Kira giật mình tỉnh dậy, ánh sáng ban ngày đã rõ ràng, nhưng cảm giác mệt mỏi từ những sự kiện và cơn ác mộng đêm qua vẫn còn đè nặng.
Ánh mắt anh vô thức lướt về phía bàn Siro - chiếc khung ảnh vẫn biến mất.
Cảm giác trống rỗng nơi đó như một lỗ hổng trong chính tâm trí anh.
Siro đang đứng cạnh cửa sổ, quay lưng lại phía Kira, lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng.
Giọng Siro trầm thấp, như một khúc chú ngữ vọng từ nơi xa xăm.
Kira: Cậu đang làm gì thế?
Siro giật mình quay lại, nụ cười nửa vời thường trực trên môi.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, ánh mắt Siro chạm vào Kira, một tia trầm tư thoáng qua rồi vội vã lẩn tránh, như thể vừa giấu đi một điều gì đó.
Siro: À, luyện thoại cho lớp kịch ấy mà.
Cậu dậy rồi à?
Nhìn cậu như vừa chạy marathon xuyên đêm vậy.
Siro không nhìn thẳng vào mắt Kira, mà lướt qua như một cơn gió.
Kira cảm thấy có gì đó không ổn.
Kira: Cậu đã đi đâu tối qua?
Siro: //Nhún vai.// Đi dạo thôi.
Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, có khi chỉ là do áp lực học tập thôi.
Mới ngày đầu mà.
Siro vẫn thờ ơ một cách đáng ngờ.
Cái vẻ vô tư đó lại càng khiến Kira thêm bất an.
Zzzzz...
Zzzzz...
Zzzzz...
Tiếng chuông học reo, nhưng âm thanh nghe như tiếng chuông vọng ra từ một giếng sâu hun hút - méo mó, kéo dài, và lặp lại như một vòng lặp vĩnh cửu trong tâm trí.
Tiếng chuông ấy găm vào tai Kira, khiến anh rùng mình.
"Lớp học đầu tiên ở Eldoria."
Kira thầm nhủ.
Anh cùng một nhóm sinh viên năm nhất khác bước vào hành lang.
Những bức tường đá lạnh lẽo như toát ra hơi thở cổ xưa, từng phiến đá như đang rỉ ra mùi ẩm mốc và thời gian.
Hành lang dài hun hút, có quá nhiều ngã rẽ và tất cả đều trông như nhau, khiến Kira cảm thấy như đang mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát.
Anh đã thử đi một vài ngã rẽ và nhận ra mình lại quay về điểm xuất phát.
Cảm giác bị theo dõi lại ùa đến, nặng nề hơn cả đêm qua.
Qua một ô cửa sổ cũ kỹ, Kira thoáng thấy một bức tượng đá sừng sững trong sân trường, đôi mắt bức tượng đã bị bịt kín bởi một dải vải đen sờn cũ.
Dưới bệ tượng, Kira loáng thoáng thấy một biểu tượng bị khắc mờ: một vòng tròn rỗng bao quanh bởi ba đường xoắn ốc ngược chiều kim đồng hồ - Con mắt trống rỗng, biểu tượng chính của Eldoria.
Một sinh viên nam với mái tóc tết lệch, đôi mắt tinh anh, khẽ huých tay Kira.
Cậu ta là Riko.
Riko: //Giọng nhỏ, đủ nghe.// Cái tượng đó bị bịt mắt từ lâu rồi.
Mấy người mê tín bảo là truyền thống trừ tà, để linh hồn không bị kéo vào.
Riko quay sang nhìn thẳng vào mắt Kira, giọng nói thì thầm, như một lời cảnh báo bí ẩn.
Riko: Ở đây, nếu thấy giảng đường đổi chỗ, đừng hỏi.
Và đừng đi theo tiếng gõ cửa thứ ba.
Kira khẽ gật đầu, cố gắng ghi nhớ lời Riko.
"Tiếng gõ cửa thứ ba?"
Họ đến Giảng đường K - căn phòng học đầu tiên.
Giảng đường to lớn, tường màu nâu đen, lạnh lẽo bất thường dù bên ngoài có nắng.
Bàn ghế không xếp theo hàng lối thông thường, mà xoắn ốc hướng về bục giảng, tựa như một xoáy ốc đang hút vào trung tâm.
Giáo sư Ozin bước vào.
