Khác [Allmplayer-ppt] Toan tính

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
404220571-256-k136376.jpg

[Allmplayer-Ppt] Toan Tính
Tác giả: zalican_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Poppy Playtime-Allxmaleplayer] Toan tính
Truyện có h+!! (máy×người, thú×người)
Tâm lí bông tuyết = lướt
Ảnh bìa: Zalican



poppyplaytime​
 
Related threads
  • Toàn Quốc Chi Mẫu
  • THỰC TOÀN THỰC MỸ
  • Một thiếp toàn phu
  • THANH XUYÊN CHI MÃN HÁN TOÀN TỊCH - HOÀN
  • Đại Việt sử ký toàn thư
  • Cung đình huyết: Toàn quân thiên hạ - Hoại Phi Vãn Vãn
  • [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 1


    Ý thức dần có lại.

    "Ư-"

    *Chuyện gì đã xảy ra vậy...?*

    Anh-mật danh PW, hiện tại đang nằm sõng soài dưới nền gạch bẩn thỉu.

    Anh không biết mình đang ở chỗ quái nào còn kí ức của bản thân thì như bị sương mù che phủ, một mảnh cũng không nhớ.

    Khó khăn đứng dậy với cơ thể ê ẩm, anh nhìn quanh thì có vẻ đây là một nhà máy bị bỏ hoang.

    Phía đáng ra là cửa ra vào thì đã bị đống đất đá lớn che lấp, anh nghĩ mình nên tìm một cửa khác để ra.

    Nơi này có rất nhiều máy móc, nhiều trong đó còn bị hư hại rất nặng.

    Với vật dụng như thế kèm một điểm sáng nhỏ duy nhất là chiếc đèn trên trần cùng mùi ẩm mốc lâu ngày thì anh đoán nơi này cũng đã bỏ hoang được khá lâu rồi.

    Hai bên tay anh có 2 lối đi khác nhau, mỗi bên có một tên riêng trên mỗi chỗ ra vào.

    Bên phải được đề chữ GIFT SHOP(cửa hàng quà tặng), bên trái là SECURITY(an ninh).

    Đừng chết!

    Đứng dậy đi!

    "Tsk..."

    Đầu anh đột nhiên nhói lên, hệt như hàng ngàn cây kim cắm xuyên đầu vậy.

    Anh có lẽ vẫn chưa khỏe sau dư chấn.

    .

    .

    .

    ...Dư chấn gì nhỉ?

    Anh không biết và cũng chẳng thể nhớ nổi.

    Trước mặt anh là một cái bàn hình vòng cung...

    Là bàn tiếp tân.

    Vậy nơi đây khả năng cao là một sảnh ra vào.

    Chiếc bàn tiếp tân với 2 bên là 2 lối đi khác không có tên và vì quá tối không thể nhìn thấy bên trong có gì nên tạm thời anh sẽ bỏ qua 2 lối đi ấy.

    *Nhìn cái bàn.......hơi lạ.*

    Anh nghĩ.

    Chắc vì thiết kế của chiếc bàn ấy-một chiếc bàn thiết kế kiểu trẻ con nhưng kích thước lại dành cho người lớn.

    Bức tường sau lưng cái bàn ấy có dán hình thù một con vật màu xanh dương, môi cười tươi kèm lời chào 'Welcom!'-'chào mừng!'.

    Sơn của con vật ấy cũng đã bong tróc lỗ chỗ nhưng anh vẫn nhận ra và tự hỏi không biết mình đã xem qua 'bộ phim hoạt hình' này chưa vì anh cảm thấy một sự quen thuộc nào đó đối với sinh vật ấy.

    Không lăn tăn quá lâu, anh bèn quay lại chiếc bàn nọ, ngoài đống bụi dày cộp mà anh chắc rằng có cố cũng không lau sạch được thì lẫn trong đó là một đoạn băng kiểu VHS màu xanh lá.

    Điều đáng nói là chiếc băng ấy lại sạch sẽ một cách lạ thường:

    *Hệt như có ai đó cố tình nhấn mạnh mình phải xem nó vậy*

    Anh nghĩ.

    Rồi anh cũng thấy một chiếc tivi đời cũ được đặt cạnh bàn.

    Rất may rằng chiếc tivi ấy vẫn còn hoạt động.

    .

    .

    .

    "Xin chào, tôi là Leith Pierre-người đứng đầu của bộ phận innovation (đổi mới) trong công ty đồ chơi Poppy Playtime Co này.

    Nếu bạn thấy đoạn băng này thì bạn đang xâm nhập bất hợp pháp đấy.

    Bạn biết không?, ngoài đồ chơi chất lượng cao và dịch vụ chăm sóc trẻ em chu đáo thì chúng tôi còn tự hào rằng mình có một hệ thống an ninh đạt tiêu chuẩn.

    Chỉ cần một chuyển động không đúng thì bạn sẽ lãnh đủ hậu quả.

    NÊN, dừng tại đây và đừng làm gì thêm nữa."

    Anh hiểu dụng ý trong đoạn băng ấy nhưng....

    AI THÈM QUAN TÂM CHỨ?!

    Mà...

    Leith Pierre sao?

    Cái tên nghe thật quen nhưng cũng có chút lạ lẫm.

    Anh dường như đã mất một mảng kí ức rất lớn, không thể nhớ ra chuyện gì trước khi bản thân tới cái nhà máy tồi tàn này.

    Tôi cần anh sống.

    Đứng dậy đi!

    "Ặc!"

    "Đầu...đau quá"

    Anh ôm đầu thở dốc.

    Như có thứ gì đó chạy nhảy trong đầu anh vậy.

    Nhức đến điếng người.

    Phải mất một lúc khá lâu anh mới bình ổn được và đi xem xét cái sảnh tiếp khách này.

    Sau khi chắc chắn sảnh không còn gì để khám phá thì anh bắt đầu đi qua hai bên để ngắm nghía mọi thứ.

    Anh đi tới khu Security, ở đó có một cánh cửa mà nơi nhập mật khẩu lại là một bảng màu 3×3.

    *Hmm... ca này khó nhỉ*

    Anh xoa xoa cằm suy nghĩ.

    Nhìn quanh, mọi thứ cũng khá bình thường chỉ có một chú mèo đồ chơi nằm ngổn ngang ngay chiếc ghế gần cửa cùng vũng chất màu đỏ quanh người thôi.

    "Tối quá chẳng thấy rõ gì cả"

    Quả thật, khu này chỉ có bảng màu là sáng lên còn lại đều chìm trong bóng tối.

    Anh cũng không chắc mình có nhìn đúng màu của vũng chất kia không nữa.

    *Security không có mật khẩu, vậy chắc chắn là nó ở Gift Shop.*

    Nói rồi anh liền tức tốc qua Gift Shop.

    Nó không bị khóa, anh mở cửa nhìn vào.

    *Có vẻ tối*-anh đánh giá.

    Tút-tút

    Xình-xịch, xình-xịch

    *Tiếng xe lửa...nhưng hình như là đồ chơi*

    Đúng như anh nghĩ, món đồ chơi hình đoàn tàu đang chạy vòng quanh căn phòng.

    Có một đường ray trên không được chống bởi nhiều cây gậy cắm xuống đất nâng đỡ đoàn xe chạy đúng hướng.

    *Tại sao một món đồ chơi lại còn hoạt động ở nơi bỏ hoang này nhỉ?*

    Anh nghĩ.

    Nhưng cũng không nên đánh giá thấp món đồ chơi này.

    Người tạo ra thứ đồ này cũng phải mất nhiều thời gian và công sức mới tạo được chiếc xe lửa cùng đường ray kì diệu này đấy!

    Nhìn kĩ thì mỗi toa tàu lại có màu khác nhau,lần lượt là xanh lá-đỏ-hồng-vàng, rất đa dạng và phong phú.....

    Không chỉ riêng cậu còn nhiều mạng sống đang gặp nguy hiểm.

    Hãy đứng dậy!

    "Ức-"

    Đầu anh lại nhói lên.

    Tựa người vào tường mồ hôi anh túa ra ướt đẫm cả lưng.

    Anh thật ghét cái cảm giác này.

    Tay ôm đầu cố trấn an bản thân.

    Lần này có vẻ anh đã đỡ hơn hai lần trước, thời gian trở về trạng thái ban đầu cùng nhanh hơn.

    Chợt anh nhận ra.

    *Khoan đã,...màu à?*

    "Chẳng lẽ..."

    Trước khi về lại Security anh nhìn quanh phòng một lượt để đảm bảo bản thân không bỏ sót gì cả.

    Chiếc xe lửa cũng có đèn nên đã giúp player phần nào nhìn được khu này.

    Trong phòng ngoài máy móc ngổn ngang không được sử dụng lâu thì còn có nhưng hộp và những tờ quảng cáo về đồ chơi.

    Anh qua lại cửa Security nhấn lần lượt theo màu của toa tàu.

    Tít-tít-tít-tít....

    Tiếng nhập mật khẩu vang lên, mọi thứ đột nhiêu lắng lại, yên lặng không còn một động tĩnh.

    Cạch

    Cánh cửa được mở ra.

    End

    Chao xìn, tôi là author(tác giả) của bộ này😉 mọi người có thể gọi tôi là Zaa hoặc Can nhó

    Lói trước là tôi sẽ đi theo hướng phân tích TỪNG PHẦN của Phân tích game và Cờ Su nên có thể mọi người sẽ thấy giả thuyết khác so với những gì mọi người từng biết he

    Về phần giải đố, tôi sẽ làm theo trình tự giải đố của Mixi gaming và sẽ thêm những phần còn thiếu mà anh chưa khám phá nữa nha

    Mà ai cho tôi biết giả thuyết player là pw của ai được không?

    Trước tôi có nghe và xem qua mà giờ quên mất người phân tích là ai rồi TT

    Quà gặp mặt:

    Giờ thì hẹn ở chương sau!!
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 2


    Bên trong căn phòng nọ đã có nhiều ánh sáng hơn, mọi thứ trong đó nhìn chung thì vẫn hơi tối nhưng cũng không tới nỗi không phân biệt được đâu với đâu.

    Phòng có dãy máy tính nằm sát tường ở hai bên cánh tay.

    Bức tường trước mặt anh thì có một chiếc tivi cùng đời với chiếc anh đã cho đoạn băng vào.

    Ngay dưới tivi là một ô khá lớn bị thụt vào, bên trong nó chứa một đồ vật gì đó mà anh cũng không nhìn rõ được.

    Xem xét phòng này kĩ hơn thì anh thấy còn có một cuộn băng khác nằm trên bàn của dãy máy tính.

    Cầm lên ngắm nghía, không có gì bất thường anh bèn cho chạy nó.

    .

    .

    .

    ---GrapPack

    -Thắt chặt dây đai.

    -Cầm 2 tay.

    -Bắn ra để bám, bấm lại để thả.

    -Chỉ có thể bám những thứ nhỏ.

    -Không phóng vào đồng nghiệp, điều này sẽ gây chấn thương.

    -Dây có dẫn điện!

    Dùng để nối lại dây điện.

    -Cảm ơn(hãy dùng GrapPack của bạn một cách có trách nhiệm).

    Đây có vẻ là một hướng dẫn sử dụng một vật có thể phóng dài ra để cầm nắm những món đồ nhỏ.

    Sợi dây của vật ấy có thể dẫn điện để nối dây điện.

    *GrapPack sao?*

    Anh vô thức đưa hai bàn tay lên, kí ức đột nhiên ùa về.

    Anh thấy mình dùng GrapPack vô số lần, làm những việc thường nhật như bê đồ.

    Và cũng có lúc anh dùng nó để...

    bắt đồ chơi đang chạy?

    Mọi thứ chỉ là thoáng qua nhưng anh nhớ rõ cảm giác ấy, cái cảm giác tội lỗi bao lấy trái tim nhưng não vẫn ép buộc làm.

    Đoạn băng vừa phát xong thì lập tức chỗ bị lõm vào trong đột nhiên mở phần kính để lộ thứ đồ bên trong ra.

    *Hửm?*

    "Là...GrapPack"

    Bên trong chỗ nọ là một chiếc GrapPack nhìn khá mới.

    Anh lấy ra, đeo lên người.

    Làm y như đoạn băng đã nói, anh thắt chặt dây đai.

    Không rõ vì sao anh lại có kí ức về việc sử dụng GrapPack nhưng có lẽ đây không phải lần đầu anh ở cái nhà máy này.

