trước.

    Chắc anh ấy đang đi chơi với bạn bè rồi."

    Mikey và Takemichi cứ dần xa cách, hoặc đó là điều em nghĩ.

    Mikey luôn né tránh em, thay vì ở nhà chơi cùng em thì hắn thường chạy ra ngoài cho tới khi tối mới về nhà.

    Shinichiro đã an ủi em rằng hắn sẽ không ghét em đâu.

    Em cũng hiểu ý anh ấy rồi, tuy vậy nhưng sự áy náy cũng dần bén rễ trong lòng em.

    Vào những ngày nhà Sano vắng vẻ như thế thì em sẽ theo Shinichiro đến nơi mà băng đảng Hắc Long tụ tập.

    Rồi một ngày...

    Em thấy những tên côn đồ cao lớn hằng ngày với bộ mặt đáng sợ xung quanh Shinichiro bật khóc.

    Họ khóc nhưng trên môi lại nở nụ cười.

    Em thấy kì lạ.

    Mặc dù em biết họ không hoàn toàn xấu dù là bất lương, nhưng vẫn thật lạ lẫm khi băng đảng bất lương lại giống một gia đình như vậy.

    Shinichiro cũng khóc.

    Bất lương...thật kì lạ.

    "Anh Wakasa, sao họ lại cười khi Hác Long giải tán?"

    Wakasa nằm nghiêng người cạnh em, một tay vỗ về ru em ngủ.

    Anh ta suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng.

    "Hắc Long vẫn còn, nhưng đời thứ nhất đã kết thúc rồi.

    Còn vì sao họ cười ư?"

    Anh hơi ngừng một lát rồi nói tiếp.

    "Có lẽ là vì họ không muốn tạm biệt nhau bằng nước mắt.

    Hoặc những kỉ niệm ở Hắc Long khiến họ cười."

    Em hơi lim dim lắng nghe anh nói.

    "Như một gia đình ấy..."

    Sự ấm áp từ hơi người khiến em nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

    Còn Wakasa, anh ta mở to mắt sau khi nghe câu nói của em.

    Có thể em đã đúng, Hắc Long là một gia đình.

    Trong đó, em cũng là thành viên nhỏ của gia đình ấy.

    Sau khi mùa đông qua đi, năm đầu tiên sau khi Hắc Long giải tán thế hệ đầu vẫn không có nhiều sự thay đổi.

    Takeomi, Wakasa hay Benkei vẫn tới thăm em và Shinichiro thường xuyên.

    Năm thứ hai, năm thế ba cũng vậy.

    Đến khi em lên lớp 7 thì Wakasa và Shinichiro lại người thay phiên đưa đón, chăm sóc em.

    Em cũng quen rồi.

    "Anh Shin!

    Em đã thành lập ra một băng đảng của riêng mình!

    Tên của nó là Tokyo Manji hay còn gọi là Touman."

    Mikey hào hứng kể về chiến tích để đời của mình với Shinichiro và em.

    Em ngồi bên cạnh lắng nghe, được một lúc thì em hỏi.

    "Nó sẽ tuyệt như Hắc Long chứ?"

    Mikey gật đầu cái rụp rồi hô lớn.

    "Còn tuyệt hơn Hắc Long cơ!"
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 6


    Có lẽ vì nó quá tàn độc với bản thân hắn.

    Nâng nòng súng lên, nhắm thẳng vào ngực và bóp cò.

    Việc làm quen thuộc nhưng lần này nó lại đang bóp chết chính con tim của hắn.

    Manjiro yêu Takemichi rất nhiều, rất rất nhiều.

    Nhưng trong hắn tồn tại một thứ khiến hắn chỉ muốn giết tất cả, kể cả Takemichi.

    Manjiro đã từng có suy nghĩ bắt nhốt Takemichi, hắn đã từng cố gắng nhiều lần, nhưng đôi cánh của em quá lớn, lớn tới nỗi có thể phá vỡ xiềng xích do hắn tạo ra chỉ bằng một cú vung cánh.

    Luôn luôn là như vậy, bầu trời luôn dang rộng chào đón em.

    Sự tự do...có thể tốt, có thể không.

    ....................

    "Takemichi... mày ngủ chưa?"

    Mikey bước nhẹ nhàng vào phòng của em, Shinichiro có vẻ vẫn ở tiệm xe chưa về.

