Hài Hước [AllNegav] nhận Req aaaa🎀

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
36.Erik × Negav


Đặng Thành An là một nhân viên văn phòng,em ở chung cư cũng gần một năm thì có người chuyển vào.Thế là em liền bắt tay vào làm bánh để biếu phòng bên cạnh,em đi qua phòng bên với nhiều món ăn rồi gõ cửa

"Có ai ở nhà không ạ?Xin chào?"

-Đặng Thành An

"Ra ngay đây..Ủa?Negav"-Lê Trung Thành

"Ủa?Anh Erik!!Anh đi đâu mà ở đây?"

-

Đặng Thành An

Thế cả hai mới vào nhà nói chuyện, một chuyện cũng bắt đầu vào 1năm kể từ khi em rời công ty cũ tới bây giờ

Anh lúc nào cũng lo lắng và yêu thương em,chăm sóc em mọi lúc như một người anh trai yêu thương em nhỏ vậy

Em cũng cảm mến anh lắm,nhưng không phải là tình yêu mà chỉ đơn thuần mà anh em thân thiết đồng nghiệp chung mâm với mình

Ngày em xin lên đơn nghỉ anh buồn biết bao nhiêu.Tình cảm của anh dành cho em như một đứa em trai vậy anh lúc nào cũng quan tâm em hết lần này tới lần khác

Rồi tự nhiên em rời đi anh lại đau lòng suốt mấy ngày trời không thể move on.Ngày em bước đi cả thế giới như gần đóng lại

"Anh e-Thành em qua sống chung với anh nhé?"

-Đặng Thành An

"tất nhiên,anh luôn hoan nghênh em đến với ngôi nhà của anh"-Lê Trung Thành

Thế là em cũng dọn qua nhà anh ở,vừa tiết kiệm được chi phí.Vừa có tiền lương để cùng anh trả tiền phòng

Ngày em vào anh vui lắm.Nhìn thằng em mình ngày nào còn nhỏ bé dễ thương giờ đây lại cùng nhau sống chung một mái nhà

Anh và em sống với nhau rất hoà thuận người nấu người rửa, có tiền lương về đều share cho nhau trả giúp nhau nhất có thể

Và rồi,anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều mỗi khi anh thấy em.Trái tim loạn nhịp đập liên hồi,ánh mắt cứ dõi theo em

Từng hành động khiến anh cười đã làm anh xao xuyến,nụ cười em hồn nhiên đến mức anh ngắm mãi không chán

Những bữa ăn trọn vẹn bên em anh đều muốn nó lâu một chút, một chút thôi mỗi khi em có thời gian chơi với anh.Anh đều đáp ứng em

Mỗi khi em nhõng nhẽo đòi thứ này anh thấy thế liền động lòng mà mua cho em vài món mới được,suy đi nghĩ lại thì anh cũng nhận ra tình cảm của mình

Anh thích em, thích cả giới tính.Thích cả mái tóc,bờ môi,đôi mắt và tính cách em,anh yêu em yêu tất cả mọi thứ về em

Em nhìn anh từ xa suy nghĩ mà mỉm cười,bất giác mặt có chút đỏ.Em biết mình đã thích anh mất rồi,em yêu cái cách anh đứng ra bảo vệ em

Giúp em những việc nhỏ nhặt và quan tâm từng chút một,nuông chiều em không điều kiện.Những lúc em khó khắn anh cũng là người duy nhất bên em

Dù có tăng ca hàng giờ đồng hồ anh vẫn về bên em với một nụ cười tươi tắn.Khi em chọc anh cười,anh cười rạng rỡ khiến em rung động

Tình yêu này là vĩnh cữu em muốn có cảm giác này mãi không muốn phai,nếu như một ngày em bị mất trí nhớ người em không quên sẽ là anh

Nếu hỏi em thích ai,em sẽ trả lời đó là anh.Mọi thứ về em anh đều hiểu chỉ là em thì còn nhiều điều chưa biết về anh,em muốn bên anh tìm hiểu về anh nhiều hơn nữa

Cả năm trời em tích tiền để mua nhẫn cầu hôn anh,em đâu biết anh cũng chuẩn bị nhẫn rất lâu rồi.Chỉ là chưa có cơ hội nói lời yêu

Em biết, biết nếu anh không đồng ý thì chiếc nhẫn này sẽ làm gì.Em sẽ khắc tên em vào trong tròng vào dây chuyền rồi đeo

Em cũng chuẩn bị rất lâu,em thích bộ đồ cưới lắm.Rất đẹp,em lúc nào cũng hi vọng một ngày nào đó sẽ được bên anh rồi mặc vào mình bộ đồ đẹp nhất

Rồi em hẹn anh vào nhà hàng ăn một hôm,em đã kêu người làm tất cả để có một buổi cầu hôn tuyệt đẹp.Em ăn xong đèn bổng tắt hết mọi thứ

Tất cả như chìm vào bóng tối,nhân viên thắp đèn sáng cả vùng trời.Em đi lại cầm bó hoa lên,em quỳ một chân xuống.Nhân viên cầm bảng "Lấy em nhé?"

đi qua di lại

Anh bị mắt dẫn tới ngay trái tim từ từ mở mắt anh nhìn thấy cảnh này liền chạy đi khi em vẫn đang quỳ đưa nhẫn cho anh.Em đứng dậy dụi mắt

Những giọt nước mắt lăn dài trên má nhỏ của em,em thật sự rất buồn.Vậy là từ nay em và anh sẽ không còn như xưa sao?Em phải làm sao đây?Em mất anh rồi

Tiếng bước chân nhanh nhảy chạy lại chỗ em thở hỗn hển,anh nâng cầm em lên rồi hôn vào môi em.Hắn quỳ xuống,mở nhẫn

"An, làm vợ anh nhé?Đáng ra anh phải là người cầu hôn trước..."

-Lê Trung Thành

"Em.. hức..đồng ý..!!"

-Đặng Thành An

Rồi anh đứng dậy,bị em ôm chặt khiến anh bất giác xoa đầu em.Anh cũng rơi những giọt nước mắt hạnh phúc

Ngày diễn ra hôn lễ cũng tới, trước cửa em hồi hộp cầm chặt đoá hoa trên tay.Em nghĩ nếu làm sai gì chắc sẽ nhục chết mất

Ngày em bước vào,tiếng vỗ tay át cả nổi sợ em.Em cầm hoa tới ngay trước mặt anh,anh nhìn em dù cho có bao nhiêu lần em vẫn rất đẹp

Em nhìn anh nắm lấy bàn tay to thô của anh, cả hai được sự ủng hộ tiếng vỗ tay và khóc của hai nhà cứ liên tục vang lên

Em đứng trước mặt,anh nhìn người anh đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể yêu mà giờ lấy khoác áo cưới đứng trước mặt em

"Cháu có muốn cưới Đặng Thành An làm vợ không?"

-???

"Cháu đồng ý"-Lê Trung Thành

"Cháu có muốn cưới Lê Trung Thành làm chồng không?"

-???

"Cháu đồng ý"-Đặng Thành An

"Không có bất kì ai phản đổi chứ?

Được rồi,cả hai hãy trao cho nhau nụ hôn đi"-???

Anh nhìn em cười hạnh phúc, em nhướn người lên cả hai trao cho nhau một nụ hôn trong sự vui vẻ trong phòng.Anh lấy nhẫn đeo lên ngón tay em

Em cũng trao lại nhẫn trên tay em,cả hai nâng ly cho sự hạnh phúc của bản thân.Khán đài vui vẻ mở nhạc mà quẫy không ngừng chúc mừng đối phương

--------------------------------------------

Thật ra tui không tưởng tượng được việc Erik ẹc ẹc em bé nên k làm được 🥹🙏

=))) sắp chap 40 rồi các nàng nhớ gì chưa?

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
37.Issac×Hieuthuhai×Grey D× Negav


Đặng Thành An là một kỹ nữ trong nữ trong làng,em rất xinh đẹp khiến trai gái ngất nhiều vô số.Số tiền để có thế nhìn thấy em phải đến hàng ngàn lượng vàng, không phải ai cũng thế bên em mỗi đẹp ngoài những tên tiền tiêu không xuể

Cơ thể em khiến bao người ngã gục,em như một hoa hồng trong viện kỹ nữ bao nhiêu người được đào tạo cũng không thể sánh lại với em

Em không phải tự nhiên mà được nhận là vào,gia đình em đổ nợ bọn họ đánh phải bán em đi để thế nợ.Đâu ai biết được kỹ viện đã tìm được kho báu

Em như một cái hang đào tiền ra cho bọn họ.Có ba tên đàn ông lúc nào cũng đến để thăm em,bọn hắn dư tiền để chịch em nhưng họ không muốn vấy bẩn em

Em trong trắng đẹp đẽ như vậy làm vậy có chút khiến bọn hắn.Thật ra em cũng không phải người bình thường em là cáo hồ ly,chỉ vì muốn dân giang đành phải xoá kí ức ở gia đình rồi giả làm con trai họ

Em chỉ muốn xuống dương gian để hút dương khí mà thôi,thịt người em ăn vô số kể.Em cũng thèm tiền,nhân gian không có tiền thì cũng chỉ là tôm tép

Em đã ở kĩ viện này 200 năm nay rồi mỗi khi có người phát hiện ra em thì làm gì còn ai toàn thây,em cảm thấy cũng bất đầu chán nơi này rồi

Không nói nhiều dù gì cũng có chức vụ muốn nghỉ thì cứ nghỉ thôi,em chán ghét cái cảm giác phải tỏ ra xinh đẹp rồi.Em muốn được yêu thương

Thế là không nói hai lời em ra khỏi kỹ viện với một đống tiền,em đeo đồ kín mít khiến cho ai cũng nhìn em.Em mặc kệ em chỉ muốn tìm vài người

Em đứng cửa rồi gõ

"Có ai không?Xin chào!??"

-Đặng Thành An

"Đừng gõ c-An?Sao em ở đây"-Trần Minh Hiếu

"Em ở nhà anh vài ba hôm có được không?"

-Đặng Thành An

"Chắc có lẽ hơi khó,em chịu khó ở chung với hai người anh của anh nhé?"

-Trần Minh Hiếu

"Em biết rõ mà,hôm nào em làm ở kỹ viện lúc nào ba người cũng tới hết"-Đặng Thành An

Hắn dìu em vào nhà,hắn xách vali vào cho em.Nhìn thấy em hai người kia sáng hết cả mắt mà bay lại thăm hỏi em, biết được em sẽ ở bên cạnh họ cả hai mừng húm ôm chặt lấy em không rời

Em ngộp thở mà đập đập vài ba cái vào lưng hai người họ,em không cần giới thiệu họ liền biết em là ai.Ai mà không biết em được cơ chứ?Nhưng em mới cảm thấy hơi lạ

Sống tận 200 năm đáng lẽ ra họ phải chết rồi,nhưng hôm nào em cũng thấy họ đến.Liệu có ẩn khuất gì hay không?Em cứ suy nghĩ mặc cho Đoàn Thế Lân gọi tên em liên hồi

Giọng nói trầm ấm vang lên rồi nắm lấy vai em đưa qua đưa lại em mới bình tĩnh,em cũng cảm thấy quá đa nghi rồi.Chắc sẽ chả có gì cả đâu

Em được bọn họ cho ăn miễn phí,mua đồ em cho em.Chỉ cần em chu mỏ làm điệu van xin họ đều xiêu lòng mà mua cho em hết,là cáo nên em khôn lắm

Em tính sẽ từ từ lấy niềm tin từ họ rồi làm thịt cũng không muộn.Em cũng sắp phải về lại nhân giới rồi,em ở đây lâu hơn sẽ chết mất

Em nhìn lên bầu trời đầy ngôi sao mà ngắm,em ước gì mình là ngôi sao đó một mình toả sáng trước màn đêm u tối.Em giơ tay như muốn với lên ngôi sao

Thì có một bàn tay lớn nắm lấy cánh tay em,là Phạm Lưu Tuấn Tài hắn đan vào tay em rồi hôn lên đôi tay không chai, không tì vết này.Hắn luôn mơ có một con búp bê xinh đẹp thế này rất lâu rồi

"Em đang làm gì thế,mỹ nhân?"

-Phạm Lưu Tuấn Tài

"Em sắp đi tắm thôi,đừng gọi em là mỹ nhân nữa"-Đặng Thành An

"Tại sao không?Anh yêu em mà"-Phạm Lưu Tuấn Tài

Em biết hắn yêu em như thế nào, ngày nào hắn cũng nói những lời yêu thương này với em.Em nghe sắp đến thuộc lòng rồi,em muốn ở lâu thêm chút

Nhưng chắc họ sẽ đau hơn khi em chết,em hôn vào tay anh rồi buôn ra.Em đi vào phòng tắm đôi tai cáo lộ ra,đuôi cũng mọc ra

Em đã rất khó chịu khi phải giấu đi,em thật sự cảm thấy rất thoải mái khi bung xoã như vậy.Tiếng nước chảy xuống làn da em

Em đang đắm chìm trong sự mát mẻ thì Đoàn Thế Lân bước vào với khăn tắm.Em sững sờ nhìn hắn,hắn thì nhìn lên xuống kiểm tra cơ thể em

Em theo phản ứng mà che đuôi,lấy tay cầm đuôi.Cơ thể em run cầm cập,em biết con người tàn nhẫn như thế nào!Chỉ cần nhìn thấy cảnh họ thịt đồng loại của em đã thấy buồn nôn

Hắn từ tiến lại,sự dục vọng trong đôi mắt hắn.Em hoá thú đe dọa hắn,hắn ôm lấy em trong cơ thể run cầm cập đón nhận cái chết hắn an ủi em

Miệng không ngừng thốt ra những lời khiến em bình tĩnh lại,em trở về làm người.Ánh mắt như sắp khóc mà nhìn hắn, nhìn thấy sự ôn nhu như an ủi được phần nào

Hắn bế em bỏ vào bồn tắm, hắn ở ngoài bật hoa sen lên tắm.Sự bình tĩnh của hắn khiến em nghi ngờ, nhưng hắn không làm gì em thì em cũng không sợ lắm

Sau khi tắm xong,em và hắn bước ra.Thấy em thay đồ rồi giấu đuôi đi hắn đi lại ôm em,thì thầm vài tiếng rồi nắm lấy tay em bước ra.Em không muốn giấu vậy nữa,rõ ràng họ cũng yêu em rất nhiều

Nếu em chết trong bụng họ,em sẽ hoá thành oan hồn mà ám họ đến chết!Em biết rằng anh em của em đã phải rơi bao nhiêu giọt máu vì con người khiến em hận những tên như vậy

Em bước ra, bọn hắn bất ngờ tới mức rơi cả chén.Phạm Lưu Tuấn Tài bước tới quỳ một chân rồi nắm lấy tay em mà hôn hắn như một vị hoàng tử đứng trước mặt em

Em nhìn xuống hắn, sự ham muốn lộ rõ trên mặt hắn.Em thật sự có chút hoảng sợ, Trần Minh Hiếu đi lại chỗ em hôn lên mái tóc em,hắn yêu em yêu đến mức có thể giết em để bên mình

Đoàn Thế Lân ôm lấy em bàn tay không ngừng sờ soạng khắp cơ thể em,hắn rúc người vào cổ em hít lấy hết mùi hương trên người em

Bây giờ vây quanh em như những con rắn bò trường khắp người em vậy,như thế muốn trói em lại làm của riêng không muốn chia cho ai khác

Tình yêu của bọn hắn của hắn chỉ có một không một ai có quyền được phép bắt nạt em.Em là một bông hoa có gai,bọn hắn sẽ cắt bỏ những chiếc gai đó để em không làm hại họ

Như cắt đi đôi cánh duy nhất để em thoát ra trong vòng tay họ,những tiếng rên la dâm dục phát ra trong căn phòng nhỏ nhưng tiếng ra vào cứ thế vang vọng

Ba con người như thế ăn sống em,tiếng khóc lóc vì đau cứ thế lọt từ tai này sang tai khác.Những tin trùng cứ thế dính lên người em,cơ thể đờ đẫn không thể nhấc lên

Đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà,cơ thể đầy rẫy những vết hôn cắn khắp cơ thể.Sự nhớp nháp từ tinh trùng khiến em khó chịu mà nheo mắt cơn đau cứ thế từng hồi mà nhói lên

Em được Trần Minh Hiếu bế vào phòng tắm vệ sinh,sự dịu dàng của hắn khiến em kinh tởm.Ngay lúc này thì nhẹ nhàng nhưng tối đấy như muốn hành em đến chết

Thấy Đoàn Thế Lân đang dọn ga giường thì em nhõng nhẽo chu môi đòi đi chơi khiến hắn bất lực đồng ý.Em được lên xe ngựa sang trọng mà nhìn ra ngoài, chắc chắn vẫn sẽ có hai tên kia

Em ngồi ở ghế ăn chờ bọn họ đi mua nước, có bọn côn đồ hung dữ từ từ tiến lại em.Hắn sờ lên mặt em, tiếng cười khúc khích ào ạt vào tai em những bông hoa rơi trước mặt em

Bọn hắn rủ rê em đi theo,em lắc đầu nhẹ nhàng từ chối.Mấy tên đó sờ soạng em,em không phản kháng mặt vô cảm mà nhìn bọn đần đang làm

Em rơi vài giọt nước mắt nhỏ giọng cất vài tiếng nấc nở giả tạo,em quen với việc rơi nước mắt rồi.Giọng em nhỏ nhẹ run run không cất lên lời

"Hức.. hức..đừng mà..đừng đụng vào tôi"-Đặng Thành An

"Thằng chó,tao cho mày ba giây.BỎ CÁI TAY MÀY RA!"

-Trần Minh Hiếu

"CON MẸ MÀY?TIN TAO CHẶT MẸ TAY MÀY KHÔNG?"

-Phạm Lưu Tuấn Tài

"MÀY NGHĨ MÀY LÀ AI?Giết nó đi"-Đoàn Thế Lân

Em nấc nở chạy vào lòng họ,tiếng nấc liên hồi rồi quay qua nhìn bọn kia.Em che miệng cười khúc khích trong lòng họ miệng không ngừng mấp máy đi lại từ

"Đồ ngu!"

-Đặng Thành An

"CON ĐĨ!!MẸ MÀY!TAO MÀ THOÁT ĐƯỢC MÀY CHẾT CHẮC"-???

Bọn hắn nghe thấy thì đẩy em lùi về phía sau,Đoàn Thế Lân dắt em đi mua dango.Em vui vẻ nhảy chân sáo dắt hắn đi

Trần Minh Hiếu lấy điếu xì gà ra mà chăm lên,ngọn lửa được chăm.Hắn thở phì phào xung quanh, Phạm Lưu Tuấn Tài thấy khó chịu đẩy hắn ra một bên

Hắn rút gươm ra chỉa thẳng lên cổ hắn,nụ cười như thể không thể khép chặt cứ thế vang ra khỏi cổ họng hắn.Sự mang rợn đem đến cho người khác sự tuyệt vọng

Trần Minh Hiếu hút được một chút hắn đeo găng tay vào rồi nâng cầm tên côn đồ kia hắn lấy điếu xì gà rồi gạt tàn vào bên trong miệng tên kia hắn bịt chặt miệng đối phương lại

Tên kia vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt tràn ra.Trần Minh Hiếu vẫn bịt chặt miệng,hắn cười lớn vãi tiếng tên côn đồ sợ đến xanh mặt hắn sợ con người này rồi

Đoàn Thế Lân từ từ bước lại.Hắn kêu rằng đã xác nhận em ngủ Trần Minh Hiếu mới bỏ tay ra vứt đi găng tay dơ bẩn đấy,tên côn đồ ho vài cái

"Đừng giết nữa,em ấy không thích máu"-Đoàn Thế Lân

"Được,mày tính như nào đây?Em ấy sắp đi rồi"-Phạm Lưu Tuấn Tài

"Mày nghĩ bọn mình sống tới giờ mà còn là người à?"

-Trần Minh Hiếu

"cứ chờ ẻm về đi,ẻm không xa bọn mình được đâu"-Đoàn Thế Lân

"Bao lâu?"

-Trần Minh Hiếu

"10năm thôi"-Đoàn Thế Lân

Xác nhận được thời gian em đi Trần Minh Hiếu tức giận chém rớt đầu tên khốn đó,chân không ngừng giẫm đạp lên cái đầu đầy máu

Mặt hắn dính vài giọt máu tươi trên người,sự căm thù gần như muốn chặt hắn ra thành từng mảnh.Đoàn Thế Lân châm thuốc,hắn thở ra vài ngụm khói

9tháng?rất lâu đối với người bình thường, bọn họ thì khác.Bọn hắn vốn dĩ cũng là thần là tiên,nhưng vì giết đồng loại đều bị đầy xuống nhân gian

Bọn họ ngay từ lúc thấy em đều đã say như điếu đổ,tình yêu này thật sự không thể diễn tả.Điên rồ?Không!Nếu em cần thịt người họ sẽ giết cả thế giới

Nếu em ghét bọn họ?

Được,họ sẽ moi tim ra cho em để em toại nguyện treo nó trong phòng,em muốn tiền?Họ sẽ điên rồ kiếm tiền về cho em tiêu thoả thích

10năm trôi qua,nhan sắc họ vẫn như vậy không thay đổi.Họ chờ em đủ rồi,họ bước về với toàn thân đầy máu,thời thế thay đổi chỉ là họ nổi tiếng hơn

"An,em về rồi sao?Mỹ nhân"-Phạm Lưu Tuấn Tài

"Vẫn nhớ em sao?"

-Đặng Thành An

"Nhớ em chết đi được đấy!Em muốn ăn gì không?"

-Trần Minh Hiếu

"Em muốn ăn người, không sợ em chứ?"

-Đặng Thành An

"Được, tất cả đều đem về cho em.Đừng lo nhé"-Đoàn Thế Lân

Sống trong sự nuông chiều em đã kiêu ngạo lên, mọi thứ em làm đều không suy nghĩ.Mỗi khi nó hiện lên bọn họ sẽ làm nó lắng xuống

Việc em làm cứ làm,sau em có người bảo hộ em.Cứ thoải mái làm loạn đằng sau có bọn anh lo tất,tiền?Không là gì với bọn họ

Chỉ cần em ở bên,có là chết họ cũng làm.Còn em?Em sẽ mãi mãi bên họ không được đi đâu cả nếu em muốn thế giới họ sẽ đem hết tất cả trên thế gian này dâng hiến cho em

-------------------------------------------------

Mấy nay nghiện thể loại này=))

mấy nay cấn học vữ vằng nên k ghi được gì hết nên bỏ H chỉ tả một chút về sẹc thôi🥹

Yeu may embe cua too
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
38.hurrykng×Negav


Đặng Thành An,một cái tên nổi tiếng trong trường với thành tích đội sổ.Ăn chơi?!Gái gú?ở lại lớp!!Tất cả em đều có,em đã mấy năm không lên lớp rồi

Năm nay em lớp 12 được 4 năm rồi,gia đình em giàu thì em làm gì chả được?Em đơn giản chỉ là muốn ở trong ngôi trường này làm loạn thôi

Ba mẹ em bất lực đành thuê gia sư cho em.Bọn họ cất công thuê hàng chục người nhưng chưa ai thành công những trò đùa quái gỡ khiến ao cũng bỏ chạy

Bọn họ đành trích số tiền lớn mà thuê một người cực giỏi đến nhà họ để kèm em, thật sự người đó rất có gu ăn mặc còn rất trẻ.Phong thái vẫn cứ ngút trời

"Lại ai đây?Cút đi!"

