Cập nhật mới

Khác [AllKira/Kiraharem] Vọng Ảnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397622123-256-k897555.jpg

[Allkira/Kiraharem] Vọng Ảnh
Tác giả: MieeCloudy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Tác phẩm: [AllKira/Kiraharem] Vọng Ảnh
-

Tác giả: Bảo Quốc Tường My

»»----> 𝑀𝑦 ----««

Văn Án: Hơi Thở Của Kẻ Giả Mạo

Kira, một thiên tài vừa đặt chân đến Đại học Eldoria - ngôi trường danh giá nhưng đầy bí ẩn.

Nơi đây, ký ức đan xen, vụ mất tích liên tiếp, và anh luôn cảm thấy có gì đó theo dõi.

Eldoria mang một "hơi thở" dị thường, xóa nhòa ranh giới thực và giả.

Anh dần nhận ra mình là "vật chủ hoàn hảo" đang bị săn đón.

Giữa mê cung hoang mang đó, Kira bị cuốn vào mối quan hệ phức tạp với Kuro bí ẩn, Siro mưu mô, Ken hiền lành, và Kresh uyên bác.

Ai đáng tin?

Ai thao túng?

Và ai, trong số họ, là "Kẻ Giả Mạo" đang khao khát chiếm đoạt chính anh?

»»----> 𝑀𝑦 ----««

𝑳𝒖̛𝒖 𝒚́:
-Truyện không chứa yếu tố 18+.

Chỉ là fanfic theo kiểu "ship skin", không ship người thật.

- Vui lòng không sử dụng lời lẽ tục tĩu trong phần bình luận hoặc nội dung truyện.

- Truyện có thể xuất hiện lỗi chính tả nhỏ, mình sẽ sửa lại khi phát hiện.



tinhcam​
 
[Allkira/Kiraharem] Vọng Ảnh
Giới thiệu+Lưu ý


KẺ GIẢ MẠO

"

Tôi cứ nghĩ... chỉ cần nắm được sự thật là mọi thứ sẽ ổn.

Nhưng còn nếu chính ký ức của mình cũng là một cái bẫy thì sao?"

•❅──────✧❅✦❅✧──────❅•

Eldoria - một đại học danh giá nằm giữa vùng đất mù sương, nơi cái lạnh ngấm sâu vào xương và bóng tối dường như biết nói.

Người ta gọi nơi này là thiên đường cho những bộ óc đặc biệt.

Nhưng khi Kira - chàng sinh viên trẻ vừa được tuyển thẳng bằng học bổng toàn phần - đặt chân đến đây, thứ chào đón anh không phải tri thức, mà là sự im lặng kỳ quái.

Những ánh đèn chập chờn.

Những hành lang dài hun hút.

Và cả một cảm giác... như thể anh đã từng đến đây rồi.

- "Ký túc xá tầng hai, phòng 207.

Nơi đó đã từng là của mình ư?

Không thể nào.

Mình chưa từng-"

Nhưng tấm ảnh trên bàn.

Giọng nói khe khẽ gọi một cái tên xa lạ.

Và ánh mắt trong gương... không phải của anh.

Mọi chuyện bắt đầu từ một người - Siro, bạn cùng phòng, có nụ cười nửa trêu chọc nửa như đang thử thách, và ánh mắt luôn như biết quá nhiều điều mà Kira không biết về chính mình.

Cậu ta không nói thật.

Nhưng cũng không nói dối.

Chỉ lẳng lặng kéo Kira vào một trò chơi mà luật lệ thay đổi mỗi ngày.

- "Cậu biết không?"

- Siro từng nói - "Ở Eldoria, cái gì cũng có thể bị đánh tráo.

Cả danh tính.

Cả quá khứ.

Cả... linh hồn."_

Từ đó, từng mảnh ghép vỡ vụn bắt đầu lộ diện:

Một thực thể không rõ hình dạng ẩn nấp sau tấm gương.

Những ký ức không phải của mình chen ngang vào giấc ngủ.

Và một cái tên - không phải "Kira" luôn vang lên trong đầu vào mỗi đêm.

•❅──────✧❅✦❅✧──────❅•

"Kẻ Giả Mạo" là một hành trình tự truy xét và rơi tự do vào vùng tối của nhận thức.

Câu chuyện xoay quanh Kira, nhưng không chỉ là anh.

Mà là mọi phiên bản của anh, ở những thời điểm và không gian không chắc là thật.

Khi trường học biến thành mê cung, khi niềm tin vào bản thân cũng lung lay, liệu người đang bước tiếp là Kira thật, hay chỉ là một lớp vỏ đang cố bắt chước điều gì đó đã mất từ lâu?

Và còn bạn - người đọc.

