Khác [ ALLSHINICHI ] CHÀNG THÁM TỬ THÚ VỊ !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
376688820-256-k887742.jpg

[ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
Tác giả: NT_Mie
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌟Truyện không 18+ và truyện được viết dưới tay của NT_Mie, mong các bạn không đem truyện đi đâu khi không có sự cho phép của tác giả 🌟 những cuộc chạy trốn trong nổi sợ giờ đây đã thay đổi, những người sẵn sàng hi sinh tính mạng vì cậu, Nhân vật chính : Shinichi và những người chồng của cậu ấy, truyện có kết là HE, dù không biết chuyện ra sao.

Nhưng chúng tôi yêu cậu là thật 🌟 TRUYỆN CỦA TÁC GIẢ NT_MIE 🌟



truyentutay​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Giới thiệu !


    Đây là truyện do chính tay Tác Giả NT_Mie tự tay viết, mong các bạn không lấy truyện đăng tới bất kì mạng xã hội nào mà không có sự đồng ý của Tác Giả nhé.

    _________________________

    truyện này có sự kết thúc có hậu là kết HE, sự xứng đáng của thế giới và cậu lại là người đưa ra ánh sáng, người luôn trong bóng tối như chúng tôi vì yêu cậu mà sẵn sàng hi sinh danh dự, kiêu ngạo, danh tiếng vì cậu !

    __________________________

    Tác giả TN_Mie

    Đăng : 16/9/2024
     
    [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Chapter 1


    Conan cậu là một thám tử, nhưng thân phận thật của cậu là Shinichi vì cậu đã bị một nhóm áo đen bí ẩn biến nhỏ và phải che giấu thân phận của mình ở vẻ ngoài Edogawa Conan.

    ______________________

    Một ngày nọ ở nhà Bác Tiến Sĩ Agasa, conan cậu đang xem trên điện thoại của mình có chụp một bức ảnh được coi là thư gửi từ Kid, cậu đã chụp nó và phút trước ở văn phòng thám tử vì đã có người gửi nó tới văn phòng của Ông Bác.

    " Cậu đang coi gì vậy Kudo ?

    " Cô bé tên Habara lúc này đang đi lại chỗ cậu ngồi trên ghế dài, cô bé ấy tên thật là Miyano Shiho mật danh của cô là Sherry.

    Lúc này cậu sau khi nghe cô gọi liền ngước đầu nhìn, cô đang đeo một chiếc kính và mặc trên mình áo khoác trắng bên ngoài như của Bác sĩ " Tên Kid lại gửi thư đến nữa rồi, nhưng lần này hắn lại gửi thư đến chỗ của Mori " cậu nói, giọng cậu pha chút nghiêm túc khi nói về tên Kid

    Haibara cô hơi nhướng lông mày khi nghe vậy, cảm thấy hơi thú vị khi Kid lại xuất hiện và lại còn đưa thư đến chỗ cậu đang ở nữa chứ.Khác nào tên đó đang thách thức cậu " Vậy sao, vậy thứ hắn muốn đánh cắp là gì vậy ?

    " Cô hỏi ánh mắt có phần tò mò chờ xem cậu sẽ trả lời như nào

    " Thứ hắn muốn lần này là một viên ngọc lục bảo xanh " Cậu trả lời, rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại bức ảnh được chụp lá thư của Kid

    Cô cảm thấy khá thú vị khi biết điều này và cũng cảm thấy có cơ hội để chế giễu vui cậu " Vậy cậu sẽ bắt được hắn không " Cô hỏi, gương mặt hiện trên khóe môi có phần mỉa mai vì cô biết rằng trước giờ chưa thấy cậu bắt được tên Kid dù chỉ một lần có khi còn thả hắn đi luôn ấy chứ

    Cậu nghe thế liền ngước mặt nhìn Haibara, cảm thấy nụ cười mỉa mai của cô.

    Cậu nở một nụ cười ngượng ngùng trên khóe môi và đổ mồ hôi " nụ cười đó là sao hả, tôi nhất định sẽ bắt được và còng tay tên kid cho cậu xem " Cậu trả lời một cách tự tin với một nụ cười tự mãn giả tạo trên mặt

    Cô cảm thấy cậu đang đổ mồ hôi vì lo lắng, cô cười khúc khích vui vẻ khi cậu đã bị cô khịa tới lo lắng cô thích nhìn cậu lo lắng và sự thất bại của cậu trước tên Kid " Sao tôi tin cậu đây Kudo, cậu lúc nào cũng thất bại trước việc bắt tên Kid và có khi còn buông bỏ hắn đi nữa chứ "

    Cậu cảm thấy mình bị nói trúng tim đen mà ngượng ngùng " Ừ thì..."

