Khác [AllKook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài

[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
48. H+ bị phát hiện


JK:ê mày,mày thấy ai đẹp trai nhất.

Cậu nhìn qua BK

BK:tao thấy Kai là đẹp trai nhất.

Ong:ê,giống ta đấy.

JK:mà tao nói Kai đang độc thân.

BK:đâu bữa tao thấy ảnh đi với Sehun đấy.

JK:hả,mày thấy ở đâu.

BK:sông Hàn đấy,tao với anh Chan đi bộ nói chuyện thì thấy hai nguời ngồi chung với nhau Sehun dựa vào anh Kai.

Ong:hai nguời đó đến với nhau là đẹp đôi lắm.

3 nguời cười hí hả thì có một chàng trai đi tới chỗ cậu.

Em có muốn ở với anh 419 không.

(419-> for one night hay được gọi là tình một đêm)

Cậu nhìn anh ta từ trên xuống duới.Thấy anh ta mặc đồ hơi giống mafia nhưng khuôn mặt lộ rõ sự biến thái của anh ta.

JK=> đúng là màu mè.

Cậu ta mặc chiếc jean bó chân cùng với áo sơ mi hoạt tiết da rắn,mái tóc màu xám khói.

JK:xin lỗi,tôi không có bán thân.

Anh ta nâng cằm cậu lên ròi cuời dâm đãng.

Khuôn mặt em khi lên giường sẽ như thế nào đây.(nhếp mép)

Cậu đứng lên rồi gạt anh ra lấy ly nước cậu đang uống tạt vào anh ta.Anh ta bị tạt nước nên áo nguời ước sũng.

JK:nếu muốn tôi trao thân này cho anh thì anh chết trước đi rồi muốn gì với tôi cũng được

Anh ta nhăn mày,đôi mắt đỏ rực nhìn cậu,bàn tay nắm lại nhưng mọi nguời xung quanh đều nhìn anh nên đành bỏ đi.BK và Ong chứng kiến thắt sự việc nhưng cũng không nói gì nhưng lòng họ hơi buồn cuời,cậu ngồi xuống.

BK:nếu tao mà có mở quán bar thì tao sẽ bắt mày về làm phục vụ khách Vip.(chọc)

Ong:như vậy không được,chỉ cần chi số tiền lớn là có thể ở một đêm với nguời đẹp như JK đấy

.(cà khịa)

Hai nguời sân si với nhau làm cho JK phải nhìn bằng ánh mắt sát khí.

----------

21:00 tối.

Nhà anh em Kim Gia.

Trên chiếc sofa chữ U có 5 nguời đàn ông quyền lực đang ngồi rung đùi chờ đợi ai đó.

NJ:sao em ấy chưa về vậy.

JM:em ấy chắc có công việc bận nên có thể qua đó.

Ting.

Tiếng chuông tin nhắn điện thoại anh JH,anh lấy ra xem

Vợ yêu

💬ngày mai em mới về

Anh xem xong rồi đưa cho các anh xem.

NJ:vậy còn thằng TH đâu.

JM:để em gọi nó.

JH:thật ra có gắn camera mini trong làm việc của JK nên em đi xem thử coi em ấy đang làm gì.

--------

Tại quán Bar TALRI.

Hiện giờ BK và Ong uống nhiều đến nãy cồn lên tới não,2 nguời quẩy điên đảo trên sân quẩy.Cậu tuy hơi say nhưng vẫn khá tỉnh táo để canh chừng hai nguời.

Cậu đứng lên rồi đi vào phòng vệ sinh,trên dọc hành lang cậu có cảm giác ai đó theo dõi mình nhưng cậu nghĩ mình dính men ruợu nên hơi ảo tưởng thôi.Cậu đi vào phòng vệ sinh rủa mặt 1 cái rồi đi qua máy sấy khô tay thì có một chàng trai đang đứng trước cửa nhìn cậu,cậu nhìn qua.

JK=>lại là cậu ta.

JK:anh nhìn tôi cái gì.

Cậu ta cuời nhếp mép rồi đi đến chỗ cậu.Cậu ta tới gần thì có mùi thơm nồng làm cho cậu ngày càng say tình,cậu cố che mũi lại nhưng mùi thơm ngày cài thu hút cậu,càng hít nhiều thì cậu lại không ổn định được tinh thần,cậu cố lùi xuống thì anh ta càng tiến lên,cậu đụng tường rồi kiếm cách để thoát ra nhưng thể lực lúc này quá yếu,cậu ta nắm hai tay của rồi nâng cầm cậu.

Hôm nay hai ta sẽ có đêm nồng mặn.

JK:không......được....(thở mạnh)

Anh nắm má cậu lên rồi đầu tiến gần môi cậu,cậu có vẩy vụa nhưng bị anh ta nắm tay lại rồi đành phải nhắm mắt.

Bất chợt có một thứ bay mạnh vào anh ta.

BÙNG.

YA,thằng nào dám đánh vào mặt tao.!!!!(quát)

Cậu nghe tiếng cậu ta quát thì mở mắt ra.

JK:anh Taehuyng.(lắp bắp)

Anh nhìn cậu rồi kéo cậu ra khỏi đó.Trên dọc hành lang anh nắm chặt tay cậu.

JK:tại sao anh biết ở đây.

TH:không cần biết,anh phải về phạt em.(gằng giọng)

JK:vậy còn KD và Chan.

TH:bị bắt hết rồi.

Tại sao anh TH lại ở đây,thật ra chiều anh thấy 3 nguời cùng đi mua sắm nên anh đi theo dõi 3 nguời khi anh phát ba nguời đi vào bả thì đã gọi anh KD và anh Chan,anh KD trong tâm tức giận vì lén đi bar còn anh Chan đang đứng gần ngay chỗ anh TH,vì anh đã nói dối là đi công tác để anh điều tra thường anh không ở nhà thì BK sẽ đi đâu,anh TH và anh Chan vào trong và kiếm chỗ góc khuất đề xem dò 3 nguời.

Cậu bị anh kéo mạnh nên hơi đuối sức khoong đi nổi nữa,anh TH thấy vậy thì bồng cậu lên vai rồi ẵm ra cửa chính quán Bar.Một chiếc Roll royce màu xám chạy tới chỗ hai người,cánh cử xe mở ra rồi cho cậu lên xe ngồi ở giữa, lúc này ánh đèn trong xe bật lên.

JK:tại sao các anh ở đây.(rung rẩy)

Các anh không nói gì,không nhìn cậu đi một mạch về nhà,dù cậu thấy mắt các anh chứ đựng những con quỷ giận dữ và màu đỏ tối u ám......

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiếc xe dừng trước nhà,các anh đi xuống để cậu ở đó,cậu nhanh chóng đi lên tay lái nổ máy xe lên nhưng không được.Các anh đứng xe cậu có cách nào bỏ trốn không.Anh YG đi tới cửa xe mở ra rồi bồng cậu lên vai,các anh cùng cùng YG đi vào trong nhà.

JK:khoan đã,em biết lỗi rồi cho em xin lỗi.

NJ:dám nói dối tụi anh,tối nay phải phạt nặng.

Anh đánh mạnh lên mông cậu một cái......BỐP.....

NJ:tội này phải phạt nặng.

Các anh đưa cậu vào một căn phòng khá lớn ở giữa còn có cái giường King size cỡ lớn,Các anh quăng cậu lên giường rồi anh tự cỡ đồ mình ra chưa cái boxer.Cậu khá là sợ vì hiện giờ các anh đang thỏa thân rồi nhìn cậu một các dâm đãng,anh JM lôi 1 cái thùng ra xong đổ ra cho cậu xem,cậu tóa khoảng thì thấy những món đồ đó.

JK:đó là gì vậy. (Lắp bắp)

Các anh nghĩ ràng những thứ này cậu phải biết chứ,ai ngờ.....

Anh TH cầm cây đen đó lên

TH:cái này để mát xa bên trong của em đấy.

Anh bật lên cho cậu xem nó rung cực mạnh,món đó chinh sextoy,còn anh NJ cầm rất nhiều hộp bcs đủ màu cho mỗi nguời từng hộp.

Các anh đi ra để lại cậu và anh Jin.

Anh gằng giọng với cậu.

Jin:lột đồ hết ra.

Cậu nghe vậy thì nhanh chóng lột đồ ra rồi lấy mềm che lại.Anh leo lên giường rồi kéo mềm ra rồi hôn tới tấp.Cậu bị chiếc luỡi tàn phá trong khoang miệng làm cho cậu không thể động đậy được.hôn được một chút thì rời môi ra,cậu bị tấn công qua mạnh làm cho cậu đuối sức,anh lấy vật nhỏ màu hồng rồi bắt đầu tiến vào hậu nguỵet của cậu.

JK:ứmmmm....

Anh bật lên chế rung vừa làm cho cậu khoái cảm bên trong.anh nghiêng nguời xuống gần thân cậu rồi mút đầu ti.

JK:em.....ớ....muốn....của...ứm..của....anh vào trong.

Anh nghe vậy thì rời đầu ti rồi đua côn thịt vào trong hậu nguyệt bên trong nhuung anh ấy không rút cây sextoy ra mà kết hợp với nhau làm cho anh có một cảm giác lạ,còn cậu bị anh tiến nhanh vào bông cúc nên giật mình nhuung anh ấy để luôn bên trong nên cảm khoái cảm này ngày càng tăng gấp đôi.

JK:ớmm.......sướng........ấ.....quá....

Anh làm ngày càng mạnh,anh chỉnh chế độ rung cực mạnh là cho con thịt của anh ngày càng to gấp đôi,sự hứng thú của anh ngày càng lên đỉnh điểm,tiếng da thịt va chạm với nhau ngày càng lớn.......

Cậu bây giờ mơ màng trong ánh đèn đỏ và bắt đầu có cảm giác muốn ra.

JK:emmm......muốn....ớ.....ra....

Anh nghe vậy thì tăng tốc bên trong làm cho cậu giật mình......

JK:ứmmmmmmm

Anh và cậu bắn ra,cậu thở hỏn hển ròi nhìn anh,còm anh thì rút côn thịt ra rồi kéo cái sextoy ra nhưng vùaa kéo ra thì tinh dịch anh đã tràn ra ngoài,anh lấy khăn giấy lau sạch hậu nguyệt của cậu,anh hôn một cái rồi đứng lên.

Jin:anh phạt xong rồi,bây giờ tới mấy đứa kia.

Cậu mở mắt to ra nhìn anh.

JK:ơ,khoan đã......

Cậu chưa nói xong thì anh Jin đã đi ra.Anh NJ bước vào cùng vào món đồ chơi mới.....

NJ:chúng ta cùng chơi với nhau nào.(cuời dâm)

Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

-----------

🕛 00:00

Jk:em........mệt...ứm...lắm.....rồi....

YG:vậy ai đi bar trốn tụi anh.....

----------

🕐

JK:chậm....thôi.....ấmmmm.....anh JH.

----------

🕜

JK:.......anh JM......ớmmm.......anh làm 2 hiệp.....rồi...

JM:chưa đủ,em nói dối là đi làm,tụi anh kiểm tra camera thì không thấy em hên là thằng TH phát hiện ở quán bar nếu không thì thân thể của em sẽ bị anh ta xâm chiếm,tội này phạt nặng......

---------

🕓

JK:trời.....sắp....sáng......rồi.....ứm.......

TH:có gì đâu,hai ta có thể làm nguyên ngày.........

-----------------

14:00 trưa.

Cậu mở ra thì trần nhà màu xám,nhìn xubg quanh thì không thấy các anh,cậu ngồi dậy thì một luồn cơn đau tiến tới,cậu xoa lưng rồi thấy mình đang mặc sơ mi trắng,nhìn xung quanh toàn dấu vết bầm và vết cắn các anh,cậu cău mày vì quá đau nhứt phần duới.

JK:đúng là lũ quỷ động dục,biến thái,dâm dục,.......

Cậu nói những từ trong lòng thì có tiếng cửa mở ra,cậu giật mình vì sợ các anh phát hiện nhưng ai ngờ..........

JK😛hùuuuu,QG à anh làm tôi hơi sợ.

Cậu thở phù nhẹ nhõm.Thì ra là QG,trên tay cậu ấy có 1 tô cháo ngon lành.

QG:cậu chủ dặn tôi làm ít cháo cho cậu bồi bổ.

Cậu gật đầu rồi hỏi tiếp.

JK:các anh đâu rồi.

QG:các cậu ấy đều len công ty rồi,còn anh TH lúc nãy đứng ngó xem phòng cậu đang làm gì.

Bắt chợt có một giọng nói vang lên.

TH:QG,cậu ra ngoài đi tôi sẽ phục vụ cho JK.(lạnh lùng)

Cậu lúc này hơi shock câu nói của QG bây giờ đang quéo nguời khi nghe của anh TH.QG nghe vậy thì cúi đầu rồi nhanh chóng đi ra ngoài......

Suzy vừa đi ra thì có tiếng la lớn.

Áaaaaaaaa

Em xin lỗi,em lỡ lời thôi.

Dám nói tụi anh là lũ quỷ đông dục,để anh cho em xem thế nào là lũ quỷ đông dục........

Thôi,sao anh xé áo em vậy..........KHOAN ĐÃ.

Chap này mình viết hơi nhiều.

Mọi nguời nhớ bình chọn cho mình nha 😀

T6 mình ra chap tiếp nha :3333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
49.Thuốc ngủ


Tuần sau.

Tối tại nhà Kim Gia.

Hôm nay chỉ có ở nhà một mình 4 nguời phải ở công ty nguyên đêm để giải quyết hợp đồng còn 2 nguời còn lại là anh YG và Jimin phải đi công tác JeJu nên hiện giờ chỉ có cậu một mình trên sofa xem TIVI bất chợt có một giọng nói vang lên.

QG:cậu chủ,JE đang đứng trước cửa nhà.

JK:cho em ấy vào đi.

QG gật đầu rồi đi ra ngoài mở cửa cho cô,một lúc sau cô ấy đi vào trong nhà khách rồi đi tới chỗ cậu,cậu nhìn thấy cô ấy có vẻ hấp tấp.

JK:có chuyện gì vậy JE.

Cô chỉ im lặng là ra hiệu cho cậu biết,cậu thấy JE không nói gì cũng hiểu ra,cậu đứng rồi kéo JE xuống hầm studio.

Hai nguời đi vào studio thì JE lên tiếng trước.

JE:ông YongJun gửi thiệp cho anh.

Cô đưa cho cậu một tấm thiệp trắng,cậu mở ra xem.

JK:dự tiệc 30 năm của công ty giải trí và truyền thông Seoul ?.

Cô gật đầu rồi nói tiếp.

JE:ông ta mời công ty mình đi nhưng anh Chan có việc bận bên Thụy Sĩ gần 1 tuần nên gửi cho anh.

Cậu xem từng chi tiết tấm thiệp và đều cậu chú ý nhsts là nơi tổ chức,Sự kiện đó được tổ chức tại đảo JeJu tại khách sạn Grand Hyatt Jeju vào tối ngày mai,cậu có thể thay mặt anh Chan đi nhưng có mình cậu đi nên.........

JK:nếu anh đi một mình thì có thể ông ta sẽ làm gì anh đây.

JE:vậy anh có thể nhờ anh YG giúp.

Cậu tính nhờ anh YG nhưng mà hiện giờ phía bên khu cảng DK có chuyện xảy ra,anh JM và YG phải giải quyết rất nhiều bên đó nếu cậu nhờ anh thì sẽ làm phiền anh nữa nên thôi tự mibhf làm vậy

Cô biết nếu cậu không đi thì sẽ làm khó với hai bên nhưng nếu cậu đi thì thế nào ông ta sẽ kiếm kế hoạch à.Cậu nghe câu nói của cô thì trong đầu sẽ nhờ ai giúp rồi,cậu lấy điện thoại trong túi ra gọi cho Anh Kai.

📲

Anh Kai,em muốn nhờ anh công việc này,đừng nói cho anh YG nghe.

Em cứ nói đi anh sẽ giúp..........

——————————

Trưa.

Hiện giờ cậu được anh KD đưa tới sân bay hai nguời đi dọc trên cao tốc,cậu đang xem điện thoại thì anh KD đã hỏi cậu.

KD:em đi một mình như vậy lỡ ông ta có giở trò gì với em không.

JK:không sao,em tự vệ được.

KD:nhưng mà.......

Anh có linh cảm cậu có thể sẽ gặp chuyện gì tiếp theo,có thể bỏ thuốc mê cậu hay là làm gì đó,cậu thấy khuôn mặt anh lộ rõ sự lo lắng nên an ủi anh.

JK:em nhờ anh Kai giúp rồi,nếu em bị dính kế hoạch của ông ta thì em có thể né tránh và sẽ bằng chứng ra khi ông ta hãm hại em,em có đem nhiều camera ẩn và đồ phòng vệ rồi nên anh khỏi cần lo.

Anh nghe vậy cũng nhẹ lòng rồi tập trung lái xe ra sân bay.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sân bay Incheon

Hiện tại cậu đang trong phòng Vip nghỉ ngơi để chờ chuyến bay bất chợt có một cuộc gọi đến,cậu lấy ra xem.

JK:thì ra là anh Jin.

Cậu bấm nhận cuộc gọi.

📲

Alo,anh gọi em có gì không.

📲Sao em không nói cho tụi anh là em đi Jeju.

📲À quên,lúc đó em bận quá nên quên thông báo cho tụi anh.

📲Vậy em đi mấy ngày.

📲Em đi hôm nay ngày mai về.

📲Vậy sao không để anh Chan đi.

📲Nếu anh Chan đi thì em qua Thụy sĩ 1 tuần đấy,nếu bên đó mà rắc rối nữa là em ở đó 1 tháng.

Lúc này anh câm nín luôn,cậu biết ngay nếu csuj nói câu này là anh sẽ im lặng và chuyển chủ đề liền.

📲Ờ,thì em qua đó có thằng YG và JM bên đó,nếu em muốn cần gì thì gọi tụi nó.

📲Vậy thôi,chuyến bay của em sắp tới giờ rồi,vậy nha yêu anh

📲Ukm,yêu em.....chụt....

Tút......tút.....tút......

Anh hôn một cái thì cậu đã tắt máy,

—————————

15h trưa.

Sân bay quốc tế Jeju.

Cậu tới sân bay,đeo khẩu trang và đội nón và nhanh chóng đẩy vali ra tới sảnh đưa đón khách vừa đi ra khỏi cửa sân bay thì đã một chiếc xe đen cỡ lớn,cậu đi tới thì cảnh cửa xe mở ra,một nguời phụ nữ bước xuống.

JK:ô,Sana à.

Sana:vâng,tôi thay mặt ông chủ đi rước cậu.

JK:vậy đưa tôi tới khách sạn Grand Hyatt Jeju.

Sana:vâng.

Cậu và cô lên xe rồi xuất phát tới địa điểm.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Xe dừng ngay tại cổng trước khách sạn Grand Hyatt Jeju,cậu đi xuống rồi kéo vali vào trong.

Vừa vào sảnh tiếp tân thì có một nguời phụ nữ cuối chào

Xin chào cậu có đặt phòng không ạ.

Cậu đưa thiệp cho cô ta xem,cô xem một lượt rồi kiểm tra danh sách,khi kiểm tra xong thì đưa lại cho cậu.

Phòng của cậu đã chuẩn bị xong.

Cô đưa cái thẻ cho cậu

Cậu đi căn phòng được sắp xếp,cậu đi lên tầng 5 rồi đi dọc trên hành lang thì thấy số phòng của mình.

Cậu mở cửa phòng.

Cạch.

Căn phòng khá là sạch sẽ,ở giữa có một cái giường đôi và kế bên là một cái bàn và một ít đồ ăn vặt trên đó.

Cậu để vali qua một bên rồi đi vào toilet

---------

19h.

Cạch.(mở cửa)

Cậu bước ra khỏi phòng với bộ vest đen trắng đơn giản,cậu chỉnh chu lại rồi đi dọc hành lang đi xuống thang máy rồi tiến vào sảnh dự tiệc,cậu vừa tiến sảnh tiệc thì có nhiều ánh mắt đang nhìn cậu,cậu biết tuy mình mặc đồ đơn giản nhưng vẻ đẹp của cậu làm cho mọi nguời thu hút.Cậu

Nguời có câu 'nguời đẹp vì lụa' nhưng cậu lại khác với câu đó..........

Cậu lấy ly ruợu champagne rồi kiếm một góc khuất tối đứng thưởng thức từng ngụm ly ruợu một chút,bất chợt có một giọng nói của một nguời đàn ông gọi tên cậu.

Chào em,Jungkook

Cậu nhìn lên phía giọng nói đó.

JK=>Haizzzz,mệt quá.

JK:chào ông YongJun.

Cậu bắt tay ông ta,bên ngoài cậu phải vui vẻ nhưng trong nguời cháy như lửa quỷ.

YongJun:hôm nay em rất kiêu sa.

Ông cứ nhìn từ trên xuống duới liên tục rồi cuời dâm đãng với cậu,mọi hành động của ông ta cậu đều thấy nên cậu phải kiếm nói vài cậu rồi nhanh chóng đi chỗ khác chứ cậu không muốn thấy bản mặt biến thái của ông ta.

JK:chúc mừng sự kiện 30 năm của công ty ông,tôi mong rằng những tháng tới ông có thể giúp đỡ công ty của anh tôi.

YongJun:rất thân hạnh khi giúp đỡ công ty của em,nếu em muốn công ty tôi hợp tác với công ty em dài lâu thì có thể chúng ta.........

Ông ta nâng tay cậu lên rồi tính hôn nhẹ một cái,trước khi môi ông ta tiến tới bàn tay thì cậu nhanh chóng rút tay liền.

JK:xin lỗi,tôi đi gặp nguời quen một tí.

Cậu nhanh chóng đi khỏi chỗ đó,để mình ông ta đứng nhìn cuời dâm dục

YongJun=>tối nay tôi sẽ phục vụ chăm sóc cho em.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

23:00 tối.

Hôm nay cậu khá mệt vì phải giao tiếp nhiều nguời trong giới kinh doanh đối tác,cậu rời khỏi sảnh tiệc rồi đi dọc trên hành lang tiến tới phòng cậu.

Cạch.(mở cửa)

Cậu bước vào thì căn phòng khoong có ai,màu tối sẫm bao bọc căn phòng,cậu mở đèn rồi đi vào toilet.

Một lúc sau cậu bước ra với bộ quần áo thun đơn giản,tiến tới chiếc giường thì thấy một cốc sữa để ngay bàn.

JK:ai đem sữa qua đây vậy.

Cậu cầm ly sữa chuối lên rồi ngửi,cậu chỉ mùi chuối thôi nên nghĩ là có tiếp tân đem qua cho mỗi phòng một ly sữa chuối nên cậu uống hết một hơi rồi để ly lên bàn,cậu nhanh chóng leo lên giường rồi mở latop ra làm công việc dở dang.

--------

2:00 khuya.

Trong căn phòng hiện giờ chỉ có tiếng gõ bàn phím,những ngón ta đang tung tăng trên bàn phím,có số và chữ cứ xuất hiện trên văn bản máy tính,bất chợt có tiếng cửa mở ra.

Cạch.

Cậu nghe tiéng mở thì nghĩ hai anh đã về,cậu rời khỏi giường rồi chạy ra cửa nhưng cậu phải đứng sững lại vì hiện giờ trước mặt cậu là một già bụng to béo,mặt đỏ rực với mùi hơi ruợu.

JK=>sao ông ta lại vào được đây.

Là ông YongJun.

Ông ta hiện giờ hơi say ruợu,ông ta cứ nói trong miệng tên cậu.Cậu đứng xem ông ta sẽ làm gì.ông ta nói lè nhè trpng miệng,ông ta thấy cậu trước mạt ông ta thì ông đi tới,cậu thấy ông ta đi đến chõ csuj nhưng ông ta đi thăng bằng mà cứ nghiêng qua trái rồi qua phải.

Cậu đi tới đầu giường rồi đợi ông ta tới đây sẽ làm gì với cậu và không ngoài dự tính,khi ông ta nhìn phía cậu thì bắt đầu chạy lao tới cậu.

