Khác [Allnaru] Cái gì?!! Làm sensei á?!

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
110,735
Điểm tương tác
0
Điểm
0
290160959-256-k741163.jpg

[Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
Tác giả: Tieuhonma6588
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Haizz...

Số phận bất ngờ, nhiều điều không thể lường trước.

Cũng như Uzumaki Naruto - một ninja luôn đem đến bất ngờ - lại bị... bất ngờ khác quật =Đ
Một lần làm nhiệm vụ được coi là cuối cùng trước khi cậu nhận chức vụ Hokage.

Ấy vậy mà, cái tính tò mò không ai mời lại tới gõ cửa.

Tay chân táy máy đụng chạm lung tung, lỡ tay làm xung đột Chakra trong một hang động đá, mở ra một cánh cửa song song tới thế giới khác =)
Thế là... thân thể teo nhỏ, trở về hình dáng 6 tuổi đầu.

Naruto cảm thấy thật ba chấm.

Đã vậy...

ở đây đích thi là làng Konoha lúc chưa xảy ra cái cuộc chiến vì yêu mù quáng kia đây mà!

Ngơ ngác nhìn xung quanh.

Quả nhiên...

Một đi không trở lại rồi Q^Q Công sức... bay luôn a!!

Tức chết người rồi!!

Nhưng mà... cho dù thân thể này vẫn đủ Chakra như ban đầu, ấy vậy... cái thân thể nhỏ con này thì ai mà cho lên làm hokage??

AAA!!

Còn phải làm mấy nhiệm vụ chán ngắt nữa chớ!!



team7​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ZhongChi] Một cái chớp mắt [Hoàn]
  • VASTOR-KẺ CAI TRỊ
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ...
  • Xuyên qua là cái Riddle (đồng nhân Hp)
  • [ĐN DORAEMON] - (Hoàn) - SỐNG LẠI? TÍNH CÁI GÌ!
  • Không có tiền tu cái gì tiên?
  • [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương mở đầu: Xuyên không


    Ở làng Konoha, sau chiến tranh, làng đã trở lại nhịp sống bình ổn, cây lá xanh tươi, không còn dấu hiệu sơ xác.

    Hôm nay là một buổi sáng đẹp trời, chim hót, gió lùa, nắng chói chang chiếu thẳng vào những bản mặt người dân.

    Hôm nay đúng là một ngày yên bình a...

    -" Yá!!!!

    Em có nhiệm vụ thật hả Kaka - sensei??!!!"

    Xin lỗi, nó chẳng hề yên bình

    Naruto - vừa phá hỏng một bức tường - Uzumaki lao vào hỏi.

    Vẻ mặt không giấu nổi sự phấn khích.

    Tay quơ quơ loạn xạ vào không khí.

    Iruka đứng ở góc tường thấy không vừa ý với lễ độ thằng nhóc này

    -" Naruto!

    Em phải gọi là ngài Hokage!!"

    Iruka tiến lại nhéo tai Naruto.

    Nói như hét, thật muốn thủng lỗ tai mà

    -" Iruka - sensei...

    Thầy làm vậy rồi em điếc thật thì thầy chịu trách nhiệm nhá!!"

    Naruto bĩu môi, tay ôm tai, vẻ mặt cau có tinh nghịch lại xuất hiện trên khuôn mặt của cậu

    -" Biết thế thì làm ơn làm phước!

    Nghe lời tôi dùm cái!

    Đây là lần thứ n tôi nhắc em rồi đấy!!!"

    Iruka bất lực với thằng nhóc này.

    Thật là... già cái đầu rồi mà tính cách không chịu lớn lên tí nào!

    Vậy mà đã...

    Sắp làm Hokage rồi đấy

    -" Kaka - sensei!

    Nhiệm vụ là gì vậy??

    Mau nói cho em biết đi!!!"

    -" ...

    NA - RU - TO!!!!

    Em dám bơ tôi hả???"

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    -" Itai...

    Iruka - sensei nhéo đau quá đi...

    Tai mình còn chai đến thế này là giỏi lắm rồi đấy"

    Naruto vừa đi trên đường vừa xoa xoa cái lỗ tai đã đỏ ửng của mình

    -" Mà nhiệm vụ là tìm tàn tích của tộc Otsutsuki?

    Mình tưởng teme đang tìm rồi?"

    -" Đúng là tôi đang tìm.

    Nhưng cái này không phải trách nhiệm của mỗi tôi nên tôi mới nhờ cậu đi cùng.

    Được chưa tên ngốc?"

    Một giọng nói trầm phát ra từ phía sau.

    Mái tóc đen che mất mộn bên mắt, làn da trắng với một bên mắt đen láy hiện ra.

    Trên người vận một áo chòang đen che khắp thân, phía bên hông còn giắt một cây kiếm nhỏ dài

    -" Ô!

    Sasuke!

    Về làng hồi nào đấy?

    Chắc nhớ zợ rồi đúng không?"

    Naruto cười hề hề, mắt cong lên, đầy ý vị mà nhìn vào gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc kia

    -" Im đi Dobe!

    Đi nhanh rồi về!

    Tôi không rảnh đứng đây để nghe mấy cái ý tưởng ngu ngốc của cậu"

    Sasuke lướt nhanh qua, chỉ buồn buông một câu rồi nhảy đi, để Naruto ở lại kêu lên

    -" Oy!!!

    Đợi chút!!

    Này!!

    Đi gì mà nhanh thế?!!!"

    .

    .

    .

    .

    -" Địa điểm tôi nghi ngờ nhất là ở đây.

    Sông Nguyệt Hà."

    -" Hả...?

    Con sông thì có liên quan gì đến tộc Otsutsuki??"

    Naruto nhìn xuống sông.

    Chà... nước trong thật đấy, nhưng còn hơi nông, đứng trên bờ mà nhìn rõ đáy luôn này

    -"...

    Lẽ ra tôi nên tìm ai đó thông minh.

    Không hiểu sao tôi lại nhờ sự giúp đỡ của tên ngốc như cậu để làm gì cho tốn thời gian"

    -"Nói gì hả?"

    -" Sông Nguyệt Hà được người dân ở đây đặt tên.

    Nó được hầu hết mọi người biết đến.

    Vậy mà, tên con sông này chưa bao giờ có ở bản đồ cả"

    Sasuke làm ngơ, tiếp tục phần giải thích của mình.

    Naruto tự dưng thấy ngứa mắt, nếu không để ý cái tên mặt than này là bạn thì cậu đã lao vào đánh nhau rồi!!

    -" Vậy thì có gì đặc biệt, có thể con sông này không được dùng trong sinh hoạt mà thôi.

    Nên cũng chẳng có gì quan trọng để đưa vào bản đồ"

    -" Ban đầu tôi cũng nghĩ như cậu nên cũng chẳng để tâm lắm.

    Nhưng tôi phát hiện, mỗi đêm trăng tròn con sông này lại phát ra Chakra và tỏa sáng một cách kì lạ.

    Tôi cũng thử đi tìm cội nguồn của nó nhưng mỗi lần đi vào làn sương thì lại tự động về lại chỗ cũ.

    Và tất nhiên, cả Sharingan cũng chẳng có ích gì"

    Sasuke thở dài, tay tùy ý để xuống dòng nước lạnh

    -" Thế sao cậu không hỏi người dân ở đây.

    Lỡ họ có thông tin gì thì sao?"

    -" Một điều mà tên ngốc như cậu có thể nghĩ ra thì người ta đã làm từ 8 đời rồi"

    Naruto run rẩy khóe miệng.

    Trong đầu thầm nghĩ, cái tên mặt lạnh này từ khi nào thích nói móc vậy??

    Mới đi có vài tháng mà đã vậy rồi...

    Mong là trong tương lai tên này đi thì về không trở thành 1 đứa nhây lầy đi!

    Kinh dị!!

    Mà chắc không có đâu, nếu có thì cậu đi đời từ lúc nào rồi cũng nên

    -" Haizz, rồi rồi, cậu ở đây, tớ đi xung quanh do thám, được chưa?"

    Naruto thở dài rồi đứng dậy, nói cho Sasuke biết ý định, sau đó lập tức nhảy vọt đi.

    Trong đầu thầm nghĩ, nếu người như cậu ta chọn đứa mà cậu ta gọi là ngốc từ bé thì chỉ nhắm vào khả năng cảm nhận Chakra thôi chứ gì?

    Ông đây biết hết!!

    Naruto quay đầu lại, đầu bắt đầu nổi vài dấu thập.

    Cậu ta còn không thèm để ý lời nói của mình luôn kìa!!!!

    Đợi đó Teme chết tiệt!!!!

    Naruto nhảy vun vút ra những cành cây, miệng vẫn rủa cái tên quạ nào đó nhưng vẫn không quên theo dõi dòng sông chảy về phía nào.

    Đột nhiên, cậu dừng lại, vẻ mặt ngưng trọng, liếc nhìn về hai phía khác nhau.

    Trước mặt cậu là một làn sương trắng xóa, nếu đúng như Teme nói thì đây là nơi mà Sharingan không còn hiệu nghiệm

    Naruto nhắm mắt lại, dần dần, bao phủ quanh cậu là một nguồn năng lượng tự nhiên, một cái áo choàng màu đỏ đuôi đen hiện ta, trên lưng là một cuốn trục lớn.

    Trên khóe mắt xuất hiện một màu cam bao quanh

    -"Thế...

    để coi trạng thái hiền nhân sẽ thế nào"

    Naruto nở một nụ cười tự tin rồi nhảy vô đám sương mù.

    Naruto nheo mắt lại.

    Chà... mình chẳng nhìn thấy gì hết.

    Trắng quá...

    Với lại... trong sương mù này.... có lẫn Chakra.

    Không phải bình thường mà đâu đâu cũng có, mà nó còn đều nữa mới đau

    -" Haizz... gì đây?

    Như thế này thì có cũng như không à...

    Mà khoan... nếu để ý kĩ thì"

    Naruto ngồi xuống, thư giãn cơ thể thở đều, Cảm thấy rồi!

    Lý do mà Teme không thể tìm ra là bởi Chakra bình thường trộn lẫn với Chakra tự nhiên gần như là đến mức hoàn hảo nên Sharingan không có tác dụng!

    Bây giờ, chỉ cần mình đến đó và lấy một thứ là xong

    Naruto nhảy vun vút trên cành cây, dần dần, sương mù tan đi, trước mặt cậu là một hang đá trông có vẻ bình thường nhưng so với cái đám sương trắng phủ đầy Chakra hỗn độn này, thì nơi đây là hài hòa nhất.

    Chakra tự nhiên và Chakra của con người như hòa làm một.

    Không hề có chút nào gọi là sai sót.

    Quá hoàn hảo.

    Trong khi những nơi khác thì có chút hỗn loạn.

    Mong là đúng

    -" Oi Naruto!

    Đừng có táy máy chân tay rồi sờ mó lung tung trong cái hang này nếu ko ta lấy đuôi quật ngươi giờ!"

    Chất giọng ồm ồm vang lên phía trong đầu cậu, mang theo một sự cảnh cáo 'nhẹ nhàng'.

    Naruto bĩu môi, thầm thì

    -" Đuôi với chả đùi.

    Bộ quật ta xong là ngươi thoát ra được chắc?

    Nằm mơ đi rồi có.

    Đồ cáo già!"

    -" Hể...?

    Thế để coi ngươi sống sót ra sao nếu không có ta trong vài phút nhá!

    Tên con người khốn kiếp"

    Naruto nhăn mày.

    Cái hang này có chút kì lạ.

    Thứ nhất, dù cho bên ngoài nhìn vào thì hang này là hang đá, nhưng khi trực tiếp cầm nắm thì nó lại không cứng, ngược lại, còn xốp.

    Thứ hai, bên ngoài dù có rất nhiều sương mù nhưng trong hang lại không hề có một chút ẩm ướt, đất ở đây còn khá khô.

    Và điều cuối...

    Sao con cáo già kia lại coi thường mình thế chứ???

    Ta bây giờ rất cẩn thận nhá!

    Đừng có đánh giá ta qua vẻ bề ngoài chứ!!!!

    Naruto vừa đi vừa rủa thầm

    Cạch

    Một tiếng động phát ra dưới chân cậu.

    Hình như vừa đá trúng gì thì phải.

    Naruto ngó xuống, đó là một hòn đá xanh biển, có chút trong, không giống nhưng thứ trong này

    -" Hả...?

    Gì đây?

    'Nguyện vọng...

    Ánh nguyệt sẽ dõi theo ngươi'??

    Cái gì thế?

    Nó đang hỏi ước muốn của mình sao?"

    Chút sau, dòng chữ khắc trên viên đá dần thay đổi, chỉ còn lại một câu

    -" Lại thay đổi...

    Eto, 'Nguyện vọng, ánh nguyệt sẽ đáp ứng"

    Naruto nhìn hòn đá có chút... ba chấm.

    Hiện tại, đầu cậu trống rỗng.

    Không phải là vì thắc mắc dòng chữ khắc tren hòn đá mà là...

    -"AAA!!!

    Ở đây có ma!!

    MA!!

    KURAMA!!

    Ngươi đâu!!

    Ra đây giúp ta!!!"

    -" Cái gì mà làm ầm ĩ lên thế??

    Đi ra khỏi đây là được rồi"

    -" Ờ ha...

    Chỉ cần đi..."

    Naruto vẻ mặt đột nhiên ngưng trọng.

    Tái mét nhìn xung quanh, mồ hôi phủ một lớp trên trán.

    Nước mắt tụ lại cứ như sắp ứa ra

    -" AAA!!!!

    Chúng ta thay đổi địa điểm lúc nãy rồi!!

    Kurama!!!

    Ông có dùng được phi lôi thần không??

    Đưa ta ra khỏi đây!!"

    -" Ngươi bị điên à?!

    Vĩ thú sử dụng phi lôi thần thuật??

    Ngươi xứng đáng giữ danh hiệu kẻ ngốc nhất suốt 17 năm rồi đấy!"

    Kurama trong phong ấn phun tào.

    Không biết não tên nhóc này làm từ gì

    -" Ta điên kệ ta!

    Ta ngốc kệ ta!

    Ngươi mắng như thế nào cũng được!!

    Chỉ cần đưa ta ra khỏi đây!!"

    Kurama nhìn cái tên ngốc nào đó phóng khắp nơi liền thở dài.

    Sao Jinchuuriki của hắn có thể như này???

    Nhìn coi!

    Khác gì đang lên cơn không?

    -" Thế sao ngươi không thử nói ước muốn của ngươi cho cái hòn đá ngu ngốc kia?"

    -" Ngươi cũng điên chẳng khác gì ta cả Kurama...

    Ta đang sợ ma!!

    Sao ngươi lại bắt ta đi nói chuyện với ma??!!"

    Bụp

    Một làn khói nhỏ xuất hiện trên vai cậu.

    Dần dần, xuất hiện một con cáo màu cam nhỏ, chín đuôi ve vẩy.

    Nó sẽ rất đáng yêu nếu như không xét cái vẻ mặt hầm hầm như vừa bị bồ đá của nó.

    Nó giơ cái móng vuốt như mèo ra

    Xoẹt

    Một vệt ngay má của Naruto.

    Chưa hết, ánh mắt của Kurama vẫn còn nguy hiểm.

    Một vệt ngay trán

    -" Thằng oắt con ngốc nghếch này!"

    Một vết ngay cổ

    -" Bộ ta có kêu ngươi nói chuyện với ma hả??"

