Cp: Nguyễn Xuân Bách x Bùi Trường Linh
' Redflag x GreenFlag '
Nhỏ Bách vibe redflag vcl
Tục,chửi bậy.
----------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Xuân Bách được mệnh danh là một thằng redflag chính hiệu.Ngày nào cũng thấy nó đi cùng 1 em,lúc thì hồng hài nhi,ngưu ma vương,...
Nó chẳng tha cho con gái nhà lành,đứa nào cũng húp.Mọi người hay bảo nó tồi,đểu cáng nhưng cái mặt đẹp trai của nó thì khó mà cưỡng lại.
Gọi nó tồi vì nó reo rắc cho người ta xong bỏ đi chẳng quay lại.
Gọi nó đểu cáng vì 2 tay ôm 2 em xong vẫn đi huýt sáo với em khác.
Nhiều người vẫn cố chiếm được cái trái tim đó vì nhà nó giàu chết mẹ ra.Ba làm giám đốc công ti mẹ thì họa sĩ nổi tiếng thì bố đứa con gái nào cưỡng được.
Thế mà có người hoàn toàn trái ngược với nó đấy.Người ấy tên là Bùi Trường Linh
Khiếp,em xanh lè xanh lex luôn.Đẹp trai lãng tử,cao m8,chung tình,khóc xấu 1 tí nhưng kệ!
Linh Bùi từng có 2 mối tình rồi nhưng đều bị trap chỉ vì nhạt?Họ bảo em còn không bằng Bách-nó khéo mồm toàn nói lời mật ngọt chứ em thì nhạt như nước ốc.Lâu lâu có mấy miếng hạt nhài
Buồn lắm đó chứ,bản thân chung tình với người ta mà người cắm cho mình nguyên cái sừng trâu to mà.Nhưng Linh chẳng trách ai,chỉ trách do mình chưa đủ tốt thôi.
Đứa redflag,đứa greenflag.Ơ thế thì nếu 2 người này gặp nhau thì như nào nhể?
Gặp nhau ở quán bar,thằng Bách thì đang hút thuốc ôm eo đứa con gái còn em Linh ngồi uống nước cam ở quầy bartender.Nguyễn Xuân Bách bị cái mái tóc trắng với đôi mắt của Linh thu hút nên có hứng thú,bỏ việc đang dang dở mà đến làm quen
Chả hiểu sao Bùi Trường Linh dễ dãi vcl.Ai nhờ gì thì làm,kết bạn thì không biết có phải người xấu hay không.
Em chấp nhận lời kết bạn của nó,thế là cặp bạn thân- bạn đỏ tôi xanh ra đời.
Mà nó cứ bị Linh thu hút ý,như kiểu điếu thuốc mà nó thích nhất vậy.Không thể rời khỏi,nó cũng không biết lý do,chỉ biết rằng Linh là thuốc phiện,càng ấy càng nghiện
Nhiều lần nó 'vô tình' lỡ chạm vào môi,mông,ngực hoặc......Ờm không nói được..
Thì cơ thể như cái nam châm hút chặt vào bộ phận đó,không bỏ ra được.Nó đỏ mặt nhưng thấy Linh chẳng chú ý nên bóp bóp vài cái.Cũng mềm,to,múp
Từ đó,Xuân Bách bỏ hẳn cái thói Redflag kia mà chỉ coi Bùi Trường Linh là nhất.Cái con người từng khiến bao cô gái mê như điếu đổ thì giờ lại lẽo đẽo theo Linh đòi hôn má thôi.Em cũng chiều theo,nó đòi cái gì thì chiều cái đó trừ địt
Nó được nước lấn tới,đòi hôn môi các kiểu nhưng Linh cũng phải giá trị đời trai ở trong tâm chứ nên không đồng ý.Bách cúi mặt xuống,dùng cái tiệc chiêu mà nó hay dùng - mếu.
Nó biết thừa Linh sẽ không để ai mếu hay buồn bao giờ nên cứ dùng thôi
Linh xót nó nên bất lực cho hôn lướt qua,nó ngoài mặt thì đồng ý nhưng trong thì nghĩ đủ cách hôn nát cái môi mềm mọng kia
Không phải cái nhìn đùa cợt thường ngày.
Mà là ánh nhìn của một kẻ đã nhịn đói quá lâu, đứng trước điều mình thèm muốn nhất.
Hơi thở nó nặng hơn, lồng ngực phập phồng như đang cố ghìm xuống thứ gì đó đang nổi lên dữ dội bên trong.
Một bước.
Hai bước.
Khoảng cách bị rút ngắn đến mức Linh có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người đối diện đang bao trùm lấy mình.
Tim Linh đập nhanh, theo bản năng muốn lùi lại nửa bước... nhưng bàn tay Bách đã kịp giữ lấy cổ tay em.
Không kéo đi.
Không làm đau.
Nhưng đủ chắc.Bách cúi xuống.
Lần đầu tiên, môi chạm môi, chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhẹ đến mức có thể xem như "lướt".
Nhưng thay vì lùi ra, thay vì dừng lại như đã hứa, Bách lại giữ nguyên khoảng cách ấy, trán gần kề, hơi thở hòa vào nhau, tim đập đến mức như muốn xé toạc lồng ngực.
Và rồi, như thể dây xích cuối cùng bị cắt đứt—
Bách hôn lại.
Sâu hơn.
Mạnh hơn.
Không còn chút do dự nào nữa.
Bàn tay đặt sau gáy Linh, kéo em sát lại, như muốn xóa sạch mọi khoảng trống giữa hai người.
Đó không phải là sự nhẹ nhàng vụng về của lần đầu, mà là sự dồn nén bùng nổ — gấp gáp, nóng rực, gần như mất kiểm soát.
Chỉ còn lại hơi thở đứt quãng.
Chỉ còn lại nhịp tim dội vào nhau không theo bất cứ nhịp điệu nào.
Không gian chật lại bởi cảm xúc không có lối thoát.
Linh đơ ra hoàn toàn.
Không phải vì không muốn — mà vì cảm xúc quá lớn, quá nhanh, quá mạnh.
Em không kịp xử lý điều gì đang xảy ra.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ thế giới thu nhỏ lại, chỉ còn lại hơi thở của người trước mặt và nhịp tim đang đập loạn xạ của chính mình.
Bách thì ngược lại.
Như thể tất cả sự kiềm chế đã bị xé toạc, nó hôn Linh đầy mãnh liệt, dồn dập, không ngừng nghỉ.
Không thô bạo theo cách làm đau — nhưng là kiểu mất kiểm soát, nóng rực và gần như điên cuồng của một người đã thèm khát quá lâu.
Một tay giữ sau gáy.
Một tay siết lấy cổ áo.
Quá gần.
Quá gấp.
Quá nhiều.
Tới khi Linh bắt đầu không có hơi thở thì cố gắng đập nhẹ vào lưng nó nhưng nó không thèm để ý,vẫn đang hôn.Đến khi Linh phải đập mạnh thì mới buông ra,Bách nhìn khuôn mặt đỏ bừng,môi sưng húp lên cứ như chery ý.Đôi mắt phượng kia ươn ướt,nhắm tịt lại
Nó thầm nghĩ rằng biểu cảm của Linh này cũng quá đáng yêu rồi đi~
Và thế là Linh giận nó nhưng còn chưa được 1 ngày vì nó cứ mếu thôi
---------
Xl các sếp vì qua ngủ quên=))