Bạn có chắc những gì bạn tin từ đầu đến giờ... không bị giả mạo?

•❅──────✧❅✦❅✧──────❅•

"Tôi đã đến Eldoria để tìm câu trả lời.

Nhưng điều tôi tìm được... là một cái bóng đội lốt chính mình."

─── ・ 。゚☆: *.☽ .* :☆゚. ───

Cảnh báo nhẹ: Truyện có yếu tố kỳ ảo - kinh dị tâm lý - twist bất ngờ - tình cảm ẩn ức, có thể gây ức chế, hoang mang và đắm chìm.

Không chứa yếu tố 18+, nhưng có chi tiết rợn da, gợi ám ảnh và những câu hỏi chưa có hồi đáp ngay.

═════════•°•⚠️•°•═════════

═════════•°•⚠️•°•═════════

═════════•°•⚠️•°•═════════

🌫️ Lưu ý khi đọc truyện 🌫️

📌 1.

Ký hiệu trong truyện:

//...//: Chỉ hành động, tâm lý, biểu cảm của nhân vật.

"...": Là suy nghĩ nội tâm, thường là của Kira hoặc các nhân vật chính.

Lời thoại được ghi trực tiếp, không gạch đầu dòng.

📌 2.

Về ngôn ngữ & nội dung:

Truyện không có yếu tố 18+ liên quan đến quan hệ tình dục hay quấy rối - kể cả trong các mối quan hệ thân mật.

Đây là nguyên tắc cá nhân vì mình không thoải mái với việc xây dựng những chi tiết dễ gây hiểu sai hoặc phản cảm, nhất là với nhân vật có hình tượng như idol.

Một số đoạn sẽ có cảnh máu me nhẹ, không khí rùng rợn, tình huống gây ức chế tâm lý, nên bạn đọc nhạy cảm có thể cân nhắc.

Tuy nhiên, mọi chi tiết đều phục vụ cốt truyện và sự phát triển nhân vật, không mang tính tra tấn hay câu view rẻ tiền.

📌 3.

Về góp ý & bình luận:

Mình rất hoan nghênh những lời nhận xét, phân tích, góp ý, cả tích cực lẫn tiêu cực (miễn lịch sự).

Mình đọc hầu hết các bình luận và thật lòng rất trân quý từng người để lại dấu chân trong truyện này.

Nhưng đôi khi, mình không biết phải trả lời thế nào cho khéo và không làm bạn thấy ngại, nên mình thường thả tim.

Nếu bạn không thấy mình react lại, đừng buồn nhé, mình vẫn đọc, chỉ là...

đang gõ rồi lại xóa vì nghĩ: "Ủa vậy có bị vô duyên không ta?".

Mong các bạn thông cảm 🥲.

📌 4.

Về nhân vật & fandom:

Không ship người thật, chỉ ship nhân vật trong truyện (nếu có).

Không dùng ngôn từ tục tĩu/chửi bới, đặc biệt là chửi nhân vật, kể cả phản diện.

Vì dù họ có đáng ghét thế nào thì cũng là "con mình đẻ ra" - mình viết họ bằng cảm xúc và ý đồ cụ thể, nên mong các bạn có thể góp ý theo hướng xây dựng thay vì phê phán quá gay gắt.

📌 5.

Còn lại...

Mình viết chậm, kỹ và đặt nhiều tâm huyết vào từng chương.

Truyện có twist, có ẩn dụ, có nhiều tầng nghĩa - bạn đọc chậm, suy nghĩ kỹ sẽ thấy rất nhiều chi tiết nhỏ kết nối với nhau.

Nếu bạn cảm thấy "gì vậy trời?"

- cứ kiên nhẫn đọc tiếp.

Câu trả lời thường không nằm ngay trước mắt.

🌌 Một vài lời cuối

Truyện này không phải để hù doạ, cũng không phải để dỗ dành.

Mình viết để bạn - nếu đồng điệu - cảm nhận được một điều gì đó sâu hơn, nhẹ nhàng thôi, như một nỗi sợ không gọi tên.

Nếu bạn sẵn sàng, xin mời bước vào.

Cánh cổng Eldoria luôn mở.

💙 Cảm ơn bạn đã bước vào Eldoria.

Một khi đã vào, hãy cẩn thận với những gì bạn tin là thật.

Vì ở đây...

đôi khi chính bạn cũng có thể là kẻ giả mạo.
 
[Allkira/Kiraharem] Vọng Ảnh
Chương 1.1: Echoes - Tiếng Vọng Ký Ức


Màn đêm ở Eldoria chẳng hề yên ả.

Nó đè xuống như một lớp bụi mù, phủ kín từng phiến đá, từng tán cây – một sự im lặng khiến ngực thắt lại hơn là thấy bình yên.