    Một cào ngay cánh tay

    -" Ta kêu ngươi là nói nguyện vọng"

    Đột nhiên, một chiếc đuôi của nó dài hơn thường

    Chát!

    -" Để ta thoát khỏi nơi khốn kiếp này!!!!!"

    -"Chứ-"

    Xoẹt

    -" Không phải"

    Bẹp

    -" Để ngươi"

    Rầm

    -" THAN PHIỀN!!!!"

    K.O!!!

    Kurama chiến thắng

    -" Itai...

    Ta quên mất ngươi có thể ra ngoài đánh ta...

    Biết thế không nhây vậy rồi"

    Naruto ngồi bệt xuống dưới đất, nhìn lại tác phẩm của người bạn - Kurama trên tay mình mà không khỏi chán nản.

    Naruto với lấy viến đá nhìn chằm chằm vào nó

    -" Làm gì thì làm lẹ lên chứ ta cho một cào vào mắt ngươi giờ!"

    -" Rồi rồi, không cần ngươi nhắc"

    Naruto quay sang nói với con cáo kia rồi lại nhìn vào hòn đá, trầm hẳn đi.

    Điều ước sao?

    Chẳng phải cậu dã có tất cả rồi, ước gì bây giờ?

    Tất cả đều đã... thực hiên?

    Bạn bè cậu vẫn còn... không, một vài người đã đi rồi!

    Nhưng ngừoi thân... không...

    Tiên Nhân Hóa Sắc cũng đã đi..

    Liệu mình có thể ích kỉ ước họ sống lại không?

    Nhưng nếu có thể, mình muốn ích kỉ một lần!

    Đột nhiên, viên đá xanh lóe sáng, Kurama phía sau khó hiểu.

    Tất nhiên hắn biết đây là gì chứ, nhưng những người mà hắn chứng kiến đầu không thể làm viên đá này sáng đến thế được.

    Thằng nhóc này vừa ước cái gì thế?

    Đừng nói là nó...

    ước người chết sống lại?!!!

    Thôi xong...

    -" Naruto!!

    Vứt cái hòn đá đó ra!!"

    -" Hả...?

    Tại sao?"

    Mé!!

    Bảo vứt thì vứt đi ngồi đó hỏi hỏi rồi có ngày đi làm gỏi rồi đừng có nhận làm người quen nữa nhá!

    Kurama chạy đến định lấy đuôi quật nó ra xa.

    Nhưng quá muộn.

    Hòn đá dần dần mở rộng, cuối cùng là thành một cánh cổng đen tím.

    Hút cả hai vào trong

    ---------------------------------

    Ngày đăng: 15/8/2025

    Số từ: 2267 từ

    - Tiểu Hồn Ma -
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 1: Cuộc sống lặp lại


    -" Thấy cái hại của việc nhiều chuyện chưa Naruto?

    Tại ngươi mà ta phải lạc vào cái nơi khỉ ho cò gáy này cùng với một thằng ngốc!!

    Đồ đáng chết Naruto!!"

    Trước mặt bạn là một con cáo chín đuôi đang ngồi trên đầu của Naruto liên tục lấy móng vuốt cào mái tóc vàng

    -" Oái bình tĩnh đi Kurama!

    Tóc ta đã rối rồi mà ngươi còn làm vậy coi chừng móng vuốt kẹt trong đống tóc của ta bây giờ!

    Oái!

    Đau đau!

    Thấy chưa!

    Ta đã kêu là đừng có cào loạn nữa mà.

    Êi, ngươi đừng có kéo nữa"

    Naruto ghì chặt con cáo đang làm loạn trên đầu mình.

    Ôi mái tóc vàng thời ấy giờ còn đâu.

    Nước mắt lưng tròng cố gỡ cái móng sắc nhọn của Kurama ra khỏi tóc mình.

    Nhưng cậu đâu phải là thần mà không nhìn còn gỡ được?

    -" Ta giật chết tóc ngươi!!

    Ngươi là cái sinh vật ngu ngốc nhất ta từng thấy!!"

    Kurama liên túc kéo tóc Naruto mặc cho nó đã rối tới mức được coi là không chải đầu mấy tuần rồi.

    Nhưng biết sao giờ?

    Tức thật nhưng làm gì được đánh cái thằng ngốc này cho bỏ tức??

    Đã vậy thì ông đây thà bứt hết tóc cho thằng này thì hơn!!

    -" Bình tĩnh Kurama!

    Đau!!

    Được rồi, ta xin lỗi, xin lỗi được chưa?

    Ngưng lại chút nào Kurama!!"

    -" Ngưng?!

    Ngươi nói ngưng á?!!

    Thế cho ta về lại chỗ cũ coi thằng nhóc chết tiệt này!!!"

    -" Ta đã bảo là - Ấy khoan....

    Từ khi nào tay ta lại nhỏ đến thế nhỉ?"

    Naruto bây giờ mới nhận ra hình dáng hiện tại của mình nhỏ tới cỡ nào.

    Ngay cả trang phục cũng khác bình thường nữa.

    Và... hiện tại cậu cũng đã thoát khỏi trạng thái tiên nhân

    -" Ngươi định đánh trống lảng sao Naruto?

    Đừng nghĩ ta sẽ--"

    Kurama cằn nhằn, ngó xuống thì tiếng nói liền im bặt.

    Thằng nhóc này không lừa mình thật.

    Mình nhớ là trên gương mặt của nó đâu có cái nét thanh tú đáng yêu của trẻ con thế này?

    Không lẽ...

    Pặc

    -" Á!

    Đau Kurama!!!"

    Kurama trực tiếp giật mạnh tay, sợi tóc thi nhau rời xa cõi đời.

    Không để ý tới lời cằn nhằn của Naruto, Kurama liền lấy móng vuốt cào một phát ngay mặt của thằng nhóc khó ưa này.

    Khi không thấy biến đổi trở lại, nó liền giật mình

    -" Cũng không phải thuật biến thân.

    Này Naruto, chả lẽ ngươi ước mình nhỏ lại à?"

    -" Nhỏ nhỏ cái đầu nhà ngươi đồ cáo già!!"

    Naruto thẳng tay với lấy con cáo trực tiếp ném ra chỗ khác.

    Người ta đã xin lỗi rồi mà còn giật bứt nguyên một đống tóc của người ta!

    Đã vậy, còn cào mặt nữa chớ!

    Ta ném!!

    Không có bạn bè gì ở đây hết!

    -" Xì!

    Ta không thèm chấp nhặt với ngưoi.

    Nhưng ta thắc mắc sao ngươi lại thành cái dạng trẻ trâu mới lớn thế này?"

    Kurama không thèm quan tâm tiến tới chỗ Naruto, đi xung quanh khó hiểu.

    Nhưng Naruto thì không còn để tâm tới hình dáng hiện tại của mình mà nhìn Kurama giật giật mắt, trên đầu đã nổi vài dấu thập.

    Trẻ trâu...?

    Cái con cáo đáng chết này!!!

    -" Bình tĩnh nào tôi ơi....

    Nhưng mà... hình như nơi này hơi quen quen nhỉ?"

    -" Quen...?"

    Kurama nhìn quanh quẩn.

    Nơi này là một nơi khá thoáng mát, vách đá cao, nhìn xuống có thể thấy một cánh đồng cỏ hoa.

    Phía sau lưng là một cánh rừng rậm rạp

    -" Bộ ngươi có tâm hồn thiếu nữ hay sao mà thấy cái nơi đầy mùi ngôn tình này quen?"

    -" Này Kurama...

    Ngươi bớt nói móc người ta đi nhá!

    Chả biết từ bao giờ một con cáo ngầu lòi, dũng mãnh như ngươi lại trở thành một con heo chỉ biết nói xỉa người khác!"

    Naruto bĩu môi, dù ngoài lời ngoài miệng nói như vậy nhưng Kurama thế này, cậu thích hơn là cái thứ lúc nào cũng biết gầm gừ và cô độc trong không gian chật hẹp kia.

    Với lại... nhìn hình dáng này đáng yêu và dễ thương hơn nhiều.

    Lẽ ra lúc đó nên mua một cái máy chụp hình rồi chọc Kurama bằng hình dáng này của nó.

    Biểu cảm chắc thú vị hơn nga...

    -" Nhưng nếu ta cảm thấy quen quen thì chắc làng ở gần đây.

    Ngươi muốn trở lại phong ấn hay tự đi bộ?"

    -" Không, ta thích ngồi ở đây hơn!"

    Kurama nhảy phóc lên đầu Naruto, ngồi xuống mái tóc vàng mềm mại, vẻ mặt thỏa mãn thấy rõ.

    Ở đâu thì ở nhưng tóc của tên ngốc này là nơi mềm mại nhất!

    Trông hơi lộn xộn nhưng rất mềm

    -" Rồi rồi...

    Ngươi muốn ngồi đâu cũng được.

    Nhớ đừng bứt cọng tóc nào của ta nữa là được"

    Naruto thở dài.

    Bình thường cậu cũng không quan tâm lắm rồi cứ đồng ý cho Kurama nằm trên đầu.

    Mãi rồi nó trèo lên đó ngồi chiễm chệ trên đầu cậu.

    Haizz...

    Phiền muộn

    .

    .

    .

    .

    .

    -" Ờ...

    Kurama này...

    Đây là Làng Lá đúng không?"

    Naruto đơ mặt nhìn cái cổng làng to chà bá trước mặt.

    Tất nhiên trên đó cũng có khắc chữ "Konoha" to đùng nhưng mà...

    Sau chiến tranh thì bên trong làng đã đổi thành nhà gạch lấp mái ngói rồi chứ không phải là nhà gỗ lập mái tranh như thế này.

    Ngoài ra... trang phục cũng khác, trang phục này thuộc loại sờn cũ chứ không phải là loại vải mềm đầy màu sắc

    -" Cái này...

    Có Konoha thì chắc là phải rồi...

    Hay ngươi cứ vào thử xem sao.

    Đối với cái tình huống mơ hồ này ta cũng chịu.

    Mà để ta vào phong ấn chứ để người khác thấy thì cũng không ổn tí nào"

    Nói xong, Kurama liền biếm mất, để lại làn khói trắng

    -" Có khi nào rơi vào ảo thuật không ta?

    Chắc không đâu, bởi nếu có thì chỉ có tộc Uchiha mới đủ để lừa cả Kurama.

    Mà gia tộc còn mỗi Teme nên đành bỏ cái suy nghĩ đó ra vậy"

    Naruto nhún vai, bước vào trong làng.

    Nơi đây quả thực rất giống với làng Konoha vào lúc chưa diễn ra thế chiến thứ 4.

    Naruto ngước nhìn lên vực đá có khắc gương mặt của những Hokage đời trước, kinh ngạc mở to mắt

    -" Đây là... chưa có bà già Tsunade, cũng chưa có Kaka-sensei??!

    Sao lại có thể?

    Mới tới đệ tứ thôi sao?

    Và... những ánh mắt này..."

    Mỗi khi cậu đi tới đâu, tất cả những ánh mắt đều sẽ chĩa vào cậu không nguyên do.

    Tất nhiên cái loại cảm giác này cậu đã từng trải qua, không phải là sự mến mộ từ khi chiến tranh kết thúc mà là sự chán ghét và thù hận.

    Và loại cảm giác này chỉ trải qua khi cậu... chưa làm Ninja.

    Nghĩa là bây giờ mọi chuyện mới dừng ở mức bắt đầu!!

    Và cậu có thể thay đổi những cái chết đáng tiếc xảy ra!

    Không còn để ý tới ánh mắt của dân làng, cậu chay phi về căn hộ nơi mình đang sống, nếu như đây là chuyển đổi thời gian thật thì chắc chắn sẽ có thứ đó!!

    Rầm!!

    Naruto xông vào nhà, đập mạnh cửa thật to.

    Dù cho người ta có cảm thấy khó chịu về chuyện đó thì hiện tại cậu cũng chẳng quan tâm nữa, thứ cậu cần bây giờ là xác định là thật hay mơ

    -" Naruto!

    Ngươi làm cái gì mà lục tung lên hết thế?"

    Kurama lại xuất hiện, ánh mắt khó hiểu nhìn tên tóc vàng này lục đồ.

    Ừ thì đây đúng là căn hộ Naruto từng sống, nhưng làm gì mà phải lục tung đồ lên thế?

    Biểu cảm còn có chút mong chờ, nó đã làm mất thứ gì trong này à?

    -" Đây rồi...

    Quả nhiên là có nó!"

    Naruto nói giọng run run như sắp bật khóc tới nơi

    -" Gì thế?"

    Kurama ngẩng đầu lên, cái thứ mà làm cho tên ngốc này khóc cũng khá bất thường đấy.

    Naruto quay sang phía sau, nhìn vào Kurama, trên tay là một tờ giấy viết dòng chữ

    -" Chúc mừng sinh nhật, Naruto.

    Luôn mạnh khỏe và vui vẻ nhé.

    Nhớ nữa, đừng có quậy phá làng xóm nữa đấy!

    -Ojji-chan của cháu đây-"

    Đây là bức thư chúc mừng sinh nhật đầu tiên của cậu, tất nhiên Naruto cũng rất trân quý nó.

    Thế nhưng... vào trận chiến với Pain, mọi thứ đều bị phá hủy, kể cả bức thư mỏng manh này

    -" Là của ông già đó?"

    -" Đúng vậy.

    Nếu nó ở đây cũng có nghĩa là chúng ta đã quay về quá khứ.

    Và điều đó cũng có nghĩa ta có thể thay đổi hoàn toàn mọi thứ!

    Nhưng đau thương, những cái chết, những giọt nước mắt và cả nhiều thứ khác!"

    Naruto miệng cười nói hồn nhiên đến vui mừng, ngay cả nước mắt cũng chẳng biết đã rơi từ khi nào.

    Kurama trầm mặc nhìn cậu, trong lòng hắn bối rối đến không ngờ.

    Dù không muốn cắt đứt sự vui mừng này, nhưng... hiện tại, Naruto cần phải đối mặt với sự thật

    -" Naruto, ngươi háo hức tới vậy nhưng đã bao giờ nghĩ tới cái gọi là Hiệu ứng cánh bướm chưa?"

    -" Hiệu ứng cánh bướm?"

    Naruto khó hiểu.

    Bướm sao?

    Có liên quan gì tới việc này à?

    -" Ngươi cứ hiểu nôm na là...

    Khi một con bướm vỗ cánh, nó có thể tạo ra một cơn lốc hay cơn bão to ở rất xa"

    -" Thế thì sao?

    Có chuyện gì à?

    Chả lẽ ở nơi rất xa có con bướm vỗ cánh khiến nơi này có bão?"

    -" ...

    Thằng ngốc này!"

    Kurama nhảy lên đầu Naruto ngồi, móng còn xoa xoa nhẹ mái tóc

    -" Đó chỉ là phép ẩn dụ thôi.

    Ý ta muốn nói là.

    Khi ngươi muốn thay đổi một điều gì đó, nó sẽ kéo theo hậu quả ở tương lai.

    Cũng có nghĩa khi ngươi thay đổi một sự việc hay cứu sống một người, nó cũng sẽ trở nên tồi tệ hơn hoặc tốt đẹp hơn chứ không giống như cuộc sống mà ngươi đã từng trải qua nữa"

    Hắn vừa nói vừa chú ý biểu cảm của tên ngốc này mà điều chỉnh.