Cậu né qua một làm cho ông té sắp mặt lên giường rồi ngủ say luôn,Cậu cuời khinh.

JK:kế hoạch của ông đơn giản ghê.

Cậu cầm latop rồi lấy ghế ngồi,đặt máy tính trên bàn rồi tiếp tục công việc của mình,cậu thức trọn nguyên đêm đó để tránh ông ta thức dậy.

----------

6:00 sáng.

Cậu làm xong tài liệu trên máy tính thì nhắm mắt một tí,thì có một tiếng gõ cửa phòng.Cậu nghe tiéng động đấy thì nghĩ rằng tiếp tân đem bữa ăn sáng cho cậu,cậu đứng ra tiếng ra cách cửa

Cạch.(mở cửa)

Cậu vừa mở thì ánh đèn flash chụp liên tục,giọng nói của nguời phụ nữ cứ nói liên tục.

Cậu cố nhìn rõ khuôn mặt nguời phụ nữ phía trước vì ánh đèn làm cậu bị chói mắt.

JK=> là Jong Mina ?

Đúng vậy,nguời trước mặt hiện giờ là Jong Mina.Cô ta cầm camera điẹn thoại và chụp liên tục,cô ta còn gắn thêm camera mini trên đầu để quay cậu.

Jong Mina:anh và ông YongJun đã làm gì với nhau.

Tại sao cậu lại làm đồ bại với ông ta.

Cậu và ông ta là gì của nhau........

Cô cứ áp chế liên tục nhưng câu hỏi vì nghĩ rằng nếu cô làm như vậy thì cậu sẽ sợ hãi rồi cầu xin và cô có thể dùng video này đăng leen báo chí showbiz kế hoạch của cô sẽ thành công nhưng không,cậu khoan tay rồi đứng xem cô ta làm gì.

Cậu cuời nửa miệng nhìn cô ta đôi mắt lạnh hồn.

JK: Jong Mina,cô bình tĩnh đi,cô nói nhanh quá tôi không trả lời kịp.

Cô cũng bỡ ngỡ vì cậu lại không làm gì cả,vừa điềm tĩnh không bọc lộ cảm xúc dùng đôi mắt nhạt nhẽo nhìn cô,cô nói tiếp.

Jong Mina:tại sao cậu lại ở căn phòng của OngJun.

JK:có thể tối hôm qua ông ta vô lộn vào đây nên tôi nhường giường cho ông ta.

Jong Mina:vậy tối hôm qua tại sao cậu lại hôn ônv ta trong thang máy.

Cậu cuời khinh bỉ cô ta vì câu hỏi bịa đặt.

JK:sao cô biết được hôm qua tôi lại hôn ông ta trong khi đó nhiều nguời thấy tôi bước vào thang máy một mình,có camera trong thang máy và camera mini trong phòng nữa ,cô muốn xem không ?

câu nói của cậu làm cho cô cứng đơ luôn,cậu ta đang áp chế cô tới cùng.Cậu cuời nửa miệng rồi nâng cằm cô ta lên.

JK:đừng nghĩ rằng cô làm như vậy thì tôi sẽ bị dập tắt danh dự trong nháy mắt.

Cậu biết ông ta và Jong Mina đã gặp mặt nhau,anh Kai xem rõ từng chi tiết hành động của cô ta và đã thông báo cho cậu.

Cậu thả tay xuống rồi dựa vào cửa nhìn cô ta cuời kinh.Cô ta sôi máu nắm chặt bàn tay và muốn nắm tóc cậu.Cậu đang nhìn cô ta đợi xem cô ta sẽ làm gì cậu tiếp theo thì cô ta đã ngã xuống sàn,cậu hoảng hốt thì có một nguồi phụ nữ đi ra.

JK:là cô sao,Irene ?

Irene:vâng,tôi được cẩuchủ cử đến đây để rước cậu.

Cậu nhìn ngó nghiêng vì sợ các anh thấy trong phòng cậu có.....

JK:vậy các anh ấy đâu.

Irene:ở phía sau cậu.

Khi cậu nghe xong cậu nói đó thì nhìn liền phía sau.

Hai nguời đàn ông quyền lực đang nhìn cậu chằm chằm với không cảm xúc,cậu rung rẩy vì thấy đôi mắt của hai anh.Lúc này anh YG lên tiếng.

YG:JM,hãy đưa em ấy về khu nghỉ ngơi đi,chuyện ở đây để anh giải quyết.

Anh JM nghe thì vòng eo cậu rồi nhanh chóng rời khỏi đó.

Lúc này anh đi vào trong phòng thì thấy ông ta vẫn nằm trên giường ngủ ngon lành.

YG:đưa ông ta về phòng ngủ ông ta,sẵn tiện đưa Jong Mina vè ngục.

Cô nghe vậy thì kêu đồng bọn vào bên trong,rồi rinh ông ta rời khỏi đó,anh đi xung quanh phòng thì thấy một cốc sữa trên bàn,anh cầm lên rồi ngửi,anh nghe được mùi thuốc ngủ cực mạnh trong cốc sữa đó nhưng tại sao cậu uống lại không tác dụng gì hết,anh nghi ngờ vì có thể.......

Anh kiểm tra một lượt rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

Trong lúc đó ở duới bãi xe,anh đưa cậu vào ghế lái phụ,anh ngồi xuống rồi tự nhiên nhìn cậu,cậu biết anh rất lo lắng nên cậu chạm má anh an ủi tự nhiên anh ôm chặt cậu.

JM:anh đến quá trễ nếu không thì......

Cậu vỗ lưng anh

Em không sao hết,em có thể tự vệ được với lại em không muốn không các anh lo phiền em,cậu xoa lưng anh,trong tâm anh sẽ diệt trừ cô ta và ông ta nhưng ông ta có danh tiếng trong xã hội nên anh không thể áp chế được dù trong tay anh đang nắm giữ những tội danh trốn thuế của ông ta nhưng chưa có đủ....anh sẽ đợi thì nào đáy sông ngày càng sâu thì anh có thể cho ông ta chết trôi duới nước dơ......

Mọi nguời bình chọn nha,chap này mình viết hơi nhiều hơn mấy chap trước,Chủ nhật mình sẽ đăng chap tiếp theo nha. 😀
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
50. Thả cô ta ra khỏi ngục đi.


3 ngày sau.

Sáng

Tại studio công ty.

BK:mày nghĩ rằng phía sau Jong Mina có một bàn tay nào đó giúp cô ta hại mày,chứ công ty cô ta cũng tầm trung với sau lại có thể gặp được YongJun trong khi đó hai nguời không quen biết vì nhau đâu,phải có nguời nào đó kéo hai nguời họ vào chung để hại cậu,chứ ông ta có rảnh nói với mọi nguời là ông ta thích cậu đâu rồi nhờ nguời giúp đỡ dùm ông ta.

Nghe BK nói như vậy thì cũng đúng.

Trong đầu cậu chỉ một nguời hận cậu thôi,đó là Lee Nancy.Mà cậu để quan một bên,để mốt tính sau.

JK:hôm bữa tao nghe nói mày và anh Chan đã về Jeon thị.

BK nghe thì gật đầu.

BK:vì ông ta sẽ bàn giao 40 phần trăm cổ phần công ty cho anh Chan.

Cậu nghe vậy cũng gật đầu,BK nghĩ rằng cậu phải có một ít cổ phần của Jeon thị.

BK:tại sao ông ta lại không cho cậu một ít.

Cậu cuời sầu rồi đáp lại.

JK:thật ra,tao đã lấy cổ phiếu của tao rồi.

BK:vậy mày được bao nhiêu phần trăm.

JK:có 5 %

BK:CÁI GÌ.

BK mở to mắt ra vì shock câu nói của cậu.

JK: chuyện này 4 năm trước rồi nhưng tao không muốn nhắc lại.

BK nghe vậy cũng im,BK nếu biết thì không hỏi cậu đâu,BK kiếm nhanh chóng chuyển chủ đề khác.

BK:Hay là chúng ta xuống căn tin ăn đi.

JK:cũng được

Hai nguời cùng nhau xuống căn tin.

—————————————

Hôm sau

Trưa.

Trên dọc đường Noksapyeong-daero,một chiếc xe caddilac chạy trên dọc đường tiến tới chân núi Namsan để đến khu DK.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Két.(đừng lại)

Xe đậu ngay trước cổng căn cứ.Cậu bước xuống xe ròi đi vào trong khu,vùa đi vào thì anh Kai và Irene ra đón cậu.

Kai:hôm nay em tới đây có việc gì không.

JK:anh YG có ở đây không.

Cô nghe vậy thì đáp liền.

Irene:ông chủ đã đi ra ngoài rồi.

Cậu gật đầu ròi nhìn xung quanh.

JK:anh Kai,dắt em tới phòng ngục của Jong Mina.

Cô và Kai nghe vậy thì nhìn nhau chấm hỏi rồi nhìn cậu.

Kai:em muốn gặp cô ta ?

JK:đúng vậy,em muốn hỏi cô ta ra lẽ,khỏi cần báo anh YG,anh ấy biết hôm nay em tới đây đẻ gặp cô ta.

Cậu nói dối với hai nguời để hai nguời dắt cậu vào đó.Cô và Kai nghe vậy thì dắt cậu di vào khu ngục của cô ta.Đi được một lúc thì cũng tới khu ngục,Kai đẩy cửa cho cậu vào,cậu vừa vào thì hơi bỡ ngỡ vì trước mặt cậu hiện giờ không khác gì địa ngục.Nhưng món đồ tra tấn đều treo lên tường có nhiều tiếng kêu gào trong phòng ngục,cô dắt cậu đi dọc hành lang tiến tới phòng cuối.

Cạch. (Mở cửa)

Cậu mở ra thì thấy cô ta đang ngồi trên ghế với cái bàn,tay cô ta đã còng đi và chân bị xích lại quần áo của cô ta rách tả tơi, cô ta ngước lên nhìn 3 nguời.

Cậu lại gần bàn cô ta và lấy ghế ngồi,Kai và Irene thì đứng một góc để canh chừng trường hợp cô ta làm gì với cậu.

JK:tại sao cô lại muốn hại tôi,trong khi đó tôi chưa làm gì cô cả.

Cô ta cuời khinh rồi nhìn cậu với ánh mắt vô hồn.

Jong Mina:thật ra thì tôi hợp tác ông ta để hại cậu,bản mặt của cậu nhìn thấy ghét thực sự.

Cậu cuời nửa miệng rồi đáp thêm một câu làm cô ta phải sôi dậy.

JK:có phải do tôi cản đường cuộc đời đúng không,nếu tôi không cản thì cô có thể đến với các anh,có phải khônv.(nhếp mép)

Lúc này cô nắm chặt tay,làm cho móng tay cô ta đâm nhẹ vào da,cô cắn môi rồi liếc cậu.Cậu biết là mình đang đâm trúng điểm yếu cô ta.

JK:tại tôi mà cô không thể đến gần các anh,có phải từ lúc tôi gặp cô tai tại công ty Kim Thị thì cô không thể đến đó nữa,cô đến những chỗ làm khác của các anh nhưng cô không được vào,cô cố gắng gặp mặt các anh nhưng bị các anh né tránh,đáng lẽ cô phải hiểu rõ chứ...........

Cậu nói một lượt làm trúng vào tim đen của cô ta,cậu xem cô ta sẽ làm gì tiếp theo nhưng cô ta nghe xong thì chỉ cuối mặt và cuời lớn như một con điên.

Cậu lắc đầu rồi bước ra ngoài,Irene và Kai di theo sau,đi được một lúc thì cậu quay qua nhìn Kai.

JK:thả cô ta ra khỏi ngục đi.

Kai: HẢ.

Kai chấm hỏi tại sao cậu lại kêu thả cô ta ra.Irene cũng không biết cậu đang nói gì luôn,Kai lúc này lên tiếng.

Kai:tại sao em muốn thả cô ta.

JK:cứ thả đi,lệnh của em.

Irene:nhưng mà.......

Cô chưa nói xong thì cậu đáp lại liền.

JK:không sao,em sẽ nói rõ anh YG,cứ thả đi cô ta không cần tra tấn cô ta như vậy đâu.

Hai nguời đành im lặng rồi thực hiện lời nói,cậu đi một mạch ra chỗ đậu xe.

——————————————

Chiều.

Chiếc xe dừng ngay cổng Kim Gia,cậu bước xuống rồi hít thở thật sâu.Lúc nãy trên xe cậu vừa tập trung lái xe vừa phải suy nghĩ cách nào để không bị va vào giông bão cấp 7 8,vừa tiến gần tới cửa thì cửa tự động mở ra.

JK:QG,sao mặt anh hơi ảm đạm vậy.

QG thở dài rồi đứng qua một bên cho cậu vào,cậu cảm giác vài phút tới sẽ có thể cậu sẽ tới cổng địa âm,cậu đi vào nhà thì hơi lạnh đã phà vào nguời cậu hiện giờ đang là tháng 3 là mùa xuân trầm ấm nhưng trong nhà cậu lại khác một trời một vực,cậu biết khí lạnh này xuất phát từ phía nào rồi,cậu vừa bước phòng khách thì thấy 6 nguời đàn ông quyền lực đang ngồi trên sofa chữ U xung quanh các anh đều có màu u ám dù ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng nhưng mọi thứ xung quanh đều mù mịt.Cậu nhanh lấy điện thoại ra,bấm vào hộp thư nhắn tin với Baekhuyn liền.

💬

Mày ơi,mày nhanh qua nhà tao đi chuyện gấp.

Cậu nhắn xong tắt máy,rồi bước từ từ tới phía anh,Các anh nghe tiếng bước chân thì nhìn qua liền.

Cậu giạatj mình vì các anh nhìn cậu với đôi mắt satan,màu đỏ đen hiện rõ trên mắt các anh,cậu cuời giả trân với các anh nhưng trán cậu có mấy giọt mồ hôi đang chảy xuống.

JK:chào.....các anh,hôm nay về sớm vậy.

Cậu nói chuyện lắp bắp,ngại ngùng đáng lẽ cậu phải mạnh mẽ lên phải cứng rắn nói chuyện với các anh nhưng không được.

Jin:vậy à,em nhanh tay quá nên anh không làm kịp.(lạnh lùng)

Anh Jin nói xong thì YG lên tiếng liền.

YG:em thấy cô ta bị tra tấn như vậy nên em muốn thả cô ta liền à.

JK:không phải,cô ta.....

Cậu chưa kịp trả lời anh thì TH hỏi tiếp.

TH:hình như anh dễ dãi quá nên em muốn làm gì thì làm không cần hỏi tụi anh.

Tiếp theo là NJ.

NJ:em thật là lương thiện,cô ta hại em mà em lại thương hại cô ta.

JM:cô ta muốn hại danh dự của em,trong khi đó em lại không làm gì.

Các anh tạo ra một cơnbão tố lên nguời cậu,cậu chỉ im lặng rồi chịu đựng các anh nói nhưng chỉ có mình anh JH là im lặng,cậu nghĩ rằng anh JH thấy cậu làm như vậy mới có nguyên do,cậu nhìn anh.

JK=> cái gì vậy ?

Anh hiện giờ cuời nửa miệng trên tay còn cây roi đang lau chùi,ánh mắt sát quỷ nhìn cậu.

Đời cậu coi như xong.

Cạch.(mở cửa)

Cậu nghe tiếng mở cửa thì nhìn qua liền.

JK:ủa,sao em tới đây có chuyện gì à.

Thì ra JE,tuy vẻ mặt cậu rất bình thường nhưng trong lòng như đang mọc cánh thiên thần giải thoát địa ngục vậy.

Cô nhìn cậu rồi nhìn qua phía các anh,cô cảm giác xung quanh đây có gì hơi ớn lạnh lúc đầu cô nghĩ rằng nhà cậu mở máy điều hòa nhưng cô nhớ rằng nhà cậu đâu có gắn điều hòa trong phòng khách hay là thời tiết nhưng đang là tháng 3 mà,bây giờ cô mới hơi lạnh ảm đạm ở đâu rồi.Cậu nhanh chóng kéo cô xuống hầm studio để lại các anh ở đó,hai nguời bước xuống phòng studio thì cậu thả tay JE ra.

JE:có chuyện gì vậy.

Cậu thít thở đều rồi nhìn qua cô.

JK:thật ra.................

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu kể hết cho cô nghe,cô cũng như các anh tại sao cậu lại thả cô ta làm gì.

JE:tại sao anh thả cô ta.

Thật ra cậu thả cô ta là có lý do,chứ có ai rảnh mà tự nhiên thả cô ta dễ dàng như vậy.

JK:anh làm vậy để cô ta sẽ làm gì tiếp theo,anh nghi rằng có một bàn tay quyền lực mới kêu cô ta hại anh nhưng hiện giờ cô ta đã thả đi rồi có thể vài tuần hoặc một tháng nữa cô ta sẽ đến hai anh nên anh nhờ một nguời theo sát cô ta.

Cô nghe cũng gật đầu nhưng sau cậu lại không nói cho các anh nghe mà cứ giả vờ ngay ngô vô tội.

JE:vậy sao anh không nói cho các anh nghe.

JK:Vì chuyện này là do anh quyết định nên anh sẽ chịu trách nhiệm anh sẽ nhờ một nguời đi khảo sát cô ta,khi nào cô ta hành động thì anh sẽ giao cho các anh xử lý.

Cô nghe vậy thì trong đầu cô lại có nhiều câu hỏi.

JE:Ủa sao anh không lấy video hôm mà anh đi JEJU ra áp chế cô ta ?

Cậu biết cô sẽ như thế.

JK:bằng chứng chưa đủ,cô ta chỉ hại anh là cho ông ta vào phòng để hãm hiếp anh thôi nhưng cô ta đã hóa điên rồi nên một ngày đó cô ta sẽ kiếm cách hại anh.

Cô nghe vậy thì thấy cậu nói cũng đúng,nhưng chỉ có một mình cậu làm thì không được chắc chắn lắm

JE:Vậy để em hỗ trợ anh.

Cậu cuời dịu dàng.

JK:Vậy anh sẽ nhờ em.

Thứ 3 mình đăng chap tiếp nha :333

Mọi nguời bình chọn cho mình nha.
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
51.ngày Giỗ


18:00 tối.

Tại phòng cậu.

Hiện giờ cậu đang xem tài liệu thì máy rung chuông trên bàn,cậu cầm lên xem.

JK:anh Chan gọi mình có gì không ta.

Cậu nhấn vào cuộc gọi.

📲

Alo,anh hai gọi em có gì không.

Hiện giờ anh vẫn còn bên Thụy Sĩ,nên có thể tuần sau mới về nên anh nhờ em.📲

📲Anh nói đi.

Vậy ngày mai em thay mặt anh cắm một cây hoa hướng dương cho mẹ nha.📲

Cậu cứng đơ vì quên rằng ngày mai là "ngày giỗ của mẹ", Anh nói xong thì thấy phía bên kia im lặng cứ tưởng rằng là sóng của mình bị yếu.

Alo,em có nghe anh nói gì không.📲

📲Hả,à ờ thì em nghe nãy giờ.

Vậy nha,anh có việc bận nên cúp trước nha.📲

📲Ukm.

Tút....tút......tút.....

Cậu dựa vào ghế rồi thở dài một hơi nhám mắt.

Đã 4 năm rồi,từ lúc mẹ cậu mất thì cảm giác tình thương của gia đình không còn nữa,chỉ còn hai anh em cùng nhau chia sẻ,bảo vệ với nhau.Cậu nhớ năm đó mẹ cậu ra đi khi hoàng hôn buông xuống bàn tay nắm chắc mẹ cùng nhau nhìn hoàng hôn đỏ rực lặn xuống,mẹ cuời tuơi với cậu rồi nói một câu cuối cùng với cậu.

Kiếp này cho mẹ xin lỗi vì không thể bên con,mẹ hứa kiếp sau mẹ sẽ ở lâu với con hơn nữa,con hãy hạnh phúc với nguời mình thương nha,mẹ không thể dắt con tới lễ đường nhưng mẹ sẽ vẫn mãi bên con........

Ánh hoàng hôn chiếu lên nụ cuời dịu dàng của bà,bà sờ má cậu rồi nhắm mắt đi.............

Sau ngày mẹ cậu đi,cậu cứ ngắm hoàng hôn mỗi ngày,nó ấm áp và dịu dàng như mẹ cậu thỉnh thoảng cậu nhìn thấy nhưng không thể chạm vào sau đó thì biến mất,..........

Cậu muốn ôm chặt mẹ lần cuối dù chỉ là trong mơ thôi..........

Mẹ mất đi thì cậu cũng tạm biệt các anh vì có nhiều lý do nên cậu đành phải làm vậy,tại sao cuộc sống của cậu lại tàn nhẫn như vậy,mất đi nguời mình thương,tạm biệt nguời mình yêu chỉ vì..........nhưng bây giờ chỉ còn là quá khứ.

Nước mắt cậu cứ chảy xuống trên má.

----------

Duới phòng khách.

Các anh vừa từ công ty về tới nhà nên khá đói.Nhìn xung quanh thì không thấy cậu đâu chỉ có QG đứng phía sau các anh,thường cậu về sớm thì sẽ ngồi đợi các anh về rồi cùng ăn cơm nhưng hôm nay lại không thấy cậu đâu,anh YG quay qua hỏi QG.

YG:JK đâu rồi.

QG:Cậu ấy trên phòng gần 1 ngày rồi.

Các anh nghĩ rằng hôm nay cậu sẽ lên công ty như không,các anh đi lên phòng cậu,anh TH gõ cửa.

Cốc......cốc........

Anh gõ cửa nhuung không tiếng động gì trong phòng.Anh vặn tay cử nhưng bị khóa,anh đập cửa mấy lần.

TH:JK ơi,em làm gì trong phòng vậy.

Anh nói lớn nhưng cậu lại không đáp lại,các anh thấy vậy thì nghĩ có chuyện gì xảy ra,anh YG đẩy mấy anh qua một bên để đạp cửa vào nhưng anh chưa làm có một tin nhắn tới,anh lấy trong túi ra xem.

💬

Hôm nay em có việc bận,các anh ăn trước đi đừng gây ồn nữa.

Anh xem rồi cho các anh xem,họ đành nghe lời cậu xuống duới ăn một mình.......

----------

23h.

Căn phòng yên tĩnh,tĩnh lặng nhưng trên chiếc giường trắng ấm áp lại có nguời trằn trọc khó ngủ,cậu ngòi dậy lấy chiếc áo khoác bông vì cậu chỉ có mặc chiếc quần đùi,rời khỏi cửa rồi đi xuống phòng khách.Xung quanh đen mịt nhuung có ánh trăng chiếu vào phòng nên nhìn cũng rõ,cậu đi ra sau vườn.

khu vườn trồng khá nhiều loại hoa nhưng cậu thấy xung quanh đều trồng hoa lavender nó tạo mùi thơm dịu ngọt khu vườn,ánh trăng sáng rực chiếu vào khu vườn làm cho nó ngày càng huyền bí,bí ẩn những ngôi sao bao quanh thắp bầu trời đen tuy nhỏ nhưng vẫn sáng mãi trên bầu trời.

Cậu cứ đứng trầm tư nhìn bầu trời Có một tay vòng vào eo,cậu nhìn qua.

JK:giờ này anh xuống đây làm gì.

Thì ra là anh NJ.

NJ:đáng lẽ anh phải nói em câu đó mới đúng.

Lúc nãy anh khát nước nên đi xuống bếp nhưng gừa bước xuống thì thấy cửa sau vườn mở ra,anh đi ra xem ai ngoài đó lúc đầu anh nghĩ rằng là quản gia hay là TH JM hay gì đó nhưng thật ra là cậu.

NJ:sao hôm nay em lại ra đây.

JK:tối nay em không ngủ được.

Anh biết tính của cậu,cậu cực kì thích ngủ nhưng hôm nay có vẻ lạ,không lẽ có điều gì đó làm cho cậu không thể ngủ được.

NJ:em đang buồn phiền chuyện gì,cứ nói cho anh nghe nếu được anh giúp.

Cậu nghe vậy thì cườu niềm nở rồi quay qua nhìn anh.

JK:thật ra ngày mai là ngày giỗ của mẹ em.