Sương mù đặc quánh, nuốt chửng những phiến đá cổ kính, phủ lên mọi thứ một màu xám đục nhợt nhạt – như lớp bụi xác chết từ thời xa xưa chưa tan biến.

Ánh đèn đường lay lắt, như những đốm lửa yếu ớt, rọi lên vòm cổng Eldoria – nơi những khối đá Gothic sừng sững như ác linh ngàn năm đang trấn giữ.

Kira: //Đặt vali xuống.// "Đại học Eldoria…" //Kira mím môi, làn môi khô ráp vì lạnh.// "Thiên đường của tri thức?

Hay chỉ là một ngục tô vàng?"

Một hơi thở lạnh thoát ra, ám sương trên không khí.

Anh hít một hơi, cảm giác ẩm ướt đặc quánh như có thứ gì đó vô hình đang thổi vào gáy, từng đợt hàn khí rịn vào da thịt.

Kira từng tự huyễn hoặc rằng Eldoria là lánh địa cuối cùng.

Nhưng giờ, mỗi bước chân dường như lại đưa anh lún sâu hơn vào một vùng u minh.

"Mình...

đã từng mộng thấy nơi này sao?

Mùi đá ẩm, tiếng gió đó – tất cả... quen thuộc đến rợn người."

Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo âm sắc lạ.

Không phải tiếng gió đơn thuần.

Đó là một tiếng thì thầm.

Vọng lại từ rất xa, xuyên qua không gian vắng lặng.

Kira khẽ rùng mình.

Tiếng bước chân nhẹ bẫng, gần như không có trọng lượng, vang lên sau lưng anh.

Siro: //Giọng khẽ, trêu ngươi.// Đến rồi à, thiên tài kiến trúc?

Đứng chết trân ở đấy làm gì?

Kira: //Nghiêng đầu.// Cậu đến lúc nào?

Siro: //Nhún vai.// Vừa mới thôi.

Tớ là Siro – bạn cùng phòng.

Phòng 207, ký túc xá số 3.

Cậu là người duy nhất nhận học bổng toàn phần năm nay.

Chắc Eldoria kỳ vọng nhiều đấy.

Kira: //Gật đầu.// Kira.

Cậu biết hơi nhiều.

Siro: //Cười khẩy.// Ở đây, biết nhiều chưa chắc đã sống lâu hơn đâu.

Siro dừng lại một nhịp.

"Nhưng đừng hỏi vì sao."

Sự tịch mịch của Eldoria nuốt chửng Kira.

Anh rùng mình, vô thức đưa tay lên cổ.

Cảm giác như có ai đó đang thở dồn dập vào gáy anh, từng hơi lạnh buốt rịn vào da thịt, khiến sống lưng anh nổi gai ốc.

Kira: //Giọng trầm.// Ý cậu là gì?

Siro: //Cười nhẹ.// Cậu cảm được mấy luồng lạnh đó à?

Nhiều người phải mất mấy tháng mới để ý đến chúng đấy.

//Lùi lại.// Đi thôi, phòng chúng ta ở tầng hai.

Tớ đã 'dọn dẹp' sẵn rồi.

Kira nhặt vali, theo Siro bước vào tòa ký túc xá.

Hành lang dài hun hút.

Ánh đèn vàng vọt chập chờn, vẽ ra những cái bóng đổ méo mó.

Từ hành lang tối bên cạnh, một luồng hàn khí phả ra, bám riết lấy gáy Kira.

Anh dừng bước, quay đầu lại.

Không có ai.

Chỉ là khoảng không vô định.

Anh chớp mắt.

Kira: //Nhìn màn hình điện thoại.//

//Ánh mắt anh phản chiếu lại... nhưng trong một tích tắc, là một ánh nhìn khác – rỗng tuếch, vô hồn.

Không giận dữ, không buồn.

Chỉ... trống rỗng.

Giống như một Kira khác, không còn linh hồn, đang mượn khuôn mặt anh mà tồn tại.

Anh lắc đầu mạnh, tự nhủ chỉ là ảo giác.

Nhưng sự lạnh lẽo vẫn rịn vào da thịt, không tan đi.//

Siro: //Quay lại.// Sao thế?

Trông cậu như thấy u hồn?

//Nhún vai.// Gió thôi mà.

Phòng cũ thì vậy đấy.

Kira: //Lắc đầu.// Không.

Chỉ là có gì đó sai sai.

Siro: //Cười.//

Hai người lên tầng hai.

Phòng 207.

Siro mở cửa.

Căn phòng gọn gàng đến lạ thường.

Hai chiếc giường.

Hai bàn học.

Mọi thứ ngăn nắp đến ám ảnh.

Siro bước vào trước.