    Dù gì cậu cũng chỉ muốn thay đổi vận mệnh của người khác nhưng... nó cũng sẽ kéo theo những thứ không tốt khác.

    Thậm chí có thể khiến Naruto mất mạng cũng nên.

    Đó là điều hắn không bao giờ cho phép xảy ra

    -" Thật sao?"

    Dù không nhìn thấy gương mặt của Naruto hiện giờ nhưng giọng của cậu rất nhỏ.

    Kurama thầm nghĩ chắc là tên này không làm liều nữa đâu

    -" Vì vậ----"

    -" Thì sao chứ!

    Đồng ý là ta không thể gánh vác mọi chuyện nhưng ta là Uzumaki Naruto, một ninja luôn gây bất ngờ mà đúng chứ?

    Vậy thì ta sẽ tạo bất ngờ để thay đổi cái suy nghĩ làm ta từ bỏ đấy của ngươi!"

    -" H- Hả?"

    Kurama đơ ra, hắn không nghĩ tên ngốc này sẽ đối đáp như vậy.

    Sau đó, khẽ cười một cái

    -" Được rồi được rồi...

    Tùy ngươi làm nhưng nhớ không được tự mình rước họa vào thân đấy!"

    -" Xì...

    Nếu có thể cứu người khác thì rước một chút cũng không sao đâu, ngươi đừng lo quá"

    Kurama thở dài.

    Đúng là tên nhóc này một khi hạ quyết tâm, không ai có thể lay chuyển được

    -" Nhưng mà...

    Làm nhiệm vụ bắt mèo rồi học lại kiến thức từ đầu có vẻ hơi nhàm...

    Ta có một ý tưởng khá thú vị, ngươi muốn nghe không?"

    -" Này này...

    Sao tự dưng ta cảm thấy có chuyện không lành"

    Naruto bế con hồ li trên đầu mình xuống, nở một nụ cười ranh mãnh

    -" Hế hế...

    Đi làm giáo viên nào!"

    Kurrama nhìn cái tên nhóc này.

    Không khỏi thở dài một cái.

    Haizz... thế hệ học sinh mà tên ngốc này dạy.... sẽ bị hủy hoại thôi.

    Chúc may mắn, toàn bộ thế hệ học sinh của Konoha.

    -----------------------------------------------------------------------------

    Số từ:2115 từ

    Ngày đăng tải: 15/8/2025

    -Tiểu Hồn Ma-
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 2: Kế hoạch


    -" Sao... ?Hôm qua còn mạnh miệng lắm mà giờ lại ngồi chôn chân ở đây thế?

    Naruto...?"

    Kurama gãi gãi tai, mắt nhìn Naruto đang ngồi thẫn thờ một cục trước một tờ giấy trắng

    Đúng ra sáng nay là Naruto phải tới học viện nhưng vì một vài sự cố về hỏa hoạn ở vài nơi trong làng nên hầu hết giáo viên phải đi giải quyết, thành ra được một ngày rảnh rỗi.

    Thế là Naruto quyết định lập một kế hoạch cho tương lai, một kế hoạch làm cho cậu bé được coi là quái vật cửu hồ chết và thay vào đó là một giáo viên để tha hồ đi chơi một cách có chính thức

    Nhưng... mắc một thứ....

    -" Gahhh!!!

    Sao ta lại là Jinchuuriki!!!!"

    Naruto vò đầu, mặt hướng một góc 90 độ lên trần, gào lớn.

    Đúng vậy, một Jinchuuriki biến mất sẽ không hề hay ho.

    Nếu chuyện này lọt ra ngoài làng, tất nhiên trong thời kì chiến tranh này, các làng khác sẽ kế hoạch xâu xé Konoha.

    Và Uzumaki Naruto - từng là một vị Hokage sắp kế nhiệm - sao mà đồng ý với cái kế hoạch liều lĩnh này được!

    Hiện tại thì dân làng chưa biết cậu là Jinchuuriki nhưng...

    ông già Hokage đệ Tam thì có, cả những người đã chứng kiến Kurama bị phong ấn vào mình nữa....Ôi số phận...

    Đã thích đập bể cái tương lai ước mơ đằng trước rồi mà còn bonus thêm cái này nữa thì chịu.

    So bất lực - By Naruto

    -" Nể tình ngươi là vật chứa của ta, đưa đây giúp cho"

    Kurama nhảy póc lên bàn, chân trước hướng tới cây bút, ý bảo đưa đây

    Naruto giật giật mắt...

    Vật chứa à?

    Nghe đau lòng thế...

    Với lại...

    -" Cái chân cáo của ngươi còn có thể cầm bút viết á?

    Bộ móng của ngươi chắc tới nỗi cầm được bút à?"

    Kurama nghe thế thì mỉm cười thật tươi, một trong 9 cái đuôi phía sau bỗng dài ra bất thường

    Bép!

    -" Ngươi thấy lực đủ để cầm bút chưa?

    Hay cần thêm?"

    Vừa nói, cái đuôi thứ hai của Kurama ngày càng dài ra

    -" Ấy thôi thôi....

    đủ rồi....

    Quá đủ để cầm một cây bút thế này"

    Naruto vừa ôm một bên má vừa vẫy tay từ chối.

    Ai da.... sao mấy bữa nay con cáo già này thích đánh người thế?

    -" Đưa bút cho ta"

    -" Đây đây..."

    Naruto quăng cây bút trong tay về phía Kurama.

    Đuôi của Kurama bắt lấy rồi di chuyển về phía tờ giấy, vẽ vài kí hiệu nghệch ngoạc nhưng lại có trật tự và bố trí.

    Có cảm giác như cậu đã nhìn thấy cái này đâu đó rồi

    -" Gì đây?"

    -" Bùa xóa kí ức đó.

    Ta học lỏm được từ bố già lục đạo đấy!"

    Naruto nhìn kí hiệu trên tờ giấy trắng, mặt bắt đầu khó hiểu

    -" Ta phải dùng sao?"

    -".....

    Ngươi hẳn là người ngốc nhất ta từng thấy"

    Kurama thở dài nhìn cái vẻ mặt đang cười hì hì của Naruto.

    Ừ, đúng là trước đó cái tên này có học bồi dưỡng để làm Hokage.

    Phải chấp nhận là có thông minh hơn trước rất nhiều, nhưng đôi lúc, tên này vẫn ngốc như thường!

    -" Hề hề...

    Ta chấp nhận là ta ngốc thật nhưng ít nhất ta còn làm bạn được với ngươi, một vĩ thú đã rất hận con người đấy!"

    Naruto cầm lấy Kurama, vui vẻ nhìn vào mắt hắn

    -" Ngươi im đi!"

    Kurama lấy chân đạp nhẹ cậu một cái, quay mặt sang hướng khác.

    Thằng nhóc này lại rải thính lung tung không chủ đích nữa rồi!

    -" Thế cái này dùng sao?"

    -" Ngươi đã học được cách truyền chakra trong chiến tranh vừa rồi đúng không?"

    -" Ờ, phải dùng tới nó à?"

    Naruto cầm cái tờ giấy mỏng manh, trong lòng xuất hiện lên một nghi vấn.

    Cái này có chịu nổi áp lực từ chakra không đây...

    -" Một cấp độ cao hơn cái đó một chút"

    Kurama cười nhẹ.

    Một thuật của ông già sáng tạo ra cũng không phải là đơn giản chút nào, cũng phải có chút thử thách cho người dùng.

    Chưa kể, thuật này tác động trực tiếp tới tâm trí của người cần xóa kí ức.

    Cần phải điều hòa chakra một cách hoàn hảo

    -" Đầu tiên, cái này là bước khó khăn nhất.

    Lấy một sợi tóc của những người cần xóa kí ức"

    -" ....

    Ý của ngươi là...

    đột nhập vào phòng ông già Hokage, đối đầu với một đội Anbu tinh nhuệ và cái lão già Danzo đáng chết mà KHÔNG ĐƯỢC PHÉP GÂY RA BẤT KÌ MỘT THƯƠNG TỔN NÀO??!"

    -" Ờ thì... cũng có thể hiểu như thế"

    Kurama vui vẻ nhìn sắc thái của tên nhóc này.

    Chà... thay đổi nhanh thật đó

    -" Không thì ngươi đi lấy máu cũng được.

    Dù gì ngươi đánh đấm trực diện còn dễ hơn ngươi đi lén lén lút lút.

    Nếu có một ngày mà ngươi đi đập người ta mà không gây ra một tiếng ồn nào, ta không tin đấy là ngươi!"

    -" Rồi rồi.

    Bước tiếp theo là gì?"

    Naruto gật đầu, trong lòng thầm nghĩ con cáo này lại thích nói xỉa nữa rồi!

    Không ngày nào là yên bình với nó!

    -" Nhỏ giọt máu vào đây"

    Kurama chỉ vào giữa vòng tròn miệng nói tiếp

    -" Liên kết chakra của ngươi và chakra trong lượng máu ngươi thu thập được.

    Sau khi đã liên kết xong, ngươi tăng mạnh chakra, từ đó, tâm trí của những người ngươi thu máu sẽ bị xáo trộn.

    Tiếp theo, chỉ cần tìm thấy kí ức mà ngươi cần xóa, sau đó, thế vào là kí ức khác.

    Vậy là hoàn thành"

    -" Thâm nhập vào tâm trí....

    Nghe giống thuật gia truyền của nhà Ino nhỉ?"

    Naruto vừa nghe, não vừa load...

    Được rồi, các bước thì cậu có thể hiểu chút ít đấy nhưng mà... bước cuối nghe khá giống thuật của nhà Yamanaka.

    Với lại... mất thời gian khá lâu, Ino mới có thể thành thạo được thuật đó, còn cậu chỉ có vài ngày, không chắc là có đủ thời gian hay không...

    Dù gì thì 3 ngày sau là chia đội rồi...

    Nếu không giải quyết chuyện này nhanh gọn thì chẳng thể là thầy giáo để đi chơi đâu...

    -" Ngươi cứ yên tâm đi, thuật của nhà Yamanaka là thuộc loại thâm nhập trực tiếp, đây là gián tiếp qua chakra của người khác.

    Mà ngươi đã biết cách dung hòa chakra rồi còn gì.

    Chuyện này ngươi chỉ cần nén lại rồi giải tỏa một lúc là được"

    Kurama mệt mỏi nằm xuống.

    Mấy hôm nay hắn cứ cảm thấy hơi khác lạ so với thường ngày... xung đột thời gian và không gian à?

    -" Ngươi thấy mệt thì cứ nghỉ đi, ta tự làm được mà, ngươi yên tâm"

    Naruto nhìn vẻ uể oải của Kurama liền nói.

    Trong lòng còn có chút nghi hoặc, hắn ta thường ngày rất khỏe, nếu không nói là còn đủ sức để chọc cả thế giới Ninja, nhưng sao giờ mới ra ngoài lại thành vậy

    -" Ờ, chúc may mắn Naruto"

    Kurama biến mất.

    Naruto thở dài nhìn vào chỗ Kurama vừa nằm, trong lòng tự nhủ.

    Chắc con cáo ấy không sao đâu...

    Dù gì cũng là một trong những vĩ thú.

    -" Bây giờ thì đi thôi!"

    Naruto định phóng ra ngoài bằng cửa sổ nhưng phút chốc, cậu chững lại, nhoẻn miệng cười, mắt sáng lên vẻ háo hức khác với thường ngày

    -" À không, có một cách thú vị hơn cũng an toàn hơn!"

    Thay vì tới gần chỗ của ông già Hokage đệ Tam, Naruto nhảy vọt ra khỏi làng, đi sâu vào trong rừng rậm, đặt 7 tờ giấy Kurama đã vẽ xung quanh làng

    Những thứ này phụ thuộc vào chakra của người cần xóa kí ức, mà xung quanh mọi người thì đều có chakra của riêng mình tỏa ra dù là rất ít.

    Vậy thì, xóa kí ức của dân làng luôn đi, mấy cái kia thì cực quá, bên này thì hơi mất sức nhưng bù lại được thời gian ngắn đi nhiều, triển luôn!!

    .

    .

    .

    Ngày hôm đó, 4 đại cường quốc còn lại đã nhìn thấy một luồng sáng lớn được tỏa ra ngay vị trí của Hỏa Quốc - Konoha...

    Từ ngày ấy, không ai trong Konoha còn nhớ về một cậu bé tinh nghịch, thay vào đó..

    --------------------------------

    Số từ: 1513 từ

    Ngày đăng tải: 15/8/2025

    - Tiểu Hồn Ma -
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 3: Chia đội - Trợ giảng đội 7


    -" Trật tự nào!"

    Thầy Iruka bước vào, trên tay là một sấp tài liệu quen thuộc.

    Ánh mắt vô định quét ngang qua lớp học.

    Bỗng dưng thấy không hiểu vì sao lại có cảm giác trống vắng đến bất ngờ

    Thường sẽ có một học sinh quậy phá nhưng bây giờ... là mình nhớ nhầm chăng?

    -" Đầu tiên, chúc mừng các em đã vượt qua kì thi Gennin vừa rồi.

    Sau đây, chúng ta sẽ chia thành từng đội, mỗi đội có 3 người và sẽ có Jounin phụ trách dẫn dắt đội mình"

    -" OH!!!

    Vậy là chúng ta sẽ được đi làm nhiệm vụ!!!"

    -" Sẽ được học nhẫn thuật mới!!"

    -" YATA!!!!!!!!!"

    -" Tớ sẽ thành người giỏi nhất cho coi!!!!"

    Iruka lắc đầu, anh bỏ qua suy nghĩ vừa rồi, có lẽ...

    đó chỉ là do anh làm việc nhiều quá nên mới sinh ra ảo giác thôi.

    Đúng vậy, chỉ là ảo giác!

    -" Nhưng năm nay có một trường hợp đặc biệt.

    Số Gennin tốt nghiệp bị thiếu hụt mất đi một bạn thế nên đội này sẽ có thêm một trợ giảng mới tốt nghiệp"

    Iruka ổn định lại lớp rồi nói thêm.

    Trước đó, khi ngài Hokage chia đội thì bỗng nhận thấy có một đội thiếu người.

    Bởi vì khi nhập học, số lượng học viên đều đủ để chia đội, thậm chí ngài còn ghi ra một cuốn sổ riêng để chắc chắn đã đủ.

    Nhưng không biết là do thiếu sót hay gì mà lại thiếu mất một học viên.

    Thế nên mới diễn ra trường hợp hiếm có này

    -" Này trán vồ!"

    -" Gì hả Ino heo?"

    Bên cạnh cửa sổ có hai cô bạn đang lườm quýt lẫn nhau

    -" Đội có 2 người sẽ là tớ và Sasuke - kun cho coi!"

    -" Giề?

    Cậu ảo tưởng à?

    Đừng mơ nhá!

    Tớ sẽ được ở cùng cậu ấy!"

    -" Đúng không Sasuke - kun?"

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    -" Hửm...

    Sakura và Ino vẫn như cũ nhỉ...?

    Thật đáng nhớ quá à..."

    Ở trên cành cây bên cạnh cửa sổ phòng học, một chàng trai tuổi thành niên đang cười tươi rói

    Sasuke cảm thấy có ánh mắt đang hướng về phía mình nên quay đầu lại, nhưng tất cả những gì cậu thấy là những chiếc lá xanh đang rơi

    -" Thật kì lạ...

    Ảo giác sao?"

    -" Sasuke - kun, Sasuke - kun!

    Bắt đầu chia đội rồi kìa!"

