Khác (AllSenju) BonSen 🖤

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,594
Điểm tương tác
0
Điểm
0
291807878-256-k952048.jpg

(Allsenju) Bonsen 🖤
Tác giả: sumin1308
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuộc sống của em từ khi nào đã phai đi bức tranh màu.
(Nhận ý kiến nhưng cốt truyện của tôi, đừng bảo nó sai hay sai hướng.

Fic không chỉ là char Bonten x Senju mà là AllSenju, nếu bạn thấy bất ngờ xuất hiện SeiSen cũng không hề lạ)



wakasen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 𝐇𝐎𝐎𝐍𝐉𝐀𝐘 - 𝐓𝐡𝐞 𝐆𝐡𝐨𝐬𝐭 𝐇𝐮𝐧𝐭𝐞𝐫
  • KOW🪄 12:00 | Cáo mượn oai "hùng"
  • 𝐭𝐨𝐧𝐭𝐚𝐭𝐭𝐚
  • ĐỘC SỦNG VƯƠNG PHI 🌺 Hyunlix 🌺
  • (12 chòm sao) [Instagram] 1 2 3 5 Anh đánh rơi em...
  • [𝐭𝐚𝐞𝐤𝐨𝐨𝐤]Kim's cherry
  • (Allsenju) Bonsen 🖤
    (1)🖤


    -"Này, từ hồi "Tam Thiên" anh chưa thấy mày để tóc dài bao giờ nhỉ?".

    Ran đứng cạnh em nói.

    - "Nó khá phiền phức và bất tiện.

    Tôi cũng chẳng muốn để dài làm gì".

    Senju mắt vẫn ở trên màn hình điện thoại, những buổi xử tội kẻ phản bội như này luôn khiến cô cảm thấy "kinh tởm".

    Nhưng cô có khác gì đâu cơ chứ.

    - "Sao chứ, anh em nhà Haitani này đều để tóc dài.

    Vẫn từng làm hai người trong Tứ Thiên Vương, giờ xem, là thành viên cốt cán của Phạm Thiên*.

    Ran vuốt mặt cười khẩy.

    -"Mái tóc vuốt keo đó của anh có thể coi là tóc dài à?".

    - "Anh mày từng để tóc dài và thắt hai bím tóc đấy.

    Mày không thấy à?

    Ở Lục Ba La ấy".

    Ran quạo lên, khoác lấy vai cô.

    - "Phạm ngày ấy ngoài việc ngăn chặn Mikey, thì chỉ coi Ba La là cái gai trong mắt".

    Thật đáng tiếc làm sao, Phạm thua trắng tay.

    Cô trầm ngâm, cô đang dần dần bị nhấn chìm ở nơi ô uế này sau ngày bại trận ấy.

    - "Bi quan thế, bây giờ mày đang là thành viên của Phạm Thiên, thì chẳng phải dạng bình thường, nhỉ?".

    - "Ai biết chứ, có khi tôi còn sống là chỉ nhờ lòng thương hại của ai đó thôi".

    Ran cũng dần trầm ngâm, con nhóc này, sao khác với thằng anh nó quá vậy?

    -"Anh muốn thấy tôi để tóc dài à?"

    Cô ngước lên, bắt gặp ngay ánh mắt ai kia đang nhìn chằm chằm vào điện thoại cô, toàn là mấy hình ảnh xác chết "kinh tởm", cô thích giữ lại những hình ảnh đó từ khi nào vậy chứ?

    - "Ừ, có khi, anh mày muốn nhìn thử xem thô"i.

    Tay Ran rời khỏi vai cô, đưa tay vuốt lấy mái tóc tím lai đen của anh ta.

    - "Anh cũng muốn xem từ mày để tóc dài!".

    Rin từ đằng sau cũng đột nhiên xuất hiện, chơi đùa với mấy lọn tóc sau gáy của cô.

    -Haiz, các anh..

    Senju vuốt trán, mấy người này đôi lúc như lũ trẻ con vậy.

    -------------

    -"Kawaragi, tháng này có lô hàng vận chuyển tới Tottori, Yamanashi.

    Mấy nay cũng có xung đột quanh vùng ấy, mày đến đó xử lí với giám sát được chứ?".

    Kokonoi ngồi trên sofa phòng khách, lật đi lật lại đống giấy tờ.

    - "Sao cũng được, tôi cũng đang muốn đi đâu đó".

    Cô cư nhiên chấp nhận lời yêu cầu, mấy nay cô đang rất chán.

    - "Vậy ngày mai mày đi, anh đã đặt vé cho mày rồi.

    7h30 sáng mai".

    -"Được rồi.

    Cô ngả đầu lên thành sofa, nhìn trần nhà màu trắng".

    Senju mặc váy dài xếp ly ra sân bay, vali cô cũng không mang nhiều đồ.

    Có lẽ chỉ ở đó 1 tháng thôi, nếu thiếu thì mua thêm.

    Ít nhất là cô không ít tiền.

    Ngồi ở khoang thương gia, được đối xử như 1 cô giám đốc kinh doanh giàu có, chẳng ai biết cô là bất lương ấy chứ.

    Lắc lư cái bông tai trái 3 viên của cô, rung lắc leng keng.

    Wakasa, chú tặng em, em vẫn còn giữ.

    Cô dựa lưng xuống, thiếp đi đợi đi đến khi máy bay hạ cánh, sẽ lâu đấy.

    ---------------------

    Sau 1 tháng, Senju đã báo cáo kết quả công việc đã được hoàn thành, nhưng cư nhiên, cô không về.

    Takeomi cũng cảm thấy khó hiểu, em gái anh chưa bao giờ đi lâu mà không báo trước.

    Công việc ở trụ sở cũng đang tăng dần.

    Gọi điện cũng không thèm bắt máy, không thông tin hay tin tức báo về.

    Mikey cũng bảo kệ em ấy, những công việc này thành viên cốt cán đều có thể xử lý.

    Em ấy cũng là cốt cán mà?

    Phạm Thiên dù thiếu một người vẫn là Phạm Thiên, dù là Kawaragi Senju đi nữa.

    -----

    Ngày 20 tháng 12 năm 20XX

    Senju mở khóa căn biệt thự của Phạm Thiên, mặc dù thành viên nào cũng không thiếu tiền, nhưng vẫn quyết định sống chung 1 một biệt thự lớn ở ngoại ô thành phố, tiện bề bàn chuyện công việc.

    Ánh sáng hắt từ đèn ngoài cửa vào trong, căn biệt thự tối om, không một bóng người.

    Chưa ai về, cô kéo vali vào phòng.

    Chuyến bay dài khiến cô đói meo.

    Phòng cô vẫn rất sạch sẽ, một phần vì phòng được khóa kín.

    Chứ làm gì có việc người nào lau dọn dùm chứ.

    Cô cột tóc mình lên, lấy từ vali ra bộ đồ ngủ, cô đã mua nó đợt đi xa lần này.

    Nhìn vào gương phòng tắm, tóc cô đã dài đến mức đó thể cột dài tới vai rồi.

    Suốt ba tháng qua, cô cứ để mặc cho tóc cứ dài ra, mái cũng dài ra nhiều.

    Cô tiện cột thêm mái lên, cô không để như này từ hồi còn tập luyện của phòng gym của Benkei với Waka.

    Thật sự giờ nhìn cô như đứa trẻ con.

    Takeomi.🟢

    Anh hai, nay em về rồi.

    Trời ạ, em nên thông báo

    cho anh chứ?

    Xin lỗi, anh đã ăn tối

    chưa?

    Em đang định nấu

    bữa tối.

    Chưa, anh sẽ cố về sớm.

    Tất nhiên là anh sẽ ăn

    cùng em.

    Được rồi, em sẽ chuẩn bị

    --------

    Tin nhắn kết thúc, cô nhòm qua tủ lạnh.

    Mấy thằng đàn ông sống thế nào với cái tủ lạnh trống không vậy, hay toàn ra ngoài ăn?

    Chưa gì lại phải ra ngoài, cô ra cửa hàng tiện lợi gần đó mua vài món đồ.

    Toàn thực phẩm thông thường mà "ngôi nhà" nào cũng nên có, chỉ là đây là không.

    Cô đang rửa mấy thứ củ quả.

    Âm thanh cửa mở, a có người về rồi.

    Âm thanh bước chân từ dồn dập bước về phía cô, ai cũng được.

    Người ngoài không thể vào nhà, còn Phạm Thiên chẳng ai thèm giết cô.

    -"Mày là ai?

    Sao lại có thể vào đc được đây?".

    Khẩu súng ngắn từ khi nào đã được dí thẳng vào đầu cô, cô cũng chẳng thể sợ hãi nữa.

    ----

    -"Sếp, tôi nhớ việc sơ chế thực phẩm trước khi tiếp thụ năng lượng không là hành vi phản bội để bị xử bắn đâu".

    Cô thản nhiên tiếp tục rửa tiếp hoa quả.

    -"Senju??

    Mày???

    Về rồi....".

    Mikey khá bất ngờ, con nhóc này 10 năm nay không thèm để dài tóc, mới biến mất 3 tháng mà tóc đã vậy rồi?

    -"Anh ăn tối chưa?

    Mới đi ngoài về à?".

    - "Chưa, có việc gì sao?".

    Mikey thấy khó hiểu, nơi này chưa ai quan tâm về vụ ăn uống, chỉ đủ để sống qua ngày.

    - "Vậy để tôi chuẩn bị thêm vậy, các anh sống kiểu gì vậy chứ?

    Anh ra ngoài ngồi đi".

    Cô cảm thán.

    Mikey cũng chẳng biết sao, tự động ra sofa ngồi.

    Quầng thâm mắt mấy tháng nay thấy rõ thêm nhiều.

    Con nhóc này, lạ quá.

    -----

    Mùi thơm của thức ăn nóng cứ lan khắp phòng bếp, Mikey cũng không khỏi quan tâm.

    Nó còn biết cả nấu ăn à?

    Hãy tại mình không biết??

    -"Mikey, anh có muốn ăn trước không?

    Tôi thấy anh gầy lắm rồi đấy.

    Vào ăn đi!".

    Cô dọn ra phần cơm cho anh.

    Tiện tay dọn luôn phần mình và Takeomi.

    -"Ừ ừm".

    Bao lâu rồi anh mới được ăn cơm nhà nhỉ?

    Bao lâu rồi??

    Mikey ăn trầm chậm, đây là cơm nóng được nấu ở nhà.

    Thật sự cảm giác sao lạ lẫm quá.

    -"Senju, mày đã thay đổi à?".

    - "Không?

    Nấu cơm là điều ai cũng nên biết, tôi sẽ không để mình chết đói".

    Senju ngồi đối diện anh, trên bếp vẫn còn nồi canh vẫn đang lim dim sôi.

    - ₫Về tóc mày cơ?

    Nó dài ra nhiều lắm".

    - "Ồ, chẳng biết nữa.

    Tôi không quan tâm vài tháng và nó cứ dài ra thôi.

    Có khi ai đó muốn nhìn nó như thế".

    -" .....

    ".Mikey trầm mặc, cột mái ra sau, nhìn như anh thời còn là tổng trưởng Touman vậy.

    -"Mày không ăn?".

    Miệng còn nhai, nhưng vẫn hỏi...

    -"Tôi đợi Takeomi.

    Anh ấy bảo sẽ về sớm".

    -"Vậy à...".

    ---------

    -"Senju, anh về rồi đây".

    Takeomi như bật tung cửa bước vào.

    -"Takeomi!".

    Senju bật khỏi ghế, lao ra cửa.

    Sời, có khác j đứa trẻ con không.

    -"Em đúng là, đi đâu cũng phải báo anh 1 tiếng chứ, một tin nhắn đâu có tốn thời gian đâu".

    Takeomi lay lay vai cô.

    -"Em để tóc dài?

    Dễ thương lắm, từ nhỏ anh không thấy em để tóc dài rồi".

    Đây là năng lượng tỏa nắng của gia đình à?

    Mikey lấy thêm chén cơm, tiếp tục ăn, lâu lắm rồi mới được ăn uống đàng hoàng.

    Nó nấu hợp miệng lắm ấy.

    -"Anh vào ăn đi".

    Nó lôi Takeo vào bếp.

    -"Mikey?".

    Takeo hơi bất ngờ.

    Đúng rồi, Mikey có bao giờ tới phòng bếp được đâu.

    - "Tôi hơi đói thôi, nó bảo tôi ăn cùng".

    - "Ồ được rồi, được rồi".

    ------

    Ba người cùng ngồi trên bàn, hai anh em nhà Akashi ngồi cạnh nhau, Mikey ngồi đối diện.

    Đây là bữa cơm gia đình?

    --------

    Aaa.a.a.a.a.

    Rindou bước vào từ cửa, ưỡn lưng một cái.

    Ây?

    Mùi gì vậy?

    Anh lần mò theo mùi đi vào trong bếp.

    Mikey, Takeomi và..Senju???

    -"Senju?

    Mày để tóc dài thật à?".

    Rindou bất ngờ nhảy vào bếp.

    -"Ờ.

    Nó tự dài đấy.

    Anh thấy sao?".

    -"Mày nhìn được phết đấy, Rin cũng tiến gần lại bàn".

    -"Mọi người đang ăn à?

    Nay còn đun lại cả đồ ăn, ai mua đồ đấy??".

    Rin liếc sang hai cái nồi vẫn còn trên bếp.

    -"Senju nấu".

    Mikey tiếp lời, nãy giờ anh ăn nhiều phết rồi, vẫn ngồi trên bàn bếp.

    -"Gì?

    Senju nấu à??

    Thật à??".

    Rin kéo cô.

    "Mày nấu thật à, anh bất ngờ đấy!".

    -"Không thích thì ra chỗ khác".

    Cô kéo tay Rin ra.

    - "Gì vậy chứ?

    Anh ăn được chứ?".

    Rin chỉ chỉ vào nồi.

    - "Được, tôi nấu hơi nhiều.

    Có khi anh với Ran còn đủ ấy chứ".

    -" Ăn xong nhớ dọn đi nhá".

    Xong thì cô đi ra phòng khách, ngồi trên sofa.

    -----

    -"Mày nấu được phết đấy, 3 tháng nay trốn đi học nữ công gia chánh à??".

    -"Không, chỉ là anh chưa bao giờ thấy tôi nấu, đây là thứ ai cũng nên biết mà".

    Rin ngồi cạnh mân mê mấy lọn tóc hồng nhạt của Senju, đùa nghịch y hệt trước kia, haiz.

    -"Tóc mày để như vậy đẹp đấy, giữ nó đi.

    Nhỉ, Senju?".

    -"Tiếc quá, mai tôi định đi cắt đấy".

    Cô liếc xéo sang gã trẻ con ngồi cạnh.

    - "Gì vậy chứ?

    Để dài thế rồi cắt à?

    Để tao chụp cho Ran xem cái đã".

    Nói rồi Rin lôi điện thoại ra từ túi quần.

    Tay kéo cằm cô sang bên anh.

    - "123, ok".

    - "Trời ạ, đừng có mà tự tiện như vậy".

    - "Đã gửi.

    Ran có khi sắp về đấy".

    ......

    -"Ừ, anh mày về rồi đây.

    Nhắc gì đến tao đấy...

    Senju???

    Mày??".

    -"Ây dà, em mới gửi ảnh cho anh mà đã về nhìn trực tiếp rồi, nhanh quá đấy".

    Rin hí hửng cười, khoác tay qua vai cô, ngả đầu trên sofa.

    -"Để tóc dài à?

    Nãy giờ bao nhiêu người hỏi rồi!

    Có gì lạ đâu!!

    Đúng, nó tự dài ra đấy".

    Cô cũng gác tay lên trán bất lực.

    Có lý do để cắt tóc càng sớm càng tốt rồi.

    -"Đừng có đứng chắn cửa, Ran".

    Kakuchou cũng từ cửa bước vào, đẩy Ran ngơ ngác sang 1 bên.

    Rồi chuẩn bị, lại nữa rồi....🐧

    ( Định viết deep nhưng nó thành tấu hài rồi=)))), nhưng có lẽ còn phần tiếp á🤟✨)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (2)🖤


    Cô cảm giác hôm nay thành viên của Phạm Thiên cũng quá rảnh rỗi, cứ lần lượt về ăn rồi lại ra phòng khách ngồi nói chuyện.

    Phần lớn đều nói về tóc của cô, Kokonoi và Kakuchou khá kiệm lời.

    Họ luôn như vậy.

    -"Vậy là mày chịu để tóc dài thật, anh hơi bất ngờ đấy".

    Ran tách tách vài tấm, lỡ đâu con nhỏ này mai lại cắt phăng đi tiêu.

    -"Tiện thôi, và đừng chụp nữa trời ạ".

    -"Mai mày cắt đi thì sao?

    Hay đừng cắt nữa, mấy anh đây đều không thiếu kinh nghiệm dưỡng tóc, chắc chắn không phiền tới mày đâu".

    -"Giờ thì nó phiền phức y như tôi nghĩ rồi".

    Cả căn phòng nháo nhào cả lên, Phạm Thiên chưa bao giờ như đám trẻ con hơn như này.

    Senju lắc đầu ngao ngán.

    Cô đứng dậy bước đi.

    Không quên quay lại hỏi 1 câu.

    -" Pudding"?

    - "Hả?"

    Rin như bị nhắc từ khoá, cũng tự nhiên nói.

    - "Vậy là được rồi".

    Rồi đi ra khỏi cửa, giờ này còn đi đâu vậy chứ.

    ------

    Senju đi tới vài nơi, cô chỉ biết một số món ngọt yêu thích của vài người.

    Mikey là Taiyaki, Rindou là Pudding, còn cô là kem chocolate mint.

    Sở thích trẻ con.

    Mát lạnh và ngọt ngào, ai nói không thể đi cùng nhau.

    Thế là cô gái trẻ lại rong ruổi vài nẻo đường, mua vài thứ rồi thong dong về nhà.

    -"Mikey?

    Anh còn ở đây à?".

    Cô bước vào, thấy sếp vẫn còn ngồi ở sofa, có lẽ những người khác đã về phòng rồi.

    -"Này, Taiyaki, còn nóng.

    Ăn đi, chắc nãy giờ cũng xuôi cơm rồi nhỉ?".

    Cô ném túi bánh vẫn còn ấm vào người Mikey.

    Rồi đi vào bếp cất mấy hộp kem và pudding của mình lại.

    - "Sao mày lại mua?".

    Mikey chậm rãi lấy từ túi ra một cái, cắn 1 miếng lớn.

    - "Ai biết chứ?

    Tự nhiên muốn mua.

    Mà có lẽ anh cũng muốn ăn".

    Cô đang nhâm nhi cây kem của riêng mình, phía trên chỉ còn ánh đèn nhỏ chiếu sáng chiếc sofa.

    - "Mày hôm nay, khiến căn nhà này thay đổi đấy.

    Nó sáng sủa hơn, ấm áp hơn.. và cảm giác gia đình hơn..".

    Mikey từ từ ăn từng miếng một.

    - "Ồ, cảm giác gia đình trong 1 căn nhà thì có gì lạ sao?".

    - "Nó lạ nếu là căn nhà của lũ bất lương thích lấy mạng người khác".

    - "Nhà của những kẻ lang thang.

    Các anh là những kẻ lang thang, coi đây là nơi chốn, không phải nhà.

    Tôi chỉ muốn thử thay đổi nó xem sao, xem thử tôi có thể làm gì".

    - "Mày đang thay đổi, rất nhiều".

    Mikey liếc nhìn sang, Senju vẫn thản nhiên ăn.

    - "Có khi, tôi sẽ thay đổi đến khi không ai nhận ra nữa.

    Rồi biến mất cũng không ai tìm được".

    Em đứng dậy, vứt đại que kem vào sọt rác.

    - "Mày không thể trốn khỏi Phạm Thiên, mày biết mà?

    Con cờ không thể khời khỏi bàn cờ, trừ khi nó chết".

    -" Vậy chắc Kawaragi Senju đây sẽ chết sớm thôi.

    Anh đi ngủ đi sếp, dù sao hôm nay công việc cũng không có".

    Cô bước đi, không nhìn lấy Mikey 1 lần.

    ------

    Cốc cốc.

    -"Giờ này ai còn gõ cửa vậy trời???".

    Rindou lếc xác ra mở cửa, anh hằn học vuốt đầu tóc.

    -"Có việc gì đây?

    Senju...?".

    -"Pudding của anh".

    Cô vừa nói vừa giơ hộp pudding và muỗng trước mặt anh.

    -₫Nay lại tâm lý thế cơ à?₫.

    Anh nhận lấy từ tay cô -" Mày chọn đúng vị rồi đấy".

    Bóc ngay tức khắc, Rin múc 1 muỗng vào miệng, dựa vào thành cửa cảm thán.

    -"Tiện mua thôi.

    Không có gì thì tôi về phòng nha?".

    Em nhìn hắn rồi ra ý.

    -"Được chứ??".

    - ₫Pudding này hơi ngọt.

    Không, tất nhiên không".

    Anh đặt hộp Pudding xuống bàn cạnh cửa.

    - "Tiện rồi thì tiện vào phòng anh luôn".

    Nói rồi Rindou chợt kéo Senju vào phòng.

    Ừ, đúng là hơi ngọt rồi.

    (Phần này hơi ngắn, tại bỏ cả 1 phần RinSen lớn quá, không đăng thì tui quên plot mất😞, maybe trong tương lai quả P RS sẽ đc triển sau..)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (3)🖤


    Warning: R16 RinSen ( chắc z)

    Rin kéo lấy cô, dù ở đây cũng đã chục năm rồi nhưng cô chưa bao giờ vào phòng ai khác ngoài Takeomi.

    Phòng của Rin không quá nhiều thứ, cũng như phòng cô ngoài việc không có vài cái giá sách thôi.

    Cô cứ đưa mắt đi lung tung khắp phòng.

    -"Senju, nhìn chi tiết khắp phòng của một người đàn ông không có gì hay đâu."

    Rin kéo em ngồi xuống giường, quay lại đóng cửa và lấy hộp pudding đang ăn dở.

    Cũng chẳng hiểu tại sao lại ngồi yên như vậy, cô cứ ung dung đung đưa chân trên giường, đôi dép bông va đập nhẹ vào lòng bàn chân.