    Cậu ấp úng không biết nên trả lời sao để cô không mỉa mại và cười nhạo cậu

    cô thấy sự ấp úng của cậu thật hài hước,nhưng rồi cũng đổi lại gương mặt nghiêm túc hơn " Tôi không quan tâm cậu bắt được tên Kid hay không, nhưng tổ chức áo đen họ có thể ở bất kì đâu nên cậu hãy cẩn thận Kudo " Giọng cô vừa lo lắng vừa có phần cảnh cáo cậu, ai biết được bọn chúng đang ở đâu với cả ai biết chúng có còn theo dõi hai người nữa đâu chứ

    Cậu thấy gương mặt nghiêm túc của cô thì cũng gật đầu đồng tình với lời nói của cô, cậu chóng khủy tay lên bàn rồi trả lời " Cậu nói đúng, nhưng nếu thật sự tôi vô tình gặp chúng thì..."

    Cậu khựng lại tính nói thêm gì đó nhưng rồi lại không nói nữa, cậu nói tiếp " À cậu còn...- "

    Cô biết cậu định nói gì nên đã cắt ngang " Cậu định hỏi tôi thuốc biến cậu trở lại thành người chứ gì " Đôi mắt cô nheo lại, vì cô quá quen với việc lúc nào chàng thám tử này cũng hỏi câu này

    Cậu ngơ người khi biết cô đã đoán đúng và cậu cũng biết cô gái trước mặt mình nhất định sẽ không cho mình thứ cậu đang cần, nên thôi vậy

    Cô thấy sự ngơ người của cậu mà cười khúc khích " ừ tôi có mấy viên thuốc làm rất nhiều ở trong chiếc túi nhỏ, nhưng tôi sẽ không cho cậu đâu " Cô nói giọng chắc chắn, vì cô không muốn cậu lại gây thêm nguy hiểm nào nữa và ai biết cái tên thám tử như cậu sẽ lại làm thêm chuyện gì

    - End -

    __________________

    Tác giả : NT_ Mie

    17/9/2024
     
    [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Chapter 2


    Cậu cũng không bất ngờ gì với lời từ chối đó của Haibara nữa, tại vì cậu cũng đã xin cô rất nhiều lần.

    Nhưng cô nào quan tâm mà đồng ý lời xin xỏ của cậu chứ "H-ha cậu lại vậy rồi" Cậu nói giọng có phần bất lực và cam chịu, nhưng không sao cậu biết trước rồi mà

    Haibara không bận tâm câu nói đó của cậu mà chỉ là " Ừ " một tiếng rồi thôi, vì cô là người có phần trấm tính mà nên vậy cũng quá quen thuộc rồi

    " Tôi chỉ muốn nếu sử dụng cơ thể của Shinichi thì sẽ dễ phá án và bắt được tên siêu trộm kia tôi mà " Cậu nói, giọng cậu như phần cầu xin vì cậu thật sự muốn bắt tên Kid đó bằng chính cơ thể thật của chính mình

    " Tôi sẽ cho cậu một viên " Cô biết cậu thật sự muốn điều đó nên đã đồng ý sau vài phút im lặng, cô cũng muốn xem xem cậu sẽ bắt được tên Siêu Trộm đó như nào.

    Hay chỉ là nói ' gió '

    Cậu bất ngờ, đôi mắt cậu mở to vì phấn khích trước đây cậu chưa thấy một Haibara dễ dàng đồng ý vậy bao giờ trước đây cả.

    Nhưng cậu nào bận tâm mà vui vẻ nói " Thật sao, vậy cậu sẽ cho tôi một viên thuốc ư ?!

    " Cậu vẫn chưa tin lời nói của cô mà hỏi lại cho chắc

    Cô ầm ừ một lúc rồi mới trả lời cậu bằng những lời " Đúng là tôi sẽ đồng ý cho cậu một viên thuốc thật, nhưng cậu nhất định không được làm chuyện gì đi xa hơn !

    " Giọng cô đầy sự cảnh cáo, vì cô không muốn cậu khi xuất hiện trước mặt mọi người rồi ai biết các phóng viên sẽ chụp ảnh cậu mà đăng lên các nền tảng xã hội kia chứ, với ai đâu biết bọn tổ chức áo đen kia vẫn đang truy lùng hai người

    Cậu như nhận ra ám chỉ gì đó trong lời cô nói mà chỉ gật đầu đồng ý với cô một cách chắc chắn " Ừm, tôi định sẽ đi chung với bác Mori để đến đó " Cậu vừa nói xong, cậu nắm chặt chiếc điện thoại trên tay

    Thấy cái gật đầu của cậu, thì cô chỉ im lặng và đứng dậy rời đi đến căn phòng dưới hầm của mình mà thôi

    Cậu nhìn cô rời đi thì cũng chẳng nói gì mà chờ tới tối để có thể đi đến nhà họ Suzuki

    -Tốt đến-

    Tối đến, đúng như những gì cậu nói Bác Mori và con gái của ông Ran cũng đi theo

    Ran nhìn quay xuống nhìn Cậu với một nụ cười mĩm " Conan, chúng ta lại được đến tham quan nhà bác Suzuki ha !

