Khác [AllNegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
20


Trong căn phòng bụi bặm, bẩn thỉu không lấy một tia sáng len lỏi.

Bóng tối hiện hữu ngay trong căn phòng, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé nằm trên nền gỗ lạnh lõe đầy bụi.

Cơ thể nhỏ cứ một lúc lại run lên một cách đáng thương.

Sự cô độc, tủi thân, đau đớn là những gì có thể thấy từ thân thể nhỏ bé này.

Vết thương đỏ, tím, xanh hằn lên cơ thể trắng trẻo của một cậu bé với tuổi đời là 7.

Chẳng biết cậu nhóc này đã nằm đây từ bao giờ, đã trải qua những chuyện kinh khủng như nào để rồi một thân đầy bụi và vết thương.

Gương mặt xanh xao, hao gầy nhưng khuôn miệng lại cười mỉm một cái.

Cậu đang mơ về một giấc mơ tươi sáng nào sao?

Trong hoàn cảnh này ư?

Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, kim giờ, kim phút, kim giây vẫn cứ trôi, cảnh vật thiên nhiên bên ngoài vẫn theo tự nhiên mà nảy nở đón nắng.

Cuộc sống bên ngoài khung cửa kia thật sự tràn đầy ánh sáng, những con người ngoài kia cũng chưa từng một lần dừng bước chân lại mà vẫn tiếp tục bước đi, bước tới nơi họ sẽ chạm đến đỉnh cao của cuộc sống.

Thời gian chưa bao giờ là dừng lại cho bất cứ ai.

Thế giới bên ngoài thật sự muôn vàn màu sắc nhưng trong căn phòng nhỏ hẹp với độc nhất bóng tối bao trùm chỉ duy nhất một màu đen xì đến ánh sáng nhỏ bé cũng không thể lọt qua.

Cậu nhóc 7 tuổi kia cuối cùng cũng nhúc nhích mà khó khăn gượng dậy sau một giấc mộng đẹp.

Mái tóc dài rối bù như đã lâu không được cắt tỉa gọn gàng, khuôn mặt hao mòn đầy mệt mỏi hiện lên trên khóe mắt đã đỏ từ bao giờ.

Đôi mắt của cậu nhóc giương lên nhìn về phía cánh cửa phòng duy nhất trong căn phòng nhỏ bé này, trong đôi mắt non nớt đó vẫn hiện lên sự ngây thơ của tuổi nhưng pha lẫn vào đó là sự tổn thương, tủi thân và đau đớn.

Người ta thường nói 'Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn'.

Nó không biết che dấu cảm xúc của mình, cứ vậy mà tuôn trào ra những cảm xúc, dường như đôi mắt của cậu nhóc cũng chính là lời nói chẳng thể diễn tả thành lời nữa.

Chỉ có thể bộc lộ qua đôi mắt.

"...D-Dì ơi"

Đôi chân co lên lại, hai cánh tay tím bầm ôm chặt lấy đôi chân dường như đã chẳng thể nhấc nổi nữa mà chỉ có thể run rẩy.

Tiếng nói lí nhí vang lên trong không gian yên tĩnh, giường như tiếng gọi này đã gọi rất quen thuộc, gọi đến khát khao, gọi đến cầu sự tha thứ, gọi đến một cơn ác mộng.

Nhưng đáp lại tiếng nói yếu ớt vẫn là một khoảng lặng thing.

Gọi một lần rồi lại thôi, muốn cất lời nhưng cũng chẳng được.

Cậu nhóc 7 tuổi thật muốn cất giọng để nói ra những từ khác ngoài 'Dì ơi' nhưng lại chẳng biết lên nói gì.

Đầu cậu nhóc gục lên hai chiếc đầu gối trắng, sự im lặng lại quay lại căn phòng.

Thời gian lại tiếp tục trôi, không dừng lại cũng chẳng ngoại lệ cho bất cứ ai.

Chẳng ai biết cậu nhóc 7 tuổi đó ngồi đó được bao lâu, sự im lặng của cậu đã kéo dài bao nhiêu phút hay bao nhiêu tiếng cũng chẳng ai đoái hoài tới.

Bởi họ chẳng biết được trong căn phòng đó có gì, đã xảy ra những chuyện gì, đã gây ra những tội ác gì, đã khiến tâm hồn cậu nhóc đó tổn thương đến cỡ nào, đã đem đến ác mộng gì cho cả một đời người.

Lạch cạch!

Cạch!

Cuối cùng cũng có một âm thanh phá tan đi sự tĩnh lặng này, nhưng lại khiến cậu nhóc kia nổi lên một trận lo âu, sợ hãi mãi không thôi dừng lại.

Đầu nhỏ bù xù cuồi cùng cũng động đậy mà ngẩng lên, đôi mắt dè chừng nhìn hình bóng quen thuộc đứng trước cánh cửa.

Đôi chân nhỏ dù bị dày vò đến đau xót vẫn không kiên cường đứng lên khỏi nền gỗ bụi bằm, vẫn từng bước ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp.

" Ăn đi"

"...V-Vâng"

Hai câu thoại giữa một lớn một nhỏ chỉ diễn ra chưa đầy 1 phút, thân thể nhỏ cầm lấy tô cháo đã lạnh ngắt từ bao giờ, chẳng đặc sệt cũng chẳng lấy một mùi thơm nào.

Chỉ là một bát cháo loãng như nước vậy, nhưng lại có thế khiến cậu nhóc 7 tuổi ăn một cách 'ngon' miệng, chẳng lấy một lời than.

" Lại đây" giọng nói chẳng lấy chút thiện cảm nào vang lên đầy ra lệnh.

Đôi mắt run rẩy nhìn chiếc kéo được cầm trên tay người lớn mà không khỏi sợ hãi, nhưng bản năng của cậu nhóc lại cứ thế mà bước chân vào mà không thể dừng lại.

Chỉ nhóc ta mới biết được rằng, nếu không nghe lời hậu quả về sau sẽ càng đau đớn hơn nhiều.

Đau một chút còn hơn đau nhiều nhỉ?

Tiếng kéo vang lên lạch cạch, từng đuôi tóc dài dần được tỉa một cách lung tung chẳng vào nếp.

Sự đau đớn từ da đầu khiến cậu không thôi cau mày, dường như việc tỉa tóc cũng chẳng nhẹ nhàng với nhóc con là bao.

Chẳng biết chuyện gì xảy ra tiếp theo sau đó, chỉ biết rằng cơ thể nhỏ bé đấy lại quay về căn phòng nhỏ hẹp vừa rồi, và bên má phải lại xuất hiện thêm một vết thương vẫn còn đang chảy máu và nhức nhói không thôi.

Trẻ con đau là phải khóc, cậu nhóc cũng chẳng ngoại lệ, hàng nước mắt vẫn chảy từ khóe mắt, miệng vẫn vang lên tiếng nức nở như mèo kêu.

Chẳng dám khóc to.

Vì dù có gào khóc đến bật máu, đến khàn cổ thì cũng chẳng ai dỗ dành cậu nhóc 7 tuổi này đâu.

"...Hức..hic-"

Tiếng nỉ non vẫn cứ vang lên, bóng tối của căn phòng vẫn cứ bao trùm lấy cậu nhóc, bao bọc đi hàng nước mắt.

Dần dần trong căn phòng chẳng vang lên tiếng khóc nào nữa, sự im lặng lại quay về như đầu, đến ánh sáng cũng chẳng thể lọt qua khe cửa, đến cánh cửa cũng chẳng mở ra cho cậu nhóc.

Đắm chìm vào những giấc mộng về những ngày tươi sáng, chìm đắm trong sự hạnh phúc mà lâu rồi cậu nhóc chưa từng được trải qua.

Mỉm cười với sự ấm áp từ giấc mộng, rồi lại đau đớn khi thức dậy.

...Thì ra đến cuối cùng cũng chỉ là giấc mơ.

______________________________________

26/1/2025

Không phải như vậy đâu (❁'◡'❁)

Tui bị bí văn rồi!!

Lưu ý nhỏ:

Có thể bé An sẽ không thể gặp hết các anh vì số lượng quà nhiều và tui đang bị bí văn nữa.

Các bạn chắc cũng không muốn truyện kéo dài thêm và đọc những cảnh ngược của bé An, đúng không?

Tui đang rất cố gắng, vậy nên dù truyện có end theo phương pháp nào thì đừng ném đá tui.

_Cảm ơn đã đọc lưu ý nhỏ_
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
21


Hôm nay số lượng người đến thăm em lại tăng thêm rồi nè!

Không phải như vậy!

Phải là em An đã biết có thêm người thương em rồi nè!

"Đinh Minh Hiếu đây! chào nhóc con nhé"

"Chào bé An, anh là Lâm Bạch Phúc Hậu"

" Đoàn Thế Lân, chào em"

Theo dòng sự kiện của một tuần vừa qua, em An không những quen được hai mà thêm combo ba anh sau hai ngày.

Biểu cảm của em rất phong phú khi không bản thân lại có nhiều người tới thăm và chăm sóc em tới vậy.

Sự hạnh phúc, ấm áp tràn ngập cả ra gương mặt đã phúng phính từ bao giờ, có vẻ đã được chăm sóc rất kĩ.

Bởi vậy, nay cơ thể đã có tí thịt trắng trẻo, thơm mùi sữa rất đặc trưng của trẻ con.

Thành An nhờ có sự giúp đỡ của anh Khang và anh Hiếu nhanh chóng làm thân với tất cả các anh trai đến thăm mình, họ cởi mở bắt chuyện với em, có lúc cũng truê em đến phát khóc nhưng chưa một lần nào khiến em tủi thân, ấm ức chuyện gì.

Đây thật sự như một giấc mơ với em.

" An An có nhiều anh ha?"

Kiều ngậm một viên kẹo trong miệng đến phồng một bên má, nó để ý thấy ngày nào cũng phải có 1 anh trai đến chăm sóc cậu bạn của nhóc đến từng kẽ chân lông một.

Pháp Kiều công nhận rằng các anh zai này vừa đẹp vừa ngon lại con biết chăm sóc trẻ con nữa, khác xa với 'ông chú' họ Trần tên Dương kia.

" Ừm, các anh rất tốt với An" Em thích thú kể cho Kiều nghe.

" Mẹ An đẻ lắm nhỉ?

Một lần sao đẻ nhiều tới vậy?"

Pháp Kiều.

" Phụt--khụ khụ khụ"

Chẳng biết có phải trùng hợp không nhưng Quang Hùng.

Bảo Khang và Đăng Dương vừa vặn vào phòng đã nghe rõ từng câu từng chữ của Pháp Kiều.

Trẻ con thường không biết nói dối và chúng cũng rất thẳng thắng với sự tò mò của bản thân.

Đúng vậy, trẻ con là một tờ giấy trắng.

Chúng có trắng mãi hay không đều phụ thuộc vào môi trường sống xung quanh.

" Pháp!

Sao em lại hỏi như vậy?"

Dương vội đi lại chỗ hai cậu nhóc đang bày đồ chơi, đồ ăn ra nghịch kia.

Khó hiểu mà nhìn em nhỏ của mình, Đăng Dương nhiều khi cũng rất ngán ngẩm với những câu hỏi rất đỗi ngây thơ của em.

" Thì chẳng phải như vậy sao?

An có rất rất nhiều anh đến thăm và chăm sóc"

" Mẹ An không đẻ thì An lấy đâu ra anh trai mà chăm sóc cho An An được" Em quay sang nói thắc mắc của mình với anh.

" mà 'đẻ' là gì vậy Kiều?"

An luống cuống không hiểu rõ hết từ ngữ của bạn mình.