    -"Mày thản nhiên quá, đây là phòng anh đấy?"

    Rin dí sát mặt vào cô, chứ như chỉ nhích 1 chút là mũi hai người sẽ chạm nhau.

    -'Vậy tôi nên làm gì đây?

    Hoảng loạng bỏ chạy à?

    Đây là địa bàn của anh, chạy thôi cũng khó rồi."

    Cô đưa người ra sau, tránh mặt anh.

    -"Dù sao thì một cô gái xinh đẹp cũng nên phản kháng thì bị một thằng đàn ông lôi vào phòng riêng chứ?"

    Rin vén tóc mái của cô sang, để lộ ra bông tai trái.

    -"Mày vẫn còn giữ nó à?"

    Rin mân mê đôi hạt nhựa bóng trên tai cô.

    -"Đó là việc của tôi."

    Em cũng để mặc cho Rin làm gì thì làm.

    -'Giờ thằng đó vẫn sống tốt chứ?

    Anh vẫn nhớ hình ảnh bất lực của nó đấy, một thằng đàn ông đã gào khóc.

    Vì mày.."

    Rin rời khỏi cô, ăn thêm một muỗng pudding.

    -"Vẫn tốt, anh ấy lớn hơn anh đấy.' Cô ngước lên, bắt gặp ngay ánh mắt Rin nhìn chằm chằm vào mình.

    Ánh mắt nhìn không ra cảm xúc.

    -"Vậy à?

    Để xem."

    Rin múc 1 muỗng lớn, hộp pudding cũng hết như thế.

    -"Hả?".

    --------

    Rin ném cái hộp ra góc phòng, tiện thế đè cô xuống.

    Môi hôn chạm lấy nhau, Senju là bất ngờ, bất kháng.

    Lưỡi anh cũng dễ dàng luồn vào trong, bắt lấy của cô cũng như đang bất động.

    Con nhóc này lại ăn kem bạc hà nữa rồi, ánh mắt Rin mở hờ, nhìn khuôn mặt trước mắt cứ thay đổi không ngừng.

    Bất ngờ, ngơ ngác rồi tới xấu hổ, bất kham.

    Lưỡi anh cứ đưa đẩy khắp khoang miệng Senju, nếm từng mùi vị hương bạc hà còn lại.

    Nào, hãy phản kháng đi chứ.

    Nhưng hình như nó không làm vậy, nó mặc kệ, nó để anh làm gì thì làm?

    -"Kem bạc hà nữa?"

    Rin rời khỏi môi cô, con nhóc này, dù sắp chết cũng không làm gì à?

    -"Ừ, tôi mới ăn cùng Mikey."

    Senju thở không ra hơi, quay hắt sang một bên tìm góc thoải mái.

    Thằng cha này không biết tự giác à?

    -"Nay mày lo chuyện bao đồng thật đấy".

    Rin bật dậy rời khỏi giường, bước tới kệ tủ đầu giường rót cho mình một ly nước.

    Rắc rắc, anh đổ ra tay hai viên thuốc, một thì uống thẳng.

    Còn lại quay sang cô, đưa kèm nước.

    -"Này, uống đi.

    Anh cũng uống rồi, khỏi lo."

    Cô nhận lấy, vẫn hơi phòng bị, nhưng vào chuồng hổ thì khó ra, gió chiều nào theo chiều ấy vậy.

    Cô cũng nốc thẳng vào miệng, ực hết nước trong ly.

    -"Đấy, rõ là ngoan."

    Rin cười cười, xoa đầu Senju, tóc cô rối đi vài phần.

    - "Đây là?"

    - "Vitamin, mày sợ gì à?"

    Rin bắt đầu đứng trước gương cởi từng lớp áo ra.

    Từ khi nãy về nhà thì hắn còn chưa kịp vệ sinh.

    Thoát tục hoàn toàn, hình xăm lớn nửa thân cứ ngày càng lộ ra.

    - "Anh xăm nó bao lâu rồi?

    Xăm hết nửa thân trên như vậy chắc đau lắm."

    Cô cũng cảm thấy sợ dùm ấy.

    - "Năm 14,15 tuổi gì đó.

    Bây giờ là thời điểm tốt nhất để mày chạy đấy.

    Còn ngồi đấy hỏi lung tung."

    Rin liếc sang Senju, con bé vẫn đang nhìn chăm chú vào hình xăm của anh.

    - "Anh muốn tôi thử chạy không?"

    - "Có."

    Lời nói vừa bật ra, Senju không ngần ngại bật ra khỏi giường, chạy thẳng tới cửa.

    Lao qua Rin cũng chẳng biết biểu cảm ra sao.

    'Cạnh cạnh', cửa không mở được, khoá rồi.

    Đấy, rõ ràng cô đã chẳng hi vọng gì rồi, chạy được thì chạy ngay từ đầu mắc gì đợi tận bây giờ.

    -"Đó, coi như tôi đã cố rồi, tôi cũng không có ý định bay qua cửa sổ đâu."

    Cô quay người định quay lại chỗ ngồi, thì Rin từ khi nào đã đứng sẵn ngay trước mặt cô, tay chỉ nhẹ nhàng ép vào cái cửa gỗ tùng.

    - "Tốt lắm, mày ít nhất nên biết phản kháng như vậy."

    Rin cười tít mắt.

    Hả?

    Vậy nghĩa là gì chứ?

    Rồi anh ta gục đầu xuống lên vai cô, như buông thõng cả người.

    - "Chạm vào anh đi, anh xin mày đấy."

    Cô không thấy mặt Rin, không thấy khuôn mặt anh ta hiện ra sao, chỉ là chất giọng đúng là đang van lơn.

    - "Vào đâu?"

    Cô như cứng đơ cả người, cái gì vậy chứ????

    - "Đâu cũng được, mày muốn chạm vào đâu cũng được."

    - "Được rồi, được rồi."

    Cô từ từ tay vuốt vuốt lưng anh, anh ta với cô giờ như con hươu cao cổ vùi đầu vào tay người đòi ăn ấy.

    Tay chạm vào từng thớ da thịt, phần xăm lớn nổi lên nhẹ nhàng trên da.

    - "Chỗ khác đi...'

    - "Còn ở đâu nữa chứ???"

    Haiz, cô đưa tay dần lên, sờ nhẹ vào gáy cổ Rin.

    Vén nhẹ vài lọn tóc còn vương trên ấy.

    - "Ừ ừm, tay.. tay."

    Tay còn cô mơn theo cánh tay của anh, nó rũ xuống tận dưới.

    - "Đây rồi, bàn tay anh."

    Rõ là tay Rin vừa tự động đặt lên tay cô.

    - "Đây nhé."

    Cô kéo tay anh lên, để lên mặt mình.

    Da cô dù không dưỡng thường xuyên thì vẫn da con gái, mềm mại hơn nhiều so với bàn tay thô cứng của anh ta.

    - "Giờ tôi thật sự muốn đi tắm lại đấy, phòng anh đang mở máy lạnh mà sao nóng quá vậy?

    Chơi đùa thế đủ rồi, mở cửa dùm tôi đi."

    Nhiệt độ nơi này cứ dần dần tăng lên, đúng không??

    - "Đến lúc rồi, mày giả ngơ hay ngơ thật vậy?"

    Rin cuối cùng cũng ngước đầu dậy.

    Nhưng như ngay lập tức lại quay lại hõm cổ Senju.

    Tay trái khi nãy thuận tiện giữ đầu cô đứng yên.

    Rin đè môi xuống, cắn nhẹ một đường.

    Dấu răng đỏ đỏ chưa j đã hiện rõ ở đó rồi.

    - "Này đau, bớt vui rồi đấy.

    Mà nãy giờ cũng có vui gì đâu.' Cô đẩy Rin ra, tay sờ thử xem cổ mình sao rồi.

    - "Sao ấy chứ?

    Giờ mới tới giờ vui mà."

    Rin cười cười rồi bước đến bế lấy cô, sải bước đến giường.

    Rin đè Senju xuống, thẳng thừng lao đến môi cô.

    Môi nhỏ này mềm lắm, anh hôn nhè nhẹ từ từ rồi mơn chớn vào cánh môi, khoang miệng cô mở hé không phải là thôi thúc anh ta đâu.

    Chỉ là anh chắn hết cả mũi cô rồi.

    Tay anh luồn vào trong cái áo ngủ mới của cô, kéo lên.

    Lại cấn ngay ngực cô, thì thôi anh cũng chạm vào khuôn ngực đầy đặn kia.

    -"Chịu đựng một chút, anh muốn nhìn hết cơ thể mày cơ."

    ------

    -"Bao lâu rồi mày chưa đụng vào súng thế?".

    Rin rờ tay em vào má hắn.

    -" Gần hai năm".

    Em bỏ mặc cơ thể từ khi nào đã phô bày trước "thằng đàn ông" trước mặt rồi.

    Không còn phần nào che dấu.

    Em có nên xấu hổ nữa không nhỉ?

    -" Thành viên cốt cán mà không động vào vũ khí lâu như vậy, mày định hoàn lương à?"

    Rin nhón lên để mặt đối diện với em.

    -" Việc của tôi không liên quan tới chúng".

    Em nhìn vào sâu trong đôi mắt đó, tự hỏi anh ta muốn gì?

    -" Anh biết mày dưới trướng Kokonoi nhưng không động tới thì có khi sau này khó sống đấy".

    Rin cúi xuống hôn xuống sống mũi em.

    -" Dù sao thì nhanh lên đi, trong phòng mà cứ nóng lạnh thế này!".

    Em thở hắt ra hơi, tỏ thái độ.

    -" Mày đừng nóng vội, anh thích từ tốn với phụ nữ hơn, nhất là phụ nữ đẹp."

    Rin dời xuống, để lại dấu hôn trên đòn xương quai xanh.

    Rồi lại nhẹ nhàng chạm vào ngực em, nó trắng ngần đôi chút ửng đỏ.

    Hắn đặt lưỡi liếm nhẹ lên đầu nhũ hoa, xoa dịu rồi đột nhiên bóp mạnh một cái.

    -"Á!"

    Em cũng không ngờ tới việc này, kêu lên một tiếng.

    -"Đúng rồi, kêu lên rên lên cho anh mày nghe" Rin ngước lên cười nhẹ.

    -"Anh là đồ..."

    Rồi hắn lại dời tay xuống phần dưới của em, giờ cả mảnh vải che cũng không có.

    -"Anh sợ mày đau thôi, nếu không làm gì trước thì tội mày lắm".

    Hắn kéo ngón tay ra, vài giọt "nước" chảy dài trên nó.

    -"Giờ thì chuẩn bị đi".

    Hắn cho thẳng nó vào trong, không bao không báo trước.

    -"Đau!!

    Đau lắm!!

    Này!!"

    Senju đập vào vai hắn.

    Đây là lần đầu của em mà...

    -"Lần đầu à?

    Thế lại càng thú vị rồi, anh xin lỗi nhé."

    Câu nói còn chưa kết thúc, hắn ta cư nhiên đâm thẳng vào trong, không chút thương tình.

    -"ha..h...a, đau...mà..chậm chút đi" Cô rên la không ngừng, móng tay cào vào tấm lưng dài để trên thân mình.

    Như tất cả đều là ngoài tai, Rin cứ tiếp tục ra vào không thương tiếc.

    -"Lần đầu của mày là của anh, anh sẽ lưu giữ nó cho mày" Nói rồi Rin bế thốc em lên, đè em sát vào tường.

    Tay sờ lên hình xăm Phạm Thiên ở xương cánh bướm của em.

    -"Xem này, mày không thể bay được nữa rồi, nên đừng trốn chạy".

    Cô rên rỉ trong vòng tay to lớn ấy, đúng rồi, cô đâu chạy được, chỉ có để hắn ta dày vò lấy thân mình.

    -"Vậy thì.. nhanh lên đi".

    ------

    -"Tôi về phòng được chứ?"

    Em đau đớn ngồi dậy, hắn ta đúng là không chút thương tình.

    -"Sao thế?

    Anh có làm gì đâu mà sợ?"

    Anh cũng từ từ ngồi dậy theo em, sờ sờ vào mấy nốt hôn dày đặc trên lưng em.

    -" Tiếp xúc thân mật với bạn tình sau quan hệ sẽ dễ nảy sinh tình cảm".

    Em vén tấm chăn lấy thân trước.

    -"Ồ, thế thì anh nghĩ mày phải ở lại cả đêm nay".

    Rin vui vẻ cười rồi lại lôi em nằm xuống trong lòng mình.

    -" Mày hiểu rõ quá nhỉ?

    Lần đầu cũng biết lắm thứ ghê" Rin ôm chặt em trong tay, gục vào tóc em.

    -"Bạn đại học có nói, tôi vô tình nghe thôi".

    Em cũng thuận rúc đầu vào ngực Rin, phòng giờ thật sự quá lạnh.

    -"Mày rõ là lắm chuyện còn gì.

    Đi ngủ đi, Senju".

    Hắn vỗ nhẹ vào vai em.

    -"Ngủ ngon".

    (Đây là lần đầu mình viết dạng này, nếu cảm xúc không tới thì cho mình xinloi nha, hụ hụ 😞💦)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (4)🖤


    Senju ngồi ở sofa phòng khách, trên tay là cốc cà phê còn vương hơi khói.

    Hôm nay cô dậy sớm, dù là cùng kiểu phòng nhưng thật sự không quen nổi với phòng người khác.

    Rin lúc cô dậy thì có chút tỉnh, nhưng hình như cũng quay lại giấc ngủ cũng nhanh.

    Về phòng cô còn tốn cả khối kem nền để che đi vài dấu hôn ở cổ.

    -'Haiz.."

    Cô thở dài, uống một ngụm cà phê.

    Phạm Thiên cũng có quy củ của nó, giờ còn chưa tới giờ ai dậy, nên cô thật sự cũng chẳng biết phải làm gì.

    -"Cô dậy rồi à?"

    Âm thanh dội ra từ phía cầu thang, cùng với tiếng bước chân đi xuống.

    -" Ồ, Kakuchou.

    Anh cũng dậy sớm thật đấy, mới 6h" Cô nhìn lên đồng hồ phía đối diện, cô không quen dùng đồng hồ đeo tay.

    -"Vẫn còn cà phê chứ?"

    Kakuchou bước tới đằng sau sofa, chỉ vào cốc cà phê của cô.

    -"Còn, tôi vẫn để dưới bếp ấy".

    Senju không nhìn tới, chỉ thuận miệng trả lời cho có lệ.

    -"Cảm ơn" Nói rồi anh ta cũng quay bước xuống bếp.

    Lát sau đã quay lại với cốc cà phê ấm.

    -------

    -"Uống cà phê buổi sáng thì cũng có tác dụng đấy, nhưng khi chưa ăn sáng thì tôi không chắc đâu".

    Kakuchou bước đến ngồi cạnh bên cô, tất nhiên là không phải sát bên.

    -"Anh cũng thế".

    Cô đặt cốc của mình xuống bàn.

    -"Tôi chỉ nói thôi".

    Anh nhún vai một cái tỏ vẻ đồng ý.

    -"Có nên nói anh bao đồng quá không nhỉ?"

    Cô gác tay lên đùi quay sang nói với anh.

    -"Có, tôi còn bao đồng nhiều thứ lắm" Mắt Kakuchou nhìn chăm chú vào mặt cà phê đang nhả khói.

    -"Ví dụ?".

    Cô cũng tò mò, ở đây thì bao đồng được những gì chứ.

    -"Tối qua, cô đã ở phòng Rin cả đêm".

    Anh ta cùng lúc cũng đặt cốc của mình xuống, quay sang nhìn thẳng vào cô.

    Thật sự câu trả lời này khiến cho cuộc đối thoại của họ có một dấu lặng dài.

    -"Tôi chỉ tình cờ thấy và nghe thôi.

    Tôi không phải kẻ theo dõi gì đâu".

    Có lẽ do không nhìn được vào mắt cô lâu, Kakuchou đã quay sang nhìn về phía tv đằng trước.

    -"Ồ, vậy à?

    Vậy tôi cũng sẽ coi nó như sự tình cờ".

    -"Anh có thuốc lá không?"

    Hai người vẫn không nhìn vào mặt nhau, từng câu đối thoại cứ phát ra trong vô thức.

    -"Không, nhưng tôi nghĩ dưới bàn có".

    Anh chỉ vào hộc tủ nhỏ dưới bàn.

    -"Trước đây cô không hút thuốc".

    Kakuchou bồi thêm khi thấy cô thật sự lấy ra một bao thuốc ở tủ.

    -"Chắc bây giờ thì có, phiền anh chứ?"

    Cô bật lửa lên, ngần ngại quay sang hỏi anh ta.

    -"Không sao" Kakuchou trả lời một cách nghiêm túc.

    -----

    Khói trắng cứ lan cả một khoảng, ờ, nó không như cô nghĩ, nó rất tệ, đắng ngắt.

    Sao Takeomi lại dùng nó được vậy?

    Cô đứng dậy, vứt điếu thuốc vào thùng rác.

    Que kem bằng nhựa tối qua của cô, một phần chảy ra khi nóng.

    -"Sao?

    Cảm giác thế nào?".

    Trong mắt anh ta thể hiện rõ sự khó chịu.

    -"Nó tệ, rất tệ".

    Nếu được chắc cô phải đi súc miệng lại ấy chứ".

    -"Tôi đồng ý với điều đó" Kakuchou thẳng người lên, tay cầm lại cốc của mình.

    -"Cà phê vẫn là tốt hơn" Cô cũng quay lại với thứ đồ uống yêu thích của mình thì hơn.

    -"Ừ".

    ---------

    -"Anh đúng thật sự là đứa trẻ ngoan đấy"

    -"Hả?

    Tôi đã gần 30" Kakuchou có vẻ bất ngờ trước câu nói của cô.

    -"Tôi chỉ nói anh là đứa trẻ ngoan, chứ đâu có nhắc gì tới tuổi của anh.

    Đúng chứ?".

    Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh ta, nãy giờ ánh mắt đó vẫn như đang đuổi theo cô.

    -"Ừ" Kakuchou cũng chẳng hiểu tại sao mình lại chấp nhận điều này nữa.

    -"Ăn sáng chứ?"

    Cô bước đi về phía bếp.

    -"Ừ" Kakuchou cũng đứng dậy đi theo, anh ta đang đi theo một con cánh cụt 🐧 ( Đùa thôi)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (5)🖤


    Kakuchou ngồi ở bàn bếp, nhìn người con gái kia chạy đi chạy lại quanh bếp.

    Anh đã bảo là có thể giúp, nhưng em bảo anh ngồi đó, và kiểu người như anh thì vào bếp kiểu gì.

    Em nhấn mạnh cái tủ lạnh đã trống trơn suốt 3 tháng em không có ở đây.

    Bữa sáng thôi mà, vài lát bánh mì với quả trứng chả phải là được rồi sao?

    Nhưng hình như em không chỉ làm có thế.

    -"Này, của anh".

    Em đưa cho anh dĩa bánh sandwich, đúng rồi, em ấy còn nướng lại thịt, làm nóng bánh và cho thêm cả rau xanh.

    -"Tôi nghĩ một cái là không đủ với anh, nên tôi làm hai cái".

    Em cũng kéo ghế ngồi xuống cùng anh.

    -"Lâu rồi, tôi mới thấy một bữa sandwich đơn giản như này, nhưng nó cũng rất đặc biệt" Kakuchou cầm lên, ăn cho bõ đi chứ.

    -"Anh là dân chuyên văn à?

    Tôi nghĩ anh nên làm một nhà báo hay bình luận viên thì hơn đấy, đừng có ở đó mà nói năng hoa mĩ".

    Em cũng ăn rồi, vẫn là vậy, cả hai chẳng ai nhìn ai, chỉ nói cho nhau nghe thôi.

    -"Cô đang làm gì vậy?"

    -"Tạo một gia đình".

    Senju cũng thản nhiên trả lời lại, nói xong liền cắn tiếp phần ăn của mình.

    Kakuchou cũng không ngờ là cô trả lời đúng trọng tâm như vậy, tưởng cô sẽ trả lời kiểu "Tôi đang ăn" hay gì đó khác thôi...

    -"Nhận những người không nơi nương tựa làm thần dân, một nơi để trở về.

    Đó sẽ là vương quốc của chúng ta".

    -"Hả?.."

    -"Các anh là những kẻ không nơi nương tựa, không nơi để về.

    Và tôi đang làm gì đây, tạo ra vương quốc của những kẻ không nhà à?"

    -" Cô làm tôi bất ngờ đấy.."

    Izana, xem ai đang nói gì này, chính là một vương quốc của thần dân không nơi nương tựa.

    -"Đó là Thiên Trúc, tôi luôn cảm thấy đó là một gia đình, chẳng phải sao?"

    Em gác tay lên bàn sau khi nhấm nháp hết cái bánh của mình.

    -"Một điều không thể lặp lại, một ánh hào quang trói lọi.

    Sự thay đổi của mình tôi, không thể nào làm như vậy.

    Phải không, đứa trẻ ngoan?"

    Em đứng dậy, xoa đầu anh.

    Điều gì đang xảy ra nãy giờ vậy??

    -"Hôm nay tuyết rơi rồi đấy.

    Sẽ lạnh nên anh có thể mặc những bộ đồ đàng hoàng được chứ?"

    -"Ừ".

    Thật là ngoan rồi.

    Trên kệ bếp, vẫn còn dĩa bánh còn hơi ấm được bao kín.

    "Mikey, cái này là của anh.

    Uống thêm cả sữa đi nhé".

    --------

    "Con nhóc này, nó... làm cái quái gì vậy?!"

    Mikey cầm trên tay mẩu giấy nhắn, hắn không hiểu.

    Hắn nên hỏi nó thêm, hay mặc kệ nó đem đến những "cảm giác" này?

    -"Uống sữa đi".

    Đúng rồi, nó ở đây.

    Nó bước đến, đổ một cốc sữa cho hắn.

    -"Mày không đi cùng với Kokonoi?".

    Mikey đứng đơ như đá tượng, nó định đóng kén ở nhà à?

    -" Không, Kokonoi nói sẽ cho tôi làm việc ở nhà.

    Anh ấy nói không cần thiết ra ngoài".