    " cô nói với giọng nhẹ nhàng mà nhìn cậu nhóc đang đứng bên cạnh mình với hai cánh tay khoanh lại

    " Dạ Chị !

    " Cậu nói với giọng vui vẻ giả tạo, vì trong thâm tâm cậu đang lo lắng không biết tên siêu trộm đó lại làm chuyện gì.

    Cậu liếc nhìn chiếc túi nhỏ đang đựng viên thuốc mà cô bé Haibara đưa cho trong túi quần của cậu mà suy ngẫm

    Suzuki : " Ngài Mori, tôi rất vui khi anh lại xuất hiện theo lời mời của tôi haha "

    Ông cười với giọng hòa nhã vì nghĩ một thám tử như Bác Mori đây sẽ làm ra chuyện tốt

    Mori : " Haha, tất nhiên tôi phải tới chứ.

    Tôi nhất định sẽ bắt được tên Siêu Trộm đó cho ông "

    Ông bác Mori cười khoái chí, vẫn là cái tính như cũ của ông bác đấy thôi

    Cậu nhìn ông bác với vẻ bất lực, nhìn thôi không cần nghĩ là ông bác sẽ làm trò trống gì được rồi ngoài việc tự mãn thái quá

    Ran : " Ha-ha, đúng là...- "

    Ran bất lực và chỉ có thể cười trừ trước sự tự mãn thái quá của chính ông bố của mình thôi, chứ lúc bước vào chuyện gì ông ấy liền tỏ ra vẻ mặt hoang mang hơn cảnh sát nữa

    Trong khi hai ông bác đang nói chuyện vui vẻ về những tác phẩm viên Ngọc Lục Bảo của mình

    -Một lúc sau-

    Khi mọi người đang tập trung trong việc canh giữ viên ngọc lục bảo một cách nghiêm ngặt

    Còn cậu thì đang ở trên sân thượng của căn biệt thự đang giữ viên ngọc để dễ dàng quan sát tìm những điểm để phát hiện ra Kid cậu đứng đó nhìn xuống dưới và rồi ngước lên nhìn những chiếc trực thăng của một số phóng viên ở trên mà ông Suzuki khuê tới

    Mori : " Tên Kid đó nhất định sẽ...-?!

    "

    Khi ông đang nói trước màn hình của camenra ở ngoài biệt thự và ở trong nơi đang trưng bày một viên ngọc lục bảo xanh da trời nhạt vô cùng xinh đẹp.Thì nhận ra viên ngọc đã biến mất

    Mori : " Chuyện Gì Vậy ?!

    "

    Suzuki : " Viên Ngọc Đó Đâu rồi ?!

    "

    Cả hai ông bác hoảng hốt khi nhận ra viên ngọc đã biến mất một cách nhanh chóng mà không có một dấu vết nào

    Tua

    .

    .

    .

    Bên Kid người đang vui vẻ ngấm nhìn viên ngọc vừa lấy được mà mĩm cười tinh nghịch

    Kid : " Hihi Viên Ngọc này nhất định rất hợp với Sini...- "

    Shinichi : " Kid, thật ấn tượng trước sự nhanh nhẹn của cậu "

    Cậu cắt ngang sự vui vẻ của anh một cách bất ngờ, cậu bước ra khỏi bóng tối với một bước chân nhẹ nhàng với trên gương mặt cậu nở một nụ cười tự mãn

    Cậu biết ra lộ rõ một gương mặt thân quen, nhưng lần này hay gì là một cậu nhóc nhỏ xíu tầm lớp 1.

    Thì nhìn cậu bây giờ y như một học sinh trung học luôn ấy, vì lúc đang chờ anh cậu đã không ngừng ngại mà uống thẳng viên thuốc đó vào người mình khi chưa có thời gian thích hợp, may sao lúc đó cậu có đem một chiếc sơ mi và một quần đen dài và hay trên cổ áo cậi sẽ có một cái nơ thì cậu lại lựa chọn mang một chiếc cà vạt đỏ nhìn khá đẹp

    Kid : " Cậu là Shinichi, thám tử của tôi đây sao "

    Giọng điệu anh trêu chọc và anh rất thích khi lần này cậu xuất hiện ở một cơ thể hoàn toàn khác

    Shinichi : " Kid, tôi lúc đó khá ấn tượng khi cậu lấy cấp viên đá mà không một ai phát hiện ra.