Anh cũng bất ngờ câu của cậu,anh nhớ lúc đó mẹ JK là lúc thì các anh và cậu còn quen nhau,bà ấy rất tốt bụng luôn nấu bữa tối cho các anh ăn và bà ấy còn là bạn thân của mẹ các anh,hèn gì tối nay cậu không ăn tối,không ra khỏi phòng dù chỉ một bước,anh nắm hai tay cậu an ủi,anh biết năm đó các anh là an ủi,giúp cậu vượt qua sự đau khổ khi mất mẹ bây giờ đã 4 năm trôi qua, quá khứ chỉ là quá khứ những vẫn để lại nỗi đau trong tim khi nhớ lại.....

Cậu thấy anh nhìn đôi mắt ấm áp thì cuời dịu dàng với anh.

JK:ngày mai anh soạn đồ đi thăm viếng mẹ em đi,sẵn tiện nói với mấy anh luôn nha.

Anh gật đầu liên tục rồi dắt cậu vào nhà......

------------

6:00 sáng.

Tại phòng NJ.

Anh bước ra từ phòng vệ sinh với bộ vest đen đơn giản vì đi thăm viếng mẹ JK nên phải chỉnh chu gọn gàng,anh đi xuống phòng khách thì thấy 5 đứa anh em thân yêu đang ngồi trên sofa nhưng hình như mới họ ngủ dậy nên đầu tóc rối bờ,quần áo nhăn nheo,anh đi tới chỗ họ,khi nãy có nhờ QG đi gọi từng nguời xuống Sofa ngồi đợi.

NJ:sao tụi bây còn chưa thay đồ.

Lúc này mặt ai cũng ngơ ngác nhìn anh,anh JH lên tiếng.

JH:Ủa là sao,lúc nãy anh kêu tụi em xuống đây mà.

TH:Đúng rồi,6h sáng kêu xuống đây để nói chuyện gì.

Anh tưởng rằng họ đã xem tin nhắn trên group rồi.

NJ:lên xem tin nhắn đi.

Họ nghe thì lục đục lấy điện thoại trong túi ra liền,họ xem xong trổ mắt to ngặc nhiên nhìn anh.

💬

(2:30)

ngày mai là ngày giỗ mẹ JK,soạn đồ chỉnh chu tập hợp đúng 7h,ai ngủ quên thì JK cho ở nhà.

NJ:biết rồi đúng không.

Anh TH bực tức la anh.

YG:biết cái đầu anh,nhắn tin vào 2h khuya ai xem.

NJ:ai biểu không chịu thức khuya.

JM:ai rảnh mà thức tới 2h sáng.

Anh Jin xem đồng hồ thì gần 6h30 rồi.

Jin:chúng ta lên thay đồ lẹ đi sắp 7h rồi.

Họ đi ra khỏi sofa rồi chạy nhanh hành lang............

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

7h.

Cạch.(mở cửa)

Cậu bước ra khỏi phòng,rồi đi xuống cầu thang hôm nay cậu mặc áo sơ mi trắng tay dài đơn giảncos hình con thỏ nhỏ ngay ngực trái nhưng chiếc áo đó đối với cậu rất quý giá vì áo đó được mẹ cậu may cho khi cậu được 18 tuổi,cậu bước xuống thì thấy anh NJ ngồi sofa một mình thôi,cậu tiến tới chỗ anh.

JK:Mấy anh ấy đâu.

Cậu xong thì nghe tiếng động trên hành lang,cậu nhìn qua.Các anh chạy xuống cầu thang nguời nào nguời đây che chúc dành chạy phía trước.

TH: tụi anh tới rồi đây.(thở dốc)

Các anh thở hổn hển rồi ổn định lại nhịp thở,cậu lắc đầu rồi một mình ra gara,cậu lên ghế lái chính rồi xắn tay áo lên,anh Jin ngồi kế cậu còn lại tự kiếm chỗ ngồi,cậu đạp ga xuất phát.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thời gian trôi qua cũng gần 1 tiếng,chiếc xe dừng ngay một khu đồi nhỏ,cậu và các anh bước xuống cậu đi xuống phía sau cốp xe lấy bó hoa hướng dương.

Cậu dắt các anh đi lên đỉnh ngọn đồi nhỏ,anh TH nhìn xung quanh thì thấy ngọn đồi này chỉ toàn cỏ xanh bao quanh ngọn đồi nhưng ngọn đồi này có vẻ ấm áp và bình yên dù nó chỉ là ngọn đồi nhỏ có phải do thời tiết hay là cơ thể anh có vấn đề gì không,7 nguời đi lên bục thang dẫn đến đỉnh đồi thì thấy có hai ngôi mộ trắng ngay đó,Cậu đi đến ngôi mộ phía bên trái rồi bắt đầu lấy hoa ra cắm vào chậu,anh JH hỗ trợ cậu cắt cành hoa cho đều.Khi làm xong thì cậu đứng lên rồi lấy chiếc dây chuyền ra cho mẹ cậu xem.

Mẹ ơi,con đã tìm được dây chuyền rồi mẹ thấy không.

Cậu nói trều mến với mẹ nhưng nước mắt cậu đã chảy xuống má,các anh xoa vai cậu lấy khăn lau nước mắt.

Hôm nay con có mua cho mẹ bó hoa hướng dương,là hoa mà mẹ thích nhất đấy.

Năm xưa mẹ cậu rất thích hoa hướng dương,nó luôn hướng đến ánh mắt trời bình minh là loài hoa mang sự hy vọng bình yên dành cho cậu và gia đình, nó còn mang sự lạc quan trong cuộc sống mong cậu hãy sống với đều mình thích đừng gây áp lực bản thân,đó là đèu hy vọng của mẹ cậu nhưng cậu không thể làm được sự hy vọng của mẹ đôi khi cậu thấy tội lỗi bản thân mình vì đều đơn giản như vậy mà cậu lại không làm được,có phải là do cậu hay là .............

Anh YG nhìn qua ngôi kế bên và đi xem thử nguời kế bên là ai,anh chườm nguời xuống xem tấm bia mộ là ai,cái tên đã làm cho anh sững nguời liền rồi nhin qua cậu.

YG=>tại sao bia mộ này lại khắc tên này.

Anh kêu cậu.

YG:JK,sao tấm bia này khắc tên em.

Các anh nghe câu nói đó thì chạy qua xem liền,ai cũng trố mắt ngạc nhiên.Cậu thấy các anh như vậy thì đáp lại cho anh.

JK:ngôi mộ đó là của em.

Các anh đều giật mình rồi nhìn nhau chẩm hỏi tại sao.Anh TH xem nó khác lên gì nữa,hình như là nó chỉ khắc tên cậu và năm sinh thôi không còn gì thêm,anh nghi vấn tại sao lại khắc tên cậu,đáng lẽ nguời phải nằm kế bên mẹ cậu là cha cậu mới đúng.

JK:em kêu nguời ta làm sẵn mộ trước,nếu có chuyện gì xảy ra thì còn chỗ chôn thân.

Cậu nói một cái là trong đầu các anh có rất nhiều câu hỏi cần phải trả lời,nhất là anh NJ có phải chuyện gì đó nên cậu làn vậy chứ cậu còn trẻ trung khỏe mạnh mà đã xây trước ngôi mộ cho mình rồi trong lúc các anh đặt nghi vấn đó thì bắt chợt cậu nghe tiếng bước chân ngay sau lưng cậu,cậu nhìn qua thì cậu đã cău mày liền.

JK:hôm nay ông cũng tới nữa à.

Các anh thấy cậu đang nói chuyện với ai đứng lên rồi chỉnh chủ quần áo lại nhìn qua.

YG:ôi,xin chào ông Keang.(cúi đầu)

Các anh cúi đầu 90° chào ông,ông cuời khinh rồi nhìn cậu.

Keang:mộ mẹ mày mà cũng dắt tụi nó à.

Ông ta nói giọng điểu chảnh làm cho cậu chướng mắt.

JK:vậy còn ông thì sao,năm xưa mẹ tôi bệnh nặng ông không tới thăm bây giờ nguời đi đèn tắt nên mới chịu đến thăm à. (Nhếp mép)

Keang:SAO MÀY DÁM NÓI TAO NHƯ VẬY.

JK:xin lỗi,tôi không còn xem ông là cha ruột nữa,cha ruột của tôi đã chết từ 4 năm trước rồi.

Nói xong cậu quay lưng bỏ đi về,các anh cuối đầu rồi đi theo cậu để lại ông ta một mình.Cậu thấy ông ta thì ngứa ngáy xung quanh bây giờ ông ta còn bầy đặt đến thăm mộ mẹ cậu,cậu quăng chìa khóa xe cho anh Jin rồi đi xuống ghế sau ngồi các anh im lặng rồi lên xe rời khỏi đó.

Anh JM thấy xung quanh xe hơi yên tĩnh,cậu không nói gì chỉ ngắm ngoài cửa xe nên anh đành lên tiếng.

JM:hình như sáng giờ chúng ta chưa đi ăn sáng,hay là chúng ta đi ăn mì Tàu đi.

Các anh nghe vậy thì gật đầu liên tục rồi nhìn cậu,cậu cũng không có tâm trạng để ăn nhưng thấy các anh nhìn cậu như vậy thì đành đi vậy.

JK:cũng được,vậy chúng ta đi ăn em cũng đang đói rồi.

Nói xong thì anh Jin rẽ hướng liền.

T5 mình ra chap tiếp nha.
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
52.Kế hoạch thành công


1 tháng sau.

Chiều.

Cạch.(mở cửa)

Cậu rời phòng rồi đi xuống hành lang,Anh Kai đước trước cầu thang thì thấy cậu đi xuống,hôm nay anh và cậu sẽ tham dự tiêc của Kim Gia.Cậu và anh sẽ đến đó.

Kai và cậu cùng nhau xuất phát,cậu xem thông tin trên điện thoại,có một tin nhắn gửi cho cậu,cậu bấm xem.

💬

Cô ta đã tới Kim Gia.

Cậu xem xong thì đưa cho anh Kai.

JK:cô ta bắt đầu hành động rồi,anh đã soạn mấy video chưa.

Anh gật đầu rồi đưa USB ra cho cậu,cậu nhìn món đồ nhỏ nhắn đó nhưng nó hủy hoại cuộc đời của cô ta.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiếc xe dừng ngay trước cổng chính của gia tộc Kim gia,anh Kai đi xuống trước rồi mở cửa cho cậu,cậu bước xuống vòng tay tiến vào sảnh chính,hôm nay các anh sẽ chính thức là nguời thừa kế toàn bộ của Kim Gia nên tiệc này được nhiều nguời trong tài chính và thế giới ngầm đi tham dự,được tổ chức hoành tráng và trang trọng vì đây là đánh dấu ấn trong cuộc đời các anh.

Cậu và anh nhìn xung quanh để kiếm JE,anh Kai ra hiệu với cậu,hai nguời tách nhau ra.Cậu đi được một lúc thì thấy cô đang đứng một góc nhìn ly rượu Whisky,cậu chạy tới chỗ cô.

JK:JE.

Cậu gọi tên cô,cô chỉ ngắm ly ruợu mà không biết ai đứng phía trước cho tới nguời đó gọi tên cô thì mới biết đó là cậu.

JE: Ô anh JK,cho em xin lỗi lúc nãy em không biết anh đứng trước mặt gì hết.(cuời tinh nghịch)

JK:chúng ta đi lên phòng tầng 1 đi để dễ quan sát.

Hai nguời khoác tay nhau bước lên tầng 1 cho dễ quan sát chú thật ra cậu không muốn đứng nơi đông nguời khó để qua sát các anh trên bục sân khấu,cậu và cô đứng trên hành lang tầng 1 đứng với nhau cụng ly,tự nhiên điện thoại của JE rung chuông nên dành kiếm chỗ khác nói chuyện để lại cậu một mình ở đó.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hôm nay các anh rất đẹp trên sân khấu,họ khoác tay với Ying Yang là sắc càng thêm xuân sắc,cậu công nhận họ rất đẹp đôi với nhau so gì với cậu,buỗi lễ khá là thành công có thể buổi lễ này sẽ nổi nhất trên báo chí Đại Hàn,cậu uống từng ngụm ly ruợu Whisky,có một hơi thở phà vào vai gáy là cho cậu rùng mình,cậu quay nguời qua nhìn.

JK:anh JM,sao anh ở đây.

Thì ra là anh JM,anh áp cậu nguời như nhốt cậu vào nguời anh,anh ôm chặt cậu rồi hít mái tóc bạc hà,cậu đánh ngực anh ra hiệu thả ra.

JM:ở duới chán quá nên anh kiếm em.

Anh nhìn ly ruợu trên tay cậu thì nhăn mày.

JM:sao em uống ruợu Whisky 50 độ,có phải mấy thằng phục vụ đưa cho em đúng không.

Anh nổi nóng lên khi thấy cậu uống ly rượu tận 50 độ,cậu cuời che miệng.

JK:không phải đâu là em thử khẩu vị nó như thế nào thôi,em không biết nó có nồng độ nồng như vậy tí xíu nũa em bỏ.

Anh cuời ấm áp rồi dắt cậu đi vào phòng nghỉ ngơi cho khách.

Vùa vào thì thấy JE đang ngồi đó và còn có Irene nữa,cậu chạy tới chỗ hai nguời ngồi,anh cũng ngồi chung với cậu.

JK:sao rồi,xong hết chưa.

JE gật đầu rồi nhìn qua Irene.

Irene:đợi các anh lên nữa.

3 nguời nói chuyện với nhau để cho một mình anh JM lẻ loi nhìn 3 nguời nói chuyện về vấn đề gì?,cánh cửa phòng mở ra.

Irene:cậu chủ đã tới.

Cô đứng lên dể nhường cho các anh ngồi nhưng anh TH thì đi qua chỗ cậu,mấy anh còn lại thì cũng qua chỗ cậu ngồi làm cho JE đứng lên nhường chỗ cho tụi anh,một dãy sofa chỉ chứa được 5 nguời ngồi mà các anh mặc kệ nó cứ ngồi kế cậu là vui rồi,làm cho số lựơng nguời vượt qua giới hạn của ghế nên cậu cũng đứng lên luôn.

JK:các anh ngồi đi,lúc nãy em ăn vài món ăn chiền dầu nên hơi khó tiêu.

Cậu nói như vậy để các anh nghĩ rằng cậu không muốn ngồi với các anh nhưng thật ra là quá chật chội làm cho cậu khó chịu,Irene lắc đầu cuời không có cậu thì các anh rất buồn chán than thở,nếu có cậu thì bám dai như đĩa không rời bỏ.

Các anh chỉnh chu lại tư thế rồi nhìn qua Irene,lúc nãy cô gọi các anh lên là có một thưd quan trọng cần nói với các anh.

JK:Irene,kêu họ vào đi.

Cô gật đầu rồi vỗ tay hai cái.2 nguời đàn ông đô con bước vào trong phòng ở giữa còn còng một nguời phụ nữ mặc đồ tả tơi,cô ta cuối mặt duới đất với mái tóc rối bờ,cậu tiến gần cô ta.

JK:ngước mặt lên đi.

Cô ta không chịu ngước mặt nên cậu nâng cằm cô ta lên.

Các anh dù hơi trầm tĩnh khi thấy mặt cô ta thì hơi đơ nhẹ,đó không ai khác là Jong Mina.Cô ta nhìn cậu với sự thù ghét,JE bước lên.

JE:xin lỗi cô nha,do tôi mà kế hoạch của cô đã vỡ rồi.(nhếp mép)

Jong Mina:không sao hết,tao còn nhiều kế để giết tụi bây,khi nào tao còn sống thì tụi bây không yên thân đâu,một lũ chó điên

Cô ta nhìn cô rồi cuời như con điên,cậu móc USB ra cho cô ta xem.

JK:đây là món quà tôi tặng cho cô xem,chiếu lên đi.

Cậu đưa Irene gắn vào máy chiếu.

Mày đã làm xong chụp X quang bào thai giả chưa.

....................

Tao đã làm sẵn cây kim tiêm Belladonna để giết chết cậu ta rồi,tao và mày sẽ được làm phu nhân của Kim gia rồi đấy.

...........

Khi xong cuộc gọi của cô ta thì một video khác chiếu tiếp.

Là cảnh cô ta đang chích cần sa ngay tay và phía sau cô ta còn có nhiều tấm ảnh JK được treo tường và những con dao đều ghim vào đỉnh đầu cậu,cậu nhìn qua các anh.

JK:hôm trước,em có thả cô ta ra vì lý do này em chỉ muốn cô ta phải chết sống duới địa ngục nhưng không đủ lý do,bây giờ có bằng chứng cụ thể cho cô ta đi tham qua địa phụ sẵn tiện cho công ty gia đình cô ta nghỉ hưu rồi.

Các anh chéo chân ngồi lắng nghe cậu nói,anh rất khá hài lòng vì không cần ra tay mà để cậu tự ra tay,cậu chỉ cần đưa các anh cho cô ta thôi là xong công việc nhưng còn 1 nguời nữa,cậu lấy điện thoại ra trong túi gọi anh Kai.

.................

Một lúc sau anh Kai đã dắt thêm một nguời vào trong,cô ta cứ vung vẫy làm tóc rối bờ anh Kai bắt đẩy cô ta xuống đất rồi nắm đầu cô ta cho mọi nguời xem,các anh nhìn cô ta không lạ mà lại quen,lúc này TH lên tiếng.

TH:là cô sao Lee Nancy.

Cô ta ngước mặt lên với vẻ mặt sợ hãi,cậu cuời hí hả nhìn cô ta.

JK:sao vậy Lee Nancy,tôi chỉ bắt cô để hỏi chuyện thôi mà,Anh Kai móc túi cô ta ra đi.

Anh nhanh chóng móc túi cô ra,đó là một cây kim nhỏ cùng với một lọ thuốc,anh đưa cho cậu,cậu cầm cây kim lên cho các anh xem.

JK:đây là món quà cô ta sẽ tiễn em lên thiên đàng.(nhếp mép)

Tiếp theo là lọ thuốc nhỏ.

JK:đây là lọ thuốc có thể làm cho các anh say mê cô ta mà quên em đấy,nếu cô ta thành công thì cô ta sẽ lqf một phần của tụi anh,nếu không thành công thì cô ta sẽ lấy hình X quang bào thai giả để ép các anh ly dị Ying Yang và phải cô ta.....

từ lúc em gặp cô ta thì có nhiều chuyện xảy ra với chúng ta,từ nhóm DK,công ty CH cho tới những tai nạn đều do cô ta bày mưu hết.

Anh JH đứng lên rồi tới chỗ cô ta tát mấy cái liên tiếp đến nổi má cô ta đều bầm tím,anh YG lấy cây kim trên tay cậu,tiến tới chỗ Lee Nancy.

YG:cô có muốn được thử cảm giác đau đớn không,tôi làm cho cô thử.

Anh nói xong thì đã xé áo ngay vai cô ta rồi đâm mạnh kim tiêm làm cho cô tq gào thét,anh nở nụ cuời kim quái vời đôi mắt chứa đựng bao nhiêu linh hồn đau khổ nhưng đối với cậu là chuyện bình thường.

Anh NJ ra hiệu lính đưa cô ta về ngục, Jong Mina hóa thành con điên dại còn Lee Nancy thì đau đớn quán trách.

JK:em đã xử lí cô ta rồi,các anh nên chôn sống cô ta vào quan tòa sẵn tiện cho công ty cô ta phá sản là vừa.

Các anh đứng lên rồi đưa cậu ra khỏi phòng để lại ba nguời đứng đó.

Tiếp theo là ông,Jeon Keang

Chủ nhật mình ra chap tiếp nha :3333

Mọi nguời bình chọn cho mình nha.
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
53.chúng ta nên rời xa nhau đi.


Tuần sau.

Trên chiếc giường trắng ấm áp có một chàng trai vui vẻ trong giấc ngủ,hôm nay cậu được nghỉ ngơi ở nhà nguyên một ngày,hôm nay các anh đều lên công ty hết nên cậu có thể lăn lộn thoải mái.

Cậu mở mắt ra rồi kiếm điện thoại trên bàn ngủ,cậu bật lên xem tin nhắn thì phải bật dậy liền.

💬 JE

Công ty mẹ anh trong bờ vực phá sản rồi.

Cậu không thể tin được,cậu chưa hành động đẩy ông ta ra khỏi chủ tịch công ty mà có nguời đã đẩy nó ra bờ vực phá sản vậy,cậu chỉ muốn ông ta rời chức chủ tịch.

Cậu nhanh chóng thay đồ thật lẹ rồi gọi anh Chan.

📲

📲Alo anh Chan,công ty JK đang trong bờ vục phá sản rồi đấy.

Anh biết,em có thể qua nhà anh được không.📲

📲5 phút nữa em sẽ qua tới.

Tút......tút......

Cậu vội vã chạy xuống rồi chạy ra gara lấy xe,

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Xe chạy chầm chạm rồi dừng ngay cửa chính anh Chan.Cậu bước xuống rồi đi vào phòng khách anh Chan vừa bước vào thì gặp Chan Và BK ngồi đó xem tài liệu.

JK:chuyện như vậy là sao ?

Cậu nói hấp tấp,anh Chan và BK nhìn qua rồi ra hiệu cậu bình tĩnh ngồi xuống,cậu ngồi với anh Chan.

Chan:em coi đi.

Cậu xem từng tờ giấy anh Chan đưa,xem xong tờ cuối thì cậu đã nổi gân xanh lên.

JK:ông ta có bị điên không,nhập cảnh tốn hết 10% đơn hàng mà ông ta cũng chấp nhận nữa,còn gì mà hợp tác công ty ma nước ngoài nữa........

Cậu nổi trận bộc lộ hết cảm xúc mình ra,anh Chan lắc đầu vì lúc đầu anh cũng y chang cậu nhưng bây giờ phải ổn định lại để giải quyết,trong lòng anh có một sự nghi ngờ là ai đã làm cổ phiếu công ty hạ xuống thấp như vậy nhưng may là anh đã dùng số tiền của công ty anh thâu tóm nó lại.

Chan:em có nghĩ ai đã làm công ty mình rớt giá không.

Cậu cũng như anh nhưng cậu chưa hành động đẩy ông ta rời khỏi vị trí công ty mà đã có người đẩy công ty xuống bờ vực phá sản,các anh thì không thể vì ba cậu sao họ dám làm vậy chỉ có thể là.......

JK:em nghĩ chỉ có thể một nguời.

Chan:là ai ?

JK:em ruột của mẹ.

Anh thấy làm lạ,em ruột của mẹ mà muốn đẩy công ty chị mình vào bờ vực phá sản.

Chan:anh đã thâu tóm các cổ phiếu của công ty JK tránh có nguời tranh dành mua làm mất đi danh dự của công ty,em đi gặp chú ấy hỏi ra chuyện đi.

Cậu nghe lời anh nhanh ra xe xuất phát.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiếc xe dừng ngay tại căn nhà villa ngoại ô,căn nhà số 132 không thay đổi gì nhiều đã 4 năm rồi cậu chưa tới đây gặp Chú,cậu nhấn chuông cửa.

Ting.......

Nhấn chuông xong thì cánh cửa mở ra.

JK:lâu rồi không gặp chú, Jeon Dong Wook.

Jeon Dong Wook là em ruột của mẹ cậu,hai nguời là chị em thân thiết với nhau,luôn yêu thương chăm sóc cậu và anh Chan,Wook cũng như cậu không ưa thích gì ông Keang,đã 4 năm rồi cậu mới gặp chú,chú vẫn như xưa,dù đã U40 rồi nhưng mọi nguời nghĩ rằng chú mới 23 24 tuổi gì đấy,chú ấy hơi bất ngờ khi thấy cậu ở đây.

Wook:JK,con vào đi.

Cậu bước vào phòng khách,cậu ngồi xuống sofa chú cũng ngồi kế cậu,cậu nhìn chú.

JK:chú có biết công ty mẹ cháu đang nguy phá sản đúng không ?

Wook:chú biết,mà sao lại hỏi như vậy.

JK:có phải chú làm đúng không.