    *Bỏ qua...không thể nhớ thêm được gì*

    *Nhưng...sao chỉ có một bên màu xanh thôi?*

    *Trong đoạn băng là hai cánh tay xanh và đỏ mà?*

    Anh nhìn xung quanh, mọi ngóc ngách đều được anh kiếm kĩ nhưng mặc nhiên lại không có bên màu đỏ nào ở đó cả.

    Anh thử ra ngoài tìm.

    "Hơ?"

    *Từ khi nào?*

    Hai lối đi nằm hai bên bàn tiếp tân đã sáng đèn.

    Ánh sáng mà chỗ ấy phát ra nửa trắng nửa xanh hòa lẫn nhau tạo nên một màu sắc ảm đạm.

    Ngăn giữa lối đi vào là hệ thống quản lý soát vé tự động.

    #Hình ảnh minh họa

    *Cần thẻ nhân viên sao?*

    *Thôi kệ, nhảy qua luôn*

    Nói nhảy là thế chứ anh phải trèo qua chỗ soát vé ấy.

    Bên trong nơi này là một cánh cửa lớn.

    Phía trên có hình bàn tay màu xanh dương hệt như một bên GrapPack của anh vậy.

    "Sau cánh cửa này là sảnh chính nhỉ?"

    Anh bắn GrapPack của mình lên bàn tay màu xanh.

    Trong những kí ức chồng chéo kia, việc mở cửa như hiện tại là quá đỗi quen thuộc với anh.

    Một thanh tiến độ hiện lên, lấp đầy dần theo thời gian chiếc GrapPack dính vô hình bàn tay nọ.

    Cạch cạch cạch

    Cửa sảnh chính cuộn lên từ từ đến khi không còn chắn lối đi nữa.

    Anh từ từ bước vào sảnh chính ấy.

    Mỗi bước đi đều có tiếng cộp cộp vang vọng khắp nơi báo hiệu một sự im lặng đầy chết chóc đang chờ thời cơ vồ tới cắn xé.

    Anh cảm thấy một nỗi bất an cuộn trào.

    Hệt như có tảng đá đang đè nặng tâm trí vậy.

    Bên trong sảnh chính dường như đã bị ngắt toàn bộ điện.

    Mọi thứ trong đây đều chìm trong bóng tối.

    Anh có thể tờ mờ thấy được một 'mô hình đồ chơi' đang đứng dơ tay chào.

    Anh nghĩ con vật này cũng là sinh vật được sơn trên tường ngoài bàn tiếp tân.

    Có một bảng giới thiệu nằm cạnh 'mô hình' ấy.

    Nếu gắng nhìn kĩ thì có lẽ anh sẽ miễn cưỡng đọc được một ít.

    .

    .

    .

    HUGGY WUGGY(1984)

    Playtime Co đã thiết kế ra nhiều loại đồ chơi nhưng không có cái nào kết nối với con người được hơn con Huggy Wuggy này.

    Nhà sáng lập của chúng tôi-Elliot Ludwig tập trung vào việc tạo một món đồ chơi có thể ôm chặt bạn mãi mãi!

    '4 step process(quy trình 4 bước)' của Playtime Co để tạo ra đồ chơi sống động nhất là một thành công!

    Chỉ với một ít sợi dây và vải polyester bạn đã có thể có một bé Huggy màu xanh đáng yêu của riêng mình.

    Huggy Wuggy đã trở thành đồ chơi phổ biến được bán chạy nhất ở Playtime Co cho tới hiện nay.

    .

    .

    .

    *Ra là nó tên Huggy*

    *Và nó là đồ chơi, không phải phim hoạt hình nào cả*

    "Hửm?"

    "Ở đây có hai cánh cửa cần GrapPack*

    *Nhưng một lối đi cần cả xanh và đỏ.*

    *Vậy thì lối đó tạm bỏ qua, đi phía chỉ cần màu xanh vậy*

    Sảnh chính hình vòng cung, một số cửa như Theater, Power,...

    đã bị khóa không thể vô được.

    Hai trong số đó thì không có tên chỉ có hình cánh tay trên những cánh cửa ấy.

    Anh phóng cánh tay xanh lên ô trên cửa.

    Tạch tạch tạch tạch

    Dòng điện được nối từ ô trên cửa chạy theo dây đã được lắp đặt sẵn, đến cửa Power thì dòng điện ngưng lại.

    Leng keng

    *Nghe như tiếng của chìa khóa va vào nhau?*

    Anh nhìn quanh sảnh chính để xác định thứ tiếng ấy phát ra từ đâu.

    Và rồi anh thấy trên cánh tay đang chào của 'thú nhồi bông' Huggy là một chiếc chìa khóa.

    Anh phóng GrapPack lấy chiếc chìa khóa ấy.

    Anh thử mở các phòng bằng chiếc chìa khóa ấy nhưng chỉ có phòng Power là mở được.

    Tiến vào bên trong phòng Power, mọi thứ vẫn bị nuốt trọn bởi bóng tối may là anh vẫn có thể thấy được.

    Vào căn phòng thứ đầu tiên anh thấy là một cái cột, có vẻ nó là cột tiếp điện.

    Căn phòng nọ chứa đầy những ngăn hộp điện kèm với những dây điện kích thước to nhỏ khác nhau nằm bừa bãi dưới sàn nhà.

    Đi tiếp vào bên trong anh thấy có một vùng phát ra ánh sáng đỏ, ngoài một cái cột như ở chỗ ra thì không còn gì.

    Anh vào sâu hơn.

    Ở cuối căn phòng có một chỗ được lắp bóng đèn trên trần, anh tiến tới đó.

    *Một hộp điện?*

    Anh thử dùng GrapPack mở cái hộp điện ấy ra.

    Không khóa, bên trong là một nguồn điện.

    *Theo video thì GrapPack có thể nối điện*

    "Vậy....thử thôi!"

    Anh bắn bàn tay bám vào nguồn điện, dây GrapPack sáng lên chứng tỏ nguồn điện ấy có điện.

    Anh thử ra cái cột ở vùng màu đỏ.

    Cái cột đèn sáng lên.

    *Ồ...ra là thế*

    *Vậy còn một cột nữa*

    Anh lại di chuyển kéo theo dây phát sáng đến cái cột thứ hai.

    Xẹt!

    Đèn cột thứ hai sáng lên lập tức cả căn phòng được thắp sáng bởi những chiếc đèn trên trần.

    *Có lẽ đây là nguồn điện của sảnh chính*

    Anh thử ra sảnh xem thử.

    Đúng thật là mọi thứ đã sáng hơn.

    "Khoan đã..?"

    *Con thú kia....biến đâu mất tiêu rồi?!*

    *Rõ là....nó ở đây mà nhỉ*

    "Nó đâu thể tự đi lại đâu đúng không?"

    Anh hoang mang và có chút hoảng loạn.

    Nếu đó chỉ là 'thú nhồi bông' thì ai đã di dời nó đi?

    Còn nếu nó không phải 'thú nhồi bông' vậy thì nó là thứ gì??

    Phải mất một lúc để tự trấn tĩnh bản thân.

    Anh đã ổn định hơn và đưa ra quyết định là tạm thời bỏ qua con 'mô hình' ấy.

    Hiện tại anh nên tập trung tìm lối ra, nếu con thú kia thật sự có thể tự di chuyển thì nó cũng không làm được gì anh.

    Vốn dĩ nó chỉ là 'mô hình'.

    Tới một cửa khác, anh lại phóng cánh tay vào ô xanh.

    Cánh cửa cuộn lên, tạo lối đi vào.

    End

    Haii lại là Zaa

    Zaa muốn nói một chút về ngoại hình của Player

    Zaa sẽ cho ngoại hình của Player là 1 người đô con

    biết seo không

    Vì như thế ta sẽ có một Player zú bự mung tròn múp rùm rụp 🤤

    Vậy nha, hẹn gặp ở chương sau!
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 3


    Đi theo lối đi có sẵn anh bắt gặp một phần cột có gắn biển "Make a friend"-"tạo một người bạn".

    Không nghĩ ngợi nhiều anh tiếp tục đi sâu vào bên trong.

    "Hơ?"

    *Phía trước hình như bị chặn rồi*

    "Ứ...?"

    *V-vừa rồi là bàn tay của Huggy đúng không?*

    Anh không nhầm đâu.

    Anh đã tiến đủ sâu để biết lối đi trước mắt đã bị chặn bởi những khối vuông trông khá nặng và ở hai bên tường có 2 cánh cửa.

    Một trong số đó vừa được Huggy lộ tay kéo về.

    Con vật lông lá nọ dường như chưa có ý định tấn công anh, không thì anh đã tan xác khi vừa mới gặp mặt nó rồi.

    Anh bối rối cố căng não ra để nghĩ xem thứ sinh vật màu xanh kia rốt cuộc là thứ gì mà có thể làm được những điều này.

    Anh cẩn trọng tiến tới 2 cánh cửa ấy, một bên đã bị khóa và bên có bàn tay của Huggy thì...

    Có thể vào được.

    Đấu tranh nội tâm của bản thân một lúc, anh đưa ra quyết định cuối cùng của mình.

    "Vào thôi!"

    Dù biết có thể anh sẽ phải đối đầu với con vật nọ hay tệ hơn là mất mạng nhưng sự tò mò đã đánh tan nỗi lo lắng của anh và giờ trong cơ thể anh có một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp sáng.

    Quyết tâm tìm hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cái nhà máy này.

    Cánh cửa mở ra.

    Bên trong...

    *Tối om...*

    Sự quyết tâm thấp đi một chút.

    Anh mò mẫm tiến vào.

    "Ách!?"

    "Cái quái gì vậy?"

    Một khí gas được nhả ra đột ngột khiến anh giật mình.

    Đó cũng chỉ là khí gas bình thường nên anh tiếp tục tiến vào.

    Dù là thế nhưng tim anh cũng đã hẫng đi một nhịp rồi.

    Tiến sâu đến cuối đường là một cánh cửa khác.

    Anh hít một hơi thật sâu rồi thở nhẹ ra.

    *Được rồi!

    Vô nào!*

    Cánh cửa được mở ra.

    Anh ngó vào trong xem thử.

    *Cái nhà máy này không đóng tiền điện hay sao mà đâu cũng tối...*

    Anh chợt im bặp.

    Vì biết mình vừa thở ra câu hơi nqu.

    Nhà máy bỏ hoang thì làm gì có điện cho anh sử dụng cơ chứ.

    Mấy cái bóng điện yếu xìu kia còn soi được chút ít là may cho anh lắm rồi.

    Tiến vào bên trong thứ anh thấy đầu tiên là một cái cầu thang dẫn lên trên.

    Cái cầu thang ấy cũng đã bị sờn màu và rỉ sét nặng rồi.

    *Tivi!*

    Có một chiếc tivi được đặt ngay góc chỗ anh đứng, cùng loại với 2 chiếc anh đã cho đoạn băng vào.

    Khả năng cao là sẽ có thêm một đoạn băng nữa được đặt ở đâu đó gần đấy nên anh cũng đi tìm.

    ...

    Không có đoạn băng nào gần đó cả.

    Anh quyết định lên cầu thang.

    Đi dọc theo đường đi anh tới một chỗ có bảng điều khiển.

    Dưới chân bảng là một...

    Cục pin màu xanh dương to hơn bàn tay.

    Anh dùng GrapPack lấy nó lên và nhìn bảng điều khiển.

    Trên đó chỉ vỏn vẹn 4 hình vuông có màu lần lượt là đỏ-xanh dương-vàng-xanh lá, phía dưới đó là 4 chỗ để lắp cái gì đó vào.

    Anh lắp thử cục pin nọ vào chỗ xanh dương.

    Cạch.

    Cục pin được lắp vào, phần hình vuông cùng màu cũng sáng lên.

    "Ồ!

    Ra thế"

    Vậy anh phải đi kiếm thêm 3 cục pin như thế nữa.

    Nhưng....để làm gì nhỉ?

    Chắc là để thắp sáng khu này.

    Giờ anh mới để ý.

    Đối diện với anh một khoảng xa là một chiếc hộp treo lơ lửng mà trong đó là bàn tay màu đỏ-phần còn lại của GrapPack.

    "Vậy khả năng cao là lắp pin vào để lấy bàn tay kia rồi"

    "Đi tìm thôi!"

    Nói rồi anh tới phần lan can bị gãy, ở dưới không xa là một đống thùng caton.

    Anh nhảy không do dự, tiếp đất bằng đống thùng caton một cách nhẹ nhàng.

    Nơi anh đang đứng như một nhà kho vận chuyển vậy.