    Sasuke quay đầu lại, liền bỏ ý nghĩ kia ra một bên, điều quan trọng bây giờ là vượt qua kẻ đó!

    Bước đầu sẽ là hôm nay - ngày chia đội

    -" Được rồi, đội 1....."

    -" Đội 2:...."

    -" Đội 3:...."

    -" Đội 4:...."

    -" Đội 5:..."

    -" Đội 6:..."

    -" Đội 7: Haruno Sakura, Uchiha Sasuke"

    Đọc đến đây, tâm trạng của 2 cô gái ngồi cạnh Sasuke một lên mây một xuống địa ngục

    -" Thấy chưa Ino heo?

    Tớ và Sasuke - kun là một cặp không thể chia cắt!

    Đội 2 nguòi...

    Chỉ có tớ và Sasuke - kun...

    Bơ phẹc!"

    -" Xì, đừng tưởng vậy là tớ sẽ bỏ cuộc nhá!

    Cuộc đời còn dài, tớ sẽ thắng cậu cho coi!!"

    Ino hất mái tóc vàng nhạt của mình lên, ánh mắt sắc bén lườm Sakura

    -" Đội 8: Hyuga Hinata, Aburame Shino, Inuzuka Kiba"

    Hinata lòng rối bời, trong phút chốc, khi thầy xếp cô vào đội 8, thứ Hinata cảm nhận đầu tiên lại là sự hụt hẫng.

    Nhưng... cô hụt hẫng vì thứ gì cơ chứ?

    Cô không hề có ác cảm với 2 người kia, cũng như không hề có thiện cảm đặc biệt với bất cứ ai có mặt trong lớp.

    Sao vậy nhỉ?

    -" Đội 9:...."

    -" Đội 10: Akimichi Choji, Yamanaka Ino, Nara Shikamaru"

    Ino nghe thế thì khóe miệng không ngừng giật.

    Gì đây...

    Mình phải chung đội với 2 người đó à?

    Mình đã tạo cái nghiệp chướng gì đâu?

    -" Các Jounin phụ trách đội sẽ đến đây sau vài phút nữa"

    Nói rồi, thầy Iruka bước ra khỏi lớp.

    Sau đó từng đội, từng đội rời đi để lại đội 7 đứng một mình bơ vơ giữa góc lớp

    Haha....

    Trợ giảng thì không nói do lần này không cần thiết.

    Nhưng cái ông thầy phụ trách bay đâu rồi à?!!!

    Bà này đợi hơn 2 tiếng rồi đấy!

    Mặc dù...

    đợi cùng Sasuke - kun cũng không phải là ý tồi - By Sakura 2

    -" Hm....

    Kaka - sensei vẫn giữ nguyên tật cũ à...?

    Thế thì đừng trách đứa học trò này trêu thầy lần thứ 2 nhé"

    Một giọng nói trầm ấm tinh nghịch phát ra phía sau lưng của hai người khiến Sakura và Sasuke giật mình.

    Vẻ mặt bất ngờ của hai người đã được thu vào mắt của Naruto.

    Quả nhiên, lúc 2 cậu ấy còn nhỏ là lúc tình bạn nguyên vẹn nhất, thuần khiết nhất...

    Thật muốn đồng hành với 2 cậu ấy với tư cách là 1 người bạn ngốc nghếch 1 lần nữa quá~

    -" Anh là...?"

    Sakura dè chừng.

    Người này còn khá trẻ, trông vẻ bề ngoài cũng hơn mình cùng lắm là 5 tuổi, và cái độ tuổi này...

    Không phải hơi quá sớm để làm trợ giảng hay giáo viên sao?

    -" Đợi người phụ trách đội đến đã nhé?"

    Naruto cười tươi rói nhưng trong lòng đang cảm thấy rợn gáy vì Sakura gọi cậu là anh.

    Đúng ra là cậu muốn biến thân lớn hơn nữa cơ nhưng... không hiểu sao lại không thể 🙂)) Đến độ khoảng 11-14 tuổi là giới hạn, nếu cố gắng biến lớn hơn nữa thì... tối đó sẽ bị sốt

    Haizz...

    Muốn được những người bạn của mình gọi là sensei một lần mà không được.

    Tổn thương thật sự.

    Đã chơi tới mức này rồi mà

    *Cạch*

    Cánh cửa mở ra, ngay lập tức, một xô phấn vôi rơi xuống, người bên dưới mở mắt bất ngờ.

    Hả?

    Cậu ta đặt xô phấn này từ lúc nào thế??

    - By Kakashi

    -" Chào mừng thầy tới~ Kaka-sensei!"

    Naruto cười nói.

    Từ kiếp trước tới kiếp này, tính tình vẫn không thay đổi thì em chỉ có cách tăng hình phạt lên thôi...

    Mà hơi nhiều phấn nhỉ?

    -" Ái chà...

    Cậu trợ giảng này....

    Tôi có đến muộn chút thôi mà, có cần phải tốn từng ấy phấn bảng để trừng phạt như vậy đâu chứ"

    Kakashi bình tĩnh phủi đống phấn trên đầu xuống

    -" Hehe, dù gì tóc trên đầu thầy cũng toàn bạc rồi.

    Đổ thêm chút trắng cũng đâu ai phát hiện ra đâu"

    -" Oy oy... cái tóc này là bạc bẩm sinh nhá!

    Không hề có cái chuyện mà tôi già nên nó mới ra vầy nên cậu đừng có nói tóc toàn bạc.

    Với lại...

    đây là tóc màu bạc, không phải màu trắng!

    Thế nào mà cậu lại đổ bột phấn trắng lên?"

    Kakashi hắc tuyến đáp lại.

    Nói thật, so với cậu trợ giảng này, anh có thiện cảm với 2 đứa nhóc đang ngồi xem kịch kia hơn.

    Nhìn người ta coi!

    Hiền lành biết bao!

    Ngoan ngoãn biết bao!!

    Còn cái cậu trợ giảng này... vứt đi là vừa!

    Chưa gặp mặt được bao lâu mà như quỷ ấy!

    -" Thôi, tập trung lên trên sân thượng"

    Kakashi thở dài, nói 1 câu rồi biến mất.

    Đúng ra là anh còn muốn về nhà thay đồ cơ, trắng hết rồi còn đâu!

    Nhưng...

    Nhìn ánh mắt xanh xanh của Naruto thì...

    Thôi, làm xong chuyện rồi tính sao thì tính!

    .

    .

    .

    .

    .

    -" Được rồi, giới thiệu về bản thân nhé"

    -" Thưa thầy, giới thiệu làm sao ạ?"

    Sakura giơ tay hỏi

    -" Để thầy giới thiệu trước.

    Thầy là Hatake Kakashi.

    Thầy không có ý định nói cho các em về thứ thầy thích và không thích.

    Cũng như ước mơ...

    Thầy cũng có vài sở thích"

    -" Thế là chả biết gì ngoài cái tên"

    Sakura giật giật mắt.

    Ông thầy này có tin tưởng được không đây?

    Kakashi quay sang phía Naruto, nhưng thứ đầu tiên thầy nhận được không phải là ánh mắt tò mò về sở thích, sở ghét của thầy mà là...

    ánh mắt nhìn chòng chọc

    -" Cậu trợ giảng này...

    Đến lượt cậu giới thiệu rồi đấy.

    Với lại, sao nhìn tôi với ánh mắt nhìn một thằng đồi trụy như thế?

    Tôi làm gì sai à?"

    -" Không đâu, đến bây giờ thì chưa"

    Naruto lắc đầu.

    Nếu mà bây giờ Kaka-sensei chỉ cần lôi cuốn Icha Icha ra là đừng có trách.

    Gần 30 rồi chứ có phải ít ỏi gì đâu mà toàn xem những thứ gọi là 'tác phẩm để đời' của Tiên nhân Háo sắc

    -" Tôi tên Kimiji Naruto, 14 tuổi, là Jounin.

    Sở thích thì...

    ăn mì Ramen, sở ghét là phải đợi 3 phút cho mì chín.

    Ước mơ...

    Có lẽ tôi sẽ không tiết lộ"

    Naruto giới thiệu.

    Thực sự thì cậu cũng chả muốn thay thế cái tên Uzumaki Naruto thành cái tên này đâu!

    Nhưng mà, nếu để Uzumaki thì sẽ bị nghi ngờ.

    Bởi tộc Uzumaki bây giờ đã gần như là đã bị hủy diệt bởi chính sức mạnh phong ấn và lượng chakra khủng khiếp.

    Ngay cả nếu thay thành tên họ Namikaze cũng vậy, rất dễ bị phát hiện

    Còn tên Naruto thì vẫn giữ do thứ nhất là cậu thích, thứ 2 là nó chả ảnh hưởng gì cả!

    -" Haruno Sakura, thích... ghét Ino heo!

    Ước mơ..."

    Naruto nhìn cảnh này...

    Haha...

    Thì ra khi không có mình thì Sakura bay sang ghét Ino à

    -" Uchiha Sasuke, thích rất ít, ghét rất nhiều, ước mơ...

    À không, phải gọi là tham vọng, muốn giết một người"

    Naruto thở dài.

    Được rồi... bước đầu tiên để thay đổi quá khứ thì chắc là phải thay đổi thằng bạn này quá.

    -" Thế nhé, mai vào lúc 4 giờ, chúng ta sẽ có 1 thứ mà 4 chúng ta đều làm được"

    -" Hể?

    Cả em sao Kaka-sensei?"

    Naruto bay vào, thường thì chỉ có Gennin làm bài kiểm tra của thầy ấy thôi chứ, cả mình cũng phải đi à?

    Không lẽ... thầy ấy định trả thù vụ phấn hôm nay?

    Nah, chắc không đâu!

    -" Ừ, cậu cũng phải đi.

    100% phải đi!"

    Kakashi quay đầu lại, mặt nghiêm túc nói.

    Mai phải uốn cậu trợ giảng này một chút chứ để lâu dài chắc thầy tăng sông

    -" Chúng ta sẽ làm...

    Bài tập Sinh tồn.

    Nhớ là đừng có ăn gì hết đấy, nôn thì thầy không chịu trách nhiệm đâu nhá!"

    -" Giải tán!"

    =-=

    Chúc mọi người buổi tối tốt lành

    Số từ : 1743 từ

    Ngày đăng tải: 15/8/2025

    - Tiểu Hồn Ma-
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 4


    -" Suỵt Sakura..."

    Naruto thì thầm gọi Sakura lại, giọng nói tinh nghịch được nén nhỏ lại nhưng vẫn đủ để Sakura nhận ra sự mưu mô trong đó.

    Nhất định, người này gọi cô lại, chắc chắn không phải là ý tốt đẹp cho một người thầy đáng kính nào đó

    -" Naruto - sensei?

    Có chuyện gì sao ạ?"

    Sakura quay người lại.

    Dù sao cũng có thể có liên quan tới buổi luyện tập ngày mai, và... cô cũng chả ngán bố con thằng nào dám đi trễ như ông thầy đáng kính của mình đâu.

    Với lại, nếu người này dù là trợ giảng thì chắc cô cũng phải gọi là thầy chứ đúng không?

    -" Bây giờ thầy sẽ ra một kế hoạch, em có thể nói cho Sasuke nhưng không được nói cho Kaka-sensei biết đâu đấy!"

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Giải thích xong cái kế hoạch kia thì lượn lờ ở chợ một chập nhưng ai ngờ... từ 5h chiều và bây giờ đã là 7 giờ tối mà vác mỗi cái thân về nhà, chẳng mua được thứ gì cả.

    Vì sao ư?

    Viêm màng túi rồi, nôn tiền ra rồi tui đi mua 🙂) Cái cảm giác lượn lờ ở chợ mà cầm tay không về thật là khó tả.

    Mặc dù có chủ ý là chỉ đi ngắm thôi vì xiền bay theo gió rồi, nhưng mà...

    Nay nó có Ramen Miso loại đặc biệt!!!

    Duy nhất chỉ bán trong ngày hôm nay!!!

    Tiếc thay cho linh hồn túi tiền ấy... thứ duy nhất nó có bây giờ chỉ là không khí mà thôi, không còn một đồng bạc cắc nào cả nên..

    đành phải bỏ qua người tình trong mộng của mình mà lết cái xác không về nhà.

    Haizz... chưa bao giờ mà cậu quý tiền như bây giờ...

    -" Con về rồi đây!"

    Naruto mở cửa căn hộ ra, vẫn không có ai đáp lại lời cậu.

    Cậu cười thầm, đúng là thói quen hồi trước vẫn có nhỉ..

    Nhưng, trong cái thời điểm này mà không có con cáo nào trèo lên đầu cậu thì không phải hơi kì lạ sao?

    -" Kurama...?"

    Naruto liền tiến vào trong tiềm thức của mình để tìm con cáo nào đó chui rúc không chịu ra ngoài tắm nắng.

    Thế nhưng thứ đầu tiên cậu thấy không phải là Kurama đang cuộn tròn ngủ say mà là những cái song sắt chia cắt cậu và Kurama, ngoài ra, trong mắt nó còn có một cảm xúc khác biệt với thường ngày khiến cậu không hề quen thuộc gì...

    Chuyện gì đã xảy ra vậy?

    -" Kurama..?

    Ngươi làm sao vậy?

    Và cái này là sao...?"

    Naruto chạm vào 1 song sắt, ngay lập tức, Kurama mở to đôi mắt xẻ dọc như dã thú, móng vuốt giơ ra như trực chờ vồ lấy cậu, chín đuôi cáo lơ lửng, toàn thân Kurama bao bọc bởi 1 lớp thù hận.

    Trong chớp mắt, Kurama tấn công Naruto, nhưng ngay khi sắp chạm vào cậu, đôi mắt của Kurama trở lại bình thường, ngăn chặn hành động này lại.

    Nó thở dài, quay lưng về phía Naruto

    -" Naruto...

    Phiền ngươi ra khỏi đây một lúc, về chuyện này, ta sẽ giải thích cho ngươi sau.

    Nếu ngươi không ra khỏi chỗ này, có thể ta sẽ lại tấn công và chiếm lấy thân xác ngươi mất"

    -" Nhưng...

    ít ra cũng cho ta biết tình trạng của ngươi chứ Kurama?"

    Không thèm để lời của Naruto vào tai, lập tức thả khí áp đuổi Naruto ra ngoài.

    Thứ cuối cùng Naruto thấy là... một nụ cười gian xảo từ cái bóng của Kurama

    Kurama thật kì lạ... nhưng có lẽ, hắn sẽ không sao đâu! nhỉ?

    -" Hù!"

    Một tiếng nói trầm phát ra bên tai khiến cậu giật mình, theo phản ứng mà cúi người xuống, vơ ấm nước trên bàn mà đập ngay vào bản mặt người kia một tiếng "Choang" thấu trời

    -" Đau, đau...

    Cậu không thể nhẹ tay hơn chút được à...?"

    Tầng mây che phủ mặt trăng dần tan đi, ánh trăng lộ rõ xuống căn hộ nhỏ, Naruto nhìn người trước mắt mà lộ rõ vẻ mặt tươi cười cộng thêm chút u ám sau lưng

    -" Kaka-sensei...?

    Thầy làm gì ở nhà em khi không có sự cho phép chứ ạ?"

    Nếu bạn hỏi cái vẻ mặt sát thần này và cái thần thái không hề thuộc về Naruto ngày thường này đâu ra thì tôi xin trả lời, đi mà hỏi cái tên nào đó rủ đi đập nhau thời trai trẻ xong cụt tay kia kìa!