Kira theo sau.

Anh lướt mắt quanh phòng.

Kira: //Ánh mắt dừng lại trên khung ảnh để bàn của Siro.//

Trong ảnh là một cậu bé với đôi mắt đỏ, đang đứng giữa vườn hoa hồng trắng.

Gương mặt cậu bé thanh tú, nhưng lại toát lên vẻ cô đơn lạ thường.

Kira không nhớ mình đã từng chụp bức ảnh đó.

Hoặc...

đó không phải là anh.

Một cảm giác rất cũ kỹ, rất sâu... len vào bên trong anh như mùi giấy cũ, mùi ẩm mốc – như thể anh từng chạm vào ký ức đó rồi, nhưng nó trốn đi trước khi anh kịp nắm bắt.

Một câu nói trôi ngang tâm trí – nhẹ như hơi thở, nhưng để lại dấu rạch trong tim: "Em không phải là người đầu tiên."

Kira giật thót.

Anh không biết tại sao câu đó khiến anh lạnh sống lưng.

Nhưng nó khiến trái tim anh đập lệch một nhịp.

Lạnh.

Trống rỗng.

Và đau đáu.

Một cơn gió lạnh.

Thổi qua phòng, dù cửa sổ đóng kín.

Kira rùng mình.

Anh nhìn chiếc khung ảnh.

Bức ảnh dường như trở nên rõ nét hơn.

Gương mặt cậu bé trong ảnh lại càng trở nên xa lạ, lạnh lẽo.

Một tiếng thì thầm khe khẽ, rõ ràng hơn lần trước, vang lên từ khe tường.

Nó gọi một cái tên... không phải tên anh.

Một cái tên vang vọng trong hư không.

"Tên đó không phải tên anh.

Nhưng sao nó... lại khiến tim anh đập lệch một nhịp?

Lạnh.

Trống rỗng.

Và đau đáu."

Kira: //Đặt vali xuống.// Gió à?

Siro: //Quay lưng về phía Kira, lục balo.// Gió ư?

Hay là một hơi thở?

Siro quay lại.

Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng vào Kira.

Có gì đó trong ánh mắt đó – vừa tinh quái, vừa sâu thẳm – như thể Siro biết chính xác điều gì đang xảy ra.

Như thể đang chờ đợi Kira nhận ra nó.

Cơn lạnh trong phòng tăng lên.

Ánh mắt Kira vô thức nhìn về phía bức ảnh trên bàn Siro.

Gương mặt cậu bé trong ảnh giờ đây có một nụ cười nhếch mép... giống hệt nụ cười của Siro.

Kira cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.

Lý trí anh cố níu lấy những mảnh thực tại mong manh như tơ nhện, nhưng những hình ảnh, âm thanh, và cái lạnh vô hình cứ dồn dập ùa tới, nhấn chìm anh trong một đại dương mờ ảo.

Kira: //Nắm chặt bàn tay.// Eldoria.

Mới chỉ là ngày đầu tiên.

//Trong khoảnh khắc cuối cùng, Kira liếc nhìn bức ảnh.

Ánh mắt trong ảnh dường như... vẫn đang dõi theo anh.//

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ không lớn – nhưng rõ.

Gõ hai lần, cách nhau đúng một giây.

Siro đứng yên.

Kira không nhúc nhích.

Cả hai liếc nhìn nhau.

Cốc.

Lần này chỉ một tiếng.

Rồi im bặt.

Không tiếng chân bỏ đi.

Không ai từng gõ.

Hoặc... người đó vẫn còn đứng đấy.
 
[Allkira/Kiraharem] Vọng Ảnh
Chương 1.2: Fracture - Rạn Vỡ Thực Tại


Một cơn co giật đột ngột xé toạc Kira khỏi giấc ngủ.

Anh bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra, bám dính vào da thịt.

Khung cảnh trong mơ vẫn còn ám ảnh - căn phòng trống rỗng, không Siro, không giường nệm.

Chỉ một khung ảnh vỡ vụn trên nền nhà, và ánh sáng đỏ rực hắt ra từ khe cửa, như dòng máu loãng chảy tràn.

Khi tỉnh dậy, trời Eldoria vẫn còn nhá nhem sáng, một màu chì nặng nề bao phủ ngoài cửa sổ.

Siro không có trong phòng.

Ánh mắt Kira vô thức lướt về phía bàn Siro - nơi lẽ ra phải có chiếc khung ảnh.

Nó biến mất.

Hoàn toàn.

"Ảo giác ư?

Hay... một dấu hiệu?"

Anh đứng dậy, bước ra hành lang.

Hành lang tầng hai hun hút, những bóng tối bám víu lấy từng góc khuất.