    Có dây chuyền di chuyển, cả đống thùng caton chồng chất cùng các kệ xộc xệch, có cái dường như sắp đổ nhưng được giữ lại nên không bị rơi nhưng đồ trên chiếc kệ nọ đã nằm ngổn ngang dưới đất rồi.

    Ngay cái kệ sắp đổ ấy anh cũng thấy một cục pin màu vàng nên đã dùng GrapPack lấy nó.

    Ở cuối phần dây chuyền có một chỗ phải dùng cả bàn tay xanh dương và đỏ nên anh tạm bỏ qua nơi đó.

    Đi xung quanh một vòng anh đã thu thập đủ 3 cục pin, một cái ở trên đỉnh kệ, gần đấy ở dưới đất là một cục pin nữa kèm với đó là 1 đoạn băng đã được anh tìm thấy trên kệ.

    Anh cũng đã mở một cánh cửa bằng sức của GrapPack.

    Đó là chỗ cầu thang đầu tiên anh vào.

    Đi lên lại cầu thang tới bảng điều khiển.

    Anh đặt 3 cục pin vô đúng màu của nó.

    Bất chợt ánh sáng phát ra từ một chiếc trục cẩu gắp đồ.

    Cái trục di chuyển tiến tới hộp đựng bàn tay đỏ, gắp lấy nó rồi đi chuyển về chỗ cũ và cuối cùng là thả cái hộp xuống dưới.

    Cái hộp tự động bung lộ ra bàn tay màu đỏ.

    Anh lấy nó gắn vào GrapPack.

    Vậy là GrapPack của anh đã có đầy đủ hai tay.

    Ra lại chỗ tivi, anh lắp đoạn băng vào.

    .

    .

    .

    AVERY: Ugh, Rich, họ để mấy cái hộp Huggy ở đâu thế?

    RICH: *cười khẩy* Tôi không biết, tôi không thể nói cho cậu biết.

    Cậu còn nhớ lần cuối đội bảo trì quét dọn chỗ này là khi nào không?

    AVERY: Không.

    ...........

    Đại khái đoạn băng là về 2 nhân viên công ty tên Avery và Rich nói chuyện lúc di chuyển các thùng hàng.

    Rich phàn nàn về sự lộn xộn của kho hàng và những người trong đội bảo trì đã khiến anh khó chịu thế nào.

    Đến cuối anh đồng tình với Avery rằng công việc của cả hai rất quan trọng đối với lũ trẻ mồ côi.

    *Nuôi trẻ mô côi?*

    "Công ty..."

    "Argg...!"

    *Đầu mình đau quá*

    "Ức...!"

    Anh quỳ rạp xuống đất, tay ôm đầu.

    Sáng tạo là chìa khóa, cảm ơn khoa học.

    Thí nghiệm 1006, anh ta tuyệt mà phải không?

    Anh bất tỉnh ngay cạnh chiếc tivi.

    End

    Haiii, Zaa muốn nói là Zaa sẽ chỉ nhận những 'cảnh sát chính tả' thoii còn góp ý sửa đổi truyện hay thêm thắt gì thì Zaa sẽ không nhận nha.

    Kiểu như "ơ cái này nó phải như này, như kia chứ" hay "mình nghĩ bạn nên thêm/bớt..." là miễn nha không nghe theo.

    Giờ thì hẹn ở chương sau!
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 4


    Các bạn sắp được chứng kiến con búp bê kì diệu nhất từng được phát minh.

    Tên cô ấy là Poppy.

    Poppy là cô búp bê đầu tiên có thể nói chuyện.

    Không tin ư?

    Xem đây.

    "Chào!

    Mình tên là Poppy.

    Bạn có thể giúp mình đánh giày được không?"

    "Được chứ!"

    "Hoàn hảo!

    Cảm ơn nhé"

    . . .

    "Tóc của cô ấy sẽ không bị rụng khi chải mà còn tỏa ra mùa hoa anh túc nữa cơ, em có muốn nói gì thêm không?"

    "Tôi là một cô gái thật thụ, giống như bạn vậy"

    .

    .

    .

    Mọi người nghĩ chúng tôi đã biến mất từ 10 năm trước ư?

    Không!

    Chúng tôi vẫn ở đây.

    Hãy tìm bông hoa.

    . . .

    Không biết đã qua bao lâu từ khi anh ngất đi.

    "Ức"

    Cơ thể nặng trĩu, anh khó khăn bò dậy.

    Cơn choáng váng vẫn cuộn lên khiến anh không thể đứng vững.

    *Đầu như búa bổ vậy*

    Anh tay ôm đầu, tay còn lại bám vào tường khó khăn đứng lên.

    Giờ anh mới để ý.

    Nơi anh đứng đã thay đổi.

    Anh tuy đau đầu nhưng vẫn có thể chắc chắn nơi lần cuối bản thân đứng khi còn ý thức là một nơi hoàn toàn khác.

    Bỏ qua những điều kì lạ đó, chỗ này khá lớn với rất nhiều máy móc hiện đại.

    Dù nó đã phủ một lớp bụi dày nhưng có vẻ vẫn còn hoạt động khá tốt.

    Ngay đó còn có một cái cầu thang dẫn lên trên, riêng cái cầu thang này lại nhìn khá mới.

    Lạ nhỉ?

    "Cái nhà máy chết tiệt này..."

    *Tại sao mình lại vào đây cơ chứ?*

    ...

    "Ặc!"

    Lại một cơn đau đầu nữa ập tới, lần này nó kéo theo một mảnh kí ức gần đây.

    Không rõ nhưng anh đã mơ hồ nhận được một đoạn băng và một lá thư bảo rằng mọi người nghĩ họ đã biến mất từ 10 năm trước nhưng họ vẫn đang bị kẹt ở nhà máy, anh cần phải tìm họ, tìm một bông hoa.

    Anh không rõ vì sao mình là người được nhận bức thư đó nhưng vì cảm giác tội lỗi(?) của bản thân, anh đã tới đây.

    Khi kết nối hai mảng kí ức, anh có thể chắp vá được tình hình bây giờ.

    Anh đoán bản thân đã từng làm việc ở cái nhà máy sản xuất đồ chơi này.

    Hiện tại anh không rõ mình có chức vụ gì nhưng có lẽ là một trong những người không được bước ra ánh sáng.

    Anh lại không thể nghĩ ra được tại sao mình lại không biến mất giống đồng nghiệp, tại sao không một ai biết đến sự mất tích của cả công ty, anh đã làm gì trong suốt 10 năm qua và tại sao anh nhận được bức thư kia.

    Rất nhiều câu hỏi trong đầu nhưng anh không thể trả lời được câu nào trong số đó.

    Kí ức mất, thật khó chịu.

    Anh đành tạm thời để qua một bên để xem xét nơi mình đứng.

    Tiến tới gần đám máy móc anh thấy một bục giới thiệu.

    .

    .

    .

    Make a friend-tạo một người bạn(1960)

    Nhà sáng lập của chúng tôi-Elliot Ludwig, đã đặt nền móng cho mọi thành tựu vĩ đại nhất của Playtime Co.

    Trong số đó, máy Make a friend là phát minh ấn tượng, sáng tạo và tiên tiến nhất.

    Chiếc máy này chỉ cần các bộ phận cần thiết, mọi thứ còn lại nó sẽ lo hết.

    Từ lắp ráp, sơn màu hay phân loại các loại đồ chơi.

    Chiếc máy này vẫn còn nhiều sự thú vị khác nữa!

    Quanh khu này là những bình chứa các loại bộ phận của một món đồ chơi, còn có một bằng chuyền ngay góc căn phòng.

    Có hai cánh cửa, cả hai đều bị đóng chặt.

    Một trong số đó có dòng chữ "đặt đồ chơi tại đây để mở cửa", kèm một máy quét bên cạnh.

    Vậy là anh phải lắp ráp một món đồ chơi mới có thể ra khỏi đây.

    *Máy móc ở đây chắc hẳn đầy đủ*

    *Nhưng trước tiên có lẽ mình nên đi bật điện tổng ở khu này*

    Anh đi xung quanh cái máy để tìm cầu dao điện nhưng không tìm thấy bất kì nguồn điện nào gần đó cả.

    Tất nhiên một công ty lớn thế này sẽ không để nguồn điện ở nơi dễ thấy.

    Anh lại đi lên cầu thang để tìm.

    "Đây rồi!"

    Vừa lên hết cầu thang anh đã thấy một nguồn điện trên tường kèm với đó là hai cột thu điện như trong phòng Power.

    Cạnh đó là một chiếc tivi kèm một đoạn băng màu hồng trên đỉnh tivi.

    .

    .

    .

    "Ờm...Stella, điều gì khiến bạn muốn làm việc trong này?"

    "Chơi với đồ chơi là một điều kì diệu khi tôi còn nhỏ.

    Được làm tại một nhà máy đồ chơi nơi mà trẻ em cũng có cảm nhận sự kì diệu ấy rất tuyệt vời!"

    "Nhiều lúc tôi muốn mình chỉ là một đứa bé để mãi chìm trong thời thơ ấu ấy.

    Nhưng cơ thể cứ già đi, già đi và rồi chết"

    "Cơ thể không thể trẻ mãi được nhưng có một ví dụ khá thú vị.

    Rằng cây dù đã già nhưng vẫn sống lâu hơn con người.

    Điều này chứng tỏ con người vẫn trẻ hơn một thứ gì đó...phải không?"

    "Ờm...tôi nghĩ chúng ta đã lạc sang vấn đề khác rồi"

    Sau khi chiếc tivi tắt ngấm, anh nghĩ cô gái tên Stella này có tâm lý không được ổn định lắm.

    Cô ta có vẻ khá ám ảnh việc làm trẻ con mãi mãi.

    "Stella..."

    "Greyber..."

    Cái tên ấy hiện lên trong đầu anh vừa quen thuộc nhưng cũng có phần lạ lẫm.

    Thật khó để lục lại những kí ức đã bị chôn vùi.

    Rất khó.

    Tạm bỏ qua nghi vấn về đoạn băng, anh tập trung lắp ráp điện để tạo một món đồ chơi ra khỏi khu này.

    *Đánh giá thấp mình quá*

    "Cái một là xong!"

    .

    .

    .

    ...

    *Cái cột chết tiệt này*

    Tạch

    "Aiss, cuối cùng cũng xong"

    Ở trên cầu thang anh cũng có thể nghe rõ tiếng chiếc máy khởi động.

    Có vẻ như nó đã sẵn sàng để làm điều mà 10 năm trước nó đã từng làm.

    Đi xuống cầu thang quay trở lại chỗ chiếc máy.

    Anh gạc cho các bộ phần của món đồ chơi rơi ra băng chuyền, chúng di chuyển theo nhau vào chiếc máy.

    *tiếng máy hoạt động*

    Quả thật là công nghệ tiên tiến, anh không cần phải động tay vào bất cứ quy trình nào trong đây cả.

    Chỉ sau vài phút, món đồ chơi con mèo mà anh đoán chắc nó tên Cat-bee đã ra lò.

    Món đồ chơi ấy đẹp, sáng bóng và có một chút mùi hoa anh túc.

    Anh thật sự khâm phục nhà máy này.

    Không chỉ sản xuất đồ chơi thành công rực rỡ mà còn đạt được một công nghệ vô cùng hiện đại.

    Phóng GrapPack cầm con mèo lên anh đặt nó vào máy quét mở cửa.

    *tiếng quét*

    "Được rồi !"

    âm thanh không rõ

    Ó i ó...

    *Chuyện quái gì vậy?!*

    Cả khu máy vang lên tiếng báo động chói tai, cánh cửa đáng ra phải mở từ nãy hiện tại lại không nhúc nhích một mili.

    Cái quái gì vậy chứ?

    Cạch

    Đột nhiên cánh cửa còn lại bật mở.

    Báo động thì vẫn kêu, thúc dục anh quyết định nhanh lên.

    Anh không chút do dự chạy về phía đó.

    Có lẽ đây là một lối thoát khác, cũng như là anh không còn lựa chọn nào nữa.

    Phía trong nơi đó có 3 lối đi, hai trong số đó đã bị khóa, lối còn lại thì chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ bên trong.

    Bịch

    Bịch

    Bịch

    "Ức!?"

    End

    Zaa sẽ thay đổi một chút về vị trí của các đoạn băng nha (vì Zaa lười tả mấy nơi khác quá nên bỏ qua mấy chỗ đó nha)

    Thật sự là mấy cái sound effect (tiếng động) ấy không biết tả sao luôn nên mọi người tự tưởng tượng nhe.