    -"Ăn rồi uống sữa đi, nhanh lên nhé".

    --------

    -"Senju!".

    Rin cùng với Ran cùng bước xuống.

    Em vẫn ngồi trên sofa với đống tài liệu của mình.

    -"Mày bỏ về phòng à?"

    Rin cúi xuống nhìn xuống máy tính của em, toàn mấy số liệu chán ngắt.

    -" Lúc đó đã sáng, và anh cũng tỉnh .

    Tại sao tôi không được về?"

    Cô hơi hối hận khi chọn không bay qua cửa sổ rồi.

    -"Thật vô tình mà" Rin cười lớn, sờ sờ cái hình xăm của em quá lớp áo.

    -"Ồ, vậy là hai đứa..."

    Ran có thể đã hiểu ra chuyện gì nãy giờ rồi.

    -"Có lẽ em nên được nhận huân chương khi lấy thứ quan trọng của cô gái duy nhất của Phạm Thiên đấy".

    Rin quay sang anh trai của mình, nói như khoe chiến tích.

    Cô không nhìn tới Ran, cô chẳng biết nói gì trong tình huống này.

    ----------

    Senju thật sự chỉ làm ở nhà, mọi thông tin đều được Kokonoi truyền đạt lại.

    "Bộ não" của Phạm Thiên đang làm khổ mình đấy thôi.

    Cô chỉ ra ngoài khi cần mua thực phẩm, nếu cô không đi mua, sẽ chẳng ai mua cả.

    Kokonoi hình như cũng chuyển tiền hàng tháng nhiều hơn bình thường.

    Thật là tinh tế.

    Những bữa ăn đều do cô chuẩn bị, thành viên của biệt thự này đều về ăn.

    Họ về cùng một giờ, cùng ngồi xuống bàn ăn.

    Có lẽ chẳng ai nói chuyện với ai, nhưng họ đã coi nó như một thói quen.

    Đó là sự thay đổi của thần dân à?

    Họ đã quen với điều đó, ngày nào về điều sẽ thấy em, sẽ thấy bữa cơm em chuẩn bị.

    Kakuchou vẫn là tuân theo nhất, quả là đứa trẻ ngoan.

    Anh ta bảo hãy chuẩn bị cà phê cho mình mỗi sáng.

    "Được thôi".

    ...Em có nên biến mất một lần nữa không nhỉ?...

    Xin lỗi nhé, Takeomi.

    (Xin lỗi nhé, t đang trong quá trình thống nhất khung cốt truyện nên nghĩ ra tình tiết theo mạch truyện hơi lâu, ehe🥲)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (6)🖤


    Senju quyết định khá nhanh, cô sẽ ở lại đây cho hết tuần này.

    Hãy coi như suy nghĩ đó chưa từng thoáng qua trong tâm trí, sống cho hết tuần này, nhỉ?

    -------

    Cô đứng dưới mái hiên nhà, nghi hoặc nhìn màn mưa trước mắt.

    Sao lại mưa được nhỉ?

    Chẳng phải là đang đông sao?

    Ông trời đang thay đổi đến cô còn nhận không ra, tâm tình con người thay đổi chẳng cũng coi là thường tình.

    Từ phía cửa , No2 của Phạm Thiên mở cửa lớn bước vào, Sanzu Haruchiyo.

    Chiếc ô màu đen nổi bật giữa con đường thấm đẫm màu mưa.

    -" Sao lại đứng đây làm gì?"

    Haru vọng tiếng từ xa, từ từ chậm rãi đi tới.

    -"Mưa.."

    Em vươn bàn tay hứng lấy vài giọt mưa rơi xuống.

    -"Nó lạ à?

    Anh thấy nó bình thường mà".

    Haru đứng vào hiên, gấp lại dù của mình.

    -"Chắc là vậy".

    Hai bờ vai cạnh nhau, cách nhau chưa tới gang tay nhưng sao lại như cả vạn dặm xa xăm.

    -"Định ra ngoài mua gì à?

    Có cần anh giúp không?

    À mà chắc mày đâu cần giúp".

    Haru liếc sang "đứa em" của mình, đôi mắt nó, anh không thấy rõ.

    Đôi lông mi dài đó, anh và nó đều giống nhau.

    Phải rồi, họ là 'anh em" mà.

    -".....Sanzu là họ mà em nghĩ ra đúng không?

    Sanzu Haruchiyo?"

    Cô hướng lên nhìn, người anh trai đã bỏ "gia đình" của cô mà ra đi 12 năm trước.

    Nhưng họ lại xum họp sau 2 năm mà, 10 năm rồi.

    Cô đã không nhận ra nổi đó là anh trai mình, ngày đó.

    Và anh ấy vẫn là "con chó điên trung thành" của Vua, vị vua đứng trên cao, Mikey vô địch...

    Có phải là anh trai của cô nữa không?

    -" Ừ.."

    Hai đứa nhóc ngồi tâm sự trên ban công, nhìn xuống đường đợi người anh cả của họ về nhà, tụi nó đã nghĩ cho nhau một biệt danh thật ngầu, rồi sẽ dùng nó để thành lập một bang đứng đầu thiên hạ.

    Thật là mơ tưởng hão huyền.

    -"Em có quyền được sử dụng với nó không?"

    Senju bước ra ngoài, mặc cho cơn mưa xối xả đổ lên đầu.

    Tóc em rũ xuống, nhìn như một cô nhóc đáng thương thất tình mà đi dưới mưa.

    -"Tùy mày" Haru đứng đó, nhìn chằm chằm vào em.

    Nó nhìn thảm thật đấy, nhưng anh nên làm gì bây giờ?

    -" Vậy thì được rồi.

    Senju quay lưng định bước về phía cửa lớn.

    -"Này, vào nhà đi!".

    Haru rảo bước nhanh về phía cô, nắm chặt lấy cánh tay không được che chắn gì.

    Nó trắng muốt.

    Thân ảnh hai người như thứ duy nhất cần được thưởng thức trong khung tranh này.

    -"Trời đang mưa, anh biết mày ghét mưa.

    Vào nhà đi!".

    Haru vừa nói vừa kéo tay cô về phía "nhà".

    À, đúng rồi, nó ghét mưa, anh đã chẳng quan tâm đến việc đó nãy giờ.

    -"Em chưa từng nói với anh về điều đó, Haru".

    Em cũng chẳng phản kháng, nhưng cái cảm giác bị kéo đi dưới mưa này không hề dễ chịu chút nào.

    -"Anh biết, không cần mày phải nói".

    Haru mở cửa, kéo em vào trong.

    Chiếc ô vẫn còn bị bỏ quên bên ngoài cánh cửa.

    -----------

    Senju ngồi đó, Haru đã ngay lập tức bắt em phải đi tắm lại.

    Cảm giác phải tắm cũng chẳng khác gì phải đứng dưới mưa, nhưng có lẽ, nó ấm áp hơn, và người đang tắm không thể ngay lập tức chạy trốn khỏi cái nơi ướt át ấy.

    -"Ngồi yên đấy, anh đi lấy máy sấy tóc".

    Haru đè em ngồi xuống ghế, vâng, em đã bị lôi ra đây ngay sau khi bước ra khỏi phòng tắm.

    Haru đã đứng đợi sẵn trong phòng em rồi.

    Anh ấy tắm cũng nhanh thật.

    Senju ngồi trầm ngâm nhìn vài đôi tay đan nhau trên đùi mình.

    Thế là kẻ nào đấy, thật sự đã đứng sấy tóc cho em.

    Tóc em bây giờ ... mượt và thơm, nó là thứ một mái tóc dài nên có?

    -"Tóc anh cũng ướt đấy, anh nên lo cho mình trước".

    Em ngồi dậy, vươn người ra trước.

    -"Tóc mày vừa nhiều vừa dày, nếu không khô sớm..sẽ cảm lạnh".

    Tiếng tắt máy sấy, cô quay sang.

    Nhìn lên cánh tay có dấu ấn Phạm Thiên, nhìn lên khuôn mặt đẹp đẽ bị che mờ bởi hai vết sẹo nơi khoé miệng.

    Chỉ có một là anh trai yêu quý của cô.

    Sanzu cũng cảm thấy bất thường khi nó cứ nhìn mình như vậy.

    -"Có việc gì nữa sao?"

    Gã cúi xuống, vuốt ve tấm gương mặt tuyệt đẹp của cô gái 26 xuân xanh của gã.

    Đồng thời, em cũng đưa tay lên sờ lấy vết sẹo của gã.

    Đôi môi này, hai vết sẹo đó là thứ đã khoá kín nó suốt bấy nhiêu năm.

    -"Em muốn làm em gái của anh, Sanzu".

    Đôi mắt em hờ hững, nhìn sâu vào mắt gã.

    Gã bây giờ lại sợ phải nhìn vào mắt em, vào đôi mắt như toả ra ánh sáng vào đêm trăng tròn hôm ấy.

    -"Không, tốt nhất anh với mày nên như người xa lạ, không nên can hệ gì".

    Khung cảnh như này, nói là đôi vợ chồng son có khi người khác còn tin, nói gì tới việc họ là anh em.

    Haru rời khỏi em, quay quắt đi để tránh ánh mắt ấy.

    -"Anh không muốn làm anh em gì với mày, Kawaragi Senju".

    -----------

    Thứ tình cảm này, dù là tình thân hay tình yêu.

    Gã cũng muốn giữ em "an toàn"...

    Phải chăng nó là sự ràng buộc mà ngày hôm ấy, gã lỡ say mê?

    (Tui viết trong tiết Anh, nên nó khá là dị, thật sự t muốn mọi người cho thêm những ý kiến để phát triển thêm á, nói j đi mn😞)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    Dưới tán cây tầm gửi (NoelSen)


    Senju cũng không thường quan tâm tới các lễ hội, anh trai của cô còn chẳng đã động gì tới chúng.

    Đúng rồi, từ năm lớp 2, một cô nhóc như cô còn chẳng được bước chân tới công viên giải trí, nói gì tới mấy cái lễ hội này.

    Các lễ hội từ nước ngoài, lại càng không.

    Noel là một ví dụ?

    Bây giờ dù cũng đã ở 26 tuổi, có lẽ trong tiềm thức, cô vẫn muốn được tận hưởng cái lễ hội giữa mùa đông một lần.

    Nên....cô đã mua đầy đủ mọi thứ, cây thông, đồ trang trí, và cả nấu đúng những món ăn cho đúng.

    Thật là kì công nhỉ?

    Căn phòng khác của Phạm Thiên như sáng bừng lên, nó lấp lánh, đầy không khí "gia đình" vào ngày giữa đông.

    Cô ngồi ở cạnh bàn bếp, con gà đang được nướng thơm lừng trong lò.

    Cho tới giờ, mọi chuyện đều hoàn hảo, cô dương dương tự đắc mà vỗ tay.

    Vậy cô có nên mong chờ một tổ chức bất lương về đầy đủ để dự bữa ăn này không?

    Dù sao thì cô vẫn sẽ dọn bàn ra đầy đủ.

    ----------

    -"Gà nướng?"

    Kakuchou, à, anh ta đúng là vẫn về sớm nhất.

    Trẻ ngoan.

    -"Đúng rồi, đứa trẻ ngoan".

    Cô chống tay lên bàn, cười thật tươi về phía anh.

    -"Đừng gọi tôi như vậy nữa..".

    Kakuchou không biểu cảm cứ bước dần đến cạnh bàn.

    Đến sát bên cô, tay chống thẳng xuống mặt bàn, mặt đối mặt.

    -"Vậy thì gọi là gì đây?"

    Cô cũng không ngại đáp trả đâu.

    -"Tôi cao cấp hơn cô đấy".

    -"Hì hì".

    ---------

    -"Anh cho mày làm việc ở nhà rồi sinh ra rảnh rỗi à?"

    Kokonoi cốc một cái vào đầu cô.

    -"Nào chứ, tôi vẫn làm việc đầy đủ.

    Nên anh vẫn chuyển tiền đầy đủ đó thôi..."

    -"Mày đúng là..."

    Kokonoi cạn lời.

    -.. ............

    ----------

    Và cứ thế, dàn cốt cán của Phạm Thiên ở đây không thiếu một ai.

    -"Nếu bị bắt gặp dưới tán cây tầm gửi thì họ phải hôn nhau.

    Nếu không sẽ bị vận xui đeo bám đấy."

    Rindou sau khi ăn xong cứ luyên thuyên mãi, được bữa thì lắm mồm.

    -"Vậy thì."

    Ran sau khi nghe xong, thì vuốt cằm tỏ vẻ lắm, liền đến bên cây thông, lấy nhánh cây tầm gửi mà cô treo lên.

    -"Chưa đến giờ dọn cây đâu, Ran" Cô dựa người trên thành bàn, cứ từ từ nhìn hai anh em nhà Haitani bước dần về phía mình.

    -"Đây là tục lệ đấy, Senju.

    Không hôn sẽ xui xẻo đó~".

    Rin cứ tiến sát gần mặt cô hơn, cái miệng ấy, cô muốn tát cho mấy cái.

    Ran đằng sau vẫn đang giơ cao nhánh cây.

    -"Không phải tục lệ của chúng ta.

    Tránh ra dùm đi!".

    Cô đẩy Rin ra, bước ra ngoài.

    -"Thế là không được rồi~".

    Ran đặt nhánh cây xuống bàn, bước đến giữ lấy Senju lại.

    Cứ cái đà này, tụi này cứ giữ lấy cô mà hôn tới tấp vào hai tai.

    Gì vậy chứ?

    Hai tai hai người, chia sẻ tốt quá nhể?

    -"Tụi bây thôi đi".

    Kokonoi từ đâu cũng bước đến, vẻ mặt chẳng thoải mái gì.

    -"Bạn à?

    Đây là tục lệ thôi mà".

    Cuối cùng cũng buông cô ra rồi, haiz.

    Lũ trẻ con.

    -"Thật là dở hơi!"

    Cô còn chưa nói dứt lời, Kokonoi liền đến, giữ lấy đầu cô, hôn một cái nhẹ lên trán.

    -"Này này, cả anh nữa à???!!

    -"Tục lệ thôi"

    -"Nhánh cây đâu có trên đầu tôi????!"

    Cô hằn học, định vớ lấy nhánh cây còn trên bàn, định vứt thẳng vào thùng rác.

    -"Vẫn còn mà?"

    Không kịp rồi, Kakuchou!!!!

    -"Tôi không làm gì cô đâu"

    -"Phù, cuối cùng cũng có kẻ bình thường".

    Nhưng chẳng có kẻ nào bình thường ở đây cả!!!

    Vào chóp mũi, một lần nữa!!!

    Kakuchou, anh không ngoan chút nào!!!

    -----------

    TUI KHÔNG BIẾT VIẾT TIẾP THẾ NÀO?

    Tự tưởng tượng đi nha?

    Gợi ý:

    -Mikey: tất nhiên chiếm trọn "môi" hoặc "cổ"🌚

    -Takeomi: Công chúa thì chắc là ở mu bàn tay.

    -Sanzu: là xoa đầu thôi nhé, hihi

    (Chap này cho vui thôi nha mn, ooc quá thì tui xinloi💦💦)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (7)🖤


    Senju một lần nữa bước đi, chẳng mang theo gì.

    Nhưng tiền thì vẫn là của cô "tạo ra", cô không bao giờ bỏ tiền "của mình", ngay trước thì đó là gia đình, nhỉ?

    Cô đã chọn một chuyến tàu khuya, chỉ sợ đặt vé máy bay sẽ có người liền nhận ra.

    Kokonoi, anh có tìm được tôi không?

    Cô ngước lên, thở ra một làn khói trắng, lạnh quá.

    -"Mày muốn chết trước à?".

    Từ cái ngày đó, cô coi như đã chết dưới chân của Mikey mà, thật là một kẻ tàn nhẫn.

    Suốt 10 năm qua, Kantou Manji hay Phạm Thiên đã chấp nhận cung cấp cho cô một cuộc sống bình thường, đi học cao trung, học đại học, đều là những trường tốt nhất của Tokyo.

    Đều nhờ anh cả, Takeomi.

    Cô lặng người, dựa đầu vào tấm kính trong suốt.

    Hình ảnh cô phản chiếu trước khung cảnh cứ vút đi qua tầm mắt vào tầm đêm khuya.

    Reng reng, từng hồi chuông cứ liên tục kêu lên, nó khiến cô đau đầu kinh khủng.

    Senju ngồi dậy, day day đầu.

    Lũ ồn ào!

    Ran, Takeomi, và một cuộc điện thoại từ Kakuchou.

    Cô mệt mỏi nhìn ánh sáng từ điện thoại mờ mờ, thật mệt mỏi.

    Dứt sim ra khỏi điện thoải, vứt thẳng nó vào thùng rác.

    Bỏ lại phía sau, nhưng không thể bỏ lại tất cả.

    Cô có nên cảm ơn lũ người đó vì còn chú ý tới việc cô biến mất sau giờ ngủ hay không?

    Họ lần vào phòng cô tìm chắc?

    ---------------------------

    "Sanzu Senju" Chào mừng tới ga Kochi.

    Tất nhiên, giờ đã đúng là em gái của Sanzu Haruchiyo rồi nhỉ?

    Còn cái màu tóc vàng vàng nhạt nhạt lúc mà cô thấy anh ở trận Tam Thiên.

    Là thằng điên bất chấp lao vào giữa trận chiến với cái thân thể yếu đuối ấy, cái cơ thể mà từ nhỏ cô đã nắm rõ trong lòng bàn tay.

    Cô muốn thay đổi để trốn chạy hay để làm em gái người đó vậy chứ?

    -----------------------------

    -"Nó ở đâu?"

    Lẽ nào đến cả mày cũng không biết nó ở đâu?

    KOKONOI?!"

    Mikey như gào lên, đã lâu rồi, anh chẳng thấy sếp mất bình tĩnh như vậy.

    Kokonoi cũng cảm thấy khó hiểu, lúc trước nó biến mất, đến cả anh trai cả nhà Akashi sếp còn chẳng nhắc tới việc đi tìm nó.

    -"Không thưa sếp".

    Nó chẳng mang theo gì, hình như sim điện thoại nó cũng đã vứt ở đâu đó rồi.

    Và tôi chưa từng có quyền hạn truy cập vào điện thoại của nó".

    Kokonoi gác chân lên, nhìm chăm chú vào những số liệu kinh doanh của tháng này.

    -"Thật là chẳng ra gì!!!

    Đáng lẽ ra tao phải "giám sát" nó chặt hơn!"

    Mikey cứ đi qua đi lại, hất đồ lung tung.

    Mikey đã thay đổi quá nhiều, suốt một tháng nó vẫn còn ở đây.

    Kokonoi lặng lẽ cầm điện thoại mình lên.

    ------------------------

    "Mày không mang theo đồ nghề gì cả" Lời nhắn cùng với thông báo chuyển tiền- 300.000 yên.

    "Mày đi đâu thì đi, đừng bỏ công việc lại.

    Anh không rảnh rỗi gánh hết chúng một mình"- 300.000 yên.

    "Tiền này, ít nhất cũng mua một cái laptop đi.

    Gửi số điện thoại mới của mày.

    Anh sẽ trao đổi thông tin với tài liệu qua cho mày"-100.000 yên.

    "Quả nhiên là kẻ suy nghĩ đơn giản đôi lúc lại thông minh nhỉ?"

    Senju cười khẩy, chuyển tin qua tài khoản, nhất anh ta rồi.

    "Anh không gửi tiền cho kẻ vô dụng" Hoặc ngoại lệ là ai đó?

    "Tôi trốn được khỏi Phạm Thiên, nhưng không trốn được khỏi anh.

    Thật vỗ tay cho Kokonoi-senpai"

    Đấy, Senju đâu trốn được.

    Kokonoi chỉ biết thế thôi, dù sao cô gái đó vẫn là người dưới trướng của anh.

    Tiểu não của Phạm Thiên hoặc Trái tim còn đập từng nhịp của Phạm Thiên, ai biết chứ?

    ----------------------------

    Senju đứng dựa người vào thành cầu, cái khí lạnh cứ dồn đập luồn qua từng khe áo.

    Cô chỉ định ở đây một tuần thôi.

    Một tuần là đủ cho Phạm Thiên lùng sục khắp cái Tokyo để tìm kiếm "Kawaragi Senju-Cô gái với mái tóc hoa đào" rồi.

    Rồi sẽ diện toàn quốc, nếu họ thật sự muốn tìm để lôi cô về đó.

    Cô cảm thấy có chút thoải mái, tất cả đều lạnh như thứ cô phải chịu bây giờ.

    Một làn khói trắng bám lấy mọi nơi cô đi.

    ---------------------------

    -"Xin chào quý khách.

    Quý khách mua vé một lần ạ?"

    Người nhân viên thu ngân chào hỏi cô cho đúng nghĩa.

    -"Vâng".

    Sao khi trả tiền, cô bước vào.

    Phòng tập của Imaushi Wakasa và Arashi Keizo.

    Mười năm nay, cô đã chẳng dám tới đây lần nào.

    Cô là kẻ bại trận, nhưng cũng từng là kẻ họ tôn sùng.

    "Sức mạnh của em gái mày không phải dạng vừa đâu", "....chẳng ai đánh bại nổi Senju cả".

    Những câu nói khen ngợi ấy, cô nhớ cả.

    Những người đã dắt lối cô trong những năm Takeomi lạc lối trong đồng tiền, như bây giờ.

    Senju búi lên mái tóc vàng nhạt của mình, không thể mình luộn thuộng trong phòng tập được.

    Bộ đồ tập ôm sát lấy cơ thể, lộ ra cái eo nho nhỏ của cô.

    -"SENJU!".

    Tiếng đồng thanh phát ra từ đằng sau.

    Ôi, thật bất ngờ....

    (Mình định bỏ viết, nhưng thấy fic vẫn lên top.

    Đang vui nên viết thoi, pai pai=)))
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (8)🖤


    -"Ểy, nhanh thật đấy?"

    Senju vui vẻ quay lại, cười một cái thật tươi.

    Ây dà, hai ông chú ngày nào giờ đã 37 tuổi rồi này, thật ra cũng chẳng khác là bao so với trước.

    -"Senju, em về bao giờ vậy?"

    Wakasa và Benkei rãi bước nhanh đến phía em.