An công nhận rằng bạn mình thông minh hơn mình rất nhiều và có rất nhiều từ ngữ của Kiều làm em khó hiểu.

" Là An được mẹ An lấy ra từ bụng đó" Kiều vừa nói vừa chỉ vào bụng của mình như minh họa cho em hiểu.

Bạn của em quá ngơ đi.

" Được rồi, được rồi.

Kiều của anh cũng giỏi quá cơ.

Cái gì cũng biết" Đăng Dương thở dài ngán ngẩm rồi bế em bé nhà mình vào trong tay.

Anh cũng cảm thấy tên 'Kiều' này gọi cũng thật hợp miệng.

" Ai là Kiều của anh cơ chứ?

Kiều là của An gòi"

An ngơ cả mặt nghe cuộc đối thoại của anh Dương với bạn Pháp Kiều mà ngồi như pho tượng.

Đến khi bản thân được Quang Hùng bế trên tay mới sực tỉnh mà nhìn anh cười toe toét.

" Bọn anh không phải anh trai ruột của bé An, bọn anh yêu thương An nên chăm sóc em ấy"

Bảo Khang nói với một giọng rất nhẹ nhàng, chẳng biết có phải anh đang trả lời câu hỏi của em Kiều không hay chỉ đang nói cho bé An hiểu rằng 'Dù như nào thì An vẫn sẽ được nhận tình yêu thương của mọi người'.

.

.

" Anh Kew xấu tính!!"

Em ấm ức nhìn người anh trai trước mặt mà không khỏi đỏ mắt.

" Khóc là không có kẹo đâu" Đinh Hiếu cười mỉm với em một cái, trong lòng rõ thỏa mãn khi trêu chọc được nhóc con trước mặt muốn khóc cũng chẳng dám khóc.

"...ưm-.."

Môi nhỏ dù muốn mếu nhưng vẫn cố gắng mím chặt không để bản thân phát ra tiếng nào.

Đôi mắt đã phủ một tầng hơi nước long lanh chỉ trực trào rơi xuống.

"..."

Đinh Hiếu

Phạm quy!

Như này là phạm quy rồi!

Ai cho phép thằng nhóc thối này đáng yêu tới vậy?

Bốp!

" Áh-" Anh đau đớn xoa xoa chiếc đầu bị đập của mình, ánh mắt lia đến người bạn cùng tên khác mỗi cái họ.

" Mày bớt trêu An lại đi" Anh dùng khăn lau nước mắt cho em, dỗ dành xoa lưng để an ủi.

Đúng vậy!

Nếu trong các anh trai người hay truê em nhất và có thể đứng ngang tầm với Bảo Khang thì chỉ có thể là Đinh Minh Hiếu hay gọi tắt với cái tên là Kewtiie.

Hai anh chàng đẹp trai, có học thức nhưng lại 'vô thức' với chính em bé mình chăm sóc.

Trêu đến khi em ấm ức rơi nước mắt thì mới cuống cuồng cùng nhau đi dỗ.

Trêu đến khi Trần Minh Hiếu ra mặt mới dứt ra khỏi cơn mê trêu chọc em không lối thoát.

Nhưng không phải lúc nào cũng trêu em được.

Hai anh chàng cũng rất biết cách lấy lòng và chăm sóc em đúng cách nhé, rất biết mua đồ ăn dụ dỗ.

Cũng rất biết xoa dịu và an ủi em.

.

.

" Chữ này đọc sao ạ?"

Ngón tay chỉ vào bảng chữ cái, em ngước mắt lên hỏi anh Hậu.

" Đọc là 'ơ'"

" Ơ?"

" Đúng rồi, bé An giỏi quá" Anh xoa xoa chiếc đầu nhỏ của em rồi mỉm cười, ánh mắt lộ rõ sự nuông chiều.

" Hì" Em thích thú hưởng thụ cái xoa đầu quen thuộc từ các anh.

" Anh dạy An tô màu nhé?"

" Tô màu!

Tô màu!"

Thích thú nhìn hộp màu sặc sỡ trên tay anh mà thích thú.

Thành An thích anh Hậu rất nhiều, anh thường mang những thứ mà em chưa từng thấy cũng chưa từng nhìn qua.

Anh dãy em học chữ, dạy em cách cầm bút và còn dạy em viết nữa.

Em thích thú với những thứ mới lạ dù nhiều khi những con chữ khiến em cau mày mà lắc đầu ngán ngẩm muốn quay lại với những món đồ chơi.

Nhưng có vẻ em đã quá coi thường sự hiền hậu của anh.

Anh Hậu thật sự rất hiền 'Hậu' nhưng mà là tùy lúc, còn nếu em hư thì anh vẫn sẽ rất nghiêm.

.

Và còn rất nhiều câu chuyện giữa em và các anh trong những ngày qua, rất nhiều niềm vui, kỉ niệm được tạo ra để xoa dịu đi nỗi đau trong lòng em.

Các anh muốn em khi nhớ lại về tuổi thơ của mình không phải là những ngày tháng cô đơn đó mà chính là những ngày tháng hạnh phúc của bây giờ.

Các anh không phải muốn em là 'đứa trẻ bất hạnh dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ' cũng không phải 'đứa trẻ hạnh phúc dùng tuổi thơ để ôm ấp cuộc đời'.

Điều duy nhất các anh muốn chỉ là bản thân sẽ người làm điều đó cho em, sẽ là người mang lại tuổi thơ đầy màu sắc cho em, sẽ che chở cho em, sẽ cùng em vượt qua.

Sẽ không để bé An một mình chữa lành mà sẽ cùng các anh chữa lành.

Cũng chẳng có đứa trẻ sẽ dùng gì để đổi lại lợi ích của bản thân cả.

...Thời gian đến phiên tòa thứ hai còn nửa tháng!

______________________________________________

31/1/2025
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
22


Thành An hào hứng đeo lên lưng mình chiếc cặp hình con gà bông màu vàng nhỏ xinh, em không ngừng nhảy nhót quanh phòng với chiếc cặp trên lưng.

Quần áo hôm nay em mặc là chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần đùi đen và đôi giầy thể thao trắng.

Có vẻ chiếc cặp gà bông của em hơi lạc tông với bộ đồ thì phải.

" Bé An đáng iu quá" Bảo Khang nhìn một lượt từ trên xuống dưới của em mà mê.

Nhìn em đã có chút da chút thịt so với ngày đầu gặp rồi, nhìn rất muốn ôm ấp, cưng nựng cho đã đời.

" Hôm nay An thật sự sẽ được đi chơi sao?"

Em thích thú quay đầu hỏi anh Khang.

Từ lúc em tỉnh dậy thì bản thân chỉ được đi loanh quanh bệnh viện và phòng bệnh của mình, chưa bao giờ bước chân ra khỏi bệnh viên.

Nghe nói hôm nay sẽ được đi chơi ở ngoài khiến em không khỏi thích thú và mong chờ chuyến đi chơi này.

" Tất nhiên, nhưng bé An phải ngoan nhé.

Nghe lời, không được chạy lung tung" Hậu đang chuẩn bị đồ để bỏ vào chiếc cặp gà bông kia của em cũng không quen dặn dò kĩ lưỡng.

" Vâng, hai anh không đi với em sao?"

Nghiêng đầu thắc mắc.

" Xin lỗi bé An nhé, bọn anh bận nên để hôm khác bù cho em" Minh Hiếu xoa xoa đầu nhỏ của bé An, tưởng em buồn vì không có bọn anh đi theo lên an ủi em.

" Vâng"

Nhưng trái ngược với sự suy tư của Minh Hiếu thì bé An của chúng ta chẳng những không cảm thấy buồn mà còn biết nghĩ đến các anh, em tặng kèm anh một nụ cười cùng câu an ủi.

" Không sao cả, An sẽ đi cùng với các anh khác"

"..."

Ý em là gì vậy?

Cạch!

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, bước vào là ba chàng trai với outfit giản dị lần lượt là Quang Hùng, Tuấn Tài và Thế Lân.

Cả sáu con người cao to, lực lưỡng trong phòng chào hỏi nhau và việc trao tay bé An cho ba con người xuất hiện sau không khác gì trao 'hàng hóa'.

Đợi đến khi bé An đi khỏi phòng tầm 15 phút thì căn phòng bệnh đã được ba anh chàng kia dọn dẹp xong hết.

" Việc tao giao mày đến đâu rồi?"

Minh Hiếu

" Xong rồi.

Tội trạng như muốn làm ngập phòng tao luôn rồi" Bảo Khang

" Từ giờ đến lúc phiên tòa thứ hai bắt đầu thì còn rất nhiều thời gian" Hậu cầm điện thoại trên tay không ngừng gõ trên bàn phím với cặp mày cau có trông thấy.

" Mày sao vậy?"

Bảo Khang khó hiểu nhìn Hậu, phải nói anh chàng này là người rất ít khi nổi nóng và cau có trong nhóm.

" Tao nhắn mãi thằng Kew nó không rep, bình thường thằng này có bao giờ thế đâu"

Hậu nhìn tin nhắn mình đã gửi được 30 phút mà không khỏi khó hiểu.

Nếu là ai không rep tin nhắn trong 30 phút thì Hậu còn tin, đằng này là thằng Đinh Minh Hiếu trong nhóm 24/7 đều cầm điện thoại, một con người cập nhật thông tin trong nhóm mà nay chậm tin nhắn đến 30 phút.

Thật sự khó hiểu.

" Chắc nó đang bận gì rồi.

Mà mày nhắn nó có không?

Sao gấp thế" Hiếu cũng đi lại nhìn vào màn hình điện thoại với hàng tin nhắn hồi thúc của Phúc Hậu mà cười trừ, thằng bạn này của anh cũng khó hiểu mà.

" Gấp.

Mày nhớ cái USB lần trước tao nói với bọn mày không?"

Hậu dùng tay vò mái tóc rối bù của mình.

Từ sáng anh đã muốn phi thẳng đến chỗ Hiếu Đinh để xem lại vài chỗ ở USB nhưng nghe tin nay bé An đi chơi lên anh định sẽ qua một lát rồi nhắn tin với hắn sau.

Nhưng tin nhắn đã được gửi được nửa tiếng, người bên kia vẫn chưa có động tĩnh gì khiến anh nổi lên cảm giác không lành.

" Nhớ, có chuyện gì mà mày gần gấp cái USB đấy lắm à?"

" Tao cảm thấy tao có bỏ sót một thứ gì đó lên muốn kiếm lại nhưng nhớ ra lần trước cả bọn sang nhà thằng Hiếu nên để hết nhà nó rồi"

Bảo Khang và Minh Hiếu không biết trong USB đấy có gì mà khiến người bạn của họ thường ngày vốn điềm tĩnh, xử lí công việc gọn gàng không để di chứng sau này bỗng trở nên lo âu và rối răm như vậy.

Cả hai không cùng mà chí đều có cảm giác giống nhau rằng chuyện này không ổn lắm.

" Tao sang nhà thằng Kew"

" Tao với Hiếu đi cùng mày"

.

.

.

.

" Anh Lân ơi, An muốn ăn cái kia" Bé An được bế trên tay của Thế Lân nhưng người vẫn cứ lắc lư, nhìn tổng quát mọi thứ xung quanh.

" Bé An ăn nhiều có coi chừng bị đầy bụng"

Quang Hùng miệng nói thế nhưng tay vẫn đưa cho em món em muốn, đồ em chọn, thứ em thích.

Người ta thường nói hành động thường đi đôi với lời nói nhưng với Quang Hùng có bé An bên cạnh thì điều đó giường như không có trong từ điển của anh.