    Giờ thì baii
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Nồng say(ng truyện)


    !!WARNING!!

    Có cảnh nóng (h) rất nặng và tục!!

    Nếu tâm lí bạn yếu,không thể đọc được thì bạn nên bỏ truyện của tôi vì truyện tôi sẽ thường xuyên có những cảnh nóng rất tục như thế.

    _

    _____________

    "Cái gì cũng được, làm đại đi"

    Một người vừa ngồi vào quầy rượu trống trơn.

    Xung quanh tiếng nhạc đinh tai vẫn đang vang lên nhưng có vẻ người nọ không để tâm lắm.

    Người đó có vẻ không phù hợp với nơi này lắm-một bartender trong quầy đánh giá anh.

    Bộ đồ vest toát ra vẻ thanh lịch tuy tóc có chút rối nhưng nhìn chung vẫn là người có học thức.

    Tại sao lại vào quán Pub này nhỉ?

    "Một ly bourbon kèm đá nhé?"

    Bartender mỉm cười nói với người kia, chờ đợi câu trả lời.

    "Đã bảo là gì cũng được mà?"

    "À vâng, xin lỗi"

    "Tôi sẽ làm ngay"

    ....

    "Tại sao?"

    "Gì cơ?"

    "Tại sao lại là bourbon?"

    "Oh...

    Nói sao nhỉ?"

    "Tôi làm ở đây đã lâu, gặp đủ loại người"

    "Và kiểu u sầu giống anh chỉ có người đang thất tình thôi"

    "Bourbon là thứ sẽ giúp anh quên sạch nỗi u uất ấy"

    Ấn tượng!

    Anh chưa từng gặp ai có thể đoán đúng tình trạng người khác đang gặp chỉ qua sắc mặt.

    Thú vị.

    Cậu vẫn lắc thứ nước kia trong lúc trò chuyện với anh.

    Sau một hồi nói chuyện anh biết cậu ta tên Theodore và cậu ta thích được gọi là Catnap hơn.

    Cậu ta cũng đã biết biệt danh của anh-Player

    Rượu của anh đã xong, Catnap đưa nó về phía anh.

    Anh nốc cạn ly rượu nọ chỉ trong một hơi.

    Khá hơn thật.

    Cảm giác lâng lâng của rượu đã khiến anh không còn tỉnh táo để suy nghĩ tới thứ tiêu cực nữa.

    *Anh ta không biết*

    *Hẳn là lần đầu vào đây, chẳng am hiểu gì về rượu cả*

    Cậu trai bartender nhếch mép cười, tất nhiên người kia không biết và đang tận hưởng ly bourbon thứ 3.

    Anh nào biết cậu đã đoán được tửu lượng của anh ở mức âm còn cho anh uống một trong những loại rượu mạnh nhất.

    "Này!

    Bàn 4 whiskey sour"

    Một cậu phục vụ tiến tới quầy đưa ghi chú nước cho Catnap.

    "Hôm nay có một chú mèo đi lạc, 2 chúng ta có lẽ nên tìm lại chủ cho nhóc ấy nhỉ Wuggy?"

    Catnap nói, mắt đưa lên nhìn thẳng cậu trai phục vụ rồi lại nhìn Player đã gục xuống bàn nấc từng cơn vì uống quá nhiều.

    "Vậy ta nên đi ngay bây giờ, không thì chú ta sẽ bỏ đi mất"

    Cậu phục vụ quay lại quầy cười đáp lại Catnap.

    "Quây quây"

    Cậu trai phục vụ với biệt danh Wuggy vẫy một người phục vụ khác lại.

    "Cậu nhờ người thay ca cho 2 chúng tôi nhé"

    "Cái g-"

    "2triệu"

    "Chốt deal"

    "Haha, đi nào"

    Nói rồi Catnap cùng Wuggy mỗi bên một người dìu anh ra khỏi quán.

    "Ức-"

    "G-gì vậy?"

    "Tôi còn uống rượu mà"

    "Anh say rồi, để tôi dìu anh về"

    "Đúng đấy, đi một mình nguy hiểm lắm anh à"

    "Uh...sao cũng được"

    "Q-quẹo trái đi thẳng là tới nhà tôi"

    "Ah, nhóc à sao em lại chia tay anh?"

    ....

    "A-anh già sao?

    Anh mới 32 tuổi thôi mà?"

    "Cái gì?

    Thằng đấy 19?!

    Em đùa anh sao?"

    "Haizz, thôi được rồi, em thích ai sao anh ngăn cản được "

    "Nhưng phải cẩn thận đấy, mấy thằng loi choi ấy không tốt đâu..."

    Từ đầu tới cuối anh chỉ độc thoại, hai người đang dìu anh thì lại im lặng bất thường, không ai nói với ai câu nào.

    "Chú mèo ấy rất dễ thương"

    "Thật tiếc cho chủ của nó, đánh mất một viên bảo trân tuyệt trần như vậy"

    "Haha đúng đó, tiếc làm sao"

    Nói rồi cả hai ôm chặt eo anh hơn, bước đi cũng nhanh dần như thể đang vội vàng cho một thứ gì đó.

    "Um..."

    "Ọe"

    Ôi trời.

    Có lẽ đi xốc quá nên anh không nhịn được mà đã nôn.

    Hên là kịp thời chạy tới một bồn cây, không thì anh xác định với những người quét đường.

    "Ha~..."

    Nôn xong anh ngồi phịch xuống bệ của bồn cây, người lắc lư mắt thì nhắm nghiền lại.

    "Anh à?

    Nhà anh ở đâu để bọn em đưa đến tận cửa"

    "Cứ như này không ổn đâu"

    Anh ráng mở mắt mình ra, mơ màng nhìn xung quanh.

    Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

    Anh đang ngồi trước cửa nhà mình.

    Lảo đảo rút chìa khóa ra, xâu vào lỗ mãi không được anh bắt đầu càu nhàu.

    "Thôi đưa đây để em mở cho"

    Nói rồi Wuggy giật chiếc chìa khóa từ tay anh, mở khóa rồi vào nhà.

    Catnap dìu anh vào trong.

    Cả 3 đã vào nhà, Wuggy khóa cửa nhà lại, cậu biết mình sẽ qua đêm tại đây nên giục luôn chiếc chìa khóa xấu số lên kệ bàn.

    "Mèo bẩn rồi, ta nên tắm cho nó thôi Wuggy ơi"

    "Được!

    Tới đây"

    Tìm mãi mới thấy nhà tắm của anh, công nhận người có tiền có khác, 3 thằng đàn ông ở chung một chỗ cũng không bị gò bó lắm.

    Còn có một bồn ngâm mình khá lớn nữa, 3 người hơi chật nhưng có thể miễn cường cùng dùng chung được.

    Sau khi nước ấm đã đầy đủ, sửa gội đầu đã có.

    Đến lúc tắm cho chú mèo đáng yêu này rồi!

    Catnap phụ trách phần áo, Wuggy thì là quần.

    Từng cúc áo được Catnap cởi ra, từng mảng thịt dần lộ như đang mời gọi.

    "Đàn ông mà trắng quá"

    Nói là trắng thế chứ không hề gầy mà còn đầy đặn nữa, 4 múi rõ ràng cùng cơ tay săn chắc.

    Và đặc biệt!

    2 đầu ti hồng hào vô cùng, như 2 hạt lưu ngon ngọt vậy.

    Xuống phần dưới, thắt lưng đã được Wuggy tháo ra từ đời nào và đang nằm gọn trên tay của anh.

    Anh bị trói bởi chính thắt lưng của mình.

    Cúc quần được tháo, Wuggy kéo một lúc cả 2 chiếc quần tụt xuống.

    Lộ ra tiểu Player nhỏ nhắn đáng yêu.

    Không cưỡng lại được cám dỗ của thứ nhỏ nhắn kia Wuggy đã đưa miệng ra mút nó.

    Lưỡi cậu điêu luyện liếm từ đầu khấc, nước bọt dính đầy ở lỗ tiểu.

    Anh cương lên rất nhanh.

    Chân đã không còn vững mà hơi khuỵu xuống, hai tay bị trói đặt lên đầu Wuggy, người thì cong lại để tay che lấy khuôn mặt đỏ ửng kia.

    "Ư~"

    "Aha..ha..ha"

    "Ưm ức, d-dừng lại đi"

    "K-không a~ muốn"

    "Um..."

    Anh bị chặn họng bởi một nụ hôn sâu.

    Lưỡi người nọ cạy mở khoang miệng anh, không do dự mà quấn lấy cái lưỡi đáng thương của bản thân.

    Anh thấy khó thở.

    Đây dường như là nụ hôn đầu tiên trong đời của anh nên anh chưa thể quen với nhịp dồn dập như vậy.

    Phập

    "Arg"

    "Ha...ha~"

    Anh cắn khóe môi Cat khiến nó bật máu.

    Cái môi xinh xẻo kia đã có một vết thương.

    Anh thở hổn hển mà hớp từng ngụm không khí lớn vì cậu trai kia đã hút hết oxi trong khoang miệng anh khiến anh không tài nào thở được.

    "Ha...

    Anh được lắm"

    Cat cười khẩy lau vội vết máu nơi khóe môi rồi lấy tay bóp cằm Player, bắt anh ngẩng lên nhìn mình.

    Hắn lại cưỡng hôn anh.

    Lần này mạnh mẽ, thô bạo hơn.

    Đầu anh đã mụ mị trong cái hôn ấy, vừa ngon ngọt vừa có chút mùi rỉ sét từ máu của Cat.

    Anh bất lực lấy tay đập đập Cat tỏ hiệu mình sắp chết ngạt còn hắn thì còn khá lưu luyến nụ hôn ấy nhưng vì chưa muốn mèo nhỏ ngất trước khi hành sự nên hắn đã nhả môi của Player ra kèm với đó là một sợi nước bọt còn muốn níu cả hai lại.

    Chưa để anh kịp tỉnh táo, hắn đã bày thêm trò mới.

    Hắn hít hà cổ và gáy anh, mùi hương của anh như được hắn giữ riêng mình vậy.

    Và rồi

    Phập

    Cat cắn cổ anh.

    Không hiểu sao xen giữa sự đau đớn là một chút khoái cảm?

    Anh điên rồi sao?

    Không dừng lại ở một vết cắn, hắn bắt đầu cắn lung tung quanh vai, cổ và gáy anh.

    Anh chỉ có thể rên rỉ xin tha mà không thể làm được gì hết.

    Chân mềm nhũn, tay bị trói thì làm được gì bây giờ?

    Không chỉ cắn, hắn còn mút loạn xạ khiến đâu trên chiếc cổ trắng ngần ấy cũng toàn là vết đỏ ửng cùng dấu răng mờ đậm.

    Tay hắn cũng có yên một chỗ đâu.

    Đầu ti anh bị hắn nhào nặn, nhéo đỏ sưng lên.

    Khó chịu nhưng lại có chút...thích.

    Phía dưới cũng không yên phận, vừa bú dương vật nhỏ con của anh vừa xoa nắn cặp mông đầy đặn kia.

    Cậu mò tới lỗ hậu của anh, tay xoa xoa quanh cái lỗ hồng hào ấy.

    Rồi một ngón đút vào, khít muốn đứt tay.

    Cùng lúc đó anh lên đỉnh, tay vô thức giữ đầu cậu, chân nhón, mắt thì trợn lên, bắn tinh dịch ra.

    Cậu nuốt hết không còn một giọt.

    Sau lúc đó anh quỳ phịch xuống sàn nhà tắm, chân không thể trụ được nữa chào thua rồi nghỉ ngơi.

    Anh thì đờ đẫn mặc cho 2 người kia làm gì thì làm anh không còn sức đâu mà cử động.

    2 ngón tay được đưa vào lỗ hậu của anh.

    "Aaa~"

    Cat một ngón, Wug một ngón từ từ đẩy sâu vào cái lỗ nhỏ ấy.

    Vừa thúc vào, vừa mở rộng bên trong

    vì bên trong này có thể sẽ đón tiếp thứ còn to hơn 2 ngón nay gấp nhiều lần.

    3 ngón tay đã lọt vào trong.

    "Ưmm"

    Anh lại lên đỉnh, bắn tinh đầy sàn.

    Có vẻ 2 người kia đã tìm ra được tuyến tiền liệt của anh

    Họ trêu đùa nơi đó, hết kẹp rồi lại khều khiến anh trơn mắt rên la.

    Ngay cả nói anh cũng không còn có thể nói rõ chữ, cổ họng giờ chỉ phát ra tiếng rên ư hử đầy dâm đãng.