    Takemichi ló đầu ra khỏi chăn, nhìn chằm chằm Mikey.

    Mái tóc dài qua vai buông xõa, cặp mắt xanh hơi thả hờ nhìn chăm chú khiến hắn hơi do dự.

    "Mày hơi gầy thì phải, dạo này khẩu vị kém đi sao?"

    Em gật đầu cái rụp rồi mời hắn ngồi lên giường, Mikey cũng đi tới rồi ngồi cạnh em.

    "Takemichi, mày không có gì muốn nói với tao sao?"

    Nói gì?

    Em chẳng hiểu ý của hắn khi hỏi câu hỏi này, em mắc lỗi gì à?

    "Không..."

    "Mày không trách mắng hay ghét bỏ tao à?"

    Mikey hơi nghẹn giọng hỏi.

    Nét ngạc nhiên thoáng xuất hiện trên khuôn mặt em, em cũng chỉ mím môi rồi lắc đầu.

    "Nếu như nói về việc này thì không đâu, tôi biết Manjiro không cố ý mà."

    Em đưa tay xoa nhẹ phần gáy phía dưới lớp tóc đen, đầu hơi cúi xuống né tránh ánh nhìn từ tên nhóc tóc vàng kia.

    Nói vậy cũng không hẳn là đúng, có thể là phân nửa.

    Nếu nói em không ghét Mikey là sai, nhưng nói em ghét bỏ hắn cũng không hoàn toàn đúng.

    Em hiểu, hắn có lý do riêng gì đó khó nói.

    Dù lúc mới đầu sau chấn thương em cũng đã rất sợ hãi đến mức né tránh hắn nửa năm trời, nhưng giờ đã đỡ rồi.

    Mikey để lại một vết sẹo dài 11cm từ gáy dọc xuống lưng của em, nó là nỗi ám ảnh khiến em tự ti hơn.

    Chẳng rõ nguyên nhân khiến hắn làm em bị thương là gì, chỉ biết rằng hôm ấy khi làm tổn thương em, hắn đã khóc và tự quỳ trên chính những mảnh thủy tinh có dính máu của em...

    ................

    Cạch, tiếng mở cửa chậm rãi và tiếng thở dốc nặng nề.

    Một bóng đen đang tiến tới thẳng chỗ giường em đang ngủ.

    Bỗng nhiên cửa lại bật ra một lần nữa.

    "Anh Shin?!"

    Là Emma, cô bé bê theo một chậu nước ấm đi vào phòng Takemichi thì kinh hãi trước cảnh tượng này.

    Shinichiro với cái đầu vẫn đang chảy máu, anh ta quỳ cạnh giường em, tay áp lên trán em.

    Máu vẫn cứ chảy...mặt anh trắng bệch rồi.

    "Gọi cấp cứu giúp anh với Emma, cho cả Michi nữa..."

    Ngay sau đó, anh ta ngã huỵch xuống sàn.

    Emma thất kinh hét lên một tiếng rồi gào tên ông Mansaku và Mikey.

    Vừa lúc này thì Kazutora và Baji chạy tới với bộ quần áo màu đen, mặt ai nấy đều như cắt không còn giọt máu.

    Mikey đứng hình, liếc nhìn lên tờ lịch trên tường.

    Ngày 13 tháng 8.

    Hắn sượng người lại, gân trên người cứ nổi dần lên, tay siết chặt lại tới tê da tê thịt.

    Nay Shinichiro đã ở lại tiệm xe và bị đánh đến nguy kịch.

    Chỉ vì giữa đêm thì Takemichi sốt cao nên ông Mansaku mới gọi Shinichiro về.

    Nhưng không ngờ lại thấy anh vác cái cơ thể tàn tạ cùng sự sống mong manh này về...

    Sau khi đưa cả hai tới bệnh viện, Mikey và Baji cùng Kazuto ở phía ngoài đã có một cuộc đối thoại nhỏ.

    "Mày đã giết anh tao..."

    Mikey tức giận vung những cú đầu vào mặt Kazutora.

    Baji bên cạnh cũng hoảng sợ muốn ngăn hắn lại.

    "Khoan đã Mikey, Kazutora không cố ý mà.

    Với lại anh Shin sẽ ổn thôi mà."

    Khi Mikey đang định đánh thêm thì ông Mansaku chầm chậm đi tới.

    "Manjiro."

    Mikey tròn mắt rưng rưng nhìn ông.