    Cộng thêm việc thật khó để tìm ra một vài sơ xuất nhỏ của anh "

    Cậu nói với vẻ vừa khen ngợi vừa tôn trọng anh, cậu thật sự rất ấn tưởng với cách anh biểu diễn một cách công khai trước sự xuất hiện của mình và lấy cắp viên đá xanh đó một cách dễ dàng

    Kid : " Ôi chà, rất vui khi được cậu khen "

    Anh nhảy xuống khỏi thanh lang can và bước đi lại gần cậu cho đến khi anh đứng trước mặt cậu, anh cao hơn cậu chỉ có một cái đầu mà thôi

    Shinichi : " Ừ, anh đã gây ra khá nhiều điều bất ngờ nên bây giờ tôi sẽ bắt anh "

    Cậu chỉ một ngón ta ra sau lưng anh, nơi những chiếc máy bay của cảnh sát và một vài phóng viên ở đằng kia

    Kid : " Không cần vội đâu, chàng thám tử của tôi "

    Anh cười nhẹ, nhưng cũng liếc nhìn một chút ở đằng sau để có thể xem khoảng cách của những chiếc trực thăng một cách nhanh nhẹn

    - End -

    21/9/2024
     
    [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Chapter 3


    Cậu nhận thấy ánh mắt anh liếc nhìn ra sau thì cậu nghĩ mình đã có thời cơ để bắn thuốc mê cho anh, nhưng may rủi sao mới giơ cổ tay đang đeo đồng hồ thuốc mê vừa bật ra sẵn sàng bắn rục đối phương bất cứ lúc nào.

    Vậy mà đúng lúc Kid lại quay đầu sang để đối mặt với cậu

    Kid : " Ôi thôi nào, thứ đó tuy không nguy hiểm nhưng cậu đừng chĩa nó trước mặt tôi chứ "

    Anh giơ hai tay ngang đầu như kiểu đầu hàng,nhưng nhìn gương mặt anh xem có điểm nào giống đang chịu thua trước món đồ của cậu đâu, trên mặt còn hiện rõ nụ cười đặc trưng đấy thôi

    Shinichi : " Đừng đùa với tôi, tôi không nghĩ anh dễ dàng bỏ cuộc vậy đâu.

    Dù bây giờ anh có diễn màn ảo thuật nào thì...- "

    Cậu vừa bấm số trên điện thoại gọi một số cảnh sát có mặt.

    Khi đang vừa bấm số cậu sơ ý khiến Kid túm lấy cổ tay bạn rời khỏi điện thoại siết chặt nó nhưng không đau

    Kid : " Đừng vội kia mà...~ "

    Anh nói nắm lấy chiếc điện thoại trên tay cậu mà giơ lên trước mặt cậu với một nụ cười ranh mãnh, anh bấm số điện thoại trên điện thoại cậu và giống như điện cho một số những cảnh sát tới sân thượng này vậy, nhìn khẩu miệng của anh cứ giống như nói trong điện thoại, nhưng giọng nói này nó lạ quá " Tên kia đang ở đây, trên sân thượng khu nhà B phía đông mau tới bắt hắn đi " Giọng nói này chính là của bác Mori anh giả giọng của ông bác để nói chuyện qua điện thoại

    Gương mặt cậu bây giờ không có gì ngoài kinh ngạc, kinh ngạc trước sự táo bạo của kid khi lại tự thừa nhận bản thân mình đang ở đây

    Shinichi : " Kid anh ...-!

    "

    Cậu định nói gì đó nhưng lại bị anh dùng một ngón tay ra hiệu như " Im lặng ", cậu cũng im lặng theo lời anh để quan sát xem anh định làm gì

    Khi một số trực thăng hướng ánh sáng về phía nên sân thượng hai người đứng thì Kid mới mĩm cười nhẹ như đã đạt được điều gì vậy

    Suzuki : " Tên Kid Bên Kia Mau Bắt Hắn Ta lại !

    "

    Ông nói to để kêu những cơ quan cảnh sát khác nhắm vào tên kid

    Kid mĩm cười hài lòng, sau đó quay sang nhìn cậu với nụ cười trìu mến mà nâng cằm cậu

    Kid : " Tôi đến đây lấy viên ngọc là vì nó có màu xanh da trời nhạt rất hợp với một thám tử như cậu "

    Shinichi :" Ý cậu là gì ?

    "

    Khi cậu vừa nói hết câu, kid đã trao cho cậu một nụ hôn nhẹ trên mu bàn tay và nở một nụ cười tinh nghịch thích thú khi thấy má cậu ửng hồng

    Shinichi : " C-Cái...!