    Chính anh cũng không tin bản thân lại phát ra những thứ âm thanh đó.

    Phía dưới đã nới đủ rộng nhưng hắn và cậu cũng không vội vàng lôi chân giữa đang cương cứng ra để đụ anh.

    2 người thật sự tắm rửa cho anh, tắm như tắm cho người yêu vậy.

    Nhẹ nhàng, tinh tế trái ngược hoàn toàn với vẻ lúc đầu.

    Trừ việc họ có ngứa răng cắn khắp nơi trên người anh ra thì mọi thứ rất sạch sẽ.

    Chân anh vẫn chưa chịu làm việc nên khi tắm xong Cat lại bế anh về phòng ngủ dưới sự chỉ dẫn của anh.

    Anh lúc này cũng có phần tỉnh táo hơn nhưng rượu quá mạnh khiến cơ thể anh mệt mỏi không thể vùng vẫy ra được 2 cậu trai trẻ kia.

    Vừa đặt được anh xuống giường thì Cat đã ghì chặt lấy ngăn không cho anh di chuyển lung tung.

    "Anh à em không chịu đựng được nữa "

    "Đêm nay anh phục vụ bọn em nhé"

    Nói dứt câu Wug cởi quần mình ra, thứ xuất hiện trước mắt anh khiến bản thân choáng váng.

    "Ư...t-to quá"

    "Không vừ-Agr..~"

    "Ặc, v-vừa đâu"

    "Ah~uh..ức..."

    "D-dừng đi mà!"

    Thực tế thì mới chỉ vào được đầu khấc dương vật cậu.

    Cậu động khó khăn, rút ra đâm vô từ từ.

    Mỗi lần như thế thì côn thịt lại vào sâu hơn.

    Cat cũng không nhịn được mà kéo quần cho thẳng dương vật của mình vô miệng anh, chặn đi những tiếng rên ngọt đến tan chảy ấy.

    Hơi tiếc nhưng ấm.

    Anh bị bất ngờ suýt cắn vào dương vật hắn.

    "A~ anh à liếm thôi nhé"

    "Đưa lưỡi của anh qua lại đi"

    "Ha~ đúng rồi, khoang miệng anh ấm quá"

    "Tôi lút cán nhé"

    "Được thôi!"

    Wuggy đề nghị muốn lút cán, dập liên tục nhưng vì anh không nói được chỉ phát ra những tiếng ư ư.

    "Anh à, làm vậy em sướng điên mất"

    Wuggy rút dương vật mình ra.

    Phập

    Bạch

    Một phát vào hết cả cây trong lỗ nhỏ ấy.

    Anh trơn mắt.

    Lên đỉnh

    "Mình phải lên đỉnh cùng nhau chứ, sao anh lại ra sớm như thế?"

    Chim nhỏ của anh vẫn giật giật từng đợt tinh chảy xuống.

    Nhìn anh lúc này như một bé đĩ dụ dỗ người khác mau đụ mình vậy.

    Wuggy cũng không ngưng lại sau một lần, cậu liên tục rút ra, cắm vào lúc sau sâu hơn lúc trước.

    Xung quanh tràn ngập tiếng bạch bạch của 2 hòn dái cậu đập vào thành lỗ hậu.

    Tiếng nước rỉ ra từ lỗ nhỏ mỗi khi cậu dập đầy ám muội.

    Cat cũng không muốn thua kém bạn mình.

    Cây côn thịt của hắn đã vào tới cuống họng anh.

    Anh hơi khó thở mỗi khi hắn đẩy sâu hơn.

    Sau một lúc dập liên hồi cả hai lỗ trên dưới của anh thì Cat và Wug mới chịu ra.

    Cat bắt anh nuốt trọn số tinh hắn bắn ra không thì sẽ không yên với hắn.

    Anh đành gắng nuốt hết đống tinh ấy.

    Anh hiện tại chỉ muốn nhắm nghiền mắt lại và đánh một giấc tới sáng nhưng hai con thú kia đâu tha cho anh.

    Cat lật người anh lại, đánh một cái rõ vang trên chiếc mông đàn hồi của anh.

    Chiếc mông trắng nõn ấy hằn một vết bàn tay đỏ ửng.

    Rồi Cat đưa cây gậy mình vào lỗ hậu anh.

    Anh có chút giật mình, tỉnh táo hơn một chút.

    Nhè cầu tha nhưng trai trẻ còn xung sức, sao để mồi ngon lọt khỏi tay cơ chứ.

    "Được rồi"

    "Nếu anh chứa được cả hai bọn em xuất tinh thì bọn em sẽ ngưng lại"

    "Nếu chứa mà không xuất được thì giữ nguyên như thế rồi ta đổi chỗ hành sự nhé"

    Nụ cười không hề giả trân của 2 cậu trai kia khiến anh phát sợ, chỉ vì thất tình mà ra nông nỗi này thì sao anh dám thất tình nữa chứ ?!

    Mà có lẽ anh sẽ khó thất tình thêm một lần nữa.

    Anh miễn cưỡng chấp nhận vì giấc ngủ ngon của bản thân.

    Hiện thì anh đang úp lưng lên người hắn và lỗ nhỏ vẫn đang chứa côn thịt của kẻ vừa mới bắn đầy tinh dịch vào.

    Anh chỉ cần nhét được thêm của Wug là được còn xuất thì lúc đó tính tiếp.

    Anh thử cho dương vật Wug vào nhưng không được.

    "Anh cần nới lỏng lỗ nhỏ của mình thì mới nhét vô được"

    Tiếng sét ngang tai.

    Mặt anh đã đỏ hơn trái cà, tai cũng chịu chung số phận.

    Anh cúi gằm mặt, một bên cặc của Cat vẫn trong lỗ hậu anh.

    Anh cho một ngón tay của bản thân vào, khó khăn đẩy sâu ngón tay ấy.

    Từ đầu tới cuối hai người kia chắm chú nhìn hành động của anh khiến anh ngượng chỉ muốn chui xuống hố.

    "Cần bọn em giúp chứ?"

    Vì anh làm quá chậm, có vẻ cũng không biết làm nên Cat ngõ lời giúp đỡ.

    Anh ban đầu còn do dự nhưng rồi cũng khẽ gật đầu.

    Wug cho 2 ngón vào cùng một lúc.

    Anh điếng người, không nghĩ cậu dứt khoát như thế.

    Ngón tay điêu luyện của cậu khuất đảo bên trong lỗ nhỏ ấy.

    Anh giờ không khác gì một bé điếm thèm cặc.

    Khuôn mặt đỏ ửng, khóe mắt còn đọng nước, miệng thè lưỡi ra thở một cách mệt nhọc.

    Anh cong người về sau vì cơn khoái cảm.

    Thật đáng yêu!

    Sau khi làm anh lên đỉnh 2 lần Wug mới rút tay ra chuẩn bị cho thứ to hơn vào.

    Anh lúc này cũng không rõ thứ mình bắn ra là gì, nó lỏng và trắng tinh, thật xấu hổ.

    "Arg~"

    "Ặc"

    "Hu?

    Uh s-sẽ rách mất"

    "Không-không muốn nữa đâu "

    "Dừng đi mà"

    Có lẽ 2 cây là quá sức với anh, từng cảm nhận rõ mồn một.

    Như bị xé làm hai vậy.

    Anh lại khóc lóc xin tha.

    Nhưng tất nhiên là 2 cây gậy kia không có tính người rồi, thay vào đó...

    Nó to lên?

    "Haha..anh à"

    "Quá trễ rồi!"

    Dứt câu cậu đã đâm thẳng cây gậy của mình một phát gần chạm 2 hòn dái của cậu vào lỗ nhỏ.

    Không dừng ở đó, cậu và hắn bắt đầu thay phiên nhau đẩy sâu.

    Anh trơn mắt chỉ còn lòng trắng lại lên đỉnh.

    Coi như đời trai mất chỉ trong một đêm, thêm việc có lẽ lỗ dưới của anh sẽ khó mà khép lại nhanh được.

    2 người giã sâu bên trong lỗ hậu anh, mỗi lần chà sát tuyến tiền liệt thì người anh sẽ nảy lên như bị điện giật.

    Phải mất một lúc thì cậu và hắn mới đồng thời bắn tinh vào sâu trong lỗ nhỏ đáng thương kia, kết thúc một đêm mộng dài.

    Anh đã ngất đi sau lần lên đỉnh cùng cậu và hắn, có lay mạnh thì anh cũng chỉ thở đều ngủ say.

    Cat bế anh đi tắm rửa lại lần nữa, Wug thì dọn dẹp ga giường đã nhăn nhúm, đầy tinh do anh nắm và nòi giống của cả 3.

    Đảm bảo mọi thứ đã sạch sẽ thơm tho, 3 người cùng nằm trên một chiếc giường, ôm nhau ngủ.

    Thật ra chỉ có hai người kia ôm anh còn anh thì nằm trong lòng cả 2, không thể nhích được một milimet nào.

    "Ặc!"

    "Con gì đè mình mà nặng vậy?!"

    "Khó thở quá!"

    "Ức!"

    "Ha...ha..ha"

    Anh đờ đẫn mở mắt ra.

    Trời đã sáng rồi.

    "Không nhúc nhích được"

    Anh nghĩ.

    Nghiêng đầu nhìn, hai bên anh là 2 gương mặt tuấn tú, không khiêm tốn thì phải nói là rất điển trai, kiểu mà mấy cô gái sẽ mê khi lần đầu nhìn.

    Ra là tay Wug đang đè lên ngực anh nên anh mới thấy khó thở.

    Anh khó khăn gạc tay cậu xuống vì cơ thể gần như đã mềm nhũn không còn sức sống.

    Cơn đau nhức toàn thân bây giờ mới phát tác.

    Phía lỗ dưới của anh có lẽ đã sưng tấy và chưa khép lại được.

    Núm vú cũng chung cảnh ngộ, đỏ ửng và còn âm ỉ đau.

    Mặt anh giờ như trái cà chua vậy.

    Ngượng ngùng, xấu hổ khi nhớ lại những chuyện đêm qua mình đã làm.

    "Anh dậy rồi hả?"

    "Hả?

    À ùm"

    Không tiếng trả lời hoàn chỉnh nào cho hắn.

    Chỉ có những thứ tiếng rời rạc khàn đặc.

    Anh mất giọng rồi.

    Đêm qua rên la đâu phải ít, cuống họng chưa bị tổn thương là may rồi.

    "Haha, nghe anh cố gắng nói thật dễ thương"

    Wuggy cũng đã dậy, lời đầu tiên cậu nói là là lời trêu đùa anh.

    Cơ thể không thể cử động, giọng nói khàn đặc khiến anh chỉ có thể bất lực nằm im trên giường chờ hai người kia cơm bưng nước rót.

    .

    .

    .

    "Anh à"

    "

    Sau này anh không cần phải đến các quán bar hay pub để giải sầu nữa đâu"

    "Vì anh đã có 2 tụi em rồi"

    "Anh sẽ đồng ý để hai tụi em chăm sóc anh chứ?"

    "..."

    "A~ ặc...ức"

    "Đ-được"

    "D-huh..dừng đi mà~"

    "Không được, anh phải hoàn thành nghĩa vụ của mình chứ"

    "Anh đồng ý rồi mà"

    "KHÔNGGG..."

    END

    Ôi trời ơi, 3k4 chữ

    Thật sự là tốn hết chất xám của tôi luôn ấy

    Hi vong mọi người thích >< và hẹn mọi người ở ngoại truyện khác

    Cya
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 5


    *Cái qu-..?*

    Tiếng bước chân trong căn phòng tối gần hơn.

    Rồi một bàn tay màu vàng xuất hiện, bám vào lối ra.

    Bàn tay ấy như được đeo bao tay, giống thú nhồi bông.

    "L-là..là-"

    *Huggy Wuggy!*

    Cánh tay theo đó cũng từ bóng tối hiện ra, là một cánh tay lông lá màu xanh.

    Anh giờ chỉ biết run rẩy mà chôn chân tại chỗ, không thể nhúc nhích.

    Toàn bộ thân thể của Huggy đi ra từ căn phòng tối.

    Nó cao hơn anh rất nhiều, gần chạm đến trần nhà.

    Mọi thứ đều không thay đổi theo kí ức lần cuối anh thấy nó.

    Chỉ có điều...

    Thay vì cười mỉm, nó lại cười nhe răng, bên trong khoang miệng ấy là hàng tá chiếc răng sắc nhọn.