    Ông lắc đầu, thấy vậy hắn cũng buông Kazutora ra.

    Thôi thì, chỉ có thể cầu nguyện thôi.
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 7


    "Michi?"

    Shinichiro nhìn về bóng hình phía xa xa.

    Mái tóc đen ngắn và đôi mắt xanh quen thuộc.

    Em mỉm cười rồi chạy đến cạnh anh, trong không gian u tối, ánh sáng trắng thắp lên khiến không gian bừng sắc.

    Takemichi lắm lấy tay anh.

    "Hãy sống, sống thật tốt.

    Shinichiro."

    Anh chưa kịp nói, âm thanh đã vụt tắt.

    Shinichiro hoảng hồn vơ tay tìm kiếm chút dư ảnh của em, nhưng vô vọng.

    Tìm kiếm lâu thật lâu, nhưng anh chợt nhận ra...

    Anh vẫn còn một Takemichi khác.

    Không cần biết người anh yêu là Takemichi nào, chỉ cần là em, anh sẽ yêu em bằng cả linh hồn.

    Shinichiro không biết rằng quá khứ đang lặp lại, hai chiều không gian đang trở thành một.

    Chính Takemichi ấy là người giữ lại mạng sống cho anh.

    Anh...có một linh hồn bảo hộ dù đã biến mất.

    ..................

    "Đáng ra anh không nên rời khỏi nhà khi đêm xuống."

    Shinichiro quay đầu nhìn khuôn mặt ỉu xìu của em.

    Muốn cười quá.

    "Anh xin lỗi, đã qua bao lâu rồi?"

    "Ba ngày."

    Shinichiro ngồi dậy, ngắm nhìn khuôn mặt của em, anh cười.

    "Michi biết anh sẽ tỉnh à?"

    Em lắc đầu.

    Em đã chờ ở đây cả ngày nay sau khi vừa khỏi bệnh.

    Thật may mắn khi Shinichiro không gặp quá nhiều chấn thương và di trứng.

    Như một phép màu.

    Em dùng ánh mắt xanh xinh đẹp nhìn anh mà im lặng một lúc.

    Nhìn cái đầu đang lắc lư kia, Shinichiro bất giác bật cười thành tiếng.

    "Đang suy nghĩ gì thế?

    Anh đẹp trai quá à?"

    Em chồm người lên nằm hẳn vào trong lòng anh.

    "Em đã mơ thấy một giấc mơ.

    Có một anh trai với mái tóc màu vàng và mắt xanh đã tới và chơi cùng em, anh ấy đã kể cho em một câu chuyện rất hay về siêu anh hùng."

    Shinichiro chợt khựng lại, rũ đôi mắt đen nhìn xuống cậu bé trong lòng.

    "Vậy sao?

    Và cậu ấy đã nói gì khác với em không?

    Hay có giới thiệu bản thân chẳng hạn?"

    Em lắc đầu, dùng ngón chỏ ấn vào chúp mũi anh.

    "Hãy sống, Hanagaki Takemichi."

    Shinichi trợn tròn mắt.

    Rồi anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em.

    Chẳng biết vì sao, nước mắt anh đã không thể tự chủ mà tuôn rơi.

    Những giọt nước long lanh ấm nóng tí tách nhỏ xuống khuôn mặt nhỏ bé của Takemichi.

    Em ngước nhìn người phía trên, không né tránh những giọt nước đang rơi ấy.

    Hơi ấm truyền từ anh khiến em có cảm giác yên bình, em cũng mong bản thân sẽ an ủi được anh.

    Đôi mắt của em vẫn luôn trầm đục, nhìn những giọt nước mắt long lanh chứa đựng ánh sáng của bình minh, đôi mắt em đã nhấp nháy những đốm sáng nhỏ.

    "Michi...hãy cùng anh sống.

    Hãy sống...ư..."

    Em không biết.

    Em vẫn luôn có cảm giác gì đó.

    Rằng bản thân không thuộc về những nơi mà em đã từng đi qua.

    Rõ ràng em phải thuộc về một nơi xa xăm nào đó, như thiên đàng hay địa ngục chẳng hạn?

    Nhưng liệu hai nơi đó có khác nhau gì không?

    ...............

    Nếu có một cơ thể siêu phàm hay phép thuật, anh sẽ hái sao trên trời dành tặng cho em.

    "Sao trên trời vốn dĩ không phải một đốm sáng lấp lánh như chúng ta thấy."