    "

    Sau khi cậu định thần lại thì tên kid đã biến mất với một quả bom khói trắng mịt, khiến cậu vừa phải khó vừa phải cố mắt để xem xem anh đang lẫn trốn ở đâu.

    Nhưng anh biến mất nhanh quá làm cậu khó mà tìm ra được

    Đứng đó vài phút thì cũng có vài chiếc trực thăng bay lại, có một vài cánh sát bước xuống cũng khá bất ngờ trước sự có mặt của một vị thám tử trẻ Kudo Shinichi

    Cảnh sát 1 :" Ồ là Thám tử Kudo ư, tên kid mà ngài Mori nói cậu thấy hắn ta chứ ?

    "

    Sato : " Thật bất ngờ khi em xuất hiện ở đây, em cũng đến để bắt tên kid sao ?

    "

    Sato cô nở một nụ cười vui vẻ khi nhìn thấy cậu, cô nhảy xuống khỏi chiếc trực thăng của mình và bước lại chỗ cậu

    Shinichi :" V-Vâng ạ "

    Cậu lắp bắp vì đã lỡ làm mất dấu của tên kid rồi, không muốn nhận đó là lỗi của mình mà chỉ trả lời

    Sato :" Vậy hồi nảy ngài Mori có gọi điện cho bọn chị bảo tên kid đang ở đây, vậy nảy giờ em thấy hắn chứ ?

    "

    Shinichi :" K-Không em không thấy, chắc bác Mori bác ấy nhầm rồi "

    Cậu cười ngượng và nói lắp bắp

    Cảnh sát 1 :" Ừ chắc vậy rồi cô Sato, nảy ngài Mori còn không nhớ đã có gọi chúng ta mà "

    Sato :" Ờ chắc vậy "

    Shinichi cậu chỉ biết đứng đó cười ngượng ngùng vì lại để mất dấu hắn một lần nữa thì, giọng của Sato vang lên làm cậu cắt đứt suy nghĩ ngay luôn

    Sato : " Kudo, em trên dây đai quần của em có cái gì lắp lánh vậy ?

    "

    Shinichi :" D-dạ sao thế chị, bộ nó bị gì sao...-!

    "

    Cậu vừa nói hết câu thì nhận ra đây là viên ngọc xanh trời mà tên kid đã lấy cắp lúc này, đôi mắt cậu mở to kinh ngạc trước sự trao đổi bí mật của tên kid một cách thầm lặng như vậy

    Sato :" Đây chẳng phải là viên ngọc xanh mà tên kid lấy cắp sao, sao nó lại móc trên đai quần của em vậy Shinichi ?

    "

    Cô giơ viên ngọc lên để chắc chắn đây là hàng thật và cũng là viên ngọc bị đánh cắp

    Shinichi :" Em không biết tại sao nó lại ở đó nữa, chin thử đem nó tới chỗ của bác Suzuki xem "

    Mặt cậu trở nên nghiêm túc và cậu đang ngẫm nghĩ xem tại sao viên ngọc tên kid lấy cắp lại móc trên đai quần của mình

    -End-

    23/9/2024

    20h35 : Chúc mọi người một ngày vui vẻ
     
    [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Chapter 4


    Sau khi cậu và Nữ cảnh sát cô Sato về lại sảnh biệt thự để thông báo với mọi người về vấn đề tìm thấy được viên ngọc

    Cậu đi sau, vừa đi cậu vừa thắc mắc tại sao tên kid lại có thể để viên ngọc móc trên đai quần cậu mà cậu không nhận ra được

    Sato : " Em sao vậy Shinichi, bộ tìm ra được manh mối gì sao ?

    "

    Cô quay đầu lại hỏi cậu, chỉ vì nhìn thấy gương mặt nghiêm túc mà thôi

    Shinichi :" Dạ không có gì đâu chị, chúng ta mau đến thông báo cho mọi người sớm thôi !

    "

    Cậu ấp úng nói vì Sato cô đã nhận thấy vẻ mặt của cậu khiến cậu phải thay đổi chủ đề

    Sato : " ừm, chị biết rồi "

    Cô mĩm cười nhẹ rồi bước đi tiếp, để cậu sau lưng mình

    Khi cả hai người đều tới sảnh chờ, khiến mọi người ở đó ai cũng kinh ngạc trợn mắt khi nhìn thấy cậu,họ bất ngờ vì tại sao cậu lại ở đây hay gì đó các thứ

    Suzuki :" C- Cháu là ?!

    "

    Mori :" C..cái...thằng nhóc thám tử ?!

    " Bác Mori lắp bắp vì không thể nói ra những gì mình cần nói rồi, mắt bác mở to vì sự kinh ngạc trước mắt

    Ran :" S-Shinichi ?!