" Xem lại hành động của mình Hùng ơi"

Tuần Tái đi bên cạnh không khỏi ngán ngẩm, hai con người Thế Lân và Quang Hùng phải nói chiều bé An nhất, cái gì em thích đều mua, đều cho không có ngoại lệ.

Nếu không có ai ngăn hành động của hai con người này thì hắn tin chắc rằng bé An có muốn mua cả căn nhà thì chỉ trong tích tắc sổ đỏ sẽ nằm gọn gàng trong tay em.

" Chỉ cần bé An thích" Hùng quay sang không nhanh không chậm nói ra một câu đúng 5 chữ nhưng ngập mùi tổng tài.

" Chân gà này ngon quá!!"

An thích thú gặm chiếc chân gà, dù chân gà rất cay nhưng càng ăn em càng thấy ghiền mà tấm tắc khen ngon.

Ăn đến đôi mắt phát sáng thì hiểu em mê cỡ nào rồi.

" Anh Lân cho em xuống đi" Em để yên cho Tuấn Tài lau bàn tay vừa cầm chân gà của mình xong.

Em muốn tự mình đi bộ, tự mình chạy nhảy, không muốn được bế nữa.

" Không được, sẽ lạc mất" Cái gì có thể chiều được nhưng việc gì không an toàn tốt nhất không nên thử.

Thử rồi chưa biết sẽ ra kết quả gì.

" A-An muốn đi bộ"

Thành An sau một khóa học của Pháp Kiều đã biết làm nũng với các anh nếu bị từ chối yêu cầu.

Em đã từng thử một vài lần và độ hiệu quả của nó là 99% còn 1% còn lại rơi vào anh Trần Minh Hiếu vì nhiều khi em không những không làm nũng được với anh mà còn bị anh làm 'nũng' ngược lại.

" Được rồi, nhưng phải đi sát bọn anh.

Không được chạy lung tung!"

Thế Lân nhìn cặp mắt với giọng nói trẻ con của em nhỏ thì không kiềm lòng được mà đồng ý.

Được rồi, anh thua, An thắng.

" Dạ" Chẳng biết em có nghe thấy vế sau anh Lân nói không, chỉ biết rằng em rất vui khi được đáp ứng yêu cầu của mình.

" Thấy chưa, anh biết mà.

Chịu sao nổi 5s" Tài nhìn toàn cảnh diễn ra không khỏi ngán ngẩm, đáng sợ nhất là khi biết bản thân mình đáng iu và biết cách tận dụng nó triệt để.

" Anh có thế không mà nói như đúng rồi vậy?"

Thế Lân quay sang càu nhàu với hắn, gì chứ cả bầy thì cả bầy giống nhau cả thôi.

Không hơn không kém.

"...Thì cũng cũng"

Vui vẻ, hạnh phúc là vậy nhưng rồi cũng đến lúc bão tố ập đến.

_________________________________________

31/1/2025
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
23


Chiếc xe ô tô màu đen lao vội trên con đường tấp lập người, tiếng còi ing ỏi thể hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn của tài xế.

Được một lúc chiếc xe ô tô dừng lại ngay ngắn bên lề đường trước một căn chung cư cao cấp.

Bước ra khỏi xe là ba anh chàng với điệu bộ hối hả, hấp tấp.

Ba con người chẳng dừng lại nổi mấy giây liền chạy đôn chạy đáo vào căn chung trước mặt.

Trong lòng của mỗi người đều dâng lên một cảm giác không lành đối với một người bạn trong nhóm mình.

" Chưa nhận được cuộc gọi gì từ nó à?"

Hiếu lên tiếng trong bầu không khí lo âu của cả ba.

" Tin nhắn còn chưa xem thì nói gì đến gọi" Hậu cau có trả lời, giọng nói cũng mang đầy sự thiếu kiên nhẫn.

Nếu gặp lại thằng bạn, anh sẽ tra khảo nó rồi mắng vì tội không trả lời tin nhắn của cả nhóm.

Còn bây giờ còn xác định rõ tình trạng của thằng Kewtiie.

"..."

Khang từ đầu đến giờ không lên tiếng điều gì.

Hắn cũng gọi cho thằng bạn Kewtiie nhưng nhận lại cũng chẳng khác gì Hậu ngoài những tiếng tút tút tút vang lên.

Cả ba đứng trước cửa căn trung cư, chẳng cần để chủ nhân căn nhà ra mở cửa họ cũng tự giác mà bấm mật khẩu đi vào.

Cánh cửa nhà mở ra, cả ba con người bỗng đứng cứng ngắc ở cửa, gương mặt lo âu bỗng biến hóa chẳng ra biểu cảm gì.

" HIẾU!!"

Cánh cửa đóng lại, cả ba người họ nhanh chóng đi quanh nhà tìm người bạn của mình trong tâm trạng lo âu có, khó hiểu có và phẫn nộ cũng đều có.

Căn nhà bình thường gọn gàng, sạch sẽ bỗng hóa bừa bộn như bị ai bới tung lên.

Bức tranh nghệ thuật mà thằng bạn thân Kewtiie thường tâm tắc khen ngợi nay kính bị vỡ tan tành, bước tranh như chịu một tác động mạnh của thức gì đó cũng rơi xuống sàn.

Sàn nhà la liệt những mảnh thủy tinh còn vướng vào đó vài giọt máu, có vẻ đã có một cuộc ẩu đả ở đây.

Căn phòng làm việc mà bình thường Kewtiie ở nhiều nhất là căn phòng đầu tiên cả ba tìm đến.

Trong căn phòng làm việc bình thường sẽ có người bạn của họ làm việc đến quên cả thời gian, quên mất ngày và đêm bây giờ bỗng trở nên tàn tạ và hơn hết người bạn Hiếu Đinh mà họ tìm đang ngồi gục tửa tường với cái đầu đầy máu vẫn đang chảy ròng ròng, đôi mắt thì đã nhắm lại.

" Hiếu, này?!

Mày có nghe bọn tao nói không đấy?"

Hậu hốt hoảng chạy tới xem tình hình của thằng bạn, nhưng gọi đến mấy thì đến mí mắt cũng chẳng nhấc nổi thì nói gì đến đáp lại.

" Mau đưa nó đi bệnh viện nhanh!!

Chuyện ở đây để tao" Hiếu cau mày nhìn tình trạng gần như hấp hối của thằng bạn mà không khỏi phẫn nộ, thúc giục hai người còn lại đưa Hiếu Đinh đi bệnh viện.

" Tao sẽ báo tình trạng có nó với mày" Bảo Khang cõng Hiếu Đinh trên lưng, chỉ để lại một câu rồi cùng Hậu chạy ra xe.

Căn phòng bừa bộn bây giờ chỉ còn mình hắn đứng trơ trọi ở đây, đôi mắt hắn dò xét một lượt quanh căn phòng.

"...mất rồi?"

Đôi lông mày của hắn chụm lại, bàn tay siệt chặt lấy chiếc điện thoại trong tay như muốn bóp nghẹt nó.

Hắn có thể chắc chắn chuyện xảy ra hôm nay với bạn của hắn đều là có chủ đích cả, và hơn hết hắn đã biết rõ mục đích của đối phương là gì.

Đôi giầy thể thao của hắn bước lên sàn nhà, ngang qua những mảnh thủy tinh vương vãi dưới sàn, hắn đi từng căn phòng, mọi ngóc ngách trong căn nhà, không bỏ sót mộ chỗ nào.

Như cảm thấy bản thân đã xác định được điều gì đó, chiếc điện thoại trong tay cuối cùng cũng được hắn ngó ngàng tới mà ấn chuông gọi, hồi chuông vang lên đến lần thứ ba thì người bên đầu dây kia bắt máy.

Cuộc nói chuyện kéo dài đến hơn 15 phút thì dừng lại.

Hắn cũng chẳng lưu luyến căn chung cư này nữa mà bước ra khỏi nơi đó cùng đồ đạc được coi là quan trọng của thằng bạn mình trên tay.

Hắn bắt vội một chiếc xe taxi rồi phóng thẳng đến bệnh viện được Bảo Khang gửi địa chỉ.

.

.

.

" Tch-" Tuần Tài cau chặt hàng lông mày của mình khi nhìn thấy dòng tin nhắn được gửi trong điện thoại.

" Chơi liều thật" Thế Lân bên cạnh như biết chuyện gì liền buông một câu.

Cả ba người lớn bên này cũng đã được thông báo vì tình trạng của Kewtiie sau vài tiếng.

" Hôm nay chúng ta chơi tới đây thôi nhé bé An?"

Quang Hùng cúi người xuống nói với em nhỏ đang tu tu hộp sữa.

" vâng ạ" Em dù vẫn còn rất nhiều năng lượng để chơi tiếp nhưng như cảm nhận được nỗi lo âu của ba người anh nên bé liền nhanh chóng đồng ý.

An đoán rằng các anh đang có việc nên em không ngại hủy chuyến đi của mình để các anh hoàn thành công việc đâu.

" Bé An ngoan quá, lần sau hứa bù cho em chuyến khác" Tái hiểu rõ em đang nghĩ gì liền không khỏi cảm thấy có lỗi mà muốn ôm ấp vật nhỏ trong tay dỗ dành.

Em nhỏ của anh hiểu chuyện quá, anh không thích điều này.

" Dạaaaaa" Em gật đầu cái rụp.

Em không buồn đâu, dù có được bù hay không được bù thì cả sáng nay em đã được các anh dẫn đi chơi rồi.

" Mua cho em nguyên chân gà nè" Thế Lân thì thầm vào tai em như muốn dỗ dành em.

" Yaaaaaa, An cảm ơn anh Lân"

" Thế có yêu anh không?"

" Dạ có" An gật đầu, em yêu anh Lân.

" Vậy An có yêu anh Hùng không?

" Quang Hùng không thích hơn thua mà thua thì bản thân không chịu.

" An cũng yêu anh Hùng"

" Cho em con gà chíp bông này, An yêu anh Tài nhất đúng không?"

Nôi ra từ đâu con gà chíp bông dụ dỗ em nhỏ, nói lời yêu thì phải có quà đính kèm.

" Yêu anh Tài nhất"

Đấy thấy chưa, An biết mà.

Dù không được đi chơi nhưng các anh vẫn thường mang niềm vui đến cho em, An không sợ buồn chỉ sợ các anh buồn vì không tặng được em quà.

____________________________________________

31/1/2025

Có ai giao thừa xem được live của chíp ko?

Tui xem mà tui thương ảnh dễ sợ😭
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
24


Đã hai ngày trôi qua kể từ ngày Đinh Minh Hiếu nhập viện với tình trạng thiếu máu và bất tỉnh.

Phần đầu bị đả thương quá mạnh khiến bệnh nhân mất ý thức tạm thời, chưa rõ ngày tỉnh dậy.

Trước tình trạng suýt rơi vào nguy kịch của bạn mình khiến cả nhóm rơi vào bầu không khí u ám, gương mặt ai lấy đều cáu ghắt thấy rõ.

Các anh cũng cố gắng thay phiên nhau chăm sóc em với trạng thái tươi tỉnh nhất và cố gắng che dấu tình trạng của người anh Kewtiie của em.

Nhưng dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể qua mắt được trẻ con, vốn dĩ trẻ con đã rất nhạy cảm với cảm xúc và hành vi của người lớn.

Huống chi em đã phải chịu thiệt trong khoảng thời gian dài của tuổi thơ, cảm nhận rõ được nét buồn bực cùng tức giận của các anh nhưng dù em có gắng hỏi đến đâu thì vẫn nhận lại những nụ cười buồn cùng cái lắc đầu.