    Vậy còn một bông hoa?

    Anh sẽ tìm về cho em một bông hoa hồng đẹp nhất thế gian và lưu giữ cho nó mãi tươi tắn.

    "Sắc đẹp luôn lụi bại trước thời gian."

    Em thích những thứ thực tế nhỉ?

    Anh cho em tình yêu được chứ?

    "Anh đâu biết tình yêu của anh đặt ở nơi nào và nó sẽ tồn tại được bao lâu chứ?"

    Khó tính thật.

    Khó chấp nhận tình yêu của anh, vì tôi không đủ khả năng để đón nhận nó và đáp lại.

    Cuộc đời tôi đã luôn bị đẩy đến nơi tối tăm tận cùng của sự sống, không thể chết mà cũng đang dần chết đi.

    Sự đau đớn cứ kéo dài, nhuộm đen trái tim tôi trong vũng lầy mang màu của bóng tối không lối thoát.

    Chẳng thế ở bên anh.

    Nhưng anh vẫn sẽ ở bên em.

    Xem này, nếu anh có em bên cạnh, em sẽ là nguồn động lực lớn lao bên anh đến tận cùng trời đất, dù có bay đến sau mãi những đám mây hay lặn xuống đến hàng trăm lớp biển sâu.

    Bên trong em là bóng tối, nhưng xung quanh em là thứ ánh sáng đã chiếu rọi xuống thế giới ảm đạm của anh khiến nó bừng sắc.

    Em à...
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 8


    Shinichiro mỉm cười nhìn lũ nhóc trước mắt.

    "Tuy anh mày hơi bực vì mấy đứa bay lại đi trộm đồ thay vì tìm món quà gì đó ý nghĩa hơn cho Mikey, à và còn đánh anh mày nữa...Nhưng, không sao cả.

    Anh tha thứ cho hai đứa rồi."

    Baji và Kazutora ỉu xìu như cọng bún không dám nhìn thẳng anh.

    Emma lúc này bỗng lên tiếng.

    "Vậy mà anh còn chạy về nhà làm gì chứ?

    Lúc đó anh đủ tỉnh táo để nhờ ai đó gần nhất gọi cho cứu thương mà?!

    Anh chạy từ tiệm xe về nhà thì máu đã rút gần hết rồi đó anh trai ngốc!"

    Emma, cô bé nói đúng.

    Hành động của Shinichiro thật liều lĩnh, chạy một quãng đường như vậy với cơ thể đang bị thương thì khác gì chạy nhanh đến cái chết khi mà thể lực dần bị bòn rút và không thể gắng gượng.

    Nhưng bản thân anh cũng không biết vì sao, chỉ biết lúc đó tim anh đã nhói lên mấy đợt, anh có dự cảm không lành và đành để lý trí chỉ đạo.

    Không hiểu lý do nhưng anh cứ cắm đầu chạy, mặc dù anh có xe.

    Nhưng lúc đó...dường như anh đã buông bỏ tất cả chỉ để chạy về bên Takemichi.

    Anh không biết gì cả, anh chỉ biết rằng bản thân cần về bên em thật nhanh.

    "Em xin lỗi anh rất nhiều, Shinichiro.

    Em là người đã khơi mào lên chuyện này, em không biết đó là tiệm xe của anh."

    Shinichiro cười xòa rồi phẩy tay bình thản.

    "Có sao đâu, anh mày là vua lì đòn đấy."

    Nhìn về mặt tự hào của anh, hai cậu nhóc cũng vơi bớt đi sự áy náy.

    Mikey đứng ở cửa nhìn vào, hắn nhìn chăm chăm cậu bé có mái tóc dài đang ngồi trong lòng Shinichiro.

    Takemichi gầy đi một chút so với tháng trước, có thể là do tháng này cậu bị biếng ăn hoặc do bệnh nhiều.

    ............

    Mấy tuần qua đi, Shinichiro đã khỏe hơn rất nhiều, Takemichi thì đã bắt đầu trở lại trường ngay sau ngày mà anh tỉnh dậy.

    Hôm nay sau khi tan học về nhà thì em bị Mikey kéo đi đâu mất.

    "Đây là đầy đủ thành viên của Touman!"

    Takemichi đứng cạnh Mikey, nhìn lũ choai choai trước mắt.