-Đặng Thành An

"Học đi!đừng có chơi nữa "-Phạm Bảo Khang

Em đạp hắn vài cái,bị hắn nắm chân khiến em xém thì đầu em hôn đất mẹ.Em hú hồn mà thở phào vài cái

Em làm đủ trò con bò nhưng hắn vẫn bày bài em,em còn bị chơi ngược lại.Em mệt rồi em đành học cho có vậy

"Hiểu chưa?"

-Phạm Bảo Khang

"Hiểu"-Đặng Thành An

Hắn thấy em trả lời thờ ơ vậy thì đưa cho em sấp đề rồi đưa em làm,hắn ngồi bền cạnh em.Tay hắn luồn vào trong áo em

Em giật mình bỏ bút xuống,quay ra sau liếc hắn một cái.Hắn thì thầm vào tai em khiến em rên lên một tiếng,hắn ghi âm được tiếng dâm đãng như vậy thì khoe em

Em thấy thế thì ngậm ngùi ngồi viết bài,giờ mà cãi thì ba mẹ em sẽ nghĩ sao về em?Hắn không những vậy còn có những đoạn clip em chịch mấy em gái khiến em tức giận

Được vài ngày lại ngoan ngoãn như cún con,hắn sờ vào ngực em bóp vài cái.Tay em run run vì tức giận bút như muốn được em bóp nát

Hắn từ từ mò mẫm xuống quần trong em,em tức giận không làm được gì.Giờ dám động thủ thì em chết là cái chắc hắn cười khẽ rồi đút vào trong hậu huyệt em

Em đau đớn cúi đầu xuống,cơ thể em run theo từng đợt nhấp.Hắn kéo hẳn quần em xuống,bên dưới em ướt át bên hậu huyệt em thì co rút không ngừng lấy tay hắn

Hắn đánh vào mông em,bàn tay in lên vài vết đỏ trên mông em.Hắn nắm lấy eo em,bản thân rút tay ra.Hắn móc con hàng lớn rồi đâm vào bên trong em

Em đau đớn khóc vài tiếng nấc lên,hắn nhắc nhở em làm bài tập

"1bài sai,1hiệp nhé?"

-Phạm Bảo Khang

"Có..cái lồn.."

-Đặng Thành An

Thấy em thẳng thắn vài hắn cười khinh rồi đâm mạnh bên trong em rồi xuất tinh vào bên trong em,em vừa ú ớ vài tiếng khiến em run người hai chân em xụi lơ đi

Hắn bắt đầu một tay cầm eo em cuối người xuống khiến em nhỏ vào sâu bên trong em khiến em rên vài tiếng hắn cầm chặt eo em

"Sai hai bài rồi!ráng chịu nhé?"

-Phạm Bảo Khang

"Hức.. không.. không.."

-Đặng Thành An

Em rên vài tiếng rồi cầu xin hắn,hắn thì làm gì nghe?Hắn đâm sâu vào bên trong em,em vừa đau vừa sướng mà ưỡn người lên

Bị hắn hành ra bã khiến em ngoan hơn bao giờ hết,em không những đạt thành tích tốt mà còn làm hết bài tập hắn giao không sai bài nào

Mỗi khi hắn ra bài khó như muốn thách thức em,em sợ đến xanh xao mặt mày.Ba mẹ em thấy thế thì mừng huýnh cả lên cuối cùng em cũng chịu học hành

Thấy em mấy nay siêng năng đột xuất khiến hắn có chút chán nản bèn làm một đề khó cho em làm,hắn mà không ra đề thôi chứ ra đề thì tới em cũng chịu

Thế là em vẫn nhận bài bình thường mà làm rồi nộp lại cho hắn,đương nhiên kết quả rất dễ nhận thấy.Là 2/10 em sai tám câu còn lại,hắn chửi cho em một trận

Em bĩu môi xin lỗi,với thái độ dễ thương như này ai mà gắng gượng lại cho được?Hắn đành bế em lên giường kéo cà vạt rồi cuối người xuống gặm nhắm cổ em

"8hiệp đấy?Lần sau còn sai nữa thì đừng trách"-Phạm Bảo Khang

"Biết rồi..đề khó thật mà"-Đặng Thành An là

Em nhìn hắn,mặt có chút ngượng.Đề khó như lên trời mà bắt em giải?Vài câu em còn bỏ trắng,rõ ràng là hắn chơi em còn lên giọng!!

Hắn gì tay em xuống rồi hôn sâu,hắn luồn lưỡi vào bên trong em.Khiến em hụt hơi nhanh chóng,hắn đảo loạn xung quanh em lấy hết mật ngọt của em

Lưới không ngừng linh hoạt mà hoạt động trong khoan miệng em,hôn giỏi như vậy khiến vài phút liền khiến em chịu không nổi mà kéo áo hắn

Hắn bỏ môi em ra kéo theo cả sợi chị bạc,đôi mắt có chút ướt át quần áo thì nút cài nút không khiến hắn cứng từ bao giờ.Em thấy cự vật của hắn cưng lên

Dù nhìn bao lần vẫn thấy em nhỏ của hắn có chút khủng,hắn lấy tay kéo quần em rồi vứt qua một bên.Một tay mân mê đùi em tay còn lại thì kéo khóa quần

Em cũng ngại ngùng mà khép hai chân lại,hắn đứng trước chân em không ngừng ngại mà banh nó ra.Em ngại ngùng che mặt lại,cơ thể cứ run run lên

Thật khiến cho người khác vừa nhìn đã muốn đè ra mà đụ đến phát khóc,hắn nhẹ nhàng lấy gel rồi bôi lên tay đâm vào bên trong em

Vì lâu rồi chưa làm khiến bên trong em khít lại,hắn nhăn mặt rồi cười khinh một cái trước mặt em cuối xuống nói

"Nhóc dâm đãng nhỉ?Lỗ nhỏ còn mút rất chặt tay tôi"-Phạm Bảo Khang

"Không có..hức.. không thích.."

-Đặng Thành An

"Không muốn mà lại co rút mạnh mẽ như thế?Thật hư hỏng"-Phạm Bảo Khang

Hắn tét mông em nghe rõ một mồn tiếng bốp vang trong phòng,em ngửa mặt ra sau đồng tử có chút co thắt lại.Em đau đớn mà cầm vai anh bấu mạnh

Em thở hỗn hển vì cái đánh vừa rồi khiến em xuất ra,hắn thì cười khẩy trước vẻ mặt bây giờ.Thật sự muốn tìm một chiếc gương để cho em soi

Hắn rút tay ra, cũng nhẹ nhàng mà đút lút cán vào bên trong em.Bụng em ghồ lên một điểm,em đau đớn ưỡn người lên cơ thể run lên từng đợt

"Hức..đau..sâu quá..hỏng mất"-Đặng Thành An

Hắn đâm mạnh em vào từng hồi như thế muốn xé nát em làm đôi, những lần hắn bắn vào bên trong em cơ thể em không ngừng co thắt khiến hắn đánh mông em

Những hồi tinh dịch bắt đầu trào ra vì chật,em rên la thảm thiết trong sự vô vọng.Tiếc quá ba mẹ em thấy em học giỏi còn mua nhà cho em và gia sư ở chung

Hắn nắm lấy tay em lấy ngón tay áp út của em rồi cắn nhẹ,vết cắn tựa như một chiếc nhẫn được hắn tạo ra.Hắn vui vẻ mà thúc mạnh vào em rồi bắn ra bên trong em

"Hức..đừng..đừng ..dừng lại..đau..chết mất..a-ahh..ưm.. hức"-Đặng Thành An

Tiếng nấc của em khiến cho em một vài câu cũng không thể nói tròn lời,chỉ ấp úng vài ba chữ rồi rên lên.Hắn thì chỉ nghe đoạn đầu với giữa đoạn cuối hắn vứt

"Đừng dừng lại?Hoá ra 8 hiệp vẫn chưa đủ với học trò hư hỏng này của tôi rồi"-Phạm Bảo Khang

"Hức.. không phải..ahh..ưm..hỏng thật..hỏng thật đấy..uhm..ahh"-Đặng Thành An

Trên người em hằng lên đôi tay hắn ở vài chỗ cổ em có vài vết cắn vài vết còn đang rỉ máu,cơ thể cứ thế mà bị dày vò dưới người thầy này

Sau một đêm nồng thắm,hắn biết em kiểu gì cũng chả đi được thì xin cô nghĩ một ngày sẽ tới thứ 7 nên hắn cầm điện thoại lên gọi ngay

Còn hai ngày thứ bảy,chủ nhật hắn làm gì?Đương nhiên là chịch em rồi,chỉ cần có thời gian.Địa điểm nào cũng sẽ là nơi sex cả thôi

Phòng ngủ? phòng ăn?Phòng tắm?Không!Thế thì ai chả chịch được.Hắn quyết định chịch ở nhà vệ sinh công cộng,ngoài bụi rậm công viên,nhà tắm công cộng

Chỉ cần nới nào hắn nứng tình em sẽ là cái sex toy tình dục để thoả mãn ham muốn bên trong người hắn,em thì đâu dám rên la?phát hiện một phát là đi luôn

"ưm..ư..hức!!..ah..hah.."

-Đặng Thành An

"Ngoan, người khác đang nhìn kìa~"-Phạm Bảo Khang

Hắn nói rồi bóp mông vài cái,em hiện đang ở trong phòng tắm chung.Em được ngồi trong lòng (Con cặc) của hắn,cơ thể em run rẩy không ngừng

Đồng tử em co giãn mỗi khi hắn nhấp vào bên trong,em không thể nào chửi hắn được.Trong thời gian đó hắn còn chụp những lúc bị hắn chịch em tức run người

Hắn cười khinh,hắn ôm em dụi cằm vào lưng em.Thật ra hắn làm gia sư em cả đời cũng được,hắn và ba mẹ em cũng đã lập hợp đồng giờ thì em là của hắn rồi

Em thật ngây thơ,ai lại mua nhà cho người lạ vào ở chung?Khờ gì khờ quá đi~thế mà bây giờ hắn mới có thể nhìn bộ dạng nhẫn nhịn của em

Em muốn nghỉ học?

Được!Hắn chiều em,hắn đâu nghèo?Hắn là một chủ tịch của một công ty,muốn bắt mèo con đành phải giả dạng thành người dân thường mà bên em chứ

"Yêu em lắm,An"-Phạm Bảo Khang

"Nay lại nói lời yêu thương?Sởn da gà quá đi"-Đặng Thành An

-------------------------------------------

Hết gòi=)(( mấy nay bận vữ vằng nên sốp cũng mong các ebe đừng giận sốp

Sốp cũng cố gắng để viết nhanh nhất có thể gòi,mà vài ba ngày ms xong được một chap😭

yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
39.Dương domic × Negav


Đặng Thành An là một lao công trong một công ty lớn,em ngày nào cũng cật lực với công việc của mình.Em lúc nào cũng nghe đồn về việc chủ tịch lúc nào cũng dắt một cô bồ theo

Nghe nói cũng từng có một trận bắt ghen um sùm cả công ty, xém nữa thì lên báo khiến em được một phen hóng đã đời.Sống trong công ty drama này căng lắm

Em mấy ngày nào cũng bị bắt nạt cho lên bờ xuống ruộng,mà từ khi có người khác vào là em bị bỏ xó.Lâu lâu em còn bị ăn mất mấy phần lương của em

May rằng em mồ côi ba mẹ,nhắc tới đây em trầm mặc có chút buồn.Ba mẹ em từ khi một vụ tai nạn mà qua đời,nhưng em vẫn yêu đời lắm em sống,sống thay cho phần ba mẹ em

Em cũng chỉ còn một mình,số lương ít ỏi này tới cuối tháng cũng còn vài ba trăm.Tiền nhà tiền điện cũng có chút thoáng mà gặp được bà chủ tốt bụng

Vừa quét vừa lau dọn thì em thấy vợ chủ tịch?Biết là có biến nên em đi theo ngay,cái gì bỏ thì bỏ chứ đánh ghen thì không

Bà ấy mặt hùng hồ đi tới trước mặt một cô gái trước đó đã đi cùng với chủ tịch của chúng tôi Trần Đăng Dương,bà ta nắm tóc cổ,bộp cho người ta vài tay khiến cô ta té một cái đau

Tôi đứng ngoài vổ tay,cổ vũ trong sự náo loạn của công ty.Mãi tới tối thì em được đi về nhà,bà ấy ngoắc tay em lại em chấm hỏi đi từ từ lại

"Em là Đặng Thành An đúng chứ?"

-???

"Dạ vâng, có chuyện gì ạ?"

-Đặng Thành An

"Cua chồng chị đi,cuối tháng chị vs thằng đấy ly hôn rồi"-???

"Để làm gì hả chị?

Em mà đi cua chồng chị á!?"

-Đặng Thành An

"cứ cua đi, có gì tao chịu trách nhiệm.Cưới luôn nó thì tao gửi thêm tiền, thật ra tao cũng ngoại tình mà nó không phát hiện "-???

"Gì cơ ạ!??Em không ngờ đó,mà cưới về để làm gì chị?Em đâu có nhu cầu "-Đặng Thành An

"Nhìn thấy mày sáng sủa,tao muốn mày cũng được nếm thử vị tiền.Tao cũng mến mày lâu lắm rồi,gánh dùm tao cái nợ này "-???

Nói rồi chị ta khoác tay một tên đàn ông khác,đeo kính đen vào rồi lên con BMW rồi phóng cái vèo đi.Trên tay em là một phông bì dày cộp tiền

Đầu đang hoang mang chả hiểu cái xấc gì thì sau một hồi ôm đầu suy nghĩ thì em thấy mối này cũng ngon.Sau cưới về ăn sung mặc sướng rồi ly hôn

Sau đó sẽ làm scandal cho cái công ty này dẹp mẹ đi,dám bắt nạt bố mày?bọn mày tới số với tao.Thế là em cầm cọc tiền đi mua sắm cho cả tỷ như này

Em mới hiểu được cảm giác tiêu tiền không cần nhìn giá,cứ đẹp là em quất hết.Em về phòng trọ thẳng tay kí giấy rời phòng,hợp đồng?Em vứt cả đống tiền vào mặt bả rồi bỏ đi

Em thuê hẳn căn trọ đủ máy lạnh,vệ sinh sạch sẽ,tủ lạnh đầy đủ,...Em ngồi trên sofa suy nghĩ xem làm cách nào để dụ hắn vào tròng?Em mặc kệ mà đi bar

Em đang quẩy sung thì..ô kia,tổng tài bá đạo của ai kia.Cô tiểu tam may mắn à?Em hôm nay mặc đồ cũng khá nóng bỏng,đương nhiên thì mặc vậy cũng có bao thằng lại hỏi

Thế là em tiến lại cô gái đang uống rượu kia,em ngồi xuống rồi gọi một ly cocktail có nồng đồ cồn cao.Em thích uống rượu lắm,nên rượu gì em cũng cân

Cụ thể là rượu Tequila em nhấp vài ngụm,thấy hắn từ từ bước lại thì cười mỉm.Tay em chạm vào tay ả,những đụng chạm thân mật có khiến hắn ghen không?Tiểu thư nhỏ

"em có bạn uống rồi à?Anh xin lỗi nhé"-Đặng Thành An

"Dạ không,chỉ là bạn đi chung thôi"-???

"h..hả?Bạn đi chung?"

-Đặng Thành An

"mày đi đâu đi miết vậy, hm?đây chẳng phải là..?"

-Trần Đăng Dương

Em ngại ngùng che mặt,ấn tượng gặp mặt thật sự có chút ngại ngùng.May là hắn còn chả biết em làm lao công,em xin lỗi rồi chạy đi về khách sạn gần đó em thở dốc rồi ngồi bệt xuống cửa

"Haiz!

Tiền ơi,tao về với mày đây"-Đặng Thành An

Em mở cửa,mơ mơ màng màng cởi giày rồi nhảy phăng lên chiếc giường mềm mại mặt dụi vào gối.Em thoải mái mà thể hiện, thì cửa phòng tắm bật mở khiến em giật mình

Em quay lại thì lại là sếp của em,Trần Đăng Dương em hoang mang nhìn lại số phòng ngay cửa.Em nhầm phòng rồi,sao hắn lại không khoá cửa phòng khi đang tắm chứ!?

Em bước xuống giường, mặt vô tội vạ nhìn hắn.Em cười gượng một cái xin lỗi rồi chạy tót ra cửa,hắn nắm lấy tay em lại làm em quay ra sau

Nhìn hắn chỉ còn áo tắm,dây cũng sắp tuột.Em giật thót tim,thấy em nhìn say đắm vậy hắn cuối xuống rồi nhìn vào nơi em đang say đắm vậy

"Nhóc con!Em thật ranh ma nhỉ?"

-Trần Đăng Dương

"Không..

Không dám ạ"-Đặng Thành An

Thấy hắn kéo em lại,em nhìn lên hắn.Em và hắn cách nhau cả cái đầu,hắn ôm lấy eo em rồi cười khẩy,em thì đâu có ngờ rằng mình rơi vào tình cảnh này

Em cũng cố gắng đẩy hắn ra nhưng hoàn toàn vô tác dụng thì không đẩy nữa, cảm thấy có gì cộm cộm bên dưới thì em nhìn xuống.Hắn cương rồi

Em toát mồ hôi hột,bồ còn không có,hôn cũng chưa từng.Tình đầu lại là tên lăng nhăng này?Em không chấp nhận!!Hắn thấy em ngượng đỏ mặt thì thuận tay kéo quần em

"Kh..Khoan!Tôi không có ý đó,đừng..

đừng cởi nữa"-Đặng Thành An

"Chẳng phải em là người vào đây trước sao?trên người còn có mùi rượu, quyến rũ tôi thì không phải sao?"

-Trần Đăng Dương

Em lắc đầu liên tục, nhưng đâu có nghĩa lý gì với người trước mặt.Hắn cởi hết áo quần em làm em còn mỗi quần trong,em có chút choáng vì rượu

Tửu lượng em cũng cao nhưng hốc cả đống thì đô vật cũng phải say thôi,khi say hay có hiện tượng sinh lí ai bị vậy cũng sẽ như em thôi

Em ngại ngùng đẩy hắn ra,hắn bóp mông em một phát khiến em giật mình.Chắc vợ của tên sếp nhà mình cũng chịu khổ nhiều lắm mới giao cho mình

Em vừa nghĩ thầm vừa chuẩn bị tâm lý cho đêm đầu,ớt nhỏ thì càng tốt.Em chủ động quỳ xuống trước mặt hắn,cởi lớp áo ngoài của hắn ra

Em bị căn cọt vã một phát vào má khiến em ngơ người,quái vật hả?Hay siêu nhân?Em vừa sục vừa hoảng,cái này mà đâm vào em thì chết mất

Hắn thấy em chỉ dùng tay thì bóp má em,em ngước lên nhìn hắn.Thấy tay hắn toàn vàng với kim cương thì em thèm chảy cả nước dãi

Hắn thấy em thích liền cởi ra,bàn tay to lớn đầy gân đeo nhẫn lên tay em.Một tay nắm tóc em ấn vào cặc hắn,em thì còn biết liêm sỉ là gì

Dù lần đầu em vẫn muốn thử sức, thì nó to nên em hoàn toàn không thể mút được hết.Chỉ liếm láp ở bên ngoài hắn thấy em liếm mút như vậy rên lên một tiếng rồi ấn đầu em vào

Em ăn trọn phần ngon cái đẹp,cổ họng em đau rát như muốn rách.Môi em bắt đầu mỏi em kêu lên vài tiếng không thành lời,hắn thì vẫn ra vào

"Dùng răng thì đừng mong em còn sống nhé?"

-Trần Đăng Dương

Thấy hắn nói dậy em đang tính cắn đứt con cặc khốn nạn này thì thu lại,em bị hắn dập ra vào khiến em ngộp thở những giọt nước mắt trào ra

Hắn rít lên một tiếng rồi bơm hết tinh hoa vào bên trong miệng em,hắn cười hả dạ nâng đầu em lên.Miệng em đầy tinh dịch nhìn lên nước mắt tèm lem

"Rớt một giọt nào là mất 1 triệu nhé"-Trần Đăng Dương

Hắn lấy cọc tiền ra ngồi lên giường,tiếng tiền phấp phới khiến em không cần biết nó là gì chỉ cần là tiền cái gì em cũng làm,em nuốt cái ực xuống rồi hả họng ra cho hắn kiểm tra

"Bò lại đây đi,kêu tiếng cún con nữa tôi cho em thêm tiền"-Trần Đăng Dương

Em cũng ráng nhịn nhục mà bò lại, nhưng sủa thì em nhất quyết không làm.Làm vậy thì khác nào hắn đang đụ chó?em bò lại hắn em leo lên giường

Em thật sự muốn nằm xuống giường mà ngủ thôi,hắn tiến tới lấy tiền đập cái bốp vào mặt em khiến em ngơ cả ra.Em với tới tờ tiền thì hắn rụt lại

"Nhún trên người tôi,chịu được tới 20 lần nhấp tôi cho em 10 triệu"-Trần Đăng Dương

Đúng là thiên hạ, có tiền mới làm phiền được em.Em lấy chai gel trong góc tủ rồi từ từ bôi ra tay,em cũng coi trên mạng rồi thấy người ta làm cũng không đau lắm

Em tự nới lỏng rồi đi lại chỗ hắn,em chầm chậm ngồi xuống mặt em đối mặt hắn.Càng nhìn càng rất đáng ghét, em đút được bao quy đầu đã có chút nhói

Em đút thẳng vào bên trong,em nghĩ không đau lắm nhưng thâu trời mới đút vào một lần tay chân liền rụng rời.Em choàng tay qua cổ hắn tiếng thở hổn hển bất đầu phát ra

Bên dưới em cũng bắt đầu chảy máu,em đau nhói mà run rẩy.Nhưng mà em vẫn kiên cường dữ lắm,em nhấp từ từ dù bao lần vẫn rất đau

"Hức..ưm..2..3..hức..ahh.."