    Anh biết chắc một phát cắn thôi thì cả xương anh cũng sẽ gãy vụn.

    Bản năng muốn sống sót ép buộc anh di chuyển.

    Không dám chậm trễ thêm, anh quay đầu chạy về lại phòng tạo đồ chơi.

    Tuy nãy giờ chuông vẫn reo nhưng sự chú ý của anh không còn về nó nữa.

    Anh cần phải nghĩ cách thoát khỏi con thú này.

    Huggy cũng không định làm ngơ, nó nhìn chằm chằm vào anh, cả cơ thể như buông thõng nhích từng bước tiến tới.

    Đầu anh xoay như chong chóng, mắt thì đảo liên tục nơi có thể chạy.

    Lên cầu thang thì không khác gì nộp mạng, dụ nó qua rồi chạy lại phòng nó vừa đi ra nghe thì khả thi đấy.

    Nhưng chắc gì chỉ có một mình nó, từ đầu tới giờ anh chỉ mới thấy Huggy.

    Đâu có gì chắc chắn sau nơi tối om đó không phải một lũ thú biết đi đâu.

    Chỉ con vài bước nữa là Huggy Wuggy có thể dùng cánh tay dài ngoằng của nó bắt lấy anh.

    Anh chợt nhớ ra.

    *Băng chuyền!*

    Nhanh chóng chạy tới góc phòng, anh toan chui theo đường của băng chuyền.

    "Ặc!"

    !!

    Huggy Wuggy đã phía sau anh từ lúc nào, hiện tại nó đang nắm lấy cẳng chân bị thò ra của anh.

    Chỉ một khoảng khắc ngắn ngủi, nó đã lôi được anh ra.

    Anh ngồi dưới nền gạch, đau điếng vì bị hất khỏi băng chuyền, phần chân bị Huggy nắm cũng nhói lên, con quái vật mạnh hơn vẻ bề ngoài của nó.

    Hiện tại, con thú chỉ cách anh không quá 20cm.

    Anh có thể thấy rõ từng chiếc răng của nó, cảm nhận được hơi thở nóng của nó phả vào mặt.

    Cứ nghĩ tới việc sắp bị Huggy cắn đứt đầu, mặt anh đã tái mét, sống lưng đã lạnh từ lúc nào không hay.

    Anh đưa hai tay che đầu, nhắm chặt mắt vì hoảng sợ.

    Con thú vẫn cười nụ cười quỷ dị từ từ áp sát mặt vào anh.

    Soạt

    "Ư-aaa..aa..a..."

    Cơn đau thấu trời dường như phải tới lại không thấy đâu, anh lại cảm nhận được một sự ấp áp từ người mình.

    Thứ gì đó đang ôm anh, lông của nó tuy cứng và bù xù nhưng không có sự ác ý nào trong cái ôm đó cả.

    Anh từ từ mở mắt, tay cũng hạ xuống.

    Huggy Wuggy đang ôm anh, hai chân nó quỳ xuống, đủ cao để cơ thể nó ôm trọn anh.

    Đầu nó tuy cũng rất to nhưng vẫn tựa lên vai anh.

    Anh hóa đá.

    Không nghĩ mọi chuyện lại diễn ra như vầy.

    Con thú không ôm anh lâu, chỉ một lúc sau nó đã buông anh ra.

    Tuy nụ cười ấy vẫn thế nhưng ác ý nó tỏa ra đã không còn.

    "A-...anh"

    "Ôm-ôm..."

    ...

    Anh tất nhiên là vẫn còn kinh hoàng sau chuyện mới xảy ra.

    Chỉ biết cảnh giác nhìn con thú, sợ nó sẽ bất ngờ làm gì đó.

    Soạt

    !!

    Con thú bế anh lên-kiểu công chúa, nhẹ nhàng, không một tiếng động.

    Anh hốt hoảng, hai tay vòng một vòng quanh cổ nó thật chặt.

    Tuy sợ nhưng anh phải công nhận rằng bàn tay găng vàng của nó rất mềm.

    Lông xanh của nó nhìn khá bẩn, còn cứng nhưng mặc nhiên bàn tay lại khiến anh dễ chịu.

    Nó bế anh tới lối vào băng chuyền, đặt anh nhẹ nhàng như cách nó bế anh lên.

    Nó tỏ ý anh đã có thể đi.

    Anh cũng thuận theo chui vào lối băng chuyền.

    Ngoảnh lại nhìn, Huggy đã biến mất từ lúc nào không hay.

    Tuy vẫn chưa thật sự tiêu hóa hết mọi thứ vừa xảy ra nhưng anh buộc bản thân phải đi tiếp.

    Trong này vừa hẹp vừa bức bối, nó như một mê cung dẫn dụ để ai đó đi vô rồi chết dần chếtonf trong đó.

    Anh cũng phải mất khá lâu mới mò ra được đường ra.

    Sau khi chui ra từ một ống thông gió nào đó, nơi anh đứng là một nơi cao với những cái cầu sắt ngoằn ngoèo, xa xa anh thấy thứ gì đó màu đỏ.

    Không nghĩ ngợi nhiều, anh tìm đường nới chỗ ấy.

    Trong lúc di chuyển, anh gặp một đoạn băng màu đen cùng chiếc ti vi phát băng.

    .

    .

    .

    "Nhật ký cuối cùng.

    Liên quan: Thí nghiệm 1006.

    The prototype(nguyên mẫu)"

    "Rõ là anh ta có khả năng hợp tác cũng như các thí nghiêm khác.

    Mặc dù vẫn mất tích nhưng sự kiên hôm nay chắc chắn liên quan đến anh ta.

    Đó là lí do tôi tạo bản ghi chép này:'không phạm sai lầm lần 2'.

    Các thí nghiệm cần được xử lý ở một nơi an toàn.

    Tôi không lo cho bản thân, chỉ muốn mọi người tiến lên vì khoa học dù có ai hiểu hay không"

    .

    .

    .

    "Thí nghiệm 1006?"

    *Huggy Wuggy?*

    *Huggy là 'thí nghiệm'?*

    *Mình đã có linh cảm từ những kí ức vỡ vụn rồi*

    *Ai ngờ, nó là sự thật*

    *Theo người tên Leith Pierre thì nhà máy có một hệ thống chống kẻ xâm nhập*

    *Là cậu ta?*

    "Argg.."

    *Đau đầu quá, mọi thứ dường như quen thuộc nhưng mình lại chẳng thể nhớ được gì cả*

    * 'Hôm nay' sao?

    Hôm ấy đã xảy ra chuyện gì mà ừm...nhà khoa học? này lại cảnh báo mọi người nhỉ*

    "Ugh..bỏ qua đi"

    *Không thể suy nghĩ thông suốt được*

    *Thử đến chỗ màu đỏ xem sao*

    Anh tạm gác mọi câu hỏi cho đoạn băng ấy đi, men theo đường cầu sắt.

    "Huh?"

    "Một bông...Poppy?"

    "Và...uh..x-xác đồ chơi bị treo lên"

    Nói đúng hơn là một bông anh túc được vẽ lên, chỗ nhụy hoa là một lối vào, xung quanh bông hoa ấy bị ghi những từ cảnh báo như 'tránh xa ra', 'đừng vào', 'đi đi'.

    Phía trên, những món đồ chơi có những vệt đỏ đậm nát tươm bị treo lên, có lẽ là để dọa cho không ai dám cả gan đi vào.

    *Mọi thứ chưa có gì rõ ràng cả*

    *Mình cần biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra*

    *Nếu trong này là đáp án...*

    "...Vậy thì vào thôi"

    Không gian bên trong khá hẹp với các bức tường màu vàng ố.

    Chỉ có một lối đi xuống, anh bước từng bước xuống sâu bên trong nơi ấy.

    Mùi ở đây không dễ chịu chút nào.

    Sự kết hợp giữa ẩm mốc và một mùi tanh hôi nào đó mà anh cũng không thể gọi tên.

    Không khí yên ắng đến ngột ngạt, như thể chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ làm kinh động đến những thứ phía dưới này.

    Đi tới chân cầu thang.

    Trước mắt anh là một lối đi thẳng tắp, càng sâu càng tối.

    Như một hành lang vô tận - anh đánh giá

    Mồ hôi đã vã đầy lưng, trong này nóng kinh khủng.

    Anh cũng đã đi trong hành lang này được một khoảng thời gian rồi.

    "Chờ đã"

    *Một căn phòng*

    Căn phòng ấy khá nhỏ và đơn giản, cũng không có gì đáng bận tâm anh bắt đầu đi tiếp vào hành lang.

    *Lại một chỗ đi xuống nữa*

    Đúng vậy, nơi này phải sâu tới thế nào mới có được chỗ hẹp và ngột ngạt này chứ.

    Nhưng lần này ánh đèn hai bên tường không phải màu vàng nữa mà là...

    *Màu đỏ*

    Đỏ quỷ dị khiến người đang mồ hôi ròng ròng như anh cũng phải lạnh sống lưng.

    Đi được một đoạn, anh thấy một cánh cửa đôi đang đóng chặt.

    *Đây rồi, sự thật!*

    Anh không do dự đẩy mạnh 2 cánh cửa ra.

    Một không gian nhỏ hiện ra, màu tỏa ra cũng quỷ dị không kém.

    Đặt giữa phòng là một cái lồng kính.

    Bên trong là-

    "-Búp bê?"

    Bất giác có thứ gì đó thôi thúc anh mau chóng mở cái lồng kính ấy.

    Cơ thể anh không thể kiểm soát mà dùng GrapPack mở nắp kính con búp bê ấy.

    "Bạn đã mở lồng giam của tôi"

    Một giọng nói nữ, có phần ngọt ngào như trẻ con phát lên khi anh vừa mở cái hộp kính đó ra.

    "Argg..."

    "Đ-nữa sao?!!"

    Đầu anh như bị bổ đôi, không lâu sau anh ngất lịm đi.

    End

    Hallo, vậy là xong chapter 1 rồi, chapter 2 sẽ sớm cập nhật nhé!!

    Player hơi yếu, ngất hoài luôn:') tại tôi không tìm được một cái cớ tốt hơn việc ngất để đốt cháy giai đoạn

    Vậy nhé hẹn mọi người ở chapter tiếp theo, cya
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 6


    Tỉnh dậy đi !

    .

    .

    .

    "Ặc!"

    "Đ-đừng"

    Anh đột ngột bật dậy.

    Hơi thở gấp gáp, mồ hôi trên trán túa ra như mưa.

    "Urgg..."

    *Chuyện gì đã xảy ra vậy?*

    *Ừm...*

    "Ha..."

    *Nhớ ra rồi..*

    *Con búp bê đó*

    Trước khi ngất anh đã bị thứ gì đó thôi thúc mở cái hộp kính đang để một con búp bê.

    Bất giác nhìn lên cái hộp kính ấy..

    !!

    *Con búp bê đó đâu rồi?*

    *Có người đem nó đi?*

    *Nhưng là ai được?*

    "Không lẽ..."

    *Aizz.., kệ đi*

    *Nơi này luôn có gì đó không đúng*

    *Phải tìm hiểu rõ mới được*

    Anh đứng dậy.

    "Ấy?"

    *Nơi này có một cánh cửa từ lúc nào..?*

    Tính đi lên, anh chợt thấy cuối căn phòng là một cánh cửa.

    Anh tiến tới mở cánh cửa ấy.

    Một hành lang dài, từ đây những bóng đèn đã chiếu mọi thứ rõ ràng hơn, không như sảnh trước đó.

    Giờ đây anh có thể thấy cái nhà máy mày được trang trí như một nhà trẻ.

    Màu sắc tường và gạch lót chân màu trắng chủ đạo, còn có hình thù những món đồ chơi rất dễ thương như Bron(khủng long đỏ), Candy Cat,...

    được vẽ trên tường.

    *Một con giống Huggy?*

    *Không phải*

    *Con này màu hồng, có lẽ là bản nữ*

    *Tên gì nhỉ?*

    Kissy

    *Phải rồi, Kissy Missy*

    ...

    *Giờ không phải lúc xem coi những con vật này là ai*

    *Tiếp tục thôi*

    Cuối hành lang là một cánh cửa, không khóa.

    Anh mở ra.

    *Ngã tư*

    Trước mặt anh là 3 lối đi, bên trái đã bị bịt bằng hàng rào sắt.

    Trước mặt là một cánh cửa khác, phía trên có biển hiệu ghi 'Elliot Ludwig'.

    *Elliot Ludwig?*

    *Người tạo ra cái nhà máy này?*

    *Đây chắc hẳn là phòng làm việc của ông ta*

    *Bị khóa rồi...