Cậu cũng nghi do chú làm,năm đó chú đều chứng kiến cảnh mẹ bệnh nặng ra đi,chú luôn hận ông ta muốn ông ta chết không được yên nhưng chú làm gì thì làm đây gây hại cho công ty JK thôi,như vậy là làm hơi quá.

Chú gật đầu,rồi đưa cho cậu một tờ giấy.Cậu xem từng câu trong tờ giấy thì nước mắt cậu đã chảy xuống.

BỨC THƯ

Kính gửi em Jeon Dong Wook,chị bây giờ đã yếu không còn sức để trong hai đứa con của chị,chị biết chị sắp ra đi nên chị viết bức thư này nhờ em chờ 4 năm nữa em thay mặt chị tiễn ông Keang xuống khỏi vị trí chủ tịch và thay thế con trai chị hoặc em lên vị trí đó,chị sai vì năm xưa yêu ông ta say đắm cho đến chị sắp ra đi thì ông ta không kế bên cuối đời với chị,chị thật là tệ khi để hai đứa con nhìn chị ra đi kiếp này trong khi đó ông ta có thể thay chị làm chức tịch công ty JK này,vì vậy mong em giúp chị ước nguyện này,chị biết ơn em.

....................

Chú ấy biết cậu rất thương mẹ nên chú thay mặt 2 đứa tiễn ông ta xuống vị trí chủ tịch và chú sẽ giúp công ty phục hồi lại chỗ cũ,thật ra chú chỉ đẩy nhẹ ông ta nhưng ai ngờ do ông ta tự hại công ty mình xuống thấp.

Wook:thật ra bác chỉ đẩy ông ta xuống khỏi vị trí chủ tịch,còn công ty bị tuột dốt chính ông ta làm chứ không phải chú làm,ông ta quá tham lam về tiền của mà quên rằng sự tổn thức của công ty cứ nghĩ rằng bản thân mình làm như vậy là đúng.

Cậu thấy chú nói như vậy cũng đúng.

Wook:ta đã thay mẹ con tiễn ông ta xuống ghế rồi,phần còn lại tự hai đứa giải quyết.

JK:vậy nếu như con muốn chú lên chức chủ tịch được không.

Wook trố mắt ngạc nhiên với cậu.

Wook:là ta,tại sao là ta ?

JK:chú đã giúp mẹ con đẩy ông ta xuống đáy vực rồi con cũng không cần ra tay nữa với lại anh Chan phải giải quyết công ty CH còn con phải lo bên nghệ thuật và âm nhạc nên con mới nhờ chú đấy.

Wook cuời dịu rồi nắm tay cậu.

Cậu xoa tay chú.

JK:để con báo lại anh Chan,bây giờ con phải về nhà giải quyết nốt còn lại.

Wook:vậy để ta tiễn con về.

Chú đưa cậu ra tới tận xe rồi tạm biệt cậu,trong lúc lái xe cậu gọi anh Chan thông báo,nắng cũng lên đỉnh điểm nên cậu phải nhanh chóng đi qua nhà anh Chan giải quyết công ty.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bầu trời chuyển tối đêm,chiếc xe caddilac chạy chầm chậm rồi dừng ngay trước cửa nhà,cậu vừa bước xuống thì QG chạy ra đón nhưng có vẻ hấp tấp.

JK:có chuyện gì vậy.

QG:ba cậu đang ở trong nhà đợi cậu.

QG vùa nói xong thì cậu đã bước vào trong,vừa tiến tới phòng khách thấy ba cậu đang ngồi trên sofa cùng với các anh,cậu tiến vào.

JK:ông tới đây làm gì.

Ông ta đứng lên rồi tới chỗ cậu.

BỐP......

Một cú bạt tay vào má cậu,các anh không phản ứng kịp hành đông của ông ta,các anh chạy tới chỗ cậu.

TH:em có sao không.(xoa má)

Cậu lắc đầu rồi,rồi ra hiệu các anh xê ra.

JK:tôi thấy ông dở hơi rồi đấy.

Keang:mày dám nói tao như vậy,có phải mày hại tao xuống khỏi chức chủ tịch,ĐÚNG KHÔNG.

Cậu cười khinh bỉ.

JK:nếu tôi mà làm thì đâ có ngu đến nổi làm công ty vào bờ vực phá sản,hên là anh tôi đã mua hết cổ phiếu của công ty,chính ông đã làm công ty vào bờ vục nguy hiểm như vậy,đúng là tôi hận ông nhưng chỉ muốn tiễn ông ra khỏi vị trí công ty.

Keang:tao là ba mày đấy.

JK:thì sao,năm xưa ông có lo cho tôi và anh hai không,chỉ có mẹ là chăm sóc tôi và anh hai,tôi muốn có cảm giác được ba chiều chuộng,quan tâm,bảo vệ như bao nguời cha khác nhưng không,ông chỉ vì tiền tài và danh dự thôi.Khi mẹ bệnh yếu,ông đã ở đâu hả,có biết rằng năm đó tôi và anh hai cần sự bảo bọc và che chở lắm không nhưng ông đã ở đâu hả?........Lúc đó chỉ có tôi trên chiếc giường trắng lẻ loi ngồi khóc một mình đau đớn,chính ông ép tôi rời xa tất cả........

Nước mắt rơi xuống,cảm xúc trong lòng dấu bấy lâu nay bây giờ cậu có thể nói cho ông ta nghe....

Cậu nói một hơi rồi bất lực quỳ xuống khóc.Ông ta muốn lên tiếng nhưng đành cầm nín rồi ra về.

Các anh vỗ vai cậu rồi bồng cậu rồi sofa ngồi,cậu cố gắng ổn định lại cảm xúc của mình rồi nhìn các anh với đôi mắt thật lòng.

JK:bây giờ ước nguyện của em cũng như đã xong,chúng ta nên rời nhau đi hợp đồng còn hai tháng nữa là hết,em sẽ đền bù.

T4 mình ra chap nha :333

Mọi nguời bình chọn cho mình nha.
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
54.Trốn thoát


Khi nghe xong câu đó,6 đôi mắt sát lạnh nhìn cậu,anh JH đứng lên rồi nắm cằm cậu lên.

JH:1 năm qua anh luôn khi vọng em hãy quên vụ hợp đồng đó đi và sống bên anh suốt cuộc đời nhưng bản thân em vẫn coi trọng bản hợp đồng đó.

JK:xin lỗi các anh,em sẽ đền toàn bộ hợp đồng cho các anh.

Anh nghe xong câu nói của cậu cuời bắt lực bỏ đi.

Anh JM nổi điên lên ném những món đồ trên bàn tan nát hết,rồi bỏ đi lên phòng.

Anh NJ xoa tóc cậu.

NJ:em hãy suy nghĩ thật kỹ rồi quyết định.

Anh bất lực đi lên phòng đóng cửa cái RẦM......

Hiện giờ chỉ còn TH,Jin và YG ngồi nhìn cậu chằm chằm.....

YG:em thật sự muốn đi?

Cậu gật đầu rối cúi mặt tránh ánh mắt các anh.

Anh cuời điên rồi bỏ đi lên phòng.Anh Jin và TH đứng lên rồi nói câu cuối cùng với cậu.

TH:cứ xem như hôm nay có chuyện gì hết,em lên phòng nghỉ ngơi.

Nói xong hai nguời đi một mạch lên hành lang để cậu một mình ở đó.

------------

1 tuần sau.

Sáng.

Duới căn phòng studio.

Cậu ngồi một mình chơi game gần mấy ván liên tiếp nhưng chỉ một loại game thôi nên cũng chán,cậu cũng muốn ra ngoài lắm nhưng hiện giờ có nhiều vệ sĩ của anh Jin đang canh gác cậu

tại studio.Từ lúc cậu muốn rời các anh thì căn nhà này đã có nhiều vệ sĩ canh gác,từ phòng cậu,studio và khi cậu đi đâu thì vệ sĩ đều đi theo đó,các giấy tờ trong công ty đều đem về phòng cậu hết nhưng may là cậu vẫn được liên lạc nguời thân nhưng nếu cậu gọi điện với ai thì bị ghi âm lại hết.

Cạch.

Cậu nghe tiếng cửa thì nhìn qua.

JK:anh Chan.

Cậu vui vì có nguời tới chơi,anh Chan ngồi kế cậu.

Chan:gần 1 tuần rồi không thấy em lên công ty gì hết. ?

JK:thật ra là........(gãi đầu)

Cậu kể hết những chuyện xảy ra cho anh nghe.....

Chan:em bị điên à,em nói tụi nó như vậy chẳng khác gì đang đâm vào tim đen tụi nó rồi

JK:em biết nhưng hợp đồng cũng kết thúc rồi với lại em cũng không muốn ở với các anh ấy nữa,em không phải là vợ chính thúc của anh ấy nên đành phải đi.

Anh Chan chéo chân nhìn cậu.

Chan:vậy em tính đi đâu.

JK:bây giờ em sẽ ...............

Cậu nói hết cho anh nghe kế hoạch của mình......

----------

Chiều.

Cậu bước lên phòng khách thì thấy các anh đang ngồi trên sofa đó nhưng mà các anh lại không quan tâm gì hết chỉ nhìn vào máy tính và tài liệu thôi,không quan tâm tới cậu đứng gần các anh mà cũng đúng thôi.

Chăn gối ngày càng tăng so với trước nhưng khi làm xong thì anh tự về phòng mình để mình cậu nằm trên chiếc giường trống trơn ngay đó.Cậu cũng không nói chuyện một tiếng nào với các anh trong vòng 1 tuần,mỗi ngày cứ lên xuống studio lâu lâu thì thay đổi không gian là xuống vườn nghỉ ngơi,cậu đi một mạch lên phòng để các anh một mình trên sofa.

23:00 tối.

Cậu đang chìm giấc ngủ ngon lành thì nghe tiếng một tiếng động.

Cạch.

Có nguời nào đó bước vào phòng cậu,cậu nhắm mắt lại giả ngủ.

Bất chợt hai cánh tay cậu bị nguời đó siết chặt lại,cậu mở mắt nhìn nguời đó.

JK=>thì ra là anh Jin nhưng sao anh ấy có mùi ruợu vậy.

Vì ban đêm nay cậu không thấy rõ anh nhưng mùi ruợu nồng nặc vào mũi cậu.Cậu đó giờ mới thấy anh uống ruợu say như vậy.

Jin:em còn yêu anh không.

Cậu không nói gì chỉ nhìn anh nhưng trong phòng quá tối nên cậu không thấy rõ đôi mắt của anh nhưng cậu cảm nhận rõ nhịp tim và hơi thở của anh.

Anh nói tiếp.

Jin:còn 2 tháng nữa là chúng ta sẽ hết hợp đồng,anh nghĩ rằng em sẽ luôn ở bên anh nhưng không,em muốn kết thúc sớm hợp đồng đó và rời bỏ anh,anh không muốn rời xa em lần nào nữa,anh đau lắm,con tim anh đau đớn lắm,hãy ở bên anh đi nha.

Anh nhìn cậu với sự hi vọng mong muốn của anh nhưng Cậu chỉ lắc đầu rồi nhắm mắt đi,anh cuời trừ rồi đứng lên rời khỏi phòng.

RẦM......

Tiếng cửa đóng lại thì nước mắt cậu chảy xuống.

JK:em xin lỗi,em xin lỗi rất nhiều..........

Cậu cứ nói từ "xin lỗi" cùng với nước mắt cứ chảy xuống.

--------

2 ngày sau.

Chiều.

JK:tôi muốn đi siêu thị.

Cậu xin QG đi siêu thị để nấu món ăn cho các anh,hôm nay cậu nghe nói các anh sẽ về trễ nên cậu sẽ tự tay nấu ăn cho các anh.

QG:nhưng mà.....

QG lúc nào cũng bị anh YG căn dặn luôn luôn theo dõi cậu rồi thông báo các anh.

JK:đi mà......

Cậu dùng đôi mắt cún con nhìn anh,anh đành gật đầu rồi ra hiệu vệ sĩ đi theo,cậu cuời tuơi.

Vệ sĩ đưa cậu lên xe rời đi.....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiếc xe dừng ngay cổng chính siêu thị,cậu và 2 nguời vệ sĩ bước xuống với nhiều ánh mắt nhìn cậu,cậu đeo khẩu trang và đôi nón che mặt.

3 nguời cùng nhau vào khu siêu thị tạp hóa mua đồ ăn,cậu lựa món thích hợp để cậu nấu còn 2 nguời còn lại đứng phía sau quan sát cậu.

Cậu đi từng quầy đem để xem nguyên liệu cho tới khu ăn thử,cậu từng món của quầy và cho các vệ sĩ thử luôn,cho khi tới cuối quầy thì cậu một nguời phụ nữ mặc tệp xanh cùng nhiều ly trà khác,cô ta đưa cho cậu ly trà rồi gật đầu ra hiệu cho cậu,cậu quay qua.

JK:hai cậu uống thử đi.

Họ cũng cầm ly đó rồi uống một hơi vì lúc nãy họ thấy cậu rất chiêu đãi tốt nên trong lòng không có một chút nghi ngờ gì.

JK:tôi muốn đi vệ sinh.

Cậu nhanh chóng rời khỏi quầy ăn thử tiến về phía phòng vệ sinh,họ đi theo sau nhưng họ có cảm giác gì hơi khó chịu,nó ngày càng nặng hơn nên họ đi vào vệ sinh trước mặt kệ cậu ở đó,cậu nhếp mép rồi bắt đầu hành động.

Cạch.(đóng cửa)

Cậu khóa cửa phòng vệ sinh rồi đi rừ từ ra ngoài bãi đậu xe.

Một chiếc Tesla đậu trước đó,cậu mở cửa xe.

JK:đại thành công.

Chan:chúng ta đi.

Anh đạp ga nhanh chóng rời khỏi siêu thị.

T7 mình ra chap nha.

Mọi người nhớ bình chọn cho mình nha :33333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
55.em yêu anh


Tại phòng thủ tướng quân sự.

Jin:CÁI GÌ.

Căn bùa bộn,xung quanh toàn là giấy tờ tài liệu và nhiều thứ nhỏ linh tinh,anh Jin đang tập trung làm thì Lisa bước vào báo tin làm cho anh phải nổi điên lên đập phá mọi thứ.

Jin:báo cho mấy tụi kia chưa.

Lisa:em đã báo cho mấy nguời kia rồi,NJ mở khu kiểm tra nguời tại sân bay,JM và JH kêu nguời truy tìm tung tích của JK,anh YG xử lý bên đường biển và còn anh TH thì.......đang ở nhà.

Anh nhắm mắt thở dài,anh nắm chặt tay lại cắn răng.

Jin:hãy kêu nguời nhanh chóng mở khu kiểm tra đường bộ,xét từng nguời trong xe hơi,khách và xe tải,sẵn tiện mua sẵn mấy cái quan tài đem về nhà để tôi về xử lí mấy bọn vệ sĩ,nuôi nó thật tốn cơm.

Cô nhanh chóng rời phòng.

———————

Chiếc xe dừng ngay ngôi nhà của JK.

Cạch.

JK:bây giờ anh về đi,em sẽ ở đây.

Chan:anh đã kêu an ninh bảo vệ nhà em 24/24 rồi đấy,có chuyện gì gọi anh.

Anh nói xong thì đi mất,cậu bước vào nhà,căn nhà không thay đổi gì nhiều nhưng quần áo và đồ da dụng của cậu lại để bên kia hết nhưng không sao.

Vừa bước vào nhà thì đã nghe mùi cá chiên làm cho cậu khó chịu.

JK:ai ở trong đó vậy.

Tiếng chân bước tới.

JK:là anh KD sao.

Anh KD đeo tạp dề gấu trúc,phía sau anh còn có.....

JK:hai nguời ở nhà tôi làm gì vậy.

Cậu khoan tay nhìn hai nguời.

KD:Ờ thì anh thấy gần 1 năm rồi em không ở đây nên anh mới dắt Ong Seongwoo về đây ở chung.(gãi đầu)

Ong:Chắc mày đói rồi,vào ăn tối tao đi.

Ong kéo cậu vào trong phòng ăn rồi cho cậu ngồi đầu bàn để không bị đưôir khỏi nhà,anh KD múc cơm cho từng nguời.

KD:sao hôm nay em về đây vậy.

JK:chuyện là........

Cậu kể rõ cho hai nguời nghe,lúc đầu chỉ cậu không muốn kể lắm nhưng nếu hai nguời này nghi ngờ rồi các anh cậu đang ở đây thì làm khó cho cậu nên đành kể cho họ nghe vậy.....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Họ nghe xong thì gật đầu,họ biết thế nào cũng sẽ cảnh này thôi,anh Chan cũng kể cho hai nguời nghe về cậu rồi.

KD:vậy bây giờ em ở đây đi,nếu nó phát hiện em ở đây thì anh sẽ kiếm cách cho em trốn thoát.

Ong:nếu bị phát hiện thì tao sẽ bảo vệ mày tới tận cùng.

Cậu cuời khoái chí.

JK:được rồi,cảm ơn hai nguời chúng ta ăn cơm tiếp đi.

————————–

2 tuần trôi qua.

Lục Đại Hàn hiện giờ rất nghiêm ngặt,giao thông,hàng không cho tới đường biển lúc này cũng bị kiểm soát hàng hóa với khách hàng một các thận trọng,họ chỉ muốn con đường thuận lợi chỉ không phải tình cảnh éo le này,mệt cho họ lắm.

Trong khi đó,nghe nói dạo này các chủ tịch của công ty Lục Kim Gia luôn có màu u tối,các nhanh viên bị áp lực tinh thần và thể chức khi các anh luôn đè nặng công việc,áp chế họ.Còn phía nhóm DK luôn bị lão đại quát,đánh rồi ép họ luyện tập 24/24 liên tục chẳng khác gì dĩa thịt bò đang bị đâm nhuyễn với những con dao sắt bén vậy.

Anh TH và JM mỗi ngày đều lên công ty CH để làm khó anh Chan,mỗi ngày anh luôn đón tiếp 2 nguời liên tục,họ còn cử nguời tới để quậy phá thời gian của nhân viên.

Chan:các cậu có thể đừng quậy phá công ty tôi được không.

TH chéo chân.

TH:vậy anh cho em địa chỉ nơi JK ở đi thì em sẽ không quậy phá nữa.

Chan:tôi đâu biết gì JK đâu,các cậu chăm sóc JK mà bây giờ hỏi tôi JK ở đâu.

JM nhếp môi.

JM:anh đừng rằng kế hoạch của anh như vậy là thành công,không qua mắt tụi em được đâu,anh có muốn xem Camera hành trình không hay là camera ngay bãi giữ xe trong siêu thị,anh xem không.

Anh giật mình vì bị phát hiện,anh nhớ rằng là mình làm rất cẩn thận lắm mà không lẽ làm xót ta, bây giờ phải làm sao đây.

JM:em không muốn áp chế anh,anh chỉ cần đưa em tới nơi JK đang ở là em sẽ kêu nguời rút lui.

Chan:Ờ,thì........

Bất chợt cánh cửa mở ra.

Chan:JE,có chuyện gì vậy.

Anh tóm được cơ hội né tránh họ,JE nhìn qua phía sofa thì thấy JM và TH ngồi đó.

JE:xin lỗi,hai nguời có thể về được không chúng tôi có chuyện cần nói.

Hai nguời đứng lên rồi rời khỏi phòng,khi họ rời xong thì JE lên tiếng.

JE:ngày mai là ngày chú lên chúc chủ tịch,thế nào ba anh cũng làm loạn à.

Chan:không sao,anh đã dự phòng các kế hoạch rồi em khỏi phải lo.

JE:ukm,với lại em nghe Jisoo nói là Lee Nancy đã thoát ngục rồi.

Chan:HẢ.

Anh nghĩ rằng cô ta đã chết từ bao giờ rồi ai ngờ cô ta vẫn còn sống và cô ta còn trốn thoát nữa.

Chan:anh tưởng cô ta đã bị giết chết từ lâu rồi chứ.

JE:anh JK không muốn cô ta chết mà chỉ là hành sát cô ta từng ngày cho tới khi cô ta yếu rồi chết.

Chan:chán thiệt chứ,bây giờ cô ta đã chạy thoát đi đâu.

JE:em cũng không biết nữa,em có hỏi Sana rồi anh YG cử nhiều sát thủ tìm cô ta khắp Seoul.

Cô biết,nếu cô ta thoát khỏi ngục thì có thể kiém các giết cậu cho bằng được,anh lên tiếng.

Chan:anh nghĩ cô ta không dám hại tiếp đâu,bây giờ danh tiếng của cô ta bị hủy hoại rồi nên không sao đâu.

Cô nghe vậy cũng đúng nhưng trong lòng cô có cảm giác gì đó sắp xảy ra.......

————————

Sáng.

JK:chán quá.

Cậu buồn chán nằm trên bàn ăn,Ong ngồi ăn cơm nhìn cậu.

Ong:sao mày lại không đi ra ngoài chơi đi.

JK:tao ra ngoài được thì tao ra từ lâu rồi,chứ tao tao đâu có muốn ở nhà đâu.

Ong:bây giờ mày cũng chưa chấp nhận ở bên các anh nữa,haizzz tao không hiểu mày luôn.

Ong lắc đầu ngao ngán,JK lườm Ong.

JK:mày nói nữa thì tao cho mày thử ăn cơm nhão là gì.

Lúc này Điện thoại trên sofa reng lên......

Ong:hình như điện thoại của mày đang đổ chuông đúng không.

Cậu chạy tới sofa lấy điện thoại xem ai gọi.

JK:là anh Chan.

Cậu bấm nhận cuộc gọi.

📲Alo,anh hai gọi em có gì không.

📲Em thay đồ chưa.

Cậu ngơ ngác câu nói của anh.

📲Thay đồ gì.

Em quên rồi à,hôm nay chúng ta sẽ lên công ty JK để trao chủ tịch cho chú đấy.📲

📲À.......HẢ.

Bản thân cậu sao lại quên buỏi quan trọng như vậy.

📲Chờ em 5 phút em ra.

Tút......tút......

Anh ngồi đợi trong xe nhưng có cảm giác ai đang theo dõi anh,anh nhìn xung quanh thì không có đợi một lúc sau thì thấy cậu chạy tới xe anh một cách hối hả,cậu ngồi ghế lái phụ.

JK:chúng ta đi nào....(thở mạnh)

Anh đạp ga xuất phát.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiếc xe chầm chậm rồi dừng ngay tại của chính của công ty JK,cậu và anh cùng nhau bước xuống,hôm nay là ngày công bố chủ tịch mới của công ty JK,anh tính sẽ tổ chức lớn nhưng chú không chịu làm nên đành làm theo ý chú vậy rồi quay công bố cho truyền thông,chiếc chìa khóa vàng của công ty JK sẽ được giao cho chú còn ông Keang thì thông báo cho truyền thông là sức khỏe yếu nên thay thế nguời để che mắt nguời dân tránh ảnh hưởng tới công ty.

Hai nguời bước vào sảnh chính thì thấy chú Jeon Dong Wook đứng đợi hai nguời.

JK:chú đợi lâu không.

Chú Dong Wook cuời tuơi.

Wook:không lâu đâu,chúng ta vào trong nào.

3 nguời tiến tối thang máy rồi bấm núc tầng cao nhất........

Ting....

Cửa thang máy mở ra,3 nguời cùng nhau đi cuối hành lang đẻ tiến tới cửa chính,cậu lâu lắm rồi mới lên công ty JK,cậu nhớ năm xưa khi cậu còn nhỏ cậu thường quậy phá phòng mẹ cậu và ông Keang,được mọi nguời trong công ty yêu quý chăm sóc cậu,bây giờ thời gian cũng trôi qua rồi nhưng vẫn mang kỉ niệm tươi cười dễ thương như vậy.

Cạch.(mở cửa)

Căn phòng vẫn như cũ không thay đổi gì nhiều,chỉ có bản tên vàng mới trên bàn chủ tịch thôi.

Chan:tí xíu nữa có R và JE qua đây để quay phim,chúng ta ngồi đợi đi.

Bất chợt có một cuộc tin nhắn,cậu lấy ra xem.

💬 Keang

Hãy tới đồi mộ của mẹ con,ta đang đứng đợi con.