    Ngày nào rảnh là lôi đi làm nhiệm vụ xong rốt cuộc, tên đó không hề nhiễm tính của cậu mà ngược lại, ừ, thế là hiểu rồi đấy!

    -" Đến thăm tình hình của cậu chút không được à?"

    Kakashi xoa xoa cục u trên đầu, ánh mắt sắc bén lườm Naruto đang cầm trên tay ấm nước kia.

    Chiều lúc vào phòng muộn là một phần rèn luyện tính kiên nhẫn của bọn trẻ mà... lại bị một xô phấn ụp vào đầu, và giờ thì là ấm nước đập vào mặt, méo mỏ rồi này!

    Ai chịu trách nhiệm cho khuôn mặt ngàn vàng của tôi đây!

    -" Vâng vâng, thế thầy muốn làm gì nữa?

    Tiện nghi đầy đủ, giường êm ấp, quần áo sạch sẽ.

    Đó là ổn rồi chứ?"

    Naruto lôi người thầy kính mến ra cửa.

    Suýt thì hại cậu dùng luôn kunai giấu trong ống tay rồi, may mà trong giây cuối phát hiện giọng nói quen quen chứ không chắc là khuôn mặt người thầy ấy còn nguyện vẹn không tì vết hay không.

    Nhưng mà... với trình độ của thầy ấy bây giờ phải né được cái ấm rồi chứ?

    Ai lại để đập vô mặt mình bao giờ? nay Kaka-sensei tông đầu vô tường nên phản xạ chậm đi rồi à? hay là vì hội chứng tuổi già bắt đầu nên phản xạ chậm đi?

    -" Oy, khoan đã"

    Chưa kịp để Kakashi trăn chối vài lời, cánh cửa gỗ đã đóng lại.

    Kakashi câm lặng nhìn vào chiếc cửa gỗ đóng lại, nhớ lại vài phút trước

    ~Vài phút trước~~

    -" Xem nào... nhà của cậu trợ giảng đó ở đây nhỉ?

    Không hiểu sao ngài đệ Tam lại kêu mình theo dõi cậu ta, có gì khác thường đâu chứ?"

    Kakashi nhảy qua từng mái nhà, dừng lại ở cửa sổ phòng trọ của Naruto.

    Vài phút sau đó, cậu về nhà, để lại câu chào hỏi quen thuộc không ai đáp lời.

    Kakashi nghi hoặc, mặc dù trong nhà chẳng có ai mà sao cậu ấy lại chào với vẻ mặt hoài niệm như thế?

    Nhưng chưa để Kakashi suy nghĩ lâu về hành động này, đôi mắt đen của Kakashi lại trông thấy vẻ mặt thất thần của Naruto.

    Dù chỉ mới gặp mặt một lần duy nhất vào sáng nay nhưng cảm nhận đầu tiên cậu mang tới cho anh là nụ cười vô lo vô nghĩ, tràn đầy niềm lạc quan và kiên cường.

    Điều đó thể hiện rất rõ từ trong đôi mắt xanh trời của cậu

    Và thứ anh nhìn thấy bây giờ là đôi mắt ấy cứ như không còn cảm xúc...

    Đôi mắt này... giống như là, khi anh mất đi hai người đồng đội của mình...

    Không hiểu sao, điều này khiến Kakashi khó chịu, liền nhảy từ cửa sổ, có ý định hù cho tên ngốc này tỉnh lại một chút

    Ai ngờ, mới đặt tay lên vai, cái thằng nhóc này lại định dùng ấm nước bộp thẳng vào đầu anh.

    Tất nhiên là với một Jounin hay đã là một cựu Anbu dày dặn kinh nghiệm sẽ né được cái phát này chứ.

    Nhưng mà, khi nhìn vào đôi mắt xanh trong trở lại bình thường được tô thêm chút màu bạc của ánh trăng tỏa sáng thì trong phút chốc lại ngơ người

    Dẫn tới, méo hàm 🙂)

    ~~Kết thúc hồi tưởng~~

    Và bây giờ...

    Kakashi đang có cảm tưởng rằng người lao vào phòng trọ của Naruto là một thằng ngốc nào đó chứ không phải mình.

    Không ngờ, lúc đó lại có thể hành động theo cảm xúc như vậy được

    -" Mày mất trí thật rồi Hakate Kakashi..."

    ----------------------------------------------------

    Amen...

    Tôi rất cần một người đưa tôi đi đầu thai 🙂)

    Số từ: 1442 từ

    Ngày đăng tải: 15/8/2025

    Tiểu Hồn Ma
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 5


    -" Chết rồi...

    Hôm qua, quên nói cho Sasuke - kun là đi muộn một chút rồi!"

    Sakura bật dậy, hét lớn một câu rồi ba chân bốn cẳng leo xuống dưới giường, mắt liếc đồng hồ, may hồn, mới có 4 giờ rưỡi, vừa đủ để sửa soạn tất cả.

    Vừa sửa soạn lại cái mái tóc dài màu hồng vừa xỏ giày vào chân, trong đầu đang phân vân giữa 2 lựa chọn.

    Một là đến cùng với Sasuke - kun và nói tất những gì mà Naruto - sensei đã kể với mình ngày hôm qua, nghe có vẻ rất tình cảm và lãng mạn khi không gian chỉ có hai người đấy!

    Nhưng mà... lại phải đợi mấy tiếng thì ông thầy kia mới tới, lâu chết bà!

    Vừa vô ích vừa tốn thời gian!

    Còn lựa chọn thứ 2 thì.... kệ cha cái thằng đầu vịt đó và làm bạn với chiếc giường thân yêu của mì--

    -" Ủa...?

    Từ khi nào mình lại có suy nghĩ rằng Sasuke - kun là thằng đầu vịt nhỉ?

    Với lại, từ khi nào mà mình lại thấy thời gian ở với Sasuke lại vô ích?"

    Sakura khựng lại một chút, chiếc lược trong tay cũng dừng việc chải tóc lại, đôi mắt của cô nhìn lại mái tóc hồng mà mình nuôi dài suốt mấy năm chỉ để cho Sasuke chú ý tới cô, cũng dừng chơi với bạn thân của mình chỉ vì bạn ấy cũng thích Sasuke.

    Lắc lắc đầu vài cái, tống hết những suy nghĩ trong đầu, mở cửa chạy đến sân tập

    Lúc đó, có lẽ đã có một sự thay đổi nhỏ giữa cái nhìn của cô với Sasuke.

    Tuy nhiên, quá nhỏ để nhận ra, quá nhỏ để nhìn thấy.

    Vì thế cô cũng gạt qua một bên, tiếp tục với cảm giác mập mờ của mình

    .

    .

    .

    Cùng lúc đó, ở sân tập...

    -" Không ngủ được...

    Hoàn toàn không thể ngủ..."

    Naruto uể oải, đầu dựa hẳn vào tường, dưới mắt đã hình thành quầng thâm rõ nét.

    Cậu ngồi xuống gốc cây, cánh tay vươn lên xoa cái đầu vàng chói mắt của mình, tinh thần hôm nay...

    Có vẻ không ổn rồi!

    Quả thật đúng là hôm qua, Naruto không thể chợp mắt được.

    Sau khi đuổi Kaka-sensei thì việc đầu tiên cậu làm là trèo lên giường, suy nghĩ về hành động của Kurama, nhưng vì tinh thần có chút mệt mỏi nên không lâu sau đó, mí mắt của cậu đã nặng trĩu, dần chìm vào giấc ngủ

    Tuy nhiên, thời gian ngủ của Naruto không kéo dài được lâu.

    Chỉ chưa đầy 20 phút sau đó, cậu đã mơ thấy...

    Một chuyện khủng khiếp...

    Một kết cục còn tàn hơn kết cục ở thế giới kia của cậu...

    Giấc mơ này không chỉ xuất hiện một lần, sau lần đó, mỗi khi cậu không đủ tỉnh táo, nó sẽ lại xuất hiện.

    Và Naruto không hề muốn nhìn thấy nó!

    Thế là thức tới tận sáng, cảm thấy trong nhà quá ngột ngạt nên đã ra sân tập theo đúng giờ của Kaka-sensei

    Naruto bóp bóp gáy của mình, thở dài thườn thượt.

    Hết chuyện này tới chuyện kia, mình phải làm gì đây chứ...

    -" Chào."

    Chưa kịp để Naruto chấn chỉnh lại tinh thần, một giọng nói quen thuộc nhưng pha thêm chút lạnh lẽo xa cách xen vào

    -" A!

    Chào te-- à không không, chào em, Sasuke"

    Naruto chào lại, suýt nữa quen mồm lại gọi teme thì chết dở

    Sasuke nhìn Naruto một lát rồi gật đầu, tay vẫn bỏ nguyên vào túi quần, đi đến gốc cây khác ngồi xuống tựa

    Naruto nhìn theo mà cười trừ.

    Sao lúc đó mình không nhận ra là ở cái tuổi này, Sasuke nó đúng chuẩn lễ phép nhỉ?

    Mặc dù vẫn còn cái mặt mà cậu không thể nào ưa nổi nhưng mà về tính cách đối với người lớn lại không đến nỗi tệ

    -" Chi ít cũng biết chào hỏi"

    Naruto nói thầm một câu.

    Không biết bên kia có nghe được hay không mà nãy giờ ánh mắt của Sasuke cứ phóng về phía bên này, không hề dời sự chú ý sang nơi khác

    -" Sao tên này toàn nhìn mình thế"

    Naruto rủa thầm một, ánh mắt bên kia lại thêm phần nhìn không rời.

    Gì đây?

    Muốn biến cậu thành tổ ong à?

    Naruto chịu không nổi cái nóng từ ánh mắt ai kia liền cau mày quay lại nhìn Sasuke.

    Anh cũng không đáp lại ánh mắt đó mà rời đi, nhìn về phía xa, không biết là nhìn cái quỷ gì nữa!

    Chẳng biết từ khi nào, bầu không khí từ một người nhìn người kia đến đỏ mắt lại thành người này nhìn thì người kia không nhìn, người kia nhìn thì người này không nhìn!

    Thật hại người khác đau đốt sống cổ giùm!!

    -" Này trợ giảng"

    -" Hở?

    Lên cơn hả teme?

    Gi--"

    -"..."

    Bỗng nhiên, Sasuke gọi một tiếng trợ giảng làm Naruto giật mình, não chưa kịp load thì mồm đã đáp rồi.

    Thôi xong...

    -" Teme là ai?

    Tôi à?"

    Sasuke im lặng hồi lâu rồi hỏi lại

    -"...

    T- Teme là..."

    -" Là?"

    -"...."

    -" Là một thằng đầu vịt bỏ bạn bỏ bè chạy theo một thằng chẳng ra thằng, con chẳng ra con có tập tính của rắn để đạt được sức mạnh.

    Nói tóm lại, là một đứa đầu vịt nhưng não chứa toàn hận thù, đôi lúc mất luôn não, quyết định những thứ ngu xuẩn!"

    Tuy nhiên, cậu không ngốc mà nói tẹt ra từng đó đâu, khác gì chửi người ngay trước mặt mình!

    Cứ tưởng phải bịa ra một chuyện phi logic mà kể để cho qua chuyện nhưng may mắn tới rồi!

    -" Em tới rồi đây, Naruto - sensei!

    Chào cậu, Sasuke - kun!"

    Ôi!

    Nữ hoàng hoa anh đào tới rồi!!

    Cứ tưởng phải vận động não đi tìm thêm mấy chuyện kiểu cảm động logic này nọ, Sakura à...

    Chưa bao giờ tớ yêu cậu như bây giờ

    -" Naruto - sensei"

    -" Hửm?"

    -" Cái gói đằng sau thầy là gì thế?"

    Sakura tới gần, nhìn cái dáng hình ly của nó mà cô không khỏi tò mò

    -" À...

    Ramen đấy!

    Nãy giờ chắc đủ 3 phút rồi nhỉ?"

    Naruto cầm ly Ramen lên, lôi từ trong túi Kunai ra 1 một đôi đũa, hút mì xì xụp trước mặt hai cô cậu đang thèm chảy nước miếng.

    Thì...

    Họ cũng chưa tống gì vào bụng cả mà

    -" Nhưng...

    Kaka-sensei đã bảo là không được ăn cơ mà?

    Lỡ nôn thì sao?"

    Sakura vừa lấy tay quệt nước miếng đang tứa ra, vừa hỏi

    -" Thế thì phải để xem..."

    Giọng điệu lần này của Naruto lại pha chút tinh nghịch khiến Sasuke chú ý

    -" ...Thầy ấy có đủ bản lĩnh để làm tôi nôn hay không."

    ------

    Bây giờ là 23h09 :> Mặc dù cái bản mẹt nó nổi mụn nhưng sở thích làm cú đêm vẫn khum bỏ được

    Số từ: 1203

    Ngày đăng tải: 15/8/2025
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 6


    -" Xin lỗi xin lỗi mấy đứa, có con mèo nó nằm trên người thầy, nặng quá thầy không dậy được"

    Kakashi nhảy từ trên cây xuống, ánh mắt híp lại cong một đường, nhẹ nhàng nói.

    Tuy nhiên, lời nói này của thầy không những không được tin mà còn nhận lại được những ánh mắt không mấy thiện lành của 3 người

    -" Hôm qua lời ai vừa nói rằng 5 giờ tập trung tại đây, bây giờ đã là 10 giờ rồi Kakashi - sensei đáng kính!"

    Sakura thực sự muốn đạp vào ống chân đáng ghét trước mặt!

    Đợi 5 tiếng đồng hồ!

    -" Nhưng lí do thầy chính đáng mà...?

    Em xem coi, con mèo quá nặng, quá mập làm thầy không dậy nổi.

    Bây giờ bụng thầy nó mới được giải thoát nè"

    Kakashi lấy tay xoa xoa bụng mình để tăng thêm sức thuyết phục của lí do

    Chính đáng?

    Chính đáng cái beep!!

    -" Được rồi Sakura - chan, cứ để Kaka-sensei tiếp tục nói về kế hoạch ngày hôm nay đi"

    Naruto cười thầm, đứng dậy nói.

    Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy.

    Cả hai đều không thay đổi, Kakashi vẫn là một người thầy đi muộn nhưng lại có những lí do rất củ chuối, Sakura vẫn là một cô bé hồn nhiên, không tán đồng với việc phải để người khác chờ thế này

    Kakashi đưa mắt nhìn qua Naruto, trong chớp mắt nhìn thấy vết quầng thâm nhạt dưới đáy mắt.

    Không nói gì, lại tiếp tục quay về trạng thái đùa cợt ban nãy

    Sau khi thấy cảm xúc biến đổi của Naruto tối qua, Kakashi đã thầm dặn lòng phải theo dõi đứa trẻ này kĩ càng hơn nữa, đồng thời phải tra ra tuổi thơ ra sao và tại sao lại không hề có một hồ sơ nhập học vào trường Ninja của Naruto mà trong khi đó, hồ sơ để làm giáo viên trong trường Ninja lại quá rõ ràng, trong đó ghi đầy đủ thông tin như tốt nghiệp trường vào 7 tuổi, đậu đủ các kì tuyển chọn.

    Quá bất thường!