Ông là một người đàn ông trẻ tuổi, cao gầy, gương mặt chằng chịt những vết khâu, như thể được vá víu từ nhiều mảnh ghép khác nhau.
Trên áo phù hiệu của ông, khi ánh sáng nghiêng, Kira thấy rõ biểu tượng Con mắt trống rỗng mờ nhạt.
Giọng nói của ông lúc to, lúc nhỏ, lúc rõ ràng, lúc lại nhiễu sóng như một chiếc radio cũ kỹ bị mất tần số.
Ozin: Chào mừng các bạn đến với môn Kiến trúc Tâm linh.
Hôm nay, chúng ta sẽ khám phá lý thuyết rằng cấu trúc của Eldoria không chỉ là gạch đá, mà là một thực thể sống.
Một thực thể ảnh hưởng đến ký ức và nhân dạng của chính những người sống trong nó.
Cả lớp lặng đi.
Kira cảm thấy một nỗi lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
Anh lại nhớ đến những gì mình đã trải qua.
Một sinh viên, Snake, đang cặm cúi ghi chép.
Bỗng nhiên, cậu ta hoảng loạn, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng khắp giảng đường.
Snake: Tôi không phải người này!
Đừng viết giùm tôi nữa!
Cả lớp quay nhìn.
Tay Snake vẫn không ngừng viết, từng dòng chữ nguệch ngoạc lấp đầy cuốn sổ, nhưng nét chữ đó không phải của cậu ta.
Gương mặt Snake tái mét, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng.
Kira thoáng thấy một huy hiệu mờ ám trên cổ tay Snake, một hình ảnh dấu ấn con mắt, như một Ấn Thức Tỉnh.
Ozin không phản ứng gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Ozin: Trí nhớ là món quà mượn tạm.
Đôi khi, nó chỉ là một mảnh ghép từ ai đó đã quên.
Sau giờ học, Kira cảm thấy hoàn toàn bị cô lập trong chính nỗi hoang mang của mình.
Không ai trong lớp có vẻ để tâm đến sự việc của Snake, họ cho rằng đó chỉ là một biểu hiện của căng thẳng học tập.
Anh quyết định đến thư viện, nơi có thể tìm thấy chút gì đó logic.
Thư viện Eldoria rộng lớn và tối tăm, mùi giấy cũ và bụi thời gian đặc quánh.
Kira tìm đến khu vực lịch sử và truyền thuyết của trường.
Giữa những dãy kệ câm lặng, Kira bắt gặp ánh mắt của một ông lão đang quan sát từ xa - người duy nhất không đọc, không viết, chỉ... lắng nghe.
Đó là thủ thư Ben, mái tóc bạc phơ và đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ thấu hiểu.
Ben: Chàng trai trẻ, cậu tìm gì ở đây?
Khu này ít khi có người lui tới.
Kira: Cháu muốn tìm hiểu về lịch sử Eldoria.
Có... bất kỳ sự kiện bất thường nào từng xảy ra ở đây không ạ?
Ben nhìn Kira một lúc lâu, như đang dò xét.
Cuối cùng, ông khẽ gật đầu, chỉ tay về một khu vực bị khóa bằng dây thừng cũ.
Ben: Cậu có thể tìm ở đó.
Nhưng đừng nói ta đã chỉ cho cậu.
Và đừng tin tất cả những gì cậu đọc.
Kira bước vào khu vực cấm.
Bụi bặm phủ dày đặc lên những giá sách cũ kỹ.
Anh tìm thấy một tập hồ sơ bị ố vàng, không đề tên, chỉ có một con dấu cũ.
Bên trong là một cuốn nhật ký của một sinh viên đã biến mất từ nhiều năm trước.
Kira lật từng trang, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
Sinh viên đó cũng nghe thấy những tiếng vọng từ tường.
Cũng thấy những bức tường như "sống".
Và những bức ảnh của cậu ta cũng bị thay đổi, gương mặt của bạn bè dần biến mất, hoặc thay bằng những người lạ.
Có cả những ghi chú về một "người bạn" cũng bắt đầu có những hành vi kỳ lạ.
Những trang nhật ký lồng ghép các ký hiệu kỳ lạ, như những chữ rune ngoằn ngoèo, ziczac kép - Ngôn ngữ Nứt Gãy.