-Đặng Thành An

"Làm nhanh lên,chậm quá"-Trần Đăng Dương

Hắn dùng tay đẩy eo em xuống,em rên lên rồi bắn lên người hắn.Em cứ nhấp lên xuống,mỗi lần em bắn ra phải nhấp lại từ đầu

Lúc đầu em còn nghĩ mười triệu dễ ăn, nhưng không dễ miếng nào.Hắn chịu đựng rất giỏi cứ mỗi lần sắp xong hắn lại nhấp một cú lút cán khiến em bắn

Sau khi em bắn thì hắn bắn vào bên trong mà không mất tiền, đầu em mơ hồ nhìn hắn.Cứ như em mới là người bị chơi đùa vậy,hắn cắn em lên vài nơi dễ thấy

Bên dưới em đầy tinh trùng cứ thế trào ra,vừa được lấp đầy hắn liền đẩy vào khiến bên trong vừa được ăn no lại ào ra

"hức.. mệt..ahh..đau..đừng.. không chơi nữa..hức..ưm.."

-Đặng Thành An

"10triệu lận đấy,cố lên.4Cái nữa"-Trần Đăng Dương

"Hức..hưm..17..18..hức..ahh..em..em ra.."

-Đặng Thành An

Lúc em gần được hai chín thì hắn đút một ngón vào bên trong em khiến em giật mình mà xuất ra,em mệt mỏi mà ôm hắn.Hắn cười nham hiểm

"Này,em dạng chân ra.Làm tôi thỏa mãn tôi cho em một cái thẻ đen"-Trần Đăng Dương

"D..dạ?.. thật.. thật á!"

-Đặng Thành An

Em mệt mỏi nhưng nghe tới tiền liền sáng mắt lên.em nằm xuống dạng hai chân ra,dù có chút ngượng nhưng làm biết bao hiệp rồi không lẽ chút thỏa mãn này cũng không được

Hắn tiến tới giữ chân em,hắn đâm lút cán vào bên trong em.Em rên lên rồi bắn ra,lạ thật?Hình như nó lại to ra một chút rồi,em khóc lớn mếu máo kêu trong sự hoảng loạn

"Hức..sao..sao lại to..to nữa rồi..ahh..ưm..tha..tha em.."

-Đặng Thành An

"Do em ngon quá mà,em biết người được kêu là vợ anh là ai không?"

-Trần Đăng Dương

"Hức..ahh..là..vợ anh, chứ..ah..ưm..ai?"

-Đặng Thành An

"Chị họ anh đấy,chị ấy lừa em vào tròng mà.Thật dễ lừa"-Trần Đăng Dương

"Còn.. còn tiểu..ah..uhm..tam?"

-Đặng Thành An

"Đương nhiên cũng là diễn"-Trần Đăng Dương

Em sốc mà muốn hoá tượng,hoá ra em là hạt thóc à?Hắn với tới đầu giường mở điện thoại gọi cho chị họ hắn,tiếng nói phát ra từ đầu dây

Em đang rên cũng im bặt,tiếng bạch bạch vang ra thật lớn.Hắn cười mỉm rồi đưa lại em,hắn bật loa ngoài ra

"Alo,Dương!?"

-???

"Chị..chị ạ..ah.. không..ức!?.. có gì ạ.."

-Đặng Thành An

"An à?Em bị gì thế.Chị nghe tiếng hét"-???

"Không có.. gì..ahh..ạ"-Đặng Thành An

Nghe thấy tiếng tút tút đầu dây bên kia em mới thở phào,hắn thì đen mặt.Thật sự không thích sự thoải mái của mèo con chút nào

Hắn cuối xuống hôn lên môi em,hắn nâng hông em lên rồi thúc mạnh.Bình thường đã sâu tư thế này còn sâu hơn,em bấu mạnh vào lưng hắn rồi xuất tinh

Em mệt mỏi ngất đi,hắn thì vẫn làm em thêm vài ba hiệp rồi mới ngừng lại

.Hắn rút ra,tinh trùng bắt đầu chảy ra,hắn nhìn rồi ôm em

Em được hắn chăm sóc,yêu thương.Thậm chí,kết hôn em và hắn đã kết hôn hắn bận rộn lắm nên lúc nào em cũng có thời gian đi shopping

"Nay anh được ở nhà với vợ đó"-Trần Đăng Dương

"dạ?hả,cái gì?"

-Đặng Thành An

"Vợ ra vẻ mặt gì thế,anh nứng rồi vợ giúp anh nhé"-Trần Đăng Dương

"Không"-Đặng Thành An

"Vợ đâu có quyền lựa chọn?"

-Trần Đăng Dương

"SAO ANH KHÔNG ĐI CÔNG TÁC LUÔN ĐI HẢA!!"

-Đặng Thành An

-------------------------------------------

mấy baby biết chap sau là gì nhỉ?

Ngược đùng đùng nhé=))) ai sẽ lên thớt đây

Đoán đi mọi ngừi🤭

Đừng hỏi vì sao sốp không cho tên nhân vật phụ,sốp chỉ muốn tập trung vào 1 mih cp mà sốp làm th á

yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
40.HieuGav(ABO)


Đặng Thành An là một người con chăm ngoan,ngoan ngoãn,tài giỏi.Nhưng gia đình em lại nợ nần chồng chất không đếm xuể vì thế cũng không thể xoay sở để cho em đi học được

Em đành nghỉ ngay lớp 9 rồi về bán cùng với mẹ,mẹ em vô tâm lắm,ngày em nhận được giấy tốt nghiệp bà thẳng tay đốt nó đi

Ba em thì không can ngăn,miệng không ngừng mắng mỏ em.Em chỉ biết ngậm ngùi thút thít vài tiếng vì nế u em khóc thì ai an ủi em?

Em là một Omega bé nhỏ trong cái xã hội khinh miệt này, nhưng giảm bớt được phần nào khi vẫn có người cưng chiều em

Em có một anh Alpha bao người mơ ước,học giỏi,giàu,danh vọng.Gã theo đuổi em rồi em động lòng em bỏ những lời khiếm nhã lên người hắn

Sống trong sự thiếu thốn tình cảm khiến một chút sự yêu thương cũng khiến em tưởng chừng rằng là cả cuộc đời.Em và gã đã qua đêm rất nhiều

Hắn đắm chìm trong dục vọng chỉ chơi cho thỏa con cặc hắn, nhưng em không bỏ hắn được.Em Yêu Gã,em yêu sự dịu dàng,ân cần của gã

Em và hắn yêu nhau cũng được 7năm từ lớp 8 đến hiện tại,bây giờ em cũng đã 24 tuổi.Em lúc nào cũng giục hắn về nhà ra mắt ba mẹ

Nhưng hắn thì thờ ơ lúc nào cũng hẹn đại một ngày nào rồi phớt lờ đi em.Những ngày vừa qua em bắt đầu có những hiện tượng lạ như buồn nôn,chóng mặt,kén ăn

Em lo sợ liền đi bệnh viện để xem mình có bị gì không.Từng câu một rơi vào tai em như muốn đánh thẳng em xuống vực thẳm,em đã có thai..

Em vội vàng gọi cho hắn,giọng run run tay cầm còn không chắc.Giọng em có chút không thể nói ra thành lời,khoé mắt em cay cay đầu mũi có chút đỏ như sắp khóc

"H..Hiếu,em có thai rồi"-Đặng Thành An

"Cái gì!?phá thai đi"-Trần Minh Hiếu

"Hiếu!Anh nói gì vậy,đó là con anh mà!?"

-Đặng Thành An

"nợ còn chưa trả xong còn đòi nuôi con?À, chắc gì nó là con tôi?"

-Trần Minh Hiếu

"Anh nói gì vậy H-"-Đặng Thành An

"Im đi,tôi cho tiền em đi phá thai"-Trần Minh Hiếu

Tiếng tút tút bên đầu dây bên kia khiến em chết lặng,cái gì mà không phải con hắn?Rõ ràng là em trước giờ ngoài hắn thì đâu còn ai

Em chạm vào bụng ngồi thụp ôm thụp xuống nước mắt kìm không được mà khóc,ông trời như biết được số phận nghiệt ngã trong em mà trút mưa

"Mẹ xin lỗi..xin lỗi..xin lỗi con nhiều..mẹ không có tiền..hức..mẹ..mẹ không đủ tiền.."

-Đặng Thành An

Tiếng xin lỗi cứ thế lập lại,mưa rơi như trút xuống cơ thể lạnh lẽo của em.Đôi mắt vui vẻ giờ đây không sức sống đi về nhà

Cơ thể ướt nhẹp khiến em cũng mệt mỏi vào nhà,tiếng cãi nhau vang vọng vào bên trong tai em.Em che tai lại rồi chạy vào phòng

Em mệt mỏi đi tắm,ngâm cả tiếng mới bước ra khỏi phòng.Ba em đi lên phòng em mở toang rớt cả cánh cửa đã mục nát,ông ta nắm tóc em rồi đập em

Nghe tin mẹ em hôm nay sẽ đi làm khiến em sợ hãi,ông ta từ từ tiến lại em.Ông ta cởi đồ em ra rồi làm tình với em,em kêu la thảm thiết vẫn không thương xót em

Trên người em toàn mùi trung tình mà em kinh tởm,em cười khổ rồi khóc.Cái gì cũng là em?Cái quái gì nó cũng tới với em,cảm thấy đã buổi chiều em tắm vội rồi thay đồ

Thấy điện thoại ting ting được số tiền lớn với dòng cap "Tiền phá thai" em muốn khóc lắm,nhưng thế giới này đã rút cạn đi sự sống cuối cùng của em rồi

Em đi tới bệnh viện với một tâm thế không tự nguyện, trước khi bước vào phòng phẫu thuật em còn cầu mong bé con trong em giải thoát được làm con người giàu

Tiếng bước chân em vào bên trong vào phòng phẫu thuật,tiếng của kít lên một tiếng rồi im phặt.Sau hai tiếng em được phá bỏ cái thai bên trong bụng em

Cơ thể em nặng trĩu được truyền nước đi một cách khó khăn,cơ thể em run cầm cập nhìn ai cũng có người có ở bên mà em tủi thân.Em suy nghĩ kĩ rồi

Em sau khi khỏe lại một chút,em bật điện thoại vào danh bạ cái tên Anh Yêu❤️ mà lòng em như thắt lại,em xoá đi cái biệt danh mà em từng đặt rồi ngại ngùng

Em bấm điện thoại,đầu dây bên kia bắt đầu có tiếng truyền ra.Tiếng thở hắt rõ mồn một bên tai em,em nắm chặt điện thoại miệng em chửi hắn một câu

"Hiếu,em phá thai rồi"-Đặng Thành An

"Tốt"-Trần Minh Hiếu

"Chia tay đi,tôi chán anh rồi"-Đặng Thành An

"Gì?

Được,nhớ cái lời nói của em"-Trần Minh Hiếu

Nói rồi em cúp máy,em thật sự muốn đập nát cái điện thoại trong tay.Cái gì em cũng vì hắn,cái gì em cũng làm đâm đầu vào hắn mà nỗ lực

Em bước đi về nhà,thấy cả đám người vây quanh nhà em.Em liều mạng chạy thục mạng vào nhà,em biết rõ đó là bọn dân đòi nợ thấy ba mẹ em bị đánh bầm dập em nắm chặt tay rồi đấm bọn nó

Em cứ liều mình mà đánh tới chảy cả máu tay,em bị một thằng đấm cho ngất xỉu.Một hồi sau em tỉnh dậy, bọn hắn vây quanh cơ thể em

Sau khi em biết được tin bản thân mình bị bán mà chết lặng,rõ ràng em bảo vệ họ.Họ lại đem em đi bán?Em cười khổ em nghĩ bản thân sẽ bị bọn này đem đi bán nội tạng

Nhưng bọn họ xé đồ em ra,em hoảng loạn vùng vậy.Tiếng chát thật lớn vang vọng trong phòng,đôi má của em đỏ ửng vì đau mà nước mắt em cứ trào ra

Bọn hắn cởi đồ em,ra vào bên trong em không thương tiếc.Cơ thể em tím bầm vì sự ràng buộc mà em phải chịu đựng,những đợt tinh trùng ồ ạt vào bên trong em

Tiếng em kêu gào thảm thiết như thu gọn vào trong căn phòng nhỏ,bọn hắn còn không chơi bao mà bắn sâu vào bên trong em.Mùi peromone của em và bọn hắn hoà quyện vào nhau

Bọn hắn chơi cho thỏa rồi để em lại ở nơi tràn ngập mùi tinh trùng.Ngày qua ngày lúc nào cũng bị làm đồ chơi tình dục khiến em như tuyệt vọng muốn chết đi ngay tức khắc

Cơ thể em bị bọn hắn chơi ngày đêm,bên dưới cũng sưng tấy mà khó mà khép lại được.Em biết mình cũng đã mang thai rồi,vừa phá được không bao lâu lại có lại

Em ghét cái thai này,ghét cả đứa nhỏ trong bụng em.Bọn hắn tuy biết nhưng vẫn đốc thúc thuốc tránh thai dù em đã có thai khiến bụng em ngày một đau

Như thể nó đang phân hủy đứa bên trong em vậy,em khóc rất nhiều.Cơ thể gầy đi mấy phần,ngày em nghe được tin hắn đã cưới vợ em cười khổ

Rõ ràng là bên em 7 năm mà lại không bằng một người chỉ mới bên hắn bên tháng.Người cùng hắn từ lúc hắn còn chả là ai đến khi thành lập cả một công ty

Gã từ lúc có tiền còn bỏ bê em, không còn trả nợ cùng em nữa.Những trận cãi nhau cứ thế liên tục xảy ra,em biết rõ hắn cũng có bồ nhí chứ nhưng em vẫn muốn bên hắn

Em thấy bọn hắn đang đi làm thì em chạy thục mạng,em chỉ mang được cái áo rách với cái quần mà bọn hắn đưa mà chạy về nhà.Em nghe được tin mẹ em mất sau khi ba mẹ em cãi nhau

Ba em không chịu nổi được sự thật mà lên cơn sốc qua đời,căn phòng trống trãi không còn một thứ gì để gánh nợ,em bơ vơ trong căn nhà nhỏ

Bụng em cũng căn ra vì em bé,bên dưới vẫn còn vài giọt vài tinh trung nhỏ giọt,em ngồi thụp xuống ôm mặt khóc lớn.Tới bây giờ tiếng nói của em cũng không thể thốt ra

Những ngày bị hành hạ hét đến khàn cổ họng,phế quản em cũng không còn có thể nói được nữa.Em ghét cái cơ thể kinh tởm này,ghét cái thai này

Em bình tĩnh trở lại,em biết giờ khóc cũng không làm được gì.Mái tóc ngày nào còn đẹp mà giờ đã dài tới gần vai em sờ mái tóc mà bản thân đã từng rất thích

Thấy trong nhà vẫn còn vài vật dụng chưa bị đem đi,có cả kéo cắt đồ ăn em rửa sơ qua rồi cắt đi.Em cũng mệt lắm rồi,đi ra ngoài tản bộ một chút

Em từ một người tự tin thì giờ đây chỉ biết cuối đầu mà đi,em thấy nhà báo vây quanh một khách sạn gần đó.Em đi lại là người mà em yêu Trần Minh Hiếu và người con gái bên cạnh hắn

Em nắm chặt tay đến rỉ máu,chờ đến tối bản thân cũng đói đến sắp chết.Em lê lết cái bản thân kiệt quệ lên sân thượng của một nơi khá cao

Em ngồi trên bậc của tầng thượng ngắm nhìn cảnh đẹp một lần cuối.Ngón tay vẫn còn đeo chiếc nhẫn mà 4 năm trước hắn đã thề non hẹn bước sẽ cưới em

Em tháo ra rồi vứt xuống dưới,em ôm bụng lớn của em rồi thì thầm những điều mà em muốn nói,em biết đây cũng là lúc em nên biết mình cần phải em gì

"Con của mẹ,sau hôm nay mẹ sẽ rất hạnh phúc..là người hạnh phúc nhất thế gian này"-Đặng Thành An

Em đứng lên rồi mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên.Em gieo mình xuống,cơ thể em đón nhận cái chết tới cuối cùng em vẫn cười em vẫn hồn nhiên như vậy

Em rơi xuống mặt đất,máu chảy be bét.Màu nước đỏ thẩm chảy khắp cả người em,cơ thể em gãy xương cổ khiến nó trẹo qua một bên

Sau khi vụ việc xảy ra,vì được phát hiện ngay lập tức nên đứa bé trong bụng cũng được cứu ngay tức khắc.Em thì mất ngay lập tức ngay khi đáp xuống mặt đất

Em được lên báo ngay sau ngày em mất,hắn nhìn thấy được tờ báo.Nheo mắt lại,rồi lơ đi hắn ôm má cô vợ nhỏ đang nằm trong lòng hắn

Ngày mộ em được chôn xuống lòng đất.Có một người con gái đến thăm em còn tặng cho em một bó hoa rất đẹp,cô ấy khoác tay người bên cạnh rồi mỉm cười thấy người bên đi cô liền cất giọng nói

"thật buồn nhỉ, cũng thật may tao thuê người làm nhục mày đến mức có thai.Chết vui vẻ nhé"-???

Không ai khác,là vợ của chủ tịch Trần Minh Hiếu cô ta là người làm cho em ra nông nổi này.Ả cũng sai người giết đi đứa nhỏ vừa được em sinh ra

Tới khi chết,em vẫn thật sự hạnh phúc hay là chỉ vì không còn ai cho em hạnh phúc nên em đành giải quyết nổi đau cuối cùng

Thế giới này dồn em vào mức đường cùng,tới khi em chết rồi mới rơi giọt nước mắt bi thương.Hắn thì vẫn không biết chuyện gì mà vẫn yêu thương cô vợ nhỏ của hắn hết mực

---------------------------------------------

Ý tưởng chảy ào ào,đã chưa đã chưa

Từ mai tớ sẽ bắt đầu làm các req đã đc yêu cầu nhé,mấy nay bận quá tr quá đất

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
41.Kewtiee × Negav


Đặng Thành An là một rapper trong nhóm Gerdnang,em luôn được yêu quý.Chỉ cần em nhõng nhẽo mọi vật đều bại trận dưới tay em,chỉ có một người không xao xuyến trước sự nhõng nhẽo của em là Đinh Minh Hiếu hắn lúc nào cũng rất cứng nhắc

Em và hắn từng là "Cặp đôi" trên mạng nhưng em lại là người "kết thúc"nó trước.Khiến cho hắn lúc nào lên các mạng xã hội cũng hơn thua với em

Em thì đành bất lực mà rep hắn một cách cũng hỗn không kém,miệng em cũng đâu có vừa?Tuy hỗn là hỗn vậy chứ em nhỏ hơn hắn tận hai tuổi thế mà vẫn xưng hô mày tao ngông lắm

Hôm nay em đi về trễ, Gerdnang thì cưng em cỡ nào?Thấy bé út của team về trễ tới gần 3h sáng mới rón rén về,thấy tiếng động cả 4 người anh bật dậy xuống lầu

Nhìn cái cảnh em quỳ xuống thảm lông,tay để lên trời trông rất đáng thương.Em đàng giở cái giọng đáng yêu ra,em chu môi nói một cách nũng nịu

Bọn hắn đương nhiên nhịn không được mà liền xua tay bỏ qua cho em,nhưng Đinh Minh Hiếu thì không hắn khoanh tay lại.Mặt nghiêm nghị mà nói

"Bây cứ chiều nó miết đi,sau nó hư rồi cho bây biết"-Đinh Minh Hiếu

"Thôi,nó cũng đâu phải lần đầu đâu.Bỏ qua đi"-Trần Minh Hiếu

"Vì không phải lần đầu nên mới sinh ra hư đấy?Cái gì cũng chiều riết nó hư người"-Đinh Minh Hiếu

"Thôi tối rồi,thấy nó quỳ cũng tội.Mày bỏ qua đi"-Phạm Bảo Khang

"Mày không thấy bây giờ là mấy giờ à?từ bao giờ cái chỗ này muốn đi là đi muốn về là về?"

-Đinh Minh Hiếu

"Thôi,đừng căng.Nó cũng còn nhỏ bỏ qua đi"-Lâm Bạch Phúc Hậu

"Nhỏ?Nhỏ quá ha,bây chiều nó riết rồi giờ cái gì cũng nhõng nhẽo riết hư.Tao nói rồi không là không "-Đinh Minh Hiếu

Bị hắn nói một tràng câu nào cũng nói được,mà cũng đâu có sai?Cái gì em cũng nhõng nhẽo một chút là có được.Tới cả con xe mấy trăm triệu em chỉ cần khóc một chút bọn hắn liền mua

Lần đầu tiên bị đối xử như thế khiến em mếu hết cả mặt,em biết rõ em sai rồi sao hắn không tha cho em.Em bị quỳ tận 1 tiếng đồng hồ

Bị quỳ thảm lông mà tưởng đây quỳ trên bàn phím,em khóc mếu hết cả mặt.Các anh thì ngủ hết chỉ có mình hắn ngồi canh em, lúc nào cũng quan tâm em mà tới hồi ẻm quan tâm lại

Thì làm giá,đâu có chịu.Cứ mặt lạnh mày nhẹ làm khó dễ em, nhiều khi hắn thấy em cứ nhõng nhẽo như vậy khiến hắn cũng siêu lòng,nhưng nuông chiều mãi sẽ hư

Biết em út buồn ngủ,hắn cũng đỡ em lên phòng.Hắn cũng sót,nhưng vẫn phải phạt hắn không thể nào bỏ qua những lần em đi trễ muộn như vậy được

Hôm nay em được đà thấy các anh cưng chiều mình vậy em liền trốn đi chơi.Hôm nay em còn được người ta chở đi chơi nên em không sợ trời không sợ đất

Em lái xe chạy ngay quán nhậu,nhậu say tí bỉ.Em lâu lâu mới đụng rượu bia chứ đụng là em nốc cả két người bên cạnh em còn chăm chú nhìn em bằng một ánh mắt ân cần

"An,em uống nhiều rồi đấy"-Lê Quang Hùng

"Ức..ưm.. không sao..thêm nữa đi"-Đặng Thành An

Những tiếng nói vui cười không sự suy nghĩ của của em cứ tuôn ra,có gì là nói hết.Em nhắm mắt mơ hồ say tí bỉ bấm gọi cho ai rồi nói la tha luyên thuyên

Vài ba phút sau có một con người bảnh trai bước tới bàn em,Lê Quang Hùng ngước mắt lên.Ánh mắt liếc hắn khiến hắn chững người là Đinh Minh Hiếu,hắn nhìn em đã say quên trời đất còn đang dựa vào lưng Quang Hùng

"Xin lỗi, đã thất lễ với anh rồi.Anh ổn không tôi gọi xe cho anh"-Đinh Minh Hiếu

"Không,tôi ổn.Nhóc An cũng mệt để nó về với an-"-Lê Quang Hùng

"Chắc có lẽ không được,An nó bất cẩn lại làm phiền anh.Em về trước"-Đinh Minh Hiếu

Hắn ngắt lời tên mà hắn nghĩ là địch,hắn như sói hoang đánh dấu thứ của hắn đang đánh dấu chủ quyền.Hắn nắm tay em dìu tay em đi để cho Quang Hùng cũng phải cười lạnh một cái rồi về

Hắn không chở em về nhà chung mà chở em thẳng về nhà hắn,hắn bế em lên gọn ơ đi vào nhà.Trên người em sặc mùi rượu đậm đặc khiến hắn khó chịu,hắn bế em vào phòng tắm

Không cởi đồ rồi bật nút nước ấm lên người em.Em đang nửa tỉnh nửa mơ,bị tạt thẳng một tràn nước xuống khiến em từ đang mơ hồ thành tỉnh hoàn toàn em ho sặc sụa khi lỡ húp trúng chút nước

"Hiếu..mày làm gì..điên hả?"