    Và còn một đối tượng nữa cần theo dõi - Kakashi liếc mắt qua Sasuke đang đứng dựa vào gốc cây, bóng cây đè lên, trông qua rất tĩnh lặng - Tộc nhân cuối cùng của Uchiha, Uchiha Sasuke, à cũng không phải cuối cùng, còn có kẻ đã đồ sát cả gia tộc, đồng thời là anh trai của Sasuke, từng được mệnh danh là thiên tài, bây giờ là tội phạm bị Konoha truy sát, Uchiha Itachi

    Đương nhiên, trước khi dấn sâu vào cuộc điều tra này, việc đầu tiên cần làm, chính là --

    Kakashi lấy ra 2 cái chuông bạc, lắc nhẹ khiến nó phát ra tiếng kêu leng keng vui lai, híp mắt lại nói

    -" Đây, cho cậu trợ giảng"

    Naruto đang nhớ lại những kí ức về chiếc chuông bạc kia, đột nhiên nhận được chiếc chuông từ tay Kakashi khiến cậu ngơ ra

    À rá?

    Mình nhớ đâu phải như thế này? lẽ ra phải là cái quy định không được ăn trưa chết bầm kia chứ, Sao lại đưa chuông cho mình??

    -" Cậu, đấu với hai nhóc đó, qua 12h trưa, vẫn còn đủ 2 cái chuông, cậu được ăn, thiếu 1 cái, nhịn cho tôi, với cả, nếu cậu thất bại...

    Có lẽ phải đổi trợ giảng, tôi không chấp nhận một Jounin lại không đấu nổi 2 đứa trẻ mới đạt tới trình độ Genin.

    Còn nếu như cậu cố ý nhường hai đứa nó, đừng trách hôm nào tôi cũng tới làm phiền"

    À không, vẫn có cái quy định ăn trưa đáng ghét đó, chỉ là lần này nó đặc biệt đáng ghét hơn trước thôi.

    Nhưng mà... tại sao lại có quy định tới làm phiền thế?

    Kaka - sensei à, em đã làm gì sai khiến thầy phải theo dõi một người không danh không phận như em sao?

    -" Còn hai em, nếu cả hai đều không lấy được cái chuông kia, đừng nói tới chuyện ăn uống, ngay cả Ninja cũng không, quay trở về học viện nhé"

    Kakashi híp mắt lại, giọng cực kì nhẹ nhàng, như đang nói về thời tiết hôm nay thật đẹp, tuy nhiên, ý nghĩa của câu nói lại đặc biệt nặng nề

    Sau khi vừa nghe xong, cả Sakura và Sasuke đều đồng loạt quay sang Naruto, ánh mắt như nhìn hổ đói làm cho Naruto không biết phải làm sao

    -" Thôi nào, tôi cũng phải ăn chứ, với lại nghe thầy ấy nói kìa, tôi mà nhường thì chỉ có nước chết đói nha, ngoài cái nghề trợ giảng này, tôi chẳng còn nghề nào khác đâu"

    Dù cái này nghe hơi vô lí nhưng thật ra cũng không quá tí nào.

    Naruto không biết nấu ăn, cũng không có tay nghề gì, chưa kể, cậu bằng lòng quay lại quá khứ là để không còn hối tiếc đáng buồn của một số người

    -" Tôi không cần anh nhường"

    Sasuke bước tới phía trước, nói một câu.

    Thực ra, đối với Sasuke, anh không hề đồng ý người này là trợ giảng, một kẻ Jounin mới 14 tuổi đầu thì có bao nhiêu kinh nghiệm?

    Chưa kể, người này cũng không biết che dấu cảm xúc

    Vì vậy, Sasuke không cần người này chỉ dạy mình, trong mắt anh, Naruto chính là một kẻ cản đường

    -" Heh?

    Em có suy nghĩ như vậy à?"

    Naruto cười nhẹ, mắt híp lại thành hình lưỡi liềm.

    Bộ dạng của cậu bây giờ, xảo quyệt lại mưu kế, rất giống hồ ly

    -" Thế thì tôi xem cậu đủ tư cách để tôi nhường không nhé?"

    Nói xong, cậu quay sang Kakashi

    -" Bao giờ là hết thời gian?"

    -" Cậu với 2 đứa nó tới 12 giờ"

    -" Hiểu rồi!

    Vậy bây giờ...

    Các em có thể giết tôi và đoạt lấy cái chuông này đi nè!"

    Naruto giơ 2 cái chuông lên, nhìn khiêu khích về phía Sasuke

    Cùng lúc đó, Kakashi một bên nhìn dáng vẻ này của Naruto, lại giật mình vì câu nói đó

    Giết?

    Ô hô, coi bộ tự tin à, khí thế cũng không phải dạng vừa, còn thực lực ra sao...

    Hy vọng cậu sẽ không làm tôi hụt hẫng, thưa trợ giảng đáng kính

    ----------

    Tôi ko đăng chương ko phải là do tôi lười đâu, tôi tưởng cái tài khoản này của tôi pay màu rồi cơ 🙂 Mãi ngày hôm nay mới vào lại được, nên bắt tay vô viết luôn, đăng chương cho mọi người đọc đỡ chán 🙂 Dù không dài nhưng cũng đủ tiêu chuẩn rồi

    Số từ: 1127

    Ngày đăng tải: 15/8/2025

    - Tiểu Hồn Ma -
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 7


    -" Sao nào?

    Bắt đầu thời gian để đoạt lại chiếc chuông từ tay tôi đấy, định lãng phí thời gian sao?

    Một Ninja sẽ không bao giờ lãng phí thời gian đâu"

    Ngay khi lời vừa dứt, hình ảnh Naruto mờ đi, dần dần biến thành những đốm vàng cam theo chiều gió mà bay đi.

    Thân ảnh vừa nãy đứng trước mặt mọi người bây giờ không còn để lại dấu vết nào, ngay cả Chakra cũng không để lại

    -" C- Cái?!

    Đâu mất rồi??"

    Sakura quay đầu, ngạc nhiên.

    Cái này...

    Ảo thuật hay chỉ là một thuật thế thân?

    Cô liếc qua Sasuke, tâm trạng cậu ấy lại không tốt rồi, mặt mày lại nhăn nhó cả lên

    Kakashi nhìn lại nơi Naruto biến mất, lôi trong túi Kunai cuốn sách đồi trụy quen thuộc, tuy nhiên, anh lại không tập trung vào nội dung, đã dừng được ở trang sách đó cả 3 phút rồi

    Cậu trợ giảng này... có thế mạnh ở việc ẩn thân sao?

    Ngay cả mình, cũng không phát hiện được đang núp ở đâu nữa đây.

    À mà cái thuật đó nhìn cũng khá thu hút ánh nhìn thật.

    Hơi tiếc vì đây là buổi trưa..

    Haizz, nếu là buổi tối thì lại chứng kiến được cảnh đẹp rồi.

    Thử nghĩ coi, dáng người mảnh khảnh mang nét khỏe khoắn của một thiếu niên phát sáng rồi dần như ngọn lửa mà lụi tàn biến mất.

    Chậc...

    Tiếc thật!

    Mà từ từ, trọng điểm hình như không phải ở đây!

    Trong lúc 3 thầy trò ở dưới đang đoán mò, suy luận đủ kiểu, Naruto lại ở trên cây, nở nụ cười nhe răng tinh nghịch, nét mặt mang rõ nét tự hào

    Ngầu không?

    Đẹp không?

    Ảo diệu không?

    Chắc chắn là có rồi!

    Xời, thành quả lúc rảnh rỗi sinh nông nỗi, lấy Chakra Cửu Vĩ ra thử nghiệm với nhiều chuyện, sau đó phát hiện ra có thể làm thế này.

    Lúc đem ra khoe Sasuke, cậu ấy còn đứng hình cơ mà!

    Chỉ có điều là nó chỉ có tác dụng làm màu, đánh lạc hướng kẻ địch, nhìn qua khá phí Chakra của Kurama, nhưng mà lượng cần dùng rất nhỏ, chỉ cần một chút khoảng một đốt ngón tay là có thể làm thuật này, tình huống bình thường thì chẳng cần dùng, nhưng có một vài tình huống đặc biệt sẽ dùng.

    Ví dụ như là cạn Chakra thì có thể dùng thuật này để thoát thân

    Nhưng ngoài cái lần đem khoe ra thì đây là lần đầu cậu dùng.

    Bởi với cái lượng Chakra trâu bò thế thì căn bản chưa cạn kiệt lần nào

    Hoặc có thể dùng đi quậy người khác cũng hữu dụng lắm á!

    Nhất là đi hù ma vào buổi tối.

    Cứ thoắt ẩn thoắt hiện, ehe, khi nào đó đi quậy vài người thử

    Thế thì đợi đến lúc hết thời gian thôi.

    Như Kurama đã nói

    "Ở đây không được tin tưởng bất kì ai, ngay cả khi họ là người quen, thế nhưng cái chữ 'Người quen' chỉ có áp dụng với ngươi, trong mắt họ, ngươi chỉ là người dưng.

    Thế nên, khả năng chiến đấu, thế mạnh, cách nói chuyện, thói quen, nói chung, không được để lộ bất kì thông tin nào ngoại trừ thông tin giả đã được soạn sẵn"

    Ừm, Kurama đã nói thế thì cũng không thể cãi được, nhưng mà, đến hiện tại, Naruto vẫn không thể biết lí do tại sao tối hôm qua Kurama lại giống như trở lại trạng thái ban đầu - thù hận!

    -" Thôi thôi, chuyện đó làm sao mà biết được chứ!

    Kurama tính tình thất thường sẵn rồi, chắc lần này chỉ là tạm thời một lúc, nhỉ?"

    Naruto vỗ vỗ hai bên má, trong lòng tự mình lo lại tự mình an ủi chính mình

    -" Hm?

    Cậu trợ giảng này lại nghĩ linh tinh gì đấy?"

    Một sự mềm mại với hơi thở ấm áp nhẹ cọ vào cổ khiến Naruto giật thót.

    Nhanh chân nhảy ra xa 2 mét.

    -" Thôi nào thôi nào, tôi chỉ đang đoán xem cái đầu vàng nhỏ của cậu đang làm gì khi để bọn trẻ chơi trốn tìm ở dưới mà thôi, sao lại như thỏ trắng gặp sói xám thế?

    Tôi có ăn thịt cậu đâu"

    Kakashi giơ tay lên vẻ mặt vô tội cười nhẹ.

    Nghe thế thì Naruto thấy cũng đúng, sao mình lại như thế nhỉ?

    Anh nhìn thấy thế liền không tự chủ được mà thầm cười một tiếng thỏa mãn

    Tuy vẻ mặt cậu trợ giảng này khá ngốc, nhưng mà, vừa nãy khi tiếp xúc gần với cậu ta, có cảm giác khá thỏa mãn đó!

    Nhìn làn da hơi rám nắng tuy nhiên lại mang hơi thở trẻ trung hồi niên thiếu, đầy sức sống, mái tóc vàng tươi mang theo chút mùi cỏ dại, lông mi không dài nhưng cũng rất đẹp, chính vì thế cũng không thể che dấu sắc xanh tươi trong đôi mắt.

    Cậu trở giảng này, nếu như được nói thật lòng, cứ như một bức tranh Hoa hướng dương vậy

    -" Thấy rồi!!!

    Sasuke - kun!

    Thầy ấy trốn ở đây nè!!!"

    Sakura khó khăn trèo lên cây.

    Chẳng ai biết cô dã phải lao động cả tinh thần lần thể xác như thế nào mới tìm thấy đối tượng đâu!

    Còn cả cái cây này nữa, thầy ấy leo gì mà cao dữ thần thế!

    Naruto nhìn cô đang thở hồng hộc như chết đi sống lại liền thở dài, buông ánh mắt không cam tâm tới Kakashi

    -" Haizz, thầy có biết em đã lên một kế hoạch ngủ cho đến hết giờ hay không chứ...

    Bây giờ lại phải kiếm chỗ khác"

    -" Haha..

    Xin lỗi xin lỗi, nhưng mà...

    Có vẻ hai em hết thời gian rồi"

    Kakashi lôi từ trong túi một chiếc đồng hồ đếm ngược.

    Quả thật, thời gian đã vừa vặn giữa trưa

    Nhận thấy Sasuke đang trong lòng khó chịu, Kakashi không nương tay mà vòng ra đằng sau, sử dụng một lực mạnh vào gáy

    Sasuke chỉ cảm thấy đau rát ở vùng gáy, rồi dần nhắm mắt, mất đi ý thức

    -" Sasuke - kun!

    Kakashi - sensei, thầy làm gì vậy!"

    Sakura vọt ra đằng trước, đỡ lấy Sasuke, quay mặt khó hiểu nhìn về phía người vẫn đang thanh thản bước đi về phía Naruto

    -" Bây giờ mới là phần chính này.

    Còn Sasuke, là để đỡ vướng chân trong quá trình"

    Naruto cảnh giác nhìn về phía ba thầy trò

    Quá trình?

    Quá trình gì cơ?

    Khi chưa kịp phân tích lời nói của Kakashi, anh đã lao lên phía trước, có ý định đánh nhanh thắng nhanh với Naruto, ngay cả phía bịt mắt cũng đã được nâng lên, lộ ra con mắt đỏ ngâu với ba dấu phẩy - Sharingan

    Cậu nhanh chóng nhảy ra chỗ khác, vận dụng cơ thể linh hoạt né đi những đòn tấn công tới chỗ hiểm

    -" Kaka - sensei!

    Việc này là sao?"

    -" Oh?

    Tôi nghĩ cậu đã phải lấy được trọng điểm trong lời nói của tôi rồi chứ?

    Cậu với hai đứa kia, là tới giữa trưa, nhưng..

    Tôi chưa nói với cậu là phải giữ đủ hai chiếc chuông tới bao lâu"

    Kakashi cầm trên tay chiếc chuông bạc.

    Lắc lắc làm nó kêu mấy tiếng leng keng vui tai

    Naruto ngạc nhiên nhìn xuống cạp quần của mình.

    Chỉ còn một chiếc chuông bạc

    -"..."

    Cái cuộc đời!

    Sống hai kiếp!

    Vẫn bị thầy ấy lừa cho một vố??!

    Đúng là chẳng nể tình thầy trò khi trước gì cả!

    Nhưng rất nhanh sau đó, Naruto lại sử dụng tốc độ của mình, muốn cướp lại chuông từ tay anh

    Miệng cong lên một nụ cười toe toét, một lần nữa, sự ranh mãnh lại hiện lên

    -" Thế thì thầy cũng chưa nói thời gian kết thúc.

    Vậy thì, phần chiến thắng, sẽ là của em!"

    Kakashi né đi, dựa vào gốc cây gần đó, tay lắc lắc 2 cái chuông bạc nhỏ.

    -" Thế à?

    Vậy đến đây đi."

    ----------&-
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Ngoại truyện: Phần I


    PHẦN NGOẠI TRUYỆN NHỎ:

    ------------------------------------

    *Rầm!*

    Một tiếng nổ phát ra từ phía sâu trong rừng, dù cho không quá lớn nhưng cũng đủ để thu hút sự chú ý của Sasuke

    -" Hướng đó..."

    Con ngươi đen láy co rút lại, ngay lập tức phóng về nơi phát ra tiếng nổ

    Không sai, đó chính là hướng mà Naruto đã đi thăm dò những dấu vết bất thường!

    Lòng bàn tay run rẩy bất an, Sasụke cố gắng trấn an mình.

    Sẽ không sao cả..

    Cậu ấy đã là một trong những Ninja vượt trội rồi, chỉ sợ trên mảnh đất này, còn mình mới có thể đả thương cậu ấy...