    " đôi mắt cô mở to, hiện bây giờ cô khong thể nói thành lời được khi gặp lại bạn thân thơ ấu của mình sau 2 năm biến mất

    Sonoko :" H-Hả Shinichi sao, tôi không ngờ cậu cũng ở đây đó !

    " Sonoko cô cũng chẳng lạ gì khi gặp lại cậu thám tử nữa rồi, có khi cô còn nhếch mép nhẹ trên khóe miệng của mình cơ mà

    Sato : " Đúng vậy, lúc đầu gặp lại em ấy tôi cũng có vẻ hơi bất ngờ.

    Nhưng bỏ qua chuyện đó tôi và Shinichi đã phát hiện ra viên ngọc rồi " Sato vừa nói vứa lấy viên ngọc từ túi áo ra và giơ lên cho mọi người quan sát rõ hơn

    Suzuki :" Kudo, cháu thật sự đã tìm thấy viên ngọc sao ?

    " Ông hỏi, vẫn chưa tin lắm vì nghĩ người tìm ra phải là Ông Bác Mori chứ nhỉ

    Shinichi :" Vâng ạ, cháu và thiếu quý Sato đã phát hiện ra viên ngọc ở trên đai quần cháu.

    Cháu cũng không biết hắn móc đó từ khi nào nữa " Cậu nói giọng khàn khàn vì trời hơi lạnh và cậu còn chỉ mặt một chiếc áo sơ mi thôi kia mà

    Ran nhận thấy điều đó nên liền đi lại, đưa cho cậu chiếc áo khoác đen và mĩm cười nhẹ

    Cậu chỉ cười ngượng đáp lại nụ cười ấm áp của cô mà thôi,không quan tâm sự đời không chú ý mọi người đang nói gì cậu chỉ đứng đó và mặc lại chiếc áo khoác mà Ran đưa cho

    Sonoko :" Ê này, tình cảm quá coi chừng bị tiểu đường đó " Cô cười cười, nói đùa mấy câu để tăng thêm bầu không khí ngượng ngùng này

    Mori :" Này nhóc thám tử, vậy ngươi tìm thấy nó ở đai quần vậy có phát hiện điều gì kì lạ không ?

    "Ông lại chỗ cậu mà hỏi

    Shinichi :" Cháu thấy nó ở đai quần mà thôi, chẳng có phát hiện gì hay dấu vết tên kid để lại cả " Cậu quay mặt sang nhìn Ông Bác mà rồi gãi sau gáy

    Suzuki :" Trời ơi, vậy lần này tôi vẫn thua tên Kid sao !!!

    " Ông quỳ xuống đất, gương mặt ông tức giận vì nế tên kid thật sự đã lấy cấp được viên ngọc thì đồng nghĩa với việc ông sẽ không được xuất ở trang viết đầu tiên của báo đài

    Bỗng một người đàn ông xuất hiện và bước từng bước lại chỗ của ngài Suzuki, đó là Thanh Tra Nakamori

    Nakamori :" Tôi đã nói với ông rồi, đừng để một nơi đắt đỏ đó ở giữa sảnh vậy vậy chứ " Ông nói lắc đầu vì độ chơi ngu của Ông Suzuki, nhưng cũng chịu thôi đó là tiền của ông ta.

    Ông ta muốn tiêu sao là quyền của ông ấy, thứ Nakamori ngắm tới là bắt được tên kid mà thôi chứ ai thèm quan tâm đến mấy thứ đó chứ

    Sonoko :" Thấy chưa con đã nói với bác rồi mà, cứ để những món vật quý hiếm ở giữa sảnh không à...con còn chưa kịp gặp anh Kid nữa " cô ngượng ngùng nói, vì cô là fan của kid mà sao có thể bỏ lỡ chuyện quan trọng này được chứ a !

    Mori :" Cái con bé này " Ông nói thầm, vì nói to lỡ cô nhột thì sao.Cho nên nói nhỏ tý cũng không gây tội với ai đâu

    Suzuki :" Trời ơi " Ông quỳ xuống đất, thật vọng to lớn hơn đã không bắt được tên kid, vậy mà lại để hắn chạy thoát nữa chứ

    Shinichi :" Ah !

    Cháu xin lỗi, cháu đi vệ sinh tý ạ !

    " Cậu nói, giọng ngượng ngùng vì phải rời đi một chút khi vừa mới gặp mặt kia đấy

    Ran :" Này Shinichi, cậu sao vậy bộ không ổn ở đâu hả ?

    " Cô lo lắng hỏi, vì vừa mới gặp cậu vậy mà cậu lại đi nữa ư

    Shinichi :" Xin lỗi cậu nha, tớ có việc cần làm rồi xíu gặp lại cậu ở ngoài !