    Em nhận ra Baji, Draken và Kazutora, còn lại là những gương mặt lạ lẫm.

    Mikey giới thiệu cho Takemichi về từng thành viên và chức vụ của họ.

    Sau đó em và cả nhóm Touman ngồi lại nói chuyện dù em chẳng hòa nhập mấy.

    Đến khi trời tối, đèn đường đã sáng thì Mikey mới cùng em trở về.

    Khi vừa về đến nhà, cả hai đã thấy Shinichiro còn đang băng bó đứng ở cửa, tiến lại gần thì Mikey mới bị anh nhéo tai như muốn xách hắn lên.

    "Thằng nhóc này, mày đưa Michi đi đâu mà giờ mới về hả?"

    Mikey cố nhón chân lên để giảm đi cơn đau từ tai.

    Mắt muốn rớm nước mà nhìn anh.

    "Em đưa Takemichy đến gặp Touman!"

    Shinichiro nghe thế thì cũng buông tay, anh dắt em vào nhà còn không quên nhắc nhở Mikey.

    "Lần sau đừng đưa Michi đi đâu mà chưa báo trước cho anh mày.

    Thêm nữa là tối rồi thì đừng cho thằng bé ra đường."

    Mikey gật đầu rồi theo sau cả hai vào trong.

    Hôm nay ông Mansuku không có ở nhà, họ chỉ ăn với nhau một bữa đơn giản rồi về phòng nghỉ ngơi.

    Sau khi cả ba đã chìm vào giấc ngủ thì bên ngoài đã có tiếng mưa rì rào.

    Ban đầu chỉ mưa nhỏ, sau đó là một trận mưa lớn như trút nước từ trên trời xuống.

    Có sấm và chớp.

    Một tiếng sấm vang động trời sau đó là ánh sáng từ chớp đâm xuyên qua kính cửa sổ.

    Shinichiro lờ mờ tỉnh dậy.

    "Mưa à..."

    Khi anh còn đang mơ màng thì chợt tỉnh, vội vàng lật chăn ra tìm kiếm thân hình bé nhỏ cạnh mình.

    Không thấy.

    Shinichiro hoảng hồn bật dậy rồi chạy lại bật đèn.

    "Nữa ư?!"

    Tiếng dậm chân vội vã vang trên dãy hành lang gỗ dọc dài.

    Anh chạy nhanh tới căn hầm mà nhà Sano dùng để làm nhà kho.

    Ở đây tối tăm, đồ đạc thì bừa bãi, trên tường và sàn là những ống nước lớn mắc qua lại.

    Shinichiro bước chậm rãi đến một góc tối được các ống nước tạo thành một khung hộp.

    "Michi, đừng làm anh sợ chứ."

    Cậu bé gầy gò đang ôm gối co mình trong góc, chiếc điện thoại bật flash để bên cạnh, áo thì đã ướt một mảng cánh tay không rõ do đâu.

    "Nín đi, về với anh nào."
     
    [Alltake] Bảo Vệ Một Vì Sao
    Chương 9


    Tiếng sấm như tiếng súng, tia chớp thì giống như ngọn lửa bật ra từ nòng súng.

    Em sợ cái âm thanh và sự bất ngờ của sấm chớp.

    Như cái ngày đó, mẹ em và e bị bắt đến một nhà kho rộng, đèn đóm chói chang chiếu thẳng vào nơi mà cha em đang gục xuống.

    Ông gầm gừ hướng ánh mắt căm phẫn nhìn lũ bắt cóc.

    Lúc đó bi kịch đã ập tới với em.

    Mất cha mất mẹ.

    Em trở thành một đứa trẻ mồ côi với khối tài sản thừa kế khổng lồ.

    Mắc một căn bệnh tâm lý nguy hiểm, sống trong một thế giới đầy rẫy đau thương và mất mát.

    Sống nhưng chỉ như đang tồn tại, không thật sự sống, đó là em...

    "Michi...ngoan nào, ra đây với anh."

    Đống ống nước to gần như phủ kín một góc, một người cao lớn như Shinichiro chẳng thể chui lọt vào.

    Anh đưa tay vào trong hướng về đứa trẻ đang run rẩy trong cơn hoảng loạn không một tiếng nấc.

    "Xem nào, ra với anh đi rồi hai chúng ta cùng trở về phòng nhé?

    Anh sẽ mở nhạc thật lớn cho em nghe, sấm chớp sẽ chẳng còn là thứ gì đáng sợ cả.