Sự việc chẳng kéo dài được bao lâu thì em nhỏ cũng biết được tình trạng của Kewtiie, chẳng làm gì ngoài khóc lóc.

Em cứ vậy được Bảo Khang ôm vào lòng dỗ dành rồi cũng bế em về lại phòng bệnh, tiêm cho một mũi thuốc an thần.

Việc tiêm cho em một mũi an thần đã chẳng phải chuyện lạ gì trong ngày, việc tinh thần của em vẫn chưa ổn định là điều ai cũng biết, họ chỉ đau lòng vì chẳng thể làm gì khi em mất kiểm soát.

Bằng lòng nhắm chặt mắt, nghiến chặt răng nhìn em rơi vào giấc ngủ trong mũi tiêm được ghim vào làn da trắng nõn của trẻ con.

" Tình trạng của nó sao rồi?"

Hậu với đôi mắt đã cuồng thâm, anh đã không ngủ mà thức đêm để tìm lại tất cả tài liệu quan trọng.

" Chưa có tiến triển gì" Bảo Khang.

"...Chiều nay hẹn ở nhà thằng Hiếu cùng với mấy anh em khác" Hậu

" ừ" Bảo Khang.

Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc trong sự im lặng, hai đôi mắt dõi theo người bạn của mình vẫn đang nằm hôn mê trên giường bệnh.

Chẳng biết họ đang suy nghĩ đến điều gì nhưng hẳn đó là một điều chẳng tầm thường.

Họ đứng ở một vị trí mà bản thân họ xứng đáng phải đứng thì đầu óc cũng phải xứng đáng với vị trí đó.

Chẳng một ai tin con người tên Đinh Minh Hiếu kia không làm gì trước khi gặp tai nạn.

Họ làm bạn đủ lâu để hiểu đối phương muốn gì, nghĩ gì và biết gì.

Vượt qua với nhau bao nhiêu khó khăn, thử thách, bao nhiêu nguy hiểm để có được ngày hôm nay.

Họ tin rằng với người bạn vốn vặn ngược tình thế, đi trước người khác một bước như hắn lại chịu nằm im đây mà chẳng có động tĩnh gì.

Họ sẽ đợi, đợi để có đáp án.

Đợi ngày hắn tỉnh dậy mà trả thù với họ cho em nhỏ.

.

.

.

" Tao không biết thằng Kewtiie có biết trước được vụ việc này không" Hiếu

"...Nhưng người đàn bà đó có sơ yếu lí lịch không hề đơn giản" Hiếu

" Tao cho người đi theo dõi, bọn mày xem đi" Minh Hiếu cau mày, việc này phức tạp hơn bọn hắn nghĩ.

Tưởng chừng chỉ là một vụ bạo hành nhưng kèm theo đó là hàng dài những vụ án đằng sau.

" Làm việc nhanh thật" Tuần Tài cầm tách cafe vẫn đang nóng hổi trong tay mà tấm tắc bật ra một lời khen.

" Từ giờ đến phiên tòa còn nửa tháng, thừa thời gian" Thế Lân.

" Camera thì bị cắt, hung thủ thì không tìm ra.

Rốt cuộc bọn này có điều gì mơ ám?"

Bảo Khang cau mày mà nói.

" Đã 2 ngày vẫn chưa tìm thấy thông tin của hung thủ, tao còn chẳng biết mục đích tiếp theo của bọn nó có nhắm đến bé An không" Bảo Khang hắn lo, giờ đây bệnh viện đã chẳng phải nơi an toàn nữa, hắn lo chỉ cần sơ sảy một chút, việc mất em cũng chỉ trong tích tắc.

" Anh biết em đang lo điều gì, ở trong căn phòng này ai cũng vậy.

Em bình tĩnh chút đi" Quang Hùng.

" Mấy cái bằng chứng có xóa cũng chẳng xóa hết được, việc thật còn đó thì trốn bằng trời" Hậu.

Cuộc trò chuyện của họ cứ vậy mà kéo dài đến vài tiếng đồng hồ, cho đến khi chuông điện thoại của Bảo Khang vang lên phá tan đi bầu không khí trong nhóm.

" Alo?"

Bảo Khang cau có, bản thân hắn bây giờ đã rất mệt sau mấy ngày chưa vào giấc.

"Alo mụ nội mày" Tiếng nói ghắt gỏng vang lên từ đầu dây bên kia.

" Kewtiie?"

" Không tao thì ai?

Djtme có bọn 'chuột' nhắt đó theo tao đến tận bệnh viện đây?"

" Hả??!!"

Bảo Khang ngơ ra một chút rồi cũng phân tích lại lời nói của Kewtiie, hắn bây giờ không quan tâm tại sao người bạn của hắn hồi sáng nay còn nằm ngủ mà bây giờ đã gọi cho hắn.

" Bật loa ngoài lên Khang!!!"

Thế Lân cảm thấy có điều không đúng liền vội bảo hắn bật loa ngoài để giữa bàn cho mọi người.

Tiếng thở gấp từ đầu dây bên kia càng cho thấy có chuyện chẳng lành, tiếng nói gấp rút cùng với những câu chửi bới vang lên xối xả.

Kèm theo đó là những bước chân chạy vội vã.

" Bọn tấn công tao chẳng những muốn lấy thông tin còn muốn giết người diệt khẩu, che đầu mối!!"

" Không chỉ mình tao mà bé An cũng nằm trong mục đích của bọn chúng" Hiếu Đinh nghiến chặt hàm răng, vừa chạy vừa kể cho bọn giặc trời bên đầu dây kia.

"...Hiện tại tao đang ở cùng với bé An, bọn mày mau chóng tới ứng cứu"

" Đăng Dương cùng bé Kiều cũng có mặt chỉ là bọn tao đã tách ra thôi" Hắn liếc mắt một dọc rồi lại chạy sang hướng khác, hắn nghe rõ tiếng bước chân cùng tiếng hét ầm ở đằng sau lưng.

Tiếng gào thét, cùng tiếng chạy dồn dập phát ra rõ từng chút một qua.

Họ nghe rõ tiếng thở gần như đứt hơi của Kewtiie.

"...Hức..a-anh Kew ơi...A-An..sợ" Kèm theo đó là tiếng kêu thút thít, nhỏ nhẹ của em.

" Ngoan, có anh ở đây."

Tiếng nói dỗ dành, an ủi của anh vang lên qua đầu dây bên kia.

Chẳng ai biết được rằng bàn tay anh đang run rẩy cỡ nào khi ôm em trong lòng, chẳng ai biết được rằng chỉ cần anh đến trễ vài phút, người nhỏ trong lòng đã chẳng còn hơi ấm nào.

"...Không tới nhanh thì chờ mà nhặt xác của tao với bé An đi!!"

Tút!Tút!Tút!

Cuộc trò chuyện chưa đầy 10 phút đã kết thúc nhưng để lại là cả một sự im lặng đến đáng sợ.

Từng đường gân xanh, tím hiện lên trên khuôn mặt của từng người, bàn tay cũng nắm chặt thành nắm đấm.

Họ thật sự đã quá nhẹ nhàng với bọn chúng, để chúng nhởn nhơ ngoài kia rồi không biết thân biết phận mà muốn hãm hãi đến bé An.

Họ diễn tốt rồi nhỉ?

Cũng nên kết thúc mọi chuyện rồi.

" Gọi cho Rhyder, Captain đi"

" Hai đứa đó đến giờ xuất hiện rồi"

" ừ"

Tiến triển của bọn họ có vẻ chậm?

Hay chỉ là một kế hoạch dụ con mồi?

Sự hoảng loạng của họ có phải thật?

Hay chỉ là muốn cho chúng thấy những thứ bọn chúng lên thấy?

Để rồi khi sa vào bẫy thì bọn hắn đến con cừu cũng hóa thành sói.

___________________________________________

8/2/2025
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
25


Quay lại tầm 2 tiếng trước khi Bảo Khang nhận được cuộc gọi của Đinh Minh Hiếu từ bệnh viện.

Khoảng tầm 10h hơn ở bệnh viện bỗng không có một tiếng động nào.

Trong căn phòng cách bé An chỉ tầm 5 phòng là phòng của Đinh Minh Hiếu vẫn đang cơn hôn mê sâu chưa có một động tĩnh nào phát ra ở anh.

Bệnh viện bỗng bao trùm bởi bầu không khí im lặng đến bất thường.

"...ư"

Con người tưởng chừng sẽ không thức dậy bỗng cau mày nhăn nhó rồi đôi mắt bao ngày nhắm chặt cũng mơ màng mở ra.

Hắn liếc ngang liếc dọc xác định rằng trong phòng chẳng có ai, tay hắn quen thuộc đến nỗi ấn ngay nút gọi nhân viên y tế mà chẳng xảy ra khó khăn gì.

" Chết tiệt, bọn chúng ra tay mạnh hơn mình nghĩ" Cơn đau từ đầu ập đến khi hắn ngồi dậy khiến gương mặt hắn nhăn nhó, cổ họng lâu ngày chưa có miếng nước mà thay bằng truyền nước giờ khô khốc khiến giọng hắn khàn đặc.

" Nhân viên đâu sao tới lâu thế này?"

Hắn khó khăn mà đi xuống giường rồi kiếm nước đổ vào cái họng ra gào thét của mình, cảm thấy khó hiểu khi đến tận bây giờ vẫn chưa thấy một nhân viên vào trong phòng sau khi hắn ấn nút.

Cảm giác không đúng bắt đầu ập đến khi hắn nhận thức được rằng trong bệnh viện hôm nay có vẻ yên ắng hơn bình thường hắn thăm bé An.

" Tơi tả quá rồi" Hắn cau có mặt mày khi nhìn thấy mình trong gương nhà tắm, dội nước vào mặt cho tỉnh táo.

Hắn mở cửa phòng bệnh của mình ra rồi rón rén đi lại trên hành lang bệnh viện, cảm giác có điều gì đó nguy hiểm càng dâng lên trong lòng hắn khi phát hiện trên hành lang chẳng có y tế hay bác sĩ nào, toàn bộ bệnh nhân đều nằm trên giường.

Hắn có thể cho bây giờ là khoảng thời gian bệnh nhân nghỉ ngơi nhưng việc không có y tế và bác sĩ thì nghĩ sao cho hợp lí đây?

"...Bé An?!

Chết tiệt, em ấy còn ở một mình"

Chuyện xảy ra ở căn trung cư cao cấp của hắn ngày hôm đó vẫn còn y nguyên trong cái não to của hắn đây, chẳng những mắt thấy hắn còn có rất nhiều camera quay lại.

Hắn luôn tin vào linh cảm và trực giác của mình chỉ là lần này hắn bị đánh quá mạnh mà hôn mê suốt mấy ngày trời.

Hắn nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa phòng em, gương mặt lo lắng của hắn bỗng giãn ra khi trong căn phòng có thêm người và không ai khác là Đăng Dương kèm theo bé Kiều đang gục trên vai của Dương.

" Dương?"

" Kewtiie!!!"

Đăng Dương giật mình quay lại.

" Đóng cửa vào!!"

Đăng Dương.

" A-Anh Kew" Bé An đang được Đăng Dương bế trên tay, mắt thấy người anh mấy ngày nay nằm trên giường bệnh chẳng đoái hoài gì bỗng dưng xuất hiện khiến em nhỏ tuôn nước mắt như mưa.

" Anh đây, anh đây.

Bé An ngoan không khóc nhé?"

Hắn vội vàng chạy lại bên em, đưa tay ẵm em từ Dương, tay hắn không ngừng xoa chiếc lưng nhỏ của em để an ủi.

" A-Anh tỉnh rồi?"

" Chứ ai đang đứng trước mặt mày?"