    Sẽ không sao, không sao cả

    Nhưng những lời trấn an đó chẳng giúp ích được gì, ngược lại còn tồi tệ hơn rất nhiều, con tim đang đập trong lồng ngực bây giờ cứ như muốn vụt ra.

    Tốc độ di chuyển của anh còn nhanh hơn, nhanh hơn, nhanh hơn mà chẳng còn để ý rằng, làn sương mù mà anh chẳng thể vượt qua bây giờ đã tiêu tán hết.

    Nơi mà từng lưu lại làn sương trắng bây giờ lại chẳng khác gì một khu vực bình thường chẳng có gì nhắc đến

    Linh cảm của một Ninja luôn khá đúng với sự thật, và bây giờ, cái linh cảm đã từng cứu anh rất nhiều lần ấy, lại đang dâng lên một cảm giác không an toàn.

    Không phải là cảnh báo về tính mạng của anh, mà là giống như sẽ có thứ anh luôn có sẽ biến mất

    Chẳng bao lâu sau, Sasuke ngừng lại trước một đống đổ nát, hơi thở có chút nặng nề.

    Có vẻ như trước đó, đây từng là một hang động bằng đá

    Sasuke chầm chậm đi đến gần, đưa tay lên cầm một hòn đá khác màu, bên trên khắc một dòng chữ

    -" 'Như ngươi ước nguyện, mọi chuyện đều nhờ ngươi sắp xếp'?

    Đây là gì?

    Ước nguyện sao?"

    Sasuke khó hiểu nhìn hòn đá xanh lam trước mắt, quyết định cất vào trong túi áo.

    Chuyện này cần tính sau, bây giờ việc cần làm là phải tìm ra Naruto, nếu không, mọi chuyện sẽ như đi đến ngõ cụt

    Anh đứng yên một lúc, nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận Chakra của người đó.

    Quả nhiên, nồng độ Chakra của Naruto ở đây rất cao, ngoài ra, còn có thêm Chakra của Cửu Vĩ, và chỉ riêng ở khu vực này mới có, hoặc nói cách khác, Chakra của Naruto và Cửu Vĩ chỉ tập trung ở đống đá, bọc quanh lại như đang quấn hình tròn

    Tuy không phải là một người giỏi về cảm nhận Chakra nhưng anh có thể khẳng định, Naruto không ở trong khu vực này, nhưng Chakra của cậu lại không hiển diện ở nơi khác.

    Giống như khi cậu xuất hiện ở nơi này, rồi lại biến mất ngay lập tức

    -" Rốt cuộc cậu ấy biến đi chỗ nào rồi chứ!"

    Sasuke ngồi xuống, bỗng dưng một ánh sáng bạc lóe lên, thu hút ánh mắt của anh.

    Đây là...

    -" Băng trán Konoha?

    Của Naruto?"

    Mắt anh nheo lại.

    Chuyện này... lại càng không hề đơn giản rồi.

    Tên ngốc này luôn mang kè kè bên mình biểu tượng của Konoha như một niềm tự hào rất lớn đối với cậu ấy, nhưng lần này, lại chỉ thấy mỗi băng trán, cũng chẳng hề thấy người ở đâu.

    Vậy thì Naruto không phải là muốn rời đi để do thám sâu hơn, mà là bị mang đi

    Nhưng với cái sức mạnh trâu bò thế thì đố ai mang đi nổi?

    Trước đó không phải còn vận Cửu Vĩ đi đập thằng cha ất ơ nào đó trên Mặt trăng à?

    Bây giờ thì lại mất tích không dấu vết?

    Sasuke đưa tay lên che đi ánh mắt mình, tay vẫn nắm chặt chiếc băng trán Konoha, trong lòng cười một tiếng cũng chẳng rõ có tư vị gì, lẩm bẩm trêu cười

    -" Lần trước là cậu cố đưa mình trở về làng, cố gắng theo đuổi, vẫn giữ chiếc băng trán mà tôi đã vứt bỏ suốt mấy năm trời.

    Và bây giờ cậu lại trở thành người biến mất sao?

    Để lại cho tôi chiếc băng trán của cậu?

    Đây là trò trả thù gì cơ chứ!"

    Cậu trẻ con thật đấy Naruto!

    Đợi tới khi tớ tìm được cậu

    Đừng hòng biến mất trước tầm mắt tớ lần nữa!

    --------------------------------------------------------------------------------------------

    Vì sao cái phần ngoại truyện này lại ra đời xiao?

    Là bởi vì phần truyện chính không hiểu sao tôi cứ thấy khựng khựng thế nào ấy!

    Ngoài ra cũng chưa đủ yêu cầu mỗi chương của tôi (Tất nhiên phần ngoại truyện cũng chưa đủ :>)

    Thế là cái chương có như không có này ra đời nè!

    Cũng chẳng phải có mục đích gì, chỉ là cho mọi người đọc thôi, phần mạch chính có thể có logic, nhưng mạch phụ thì tôi sẽ vứt thứ gọi là 'logic' qua một bên và bật chế độ bung tỏa :>>

    Dù chưa đủ tiêu chuẩn của 1 chương, nhưng mà, kệ nó đi :> Tôi cố lắm mới lết dậy đi viết á, nên từng này từ là ổn lắm rồi.

    Chất xám của tôi cũng đang dần pay màu rồi..

    Và vì chưa đủ từ nên là... hông viết số từ đâu :>>

    Một chút ngoài lề:

    Những dòng chữ thật sự được vẽ lên trên hòn đá

    -" Có cái rắm!

    Tôi mà hồi sinh được người chết thì tôi có cần làm cục đá cho người ta dẫm chân lên không??

    Tôi không ccó một chút nào gọi là máu M!!!"
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 8


    Ánh nắng sớm xuyên qua những kẽ lá xanh, vẽ nên những vệt sáng vàng ấm áp trên nền cỏ còn ướt sương.

    Tiếng chim hót ríu rít vang vọng trên cao, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang âm thầm bao trùm khoảng đất trống giữa rừng.

    Ở góc bên phải sân tập, Sasuke nằm bất tỉnh, lưng tựa vào gốc cây, một vết bầm tím nổi bật trên trán.

    Bên cạnh cậu là một hố đất cạn, dấu hiệu cho thấy cú "tiễn" ra khỏi trận đã diễn ra không mấy nhẹ nhàng.

    Nguyên nhân?

    Sakura nghi ngờ đó là "sự cố" do thầy Kakashi, nhưng vì sao thầy ấy lại làm thế thì cô cũng chẳng biết.

    Thầy ấy ngứa mắt hả ta...?

    Sakura ngồi quỳ bên cạnh Sasuke, vừa canh chừng vừa hướng ánh mắt ra khoảng trống phía trước, nơi thầy và cái anh trợ giảng kia chuẩn bị giao đấu.

    Cô vẫn chưa hết thắc mắc: Tại sao Kakashi-sensei lại muốn đấu với anh Naruto?

    Kakashi đứng tựa lưng vào một thân cây to, dáng vẻ lười biếng quen thuộc.

    Trong tay phải anh, hai chiếc chuông bạc lấp lánh khẽ rung theo gió, phát ra tiếng leng keng nhỏ.

    "Luật cũ thôi.

    Lấy được chuông thì thắng.

    Không lấy được... thì chuẩn bị chịu phạt đi, cậu trợ giảng kiêu ngạo à." – Kakashi nói, giọng đều đều.

    Naruto đứng cách anh chừng năm mét, hai tay chống hông, miệng nở nụ cười rộng tới mức khiến Sakura cau mày.

    "Vậy thì thầy giữ cho chắc á nha.

    Em mà lấy được là lấy luôn cả hai đấy."

    Kakashi nhún vai:

    "Bắt đầu."

    Ngay khi chữ cuối cùng vừa thốt ra, Naruto biến mất.

    Không phải chạy — mà là tan biến như một làn gió.

    Một luồng khí lạnh quét qua chỗ cậu vừa đứng, cuốn theo vài cọng cỏ bay lả tả.

    Sakura giật mình lia mắt tìm, thì thấy Naruto xuất hiện ở bên trái Kakashi, tung cú đá xoáy.

    Cú đá nhanh đến mức Sakura chỉ kịp thấy một vệt màu cam xé gió, buộc Kakashi nghiêng đầu tránh.

    Naruto không để thầy kịp phản ứng, xoay gót tung liên hoàn ba cú đấm nhắm thẳng vào ngực và cằm.

    Kakashi đỡ được hai cú đầu bằng cẳng tay, nhưng cú thứ ba lại xuyên qua — không phải thật mà là một phân thân tan biến trong làn khói trắng.

    Bản thể thật xuất hiện ngay sau lưng Kakashi, tay đã gần chạm vào chuông.

    Kakashi xoay người tránh, dùng lực quét chân hòng kéo Naruto ngã.

    Nhưng cậu bật nhảy lên, xoay vòng giữa không trung, tung một shuriken bọc chakra khiến đường bay cong như muốn cắt đứt đường thoát.

    Kakashi toan dùng Kawarimi no Jutsu, nhưng vừa xuất hiện ở điểm dịch chuyển thì Naruto đã chặn sẵn, mỉm cười:

    "Em bảo rồi, thầy chạy kiểu này em thuộc lòng rồi."

    Sakura mở to mắt.

    Không thể nào... anh ấy đọc được di chuyển của thầy?

    Kakashi thở nhẹ qua khẩu trang, tung một quả bom khói.

    Khói trắng lan ra nhanh, che kín tầm nhìn.

    Tiếng bước chân di chuyển vòng quanh Naruto vang lên khẽ khàng, nhưng không đều — như cố tình gây nhiễu.

    -" Hể?"

    Giọng Naruto toát lên vẻ tinh nghịch như một chú cáo nhỏ.

    Từ phía sau, một bàn tay vươn tới giật chuông.

    Naruto xoay cổ tay, khóa chặt cổ tay đối phương rồi dùng lực hất ngược Kakashi ra xa.

    Đất cỏ tung lên theo cú trượt.

    "Trò ú òa này hơi trễ rồi, thầy ạ." – Naruto trêu, giọng vẫn nhẹ nhõm.

    Kakashi đáp xuống nhẹ như không, mắt híp lại.

    Anh tung liền hai kunai, buộc Naruto phải lách người tránh.

    Nhưng khi cậu vừa chạm đất, Kakashi đã áp sát từ góc mù, tấn công bằng một đòn chém ngang.

    Naruto kịp đưa cẳng tay lên đỡ, âm thanh kim loại va chạm vang "keng" giữa khoảng trống.

    "Nhanh đấy, nhưng chưa đủ nhanh để bắt em đâu." – Naruto cười ranh mãnh.

    Kakashi tăng nhịp, di chuyển liên tục, lúc ở trước mặt, lúc biến mất sau lưng.

    Naruto đáp trả bằng cách liên tục đổi hướng, khiến Sakura phải xoay đầu liên tục để theo kịp.

    Kakashi bất ngờ tung ảo thuật, hình ảnh Naruto bị bẫy gai trói chặt hiện lên.

    Sakura lo lắng đứng bật dậy, nhưng chỉ một giây sau, Naruto phá giải, xuất hiện sau lưng thầy với một cú đánh thẳng.

    Kakashi nghiêng người né, đồng thời dùng chuyển vị để ra xa... nhưng lại chạm trúng một phân thân khác.

    Nó lập tức nổ tung thành khói trắng, che khuất tầm nhìn.

    "Bẫy này cũ quá rồi, thầy." – giọng Naruto vang từ trong khói, khiến Kakashi hơi cau mày.

    -" ....

    Cậu trợ giảng này thân thủ tốt nhỉ?"

    Naruto tạo hơn chục phân thân, chia thành hai vòng: vòng ngoài bao vây, vòng trong tấn công trực diện.

    Kakashi hạ gục bốn phân thân liền, nhưng bị vòng ngoài ép không có đường lùi.

    Anh nhảy lên cao, định thoát...

    ...thì Naruto thật đã đợi sẵn trên không.

    Cậu xoay người, bàn tay luồn qua khoảng trống, giật phắt chiếc chuông khỏi tay thầy.

    Tiếng "keng" vang lên rõ rệt.

    Không để Kakashi phản ứng, Naruto nhanh tay cướp luôn chiếc còn lại, rồi đáp xuống đất nhẹ như mèo, giơ chiến lợi phẩm lên cao:

    "Em bảo rồi mà, cả hai luôn!"

    Kakashi hạ xuống đối diện, im lặng vài giây trước khi gật nhẹ:

    "Không tệ.

    Nhưng ngoài chiến trường, sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều."

    Naruto gãi đầu, cười toe.

    Mái tóc vàng óng đong đưa theo nhịp lắc, đôi mắt xanh ánh lên tia lấp lánh, tinh nghịch lắc lắc cái chuông như trêu ngươi.

    "Vâng, nhưng hôm nay em thắng thầy, thế là vui rồi."

    Naruto lắc hai chiếc chuông leng keng, tiến lại gần:

    "Thầy muốn lấy lại không?

    Em cho mượn mười giây thôi nha."

    Kakashi khoanh tay, mắt híp lại:

    "Không cần.

    Nhưng nếu thầy nghiêm túc ngay từ đầu thì..."

    Naruto chen ngang:

    "Thì thầy thua sớm hơn ạ?"

    Kakashi im lặng vài giây, rồi rút cuốn sách nhỏ ra đọc, như thể câu trả lời nằm ở đâu đó giữa những trang giấy:

    "Ừ... cũng có thể."

    Kakashi thì thầm.

    Bỗng nhiên, khi nhìn thấy chỏm tóc vàng vẫn đang lắc lư trước mặt, anh thở dài.

    Cứ như bị ma xúi, anh lấy tay xoa xoa, nhẹ giọng nói:

    -" Hôm nay làm tốt lắm."

    Tiếng chuông lại vang lên leng keng, hòa cùng tiếng gió xuyên qua tán lá, khép lại buổi sáng mà chỉ Sakura biết — Kakashi vừa thua một trận.
     
    [Allnaru] Cái Gì?!! Làm Sensei Á?!
    Chương 9


    Bầu trời buổi chiều nhuộm sắc vàng nhạt, ánh sáng le lói xuyên qua tán cây dọc lối mòn.

    Naruto bước từng bước chậm rãi, vai khẽ gập, cơ thể vẫn còn ê ẩm sau trận đấu với Kakashi.

    Cú "ăn hành" nhẹ từ thầy tuy không tốn sức lắm, nhưng không hiểu sao cảm giác mệt mỏi hôm nay còn sâu hơn mọi khi.

    Kurama, bình thường vẫn thường xuyên trêu chọc, càm ràm hay thậm chí trêu Naruto để khiến cậu tỉnh táo, hôm nay yên lặng.

    Chẳng một lời, chẳng một tiếng vang trong tâm trí Naruto.

    Cậu biết, đối với Kurama, sự mệt mỏi này cũng nặng nề không kém.

    Cảm giác đó như một lớp sương mù phủ kín, khiến Naruto vừa cô đơn vừa... hơi bất lực.

    Cậu thở dài, bước qua những cánh cỏ khô xào xạc dưới chân.

    Mùi đất ẩm, mùi lá rơi, và cả hương gió chiều đều gợi nhớ cậu về một thời nhỏ bé, một thời mà không có ba mẹ để ôm cậu, không có vòng tay nào ấm áp ngoài những lời trêu đùa của những người xung quanh.