Cậu xem xong nhếp môi.....

JK:anh Chan,em có việc gấp nên anh thay mặt em trao chìa khóa vàng cho chú nha,em đi đây.

Cậu nói xong thì nhanh chóng rời khỏi đó để lại hai nguời ngồi ngơ ngay đó.

Cậu nhanh chóng xuống sảnh công ty rồi bắt taxi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Két———

Chiếc xe dừng ngay tại chân đồi,cậu bước xuống rồi đi dọc hành lang lên đỉnh đồi mộ,vừa đi một lúc thì gặp ngay ba cậu đang đứng nhìn cậu,phía sau ông ta là mộ mẹ cậu nhưng mộ mẹ cậu có vẻ sạch sẽ và còn có một bó hoa hướng dương và trái cây ngay tấm bia mộ,cậu đi tới chỗ ông ta.

JK:ông kêu tôi ra đây làm gì.

Keang:ta chỉ muốn tâm sự với con thôi,con có thể ngồi với ta được không.

Ông ta ngồi kế trái bên mộ mẹ cậu,cậu ngồi bên phải.

Keang:thật ra ta có lỗi với con,năm xưa ta thật sự khong yêu mẹ con nhưng ta bị gia đình ép kết hôn với nhau nên ta đành như vậy,dù ta không yêu mẹ con nhưng ta vẫn cố gắng hỗ trợ bà ta phụ trách công ty,ta vì danh dự và gia tài mà quên rằng gia đình là quan trọng,ta chỉ muốn có một tình yêu đẹp riêng mình nhưng không có trong khi đó mẹ con lại cố gắng kết nối ta và mẹ con nhưng không thể,lúc mẹ con mất ta cũng buồn lắm,buồn vì nguời ở với mình bao nhiêu năm giờ ra đi.Nếu năm xưa ta không kết hôn mẹ con thì cô ấy sẽ có một cuộc sống tốt hơn,ta thật có lỗi mẹ con,ta biết năm đó chính ta đã ép con bước đường cùng,mất mẹ,mất tình yêu thương và mất đi nguời con yêu,cho ta xin lỗi.................

Ông dựa vào tấm bia mộ cùng với nhiều cảm xúc lẫn lộn,dù cậu đã từ ông ta từ lâu nhưng dù gì cũng là cha cậu nên cậu cũng rơi lệ khi thấy cha mình như vậy.

Keang:bây giờ ta cũng già rồi,ta sẽ đi Busan để dưỡng già,nếu con muốn tới thì ta luôn đón tiếp con.

Ông ta đứng lên rồi nhìn cậu đi khuất,cậu vẫn ngồi đó ngắm nhìn đi thật xa,cậu bất lực với cuộc sống hiện tại cậu mong rằng ai có thể mang cái chết cho cậu đi cho xong,cậu ngồi một lúc thì có một cơn gió thổi qua làm cho cậu ớn lạnh,cậu nhanh chóng đứng lên.

Một giọng nói vang lên ngay phía sau cậu.

Chào mày,Jeon Jungkook

Âm thanh phát ra phía sau,cậu quay qua xem.

JK:Ô,là cô à LEE NANCY.

Cậu nhìn cô ta khinh bỉ,cô ta hôm nay mặc đồ khá đơn giản không giống như ngày xưa,cậu xem cô ta sẽ làm gì với cậu.

JK:sao hôm nay cô ở đây vậy,hiện hồn về gặp tôi à.

Cô ta cứ nhìn cậu với nụ cuời ma quái.........................bất chợt cô ta rút một thứ trong túi ra và.............

ĐÙNG............

Cậu có cảm giác một thứ gì đó đâm xuyên qua ngực cậu trong một nháy mắt,cậu sờ lên chỗ bị trúng thì có một cảm giác đau nhưng nổi đau này lại ra giọt máu,mà không phải là một giọt mà nhiều đến nổi chiếc áo sơ mi trắng dính màu đỏ tuơi,nhưng nỗi đau này cậu đã trải qua rồi nên không có gì lạ,cậu biết cô ta đến đây để kiếm cớ làm cho cậu dính mục tiêu cái chết,cậu ngã xuống mặt cỏ xanh với nụ cuời tuơi trên mặt cậu,cậu sẵn sàng đón nhận với cái chết này rồi.

Cô ta thấy cậu ngã xuống bãi cỏ thì cuời điên......

Nancy:tao đã thành công rồi,bây giờ cuộc đời tao có thể bắt đầu lại từ đầu rồi......HAHAHAAAAAA

Nụ cuời hóa điên rợ,cô ta hạnh phúc vì giết được nguời mà hận tận xương tủy,nụ cuời vang dội hết chân đồi

ĐÙNG......

Một phát súng xuyên ngay phía sau đầu cô ta,cú phát súng đó chính là anh YG........

Cú phát súng khá mạnh đến nổi máu cô ta dính vào mặt anh,anh bỏ súng xuống rồi chạy tới chỗ cậu một cách vội vã....

YG:Jungkook,Jungkook em mở mắt đi.(nói nhanb

Anh bế cậu lên kêu tên cậu liên tục trong vô vọng,chiếc áo sơ mi trắng bây giờ đỏ thấm toàn bộ,cậu nhìn anh rồi cuời tươi với anh lần cuối và nói với anh.......

Các anh là mối tình đầu của em cũng là mối tình cuối cùng của em cảm ơn anh khi còn bên em giây phút này bây giờ em đành phải tạm biệt anh vậy.............em yêu anh

Nói câu cuối đôi mắt khép lại cùng với nụ cuời tươi trên môi................

Anh lúc này la lớn trong vô vọng tận cùng.

KHÔNG ĐƯỢC,JUNGKOOK EM PHẢI SỐNG.......

T2 mình ra chap tiếp nha.

Bình chọn cho mình nha 😀
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
56.thoát khỏi cánh cửa tử thần


Tối.

Chiếc xe màu đen dừng ngay tại bệnh viện GIG 5 nguời đàn ông chạy hối hả tới khoa cấp cứu,anh Jin nhìn xung quanh kiếm YG thì thấy anh đang ngồi bất lực trên ghế,anh NJ lên tiếng.

NJ:em ấy sao rồi.

YG:em ấy đang trong tình trạng nguy cấp,bác sĩ đang cố gắng cứu em ấy.

Họ nghe xong thì ôm đầu đau khổ,anh TH bất lực quỳ xuống nắm chặt tóc của mình la lớn........Chỉ có anh Jin là nguời tĩnh táo nhất.

Jin:chuyện đã xảy ra như thế nào,kể cho anh nghe.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thật ra anh biết trước nơi cậu ở trước 1 tuần,anh luôn kêu nguời theo dõi mọi hành động của cậu,anh biết sáng hôm đó là cậu sẽ vào công ty JK nên anh làm bộ vào chút mừng rồi gặp cậu để xem cậu phản ứng ra sao, anh lái tới cổng công ty thì thấy em ấy chạy ra ngoài và đón Taxi,anh đi theo chiếc xe đó một đoạn đường thì nó dừng ngay chỗ anh từng đến,anh ẩn phía sau ngôi mộ để nghe trộm cuộc trò chuyện của cha cậu và cậu,ai ngờ lại cô ta lại xuất hiện ở đó và bắn giết cậu.........nhưng hên rằng anh đã nhanh chóng đưa vào bệnh viện và nhịp tim vẫn còn đập anh hi vọng có thể cứu sống em ấy khi cánh cửa tử thần sắp đến với em ấy...

Anh vừa nói xong thì Anh TH lên tiếng.....

TH:Vậy 4 năm trước khi chúng ta có chuyện,em ấy đã làm gì đến nổi mà ba em ấy phải xin lỗi em ấy........và còn bí mật gì nữa em ấy che dấu chúng ta bấy lâu nay......

Anh Jin lúc này kêu các anh bình tĩnh,rồi tiếp tục nói tiếp.

Jin:bây giờ quan trọng nhất là Kookie của chúng ta,chúng ta sẽ ngồi đợi cho đến khi em ấy ra khỏi phòng và phục hồi thì chúng ta hỏi ra chuyện năm ấy....

Các nghe vậy cũng trầm ngâm im lặng chờ đợi......

.

.

.

1 tiếng🕒

.

.

.

.

2 tiếng🕒🕒

.

.

.

.

.

.

.

.

.

5 tiếng

.

.

.

.

.

.

.

.

Thời gian trôi qua cũng gần 1h khuya,ánh đèn cấp cứu vẫn còn sáng,các anh cứ ngóng chờ cậu ra........

Cạch.(mở cửa)

Tiếng cửa làm cho các sôi dậy,bác sĩ và y tá đẩy chiếc giường bệnh ra,các anh hối hấp chạy tới giường bệnh.

Cậu bây giờ băng bó khá nhiều ngay ngực,còn có máy oxi và dây truyền đường biển nối nhau trên cơ thể cậu,anh NJ hỏi bác sĩ.

NJ:em ấy sao rồi bác sĩ.

Vết thương khá là nặng nhưng may rằng viên đạn không trúng tới tim,tôi chỉ cứu được 60% mạng sống cậu ấy,còn 40% là chỉ có thể may mắn,nếu 2 ngày nữa cậu ấy tỉnh lại thì sức khỏe đã ổn định còn nếu trôi qua 2 ngày cậu ấy chưa tỉnh lại thì.....

Ông ấy không dám nói câu cuối nhưng cũng đủ cho các anh,bây giờ mọi nguời đều có cảm xúc lẫn lộn khi nghe câu nói như vậy.....anh JM lên tiếng.

JM:hãy đưa em ấy về phòng dưỡng sức đi,chung tôi sẽ giúp em ấy phục hồi lại trong 2 ngày nếu có việc gì thì tôi sẽ kêu ông....

Bác sĩ gật đầu rồi ra hiệu y tá đẩy giường bệnh vào phòng hồi sức.

Họ nhanh chóng đẩy cậu vào phòng dưỡng sức,họ chuẩn bị có vật kiện y tế hỗ trợ cho cơ thể cậu nhanh chóng phục hồi,họ almf xong thì nhanh chóng ra ngoài để 6 nguời ở đó,anh Jin và JH ở trong phòng lau mặt chỉnh chu giường cho cậu,anh NJ gọi điện cho thư ký thông báo xin nghỉ và nhờ thay thế cho các anh,anh Taehuyng Jimin và YG ở ngoài khu viên bệnh viện hút điếu thuốc......dù đã khuya ánh đèn công cộng chiếu rõ 3 nguời ngồi,nét mặt buồn sầu cùng với điếu thuốc trên tay,đã lâu lắm rồi anh chưa hút một điếu thuốc nào hết tự nhiên lại có cảm giác muốn.......

YG:4 năm trước khi chúng ta rời xa nhau thì em ấy đã làm gì.

TH:cái đó là đều thắc mắc bấy lâu nay,năm đó dã có chuyện gì xảy ra với em ấy và tại sao ba em ấy lại xin lỗi.....

JM:chúng ta nên hỏi một nguời.

Hai anh bỏ tàn thuốc nhìn JM.

YG:là anh Chan ?

JM gật đầu rồi đứng lên.

JM:chúng ta chờ đợi một ngày đó thích hợp đẻ biết sự thật về 4 năm trước.

------

6h sáng.

Các anh đều ngủ gật trong phòng bệnh,bất chợt có tiếng cánh cửa tự động làm cho các anh bật tỉnh liền.

Jungkook,em sao vậy.

Nguời đó chạy hối hả vào giường bệnh,các anh đứng lên cúi đầu chào.

Chào anh Chan.

Thì ra anh Chan,tròng mắt anh ấy đỏ rực nhìn các anh....

Chan:các cậu đã làm gì em tôi....(gằn giọng từng câu)

Anh YG thấy anh Chan như vậy nhanh chóng đáp lại.....

YG:anh hãy bình tĩnh,em ấy bị nguời khác giết nhưng đã qua nguy kịch,anh bình tĩnh đi có gì chúng ta nói chuyện.

Anh hạ nhiệt anh Chan rồi dắt anh ra ngoài hành lang nói chuyện,anh NJ cũng đi theo anh.

Đi ra ngoài khu viên bệnh viện,mặt anh Chan nổi gân khi nghe anh YG kể,anh NJ xoa vai anh an ủi....

Chan:sao mấy nguời không giết cô ta một các tàn nhẫn đi cho xong,một cú bán súng chưa đủ.

YG:bây giờ cô ta cũng chết rồi,em ấy cũng qua khỏi cơn nguy kịch nhưng chỉ có 60% phục hồi còn 40% chỉ có thể may mắn,chúng ta phải cố giúp em tỉnh lại trong 3 ngày nếu không thì......

Anh Chan thở dài nhìn bóng cây xanh,đêm qua anh KD báo cho anh là không thấy JK về, anh lo lắng tìm xung quanh,tìm gần 5,6 giờ sáng thì biết cậu đang bệnh viện GIG,anh bước vào thấy đưa em mình bị nhiều dây truyền biển,oxi,dinh dưỡng.....nối xung quanh cơ thể cậu,anh nổi cơn điên khi thấy em mình như vậy nhưng làm gì thì làm nghiêm túc hỏi chuyện cho ra lẽ rồi giải quyết.....bây giờ mọi chuyện cũng giải quyết nhưng quan trọng nhất là JK.

Chan:bây giờ cũng sáng rồi,chắc đêm qua các cậu thức khuya chăm sóc em tôi cực nhọc rồi,các cậu về đi tôi sẽ ở đây trong em ấy.

Các anh lắc đầu từ chối.

YG:em không bảo vệ được em ấy nên em phải có trách nhiệm.

Anh Chan cuời che miệng.

Chan:nếu cậu ở đây,tí xíu nữa BK lên đây thấy cảnh JK như vậy có thể sẽ áp bức mấy cậu đấy.

Các anh nghe vậy cũng hơi sợ,anh Chan cũng có thông báo cho BK là JK trong bệnh viện nếu em ấy thấy cảnh JK bị như vậy thì sẽ có chuyện cho mà coi,BK tính tình rất nóng nảy khi thấy nguời mình yêu quý bị như vậy.....

Taehuyng Jimin và YG đồng loạt đứng lên cuối chào anh rồi rời khỏi đó,anh Chan lắc đầu nhanh chóng lên phòng bệnh.

T5 mình ra chap tiếp nha.

Bình chọn cho mình nha =333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
57.cách biệt âm dương


2 ngày sau.

2 ngày đã trôi qua đối với nguời ngoài là chuyện bình thường thường ngày của họ nhưng đối với các anh thì nó cứ như 2 năm trôi qua,mỗi giây trôi qua các anh luôn trong ngóng cậu,tâm sự những chuyện vui buồn cho cậu nghe,anh Chan và BK lo lắng cho cậu vì đã 2 ngày trôi qua không thấy cậu động tĩnh gì.

Bầu trời cũng chuyển đen,hiện giờ căn phòng chỉ có anh Jin trong phòng,anh đang lau nguời cho cậu bất chợt phía dưới cánh tay động đậy,anh bất ngờ khi thấy như vậy nhanh chóng chạy ra kêu bác sĩ.

Ông ta kiểm tra nhịp tim cơ thể cậu,ông ta cuời tuơi thông báo cho anh.

Cậu ấy sẽ tỉnh lại trong vài phút nữa.

Anh mừng rỡ cúi đầu cảm ơn liên tục,ông ta nhqnh chóng gỡ có dây nói ra khỏi cơ thể cậu chùa lại đường truyền nước biển rồi nhanh chóng rời phòng dưỡng bệnh để cho anh có sự riêng tư.

Anh nắm chặt tay cậu chờ đợi với đôi mắt đỏ ửng,anh xúc động vì nghĩ rằng anh không thể gặp cậu nữa ai ngờ phép màu đã xảy ra.......

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đôi mắt mở ra thì đã thấy trần nhà màu trắng sữa,một cảm giác phía bàn tay khá là ấm áp như có ai nắm tay cậu vậy,cậu cứ nghĩ rằng mình đã trên thiên đường gặp mẹ cậu rồi nhưng số cậu chưa tận.Cậu nhìn qua thì anh Jin cuời trìu mến nhìn cậu nắm chặt tay cậu.

Jin:em đã tỉnh rồi.(nhẹ nhàng)

Cậu thấy đôi mắt anh đỏ ửng nên cố ngồi dậy nhưng.....Anh thấy cậu cố ngồi lên thì nhanh chóng giúp cậu liền,anh xếp gối cho cậu dựa.

JK:em không sao hết mà,anh đừng có khóc nữa.

Cậu xoa tay an ủi anh,anh hôn nhẹ trên trán cậu rồi nói tiếp....

Jin:em có đói không,hay là còn đau chỗ nào không.

Cậu lắc đầu rồi nhìn xung quanh thì chỉ có một mình anh không còn ai hết.

JK:mấy anh kia đâu,sao có mình ở đây vậy.

Jin:mấy em ấy đi lên công ty giải quyết công viêc rồi,2 ngày qua các anh đều trong chờ em tỉnh dậy,em có biết là tụi anh lo sợ không sợ em không thể tỉnh lại và chúng ta có thể các biệt âm dương với nhau.

Nước mắt anh chảy xuống má,cậu lau má anh.....

JK:bây giờ em không sao,hai ta sẽ không các biệt âm dương với nhau đâu.

Anh lúc này chuyển đổi khuôn mặt 180° nhếp môi cuời với cậu.

Jin:bây em đã tỉnh lại rồi,dưỡng súc khỏe tốt đi anh sẽ giam cầm em và không bao giờ cho ra ngoài suốt đời.

Cậu giật mình rồi dùng mặt đáng thương.

JK:thôi mà~~~~~~~~~

Và ngày hôm đó,các anh đều biết tin cậu tỉnh dậy thì nhanh chóng thăm cậu,mọi người cũng vui vì cậu đã khỏe nhưng phải ở bệnh viện dưỡng bệnh vài ngày.

—————————

Trưa hôm sau.

Các anh đều qua nhà anh Chan để hỏi ra chuyện,Ong thay mặt các anh chăm sóc JK,các vùa bước vào phòng khách thì gặp anh Chan đang ngồi trên sofa,các anh tiến tới anh Chan.

Anh Chan nghe tiếng bước chân thì nhìn qua.

Chan:Ô,thì ra là các cậu hôm nay tới công chuyện gì không,mời các cậu ngồi.

Các anh cuối đầu rồi nhanh chóng ngồi xuống đối diện phía trước anh Chan,anh YG lên tiếng đầu tiên.

YG:hôm nay tụi em muốn tới đây hỏi thật về Kookie.

Anh Chan thấy các anh có vẻ rất nghiêm túc về câu hỏi của Kookie nhưng họ hỏi về vấn đề gì,anh Taehuyng hỏi anh một câu.

TH:thật ra em muốn biết 4 năm trước đã xảy ra chuyện gì với Jungkook và tại sao ba em ấy lại xin lỗi em ấy khi chia tay tụi em ?

Lúc đầu anh cũng nghi là các cậu ấy sẽ hỏi về sự thật 4 năm trước của JK và anh đã đoán đúng,anh cũng muốn nói lắm nhưng không dám.

Các anh nhìn anh mong chờ câu trả lời của anh nhưng chỉ thấy anh đáp lại sự im lặng....

Anh cứ nói cho mấy cậu ấy nghe đi.

Một giọng nói vang lên cho các anh nhìn phía giọng nó đó,anh Chan quay qua.

Chan:BK,sao em ở đây anh tưởng em đi lên bệnh viện rồi chứ.

BK đứng ngay hành lang nhìn moj nguời rồi tiến tới sofa.

BK:tối nay em mới đi thăm JK.

Cậu ngồi với anh Chan.

BK:anh cứ nói cho mấy cậu ấy nghe đi chứ dấu mấy năm qua một ngày nào đó cũng phải nói ra cho họ nghe thôi,bây giờ là thời điểm thích hợp nhất nói với họ rồi.

Anh nghe vậy thì gót trà cho các anh.

Chan:vậy tôi sẽ kể cho mấy cậu nghe.......

CN mình ra chap tiếp nha.

Mọi nguời nhớ bình chọn cho mình nha :3333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
58.sự thật 4 năm trước.


4 năm trước.

Năm đó sau ngày mẹ cậu mất thì có tin công ty Kim gia của các anh bị tuột dốc,cậu cầu xin ong Keang nhưng.....

Keang:mày có bị điên không,rút cổ phiếu của công ty JK tài trợ công ty tụi nó.

JK:con muốn giúp anh ấy một nào đó thôi,chúng ta có thể rút một ít giúp đỡ công ty họ,con cầu xin ba.....

Cậu quỳ xuống chân ông ấy cầu xin,anh Chan cản cậu dưngd làm vậy nhưng chưa làm gì thì ông ta đá cú mạnh vào đầu cậu,cậu đau đớn la lớn.

Keang:mày không biết nhục hay sao,công ty tụi nó sắp tàn rồi mày vẫn cố cầu xin tao,tao thật ngu khi cho mày xin ra cỗi đời này.

Cậu đứng lên với trán đỏ bầm,anh Chan xoa trán cậu rồi tức điên lên quát ông ta.

Chan:cha có bị điên không Kookie chỉ xin ông giúp nguời yêu em khỏi bờ vực hố đen mà ông làm đầu em ấy bị nông nổi như vậy. (Lớn tiếng)

Ông ta nóng máu lên tính đánh hai nguời nhưng ông tự nhiên nhếp môi rồi ngồi sofa chéo chân.

Keang:nếu mày muốn giúp nguời yêu mày qua khỏi bờ vực phá sản thì tao có thể giúp nhưng một điều kiện.

Cậu mừng rỡ vì ông ta chịu giúp mặc kệ điều kiện gì của ông ta,anh Chan cũng vui vì ông ta chịu giúp nhưng là có một đều kiện,nhưng ông ta chắc ép cậu cố gắng học hay làm gì đó thôi nên không nghĩ sâu xa.

Keang:mày chỉ cần chia tay các anh ấy thì tao sẽ cổ của mày giúp cho tụi nó.

Ông ta nói xong cuời nhạo,cậu bị khủng khoảng khi ông ta lại nói điều kiện như vậy chẳng khác gì ông ta đang tạt nước vào mặt cậu,anh sốc rồi nhìn trừ ông ta.

Chan:sao ông lại đưa ra đều kiẹn đien khùng như vậy,ông có lòng nguời không vậy giúp đỡ em ấy một chút thôi mà phải đưa ra đều kiện điên khùng đó không.

Anh nhìn cậu thì mặt cậu đã không còn cảm xúc gì nữa,chỉ trầm ngâm nhìn ông ta.

JK:tôi đồng ý đều kiện của ông.

Cậu nói xong nụ cuời khinh bỉ của ông ta hiện lên,ông ta nói tiếp.

Keang:tao sẽ đưa cho mày cổ phiếu JK nhưng phần của mày chỉ có 5% vì mày chưa giúp ít gì cho công ty nên tao chỉ mầy bao nhiếu đấy thôi.

Ông ta nói xong thì quăng cuốn tài liệu lên bàn,cậu lấy nó rồi chạy lên lầu.Anh tức ngực khó chịu nhưng không thể làm gì ông ta.

Từ lúc nói lời chia tay với các anh,cậu luôn đau dớn tuột cùng,cậu nhìn vài ngày rồi nhập viện,mỗi đem anh Chan đều qua phòng cậu dỗ cậu ngủ vì lúc nào cậu ngủ cũng giật mình rồi khoác lớn đôi khi còn hét lên,anh Chan có lần thấy cậu tự cạo mặt chính bản thân mình nhưng hên là anh Chan đã cản và đưa cậu đi dều trị nhưng đều đó chưa đủ,một đêm hôm tối bầu trời chuyển đen anh pha một ly sữa đem cho cậu uống vừa mở cửa phòng thì căn phòng tối đen,anh bật đèn lên thì sốc nặng,cậu nằm la liệt trên sàn với hủ thuốc ngủ đôi mắt trợn trắng,anh toá quãng bồng cậu lên chạy chân không tới y tế gần đó......anh rất sợ vì anh đã mất mẹ rồi bây giờ tới JK nữa,nếu không có em ấy thì anh không thể sống nổi,em ấy cũng được cứu nhưng thuốc ngủ đã phản tác dụng với em ấy,em bị sốc qua nhiều nên nếu em có bệnh gì đó thì sẽ khó chữa,sau từng ngày em ấy cũng ổn định thể chức và tự một mình ra nước Mĩ sinh sống thực hiện ước mơ của em ấy,anh cố gắng một công ty âm nhạc để giúp em ấy nổi tiếng trên đất đại Hàn này và anh không muốn làm nguời thừa kế công ty JK nên anh kiếm mọi các tránh cha cậu bằng mọi giá.....