Hắn khó hiểu.

" Có chuyện gì mà tao chẳng thấy một nhân viên nào ngoài kia vậy?"

" Em cũng không biết, tính hôm nay không thăm bé Kiều nhưng em có dự cảm không lành liền chạy vội đến bệnh viện"

" Từ lúc em bước chân vào đây chẳng thấy một nhân viên nào, bệnh nhân thì nằm hết trên giường.

Em vào kiểm tra bé Kiều thì thấy bé ngủ nhưng gọi mãi cũng chẳng tỉnh"

" Thế là mày ẵm bé nó qua phòng An xem tình hình?"

" Đúng rồi, nhưng hình như bé An không ăn bát này nên chưa vào tình trạng bất tỉnh" Đăng Dương bây giờ đang run hết cả tay, anh không biết trong bát cháo trắng kia có gì nhưng toàn bộ bệnh nhân đều đồng loạt có trong phòng bệnh chung và riêng.

Anh chỉ mong đó là một liều thuốc ngủ nếu nó là thứ khác sợ bé Kiều của anh chẳng bao giờ mở mắt được nữa.

" Anh tỉnh dậy là may rồi" Đăng Dương.

" Tao không biết chuyện này nhưng hẳn là mày cũng biết lí do tao nằm viện"

" Tao đoán rằng việc này hẳn là một kế hoạch đã được dự-"

RẦM!!

"??!!"

"??!!"

Lời chưa nói hết bên ngoài bỗng chuyền đến một tiếng động lớn khiến hai con người lớn đứng đây không khỏi cảnh giác, tay hai người tự khắc ôm chặt bé con trong lòng mình.

Bọn hắn chao nhau một ánh mắt rồi đồng loạt mở cánh cửa phòng bệnh rồi rón rén nối đuôi nhau ra bên ngoài.

.

.

.

" Chết tiệt!!

Thằng nhóc con với thằng thực vật kia không thấy trong phòng" Tiếng nói đầy rống giận vang lên từ một người đàn ông kèm theo đó hơn 10 người phía trước.

" Cái gì?

Bọn chúng không thể chạy được?

Toàn bộ đều đã được chuốc thuốc còn thằng kia sao có thể tỉnh được?"

" Xung quanh đây đều đã được bao vây, có thấy chúng cũng sẽ giết sạch"

" Mau tản nhau đi kiếm bọn chúng!!

Thấy chúng liền bắt không tha"

Cuộc nói chuyện của bọn chúng lọt vào tai của hai bọn hắn không sót một chữ nào.

Biết rõ sự việc này nguy hiểm tới nào.

" Dương, mày tin tao đúng không?"

Hắn ôm chặt người nhỏ trong lòng đang không ngừng run rẩy kia mà vuốt vuốt lưng cho em.

"...Ừ"

" Mục đích của bọn chó kia là tao và bé An, tao sẽ ở cùng em ấy.

Đưa cho mày thì chính mày cũng sẽ gặp nguy hiểm" Hắn biết người em này đính nói gì, liền nhanh chóng bịt hết đường đi của nó.

" Anh tính làm gì?"

Anh liếc mắt nhìn em nhỏ của mình vẫn chẳng có dấu hiệu gì là thức dậy, anh đoán đây là một liều thuốc mạnh.

Chết tiệt, bọn chúng điên rồi, chẳng thèm đoái hoài đến bệnh nhân có tỉnh dậy sau liều thuốc này hay không mà cứ thế chuốc.

Em nhỏ của anh mà không tỉnh dậy, người tiếp theo không nhìn thấy ánh mặt trời sẽ là bọn chúng.

" Mày cứ tin anh"

Cuộc nói chuyện của hắn và anh kéo dài đến 10 phút rồi cả hai mau chóng đường ai nấy đi.

Trong lòng của cả hai đều biết rõ rằng hôm nay khả năng sống sót rất ít nhưng dù hôm nay bản thân có không thoát ra được hay chết trong chính bệnh viện này thì người nhỏ trong lòng cũng sẽ được an toàn và đón ánh nắng của ngày hôm sau.

Ngược lại nếu bọn hắn an toàn cùng hai em nhỏ thì người tiếp theo không đón được ánh nắng sẽ là bọn 'chuột' nhắt kia.

" Chúc may mắn" Kewtiie

" Phải gặp lại nhau đấy" Đăng Dương

______________________________________

8/2/2025
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
26


Trong thành phố ban đêm ít xe cộ hơn rất nhiều, chỉ còn vài chiếc xe loanh quanh chạy trên đường.

Điều này thật thích hợp cho một chiếc xe Black Badge đang phi với tốc độ tối đa trên đường cao tốc đến bệnh viện.

Đằng sau chiếc xe Black Badge là hai chiếc xe Nightshade Edition và Black Edition tốc độ cũng chẳng kém cạnh gì Black Badge.

Ba chiếc xe lao vun vút trong ban đêm chỉ có những ánh đèn đường thắp sáng, những con người ngồi trên xe không ngừng gia tăng tốc độ, căn bản họ đang ngồi trên đống lửa.

Tính mạng của người bạn thân thiết, em nhỏ của bọn hắn đang là ngàn cân treo sợi tóc.

Căn bản chậm một giây hối hận cả đời.

" Rhyder, Captain đến đâu rồi?"

Hiếu Trần sử dụng tai nghe không dây, hắn không ngừng kết nối với bên hai người anh em của mình.

" Bọn em đến nơi rồi đang xử mấy bọn bên ngoài bệnh viện" Người đầu dây bên kia một tay cầm điện thoại, không ngừng xử hết những tên mặc trên mình bộ vest đen.

"...Sẽ xử nhanh khi các anh đến nơi" Đây là một khẳng định đó.

Hắn khẽ cau mày nhìn tổng thể lực lượng của kẻ địch, nói không đùa chứ hắn tưởng đây là phim viễn tưởng không bằng khi xung quanh em nhỏ lại có nhiều rắc rối như vậy.

Hắn tự hỏi những năm qua không có người bên cạnh thì em như nào?

Rhyder đến hơi muộn nhưng cũng không kém phần giúp em đâu.

" Captain boy bay tới đây!!"

Hiếu Trần chỉ kịp nghe câu nói quen thuộc mỗi khi thằng em út xuất hiện là điện thoại hắn cũng mất kết nối.

Hắn cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình nhưng bàn tay nổi đầy gân đã bán đứng hoàn toàn sự bình tĩnh hắn cố gắng gượng.

" Sao rồi?"

Bảo Khang ngồi bên cạnh đang không ngừng đạp ga, hắn tự tin với tài lái xe luồn lách của mình rất nhiều.

Tự tin hơn thằng bạn bên cạnh là nhiều.

" Hai đứa đang xử lí"

Sau câu nói của Hiếu không khí trong xe của hai người chỉ là sự lặng im.

Không riêng gì Bảo Khang ai bây giờ cũng chỉ muốn mau chóng phi thật nhanh đến bệnh viện, nỗi lo cho em nhỏ ngày càng dâng trào.

Hắn đã thề là sẽ bảo vệ em nhỏ, bọn hắn thề rằng sẽ đòi lại công bằng cho em.

Vầy mà giờ nhìn xem?

Em nhỏ đang trải qua những gì nè?

Có thật là điều họ làm tốt cho em không?

Hay chỉ mang lại nỗi đau đang âm ỷ của em?

.

.

.

.

" Bé An ngoan nhé.

Anh sẽ bảo vệ em" Hiếu Đinh với cái đầu chưa khỏi được bao nhiêu mà bây giờ máu lại bắt đầu chảy xuống gương mặt điển trai của anh.

" Hức...A-An cũng s-ẽ bảo vệ anh Kew"

" Ha-" Anh bật cười với giọng mũi của em, anh nhẹ nhàng dùng bàn tay của mình quệt đi giọt nước mặt tèm lem kia.

Cánh tay đang ôm em lại tăng thêm lực.

Em sợ rồi, nhìn thấy máu kí ức không vui lại ùa về lũ lượt.

Cơ thể cũng không kiềm được mà run rẩy liên tục nhưng em sẽ không gào thét đâu vì bây giờ ít nhất bên cạnh em có người dỗ dành em, có người yêu thương và có người đau lòng vì em.

Vậy nên em muốn bảo vệ anh như cách anh bảo vệ em.

" Bé An nghe anh nói này"

Hiếu Đinh cau có mặt mày khi cơn đau từ đầu ập đến, hắn ghét nhất là bản thân hắn bị thương lại còn trước mặt em nhỏ nữa.

Xem hắn có 'yếu đuối' không cơ chứ, thật không đáng tin để em dựa vào.

Hắn hít một ngụm khí lạnh rồi lặng lẽ dùng tay xoa xoa đầu em như muốn dỗ dành, an ủi.

Rồi anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán em.

" Bây giờ bé An đếm từ 1 đến 100 được chứ?

Nhớ nhắm mắt nhé"

Hắn nghe rõ được tiếng bước chân dồn dập đang không ngừng chạy từ xa đến, biết rõ vị trí của hắn đã bị bọn hắn lùng ra qua camera.

Bệnh viện không thiếu camera, việc tìm ra hắn và em chỉ dựa trên vấn đề thời gian.

" D-Dạ"

Em gật đầu nghe lời, rồi được anh đặt ngay ngắn trong một chiếc tủ đồ vừa vặn với cơ thể nhỏ bé của em.

Tủ đổ chỉ hở ra những kẽ hở đủ để em thở, đủ để em nhìn được bên ngoài có gì nhưng anh bảo em phải nhắm mắt.

Em nhỏ không thể trái lời anh.

Khi đôi mắt mang đầy ánh sang, to tròn của em nhắm lại.

Khi mà ánh mắt của anh nhìn em thật lâu, khi mà những con số từ đôi môi chúm chím của em vang lên.

Khi mà đây sẽ là lần cuối cùng anh nhìn em chăng?

" Ha-Trốn cũng kĩ đấy" Một người đàn ông với điếu thuốc lá trên đầu miệng bước lại gần anh, hắn ta không ngừng quét một ánh mắt dò xét vào anh.

" Thiên tài máy tính.

Kewtiie cũng có ngày có bộ dạng như này sao?"

Ông ta thích thú nhìn thân thể 'yếu đuối' của con người trước mặt, hôm nay bắt được thằng oắt con trước mặt ông sẽ có một món hời rất lớn.

" Bộ dạng thượng đẳng hơn?"

Hắn nhìn gã đàn ông trước mắt, hiểu rõ suy nghĩ của hắn muốn gì khiến hắn không thôi cười nhạo.

Đừng trông mặt mà bắt hình dong chứ?

" Hôm nay xem ai thượng đẳng hơn ai liền-"

" 18...19...20"

Lời gã chưa nói hết đã bị cắt ngang bởi giọng nói non nớt đang đếm từng con số một, ánh mắt ông ta phóng nhanh đến phía chiếc tủ đồ đằng sau hắn.

Không nhanh không chậm muốn dùng tay mở phanh cánh cửa ra nhưng nhanh chóng bị can ngăn.

" Muốn mở nó ra thì bước qua xác tao nè"

_____________________________________________

8/2/2025

Đội mũ bảo hiểm trc đi nhé 🫵
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
27


Trên con đường của thành phố vang vọng tiếng xe gào rú trong khoảng thời gian người người nhà nhà vẫn đang say giấc nồng với chiếc giường êm ái của họ.

Thì bên ngoài thành phố lại có những con người không ngừng đạp chân ga cùng con xe của mình lao vun vút trên con đường tối đêm chỉ có những cột đèn sáng chói.