-Đặng Thành An

"Điên?Mày coi mày làm gì đi, không quen không thân tựa đầu vậy đó à?"

-Đinh Minh Hiếu

"Chỉ là bạn bè thôi?Mày làm quá vậy"-Đặng Thành An

"Làm quá?

Được, hôm nay tao cho mày biết thế nào là làm quá"-Đinh Minh Hiếu

Hắn cởi chiếc áo phông trắng ra,cơ thể săn chắc có chút mê hoặc đập thẳng vào mặt em.Hắn chỉ cao em một chút,vì bình thường em toàn mang dép độn nên nhìn bằng nhau

Hắn bóp má em rồi hôn lên môi em, không cần biết có sự cho phép hắn luồn lưỡi vào bên trong mà khám phá khoang miệng em.Không cho em có cơ hội thở mà hút hết mật ngọt

Em đẩy hắn ra hoàn toàn không một chút xê dịch,hắn bế xốc em lên khiến em bất ngờ quàng tay qua cổ hắn.Mặt em càng ngày đỏ lên,em bực dọc cắn môi hắn khiến môi hắn chảy máu

Hắn liếm môi rồi hôn cười khinh,hắn bóp mông em một cái mạnh khiến em giật mình,hắn để em lên bồn rửa mặt rồi cởi hột nút sơ mi của em

Nước đã thấm từ trước,hai nhủ hồng thuất ẩn hiện trên lớp áo mỏng của em.Thấy em quẫy đạp thì hắn nắm chân em nâng một chân lên

"Mày quậy nữa?Tao đụ mày tới chết đấy"-Đinh Minh Hiếu

"Đụ?Yếu sinh lý đòi chơi ai?"

-Đặng Thành An

Em chạm trúng điểm đen của hắn rồi,hắn cởi phăng quần em ra một chỗ.Hắn hôn lên ngực em tạo vài điểm đỏ,em nhịn không được mà phát ra vài tiếng rên.Tay hắn thuần thục cởi khoá quần

Thấy chưa cởi quần trong,quần hắn đã nhô lên một khúc khiến em say sẩm mặt mày,hắn lấy tay đút vào miệng em.Em bị hắn làm vậy khiến cho khoang miệng có chút nhói

Hắn đè lên lưỡi em khiến em khó chịu,em cầm tay hắn,cơ thể run lên từng đợt vì lạnh.Hắn rút tay ra,sự nhớp nháp dính trên tay hắn khiến em ngại ngùng

Hắn lấy tay đâm vào bên trong hậu huyệt em mà nới lỏng,hắn lục tìm tuyến tuyền liệt của em.Đang lần mò thì em ưỡn người lên rên lên một tiếng rõ to

"Dễ tìm thấy quá nhỉ"-Đinh Minh Hiếu

"ưm..hah..lạ lắm..đừng..ahh"-Đặng Thành An

Hắn ấn vào tuyến tuyền liệt em khiến em rên lên rồi bắn lên người hắn,kính hắn dính chút tinh trùng.Hắn bỏ kính ra khuôn mặt xinh đẹp dù có hay không vẫn đẹp trai

Hắn cởi kính thấy thuận tien có hơn thì hôn lên môi em,tay bên dưới đút sâu vào trong rồi banh ra khiến em rên la ư ử.Miệng em không ngừng phát ra những tiếng dâm đãng

Con cặc của hắn nứng lắm rồi thấy bên dưới mút chặt ướt cả tay hắn thì hắn cười cười khẩy rồi rút tay ra,Hắn đưa con cặc vào trước cửa hoa của em.Khiến em sợ run cả người

"Hiếu..Tao sai rồi..sau tao không về trễ.. không đi nhậu nữa..rách đấy.. rách thật.. ahh..ưm.."

-Đặng Thành An

"Bình thường đã ồn ào rồi,tới lúc chịch lỗ nhỏ trên dưới gì cũng ồn ào như chủ nó nhỉ?"

-Đinh Minh Hiếu

Thấy em cầu xin vậy thì hắn cũng có chút mủi lòng nhưng vì em kêu hắn là yếu sinh lí nên đành phải kiểm chứng thôi?Hắn đâm thẳng vào bên trong em,bụng em gồ lên một điểm

Em ôm vai hắn bấu chặt,vài đường đỏ xuất hiện trên lưng hắn.Thấy em run vì lạnh hắn bế em lên, để em dựa vào người hắn rồi bước đi,từng bước, từng bước đi khiến em như muốn lên thiêng đường

Khoái cảm bao trùm cả người em,hắn lấy khăn rồi đi tới giường,hắn để khăn xuống rồi đặt đầu em xuống.Tóc em ướt để đâu sẽ bệnh,hắn sót

Từng nhịp ra vào bên trong em khiến em đau đớn,chân em quấn quanh bụng hắn.Hắn ôm em vào lòng mà dập,cơ thể em như xé toạt ra làm đôi hắn thì giã em như cơm

Những đợt tinh trùng bắn vào trong em không ngừng nghỉ,mắt em lờ đờ sắp mở không mở nổi.Cơ thể em run rẩy hoàn toàn hết sức mà không thể làm gì

"Hiếu..đừng..trướng lắm..đừng,ahhh..bắn vào bên trong nhà..ưm..ahh..đầy quá "-Đặng Thành An

"Nhưng lỗ nhỏ này mút rất chặt, không phải là rất thích sao.Một hiệp nữa tao cho mày nghỉ"-Đinh Minh Hiếu

Em gật đầu dễ dàng tin hắn,hắn được đà mà dập em không thương tiếc.Hắn không hiểu từ một hiệp là gì mà giã em từ tối từ sáng, điện thoại được ting ting liên hồi vẫn chưa được hồi âm

Hắn thấy em thật sự mệt mới rút ra,hắn tuốt vài cái rồi bắn lên mặt em.Hắn bế em lên,cơ thể em mệt mỏi mà thả lỏng,hắn nhẹ nhàng kì cọ cho em

Cơ thể em đầy rẫy những vết cắn, vài chỗ còn bật cả máu,môi em sưng tấy vì bị hôn.Ngực em nhô lên vì tối qua có sói dữ bú mút không ngừng,bên dưới em tràn ngập tinh trùng của hắn

Tắm rửa xong hắn mặc cho em cái áo của hắn,vì cả hai size cũng không cách nhau bao nhiêu nên nó có chút ngắn.Làm hắn nứng hết cả người

"Ưm..Hiếu..mày làm gì vậy..ưm"-Đặng Thành An

"đụ mày, không thấy à?"

-Đinh Minh Hiếu

"Hôm qua vừa làm..đau..ahh..đừng"-Đặng Thành An

Hắn tét mông rõ đau áo hắn được kéo lên lộ hết bộ mông căng tròn của em.Em vừa bị hắn chịnh xong vừa sáng sớm lại lôi ra đụ,bị chịch vài ba hiệp vì tính chất công việc mà hắn đành rút ra

Em như được giải thoát khi hắn đi chung với Trần Minh Hiếu,em ở nhà nằm lì trong phòng lướt điện thoại.Vì giờ em cũng đâu có đứng,đi gì được?Đang nghịch điện thoại thì tin nhắn tới

"Yêu Đặng Thành An,tý về tao đem đồ ăn"-Đinh Minh Hiếu

Em bất giác cười thành tiếng,em vui sướng ôm gối lăn qua lăn lại.Xém té xuống giường,em nhanh tay gửi lại một dòng tin nhắn và một bức ảnh em khoả thân để trong 5s sẽ xoá

Khiến hắn không chịu được mà muốn nhanh nhanh về để được bên bé yêu của hắn,hắn sẽ chiếm em làm của riêng.Sẽ để bên hắn, ngày nào cũng trong khoái cảm, sướng đến điên

--------------------------------------------

Mấy nay lo ôn quá,vs tuần tới là ktr 15'p nên k dám lơ là huhu😭

nên sẽ ra rất lâu ạ, có tgian rảnh là vào viết liền mà không viết được bao nhiêu hết

Mấy nay có nhiều content đã lắm mà lâu k làm bay hết trơn hết trọi luôn gòi

tr ơi tr, không đăng được mấy chap kia.Bất an vô cùng hoảng loạn lắm áaa😭🙏

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
42.Gerdnang×Negav


Đặng Thành An,là vợ của 4 chủ tịch lớn trong ngành.Không phải tự nhiên em lại có 4 người chồng ngon, ngọt bên cạnh chỉ là hiện tại cần người thừa kế nên bọn hắn quơ đại để cưới

Nhà nước cũng tạo ra gen khiến con trai mang thai nên hiện tại việc này đang rất phổ biến để giúp mọi nhà tăng dân số.Trong các năm vừa qua số người chết cứ liên tục xảy ra làm thiếu hụt dân số

Cũng chỉ là hợp đồng nên em hoàn toàn không có ý định yêu đương thật lòng.Em cũng chỉ may mắn vớ được mấy cục vàng, lúc nào ở nhà cũng chỉ có một mình em

Một ngón tay cũng chưa từng đụng vào người em.Em cũng không biết tại sao lúc nào buổi tối bọn họ đều không có ở nhà,khiến em buồn bực vô cùng

Trong hợp đồng kêu trong 5 năm cần phải có 3 người con,em và bọn họ đã bên nhau 2 năm nhưng chưa từng tiếp xúc.Đụng chạm thân mật nói gì là sinh con

Tháng này bọn họ còn đi công tác khiến em nằm suy nghĩ liệu mình sau năm năm sẽ làm gì, chắc đi ăn xin quá .Vừa suy nghĩ xong thì em nhận được tin nhắn trong nhóm chung

Gia đình

"Hôm nay bọn tôi về em ra đón đi"-Trần Minh Hiếu

"Vâng?Về sớm thế ạ,em tưởng 2 tháng sau mới về"-Đặng Thành An

"Nhớ ra nhé,chúng tôi chờ em"-Đinh Minh Hiếu

"Ừm,chúng tôi vừa quyết định sẽ làm trực tuyến ở nhà"-Lâm Bạch Phúc Hậu

"Sắp xếp tgian bên vợ yêu thôi nhỉ?"

-Phạm Bảo Khang

"Nhớ mặt đồ kín một chút,đừng gây chú ý"-Phạm Tấn Thành

Nghe được cuộc trò chuyện không có sự hồi đáp của em, còn giành thời gian cho vợ?Em nổi hết cả da gà lên.Em đi lên phòng thay một bộ đồ kín mít từ đầu tới đuôi

Em kêu tài xế riêng chở em tới sân bay,tay cầm mèo yêu vừa nựng vừa tìm chồng em.Thấy bọn hắn đang đứng một góc thì em đi lại,thấy em bọn hắn tươi hẳn

Em đi lại mà sững người,đúng là lâu rồi chưa gặp nên nhan sắc càng ngày càng thăng hạn.Thế mà bọn hắn lại kêu em mặc đồ kín?Nhìn ai cũng nổi hơn cả em

Em đón bọn họ về nhà,trên đường về chưa một lời hồi đáp nào khiến em gượng gạo chả biết làm gì.Về tới nhà em chạy tọt lên phòng thay đồ,em thay áo phông với quần trong mà không mặc thêm quần gì

Bình thường em mặc còn thoáng hơn,nhưng vì có người nên em đành phải vứt bỏ sự thoải mái mình qua một bên để phục vụ mấy lão chồng của em

Em đi lại chỗ Bảo Khang,níu tay áo.Trong tay vẫn còn ôm con gấu hắn tặng vào năm ngoái,hắn nhìn qua thấy vậy thì tai có chút ửng hồng mà quay đi,em gạt tay hắn ra rồi ngồi vào lòng hắn

"An!?Em làm gì vậy!!"

-Phạm Bảo Khang

"Em ngồi ạ,anh làm việc đi"-Đặng Thành An

Hắn nhịn cơn khát lại mà làm việc tay trái hắn gõ phím,tay phải ôm eo nhỏ của em.Nhìn hắn chăm chú làm việc vậy em cũng có chút thương,thật sự là lao đầu vào làm việc sẽ không chết đấy chứ?

Em ngồi chờ lâu quá thì ngủ luôn trong người hắn,hắn thấy vậy thì hôn nhẹ lên má em.Dù là hợp đồng nhưng bọn hắn đều yêu em, bọn hắn phải trả tiền với một giá chát mới rước đuợc em về

Thế mà em lại không thèm đếm xỉa gì tới bọn hắn,còn chỉ xem tình yêu này là một hợp đồng rẻ mạt.Tiền, bọn hắn đều có thể tìm cho em tiêu cá đời,tiếng mở cửa khiến hắn chú ý

"Khang,mày làm gì vợ tao vây?"

-Phạm Tấn Thành

"Ẻm chủ động,mày ghen tị à?"

-Phạm Bảo Khang

"Mày?Được, để xem ẻm là của ai?"

-Phạm Tấn Thành

Bảo Khang vừa nói vừa ôm em,hắn cười khinh miệt người trước mặt.Hắn được sự yêu thương của em thì đành phải khoe,bao nhiêu người còn đang ghen tị cơ mà

Tấn Thành bước ra khỏi cửa đập mạnh,nghe tiếng đóng lại mạnh mẽ như cửa sắp gãy.Em từ từ tỉnh dậy,em dụi mắt rồi ngước lên,hắn còn đang cười khoái chí

Em bước xuống rồi hôn lên trán hắn một cái,cổ vũ hắn rồi bước ra khỏi phòng.Để lại một con người với đôi tai ửng hổng cổ nóng bừng cả lên,hắn ngước mặt lên rồi thở dài

"Hiếu,em muốn đi mua đồ"-Đặng Thành An

"Không,trời nắng lắm"-Đinh Minh Hiếu

"Hiếu không chiều em ạ?em ghét Hiếu!!"

-Đặng Thành An

Em nói rồi dậm chân bước lên lầu,em ghét chồng em lắm, lúc nào cũng không cho em làm gì cả.Em quay mặt lại rồi lè lưỡi hắn,hắn chạy lên nắm vai em rồi hôn lên môi em

Hắn gặm nhắm môi nhỏ,hắn chơi đủ thì bỏ ra.Mặt em đỏ lên miệng có chút đỏ,em lau miệng hậm hực bỏ đi,hắn ở bên dưới sờ môi hắn.Có chút mềm,thật thích

Em bỏ vào phòng,khoá trái cửa rồi ngồi lên bàn máy tính bật game lên chơi.Em còn lấy bia với bim bim ăn nhăm nhi, phòng em chưa bao giờ bừa bộn bao giờ cả em ở sạch mà

Ngồi chơi gần mấy tiếng mới vác mặt xinh yêu ra ngoài,thấy Minh Hiếu đi về thì em bất ngờ lắm.Lâu rồi mới thấy hắn khiến em bất giác kéo áo phông xuống,em từng bị hắn hành suốt cả đêm nên giờ sợ lắm

Lần đầu của em cũng là hắn lấy,từ sau đó thì chưa từng đụng vào em nữa.Em định đi vào phòng thay đồ lại thì hắn nắm lấy tay,em gắng sức mà chạy nhưng em sao đọ nổi người như hắn

"Vợ,Em chạy đấy à?"

-Trần Minh Hiếu

"Không.. không có,em thấy đồ dơ nên muốn vào thay"-Đặng Thành An

"Thay làm gì?

Xuống ăn cơm đi"-Trần Minh Hiếu

Em bị cưỡng chế xuống ngồi ăn,ngồi mà em cứ sợ sệt,ăn nhanh gọn lẹ rồi em đứng lên.Bị hắn nhìn,em giật mình hắn kéo em lại rồi để em ngồi vào trong người hắn

Em toát cả mồ hôi hột,đang ngồi thì thấy có gì cấn vào bên dưới.Nhìn xuống thì thấy ẻm nhỏ "Yêu" của hắn đã cứng,em tái mét cả mặt nằng nặc đòi đi xuống

Thấy thế Đinh Minh Hiếu mới bế em lên,em thấy thế thuận theo ôm lấy cổ hắn,hai chăn siết chặt hông hắn.Em sợ con người đang ngồi đó rồi

"Mày đừng bắt nạt vợ tao.Đi giải quyết đi"-Đinh Minh Hiếu

"Mày nói gì thế?Coi lại bản thân mình đi rồi nói tao"-Trần Minh Hiếu

Em thấy bên dưới cộm lên thì hiểu ngay câu nói của hắn.Em đang ôm hắn cũng giẫy giụa dội xuống,hắn bóp mông em một cái khiến em bất động.Em động vào hang thú rồi

"An,thay đồ mình đi mua đồ đi"-Lâm Bạch Phúc Hậu

"An biết rồi,An đi liền"-Đặng Thành An

Nghe Hậu nói vậy em như tìm được vị cứu tinh thì nhảy xuống rồi chạy đi thay đồ,hắn ở đấy thì nói chuyện với hai con thú đang xù lông tức giận,chân nhỏ em từng bước xuống cầu thang

"An,đi thôi"-Lâm Bạch Phúc Hậu

Em lon ton chạy ra khoác lấy tay anh rồi bước ra khỏi cửa.Đương nhiên cũng chỉ là tạm thời thoát khỏi,tới tối hắn dắt em về nhà,em và hắn cũng có những khoảng thời gian vui chơi

"An về rồi đây"-Đặng Thành An

"An,ăn gì không?"

-Trần Minh Hiếu

"Nay Hiếu tốt bụng quá,em cảm ơn nhé?"

-Đặng Thành An

Em ngồi vào bàn mà hốc,bụng em phình lên một chút trống rất đáng yêu.Em kêu rằng đi tắm sẽ liền ra coi phim với bọn hắn, bọn hắn tất nhiên đồng ý

"An?Sao mặt em đỏ thế"-Phạm Tấn Thành

"Em không sao..coi phim đi"-Đặng Thành An

Cơ thể em bắt đầu nóng lên,tựa đầu lên ghế sofa có chút mơ hồ.Em nhìn xung quanh em, thật sự có chút không nhìn nhận được ra ai nữa

Sau một thời gian bọn hắn tắt tivi rồi vào phòng ngủ, để lại em một cơ thể khó chịu.Em trong phòng mà lăn qua lăn lại trên giường,cơ thể khó chịu làm em không ngủ được

Sáng hôm sau em trở mình dậy với quần thâm đậm trên mặt.Cơ thể mệt mỏi đi xuống nhà thấy Trần Minh Hiếu đang chuẩn bị đi mua đồ ăn sáng thì em ngáp một cái rồi nhà vệ sinh

Vệ sinh cá nhân xong thì em mới mệt mỏi vương vai rồi nằm trên sofa tính chợp mắt một chút,cơ thể em cũng đỡ nóng hơn.Chắc vì đã thức trắng cả đêm em đốc cả chút thuốc ngủ

"Vợ,mau dậy ăn sáng.Anh mua rồi"-Trần Minh Hiếu

"Vợ?

Không dậy là anh vạch quần ra đụ nhé?"

-Trần Minh Hiếu

"Em đây!

Được,em ăn là được chứ gì?"

-Đặng Thành An

Hắn nói một câu mà em sởn cả da gà,em ngồi trong bàn ăn mà ăn một cách im lặng.Không ồn ào nữa,ăn hết thì em ngồi coi tivi,cái cảm giác từ cơ thể nóng lên lại xuất hiện

Lâm Bạch Phúc Hậu lại gần em,hắn tựa đầu vào người em,nắm lấy tay em mà hôn.Cơ thể em như phản ứng dữ dội lại,cậu em bên dưới cũng cứng lên

Em lập tức lấy con gấu bông đè lên, Phạm Bảo Khang đi tới ngồi cạnh em.Vui vẻ cười đùa với đoạn phim em coi còn sát lại cơ thể em,cơ thể em run lên từng đợt vì những đụng chạm nhỏ

Đinh Minh Hiếu thấy em coi chăm chú vậy thì bế em lên,cơ thể bị tách khỏi hai con người thì thả lỏng.Hắn để tay trên mông em để có thế bế

Cơ thể em không chịu nổi mà bắn ra,tay còn cầm chặt áo hắn.Hắn sững người vài giây rồi cuối xuống,vì người em che hết nên chỉ có hắn thấy được cảnh tuyệt đẹp này

Hắn thủ thỉ nói nhỏ vào tai em,cơ thể em run run cầm chặt cái áo hắn đến nhăn nhúm.Nghe được tiếng hắn hắt vào tai em thì cơ thể em giật nãy lên

"Vợ,em dâm đãng quá nhỉ?"

-Đinh Minh Hiếu

"Không.. không có"-Đặng Thành An

Hắn cười nhẹ với hai người đang ngồi trên sofa rồi bế em lên phòng hắn để em trên giường rồi thay đồ mình.Em nằm trên đống áo hắn,mùi cơ thể cứ thế sộc vào mũi em

Em thay đồ rồi chạy lẹ ra ngoài,em cảm thấy lạ lắm từ lúc ăn cơ thể mới bắt đầu có những hiện tượng lạ.Em khó khăn đi xuống phòng thì gặp Phạm Tấn Thành và Trần Minh Hiếu

"Vợ yêu của anh đây rồi"-Trần Minh Hiếu

"Ưm..ah..bỏ ra"-Đặng Thành An

"Đừng đụng vào em ấy.Của tao?"

-Phạm Tấn Thành

Cơ thể em chịu không nổi mà khuỵa xuống,em nóng đến mặt đỏ lên.Hắn níu lấy áo sơ mi trắng của Trần Minh Hiếu đôi mắt gần như không giữ được lí trí mà thốt lên những lời nói dâm đãng

"Huh..giúp em..nóng quá.. chịu không nổi"-Đặng Thành An

"Em nói gì vậy?An~?"

-Trần Minh Hiếu

"An à,em ổn chứ.Không sao chứ?"

-Phạm Tấn Thành

Phạm Tấn Thành liên tục chạm vào cơ thể em,em run bần bật nhìn hắn.Em thật sự chịu không nổi rồi,thằng nhóc nhỏ của em cũng chào cờ rồi,em cần bọn hắn ngay lúc này

Em cởi áo ra rồi ôm hắn,hắn bất ngờ rồi từ từ ôm lại.Đang tính hàng sự thì tiếng của bật ra,Lâm Bạch Phúc Hậu và hai người còn lại đằng sau hắn

"Ăn không chia sẻ à?"