Đèn chập chờn, nhấp nháy yếu ớt, như hơi thở thoi thóp của một sinh vật già cỗi.

Kira muốn tìm đường xuống khu sinh hoạt chung, nhưng hành lang này... có nhiều hơn một ngã rẽ, và tất cả đều trông như nhau.

Anh thử đi thẳng, rồi rẽ trái, rồi rẽ phải - nhưng lạ kỳ thay, anh luôn quay trở lại đúng vị trí ban đầu.

Một vòng lặp vô tận.

Tiếng bước chân anh vọng lại từ phía cuối hành lang, nhưng lại nghe như có ai đó đang bước theo sau, trễ hơn một nhịp.

Mùi ẩm mốc trong không khí bỗng chuyển sang vị kim loại tanh nồng mỗi khi anh rẽ sai.

"Mê cung?"

Anh thầm nhủ, cảm giác khó chịu dâng lên.

"Hay mình đang điên?"

Trên bức tường đá xám xịt, giữa những vết rêu phong, một bức tranh vẽ tay nguệch ngoạc hiện ra.

Nét bút run rẩy, vẽ một khuôn mặt người bị bẻ cong kỳ dị, đôi mắt đen sì, vô hồn nhìn thẳng vào anh.

Phía dưới, dòng chữ viết vội vàng, như được khắc bằng móng tay:

- Không phải ai bước vào Eldoria cũng rời đi được bằng chính trí nhớ của mình.-

Kira lùi lại một bước, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Thông điệp... hay lời cảnh báo?"

Anh quay đầu, tìm kiếm một lối đi khác, và cuối cùng, một cánh cửa nặng nề hiện ra, dẫn vào một căn phòng nghỉ.

Ánh đèn vàng vọt, mờ ảo như hoàng hôn vĩnh cửu.

Trong phòng, một nam sinh đang ngồi quay lưng lại, tóc dài xõa xuống vai, dáng người cao gầy, tay lật lật một cuốn sổ tay cũ kỹ.

Kira: Phòng này là gì?

Nam sinh kia không quay đầu lại, giọng nói trầm lắng, như gió thoảng qua khe cửa, nhưng rõ ràng đến lạ kỳ.

Zeno: Là nơi người ta tạm quên thực tại.

Còn cậu, Kira... cậu đã sẵn sàng chưa?

Kira khựng lại, đôi mắt nheo lại.

"Sao cậu biết tên tôi?"

Giọng anh trầm xuống, cảnh giác.

Zeno chỉ cười khẽ, một nụ cười không chạm đến mắt.

Cậu ta đặt một tờ giấy cũ kỹ lên bàn, vẫn không nhìn mặt Kira.

Kira tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào tờ giấy.

Đó là một bản vẽ sơ đồ trường... nhưng kỳ lạ là nét vẽ đúng nét bút chì của anh, giống hệt cách anh phác thảo.

Từng đường nét, từng chi tiết nhỏ đều quen thuộc đến rợn người.

Anh lật tờ giấy lại.

Phía sau ghi một dòng chữ nắn nót, quen thuộc một cách đau đớn:

- Nếu cậu thấy thứ này, nghĩa là nó đang bắt đầu rồi.

Đừng tin ánh mắt trong gương.

- Kira

Anh lùi lại, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da.

"Ai viết cái này?"

Lần này, Zeno chậm rãi quay đầu lại.

Gương mặt cậu ta thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa một nụ cười nửa vời.

Zeno: Cậu thôi.

Một phiên bản nào đó của cậu.

Mỗi người đều đến Eldoria vì lý do khác nhau... nhưng chẳng mấy ai rời đi với trí nhớ trọn vẹn đâu.

Trên bức tường phía sau Zeno là một chiếc gương lớn, cũ kỹ.

Trong gương, Kira thấy mình đang ngồi ở chiếc bàn, chứ không phải đứng.

Ánh mắt trong gương, chỉ thoáng một tích tắc, khẽ nhếch môi cười trước khi Kira kịp chớp mắt, và cái đầu trong gương như hơi nghiêng nhẹ, chờ đợi.

Kira cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

"Thứ không nên tồn tại."

Zeno: Cậu nên về phòng trước khi trời tối.

Không phải thứ gì ở đây cũng muốn cậu nhớ ra đâu.

Kira quay lưng bước ra khỏi phòng, cảm giác sợ hãi và bàng hoàng như một dòng nước lạnh lẽo chảy xiết trong huyết quản.

Khi anh vừa chạm tay vào cánh cửa, giọng Zeno khẽ khàng vọng đến, như một lời thì thầm của số mệnh.

Zeno: Cánh cửa đó... vốn không bao giờ mở nếu cậu chưa từng mộng thấy nơi này.

Kira trở lại phòng.