Ba chiếc xe với mức giá không hề tầm thường cuối cùng cũng dừng chân ngay tại bệnh viện, người bước xuống xe cũng chẳng phải loại tầm thường dễ động vào nhưng chẳng một ai biết thân thế thật sự của họ là ai?

Họ che dấu quá giỏi hay tại sự ngu dốt của bọn chúng đây?

Họ chẳng màng đến xung quanh là ai, điều họ quan tâm bây giờ là tìm lại em nhỏ trong lòng, giúp lấy người bạn luôn kề vai sát cánh bên mình.

Những người khiến họ phải dừng chấn, khiến họ chẳng thế bước tiếp thì chính là kẻ thù của họ.

Và kẻ thù thì cần phải đánh bại.

" Rhyder, Captain đi tìm Dương đi.

Nó sẽ chỉ đường cho hai đứa" Bảo Khang xoay người vung một bên chân vào tên đối diện mình.

" Vâng, các anh cố tí nhé, viện trợ sắp đến rồi" Rhyder chẳng đợi chờ thêm một giây nào nữa, có người mở đường cho đi thì ngại gì từ chối.

Anh nhanh chóng bắt lấy tay của người em Captain bên cạnh mà kéo chạy vào bệnh viện.

" Khoảng tầm bao nhiêu phút nữa viện trợ đến?"

Minh Hiếu cau có mặt mày, hắn vội sắp chết rồi còn vướng phải mấy cái con người này.

Bản thân lại chẳng mang vũ khí gì trong tay nhưng việc đối chọi với mấy con người này cũng không quá khó với anh.

" 15 phút" Hậu nhìn chiếc đồng hồ trong tay mình, hàm răng của anh không ngừng nghiến chặt vào với nhau như muốn nhai mấy 'con chuột' này vậy.

.

.

" Rhyder, tìm anh Dương ở đâu bây giờ?"

Captain cất tiếng hỏi, giọng nói cũng mang chút hồi thúc, ánh mắt liếc hết chỗ này đến chỗ khác khi đi qua mỗi nơi.

" Anh không biết, tốt nhất bây giờ nên đến phòng camera"

" Anh có thấy lạ không?

Khi từ nãy đến giờ chẳng thấy 'con chuột' nào cả" Captain cau chặt hàng lông mày của mình lại, bên ngoài thì rải đầy, kiên cố bảo vệ vậy mà bên trong ngoài bệnh nhân vẫn đang ngủ thì chẳng có một bóng người nào.

" Điều đó không quan trọng, bây giờ tìm họ mới là ưu tiên" Rhyder hiểu chứ, anh hiểu rõ lời Captain có nghĩa là gì nhưng bây giờ điều đó không nằm trong việc của anh.

Không biết có từng nghĩ hay chỉ là nhận thức thôi không nhưng rõ ràng Rhyder và Captain chưa từng được gặp mặt em nhỏ một lần.

Điều đó cũng ổn thôi vì dù trước hay sau thì hai người bọn họ vẫn sẽ gặp mặt em vào một ngày nào đó nhưng cả hai sẽ không bao giờ nghĩ ra là sẽ gặp mặt trong tình huống này.

Hai người bọn họ đáng lẽ sẽ được gặp bé An sớm nhưng họ chỉ muốn giúp giúp em trước rồi hẵng suốt hiện trước mặt em.

Chỉ là lần này thật sự nằm ngoài dự tính của mọi người, sợ rằng chưa kịp gặp mặt thì đã chẳng còn cơ hội nữa.

" Ah-" Captain hốt hoảng khi bỗng dưng bị kéo lại đột ngột nhưng cậu chàng nhanh chóng định phản công thì bỗng khựng lại.

" Anh Dương?"

Sự xuất hiện bất ngờ của Đăng Dương khiến cả hai người họ hốt hoảng một phen, biết rằng Đăng Dương dù có lúc hơi khờ khạo nhưng đó chỉ là một vỏ bọc, chứ ai biết con người bên trong anh là như nào?

" Tao được Hiếu thông báo bọn mày đã đi vào bệnh viện lên nhìn theo camera mà đi tìm bọn mày" Đăng Dương.

" Mày biết bé An và Kewtiie ở đâu không?"

Rhyder chẳng cần biết lí do, điều bây giờ ưu tiên hàng đầu là tìm hai người kia.

" Tao biết, tao gửi định vị cho họ rồi, bây giờ thì đi nhanh..."

Đăng Dương khựng lại một nhịp.

Anh ở phòng camera nhìn rõ tình trạng của Kewtiie chứ nhưng anh không thể cứ xông ra mà giúp hắn được, anh biết Kewtiie là người có đầu óc.

Được xưng là thiên tài thì chẳng hề tầm thường, việc anh làm chỉ là cung cấp thông tin cho người bên ngoài theo lời Kewtiie chỉ, đợi đến khi họ đặt chân vào bên trong bệnh viện thì lúc đó mới là đến phiên anh xuất hiện.

Nhưng thiên tài thì vẫn là con người, và họ cũng có thể chết bất cứ lúc nào.

" Nếu không hôm nay sẽ có người chết..."

.

.

.

.

" Mày dai như đỉa vậy" Gã đàn ông cáu tức nhìn người con trai đầu đã bê bết máu trên người cũng không ít vết thương nhưng chưa từng một lần kêu lên đau đớn cũng chưa từng gục ngã.

"..."

Kewtiie nhìn một lượt những người đã gục xuống, bây giờ anh chẳng còn hơi sức đâu mà chọi mồm với gã trước mặt.

Rất mất sức.

" 80...81...82"

Tiếng đếm số nhỏ nhẹ vẫn cứ vang lên trong không gian sặc mùi máu.

Đôi mắt em vẫn cứ nhắm lại, chẳng mở ra.

" Tch- Để xem lần này mày có sống được không" Gã nôi từ trong túi của mình ra một khẩu súng, đây chỉ là để phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra nếu kế hoạch không đi theo chiều hướng tốt nhưng dùng thứ này để đẩy nhanh tiến độ cũng không tồi.

" Không chơi đàng hoàng lại thích chơi súng à?"

Anh lạnh sống lưng một cái, thật không ngờ gã trước mặt lại có súng.

Anh chỉ lo nếu hắn nổ súng thật thì không biết em bé trong tủ sẽ như nào đây?

Khoảng thời gian này có nên ngưng lại một chút không nhỉ?

Anh thật muốn mở cánh tủ kia nhìn bé An một chút, rồi đặt nụ hồn của mình lên khắp khuôn mặt em.

Anh thật không muốn ánh mắt của mình lại là ánh mắt cuối cùng khi nhìn bé An trước khi anh chết trước họng súng của gã đàn ông kia, anh không muốn em ảm ảnh.

" 92...93...94"

Không biết có phải do màu chảy từ đầu nhiều quá hay là do anh sắp phải chết mà khiến thính giác của anh trở lên nhạy cảm hơn với âm thanh.

Hay do anh ảo giác chăng?

Anh nghe thấy tiếng bước chân từ xa, rất gần với chỗ anh?

Nếu đây không phải ảo giác thì bé An của anh được cứu rồi.

Anh đã bảo vệ được em.

" 98...99...100!!"

Em nhỏ vui sướng khi kết thúc lần đọc số của mình, đôi mặt em khẽ mở ra, nụ cười trên môi còn chưa kịp nở đã tàn.

Đôi mắt em mở ra như không tin vào những gì mình vừa nhìn qua khe cửa...

BẰNG!BẰNG!BẰNG!

" Ahhhhh-Khônggg!!!"

Khoảng khắc đó thời gian như ngưng đọng lại toàn bộ.

________________________________________

15/2/2025
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
28


Các bạn biết ý nghĩa của hôn trên trán là gì không?

Có người biết tất nhiên cũng sẽ có người không biết.

Hôn thường mang những ý nghĩa khác nhau theo mọi cái chạm của đối phương dành cho mình, hẳn là ai cũng đã từng nghĩ rằng hôn lên trán là đang chúc đối phương có một giấc ngủ ngon?

Đáp án này không tồi, nó đúng đối với cha mẹ nhưng cũng không đúng hoàn toàn.

Sao nhỉ?

Đinh Minh Hiếu là đặt lên trán Đặng Thành An một cái hôn nhẹ nhàng nhưng mang đầy ý nghĩa.

Nụ hôn trên trán mang một ý nghĩa sâu sắc, thể hiện sự yêu thương, bảo vệ và trân trọng dành cho người mình yêu.

Đó chẳng phải là một nụ hôn nồng cháy như trên môi, cũng chẳng phải nhẹ nhàng như gió thoảng qua tai như trên má, đó là một nụ hôn mang đầy sự nhẹ nhàng, dịu dàng và cuối cùng là che chở.

Đó có thể là cái chạm nhẹ nhàng của đôi môi, đủ để truyền đi sự dịu dàng mà không quá vội vã.

Đinh Minh Hiếu dù trong hoàn cảnh nào, anh ta đủ trí óc để đặt những tâm tư rối bời lên người khác và không có ngoại lệ.

Trong hoàn cảnh đó anh có thể bỏ Đặng Thành An lại và cứu lấy bản thân, một vật cản chăng?

Nhưng nếu anh làm vậy, chúng ta đã chẳng biết đến một Đinh Minh Hiếu.

Cũng chẳng có nụ hôn nào dành cho em, cũng sẽ chẳng có tình yêu nào dành cho người trong lòng.

Và sẽ chẳng có một Đinh Minh Hiếu nào xuất hiện trong cuộc đời em.

Nụ hôn trên trán mang theo một câu nói " Đừng lo lắng, có anh ở đây rồi".

Một câu nói không ngắn, không dài nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn cho đối phương và đặc biệt là người nhận nó.

Anh có thể nói câu đó trực tiếp với em để em biết, em hiểu và em có sự an toàn nhưng anh không làm vậy.

Như đã nói, Đinh Minh Hiếu đủ thông minh để biết mình làm gì và muốn gì, anh có thể cho em hiểu đó là một nụ hôn thoáng qua hay chỉ là an ủi cũng được.

Chỉ cần anh hiểu là đủ.

Anh muốn làm bằng hành động hơn lời nói.

Sẽ chẳng có gì khi mình nói mà chẳng làm được gì, và anh ghét điều đó.

Vậy nên dù cho là hoàn cảnh nào, kết cục ra sao.

Đinh Minh Hiếu cũng chưa một lần hối hận, oán trách về lựa chọn của anh.

Vì lựa chọn của anh chính là Đặng Thành An

Người anh đặt cả tâm tư.

" Đừng lo lắng, có anh ở đây bảo vệ bé An rồi"

.

.

.

.

" Ahhhh-...HỨC...HIC..."

Tiếng gào khóc của trẻ con vang vọng, tiếng khóc mang đầy sự đau khổ cho người nghe hay thống khổ chăng?

Nhưng ai sẽ hiểu cho nỗi lòng của đứa trẻ đang chết tâm kia đây?

Thời gian đã trôi qua bao lâu rồi?

Em không rõ nữa, chính bản thân em cũng chẳng kiểm soát được bản thân.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Ai khiến em khóc vậy An?

" An ngoan, em khóc nữa sẽ ngất m-mất" Minh Hiếu run rẩy ôm chặt em nhỏ đang không ngừng khóc, anh cảm nhận rõ cơ thể em không ngừng run rẩy, là không kiểm soát được cơ thể.

Nhưng Trần Minh Hiếu có biết rằng cơ thể anh cũng đang run không?

"..."

Bảo Khang cũng muốn lại ôm em, an ủi em nhưng anh không làm được sau những gì xảy ra.

Anh chưa thể ổn định lại bản thân thì có thể làm gì cho em?

Khóc theo em à?