-Đinh Minh Hiếu

"Tao còn đang cứng?

Nhường tao đi"-Phạm Bảo Khang

"Không?Mày nằm mơ à"-Đinh Minh Hiếu

Cơ thể em mệt nhọc, không còn nghe được bất kì tiếng gì bên tai.Tai ù ù không thể để bất cứ chữ cái nào lọt vào tai em,em hôn lên môi Thành

Hôn đã rồi thì em bỏ ra,kèm theo sợi dây trắng nối giữa em và hắn.Trần Minh Hiếu thấy thế thì tức nổ con mắt,hắn bế sốc em rồi hôn em mạnh bạo

Bàn tay to lớn bóp mông em không thương tiếc hắn ném đi quần lót mong manh của em rồi đâm hai tay vào bên trong em,tay hắn ướt đẫm

Hắn rút ra rồi đưa lên để em thấy được bên dưới em đã dâm đãng như thế nào.Nhìn thấy cảnh tượng này ai mà không cứng?Mấy con cặc nhỏ ai cũng đã dựng đứng cả lên hết rồi

Phạm Bảo Khang nhào tới em,tiến tới lưng em rồi vòng qua bóp lấy ngực nhỏ của em.Trần Minh Hiếu đưa cự vật của hắn vào bên trong em,vì lâu không làm mà bên trong em co thắt dữ dội

Bảo Khang thấy thế thì hiếu thắng lắm,tính đâm con cặc của mình vào thì bị em ngăn cản.Miệng nói không thích nhưng hông cứ liên tục chủ động nhấp

"rách đấy.. rách thật đấy.. không vừa đâu.."

-Đặng Thành An

"Không sao, rách anh liền cho tiền sửa lại.Không sao đâu mà"-Phạm Bảo Khang

Hắn hôn nhẹ vào má em rồi thúc mạnh bên trong,em ngửa mặt lên rên rít lên một cái rồi bấu vai Trần Minh Hiếu em cào một đường lớn trên vai hắn

"Khang?Yếu sinh lý à, nhấp còn nhẹ hơn cả tao"-Trần Minh Hiếu

"Yếu?Yếu cái lồn tao đây?"

-Phạm Bảo Khang

Hăn bật cái tính hơn thua lên, bình thường chỉ áp dụng vào nhạc còn lần này bị khiêu khích còn chọc đúng cái không cần chọc.Cả hai ra sức dập em khiến em hoa mắt rồi xuất ra bên trong em

Em rên lên một tiếng rồi bắn thêm lần nữa, bọn hắn rút ra những giọt tinh dịch cứ thể chảy ra.Vừa nghỉ được một chút em nằm sắp xuống sàn thì bị Đinh Minh Hiếu ôm eo em đâm vào lỗ nhỏ em

Bên trong vừa được lấp đầy thì một cự vật khác tiến vào bên trong khiến em giật thót lên.Tay em cào cấu chiếc áo trắng của em đến nhào nát,hắn cứ vài nhấp nhẹ rồi đâm lút cán vào em

Khiến em cứ không nhịn nổi rồi xuất ra,sau vài lần thì hắn cũng xuất ra bên trong em.Cơ thế em hết sức,hắn rút ra rồi bắn lên lưng em vài lần

Vừa mở mắt thì Phạm Tấn Thành xuất hiện trước mặt em,hắn lấy cặc vả bôm bốp vào mặt em.Em cầm lấy rồi bú mút một cách mạnh mẽ,bên dưới vừa được cảm thấy trống trái thì Hậu đâm vào bên trong em

Lâm Bạch Phúc Hậu và Phạm Tấn Thành không ngừng ra sức dồn ép hai lỗ của em,thân trên thân dưới đều được chăm sóc kĩ lưỡng khiến em không chịu nổi mà xuất ra, bọn hắn chơi đùa ngực em đến sưng tấy

Hai người bọn họ hắn vào bên trong em,bên dưới cố nuốt những giọt tinh trùng mà Hậu bắn vào bên trong em.Còn Thành thì bụm miệng em bắt em nuốt xuống, bụng em cổ phần trướng lên

"Hức...trướng lắm rồi.. không.. không chịu được nữa đâu.. hức.."

-Đặng Thành An

"Lỗ nhỏ này phải đuợc chăm sóc tận tình chứ, phải không nào?"

-Trần Minh Hiếu

Hắn cười khẩy rồi ra hiệu cho bọn họ.Cả mấy người bọn họ ra sức chèn ép cơ thể em,em bị bọn họ hành đến tối mới buông tha em.Cơ thế em chìm vào giấc ngủ rồi thiếp đi

Sáng hôm sau eo em nhức đến đớn, đầu thì đau như búa bổ.Không nhưng nhiều chỗ còn bị căng cơ khiến em không muốn thì cũng bắt buộc phải chửi bọn hắn

Em vừa tỉnh được một chút thấy ai liền mắng đến không ngốc đầu lên được.Tiếng xin lỗi ríu rít bên tai em,tới gần chiều em mới có chút sức đi lại,tay em cầm cán chổi rồi ngồi trên gối chất vấn bọn họ

"Ai bày trò ra vụ bỏ thuốc kích thích vào đồ ăn của em?"

-Đặng Thành An

Những ngón tay hoàn toàn chỉ vào Trần Minh Hiếu,hắn giật thót tim.Cơ thế chảy mồ hôi tứa lưa,hắn chỉ vào Đinh Minh Hiếu và Phạm Bảo Khang

"Được!Hai người còn lại em xử sau, còn mấy người?Đi theo em!"

-Đặng Thành An

Nói rồi em chỉ vào bọn họ,bị kéo đi vào phòng.Tuy không biết có chuyện gì xảy ra nhưng tiếng mắng chửi của em cứ vang vọng khắp nhà

Hai người còn lại đang quỳ mà thầm cảm thấy may mắn được ông bà phù hộ,vừa bước ra thấy cơ mặt em giản ra vài phần.Còn bọn hắn thì mặt ai cũng mếu khóc hết nước mắt

"Vợ quát anh..vợ chả thương anh gì cả"-Trần Minh Hiếu

"Giờ anh muốn nghe chửi nữa à,Hiếu?"

-Đặng Thành An

"Hức..hức..Vợ chửi anh... hức.."

-Đinh Minh Hiếu

"Anh muốn em cho anh ăn đòn giống Trần Minh Hiếu không?"

-Đặng Thành An

"Hức..anh lỡ làm vợ đau một chút..hic..vợ mắng anh té tát"-Phạm Bảo Khang

"Anh còn ra tính hơn thua nữa à?Muốn quỳ nữa không?"

-Đặng Thành An

Tiếng chửi rủa của em cũng tuôn ra xa xả nghe thấy thế hai người kia vui lắm nhưng đâu có vừa.Em tiện thể đi lại rồi ngồi mà chửi lên chửi xuống

Chửi tầm mười lăm phút em thấy mệt quá thì bỏ đi, đương nhiên không chỉ có chửi.Tuy đánh là vậy nhưng chỉ có Thành bị đánh vì Hậu dẫn em đi chơi

"Vợ ơi bọn anh yêu vợ"

"Thật đáng ghét,vì em cũng vậy "-Đặng Thành An

----------------------------------------------

Hết rồi...Mấy nay bận lắm xin lỗi các

ebe của tớ nhé?

Mấy ebe coi đỡ nhé?Chap của tớ lỗi không đăng được 😭😭 tớ đang tìm cách ạ

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
43.Công Dương × Negav


Đặng Thành An là một chủ tịch giàu có,tiền tỷ tiêu hoài không hết.Em có trong tay khối tài sản khổng lồ khi chỉ mới 22 tuổi,hiện tại em hoàn toàn không có bất kì sự hứng thú nào với gái gú,cái gì em có thể mua được khiến em chán nản

"Cậu An, có hợp đồng"-Công Văn Dương

"thư kí của tôi lúc nào cũng nghiêm chỉnh nhỉ?"

-Đặng Thành An

"Xin chủ tịch tự trọng,đang trong giờ làm ạ"-Công Văn Dương

Em tức giận mà buông cà vạt hắn ra rồi ngồi xuống ghế.Thư kí của em là một người từ lúc em chỉ là công ty nhỏ cho tới một công ty thành công như bây giờ

Hắn lúc nào cũng nghiêm túc trong giờ học,em và hắn cũng làm tình rất nhiều lần.Mỗi lần làm đều thỏa mãn sự ham muốn của em khiến em lúc nào cũng mơ tưởng tới nó

Em lúc nào cũng dụ dỗ hắn,nhưng hắn cưng lắm chả xê dịch gì được.Thế là em cũng từ từ buông bỏ đàng chấp nhận,hôm nay em đi làm mẫu ảnh nên mặc đồ có chút thoáng

Được bao quanh ánh mắt nhìn vào em mà em vui sướng lắm,bản thân cảm thấy hạnh phúc khi được nhiều sự chú ý đến như vậy.Còn Công Văn Dương thì khó chịu

Hắn ghét những người nhìn em,dù trong công việc hắn cũng bắt đầu tỏ ra giận em,em thì rất nhiều dấu chấm hỏi trên đầu.Rõ ràng em có làm cái gì đâu mà đối xử với em như vậy

Trên suốt quảng đường hắn không bắt chuyện với em một câu,em tuổi thân ra mặt.Hắn thấy thế thì hoàn toàn không cưỡng lại được mà đành lòng bỏ qua cho em

Em thấy vậy thì cũng bình thường mà nói chuyện với người con gái khác,ánh mắt của hắn nổ đom đóm mắt rồi.Sắp lòi cả ra ngoài rồi sấp tài liệu của hắn cũng xém bị nhàu nát

"Dương..

Dương..DƯƠNG"-Đặng Thành An

Tiếng hét của em vào tai hắn khiến hăn bất ngờ xém thì bị nhàu nát,ánh mắt hắn rõ ràng như thế em lại không nhận ra?Rõ ràng là em bị khờ!BỊ KHỜ NẶNG

Sau một ngày dài thì em nằm trên ghế uể oải nhìn đống tài liệu trên bàn mà chán nản quay bút,quay một hồi chán thì em mệt mỏi gục xuống bàn.Ngồi làm tài liệu một hồi thì em ngáp ngắn ngáp dài

Em nằm xuống tính chợp mắt một xíu rồi sẽ tỉnh dậy tiếp tục làm việc nhưng em ngủ luôn, quên trời quên đất.Bế đi có khi còn chẳng ai biết hắn thấy vậy thì đắp chăn lên cho em

Bản thân tự một mình giúp em được bao nhiêu thì giúp, một người đàn ông tinh tế, lúc nào cũng lo lắng cho em nhiều như vậy hà cớ gì em lại không nhận ra

Em chỉ nhận ra cái tình cảm khoái dục của em thôi.Còn tình cảm của hắn suốt khoảng thời gian em tận tình chăm sóc lúc nào cũng bên cạnh em thì sao?

Hắn làm tới tay chân rụng rời cũng không được nghĩ chỉ để em có một giấc ngủ ngon.Hắn còn bắt taxi về cho em rồi chạy về nhà em,hắn là ngoại lệ của em nên được em đặc cách cho chiều khoá dự phòng

Hắn không chần chừ mà mở ra,đi lên phòng em.Giúp em lau người cho sạch rồi mặc đồ cho em,hắn thì vào tắm rồi lấy đồ mình đem theo mà thay.Hắn mệt mỏi ngáp một cái rồi nằm xuống bên em

Hắn đắp chăn,mắt hắn nhìn vào em.Tay vuốt ve mái tóc em,đôi mắt dịu dàng chỉ dành cho một mình em chỉ có hắn dành cho em,hắn vuốt má em,hắn thích em.Rõ ràng rất thích em

Nhưng rõ ràng với tất cả, nhưng lại là mờ nhạt với duy nhất một mình em.Cái gì em cũng nghĩ nó đơn giản hoàn toàn không có sự yêu thích đáng kể,hắn ôm em rồi hôn nhẹ lên má em

Hắn ôm em vào lòng rồi thiếp đi,cơ thể ấm áp của hắn và em hòa quyện với nhau.Sự ấm áp của hắn khiên em muốn chui rúc vào đôi bàn tay lớn ấy

Sáng sớm tinh mơ,bình minh vừa ló dạng,những ánh nắng sớm mai bắt đầu len lỏi vào từng tấm rèm chói vào mắt hắn.Hắn nhíu mày khẽ thức dậy

Em vẫn nằm trong vòng tay to lớn của hắn.Hắn ôm em,hắn ước cái thứ tình yêu chết tiệt này chưa từng xảy ra,hắn nhớ em

Yêu em,hắn muốn khoảng thời gian này ngưng lại để hắn có thể hít mùi hương thơm ngát từ cơ thể em.Em động đậy rồi ngước lên

"Dương thích em à?"

-Đặng Thành An

"An?..Anh.."

-Công Văn Dương

Hắn né tránh ánh mắt của em,sự hụt hẫng trong em lại hiện lên.Em bật dậy rồi đẩy anh ra đi không một tiếng nào,hắn ngẫn người nhìn em quay bước đi

Tay gãi đầu vẫn bâng khuân về thứ tình yêu em vừa nói,thứ tình yêu mà em nói là gì.Hắn thật sự không hiểu?Tình yêu hắn dành cho em là gì hắn cũng không biết

Không gian làm việc vẫn như vậy, không có sự thay đổi.Nhưng tại sao hắn lại cảm thấy trống trãi, không còn sự cười nói của em khiến tim hắn thắt lại

Nhìn người khác đi lại em,hắn dường như bị khoảng cách của em đẩy phăng hắn ra.Dường như em và hắn không còn đi chung một con đường nữa,ánh mắt cũng không còn trìu mến

Cái cách em nói chuyện với hắn cũng rất cứng nhắc, có lẽ hắn cả đời này sẽ không thể chạm vào em được nữa? phải chăng hắn chỉ lỡ một lời mà nỡ mất em cả một đời sao?

Tới tối vẫn chưa có một lời nói nào phát ra ngoại trừ công việc.Trong suốt quá trình đi xe em liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ,đôi mắt em ươn ướt như ngấn lệ,hắn rõ ràng biết

Nhưng tay hắn lại không thể nào vươn tới để nắm lấy em, không thể ôm em vào lòng.Lòng hắn thắt lại,hắn đau lòng nhìn em,đôi mắt hắn bắt đầu rơi lệ

Bản thân cũng không biết.. mình đang khóc vì cái gì,hắn bước xuống xe.Ngay lập tức nắm lấy tay em,em quay mặt lại,mặt lạnh mày nhẹ nhìn hắn

"Gì?Dương làm gì em vậy?Bỏ ra"-Đặng Thành An

"An..Anh thích An.."

-Công Văn Dương

"Hức..em biết mà...em biết Dương..hức.. thích An mà.."

-Đặng Thành An

Hắn ôm em vào lòng khóc nấc lên,hắn thật sự hối hận rồi.Hắn yêu em,hắn thích em nhiều hơn cả thương,hắn thật sự thương em, muốn mang em về làm bạn đời rồi

Hắn say lưới tình của em rồi,hắn sợ nếu lỡ vụt mất thêm một lần nữa hắn sẽ hối hận đến chết.Bàn tay ôm trọn mặt em rồi cuối xuống hôn em

Hắn thật sự đã rất hạnh phúc, ít nhất là hiện tại.Hắn không cần biết tương lai ra sao,nhưng hiện tại hắn yêu em yêu em hơn bất kì người nào muốn lại gần em

Hắn thật sự đã nhận ra tình yêu rất chậm trễ.Nhưng hắn đã may mắn nắm được lấy trái tim em,hắn thật sự muốn ôm trọn trái tim rồi an tâm trú ngụ trong trái tim hắn

"An..Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ em nữa"-Công Văn Dương

"Em cũng vậy,em yêu anh..Dương ạ"-Đặng Thành An

-------------------------------------------

tr ơi,tìm được nút đăng lại r,vừa tìm được là vào sửa lại liền.Nó từ từ hiện chap rồi😭😭😭🫰

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
44.Hieugav


Đặng Thành An là bảo mẫu làm part time,thật ra em làm rất nhiều nghề,chỉ cần là có tiền em đều sẽ làm.Em chỉ muốn kiếm thật nhiều rồi trả nợ,em muốn thật giàu rồi ở mường thanh cho nó đã

Em làm nhiều việc đến mức không có thời gian ngủ,bữa đói bữa no.Nhiều khi được bo thì em vui ra mặt,bản thân huýt sáo vì được ăn ngon

"Xin chào?Ở đây đang tuyển bảo mẫu đúng chứ?"

-Đặng Thành An

"Ồ,là cậu sao?Mời cậu vào "-Trần Minh Hiếu

Hôm nay em vừa được nhận vào làm trong một căn nhà rất lớn.Em nghe rằng ở đây làm nhiều tiền nhưng không dễ,nên em muốn thử sức một chút

Đương nhiên em dễ dàng được vượt qua và đi làm ngày đầu,em đặc biệt lựa một bộ đồ khá con nít trong dễ thương hơn với ngoại hình của em

"Chào mấy nh-A"-Đặng Thành An

"Chú đi đi, bọn cháu ghét người xấu"-Trần Minh Huy

"Hức..là người xấu sao?..Thật đáng sợ"-Trần Minh Huyền

Em bị một cái món đồ chơi rơi vào đầu,máu bắt đầu nhỏ xuống sàn khiến bọn nhỏ sợ hãi.Em hoảng hốt lấy giấy trong túi ra quỳ xuống sàn

Quá khứ em có chút không tốt khi phải ở trong cô nhi viện, ở đó không tốt ngược đãi em rất đáng sợ.Nó như một ám ảnh tâm lý đối với một tờ giấy trắng ngay lúc đó của em

Em từ từ đi lại,dù bọn nhỏ có chọi đồ em.Em vẫn đi lại ôm hai đứa nhỏ mà vỗ về,em biết bọn trẻ thiếu tình thương từ ba nên em phải bù đắp

Nhận thấy bé gái ngưng khóc, mặt bắt đầu giãn ra em mới ngưng vô về.Bàn tay nhỏ bé cầm chặt tay em,thật sự rất dễ thương

Nhưng bé con lớn có chút lì lợm liên tục trừng em,đề phòng cảnh giác.Tay không ngừng muốn tách em ra khỏi em nhỏ của nó

"Chú bỏ ra,người xấu..Đáng ghét"-Trần Minh Huy

"Bé con mệt rồi,im lặng một chút.Chú đi làm đồ ăn"-Đặng Thành An

Em không quan tâm đứa nhỏ đang có sự ràng buộc, bọn nhỏ không thích em.Em biết nên em đành đi qua đường ruột vậy,em làm một ly sữa rồi có chút bánh quy

Em đặt xuống bàn,bế bé nhỏ lên rồi cho em uống sữa.Có lẽ đứa nhỏ rất lễ phép nhưng vẫn còn chút khó khăn với đứa còn lại,tuy quay lưng đi nhưng bụng cứ réo lên làm em cười khẽ

Em giả vờ phủi đít đi ra ngoài,bế theo bé con liên tục vỗ lưng để em ợ hơi.Đứng sau cửa hé nhìn vào,thấy thằng bé ăn rất ngon còn uống hết sữa em vui lắm

Cả hai đứa đều ốm nhom nhìn thấy thương, lương ở đây cũng rất ổn nên trong đầu em suy nghĩ rằng chắc sẽ nghĩ ở nơi khác rồi tập trung ở đây

Chờ tới tối,chủ nhà về.Hai đứa nhỏ cũng đã ngủ rất ngon thì em mới an tâm đi về, nhìn thấy hắn em đôi chút khựng lại có lẽ lần trước phỏng vấn hắn đeo khẩu trang,găng tay,kính nên em không nhận ra

Hắn là người mà em từng yêu sâu đậm,nhưng chỉ là trong tâm.Tình cảm này em đã giấu sâu đến mức nó lún sâu xuống mặt đất cần cõi này rồi,em cũng không còn tình cảm gì nữa

"Cậu làm rất tốt nhỉ?Bọn nhỏ ngủ rất ngoan"-Trần Minh Hiếu

"Mẹ bọn trẻ đâu?"

-Đặng Thành An

"Bọn trẻ không có mẹ,hai đứa trẻ này là chị họ tôi bỏ lại"-Trần Minh Hiếu

"Thế sao lại đặt theo họ của anh?"

-Đặng Thành An

"Không được phép sao?Tôi nuôi nó mà,hay muốn đặt bằng tên em?

Thành An"-Trần Minh Hiếu

Hai chữ Thành An khiến em lạnh sống lưng,em biết hiện tại hắn làm trong cái nghề cũng chẳng trong sạch gì là bao,trong ngành xã hội đen này làm gì có tên nào tốt?

Em im lặng,lắc đầu rồi bước đi.Em hoàn toàn không muốn dính líu tới hắn cũng hoàn toàn không thể động lòng hắn thêm bất kì lần nào nữa

Sáng nào em tới trông bọn trẻ, bọn trẻ dần mở lòng với em hơn.Bắt đầu có da thịt hơn, nhưng em vẫn luôn có một khoảng cách nhất định

Vì chỉ cần động lòng với tình yêu đứa trẻ này em sẽ không nỡ rời đi nữa, bọn nhỏ dần thích em hơn.Cái gì cũng kêu em đi theo,cái gì cũng kêu tên em

"Chú An,Chú An..Chú.."

-Trần Minh Huyền

Em quay mặt lại, trước mặt bé con là một gia đình hạnh phúc.Em đi lại bế bé con lên,tay vẫn cầm thằng nhỏ,em cũng hơi trầm mặt

Từ lúc em vào làm hắn cũng chưa bao giờ ở nhà với con,chị họ hay gì ít nhất hắn cũng đã nhận nuôi.Cái gì cũng phải cho ra trò ra trống chứ?

"Hai bé con của chú, hôm nào chú dẫn ba con về nhé?"

-Đặng Thành An

"Con muốn chú đi nữa"-Trần Minh Huyền

"Đúng vậy,đúng vậy!!"

-Trần Minh Huy

Nghe thấy vậy thì em ấm lòng lắm,bản thân chưa từng nghĩ sẽ được tiếp đón nồng nhiệt tới như vây.Thế là em mới quyết định tối nay khi bọn nhỏ đi ngủ sẽ ở lại nói chuyện với hắn một trận ra lẽ

"Hiếu,cuối tuần anh rảnh không?"

-Đặng Thành An

"Sao nay lại xưng anh?Có chuyện gì sao?Người bị tôi TỪ CHỐI?"

-Trần Minh Hiếu

"Cuối tuần này rảnh thì mong anh có thể bên cạnh bọn nhỏ, một chút cũng được.Bọn nó cần anh!"

-Đặng Thành An

Bàn tay em nắm chặt thành nắm đấm,tay bắt đầu chảy những giọt máu trong lòng bàn tay.Em biết người trước mặt là ai, nhưng tình cảm mà em dành đã tan biến lâu rồi..