    " Cậu nói xong liền chạy hẳng một mạch xuống lầu để vào phòng vệ sinh

    -End-

    27/9/2024

    Xin lỗi nhé, tớ bận học quá
     
    [ Allshinichi ] Chàng Thám Tử Thú Vị !
    Chapter 5


    Xin chào mọi người mình là NT_Mie, tác giả của truyện "[ ALLSHINICHI ] CHÀNG THÁM TỬ THÚ VỊ !"

    đây hôm mình đăng truyện này muốn thông báo rằng, truyện [ AllTanjirou ] hiện tại mình vẫn sẽ đăng vào chủ nhật mỗi tuần nhưng là khi rảnh nha vì lí do mình hiện đang bận học rất nhiều nên điều đó cùng gây khó chở ngại với mình.

    Xin cảm ơn vì đã dành một chút thời gian để đọc cái này, cảm ơn và mình là tác giả NT_Mie, vui lòng không lấy truyện đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả !!!

    ________________________________

    Shinichi cậu chạy vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại ở phía sau mình cậu liền lấy chiếc điện từ trong túi quần mình ra và điện số tới nhà bác tiến sĩ

    Shinichi :" Alo, bác tiến sĩ " Cậu gọi, giọng pha chút thở hổn hển chắc là do chạy nhanh quá

    Agasa :" Ồ Shinichi à, có gì không cháu ?

    " Ông cười cười từ phía bên kia điện thoại chắc do đang tạo ra được phát minh gì mới rồi

    Shinichi :" Haibara đâu rồi bác tiến sĩ " Cậu hớt hãi nói cứ như đang định hỏi gì đó

    Agasa :" À, bé Ai hả ?

    Bé Ai đang làm việc ở dưới hầm á cháu " Ông hỏi lại, nhưng ông đang hoang mang khi tự nhiên cậu gọi về.

    Bộ không phải cậu đang phải đi bắt tên Kid sao

    Haibara :" Thất bại trong việc bắt tên Kid rồi sao, chàng thám tử ?

    " Cô từ đâu xuất hiện lặp tức trả lời lại giọng nói của cậu

    Shinichi :" Hah, mà đúng là như vậy thật hah " cậu cười ngượng, mặc dù chỉ nghe qua điện thoại di động thôi nhưng nghe giọng cô, cậu cũng đủ hiểu cô đang mỉa mai cậu rồi

    Haibara :" Vậy cậu gọi có gì không, nhưng sao nghe giọng cậu lạ vậy?

    " Lí do cô hỏi thế là vì cô đang thắc mắc tại sao hay vì là giọng conan nhưng cô lại nghe giọng Kudo Shinichi ấy mà

    Shinichi :" À,hah tôi đã uống viên thuốc rồi " Cậu cười ngượng vì đã bị cô để ý đến vấn đề về giọng nói của cậu

    Haibara :" Cậu- Này khoan đã cậu thật sự đã?!

    " Cô hoảng hốt khi cậu đã uống viên thuốc trước khi cô nói thời gian thuốc hết tác dụng

    Shinichi :" à ừ tôi đã uống, mà tôi có thể hỏi cậu là thời gian nó- " Cậu chưa kịp nói hết cậu đã bị cô cắt ngang

    Haibara :" Thời gian của nó là 5 ngày, nó sẽ có hiệu lực trong năm ngày nhưng khi hết 5 ngày cậu sẽ trở lại thành conan, nhưng tôi định đưa cậu viên thuốc sau khi bắt tên kid thôi vậy mà cậu, haizz chán cậu thật Kudo " Giọng cô bất lực, biết sao giờ dù gì chỉ cần có được viên thuốc đó cậu còn hào hứng nữa mà ai thèm quan tâm lời cô nói chứ

    Shinichi :"X-Xin lỗi mà" Cậu cười ngượng ngùng vì đã biết mình lại sai công thức

    Haibara :"Mà cậu đang ở đâu mà gọi cho tôi được vậy?"

    Cô hỏi, vì đang thắc mắc sao cậu gọi cho cô được khi đang ở chỗ của bác Suzuki

    Shinichi :"tôi chạy vào nhà vệ sinh đấy, vừa mới gặp lại mà phải...à thôi" Cậu sẽ không nói thêm đâu, vì lỡ câu tiếp theo cậu nói điều gì đó thì người xấu hổ là cậu chứ ai

    Haibara :"Thôi, khỏi nói tôi cũng hiểu rồi" Cô thở dài, biết trước cậu định nói gì nhưng hiện tại cô không muốn trêu cậu vào lúc này đâu "Ừ mà này, cậu đi gặp người phụ nữ tên Kir ở trong bệnh viên FBI chưa?"