Anh không muốn yếu đuối, đặc biệt là trước mặt em.

"...A-An muốn...hức...anh..K-Kew"

Đúng vậy, An nhớ mà.

An nhớ rất rõ, nó hẳn là khắc cốt ghi tâm trong em luôn rồi.

Đôi mắt trong vắt của đã chứng kiến rõ không sót một tình tiết nào.

Em nhìn thấy rõ cơ thể anh chỉ vừa mấy phút trước còn ôm em trong lòng, con vỗ về em và còn đặt lên trán em một nụ hôn.

Vậy mà chỉ khi em vui mừng mở mắt ra, anh đã chẳng còn nữa.

Cơ thể anh lạnh ngắt, máu chảy ra không ngừng nhưng đến giây phút cuối cùng ánh mắt anh vẫn đặt vào em trước khi nó nhắm lại.

Trước khi kịp nghe tiếng khóc của em, trước khi nhìn lại những người đồng đội đã cùng mình vượt qua những khó khăn.

Chỉ cần một chút thời gian là cả anh và em đã có thể tiếp tục chơi đùa cùng nhau, anh sẽ lại trêu em khiến em khóc rồi lúng túng mà dỗ dành.

Đặng Thành An năm nay 5 tuổi.

Con số không lớn cho tuổi đời của em nhưng con số năm lại là cột mốc của em.

Năm nay em trải qua rất nhiều, có đau khổ, tủi thân, buồn bã, hạnh phúc và cuối cùng là thống khổ.

Đủ mọi sắc thái nhưng năm nay em cảm nhận được hạnh phúc là gì.

Thật đau xót làm sao khi cái chết của anh lại đau đớn đến vậy.

Thật buồn làm sao khi em chỉ vừa mới hạnh phúc chưa đầy một tháng.

Đinh Minh Hiếu chết với ba viên đạn trên người, chết nhưng nụ cười trên môi anh vẫn nở và vẫn dành cho em.

Chưa một lần nó mất đi, chỉ là lần này sẽ là lần cuối anh cười và là lần cuối em thấy.

Mọi thứ của anh đều dành cho em nhưng lần này thì không.

Đinh Minh Hiếu đánh đổi mạng của mình lấy mạng Đặng Thành An ra khỏi tay thần chết.

Đinh Minh Hiếu chết rồi.

Chết ngay trước mặt Đặng Thành An.

"...K-Không phải, đây chỉ là một giấc mơ"

" Đúng vậy!!

Đây chỉ là giấc mơ của An"

" Không phải sự thật!!

Điều này chưa bao giờ là sự thật"

Đặng Thành An phải luôn ghi nhớ trong lòng là em chưa một lần được hạnh phúc.

Đây chẳng phải là sự thật đúng không?

Một ảo tưởng hoản hảo thôi nhỉ?

Vì người chết đâu phải Đinh Minh Hiếu...

Không đúng rồi em ơi, mắt em thấy mà.

Em đã nhìn thấy rõ cái chết của anh, nhìn rõ ánh mắt cuối cùng anh dành cho em.

Em thấy hết.

Cớ sao vẫn trối như vậy?

________________________________________

15/2/2025

Bất ngờ còn ở phía sau 🫶
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
29


Điều chúng ta thường gặp nhất trong giấc ngủ của mình chính là giấc mơ và ác mộng.

Những giấc mơ là hình ảnh, âm thanh và suy nghĩ xuất hiện trong tâm trí chúng ta khi ngủ.

Giấc mơ có thể phản ảnh những ký ức, mong muốn, lo lắng của chúng ta.

Khi nhắc đến giấc mơ con người thường mơ mộng tới những thứ chúng ta không thể với tới và ước nó trong giấc ngủ của mình.

Còn ác mộng thì trái ngược hoàn toàn với giấc mơ, điều này không cần giải thích ai cũng biết.

Vậy bạn đang từng nghe đến giấc mơ sáng suốt chưa?

Giấc mơ sáng suốt hay còn gọi là Lucid Dream là trạng thái khi bạn nhận thức được rằng mình đang mơ và có thể kiểm soát nội dung của giấc mơ.

Nếu giấc mơ thông thường chỉ phản ánh những ký ức mơ hồ, những mong muốn chưa thể thực hiện thì giấc mơ sáng suốt chính là mở ra một thế giới hoàn toàn mới cho bạn.

Nếu bạn muốn mình chìm đắm tron giấc mơ sáng suốt, một nơi dành cho bạn mà chẳng có ai làm phiền, một nơi giúp bạn thoải mái, thư giãn bởi những căng thẳng do bên ngoài tác động.

Không có gì là không thể, nếu bạn tập.

Đặng Thành An của chúng ta có giấc mơ sáng suốt.

Nhưng em lại không nhận thức được điều đó.

Em chỉ biết rằng khi mình nhắm mắt ngủ thì những điều em chưa bao giờ trải nghiệm nó sẽ suốt hiện và đáp lại em, nó chân thực đến nỗi khi em thức giấc cảm giác ấm áp đó vẫn tràn ngập cơ thể nhỏ bé đó.

Em khao khát hạnh phúc, khao khát sự ấm áp của ba mẹ, khao khát được gặp lại các anh của em.

Em muốn được vỗ về, em muốn khi khóc sẽ có người dỗ dành.

Nếu thế giới thực không mang lại cho em cảm giác đấy, thì em đành nhắm đôi mắt trong veo ấy lại, chìm đắm trong cảm giác em hằng mong ước, ôm trọn lấy một tâm hồn đầy tổn thương, xoa dịu vết thương trong lòng để rồi khi em mở mắt thức giấc thì sẽ lại chống chọi với hiện thực tàn khốc kia.

Đau buồn làm sao khi hiện thực lại trái ngược hoàn toàn với giấc mơ của em.

Nếu điều khiến các bạn thức giấc là ác mộng vậy điều khiến em phải giật mình, sợ hãi mà tỉnh dậy thì chính là hiện thực cuộc sống của em.

Đặng Thành An, em vui lắm!

Em đã được trải nghiệm những điều mà em muốn dù chẳng phải là hiện thực nhưng nó đã giúp em sống tiếp những tháng ngày phía trước.

Điều em ước cũng thật giản dị.

Em nhớ hết những người xuất hiện trong cuộc đời em, họ đến với em thật dịu dàng nhưng rời đi cũng thật nhanh chóng.

.

.

.

Trong căn nhà rất đỗi quen thuộc đối với em, nó vẫn vậy, vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu như vậy.

Dù bao nhiêu năm, bao nhiêu mùa trôi qua dáng vẻ vẫn không có gì thay đổi.

Nếu có thay đổi thì chính là tuổi tác của con người.

Bên ngoài nắng ươm vàng tren mái nhà, mang lại ánh sáng cho mọi vật trên trái đất nhưng chưa từng mang lại ánh sáng cho em.

Đặng Thành An nhớ rất rõ và chẳng thể quên được, bản thân em nhỏ còn ghi ra quyển vở của bản thân mình cơ mà.

Em nhớ mình đã thoát ra khỏi căn nhà này nhờ chú Trấn Thành, em nhớ mình đã được mẹ ôm vào lòng dỗ dành.

Em còn nhớ rất rõ những món quà ba đã tặng cho em.

Em nhỏ đã được gặp lại những người anh từng xuất hiện ở thế giới bên ngoài của em, họ cũng dịu dàng, trêu chọc em như trong mơ vậy.

Nhưng chỉ là lần này họ xuất hiện trong giấc mơ của em chứ trong phải là hiện thực.

Những con người xuất hiện trong tuổi thơ khi em còn bé, rất bé nhưng em nhớ rõ mặt họ lắm.

Em còn có ảnh của họ cơ, dù trong giấc mơ em chưa được gặp hết nhưng em cũng không buồn, em biết vào một ngày nào đó họ sẽ lại xuất hiện trong mơ vào khoảng thời gian em không lường trước được.

Đặng Thành An giỏi lắm, em nhớ hết tên của mọi người.

Không sót một ai!

Nhưng quay lại với hiện thực.

Đặng Thành An em đã 10 tuổi, chẳng phải là con số 5 tuổi nhỏ nhoi kia.

Số tuổi thay đổi thì sao chứ?

Cuộc sống của em nhỏ vẫn vậy, chẳng thay đổi gì ở mốc 5 tuổi của em.

Em vẫn chưa thoát khỏi căn nhà đó.

Em vẫn đang phải chịu đựng những cơn đau, những tổn thương không cách nào thoát ra được.

Em vùng vẫy, kêu cứu nhưng lại không có hồi đáp.

Ngày tháng trôi qua, chỉ có những món quà được gửi về nhưng chúng không dành cho em.

Hiện thực tàn khốc khiến em phải cuộn mình lại để tìm đến giấc ngủ.

Và em biết được rằng khi ngủ, bạn thân em sẽ có được những thứ mình hằng mong ước.

Sự vui mừng nhỏ nhoi tràn ngập trái tim bé nhỏ, dù hiện thực có như nào em cũng chấp nhận để đổi lấy sự ấm áp mơ hồ đó thì đối với tâm hồn đã vụn vỡ kia chỉ muốn níu kéo lại một chút gì đó rất đỗi ảo diệu.

Nhưng giấc mơ nào rồi cũng đến hồi kết.

Chẳng những hiện thực đánh thức em mà bây giờ trong giấc mơ cũng đánh thức em tỉnh dậy.

Cái chết của Đinh Minh Hiếu chính là cột mốc níu kéo em về lại với hiện thực, để em nhận thức được bản thân mình đang trong tình cảnh gì.

Để em hiểu rằng trong những năm qua em chẳng có một ai bên cạnh, cảm giác ấm áp đó đến nhanh rồi cũng đi nhanh.

.

Đặng Thành An, em nhỏ mơ hồ mở mắt, cơ thể em chẳng thế động đậy dù chỉ một cánh tay.

Mũi em ngửi thấy một mùi rất đỗi quen thuộc trong những năm quà, chính là mùi máu nhưng nó đậm hơn tất thảy.

Em đang nằm trong một vũng màu, và màu này chảy ra từ cơ thể nhỏ bé đầy vết thương của em.

Không biết em có cảm nhận được không?

Khi hơi thở của em đang dần ngắt quãng, cơ thể chỉ đáp lại cho em sự run rẩy.

Ánh mắt đến cuối cùng chỉ nhìn thấy hình bóng của người mang lại ác mộng cho em những năm qua, em thấy sự hoảng loạng trên gương mặt đó nhưng em không biết vì sao dì lại hoảng sợ như vậy.

Trong khoảng khắc đó em chỉ cảm nhận được cơn đau của cơ thể.

Não bộ tua đi tua lại thước phim từ thực tế lẫn hiện thực, cảm giác cô đơn đã vơi đi ít phần nào trong em.

Để khi em nhắm mắt lại, giấc mơ ấy vẫn sẽ tiếp tục và tốt đẹp hơn.

Vậy ra đến cuối cùng, bên cạnh em vẫn không có ai sao?

Thành An đến cuối cùng, em vẫn chưa một lần oán trách người mang lại ác mộng cho em.

Em không hiểu hay cố ý không hiểu đây?

Đừng em nhé.

Hãy cố gắng thêm một chút thôi, một chút thôi cũng được.

Đừng để cái chết của Đinh Minh Hiếu trong mơ áp dụng lên hiện thực trong em.

Hãy để hiện thực nối tiếp cho giấc mơ của em.

Nhanh lên nào các chàng trai, các anh bỏ lỡ rất nhiều rồi.

Hãy biến giấc mơ của em nhỏ thành hiện thực đi chứ?

Vì con người nhỏ bé đã vẫn đứng đó chờ các anh cơ mà.