    Ừm...*

    *Haha tất nhiên rồi, ai lại có thể để nơi mình làm việc mở toang hoang cơ chứ*

    Chỉ còn đường phía bên phải là có thể đi được.

    Hành lang bên phải cũng hư hỏng một chút, nền đã bị sập xuống, không sâu nhưng đủ để không thể qua bên kia hành lang.

    Rất may phía trên có một thanh sà ngang, có lẽ anh có thể dùng GrapPack để đu sang.

    Cũng không sợ kẹt ở dưới vì đã có một đoạn gỗ để đi lên.

    Mất kha khá thời gian để anh quen với việc đu qua lại thanh sà ấy.

    Anh cứ khựng rồi rớt xuống phần gạch lõm, đau lắm chứ đâu đùa nhưng cuối cũng anh cũng có thể đu sang bên kia.

    Một không gian nhỏ hiện ra, lại thêm 2 lối đi khác, một phải-đã bị bịt kín bằng ván gỗ và trái là một căn phòng nhìn như kho chứa đồ.

    Góc nơi này còn có một cardboard standee (bìa cứng đứng) hình huggy, bên cạnh là một cái nút đỏ ghi 'press here'.

    Anh dùng GrapPack nhấn thử.

    Tiếng cười - "Ai đó cần một cái ôm không?"

    "Cho tớ ôm thật chặt nhé!

    Hứa sẽ không cắn đâu nè"

    "Tớ sẽ ôm cậu cho đến khi cậu không chịu được nữa"

    "Tớ sẽ siết chặt cậu cho đến khi cậu arggg..."

    -Tiếng thét nhiễu

    Anh giật mình lùi lại vài bước.

    Tấm cardboard standee hình Huggy Wuggy đó khá dễ thương cho đến khi tiếng thét đó phát ra.

    Anh nghĩ mình cũng không được bình thường khi nhấn cái nút đó, anh có phải trẻ con đâu.

    Tạm gác 'con' Huggy đấy qua một bên, anh vào căn phòng bên trái.

    Quả thật đó là phòng kho nhưng mọi thứ trên kệ đều trống trơn còn có...ừm...chất lỏng màu đỏ? dính dưới sàn.

    Ở cuối căn phòng có treo một chiếc chìa khóa màu đỏ.

    *Màu giống cánh cửa bị khóa.

    Có lẽ đây là chìa khóa của nó*

    Anh lấy chiếc chìa khóa xuống, về lại căn phòng ấy.

    Khi mở ra, nơi ấy khiến anh ngạc nhiên.

    Một căn phòng ấm cúng, với tông màu nâu chủ đạo.

    Bên cạnh những kệ sách ngăn nắp, bàn làm việc gọn gàng, anh còn thấy trên tường, phía sau bàn làm việc là những bức vẽ nghệch ngoạc nhưng...hồn nhiên.

    *Là trẻ con vẽ sao?*

    Tranh đủ màu sắc rực rỡ, có một chú khủng long Bron, hình một cô bé người que mặc váy, bên cạnh là Huggy hay hình Huggy và Kissy khoác vai nhau cười vui vẻ.

    Elliot Ludwig là một người yêu trẻ con-anh đoán vậy, những bức tranh ấy được ông dán lên nơi làm việc của mình có lẽ là bằng chứng sắt thép nhất.

    Căn phòng này còn có một chiếc tivi dùng để nghe băng, cũng không khó để nhìn ra cuộn băng màu nâu trên bàn làm việc của ông, phía dưới cuộn băng ấy là một tờ giấy- ghi 'Tài liệu Thí nghiệm 814'.

    Tờ tài liệu ghi.

    .

    .

    .

    Thí nghiệm này sử dụng một con chuột sống.

    Chuột được cho ăn 3 phần mỗi ngày trong 2 tuần.

    Sau hai tuần, con chuột bị giết và nhúng vào hỗn hợp hoa anh túc và chất bảo quản dạng gel .

    Một tuần sau, người ta dùng sốc điện để cố gắng hồi sinh con chuột (vẫn còn trong lớp gel).

    Con chuột vẫn không phản ứng.

    Chỉ đọc thôi đã khiến anh sởn da gà, tại sao giữa nhà máy đồ chơi này lại có những tờ tài liệu về các cuộc thí nghiệm vô nhân tính này chứ?

    Anh dần hiểu ra một ít, có lẽ ngoài vỏ bọc nhận nuôi trẻ mồ côi thì nhà máy còn có mục đích khác.

    Cất tờ tài liệu ấy đi, anh cho phát cuộn băng.

    .

    .

    .

    "Công ty Playtime là tâm huyết của Elliot Ludwig – một người đàn ông vĩ đại, dù đã ly hôn nhưng luôn là người của gia đình.

    Với tầm nhìn mang những món đồ chơi tuyệt vời đến cho trẻ em trên toàn thế giới, ông dành trọn thời gian trong nhà máy, làm việc không ngừng để đổi mới và sáng tạo.

    Những năm 1960, một mất mát đau thương đã đẩy Ludwig vào vực sâu, nhưng ý chí mạnh mẽ giúp ông đứng dậy, tiếp tục xây dựng Playtime Co.

    Ludwig chưa bao giờ từ bỏ một dự án, và chính quyết tâm ấy đã đặt nền móng cho một đế chế đồ chơi đáng kinh ngạc, tất cả bắt đầu từ năm định mệnh một chín..."

    -tiếng nhiễu

    *Là người đàn ông của gia đình nhưng sao phải ly hôn nhỉ?*

    *Mất mát đau thương mà đoạn băng nói...là vợ ông ta chết?*

    *Không*

    *Nếu đã ly hôn thì...chắc là con ông ấy*

    *Mà hơn hết*

    *Một người 'vĩ đại' như thế sao phải che mặt?*

    *Phải để mọi người biết mà ngưỡng mộ chứ*

    Câu hỏi chồng chất câu hỏi, tóc đã bị anh làm cho rối mù nhưng mọi thứ lại càng bị chôn sâu hơn.

    *Khoan đã*

    *Kia là...một cái #vent?* ( #: ventilation pipe-ống thông gió)

    Anh lấy GrapPack mở nắp cái vent, tuy không lớn nhưng đủ để anh bò qua.

    Lối ra của lỗ thông gió ấy là một căn phòng khác.

    Trông khá bừa bộn, dây điện rải rác dưới sàn, 2 cột điện chưa được thắp sáng, còn có một bìa cứng đứng hình Huggy.

    Bịch

    "Ôi, xin lỗi"

    Anh đang xem xét 'con' Huggy kia, nghe thấy tiếng động khiến anh giật thót.

    End

    Haii, Zaa đây, mở đầu đầy năng lượng cho hành trình tiếp theo😋

    Chương sau sẽ tới nhanh thôi, cya.
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Quà tặng (ng truyện)


    "Arggg, mệt quá"

    "Cái nhà máy chết tiệt"

    "Lương lủng như shit vậy"

    "Urgg...hở"

    "Gì đây?"

    "Một gói hàng"

    "Của ai đây?"

    "Gửi ngài Player, quà từ nhà máy PC vì sự cống hiến hết mình của ngài"

    "Oa...tôi xin rút lại câu nói 'nhà máy chết tiệt' "

    _______

    Chào, tôi là Player-tất nhiên đó chỉ là biệt danh.

    Cái thế giới quái đản này có một quy tắc mà ai cũng phải tuân theo.

    Mỗi người bắt buộc có biệt danh của riêng mình, chỉ người nhà mới được biết tên thật.

    Tôi á hả?

    Từ khi nhận thức được, tôi chỉ biết bản thân có biệt danh là Player thôi, tên thật thì...ba mẹ tôi đã mất trước khi nói cho tôi rồi.

    Gác cái đó sang một bên, hiện tôi là một nhân viên trong một nhà máy.

    Nhà máy sản xuất đồ chơi, chức tôi không cao, chỉ là một nhân viên mang vác thùng hàng thôi và tất nhiên là lương thấp đến đáng thương rồi.

    Hôm nay vừa về nhà sau khi vác gần ba chục thùng hàng thì tôi thấy có một kiện hàng rất to được để trước nhà mình.

    Đọc mới biết là quà từ cái nhà máy đó, nói là cảm ơn vì sự cống hiến của tôi.

    Nghĩ đó có lẽ là một chiếc máy lạnh đời mới hay một chiếc tủ lạnh mini thông minh, tôi hí hửng đẩy hàng vào nhà-hên là cửa đủ rộng để vào.

    Mở ra, thứ trong đó khiến tôi sốc toàn tập.

    "Cái quái-"

    "Đ-đồ chơi?!!"

    "Là thú bông..."

    "Ahhh...nhà máy chết tiệt!!"

    "Phá sản hết đii!!"

    "Ông đây độc toàn thân con cái đâu mà cho!!"

    Trớ trêu thay, tủ lạnh mini, máy lạnh đâu không thấy mà chỉ có một con chó nhồi bông màu cam,kèm một tấm thiệp.

    Dogday-người bạn tỏa nắng của bạn!

    Tôi vứt tạm con chó bông lên giường, nhờ thế mới để ý.

    Con chó đó rất dài, nó nằm từ đầu giường tôi, chân nó còn lòi ra khỏi cuối giường một chút.

    Mà ai thèm quan tâm chứ, mai tôi sẽ tặng nó cho ai đó, nhìn thôi đã chướng mắt.

    Dọn dẹp hết đống cacton, tôi quyết định đi tắm.

    Vì sống một mình nên tôi không có thói quen khóa cửa phòng tắm, chỉ đóng lại và đó là thứ sai lầm nhất tôi từng làm.

    Cạch

    Cánh cửa phòng tắm mở ra.

    Tôi đang ngâm bồn thư thả phải ngoái nhìn cửa.

    Bốn mắt nhìn nhau.

    "Hơ??"

    "C-c-cái c-cái-i..."

    "Chủ nhân!"

    "Em cũng muốn tắm"

    Thứ vừa bước vào từ cánh cửa ấy là...con chó bông đó.

    Nó cười, quẩy đuôi?

    Tôi quá hoảng loạn vì thứ mình vừa nhìn thấy nên cơ thể cứng đơ, không nhúc nhích được, mồm thì chỉ lặp được đúng từ 'cái'.

    Sốc quá mà...

    Con chó ấy không do dự chui vào bồn tắm của tôi, chật nhưng nó vẫn chen vào được.

    Mắt tôi luôn nhìn theo nó nhưng chỉ biết há hốc.

    Giờ tôi mới để ý, chiều cao của nó đã thấp đi rất nhiều rồi còn...thân hình nó đã to hơn lúc tôi lấy nó ra.

    "Chủ nhân à"

    "Chủ nhân"

    "Anh ơi"

    "H-hở"

    "Anh tắm cho em đii"

    "C-cái gì??"

    "Em nói là!

    Chủ nhân tắm cho em đi"

    "Kh-không"

    "Vâng?"

    "K-không thể nào"

    "Ch-chuyện gì-um"

    Con chó đó hôn tôi!!!

    Argg

    Nó nhân lúc tôi hoang mang đã chồm người tới, một tay giữ tay tôi, tay còn lại của nó đã ôm eo tôi lúc nào không hay.

    Mồm tôi há nãy giờ, không cần tốn công cạy răng tôi ra lưỡi nó chỉ việc gạ gẫm lưỡi tôi.

    Nó có 2 chiếc răng nanh nhọn, tôi cảm nhận được điều đấy nhưng nó cố gắng để tôi không chạm vào 2 chiếc răng ấy-nó sợ tôi đau.

    Tôi đã hoàn hồn, mắt tôi trợn trừng nhìn nó, nhìn nó lấy đi nụ hôn đầu của bản thân.

    Tôi không ngờ bản thân lại mất nụ hôn đầu một cách kì cục như này.

    Nhưng tôi làm được gì bây giờ...tôi không làm được gì cả.

    Phản kháng cũng không được.

    Tôi không dám thở nên khi hơi sắp hết, tôi dãy dụa và con chó đó nhả môi tôi ra thật, may ghê.

    Nhưng mặt nó vẫn dí sát vào tôi, như kiểu nếu tôi nói sai nó sẽ lụm tôi vậy.

    "Anh đã bình tĩnh hơn chưa?"

    "À-hả?

    À ừ rồi"

    *Con chó đó hôn mình để mình bình tĩnh hơn?

    Quái dị!*

    "Mà chủ nhân à"

    "H-hả?"

    "Anh đừng gọi em là 'con chó đó' nữa"

    "Anh biết tên em mà, là Dogday!"