Cậu đã bán hết cổ phiếu của mình để giúp các anh vượt qua khỏi hố đen và cậu sẽ không bờ nhận cổ phiếu của công ty JK nữa

——————————

TH:vậy năm đó chính em đã cứu công ty của tụi em ?

Anh gật đầu,các anh nguời nào cũng trầm ngâm buồn lòng,ai ngờ năm đó công ty các anh sắp vào bờ vục phá sản thì có nguời đã tài trợ cho công ty các anh với số tiền lớn giúp công ty anh có chỗ đứng trong giới tài chính,các anh luôn tìm nguời đó để trả ơn nhưng nguời đó đã dấu kín thân phận không cho ai biết..... lúc này BK lên tiếng.

BK:năm đó JK là nguời đứng giữa trong cuộc đời,cậu ấy phải hi sinh tất cả và phải chịu đựng áp lực cuộc sống,cậu ấy tự mình vượt tất cả để có thể có chỗ đứng ngày hôm nay.

Anh YG đáp lại.

YG:em có nghi ngờ về bệnh của em ấy có phải em ấy từng bị sốc cafe,phản thuốc ngủ và tâm lý thần kinh,có phải như vậy không ?

Anh YG nghi ngờ cậu tại sao cậu lại không bị kích ứng thuốc ngủ trong khi đó loại ông YongJun bỏ vào là loại thuốc ngủ cực mạnh nhưng cậu là phản thuốc đó nên trong lòng có gì đó hơi lạ với cậu,anh lên bệnh viện cậu và xem hồ sơ bệnh án của cậu anh không thể tin được bản thân cậu lại bị nhiều cơn bệnh như thế......

Các anh nghe câu nói của anh YG mắt to bất ngờ,tại sao anh YG không nói cho các anh nghe về vấn đề đó,anh YG thấy nhưngc đứa em của mình thì lên tiếng.

YG:anh che dấu việc này để điều tra cho rõ,bây giờ anh nói ra để chứng minh sự thật có đúng hay không.

Chan:đúng vậy,em ấy bị nhiều bệnh,mỗi tháng em ấy vào bệnh viện kiểm tra định kỳ nếu em bị bệnh thì hơi khó ổn định sức khỏe vó thể chuyển nặng luôn dù là bị sốt hay gì đó cũng có thể chuyển nặng.

Các anh không thể tin được lời nói anh Chan,bản thân thật hèn hạ không thể bảo vệ em ấy tới cùng,em ấy hi sinh tất cả vì các anh.Dù nguời nhà khuyên các anh bỏ cậu đi nhưng trong lòng các anh luôn hứa sẽ bên cậu bảo vệ cậu yeeu thương cậu, các anh luôn tin rằng cậu không bao giờ dối trá các anh đâu bây giờ sự thật cũng lộ diện ra trong lòng các không còn còn nghi vấn về cậu bấy lâu nay nữa,7 nguời cùng nhau tạo ra một cuộc sống mới.........

Các anh đứng lên và cuối đầu tạm biệt 2 nguời ra về.

———————

Tối.

Cậu đang ngồi lướt IG thì cánh cửa tự động mở ra.

Cạch.

Cậu nhìn qua thì ra là các anh,cậu để điện thoại một bên nhìn anh,các đi chỗ cậu và ngồi xuống,anh YG đưa cho cậu sữa chuối,cậu ngoiif hút ngon lành bất chợt anh TH lên tiếng.

TH:tụi anh muốn hỏi em một câu,mong em có thể trả lời sự thật cho tụi anh nghe.

Cậu nhìn các anh với sự chấm hỏi trong đầu,lúc này anh NJ hỏi cậu.

NJ:em là nguời đã giúp công ty tụi anh thoát khỏi bờ phá sản đúng không.

Cậu sửng nguời khi amh hỏi như vậy,các anh nhìn cậu chằm chằm mong cậu trả lời sự thật,cậu hỏi các anh.

JK:vậy là các anh đã biết sự thật về 4 năm trước.(lắp bắp)

Các anh gật đầu rồi anh Jin đáp lại.

Jin:tụi anh đã biết hết về sự thật 4 năm trước của em rồi,khỏi cần che dấu nữa.

Lúc đầu cậu sợ bị các anh trách cậu nhưng không.

JK:vậy cho em xin lỗi vì làm các anh phải nghĩ ràng em tham danh lợi mà bỏ anh.

Cậu cúi mặt vì mình làm như vậy có lỗi với anh nhưng vì sự nghiệp của các anh nên cậu đành làm vậy......

Anh cuời tuơi xoa đầu cậu,anh JH đáp lại.

JH:bây giờ mọi thứ cũng phơi bày ra rồi,mọi sự hiểu lầm về em cũng giải quyết xong chúng ta có thể cùng nhau bắt đầu lại mọi thứ.

Cậu cuời tuơi nhưng cảm xúc cậu dâng trào làm má cậu đỏ ửng, nước mắt rưng xuống,anh TH lau mặt.

TH:em đừng khóc nữa,sức khỏe của em chưa tốt em nên nghĩ ngơi đi.

Cậu không thể tin được bản thân mình từ bây giờ sẽ có cuộc đổi mới,cậu chưa bao nghĩ rằng mọi thứ sẽ thay đổi,các anh đã biết hết mọi thứ quá khứ của cậu,các anh không buồn mà càng vui trong lòng vì cậu đã hi sinh tất cả vì các anh vào năm đó.

T5 mình ra chap tiếp nha.

Bình chọn cho mình nha.=333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
59.sự thật đã rõ.


Sáng.

Cậu bước vào công ty CH với nhiều nhân viên nhìn cậu bất ngờ vì lâu lắm rồi mới thấy cậu vô,cậu đi vào studio của mình.

Cạch.(mở cửa)

JK:JE và R sao hai em ở đây vậy.

JE và R ngồi trên sofa trên bàn còn có nhiều tài liệu,nguời nào nguời nấy mắt quầng đen,hai nguời ngước lên nhìn cậu.

R:anh JK,mừng quá anh đã quay lại.

R mừng rỡ vì thấy cậu,JE đứng lên rồi kéo cậu ngồi xuống chỗ mình.

JE:tài liệu của công ty đây,anh làm đi.

Cậu ngơ ngác nhìn hai nguời,lúc này R lên tiếng.

R:từ lúc anh nghỉ thì mọi việc trong công ty đều là em và JE quản lý tối đêm,tụi em ở công ty mấy ngày để làm xong tài liệu công ty,bây giờ anh đã khỏe thì em trả lại trách nhiệm cao cả của công ty giao cho anh.

Cậu nhắc mới nhớ,gần 1 tuần rồi cậu không quan tâm tới công ty của mình,các anh cứ chăm sóc cậu như em bé,bồng cậu,đúc cậu ăn,tắm cho cậu,......mỗi ngày nó cứ lập liên tục,hên là cậu cố gắng khoác khỏi vòng tay các anh mới tới đây.

JK:vậy thôi,hai em về nhà nghỉ ngơi đi,công việc ở đây để anh lo.

Hai nguời gật đầu rồi nhanh chóng rời phòng studio để lại cậu một mình,cậu lắc đầu cuời.

----------

Trưa.

Cậu đang ngồi xem các tài liệu thì có một tiếng động phát ra từ cánh cửa.

Cạch.

Cảnh cửa mở ra,tiếng động phát ra thì cậu nhìn qua.

JK:anh Kang,sao anh ở đây.

Nguời đứng trước mặt cậu là anh Kang,anh ấy tiến chỗ cậu và ngồi xuống cạnh cậu.

Kang:anh Chan nhờ anh chở em lên nhà chính Kim Gia.

Cậu thấy lạ,tự nhiên anh Chan kêu cậu lên nhà Chính Kim gia,nếu có chuyện thì các anh phải gọi báo cho cậu.

JK:khoan đã,tại sao anh Chan phải kêu em lên biệt thự chính Kim gia,nếu có chuyện gì thì nguời yêu của em sẽ gọi em mới đúng.

Anh cuời thầm vì sự ngây ngô bản thân cậu,anh đáp lại cậu.

Kang:em kiểm tra trong túi có đem điện thoại theo không.

Cậu nghe xong thì kiểm tra liền,mò xung quanh túi thì không thấy bây giờ cậu mới phát hiện bản thân mình không đem điện thoại,cậu gãi đầu cuời ngại.

JK:em quên,xin lỗi anh.

Anh lắc đầu rồi nói tiếp.

Kang: vậy chúng ta đi.

Cậu gật đầu rồi đi theo anh ra bãi xe........

-----------

Kétttttttt............

Chiếc xe dừng ngay cổng trước Kim Gia, cậu đi xuống rồi vẫy tay tạm biệt anh Kang,cậu dứng trước cửa chính Kim Gia,đã 1 năm rồi cậu chưa tới đây.

Cậu đẩy cửa vào bên trong thì gặp quản gia Oh đứng chờ cậu.

Quản Gia Oh:chào cậu,các anh hiện đang bên trong phòng khách với Mẫu Thân Kim và cô Ying Yang chờ cậu.

Cậu nghe vậy thì chỉnh chu quần áo rồi đi vào bên trong phòng khách,cậu tiến vào trong thì thấy các anh đang ngồi trên sofa trắng chữ U,Ying Yang đứng phía sau các anh,còn Bà Kim ngồi ngay giữa và nhìn chằm chằm cậu,lúc này bà Kim lên tiếng làm cho mọi nguời nhìn qua.

Bà Kim:cậu tới rồi à,vào đi.

Các anh thấy cậu thì đứng lên kéo cậu ngồi với các anh nhưng bị bà Kim cản lại và để cậu ngồi gần bà ta,cậu ngồi xuống.

JK😛hu nhân Kim đây gọi con có gì không.

Bà nhìn cậu.

Bà Kim:thật ra ta kêu cậu tới đây để hỏi ra chuyện,ta cũng biết hết sự thật về 4 năm trước của cậu.

Cậu bất ngờ vì bà Kim đã biết hết sự thật của mình năm xưa,câu nhìn qua các anh.

Các anh thấy cậu nhìn như vậy thì cúi mặt liền,có mình anh Jin lên tiếng.

Jin:tụi anh đã nói sự thật cho mẹ anh biết,tránh hiểu lầm về em.

Cậu nghe vậy cũng không nói gì,mẹ Kim lên tiếng.

Mẹ Kim:ta chỉ muốn gặp con nói cho rõ chuyện về 4 năm trước,sẵn tiện ta cho con thứ này,đi theo ta lên thư phòng.

Bà nói xong đứng lên tiến lên hành lang cậu đi theo bà,các anh cũng đi theo bỏ lại Ying Yang đứng ngay đó.

8 nguời di dọc cuối hàng lang tiến tới cảnh cửa thư phòng,bà xoay qua nhìn các anh.

Bà Kim:ta muốn nói chuyện riêng Jungkook các con xuống phòng khách đi.

Bà nói xong thì kéo cậu vào bên trong rồi đấm cửa cái.......

RẦM.............

các anh lo sợ vì hiện giờ trong phòng chỉ cậu đối mặt với mẹ các anh,các anh chỉ sợ mẹ các anh sẽ làm gì đó với cậu,ép cậu bỏ các anh hay làm thứ gì đó ghê gớm các anh nghĩ rằng mình kể về sự thật 4 năm của cậu cho mẹ Kim nghe thì bà ấy sẽ thay đổi các nhìn về cậu nhưng không có...........Lúc này trong đầu anh JH nhớ một thứ gì đó.

JH:chúng ta có thể xem camera trong phòng,em có gắn một cái.

Mắt các anh sáng lên,các anh tụ một chỗ hành lang anh JH lấy điện thoại ra xem............

---------

Cậu ngồi trước mặt bà Kim,bà ấy gót trà cho cậu rồi uống một ngụm nhỏ,bà đặt ly trà xuống hỏi cậu một câu.

Bà Kim:tại sao năm đó con lại dấu ta và các anh.

Bà chuyển giọng dịu dàng rồi nhìn đôi mắt buồn bã với cậu,cậu đạp lại bà.

JK:năm đó nếu con tiếc lộ ra cho các anh và phu nhân Kim thì mọi nguời sẽ nổi giận với cha con nên con không tiếc lộ gì hết,con âm thầm giúp các anh và rời xa các anh,con cố gắng tìm chỗ đứng trong xã hội đại Hàn này để trả thù Cha con và nhờ năm đó con đã thay đổi tất cả để trở nên mạnh mẽ cho tới hôm nay,4 năm qua con luôn nhớ các anh mỗi ngày đôi khi con cũng muốn gặp mặt các anh lắm nhưng không thể con cố gắng quên các anh đi nhưng trong tim con vẫn còn lưu giữ hình ảnh các anh,con cũng như các anh vậy đau đớn,buồn,đau khổ,nhớ nhung........từng ngày đôi khi con cũng muốn chết đi nhưng con không thể.......nếu con đi thì các anh sẽ đau khổ lắm không cần gặp mặt nhau hay là trânh xa nhau nhưng đừng các biệt âm dương với nhau,nó đau lắm..........

Cậu nói xong cảm xúc cậu dâng trào,nước mắt cứ rưng xuống má.Bà hiểu cảm giác của cậu chính năm đó bà đã chứng kiến mọi thứ bà cũng đau lắm,bà thương các anh nhưng cũng thương Jungkook bà luôn yêu quý cậu trân trọng cậu,bà nghĩ một ngày đó nguời bạn thân của bà chính mẹ cậu sẽ là xui gia của gia đình nhưng không.........năm đó bà buồn vì mất đi nguời bạn thân nhất chính là mẹ cậu còn thấy cảnh con mình đau khổ,buồn bả,công ty nguy cơ sụp đỗ nhưng có một đã giúp công ty đứng lên trên sàn chứng khoán,bà luôn cố gắng tìm kiếm nguời đó để trả ơn năm đó nhưng bà không thể tìm được nguời đó dấu kín thân phận,bà khi vọng một ngày đó có thể gặp được để nói lời cảm ơn nhưng ai ngờ nguời cứu công ty Kim Gia không ai khác chính là cậu........bà sốc nặng khi nghe các anh kể,bà nghĩ rằng JK là nguời đê tiện nhưng không cậu vì các anh và công ty Kim Gia hi sinh tất cả để cho các anh có chỗ đứng Đại Hàn ngày hôm nay...

Bà lấy ví ra rồi đưa cho thứ cho cậu xem,cậu cầm lên.

JK:đây không phải tấm hình mẹ con hồi xưa.

Cậu trố ngạc nhiên vì hiện giờ cậu đang cầm trên tay là tấm hình mẹ cậu hồi trẻ,bà gật đầu đáp lại.

Bà Kim:ta đã nó gần mấy năm,ta trao lại cho con.

Cậu vui vì đó giờ cậu không có tấm hình mẹ cậu,mẹ cậu ít khi chụp ảnh một mình,bà ấy chỉ chụp cậu và anh cậu hoặc là những hình ảnh kỉ niệm về thứ gì đó đặt biệt.Cậu cố gắng tìm những tấm về bà nhưng không có,có những tấm bà chụp với ông Keang nhưng cậu không thích.......cuối cùng cậu có một tấm hình toàn vẹn,cậu dâng trào hạnh phúc......bà Kim thấy cậu như vậy thì vui trong lòng.

Bà Kim:năm xưa con mất đi nguời mẹ ruột của mình và ta cũng mất đi nguời bạn thân yêu quý,ta luôn giữ tấm hình mẹ con để lưu niệm về hai nguời,ta có nguyện rằng bảo vệ con suốt cuộc đời và thay mặt mẹ con chăm sóc con nhưng năm đó con đã làm ta vỡ nát về lời nguyện đó,ta luôn hận thù con nhưng trong lòng ta vẫn còn lưu luyến về con,bây giờ mọi thứ đã rõ ràng,ta vẫn xem con là con dâu của Kim Gia......

Ở một diễn biến khác.........

NJ:cái camera mày mờ đục vậy.

JH:cái camera này em để bên trong đó lâu lắm rồi nên chăm sóc kĩ.

Các anh cố quan sát trên màn hình,chiếc camera chiếu khoảng các khá xa mẹ Kim và cậu,chỉ có thể thấy mật mờ và không thể nghe tiếng gì hết.......

TH:hình như em ấy đang khóc đúng không.

Các anh cố gắng nhìn kĩ xem,hình như em ấy đang khóc và đang nói gì đó nhưng các anh không thể nghe được,anh JM lo cho cậu sợ rằng mẹ cậu đã nói gì làm cho cậu khóc như vậy....nỗi lo sợ của các anh ngày càng tăng lên....

YG:mẹ chúng ta đang đưa gì cho em ấy vậy....

Jin:không phải là ngân phiếu chứ.(nói to)

Các anh sững nguời,anh không thể tin được em ấy lại muốn bỏ các anh tiếp nữa......bây giờ mọi thứ diễn ra rất nhanh,tinh thần bất an không biết bây giờ làm gì cả các anh đều rối hết lên........

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

JK:bây giờ phu nhân cũng mệt rồi,con xin phép ra ngoài.

Cậu đứng lên cúi đầu bà Kim rồi đi ra cánh cửa.Cậu bước ra và đóng cửa nhẹ nhàng.

JM:Jungkook em không được bỏ tụi anh.

TH:chúng ta có thể giải quyết mọi thứ.

YG:em không thể bỏ tụi anh ở lại,chúng ta có thể chuyện với mẹ lại.

JH:em đừng bỏ cuộc gì,còn có tụi anh đây.

Jin:em không thể vào vết xe đổ 4 năm trước nữa,anh đau lắm.

NJ:nếu em mà đi thì anh sẽ bắt em và nhốt em không cho em rời khỏi tay anh.

Cậu ngơ ngác những câu nói lạ lẫm của anh nhưng cũng hiểu ra các anh đang nói gì rồi,cậu để các anh nói 1 lượt rồi trả lời.

JK:em đâu có đi đâu,các anh bị sao vậy.

Các anh thấy vẻ cậu khá bình thường rồi cậu còn hỏi mình câu lạ lẫm nữa,anh YG hỏi cậu.

YG:vậy mẹ em đưa cho em thứ gì vậy ?

Cậu lấy ra tấm hình trong túi ra cho các anh xem ,các anh nhìn thứ trên tay cậu rồi 'À' một cái thở phào nhẹ nhõm,anh Jin hỏi cậu tiếp....

Jin:Vậy tại sao em lại khóc trước mặt mẹ ?

Cậu thấy cũng lạ,tại sao các anh lại biết cậu đã làm gì trong phòng,cậu nghĩ ràng các anh đã nghe lén cuộc trò chuyện của mẹ Kim và cậu.

JK:các anh đqx xem lén cuộc tèo chuyện của em đúng không ?

Các anh bị cậu phát hiện nên cố ý né tránh câu hỏi cậu,anh NJ nhanh chóng chuyển chủ đề khác.

TH:bây giờ cũng gần tối rồi,chúng ta nhanh chóng về nhà nào.

Anh kéo cậu đi xuống hành lang,các anh cũng đi theo bây giờ mọi thứ cũng xong các anh và cậu sẽ cuộc sống mới trọn đời...........

T3 tuần sau mình ra chap tiếp nha....

Bình chọn cho mình nha.

Truyện chưa kết thúc đâu,cuộc sống mới của Jungkook chỉ mới bắt đầu từ đây thôi về sau sẽ kịch tính thêm nữa 🙂)))))
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
60.cảm ơn các anh


🎉Happy Birthday Jung Hoseok🎉

18-02-2022

———————————————————————

1 tháng sau.

Trưa

Tại công ty CH.

Cậu ngồi ăn mấy miếng bánh ngon lành,anh Chan thưởng thức từng ly trà.

Chan:dạo này có vẻ khá rảnh rỗi ha.

Cậu đưa bánh vào miệng rồi nhìn anh.

JK:chứ sao,bây giờ mọi thứ cũng xong hết,bts và solo của các các nghệ sĩ đã xong những dự án phim và chụp ảnh cũng được giải quyết nên bây giờ em khá rảnh rỗi.

Cậu nói xong ăn tiếp miếng bánh còn dở dang,anh ghen tị cậu vì anh cũng muốn nghỉ ngơi nhưng anh là một chủ tịch và anh còn phải xử lý nhiều hợp đồng của công ty nữa khổ thân anh,anh hỏi tiếp.

Chan:anh nghe nói Ying Yang và nguời yêu của em đã ly hôn đúng không.

Cậu đáp lại.

JK:họ đã làm xong hồi tuần rồi,Ying Yang sẽ kết hôn với nguời cô ấy yêu và các anh sẽ dễ gần bên em mọi nơi hơn.

Anh nhếp môi rồi hỏi cậu.

Chan:6 chàng trai của em nhanh chóng ly hôn để kết hôn em đấy.

Anh nói xong thì thấy vẻ mặt cậu đỏ ửng,cậu nhìn qua anh.

JK:em emmm cũng không biết nữa,sao anh nhiều chuyện vậy.(lắp bắp)

Cậu cũng bị anh ép kết hôn sớm nhưng cậu chưa sẵn sàng lắm,các anh chỉ nhanh chóng kết hôn cậu để tránh ai hốt cậu đi hoặc là săn bẫy cậu leo kéo cậu bỏ rơi các anh.

Reng~~~~~~~~

điện thoại trong túi quần cậu rung chuông,cậu lấy ra xem.

JK=>Sehun gọi mình có gì không ta.

Cậu nhấn vào cuộc gọi.

📲Alo,anh gọi em có gì không.

Em đi trung tâm thương mại với anh không.📲

📲Khi nào đi.

Bây giờ đi liền luôn,em đang ở đâu.📲

📲Em đang ở công ty anh hai em.

Vậy 15 phút là anh tới,em sửa soạn đi.📲

📲Ukm

Tút......tút......tút......

Cậu nhanh chóng bỏ điện thoại vào túi,vẫy tay tạm biệt anh Chan rời khỏi phòng.......

—————————————

Chiếc xe chầm chậm rồi dừng ngay bãi giữ xe,anh và cậu bước xuống tiến tới trung tâm thương mại,hai nguời khá chuộng về phong cách là nhưng nguời là đại diện toàn cầu của hai hãng quần áo lớn Gucci và Louis Vuittion.

Hai hãng đó khá tự hào về cậu và anh vì hai nguời đã giúp hãng đạt cao nhất các sản phẩm,cậu được mọi nguời đặc biệt danh là Thánh soud out vì những món cậu mặc lên đều hết hàng một các nhanh chóng nên khá nhiều công ty biết ơn cậu vì giúp đạt doanh thu lớn còn anh Sehun là đại diện Dior toàn cầu và còn có mối quan hệ thân thiết với một cái tên thuộc hàng ‘fashion moguls’ (thương hiệu có địa vị và sang chảnh) khác là Louis Vuitton.

Anh được mời tham dự show của LV trong hai năm liên tiếp tại hàng ghế đầu tiên, và cũng hai lần liên tiếp được Vogue bình chọn là “Quý ông ăn mặc thời trang nhất tại LV Show’.

Hai nguời đi một lúc thì ghé một quán ăn Trung hoa,vừa bước vào thì được nhân viên đón tiếp.

Xin chào quý khách,hôm nay cậu đi mấy nguời ạ.

Cậu đáp lại cô.

JK:tôi đi hai nguời.

Cô gật đầu rồi dắt cậu và anh vào trong,đi một lúc thì cô dât cậu tới khoảng bàn còn trống còn có view ngắm cảnh bên ngoài,anh và cậu đặt qua một bên rồi ngồi xuống,cậu xem menu món ăn,chỗ này khá mỗi tiếng về món lẩu,cậu gọi một lượt rồi nhìn qua anh,anh thì không ăn nhiều nên chỉ mấy món sơ sơ thôi rồi đóng lại menu đưa cho cô,cô cúi đầu rồi nhanh chóng làm thực đơn món cho hai nguời.