Hắn ngồi vắt chéo chân,tay đẩy kính trên mũi rồi nhìn em.Hắn hừ lạnh rồi lắc đầu,bản thân hắn lo công việc chưa xong thì sao lo cho bọn trẻ

Em nhìn hắn thảnh thơi,nhẩn nhơ với cái cách dạy dỗ điên khùng của hắn.Hắn bị ngu sao?Hay thiểu năng?Giàu thì giàu mà sao cứng đầu vậy chứ

Em mệt mỏi bỏ đi,em nói thẳng với hắn mai sẽ xin nghỉ một hôm vì mệt.Hắn gật đầu đồng ý ngay lập tức, nhưng em khoẻ như trâu như bò chứ mệt gì

Em chỉ là muốn đi chơi với nhóc em họ của em thôi.Nhóc ấy giờ cũng đã cao ráo đẹp trai lắm rồi,em đi về căn nhà vắng tanh không một giọng nói

Em đi vào thay đồ rồi nằm xuống giường,Sàn nhà bỗng lạnh đi.Dù trời rất nóng,bản thân em cuộn người lại như muốn ôm chính bản thân mình

Cho tới bây giờ em vẫn thiếu một người yêu thương em,bên em những lúc em cô đơn nhất.Em khó ngủ,nằm ở đó mãi tới gần hai ba giờ sáng mới chịu đi ngủ

Bản thân thức dậy trong tâm trạng mệt mỏi,em ngáp một cái rồi vệ sinh cá nhân.Chuẩn bị sẵn sàng thì tiếng gõ cửa vang lên,em vui vẻ mở cửa

"Lâu rồi không gặp anh, mình đi chơi nhé?"

-???

"Coi phim đi!Anh rất thích coi rạp"-Đặng Thành An

Em dắt tay người em yêu quý của em vào rạp, còn mua hai vé đôi vì được đặt trước từ thằng em nhỏ với cái xác lớn này.Đang ngồi coi vui vẻ thì bên cạnh có giọng nữ thốt lên

"Anh yêu à,phim này nhiều người quá.Sẽ không phát hiện chứ?"

-??

những tiếng dâm dục bắt đầu phát ra, nhìn qua thằng em thấy nó đang ngại chín cả mặt.Em mới vội vàng bịt tai nó lại quay ra sau tính chửi đôi nam nữ một trận

Quay ra sau thì một khuôn mặt thân quen mà em đã gặp đi gặp lại rất nhiều lần.Trần Minh Hiếu,em chết đứng ngay tại chỗ,hắn còn có con nhỏ ở nhà?

Hắn đang làm cái quái quỷ gì trước mắt bao người vậy chứ? không biết nhục sao?Còn cô gái đó thì luôn miệng phát ra giọng nói khiến em kinh tởm.Phim vừa hết em liền kéo thẳng nhỏ ra

Nhìn mặt thằng nhỏ ngượng chín cả mặt mà em bực mình trong tâm lắm.Lòng hậm hực không nguôi,em thật lòng mệt mỏi với con người hắn,sao bao nhiêu năm vẫn như vậy

Hai con người đang cười nói được hắn thu gọn trong mắt.Gương mặt khó chịu ra mặt,hắn nắm chặt bàn tay cô gái bên cạnh khoác tay hắn tựa đầu vào vai hắn nói những cử chỉ thân mật

Hắn bực mình đẩy cô ta ra,chỉnh lại cà vạt rồi nhìn ả.Thật sự giờ nhìn lại có chút xấu xí,hắn liền hất tay rồi ném cả xấp tiền vào con ả rồi nói

"Biến đi,tôi không còn hứng thú với cô nữa"-Trần Minh Hiếu

"Cái gì?

Anh nói cái đéo gì thế!!Sao anh dám bỏ tôi!?"

-???

"Mày dám tát tao?Mày ngon tát tao đi, một phát là nhà máy li tán đấy?Mẹ mày cầm được tiền thì cút đi"

Hắn bỏ con ả lại rồi đi qua chỗ em.Tay hắn nắm lấy tay em rồi dơ lên nhìn hắn bực mình như thể vừa bắt được vợ mình ngoài tình

"Này?Em đang làm cái đéo gì vậy, còn thằng hãm nào đây?"

-Trần Minh Hiếu

"Anh nói cái gì đấy hả?Điên à,bỏ tôi ra!!

Đừng có chạm vào tôi.Đây là ai thì liên quan tới anh sao?"

-Đặng Thành An

"Sao lại không liên quan chứ?Còn hai đứa con của tôi thì sao?Em nghĩ làm chỉ vì cái thằng này!?"

-Trần Minh Hiếu

"Con anh thì anh tự chăm?

Phải con tôi đéo,mà anh kêu đi công tác mà với con lồn nào vậy?Đã thế còn chịch trong rạp"-Đặng Thành An

"s..sao em biết?Khoan,đó cũng chỉ là một đối tác của tôi thôi, hoàn toàn không như em nghĩ!"

-Trần Minh Hiếu

"Chắc là đối tác, chắc cũng là bạn,bạn giường đấy?Chịch hăng quá nhỉ?Thôi em mình đi, không ở với thể loại này "-Đặng Thành An

"Thể loại này?Ý em là sao hả!?"

-Trần Minh Hiếu

Em nắm tay em họ rồi đi về, lúc về còn cúi đầu xin lỗi ríu rít mặc dù đối phương cũng hiểu được hoàn cảnh.Em cũng đành chịu,tên đó hãm quá mà

Chiều còn xưng em em,khiến em nổi hết da gà nếu không phải vì con hắn ta dễ thương thì em đã sút hắn từ lâu rồi chứ không phải nhịn như này

"Tôi tới rồi đây...cái đé-Cái gì thế này?"

-Đặng Thành An

"Huyền sốt rồi..hức..hức.."

-Trần Minh Huy

"Chuyện gì vậy?Sao rượu lại đầy nhà thế này!?

Bình tĩnh..nói cho chú biết"-Đặng Thành An

"em..em gái con,bị ba..ba..đánh.. hức..đánh cả con..hức..ba uống..hức"-Trần Minh Huy

"Con bé đang ở đâu?Nói cho chú biết!"

-Đặng Thành An

"Đang..

đang ở chung phòng với..với ba.."

-Trần Minh Huy

"Huy ở đây chờ chú nhé?Chú đi chữa bệnh cho bé con"-Đặng Thành An

Nhìn thằng bé cầm chặt con gấu mà em tặng,em sót xa nhìn nhóc con phải chịu cái thằng lồn gia trưởng này.Em chạy lên lầu mở phanh cánh cửa ra,bé con đang bị hắn đánh đến bầm dập trong góc

"Thành An.. anh.. anh xin lỗi "-Trần Minh Hiếu

"Uh..!?Mùi rượu?Anh tránh xa tôi ra!!"

-Đặng Thành An

Hắn kéo em vào tường,mùi rượu nồng sặc tới mũi em.Đáng lẽ cái thằng khốn nạn này hắn phải đi làm,hà cớ gì phải ở đây

"Hức.. thật ra trước giờ..anh chỉ giả vờ..anh nhớ em"-Trần Minh Hiếu

"Ồn ào quá đấy?Tình cũ ạ!"

-Đặng Thành An

Em không nói nhiều cầm ngay một chai rượu gần đó đập thẳng vào đầu hắn,hắn bất tĩnh nằm xuống đất.Em biết hắn chưa chết đâu,thằng này nó sống dai lắm, còn sức giữ chân em nữa mà

em cầm bé con rồi chạy qua phòng giúp việc của em,dù nói giúp việc chứ chả khác gì với phòng của mấy người giàu.Thế nên em mới lười về nhà,em biết nhóc con cũng bị bệnh thì bế cả hai vào phòng

Em ngồi lau người rồi chườm đá,băng bó vết thương.Thấy cả hai cùng gần chìm vào giấc ngủ thì em chạy qua phòng hắn,em thấy hắn nằm chình ình ở trong căn phòng thí lấy hết sức kéo hắn ra

Em mệt mỏi ném hắn lên giường của phòng dành cho khác.Em cởi đồ hắn ra rồi lau người,tuy đây cũng không phải là lần đầu nhưng nhìn bao lần thì vẫn săn chắc lắm

Em ngồi đo trán thì không sốt,chỉ là say quá hoá điên thôi.Em đi qua phòng hắn lấy cho hắn bộ sơ mi với quần dài rồi đi qua phòng khách lại,em kéo hắn vào phòng tắm

Ngồi tắm cho hắn,sợ bị xà phòng vào mắt mà nhẹ nhàng gội đầu đính đầy rượu.Em kì người cho hắn rồi,lau người, em mặc đồ vào cho hắn rồi mệt mỏi kêu người hầu khiên hắn lên giường

Em xuống nhà dọn từng chiếc mảnh chai,rồi lau nhà.Người hầu nhất quyết đòi làm nhưng em không chịu vì sợ người hầu bị thương, sẽ sốt nữa.Em hết dọn nhà rồi dọn phòng hắn

Quần quật qua chăm sóc hai đứa bé và đứa trẻ to xác, tới gần tối cả hao đứa mới tỉnh dậy.Em nắm tay bọn trẻ xuống ăn,cơ thể mệt mỏi mà ngáp lên ngáp xuống

Em tự tay làm cháo cho bọn trẻ ngồi ăn, bọn nhỏ bình thường rất dễ thương,ngoan ngoãn.Sao hắn dám đánh bọn nhỏ?Gia trưởng nó vừa!!

"con cảm ơn mẹ"-Trần Minh Huyền

"Con cảm ơn mẹ An ạ"-Trần Minh Huy

Em sững người, bọn nhóc gọi em là gì chứ.Rõ ràng chỉ là cách gọi mà nước mắt em cứ trực trào ra, bọn trẻ luống cuống hỏi han,em nhẹ nhàng lắc đầu rồi nhìn thấy người đang ôm đầu đi xuống

"Vợ,anh đau đầu"-Trần Minh Hiếu

Em hoang mang từ cái này đến cái khác rõ ràng chỉ sau một đêm.Có bao nhiêu chuyện đã xảy ra vậy,em đơ cái người ra thì hắn bước tới ôm rôi hôn cái chóc lên má em

Em ghét bỏ chà chà mạnh lên má,em tỏ ra ghét bỏ con người trước mặt.Nũng nịu cái gì chứ?Chỉ toàn là xảo trá,hắn nhìn em rồi bất lực

"Vợ,anh đuổi mấy ả đó đi rồi,anh yêu vợ mà?"

-Trần Minh Hiếu

"Ai vợ anh?Điên à?Hay Khùng?"

-Đặng Thành An

Nhìn thấy em nặng lời như vậy thì hắn mếu máo như sắp khóc.Em thấy thế thì cũng lau nước mắt cho hắn,cũng chỉ là giúp thôi!Ngồi chờ bọn trẻ đi nhà trẻ em mới tra hỏi hắn

"Anh nói đi?

Chuyện là như thế nào?"

-Đặng Thành An

"Không là gì?Anh muốn kết hôn với em"-Trần Minh Hiếu

"Anh nói cái mẹ gì thế?Mấy lời chê thậm tệ của anh đâu?HẢ!"

-Đặng Thành An

"Em cứ tính để bọn nhỏ thiếu người yêu thương như vậy à?"

-Trần Minh Hiếu

"Rõ ràng..anh không thích tô-"-Đặng Thành An

"Anh thích em,yêu em, thương em.Kết hôn với anh nhé?"

-Trần Minh Hiếu

"Không..không!!"

-Đặng Thành An

hắn nhìn bóng lưng em quay đi,đôi mắt hắn rũ xuống,rõ ràng hắn chưa từng có cảm giác sẽ yêu ai thực sự.Cho tới khi hắn gặp em..

Hắn chạy theo em, những giọt mưa tí tách bắt đầu rơi xuống kẻ mắt rồi nước mắt hắn cũng tuôn,rõ ràng không có gì để buồn

Nhưng nước mắt cứ mãi tuôn trào trong mắt hắn,tới khi bắt được tay em.Đôi mắt hắn lắm lem,mắt em tròn xoe ngạc nhiên tay em ôm miệng

Hắn quỳ một tay xuống, giọng run run nói.Tay móc ra chiếc nhẫn đã ướt đẫm mở ra chiếc nhẫn vẫn còn nguyên tay run bần bật vì lạnh cầm lấy tay em

"Anh xin lỗi,cho anh một cơ hội nữa nhé?Anh yêu em, bọn nhỏ không có em biết phải làm sao"-Trần Minh Hiếu

"Em Đồng Ý..!"

-Đặng Thành An

Hắn quỳ cả hai chân xuống nền bê tông ướt hai tay ôm lấy tay em mà chấp lại hắn thật sự yêu em rồi.Thật sự đã nhớ em rất nhiều

em thật sự cũng nhớ bọn nhóc nếu không có em, ai sẽ thay thế vị trí đó thay em?Em "đành"miễn cưỡng chấp nhận hắn vậy

Em ôm hắn rồi nâng hắn lên,cơ thể không mỉm cười ngừng được mà ôm mặt hoonb lên môi em...Hắn yêu em,đừng bỏ hắn nhé!

------------------------------------------------------

Hết gòii

Thật ra k ra chap là vì đt btuo bị rớt xuống nước=)))

Xog tự nghiên mở Lai đc nguồn, tưởng mất hết file rồiii

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
45.Dương domic×Negav


Đặng Thành An là một thợ sửa ống nước.Em cũng ham tiền lắm, nhưng em vừa gánh số nợ cả tỉ đồng sau khi ba mẹ em qua đời,em hận lắm,em buồn lắm

Ba thì rượu chè,mẹ thì đỏ đen nên gánh một số nợ không thể đong đếm.Hôm nay em tính nghỉ công việc này để làm gia sư

chuyện hôm nay đâu để ngày mai nên em đi nghỉ ngay,đâu phải tự nhiên mà em dám nghỉ một công việc đã đồng hành với em khá lâu và tiền lương cũng rất tốt

nhưng em rất ham học, học cũng rất giỏi.Em được một người hồi xưa em giúp đỡ đưa danh thiếp cho một gia đình cần một gia sư biết chịu đựng và giỏi

Dù em không biết rằng biết chịu đựng là như nào?Em sách vali đi tới ngôi nhà đó, vì em thấy trong đó ghi rằng bao ăn bao ở.Sao nhà này tốt thế nhỉ?Nhưng mặt em bỗng trầm xuống vì em là một người trong LGBT

Lần trước em vừa đi sửa ống nước cho khách sạn thì em lại thấy cặp tình nhân đang nhún nhẩy,em cúi đầu chào liếc sang chàng trai chuẩn bị nhìn sang cô gái thì cô ta ném một đồ sắt nhọn vào trán em

"Cút đi!!Đồ gay kinh tởm.Tao dù nghe tiếp tân nói vẫn thấy rất buồn nôn"-???

Em cúi đầu rồi xách đồ chạy ra với cái đầu đầy máu,em ôm đầu ngồi xổm xuống trước cửa,em bình tĩnh thơ dài rồi đứng dậy làm tiếp.Chuyện như này từ lâu em đã quen rồi

Em bước tới trước cửa,gõ vài cái rồi đi vào,có một người phụ nữ chạy xồng xộc nắm lấy tay em,mồ hồi nhễ nhại.Trên đầu còn có một con rắn đồ chơi khiến em phụt cười

"Tôi khuyên thật!!Đừng dạy ở đây!"

-???

Em ngơ ngác với từ cô ta vừa nói vào mặt em,nói rồi ả chạy một mạch ra ngoài.Em đi vào phòng điện thoại liền ting ting tin nhắn với dòng tin "Nếu cậu làm được,tiền không phải là vấn đề " nghe là đã thấy thích rồi

Em sách đồ lên phòng dành cho khách rồi cất đồ,căn phòng tuy rất rộng nhưng em cũng rất thích.Em chạy qua phòng mà được kêu là "cậu chủ " em gõ cửa,thấy không có hồi âm liền vào phòng

Vừa đập vào mắt em là một chàng trai cao hơn em đang thay áo với cơ thể săn chắc.Em ngơ người rồi ngại ngùng tính đóng cửa thì hắn nắm lấy tay em,gương mặt hớn hở nói

"Aaa,này đi đâu vậy?Mẹ tôi thuê anh à"-Trần Đăng Dương

"à..à ừ..ừm.."

-Đặng Thành An

Em ngại ngùng bước vào,hắn mặc áo vào rồi ngồi cạnh em.Em nhìn thấy khuôn mặt hắn rồi quay đi,địt con mẹ gu em đây chứ ai? nhưng em đương nhiên là không thể hiện ra ngoài rồi

Em ngồi giảng bài cho hắn, hắn chán nản ngồi bấm bút rồi cũng tới giờ tan thì hắn dứng dậy,còn cười khẩy một cái,em tính đứng dậy thì vấp dây ngã vào thành bàn

Từng giọt máu chảy xuống sàn,em hốt hoảng lấy giấy lau sàn.Hắn sững người rồi nắm lấy vai em lắc mạnh ,em nhức đầu từ từ mở mắt thấy gương mặt như sắp khóc của người trước mặt thì em lại bật cười

Rõ ràng là to xác đến như thế nhưng khi thấy máu lại mít ướt như thế này,em ngồi trên thành giường được băng bó cẩn thận từng chi tiết,em thật tiếc khi gặp được người đúng gu như vậy

Em nhìn hắn,bất giác xoa đầu hắn.Hắn nhìn lên em,em rụt rè rút tay lại khuôn mặt hoảng sợ lộ rõ trên khuôn mặt em.Em cúi đầu rồi chạy loạn về phòng

Con người vẫn chưa hiểu sự tình gì xảy ra đang ngơ ngác nhìn cánh cửa mở toang hoang,hắn chạm lên đầu mình rồi lại nhìn xuống bàn tay hắn,tim như khựng lại một nhịp

Em ở trong căn phòng,vừa đóng cửa lại liền ngồi thụp xuống mà lo lắng.Em sợ rằng cô chủ sẽ đuổi em mất,mái tóc bị nắm tới rơi vài cọng.Em ghét cái cơ thể này và thế giới này nữa

Em bò lên giường cuộn người lại,mặt vẫn có chút sợ hãi mà chìm vào giấc ngủ.Em cũng không còn quan tâm chiếc bụng đói rỗng của em nữa,cái cơ thể này cũng nên chết đi

Đôi mắt em lờ đờ tỉnh dậy,cơ thể mệt mỏi lê lết xuống dưới nhà.Căn phòng tối tăm trên bàn có một chiếc đèn sáng với một hợp mì được đậy lại,không nhìn cũng biết là ai làm rồi

Em kéo ghế ra rồi ngồi vào bàn mà ăn,vừa ăn nước mắt cứ thế mà tuôn rơi,em không biết nữa em mệt lắm rồi,sụp đổ lắm rồi làm ơn có ai kéo em ra khỏi vũng lầy này đi

Cơ thể run lên rồi tự dọn mì.Em đeo kính vào rồi cầm lên phòng,em cặm cụi ngồi làm đến gần ba bốn giờ sáng,tới bảy giờ thì điện thoại reo lên,em tỉnh dậy với quần thâm ở mắt

Em được Trần Đăng Dương gọi dậy ăn,em từ từ mở cửa ngước lên nhìn con người trước mặt,hắn kéo tay em xuông rồi kéo em vào bàn,tay thì đem ra đồ ăn đầy đủ chất dinh dưỡng

"Hôm qua anh không ngủ sao?Ăn đi,tý tôi sẽ đi học"-Trần Đăng Dương

"Ừm..biết đi học là tôi mừng rồi,cậu Đăng Dương cũng ăn đi"-Đặng Thành An

Bụng em réo lên vài hồi nhưng càng nhìn cảm giác lại càng không muốn ăn,bụng em co thắt lại em ôm bụng rồi ráng nuốt những miếng ăn dường như đang tìm chỗ chết cho em sớm hơn

Hắn ăn xong thì xách cặp đi học,em chào tạm biệt hắn rồi nằm lên cái sofa gần đó em nằm ôm bụng quằn quại khó chịu,em bắt đầu ho.Rồi ho ra vài giọt máu,em sững người rồi thiếp đi

Em tỉnh dậy,cơ thể nhem nhuốc máu khiến em khó chịu mùi tanh hôi của máu xộc vào mũi em.Em nhăn mặt rồi nhìn lên bàn tay đầy máu của chính bản thân

Nhìn vào chiếc đồng hồ đã gần tới giờ tan học thì em vội vã đi tắm thay một bộ đồ thơm tho rồi ngồi vào giải đề cho hắn,cơ thể mệt mỏi đến mức nào cũng không dám đi khám

Tiếng mở của từ từ bật ra,gương mặt uể oải xuất hiện,em vừa thấy liền mỉm cười rồi kêu hắn đi tắm,bản thân đã như nào còn lo cho người khác cơ chứ?em massage đầu một chút rồi ngả người

em cầm mặt dây chuyền có ảnh mẹ em rồi mắt ứa ra như muốn khóc em nuốt nước mắt ngược vào trong,nếu hắn thấy bộ dạng này của em thì sẽ xấu hổ đến mức nào?

Hắn vừa ra em liền kêu hắn ngồi vào bàn học,em đi làm ly mì rồi đưa lại cho hắn,nhìn khuôn mặt vừa tỉnh vừa mơ khiến em bật cười,lâu lâu mới được cười bản thân phải cười cho thật thỏa đáng

Em và hắn cùng trải qua khoảng thời gian hai tháng rồi ôn thi học kì,vì là thời gian gấp rút nên em càng ăn không dám ăn ngủ không dám ngủ,ngày hắn bước vào phòng thi em ở nhà thầm cầu nguyện

Em còn nhớ như in cái ngày hắn nước mắt ngắn nước mắt dài cầm điểm đậu đậu đại học tới trước mặt em,em còn được hắn ôm vào lòng.Bản thân như đang dỗ một con gấu lớn to xác

Em vừa ôm hắn,gương mặt cũng buồn đi mấy phần em biết bản thân mình cần phải rời đi rồi.Em sẽ xin ở lại vài ba hôm rồi sẽ đi khám xem sao

Em lê lết gương mặt lộ rõ quần thâm đi tới bệnh viện,nhìn thấy bản thân ai ai cũng có người bên cạnh bản thân lại tuổi thân mà nắm chặt bàn tay lại

"Thưa bác sĩ,tôi bị gì nặng lắm không ạ?"

-Đặng Thành An

"rất tiếc khi phải thông báo tin đáng buồn này,anh bị ung thư giai đoạn cuối rồi bản thân lại không đi khám sớm?anh chỉ còn sống được hai tuần nữa thôi.Lo thông báo cho người nhà đi"-???

Em nghe mà sững người,hai tuần?bản thân còn chưa làm được gì cho bản thân giờ lại phải trải qua điều trị sao?em ngồi trên ghế đá mà tay nắm chặt tờ giấy báo khám như sắp rách

Từng bước đi về nhà hắn em như cái xác không hồn cái gì cũng không có hứng là gì cả.Em bước vào nhà thấy hắn đang vui vẻ chờ em về mà lòng như nhói lên từng phần

"Dương này,Dương có tình cảm gì với tôi không Dương?"