    "Ờ-à đ-được được, là Dogday, Dogday"

    "Mà- c-cậu cũng đừng gọi tôi là c-chủ nhân nữa"

    "Gai óc tôi dựng hết luôn rồi"

    "Vậy em gọi anh bằng gì?"

    "Tôi là Player"

    "Vâng!

    Anh Player"

    "Anh tắm cho em được không?"

    "À được"

    Như thế, con chó đó mới bỏ tay tôi ra, quay lưng lại với tôi, chờ tôi tắm cho nó.

    Và tôi thật sự tắm cho nó!!

    Sau khi tắm xong nó còn rất nhanh hất người qua lại để rủ hết nước đi nhưng tất nhiên là đâu được.

    Tôi phải lau người cho nó, thật mệt mỏi.

    Tôi mặc nó, đi nấu ăn.

    Nó nói nó không cần ăn cũng có thể sống, chắc vì nó là thú bông nhỉ.

    Cơm canh xong xuôi, tôi chuẩn bị đi ngủ.

    Con chó đó cũng lết bằng được lên giường tôi.

    Tôi kệ nó luôn, đi ngủ trước vì mai còn phải đi làm.

    Đêm mới là tính cách thật của nó.

    "A~ chủ nhân à"

    "Không ai nói với anh rằng anh rất đẹp sao?"

    "Tôi muốn cửng lên khi chỉ nhìn mặt anh thôi đó~"

    "Khuôn mặt này mà khóc lóc cầu tôi dập anh còn tuyệt hơn nữa"

    "Argg~ tôi yêu anh chết mất"

    "Nhưng giờ chưa phải lúc, nếu vội anh sẽ sợ mà chạy mất thì sao đây~"

    "Tôi đành phải diễn vở kịch cún con ngoan hiền vì anh vậy"

    "Ngủ ngon, chủ nhân"

    Nói rồi Dogday hôn lên trán, lên môi anh, chỉ là nụ hôn thoáng qua nhưng chan chứa đầy sự chiếm hữu, dục vọng trong đó.

    Cậu ôm anh, trải qua đêm đầu cùng chủ nhân của mình.

    End

    Hii, Zaa đâyy, ngoại truyện nhẹ nhàng tình cảm thôi không dài dòng.

    Nếu được thì sẽ có phần hai nhưng phải xem đã.

    Hết rồi, ngoại truyện khác sẽ được đăng tiếp, hẹn gặp lại.

    Cya.
     
    [Allmplayer-Ppt] Toan Tính
    Chương 7


    "Xin lỗi đã làm cậu giật mình"

    "Tôi chỉ muốn sửa điện thôi, đây"

    Anh bất giác quay ra nhìn chỗ có giọng nói phát ra.

    Đó cô búp bê trong lồng kính, sau lưng cô là nguồn điện để dẫn điện.

    Con búp bê có thể nói chuyện.

    Nó còn có thể tự cử động...chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

    "Tôi là Poppy, có lẽ cậu đã biết"

    "Ừm..cậu giúp tôi nối điện chứ?"

    Anh im lặng, không muốn nói gì khi chưa biết trước mặt mình là thứ chi.

    Nhưng anh vẫn giúp Poppy nối điện.

    *Tiếng vỗ tay* - con búp bê vỗ tay.

    "Tôi muốn cảm ơn cậu vì đã giải thoát cho tôi, tôi mắc kẹt ở đó rất lâu rồi"

    Poppy nói, vừa nói cô vừa đi vào lỗ thông gió bên cạnh nguồn điện, cái lỗ kích thước khá nhỏ chỉ vừa với thân hình cô.

    "Tôi muốn đền ơn cậu!"

    "Có một ga tàu gần đây, cần mã số"

    "Tôi có mã đó, chúng ta có thể ra khỏi đây"

    Anh vẫn có thể nghe được giọng nói của cô nhưng không biết cô đã đi đâu.

    "Bên này!"

    Tiếng Poppy vọng lại phía sau lưng anh.

    Anh quay đầu lại, bên cạnh cái vent anh vừa chui ra là một cái lỗ thông gió nhỏ khác và cô vừa mới chui ra từ đó.

    "Tôi có thể đi theo cậu qua đường thông gió này.

    Theo tôi"

    Anh trèo lại cái vent cũ, về lại phòng của Eliot Ludwig.

    Đi ra khỏi phòng đó, anh để ý chỗ bị chặn bởi lưới sắt đã biến mất.

    Có lẽ nối điện là để mở cửa chỗ này.

    Lối đi này cũng bị chặn bởi một cái hố rất sâu.

    Phía trên cái hố đó là một thanh xà, anh thấy may mắn khi bản thân đã luyện tập đu trước đó.

    Anh bắn tay xanh bám vào thanh xà, lấy đà rồi phi qua.

    Anh thành công qua được bên kia cái hố.

    Hành lang nơi đấy khá dài nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy trước mặt là một cánh cửa màu xám.

    Đi thẳng về phía cánh cửa anh có linh cảm không tốt về chuyện này.

    Cánh cửa được mở ra, anh thấy Poppy đứng cạnh một miệng hố rất lớn và có vẻ khá sâu, xung quanh là những đường đi có biển tên lớn phía trên như Research, Playcare, Game Station, Production nhưng tất cả đều đã bị hàng rào sắt chắn lối, còn bị bịt kín bằng các tấm ván gỗ.

    Anh lại gần Poppy xem cô định làm gì.

    "Nghe này"

    "Tôi cần cậu tin tưởng tô-waaggg..."

    "!!"

    Đột nhiên có một cánh tay từ phía dưới miệng hố túm lấy Poppy kéo cô xuống bên dưới.

    Thứ cuối cùng của Poppy chỉ là một tiếng thét dài vang vọng từ dưới hố lên.

    Anh không chút do dự nhảy thẳng xuống cái hố.

    Cánh tay kia đã từ đó ngoi lên thì phía dưới này chắc chắn có thể đứng được, ít nhất có thể sống nếu nhảy xuống.

    Anh từng thấy cánh tay đó rồi, nó rất quen mắt...

    Mommy Longlegs

    Cái tên ấy xuất hiện thoáng qua đầu anh, không vì lí do gì nhưng anh tin chắc cánh tay đó là của cô ta.

    Mommy Longlegs là món đồ chơi do nhà máy Playtime Co(nơi anh làm việc) sản xuất và bán ra thị trường năm 1991.

    Đúng như cái tên, 4 chi của cô có thể co dãn tùy ý.

    Thời ấy những đứa trẻ rất thích cô ấy vì vậy mà đồ chơi Mommy Longlegs bán rất chạy.

    Anh trượt theo độ nghiêng của hố, đường trong này tối om.

    Rồi anh thấy sàn hố nhẵn hơn, mọi thứ thay đổi và anh thấy mình đang trượt trong một đường ống giống ống cầu trượt trong khu trò chơi.

    Trượt một đoạn dài, cuối cùng anh cũng ra được.

    Nơi anh vừa phóng ra quả thật là ống cầu trượt cho trẻ em.

    Có tận 5 cái ống như thế liên tiếp nhau, tất cả đều có tên phía trên ống.

    Lần lượt từ trái sang phải là Eddie.M.N.R--Leith Pierre--Elliot Ludwig-- Stella Greyber--??

    *Stella Greyber?*

    *Là cô gái trong đoạn băng xin việc*

    *Sao tên cô lại ở đây?*

    *Mà sao ống cuối lại trống trơn?*

    Cái ống sát góc bên phải không có tên, có lẽ nơi đó dành cho nhân viên.

    Anh chợt nhận ra, 2 trong số họ là người có chức vụ cao trong nhà máy.

    Vậy đây là đường ống cho những cấp cao đi lại thuận tiện.

    *Vậy thì...Stella*

    *Ra là cô ta cũng có chức vụ cao trong cái nhà máy này*

    *Vì sao nhỉ?*

    *Chăm chỉ...hay...*

    *Vì tư tưởng*

    *Và*

    *Người cuối cùng là ai mà lại không có tên?*

    Cái ống cuối chắc chắn cũng là thành viên cấp cao nhưng hiện tại anh sẽ không biết người đó là ai.

    Gác đám cấp cao ấy qua một bên, có 3 lối đi trong không gian này nhưng chỉ có 1 cái có thể vào.

    Lối đi đề tên Game Station(Trạm Trò chơi) và một lối khác không tên đã bị chặn bằng cửa cuốn không vào được.

    Chỉ có lối đề chữ Power(Năng lượng) là đi vô được.

    Trong phòng Power anh phải nối điện, lần này có vẻ khó hơn những lần trước đó.

    Anh cũng phải mất kha khá thời gian mới mở điện được.

    Xẹt-

    Cạch cạch cạch

    Anh ra lại không gian kia, cánh cửa của Game Station đã cuộn lên, tạo lối đi vào.

    Thật thì trước đó anh có cảm giác bị theo dõi nhưng vì nghĩ bản thân quá nhạy cảm nên cũng không để tâm.

    Bây giờ, cái cảm giác ấy ngày một tăng lên.

    Anh hơi bất an nhưng vẫn đi vào Game Station.

    Nơi đây chỉ là một hành lang dài, phía cuối là một cánh cửa khác cần bàn tay màu đỏ.

    Anh phóng bàn tay đỏ lên, thanh tiến độ đang dần lấp đầy.

    "??!"

    *Cái gì vậy?*

    Một cánh tay dài, màu hồng đang giữ bàn tay đỏ ngăn cho nó hoàn thành tiến trình.

    "Aww..một người bạn chơi mới!"

    Phốc

    *!!*

    *C-Cánh tay màu đỏ*

    Đó là Mommy Longlegs, cô ta bò bằng 3 chi từ trên trần nhà xuống, cánh tay còn lại đang giữ chặt Poppy.

    Tay cô ta rất dài, nó bám lấy cánh tay đỏ rồi bứt nó khỏi GrapPack một cách thô bạo.

    Anh không thể làm gì ngoài việc ngơ người để mọi chuyện xảy ra.

    Không hiểu sao khi thấy dáng vẻ của Mommy, anh lại không thấy bất ngờ.

    Có lẽ là vì anh đã gặp Huggy Wuggy, bà ta có lẽ giống nó.

    Anh chỉ biết Mommy Longlegs và cả Huggy Wuggy là một sinh vật sống, cô ta không thể là một thứ công nghệ cao được, điều này nằm ngoài khả năng của con người.

    "Oh~ lâu lắm rồi mới gặp, thật thú vị phải không Poppy?"

    "Rất thú vị, thưa mẹ!"

    Mommy Longlegs độc thoại, vừa nói cô ta vừa lắc qua lại Poppy như thể cô trả lời vậy.

    "Mẹ nghe nói Poppy đưa con mã tàu để trốn thoát"

    "Thế còn gì là vui nữa?!"

    Cô ta nói bằng giọng điệu cợt nhả, còn kéo dài cái đầu của bản thân sát lại Player.

    Ánh mắt cô ta chỉ toàn màu đen, như muốn ăn tươi anh.

    "Thay vào đó sao ta không chơi trò chơi nhỉ?

    Haha"

    "Sẽ giống như ngày xưa vậy, nếu con thắng 3 trò chơi, mẹ sẽ cho con mã tàu"

    "Nào, haha"

    "Hãy đến trò chơi Kí ức Âm nhạc(Musical Memory)"

    "Hãy-tuân-thủ-luật-lệ"

    "Không thì mẹ sẽ xé xác và ăn nội tạng của con khi con vẫn còn có thể dãy dụa.

    Hahaha"

    Cô ta bò nhanh lại lên trần nhà máy, Mommy Longlegs nói còn cười khúc khích như việc xé xác người khác rất đỗi bình thường với cô ta.

    Dù chưa thật sự nắm được chuyện gì đang diễn ra nhưng anh biết mình phải làm theo cô ta, không thì cả Poppy và anh sẽ toi đời.

    Cạch cạch cạch

    Cánh cửa trước mặt anh tự động mở ra.

    End

    Hăi, Za đây

    Gần Tết nên lười hơn, thông cảm

    Tôi muốn thông báo là

    Tôi đã chỉnh sửa chapter 1(chương1->5) một chút.

    Mỗi chương tôi có điều chỉnh chút ít, nếu ai muốn thấy thay đổi thì có thể đọc lại.

    Mọi người chú ý chương 4 và 5 nha, hai chương đó tôi đổi hơi nhiều đó.

    Chương sau sẽ được cập nhật sớm thôi, cya
     
    Back
    Top Dưới