    -"Waka, chú rõ biết là em chẳng đi đâu cả mà".

    Cô chống tay lên hông, hếch mặt lên đôi chút.

    -"Benkei, ta tỉ thí đôi chút không?

    Em thật sự muốn xem bây giờ em tụt lùi ra sao đấy?"

    Cô chọt nhẹ vào bắp tay to lớn của ông chú lớn tuổi kia.

    -" Vẫn đúng là Senju!

    Haha, tốt lắm!

    Vậy để anh lấy đồ cho công chúa nào!"

    Nói xong, Benkei quay bước đi về phía phòng dụng cụ, cô vẫn hiểu rõ nơi này lắm.

    Senju dựa vào thành sàn đấu, năm 14 tuổi cô ngày nào cũng tới chỗ này cơ đấy, thật chăm chỉ quá.

    -"Em còn giữ nó nữa cơ à?".

    Wakasa đến bên em đã từ lúc nào.

    -"Giữ gì chứ?

    Bao lâu rồi mà vẫn giữ cái cách nói chuyện như thế vậy?

    Ông chú?"

    Em quay sang, nhéo lấy khuôn mặt 37 tuổi kia, nói thế chứ cũng chẳng khác gì trai hai mươi đâu.

    -"Em dần rất tùy tiện đấy".

    Wakasa khó chịu kéo tay em, ây ây, chú già giờ khó tính thật.

    -"Senju, bắt đầu nào!"

    Benkei hô từ đằng xa, chú lấy ra dụng cụ cho em rồi.

    Senju nhận lấy đồ từ tay Benkei.

    Hở?

    Là đồ của em từ khi 16 tuổi?

    Chữ kí màu sắc này chỉ có thể là của em thôi chứ ai khác chứ?

    Em ngước lên khó hiểu nhìn Benkei.

    -"Anh vẫn giữ nó, đừng lo, bảo dưỡng sạch sẽ lắm".

    Benkei xoa đầu em, em mới buộc tóc lên đấy.

    -"Sao em lại nhuộm tóc thế này?

    Nhìn như Waka ấy".

    Benkei nghi hoặc hỏi.

    -"Để chiến đấu, để chạy trốn"....

    Đằng sau, Wakasa đăm chiêu nhìn em.

    --------------

    -"Đúng là tuổi già đấu với người trẻ mà".

    Benkei đưa em cho em chai nước.

    -"Em thấy chú vẫn nhường đấy".

    Em nhận lấy, trên trán hai người vẫn đang nhễ nhại mồ hôi.

    Đầu với một trong bộ đôi Hắc Long đời đầu chưa bao giờ là dễ cả.

    -"Waka, cậu đừng ngồi đấy lờ đờ nữa."

    Wakasa nghe thế cũng có chán nản bước đến.

    -"Bây giờ, em sống ở đâu?

    Làm việc gì?"

    Chưa gì Waka đã hỏi thẳng thế này, em cũng hơi bất ngờ.

    -"Đúng rồi, Senju gần đây sống ra sao?

    Cư nhiên biến mất bấy nay" Benkei cũng bồi thêm câu hỏi.

    Họ quên sự nhục nhã của ngày đó rồi sao?

    Sao lại đơn giản như vậy?

    Ngày đó em đã quỳ xuống cơ mà, giữa trời mưa cơ mà, đánh đổi cả danh dự của họ cơ mà?

    -"Ổn lắm, công việc vẫn đàng hoàng.

    Chỉ là gần đây chưa tìm được chỗ ở".

    Em cũng chẳng ngại trả lời, nhưng về Phạm Thiên, tốt nhất vẫn không nên nói thì hơn.

    -"Vậy thì đến nhà hai anh, khó mà sao không tìm hai anh" Benkei cốc đầu em một cái.

    -"Ừ" Waka cũng đáp lại, gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

    -"Này, sao tự nhiên thế?"

    -"Tối nay về nhà anh ăn bữa cơm cái đã".

    Benkei cười cười.

    -"Thật là hiếu khách".

    Em cũng phải cảm thán, hay là do lâu không gặp người vậy?

    -------------

    -" Để em giúp, toàn là chú nấu à, Benkei?".

    Senju xắn tay áo lên, bước đến bồn bếp.

    -"Waka, cậu ta chả lười chảy thân ra.

    Em cũng biết mà, mắt lúc nào cũng lờ đờ".

    Chú đang cắt mấy củ cà rốt cũng phải than phiền.

    -"Haha, vẫn mãi như thế.

    Hai ông chú giờ đã mua được nhà ở Tokyo rồi.

    Chắc là làm ăn cũng ra gì lắm".

    Em nếm thử nồi đậu phụ đang sôi lùng bùng.

    -"Cũng coi như là thế, giờ em cũng biết nấu ăn cơ đấy".

    -"Sống một mình không biết nấu ăn chỉ tổ chết đói mất".

    Màn tiếp nối của hai người cứ vang cả phòng bếp.

    Có lẽ ai đó ngồi ngoài kia cũng phải đôi chút ghen tị.

    Từ nhỏ đến lúc 14 tuổi, em vẫn hay ăn nhà Waka và Benkei lắm, Takeomi chẳng mấy khi khi ở nhà, bây giờ 26 tuổi, em lại ngồi đây ăn với hai ông chú.

    Cảm giác cũng thật hoài niệm.

    -------------

    -"Tôi không mong gì em hút thuốc đâu".

    Wakasa bước ra.

    À, em hút thuốc rồi nhỉ, rõ tháng trước còn bảo nó dở tệ.

    -"Ngày trước cũng có đợt chú hút đấy như".

    Em thở ra một làn khói trắng.

    -"Tôi bỏ rồi".

    Wakasa bỏ thuốc từ khi thân thiết với Senju, một cô nhóc 6 tuổi.

    Anh còn chuyển sang ngậm kẹo, thay đổi thói quen chẳng dễ đâu.

    -"Bỏ từ 20 năm trước".

    Em dụi đầu tàn thuốc xuống, vài phần bụi thuốc rơi xuống đất.

    -"Đừng lo, em chỉ hút đôi lúc thôi.

    Không thường xuyên đâu".

    Senju quay sang, bắt gặp Waka đang dí sát vào mặt em.

    -"Gì vậy?"

    Em có đôi chút bất ngờ, lùi đầu ra sau.

    -"Em vẫn giữ đồ của tôi".

    Wakasa rờ vào bông tai của em, rồi từ từ mân mê cái tai nhỏ em.

    -"Rồi rồi, em vẫn giữ được chưa?

    Ông chú?".

    -"Em vẫn nhớ tôi"...

    -----------

    "Kawaragi, mày có định về không?"

    "Anh nhớ mày"

    Dòng tin thứ hai bị xoá vội vàng, tâm tư gửi qua lời nhắn chẳng thể hiện được gì đâu.

    Kokonoi.

    (Lười quá mấy bồ🥱, đây là fic AllSen nên có tính cả BenSen ko nhỉ?

    Tại t thấy nó dễ thương phết.

    Không biết mấy nay có ai lọt KokoSen như t ko?)
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (9)🖤


    Chẳng hiểu thế nào, cuộc sống của Senju chứ nhàm chán như thế này.

    Mỗi sáng dậy sẽ xách cái máy tính hoặc đống giấy tờ tài liệu để vờ ra ngoài làm việc, Benkei vẫn luôn vui cười khi nhìn thấy cô "công chúa" của mình đã thành đạt ra sao.

    Còn Waka, chỉ sợ là ông chú ấy cứ nhìn nhìn láo liên vào cô mỗi khi ra khỏi nhà, có khi nào anh ta biết cô chỉ là công viên ngồi nhìn trời cho hết ngày rồi lại tấp vào một quán cà phê xa khu này để ngồi ngâm đống thông tin được Kokonoi ném đến hàng ngày không?

    Khó mà nói, nó nhàm chán cỡ nào.

    Nhưng nó cũng đâu có khác như trước giờ.

    Senju ngồi ngả lưng trên cái ghế dài ở công viên, nhìn bầu trời không biết với cô là sự trong xanh hay xám xịt.

    Cô thật sự muốn đổi mặt, đổi tất cả rồi trốn thật xa đấy.

    Tóc cô cũng đã phai màu nhuộm, phần chân tóc màu trắng hồng cũng đã nhú lên rồi.

    Thật sự mà nói, cô muốn nằm ở đây, đợi một thằng bất lương "không có mặt" gì đó để cô lấy chai bia đằng kia đập vào đầu nó.

    Có là gì đâu, dù sao cô cũng là bất lương mà.

    Senju thở dài, đứng dậy đi mua cho mình một chai bia.

    Quá đỗi ồn ào, cô nốc ngụm bia, lũ trẻ con ở nhà trẻ gần đây đến chơi ở công viên ngày mỗi ngày.

    Dù biết ngày nào cũng thế, Senju cũng không rõ tại sao mình vẫn không đổi địa điểm khác mà ngồi.

    Cái bọc vướng hết cả tay, vì ngồi đây nên chưa bao giờ cô dám để lộ là mình đang uống bia trước mặt lũ nhỏ, ôi thật là nhân văn quá đi.

    Nói chứ, lắm lúc sẽ có vài đứa nhỏ ngây thơ sẽ đến cạnh cô hỏi cô đang uống thứ gì vậy.

    "Chỉ là nước ngọt thôi", hoặc sau đó sẽ có đứa hỏi sao cô đẹp vậy?

    Ồ, đẹp mà ngày trước bao nhiêu thằng gọi cô là "thằng lùn" đấy.

    Cảm ơn thật đấy.

    Kể cả cô giáo của tụi nhỏ cũng có lúc chú ý đến cô, tất nhiên cô biết chứ.

    Đám nhỏ bị phải trông coi tự nhiên đến một cô gái hôm nào cũng ngồi một chỗ nhìn trời, đôi lúc thì nhìn vào máy tính, và "uống nước ngọt có gas" thì có gì là lạ đâu.

    -"Cút đi cho ông!"

    Từ đằng xa tiếng gào lên của thằng đàn ông nào đấy, hình như cũng to con.

    Lấp ló sau đó, nếu cô không nhầm thì là đám nhỏ kia.

    Và.......ừm, tụi nó khóc rồi....

    -"À...."

    Riêng cái ồn ào này thì cô đây không nhận.

    Senju bước đến gần đó, nhìn vào mấy đứa nhóc mắt đang rưng rưng như sắp khóc ré lên.

    -"Mấy nhóc ơi, đi ra chỗ khác cho anh lớn đi nào" Cô vui cười, nắm lấy tay tụi nhỏ kéo ra chỗ cô giáo.

    Cười méo cả miệng....

    Tụi nhỏ nắm chặt lấy tay cô, sợ lắm nhỉ?

    Cô còn nghe vài tiếng thút thít gọi cô ơi.

    -"Giữ tụi nó đi nhé, Hana".

    Vâng , tên cô giáo đấy.

    ---------------------------

    -" Chào anh, tôi rất xin lỗi nhé.

    Tụi nó còn nhỏ chưa hiểu sự tình thôi".

    Senju cũng mong đá đít tên này ra khỏi đây trước.

    Nhưng....

    -"Cô em là cô giáo của tụi nó à?

    Cũng xinh lắm đấy."

    Cái hơi thở nồng nặc mùi cồn, chưa tối đã có thằng say chạy lang thang như này à?

    Khó xử quá ha?

    -"Vậy à?

    Vậy xin mày cút đi trước khi "tôi" hết xinh!"

    Senju xoay người, đá một phát vào bụng hắn ta, không quên tặng kèo một cú đá bật vai.

    Beiken cứ tối nào cũng bắt cô đi tập, có lúc cũng cần thiết nhỉ?

    Cô cúi người xuống, đập cái chai bia sắp cạn xuống đất, mảnh thủy tinh vỡ ra vương vài phần trên đất.

    Tiếc quá đi..

    -"Mày!

    CÚT ĐI!!"

    Cô dương cao chai thủy tinh vỡ mấy phần, như dao đâm về phía mặt gã.

    Nếu chưa sợ, cô không ngại bồi thêm đâu.

    -"Cút!!"

    --------------------------

    Senju lụm lấy mấy mảnh chai vào bọc vứt tạm vài thùng rác.

    Lũ trẻ vẫn ở đây.

    Lại quay lại ngồi lên cái ghế "của mình".

    -"Cô ơi!!"

    Gì vậy chứ??

    Tụi nhóc chạy bổ nhào vào người cô.

    Có vài đứa mắt vẫn còn rưng rưng nước mắt.

    Cái áo cô không ỗn rồi.

    -"Tụi con cảm ơn cô ạ!!!!!!!!"

    Và xem này, hết tụi nhỏ chạy ra đây rồi!!

    Cô tụi nó cũng đến đằng sau.

    -"Lát nữa nếu không phiền, nhà trẻ gần đây thì có thể cho tôi mượn chổi được chứ?

    Tôi sợ là thủy tinh vẫn còn ở đó.

    Senju gạt tay vài đứa ra, hướng mặt lên Hana.

    -"Ừm...Được được" Hana có chút bối rối, chắc không hiểu sao cô biết tên cô ấy.

    -"Cô ngầu quá!

    Ngầu lắm luôn!"

    Vài đứa con trai chèo lên ghế hô lên.

    -"Cô ơi, cô làm cô giáo của tụi con đi.

    Con thấy hôm nào cô cũng rảnh rỗi lắm mà.."

    Có đứa con gái nào đó kéo kéo lấy tay áo cô.

    Trách tụi nhóc quá ngây thơ hay sao?

    -"Hỏi cô giáo của mấy nhóc ấy".

    Senju cúi xuống bẹo má nó.

    -"Vậy tên cô là gì ạ?"

    -"Senju".

    ---------------------

    -"CÔ GIÁO SENJU, YEAHHH!!"...........Và thế đấy, đâu ngờ Hana đồng ý thật.

    Thế là cô bị tụi nhỏ kéo về đến nhà trẻ.

    Nó là trò đùa thôi mà đúng không?

    ---------------------------

    Ngực Senju cứ đau lên từng cơn.

    Tác hại của bia và tập luyện quá sức à?

    Cô ngồi trước màn hình máy tính vào cuối ngày, ánh sáng trắng hắt thẳng lên khóe mắt hơi hồng.

    Thông báo lên từng tin một.

    "Chuẩn bị sang quý hai rồi đấy.

    Công việc sẽ nhiều hơn chắc mày biết.

    Cẩn thận đó"

    (Mãi tôi mới xong mấy vụ thi, kiểm tra GK-CK.

    Xin lỗi các cô nhé;-😉
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (10)🖤


    -"À chị Sanzu, chị có nơi ở chưa vậy?

    Vì ngày trước, em vẫn thấy chị thường lang thang ở ngoài, đến tận tối đêm mới đi đâu.

    Nếu chị không thấy phiền, phòng trọ cạnh nhà em vẫn còn, em đã nói với bà chủ, bà ấy luôn sẵn sàng đón hàng xóm mới."

    Hana dựng cán chổi lên, rón rén nhỏ nhẹ hỏi cô.

    Sân chơi của trẻ con nên phải sạch sẽ, cũng khó hiểu, vì cái cớ gì mà một trò đùa với trẻ con mà cô phải làm thêm công việc này khi đã "bộn bề" lắm thứ về đêm như vậy chứ??

    Nhưng nhìn bọn nhỏ quấy khóc mỗi lần cô bảo cô phải nghỉ làm cô giáo, thì cô lại . . .mềm lòng?

    Dù sao cô cũng là con gái, phụ nữ mà thôi nhỉ?

    Không thể sắt đá như lũ đàn ông kia được, cái lũ suy nghĩ chỉ dừng lại ở tiền, hoặc mấy cái mạng người.

    -"Thật à?

    Thật biết ơn em quá, chị sẽ suy nghĩ lại sau.

    Mai hoặc sau mấy ngày chị trả lời nhé."

    Senju cười cười cho có lệ.

    Nhìn ánh mắt lấp lánh ánh sao của cô giáo viên trẻ kia kìa.

    Thật muốn bảo số lượng trẻ cô phải trông tăng thêm một đấy.

    Cái khoảng sân trống chỉ còn hai bóng người khoảng xế chiều, rồi sẽ có khoảng nào đó đầy ắp tiếng cười trẻ con, hoặc là sự ồn ào.

    ----------------

    -"Senju, gần đây em nhìn mệt mỏi lắm đấy?

    Có bị suy nhược không??

    Sao không về ăn trưa cho khoẻ??"

    Benkei lo lắng bước ra từ gian bếp, cũng trùng hợp nhìn được cái thở dài của cô.

    -"Chỉ là công việc hơi nhiều thôi, phải làm ra gì thì người ta mới tăng lương được, tăng thật nhiều!

    Akashi Senju này phải kiếm thật nhiều tiền đúng chứ?"

    Cô cũng vờ đưa tay lên ép cơ, chỉ là giờ cô đúng là suy nhược rồi, tay cũng chỉ còn mỗi cảm giác ê mỏi, đây là lý do phụ nữ bây giờ không muốn có con phải không?

    -"Aaaa, sau này chắc em không muốn có con đâu~".

    Senju vươn vai một cái, lưng cô muốn cứng đờ luôn rồi.

    -"Gì vậy chứ?.

    Chẳng phải lúc còn nhỏ em thích con nít lắm sao?".

    Ồ, trẻ con.

    Cô đã không thích chúng từ lời nói dối của "đứa trẻ" năm nào rồi, cô đang tự ghét chính mình hay sao.

    Vết máu cứ loang trên khuôn miệng, chảy dần nhuộm đỏ cả một mảng áo, vương một vùng trên đất.

    Thật kinh khủng, đôi lúc cô quên một đứa trẻ có thể làm việc kinh khủng ra sao, đôi mắt kinh hoàng, khi ấy đứa trẻ tên Senju đã bật ngửa ra sau khi thấy ánh mắt đó.

    -"Thấy chưa Senju, anh đã xử đúng "kẻ phạm tội" mà em nói rồi này".

    Mikey nhìn giương giương vào cô, đôi tay dính đầy máu vươn tay lướt nhẹ trên đôi má mềm của cô nhóc chín tuổi.

    Cô liếc nhìn sang Haruchiyo, anh trai, anh ấy đã nhìn em bằng ánh mắt căm hận, tại sao vậy chứ?

    Sao mọi chuyện tại thành ra như vậy?!.

    Dòng nước mắt lúc ấy cũng đã chảy dài trên mắt cô, đôi tay nhỏ bé cố dùng lực lết thân dài ra sau.

    -"....Đún..g vậy, cả..m ơn anh, Mi..ke..y".

    Chết tiệt, lúc đó cô đã mỉm cười cảm ơn...

    -----

    -"Anh Benkei, hôm nay em đã ăn ở ngoài rồi.

    Em lên phòng trước nhé".

    Cô vừa nói vừa định lách qua thân người to xác đang đứng trước mặt.

    -"Không được, nhìn em chẳng giống ăn rồi gì cả.

    Vào đây ăn ngay, anh cũng vừa nấu xong bữa tối".

    Benkei kiên quyết kéo cô nhóc đã sụi lơ ra vào phòng bếp.

    -"Được rồi, được rồi mà".

    Đôi lúc cũng khá vui vì có người quan tâm thế này đấy.

    -"Vẫn câu hỏi cũ, Waka lại đâu rồi?".

    Cô đung đưa chiếc muỗng bạc trong tay, ngoan ngoãn ngồi ăn mấy món tuyệt phẩm do đại nhân Benkei chiêu đãi.

    -"Lại lười chảy thây trên phòng ấy, em muốn thì lên mà gọi cậu ta xuống ăn cơm."

    Benkei chỉ chỉ lên bậc cầu thang, cái tên lười đó giờ ngày càng lười.

    -"Vâng để em lên gọi."

    Senju đặt muỗng xuống, bước ra khỏi ghế.

    -"Ừ, nếu cậu ta không chịu ăn thì em cứ xuống ăn tiếp đi.

    Không cần đợi làm gì."

    Benkei vừa nhai xong muỗng cơm cũng ngước đầu lên nói câu quan tâm.

    -"Vâng".

    ----------

    -"Waka à, chú cũng xuống ăn cơm không?

    Không thể cứ lên phòng tập rồi về nhà nhịn đói như vậy được!"

    Âm thanh tay tiếp xúc với cửa gỗ cứ vang cốc cốc không ngừng, nhưng hình như không kéo nổi ai ra khỏi cơn phân tâm.

    -"Waka..Chú ơi.."

    Senju cố cất thêm vài câu gọi, có lẽ nên nghe lời Benkei thôi.

    Cô cũng đã mệt lả với công việc thường này rồi.

    -" Được rồi....."

    Tiếng gõ cửa dừng lại trong giây lát, rồi lời thầm thì qua cánh cửa cất ra.

    "Nếu chú không phiền, lát nữa có thể cho em mượn ban công để "hút thuốc" được chứ?"

    Senju dựa đầu vào cửa, dụi phần tóc đã mọc hồng thấy rõ ở đỉnh đầu.

    -"Em sẽ coi im lặng là đồng ý".

    Senju ngước đầu dậy chuẩn bị quay người đi xuống.

    *Cạnh*

    Tiếng mở cửa phát ra từ sau lưng, cái bóng lưng hơi gù cũng bước ra từ cửa.

    -"Tôi đã bảo em đừng nên hút thuốc, đừng có mà làm tổn hại sức khỏe của mình".

    Giọng Wakasa khó chịu cứ như đang lê dài chân bước về phía cô, một Senju đang đứng yên.

    -"Vậy thì ai cũng suốt ngày không chịu ăn đó thôi".

    Senju quay người đáp lại, vẻ mặt không biết đã thay đổi bao nhiêu độ rồi.

    -"Em.."

    Wakasa như bị ứ đọng lại mọi lời muốn nói xuống họng.

    -"Hì hì, xuống ăn cơm thôi".

    Rồi cũng một đôi tay kéo lấy em từ phía sau, kéo em về gần mình, hôn lấy đôi môi em, cứ ngấu nghiến, dai dẳng, không để cho em một giây suy nghĩ gì thêm.

    Hai bóng hình dán sát lấy nhau trên cái hành lang chỉ thấy xa xa là ánh sáng.

    Senju không phản kháng, chết tiệt, có phải đàn ông thằng nào cũng vậy không?