-Đặng Thành An

"Tình cảm á?tôi thích thầy An lắm còn thích thích cả mẹ tôi nữa"-Trần Đăng Dương

câu trả lời làm hẫng đi một nhịp,em cười lạnh một cái rồi lấy lại tinh thần,thấy hắn vui như vậy em liền rủ hắn đi công viên vào ngày mai không,bản thân chỉ còn hai tuần thì cũng phải biết tận dụng một chút

Tối hôm đấy em ho đến khan cả cổ,từng giọt máu rơi xuống sàn khiến em mệt mỏi mà nằm ngủ trong sự đau khổ của cơ thể.Giấc ngủ cứ như cào xé tâm can em từ ngay bên trong

Trong khảng thời gian trước em chỉ biết uống thuốc giảm đau để dỡ nhau nhưng bây giờ có uống bao nhiêu cũng không thấy đủ,sáng ngày hôm sau em liền lên đồ đi chơi rất vui

Em cũng đã lên kế hoạch trong hai tuần tới cuối đời của em sẽ bên cạnh hắn rồi.Một ngày rồi hai ngày,trôi qua cũng gần được cả tuần cơ thể em bắt đầu nặng trĩu xuống bay giờ em chỉ cần đi một chút liền mệt

Nhìn người em yêu vui vẻ như vậy lại càng không muốn hắn buồn một chút nào cả,em gắng gượng cười rồi tiếp tục đi chơi với hắn khoảng thời gian như chưa từng muốn ngừng lại

"Hôm nay vui thật nhỉ Dương nhỉ?"

-Đặng Thành An

"ừm hôm nay rất v-Thành An!?Thành AN!?"

-Trần Đăng Dương

Tiếng gọi tên em cứ gào thét trong sự vô vọng,em mệt rồi bản thân chỉ muốn ngủ một chút.Sao lại cần phải kêu tên một cách mạnh bạo như thế cơ chứ

Vừa tỉnh dậy trước mắt em mà màu nền trắng xóa,cơ thể muốn ngồi dậy nhưng lại không được,em cố gắng nhìn qua người đang nắm tay em

"Đừng bỏ tôi,An à..An tỉnh rồi!!!"

-Trần Đăng Dương

Em cười mỉm rồi cố gắng muốn nhúc nhích không được,hắn thấy vậy liền nói với em rằng em đã liệt tứ chi,cái gì cũng không thể làm.Em cũng chỉ còn sống thêm vài ngày nữa mà thôi

"D..Dương,thật ra..An thích Dương..Dương lắm"-Đặng Thành An

"Tại sao..tại sao bây giờ,Dương mới nhận ra Dương đã yêu An rồi,Dương xin lỗi"-Trần Đăng Dương

Em mỉm cười thỏa mãn khi nghe được câu trả lời chính đáng,em nghĩ chỉ cần như vậy là đủ rồi.Bản thân có chết đi cũng không sao nữa rồi

Hôm nay là ngày em sẽ rời xa cõi trần này.Nhưng kì lạ thay Trần Đăng Dương lại mặc vest đen rất sang trọng bước tới bàn em,hắn đi tới bên cạnh em rồi cầm tay em lên

Hắn lấy từ trong tay ra một chiếc hộp,bên trong là một chiếc nhẫn dior hắn nhẹ nhàng đeo lên bàn tay đang không còn chút mỡ nào.Em ngỡ nàng nhìn hnaws

"Để An phải đợi lâu rồi,An làm vợ anh nhé?"

-Trần Đăng Dương

Biết bản thân không thể nói được mà tuôn ra những giọt nước mắt thay lời đồng ý của em,hắn cầm em rồi đặt lên má dù bao nhiêu lần hắn vẫn thấy bàn tay này ấm áp đến mức lạ kì

Chúng dần lạnh đi rồi rơi xuống giường,hắn biết em đã rời ra xa cõi trần,nucows mắt hắn không ngừng tuôn rơi.Tại sao ngay lúc hắn cảm thấy em mệt liền ngay lập tức đưa đi khám?

Tại sao hắn không nhận ra tình cảm này hơn một chút thì có lẽ rằng sẽ cứu em thoát được khỏi tử thần hay không,tại sao lúc đó hắn không nhận ra,tại sao em lại không nói ra mà lại giữu trong lòng?

Hắn ôm em rồi khóc lớn,bản thân vừa mất đi thứ mà cả đời hắn sẽ không nghĩ lại đau lòng đến thế.Rõ ràng em yêu hắn nghĩ rằng sẽ buôn tay được

Mà sau khi nhận được sự phản hồi từ đối phương trái tim em lại khao khát thứ tình yêu mà em chưa từng nhận được lại lớn đến thế cơ chứ?

Ngày em rời đi,cũng là ngày mà hắn như mất đi cả thế giới.Từ trước hắn đã có tình cảm nhưng vẫn luôn không chấp nhận thứ tình cảm này cho tới khi mất rồi hắn mới thấy bản thân lại thật ngu ngốc

Trong khoảng thời gian đó, người ta liên tục lên tin đồn và tin tức có một chủ tịch giàu có được thừa hưởng từ mẹ sau khi bà nghỉ hưu về gác lại sự nghiệp và để khối tài sản tiền tỷ của mẹ hắn

Hắn ngày nào cũng cầm hoa tới mộ em mà tâm sự bất kể ngày đêm,nắng mưa gì hắn cũng tới.Ngày nào cũng tới nốc vài lon bia rồi say xỉn mới thang lang đi về,dù vậy hắn vẫn rất quan tâm công việc của mình

Cổ phiếu phần vẫn tăng cao,hắn đang làm việc vừa sống lại vừa không tồn tại trên cõi đời này hắn chỉ ở đây để sống dùm em quảng đời còn lại để em yên lòng

"Đặng Thành An,nếu em không sống được tôi nhất định sẽ laya cả mạng sống của mình để yêu em"-Trần Đăng Dương

---------------------------------------------------------

Hêttt

có ai đội mũ bảo hiểm chxxx=)))

Ai ngờ được tới nc đi nay,dù chx tới chap 50 nhma cho các baybi đau lòng chút=)))

Chúc các baybii thi tốt,thi ngoann,thi giỏii

Yeu may embe cua too 🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
45.Kết cho tập 30(Ngược top)


Những giọt mưa cứ thế mà trút như nước lũ lên mộ em,ngôi mộ ngày nào còn chả có một bông hoa thì giờ đã mọc lên vài nhành hoa dại.Cơ thể em lơ lửng trên không trung,vốn bản thân đã không còn luyến tiếc gì ở cái thế giới này nữa nhưng tâm em vẫn không thể thoát khỏi thế giới này nữa

Vào mấy thời gian gần đây mưa cứ trút xuống khiến cho mộ em cũng ngập trong nước,nhưng hôm nay trời lại nắng chói rọi vào cơ thể em,khiến mắt em nhăn lại

Giờ em mới cảm thấy là làm gì có con mà nào sợ ma chứ?chỉ là nó không muốn hù dọa vào buổi tối thôi chứ là đéo gì có chuyện nó không hù vào buổi sáng cơ chứ?

Cũng may là lúc em rớt xuống diêm dương nhưng lại bị chửi té tát vì Hắc Bạch Vô Thường đã đưa em nhầm xuống đây,rõ ràng em phải lên thiên đường mới đúng nên họ cho em một điều ước

Nhưng bản thân em lại không muốn sống lại cái thế giới vừa ghê tởm và không chứa chấp một đứa như em,em mệt rồi em kêu với họ rằng chỉ còn vương vấn ở đây một chút

Họ nhìn em bằng một con mắt đáng thương,rõ ràng lại còn có một chút sự thương hại trong đó.Nhưng vậy thì sao chứ?em thì còn cái đéo gì để mất mà quan trọng ánh mắt của người khác nữa

Nhìn cơ thể em đang lơ lửng trên bầu trời mà nhìn ngắm khung cảnh thành phố vào buổi đêm nhìn đến quen mắt đôi mắt em lại cay cay mà không ngừng chớp mắt

Tiếng lộp độp của bước chân bước tới mộ em,cơ thể em phản ứng với tiếng đó mà bay xuống.một người con gái với đôi mắt sắc xảo đang ngồi xuống nhìn tên mộ em hồi lâu

Và cũng chắc chắn cũng không phải ai khác ngoài vợ của chồng cũ của em cơ chứ,bản mặt này sau hai năm em chết vài ba tháng lại nhìn thấy cái mặt đáng thương như sắp khóc của cô ta

"Này,mày biết không?nếu không phải là mày thì chắc tao cũng chả thèm thằng chồng khốn nạn này thôi,nhưng ai trách mày lại từ chối tình cảm của tao"-???

Em sững người hồi lâu rồi lục lại những kí ức hồi xưa,giờ em mới nhận ra.Đây là Đặng Thanh Kim An người mà có cùng họ Đặng và có cái tên na ná của em.Hồi xưa năm cấp hai cô ấy đã theo đuổi em từ lâu

Nhưng tiếc thay em bóng chứ đâu có thẳng mà đòi đồng ý,ngày cô ta tỏ tình em.Em ngẫn người rồi cuối người xuống xin lỗi,nhìn đôi mắt ngấn lệ nhỏ bé ấy khiến em có chút áy náy nhưng mà em biết phải làm gì bây giờ?em BÓNG!

Ngay sau đó cô ta liền khóc mấy ngày liền rồi liên tục yêu những người con trai khác để lấp lại khoảng trống trong tim,trong trái tim của những người khác cô ta đều là tình đầu đáng nhớ

Rồi cô ta yêu Trần Đăng Dương,người yêu cô ta đậm sâu nhất không để cô ấy mất thứ gì,chỉ cần xin là có.Có là công ty nào đó chỉ cần ngửa tay ra xin hắn đều chấp nhận

Vừa nghĩ tới em vừa buồn cười vừa đáng trách chỉ vì chút tình cảm đó mà hại em ra nông nổi này?có quá đáng lắm không chứ?Nhưng cô ta cũng rất tốt lúc nào cũng mua loại hương mà em thích cả

Lúc đấy Trần Đăng Dương rất mờ nhạt trong tâm trí em sau khi lên cấp ba em mới trót say tình một người như hắn,em cũng thật sự là khờ quá đi

"Nhưng không có An thì em chả hạnh phúc gì cả,An chết rồi,hắn ta có cũng được không có cũng cần nữa rồi.Sau đó em sẽ đến với An nhé?"

-Đặng Thanh Kim An

Nhìn bóng dáng cô ấy bước đi em không ngừng tò mò mà đi theo,nhìn cái bảng tên công ty đã từng là tên em giờ lại là tên của cô ấy.Nhìn cô ấy bước lên phòng hắn qua cửa sổ lòng em cũng có chút thắt lại

Cô ta thờ ơ nhìn hắn,ánh mắt trìu mến của hắn tất cả đều dành cho cô ta.Lòng em tự chủ mà rơi giọt nước mắt đôi môi mấp máy run lên vài đợt rồi cũng dần dần lặng thinh đi

Đôi bàn tay to lớn đặt lên tay đối phương,tay còn lại nhẹ nhàng vén tóc lên.Từng cử chỉ nhẹ nhàng mà cho tới khi chết em cũng chẳng thể cảm nhận được

"Dương,nay em không có tâm trạng,em muốn mua túi xách"-Đặng Thành Kim An

"Được,tất cả đều mua cho em,nhưng mấy nay đối thủ cạnh tranh khắc khe quá anh có chút khó khăn đấy bae"-Trần Đăng Dương

Nhìn thấy hắn không đáp ứng được cô liền nhõng nhèo đòi cho bằng được,đôi mắt quần thâm hiện lên vài sự tin tưởng tuyệt đối lên người cô,hắn để em ở văn phòng rồi sau đó đi mua

Cô cười lớn,sự ngu xuẩn ấy lúc nào cũng xuất hiện khi bên cạnh cô ả cả cái gì cũng có thể đáp ưng được,nhìn thấy cảnh này cơ thể em xuyên vào bên trong căn phòng rồi khẽ lướt qua mắt cô

Ánh mắt cô mở to khi hình bóng của em mập mờ lấp ló rồi biến mất,đôi tay cô quơ lên không trung một cách vô thức như đang cố gắng tìm một thứ gì đó,rồi lại ngừng lại

Đôi tay thuần thục gõ pass rồi nhập vào máy tình,cô nhấp một cái toàn bộ dữ liệu đều được gởi cho đối thủ rồi cô xóa đi,còn xóa hết tất cả những dữ liệu quan trọng

Sau đó cô gọi một nhân viên nữ đã từng nói chuyện với hắn rất thân mật vào phòng để có thể dễ dàng thực hiện kế hoạch mà mình thật sự mong muốn,cô ả kêu cô ta ngồi vào ghế rồi kêu "tôi ra ngoài chút" đi ra một chút

Vài tiếng sau hắn quay lại với vài cái túi xách trong tay,hắn nhìn thấy một cô ả lạ mặt đang ngồi trên bàn nghịch máy tính của hắn.Hắn nổi điên chạy tới rồi đẩy con ả ra làm con ả đó rớt ghế

Hắn ngồi coi lại các tập tài liệu quan trọng sắp làm đều mất hết toàn bộ,nhìn con ả đang hoang mang không hiểu chuyện gì thì hắn chửi cô ta.Ngay góc nhìn giống góc hôn,thấy vậy cô ấy liền đi vào

Vừa thấy nước mắt sinh lí vừa được cô nhỏ vài giọt chảy ra,hắn thấy thế thì hoảng hốt chạy tới nắm tay cầu xin van tha đủ kiểu,cô vẫn không chấp nhận rồi bỏ đi.Bỏ lại một con người vẫn còn chưa hoàng hồn

Em nhìn thấy cảnh này vừa sót vừa rất hả dạ khi mà hắn đã khiến em trở nên như vậy,thấy vẫn không an tâm em liền đi theo cô,nhìn thấy trong túi là toàn bộ số thẻ của hắn và một sắp tiền lớn

Cô ghé vào một ngôi nhà bự to tổ bố,trên đó còn khắc tên Đặng Thành An khá lớn,cô ả xoa xoa tên em rồi hôn lên đó,nước mắt cổ chảy dài xuống.Cô nhớ em rồi,rõ ràng rất nhớ nhưng lại không thể gặp lại

Cô sau vài chục phút ngồi đó kể cho em vài câu chuyện mà cô đã đối xử với hắn,dù em ở ngay bên cạnh cô cười khúc khích nhưng cô làm gì có thể thấy được,cô lau nước mắt rồi vào nhà

Trong nhà em là rất nhiều ảnh từ cấp hai đến lần cuối cô gặp em,ả cầm điếu thuốc rồi châm lên,cầm điện thoại nhìn những dòng tin nhắn mà hắn gửi cho cô.Cô lạnh nhạt gõ hai chữ "chia tay" rồi tắt máy

Cô đi lên phòng rồi ngủ,trong vài ngày đó công ty hắn đã phải rất vất vả để chạy lại dự án rất bận rộn đến mức thiếu ăn thiếu ngủ,ngày công bố sản phẩm thì bên đối thủ đã sao chép nó từ lâu

Hắn như hoàn toàn sụp đổ,công ty nợ nần vì không có kinh phí,tiền lương nhân viên cũng không có.Hắn đành phải thế chấp căn nhà để trả nhưng vẫn không thể,vài ngày sau đó báo đưa tin hắn bị vài người đánh hội đồng dẫn đến đầu óc có vấn đề

Hắn lảng vảng ngoài đường cứ thấy cô gái nào ở đó liền nắm tay kêu là cô ấy khiến con người ta ghét bỏ,tối đến thì hắn đi bới rác để kiếm sống qua ngày

Cô ở nhà vừa uống rượu vang vừa xem camera và những thông tin vài tháng qua khiến em bật cười lớn.Em ở trong nhà cô cũng đang nằm trên chiếc ghế sofa chân còn đung đưa rất đáng yêu

"An à,hắn đã như vậy rồi,An có vừa lòng hả dạ không?nếu đủ rồi thì em đi theo an nhé?"

Đặng Thanh Kim An

Nói rồi cô đặt cốc rượu xuống cầm hàng chục những bó hoa đẹp nhất đến ngay mộ em,cô đặt từng bông hoa xuống rồi ngồi nói chuyện với em một chút.Thấy trời gần tối

Cô cầm doa ra rồi từ từ tính cứa cổ mình thì có một cái bóng đang bay trên không trung lơ lửng như đang muốn nói với cô một thứ gì đó.Cổ tay cô khựng lại,là Đặng Thành An

"Này!!đừng có làm như vậy chứ?!"

-Đặng Thành An

"Là An đúng không?đúng là An rồi,em nhớ An lắm,có phải An rất ghét em không?..."

-Đặng Thanh Kim An

Em lắc đầu rồi bay xuông ôm cô,giọt nước mắt cô tuôn trào rồi lấy dao tự cứa mình,cô nằm xuống ngôi mộ của em,cô ôm em rất lâu,khóc rất nhiều.kể cho em rằng cô đã nhớ em như thế nào rồi trút hơi thở cuối cùng

Em cũng khóc,khóc vì không bảo vệ được người yêu thương,không cứu được người khác.Rõ ràng là em đã được yêu thương rồi,em cũng rất hạnh phúc vậy mà nó cũng bỏ em mà đi,em quyết định rồi

Em cảm thấy ở đây cũng không còn ai yêu thương em nữa em cũng đã cảm nhận được thứ tình yêu hạnh phúc nhất,dù em vẫn không yêu cô ả,dù em vẫn yêu hắn nhưng thì sao?em cần phải có cuộc sống mới

Trước khi đi,em đã khựng lại trước khi uống canh mạnh bà nhìn xuống nhân gian rồi hét lớn

"TÊN KHỐN TỒI TỆ,DÙ TÔI YÊU ANH,NHƯNG TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ YÊU ANH NỮA ĐỒ TỒI Ạ!"

-Đặng Thành An

-------------------------------------------

HIHI tôi off hơi lâu,vì tui lười á mấy baby,chứ hong phải drop,huhu nhma luoi ia

Có gì bỏ qua cho tổg tài siêu cấp dthg này nghe,chứ lười quáaa

Yeuu may embe của tôi
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
46.Kết cho tập 40


Ngày em ra đi,không một ai quan tâm em không một ai tiếc thương cho cái thân xác này của em cả.Nhưng lại có một người ngày nào cũng quan tâm em trong im lặng quan sát em cả

"Thành An ngốc,mày xem giờ mày đã thành ra bộ dạng như thế nào rồi hả?"

-???

Hắn cười khờ một cái rồi im lặng,bóng người cao to che lấp cả khung mộ trang trọng của em,vâng.Nó là người xây cho em một ngôi mộ đoàng hoàng

Trên tay hắn còn đang bồng một đứa bé cầm lục lạc chơi rất vui vẻ,hắn thì luôn mực vỗ về đứa bé trong tay,hắn nhìn ngôi mộ trong tay rồi lau đi nước mắt vừa trực tràn ra ngoài

Bên cạnh hắn là một vệ sĩ cường trán mặc vest đen trông rất bảnh trai,hắn cầm ô tay cũng run run mà khóc.Hắn thật sự thấy thương cậu chủ của hắn rồi

Còn cậu chủ của em là ai á?Tất nhiên sẽ khôngw còn bất kì ngoại lệ nào ngoài ngoại lệ Đinh Minh Hiếu chứ,hắn yêu em tới muốn sống đi chết lại

Ngay lúc có người ra tay tính sát hại bé con của Đặng Thành An hắn liền nổi điên nổi khùng mà cứu bé con ấy,hắn mặc dù biết bé con này là của em với công ty đối thủ của hắn Trần Minh Hiếu

Hình ảnh lấp ló lúc mờ lúc trong loáng thoáng ngay trên mộ em,một gương mặt quen thuộc là Đặng Thành An yêu quý của hắn.Nhìn gương mặt nhìn đến quen mặt của em cũng không có gì bât ngờ nữa rồi

Lần đầu tiên hắn đến trước mộ em rồi quỳ đó khóc suốt hai tiếng làm em luống cuống hết cra lên sau khi biết bé con của mình không sao thì em rất an lòng

"Nhìn này đứa bé rất giống em,y như từ một khung đúc ra luôn đấy!chả giống tên Trần Minh Hiếu khốn nạn kia chút nào em nhỉ?"

-Đinh Minh Hiếu

Em thấy thế thì khoanh tay mặt hãnh diện ngước cả lên trời mà gật đầu,hắn mà nói thêm câu nữa là chắc em sẽ không biết mặt đất màu gì nữa

"U ơ,oa..oa"-Đinh Thành An

Thấy nhóc con nhà mình giơ tay lên không trung mà mỉm cười,hắn bất giác ngước lên,bên trên là không trung.Hắn mới tỉnh ngộ mà hùa theo bé con

"Là mẹ sao?Con thấy mẹ sao?"

-Đinh Minh Hiếu

Thấy bé con gật gật mỉm cười thì hắn lại càng thêm chắc chắn rằng trước mặt hắn là Đặng Thành An,đến ngay cả em cũng bất ngờ vì nhóc con thối này lại nhìn thấy em

Hắn thật sự vui mừng đến mức kêu đàn em mua đồ ăn đến cũng cho em,hắn giơ bé con lên trời như một niềm hãnh diện.Thật sự là dù hắn không thấy,nhưng hắn biết em đang ở ngay đây

Còn bê bối của công ty đối thủ Trần Minh Hiếu thì càng ngày đang có tình trạng giảm sút,hắn đành đem người cài vào công ti hắn để xem coi hắn đang có động thái đáng ngờ hay không

Sau khi biết lí do hắn liền bật cười lớn một hồi lâu,hóa ra là do cô vợ nhỏ của hắn mà làm cho hắn mỗi ngày chỉ biết quanh quẩn quanh cô ả đó thành ra công việc bê tha công ty đã mất bao nhiêu hợp đồng lớn

Hắn vừa kể vừa cười với em,dù chả có câu trả lời nào cả nhưng hắn vẫn lạc quan và kể cho em từ hết chuyện này đến chuyện khác rồi hắn móc ra một chiếc nhẫn rồi khoe với em

"An này,tao mua nhẫn cho An đấy.Tao cũng có đeo,tý tao đốt xuống cho An đeo nha,mà nhẫn này đốt có xuống được cho An không nhỉ?"