    Mỗi ngôi nhà hai bên đường, mỗi ánh sáng vàng hắt ra từ cửa sổ đều khiến cậu nhớ về những ngày tháng tự mình xoay xở, tự mình đối mặt với nỗi cô đơn.

    Nhưng rồi Naruto mỉm cười, nhẹ nhàng: cậu đã học cách bước tiếp, học cách tự an ủi chính mình, và nhờ những người bạn, cậu không còn hoàn toàn lẻ loi.

    Kurama vẫn im lặng, nhưng Naruto cảm nhận được nhịp thở mệt nhọc bên trong mình.

    Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập — vừa nặng nhọc, vừa gần gũi, như thể cả hai cùng chia sẻ một gánh nặng mà không cần lời nói.

    Cậu rẽ vào con hẻm dẫn tới nhà trọ.

    Ngôi nhà nhỏ nằm lặng lẽ, mái ngói đỏ mờ trong ánh chiều.

    Naruto khẽ dừng lại, nhìn lâu hơn bình thường.

    Ký ức tuổi thơ vụt hiện: những bữa cơm vội vã, những ngày mưa không ai che ô, những buổi tối một mình ngồi trên mái nhà... nhưng cũng là nơi cậu học được nghị lực, học cách mỉm cười ngay cả khi cô đơn.

    Cậu thở dài, mệt mỏi nhưng lòng tràn một chút bình yên.

    Kurama vẫn không nói gì, nhưng Naruto hiểu, sự im lặng này cũng là một cách thấu hiểu, một cách đồng hành âm thầm mà cậu chưa từng để ý trước đây.

    Mở cánh cửa, bước vào nhà trọ, ánh sáng ấm áp lan tỏa.

    Cậu thả mình xuống ghế, nhắm mắt, để cơ thể nghỉ ngơi.

    Ngoài cửa sổ, ánh chiều buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng.

    Naruto mỉm cười nhẹ, nhớ về những gì đã qua, và thầm nhủ: "Mai lại một ngày mới, lại tiếp tục cố gắng."

    Căn phòng nhỏ còn ngái ngủ dưới ánh nắng nhạt xuyên qua khung cửa sổ.

    Naruto nằm cuộn mình trên giường, cơ thể rũ xuống, mồ hôi vương trên trán, vẫn còn mang theo dư âm của trận đấu hôm qua.

    Kurama im lặng bên trong cậu, cả hai dường như cùng chìm sâu trong giấc ngủ dài, không lời nói, không chút chuyển động.

    Thời gian trôi qua như một dòng suối êm đềm.

    Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên đều đều.

    Giọng Kakashi cất lên, trầm trầm nhưng đầy chú ý:

    -" Cậu trợ giảng này, đến lúc rời giường rồi đấy!"

    Naruto khẽ nhúc nhích, mở mắt, ánh nhìn còn mờ nhạt.

    Cậu ngồi dậy chậm rãi, vai hơi gập, ánh mắt không còn nét tinh nghịch thường thấy mà trầm lặng, sâu lắng.

    Đầu cậu không hiểu sao hôm nay lại hơi nặng nề.

    -" Thầy mở đi, em không có khóa."

    Kakashi đứng ngoài cửa, mắt nhíu lại, hơi lo lắng.

    Anh bước vào, giọng dịu đi nhưng vẫn có chút tinh nghịch:

    "Ngủ dài như vậy chắc mệt lắm nhỉ...

    Hôm qua cậu chỉ chơi với tôi có chút mà mệt vậy sao?"

    Naruto cố gắng mỉm cười, giọng nói ồm ồm hùa theo:

    "Hừ, chỉ với một mình thầy mà đòi em mệt?"

    Kakashi đứng đó, quan sát, cảm giác lo lắng dâng lên: Naruto luôn tràn đầy năng lượng, nhưng hôm nay... sao lại yên lặng thế này?

    Naruto cuối cùng cũng đứng dậy, đi lại chậm rãi, cử động vẫn còn nặng nề.

    Anh cúi người đưa ly nước, nhưng cậu chỉ khẽ mỉm cười, nhận lấy mà không nói thêm lời nào.

    Không gian trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở của Naruto hòa cùng nhịp trống nhẹ của trái tim Kurama, như cả hai đang cùng nhau phục hồi sau một ngày dài mệt mỏi.

    -" Đi thôi, hôm nay có nhiệm vụ đấy"

    -" Hả?

    Nhiệm vụ bắt mèo nữa thì em xin khiếu."

    Kakashi xoa đầu Naruto, giọng nói nhẹ hơn thường ngày.

    -" Tôi móc họng em ra đó."

    -"...."

    -" Vâng, em đi liền ạ."

    ---------------------------------------------

    -" Này này, sao thầy mấy nhóc chưa tới hả?

    Không ngờ ủy thác ở Konoha lại tệ như thế.

    Chẳng hề uy tín chút nào"

    -"....

    Xin ông hãy kiên nhẫn thêm một chút ạ"

    Ông già chết bầm này, nói làng nào thiếu uy tín hả?

    Này nhá, hôm qua ông đã chê nhóm tôi đủ kiểu nào là yếu, lùn rồi giờ còn chê cả làng tôi á?!

    Sakura mỉm cười nhưng bàn tay cô để sau lưng đã âm thầm giơ lên ngón giữa

    -" Ô, mọi người đây rồi, xin lỗi nhé.

    Thầy bị t-- Khụ"

    Kakashi giơ tay chào hỏi.

    Chưa nói hết câu, một bàn chân đã đạp vào ngực, dùng hết sức bình sinh mà dẫm

    -" Xin chào thầy, Kakashi..."

    Sakura thêm lực vào chân, nghiến qua nghiến lại cứ như thể cái thứ mình đang dẫm là một con sâu nào đó

    -" Xin chào, chắc hẳn ông là Tazuna nhỉ?"

    Naruto cứ thế bước qua, cái cảnh sau lưng cậu đã quen lắm rồi, không thèm chú ý tới ông thầy của mình bị dẫm tới chừng nào.

    Cậu giơ tay ra chào hỏi người đàn ông trước mặt

    Cái vẻ lịch sự này đúng là hơi lạ khi gán ghép với Naruto.

    Nhưng mà... cậu là muốn xây dựng hình tượng cực kì ngầu lòi trước mặt 2 đứa bạn của cậu nha!

    Dù sao thì hồi trước trong cái độ tuổi này thì số lần bốc đồng khá nhiều, coi như là vớt vát hình tượng của một Hokage tương lai đi

    -" Hừm...."

    Ông Tazuna chẳng đáp trả lại, chỉ đảo mắt nhìn từ đầu xuống chân cậu.

    Ông thở dài nặng nề kèm theo hơi rượu nồng

    -"...

    Có chuyện gì sao, thưa ông?"

    -" Cậu lớn hơn 2 đứa con nít kia đúng không?"

    Naruto cảm thấy nghi hoặc.

    Ông ấy hỏi cái này làm gì?

    Say rượu nên mắt mờ đi không thấy rõ sao?

    Thật kì lạ

    -" Vâng, tôi là trợ giản--"

    -" Lùn thật."

    -"...."

    Beep!

    Ông già này...

    độc miệng từ kiếp trước tới kiếp này!

    Thì sao?

    Lùn thì sao!!

    -" Kaka - sensei, em muốn hủy nhiệm vụ"

    -" Haha..

    Em đang nói gì đó Naruto?"

    Kakashi chẳng biết từ lúc nào đã thoát khỏi ma trảo của Sakura, đi tới cốc vào đầu cậu một cái.

    Vẫn là vẻ mặt tươi cười đó nhưng phía sau đã đằng đằng sát khí

    Đùa chứ lần này là chính Kakashi đi đề nghị với ngài Đệ Tam!

    Cái này là do ai hả?

    Do ai?

    Là do cái người mỗi lần có nhiệm vụ bắt mèo là thui thủi ở nhà trọ, không thèm đi ra!

    Và giờ định hủy nhiệm vụ?

    Ha!

    Cưng mơ đẹp ghê

    -"....

    À, không có gì.

    Miệng em bậy bạ ấy mà.

    Em không nhớ nữa"

    Naruto lùi ra sau cười cười.

    Đúng là cái miệng hại cái thân.

    Cậu cũng biết rằng, bây giờ nên ngậm miệng và đi theo thầy ấy, nếu không...

    Chắc cậu bị đuổi luôn khỏi đội quá

    -" Được rồi, đi thôi.

    Ông Tazuna, xin ông giải thích lại nhiệm vụ trong hành trình"

    Kakashi cười nhẹ, dùng chất giọng thương mại nói chuyện

    -" Chỉ là tùy tiện hộ tống thôi.

    Dù gì tôi cũng chỉ là một người xây cầu nhỏ bé, có gì mà tấn công đâu chứ"

    Ông Tazuna cầm lấy khăn vắt trên vai mình, vừa đi vừa lau mồ hôi.

    -" Nhưng nếu không có tôi, cây cầu sẽ chẳng thể hoàn thành.

    Cũng phải đề phòng tình huống đúng không.

    Lỡ đâu đang đi có một nhóm cướp chạy ra đâm tôi một nhát thì sao, đâu có được"

    Naruto vừa nghe vừa không biết diễn tả tâm trạng thế nào.

    Từ nhỏ tới giờ, cậu cũng đã bị lừa biết bao lần, nhưng nói thật, lần lừa lọc của ông già này là một trong những lần không thể quên nổi.

    Mà....

    Naruto nhìn qua vũng nước dưới chân

    Lí do ông bịa cũng hay đấy chứ!

    Ngay khi đội 7 vừa đi qua vũng nước, nó tự dưng biến mất, cứ như bốc hơi vậy.

    Thầy Kakashi bỗng nhiên quay đầu lại, nói với Naruto

    -" Này cậu trợ giảng, đừng làm gì nhé"

    Vừa dứt lời, quanh thân thầy đã có hai dây xích ép sát, bên ngoài là những vật nhọn, ép chặt

    *Rắc

    Tiếng xương gãy vang lên, chẳng bao lâu sau, Kakashi đã bị chia ra làm ba khúc

    -" Kakashi - sensei!"

    Sakura nhắm chặt hai mắt lại, hét lên một tiếng.

    Tay cô không khống chế được mà run rẩy

    -" Ha, xong một tên"

    Tiếng cười khinh từ sau lưng Sasuke phát lên.

    Hắn nhanh tay định dạng đối tượng tiếp theo là Sasuke.

    Nhưng hắn đã bỏ qua 1 điều, tân binh hoàn thành chương trình học xuất sắc nhất của một đại cường quốc sao có thể nghiệp dư đến mức để cho hắn đạt được ý định?

    -" Naruto - sensei!

    Thầy làm gì đi chứ?!"

    Sakura kéo tay áo cậu, muốn cậu đi cứu Sasuke, dù sao đối thủ cũng là một sát thủ được thuê, giao đấu thì chắc chắn 100% sẽ bị thương, mặc cho nó nặng hay nhẹ, điều này cũng không nên xảy ra đối với Sasuke

    Ánh mắt Sakura như sắp khóc, vừa kéo Naruto vừa cố gắng bảo vệ ông Tazuna.

    Điều này cho thấy cô rất hoảng sợ, hoảng sợ trước cái chết vừa xảy ra của thầy, hoảng sợ nhiệm vụ sẽ thất bại, hơn hết, cô bé hoảng sợ rằng Sasuke sẽ chết.

    Cô nắm chặt tay áo của Naruto, vẻ mặt xinh đẹp đầy sự cầu xin

    -" Không" - Naruto hờ hững nói, tay gãi má trông rất bình thản

    Một câu nói của Naruto khiến cô như chết lặng.

    Mẹ nó!

    Cái gì mà không chứ!

    -" Thầy không thấy Sasuke đang chiến đấu sao?!"

    -" Ừ, thì sao nè?"

    Sakura nghe thế thì miệng mím lại thành một đường, mày cau chặt lại, lầm bầm vài câu

    -" Được!

    Nếu ông không giúp thì để tôi!"

    Naruto kéo cổ áo của cô lại khiến cô lảo đảo suýt té ra sau

    -" Mẹ nó!

    Ông buông tôi ra!

    Chẳng phải ông không giúp sao?"

    Sakura đá chân lung tung, tay quơ quơ lại trúng cái đầu Ramen vàng chóe của Naruto, ra sức giật lấy giật để

    -" Ấy!

    Bình tĩnh bình tĩnh!

    Sasuke xử xong tụi nó rồi!"

    -" Ểh?"

    Sakura dừng tay lại, quay mặt về phía Sasuke, nhận ra cuộc giao đấu thật sự đã xong, không chỉ thế, Sasuke còn trói gọn gàng tụi nó vào gốc cây bên đường

    Khóe mắt còn hơi nước sững sờ, tay cô quơ quơ trên không vì vui mừng

    Tất nhiên, khung cảnh này đối với Naruto rất quý giá vì có thể nhìn ngắm lại quá khứ một cách chân thực nhất nếu như không có.. mấy cái cọng tóc vàng của cậu trên tay Sakura

    Về đây mới được một thời gian mà mất cả đống tóc...

    Haizz, sắp trọc hết cả đầu rồi...

    Naruto chán nản sờ cái đầu lổm chổm, lòng không khỏi cảm thán.

    Hết Kurama rồi lại đến Sakura

    Quả thực rất đau đó!

    -" Này Naruto - sensei, bây giờ nhiệm vụ tính sao?"

    Sakura đã dùng kính ngữ với Naruto trở lại, nhưng giọng điệu không có mấy vui vẻ

    -" Thì tiếp tục thôi?

    Xử lí xong đám kia rồi?"

    Naruto nhìn hai tên ninja đang nghi ngờ nhân sinh, ừm, vẻ mặt quả thật rất đặc sắc

    Giỏi lắm Sasuke!

    Không hiểu sao nhưng cậu có cảm giác trình độ của Sasuke lúc này cao hơn hồi trước khá nhiều.

    Chẳng biết có chuyện gì

    -" Nhưng mà còn Kakashi - sensei, thầy ấy.."

    -" Yo~"

    Cái tiếng nói cợt nhả lại vang vọng phía sau

    -" Lạy các ngài hokage cho linh hồn được siêu thoátt!"

    Sakura hết hồi, liền quỳ xuống chắp hai tay lại như đang thực hiện nghi lễ siêu linh nào đó.

    -"...."

    -" Sakura à..."

    Kakashi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sakura.

    -" Écccc!!!!!"

    Sakura hoảng sợ vung mạnh tay, đấm một phát thằng vào con mắt đang trần chuồng giữa thanh thiên bạch nhất.

    -" Ây Sakura, coi chừng đấm chết thầy ấy là em phải vào trại giáo dưỡng đó..."

    Naruto hốt hoảng đỡ Kakashi lại.

    Bây giờ mới thấy...

    Nhà giáo đúng là khổ nhất mà!

    ------------------------------------------------------

    Xin chào!

    Thực ra, đây là tác phẩm của tui 2 năm trước rồi.

    Và bây giờ đọc lại có hơi ngượng chút nhưng mà...

    ý tưởng quả thật khá hay =))) Xin lỗi vì tự luyến.

    Và bây giờ tui đã lớp 12 nên thời gian cũng chẳng còn được bao nhiêu.

    Nên xin lỗi các bạn, nhất là những người mong chờ ending của thế giới tôi tạo ra

    Có lẽ thế giới này sẽ không bao giờ end được nữa.

    Nhưng bỏ cuộc thì không nhé =))))

    8/15/2025
     
    Back
    Top Dưới