JK:sao hôm nay anh rủ em đi chơi vậy,sao không rủ anh Kai đi.

Sehun:anh có việc bận nên mới rủ em đi chú ở nhà anh thấy chán.

Cậu cũng như anh nếu các anh không ở nhà thì cũng chán như vậy,nói một lúc thì thức ăn được bưng ra,hai nguời cùng nhau thưởng món lẩu Quảng Đông của nguời hoa,anh Sehun rất thích những miếng thịt bò cao cấp các loại còn cậu thì ăn gì cũng được không như anh TH là nguời luôn né tránh những món đậu chỉ ăn được đậu hủ thôi có lần cậu và anh cãi nhau về vụ kén ăn của anh,anh luôn nói mọi nguời là bị dị ứng với đậu nhưng cậu đã nói ra cho mọi nguời nghe là anh rất kén ăn như trẻ con lên 3 vậy.

Hai nguời cùng nhau thưởng thức vào trò chuyện nhau thì có một tiếng "Ting" ngay trên bàn.

Là điện thoại của cậu,có ai gửi một tin nhắn cho cậu,cậu bấm vào xem.

Số lạ?

Là một tin nhắn lạ gủi cho cậu,họ gửi rất nhiều hình ảnh nhưng chưa hiện được vì song của cậu quá yếu,anh Sehun thấy cậu chỉ nhìn chằm chầm điện thoại nên hỏi cậu

Sehun:em sao vậy.

Cậu đưa điện cho anh.

JK:một số lạ gửi hình cho em mà hình gửi hơi lâu vì sóng điện thoại em hơi yếu.

Vừa nói xong thì những hình ảnh trên tin nhắn được hiện rõ,anh không thể tin được trước mắt anh là những hình ảnh 6 nguời đàn đang vui vẻ với một chàng trai ngay giữa họ,chàng trai ấy có mái tóc vàng rực cùng với làn da trắng nỏn nét mặt khá dễ thương nhưng điều đó không quan trọng,đều mà anh chú ý nhất chính là 6 nguời đàn ông nhìn với đôi mắt yêu quý với cậu ấy là một nguời quen thuộc không xa lạ với anh nhưng đối với JK là cực kì quan trọng trong cuộc đời em ấy.

Cậu thấy anh có nét mặt shock hiếp sợ nhìn chằm chàm điện thoại cậu,tin nhắn rốt cuộc là gì trong đó.

JK:cho em xem.

Cậu tính lấy điện thoại trên tay anh nhựng bị anh rút vào.

JK:anh sao vậy,sao anh không đưa xho em điện thoại ?

Hành động của anh làm cho cậu ngày càng muốn xem,anh đáp lại với giọng nói hơi ngượng.

Sehun:em có muốn xem không,tin nhắn này có thể làm em sốc tin thần đấy.

Cậu đã trải qua nhiều đau khổ bao nhiêu lần rồi nên còn có cái nào làm cho cậu sốc tình thần nữa.

JK:thì anh cứ đưa em xem đi,em ổn mà.

Cậu đưa tay ra,anh chần chừ không muốn cho cậu xem nhưng nếu không đưa cậu thì mọi thứ sẽ diễn ra tệ hơn chính vì vậy anh đành đưa cho cậu xem vậy.

Điện thoại đặt trên lòng tay cậu,đôi mắt nhìn các hình ảnh trên tin nhắn.

JK=>cái gì đây,tại sao lại có nhiều hình ảnh về các anh và còn chàng trai ở giữa là ai và tại sao các anh lại vui vẻ như vậy.

Đó giờ anh luôn lạnh lùng với nguời lạ dù là nguời quen thì hiếm khi cuời chỉ có riêng cậu là đặc biệt.

Anh thấy cậu mặt đã ngã đen thẩm bầu không khí xung quanh ngày càng nóng lên,rõ ràng trong đây có máy điều mà sao nóng vậy,bật chợt cậu đứng lên.

JK:chúng ta về.

Cậu xuống giọng trầm rồi đi mất,anh chạy theo cậu.

———————————

Các anh hiện giờ đang ngồi trên chiếc sofa chữ U xem phim với chờ đợi cậu về,anh TH hỏi các anh.

TH:gần 5h rồi sao em ấy chưa về vậy.

JM:chắc em ấy có việc bận đấy.

Anh TH mong chờ cậu về để ôm hôn cho đã,nguyên một ngày rồi anh chưa hôn cậu một cái nào cả.

Cạch.(mở cửa)

Cậu bước vào nhà với sự điềm tĩnh của mình vừa vào tối phòng khách thì gặp các anh đang ngồi trên sofa,anh TH nghe tiếng bước chân nhìn qua.

TH:Kookie của anh,em về rồi.

Anh đứng lên dang rộng hai tay ra chạy tới ôm cậu nhưng cậu né qua một bên.

Các anh nghe TH gọi tên cậu quay qua cứ nghĩ rằng cậu sẽ chạy tới ôm TH nhưng không,cậu làm lờ rồi chạy một mạch lên hành lang về phòng cậu để lại ngơ ngác của các anh và một cục quê trên đầu anh.

Jin:có chuyện gì em ấy vậy.

JM:đã có ai làm em giận,hay là vấn đề công việc nên em ấy giận.

JH:chúng ta lên phòng em ấy hỏi không.

Các anh thấy cậu như vậy cũng hơi khó chịu,anh NJ lên.

NJ:bây giờ em ấy đang giận vì vậy chúng ta nên để em một không gian riêng tư ổn định tình thần đi,nếu chúng ta lên hỏi em ấy thì có thể em sẽ nóng giận lên tiếp.

Anh cũng như mấy đứa em muốn hỏi em ấy tại sao lại giận vậy nhưng anh nghĩ rằng cho em ấy có không gian một mình rồi ổn định tinh thần thì em ấy sẽ quay lại bình thường lúc đó anh có thể tâm sự giải vây.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tối hôm đấy cậu không xuống ăn với các anh,các anh gõ cửa phòng cậu nhưng không có hồi âm nên các anh đành về phòng mình vậy,cậu cứ lăn lộn trên giường vì vậy cứ nghĩ đến hình ảnh đấy,cậu buồn vì các anh tại sao lại đi với chàng trai ấy mà không nói cho cậu nghe,tại sao các anh ấy lại tuơi cuồi với cậu ta trong khi đó nụ cuời ấy chỉ thuộc về riêng cậu,tại sao..........

Mọi thứ đều rối loạn trong đầu cậu,cậu cuời khóc lẫn lộn nước mắt cứ rơi xuống ướt đẫm má cậu.

Thời gian trôi qua cũng gần khuya,các anh đều ngủ say.

Cạch.

Cánh cửa phòng từ từ mở ra,cậu kéo vali nhẹ bước xuống hành lang,căn nhà tăm tối chỉ có ánh trăng chiếu sáng vào,cậu kéo vali một mạch tới phòng khách rồi đặt tờ giấy lên bàn.

JK=>em đành phải xa các anh vậy,tạm biệt các anh.

Cậu đặt lên vali lên cốp xe và ghim chìa khóa nổ máy xe rời khỏi gara.

Đèn vàng chiếu vàng chiếc sáng dọc đường,chiếc xe chạy dọc thẳng con đường quốc lộ.

Đôi má đỏ ửng cũng với cảm xúc đau buồn,nước mắt cứ rưng xuống má nhưng cảm xúc và tinh thần phải bình tĩnh lại.

dù sao cũng cảm ơn các anh đã đến bên em vào những lúc em buồn,cảm ơn các anh đã giúp em trưởng thành hơn,cảm ơn các anh vì tất cả...............

Chap sau.

"Cuộc đời anh và các anh sẽ bị xé nát bởi 1 nguời cô gái khác,em chỉ cảnh báo anh hãy cẩn thận cô ta............"

Chap 60 mình sửa lại cho ổn hơn chứ mình đọc nó sao sao đấy,còn chap 61 mình cố gắng viết tiếp có thể t5 mình ra chap.

Bình chọn cho mình nha :3333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
61.cảm ơn các anh (2)


Các anh ngủ say trong phòng chỉ riêng phòng anh TH thì còn sáng trưng của đèn,anh TH hôm nay không ngủ được nên anh đành xem điện thoại giải trí vậy,anh lướt xem những hình ảnh minh họa trong đám cuới ngoài biển,anh muốn được mặc một chiếc vest đen khoác tay với cậu bước lên lễ đường với hoàng hồn đỏ hồng anh nôn tới ngày đó nhưng bây giờ thì chưa,anh lướt xem một lúc thì anh nghe được tiếng động phía duới phòng khách hay là gara gì đấy.

Anh bước ra khỏi phòng rồi đi dọc hành lang,đôi chân dừng ngay cửa phòng JK,lúc nãy phòng cậu lúc này bị khóa rồi nên anh không thể vào được bây giờ cũng khuya rồi chqcs cậu không khóa đâu,anh vào xem cậu nhu thế nào thôi rồi nhanh chóng đi xuống gara để coi sao.

Anh dặng cánh cửa ra,hình như cửa không khóa.

Cạch........

Anh bước vào phòng,không tối đen bao quanh căn phòng,anh bật đèn lên.

TH:em ấy đâu rồi.

Anh hơi hoảng vì hiện giờ xung quanh đều trống trơn,đồ dùng cá nhân,bàn làm việc của cậu và còn chiếc giường đều được ngăn nắp lại,anh nhanh chóng mở tủ đồ ra thì không có gì trong đó,cái sự sợ hãi của anh bây giờ bộc lộ ra anh chạy khỏi phòng rồi đập cửa phòng anh Jin......một lúc sau anh bước ra,anh Jin mắt đờ đờ nhưng anh khó chịu vì đang ngủ ngon lành mà bị TH phá giấc ngủ,anh hỏi TH.

Jin:đêm khuya mày kêu cái gì.

TH:JK đaz đi đâu rồi.

Jin:HẢ.

Anh bừng tỉnh vì nghe câu của TH.

Jin:mày kêu mấy thằng kia dậy đi.

Nói xong TH làm liền,anh Jin chạy qua phòng cậu.

Mọi thứ đồ da dụng cá nhân của cậu đều biến mất,anh lục tung tủ đồ thì không có gì trong đó hết,chuyện này là sao,tại sao JK lại gom đồ đi hết.mọi chắc chở của anh với JK đã được giải quyết hết nhưng tại sao em ấy lại đi,đã có chuyện gì xảy ra với em ấy.Anh bây giờ rất sợ nổi đáng sợ nhất của anh không phải là không còn bên cạnh nhau nữa mà là lặng lẽ rời xa khi không có lý do gì cả.....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ting~~~~~~

Bà Kim quấn áo choàng bước dọc xuống hành lang,sáng sớm đã có nguời qua nhà Kim Gia rồi bà tiến tới cửa chính mở ra.

Cạch.

Bà Kim:JungKook,sao con ở đây.

Trước mặt bà hiện giờ chính là Jungkook,cậu để vali kế bên mình mặc chiếc áo khoác với bộ quần áo ngủ nhưng bà thấy bàn tay cậu đang chuyển màu gia trắng bệch Đại Hàn về đêm rất rét trong khi đó cậu lại không đeo bao tay và quấn khăn cổ để giữ ấm cho mình mà chỉ mặc vài bộ đồ đơn sơ,bà kéo cậu vào nhà.

Bà Kim:trời chưa sáng mà con đã tới đây rồi,sao con có đi một mình vậy,các anh đâu.

Bà chỉ thấy cậu và chiếc vali kế bên,đã có chuyện gì xảy ra với cậu rồi.

Bà Kim:con ngồi xuống và kể cho ta nghe.

Bà cho cậu ngồi xuống rồi nắm chặt hai bàn tay cậu với đôi mắt lắng nghe cậu,từ nãy bà thấy cậu chỉ im lặng và trầm ngâm không nói tiếng nào với bà cả cứ cuối mặt xuống,lúc này cậu lên tiếng giọng ứa nghẹn.

JK:các anh ấy đã có nguời khác rồi......

Không thể tin được tại sao con bà lại làm vậy với JK,bà biết các anh luôn cố gắng níu kéo cậu về các anh bây giờ mọi thú đều như ý đối với các anh nhưng tại sao các con của bà lại sao làm đều hèn hạ như vậy,đã làm lén mà con để cho JK biết nữa......

Miệng bà cứng đơ không biết nói sao với cậu,cậu nói tiếp với bà.

JK:con chỉ muốn ở tạm với phu nhân vài ngày để con có thời gian sắp xếp chỗ mới rồi nhanh chóng rời khỏi,con xin lỗi vì đã làm phiền phu nhân.

Cậu chẳng biết tại sao bản thân lại gom vali bỏ đi,cậu chưa suy nghĩ tới vụ đó nhưng đã có thứ gì đó đã ép cậu phải làm vậy,có phải cảm xúc cậu hay là bản thân tự động làm vậy,cậu bây giờ không biết đi đâu nếu cậu qua nhà anh Chan thì sẽ bị anh và BK hỏi chuyện cậu hiểu tính hai nguời họ mà còn qua anh KD thì cũng như vậy thôi,cậu đành qua nhà mẹ Kim ở tạm vậy để cậu xắp sếp mọi thứ ổn định lại thì cậu nhanh chóng rời đi.

Bà đáp lại.

Bà Kim:con cứ ở đây với ta đi,khi nào ổn định mọi thứ thì con có thể đi hoặc là ở với ta luôn cũng được.

Bà cũng thương JK,bà có cảm giác khi nói chuyện với cậu nhưng rằng bạn thân của bà đã tâm sự với nhau vậy cảm xúc ấy nó ùa vào bà với lại chỉ có cậu là thấy dễ thương và khéo ăn nói nhất nên bà rất là quý mến cậu.

Cậu vui vì được Phu nhân Kim cho ở lại nhưng bây giờ cậu không biết làm sao bây giờ,bà quên hỏi cậu về vụ các anh.

Bà Kim:hãy kể cho ta tại sao con lại phát hiện các anh hẹn hò nguời khác.......

--------------

Ở diễn biến khác

Bây giờ quản gia Tzuzy bị lôi dậy vì các anh,còn có cả Sana nữa,cô đang ngủ say hồn sau những ngày bị anh YG ép cô đi gặp khách hàng và làm một đóng tài liệu cú nghĩ cô sẽ được nằm yên giấc trên chiếc giường thân yêu xủa mình nhưng đời không như là mơ,bây giờ các anh nguời nào nguời nấy đều chừng chừ suy nghĩ,anh YG nghĩ rằng những miếng đá của anh và cậu đều vỡ nát nhưng bây giờ thêm một cục đá xuất hiện nữa nhưng đều đáng nói là tại sao cậu lại bỏ đi rồi còn một từ giấy chứa đựng một từ ửng ý.

TH:tại sao em ấy chỉ viết một câu "hạnh phúc" trên tờ giấy trắng này,em ấy đang ẩn ý gì với tụi mình ?

Đó cũng là câu hỏi chung của các anh,nguời có IQ148 cao nhất nhưng NJ cũng không biết trả lời sau,có phải do anh không muốn suy nghĩ hay là tự nhiên anh cũng không suy nghĩ ra được dù chỉ hai từ đơn giản ấy nhưng nó có một cảm giác khó giải thích được.

Sana cứ thấy các anh cứ nhìn hai từ ấy,cô biết hai từ ấy nó có ý nghĩa gì nhưng cô chưa chắc có đúng hàm ý của JK không,không gian yên bắt đầu có tiếng nói trong veo vang lên.

Sana:có thể JK đang ẩn ý gì đó trong hai từ,nếu cơ bản th ì nó mang ý nghĩa với gia đình,bạn thân hay là lời chúc nhưng đôi khi nó còn mang một ý nghĩa là lời từ biệt.

Câu nói của cô làm cho anh YG nhận ra rằng các anh đã làm gì đó với em ấy nên em ấy mới bỏ đi nhưng các anh đâu có biết mình đã làm gì tổn thương em ấy ?

Anh thấy anh Jin cứ nhìn anh những đứa em khác cũng vậy.

YG:có phải tụi bây cũng không biết bản thân mình đã làm gì em ấy đúng không.

Nguời nào nguời nấy gật đầu,lúc này anh TH nhìn qua Sana ra hiệu.

TH:cô hãy cử vài nguời kiểm tra camera trên đường bộ để xem xe em ấy chạy đi đâu,sẵn tiện cô đều tra lịch trình gần của em ấy gặp ai,làm xong báo tôi.

Cô cuối đầu rồi nhanh chóng rời khỏi phòng khách,các anh nằm dựa vào sofa ngước mặt lên trời thở dài bất lực.

-------------

Mẹ Kim:ta có lỗi với con vì không dạy dỗi tụi nó.

Bà nghe câu chuyện của cậu thì cũng có hơi giận những đứa con trai của mình nhưng bà không thể làm được gì,bà cũng thương cho JK nhưng thằng con trai mà cậu kể là nhu thế nào.....

Bà Kim:hình như con có nói là con có hình các anh đi với cậu đó,cho ta xem được không.

Cậu bấm vào tin nhắn rồi nhấn vào hình ảnh đưa cho phu nhân xem.Bà xem từng tấm rồi phóng to khuôn mặt nguời đó,bà nheo mắt nhìn.

Bà Kim=>Kookie ơi,con hiểu lầm các anh rồi.

Nguời trước mắt trong tấm hình là một nguời quen thuộc đối với bà còn với các anh thì được xem là nguời thân ruột của các anh,JK đang nghĩ lầm các anh rồi bây giờ bà phải nói sao với cậu đây,chắc bà phải để thời gian giải quyết vậy.

Bà Kim:bây giờ ta đã biết mặt cậu ta rồi,con lên lầu nghỉ ngơi đi.

Cậu nhận lại điện thoại trên tay bà,cuối đầu rồi đi lên phòng theo sự chỉ dẫn của Quản Gia Oh.

T4 mình sẽ ra chap tiếp nha.

Mọi nguời nhớ bình chọn cho mình nha. :33333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
62.cảm ơn các anh (3)


Tích.......tắc.......tích.......tắc

Tiếng kim giờ chuyện động theo thời gian,căn phòng mang không gian yên tĩnh nguời đàn ông ngồi trên chiếc bàn quyền lực nhất của nhóm DK cứ trầm tư nhìn lên trời.

Cạch.

Tiếng cửa mở ra,anh nhìn pgias trước xem ai vào.

Thì ra là Sana.

Cô chạy tới chỗ bàn anh đưa cho anh một tờ giấy,anh cầm lên xem.

Sana:đây là lịch trình của JK,vào ngày hôm qua cậu ấy đã gặp anh Chan đến tầm buổi trưa cậu ấy đi với Sehun ở trung tâm thương mại,tôi đã kiểm tra camera trong trung tâm thì thấy cậu ấy bước ra khỏi quán ăn Trung Hoa với vẻ mặt giận dữ,đây là video .

Cô đưa máy tính bảng ra cho anh xem,video chiếu lên từng chi tiết trung tâm thương mại,anh thấy rõ vẻ mặt giận của cậu nhưng vẻ mặt này không phải là tức giận bình thường mà là một ác quỷ chưa được triệu hồi trong thân cậu.Anh nhìn mà rùng mình dù mình đã sống trong lạnh lẽo tàn án,máu me nhưng anh rất sợ cậu là một nguời dễ thương,mũn mĩn nhưng khi cậu nổi giận lên là dắt anh tới quỷ môn quan,bây giờ anh phải gọi anh Sehun hỏi chuyện chứ anh cũng không tại sao em ấy lại vậy,có thể thể anh ấy biết rõ nhất vào ngày hôm đó.

YG:vậy cô đã địa chỉ nơi JK đang ở chưa.

Cô cúi đầu xuống.

Sana:xin lỗi lão đại,tôi đang cố gắng tìm tung tích nơi JK đang ở,mong ngài tha lỗi.

YG:hãy đưa anh Sehun tới đây.

Cô cúi đầu rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cạch.

Cánh cửa mở ra,anh ngồi trên chiếc sofa đen quyền lục thưởng thức từng ngụm trà Earl Grey tiếng bước chân làm cho anh đặt ly trà xuống nhìn qua.

Anh Sehun bước vào trong tiến tới sofa ngồi xuống,anh biết tới đây sẽ làm gì nên anh xem cậu ta sẽ hỏi anh như thế nào,anh không hề sợ gì cả vì anh được anh Kai bảo kê với lại nguời trong chính là cậu ta sai chứ không phải JK.

Sehun:hôm nay cậu kêu tôi tới đây có chuyện gì không.

Anh chéo chân nhìn cậu ta,YG gót ly trà cho anh đáp lại.

YG:hôn nay em muốn hỏi hỏi anh về JK,chỉ có anh biết rõ về chuyện xảy ra của JK.

Anh cuời khinh cậu ta,bây giờ tỏ ra mọi thứ bình thưởng để hỏi chuyện đúng là nực cuời,nếu cậu ta hỏi vậy nên nói cho nghe vậy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Studio.

Rose và JE cứ nhìn cậu với sự lo lắng,cqauj cứ im lặng ngồi chỉnh thanh nhạc vối sự mệt mỏi.

JE:anh nghỉ ngơi đi đừng cố nữa.

JE thấy cậu cử chỉ liên tục thanh nhạc nhưng nó có vẻ hơi loạn xọa nên giai điệu nó lạ lẫm lắm,cô không biết đã có chuyện gì với cậu.Rose quá tức vì cứ thấy cậu không chịu lắng nghe cô,đôi mắt cứ nhìn vào máy tính,cô đứng lên rồi bấm nút tắt nguồn máy tính xoay cậu quay lại phía JE và cô đang ngồi.

Rose:anh sao vậy,em nói mà anh cứ chú tâm vào màn hình hoài vậy.

Đôi mắt vô hồn với quầng đen thâm,cậu bây giờ cứ đơ ngờ nhìn xuống tự nhiên nước mắt trên mí rơi xuống.....

Rose giật mình vì hiện giờ anh ấy đang khóc,có phải do mình quát anh ấy quá lớn không.

Rose:em xin lỗi vì quát lớn anh,em cũng vì lo cho anh thôi,tha lỗi cho em nha.

Cô xoa tay cậu an ủi,cậu gật đầu với cô nhưng đang ra hiệu cô.JE xoa lưng cậu với giọng nói nhẹ nhàng.

JE:anh cơ muốn tâm sự với tụi em không,anh cứ nói đi tụi em có thể giúp anh giải tỏa u sầu trong lòng anh.

Cậu ngước lên nhìn hai nguời.

JK:tình yêu bây giờ còn ý nghĩa gì nữa.

Câu giọng buồn bã với sự ngẹt ngào cảm xúc là Rose và JE phải rơi vào trầm tư,Rose biết bay giờ cậu đã gặp chuyện gì xảy ra với ai rồi.

Rose:anh JK,em biết bây giờ anh buồn lắm nhưng anh phải giữ sức khỏe cho bản thân mình chứ,anh có biết không.....

Tình yêu cũng như đôi giày vậy.

Chiếc đẹp chưa chắc đã vừa

Chiếc vừa thì chưa chắc đã đẹp nhất.

Chính vì vậy hãy chọn cho mình đôi vừa và hợp nhất với mình.

Chứ đừng chọn đôi giày đẹp nhất mà không vừa chân.Vì............chân anh sẽ đau và không thoải mái.Nếu đôi giày đó không còn vừa nữa thì anh nên bỏ đi chứ đừng giữ lại.

JK:nhưng mà........

Cậu cũng không muốn rồi xa các anh nhưng bây giờ mọi thứ nó loạn xọa,cậu không biết bây giồ nên làm gì nên đành để thời gian làm vậy.

—————————————

Sehun:bây giờ tôi cũng kể cho cậu nghe,cậu có muốn hỏi tôi gì không ?

Anh kể từng chi tiết cho cậu ta nghe,khi kể xong nét mặt cậu ta nhăn nhó,đôi mắt cứ trầm ngâm nhìn xuống ly trà.

YG:vậy có thể tôi xem tấm hình chàng trai ấy được không.

Anh YG biết là có nguời hại anh làm cho hiểu lầm đôi bên nhưng chàng trai mà anh Sehun diễn tả có gì hơi quen........