    Waka rời ra khỏi em, dùng tay hứng lấy cái thân hình như muốn đổ gục xuống, thật là, có khi cô phải tập thở dần không?

    -"Em không bất ngờ, không phải lần đầu sao?"

    Waka nâng đầu em dậy, chưa gì mà hỏi lắm lời.

    -"Chú muốn nghĩ sao cũng được, với chú, nếu tính là lần đầu cũng không sao.. haiz..haiz".

    Senju thở hắt ra hơi, cái hơi thở ấm nóng cứ phả ra không ngừng, mắt cô cũng đã hơi ướt.

    -"Em đã làm với ai rồi?".

    Wakasa nhíu mày, tay còn lại giữ chặt lấy vai em.

    -"....với những con người...xa lạ".

    ---------

    -"Waka, mày chịu xuống ăn cơm cơ à?

    Senju đâu rồi?"

    Benkei thắc mắc, em ấy mới đây mà đã chạy đi đâu, còn chưa ăn xong chén cơm.

    -"Rửa mặt.."

    Waka kéo ghế ra cạnh nơi còn bát cơm nóng với chiếc muỗng bạc, xem ra anh phải tự xới cho mình rồi.

    -------

    -"Em muốn chuyển ra khỏi nhà".
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (11)🖤


    Senju bước xuống cầu thang, tiếp là tiếng dép lê cứ lạt xạt trên nền sàn gỗ.

    Cô kéo cửa thành cửa ra cho trọn để bước vào phòng bếp.

    Trên bàn ăn vẫn còn hai ông chú "lớn tuổi" vẫn đang ngồi đấy.

    Có vẻ là Wakasa đã chọn chỗ ngồi cạnh em rồi.

    -"Senju, cuối cùng cũng chịu xuống ăn tiếp cơm rồi.

    Em mới đi thay đồ à?"

    Benkei ngước lên đã thấy cái thân ảnh bé nhỏ trong bộ đồ ngủ đang kéo ghế ra ngồi rồi.

    Benkei cũng biết là Wakasa cũng nhìn theo hướng ánh mắt của mình.

    -"Em thay đồ cho thoải mái thôi, mặc đồ đi làm về bụi bẩn, ăn mất ngon.

    Dù sao lát nữa em sẽ tắm lại sau".

    Cô bé của anh ngồi ngoan ngoãn vào chỗ ban đầu.

    Thật không thể không nói, sau cái sự việc điên khùng khi nãy, Waka cũng chợt tự tưởng tượng ra cái cảnh bóng lưng Senju không mảnh áo, trắng và... không tỳ vết?

    Đúng không?

    "Không, không hề, rõ là mình chưa từng có ý nghĩ đó".

    Wakasa gạt bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu.

    Bụi bẩn, dơ bẩn, chẳng khác nào em ấy nổi chính bản thân anh dơ bẩn đâu nhỉ??

    Suy nghĩ cứ dồn dập ập hết vào đầu, Wakasa cũng từ khi nào mà mất tập trung rồi.

    Một khoảng lặng dài cứ trôi qua, chẳng ai nói thêm câu gì, chỉ là đôi lúc sẽ bắt gặp cái cảnh anh lớn Benkei gắp thêm thức ăn cho cô công chúa nhỏ của anh thôi.

    -"Benkei à".

    -"Hửm, có chuyện gì sao?

    Đồ ăn không hợp khẩu vị à?".

    Benkei lo lắng đặt đũa xuống.

    -" Không, chỉ là.....Em muốn chuyển ra khỏi nhà..".

    Nói xong, em liền nhai thêm miếng cơm nhỏ, mong thức ăn sẽ bít kín cái miệng của em ngay bây giờ.

    -"HẢ!?".

    Wakasa kế bên đứng phắt dậy, chú ấy bất ngờ lắm à, suýt nữa doạ cô rớt cả bát cơm.

    -"Tại sao vậy!?

    Senju, thật sự là không có chuyện gì không ổn sao??!".

    Thật nói, may là Benkei đã đặt đũa xuống từ nãy, nếu không chắc có khi nó cũng đang ở dưới sàn nhà, cô nhìn chằm chằm vào nơi đất đáng ra đôi đũa của Benkei đang ở đó.

    Ngày trước anh Benkei bình tĩnh lắm mà.

    -"Ừm, công việc.

    Đâu có gì lạ đâu nhỉ, anh Benkei?".

    Cô đưa mắt lên nhìn, à, hai người già đều bất ngờ lắm kìa.

    Nhìn sang, nãy giờ Waka vẫn đang đứng chôn chân ở đó.

    "Không lẽ??

    Tại sự việc khi nãy hay sao?

    Sao tự nhiên em ấy ..???"

    Waka ngớ người ra với sự hỗn loạn ở trong đầu.

    -"Không có gì đâu, đồng nghiệp của em vừa giới thiệu một phòng trọ khá gần "công ty" em đang làm việc.

    Ở đó sẽ tiện cho em hơn".

    Senju sau khi thản nhiên ăn xong bát cơm, nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống, rồi buông thả đặt đôi bàn tay trên đùi.

    -"Đi xe điện nhiều em không quen lắm.

    Nếu Benkei định nói anh có xe thì thế phiền cho anh quá".

    -"...".

    Đúng là Benkei vừa định nói thế, cô công chúa nhỏ chưa bao lâu gặp lại mà bây giờ lại quay lưng xách hành lí chuẩn bị chuyển đi.

    -"Người đồng nghiệp đó rất tốt, tụi em rất thân nhau, tin tưởng người ta được mà".

    Senju đứng dậy, cầm bát mình ở bồn rửa.

    Rồi lại quay lại nói:

    -"Phiền anh rửa giúp lần này nhé, Benkei".

    -"Còn Waka, vẫn cho em mượn ban công nhé".

    Cô vỗ vai Waka một cái rồi lại đi lên tầng.

    ------------

    Senju ngắm nhìn bóng lưng mình phản chiếu qua tấm gương, tóc vẫn còn vài lọn vương sau vai.

    Cái dấu ấn Phạm Thiên theo cô tám năm, từ năm cô mười chín tuổi.

    Đúng rồi, cô đã xin phép đến khi đại học hãy xăm lên, đương nhiên là những người còn lại xăm đều trước cô.

    Ít ra cô vẫn để cho mình trong sạch không một vết tích trên cơ thể được mười tám năm.

    Kokonoi đã chọn cho cô chỗ này.

    Xương cánh bướm bên trái, sát gần tim, vặt đi một bên cánh, chính là thiên thần không thể bay.

    Cái cảm giác ớn lạnh đó vẫn còn ở đó, ngón tay lạnh lẽo vuốt nhẹ trên lưng cô, dừng lại ở nơi đó.

    -"Được chứ, Kawaragi?

    Chỗ này không dễ bị nhìn thấy đâu".

    Hình như trong khoảng khắc đó, Kokonoi đã sát lại gần cô hơn một chút.

    Suốt ngần ấy năm là thành viên, cô vẫn luôn đi sau Kokonoi, kẻ trực tiếp kiếm tiền nuôi sống tổ chức, cô là cánh tay phải của hắn, theo cô tự thấy là vậy.

    Anh ta biết nhất cử nhất động của cô, chỉ có việc đi sau anh ta, thu dọn tàn cuộc suốt mười năm qua, làm việc với anh ta thì cô dần cũng quen.

    Waka à, cuối cùng thì em hay chú mới là kẻ dơ bẩn ở đây đây?

    Thật khó mà trả lời, Senju mặc lại chiếc áo của mình, rồi bước ra khỏi phòng tắm.

    Đến bây giờ, cô cũng thấy thật may mắn cộng với khó hiểu tại sao nhà của hai ông chú này lại dư ra một phòng.

    Căn phòng luôn sạch sẽ, đồ đạc như vẫn luôn được chuẩn bị từ trước.

    Chắc hai người chỉ định chuẩn bị thêm một phòng để cho thuê trọ thôi.

    Mùi thơm từ mái tóc ẩm vừa mới gội, Senju bước đến phòng Wakasa mà gõ cửa.

    Chắc là Waka cũng về phòng rồi nhỉ, nãy giờ cũng khá lâu rồi

    *Cốc cốc*

    -"Đến giờ cho em mượn ban công rồi đấy".

    Senju đưa khăn lau đi mái tóc ướt, lần sau cô sẽ mua máy sấy tóc.

    *Cạnh*

    -"Cho em mượn thật à?".

    Bóng Wakasa hắt lên người Senju, gần như có thể che phủ hoàn toàn cô rồi.

    -"Ừ".

    Wakasa sau khi mở cửa thì quay lại bước về giường rồi nằm xuống.

    Cô lấy điếu thuốc đã cầm từ nãy trên tay, thong dong bước đến mở cửa.

    Từng làn gió lạnh về đêm cứ len lỏi qua người cô, qua từ khe áo kẽ tóc.

    Lạnh lắm, tia sáng từ chiếc bật lửa ánh lên đôi mắt màu xanh lá ngọc, cứ như toả lên một tia sáng hi vọng ở đâu đó.

    Làn khói trắng một chút lan toả ra, phả vào trong trong cái gió mùa xuân, nhưng lại lạnh không ngờ.

    Đầu cô lạnh, thân cô cũng không kém vài phần.

    *Cạnh*

    Lúc nãy cô đã đóng cửa rồi mà nhỉ?

    Đâu cần Waka phải ra đóng nữa đâu..?

    -"Cho anh một điếu".

    Wakasa đưa tay ra, nhẹ nhàng hắt lên tận mặt cô.

    -"Hai mươi năm coi chừng lại tái nghiện bây giờ".

    Dù nói thế nhưng cô cũng lấy cho anh một điếu, cũng đã sẵn sàng dùng thân che đi con gió để dễ cho tia sáng một lần nữa được thắp lên.

    -"Lý do anh bỏ thuốc, giờ 'cô bé' ấy đang dùng nó ngay trước mặt rồi".

    -"Ồ, tội nghiệp cho chú quá nhỉ?.

    Senju bất chợt lấy thêm một mồi lửa, so thì cùng lúc với anh ta, hai điếu thuốc chạm vào nhau, bùng lên một tia lửa nhỏ.

    -"Vậy người đồng nghiệp đó thế nào?".

    Waka cũng bước đến dựa lên thành lan can.

    -"Là một người khá trẻ con nhưng cũng rất....dễ thương, em cũng không hiểu tại sao lại thân được với người ấy nữa".

    Cô cười thành tiếng sau khi phả ra làn khói.

    -"......".

    Wakasa trầm lặng hẳn đi.

    -"Là nữ, chắc đúng thứ chú muốn biết rồi nhỉ?".

    Senju quay lại, đúng lúc bắt gặp thêm ánh mắt vừa xen niềm hân hoan, đôi chút sự thất vọng của anh.

    Cô không chắc, chỉ có ánh sáng hắt ra từ căn phòng bên trong nên cũng có mắt thần cũng nhìn không rõ trong mắt người có thứ gì.

    Nhưng có lẽ, nó có hình bóng em.

    -"Em..khinh bỉ tôi chứ?

    Đúng không?".

    Hình như mắt ai kia đã bắt đầu có lệ rồi kìa.

    "Nói tôi nghe đi, nó là sự thật, đúng chứ?".

    Wakasa bước thêm một bước về phía cô, tim hắn như vừa nhói lên một nhịp khi dám cất ra câu hỏi đó.

    Rồi như sức lực hắn bị rút cạn, như chỉ muốn gục ngã xuống.

    Gục vào vai em để em vỗ về kẻ dơ bẩn này.

    Và hắn đã làm như vậy.

    Senju buông thõng tay đang cầm điếu thuốc.

    Nó rơi xuống cạnh ngay chân cô.

    Tàn thuốc còn hơi đỏ tiếp xúc với đất, bung ra, văng cả chân cô, nó để lại cả một dấu đỏ.

    "Waka, chỉ có em là kẻ nên bị khinh bỉ ở đây thôi".

    Senju gục đầu xuống, dựa lên cái đầu nặng như ngàn tấn đang đè nặng vai cô.

    Ánh mắt cô thoáng qua hơi buồn lạnh lẽo.

    -"Chú muốn em trả lời thế nào?"

    Wakasa sau khi nghe câu trả lời, như tìm được cái dây cứu sống mình nơi tận sâu con giếng trời.

    Anh bật dậy, nhìn thẳng vào mắt cô.

    -"Không, tôi muốn em trả lời là không.

    Làm ơn".

    Dòng nước mắt cứ chảy trên má Wakasa không ngừng, tay anh như không ngừng bám víu cánh tay cô.

    -"Vậy thì nó là không rồi".

    Senju cười, đưa tay lên bỏ tay hắn xuống rồi xoay bước đi.

    Hắn đã mong em sẽ giống hắn, ít nhất sẽ có nước mắt, nhưng em lại quá.. bình thản sao?

    Giờ một gã đàn ông như hắn còn thua cả em à?

    Hắn không hề chú ý đến việc mình vừa ép cô phải bước lên đống tàn thuốc chưa tắt nãy giờ.

    "Chết tiệt".

    Senju gục xuống sau khi bước vào phòng mình.

    Cô đưa tay ôm lấy mặt, chỉ mong nó sẽ che dấu đống hỗn độn lúc này.

    Chẳng còn lý do gì để cô ở lại đây thêm chút nào nữa.

    -------------

    Ngày hôm sau, trên chiếc bàn ăn đầm ấm biết bao tối qua, chỉ có một chiếc chìa khóa lạnh lẽo và một bên bông tai.

    Haha, xem ai đã bỏ lại nó chứ?
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (12)🖤


    -"Chị Sanzu à, em biết là chị đã nói là sẽ trả lời trong nay mai, nhưng hình như nó không giống như suy nghĩ của em lắm đâu?".

    Hana bối rối, tay cứng đờ chỉ vào đống hành lý lỉnh kỉnh của cô.

    Nói là lỉnh khỉnh thế thôi chứ cũng không có gì, cô chỉ mang một cái vali và thêm một cái balo để mang đồ dùng làm việc cho Kokonoi thôi.

    Cô bỏ lại gần hết đống đồ trong phòng, nếu hai người kia mà biết ý đôi chút, thì chúng chắc bán lại cũng được không ít tiền đâu.

    -"Em cứ coi như là chị lỡ lời nên bị chủ nhà "đuổi khỏi" đi".

    Senju vờ cười cho cô em gái kia bớt ngượng.

    -"Em biết...".

    -"Vậy phiền em ,sau giờ hôm nay dẫn đường chị về đó nhé.

    Chỉ sẽ đãi em bữa nhẹ, em đi cùng chị ra siêu thị nhé?".

    Cô bước đến đặt chiếc vali vào góc phòng, còn laptop, tốt nhất là nơi tụi trẻ không thấy.

    -"

    Sau này chúng ta ở chung rồi, giúp đỡ nhau nhé".

    Senju quay lại nhìn cô bé vẫn đang đứng chôn chân cùng với cán chuổi dựng đứng..

    -"Vâng..vâng ạ".

    Hana lúng túng trả lời rồi quay người đi ra, có lẽ em ấy đi đón học sinh thôi.

    ------------

    -"Cô ơi, đây là vali của ai vậy ạ?".

    Cô nhóc nhà Miya tò mò bước đến chỉ chỉ vào cái vali đen một góc phòng của cô, hình như bước chân của cô bé còn lôi kéo cả một đám trẻ con đi theo.

    Vali của cô bị đám trẻ vây quanh rồi.

    -"Của cô đó.

    Đừng động vào nhé các con".

    Senju đành đến giải vây cho món đồ của mình.

    -"Vậy....cô Senju... chuyển đi nữa sao?...

    Đúng không..cô?".

    Không không, trời ơi, bé nhà Miya, cô bé rưng rưng rồi, khoan, dừng đã.

    Cô nhẹ nhàng bồng cô bé lên, rồi vỗ nhẹ vào tấm lưng nhỏ bé ấy.

    -"Cô chỉ chuyển đến cùng với cô Hana thôi, không sao mà, đừng khóc..".!

    Mà hình như...đám trẻ ở dưới không hiểu câu nói sau của cô lắm, tụi nó oà khóc lên, lao vào chân cô mà dụi mà đẩy.

    -"CÔ SENJU....HU.HUU!!...".

    Senju đành vội đặt cô bé xuống, rồi nhanh chân ngồi xuống, đám trẻ như được thời, lao vào vòng tay cô không ngần ngại.

    Có đứa còn khóc ướt áo cô rồi!!!....

    -"Hana!!

    Đến giúp chị một chút!!".

    Senju lớn tiếng gọi Hana đang ở góc đối diện của phòng, em ấy còn thản nhiên chơi xếp hình với mấy đứa trẻ ngoan....

    -"Hở?".

    Hana vừa quay mặt đã bất ngờ với cái cảnh tượng một cô một đám trò víu vào nhau mà khóc thế này..

    -"Chị.chị Sanzu..".

    Hana vùng dậy chạy đến bên cứu viện.

    Đám nhóc thấy cô giáo còn lại đến thì cất lời trong tiếng khóc còn chưa ngớt.

    Không quên bấu víu lấy người cô.

    -"Cô Hana ơi, cô với cô Senju sẽ ở cùng nhau.., đ..úng. . khô..ng ạ??"

    -"Hả?.

    Không...đâu".

    Hana hình như hành động như đang chối đây đẩy.

    Rồi em ấy lại bắt đầu như bị rắc phấn hoa hồng lên mặt, đỏ hết cả lên.

    -"Hana!!".

    Senju muốn thét lên.

    "Aaaaaaaaa...hu huhu....hức...

    Cô Senju nói dối, cô ..bỏ..t.ụi..con!!!".

    -"Không không, cô chuyển đến cùng khu nhà trọ với cô Hana đó, mấy đứa à!!!

    Nghe cô nói đã, đừng khóc nữa!".

    Senju vội vàng thả cô bé nhà Miya rồi ngồi xuống, đám trẻ đang khóc cùng vội chẳng kém và lao vào người cô.

    Cô khổ quá mà....

    --------

    -"Vậy là cô Hana sẽ sống cạnh với cô Senju ạ?"

    Thằng nhóc mít ướt vẫn đang ngồi bệt xuống để Hana lau nước mũi.

    -"Ừm, đúng rồi".

    Hana gật gật đầu đồng ý, không thể phủ nhận là Hana là một giáo viên nhà trẻ tốt, nhưng cái cách em ấy xử lý tình huống như khi nãy khiến cô muốn đập đầu vô tường mất thôi.

    -"Vậy nên các em đừng khóc nữa nha".

    Senju cũng không khá khẩm hơn là mấy, đám trẻ nhỏ tuổi vẫn đang dụi vào người cô mà khóc.

    -"Vậy cô Hana phải canh chừng cô Senju đó, đừng để cô ấy chạy nha cô".

    Thằng nhóc kia thẳng thắn đưa ra lời ủy thác.

    -"Ừm.

    Cô chắc chắn".

    Sau khi Hana trả lời liền thầm nhìn sang hướng Senju.

    Cô cũng chẳng biết nên cười hay rạch vứt luôn miệng đi.

    -------------

    "À phải rồi, cô không chạy được.

    Dù là ở đây sao?".

    -------------

    -"Chị dọn tạm đống hành lý rồi sẽ nấu nha, mấy món đồ gia dụng chị mua lát nữa sẽ được chuyển tới thôi".

    Senju nói với Hana trước khi tạm biệt em ấy ở cửa phòng, đống giấy tờ danh phận giả mà cô phải làm bao nhiêu năm kinh nghiệm vẫn luôn được dùng rất thuật lợi, bà chủ đã vui vẻ chào đón cô, nên cô không ngại trả tiền thuê trước cả năm rồi.

    Sáng sớm hôm đó Senju đã ra ngoài từ sáng sớm để ghé vào mấy trung tâm mua đồ gia dụng cơ đấy, có lẽ lúc ấy cô đã thật sự nghĩ tới việc bắt đầu một cuộc sống mới.

    *Cạch cạnh*

    Tiếng vận chuyển đồ đạc vốn dĩ rất ồn ào, nên cô đã "thương lòng" mà đưa thêm tiền cho họ, đúng là người làm công, nhìn thấy tiền là sáng mắt.

    Này, cô không trách họ đâu.

    Chỉ là với Senju thì tiền từ lâu đã chẳng còn là thứ quan trọng.

    Đồ dùng từ khi nào đã được lấp đầy căn phòng rồi, chốt cuối, cô vẫn đưa thêm khá nhiều tiền.

    Không biết có ai nghĩ cô dư tiền mà lại chuyển vào một phòng trọ cũ, tồi tàn không?

    -----------

    -"Em cứ ăn thoải mái đi, Hana".

    Senju bước đến ngồi xuống ghế sau khi vừa lấy thêm cốc nước.

    -"Dạ..".

    Hana ngại ngùng gắp thức ăn lên mà nhấp nháp.

    -"Món gia đình thôi, siêu thị cuối ngày chẳng được mấy thứ.

    Lần sau chị đãi lẩu hay nướng nhé."

    Senju gác tay cười cười, chăm chú nhìn vào cô em nhìn như chú sóc con đang ngậm hạt ấy.

    -"Chị nấu ngon quá, hợp miệng em lắm!".

    Hana như mới ngậm kẹo nổ trong miệng, bung ra lời không lấy gì ngăn cản được.

    Trời, ánh mắt em ấy long lanh lên luôn kìa.

    Phì!

    -"Mấy món thường thôi, coi như miệng chúng ta hợp nhau đi".

    Senju không động đũa chút nào, nhìn đồ ăn mà chỉ thấy ngán, cô nấu lắm món theo thói quen rồi.

    Thật sự muốn xem, mấy thằng đàn ông kia, mấy tháng qua sẽ ăn cái gì?

    "Kokonoi, anh đã ăn gì trong mấy tháng qua vậy?"

    Senju không tự chủ được mà cầm điện thoại lên mà nhắn cho anh ta mất rồi.

    Nói chứ ngày trước, họ toàn ăn cùng nhau mà, mười năm đâu có ít.

    *Tình* *Ting*

    "Ăn tiền".

    Rep nhanh vậy sao, anh ta canh điện thoại à?

    "Đúng là ăn tiền rồi".

    Senju cười khẩy, ăn tiền thành ra cũng vui đó chứ.