Không khí nặng nề đến ngột ngạt.

Anh lướt mắt qua bàn Siro.

Bức ảnh vẫn không có trên bàn.

Anh thở hắt ra, cố gắng trấn tĩnh.

Anh tiến đến bàn học của mình, vô thức mở ngăn kéo.

Nhưng... trong ngăn kéo, có một khung ảnh khác.

Cậu bé trong ảnh vẫn là người đó - đôi mắt đỏ, đứng giữa vườn hồng trắng.

Nhưng lần này, tay cậu ta giơ một tờ giấy ghi dòng chữ:

Zeno đã biết rồi.

Còn cậu thì sao?

Kira nhìn chằm chằm vào dòng chữ.

Trong khoảnh khắc đó, anh lại thấy ánh mắt trong gương lóe lên, nhếch môi cười một nụ cười quen thuộc, nhưng hoàn toàn xa lạ.
 
[Allkira/Kiraharem] Vọng Ảnh
Chương 2: The Hollow Bell & Whispering Walls


Kira giật mình tỉnh dậy, ánh sáng ban ngày đã rõ ràng, nhưng cảm giác mệt mỏi từ những sự kiện và cơn ác mộng đêm qua vẫn còn đè nặng.

Ánh mắt anh vô thức lướt về phía bàn Siro - chiếc khung ảnh vẫn biến mất.

Cảm giác trống rỗng nơi đó như một lỗ hổng trong chính tâm trí anh.

Siro đang đứng cạnh cửa sổ, quay lưng lại phía Kira, lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng.

Giọng Siro trầm thấp, như một khúc chú ngữ vọng từ nơi xa xăm.

Kira: Cậu đang làm gì thế?

Siro giật mình quay lại, nụ cười nửa vời thường trực trên môi.

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, ánh mắt Siro chạm vào Kira, một tia trầm tư thoáng qua rồi vội vã lẩn tránh, như thể vừa giấu đi một điều gì đó.

Siro: À, luyện thoại cho lớp kịch ấy mà.

Cậu dậy rồi à?

Nhìn cậu như vừa chạy marathon xuyên đêm vậy.

Siro không nhìn thẳng vào mắt Kira, mà lướt qua như một cơn gió.

Kira cảm thấy có gì đó không ổn.

Kira: Cậu đã đi đâu tối qua?

Siro: //Nhún vai.// Đi dạo thôi.

Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, có khi chỉ là do áp lực học tập thôi.

Mới ngày đầu mà.

Siro vẫn thờ ơ một cách đáng ngờ.

Cái vẻ vô tư đó lại càng khiến Kira thêm bất an.

Zzzzz...

Zzzzz...

Zzzzz...

Tiếng chuông học reo, nhưng âm thanh nghe như tiếng chuông vọng ra từ một giếng sâu hun hút - méo mó, kéo dài, và lặp lại như một vòng lặp vĩnh cửu trong tâm trí.

Tiếng chuông ấy găm vào tai Kira, khiến anh rùng mình.

"Lớp học đầu tiên ở Eldoria."

Kira thầm nhủ.

Anh cùng một nhóm sinh viên năm nhất khác bước vào hành lang.

Những bức tường đá lạnh lẽo như toát ra hơi thở cổ xưa, từng phiến đá như đang rỉ ra mùi ẩm mốc và thời gian.

Hành lang dài hun hút, có quá nhiều ngã rẽ và tất cả đều trông như nhau, khiến Kira cảm thấy như đang mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát.

Anh đã thử đi một vài ngã rẽ và nhận ra mình lại quay về điểm xuất phát.

Cảm giác bị theo dõi lại ùa đến, nặng nề hơn cả đêm qua.

Qua một ô cửa sổ cũ kỹ, Kira thoáng thấy một bức tượng đá sừng sững trong sân trường, đôi mắt bức tượng đã bị bịt kín bởi một dải vải đen sờn cũ.

Dưới bệ tượng, Kira loáng thoáng thấy một biểu tượng bị khắc mờ: một vòng tròn rỗng bao quanh bởi ba đường xoắn ốc ngược chiều kim đồng hồ - Con mắt trống rỗng, biểu tượng chính của Eldoria.

Một sinh viên nam với mái tóc tết lệch, đôi mắt tinh anh, khẽ huých tay Kira.

Cậu ta là Riko.

Riko: //Giọng nhỏ, đủ nghe.// Cái tượng đó bị bịt mắt từ lâu rồi.

Mấy người mê tín bảo là truyền thống trừ tà, để linh hồn không bị kéo vào.

Riko quay sang nhìn thẳng vào mắt Kira, giọng nói thì thầm, như một lời cảnh báo bí ẩn.

Riko: Ở đây, nếu thấy giảng đường đổi chỗ, đừng hỏi.