-Đinh Minh Hiếu

Hắn nói rồi cười khẽ,hắn biết rằng dù em không ở đây nhưng trái tim hắn vẫn sẽ luôn dõi theo em

"Nhóc An này,tao nuôi con của An rồi thì An phải sống một kiếp thật hạnh phúc đấy!Tao yêu em"-Đinh Minh Hiếu

Hắn vừa quay đi thì nụ cười vụt tắt,đôi chân thon dài của hắn đi vào trong chiếc xe sang trọng,ánh mắt hắn mất đi vài phần vui tươi

"Mau đi tới ngắm đối thủ của tôi như thế nào chứ nhỉ?~"-Đinh Minh Hiếu

Nói rồi hắn kêu người chở đến công ty của Trần Minh Hiếu,vừa bước ra khỏi xe hắn nhíu mắt lại.Khung cảnh tồi tàn trước mặt khiến hắn phì cười,cảm giác cả tòa nhà cao đang bị gỡ để trả nợ thật sung sướng,hắn lấy điếu thuốc ra mà hút một phát thật dài

"U..oa..uu..!"

-Đinh Thành An

"Ơ..ba quên,ba quên.Ba dập ngay đây"-Đinh Minh Hiếu

Hắn thấy bé con khó chịu liền tắt ngúm điếu thuốc đang hút dở,hắn đi tới khu ổ của Trần Minh Hiếu,thấy bộ dạng khổ sở nghèo túng của hắn mà không nhịn được cười mà cười lớn.Hắn cười đến mức chảy cả nước mắt

Nhìn thấy Đinh Minh Hiếu,Trần Minh Hiếu xông lại nắm cổ áo,ánh mắt câm hẫn cứ nhắm thẳng vào hắn

"Này?đừng manh động như vậy,có em bé ở đây đấy nhé?"

-Đinh Minh Hiếu

"MẸ NÓ?TẤT CẢ ĐỀU DO BỌN MÀY,ĐỀU LÀ DO BỌN MÀY"-Trần Minh Hiếu

"Mày ồn quá đấy,mày làm Thành An của tao đau khổ như nào,tao trả mày hàng nghìn lần!"

-Đinh Minh Hiếu

Hắn phủi tay,người đâu ùn tới kéo Trần Minh Hiếu đi,hắn để người trông nom bé con rồi đi làm việc của mình,hắn lấy điếu thuốc ra mà hút

"Nhóc An mà biết tao chưa bỏ thuốc được sẽ chửi tao dữ dội lắm đây,nhưng nó ngon quá.An không còn bên tao không ai nhắc tao hết"-Đinh Minh Hiếu

Hắn nói rồi nhìn xuống bên dưới,một thời Trần Minh Hiếu còn đè Thành An của hắn ra rồi không chịu trách nhiệm,bây giờ lại "nằm dưới" thân mấy thằng con trai mà la hét

Hắn nở nụ cười thỏa mãn rồi cười khẩy,hắn sẽ để cho tên khốn này sẽ phải trải qua những gì mà người hắn yêu đã trải qua những gì.Hắn sẽ cho tên khốn này nếm lại vị cay đắng ấy

"Tao thương An của tao nhất đấy,không để An chịu thiệt đâu.à,cả bé con của An nữa"-Đinh Minh Hiếu

--------------------------------------------------------------

XIN ĐƯỢC THÔNG BÁO

TỔNG TÀI BÁ ĐẠO CỦA QUÍ DỊ QUAY LẠI RỒI ĐÂY!!!!

Yeu may embe cua too🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
47.RhyGav(1)


Đặng Thành An,một cái tên nghe rất quen trong một quán bar,em là best seller trong quán đó.Với gương mặt xinh đẹp và thân hình nhỏ nhăn đã tiếp đón biết bao nhiêu vị khách giàu có,nhưng thay vào đó em lại có một gia đình thiếu ba.Vì thiếu tình cảm của ba và mẹ không đủ kinh phí để cho em học,em đã phải nghỉ học kiếm tiền vào năm lớp 9

"này này!!An ơi,lại chị bảo"-???

"Sao đấy chị?chuyện gì mà gấp thế ạ"-Đặng Thành An

"Nghe nói tý nữa có thiếu gia nhà tài phiệt tới đó,hình như là đối tác muốn làm ăn thì phải"-???

"Chị nghe tin này ở đâu thế?bộ chị không thấy quán mình tàn đến như thế nào rồi hả?Tính ra chị với em nói xấu cái quán này nhiều lắm rồi á"-Đặng Thành An

"Chị chưa sợ mà em sợ dùm chị rồi,ông chủ không có dám đuổi hai chị em mình đâu,ổng đuổi rồi lấy đâu ai nói xấu cái quán này"-???

"Ủa chị?ổng chưa đuổi việc hai chị em mình là chị phải vui đi chớ,sao chị nhởn nhơ dữ vậy"-Đặng Thành An

Nghe thấy hai người buông chuyện phím,ông chủ ho vọng ra như thể ra hiệu im lại.Vừa im được một chút thì tiếng xe rít lên một tiếng như một chiếc xe phân khối lớn,có một người bước vào

Ngoại hình rất điển trai,khiến bao cô gái có chút mê hoặc.Trên tay hắn toàn là những chiếc đồng hồ đắt tiền xa xỉ mà không phải ai cũng có,hắn hiên ngang bước vào rồi lớn giọng

"Con hàng nào ngon nhất thì đem ra đây,ông đây đang bực!"

-Nguyễn Quang Anh

"An!An ,⁷hình như là cậu thiếu gia đấy đó,nhìn đẹp trai thật nhỉ?Chị sắp bị sự đẹp trai ấy mê hoặc rồi"-???

"Gì?hắn mà đẹp thì cỡ em chắc phải đi thi quốc tế quá,với gu em chả phải mấy tên công tử ấy đâu.Nhìn GỚM chết"-Đặng Thành An

"Mày nói ai gớm hả thằng kia?"

-Nguyễn Quang Anh

Em vừa hằn giọng lên chửi thì nguyên liệu chính xuất hiện ngay sau lưng.Bản lĩnh em nói là thế chứ gặp trước mặt thì em run cầm cập tay chân đứng không vững rồi.Vừa sợ em quay lưng lại,mắt có phần ươn ướt chuẩn bị khóc tới nơi

Hắn vừa thấy em thì tim khẽ một nhịp,ánh mắt tức giận vừa rồi liền thu lại.Hắn nhìn mãi mà không chán,nhìn qua dàn gái xinh kia mà hắn cương không nổi,trai gái quan trọng gì sướng là được

"Cho tôi hỏi,em trai này phục vụ tôi được chứ?"

-Nguyễn Quang Anh

"Rất lấy làm tiếc,đây là hàng best seller bên tôi chỉ để làm bartender thôi ạ,hàng nhìn không chạm ạ"-???

"Cho dù tôi có là đối tác của ông?"

-Nguyễn Quang Anh

"À...thì,việc này là hoàn toàn không thể ạ.Chúng tôi tôn trọng cảm xúc của nhân viên"-???

Trong thân tâm em thầm cảm ơn ông chủ tốt lòng mà giúp em.Đây cũng chẳng phải lần đầu,đã mấy lần giúp em rồi ngay ngày em lạc lõng giữa dòng người đông đúc chính ông chủ quán bar này đã giúp đỡ em khiến em không biết phải cảm kích như nào

"Ashh,thôi được rồi.Gọi cho tôi một thức uống đi,gì cũng được nhưng phải do tên ngốc kia phục vụ"-Nguyễn Quang Anh

"CÁI GÌ!?ông chủ!!hắn chửi tôi là tên ngốc kìa!!!!"

-Đặng Thành An

Ông chủ xoa đầu em rồi dịu dàng trấn an em,dù biết là tên Quang Anh kia rất ngang bướng rồi nhưng cũng chả thể làm gì với số tiền mà hắn đưa ra,cũng là một số tiền lớn để cải tiến quán bar này

Em thì bực dọc hậm hực đá vào không khí,thật sự rất bực!em chỉ muốn quát lên thật lớn cho hắn chừa.Nhưng em lại không muốn tốn nước miếng với con nít nên đành thôi vậy

Em đi vào phòng kí kết hợp đồng rồi đặt xuống cho hắn,cho hắn uống say rồi dụ hắn kí hợp đồng cũng rất dễ.Em vừa đi thì bị hắn nắm tay lại

"Cho hỏi..tên gì?"

-Nguyễn Quang Anh

"Nói chuyện cọc lóc vậy đó hả!?"

-Đặng Thành An

"..nhóc tên gì?"

-Nguyễn Quang Anh

"An,tên đầy đủ là Đặng Thành An.Còn anh?"

-Đặng Thành An

"tên rất đẹp,anh tên Nguyễn Quang Anh.Chúng ta kết bạn facebook chứ?"

-Nguyễn Quang Anh

"Còn..còn hợp đồng ạ?"

-???

Hắn nhanh tay cầm bút kí vào mà không suy nghĩ khiến cho ông chủ mừng quýnh,hắn ta hoàn toàn không muốn rời xa con mèo nhỏ này chút nào.Trên người em rất thơm

"Được thôi..ah!tới giờ tan ca rồi,con xin phép ông chủ về trước"-Đặng Thành An

"Này!!tôi còn ch-..đi mất rồi"-Nguyễn Quang Anh

Nhìn thấy bóng dáng em lấp ló rồi biến mất sau cánh cửa hắn chán nản lấy hộp thuốc lá ra mà hút,tiếng khói phì phèo khiến ông chủ khó chịu tuy cũng chả làm được gì.Sau thời gian thì hắn cũng ra ngoài,mắt cứ cấm mặt vào cái điện thoại

Lời mời của Nguyễn Quang Anh đã được chấp nhận

Nguyễn Quang Anh--->Đặng Thành An

"Annn ơiii,là Nguyễn Quang Anh siu cấp cute của An nè❤️❤️"-Nguyễn Quang Anh

"🙂)),phải ông anh hồi sáng không vậy?"

-Đặng Thành An

"Đúng rồi đấy bé con,cuối tuần này nhóc rảnh không?"

-Nguyễn Quang Anh

"Rảnh thì sao?mà không rảnh thì sao?ai quen biết gì đâu mà đi???"

-Đặng Thành An

"Trước lạ sau quen mà bé con,thế nhé.Tôi đã hỏi ông chủ của em rồi❤️"-Nguyễn Quang Anh

Nguyễn Quang Anh đã đặt biệt danh cho chính mình là chồng yêu của An

Nguyễn Quang Anh đã đặt biệt danh cho Đặng Thành An là bé con

Nguyễn Quang Anh đã thay đổi chủ đề thành chủ đề Tình yêu

"ỦA???gì vậy?"

"Ai cho đặt mà đặt🙂"

"Ê?"

Chồng yêu của An đã off 1 phút trước

tiếng thở dài của em xuất hiện,màn hình điện thoại tắt ngúm đi.Một ngôi nhà nặng nề mùi rượu khiến em khó chịu mà thay đồ ra ngoài,em chỉ tính đi dạo chút ai ngờ lại gặp tên không muốn gặp nhất trong ngày

"Nhóc An!Anh ở đây,An nhớ anh sao?"

-Nguyễn Quang Anh

"Chả phải tôi đang ngồi công viên thì bị anh làm cho đổ bể hết niềm vui à"-Đặng Thành An

"bây giờ cũng trễ rồi,An về nhà anh chơi không?"

-Nguyễn Quang Anh

"Ai lại chơi trò dụ người khác vào nhà bao giờ,trò đó giờ xưa rồi"-Đặng Thành An

"Thế đi không?"

-Nguyên Quang Anh

"Đi sao không"-Đặng Thành An

Với câu hỏi một đằng,em trả lời một đường rơi xuống bờ rào thì em đi về nhà với hắn thật.Dù sao hắn cũng giàu mà?có gì cướp tiền trả nợ thì mấy chốc mà tỉ phú

Vừa bước vào xe,em bị mùi hương trong xe làm khó chịu.Cho dù có đi xe bus hay đi đâu em cũng sẽ say xe,chiếc này dù đắt tiền tới đâu cũng không phải là ngoại lệ của em

Hắn nhìn mặt em nhăn nhó mà phì cười,kêu tài xế của hắn lấy cho em viên thuốc uống cho đỡ say xe.Em thấy vậy cũng nghi ngờ,lỡ hắn bỏ thuốc ngủ rồi đem bán qua cam thì ai chịu trách nhiệm?

Nhưng dù gì cũng đang rất đau đầu,em liền nốc đại vào mồm.Dù gì cũng còn gì để mất nữa đâu,nhưng mà lòng tốt của hắn là thật hiển nhiên em cũng đỡ say hơn nhưng vì chiếc xe cứ lắc lư khiến em mệt mỏi mà ngủ thiếp đi

Vừa mở mắt,em liền thấy tường nhà trắng xóa với bộ đèn treo trần sáng chói cả mắt em.Em nhíu mắt lại,từ từ ngồi dậy rồi ưỡn người một cái cho thật đã rồi mới nhìn quanh một phòng khiến em toát mồ hôi hột

"Em giống mèo thật đấy An,dậy vệ sinh cá nhân đi"-Nguyễn Quang Anh

"Hả..đây là đâu?sao tôi lại ở đây?Anh bắt cóc tôi à"-Đặng Thành An

Hắn cũng phải bất lực trước cái sức mạnh overthinking của em.Sao em có thể suy nghĩ ra rằng hắn bắt cóc em chứ?nếu muốn thì đã bắt ngay từ đầu rồi.Khờ như vậy có bị bán qua cam thì cũng không oan ức gì đâu

Hắn đi tới trước mặt em,một tay chống nạnh một tay để cốc sữa xuống bàn cạnh giường.Nhìn con mèo ngốc này vẫn còn đang ngơ ngác hoang mang vì sao mình lại xuất hiện trong ngôi nhà này thì bị hắn cú cho một cái nhưng rất nhẹ nhé

"UI da,sao anh đánh tui"-Đặng Thành An

"Giờ có chịu đi vệ sinh cá nhân không,hãy để tôi bế em lên?"

-Nguyễn Quang Anh

Nghe hắn vừa dứt câu thì em lập tứ xuống giường rồi bay vào phòng tắm,hắn phì cười rồi đứng ở ngoài chờ em.Vừa bước ra hắn đã bắt em uống sữa ấm,em bắt đầu cảm thấy hắn rất gia trưởng rồi!!

--------------------------------------------------------------

Vẫn là câu chuyện dài quá sợ mấy ebe của toii chánn nên là này là phần 1 nha🙂)) do bé An đã đủ tuổi rồi nên mơid làm quán bar nha mấy vịi

Yeu may ebe cua too🎀
 
[Allnegav] Nhận Req Aaaa🎀
RhyGav(2)


Đặng Thành An một nhóc con nhỏ xíu đang uống sữa do Nguyễn Quang Anh pha,em vừa uống ong liền cảm thấy hơi nóng.Vừa nhìn hắn vừa bực dọc,rõ ràng bình thường nhìn cũng như bao người khác mà sao bây giờ lại đẹp trai thế nhỉ?Em áp tay lên mặt hắn,vuốt nhẹ xuống cằm

Em nhìn đôi môi của hắn rồi nuốt nước miếng,em thèm hôn rồi.Môi hắn quyến rũ quá!em nào có thể cưỡng lại được.Em nói là làm,em lao tới hôn hắn

Hắn nhẹ nhàng áp tay lên eo em,bàn tay bất động không chạy lung tung đi đâu hết.Hắn đưa lưỡi vào môi em vị sữa ngập khắp cả miệng hắn khiến hắn hơi nhăn mặt,nhưng chả làm sao,em ngon mà

Thấy em dần dần mất đi kèo trên thì hắn ghì eo em xuống một chút rồi mút mạnh lưỡi em,cả hai hòa quyện vào nhau.Hắn bỏ môi em ra,sợi dây bạc được kéo ra,lưỡi em tê tới nỗi không thể rút lại

Lưỡi em run nhẹ rồi từ từ rút lại,em liền hít thở mạnh để lấy không khí.Hắn vui vẻ chọc em nhỏ này một chút rồi bắt đầu vào chuyện chính cũng đâu có muộn?

"Nhóc con hôn kém nhỉ?"

-Nguyễn Quang Anh

"h..hong có!!"

-Đặng Thành An

"hong có?em nói ngọng đấy à"-Nguyễn Quang Anh

Hắn mắc cười đến nỗi cười khúc khích thành tiến khiến em ngại mà rúc vào lòng ngực hắn.Em nhỏ này thật sự nhỏ nhắn nên làm gì cũng đáng yêu nhỉ

Thấy hắn cứ cười như thế khiến em nổi đóa mà dùng lực ghì hắn xuống,hắn đành theo em mà ngã xuống.Em đắc ý cười khẩy,vừa cười xong thì bất động

Em nhỏ này làm gì biết cách làm tình đâu!?Tay em run run rồi lại luống cuống chả biết làm gì,hắn nhìn kịch vui mà cười mãi thôi.Chắc là hắn sẽ ngất vì cười mất

Hắn ngồi dậy hôn nhẹ lên má em,hắn thấy em đơ người ra thì tay hắn luồng vào quần trong em.Nhìn bao lần không bằng một lần chạm thử!vừa mềm lại rất đầy tay,bóp rất đã

"em ăn gì mà mông căng nhỉ?"

-Nguyễn Quang Anh

"tui ăn gì kệ tui"-Đặng Thành An

Thấy em hỗn xược như vậy hắn có chút bất mãn,hắn bỏ tay ra khỏi quần em rồi vươn người tới lấy chai gel.Sợ em đau nên bóp rất nhiều gel,rồi từ từ đưa xuống hậu huyệt em

Thấy em bấu tay hắn chặt như vậy,thì hắn an ủi rồi hôn liên tục vào má em.Tên khốn này biết cách dỗ vợ(tương lai) đấy!em nguôi ngoai rồi thả lỏng ra

Hắn thấy đà liền đâm vào,dù mới một ngón mà bên trong em co rút khiến hắn cau mày.Thật sự là em nhỏ này lần đầu làm tình à?có làm với thằng nào khác ngoài hắn không?sao lại co thắt rõ ràng như vậy

Thoát khỏi cơn suy nghĩ thì hắn đút thêm một ngón mà không hỏi ý kiến của em,em thấy bên trong có thêm một ngón thì kêu lên một tiếng rồi xuất tinh.Lượng tinh đặc dính lên áo hắn

Hắn ngơ người,rõ ràng mới đút vào mà đã như vậy sao?hắn lấy tay kia một phát cởi quần em ra,nói vậy chứ em cũng phải hợp tác lắm đấy nhé

Hắn để em nằm xuống,đặt hai chân lên vai hắn,tư thế này khiến em thấy hết toàn bộ mà ngại ngùng che mặt như gái mười tám.Hắn nhẹ nhàng rút tay ra rồi cũng kéo khóa

Em thấy dương vật hắn vừa cứng vừa to thì có chút lo sợ,lỡ rách thì tiền đâu mà khâu.Em muốn bỏ chạy rồi,mà giờ chạy thì nhục lắm biết trước sau gì cũng nằm trên giường nên em khiêu khích

"eo,cu nhỏ vậy đút sao sướng"-Đặng Thành An

"Em chê tôi?"

-Nguyễn Quang Anh

"chứ sao nữa??"

-Đặng Thành An

Hắn khó chịu ra mặt,mặt nhăn nhúm.Hai hàng lông mi như sắp hôn nhau tới nơi,đôi mắt hắn híp lại chút ít xem người con trai ngạo mạng này sau ít phút nữa có còn ngạo nghễ mà chê dương vật hắn nhỏ nữa được hay không

Hắn cười gượng một cái rồi thúc vào em,mới vào được đầu khấc mà em đã thắt chặt con cặc khiến hắn không đút vào được khiến hắn nhíu mày,rõ ràng giấy trước còn hùng hồ mà giờ đang ghì tay hắn xuống,những vết đỏ đang dần hiện lên

Hắn bực bội tặc lưỡi một cãi rồi đâm sâu vào bên trong em,hắn cuối người xuống gần đến mức mặt đối mặt.Đôi mắt em đang nhắm chặt lại vì đau,đôi môi còn đang mấp máy không thành tiếng,tay em càng ngày càng siết chặt hơn

"Nãy hùng hồ lắm mà?thả lỏng ra chút nào,đứt đấy,không chịch nữa thì uổng"-Nguyễn Quang Anh

Nghe hắn nói mà em hơi đơ,sao một người như vậy lại có thể thốt ra những từ như vậy nhỉ?rõ ràng là đang muốn chọc tức em mà!?nhưng vì đau lắm,nên em từ từ thả lỏng ra đôi chút.Hắn được đà mà ra vào bên trong em khiến hắn sướng rung người

Hắn vừa thúc nhẹ một cái liền đâm lút cán vào bên trong em,khiến chân em vô thức mà co chân lại mấy lần.Hắn cứ thấy em khóc to liền cúi xuống hôn môi em để em không khóc nữa,tay hắn lần mò mà nghịch ti em bàn tay to lớn bóp bóp bộ ngực căng phồng của em

Hắn thúc mạnh vài cái rồi bắn vào bên trong em,còn chưa kịp để em nghỉ ngơi thì hắn đổi tư thế cho em nằm úp lại,thuận tay còn đánh vào mông em vài cái.Tiếng bép bép trong không gian khiến em ngại đỏ cả mặt

Hắn cười khẽ rồi không đợi em nói liền thúc vào bên trong,hiệp đầu còn chưa đủ với hắn thì bao lâu mới thỏa mãn cơn thèm muốn của hắn đây?hắn cứ thúc liên tục vào trong em.Tinh dịch nhiều đến nổi trào ra ngoài,ti em thì căng cứng đến nổi đau nhức

Hắn còn cảm thấy em vừa ngon vừa trắng thì lại đơn giản quá nên làm liền vài vết cắn lên cổ em,hắn còn để lại những vết hôn em từ cho tới đùi.Khiến em đau không thành tiếng,miệng còn ú ớ được chút liền bị hắn đút cặc vào mà bú

Sau "vài ba hiệp nhẹ nhàng"thì em ngất lịm đi,vì em là người chứ không phải trâu không phải bò mà sức khỏe như hắn được.Với hắn có bị cặc chơi bao giờ đâu?toàn chơi cặc thì sao hiểu cảm giác của em được

Hắn thấy em ngủ dễ thương quá mà nựng em rồi hôn má em một cái chóc,xong hắn bế em lên như công chúa rồi vệ sinh.Hắn vừa tắm cùng em vừa sóc lọ,do em xinh lắm,hắn tắm rửa cho em rồi ra thuê người cho sắp xếp thêm một phòng để ngủ cho thoải mái

Đương nhiên là sáng hôm sau hắn làm gì còn được nhìn mặt vợ(tương lai) đã vậy còn bị tát cho mấy bạt tay,trên đường về cứ nắm tay hôn hôn mãi.Chả biết có gì thơm mà mê lắm

"Tao yêu em,vợ yêu của tao!"

-Nguyễn Quang Anh

"Ai vợ anh?bỏ ra!!"

-Đặng Thành An

----------------------------------------------------------

ôi thôi ạ,tôi lại quên up mà cứ tưởng là up rồi🙂)) làm mấy vợ yêu của tôi chờ lâu uii

Chà chà kh quên nx đâu hihi💓

yeu may ebe cua to🎀
 
Back
Top Bottom