Nhanh lên nhé...

____________________________________________

20/2/2025

Bất ngờ chưa nè?

Cho xin cánh tay ai hiểu chuyện gì đang xảy ra?

Có ai hiểu chương này viết về gì không 🫶

Tui là tui thương lắm nhé, đáp ứng rằng cái chết của Đinh Minh Hiếu chỉ là giấc mơ nhé.
 
[Allnegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!
30


không gian trong căn nhà lặng thing đến không một tiếng động, nhưng chỉ khi người ta bước chân vào mới cảm thấy cau mày vì một mùi máu xộc lên.

Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao nhiêu chỉ biết rằng thân thế nằm trong vũng máu đã không còn cử động nữa.

Trong cơn mê man chẳng rõ đâu là thực đâu là mơ, em cũng chẳng cảm nhận được rằng cơ thể mình tệ đến mức nào.

Ánh mắt của em vẫn dán chặt vào chiếc cửa nhà kia, em chưa xác định rõ cái chết là như nào nhưng em biết nó là một thứ rất đáng sợ nhưng cảm giác của em lúc này rất đỗi bình yên.

Thành An bỗng nhìn thấy bóng dáng những người thân quen xuất hiện, đôi mắt vừa lim dim bây giờ bỗng mở lớn ra đầy bất ngờ xen lẫn hạnh phúc.

Một cảm giác ấm áp bỗng ập đến khiến đôi môi nhỏ cũng dương lên một nụ cười nhạt nhưng chứa đầy sự mãn nguyện trong đó.Giữa ánh sáng mờ ảo trong căn nhà, em thấy bóng ba, bóng mẹ, thấy các anh trai, đều là những gương mặt rất đỗi quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của em.

Khuôn mặt vốn chẳng hồng hào của em đã xanh xao đi rất nhiều, đôi môi chúm chím nay đã nhợt nhạt dần theo nhưng nụ cười của em vẫn chưa một lần dương xuống, đôi mắt khẽ cong lên thể hiện sự vui mừng nhưng rồi tầm nhìn của em cũng dần mờ ảo đi.

Khẽ nhúc nhích, giọng nói thều thào, nhỏ như hơi thở bỗng cất lên trong không gian im ắng không một tiếng động.

" Thật vui khi được nhìn thấy những người An thương"

"...An vui lắm, nhưng An cũng sợ lắm"

Hơi thở không đều gần như là đứt quãng sau câu nói của em.

Đội mắt dần dần nhắm lại.

Căn nhà vốn chỉ nghe thấy tiếng thợ nặng nhọc của em nay bỗng im ắng đi.

Cơ thể em dần dần lạnh đi trong vũng máu của em.

Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời em vẫn không một ai bên cạnh, chỉ có căn nhà ám ảnh em ôm ấp lấy cơ thể em.

Những ước muốn mãi vẫn chưa được thực hiện nay đã chẳng thể nữa.

Em ra đi một cách nhẹ nhàng chẳng lấy một thông báo, đến giây phút cuối cùng thể xác của em vẫn chưa thể lành lặn mà chỉ toàn vết thương.

Đứa trẻ 10 tuổi ấy ra đi trong căn nhà em căm ghét nhất nhưng lại chưa một lần thoát ra khỏi nó.

Đứa trẻ ấy từng ngoan cố giữ lại những tấm ảnh của gia đình, các anh đến bị đánh trầy da bóc thịt nhưng vẫn không từ bỏ.

Đứa trẻ ấy ngày đêm khóc lóc trong nỗi cô đơn đầy đau khổ, đứa trẻ ấy từng ước được hạnh phúc, được cười vui, được đi chơi.

Đứa trẻ ấy đến giây phút ra đi vẫn không một ai bên cạnh, chỉ có ảo ảnh ôm lấy, vỗ về cho một tâm hồn đầy sự tủi thân, đau khổ, và nhung nhớ.

Nhưng nụ cười của đứa trẻ vẫn chưa một lần mất đi.

.

Trần Minh Hiếu bàng hoàng ôm lấy cơ thể đã chẳng còn hơi ấm của Đặng Thành An.

Trong tận cõi lòng anh đã lạnh lẽo đi rất nhiều, cơ thể cũng không khống chế được mà run lên.

Đôi mắt anh đỏ ngầu lên, anh ôm chặt lấy cơ thể dính đầy máu của em như muốn truyền hơi ấm của mình vào em nhưng điều đó là không thể.

"...Anh xin lỗi, anh đến muộn rồi"

Anh biết sự ra đi của em chẳng nhẹ nhàng chút nào, em chắc hẳn là rất đau nhưng anh lại chẳng ở bên cạnh em trong giây phút ấy.

Đau như vậy cớ sao em lại cười chứ?

Anh không thích nụ cười này của em chút nào, điều đó chỉ khiến anh cảm thấy tự trách mình thêm nhiều hơn.

" H-hiếu?

A-An đâu-" Bảo Khang từ ngoài chạy vào.

Lời anh nói run rẩy thấy rõ nhưng rồi bỗng tắt ngủm đi khi thấy người bạn thân của mình đang ôm lấy một hình bóng rất đỗi quen thuộc.

Bảo Khang với bộ dạng xộc xệch, tóc tai của anh rối tung lên.

Khuôn mặt anh xanh xao đi thấy rõ, nhưng bước chân vẫn chưa một lần dừng lại mà chạy nhanh về phía em.

Anh muốn ôm em, muốn bên em nhưng muộn rồi anh à, em bé của anh đã chẳng còn sức để đợi thêm được nữa.

Chỉ đành nhắm mắt lại và chờ đợi các anh.

" Bé An, em c-chỉ ngủ thôi đúng không?"

Bàn tay anh run rẩy đưa lên bầu má đang trắng bệch đi của em, đã chẳng còn hơi ấm quen thuộc nữa.

Anh chỉ có thể cảm thấy sự lạnh lẽo trên đó.

" Em ngủ rồi sẽ dậy thôi"

Bảo Khang nhìn em như muốn nhận một câu trả lời nhưng người đã đi rồi thì sao có thể nói nữa?

Dù bây giờ anh có khóc lóc, van xin thì em bé của anh cũng sẽ chẳng thể mở mắt được nữa.

Anh cũng sẽ chẳng thể ôm em, cảm nhận được hơi ấm của em nữa.

"A- hic..."

Đôi mắt đỏ ngầu của anh chẳng kìm nén nổi nữa mà rơi ra những giọt nước mắt, Bảo Khang cảm thấy mình như nghẹn đi ở cổ.

Anh đau quá.

" Hẳn là em sợ lắm nhỉ?

Anh sẽ ở đây và bên An nhé?"

Trần Minh Hiếu.

Nhưng không phải mình Bảo Khang đau mà Trần Minh Hiếu bên cạnh cũng đau đến chết lặng đi.

.

Ngày đám tang của em diễn ra là trong một ngày mưa rơi.

Ba mẹ, các anh mà em hằng mong muốn gặp lại bây giờ đã xuất hiện đầy đủ.

Vậy thì em đâu rồi?

Đứa trẻ mới ngày trước các anh còn thấy em cười, chạy nhảy quanh bọn anh vậy mà bây giờ lại nằm một chỗ.

Thông tin về em bọn anh đều đã nắm bắt hết nhưng lại chẳng thể nắm được sự sống của em.

Thật không ngờ cái chết của em lại đau đớn đến vậy, bọn anh muốn san sẻ một chút nỗi đau của em cho mình như vậy thì thật tốt biết bao.

Phạm Lưu Tuấn Tài diện lên mình một bộ vest đen từ đầu đến chân, anh nhẽ nhàng đặt một bó hoa trắng bên cạnh em.

Ánh mắt anh lưu luyền nhìn lên khuôn mặt non nớt kia, cơ thể em đã chẳng còn dính máu nữa mà bây giờ nhìn rất trong sạch như mới ngày trước anh gặp em.

Những điều muốn nói, muốn thực hiện cho em nhỏ của anh bây giờ đã không thể.

"...Xin lỗi vì không thể bảo vệ được em"

Anh không thể làm gì ngoài xin lỗi em.

Anh vẫn sẽ sống và giúp em trừng trị những kẻ kia.

Trên hàng ghế ở gần em nhỏ.

Lâm Bạch Phúc Hậu và Đoàn Thế Lân đều thơ thẩn nhìn về phía em, đúng ra là nhìn xác em chứ em nhỏ của bọn anh đã rời khỏi trần gian này rồi.

Em rời đi không một lời thông báo, rời đi một cách vội vã để lại những thể xác luôn nghĩ về em nhưng lại chẳng thể bảo vệ được 'chính trái tim' mình.

"...Chúc em có một cuộc sống tốt hơn ở bên đấy"

Lê Quang Hùng gục mặt xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình, anh cố gắng kiềm chế cảm xúc đau khổ đang dâng trào trong cơ thể, cố gắng ngăn cản cơn đau từ đầu phát ra.

Nhưng cố đến mấy, anh vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng trước sự ra đi của em.

Anh biết em nhỏ của anh chẳng có sự ra đi bình yên, chẳng nhẹ nhàng mà đầy đau đớn.

Nhưng anh lại chẳng thể giúp em trong khoảng khắc đó.

"...L-Làm ơn, hãy trả lại An cho anh"

Anh không thể chúc em có một cuộc sống tốt hơn bên kia, cũng chẳng thể xin lỗi em, cũng không thể bảo em thức giấc.

Lời anh nói chính là nỗi niễm của những con người ở đây, anh không che dấu cảm xúc của mình nữa mà để nó tuôn ra.

Anh đau lắm nhưng vẫn không thể đau bằng em nhỏ của anh.

" Anh Kew của em đến rồi đây, còn không mau tỉnh dậy cho anh"

Đinh Minh Hiếu nhìn khuôn mặt chẳng có tí hồng hào nào của em, anh cắn chặt lấy đôi môi của mình đến bật máu nhưng điều đó không quan trọng.

Anh thều thào nói với em, giọng của anh khàn đặc và trầm đi, anh ước muốn và xin em hãy tỉnh dậy nhưng lời đã nói lại chẳng có người nghe.

Cuối cùng ước mơ của em cũng thành sự thật nhưng em lại chẳng còn ở đó mà thực hiện.

Đặng Thành An đã rời bỏ cuộc sống đầy đau khổ này mà đi đến một nơi mang lại cho em sự hạnh phúc.

Đặng Thành An sẽ không trăng trối điều gì.

Bởi đứa trẻ 10 ấy đã trải qua mọi cảm giác đau đớn và sẽ chẳng mong muốn điều gì cho bản thân nữa.

Bị dìm trong cảm giác tỗi lỗi từ miệng lưỡi sắc dao sẽ dần thu mình lại, nhưng Đặng Thành An vẫn mạnh mẽ lắm, em đã dũng cảm mà ước, vẫn giữ cho mình chút trẻ con của em.

Vẫn sẽ cười tười mà nhắm mắt rời đi.

"Cảm ơn em đã xuất hiện

Và xin lỗi vì không thể giữ em lại!"

.

.

.

END

23/2/2025

Đôi Lời:

Truyện [AllNegav] Em Nhỏ Năm Tuổi!

Xin đặt một dấu chấm hết ở đây, chặng đường xin được ngừng bút.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi trên hành trình viết truyện của me.

Truyện chỉ vọn vẹn 30 chương ngắn ngủi.

Tui mong các bạn không quá đau buồn nhé?

Và xin nhắc lại lần nữa là truyện xin kết thúc tại đây ạ.

Một lần nữa cảm ơn các bạn!

🫶🫶🫶
 
Back
Top Bottom