    "Mày cũng ăn tiền "của anh" ".

    "Này này, tôi cũng làm việc chứ đâu có ăn không đâu".

    "Vốn dĩ đó ban đầu là tiền của anh..Chấp nhận đi".

    "Được rồi, của anh".

    -------------

    -"Chị không ăn à?"

    Hana nãy giờ vẫn vô tư ăn, đôi lúc ngước lên thì bắt gặp Senju đang cười mà nhắn tin điện thoại.

    -"Bạn trai chị à?

    Em ít khi thấy chị nhắn tin với ai lắm, mà còn cười như này.".

    Hana ăn xong nhưng tay vẫn không ngừng quơ đũa như đang diễn thuyết.

    -"Anh trai nhiều tiền...của chị".

    *Ting*

    Cùng lúc điện thoại được đặt lên mặt bàn, thông báo chuyển tiền từ anh ta khiến điện thoại bật sáng màn hình.

    -"500.000 yên!!"_ và " tiền tháng này, làm việc chăm chỉ lên..."..??"

    Hana thầm nghĩ trong lòng, chị ấy là người bám chân người khác như vậy sao????

    Không không, tin ghi rõ là làm việc, làm việc thôi.

    Nhưng làm việc gì mà bằng em làm hơn cả một, hai quý chứ đùa???

    -"Anh ta đúng là giàu nhỉ?

    Nhưng Hana à, nhìn điện thoại của người khác là không tốt đâu".

    Senju liếc nhìn điện thoại rồi chuyển ánh mắt lên một Hana đang bối rối.

    -"Nếu em muốn biết thêm, chị có nhiều đàn ông nhiều tiền lắm".

    Trong phút chốc, cái hình ảnh một Senju lãng lơ, một con ả đàn bà ty tiện như vừa hiện hữu.

    -"Các anh trai của chị lắm tiền lắm".

    -" Anh trai??!!".

    Hana sắp như phóng khỏi ghế ấy.

    -" Ừm".

    ---------------

    -"Oẹ...haiz..haiz".

    Mấy nay chuyển sang nhà mới thì việc này thường xuyên xảy ra, do cô không quen hay suy sụp do mấy nay chỉ ăn mấy món ở nhà trẻ vậy?

    Cô đâu có ăn đồ chua hay nhiều gì cho cam để bị trào ngược dạ dày chứ??

    Senju ngừng lại trong vài phút suy nghĩ, trầm ngâm trước cửa.

    Cuối cùng thì cô quyết định mặc lên chiếc áo khoác da dài quá gối, ra ngoài lúc 10h đêm.

    Đêm ngày 19.

    -------------

    Vừa viết xong, kiểu gì mà máy tôi làm biến mất cả chap nên phải cắm đầu viết lại🥲
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (13)🖤


    Senju chỉ vội cầm theo điện thoại, book tạm lấy một chiếc taxi, đêm muộn như này, taxi cũng khó tìm được.

    Nhưng cũng may là vẫn có một chiếc taxi đã tới.

    Hình như người tài xế đó cũng khá ngạc nhiên khi cô nói đến điểm đến, mà cô đã nói điểm đến ở đâu vậy?

    Senju cô đơn giản không nhớ gì cả.

    Và tất nhiên, người tài xế chỉ cần có tiền là đi, chiếc xe cứ lái từ từ mà đi thật xa khỏi nơi này.

    Cô ngồi ghế sau, cứ lặng ở đó đến khi cứ đi xa dần khỏi nơi thành phố vẫn còn ánh sáng hoa lệ vào đêm đen.

    Rồi ánh đèn cứ ngày một thưa thớt, đến nơi chỉ còn ánh đèn heo hút bên cạnh biển.

    Senju bước vội xuống khỏi xe, chiếc xe cũng quay đầu mà di chuyển khỏi nơi này.

    Không biết người tài xế kia có than trách rằng cô đòi hỏi quá không?

    Và đây, là cảng biển Tokyo.

    Gió nồng mùi muối, lạnh lẽo.

    May mắn là cô đã chọn một bộ đồ khá ấm áp.

    Cô không hiểu tại sao mình lại vô thức mà lựa chọn nơi này.

    Ngày mai, ngày 20, hàng tháng chẳng xa nơi cô đang đứng sẽ là nơi gã điên kia xử tội những kẻ phản bội bằng phát đạn không chút lưu tình.

    Có lẽ cô sợ việc mình đang chạy trốn, vậy là Kawaragi Senju đây đang sợ bị xử tử ư?

    Không, nếu cô sợ hãi việc đó thì ngay từ đầu cô đã không lựa chọn bước khỏi đó đâu nhỉ?

    "Dọn dẹp đống xác cho đàng hoàng"

    "Đông lạnh chúng rồi chặt ra cho cá ăn"

    "......chúng ta cũng sẽ chung số phận"

    Senju cùng Kokonoi luôn là người giám sát những việc đó, từng phần xác người bị phân mảnh, màu máu đỏ thẫm ám vào sàn xi măng, mùi tanh hôi, ánh nhìn kinh sợ của con người phải chính tay chặt phân xác "đồng loại".

    Cái thứ đó cô đã quen với nó lâu nay, nên đã không thấy nó còn kinh tởm, chính trong điện thoại cô cũng không ít những hình lưu lại cái cảnh tưởng kinh khủng đối với người thường.

    Sanzu luôn là kẻ hứng thú với những tấm hình đó nhất, cái gã trai điên khùng đó, anh ấy là người kiểm tra thành quả cuối cùng..

    Mẹ kiếp, mấy cái suy nghĩ đó cứ dồn dập đổ vào tâm trí cô, cứ ngỡ như Phạm Thiên giờ là cái mắt xích trong cơ thể cô, nó sẽ kẹt cứng rồi bào mòn cô nếu cô đi quá phận.

    Senju như gục xuống, cô thở hồng hộc.

    SENJU, MÀY ĐÃ QUEN VỚI MẤY HÌNH ẢNH ĐÓ 8 NĂM NAY RỒI MÀ??!!

    Thế giờ đây nó khiến cô muốn nôn thốc nôn tháo.

    Như thể mong muốn sẽ xoá sạch kí ức về đống hỗn độn đó.

    Và trong cái thời gian mà khuôn họng cô bị dày vò, cái vị chua loé xộc lên cả đầu lưỡi, nước mắt cứ trào ra mà đọng lại ở khoé mi, cô đã thật sự mong ước điều đó cho bõ cái cảm giác đau đớn này.

    Senju mặc kệ nó cứ kéo nhau đến, mặc cho cái nền đất lạnh, cô nằm vật ra đất.

    Mệt mỏi lắm sao?

    ĐÚNG VẬY!

    KINH KHỦNG!!

    Từng hơi thở cũng khó khăn để thoát khỏi khuôn miệng cô.

    Đối với Senju lúc ấy, cái chết như đang đến gần như cái đêm mưa 10 năm trước.

    Mắt cô dần khép lại, cái mờ mờ của làn sương đêm như giúp ông trời cho cô nhanh chóng che mờ đôi mắt, để đón nhận cái chết không còn xa.

    Có lẽ ngày mai, thành viên Phạm Thiên sẽ không bất ngờ nếu có cái xác của "kẻ phản bội" nằm vất vưởng ở đây đâu...

    "Kawaragi...!"

    Ai vậy?

    Ai là kẻ còn nhận ra cô trong cái thân xác tàn dại này??

    --------------------

    Cảm giác như sinh mạng cô vừa bị kẻ lạ bên đường cứu vớt, người đó gọi tên cô, là tiếng gọi thôi, nhưng trong cơn mê cô lại thấy nó như lời kêu cứu, lời gào thét níu cô ở lại.

    Senju lạc lối trong khoảng không tối đen, không lấy một tia sáng, không có đôi bàn tay ai để cô níu lại mà van xin.

    Là ai thế?

    Vẫn là người đó ư?

    Đôi tay lạnh toát, nắm lấy chặt tay cô không buông.

    Senju...Senju...Senju..mày đừng làm sao...Người đó gục xuống trên tay cô mà cầu trời van chúa..

    "Xin người, làm ơn đừng".

    Ai là kẻ tốt bụng như thế vậy?

    Là ai là kẻ biết đến cái tên của cô, kẻ nào lại van lơi cô ở lại?

    Phíp phíp, Senju mở cánh mắt nặng chĩu, mùi kháng sinh nồng lên quanh cô, nhưng cư nhiên trong tình cảnh này, cô thấy nó lại hợp với mình đến lạ.

    Đèn quang trên đầu sáng chói mắt cô, Senju theo thói quen kéo lấy tay để che lấy thứ không hợp với tâm trí vừa lạc trong bóng đêm.

    Tay cô bị giữ chặt, tay đàn ông ư?

    Kokonoi....

    Cô nên bất ngờ không?

    Senju khó chịu ngồi dậy, sát lại gần người đàn ông như trong cơn mê sảng kia.

    Mệt mức nào mà còn hình như ngủ say hơn cả cô thế này?

    Tiếng nước muối chảy từng giọt tong tong, ánh đèn sáng chói trong căn phòng đối lập với cái màn đêm ngoài kia.

    Senju nhích cơ thể mình lên, nhưng cái đau nhói ở thắt lưng ập tới!

    -"Kokonoi à....Kokonoi...đừng say trong giấc ngủ mãi thế chứ?

    Đây....hình như là phòng bệnh.....của tôi mà?"

    Senju thì thầm vào tai anh ta, câu nói còn bị đứt vài đoạn vì....để xem cô ngắm nghía căn phòng mùi tiền này?

    -"Này...".

    Senju đưa tay rờ lấy mái tóc trắng của Hajime, anh ta là số ít kẻ để tóc dài từ lâu.

    Nó cũng khiến cô chú ý bao lần rồi, nó mượt lắm, có lẽ được chăm sóc kĩ lắm, đặt tâm tư vào nhiều lắm nhỉ?

    Chẳng bù với cô.

    "Hajime..Cảm ơn anh nhiều lắm"

    Chợt anh ta ngóc đầu dậy, báo hại đầu ai kia đập thẳng vào mũi cô.

    Lưng Senju ngã về phía sau, và lưng cô lại đau như nhân viên văn phòng cuối năm.

    Cô quay lại nhìn Kokonoi, cô xin rút lại lời nói, mái tóc đó giờ kết hợp với gương mặt phờ phạc kia đúng là không hợp chút nào.

    -"Senju...mày dậy rồi.

    Đợi, anh đi gọi bác sĩ.

    Ngồi yên đó!".

    Anh ta nhanh chóng rời tay cô rồi rời đi, không quên bỏ lại lời giáo nghiêm.

    -"Tôi chẳng đi nổi với cái thân xác này đâu".

    Phạm Thiên luôn có một bệnh viện tư nhân nhỏ chuyên nhận điều trị cho thành viên cấp cao, nhưng hình như đây đúng là phòng bệnh của bệnh viện tư nhân nhưng không phải thuộc tổ chức.

    Anh ta vội vã đến mức nào mà không nghĩ tới cái danh thành viên tổ chức tội phạm bậc đầu của chúng ta chứ?

    Senju vẫn đang trong cơn mệt mỏi, cô nằm xuống chiếc giường nềm mại, trong bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ.

    Tự thân cô sẽ xin phép cho bản thân nghỉ ngơi thêm.

    Lời bác sĩ cô không nghe rõ được mấy phần, ông ấy đã nói cô có muốn nghe về tình trạng sức khoẻ của mình không, tất nhiên là có.

    Nhưng Kokonoi lại xen lời trước nên cô cũng mặc kệ, thế là ông ta nhìn anh ta với cái nhìn sợ sệt rồi bảo anh ta ra ngoài.

    Kokonoi liếc lại cô một cái, Senju cũng không ngại chào lại một cái trước khi nhìn vào thứ tiêu khiển duy nhất hiện tại, là bình nước biển vừa mới được y tá thay.

    -----------------------

    -"Thai năm tuần tuổi".

    -"Cơ thể thai phụ suy nhược, có dấu hiệu sử dụng đồ uống có cồn trong 24 giờ gần đây.

    Nếu giữ đứa bé, e là khó mà khoẻ mạnh được.

    Thai phụ cũng sẽ bị ảnh hưởng, nếu muốn giữ, phải bổ sung dưỡng chất nhanh chóng".

    Ông bác sĩ đảo mắt nhìn đến nữ bệnh nhân mệt mỏi nằm phía trong phòng, trước mặt ông ta lại là gã đàn ông........bất ngờ, ngạc nhiên...suy sụp...

    Gã này này ngoại hình có thể giống mấy gã trai đểu hay chơi gái xong lại bỏ, nhưng mấy biểu hiện khi nãy với cô kia thì cũng không đến nỗi đâu.....

    Ông nói với gã ta, hiểu rõ mình vừa đặt sự lựa chọn vào tay gã này rồi.

    -"Anh là bố đứa trẻ nhỉ?

    Anh nên quyết định sớm đi".

    Ông lật giấy khám sức khoẻ trong tay, cúi đầu mà đoán mò suy nghĩ của gã trai kia.

    -"Có hậu quả gì quá nặng nề không?"

    Khoảng im bặt bao chùm lấy hành lang vắng một thời gian dài, đến khi ông định quay đi, gã trai mới cất tiếng, gã cúi gằm mặt, ông không nhìn được mặt hắn ra sao lúc này.

    Gã chọn cô gái kia rồi..

    Về tình, ông không biết nên phán gã đúng hay sai?

    -"Được chăm sóc thì sẽ không.

    Khuyến cáo cô ấy nên ở bệnh viện thêm vài ba ngày, chúng tôi sẽ theo dõi thêm.

    Sau hai tuần, hãy đến kiểm tra lại.

    Nếu anh đã quyết định nhanh như vậy....

    May mắn là thai ngắn ngày như vậy có thể phá bằng thuốc, ta đi chứ?"

    Kokonoi lết đôi chân mình đi.......Đứa trẻ đó......chưa từng là "của gã"....

    ------------------------------------

    Man, bạn có thể nói t buff cho KokoSen quá đà so với những cp khác, xin lỗi nhưng t cũng không phủ nhận.

    KokoSen là cp đầu tiên t lọt mà đẩy mạnh đến thế trong AllSenju, cái build của hai đứa khiến t vừa đau lòng vừa hú hét như điên.

    Đây là cp khá hợp với build của tôi, phía sau là KakuSen và RanSen.

    Mọi người hãy mong chờ cốt truyện phía trước nhé (nếu t không lười thôi).
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    Phân tích chơi chơi thôi.


    Vì trong khoảng này, chap trước chính t cũng vừa lộn đầu cua mạch truyện t dự định ban đầu.

    Nên t lại sắp xếp lại mạch lần nữa🥴.

    Vì KokoSen đang tráy trong tâm t như mới bị phóng hoả bằng xăng 28.710đ.

    Đây là bài phân tích một tí về KokoSen và KakuSen (phụ) theo góc nhìn của t cách đây 1 tháng hơn.

    Có thể nếu mọi người search tag thì sẽ thấy bài này rồi, nhưng nếu đọc thì đọc với tâm trạng vui vẻ nhé🍵🌸.

    Bắt đầu nà✨🌸✨

    (Bài viết gốc từ một tháng trước, nên nhiều thứ có thể thay đổi.

    Ta sẽ chủ yếu góp nhặt từ chap 212-15, 233, 237)

    1.(Đoạn này, Takemichi vừa thức dậy, tâm trạng rất rối bời, cũng chỉ đang tự hỏi vài câu hỏi hiện ra trong đầu.)

    Trong khi đó, Kokonoi hiểu rõ Take 3 ngày rồi mới tỉnh, sau câu nói đầu tiên như hỏi thăm về việc tỉnh dậy.

    Cậu ta trực tiếp trả lời câu hỏi của Take (không nhắc đến gì đến Senju trong suốt câu hỏi nội tâm đâu).

    Rõ ràng cậu ta cho rằng thông báo cho Take về việc nên ưu tiên nói hàng đầu sau một khoảng lặng (......) là việc cô bé đã cứu Take.

    2.Sau đến đoạn này, khung cảnh dù được đưa ra như cho độc giả được kết quả của trận Tam Thiên, nhưng rõ trong mắt t, thì đây cũng là hồi tưởng của Kokonoi, theo hướng mắt thì Kokonoi không hề nhìn đến mặt Take lúc này đang nằm phía trên( hướng nhìn thẳng)

    => Kokonoi đang chăm chú hồi tưởng và kể lại cảnh tượng khi đó + hai tranh cuối dần cận vào mặt( hoặc mắt) của hai trang liên tiếp khiến t càng muốn khẳng định sự chăm chú của Kokonoi.

    +Khoảng cách của hai câu không hề dài để Kokonoi cần thiết phải lặp lại chủ ngữ "Senju", điều này còn tiếp tục đến cả câu tiếp theo.

    Không không chắc về việc đoạn này Kokonoi đã biết cô bé là nữ chưa, nhưng giao tiếp bình thường đâu có thiếu từ để nhắc đến chủ ngữ vừa được nhắc đến (?).

    3.Lần nữa, và lần thứ ba liên tiếp, Kokonoi sử dụng tên của "thủ lĩnh của Phạm" để nhắc đến.

    Khung ảnh khá nhỏ, không thấy được mặt ai khác ngoài Senju và Mikey.

    Một Kokonoi buông thống, không nói thêm một câu nào nữa (hoặc do không thể hiện-nhưng t khá chắc là không thật) dù khi nãy vẫn còn đang bất lực trong việc gào thét bảo Mikey hãy dừng lại.

    Cậu ta không thể nói gì thêm trong tình huống này.

    4.Takemichi được Kokonoi dùng "họ" để nhắc tới, cho dù có thể nói là từng cùng bang, đội, và Kokonoi có sự tin tưởng nhất định với Take (Thật ra việc gọi tên hoặc họ không thể hiện quá nhiều về sự thân thiết, nhưng kệ đi, ehe).

    Ngay sau đó lại dùng tên "Senju" để nhắc lại (nhắc trước).

    Cậu ta nói Take bị đánh, ngay tắp lự bảo Senju (+South) cũng bị đánh, South thì t sẽ không nói tới nữa, nhưng về vật lí, rõ ràng là Senju không hề bị Mikey tác động gì tới (ngoại trừ câu doạ … không tính thì cô bé không hề bị đánh).

    => Kokonoi coi việc Senju quỳ xuống như một tác đồng không nhẹ lên cô bé ( như bị đánh) (?)

    Đoạn này thì sao cũng được, theo đứa đu crackship như t thì rõ việc Senju vừa làm ấn tượng lớn đến Kokonoi hơn là việc South vừa💀

    +Kokonoi dùng tên(Senju) để nói cho Seishu, dù Sei cũng biết rõ đó là ai.

    Dù là dùng Kawaragi thì chắc cậu ta vẫn có thể hiểu.

    5.Như t vừa nói, Seishu cũng là một trong những người giới thiệu cho ta về "Kawaragi Senju vô tỷ".

    Cậu ta biết rõ chàng trai bí ẩn đó là ai, chỉ cần "Kawaragi" là biết, và Kokonoi vẫn dùng tên để báo thông tin.

    Đoạn sau này cho vui thôi, Kakuchou cũng là một người giới thiệu về Senju, với tư cách thủ lĩnh của Phạm.

    Biết là South ép buộc Kaku vào bang bằng vũ lực, nhưng cậu ta chẳng mấy quan tâm về vị "thủ lĩnh" của mình mới bị thân hình nhỏ bé kia tấn công lắm, mà lập tức giới thiệu về vị vua /công chúa của kẻ vừa mới cà khịa cậu mới đây💁💁

    Sau khi đấm văng Benkei, Kakuchou lớn tiếng về việc phải thu nhập Take về bang mình (đối chính là Benkei, nhưng rõ cậu ra cũng nói rõ cho vị thủ lĩnh của ra hiểu ).

    Kèm thêm sự khoảng lặng hơi bất lực của cô bé rất dễ thương trong mắt tôi✨

    Những chap đầu khi Senju xuất hiện, thật sự rất ít câu thoại được dùng trực tiếp cái tên "Senju" được sử dụng, đa phần là dùng cả họ và tên.

    Senju là người được nhắc đi nhắc lại cả họ và tên "Kawaragi Senju" rất nhiều trong nửa đầu Arc Tam Thiên.

    Ngoại trừ vài nhân vật trong Phạm, gần như người khác đều dùng họ tên.

    =>Nếu bạn biết, Kokonoi cũng Terano South bằng tên (South) nhưng đồng nghĩa với nó, ngoại từ khi xuất hiện cùng lúc với Inupee thì chỉ có 1 khung tên có đầy đủ họ tên, còn lại mn hầu như chỉ gọi là South.

    =>Nên có thể việc gọi tên Senju đặc biệt hơn so với việc gọi tên South.

    Benkei xuất chiến, xuất phát với một cái tên "Senju" và một lời nhắc nhở về ý nghĩa trận hôm nay là Hanagaki.

    Đúng là: chạm đến đúng chỗ ngứa.

    Benkei cũng vừa nói đến cùng mục đích với Kakuchou.

    Senju đứng rất gần Benkei, rõ là Kakuchou chỉ hướng đến South, kẻ vừa lớn tiếng ở đây, trong khi có thể hướng đến Senju, cầm dù thì không dễ phòng bị đâu.

    Rồi sau đó mới khẳng định việc của Hanagaki, theo vị trị thì chỉ cách vị trí Senju đứng tầm 2-3m, dù là cậu ta nhìn thẳng về phía Benkei, nhưng việc nên làm chẳng phải là đối chất với vị thủ lĩnh cách mình không hề xa sao?

    => Kakuchou dù trong tứ thiên vương và thành viên cấp cao của Lục ba la nhưng cũng rén cô nàng(?).

    Sức nặng về thế lực, vị trí của cô nhóc luôn khiến người khác vô cùng dè chừng (?)

    🌸Hết rồi, thế thôi nha.

    Hoke sủi tiếp đây(*´ω`*)🌸
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (14)🖤


    Viên Mifepristone trắng ngà lạnh ngắt trên tay Kokonoi, có lẽ vì nó vừa được lấy ra từ phòng thuốc.

    Căn phòng đó thật sự lạnh lẽo, dược sĩ đã nhìn gã với một cái nhìn khinh bỉ khi khi thấy gã lê bước đằng sau ông bác sĩ già.