    Nhé?"

    Cọc cằn và không kiêng nể với cả thế giới, chỉ dịu dàng yếu đuối với mỗi em.

    Anh yêu em với cả linh hồn, dù em có là ai hay ở nơi nào, chỉ cần là em thì tất thảy đều không đáng quan tâm.

    Takemichi ngẩng đầu nhìn anh, nhìn đôi tay đang đưa về phía mình.

    Khuôn mặt em nhúng một lớp nước mỏng long lanh qua ánh đèn, đôi mắt đỏ hồng còn ướt.

    Bàn tay nhỏ có vết cào cấu đã chảy máu đặt nhẹ lên bàn tay anh.

    Shinichiro cười tươi, đưa nốt tay còn lại tới để đỡ em ra ngoài.

    Anh cầm theo chiếc điện thoại của em rồi đưa em về lại phòng ngủ.

    Căn phòng sáng đèn và đóng kín rèm cửa.

    Shinichiro đặt em ngồi xuống giường, lấy từ hộc bàn ra chiếc tai nghe chụp tai màu xám.

    "Ra đây để anh cột tóc cho đã nào."

    Takemichi ngồi nhích lại cạnh anh.

    Shinichiro cột tóc cho em, cột xong anh ngồi nhìn vết sẹo ở gáy em.

    Nó khá dài, còn nham nhở khiến làn da vốn rất mịn màng của em trở nên xấu xí.

    Shinichiro sờ nhẹ lên vết sẹo, Takemichi ngay lập tức rụt cổ lại rồi đưa tay ra che đi vết sẹo.

    Mắt em lại rớm nước.

    "Đừng..."

    Anh gật đầu rồi ôm em từ phía sau.

    "Em vẫn sẽ mãi xinh đẹp dù có thêm bao nhiêu vết sẹo đi chăng nữa.

    Khi ở cùng anh, em không cần sợ hãi hay lo lắng điều gì cả."

    Nói rồi anh đeo chiếc tai nghe lên tai em, mở một bản nhạc không nhẹ nhàng cũng không quá sôi động.

    Giai điệu cuat bài hát phủ kín màng nhĩ của em, át bớt đi tiếng sấm kinh động.

    Takemichi ngước lên nhìn Shinichiro, đưa tay chạm vào lớp băng gạc trên trán anh.

    "Anh cũng vậy nhé, anh vẫn đẹp trai lắm dù khi anh vuốt tóc có hơi ngố..."

    Shinichiro nghe xong thì cứng người, ừ thì một chút chết trong tim.

    Anh đã quen với những lời chê bai về gu tóc tai của mình rồi.

    Shinichiro than vãn và phản biện cho kiểu tóc ấy.

    Nhưng em không thể nghe được vì tiếng mưa và tiếng nhạc.

    Kể cả thế thì nhìn biểu cảm của Shinichiro cũng đủ để em phải bật cười.

    Tiếng cười be bé vang lên trong căn phòng với tiếng mưa.

    Anh ngập ngừng khi nhìn nụ cười ấy.

    Ánh mắt ánh lên tia hạnh phúc và bất ngờ.

    Bình yên chỉ đơn giản là khoảnh khắc anh bên em.

    ............

    Mikey tựa người bên cánh cửa, hắn áp tai lắng nghe tiếng nói chuyện của em và Shinichiro.

    Ánh mắt xa xăm nhìn vào khoảng trống trên sang nhà bằng gỗ.

    Trống rỗng.

    Takemichi từng là anh hùng, đã từng rất hay cười dù có gặp phải trấn thương nặng nề.

    Manjiro là ai?

    Mikey là ai?

    Suy nghĩ vu vơ nhảy qua nhảy lại trong mạch não của hắn.

    Hắn cố nhớ xem mình từng là người như thế nào.

    Một gã tội phạm đã tự tay giết những người thân cận của mình?

    Một ông trùm của tổ chức tội phạm nguy hiểm?

    Hay một cậu bé chết ở tuổi còn thơ?

    Bản thân là ai hắn còn không biết.

    Dòng thời gian và không gian đã có gì đó biến đổi, mọi thứ đang dần trở nên khó kiểm soát, những bánh răng dường như đều được liên kết bởi một sợi dây xích...

    "Em nghĩ chúng ta nên tìm ra nó nhanh thôi."
     
    Back
    Top Bottom