Và đừng đi theo tiếng gõ cửa thứ ba.

Kira khẽ gật đầu, cố gắng ghi nhớ lời Riko.

"Tiếng gõ cửa thứ ba?"

Họ đến Giảng đường K - căn phòng học đầu tiên.

Giảng đường to lớn, tường màu nâu đen, lạnh lẽo bất thường dù bên ngoài có nắng.

Bàn ghế không xếp theo hàng lối thông thường, mà xoắn ốc hướng về bục giảng, tựa như một xoáy ốc đang hút vào trung tâm.

Giáo sư Ozin bước vào.

Ông là một người đàn ông trẻ tuổi, cao gầy, gương mặt chằng chịt những vết khâu, như thể được vá víu từ nhiều mảnh ghép khác nhau.

Trên áo phù hiệu của ông, khi ánh sáng nghiêng, Kira thấy rõ biểu tượng Con mắt trống rỗng mờ nhạt.

Giọng nói của ông lúc to, lúc nhỏ, lúc rõ ràng, lúc lại nhiễu sóng như một chiếc radio cũ kỹ bị mất tần số.

Ozin: Chào mừng các bạn đến với môn Kiến trúc Tâm linh.

Hôm nay, chúng ta sẽ khám phá lý thuyết rằng cấu trúc của Eldoria không chỉ là gạch đá, mà là một thực thể sống.

Một thực thể ảnh hưởng đến ký ức và nhân dạng của chính những người sống trong nó.

Cả lớp lặng đi.

Kira cảm thấy một nỗi lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Anh lại nhớ đến những gì mình đã trải qua.

Một sinh viên, Snake, đang cặm cúi ghi chép.

Bỗng nhiên, cậu ta hoảng loạn, đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng khắp giảng đường.

Snake: Tôi không phải người này!

Đừng viết giùm tôi nữa!

Cả lớp quay nhìn.

Tay Snake vẫn không ngừng viết, từng dòng chữ nguệch ngoạc lấp đầy cuốn sổ, nhưng nét chữ đó không phải của cậu ta.

Gương mặt Snake tái mét, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Kira thoáng thấy một huy hiệu mờ ám trên cổ tay Snake, một hình ảnh dấu ấn con mắt, như một Ấn Thức Tỉnh.

Ozin không phản ứng gì, chỉ khẽ mỉm cười.

Ozin: Trí nhớ là món quà mượn tạm.

Đôi khi, nó chỉ là một mảnh ghép từ ai đó đã quên.

Sau giờ học, Kira cảm thấy hoàn toàn bị cô lập trong chính nỗi hoang mang của mình.

Không ai trong lớp có vẻ để tâm đến sự việc của Snake, họ cho rằng đó chỉ là một biểu hiện của căng thẳng học tập.

Anh quyết định đến thư viện, nơi có thể tìm thấy chút gì đó logic.

Thư viện Eldoria rộng lớn và tối tăm, mùi giấy cũ và bụi thời gian đặc quánh.

Kira tìm đến khu vực lịch sử và truyền thuyết của trường.

Giữa những dãy kệ câm lặng, Kira bắt gặp ánh mắt của một ông lão đang quan sát từ xa - người duy nhất không đọc, không viết, chỉ... lắng nghe.

Đó là thủ thư Ben, mái tóc bạc phơ và đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ thấu hiểu.

Ben: Chàng trai trẻ, cậu tìm gì ở đây?

Khu này ít khi có người lui tới.

Kira: Cháu muốn tìm hiểu về lịch sử Eldoria.

Có... bất kỳ sự kiện bất thường nào từng xảy ra ở đây không ạ?

Ben nhìn Kira một lúc lâu, như đang dò xét.

Cuối cùng, ông khẽ gật đầu, chỉ tay về một khu vực bị khóa bằng dây thừng cũ.

Ben: Cậu có thể tìm ở đó.

Nhưng đừng nói ta đã chỉ cho cậu.

Và đừng tin tất cả những gì cậu đọc.

Kira bước vào khu vực cấm.

Bụi bặm phủ dày đặc lên những giá sách cũ kỹ.

Anh tìm thấy một tập hồ sơ bị ố vàng, không đề tên, chỉ có một con dấu cũ.

Bên trong là một cuốn nhật ký của một sinh viên đã biến mất từ nhiều năm trước.

Kira lật từng trang, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Sinh viên đó cũng nghe thấy những tiếng vọng từ tường.

Cũng thấy những bức tường như "sống".

Và những bức ảnh của cậu ta cũng bị thay đổi, gương mặt của bạn bè dần biến mất, hoặc thay bằng những người lạ.