    -"Mifepristone, bổ sung thêm liều vitamin B,C".

    Ông nói với cô dược sĩ, sau đó quay đến bàn máy tính không xa.

    -"Kawaragi Senju và Hajime Kokonoi, đúng chứ?

    Tôi muốn chắc chắn trước khi in bản cam kết".

    Ông liếc gã một lần để nhận chỉ được cái gật đầu từ gã.

    Gã không nói thêm gì, chỉ đứng yên ở đó, mặc cho ông đã bảo cậu ta có thể ngồi ghế ở đằng kia.

    -"Hai người là gì của nhau vậy?.....

    Tôi không hỏi đến đứa trẻ".

    Ông đứng dậy để đi đến bên cạnh chiếc máy in đang phát ra âm thanh rè rè, mực in đều tăm tắp trên tờ giấy photo trắng.

    -".....Tôi không... biết".

    Kokonoi đã lặng yên một hồi lâu chợt cất tiếng nên cũng khiến nữ dược sĩ chú ý tới.

    -"Tôi thấy cậu lo lắng cho nữ bệnh nhân đó lắm, thật sự không là gì sao?"

    Cho đến khi ông bước đến và dí vào tay gã bản cam kết, Kokonoi mới hoàng hồn trở lại.

    Cùng lúc, gói thuốc cũng đến được tay anh.

    -"Tôi không thể chắc chắn được, tôi biết cô ấy.....mười năm, và chỉ thế thôi".

    Lời bộc bạch của gã tội phạm, ánh đèn sáng trong căn phòng cũng không thể chiếu rõ trên vầng trán, là do chiếc nón lưỡi trai gã đeo vội.

    Gã gạt lọn tóc vướng trước mắt như nút thắt trong lòng.

    -"Cơ thể nữ bệnh nhân chỉ được coi là vớt vát đủ tiêu chuẩn để thực hiện phá thai.

    Nhưng xin hãy tin tưởng vào bệnh viện chúng tôi.

    Cô ấy sẽ khoẻ mạnh sớm thôi".

    -"Cảm ơn bác sĩ" Gã quay lưng đi, bóng gã cứ xa dần dưới vài ánh đèn được bật mở trên hành lang lúc 2 giờ sáng.

    -"Cô thấy anh ta thế nào?"

    -".....Anh ta là kẻ không biết rằng mình đang yêu..."

    -"Ừ, thật buồn cười ".

    ------------------

    -"Senju, ăn chút cháo đi rồi uống thuốc".

    Koko xách cặp lồng, hắn nghĩ là cô cần ăn gì đó trước, cho dù là vitamin hay thứ thuốc kia.

    -"Thuốc gì?"

    Senju nằm dài trên giường bệnh, nghe tiếng hắn quay lại thì cũng nhổm người dậy.

    -"Vitamin...

    Cơ thể mày cần bổ sung thêm nhiều thứ lắm.

    Cố mà uống hết đi".

    Kokonoi đặt lồng cháo lên bàn, sẵn tiện kéo cho mình cái ghế để ngồi cạnh giường.

    -"Nhích lên chút, để anh kéo bàn gấp xuống cho mày".

    Hắn ôn tồn đỡ lấy cô, nhẹ nhàng chỉ sợ cô như cánh hoa xuân sắp tàn.

    Sau tất thảy hành động đó, Senju yên vị dựa lưng trên thành đầu giường.

    -"Tôi đáng ra nên lưu giữ lại cái khoảng khắc này.

    Lần đầu...

    Lần đầu anh gọi tên tôi đó.."

    Senju cúi đầu nhìn vào đôi tay thon đan vào nhau, nói cô cũng không làm việc nặng nhiều cũng đúng, nhưng nếu muốn nói, từ từng đốt ngón tay, từng cử chỉ lại dần ngày càng thô cứng hơn rất nhiều cô gái khác.

    "Để xem, chàng Hajime chăm sóc tôi cẩn thận thế này cơ mà" Senju phì cười trong khi hắn chuẩn bị cho bữa ăn "ban sáng" của cô.

    Đúng nhỉ?

    Trong cơn lo lắng, hắn vô thức gọi thẳng ra tên em, cái tên mà hắn đã kìm nét mười năm nay không dám cất tiếng dù một lần.

    "Senju"

    -"Đưa tôi tờ giấy đó đi".

    Senju biết sẽ chẳng có gì tốt đẹp nếu cô nằm đây với bình truyền nước biển cả, và anh ta bước vào với một tờ giấy.

    Một là giấy khám sức khỏe tổng thể, hai là giấy xuất viện.

    Cô chắc chắn thế vì cả hai ít ra đều cần bệnh nhân "còn sống" như cô cần biết, đúng không?

    -"Mày không cần nó đâu".

    Kokonoi chột dạ, nhanh chóng giấu tờ giấy đi.

    -"Thôi nào, nếu anh không muốn tôi nhìn thấy nó thì anh đã chẳng mang nó trên tay mà bước vào đây rồi".

    Senju chống tay lên cái thành bàn nhỏ, chào nóng hương khói còn vương trong không khí, như làn sương mờ trước khuôn mặt em.

    -"Đưa đây đi, nó liên quan đến tôi mà".

    ----------

    -"Có lẽ tôi nên tự mình đi khám trước."

    Senju trầm ngâm nhìn vào tờ cam kết.

    Hừm, giấy cam kết phá thai.

    Cô đã không biết nên diễn tả cảm xúc ra sao khi thấy tên anh ta cũng trong tờ giấy.

    Bất ngờ đấy..

    -Chỉ là lỡ đâu, vận mệnh sắp đặt anh ta phải biết thì sao- Như trò đùa vậy-

    -"Được rồi, đưa thuốc cho tôi đi".

    Cô đặt tờ giấy vào tay anh ta, thản nhiên mà nói ra lời đó cùng với bàn tay mở không chút ngần ngại.

    -"Ra là mày chấp nhận nó nhanh thế sao?

    Thế mày có gì giải thích không?!!"

    Kokonoi như tức điên với cái hành động của em, hắn đứng phắt dậy, đúng rồi, hắn sao mà kìm lại được chứ?

    -"Không, có gì đâu?

    Anh chưa từng nói tôi không được có "nó"?"

    Nếu anh ta đã chưa muốn đưa cô thì thôi, sớm muộn gì mà chả đưa, nếu không anh ta đã không ngồi đây.

    Senju đành tiếp tục với bữa cháo nhìn chán ngắt của mình.

    -"Cảm ơn, tôi sẽ tự trả viện phí.

    Để nó ở đây đi".

    Senju chỉ vào cái bàn nhỏ của mình.

    "Sớm ngày hôm nay chẳng phải là ngày đó hay sao?

    Anh không nhanh có khi bị nghi ngờ đó?"

    Người nào trong tổ chức cũng bắt buộc có mặt trong buổi xử tội đó, dù chẳng còn kẻ nào kinh sợ nó nữa?

    -"Còn 4 tiếng, anh không có gì phải vội cả.

    Và không có mặt cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ai...".

    Kokonoi đành ngồi lại xuống ghế của mình, ít ra hắn phải ngồi đây để chắc chắn con nhỏ khùng điên này uống thuốc.

    -"Mày ở đây thêm hai ngày nữa, còn một đợt thuốc.

    Đừng có đi lung tung.

    Mẹ nó, còn không chăm sóc nổi bản thân mà mày muốn chạy trốn đi đâu kia chứ?!"

    -"Ừm"

    Vậy ai là cha đứa bé vậy?

    Để xem, Senju đang cố nhớ lại nó.

    ------------------------

    Cốc cốc.

    Tiếng gõ cửa vang lên từ phía bên kia căn phòng.

    Thường sẽ chẳng ai đến lần tìm đến cô vào tầm chiều tối này, chẳng phải đã 6 giờ rồi sao?

    Senju rời khỏi chiếc máy tính, quay người đến mở cánh cửa gỗ tùng đỏ.

    -"Senju, mày thay đồ đi.

    Đi cùng anh một chút".

    Gã chống tay lên thành cửa, nhìn xuống người con gái thấp hơn gã khá nhiều.

    -"Sao?

    Còn việc gì?".

    Senju cũng phải hỏi lại, anh ta chẳng bao giờ quan tâm tới công việc của cô, thật ra là nó không liên quan gì đến nhau mấy.

    -"Đầu bên kia thành phố, hàng mới đến.

    Thằng già bên đó đang cố bụng không chịu giao ra, chắc nó muốn thêm tiền.

    Anh thấy mày hợp với mấy vụ này hơn anh."

    Anh ta dạt nhẹ cô ra mà bước vào phòng?

    Thật giờ chẳng ai còn giữ chút được chút tinh tế nào.

    -"Thế cứ cho ông ta thêm chút tiền đi.

    Chẳng phải đơn giản sao?

    Tôi tưởng anh đâu có thiếu tiền bao giờ".

    Senju bước cạnh đến anh ta, anh ta cao lắm.

    Hơn cô chắc phải cả cái đầu.

    Nghĩ nếu cắt đầu anh ta đi thì có khi dễ nói chuyện hơn đó.

    "Đừng nghịch máy tính của tôi!"

    Cô nhanh tay nhấc đồ của mình khỏi tầm tay nghịch ngợm nãy giờ đã bấm lách tách vài ba cái rồi.

    Trẻ con!

    -"Mày rõ chúng ta không thiếu tiền.

    Nhưng bị bào tiền từ lần này sang lần khác chẳng phải rất tốn kém sao?

    Tiền bạc cả mà.

    Hiểu chuyện chút đi " Anh ta nghiêng người chọt một cái vào má cô, cả cái tổ chức chẳng mỗi hai người đó còn thích chơi đùa như này.

    -"Vậy ngày mai" Senju hất tay hắn ra.

    -"Anh hẹn người ta để đàm chuyện rồi.

    Đừng làm anh thành kẻ thất hứa chứ.

    Anh chắc sẽ không tiêu phí thời gian của mày".

    Hắn thong thả bước đến ngồi trên giường cô, gác tay mà nhìn chăm chăm cô.

    Quá thản nhiên rồi!

    -"Vậy ra ngoài!".

    Senju chỉ thẳng tay về phía cửa, hô to mà hình như chẳng khiến anh ta quan tâm.

    -"Anh đâu có làm ảnh hưởng đến mày.

    Tự nhiên đi" Gã nở nụ cười đầy chất thương mại, ngồi yên không động di chuyển.

    Gã cũng bất lực lắm chứ, nó đang mặc cái gì vậy?

    Pijama cho trẻ con à?

    Chẳng phải đồ lụa nhẹ mỏng hay chiếc váy ngắn màu trầm.

    Nó có phải phụ nữ không thế?

    -"Trẻ con!"

    Senju đành bất lực, mà lấy đồ để thay.

    Dù sao cũng là giao dịch, cũng nên ăn mặc sao cho đàng hoàng.

    Áo sơ mi và chân váy bút chì.

    Được, vừa đủ tiêu chuẩn.

    Senju đứng trước bàn trang điểm, cô chỉ đánh lên ít son, làm nhiều quá chỉ tổ lố lăng, vì mặt cô gần như chưa bao giờ cần mấy thứ đó.

    Bàn trang điểm cô cũng có nhiều thứ lắm đâu.

    Cuối cùng khoác thêm chiếc áo vest màu be, đơn giản nhưng cũng ra trò.

    Nó luôn là tông màu cô yêu thích, màu đen đôi khi lại quá gây chú ý.

    -"Cái gì đây?

    Mày bây giờ còn dùng trâm cài tóc nữa à?"

    Gã tỏ vẻ ngạc nhiên lắm, thường nó chỉ xoã ra thôi, chứ có bao giờ để thế này chứ.

    Gã chú ý đến cái cổ bé bé, có lẽ một bàn tay của gã cũng có thể nắm trọn nó đấy, gã đưa tay ra đo thử trực tiếp.

    Lọn tóc non dưới gáy chưa kịp dài, bung ra như lông tơ gà con.

    Nhìn mịn màng biết bao.

    -"Làm ơn, liên quan đến tiền bạc phải gọn gàng.

    Suy xét lại, 10 năm trước anh dùng nó cũng hợp đó.

    Rồi, đi nhanh lên."

    Senju bước đến bên cửa, đứng đợi hắn ta còn đang đứng đút tay vào túi quần ở giữa phòng.

    Senju, nó chẳng phải rất đẹp đúng không?

    Rindou nhỉ?

    Senju ngồi bên ghế phụ, gã thì đang chính tay phóng cái xe Bugatti Veyron thân thương.

    Một vẻ ngoài hào nhoáng nhưng cũng có chút rất điềm nhiên, dòng xe này luôn là thế.

    Cũng chẳng quá đắt đỏ bao nhiêu, ít thì 1,6 triệu USD, nhiều thì ai mà biết.

    Gã biết thế, sau đó gã không quan tâm mấy cái giá sao cùng khi về tay gã nữa.

    Bánh xe cứ lao vun vút đi, làn gió cứ mạnh mẽ phóng như mong chờ đuổi kịp "con mãnh thú" của gã.

    -"Ông Furukawa, rất vui được gặp ông."

    Gã còn chưa kịp thêm bước nào thì cái con lợn ục ịch kia đã tự lết xác đến, đúng là bọn hám tiền.

    Gã khinh bỉ bọn chúng, nhưng cư nhiên, ta cần "đàm đạo" trước đã.

    -"Cô đây là?"

    Con lợn hám tiền này, mày chỉ quan tâm thế thôi à?

    Gã quay sang, trầm ngâm đôi chút.

    Senju, nó là gì nhỉ?

    -"Kawaragi Senju, một trong hai cố vấn của...."

    Senju đã ngắt lại lời mình trước khi nói ra cái tên đó.

    Cô dương mắt lên nhìn gã ta, mong chờ hắn giúp đỡ vài câu từ.

    -"Cô ấy là người của tôi, là người điều hành buổi ý kiến của ta hôm nay".

    Hắn nhìn em với ánh mắt khó hiểu, mà thôi, em không muốn hiểu.

    -"Vâng, tôi đã nghe danh cô lâu rồi.

    Rất hân hạnh ạ."

    Ông già đó giơ cái bàn tay mật mạp, đầy lông đó ra.

    Senju cũng phải bắt tay cho có lệ, cô gặp không ít trường hợp này rồi.

    Tay còn lại đặt lên tay cô mà "mân mê".

    Tởm, tởm, kinh tởm.

    -"Được rồi, ông anh.

    Chúng ta nên nhanh lên nào!"

    Hắn nhanh chóng cũng gạt cái màn xã giao này nhanh đi, chính gã còn ngứa mắt.

    ---------------------------

    -"Vậy ông anh mong muốn điều gì đây?"

    Anh ta dựa lưng trên cái ghế salong, tay chân gác mọi nơi.

    Tay thì trên thành ghế, vòng qua vai cô.

    Chân thì gác thẳng lên cái bàn mặt kính, nếu cô ngày trước thì chắc cũng đã ngồi vậy cùng.

    -"Cậu cũng biết đấy, chúng ta cũng là làm ăn sòng phẳng với nhau cả.

    Tôi cố trách mấy thằng cớm, cậu thì giao tiền.

    Nhưng gần đây, chẳng phải tiền công cho tôi quá thấp hay sao?"

    Ông ta cũng chỉ nói như thì thầm, như e sợ, nếu đã đòi hỏi thì ông nên mạnh dạn về tâm lý trước đã chứ?

    -"Ông anh hiểu mà, chẳng phải ông mới nói ta đã sòng phẳng rồi sao?

    Tiền vẫn chưa bao giờ ít so với đòi hỏi ban đầu của ông anh đâu, dù chỉ một đồng".

    Hắn ngước đầu lên, đôi mắt xếch của hắn như thăm dò, dưới anh nhìn đó, gã già kia từng cảm xúc đều bộc lộ không thiếu.

    -"Nhưng...nhưng..".

    Ông ta sợ hãi, ngồi dạt lưng về đằng sau.

    -"Tôi có thể nói chuyện một chút về mặt tiền bạc".

    Senju nãy giờ ngồi nghiêm trang không nói gì, cuối cùng cũng đã lên tiếng.

    -"Vâng cô Kawaragi, đúng là chỉ có.... cô hiểu tôi....

    HẢ???"

    Lão ta như mở cờ trong bụng, như cún mà ngoe nguẩy đuôi.

    -"1 yên".

    Senju đứng dậy, thằng già này, vừa hèn kém, vừa đáng ghê tởm.

    Cô cư nhiên không muốn nghe thêm lời nào từ cái mồm mùi nước thải đó nữa.

    -"Ây dà, mày vẫn như xưa nhỉ?

    Chẳng phải ai đó bảo anh phải điềm tĩnh chút sao" Hắn ta cũng đột nhiên ngồi dậy, nắc nẻ mà cười.

    Senju quay ra liếc một cái sắc lẹm, bắt gặp ánh mắt gã, nhưng gã nào có quan tâm.

    -"Mày nên biết điều đi!"

    Senju rút ra chiếc trâm cài tóc, nhọn hoắc, bóng bẩy.

    Cô dí sát nó vào cổ thằng già kia.

    -" Furukawa, nếu giờ ông có chết cũng chẳng ảnh hưởng đến ai đâu nhỉ?

    Cả cái khách sạn tráng lệ này, ông chủ đột nhiên chết bất đắc kỳ tử thì bà chủ, mấy cậu công tử, cô tiểu thư nhà ông cũng đủ ăn cả đời mà đúng không?"

    Ánh mắt Senju như trải màn sương, lão già đổ mồ hôi từng dòng, mắt đã ngoé nước.

    Lão gật đầu.

    -"Nên biết phận đi!"

    Senju đứng thẳng người lên, đang định sẽ trở lại trạng thái trước đó, thì đã bắt gặp hắn ta đứng đằng sau từ bao giờ.

    Tay hắn cầm cái súng lục mà ngắm nghía, nhìn qua nhìn lại.

    -"Lại đây, Senju."

    Như đã thấy em đã nhìn thấy, gã khua tay bảo em đến chỗ hắn.

    Quay một vòng tay, em đã trong lòng hắn từ khi nào rồi.

    "Nào, cầm lấy nó đi nào.

    Chẳng phải mày bảo lâu lắm mới cầm đến súng sao?

    Để anh dạy lại cũng được".

    Gã lần mò, mơn chớn từ cổ tay, rồi lên từng ngón tay thanh mảnh.

    Gã dí sát vào người em, cái hơi thở đàn ông phả vào cổ em.

    Senju nhìn sang, hắn nhìn em một cái rồi cười mỉm.

    -"Ông anh à, chẳng phải đang rất vui sao?"

    Đoàng.

    Vết súng hằn sâu lên chiếc ghế lão ta ngồi, ánh mắt hốt hoảng của lão, đúng rồi, mé cửa tử đâu ai dễ dàng chấp nhận chứ?

    -"Bỏ ra đi Ran!".

    Senju định vùng vằng thoát ra khỏi vòng tay hắn.

    Nhưng đấu với đàn ông đã bao giờ dễ dàng đâu, cô không muốn vật hắn ở đây đâu.

    -"Rồi rồi.

    Tiểu thư đã gọi thẳng tên tôi ra thế thì đành chấp nhận thôi".

    Ran buông em ra, nhưng cũng bỏ lại trên tay em khẩu súng đó.

    -----------------------------------------------

    Lão già đó bật dậy sau khi hai còn người đó bước ra đến cửa.

    Senju đã đành đeo găng tay, mùi thuốc súng không hợp mũi cô lắm, giờ nó còn ám lên tay.

    -"Lấy một bình rượu vang Conde de los Andes Rioja cho ngài Haitani đi!"

    Lão nhìn gã vẫn đang đứng trước cửa đùa nghịch với Kawaragi.

    Lấy lòng gã, đòi hỏi tầm này cũng không được nữa, giờ nên lo cho cái mạng già của lão đã.

    Kết thúc cuộc gọi, lão sụp xuống.

    Kawaragi Senju, cô ta dùng trâm Tama Kanzashi.

    ----------------------------------------------

    -"Ai mà ngờ lão ta còn tặng ta cả rượu chứ?"

    Senju mở hộp rượu trong tay, còn Ran vừa bước vào ghế lái, đặt xuống một cái hộp.

    Hắn không lầm thì chỉ là cái hộp để đựng ly thôi.

    Nhân viên lễ tân đã hớt hải chạy đến để đưa hắn mấy thứ linh tinh này, mà chắc chỉ "ông bạn" bảo thôi chứ ai.

    -"Đi ăn tối rồi uống sao cũng được, anh với mày sẽ uống trên xe.

    Giữ bình rượu cho chắc vào".

    Ran xoay người cài dây an toàn cho Senju, mở khoá xe.

    -------------------------------------------------

    Burger nướng phủ phô mai và nấm, rất hợp với vị trái cây riêng biệt và vị cay nồng ấm áp của món rượu lão đưa.

    Gã biết rõ mà.

    -----------------

    -"Mở nắp đi, ly này được vệ sinh trước rồi.

    Không phải lo".

    -"Uống rồi anh còn lái xe được không?"

    Senju nghi hoặc hỏi, nếu cả hai say thì sao?

    -"Ít thì không sao đâu".

    -"Vậy ra ngoài mà uống".

    Chiếc xe đậu ngay dưới một ánh đèn đường, tất nhiên là một khu vắng người.

    Ran dựa trên nắp xe, ly rượu vừa được cô nào rót ra cho gã này.

    -"Cay!"

    Senju vừa nhấp môi đã thấm cái vị cay của nó rồi.

    -"Nói như mày chưa uống rượu bao giờ ấy".

    Ran cười khẩy, nhấp cho bản thân mình một ngụp.

    -"Đúng như vậy thì sao?"

    Cô quay ngoắt sang phản lại ngay lời gã.

    -".........Vậy thì thử đi".

    Gã lặng một lúc, 26 tuổi, làm cho Phạm Thiên bao năm.

    Chưa uống rượu?

    Hài.

    Gã cụng một cái lên chiếc ly trên tay em.

    Chink.

    -----------------

    -"Haha, Sanzu cũng có lúc như thế sao?"

    Hai kẻ cười như dại, dưới ánh đèn đường, có kẻ say trong lần đầu, có kẻ chờ kẻ còn lại chìm trong cơn say.