    Shinichi :" Hửm, ý cậu là chị Mizunashi Rena sao?" cậu trầm ngâm suy nghĩ gì đó rồi mới nói tiếp" Hôm nay vì mãi suy nghĩ để bắt tên Kid nên tôi cũng quên luôn phải gặp chị ấy"

    Haibara :"Tôi chỉ hỏi thôi, còn chuyện gặp cô ta cậu muốn hay không thì sao cũng được" nói xong cô liền cúp máy với một tiếng thở dài cam chịu

    Shinichi :" N-Nè?!

    " Cậu nhìn lại thấy cô đã tắt máy rồi, cậu chỉ bèn nghĩ Cô thật khó tính hay thật khó chịu

    Cậu chợt nhớ ra một chuyện gì đó nên cậu liền gửi một tin nhắn cho Ran với chiếc điện thoại của conan

    Bên chỗ Ran,cô nhận được dòng tin nhắn của Conan liền mở ra xem là cái gì

    Sonoko :" Cái gì vậy, là thằng nhóc bốn mắt đó gửi tin nhắn cho cậu sao?

    " Cô gái bạn thân của Ran thấy lạ liền hỏi, thấy lạ vì tại sao shinichi xuất hiện là cậu lại trốn đi đâu không biết

    Ran :"À tin nhắn conan gửi là..."

    Tin nhắn conan gửi như sau : 'Chị ran ơi cho em xin lỗi nhưng em sẽ qua đêm nhà bác tiến sĩ vì bác ấy mới tạo ra một phát minh mới, vì không muốn phải để bác ấy đợi nên em đã về chung với tiến sĩ rồi.

    Em chỉ có thể nhắn tin cho chị thôi nhé chị Ran'

    Sonoko:"thằng nhóc này, lại tự tiện đi tới chỗ bác tiến sĩ của mấy đám nhóc đó rồi" Cô nói, khoang tay trước ngực mắt nhìn Ran xem phản ứng của cô ấy

    Ran:"không sao đâu cứ cho tụi nhỏ vui vẻ đi mà" Cô mĩm cười nhẹ, rồi cất chiếc điện thoại vài chiếc túi xách đeo vai của mình

    Bên chỗ cậu, cậu cũng không chờ câu trả lời của Ran là gì nên đã cất chiếc điện thoại vào túi quần của mình với một nụ cười rạng rỡ, cậu bước ra khỏi phòng vệ sinh và bước xuống lầu về sảnh chờ của căn biệt thự nơi mọi người đang nói chuyện

    Ran thấy cậu liền vui vẻ vẫy tay nhằm gọi cậu cô ở chỗ này chẳng hạn

    Cậu thấy cô liền vui vẻ chạy tới, mĩm cười nhìn cô tay để sau đầu, cũng lâu rồi cậu chưa gặp cô hoặc nói chuyện trong hình dạng này

    Shinichi:" cậu đợi có lâu không, Ran?

    " Cậu gãi gãi đầu hỏi cô xem cô có bị mất thời gian chỉ vì đợi cậu hay không

    Ran :" Không sao, tớ đợi không lâu" Cô mĩm cười nhẹ hiền hòa.

    Shinichi :" À vậy thì được, mà hình như tớ thấy vụ án sắp kết thúc về chuyện này rồi thì phải"

    Ran:" Hình như là vậy-" Cô nhìn sang ông bố mình Mori xem xem mọi thứ sắp kết thúc chưa

    Sonoko:" Này Shinichi sao hôm nay cậu không giúp mọi người vậy?" cô hỏi, bước lại đứng trướ mặt cậu với gương mặt méo mó

    Shinichi :" hôm nay tớ biết phải giúp sao đây, tên kid đã bỏ chạy rồi còn đâu?" cậu đổ mồ hôi nhìn cô với vẻ bất lực

    Sonoko :"Haha, tớ biết ngay mà.

    Anh Kid vẫn đỉnh nhất!

    " cô cười to vui vẻ, như mới nhặt được vàng không bằng ấy

    Shinichi :"Cái con nhỏ này- " cậu nói thầm trong lòng thôi ấy mà

    Ran :"Trong 2 năm qua cậu bận lắm hả ?" cô bước lại đứng trước mặt cậu với vẻ điềm tỉnh thường ngày

    Shinichi:" à t-tại có vài vụ án nên m-mình" Cậu vừa nói dứt lời thì đã cảm nhận một luồn sát khí đen bao trùm ở trên người cô

    Ran :"Vậy sao" gương mặt cô bỗng nhiên tối đen lại, và cô giơ một cánh tay đang nắm chặt nắm đấm lại như thể nó có thể đập vô mặt cậu bất cứ lúc nào vậy đó

    -End-

    6/10/2024

    NT_Mie
     
    Back
    Top Bottom