Anh Sehun nhớ rằng mình có tấm hình chàng trai ấy,lúc anh xem tấm hình trong điện thoại của JK thì nhanh chóng chuyển qua AirDorp qua điện thoại anh để có trường hợp cần thiết để sử dụng,anh thấy cậu ta phản ứng gì cả cứ nghĩ rằng cậu ta sẽ ép anh im lặng hay làm gì đó để anh không thể nói ra về chuyện của JK cho mọi nguời,cậu ta còn bình thản xin anh tấm hình đấy.

Anh bấm vào hình ảnh rồi tìm tấm hình ấy,tìm được một lúc thì thấy được,anh nhanh chóng đưa cho anh YG xem.

Anh nhận lấy tấm hình ấy xem từng nguời,nhìn khoáng thôi là anh có thể anh và những đứa em của mình nhưng nguời ở giữa làm cho anh phóng to tấm hình mới thấy.

YG=>là Park Jihoon......

Chàng trai mái tóc vàng rực cùng làn da trắng nỏn nhỏ con không ai hết là Park Jihoon.

YG:Kookie,em ấy hiểu lầm tụi em rồi.

Sehun khoan mang câu nói của anh "hiểu lầm" là sao ?

Sehun:cậu nói vậy là sao ?

YG😛ark Jihoon là em trai của chúng em,hôm trước tụi em có đi chơi với Park Jihoon,em ấy bằng tuổi Kookie là em học của tụi em nhưng em xem park Jihoon là em ruột vậy,em tính sắp xếp thời gian cho JK gặp em ấy nhưng.........

Park Jihoon là em họ của các anh,7 nguời chơi thân với nhau từ lúc nhỏ,năm 13 tuổi em ấy phải ra nước ngoài du học, em ấy mới gần đây nên các anh xắp sếp thời gian đi chơi với Park Jihoon sẵn tiện các anh giới thiệu JK luôn nhưng bây giờ mọi chuyện ngày càng tồi tệ nên anh phải nhanh chóng giải quyết cho xong.

Sehun:vậy cậu tính làm gì.

Vậy là anh hiểu lầm với anh YG rồi,anh cứ nghĩ rằng nguời tội nhất là JK nhưng không,Kookie đã nghĩ sai về các cậu ấy nên bây giờ họ phải tìm cách nói lại cho JK biết.

Sehun:bây giờ các cậu về gặp em ấy nói chuyện đi.

YG:em ấy bỏ đi rồi,em không biết bây giờ em ấy đang ở đâu.

Anh phải còn ngồi đợi thông tin điều tra của nơi JK đang ở.

Sehun:vậy có cần gì tôi giúp không ?

Anh có lỗi với các cậu ấy nên đành tạ lỗi giúp đỡ vậy.

YG:không cần đâu,anh đã giúp tụi em biết thêm sự thật rồi nên anh đừng nói cho những nguồi khác nghe,nhất là anh Chan và BK.

Anh biết nếu để hai nguời họ biết thì sẽ có chuyện sẽ xảy ra,hai nguời họ có tính nóng nảy nhất nếu như một trong hai nguời đó mà biết thì mọi thứ sẽ căng thẳng tiếp.

YG:cảm ơn anh đã có thời gian nói chuyện với em nhưng công việc còn nhiều nên em không còn thời gian để nói chuyện với anh tiếp.

Sehun nhanh chóng đứng lên rồi rời khỏi phòng,anh YG bước chầm chậm tới chiếc ghế quyền lực.

Anh dựa vào ghế thở dài bất lực mệt mỏi,tqij sao mọi thứ không được suông sẻ vậy,anh chỉ muốn ở với cậu trọn đời hạnh phúc nhưng không,anh nghi ngờ đã có ai chụp rồi gửi cho JK xem nên em ấy mới nổi giận.......

Haizzzzzz.......

Cạch....

Sana:tôi đã tìm được nơi JK đang ở rồi,lão đại.

T6 tuần sau mình ra chap tiếp nha.

Mọi nguời nhớ bình chọn cho mình nha =3333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
63.Park Jihoon


Hãy đưa cho tôi xem.

Anh hào hứng khi tìm được thông tin của JK,Sana đưa tận tay cho anh,cô ấy đưa cho anh một chiếc máy tính bảng trên màn hình ấy đang hiện rõ hình cậu đang trong một ngôi nhà nhưng em ấy đang ở nhà chính của Kim Gia.

Sana:Lão Đại có cần đưa Jungkook về không.

YG:không cần,hãy đưa Park Jihoon qua nhà Kim Gia đi,sẵn tiện soạn vài thứ đồ qua bên đó,tôi sẽ báo em ấy ra cửa đợi.

Sana gật đầu rồi đi ra khỏi phòng,anh ngồi xuống lấy điện thoại trên bên bàn bấm vào cuộc gọi.......

...................

📲Alo,anh YG họi em có gì không.

Anh muốn nhờ em cái này.......📲

———————————————

Bà Kim:Kookie ơi,xuônhs ăn bánh uống trà với ta nè.

Cậu bước chậm xuống cầu thang,ba thở dài vì dạo ngày nay cậu không ăn gì da bọc xương đôi mắt thâm quầng nụ cuời thỏ cuời ngày càng mờ nhạt xuống,hôm bà mấy cái bánh chứa nhiều protein bên trong cho cậu để bổ dưỡng cậu chứ bàđem cho cậu mấy món ngon chính tay bà nấu nhưng cậu không ăn,đôi lúc ăn tí xíu rồi bỏ ưua một bên làm bà ngày càng lo sức khỏe cho cậu nên hôm nay bà đích thân làm bánh cho cậu sẵn tiện bỏ thêm vài viên protein trong bánh.

Ting......tong........

Tiếng chuông cửa vang lên khắp phòng khách,bà nhìn qua xem là ai.

Cánh cửa tự mở ra,một chàng bước vào trong khu nhà chính,trên tay còn xách vày hộp sữa chuối bước tới chỗ hai nguời.

Con chào dì.

Cậu lúc đầu cũng nghe tiếng chuông cửa cứ nhìn xuống sàn trầm ngâm,tiếng nói lạ lẫm vang lên làm cho cậu phải ngước nhìn lên xem.

Là cậu ta sao.

Nguời trước mặt bà Kim chính là chàng cậu từng thấy trong bức ảnh,mái tóc vàng rực,làn da trắng hồng cùng với giọng nói trong trẻo,chính là cậu ta,tại sao cậu ta lại ở đây rồi còn các anh đâu,chuyện gì đang xảy ra vậy,lúc này phu nhân nắm tay cậu ta tuơi cuời nói.

Mẹ kim😛ark Jihoon,con tới rồi sao,ngồi xuống đây ăn với nào.

Câuj ấy ngồi xuống với mẹ Kim,JK cứ nhìn cậu ta với sự khinh bỉ nhưng cậu cảm giác rqats đau trong con tim mình có phải ngọn gai đang đâm sâu vào hay không hay là có một con dao đang tạo nhiều vết xẹo lên con tim ấy.........cậu ta cuời thật giả tạo,nụ cuời ấy chẳng khác như một bãi ói,cậu cắn răng nhìn cậu ta nhưng không thể làm gì được.

JK:con xin phép lên phòng.

Cậu đứng lên thì có một tay nắm vào cổ tay cậu,cậu nhìn qua.

JK:có chuyện gì.

Khuôn mặt lạnh lẽo cùng với đôi mắt vô hồn nhìn cậu ta.

Park Jihoon:em muốn nói chuyện với anh.

Bà Kim thấy rằng mình cần kiém chỗ khác để cho hai nguời có sự riêng tư nói chuyện chứ ngồi đây sợ có cản trở gì đó với bà cũng không muốn xen vào đâu.

Bà Kim:chết,ta quên kiểm tra quần áo giặt xong chưa.

Bà nói xong thì nhanh chóng rời khỏi đó để lại hai nguời ngồi nhìn bà.

Park Jihoon:anh ngồi xuống đi,em muốn nơi chuyện với anh.

Cậu ta đề nghị với cậu xem ra có chuyện gì quan trong muốn nói,hay là tỏ ra ngây thơi vô tội với cậu thì làm tình nhân của các anh,để xem cqauj ta sẽ làm gì.

JK:nói đi.

Cậu ngồi xuống chéo chân lại đôi mắt lá kim nhìn cậu ta ra hiệu.

Park Jihoon:cho em xin lỗi vì gây hiểu lầm hai bên.

Cậu mở mắt to khi cậu ta nói câu đó,"xin lỗi" rồi "hiểu Lầm" nữa,là sao ?

Cậu biết bây giờ JK đang ngơ ngác câu nói đấy.

Park Jihoon:Thật ra em là Park Jihoon,em là chàng trai trong tấm hình đấy,em là em họ của các anh và được các anh yêu quý như em út của mình em về nước cũng được 4 ngày nên chưa qua gặp giớ thiệu anh,em tính sắp xếp thời gian để giới thiệu với anh nhưng không ngờ mọi thức ngày càng phức tạp làm cho hai bên bị xa cách vối nhau,nên chính vì vậy em đến đây để làm rõ mọi chuyện.

Bây giờ cậu mới hiểu ra mọi chuyện,cứ nghĩ rằng chính cậu ta đã phá mối tình của anh và cậu nhưng không,chính cậu đã làm mọi thứ đảo ngược,nguời tội nghiệp nhất chính là các anh.Cậu thấy tội lỗi mọi thứ và nguồi cậu còn xin lỗi nhất chính là các anh.

JK:Anh...anh...anh không biết nói em sao,anh thật xin lỗi em khi nghĩ sai về em.

Giọng nói ngại ngùng cùng với đôi mắt tội lỗi đều thấy hết,Park Jihoon vui trong tâm vì mọi thứ được sáng tỏ nhưng đều mà cậu thắc mắc là nguời nào đã dùng cái cớ làm cho cậu hiểu lầm (hàm ý là ai đã gửi tấm hình đó cho cậu).

Park Jihoon:anh có thể cho em xin tin nhắn được không.

Cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra và đưa cho em ấy xem.

Tin nhắn số lạ,Park Jihoon lấy điện thoại ra chụp số điện thoại trên tin nhắn đấy sẵn tiện tìm hiểu về cuộc tin nhắn trong đó,xem một lúc thì em ấy đưa điện thoại lại cho cậu.

Park Jihoon:em cũng nghi ngờ có nguời đang muốn hại anh,đây có thể kế hoạch đầu của nguơi đấy..........

JK:Vậy em nghĩ là ai.

Park Jihoon:chỉ có thể cô ta.

Cô ta ?

Tại sao em ấy lại nói cô ta ?

JK:là ai ?

Park Jihoon: nếu cô ta làm thì Cuộc đời anh và các anh sẽ bị xé nát bởi 1 nguời cô gái khác,em chỉ cảnh báo anh hãy cẩn thận cô ta.

Cô ta là một nguời được các anh đáng quý từ hồi còn non thơ,được các anh yêu quý và có hứa hẹn với nhau.....Chắc cô ta đã quay lại để dành các anh.

Cậu nghe Park Jihoon nói vậy thì ngày càng bí ẩn,cô ta quyền lực lắm hay sao,không lẽ cô ta là nguời mafia trong thế giới ngầm,tại sao em ấy lại cảnh báo cô ta,có thể em ấy đã chứng kiến nhiều thứ.

Park Jihoon:bây giờ anh hãy về nhà đi,các anh ấy đang đợi anh đấy............

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chiều.

Chiếc ghế sofa chữ U màu đen có 6 nguời đàn ông quyền lực ngồi tư thế uy nghiêm dựa vào sofa đôi mắt hướng về cánh cửa chính.Các anh nghe tin JK về thì vui mừng nhưng các anh phải phạt cậu vì cái tội bỏ các anh không tin tưởng các anh,các anh cũng buồn vì bị xem là kẻ đồ bại

các anh chỉ có yêu mình cậu,cậu là dải ngân hà trong tim các anh nên anh cực kì quý trọng từng giây phút ấy nhưng bây giờ anh phải kiếm các để trừng phạt cậu.

Cạch.

Tiếng cửa vang lên,chiếc vali đẩy vào trong cậu cuời gượng nhìn phía sofa.

JK:chào các anh.

Cậu vẩy tay chào với ự ngại ngùng,các anh nhìn cậu nhưng trong lòng anh sôi dậy khi thấy cậu về,anh YG lên tiếng.

YG:em tới đấy.

Anh ra hiệu tới chỗ các anh,cậu để vali qua một bên rồi đi từ từ qua chỗ các anh,cậu biết thế nào các anh sẽ phạt cậu nên thôi tự mình làm tự mình chịu.

Cậu vừa tới gần anh TH thì bàn tay cậu bị thứ gì đó quấn lại.

JK:Còng tay ?

Anh TH đã còng tay phía trước rồi còn nhếp môi nhìn cậu.Các anh cũng khôbg biết kế hoạch của TH nên cũng hơi hơi.

NJ:đúng là em trai của anh.

Cậu ngơ ngác nhìn các anh nói chuyện lúc này cậu bị một cổng lên vai.

JK:anh Jin,thả em xuống.

Cậu dẫy giụa nhưng không được bàn tay thì bị còng,anh Jin còn tát mông cậu.

Jin:đêm nay tụi anh phải phạt nặng em mới được.

JK:Khoan đã để em nói một cái.

NJ😛hạt xong rồi muốn nói gì thì nói,bây giờ phải hành động trước

6 nguời cùng nhau bước lên hàng lang rồi mở cánh cửa phòng cậu ra đưa cậu vào bên trong nhẹ nhàng đóng cửa lại.............

Xin lỗi mọi nguời vì ra chap trễ.

Mọi nguời nhớ bình chọn cho mình nha :333333
 
[Allkook] Người Yêu Cũ Của Tổng Tài
64.cô ta là ai


Thành Phố Sydney.

công viên vườn bách thảo hoàng gia (Royal Botanic Gardens)

Đay là một công viên được đánh giá là một trong những khu vườn thực vật đẹp nhất và nổi tiếng nhất thế giới.Mang nhiều cây cối,hoa cỏ tràn ngập sắc màu ấy,........nhưng nơi đấy chính là căn cứ của nhóm trong thế giới ngầm mafia.

Cô chủ,JK cậu ta đã quay lại nhà rồi.

Nguời phụ nữ ngồi tư thế chéo chân cùng với bộ váy ren trắng,bàn tay xoa vuốt con mèo đen,đôi tay còn lại cầm ly ruợu Mendis Coconut Brandy xoay đều ly.

Không sao,đó mới là trò chơi nhỏ thôi,cho cậu khởi động trước để chiến đấu với ác quỷ nữa,ta xem cậu ta sẽ chiến đấu như thế nào.

Nụ cuời quái dị hiện lên đôi môi cô ta.

Vâng,tôi xin phép lui xuống.

Anh ta nhanh chóng rời phòng để cô ta có không gian nghỉ ngơi.

Đặt ly ruợu xuống bàn,đôi chân đứng lên tiến tới bức tranh trên tường.

Bàn tay chạm lên bức tranh ấy.Là 6 chàng trai đang đồ giỡn với một cô gái nhỏ bé nhưng cô bé ấy không ai khác chính là cô ta.......Choon Hee

Choon Hee:bây giờ em có thể về với các anh rồi nhưng bây giờ các anh lại say mê cậu ta,nguời mà các anh nên yêu chính là em,các anh chờ đợi đi chúng ta sắp được gặp nhau rồi.

Cô ta là Choon Hee,là nguời sống trong thế giới ngầm như anh YG,nhóm cô ta là VJ đứng trong top 10 thế giới ngầm,cô ta nắm địa bàn bên Châu Úc và Đông Nam Á.Cô ta được ngiềugoij biệt danh là Victory là viết tắt VJ là một nguời yêu hoa cỏ nên công viên vườn bách thảo hoàng gia (Royal Botanic Gardens) chính là nơi cô ta sinh sống nhưng là lồng đất,công viên ấy chính là nơi khoa học nghiên cứu thực vật lớn nhất Thế giới.Cô ta được mọi nguời gọi là quỷ dược độc,cô ta rất giỏi pha chế dược độc nên chỉ cần một giọt chất độc vào nguời thì có thể chết trong đau đớn, cô ta trồng khá nhiều cây Machioneel là một loài cây được đứng đầu Top 1 thực vật độc nhất thế giới tuy nhiên cây cô ta có một rất lạ..........

——————————————————

Thời gian trôi qua........

Bây giờ mọi thứ đều quay lại như cũ,cậu lại đứa em trai là Park Jihoon,hai nguời thân thiết luôn trò chuyện với nhau đến nổi gác bỏ các anh qua một bên,các anh quá ngu ngốc khi giới thiệu park Jihoon cho Kookie bây giờ thành ra như vậy nhưng các anh cũng vui vì bây giờ mọi thứ cũng trở lại bình thường.

Studio JK.

JK:Sao em phải qua Úc để kí hợp đồng ?

Chân mày hơi nhăn cùng với sự khoa chịu trong lòng nhìn anh Chan,hôm nay anh Chan đã nhờ cậu qua bên đấy ký hợp hợp với một công ty nhưng tại sao là cậu không phải là anh ?

Anh Chan nhìn biểu cảm của cậu là đoán ra câu hỏi của cậu.

Chan:vì nguời đó muốn gặp em vì cô ấy.

JK:là ai ?

Tại sao lại muốn gặp cậu ?

Chan:cô ấy là một doanh nhân trong bất động sản,nắm khá nhiều đất vàng trong thành Phố Sydney,cô ta là nguời quyền lực đứng đầu nhóm VJ.

Cậu bất ngờ nghe cô ta là Lão đại của nhóm VJ,cậu có biết vài nhóm ỷong thế giối ngầm nếu như anh Yoongi đứng đầu trong top thì nhóm đó thì sẽ đứng 2 và 3 trong top 10 thế giới ngầm,anh thì nắm bắt về vũ khí,đào tạo sắc thủ còn nhóm VJ thì chuyên sản xuất về dược thảo độc phân phối cho thế giới,anh YG cũng muốn gặp nguời đấy toàn nguời đại bên nhóm VJ nên không thể biết rõ được khuôn mặt của chủ Quyền VJ,có thể cậu là nguời đâu nhìn thấy khuôn mặt cô ta nhưng tại sao cô ta muốn gặp,không lẽ mình đã làm gì cô ta hay là cô ta sẽ....... cậu nghĩ thôi cũng rùng mình nên bây giờ cậu phải kiếm cách né ra.

JK:thôi,em không đi đâu,anh đi đi em sợ nguời yêu không cho đi nên thôi.

Chan:cô ta sẽ tặng vé tham quan miễn phí sydney,tiền thăm quan,khách sãn nghỉ dưỡng,với lại nếu em muốn mua gì thay ăn gì thì cô ta sẽ bao,chỉ cần gặp cô ta thôi là có tất cả....

Anh biết nói như vậy thì cậu có thể đi nhưng cản trở lớn nhất chính là 7 anh Kim Gia,hợp đồng ấy đáng quý lắm nên anh phải ký cho bàng được để công ty có nguời được nguời che chở hơn....

—————————————

Tối.

6 chàng trai và JK cùng nhau ăn cơm với những bũa thường nhưng hôm nay lại có Park Jihoon ở đây nên các anh không thể tình tứ với cậu,cậu gấp muổng bỏ vào nhìn các anh.

JK:em có chuyện muốn nói với các anh.

Giọng nói cậu vang lên làm cho ccas chú ý,đôi đũa lập tức để xuống bàn.

JK:anh Chan đã nhờ em đi ký hợp với đối tác nước ngoài.

Cậu biết thế nào các anh sẽ nhăn mày và đúng như thế.

JM:em đi đâu,với tại sao lại là em đi không phải anh Chan.

JK:em là phó giám đốc của công ty với lại em là giám sát cấp cao của Chan Thị nên em đành phải đi.

YG:vậy đi mấy ngày.

JK:tầm 3 ngày.

3 ngày đối với nguời ta là chuyện bình thường còn các anh thì không,nếu em ấy đi thì các anh phải đi nhưng em ấy có chịu hay không.

JK:em chỉ cho 2 hai đi theo em và nguời đâu tiên là Park Jihoon.

Mắt các anh lúc này đều nhìn Park Jihoon,Jihoon nghe ai nhắc tên mình thì nhìn lên thấy các anh nhìn cậu với đôi mắt lựu đạn muốn ném về phía cậu nổ banh sát.

JK:cậu đi với mình nha,chúng ta qua bên Sydney tham quan.

Park Jihoon gật đầu trong sự vui vẻ,các anh nhìn cậu mong chờ ng tiếp theo là ai,cậu có sự lựa trước nên không cần suy nghĩ nhiều.

JK:anh Yoongi.

Yeeeeeeeeeeee~~~~~

Tiếng vui mừng vang lớn cả phòng ăn,anh YG nhảy đành đạch vì được cậu chọn đi Sendney,anh có bên cậu và chỉ mình cậu,các anh nhìn anh YG muốn rất con mắt trong miêng lảm nhảm nguyền rủ nguời ấy trong khác gì thì bị thất sủng.

TH:em không nên chọn anh ấy,cẩn thận anh ta giở trò với em đấy.

JM:nhìn mặt anh ta lộ ra sự dâm ô vô độ,em nên chọn anh mới đúng.

NJ:em nên chọn anh,anh từng đi nhiều sydney rồi nên em phải dắt anh đi.

Cuộc tranh cãi không hồi kết,anh YG cũng không lên tiếng vì nguời yêu của mình đã chọn mình rồi.

JK:em chọn anh ấy có lý do,anh YG tí xíu nữa anh lên phòng em có chuyện muốn nói.

Anh gật đầu rồi ăn nốt hết bữa ăn,6 nguời còn lại thì ăn nốt thức ăn của mình nhưng không đuộc ngon miệng,còn Park Jihoon thì đã ăn xong từ lâu rồi nên cũng nhanh chóng lên phòng ngủ.

Phòng JK.

Cạch.

Tiếng cửa mở ra,JK ngồi làm tài liệu nghe tiếng ai bước vào thì cũng biết ai rồi.

JK:anh YG,anh vô đây ngồi chung với em này.

Cậu nhích sang bên cho ngồi chung nhưng anh bồng cậu lên rồi đặt cậu lên đùi anh,vòng tay khoan vào eo cậu.

JK:khi nãy anh Chan nói với em là sẽ kí hợp đồng nguời nhưng đó lại muốn gặp em,cô ta là Lão Đại nhóm VJ.

Anh nghe từ "nhóm VJ" thì tròng mắt to ra,đó giờ nhóm bên đó anh chưa bao thấy mặt,chỉ toàn nguời đại diện để gặp mặt hiếm khi nhiều thấy được mặt cô ta nhưng tại sao JK lại được cô ta mời và gặp mặt và tại sao phải ký hợp đồng với công ty giải trí.

JK:nên em mới kêu anh đi chung với em,em lo sợ bên đó sẽ làm gì em với lại nhóm bên đó thuộc bên thế giới ngầm nên em không thể nhìn rõ bên họ có ý đồ gì,chỉ có thể anh bảo vệ em thôi,với lại cô ta còn tặng cho em một suất nghĩ dưỡng bên đó,bây giờ em không biết cái đó là ý tốt của cô ta hay là mưu kế bên đó.

YG:em có nghĩ là tại sao công ty bên đó lại muốn ký hợp đồng với công ty giải trí không ?

JK:em cũng nghĩ như anh,nếu có mối quan hệ hai bên dù là bạn bè hay gia đình thì không nói gì,trong khi đó em lại chưa bao gặp cô ta,anh cũng vậy.

Hai nguời đều có suy nghĩ chung với nhau nên bây giờ rất khó đoán ra.Anh nên nghĩ ràng không nên nghĩ ngợi gì nũa dù gì anh cũng đó phó nhiều trong thế giới ngầm nên không cần khỏi lo,JK muốn anh bên cạnh thì được,anh luôn bảo vệ em tận cùng.

YG:thôi,chúng ta ngủ đi giờ cũng khuya rồi.

Cậu cuời cho qua rồi hai nguời cùng nhau lên giường ôm ngủ với nhau.
 
Back
Top Dưới