    Ran biết Sanzu là anh trai của Senju, chỉ quan hệ tụi nó rất khó nói.

    Chẳng biết tụi nó liệu có muốn nhận anh em gì với nhau không ấy chứ.

    Nhưng khi nhắc tới Senju, Sanzu luôn có cảm xúc khá khó hiểu, nên gã thường coi việc nhắc tên em là việc đáng mang ra để đùa với thằng đồng nghiệp lắm, ừ nó ý nghĩa.

    -"Ran này, anh làm anh trai tốt thật đó.

    Còn tôi là đứa em gái tồi, Sanzu còn bỏ tôi đi mà lại".

    Senju gác tay lên vai gã, cười cười thành tiếng, như lại chỉ như gió thổi mây bay.

    -"Vậy mày có muốn anh bỏ mày luôn không, con mèo say mèm này?"

    Ran giữ lấy tấm thân lắc lư trước mắt mình, đôi vai gầy dựa vào lòng ngực gã.

    -"K..hôn..g..Hứ..c..hì.hì".

    -"Nãy ai bảo mới uống rượu lần đầu...".

    Ran nhìn vào khuôn mặt em đỏ khướt trong lòng mình.

    Được, nếu đã thế.

    Có gì anh mày cũng sẽ chịu......Không bỏ mày đâu...

    Senju..Quả nhiên buổi đêm, cái thời điểm mà con người ta mệt mỏi, tâm trí và cảm xúc cũng mong manh, dễ thay đổi như vậy?

    Và gã không biết, lời thú nhận này mấy phần là thật.

    Ran ôm lấy em, như điều mà gã thèm muốn..

    Mưa rồi...

    -------------------------

    Tiếng mưa lách tách lên nóc xe, tiếng vang vọng trong không gian xe.

    Nóng nực, nhưng lại như ngồi cạnh ánh lửa đêm đông, ấm áp..

    -"Ran....Đừng...Tránh ra đi".

    Tóc nàng xoã ra, trên chiếc ghế sau màu thẳm.

    Nhưng hắn đâu để tâm, gã lao vào em, như con mãnh thú rồ dại, lưỡi nàng và gã đan vào nhau.

    Nàng chối bỏ, còn gã thì từ lâu đã không ngại động chạm vào đàn bà.

    Cái thân thể con gái lấp ló dưới lớp áo sơ mi, cặp ngực đưa đẩy trước mắt gã, nó như của mấy con điếm hắn hay thấy trên những khu phố đèn đỏ mà gã từng đi qua, nhưng của nó, lại khiến gã hứng thú đến lạ.

    Hơi thở của người con gái khó khăn nằm dưới thân gã, mái tóc rũ rượi, đôi tay lần mò trong bóng tối tìm lối thoát.

    Và gã đã không cho em cơ hội.

    Em không rên rỉ, chống cự, mà chỉ van xin, lời cầu của em chỉ như tiếng mưa nhỏ giọt ngoài kia, chẳng thể đả động tới tâm trí gã.

    Và chỉ thế thôi, em nằm trong lòng gã, không thể thoát.

    Tiếng mưa ngày một nặng hạt, lấn át tiếng hoan hỉ của gã và em.

    Em chấp nhận, đưa đôi môi mềm lên đôi môi khô khốc của gã mà khi nãy hắn còn khao khát như vàng, còn ngóng trông như mưa đầu xuân.

    Em ôm lấy đôi vai của gã, lời thì thầm bên tai.

    Nó không ngừng khiến gã không thể rời khỏi em.

    Hai thân thể sát vào nhau, như không gì có thể tách rời.

    Ngực em và gã chạm vào nhau, không che chắn, không ngăn cách.

    Em không phải là kẻ dưới thế, mà gã mới là kẻ đang phục tùng em, không đòi hỏi.

    Gã đang nhận lấy ân điển từ em, cô gái hắn dõi ánh mắt theo từ khi nào.

    Mùi cay nồng của rượu vang, nồng lên hơi ấm cho cuộc tình mà gã dành cho em.

    Gã đưa đẩy, khao khát mùi vị của em,khao khát được để mùi hương gã trên cơ thể em, ám lại để chẳng thằng đàn ông dám lại gần.

    -"Senju, đừng bỏ lại tao!"

    Hôm sau, chiếc nhẫn tự trưng cho cái đời độc thân của gã trên ngón út đã không còn.

    Nó ở ngón áp út, mà dù bên tay nào cũng nào có quan trọng.

    Vì gã sa vào cái hạnh phúc mà mối quan hệ em "bẫy" gã mất rồi.

    Hay gã tự mình chui vào lòng tay em vậy?

    -----------------------------

    Có lẽ ngày hôm đó, những cuộc điện thoại tràn ngập thông báo điện thoại cô mà của gã gọi đã thể hiện điều đó rồi.

    Cái ngày mà cô trốn chạy khỏi mối quan hệ đó, khỏi Phạm Thiên.

    Bỏ hắn ở lại.

    ---------------------------

    Rồi, vừa lòng các human chưa?

    T mệt rồi, đi húp trà đây.
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (15)🖤


    -"Kokonoi, dù tao biết là mày đặt tâm đặt tư đi kiểm tra hiện trường vào đêm qua, nhưng có cần phải nhìn phờ phạc như thế không?

    Mày ghé nhà rửa cái mặt không được à?

    Đã trễ đâu".

    Ran mặc dù cũng không thể hiện quá nhiều sự khó chịu, nhưng nay thằng Hajime lạ lắm.

    Thường nó sẽ sửa soạn, khoác lên bộ đồ màu đỏ chói mắt với hoa văn mà hắn coi là chả ra đâu với đâu.

    Nhưng mà nếu nói ra lại sợ thằng đồng nghiệp buồn.

    -"Im đi.

    Tao không muốn về đó hôm nay.

    Thật lạ, hôm nay sao lắm người chưa tới vậy!".

    Kokonoi mệt mỏi vuốt phần tóc che lấy mắt phải của hắn ra sau tai, bơ phờ bước đến ngồi lên cái thùng dầu hoá lỏng.

    Mùi tanh xộc lên mũi khiến hắn khó chịu ra mặt.

    -"Chưa tròn 6h sáng, mày có thể đòi hỏi gì?"

    Ran là kẻ biết đúng giờ, gã không muốn chậm trễ thứ gì, nhưng đòi hỏi mọi thứ phải sớm vượt lịch thì gã cũng chẳng ham.

    -"Rề rà quá!"

    Kokonoi tức giận gục đầu xuống.

    -"Đừng vội thế chứ.

    Ngày 20 thì công việc đều được sếp gạt đi hết cho chúng ta mà.

    Không có việc gì phải gấp".

    Ran bước đến, vờ gạt tay tỏ vẻ thấu hiểu, gã cười cười.

    Thuật tiện lên bước lên ngồi cùng đồng nghiệp.

    Rindou, thằng em "bé nhỏ" của hắn cũng thường là một kẻ sẽ đến sớm, nhưng chắc hôm đây nó vẫn đang trầm mê trong giấc ngủ nên gã cũng chả muốn đả động tới.

    Nên hắn phóng xe lên cảng một mình.

    Rất sớm.

    Khi cái ban sáng vẫn tờ mờ chưa bước chân.

    Mà cũng có ai ngờ lại đến sớm hơn cả Kokonoi, chúa đi sớm như này....Mùi...Gì?...Mùi lan đến cánh mũi gã khiến cả ngai ngái cả người.

    Trời Tokyo hiện tại thì cũng chưa quá lạnh, nhưng nếu nó không về nhà tối qua, tất nhiên là khi nó chỉ đi lượn ngoài đường, thì có lẽ nó sẽ chết cóng đến nơi rồi.

    Và thế, Kokonoi không mang cái gió lạnh của trời đêm đó, và hắn biết nó chẳng mấy khi tốn xăng vào mấy cái lò sưởi trong xe, đôi khi thì có cô bé kia nó sẽ "miễn cưỡng" mở khiến hắn bao lần mặc vest trong xe phải đổ mồ hôi hộ...

    -"Này Ko..ko, tối qua mày đã đi đâu?..

    Đây là mùi thuốc kháng sinh...

    Đúng không!?"

    Ran trong phút chốc đào trong trí nhớ đây là mùi hương kinh khủng gì...

    ----

    Tám năm trước..

    Chính xác là cái ngày đó, Kawaragi Senju đã tự tử trong nhà riêng.

    Chỉ sau cái ngày mà thằng Sanzu tìm thấy nó, Senju biến mất 3 năm trời, và chỉ mỗi Takeomi khẳng định điều rằng con bé vẫn đang sống ở đất Tokyo, chỉ là chưa đến thời hạn mà nó đã bảo sẽ gia nhập Phạm Thiên.

    Sanzu cùng với Kokonoi, cùng đến nhà nó, bắt nó phải đến trước mặt Mikey..

    Và chính hai thằng nhõi ấy đã thấy cái thân thể lạnh cóng của con bé, cùng với sàn nhà đỏ bệt màu máu...

    Và bất ngờ chưa?

    Con bé cùng nhóm máu AB với Sanzu Haruchiyo, và nhõi con đấy không chịu bỏ ra dù một giọt máu, báo hại "vị Phật nào kia" đã bắt hai con người trong tổ chức còn ở Tokyo truyền máu cho Senju..

    Kokonoi và hắn, người mang nhóm máu A...

    Rồi cũng chính hai người, nhìn thấy con bé mới mở mắt tỉnh dậy, bàng hoàng bởi ánh đèn trắng sáng chói trong bệnh viện, bị bắt phải xăm lên dấu ấn Phạm Thiên trên lưng...

    Tiếng gào thét của nó vang cả phòng bệnh, đến dãy hàng lang.

    Dù nó đã được Kokonoi báo trước việc đó.

    Nó khóc lóc thảm thiết hét rằng tại sao không để cho nó chết quách đi.

    Và có lẽ, hắn rõ rằng từng giọt máu của hắn đang chảy trong từng động mạch của nó, nó đã làm hắn thấy thương...dù chỉ trong giây phút ngắn ngủi...

    Kí ức đi kèm với mùi thuốc kháng sinh nồng nặc trên cánh mũi..

    Cái đêm đó, hắn chẳng hiểu sao Mikey lại cố chấp như vậy?

    -----

    -"Phòng bệnh viện...".

    Kokonoi lặng nhìn gã mười giây đồng hồ, rồi cúi xuống che đi đôi quầng thâm dưới mắt.

    Có vậy thôi mà khiến gã nghĩ là gì nghiêm trọng lắm, đúng thôi, bệnh viện ám mùi thuốc kháng sinh là bình thường.

    -"Mày đến đó có chuyện gì không?

    Nếu cảm thấy không tiếp tục thì để tao báo sếp một câu rồi..để mày nghỉ".

    Ran sốc lại vai của cậu đồng nghiệp, ngày "tàn sát" này cũng chả có gì đặc biệt để quan tâm nữa rồi.

    -"....Haitani, nếu tao nói cho mày nghe thì liệu mày có thể hiểu không..?

    Senju, nó vẫn chưa từng rời đi đâu".

    Nét trầm buồn trong tông giọng của Kokonoi khiến hắn nổi da gà..

    -"Koko, mày nói như con bé vừa chết ở xó xỉnh nào đấy rồi về ám chúng ta vậy.

    Đừng đùa như vậy chứ.

    Nói rõ ràng hơn xem nào" Ran nhích tai lại gần để nghe mấy âm thanh lí nhí của ai kia.

    -"Tao, chính tao, vừa đưa cho nó viên thuốc phá thai đầu tiên....

    Thật bất ngờ làm sao, nhỉ?"

    Kokonoi thả đầu mình xuống đôi tay đã mỏi nhừ, cái sức lực yếu ớt ấy là thứ duy nhất cầm cự cậu ta lúc này.

    -"Gã bác sĩ già kia đã chính miệng hỏi tao rằng tao có yêu nó không?

    Và tao đã chẳng biết gì cả?

    Đúng rồi, Ran, mày có biết yêu là cái gì không?

    NÓI TAO NGHE ĐI!!!?"

    Kokonoi xoay phắt người, dường như ngay sau đó nó đã sức cùng lực kiệt, nó nắm chặt lấy vai hắn mà lay..

    Mà yếu đuối van xin, dường như nãy giờ tim hắn cũng như vừa ngừng đập vài nhịp...

    -"..Từ bao giờ?...."

    Âm thanh chẳng rõ xa gần cất tiếng.

    -----

    I back to life, t bỏ fic khá lâu vì không còn hứng thú với fandom nữa.

    Nhưng nhìn cách khai thác nông cạn đối với con bé hiện tại.

    Thì vâng, tui sẽ ở đây và cố gắng hoàn thành fic.
     
    (Allsenju) Bonsen 🖤
    (16)🖤


    "Hai người ở đây từ bao giờ vậy?

    Đến sớm hơn cả tao nghĩ nữa.

    Koko, mày biến mất từ tối qua...."

    Kakuchou bước đến từ cửa sảnh, hôm nay có vẻ cậu ta đổi bộ quần áo ấm áp hơn mọi khi.

    Đúng nhỉ, dù sao sáng sớm trời cũng chẳng thoải mái gì cho cam.

    Kokonoi vô lực rời tay khỏi Ran, quay đi chẳng nói tiếng nào.

    Ran chính gã cũng khá hoảng trong vài giây vừa qua, cứ ngỡ cuộc nói chuyện này quá lớn đi.

    -"Không có gì, Koko mới hỏi tao về mấy lô vũ khí mới được vận chuyển về hôm qua thôi" Ran nhảy xuống, vừa bước vừa phẩy phẩy tay.

    Gã bước đến bên Kakuchou, khoác tay lên vai cậu, mồ hôi trán của gã vẫn đang đổ ra đây này.

    -"Nếu chỉ về chuyện đó thì đâu cần to tiếng đến thế chứ" Cậu ta thấy hơi khó hiểu, bình thường Koko chẳng mấy khi mất bình tĩnh như vậy.

    Thôi, cũng không cần để tâm làm gì.

    Và cứ trong khoảng thời gian tầm 1 tiếng đồng ấy, chả ai trong cái sảnh hôi tanh ấy nói với nhau câu nào, cho đến khi "công việc" bắt đầu khi Mikey tới.

    Xuyên suốt buổi hành hình, gã biết rằng Koko không để tâm một thứ gì, gã biết chứ, mắt gã đã láo liên nhìn về phía cậu ta không dưới 15 lần.

    Đôi mắt như chưa ngủ 3 ngày của Koko nhìn thảm hại kì lạ.

    Và trong thâm tâm Ran hiểu rõ rằng điều cậu ta quan tâm cũng là thứ gã đang lo lắng giờ này, gã vô thức nắn lại mấy ngón tay, cũng chợt nhận ra..à đúng cái nhẫn ấy vẫn ở ngón áp út mấy tháng qua, nó không rời khỏi tay gã ngày nào.

    Kawaragi Senju.

    Ta cần một câu trả lời đấy...

    Sau cuộc họp mặt tâm tình đấy, Ran cứ bước chân theo thằng nhóc lần thần ấy.

    Mới sáng sớm mà cứ vất vưởng như bóng ma vậy.

    Và tất nhiên là gã muốn hỏi thứ gã muốn biết.

    Đó là thứ thú vị duy nhất trong đời gã hiện giờ thôi.

    -"Koko à, cho tao biết Senju đang ở đâu đi.

    Dù sao nó là thành viên của tổ chức ta, không thể để chạy rông vậy được" Gã bám sát lấy cậu trai mà dò hỏi, lắc qua lắc lại như con lật đật vậy.

    -"Ran, mày biết chính tao là người để nó chạy loạn như vậy, và tao đã để việc đó diễn ra cả tháng nay, và mày mong chờ tao nói điều đó cho mày??

    Một thằng nghe tên nó là táy máy tay chân à???

    Tao không nghĩ là mày bị điên đâu!?

    Cút đi!"...Hơ, Kokonoi như này cũng là lần đầu gã thấy đấy, dù họ bao năm qua là đồng nghiệp của nhau, và chính gã cảm thấy hai người bọn họ cũng thân thiết hơn những người khác.

    Tack, điên thật, tay gã nắm thành nắm đấm, run run, chẳng biết là vì lời nói của Koko, hay một thằng như gã, cuối cùng lại không có được thông tin mà bản thân mong muốn.

    -"Đúng rồi....Haitani Ran tao, chính tao bị điên đấy.

    Chỉ có tao với mày điên thôi, vì chẳng ai bình thường lại để con ả đó vào mắt cả.

    Nói đi xem nào, mày không dám nói vì mày chẳng bảo vệ nổi nó chứ gì.

    Như đứa con nít bảo vệ búp bê của nó vậy!!!"

    Và trong giây phút, gã như nổi cáu, d*t m*, mở mồm ra nói xem nào.

    -"Ừ đúng vậy, tao giữ nó cho riêng tao đấy.

    Nó sẽ là con búp bê đẹp nhất, duy nhất của tao, tao không muốn để nó cứ dần bị thối nát và bẩn thỉu như cái sàn xi măng ám mùi máu trong kia đâu.

    Để tao yêu.. nó đi.."

    Kokonoi quay đi, để mình gã đứng lặng yên, như cái bóng bị vùi chôn dưới vực sâu, nhìn kẻ có cả hộp kho báu trong tay nhưng vẫn đang khóc lóc.

    Kokonoi lái xe về bệnh viện, tròn 8h30 sáng.

    Khi hắn bước vào đã phát hiện "nàng búp bê" của hắn vịn vào thanh treo bình truyền nước, đã đứng cạnh bên cửa sổ từ bao giờ.

    Trong tay hắn vẫn là cốc cà phê giấy mà hắn dừng lại mua ven đường, vẫn còn nóng hổi.

    Thức uống mà hắn và em vẫn thường dùng cho bữa sáng, trước khi công việc bắt đầu.

    Nhưng mà hôm nay, có lẽ công việc của hắn chỉ có em thôi.

    -"Chưa khoẻ đừng có cố mà đi đứng lung tung, ngồi mà nghỉ đi".

    Koko đặt cốc xuống, từ từ đến gần, vừa bước vừa than trách.

    Cái nắng sớm lọt qua khung cửa sổ, cái gió thoảng hất nhẹ tấm màn trắng tinh.

    Em dựa mình vào tấm kính, thơ thẩn nhìn xuống con người chen chúc dấu chân người.

    Hình như em còn chưa nhận ra hắn đã đến từ lúc nào.

    -"Này, chán quá thì bảo anh một tiếng, đừng có tự thân lo này lo nọ.

    Ít ra, anh mày có thể mua vài cuốn sách".

    Kokonoi đứng cạnh em, em cũng biết nhưng cũng chả thèm quan tâm làm gì.

    -"Anh đến đây nữa làm gì, bây giờ ít nhất tôi vậy tự lo liệu được.

    Dù sao cũng chỉ có 2,3 ngày".

    Senju giữ yên tay mình trên nền kính, quay sang ngước nhìn gã trai trẻ.

    Đúng rồi, gã chỉ bằng tuổi em thôi.

    -"...Ờ, anh sẽ chuẩn bị chỗ ở tạm thời cho mày.

    Anh định cùng lắm thì thuê thêm một người giúp việc để giúp đỡ việc này việc kia cho mày..trong tình trạng này".

    Hắn đút tay vào túi quần, vì hiện nếu để tay ở ngoài thì hắn cũng không biết phải làm gì, ôm lấy vai em hay dìu em về giường?

    -"Coi như tôi đồng ý với việc đó đi..?

    Không có chuyện gì nữa chứ?

    Nếu không anh có thể rời đi".

    Senju quay lưng bước về phía giường.

    -"Chúng ta không có việc gì vào ngày hôm nay cả, ít ra anh mày sẽ đây cả ngày".

    Kokonoi cầm cốc cà phê đã nguội bớt bên từ từ nhấp nháp.

    -"Hai người ở đây thì có làm được gì?

    Mà cũng có gì làm đâu?".

    Senju lạnh lùng cảm thán trước khi ngả người xuống giường.

    Kokonoi nhìn em, không nói gì vì những lời em nói hoàn toàn không thể chối cãi.

    -"Trước hết thì anh đi tắm được không?

    Anh nhìn bết bát hơn cả tôi".

    -" Anh đi mua đồ thay, và mày có cần thêm không?"

    Kokonoi ân cần hỏi lại em trước khi bước ra khỏi cửa.

    -"Hai, ba bộ đồ thoải mái chút, và vài quyển sách anh nghĩ nó hợp với tôi".

    -"Ừ"

    Senju cố với tay lấy cốc cà phê dở, nhấp nháp những phần cuối cùng.

    Em đã 2 tuần này không động tới cà phê.

    ------------

    -"Hana, chị xin nghỉ việc được chứ .

    Chị báo trước, xin lỗi em vì sự bất tiện này".

    Senju cười cười vào điện thoại, có vẻ nó ngại vì nói chuyện với ai.

    -"A, chị đi khám bệnh đôi chút thôi"....

    -"A..bệnh viện Kusumi..nếu em muốn đến"

    -"Kết bạn mới rồi à, nhanh đấy".

    Kokonoi lật mở quyển tạp chí thời trang hắn mới mua.

    Còn em đang nằm với đống văn học cổ điển, trong số đó hắn còn mua vài cuốn truyện kinh dị... hình như không lầm thì hắn còn chọn cả tiểu thuyết lãng mạn.

    -"Xã giao thôi"

    -"Ran biết mày vẫn đang ở thành phố này" Hắn không dám nhìn vào em, không dám nhìn vào mắt em.

    -".......Anh nói cho anh ta biết?

    Xem nào có ai quan tâm tôi còn sống ở thành phố này ngoài anh...và một số người đâu".

    Senju trầm mình, đôi mắt em đôi trước hững hờ trước thông tin vừa tiếp nhận.

    Không ngờ lại nhanh như vậy, Ran biết em vẫn ở đây, trong khi đứa con máu mủ của gã vừa bị "loại bỏ" đêm qua.

    Thật là quá đau khổ đi.

    -"Lỡ mồm thôi"

    -"Đó là lý do tôi bảo anh hãy rửa mặt trước khi đến đó đấy"

    -"Ừa...Lỗi anh"
     
    Back
    Top Dưới