Có cả những ghi chú về một "người bạn" cũng bắt đầu có những hành vi kỳ lạ.

Những trang nhật ký lồng ghép các ký hiệu kỳ lạ, như những chữ rune ngoằn ngoèo, ziczac kép - Ngôn ngữ Nứt Gãy.

Ở trang cuối cùng còn lại, có một bản vẽ nguệch ngoạc:

"Một vòng xoắn ốc ăn sâu vào một cánh cửa bị đóng chặt, được vẽ bằng mực đỏ.

Có vẻ như nó... thở."

Dòng chữ run rẩy ghi kèm: "Cánh cửa không có chìa khóa."

Trên đường trở về ký túc xá, Kira vẫn không thể thoát khỏi những ám ảnh.

Anh vô tình lạc vào một khu hành lang tối tăm, lạnh lẽo khác.

Đây là khu "khoa kiến trúc cổ", nơi đã đóng cửa từ 30 năm trước.

Không khí đặc quánh mùi thời gian mục nát.

Trên bức tường nứt nẻ, anh thấy những ký hiệu của Ngôn ngữ Nứt Gãy ẩn hiện dưới lớp bụi.

0

Trên một bức tường đã bong tróc, một bức vẽ sơ đồ hiện ra, quen thuộc đến rợn người.

Đó chính là bản phác sơ đồ mà Kira đã thấy trong mơ và trong phòng Zeno - Bản đồ Mê Huyễn, một sơ đồ cấu trúc trường chồng lớp.

Bên cạnh nét vẽ quen thuộc, có một dòng chữ mới, viết bằng thứ mực đỏ sẫm, như máu khô:

- Một người đã bắt đầu nhớ.

Một người đã quên.

Một người chưa bao giờ là chính mình.-

Kira cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Anh lùi lại, cảm giác như những từ đó đang nói về chính anh.

Khi về đến phòng, không khí vẫn quánh đặc sự bí ẩn.

Kira tiến đến bức tường đối diện giường mình, nơi anh đã nghe thấy tiếng vọng đêm qua.

Anh để ý thấy một vết nứt mới xuất hiện, rất nhỏ, nhưng rõ ràng nó không ở đó trước đó.

Khi đi ngang qua cầu thang, Kira bỗng thấy một bóng người quen thuộc đứng ở tầng 4 - nơi đã bị cấm từ lâu vì "sụt nền".

Dáng người cao gầy, mái tóc rũ xuống.

Là Siro.

Ánh nhìn của Kira vô thức lướt về tầng 4.

Anh không hiểu tại sao, nhưng tim bỗng đập chệch một nhịp, như thể... anh đã từng đứng đó.

Siro: //Giọng từ tầng 2, vọng lên.// Cậu lên làm gì thế?

Kira giật mình.

Anh quay đầu lại, Siro đang đứng ở tầng 2, ánh mắt khó hiểu nhìn anh.

Kira cúi đầu nhìn lên tầng 4 - hoàn toàn trống rỗng.

Anh ngẩng lên.

Bóng người ở tầng 4 đã biến mất.

Chỉ còn lại khoảng không lạnh lẽo.

"Ảo giác ư?

Lần nữa?"

Kira thầm nhủ, cảm giác hoang mang tột độ.

Anh trở lại phòng.

Một đồ vật quen thuộc - cây bút chì kiến trúc yêu thích của anh - đã di chuyển khỏi vị trí ban đầu trên bàn và nằm trên giường Siro.

Anh không nhớ đã đặt nó ở đó.

Kira nhìn cuốn nhật ký cũ.

Trang cuối cùng bị xé toạc, nhưng có một dòng chữ mờ nhạt còn sót lại:

-Họ đang lắng nghe... từ bên trong.-

Anh mở ngăn kéo bàn học của mình.

Không phải sách giáo trình.

Đó là một cuốn sách giáo trình cũ kỹ, bên trong bị khoét rỗng.

Và trong phần rỗng đó, có một tấm ảnh.

Một tấm ảnh chụp ba người.

Kira, Zeno, và Siro.

Tất cả đều tươi cười, đứng trước cổng Eldoria.

Anh không nhớ từng chụp bức ảnh đó.

Hoàn toàn không.

Ở phía sau lưng áo Siro trong ảnh, có một dấu đỏ mờ hiện lên - một Ấn Thức Tỉnh hình vòng xoắn tròn khuyết.

"Zeno đã biết rồi.

Còn cậu thì sao?"

Dòng chữ trong khung ảnh trước đó lại vang vọng trong đầu Kira.

Anh cầm tấm ảnh lên.

Nó lạnh ngắt.

Ba khuôn mặt.

Ba nụ cười.

Nhưng ký ức thì trống rỗng.

Hoàn toàn.
 
Back
Top Bottom