Ở trang cuối cùng còn lại, có một bản vẽ nguệch ngoạc:
"Một vòng xoắn ốc ăn sâu vào một cánh cửa bị đóng chặt, được vẽ bằng mực đỏ.
Có vẻ như nó... thở."
Dòng chữ run rẩy ghi kèm: "Cánh cửa không có chìa khóa."
Trên đường trở về ký túc xá, Kira vẫn không thể thoát khỏi những ám ảnh.
Anh vô tình lạc vào một khu hành lang tối tăm, lạnh lẽo khác.
Đây là khu "khoa kiến trúc cổ", nơi đã đóng cửa từ 30 năm trước.
Không khí đặc quánh mùi thời gian mục nát.
Trên bức tường nứt nẻ, anh thấy những ký hiệu của Ngôn ngữ Nứt Gãy ẩn hiện dưới lớp bụi.
0
Trên một bức tường đã bong tróc, một bức vẽ sơ đồ hiện ra, quen thuộc đến rợn người.
Đó chính là bản phác sơ đồ mà Kira đã thấy trong mơ và trong phòng Zeno - Bản đồ Mê Huyễn, một sơ đồ cấu trúc trường chồng lớp.
Bên cạnh nét vẽ quen thuộc, có một dòng chữ mới, viết bằng thứ mực đỏ sẫm, như máu khô:
- Một người đã bắt đầu nhớ.
Một người đã quên.
Một người chưa bao giờ là chính mình.-
Kira cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Anh lùi lại, cảm giác như những từ đó đang nói về chính anh.
Khi về đến phòng, không khí vẫn quánh đặc sự bí ẩn.
Kira tiến đến bức tường đối diện giường mình, nơi anh đã nghe thấy tiếng vọng đêm qua.
Anh để ý thấy một vết nứt mới xuất hiện, rất nhỏ, nhưng rõ ràng nó không ở đó trước đó.
Khi đi ngang qua cầu thang, Kira bỗng thấy một bóng người quen thuộc đứng ở tầng 4 - nơi đã bị cấm từ lâu vì "sụt nền".
Dáng người cao gầy, mái tóc rũ xuống.
Là Siro.
Ánh nhìn của Kira vô thức lướt về tầng 4.
Anh không hiểu tại sao, nhưng tim bỗng đập chệch một nhịp, như thể... anh đã từng đứng đó.
Siro: //Giọng từ tầng 2, vọng lên.// Cậu lên làm gì thế?
Kira giật mình.
Anh quay đầu lại, Siro đang đứng ở tầng 2, ánh mắt khó hiểu nhìn anh.
Kira cúi đầu nhìn lên tầng 4 - hoàn toàn trống rỗng.
Anh ngẩng lên.
Bóng người ở tầng 4 đã biến mất.
Chỉ còn lại khoảng không lạnh lẽo.
"Ảo giác ư?
Lần nữa?"
Kira thầm nhủ, cảm giác hoang mang tột độ.
Anh trở lại phòng.
Một đồ vật quen thuộc - cây bút chì kiến trúc yêu thích của anh - đã di chuyển khỏi vị trí ban đầu trên bàn và nằm trên giường Siro.
Anh không nhớ đã đặt nó ở đó.
Kira nhìn cuốn nhật ký cũ.
Trang cuối cùng bị xé toạc, nhưng có một dòng chữ mờ nhạt còn sót lại:
-Họ đang lắng nghe... từ bên trong.-
Anh mở ngăn kéo bàn học của mình.
Không phải sách giáo trình.
Đó là một cuốn sách giáo trình cũ kỹ, bên trong bị khoét rỗng.
Và trong phần rỗng đó, có một tấm ảnh.
Một tấm ảnh chụp ba người.
Kira, Zeno, và Siro.
Tất cả đều tươi cười, đứng trước cổng Eldoria.
Anh không nhớ từng chụp bức ảnh đó.
Hoàn toàn không.
Ở phía sau lưng áo Siro trong ảnh, có một dấu đỏ mờ hiện lên - một Ấn Thức Tỉnh hình vòng xoắn tròn khuyết.
"Zeno đã biết rồi.
Còn cậu thì sao?"
Dòng chữ trong khung ảnh trước đó lại vang vọng trong đầu Kira.
Anh cầm tấm ảnh lên.
Nó lạnh ngắt.
Ba khuôn mặt.
Ba nụ cười.
Nhưng ký ức thì trống rỗng.
Hoàn toàn.